1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 568 : Không Thể Giết Giám Thiên Hầu. (c2836-c2840)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 568 : Không Thể Giết Giám Thiên Hầu. (c2836-c2840)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2836: Không Thể Giết Giám Thiên Hầu.

Tô Vũ vừa đi, Vân Tiêu đã gắt gao nhìn chằm chằm Thiên Diệt, Thiên Diệt thật sự rất muốn mắng nàng ta.

Không thú vị!

Ta đã nói sẽ không đi theo rồi mà, thật là…

Mà ngay khi bọn họ nhìn chằm chằm lối đi, chờ đợi cửa thông đạo tan biến thì ở nơi xa, một thân ảnh vô thanh vô tức tới gần.

Khi còn cách thật xa, thân ảnh kia đã dừng lại, yên lặng nhìn thoáng qua.

Không phải ai khác, đó chính là Giám Thiên Hầu.

Lúc này, vẻ mặt Giám Thiên Hầu cực kỳ bình tĩnh, ánh mắt lộ ra từng đạo quang mang, rất nhanh, trong mắt y hiện ra thân ảnh của đám Thiên Diệt, trên đỉnh đầu họ là từng cột sáng mạnh mẽ.

“Khí vận đỏ rực!”

Giám Thiên Hầu khẽ cười một tiếng, lòng y nao nao thổn thức.

Mấy vị trấn thủ kia bây giờ đều có khí vận rất mạnh.

6 vị trấn thủ Hợp Đạo!

“Tô Vũ quả nhiên có thủ đoạn cao cường!”

Y cảm khái một tiếng, nơi này có trọn vẹn 6 vị Hợp Đạo, chưa kể Tô Vũ đã mang đi không ít người, mấy vị Thực Thiết Thú Hoàng đều không được vận dụng, ở Nhân tộc cũng có nhiều vị Hợp Đạo đỉnh cấp trấn giữ.

Phệ Thần tộc, lão Quy cũng chưa từng xuất động.

Trong thời gian ngắn ngủi, thế mà Tô Vũ có thể tích lũy nhiều vốn liếng như vậy.

Quả là kẻ đáng sợ!

Đang nghĩ ngợi, sắc mặt y chợt biến hóa, sau một khắc, cách đó không xa, hư không bỗng nhiên bị xé rách, toàn thân Vạn Thiên Thánh khoác áo trắng, một mình đến đây, ông bình tĩnh cất tiếng: “Không quấy rối thì ta sẽ cho ngươi cơ hội quyết thắng thua cùng Tô Vũ! Nếu ngươi dám quấy rối thì ta sẽ đánh đổi một số thứ, thừa dịp Tô Vũ rời đi để giải quyết ngươi!”

Giám Thiên Hầu khẽ cười: “Chỉ bằng ngươi?”

Vạn Thiên Thánh lắc đâu: “Không, rất nhiều người! Bao gồm cả cường giả cấp Thiên vương chân chính! Nếu ngươi nếu cảm thấy ngươi có khả năng địch nổi khi Nam vương, Phì Cầu, Hồng Mông và ta liên thủ thì ngươi có thể thử xem!”

“Nam vương?”

Giám Thiên Hầu cười hỏi: “Tam vương khác đâu?”

“Chết rồi”

“Quả nhiên!”

Cảm khái một tiếng, Giám Thiên Hầu ngẫm nghĩ rồi bảo: “Ta hỏi ngươi một vấn đề, ngươi trả lời ta thì ta sẽ không quấy rối”

Vạn Thiên Thánh chủ động nói trước: “Chỉ đạo đã do Lam Thiên kế thừa, dù ngươi lấy được thì ngươi cũng không có khả năng hợp đạo.

Vì để Lam Thiên khai đạo thành công, Tô Vũ đã thiêu đốt 100 ngàn năm thọ nguyên để hộ đạo cho y, nếu ngươi cảm thấy có người nguyện ý làm như thế để giúp ngươi khai đạo thì ngươi có thể thử một chút!”

Giám Thiên Hầu sững sờ: “Ta đang tự hỏi sao khí tức của hắn không đúng lắm, có cảm giác gần đất xa trời, thì ra là thết”

Giám Thiên Hầu lẳng lặng thở dài: “Thôi, cũng không mất mát gì, ngươi nói không sai, ta lấy được thì cũng không có cách nào hợp đạo.

Xem ra Văn vương lưu lại Chỉ đạo nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc để cho ta kế thừa”

“Không phải, chỉ là y hi vọng yêu nghiệt chân chính đến mở đạo mà thôi!”

Vạn Thiên Thánh bình tĩnh nói: “Y lưu lại Bút đạo và Chỉ đạo, đó đều là thứ chỉ có tuyệt thế yêu nghiệt mới có thể kế thừa, kể cả Mặc đạo! Hoang Thiên thú đạo thì đĩ nhiên kém hơn một chút, nhưng đó không phải đạo của y, cho nên điều kiện cũng thấp hơn nhiều, vì thế y mới lưu lại ở chỗ Phì Cầu để tìm một người đáng tin cậy kế thừa là được!

Đạo mà y lưu tại vạn giới là thứ mà mọi người đều biết, nhưng không có cách nào kế thừa”

Đúng vậy, mọi người đều biết Chỉ đạo và Bút đạo, dĩ nhiên, đây cũng chỉ là đối với một nhóm người nhô.

Bọn họ biết Văn Mộ bia có khả năng khiến mọi người tiến thêm một bước, cho nên nó vừa xuất hiện liền có vô số người tranh đoạt.

Nhưng… thế thì sao?

Văn Mộ bia đặt ở Nhân cảnh nhiều năm, vô số người từng chạm vào nhưng cuối cùng chỉ có mỗi mình Tô Vũ là có thể đụng tới điểm cốt lõi.

Giám Thiên Hầu thừa nhận: “Cũng phải, Văn vương là người rất cao ngạo! Y mà để mắt thì hết thảy đều dễ nói, nếu y chướng mắt, ngay cả lời cũng không nguyện ý nói thêm một câu!”

“Văn vương… Đáng tiếc, y cũng bỏ lỡ, y cũng không phải người hoàn mỹ! Y trừng phạt Ngục vương nhưng đại khái không nghĩ tới Ngục vương dám phản bội!”

Cảm khái một hồi, Giám Thiên Hầu lẩm bẩm: “Đã như vậy, ta không ở lại đây lâu nữa.

Vạn Thiên Thánh, ngươi không giết được ta, dù có thể thì ngươi phải bỏ ra cái giá lốn cõ nào? Dù có thể thì ngươi dám giết ta sao? Giết ta, khí vận sẽ hội tụ vào ngươi, ngươi muốn tranh vị trí Nhân Hoàng với Tô Vũ à?”

Y mỉm cười: “Ngoại trừ Tô Vũ, người nào giết ta thì cuối cùng kẻ đó đều phải đối địch với hắn.

Cho nên mọi người đều yên lặng lui về đi, ta cũng không hứng thú đến mật báo cho đám Thiên Cổ… “

Vạn Thiên Thánh lạnh lùng nói: “Ngươi cũng không dám! Trừ phi ngươi không cần cơ hội đánh cược lần cuối nữa! Huống chi, dù đám Thiên Cổ biết thì lại có thể thế nào?

Thượng giới sớm mở ra hơn ư? Vậy thì cứ mở thôi!”

“Các ngươi quả là những kẻ biết ăn nói”

Giám Thiên Hầu đạp không rời đi, âm thanh văng vẳng vang lên: “Đi đây, ta cũng nên bế quan chờ đợi trận chiến kia! Hi vọng sớm có thể đợi đến ngày này”

Vạn Thiên Thánh không ngăn cản.

Tô Vũ đã nhắc ông không được khai chiến.

Trừ phi Giám Thiên Hầu thật sự uy hiếp đến Tô Vũ, bằng không Vạn Thiên Thánh sẽ không chủ động khai chiến với đối phương làm gì.

Mà ngay khi Giám Thiên Hầu rời đi, trên mặt y bèn lộ ra về ngưng trọng, mãi cho đến khi đi thật xa, y mới quay đầu nhìn lại phía sau.

Bấy giờ trong hư không ở nơi đó đột ngột hiện ra ba cặp mắt.

Đúng vậy, ba cặp mắt.

Một đôi là của Bánh Nhân Đậu, một đôi là lão Quy và một đôi là của Phì Cầu!

Phì Cầu cuống cuồng hỏi: “Không đánh hả? Thế thì ta đi nhé, trong nhà có việc, bận rộn lắm!”

Phần phật một tiếng, nó biến mất ngay tức thì!

Tiểu Bạch Cẩu rất sốt ruột, Tô Vũ đã mang hòn đá nhỏ đi, hiện tại mặc dù Đại Thụ đã mở linh trí nên có thể trấn áp một hỏi, nhưng một khi nó ra ngoài, trong vòng một ngày, nhà của Văn vương nhất định sẽ sụp đổi Lần này vì giúp Vạn Thiên Thánh nên nó mới tranh thủ tới một chuyến, nhưng không đánh nhau nữa thì nó phải gấp gáp về thôi, nó vội muốn chết rồi.

“Này, cẩu cẩu, ngươi là ai thế, hình như ta nhận biết ngươi.. “

Phía sau, Bánh Nhân Đậu cấp tốc đuổi tới.

Tuy Tiểu Bạch Cẩu chạy rất nhanh nhưng y vẫn có thể theo kịp, Bánh Nhân Đậu lại gọi lớn: “Cẩu cẩu, có phải hai ta đã gặp nhau rồi không?”

“Gặp rồi, ta còn đá ngươi nữa!”

Tiểu Bạch Cẩu chạy nhanh hơn, Bánh Nhân Đậu vội vàng tăng tốc đuổi theo: “Thật không? Ngươi là tiểu cẩu ở nhà Văn vương à, sao ta không nhớ ngươi nhỉ?”

“Ta hay đi theo tiểu chủ tử, không thường gặp ngươi”

“Ô” Bánh Nhân Đậu gật gù, sau đấy lại hỏi tiếp: “Hài tử nhà ta đang ở chỗ ngươi hả?”

“Phải”

“Nó vẫn chưa chứng đạo sao?”

“Sắp rồi”

“Há, cẩu cẩu, vậy sao trước kia ngươi lại đá ta thế?”

“Ngươi quá phiền”

“Ta mà phiền? Ta rất ít khi nói chuyện, chỉ lúc thấy người quen mới nói.. “

“Bây giờ ngươi đang hết sức phiền đó, ta muốn về nhà!”

“Được rồi!”

Một tiểu cẩu một Cục lông trao đổi vài câu, sau đó nhanh chóng mạnh ai nấy đi.

Ổ chỗ cũ.

Lão Quy đi ra, hỏi dò: “Sao không hợp lại giết y?”

Cơ hội rất khó có được!

Bốn đại cường giả đều đang ở đây, nếu khai chiến với Giám Thiên Hầu thì rất có thể sẽ hạ được đối phương.

Vạn Thiên Thánh hít sâu một hơi: “Y nói không sai, người nào giết y thì sẽ gánh vác khí vận trên thân, chúng ta mà giết y thì sẽ trở thành kẻ đối địch với Tô Vũ.

Không ổn! Chờ đi, chờ Tô Vũ trở về, để hắn tự mình đi giết!”

“Chỉ cần y không quấy rối thì ta sẽ cho y cơ hội!”

Nghe thế, lão Quy trầm trọng: “Ta thấy y sắp bước vào cấp Thiên vương rồi!”

Vạn Thiên Thánh gật đầu.

“Vậy Tô Vũ có thể địch nổi không?”

“Có thể!”

Lão Quy vội hỏi: “Nếu không thể thì sao?”

“Vây giết y!”

Hồng Mông trợn trắng mắt, ngươi còn dám nói lời này, người đọc sách thật đúng là không biết xấu hổi Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ nói nếu không thể thì chúng ta đành phải nhận mệnh.

“Được rồi, ta đi về trước!”

Vạn Thiên Thánh gật đâu: “Hỏng Mông tiền bối về trước đi, ta cũng cần quay lại Nhân cảnh”

Dứt lời, hai người đều biến mất ngay tại chỗ.

Mà nhiều cường giả hội tụ ở đây như vậy nhưng nhóm Thiên Diệt xa xa lại hoàn toàn không cảm ứng được, rõ ràng, thực lực hai bên vẫn chênh lệch rất lớn.


Chương 2837: Táng Hồn Sơn.

Cùng một thời gian ấy.

Một đám người bước vào lối đi, cương phong tức khắc ùa đến tàn phá bừa bãi.

Cương phong mạnh mẽ thổi qua mọi người, dù là người mạnh như Tô Vũ thì cũng cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo thấu xương cùng với sự thống khổ.

Nhỏ yếu và chưa chứng đạo như Hồ Hiển Thánh thì thiếu chút nữa đã bị một đợt cương phong đánh chết, cũng may Đại Chu vương liên tục kéo ông ra sau, giúp ông chặn lại hết thảy.

Tô Vũ không quản, mới tiến vào mà thôi, sẽ không dễ chết như vậy.

Hắn mở Thiên Môn ra nhìn một hỏi, dọc theo lối đi hướng về phía trước, sau đó ra lệnh: “Tất cả đi theo ta, đừng lộn xộn!”

“Rõ!”

Mọi người đáp lời, dồn dập đi theo Tô Vũ.

Nhờ có Thiên Môn nên năng lực dự phán của Tô Vũ đã cường đại đến cực hạn, thỉnh thoảng hắn lại quát: “Cương phong sắp tới, tránh đi!”

“Lôi kiếp hiện ra, Đại Chu vương!”

Từng tiếng quát nhẹ vang lên, mọi người đều phối hợp hết sức ăn ý, không ngừng tránh đi những lực lượng trừng phạt, ở phía trước nhất, Tô Vũ còn lấy ra hòn đá nhỏ để trấn áp lối đi đang rung chuyển không ổn định.

Cương phong hay lực lượng trừng phạt thì đều có thể tránh thoát, đều có thể ứng đối, chỉ cần lối đi không hủy diệt là được.

Mọi người thuần thục phân chia, ai bày trận thì tiếp tục nghiêm chỉnh bày trận, ai cắt chém không gian thì cứ tiếp tục cắt chém, một đường tiến lên coi như tương đối thuận lợi.

Đi một hỏi, Đại Chu vương không khỏi cảm khái: “Đám Triệu Xuyên còn sống để xuống dưới thật sự là quá may mắn, Hợp Đạo thông thường muốn đi xuống đều phải nhờ vào vận may, hơi không cẩn thận một chút thôi thì chắc chắn sẽ gặp nguy!”

Thứ này quả thật phải nhìn vào vận khí!

Đương nhiên, kẻ có thể trực tiếp nhìn thấu quy tắc chỉ lực như Tô Vũ thì không còn là vận khí mà là gian lận, không ai có thể làm được như hắn.

Tô Vũ bình tĩnh nói: “Với thực lực của Đại Chu vương và Lam Thiên, mạnh mẽ xông tới thì nhiều nhất cũng chỉ thụ thương, không tới nỗi nguy đến tính mạng”

Vừa nói, hắn vừa theo bản năng nhìn lướt qua Lam Thiên, không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền đen mặt: “Địa phương quỷ quái này mà ngươi lưu lại phân thân làm gì?”

Tất cả mọi người đều cạn lời.

Lam Thiên còn muốn lưu lại phân thân ở đây sao?

Thôi, phục y rồi!

Lam Thiên hóa thành tiểu nữ hài, cười hì hì nói: “Thú vị lắm, ta muốn thử xem phân thân có thể bị quét đi hoặc là bị phá hỏng hay không.

Nếu bị quét đi thì sẽ đi đâu? Thử chút ấy mà, dù sao ta cũng chẳng thiếu một cái phân thân”

Phân thân nhiều thì có thể tùy hứng.

Tô Vũ lười quản y, hắn nhìn về phía trước, hít sâu một hơi: “Sắp đến rồi, ta cảm nhận được quy tắc chỉ lực đã suy yếu, sau khi ra ngoài mà có người thì lập tức bắt lại!”

Tất cả mọi người đều hơi kích động.

Trừ Đại Chu vương, hầu hết mọi người đều chưa từng đặt chân tới thượng giới!

Cùng lúc đó.

Bên trong một hiểm địa mang tên Táng Hồn sơn.

Địa phương này tương đối nguy hiểm.

Dãy núi to lớn đều đen như mực, bầu trời chiếu rọi cũng đều hiện ra sắc đen, nơi này có một loại Toản Hồn trùng rất nhỏ họat động sôi nổi, thực lực của chúng không mạnh nhưng lại vô thanh vô tức cực kỳ đáng sợ.

Chỉ cần hơi không chú ý thì chúng sẽ chui vào biển ý chí và thân thể, nhanh chóng ký sinh rồi thôn phệ hết thảy.

Rất nhiều cường giả đều đã bị thương, dù bọn họ biết có thứ này tồn tại thì ngươi nhìn không thấy, ngửi không thấy, chỉ có thể một mực phòng ngự, vì thế tiêu hao rất nhiều.

Cho nên không phải vạn bất đắc dĩ thì hiếm có ai lại chủ động đến đây.

Mà lúc bấy giờ, sâu trong núi lớn, ở một sơn động tôi đen như mực, hai bóng người yên lặng ẩn núp, nhìn chằm chằm vào một vòng xoáy tối thui nơi xa.

“Liễu Sơn, ngươi cảm thấy có hi vọng gì không? Những gia hỏa đi xuống dưới thật sự còn có người sống sót sao?”

“Đại nhân đã nói là có người còn sống mà, hồn bài của mấy người kia vẫn chưa vỡ hết”

Liễu Sơn lại truyền âm sang: “Hình như dưới hạ giới đã xuất hiện biến cố, nghe nói bạo phát đại chiến liên miên, chết không ít cường giả vạn tộc, gần đây các đợt vây quét đều bớt căng hơn một chút, nghe nói họ còn đang thương thảo làm thế nào để đối phó với cường giả Nhân tộc ở dưới kia”

“Tộc ta thật sự có cường giả ư? Triều tịch trước kết thúc, người đều chạy hết rồi, có khi ở hạ giới còn chẳng có vị Vĩnh Hằng nào cũng nên”

“Chịu, ta cũng đâu rõ!”

Hai người đã ở lại đây trông coi rất lâu, ai cũng mang theo một chút hi vọng, không biết những người kia đi xuống có ai trở về nữa hay không.

Bất quá mấy tháng trôi qua rồi mà vẫn không có tí xíu động tĩnh nào.

Hoặc là ở lại hạ giới không muốn trở lại, hoặc là mọi người đều đã chết.

Người lên tiếng trước lại truyền âm: “Thông đạo sắp đóng lại rồi, đại khái lần này lại không còn ai, thời hạn nữa năm vừa đến, chúng ta sẽ phải rút lui! Địa phương quỷ quái này toàn những đám Toản Hồn trùng quá nguy hiểm, sao lại xây dựng lối đi tại đây Vậy…

“Nói nhảm, nguy hiểm nên mới an toàn, chẳng lẽ lại xây ở giữa Tiên Ma đạo tràng à?”

Hai người trò chuyện, kỳ thật cũng không có gì nhiều để mà nói, chẳng qua là hiểm địa này quá an tĩnh nên họ vẫn thường xuyên trao đổi một chút, miễn cho trong lòng thấy Sợ hãi.

“Liễu Sơn, ngươi nói xem Nhân tộc chúng ta còn hi vọng không? Dân Sơn Hầu đại nhân đã vẫn lạc… Aiz… Càng nghĩ ta càng tuyệt vọng!”

“Đỗ Binh, ít nói vài lời ủ rũ đi, Hầu gia bảo chỉ cần thượng giới mở ra thì Bách Chiến vương sẽ trở về, chúng ta vẫn còn hi vọng”

“Bách Chiến vương… Được rồi, hi vọng như thế đi!”

Tâm trạng cả hai hơi uể oải.

Thật sự có thể chứ?

Triều tịch trước đã thất bại thảm hại.

Nhưng quả thật Bách Chiến vương chính là hy vọng, là nơi ký thác tinh thần duy nhất của họ.

Biết rõ Bách Chiến vương đã chiến bại một lần, tống táng hết thảy thế cục tốt đẹp của Nhân tộc, nhưng mọi người lại không thể không dựa vào Bách Chiến vương, những vị Hầu thượng cổ cũng đâu phải là không biết tình huống, nhưng lại có thể làm thế nào?

Không cho mọi người một tia hi vọng, chẳng lẽ lại mong chờ vào mấy tôn Hợp Đạo đi địch vạn tộc sao?

Tại thời điểm chật vật, chỉ là tạo cho Nhân tộc một chỗ để ký thác tinh thần mà thôi.

Không thể tuyệt vọng!

Hi vọng thì vẫn phải có, dù cho hi vọng này không quá đáng tin cậy, nhưng dù sao lực lượng vẫn còn ở đây.

Đây là suy nghĩ của Nhân tộc thượng giới.

Bọn họ biết rõ đầu óc Bách Chiến vương không quá thông minh, nhưng mà hắn ta lại rất mạnh!

Bây giờ bọn họ đã hết sức tuyệt vọng, có một vị cường giả còn sống dù sao cũng hơn là chẳng có chút hi vọng nào.

Không thể không nói, Bách Chiến vương vẫn rất có công, chính vì hắn ta còn sống cho nên rất nhiều cường giả Nhân tộc mới có lòng tin tiếp tục chống cự!

Bằng không nếu không phải đầu hàng thì cũng sẽ là phản bội, có thể chịu đựng đến bây giờ cũng coi như là nhờ công Bách Chiến vương.

Liễu Sơn và Đỗ Binh cũng thế, tuy rằng rất uể oải nhưng họ vẫn ôm lòng hy vọng.

Mặc kệ nó!

Tốt xấu gì Bách Chiến vương vẫn sống sót, không phải sao?

Đang trò chuyện, Liễu Sơn đột ngột khựng lại: “Từ từ, có động tĩnh.. “

“Cái gì?”

“Đừng lên tiếng!”

Ngay một khắc ấy, một tiếng cười thăm thẳm truyền đến, hai người đều giật mình hốt hoảng, rất nhanh bên tai truyền đến thanh âm: “Đừng động, tiểu bảo bối chơi thật là vui mà!”

Trong nháy mắt, mấy chục thân ảnh hiển hiện.

Hai người mở to mắt nhìn nhưng lại không thể động đậy, họ bị một đôi tay nhỏ nắm chặt cổ, trong chớp nhoáng này, thậm chí đại đạo của bọn họ đều đã bị che giấu hoàn toàn!

Không bao lâu sau, trước mắt cả hai xuất hiện một thanh niên tóc trắng.

Thanh niên tóc trắng kia khẽ nhíu mày, tiện tay vung lên, trong sơn động hiện ra vô số điểm sáng nhỏ, hắn ghét bỏ nói: “Cái gì thế, sao nhiều tiểu côn trùng quá vậy?”


Chương 2838: Ta Hỏi, Các Ngươi Trả Lời!

“Là Toản Hồn trùng!”

Tỉnh Hồng nói một tiếng, dứt lời y liền há to miệng, vô số côn trùng bị y thôn phệ, nuốt xong Tinh Hồng còn ợ một cái, cười bảo: “Mùi vị không tệ!”

Y vốn không phải người mà là Ngư đầu quái.

Cho nên y có thể thoải mái ăn côn trùng cực kỳ vui vẻ.

Bất quá hành động đó lại khiến hai người Liễu Sơn kinh hãi tột độ.

Những người này là ai?

Không, hình như trong đó còn có kê không phải Nhân tộc!

Rốt cuộc đây là Nhân tộc hay vạn tộc?

Bọn họ không thể phán đoán, hình như có Nhân tộc, mà dường như cũng có kẻ không phải Nhân tộc.

Tô Vũ không để ý tới Tinh Hỏng, hắn quan sát khung cảnh xung quanh một lượt rồi phán đoán: “Có lẽ chúng ta đang ở Táng Hồn sơn, xem ra lối đi vẫn luôn nằm im chứ không di chuyển.

Nhưng Tinh Hồng không sao à, không phải nói là Toản Hỏn trùng rất nguy hiểm sao?”

Tô Vũ hơi tò mò, trước đó Triệu Xuyên đã nhiều lần nhấn mạnh là nơi đây vô cùng nguy hiểm, đặc biệt là Toản Hồn trùng hết sức đáng sợ!

Xem ra là do đối phương sợ bóng sợ gió mà thôi.

Hại hắn còn tưởng rằng là tiểu côn trùng ghê tởm cỡ nào, không ngờ chỉ là chút đồ chơi nhỏ thế này.

Nói xong, hắn nhìn về phía hai người trước mặt, cười nói: “Hai tên Vĩnh Hằng đều là thất đoạn, có vẻ không tệ! Lam Thiên, bắt lại đi, rời khỏi đây rồi thẩm vấn sau!”

“Được!”

Lam Thiên cười hì hì, nắm hai người kia trong tay tựa như bắt gà con, vừa đi vừa nói:

“Hóa ra thượng giới cũng không có gì đặc biệt, chỉ có hai tiểu bằng hữu canh giữ lối đi, một quyền đánh xuống liền chết ngắc.

Ta còn tưởng rằng sẽ có Hợp Đạo để mà đánh nữa kìa”

Tô Vũ phì cười: “Gấp cái gì, mới lên tới thôi mà!”

“Cũng phải!”

Lam Thiên gật đầu, lại vui vẻ đề nghị: “Nghe bảo Nhân tộc ở thượng giới chỉ có 6 vị Hợp Đạo, hay là trước tiên cứ bắt hết về, chỉnh hợp lực lượng một thoáng.

Hai tên này đại khái là người dưới trướng Định Quân Hầu, có muốn ta đi bắt Định Quân Hầu không?”

“Không vội!”

Tô Vũ đi ra khỏi sơn động, cảm ứng một thoáng rồi đáp: “Nơi đây khá ổn, không có người sống, chỉ là nhiều côn trùng quá.

Đại Minh vương, ngài bố trí đại trận, làm ra một nơi không có côn trùng để mọi người ở lại đi”

“Rõ!”

Đại Minh vương không nói nhiều, cấp tốc đi tìm một nơi để bày trận.

Mà lúc bấy giờ, đám Liễu Sơn đều đang khiếp sợ, những người này là Nhân tộc phải không?

Đại Minh vương… không biết là ai, thế nhưng họ biết Minh vương!

Mạnh như thế sao?

Bắt 6 vị Hợp Đạo… Bắt Định Quân Hầu?

Họ nói đùa hay là nghiêm túc thế?

Liễu Sơn và Đỗ Binh đều thấy kinh hãi, dù sao họ cũng là Vĩnh Hằng cao đoạn, kết quả còn chưa kịp phản ứng gì thì đã dễ dàng bị bắt, thật là đáng sợ!

Mấy người đó thật sự đến từ hạ giới à?

Nhất thời, hai người đều cảm thấy cực kỳ hoảng hốt.

Đại Minh vương phụ trách xây dựng cơ sở tạm thời.

Rất nhanh, trong Táng Hỏn sơn đã xuất hiện một mảnh đất trống, Đại Minh vương bắt đầu bày trận, Tinh Hồng thì phụ trách thanh lý Toản Hồn trùng.

Là một Ngư đầu quái, đối phó với đám tiểu côn trùng này thì quá dễ dàng đối với y.

Còn Tô Vũ thì yên lặng mở Thiên Môn ra, quan sát xung quanh một lượt.

Đại Chu vương và Lam Thiên chia nhau cảm ứng bốn phương, dò xét tin tức.

Trên thân Lam Thiên có vô số con tiểu côn trùng bay ra, giống hệt Toản Hồn trùng, y vừa phân thân lại vừa căn dặn: “Đại ngư đầu, chớ ăn ta đó, biết chưa?”

Tỉnh Hồng im lặng.

Cả nhà ngươi mới là đại ngư đầu!

Tên biến thái này sao lại bắt đầu làm phân thân Toản Hồn trùng rỏi? Không thấy ghê tởm à?

Một lát sau, Đại Minh vương đi ra từ trong hư không, thấp giọng báo cáo: “Xong rồi”

“Đi vào!”

Tô Vũ cất bước đi về hướng hư không cách đó không xa, một đám người cấp tốc đuổi theo, Đại Chu vương vừa đi vừa bố trí trận pháp tĩnh lặng.

Tiến vào đại trận.

Tô Vũ vung tay lên, trước mặt mọi người hiện ra một bộ địa đỏ to lớn, ngón tay hắn chỉ về phía hai người Liễu Sơn, đạm mạc nói: “Thả bọn hắn ra, tới giúp ta hiệu đính địa đô!”

Lam Thiên lập tức vứt hai người xuống.

Đến thời khắc này, hai người Liễu Sơn vẫn còn tim đập chân run.

Những người này rốt cuộc là ai?

Lại có thực lực gì?

Vĩnh Hằng cảnh thì trên đại thể vẫn có thể thấy được một chút, nhưng có vài vị lại không cách nào nhìn ra cảnh giới, bao gồm cả nam tử tóc trắng trước mắt, thanh niên tóc trắng này hình như là người đứng đầu.

Thanh niên?

Bọn hắn cũng chẳng biết tại sao lại có cảm giác như vậy, rõ ràng cảm thấy đối phương có khí tức như mặt trời sắp ngả, nhưng lại cảm thấy thật ra đối phương vẫn còn rất trẻ trung, cảm giác chung quy hết sức mâu thuẫn.

Dù hai người được thả ra thì vẫn còn kinh hồn táng đảm, không dám giãy giụa, cũng không dám chạy trốn.

Nói đùa!

Nơi đây ít nhất phải có ba vị Hợp Đạo cảnh!

Cái tên Lam Thiên bắt bọn họ, Đại Minh vương bày trận và một vị Thực Thiết thú vẫn bảo trì nguyên hình, ba vị này đều là Hợp Đạo!

Còn về những người khác… kỳ thật hai người đều không dám suy nghĩ.

Hợp Đạo có lẽ không chỉ mỗi ba vị kia!

Thanh niên tóc trắng khiến bọn hắn dè chừng nhất, vị trung niên trên mặt luôn nở nụ cười và cả vị Ngư đầu quái thôn phệ Toản Hỏn trùng kia nữa, có khả năng đó đều là Hợp Đạo!

Nghĩ vậy khiến hai người càng thêm sợ hãi.

Sáu vị Hợp Đạo cảnh?

Tô Vũ không quản bọn họ nghĩ thế nào, hắn chỉ vào địa đồ, bình tĩnh nói: “Hiệu đính địa đô đi, trên tay ta có nhiều bản địa đồ, các ngươi giúp ta chỉnh sửa lại, ta sẽ so sánh xem bản nào mới là chuẩn xác nhất!”

Không hề nhiều lời.

Thế nhưng Liễu Sơn và Đỗ Binh đều không ngốc, đây là đang khảo nghiệm ư?

Nếu bọn họ dám làm lung tung thì chắc chắn sẽ bị giết chết!

Những người này đi lên, khả năng là đều đã có chuẩn bị, hiệu đính địa đồ có lẽ cũng chỉ là một loại thăm dò.

Hai người không dám phản bác, Liễu Sơn vội vàng nhìn về phía địa đỏ, nhìn kỹ cẩn thận từng li từng tí, nửa ngày sau mới chỉ vào một nơi, nhỏ giọng bảo: “Đây không phải Nhất Tuyến hạp, đây là Lạc Đầu cốc”

Tô Vũ điều chỉnh đơn giản, Liễu Sơn nhẹ nhàng thở phào, tiếp tục chỉ ra một vài chỗ không đúng trong địa đô.

Đỗ Binh ở bên cạnh cũng rất gấp, vội vàng quan sát rồi nói ra một vài chỗ sai lệch.

Qua hơn một giờ, toàn bộ địa phương không khớp trên địa đồ đã được hai người điều chỉnh toàn bộ.

Tô Vũ vung tay lên, địa đồ tan biến.

Mà lúc này, toàn bộ đại trận cũng đã được chỉnh sửa lại bộ dáng, bàn ghế xuất hiện, đều là do một đám cường giả dùng quy tắc chỉ lực chế tạo.

Tô Vũ ngồi xuống, tùy ý nói: “Hai vị ngồi đi!”

Liễu Sơn và Đỗ Binh thật sự là càng ngày càng sợ hãi, rốt cuộc những người này là ai?

Có Nhân tộc, bọn họ xác định.

Bởi vì trong đó có kẻ yếu hơn nên bọn họ có khả năng cảm thụ ra được.

Cũng có vị không phải Nhân tộc, họ cảm ứng rất rõ ràng.

Liễu Sơn và Đỗ Binh không dám ngồi, Liễu Sơn có tướng mạo hơi chất phác bình phàm, trên thực tế lại khôn khéo hơn Đỗ Binh nhiều, lúc này, gã vội vàng nói: “Không dám, trước mặt đại nhân sao chúng ta dám ngồi”

Mấy vị Hợp Đạo khác đều đang đứng kia kìa, gã nào dám ngồi xuống.

Tô Vũ thản nhiên nhắc nhở: “Bảo ngươi ngồi thì cứ ngồi, nghe lời mới có thể sống lâu!”

Liễu Sơn lạnh cả tim, không dám nói thêm gì nữa, vội kéo Đỗ Binh ngồi xuống.

Rõ ràng mọi việc ở đây đều do thanh niên tóc trắng làm chủ, hắn nói một thì không có chuyện làm hai.

Chỉ mới tiếp xúc phút chốc mà Liễu Sơn đã nhận ra đối phương còn khủng bố hơn cả Định Quân Hầu, dĩ nhiên không phải thực lực, thực lực thì gã không dễ phán đoán, mà là loại khí chất và tư thái.

Nhìn sơ liền cảm thấy đáng sợ hơn cả Định Quân Hầu!

Tô Vũ đợi bọn họ ngồi xuống liền hỏi: “Biết mấy người Triệu Xuyên không?”

“Có biết”

Liễu Sơn liền đáp: “Chúng ta đều là Định Quân vệ, Triệu Xuyên còn sống sao?”

“Là ta đang hồi ngươi”

Liễu Sơn không dám hồi lung tung nữa.

Bất quá Đỗ Binh kế bên lại chân chờ một chút, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm hỏi thẳng: “Xin hôi đại nhân, ngài có phải là Nhân tộc ở hạ giới không?

“Phải thì sao mà không phải thì lại thế nào?”

Đỗ Binh cắn răng nói: “Không phải thì chúng ta sẽ không trả lời ngài!”


Chương 2839: Không Giống Tưởng Tượng.

Tô Vũ thấy quá mệt mỏi, than nhẹ một tiếng: “Vì sao Nhân tộc thượng giới đều ngớ ngẩn như thế?”

Lam Thiên ở bên cạnh hắn cũng hùa vào: “Đúng là rất ngu ngốc”

Đại Chu vương hơi ngượng ngùng, không khỏi lên tiếng nói giúp: “Có thể là hiểu biết quá ít, trải qua quá ít chuyện, dù sao họ cũng một mực bị vây giết, chỉ có thể chuyển động trong một vòng nhỏ, cho nên đại khái là hơi vụng về ngốc ngếch một chút, có thể hiểu được”

Đỗ Binh và Liễu Sơn nghe thế đều phẫn nội!

Có ý gì?

Đại Minh vương liếc nhìn hai người, khẽ nhíu mày.

Sợ bọn họ lại ngu xuẩn nói ra những lời khiến Tô Vũ tức giận nên ông đành chủ động giải đáp: “Dù sao cũng là Vĩnh Hằng thất đoạn, thực lực chênh lệch không nhiều so với ta trước đó, nhưng các ngươi lại không có tí trí thông minh nào sao? Còn hỏi có phải Nhân tộc hạ giới hay không? Nếu là vạn tộc thì còn cần đi bằng lối này? Còn phải lén lút mà lên? Thật sự là ngu quá mức!

Nhân tộc thượng giới mạnh lắm à? Nếu không mạnh, vạn tộc đi lên mà còn cần nhờ tai mắt của ngươi chắc? Nếu bọn ta là Tiên Ma thì các ngươi còn có thể sống sót mà ngồi đây ư? Là Tiên Ma thì bọn ta nên nhanh chóng lan truyền tin tức từ lối đi Mệnh giới rồi tới đây tiếp ứng mới phải!”

Ông hừ lạnh một tiếng: “Ở lại đây canh giữ lối đi, nhiệm vụ trọng yếu như vậy, dù thực lực không mạnh thì ít ra cũng phải có đầu óc, kết quả thực lực đã kém mà đầu óc cũng không đủ dùng!”

Bị khinh bỉ thẳng mặt!

Liễu Sơn và Đỗ Binh ngẫm nghĩ lại, cũng đúng nhỉ, hình như đúng là như thế thật.

Hai người nhất thời xấu hổ không chịu nổi!

Quá mất mặt!

Kỳ thật không chỉ bọn hắn mà bên phía Tô Vũ cũng có người chưa nghĩ tới những thứ này, trong nháy mắt bèn dồn dập giả vờ thành bộ dáng chúng ta đã sớm biết hết thảy.

May quá, kém chút thì đã tò mò hỏi vì sao Tô Vũ lại mắng chửi người rồi.

Đại Minh vương nói không sai, nếu không phải phe Nhân tộc, lại có bao nhiêu vị Hợp Đạo cảnh ở đây, vậy thì chỉ có thể là hạ giới đại tộc.

Mà đại tộc đều có căn cơ hùng hậu tại thượng giới, còn có thể trực tiếp thông qua lối đi ở Mệnh tộc để liên hệ với giới cường giả, cần gì phải lén lút đi thông đạo này?

Đỗ Binh xấu hổ muốn chết, thế nhưng vẫn kiên trì chất vấn: “Vậy đại nhân là Nhân tộc sao? Đã là Nhân tộc thì vì sao còn bắt bọn ta?”

Tô Vũ dựa vào ghế, không thèm trả lời.

Lam Thiên thấy vậy liền đáp thay: “Là Nhân tộc thì sao lại không thể bắt các ngươi?

Nhân tộc thượng giới khi thắng khi bại, có bao nhiêu người đầu phục vạn tộc vẫn là ẩn số, các ngươi dám nói Nhân tộc tại thượng giới không có ai là phản đồ không?”

Hai người kia lập tức im miệng.

Không có sao?

Ai biết được!

Dân Sơn Hầu bị giết, liệu có phải là bị kẻ nào bán đứng hay không?

Còn nữa, những năm qua có không ít cường giả Nhân tộc lần lượt bị người vây giết, có nguyên nhân từ phản đỏ không?

Bình thường kỳ thật mọi người cũng nghĩ đến những vấn đề này, đáng tiếc họ lại bất lực, chỉ có thể quản tốt người của chính mình, không đi giải quyết được phiền toái của những người khác.

Liễu Sơn hít sâu một hơi, mở miệng nói: “Các vị đại nhân, nếu các vị biết Triệu Xuyên, vậy hẳn là y đã nói ra hết với mọi người.

Thứ bọn ta biết cũng không nhiều hơn y.

Nếu mấy vị đại nhân muốn gặp Hầu gia thì để ta trở về thông báo, tìm cơ hội để các vị gặp Hầu gia một lần… “

“Gặp một lần?”

Lam Thiên khinh miệt: “Kiêu ngạo thật.

Về kêu Định Quân Hầu tới bái kiến Vũ Hoàng!

Một tôn Hầu bé tí mà cũng dám tự cao tự đại?”

“Vũ Hoàng?”

Hai người chấn động, Vũ Hoàng gì cơ?

Những người này ai nấy đều ôm khẩu khí lớn muốn phá trời.

Đây quả thật là người hạ giới sao?

Tô Vũ thở hắt ra: “Thôi thôi, lời này của ngươi nghe cứ như nhân vật phản diện ấy, ít gây phiền toái cho ta đi!”

Lam Thiên không tô vẻ u lãnh nữa mà hóa thành bộ dáng xinh đẹp, vui vẻ đáp: “Ta biết rồi, chẳng qua là thấy hai vị tiểu bằng hữu đáng yêu quá nên trêu chọc bọn hắn xíu thôi”

Tiểu bằng hữu?

Ngươi mới bao nhiêu tuổi chứ?

Tô Vũ cũng rất bất đắc dĩ, cái tên này… thôi được rồi, dù sao hắn cũng không định quản Lam Thiên.

Tô Vũ ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng mở miệng: “Đại Chu vương, ngươi nói xem bắt đầu từ đâu thì tốt? Nên nắm giữ quân của Định Quân Hầu trước, mượn lực lượng nhất hệ này làm việc, hay là trực tiếp đơn độc hành động?”

Đại Chu vương yên lặng suy tính, hỏi lâu sau mới đáp: “Có một vị lão nhân cũng rất tốt, chắc chắn tình báo của Định Quân Hầu nhiều hơn người bình thường, thậm chí có khả năng liên hệ với các Hợp Đạo Nhân tộc khác.

Thượng giới đột ngột thêm ra một cỗ lực lượng, dù cho ngụy trang thành người của Thiên Dương Hầu thì thực ra còn không bằng thay mận đổi đào, trộn lẫn vào quân của Định Quân Hầu bên này”

“Nói như vậy, ý của ngươi là nên bắt Định Quân Hầu trước?”

Đại Chu vương gật đầu: “Vâng, ý của ta là vậy! Mà bây giờ chúng ta bắt hai người này, Định Quân Hầu không sớm thì muộn cũng sẽ phát hiện! Thay vì để gã làm hỏng sự tình, không bằng nắm giữ luôn nhất hệ của gã!”

Bên cạnh, Đại Minh vương lên tiếng: “Vũ Hoàng, ta cũng cảm thấy nên nắm giữ Định Quân Hầu trước! Không vì cái gì khác, chỉ vì một điểm, gã biết rõ về thông đạo liên thông giữa hạ giới và thượng giới!”

Đại Minh vương trầm giọng: “Một khi gã có vấn đề, lại phát hiện ra sự có mặt của chúng ta thì chắc chắn gã sẽ liên tưởng đến việc chúng ta xuất hiện thông qua lối đi, tới lúc đó ắt sẽ đoạn đường lui của chúng ta! Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết gã phải là phản đỏ! Thế nhưng hết thảy đều có khả năng, cho nên, bắt giữ Định Quân Hầu là chuyện cực kỳ cần thiết!”

Tô Vũ khẽ gật đầu.

Trước lúc này, ý nghĩ của hắn là đơn độc hành động.

Bất quá đi lên rồi thì hắn lại thay đổi ý tưởng.

Đại Minh vương lo lắng hết sức có lý, Tô Vũ không có khả năng đột nhiên xuất hiện, Định Quân Hầu biết về lối đi, lại từng phái người xuống dưới, một khi thật sự có vấn đề thì rất có thể gã sẽ đánh giá ra bọn họ lên đây nhờ lối đi kia.

Khi đó, gã mà liên hệ vạn tộc đoạn đường lui của Tô Vũ thì sẽ không dễ chịu gì!

Lúc này, Liễu Sơn cũng đang lắng nghe, nghe thấy Đại Minh vương nói vậy thì không khỏi phẫn nộ: “Hầu gia không phải phần đỏ! Các ngươi… Các ngươi.. “

Gã hết sức lo lắng!

Bởi vì có cảm giác đám người này không giống người tốt.

Đúng vậy, không hề giống!

So với người hạ giới trong tưởng tượng của họ thì tuyệt đối không giống.

Hạ giới trong tưởng tượng rất thê thảm, Vĩnh Hằng khả năng đã là sự tồn tại chí cao vô thượng, biết thượng giới tồn tại thì sẽ xem thượng giới như cây cỏ cứu mạng, dù cho thượng giới cũng rất khó khăn thế nhưng ít nhất Nhân tộc trên đây có Hợp Đạo!

Nếu là người hạ giới như trong tưởng tượng, sau khi ra khỏi thông đạo thì chắc chắn sẽ tất cung tất kính với Liễu Sơn bọn họ, sau đó khẩn cầu bọn họ dẫn đi gặp Định Quân Hầu.

Nhưng dáng vẻ của đám người đối diện lại hoàn toàn khác biệt.

Những người này rất mạnh, Hợp Đạo nhiều, người không phải Hợp Đạo cảnh thì cũng là Vĩnh Hằng cao đoạn.

Quan trọng hơn là họ lại rất ngông cuồng!

Hạ giới ư?

Liễu Sơn cho rằng đây là sự tồn tại cao hơn bọn họ, bởi vì khi để cập đến Hợp Đạo thượng giới thì đám người kia đều bày ra dáng vẻ miệt thị rõ rệt.

Những người này thật sự là Nhân tộc hạ giới sao?

Không thể nào tin nổi!


Chương 2840: Kế Hoạch Đầu Tiên.

Tô Vũ đương nhiên không để ý tới đám Liễu Sơn, hắn mở miệng nói: “Định Quân Hầu ở Minh Nguyệt Hoa Cốc, cũng xem như một trong những hiểm địa! Chúng ta không quen chỗ kia, tùy tiện đi tới, lỡ để gã đào thoát thì hơi phiền”

Lam Thiên cất tiếng: “Gã không chạy được đâu.

Dựa theo lời Triệu Xuyên nói thì cùng lắm gã chỉ mạnh cõ Vẫn Tinh Hầu, ta liên thủ với Đại Chu vương thì chắc chắn có thể chế phục gã trong nháy mắt! Gã có thể chạy chỗ nào?”

Một chọi một thì y cũng có thể bắt lại, chỉ là sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng nếu liên thủ với Đại Chu vương thì sẽ chẳng còn vấn đề gì nữa.

Tô Vũ mỉm cười: “Chớ xem thường cường giả thượng giới, nhất là Nhân tộc, đào vong nhiều năm rồi tự chiếm cứ hiểm địa, không nói những cái khác, bản lĩnh chạy trốn khẳng định là có!”

Lam Thiên nhìn hắn: “Không phải là có Vũ Hoàng ở đây sao? Dù Định Quân Hầu có bản lĩnh gì thì ta vẫn tin muốn bắt đối phương hoàn toàn không khó”

Tô Vũ khẽ gật đâu: “Nếu tình báo chuẩn xác thì khẳng định sẽ không có vấn đề.

Dưới trướng Định Quân Hầu có hơn 20 Vĩnh Hằng, dưới Vĩnh Hằng ước chừng ngàn người, nếu không có Hợp Đạo khác thì muốn bắt lấy gã quả thật rất dễ”

Vĩnh Hằng cũng không ít.

Hơn 20 vị!

Nhưng trước đó gã đã phái một nhóm xuống, nói cách khác, một vị Định Quân Hầu mà dưới trướng lại có số lượng Vĩnh Hằng tương đương với Vĩnh Hằng của một tộc.

Đây là lẽ thường!

Dù sao hạ giới mới quật khởi mấy trăm năm, mà thượng giới thì từ thượng cổ cho tới bây giờ cũng không triệt để diệt truyền thừa.

Chẳng qua là kẻ yếu càng ngày càng ít, thứ nhất là thường xuyên đổi chỗ chạy trốn, chuyện nối dõi tông đường cũng bị trễ nải, kẻ yếu lại đễ dàng liên lụy người khác, một khi bùng nổ đại chiến thì kẻ yếu cũng thường sẽ tử vong trước.

Nhiều năm trôi qua, cường giả thì vẫn còn một mớ, nhưng kẻ yếu lại càng ngày càng ít.

Tiếp tục như thế, qua thêm vài năm, dưới Vĩnh Hằng đều sẽ chết, Nhân tộc cũng sẽ rơi vào tận diệt.

Chẳng lẽ hi vọng một số lão gia hỏa có thể truyền thừa một chủng tộc sao?

Tô Vũ gõ gõ vào tay vịn của ghế, tươi cười quyết định: “Được, vậy trước tiên cứ bắt lại Định Quân Hầu đã!”

Liễu Sơn vội vàng xen vào: “Đại nhân, không cần như thế! Nếu các đại nhân thật sự đến từ Nhân tộc, chúng ta trổ về nói với Hầu gia thì Hầu gia tất nhiên sẽ lấy lễ để tiếp đón, sao có thể xung đột với các đại nhân được!”

Gã vẫn không thể nghĩ thông, nếu là Nhân tộc thì tại sao phải bắt Hầu gia?

Đây rõ ràng là thủ đoạn đối đãi kẻ địch.

Những người này thật sự là Nhân tộc ư?

Nói thật, gã không quá tin tưởng, hơn nữa vẫn còn rất nghi ngờ lai lịch của bọn họ.

Đại Minh vương?

Đại Chu vương?

Vũ Hoàng?

Hoàng ở đâu ra?

Tô Vũ vẫn không buôn để ý đến Liễu Sơn, hắn nói: “Trước cứ bắt lại rồi bàn sau, miễn cho xảy ra sự cố.

Yên tâm, nếu không có vấn đề gì thì đương nhiên sẽ không làm gì Định Quân Hầu tiền bối, chỉ là để phòng ngừa vạn nhất thôi, dù sao… biết người biết mặt không biết lòng!”

Đối với Nhân tộc thượng giới đều phải đối đãi như phản đồ trước, chuyện này không thành vấn đề.

Trước tiên cứ bắt lại rồi phân biệt sau!

Tô Vũ phân công: “Không cần quá nhiều người, lần này cũng không phải là vì sát lục!

Tinh Hồng tiền bối, ngươi và Cửu Nguyệt ở lại đây canh giữ, những người khác đừng đi ra ngoài.

Đại Chu vương, chúng ta qua đó là được!”

Liễu Sơn nhịn không được, vội vàng nói: “Mấy vị đại nhân, đều là Nhân tộc cả mà, một khi nổi lên xung đột rất dễ dàng xuất hiện thương vong, nếu cùng là Nhân tộc, hà tất phải tự giết lẫn nhau?”

Gã lo lắng Hầu gia sẽ xảy ra vấn đề, cũng lo lắng những người này sẽ giết chóc.

Tô Vũ không nói gì, vung tay lên, thanh âm của hai người tan biến, trong tay hắn xuất hiện một vòng khóa xiểng xích vô hình khóa lực lượng đại đạo của hai tên kia lại.

Tại thượng giới, Tô Vũ cảm thấy dễ dàng vận dụng lực lượng đại đạo hơn.

Chuyện này khiến hắn hơi ngạc nhiên, vốn dĩ hắn vẫn chưa thấy thời không trường hà!

Thế nhưng, nơi xa khả năng là sẽ có, nói rõ rằng lực lượng của thời không trường hà lan tràn đến tận thượng giới, bất quá có lẽ thượng giới tương tự như Tử Linh giới vực, chỉ có một điểm tựa mà thôi.

Có điều hết lần này tới lần khác, những người ở đây lại có thể tuy luyện quy tắc lực lượng.

Đạo ở thượng giới ắt hẳn có chút vấn đề.

Đương nhiên, hiện tại còn chưa phải lúc truy đến cùng.

Tu luyện tại thượng giới sẽ đơn giản hơn dưới kia, bởi vì lực lượng thời không trường hà không mạnh, thành ra thiếu đi một loại sức áp chế, khai đạo hay dung đạo kỳ thật đều cần chống cự lại lực áp chế từ thời không trường hà.

Cho nên Tô Vũ cảm thấy buông lỏng hơn không ít, có loại cảm giác đại đạo sôi trào, khó tráchr rất nhiều người không nguyện ý ở lại hạ giới mà là đi lên đây.

Nhưng mà thượng giới thật sự là nơi tốt sao?

Tô Vũ vẫn ôm lòng hoài nghỉ!

Cường giả thượng giới có lẽ sẽ có lực phá hoại lớn mạnh hơn một chút, bởi vì họ có thể động dụng lực lượng đại đạo càng nhiều.

Thế nhưng, mơ hồ vẫn có thể phát giác được một chút phù phiếm.

“Là vì thiếu đi sức áp chế và cô đọng từ thời không trường hà đúng không?”

“Tu luyện ở đây sẽ đơn giản hơn một chút, đối với người cần đột phá bình cảnh thì sẽ là chuyện tốt”

“Bất quá nó cũng có điểm tai hại.. “

Chỗ tốt có mà tác hại cũng có.

Thầm nghĩ mấy chuyện này, Tô Vũ liền dặn dò: “Trước khi ta chưa trở lại, dù các ngươi cảm giác muốn đột phá thì cũng đừng đột phá, lực áp chế đại đạo ở đây quá yếu, một khi đột phá thì động tĩnh sẽ cực kỳ lớn!”

Xem như hắn đã biết vì sao nhiều năm qua, Nhân tộc ở trên đây không có ai đột phá Hợp Đạo.

Chuyện này không khác gì ở trong bóng tối lại thắp sáng lên một ngọn đèn, cường giả mà Hợp Đạo chắc chắn sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ.

Lực áp chế đại đạo thấp, dị tượng đột phá nhất định sẽ rất lớn.

“Rõ!”

Mọi người dồn dập đáp lời.

Tô Vũ nhìn về phía mấy vị Đại Chu vương, ngoắc tay: “Chúng ta đi thôi”

“Vâng!”

Tô Vũ, Lam Thiên, Đại Chu vương, Đại Minh vương đồng loạt tan biến ngay tại chỗ.

Mang theo Đại Minh vương là để bày trận, dự phòng động tĩnh quá lớn sẽ bị kẻ khác biết được.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box