[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 550 : Lịch Tân Vũ. (c2746-c2750)
❮ sautiếp ❯Chương 2746: Lịch Tân Vũ.
Một lát sau.
Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh xé rách hư không đi ra khỏi thời không trường hà.
Cùng lúc đó, giữa đất trời, kim vân và huyết vân đồng thời hiện ra.
Vạn Thiên Thánh nhìn về phía Tô Vũ, có muốn tránh một chút không?
Tô Vũ suy nghĩ chốc lát bèn lắc đâu: “Kiếp nạn cũng là một loại cảm ngộ, phủ trưởng không cần lo lắng, một lần trừng phạt còn chưa đủ để tiêu hao cái gì”
Vạn Thiên Thánh cười khẽ: “Vậy để ta cảm ngộ tình huống ban thưởng và trừng phạt cùng tồn tại xem sao!”
Sau một khắc, ông bước vào hư không.
Kim vân và huyết vân đồng thời bay tới chỗ Vạn Thiên Thánh, tay trái ông trấn áp huyết vân, tay phải thì thu nạp kim vân, yên lặng cảm ngộ, tay trái lại hóa thành cự chưởng ầm ẩm trấn áp huyết vân!
Quy tắc trừng phạt, trừng phạt những người chứng đạo như ông.
Then chốt ở chỗ dạng trừng phạt này là nhằm vào những vị Nhật Nguyệt chứng đạo.
Chủ thể bị trừng phạt là những vị từ Nhật Nguyệt đến Vĩnh Hằng, lực sát thương cao lắm ở mức Vĩnh Hằng tứ ngũ đoạn, dĩ nhiên, Vạn Thiên Thánh quá mạnh nên lúc này lực lượng trừng phạt khả năng phải lên tới lục thất đoạn.
Nhưng mà đối với Vạn Thiên Thánh thì nó vẫn còn quá yếu!
Ông cảm ngộ một thoáng những đám kim vân kia, cười khẽ rồi tiếp đó hời hợt tung một chưởng đập nát huyết vân đầy trời.
Triệt để tiêu tán!
Phía dưới, những ai chứng kiến đều trợn mắt há hốc mồm.
Thậm chí các cường giả Vĩnh Hằng xung quanh đều thấy kinh ngạc.
Huyết vân này không hề yếu, trông còn khá cường đại!
Kết quả Vạn Thiên Thánh lại thoải mái đánh nát huyết vân, thực lực bây giờ của vị này đã tới cảnh giới nào rồi?
Nơi xa xa, Đại Chu vương cũng nhíu mày quan sát cảnh tượng bên đây, y mơ hồ có cảm giác mình đã gặp được đối thủ.
Vạn Thiên Thánh, Vĩnh Hằng!
Vĩnh Hằng thực thụ!
Hình như ông ta đã mở đạo chứ không phải dung đạo, loại tồn tại này không nên gọi là Hợp Đạo mà chỉ đơn thuần là một vị cường giả Vĩnh Hằng.
Một lát sau, Vạn Thiên Thánh hạ xuống.
Ông đứng bên cạnh Tô Vũ, nở nụ cười nhu hòa chào hỏi Đại Chu vương: “Tham kiến Đại Chu vương, mới nãy ta đến vội vàng, quên chào hỏi Đại Chu vương, mong ngài chớ trách vãn bối thất lễ!”
“Khách khí!”
Đại Chu vương khẽ gật đầu, Vạn Thiên Thánh vẫn treo nụ cười: “Hẳn là thế! Tiền bối bảo hộ Nhân tộc nhiều năm, bây giờ Vũ Hoàng mở Thanh ô thự, giao trách nhiệm cho ta, Vạn mỗ còn có không ít sự tình muốn thỉnh giáo tiền bối, bao gồm cả việc bắt phản nghịch trên thượng giới.
Đại Chu vương quen thuộc với người thượng giới, rất hi vọng Đại Chu vương trợ giúp nhiều hơn để ta sớm truy ra đảm phản nghịch!”
Đại Chu vương cười đáp: “Tất nhiên, ta sẽ nói hết mọi thứ ta biết cho ngươi”
Vạn Thiên Thánh gật đầu: “Vậy thì làm phiền tiền bối, nếu Vũ Hoàng nhất thống chư thiên, công cao lao khổ của Đại Chu vương đương nhiên sẽ truyền hóa thành quy tắc, để người đời sau ghi nhớ vạn vạn năm! Lưu lại thanh danh trong sạch liêm khiết của ngài tới ngàn đời sau! Để con cháu của Nhân tộc đều biết đến công lao của ngài”
Khóe miệng Đại Chu vương co rúm: “Quá khen, ta chẳng qua chỉ là một thành viên bình thường của Nhân tộc mà thôi… “
“Không, nhất định phải lập truyền!”
Vạn Thiên Thánh cười nói: “Đại Chu vương phụ trợ Vũ Hoàng bình định lập lại trật tự, Vũ Hoàng đăng lâm vị trí Thánh Chủ cũng là nhờ có Đại Chu vương thúc đẩy và trấn áp hết thầy loạn đảng.
Vũ Hoàng cũng là người chăm lo chuyện quản lý, ngày đầu tiên đăng lâm đã chém mấy tôn Hợp Đạo, mở ra thịnh thế cho Nhân tộc! Ánh mắt của Đại Chu vương quả nhiên độc đáo, thiên hạ gần như không ai sánh bằng! Ngay cả ta cũng chưa từng nghĩ Vũ Hoàng có thể ưu tú đến thết”
Ông tươi cười nói tiếp: “Ngày sau nếu lại có loạn thần tặc tử mong muốn đánh cắp khí vận của Nhân tộc thì vẫn phải dựa vào Đại Chu vương bình định trật tự! Giữ gìn Nhân tộc chính thống!”
Chính thống ư?
Đại Chu vương hít sâu một hơi, rất lâu sau mới gật đầu: “Ta hiểu rồi”
Vạn Thiên Thánh cười nói: “Đại Chu vương dĩ nhiên có thể lý giải lời của ta.
Thế gian đại loạn nên có thánh hiền xuất hiện! Hết thảy mục nát, lạc hậu đều nên bị quét vào đống rác, bị thanh trừ sạch sẽ! Triều tịch lần này là sự khởi đầu mới, hết thảy đều mới!”
Đại Chu vương thở dài, một lần nữa gật đầu: “Ta hiểu!”
“Khiến Đại Chu vương chê cười rồi, văn bối chỉ biểu lộ chút cảm xúc thôi!”
Dứt lời, Vạn Thiên Thánh liền nghiêm túc nhìn quanh bốn phía một lượt, đoạn khom người rồi nói: “Ngày xưa chém giết hậu duệ của các vị là Vạn mỗ sai, hết thảy đều có điều lệ, hết thảy đều có luật pháp! Ngày xưa Vạn mỗ không phải người chấp pháp lại đi làm chuyện của chấp pháp… Sai ở chỗ ta đã vượt quyền!”
Ý tứ của Vạn Thiên Thánh rất rõ ràng, ông chỉ vượt quyền chứ không cảm thấy mình giết nhầm người.
“Theo luật pháp khi ấy, vượt cấp chấp pháp thì đáng bị trừng phạt”
Vạn Thiên Thánh đưa tay ra rồi khẽ vẫy, bỗng nhiên, hư không sinh vạn kiếm, vạn kiếm bùng nổ lao thẳng về phía ông, tiếng phập phập không ngừng vang lên, thoáng chốc vô số trường kiếm đã xuyên thủng thân thể lão Vạn!
Phụ cận, một vài vị Vĩnh Hằng biến sắc.
Phía dưới, tiếng kinh hô vang lên liên hỏi.
Đại Chu vương nghiền ngẫm nhìn cảnh tượng này, mà Tô Vũ đứng ở một bên lại yên lặng không nói gì.
Sắc mặt Vạn Thiên Thánh trắng bệch, ngoại trừ đầu thì toàn thân của ông đều bị trường kiếm xuyên thấu, ông nghiêm mặt nói: “Ta đã chịu trừng phạt! Từ nay về sau, trong lòng ta không còn bất cứ suy tư gì về chuyện đã qua nữa! Ta sẽ không vì chuyện này mà áy náy hay tự trách.
Chư vị nguyện ý cũng tốt, không nguyện ý cũng được, công là công, tư là tư! Công và tư phải rõ ràng, nếu như ai còn oán hận thì cứ dứt bỏ thân phận, tự mình giải quyết là được!”
Ông đã tự trừng phạt chính mình, dứt bô xiểng xích!
Từ đầu tới cuối, ông chưa bao giờ cho rằng mình giết nhầm, bất quá là nhận lỗi về việc mình không nên tự chủ trương đi giết, dù sao thì khi đó thân phận của ông không phải là chấp pháp giả!
Nhưng bây giờ thì khác, hiện tại ông đã là người có thể chấp pháp.
Mọi người im lặng.
Rất lâu sau, Tô Vũ mới mở miệng: “Vạn thự trưởng, chư vị, chuyện trước kia hãy dừng ở đây! Nếu muốn tự mình báo thù thì cứ hạ thư khiêu chiến, luận bàn cũng tốt, quyết đấu sinh tử cũng được, ta sẽ không ngăn cản!”
“Tu giả tự luận bàn, chém giết thì phải tự gánh vác hậu quả!”
“Mặt khác, năm mới tình cảnh mới, còn hơn tháng nữa thì An Bình năm 352 sẽ đi qua!”
“Sang năm cải nguyên, niên hào An Bình cuối cùng chính là năm 352! Thiên hạ đã không còn An Bình nữa, sang năm đổi thành lịch Tân Vũ!”
Một đám người rung động, đổi lịch ư?
Tân Vũ!
Tô Vũ nói tiếp: “Năm mới tình cảnh mới, hết thảy đều thay mới, thế giới mới, chính sách mới, khởi đầu mới! Cũ có thể nhớ lại, thế nhưng đừng đắm chìm trong chuyện xưa mãi!”
“Vũ Hoàng thánh minh!”
Vạn Thiên Thánh khom người, phía dưới, trăm vạn quân sĩ cũng dồn dập hô to: “Vũ Hoàng thánh minh!”
Lịch An Bình đã tới lúc nên kết thúc rồi.
Khai phủ hơn 350 năm, trước khai phủ chinh chiến gần trăm năm, thời đại khai phủ còn một tháng nữa sẽ chính thức kết thúc.
Chỉ có một số ít người có thể hiểu ý tứ ẩn sâu của Tô Vũ, hắn là đang nói với mọi người rằng không chỉ lịch An Bình, mà là toàn bộ thời kì thượng cổ cùng với chín lần triều tịch trước đó đều đã kết thúc!
Lúc này, khí vận Nhân tộc rung chuyển!
Sau một khắc, khí vận Nhân tộc càng thêm tràn đầy, trên vùng trời Nhân cảnh, hư ảnh của Tô Vũ rõ ràng hơn trước rất nhiều, cấp tốc lan tràn ra toàn bộ các đại phủ.
Lúc này ở vùng trời các tộc, một lần nữa lại có hư ảnh cường giả hiển hiện.
Tô Vũ lại làm gì?
Không có ngày nào được nhàn hạ hết!
Chương 2747: Đã Đến Lúc Phải Đưa Ra Lựa Chọn.
Nhân cảnh.
Vũ Hoàng phủ.
Tô Vũ không tiếp tục lưu lại Đông Liệt cốc.
Lúc bấy giờ, trong đại điện chỉ có mấy người, Lam Thiên phiên bản nữ duyên dáng xuất hiện, bất quá chờ khi thấy uy nghiêm của Tô Vũ, Đại Chu vương tĩnh lặng và sắc mặt Vạn Thiên Thánh trắng bệch thì nụ cười của y dần dân thu lại, cẩn thận từng li từng tí tiến tới ngồi xuống bên cạnh Vạn Thiên Thánh, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn, nghiêm chỉnh.
Tô Vũ quyết tâm không mỉm cười với y, hắn sợ mình mà cười với Lam Thiên một cái thôi thì ngay lập tức Lam Thiên sẽ ồn ên dính sát lấy hắn, hắn chịu không được.
Cần phải nghiêm túc!
Bàn chuyện chính sựt Tô Vũ vừa ngồi xuống bảo tọa liền lên tiếng: “Hiện tại, việc cấp bách có hai chuyện!
Thứ nhất là ấn định vị, phải nhanh và phải đúng chỗ!”
“Thứ hai, Tử Linh giới vực cần một vị cường giả có thể giúp nhanh chóng phong tỏa tử khí gợn sóng”
Tô Vũ nói đơn giản vài câu rồi lại tiếp tục: “Tốt nhất là khí tức không nên quá mạnh, bằng không dễ dẫn tới Tử Linh giới vực rung chuyển, Đại Chu vương che giấu rất tốt, hơn nữa còn có lực lượng truyền tống, có thể cấp tốc truyền tống chúng ta đi chặn đường đào tẩu của đối phương!”
Đại Chu vương nhắc nhở: “Trước đó đã nói ta sẽ chịu trách nhiệm phong tỏa tiểu giới.. “
“Chuyện ấy cứ giao cho Đại Minh vương làm!” Tô Vũ ngắt lời. “Đại Minh vương sắp Hợp Đạo rồi, cứ để ông ấy đi phong tỏa bên ngoài giới vực.
Ta nhất định phải tới Tử Linh giới vực, bằng không sẽ không mở được lối đi!”
Đại Chu vương minh bạch: “Ta hiểu rồi!”
Tô Vũ lại quay sang phân công Vạn Thiên Thánh: “Sau khi Đại Chu vương rời đi, Vạn thự trưởng chủ trì toàn cục để tránh rung chuyển!”
“Được” Vạn Thiên Thánh nhận lệnh.
Tô Vũ nghiêm túc nói với Lam Thiên: “Lam phó thự trưởng, ngươi phải cẩn thận, nhất định phải ẩn giấu ấn đại phủ, việc này rất quan trọng, nó có chứa khí vận của Nhân tộc!
Mặt khác, nhất định phải chôn giấu thật gần Hợp Đạo, nhưng lại không thể dễ bị phát hiện, mà còn chỉ có thể chôn giấu một lần duy nhất, bằng không, một ngày đánh một lần thì đồ đần cũng biết là có vấn để!”
Lam Thiên thấy thái độ của hắn nghiêm túc như vậy thì cũng chỉ đành nghiêm mặt đáp lại: “Được!”
“Vậy thì không chậm trễ nữa, ta đi triệu tập Hợp Đạo của Hống tộc và Thực Thiết tộc, chuẩn bị âm thầm tập kích Mệnh giới! Vạn phủ trưởng, Đại Chu vương, lần này không phải là vì diệt sát Hợp Đạo, dĩ nhiên, có thể giết một hai tên Hợp Đạo mà không tổn hao gì thì càng tốt! Hành sự tùy theo hoàn cảnh! Nếu có nguy cơ tạo ra tổn thương cho bên mình thì cứ từ bỏ cường sát!”
“Tất cả mọi người nghe ta chỉ thị, không nên tùy tiện hành động!”
Tô Vũ trầm giọng nói: “Ta hi vọng mang theo tất cả mọi người hoàn chỉnh đánh lên thượng giới, chứ không phải giết được mười tên Hợp Đạo mà bên ta cũng chết năm vị Hợp Đạo, đừng nói năm vị, dù là ba vị hay thậm chí một vị cũng không được!”
“Ta có thể đánh hạ mà không tổn hao gì, không cần dùng mạng của Hợp Đạo tới lấp, cái gọi là dùng 1 đổi 10 đã có lời, trong mắt ta đều là vô nghĩa! Hiện tại chết một Hợp Đạo đều sẽ làm suy yếu lực lượng của ta, vậy thì sao có thể đánh lên thượng giới?”
Đại Chu vương muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn đành từ bỏ.
Y cảm thấy Tô Vũ quá để ý những thứ này.
Có thể đại chiến mà không chết ai được thật sao?
Tô Vũ lơ đễnh, nếu bên mình quá yếu thì khẳng định không có cách nào cam đoan, nhưng hiện tại bên mình có thể nghiền ép hạ giới, vậy chỉ cần mưu đỏ thuận lợi, không chết người là chuyện rất bình thường!
“Lời thừa thãi không nói nhiều nữa, ta phải đi tìm người, một khi Hợp Đạo các tộc bị dẫn ra, Lam Thiên, ngươi hãy lập tức hành động!”
“Rõ!”
Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng, Tô Vũ căn bản không muốn lưu lại, hắn dự định sẽ tìm Lam Thiên nói chuyện sau.
Về chuyện mang Lam Thiên đi xem đại đạo, kỳ thật Tô Vũ đã từng cân nhắc qua, bất quá bây giờ không thích hợp, chủ yếu là hắn lo lắng giờ đây Lam Thiên mạnh lên, rất dễ dàng dẫn đến phân thân gợn sóng, vậy phân thân mà y giấu ở vạn tộc đều có thể bị bại lộ.
Khả năng ấy là rất lớn, bởi vì Tô Vũ phát hiện đạo tắc của vị này có lẽ đều là một thể.
Cho nên phải chờ mọi việc ổn định lại thì mới có thể dẫn Lam Thiên đi xem đại đạo.
Rất nhanh.
Ở Thực Thiết giới, Thực Thiết thú Hoàng gặp được Tô Vũ, đôi bên cùng hẹn ba ngày sau sẽ hợp lại tập kích Mệnh tộc!
Không chỉ Thực Thiết tộc mà Hống tộc và Không Gian Cổ Thú tộc đều thu được tin tức này.
Duy chỉ có Thái Cổ Cự Nhân giới thì Tô Vũ không đến.
Tam đại Thú Hoàng, cộng thêm Tô Vũ và Đại Chu vương cùng đi, Vạn Thiên Thánh thì sẽ ở lại tọa trấn biên cảnh.
Tô Vũ lại tới Hồng Mông thành gọi Thư Linh và Trà Thụ, sau đấy lại chạy một chuyến đi tìm hai vị Bánh Nhân Đậu.
Lần này, hắn chuẩn bị xuất động 10 vị Hợp Đạo, đó là tính cả hắn cùng với Vạn Thiên Thánh.
Về phần Đại Tần vương bọn họ đều sẽ lưu lại Hồng Mông cổ thành để phòng ngừa vạn nhất, tùy thời tiếp ứng!
Mệnh giới ở ngoài mặt có hai vị Hợp Đạo.
Tô Vũ không biết thật giả ra sao, mà hắn cũng không quan tâm thật giả.
Hắn sẽ không đánh vào trong!
Bởi vì ngoại trừ Nhân tộc, những người khác đều có lực áp chế, đánh vào mới là đồ ngốc.
Gọi là tiến đánh Mệnh giới nhưng cũng chỉ là tiến đánh ở bên ngoài mà thôi.
Vạn tộc nhất định sẽ tới cứu viện!
Dù không đến thì cũng sẽ uy hiếp Nhân cảnh, bức bách Tô Vũ trở về.
Ngay khi Tô Vũ chuẩn bị tiến đánh Mệnh tộc.
Ở Mệnh giới.
Trên Thiên Mệnh sơn.
Ngón tay Mệnh Hoàng kết động, một lát sau, trên tay xuất hiện từng vết máu, ông ta bất động thanh sắc, cấp tốc khôi phục vết máu kia.
Ông nhìn thoáng qua vùng trời, trong lòng thở dài một tiếng.
Phiền toái đường như sắp tới rồi.
Không phải Nhân tộc thì sẽ là thượng giới, triều tịch lần này Mệnh tộc tuyệt đối không thể giữ vị trí trung lập thêm nữa!
“Nên làm ra lựa chọn, một lần cuối cùng!”
Lòng Mệnh Hoàng vô cùng nặng nề, lần này ông ta sẽ nhìn kỹ lại tình huống, nhất quyết phải đưa ra quyết định.
Lựa chọn của Mệnh tộc rất trọng yếu.
Cánh cửa thượng giới nằm ngay tại địa bàn của bọn họ, Mệnh giới áp chế tộc khác, kẻ nào có được Mệnh giới thì kẻ đó liền chiếm ưu thế.
Một khi Mệnh tộc đứng về phía Nhân tộc thì vạn tộc chắc chắn sẽ tới công sát.
Mà một khi đầu nhập vào vạn tộc, Nhân tộc cũng sẽ tiến đánh, đó chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Chương 2748: Bốn Vị Sơn Hải.
Tính ra thì chư thiên đã an tĩnh được nhiều ngày, hơn ba tháng, cũng là thời điểm trước đó Tô Vũ đánh cho Giám Thiên Hầu không ngóc đầu nổi.
Mà trên thực tế mới chỉ qua hơn ba tháng, nếu là trước kia thì cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.
Nhưng hiện tại vạn tộc đều rất hài lòng với tình huống này.
Ngoại trừ tiểu tộc ở chiến khu Đông bộ rất bi thảm, các chủng tộc khác đều ước gì không xảy ra động tĩnh gì lớn.
Vĩnh Hằng đã chết một nhóm, Hợp Đạo cũng chết rất nhiều vị, một số tộc hiện tại căn bản không dám xen vào các cuộc đại chiến nữa.
Chư Thiên chiến trường, nhân khí sục sôi hơn so với trước kia không ít.
Ngày tháng vẫn trôi qua êm đêm.
Chư Thiên chiến trường có nguyên khí nồng đậm, bảo vật rất nhiều, cũng không thể một mực ở trong tiểu giới miệng ăn núi lở được.
Hiện tại Nhân tộc chủ yếu tấn công tiểu giới ở Đông bộ, muốn mau chóng dẹp yên chiến khu bên này!
Ở Đông bộ, chiến tranh hỗn loạn đồng thời cũng náo nhiệt hơn rất nhiều.
Lúc bấy giờ, một vài tiểu tộc đã lựa chọn đầu hàng từ trước đều thoải mái ra đây.
Đối với các chủng tộc đã đầu hàng, việc Nhân tộc chiếm cứ ưu thế tại Chư Thiên chiến trường chính là chuyện rất tốt, còn chuyện cao tầng bị áp chế thì đó cũng là chuyện của cao tầng.
Dục Hải bình nguyên.
Nơi này cũng có thể thấy được thân ảnh của vài chủng tộc.
Cổ thành vẫn đứng lặng như xưa.
Tuy rằng nơi này đã đổi chủ nhân, bất quá đối với những người khác mà nói thì hoàn toàn không có khác biệt, trên thực tế họ cũng không cảm giác được gì, vẫn có cường giả tọa trấn, vẫn là Vĩnh Hằng, còn vấn đề là Vĩnh Hằng bao nhiêu đoạn thì kẻ yếu làm sao mà cảm nhận ra.
Thiên Diệt cổ thành một mực tọa lạc tại Dục Hải bình nguyên, gần rìa của Tinh Thần Hải.
Lúc này, cổ thành đã khôi phục vài phần khí tức.
Người nhiều hơn trước kia không ít, không còn là dáng về âm u đầy tử khí nữa.
Trong cổ thành, kỳ thật tử khí đã ít hơn trước rất nhiều, chủ yếu là nhờ Tử Linh quân chủ ngăn ở thông đạo đều đã biến mất.
Ngày thứ hai sau khi Tô Vũ liên lạc với cường giả các tộc.
Ở cổng Thiên Diệt cổ thành xuất hiện mấy bóng người.
Ba nam một nữ, đều là sinh vật hình người.
Thiên Diệt cổ thành hiện tại do Chu Phá Long tọa trấn, mặt khác, Thiên Hà vẫn đang làm phó thành chủ trong thành, có điều hiện tại hắn ta không quản mọi sự nữa.
Từ sau khi Thiên Diệt rời đi, xem như hắn và Chu Phá Long tự mình giám sát lẫn nhau để tránh không ai tiết lộ tiếng gió mà thôi.
Cửa thành.
Vị tướng quân canh cửa chính là Thiên Môn mà Tô Vũ quen biết.
Lúc bấy giờ, Thiên Môn tướng quân bất giác nhìn lướt qua bốn người nọ, thế nhưng không nhìn ra cái gì dị thường.
Có vẻ như đều là Nhân tộc.
Từ lúc Nhân tộc quật khởi, cường giả Nhân tộc liền trải rộng toàn bộ Chư Thiên chiến trường, tìm kiếm cơ duyên, tiến vào tiểu giới, chiếm lấy tài nguyên, thăm dò Tinh Thần Hải.
Bởi vì cổ thành là cơ nghiệp dưới trướng Tô Vũ nên có không ít Nhân tộc tìm tới đây.
Trong thành, một nửa đều là Nhân tộc.
Tới thêm mấy vị Nhân tộc cũng chẳng có gì lạ.
Bốn người mới đến này đều là Sơn Hải cảnh, thực lực không quá nổi bật.
Bọn họ vào cửa, không đi cửa chính mà là đi là cửa hông, Thiên Môn tướng quân chỉ nhìn lướt qua chứ không mấy để ý.
“Có vẻ hơi mới.. “
Mà ngay một khắc này, lỗ tai Thiên Môn khẽ động, hơi mới ư?
Ý muốn nói cổ thành sao?
Thật ra cổ thành không có biến hóa gì lớn, kiến trúc đều duy trì nguyên dạng, duy chỉ có binh khí trấn thủ hạch tâm là đã bị thay đổi, người bình thường không rõ ràng, ngay cả Thiên Môn tướng quân cũng không rõ tình huống cụ thể, thế nhưng gã đã thủ vệ cửa thành nhiều năm nên ít nhiều vẫn còn có vài phần cảm giác.
Hiện tại cổ thành đã không còn hơi thở nguy hiểm, cũng như đè nén bí bách như xưa.
Hoàn toàn chính xác là thiếu đi chút cảm giác e sợ!
Đương nhiên, đây là do gã thủ vệ nơi này mấy trăm năm nên mới đưa ra được kết luận.
Thiên Môn tướng quân không hồi, cũng không để ý, đây là chuyện của cao tầng, có lẽ có liên quan tới Tô Vũ, không nên hỏi thì đừng hỏi, gã là kẻ rất biết điều.
Một trong số mấy người vừa vào thành nhận xét một câu “hơi mới” rồi thôi, ba người khác đều không tiếp lời, rất nhanh bọn họ đã đi vào trong.
Thiên Môn nghiêng đầu nhìn thoáng qua, bốn người di chuyển không nhanh, giống như đây là lần đầu tiên họ tiến vào cổ thành, mà lại tựa hồ không phải, loại tư thái kia có cảm giác họ đã xa cách từ lâu giờ mới được trùng phùng, không quá quen thuộc thế nhưng lại hình dung ra được nơi này vốn có bộ dáng gì.
Thiên Môn len lén liếc nhìn thêm vài lần cũng không phát hiện điểm gì dị thường.
Gã khẽ nhíu mày, không rõ có phải mình nghĩ nhiều rồi hay không.
Người ta cũng chỉ tùy tiện nói một câu mà thôi.
Chính mình còn không biết tình huống như thế nào huống chỉ là người ngoài.
Gã quay đầu trở về, không để ý thêm nữa, mà giờ khắc này, những người kia lại cảm ứng được.
Có người quay đầu nhìn thoáng qua Thiên Môn, bất quá đều ăn ý không nói chuyện mà là nhanh chóng quay đầu tiếp tục di chuyển.
Trên tường thành, Thiên Môn tướng quân khẽ nhíu mày, đối phương vừa mới nhìn ta sao?
Thật là nhạy cảm!
Chân chờ chốc lát, Thiên Môn tướng quân vẫn giật giật cửa thành lệnh, có đôi phần không quá thỏa đáng, đáng tiếc gã không phát hiện được chỗ nào không ổn, gã chỉ biết là có điểm đáng ngờ.
Được rồi, để thành chủ tới xem xét thì hơn.
Gã truyền âm cho Thiên Hà, sau đó tiếp tục nghiêm trang đứng canh gác cổng thành.
Trong phủ thành chủ.
Ngày tháng gần đây của Thiên Hà hết sức tiêu sái, Thiên Diệt đi rồi, Chu Phá Long mới tới đối xử với hắn ta khá lịch sự, không bá đạo như Thiên Diệt ngày xưa, động một chút lại mắng hắn vô dụng.
Tính ra thì Thiên Hà đã sớm biết Chu Phá Long, dù sao gã cũng có vài phần danh tiếng ở Chư Thiên chiến trường.
Bất quá, tư lịch vị này không sâu, cho nên Thiên Hà hoàn toàn không sợ đối phương.
Hiện tại hai bên không ai đụng tới ai, rất tốt!
Không có việc gì thì uống chút trà, đọc sách.
Hiện tại lòng muốn chứng đạo của Thiên Hà đã nhạt đi rất nhiều, chuẩn vô địch như hắn ta gần đây tu thân dưỡng tính, cảm giác không chứng đạo thì cũng không có gì.
Đúng lúc này, phó thành chủ lệnh của Thiên Hà bỗng lóe lên.
Cảm ứng xong, Thiên Hà liền thầm mắng, Thiên Môn đúng là đồ nhiều chuyện!
Chuyện bé như cái rắm mà cũng phải kinh động tới mình.
Tòa thành cổ này ngày nào mà chẳng có người đến?
Mấy tên Sơn Hải mà thôi!
Cũng đâu phải là Vĩnh Hằng!
Chu Phá Long còn chưa nói gì, ngươi lại rước việc vào thân!
Nghĩ thì nghĩ vậy, Thiên Hà vẫn bùng nổ ý chí lực tràn lan ra khỏi thành, hắn ta không hề có ý che lấp, làm thành chủ đi tuần tra cổ thành định kỳ là việc hiển nhiên.
Không ít cường giả trong nội thành đều cảm ứng được, có điều tập mãi đã thành thói quen.
Không có bất kỳ gợn sóng nào.
Mà trong cổ thành, ba nam một nữ đang di chuyển cũng nhanh chóng cảm ứng được, thấy người bốn phía đều không ai tỏ ra dị dạng thì bốn người liền không để ý thêm nữa.
Bọn họ tùy ý để ý chí lực càn quét qua.
Chờ ý chí lực quét qua xong, một người trong đó mới truyền âm: “Đây là thành chủ cổ thành đời này sao?”
“Hắn là thế, hình như tên là Thiên Hà”
“Cảnh giới Nhật Nguyệt đỉnh phong!”
“Hiện tại mấy vị thành chủ cũng thật sự cần cù, thế mà còn định kỳ giám sát toàn thành”
“Chắc là do Tô Vũ an bài đó”
Mấy người âm thầm trao đổi một phen, rất nhanh bọn họ tiếp tục du đãng trong cổ thành.
Chương 2749: Tuần Tra Một Vòng.
Trong phủ thành chủ.
Thiên Hà hơi mất hứng, không có vấn đề gì mà, Thiên Môn đang làm cái gì vậy?
Rõ ràng hắn đã kiểm tra qua một lượt, chỉ là vài vị Sơn Hải cảnh của Nhân tộc, có vấn đề gì đâu, chuyện này cũng cân phải báo cáo với ta sao?
“Gia hỏa thần kinh suy nhược!”
Thiên Hà thầm mắng một tiếng, vốn định không tiếp tục để ý nữa nhưng suy nghĩ một chút, thôi được rồi, lại kiểm tra thêm một lần đi.
Chịu thôi, ai bảo hắn nhàn rỗi quá làm gì.
Thiên Hà phi thân ra khỏi phủ thành chủ, ở hậu viện phía sau, Chu Phá Long đột ngột mở mắt, nhíu mày nhìn thoáng qua, gã cũng không nhiều lời, không rời khỏi cổ thành là được, còn lại thì gã cũng lười quản Thiên Hà làm gì.
Thiên Hà và Hạ Long Võ có chút ít giao tình, tên này lại quen biết Tô Vũ, cho nên có một số việc Chu Phá Long thật sự không tiện nhúng tay vào.
Hơn nữa gã tới đây cũng chỉ để phụ trách trấn thủ lối đi, rèn luyện binh khí của mình, hơi sức đâu xen vào chuyện của người khác.
Sau khi khỏi phủ thành chủ, Thiên Hà không vội đi thẳng đến chỗ bốn người kia mà là tuần tra ở nội thành một lượt.
Gặp được cường giả nhìn thuận mắt thì hắn ta đều chỉ giáo miễn phí vài câu, sau đó mới chầm chậm đi về hướng bốn người bên kia.
Lúc này, bốn người đang bị một gia hỏa đà điểu dây dưa, hỏi họ có muốn mua bảo vật hay không.
Bất quá cả bốn người đều không hề hứng thú.
Bọn họ hơi mất kiên nhẫn, nhưng cũng không buông ra ác ngôn.
“Mấy vị huynh đài, vừa nhìn liền biết các ngươi đến từ đại phủ Nhân tộc, ta có một kiện Địa binh của Nhân tộc thời kỳ thượng cổ, uy lực vô song, có thể so với Thiên binh bây giờ, ta phải trải qua một phen cửu tử nhất sinh mới có thể thu vào tay.. “
Đà điểu không ngừng chào hàng bảo vật của nó.
Trong bốn người, vị nữ Sơn Hải hơi thiếu kiên nhẫn, lại có chút buồn cười, chẳng thèm nể mặt mà nói: “Binh khí thượng cổ? Địa binh? Ta thấy khắp toàn thân từ trên xuống dưới của ngươi cũng không bỏ ra nổi một kiện Địa binh, muốn lừa gạt chúng ta à?”
“Nào dám!”
Con đà điểu kia nhếch miệng cười: “Thật sự là Địa binh thượng cổ, hơi tàn phá chút mà thôi, thật đó”
Nó móc ra một khối gỗ đen sì: “Các vị xem, thứ này nhìn là biết có tuổi rồi, đã trải qua vô số năm tháng mà còn có thể bảo tồn hoàn mỹ như vậy, có lẽ ở thời thượng cổ còn là Thiên binh, thậm chí Thần binh nữa đó”
Nữ Sơn Hải tức đến phì cười: “Thần binh? Ngươi biết Thần binh là cái gì sao? Còn dám bảo là Thần binh cổ, sao ngươi không nói là Đế binh thượng cổ luôn đi?”
Đà điểu cười khan: “Đế binh còn có thể mạnh hơn Thần binh à? Đế binh là đỏ chơi gì chứ, Thần binh mới là mạnh nhất.. “
“Ngu ngốc!”
Nữ Sơn Hải hừ một tiếng, ba người khác liếc mắt nhìn nàng một cái, nàng ta thấy thế thì không buồn đôi coi với đà điểu nữa.
Phía sau, Thiên Hà một đường đi tới, vui về chào hỏi vài tiếng với cường giả hai bên, rất nhanh, hắn ta đã đi đến trước mặt mấy người, vừa đi qua họ thì bỗng nhiên quay đầu lại hỏi: “Mấy người các ngươi tới từ phủ nào?”
Trong bốn người, một vị nam tử lớn tuổi mỉm cười đáp: “Hỏi bẩm thành chủ, chúng ta đến từ Nhân cảnh Đại Ung phủ”
“Không phải Đại Hạ phủ sao?”
Thiên Hà tỏ về thất vọng, rất nhanh hắn ta lại nói: “Được rồi, ta thấy các ngươi khí huyết tràn đầy nên cứ tưởng là người Đại Hạ phủ! Tên tôn tử Hạ Long Võ gần đây không dám tới chỗ ta, cơ duyên y đang nợ mãi không thấy trả cho ta!”
Lảm nhảm một hỏi, Thiên Hà liền nhắc nhở: “Nếu các ngươi thấy người Đại Hạ phủ thì giúp ta chuyển cáo cho bọn hắn, Hạ Long Võ đang nợ cơ duyên của ta, mau chóng tới đây hoàn trả đi.
Đừng tưởng rằng y làm Chinh Bắc tướng quân gì đó thì ngon, bổn thành chủ cũng là người của Vũ Hoàng, không sợ y đâu!”
“Chúng ta nhất định sẽ chuyển lời!”
Nam tử trung niên tươi cười, chắp tay ra hiệu.
“Vậy thì tốt!”
Thiên Hà đi vài bước, bỗng nhiên lại quay đầu nhìn về phía con đà điểu, quát lớn:
“Không cho phép lừa gạt Nhân tộc, lá gan ngươi cũng không nhỏ nhỉ, không sợ bị chặt đầu à?”
Đà điểu lộ vẻ xấu hổ: “Thành chủ, ta không lừa dối mà, ta cũng không phân biệt ra đây có phải bảo vật thượng cổ hay không”
“Được rồi, lần sau không được lấy lý do ấy nữa!”
Dứt lời, hắn ta nhìn về phía những người kia: “Mua đồ ở đây thì kiểm chế một chút, bị lừa cũng là do mắt mũi ngươi không tốt, trong cổ thành không cho phép động võ!”
“Đa tạ thành chủ nhắc nhở”
Thiên Hà khẽ gật đầu, liếc qua ba người sau lưng trung niên, Thiên Hà khẽ cảm khái:
“Nhân tộc ngày càng nhiều hạt giống tiềm năng, đấy cũng là chuyện tốt! Sớm tiến vào Nhật Nguyệt, chứng đạo Vĩnh Hằng đi, gặp phiền toái thì có thể đến phủ thành chủ tìm ta!”
“Làm phiền thành chủ!”
Vị trung niên tiếp tục nói lời cảm tạ.
Thiên Hà dứt lời liền cất bước rời đi, tiếp tục càn quét hai bên, bốn người sau lưng nhìn Thiên Hà một hỏi, cũng không nhiều lời mà tiếp tục du đãng trong cổ thành.
Rất nhanh, Thiên Hà tản bộ một vòng xong liền trở về phủ thành chủ.
Hắn ta đi thẳng đến sân sau.
Trong hậu viện, Chu Phá Long mở mắt.
Thiên Hà nói ngay vào điểm chính: “Chu gia các ngươi biết nhiều, ta hỏi ngươi, ngươi biết cái gì là Đế binh thượng cổ không?”
“Đế binh?”
Chu Phá Long hơi ngẩn ra, không xác định lắm: “Thượng cổ có Thần binh, Nhân vương dùng Thần binh, hình như có một số ghi chép về Đế binh, đó là thứ tứ cực Nhân vương và Nhân Hoàng sử dụng thì phải”
Dù gã cũng là kẻ có học thức uyên thâm, thứ mà gã biết không hề ít, thế nhưng nhắc về chuyện này thì Chu Phá Long cũng không quá chắc chắn.
Thiên Hà như có điều suy nghĩ, đoạn hỏi: “Nhân tộc các ngươi có bao nhiêu người biết đến cách gọi Đế binh này?”
“Khẳng định là không nhiều”
Chu Phá Long giải thích: “Ngay cả ta cũng chỉ là kiến thức nửa vời, tựa hồ như đã từng nghe thấy hay nhìn qua trong một bản văn hiến thượng cổ nào đó thì mới có khái niệm mà thôi.
Dưới tình huống bình thường, trừ phi là sự tồn tại đỉnh cấp thì có lẽ sẽ quan tâm một ít, bằng không ngay cả Thần binh còn chẳng có, quan tâm cái kia làm gì?”
“Ta hỏi một câu nữa, người của Đại Ung phủ nhàn hạ lắm sao? Bốn vị Sơn Hải có khả năng tùy tiện đi dạo?”
Sơn Hải không mạnh không yếu, chính xác là không quá thu hút, nhưng cũng phải xem xem đó là ở nơi nào.
Chu Phá Long suy nghĩ một chút bèn đáp: “Vậy thì không, thực lực Đại Ung phủ bình thường, chủ yếu chỉ ở trong quân mới có không ít Sơn Hải và Nhật Nguyệt, không phải cường giả trong quân thì Sơn Hải đã có thể tọa trấn một phương, bốn vị lại càng không tính là ít.. “
Gã nhìn về phía Thiên Hà, Thiên Hà sờ sờ cằm, lại nói: “Dưới tình huống bình thường, ta mắng Hạ Long Võ là tôn tử trước mặt Nhân tộc các ngươi, nếu không phải người của Đại Hạ phủ thì sẽ có phản ứng gì?”
Chu Phá Long cười nói: “Còn phải xem lập trường nữa, trước đó các đại phủ đều có lập trường riêng, nếu mắng ngay trước mặt người của Đại Chu phủ thì đại khái bọn họ sẽ cười trộm, bị chửi là đáng đời! Nếu là người Đại Minh phủ thì họ sẽ nghĩ chuyện liên quan đếch gì ta đâu, ngươi cứ mắng tùy ngươi.
Nếu là người Đại Tần phủ thì họ sẽ phẫn nộ, dù sao Hạ Long Võ là chiến thần trong mắt binh sĩ thiện chiến”
“Vậy còn Đại Ung phủ thì sao?”
“Đại Ung phủ… thực lực không mạnh, dè dặt cẩn thận, đại khái chỉ lo tránh không kịp, không dám đáp lại lời của người, hẳn sẽ rất khúm núm”
Thiên Hà hỏi tiếp: “Nếu ta bảo họ chuyển lời rằng tên tôn tử Hạ Long Võ kia đang thiếu nợ ta chưa trả, đối phương nên có phản ứng gì?”
Chu Phá Long nhíu mày: “Không có phản ứng hoặc cười ngượng ngùng cho qua, lời này còn có thể tùy tiện đáp lại à?”
Hạ Long Võ là đỉnh cấp cường giả, là chiến thần trong mắt Nhân tộc, hiện tại tính ra thì y còn là người vô cùng thân thiết với Tô Vũ, đĩ nhiên không thể tùy tiện tiếp lời, dù Thiên Hà cũng thuộc Tô Vũ nhất hệ thì cũng không ngoại lệ.
Thiên Hà gật đầu, hắn ta không phải Nhân tộc nên không nắm quá rõ tình huống các phủ ở tộc bọn họ.
Lúc này nghe xong hắn ta bèn thở dài cảm khái: “Kém chút thì ta đã lầm, tính cảnh giác của Thiên Môn quả nhiên không tệ!”
Chương 2750: Thân Phận Của Bốn Vị Sơn Hải.
“Phát sinh chuyện gì rồi?” Chu Phá Long vội hỏi.
“Nội thành có 4 vị Sơn Hải Nhân tộc nói là đến từ Đại Ung phủ, tình huống cụ thể thì ta vừa mới hồi ngươi, ngươi có thể tự phỏng đoán được”
Chu Phá Long nhíu mày: “Sơn Hải Nhân tộc? Ý của ngươi là họ ngụy trang sao?”
“Có khả năng ấy, vả lại nhãn lực của họ đều không tệ, vừa vào cửa thành liền có người nhận xét nơi này trông hơi mới!”
“Thật sự nói chữ mới ư?”
Lòng Chu Phá Long chấn động: “Không nghe lầm chứ?”
“Không có”
“Chuyện thay đổi trấn thủ là tin cơ mật, trừ phi Vĩnh Hằng tự mình bước vào cổ thành, bằng không sẽ chẳng cách nào cảm giác ra được, vạn tộc Vĩnh Hằng nào có ai dám tùy tiện bước vào cổ thành?”
Thiên Hà gật đầu: “Thiên Môn cũng cảm thấy có điểm không ổn cho nên mới báo cho ta biết, ta đã đi xem xét thử, bất quá chuẩn vô địch như ta lại không nhìn ra điểm gì!”
Ánh mắt Chu Phá Long ngưng trọng: “Mặt đối mặt mà ngươi cũng không nhìn ra?”
“Ừ”
Chu Phá Long hít sâu một hơi, Thiên Hà liền hỏi: “Tình huống như thế nào? Nhân tộc các ngươi bị người ta giả mạo rồi à? Là thám tử vạn tộc sao? Nếu che giấu thực lực thì chẳng lẽ đó là Vĩnh Hằng? Thám tử vạn tộc cũng bắt đầu dùng tới Vĩnh Hằng rồi?
Chẳng lẽ chúng biết cái gì nên tới dò xét xem Thiên Diệt đại nhân có ở đây hay không?”
Chu Phá Long không lên tiếng.
Thiên Hà nhíu mày: “Hay là có nguyên cớ khác?”
Dứt lời, hắn ta liền phủi sạch trách nhiệm: “Được rồi, mặc kệ, trấn thủ tự xem mà xử lý đi”
Tuy nói là mặc kệ, nhưng trong lòng Thiên Hà lại khẽ động, rất nhanh, lệnh bài phó thành chủ thoáng chấn động một cái, trực tiếp truyền tin tức cho Thiên Diệt và thành chủ lệnh của Tô Vũ bên kia.
Thấy Chu Phá Long nhìn mình, Thiên Hà cười ha hả nói: “Bẩm báo theo thường lệ thôi, đừng hiểu lầm, ta đi trước nhé, ngươi cũng đừng quan sát người ta, dễ bị người phản tra ra thân phận của ngươi, vậy sẽ rất phiền toái!”
“Không cần ngươi nhắc nhở!”
“Thế thì tùy ngươi!”
Thiên Hà lắc lư rời đi, hắn thầm nghĩ không biết là có chuyện gì.
Không phải Nhân tộc sao?
Vạn tộc cam lòng dùng cường giả như vậy để tới dò xét cổ thành ư?
Nếu như đó là Nhân tộc thì cảm giác càng không thích hợp!
Cổ quái hết sức!
Được rồi, dù sao ta cũng đã báo lên, xử lý như thế nào thì không phải là chuyện của ta.
Nhân cảnh.
Tô Vũ vừa sắp xếp xong mọi chuyện, hắn đang chuẩn bị về nhà cũ của Văn vương một chuyến, tìm thử xem có bảo vật mà Tinh Nguyệt nói hay không.
Vừa muốn động thân, bỗng một viên thành chủ lệnh chợt chấn động một cái.
Bây giờ thực lực Tô Vũ mạnh mẽ, câu thông cả hai giới sinh tử, phạm vi của thành chủ lệnh bao trùm cũng lớn hơn.
Không cần phải có cầu nối chuyển đạt gì cả.
Rất nhanh, hắn đã đọc xong tin tức đến từ Thiên Hà, Thiên Hà rất ít khi truyền âm đến, Tô Vũ nhìn một hỏi thì cũng cảm thấy nghi hoặc, có ý gì?
Mấy vị Nhân tộc có vấn đẻ…
Là Sơn Hải cảnh hay là ngụy trang?
“Thám tử ư?”
Tô Vũ nghi hoặc, nếu là thám tử thì rất bình thường, chút chuyện nhỏ như vậy mà cần phải nói cho ta biết sao?
Bất quá nếu là Vĩnh Hằng cảnh đi dò xét trấn thủ thì đây quả thực đáng để coi trọng, nhưng cũng chớ làm kế hoạch của ta bị rối loạn.
Tô Vũ thầm nghĩ hay là phái người nào đó đi thăm dò một chút?
Vừa nghĩ tới đây, Đại Chu vương bỗng vội vã bay tới, thấy Tô Vũ bèn hít sâu một hơi, lập tức báo cáo: “Vũ Hoàng, khả năng là sẽ có chút phiền toái nhỏ!”
“Cái gì?”
Tô Vũ nhìn sắc trời: “Vừa đi vừa nói, ta phải tới chỗ Phì Cầu một chuyến”
Đại Chu vương không nói nhiều, mau chóng đạp không đi theo Tô Vũ.
Vừa bay về phía Tinh Lạc sơn, Đại Chu vương vừa nói: “Vừa rồi Phá Long truyền tin cho ta, báo rằng trong cổ thành xuất hiện bốn người”
“Thế à?”
Đại Chu vương chân chờ một lát, cuối cùng vẫn nói: “Những người kia biết về Đế binh thượng cổ!”
“Đó là cái gì?”
Đại Chu vương đáp: “Đế binh thượng cổ kỳ thật chỉ có một kiện, đó là ấn của Nhân Hoàng”
“Vậy thì sao?”
Đại Chu vương không biết Tô Vũ không hiểu hay là giả vờ không hiểu, nên y chỉ đành tự giải thích: “Trừ phi là cao tầng thời thượng cổ, bằng không hẳn là chưa từng có một ai nghe về Đế binh!”
“Làm sao ngươi biết?”
“Ta… người truyền lửa sẽ biết Đế binh”
Tô Vũ gật đầu: “Vậy thì chuyện này đại biểu cho cái gì?”
“Đại biểu rằng bốn người này hoặc là biết được từ trong điển tịch cổ, hoặc là cường giả thời thượng cổ, không thì phải là do cường giả thời thượng cổ truyền thừa, hơn nữa giữa chừng còn không bị đứt đoạn!”
Tô Vũ cười nói: “Điển tịch cổ nhiều lắm, di tích cũng không hề ít, biết một cái danh từ không có nghĩa lý gì hết”
“Không phải, nếu nói đến Đế binh.. “
Đại Chu vương trầm giọng: “Cho dù có ghi chép thì cũng sẽ không nhiều, phần lớn đều chỉ dùng cụm từ ấn của Nhân Hoàng chứ không dùng từ Đế binh để ghi chép! Người Chu gia biết cũng là do ta viết ra điển tịch truyền lại, ấn theo lý thuyết, Nhân tộc hiện tại có lẽ sẽ không có bất cứ ai đề cập tới hai chữ Đế binh này”
“Cho nên đó là kẻ giả mạo Nhân tộc?”
“Chưa hẳn!”
Tô Vũ nhíu mày: “Ngươi cứ nói thẳng đi, đừng dò đến xét đi, không được thì ngươi cứ đem người đi bắt, nói nhầm nhiều thế làm gì?”
Đại Chu vương yên lặng một hồi mới lên tiếng: “Ta hoài nghỉ đó là người truyền lửa!”
“Cái gì?”
“Ta hoài nghi họ là người truyền lửa!” Đại Chu vương lặp lại. “Có lẽ là người truyền lửa từ thượng giới xuống!”
Tô Vũ ngạc nhiên: “Thượng giới?”
Đại Chu vương tiết lộ: “Thật ra người truyền lửa đều nắm giữ một lối đi nối giữa thượng giới và hạ giới”
“Ô”
Trong mắt Tô Vũ đột ngột lóe lên vẻ tàn khốc nhìn về phía Đại Chu vương tới nỗi khiến y phải cúi đầu, Đại Chu vương nhỏ giọng thanh minh: “Cũng không phải là do ta không muốn nói, mà là lối đi này vốn đã bị bỏ phế từ lâu.
Lối đi ở Mệnh tộc là con đường an toàn nhất, cũng trực tiếp nhất! Ngược lại lối đi mà người truyền lửa nắm giữ thật sự quá nguy hiểm, năm đó vì xây dựng lối đi này mà đã chết rất nhiều người, về sau dùng nó để truyền tống thì cũng đều là tình cảnh đi mười mà chỉ có một sống sót! Cho nên đến triều tịch thứ ba thì nó liền bị bỏ hoang!”
Đại Chu vương nhấn mạnh: “Về sau, lối đi đó chưa bao giờ được mở ra nữa!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Võ Thánh [Dịch] Võ Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Vo-Thanh-Audio-Truyen.jpg)



