[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 549 : Mối Thù Chặn Đường. (c2741-c2745)
❮ sautiếp ❯Chương 2741: Mối Thù Chặn Đường.
Tô Vũ nghe Vạn Thiên Thánh mắng một hồi bỗng thấy hơi rát tai, hết sức xấu hổ, nửa ngày sau mới gật đầu hùa theo: “Ngục vương thật sự là súc sinh, chuyện kia… Phủ trưởng, để ta mở đường cho ngài!”
“Không cần, ta tự mình tới.. “
“Đừng, phủ trưởng cứ để ta, ta am hiểu mở đường!”
Tô Vũ vừa dứt lời thì một viên thần văn liền bay ra.
Sau một khắc, thần văn cắm vào xiểng xích, thời không trường hà đang bị phong tỏa đột ngột được mở rộng.
Vạn Thiên Thánh sững sờ: “Đây là cái gì? Trực tiếp chạm vào liền mở ra, lợi hại như vậy à”
Tô Vũ gượng cười: “Lợi hại lắm sao? Phủ trưởng, tiếp tục đi thôi!”
Vạn Thiên Thánh mang theo một chút nghi hoặc, đành phải tiếp tục tiến lên, có điều ông vẫn không thôi suy nghĩ về chuyện này, cổ quái, xiểng xích của Ngục vương mà lại dễ dàng giải phong như vậy?
Kì lạ thật!
Bay một hỏi, Vạn Thiên Thánh bỗng nhiên hít khí: “Mau nhìn, đại đạo này rất mạnh mẽ, chẳng lẽ là Ngục vương đạo sao?”
Tô Vũ quay mặt đi: “Không phải đâu, đi thôi”
Vạn Thiên Thánh đột nhiên khựng lại, ông nhìn về phía nhánh đạo to lớn kia rồi lại nhìn sang chỗ Tô Vũ, suy nghĩ lại thần văn mà hắn mới dùng, bất giác ông nghĩ đến Bút đạo.
Nửa ngày sau, hai mắt Vạn Thiên Thánh trừng lớn như sắp phát nổi “Đệch!”
Mắng to một tiếng, Vạn Thiên Thánh cả giận quát: “Là Văn vương?”
“Khu khụ khụ!”
Tô Vũ ho khan, ngượng ngùng nói: “Người bình thường… hẳn là không đến nơi đây để mỡ đạo đâu ha?”
Đúng vậy, Tô Vũ cảm thấy người bình thường sẽ không đến nơi đây để mở đạo.
Văn vương mở đạo ở đây, đại biểu nơi này vốn đã rất sâu, rất xa.
Đương nhiên, không phải cứ càng sâu càng xa thì càng mạnh, Thân thể đạo nằm ngay ngoài đầu kia mà cũng rất mạnh đấy thôi.
Đằng trước có vô số đại đạo, đất trống cũng nhiều, người bình thường không cần thiết một mực bay về phía trước để mở đạo, quá xa xôi!
Quỷ mới biết Vạn Thiên Thánh vô pháp dung đạo, vô pháp mở đường là bởi vì ông ấy cảm thấy đạo của mình còn nằm sau cả Bút đạo của Văn vương!
Mà Văn vương thì đã phong tỏa đường đi từ lâu!
Dĩ nhiên Văn vương cũng không ý xấu gì, chỉ là y không muốn bị người khác tiến nhập vào đại đạo mình để dành cho truyền nhân.
Về chuyện người đời sau không vượt qua được xiẻng xích thì không nằm trong sự cân nhắc của Văn vương, y cũng đâu có ngăn cần ai, nếu là cường giả chí tôn thì cứ trực tiếp phá cửa mà vào là được!
Y chỉ phong tỏa một đoạn ngắn mà thôi!
Nếu là đỉnh cấp cường giả, ví dụ như chủ nhân quy tắc thì hoàn toàn có khả năng vượt qua đoạn này, tiến sâu vào trong.
Rất rõ ràng, Vạn Thiên Thánh không có năng lực đó!
Ông có đủ loại thủ đoạn phù hợp với thời không trường hà cho nên ông có thể đi đến tận bên này, thế là… ông bị chặn!
Không chỉ một lần!
Cho nên, thần văn của ông dẫu mạnh hơn thì cũng không có cách nào mở đạo và dung đạo, khó trách đều đã đến Vĩnh Hằng lục đoạn mà ông vẫn không có cách nào mở đạo, Tô Vũ cảm nhận được Vạn Thiên Thánh hẳn là còn mạnh hơn cả trước kia!
Tối thiểu ông phải có lực lượng thất đoạn!
Trước lúc này, đại khái ông chỉ là ngũ lục đoạn, tiến bộ vẫn rất nhanh thế nhưng then chốt ở chỗ, ông không dung đạo hay mở đạo mà chỉ là đơn thuần cường hóa thần văn đến mức độ Vĩnh Hằng.
Lúc bấy giờ, Vạn Thiên Thánh đang tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Ông đã biết!
Ông đã hiểu rõ!
“Văn vương… Cái tên này muốn chặt đứt đạo của ta sao?”
Tô Vũ đành phải biện minh thay cho vị lão-sư- hờ của mình một câu: “Ta nghĩ Văn vương cũng không ngờ tới đâu, phủ trưởng thật sự quá lợi hại, đạo của ngài còn nằm sâu hơn cả Bút đạo”
Vạn Thiên Thánh im lặng: “Không ngờ là nếu không ai kế thừa Bút đạo thì cả một đời này ta đừng hòng mở đạo.
Cũng đừng nghĩ đến chuyện dung đạo.
Ta nói mà, sao ta có thể phế vật tới nỗi không có cách nào chứ, hóa ra là bị người chặn đường!”
“Còn nữa, nếu ta không nhìn thấy, nếu ngươi không dẫn ta tới, có phải ta chỉ có thể đơn thuần dựa vào cường hóa thần văn làm cho mình mạnh mẽ hơn?”
Tô Vũ liền đáp: “Không đến mức đó đâu, chờ các thần văn còn lại của phủ trưởng đều mạnh mẽ thì ngài có thể đi đạo khác mà!”
“Vô nghĩa!”
Vạn Thiên Thánh mắng một câu: “Chỉ riêng chuyện này thì xem như Văn vương đã kết thù với ta rồi! Nếu không có ngày hôm nay thì cả đời ta sẽ không phát hiện ra được!”
Uổng công vừa rồi ông còn hết lòng mắng chửi Ngục vương!
“Văn vương thật không phải là người, mười vạn năm qua y đã ngăn cản bao nhiêu người lập đạo chứ?”
Tô Vũ nhún vai: “Không đến mức đó, ta nghĩ có khả năng chỉ mỗi mình ngài mà thôi!
Trước đó hơn phân nửa Nhân tộc đều theo Thân thể đạo, tuy có một phần nhỏ tự mở đạo thế nhưng đều không đi được xa như vậy, nói thật, thiên phú cường đại như ta đi đến đây cũng rất khó, ta không cảm thấy chín triều tịch trước còn có ai đi xa hơn cả chúng ta”
“Vậy nếu có thì sao?”
Vạn Thiên Thánh vẫn hết sức nổi nóng: “Nếu cũng có kẻ giống hai ta thì ngươi nói xem ai nên chịu trách nhiệm?”
Tô Vũ cười khẽ: “Có thì có thôi, nếu thật sự là thiên tài thì sẽ không bị chút trở ngại ngán đường.
Giống như phủ trưởng vậy, nếu không có cách nào nhảy vọt, qua vài năm nữa thần văn của ngài cường đại lên, ngài sẽ trực tiếp kết nối hoặc là dung đạo, vậy thì không cần đi qua bên đây nữa! Chỉ có thể nói thứ này có thể ngăn cần ngài nhất thời, nhưng không ngăn cản ngài được cả đời!”
Vạn Thiên Thánh suy nghĩ một lúc, cuối cùng đành phải chấp nhận là Tô Vũ nói không sai.
Ông cũng không còn quá tức giận nữa, chỉ là vẫn hơi không cam lòng: “Làm trễ nải hơn 10 năm của ta!”
Tô Vũ lắc đâu: “Khó nói lắm, không có mấy năm lắng đọng vừa qua thì chưa chắc phủ trưởng đã có cảm ngộ như bây giờ, nếu cứ một mực xuôi gió xuôi nước thì chắc gì đã là chuyện tốt”
“Cần ngươi tới dỗ dành ta à?”
Vạn Thiên Thánh hừ khẽ một tiếng, lúc này tâm tình của ông không quá tốt, ông và Văn vương xem như đã kết cừu oán!
Mối thù chặn đường!
Đây đích thật là đại thù, đĩ nhiên hiện tại Vạn Thiên Thánh cũng không nói gì thêm, có điều trong lòng ông âm thầm quyết tâm, hay cho một tên Văn vương, ngàn vạn lần ngươi phải sống cho tới khi lão tử có thể đấu lại ngươi, hãy đợi đấy!
Khu vực xiềng xích tối thiểu đã cản trở ông mười năm!
Tô Vũ nhún vai, dù sao cũng không có quan hệ gì với ta, lão Vạn tài giỏi hơn Văn vương đi đã rồi hãng tính.
Nếu ông thật sự vượt qua Văn vương… Tô Vũ biết Văn vương mạnh đến mức không hợp lẽ thường, có khả năng cả một đời này lão Vạn cũng không có cơ hội trả thù đâu.
Chương 2742: Nhân Đạo.
Vượt qua khu vực Bút đạo, Vạn Thiên Thánh và Tô Vũ bắt đầu cảm nhận được áp lực rất lớn!
Thuật đẩy lực của Vạn Thiên Thánh cũng có phần vô dụng với áp lực nơi đây.
Tô Vũ cũng đổ mô hôi hột, thở dốc nói: “Phủ trưởng, tới chưa?”
“Sắp. “
“Vẫn còn rất xa à?”
“Sắp rồi!”
Hai người tiếp tục tiến lên, lại di chuyển thêm một khoảng, Tô Vũ liên tục thở đốc, mà sắc mặt Vạn Thiên Thánh bên cạnh đã hoàn toàn trắng bệch, tính ra thì sức bền của ông kém hơn Tô Vũ không ít.
Còn may mà không bao lâu sau, Vạn Thiên Thánh đột nhiên vui vẻ reo lên: “Là nơi này!”
Tô Vũ sững sở, nhìn thoáng qua bốn phía.
Nơi này không có bất kỳ nhánh đạo nào!
Trông thấy hai phía đều là đại đạo thẳng tắp, Tô Vũ tò mò hỏi: “Mở đạo! Phủ trưởng, phiền toái rồi, mở đạo đại biểu cho con đường vô địch, thứ ngài lĩnh ngộ thì người khác chưa từng lĩnh ngộ qua, rốt cuộc ngài đã lĩnh ngộ cái gì vậy?”
“Ta biết mở đạo rất khó, tiến bộ cũng rất chậm, cả một đời đều chưa chắc đã có hi vọng xây dựng đến mức độ có thể chưởng khống!”
“Không sao!”
Vạn Thiên Thánh không thèm để ý: “Ngươi cũng đã nói rồi còn gì, đại đạo càng mạnh thì chiến lực sẽ càng mạnh! Hợp Đạo đỉnh cấp của Thân thể đạo đã có thể chiến một trận với chủ nhân quy tắc.
Bây giờ tốt xấu gì ta cũng có chiến lực Vĩnh Hằng thất đoạn, không đến nỗi không bằng bọn họ.
Mở đạo thì mở đạo, ta xem xung quanh không có nhánh đạo nào khác, cũng là nơi tốt để mở đạo!”
“Phủ trưởng, ngài không suy tính một chút sao? Trước tìm đại đạo khác để dung hợp một thoáng?”
“Không”
Vạn Thiên Thánh lắc đâu: “Đạo của ta là duy nhất, không cần cân nhắc cái khác! Nếu không thể mở ra đạo của chính mình, ta tình nguyện tiếp tục cường hóa thần văn, cường hóa đến không thể cường hóa nữa mới thôi!”
Được rồi, Tô Vũ không khuyên nữa.
Thật ra hắn rất hiếu kỳ, muốn biết chủ thần văn của Vạn Thiên Thánh hoặc nói rõ hơn thì chủ quy tắc của ông rốt cuộc là cái gì.
Người xưa chưa từng mở, chưa từng lĩnh ngộ!
“Phủ trưởng, ngài mở đạo cho ta xem đi, có lẽ về sau ta cũng sẽ tự mở đạo, tăng thêm kinh nghiệm cũng tốt!”
“Vậy ngươi xem cho kĩ, ta cũng có vài đầu mối về thần văn hóa đạo, ta đem chủ thần hóa đạo ở đây là được!”
Dứt lời, một viên thần văn cường đại trực tiếp bay ra!
Tô Vũ tập trung nhìn vào, hắn hơi ngẩn người.
Cái gì đây?
Thứ này trông na ná như một hình nhân phiên bản mini!
Nói đúng hơn là phiên bản thu nhỏ của Vạn Thiên Thánh, đây là món đồ chơi gì vậy?
Là thần văn sao?
“Phủ trưởng, ta mượn thần văn của ngài xem một lúc được không? Ngài tạo ra thần văn hóa thân để làm gì à?”
Vạn Thiên Thánh đính chính: “Không phải thần văn hóa thân, nó chính là thần văn!”
“Có ý gì?” Tô Vũ không hiểu.
Vạn Thiên Thánh đáp: “Có lẽ nó có khả năng hóa thành thần văn, thế nhưng trên thực tế nó chính là như vậy, được rồi, để ta hóa thành thần văn cho ngươi xem là hiểu!”
Sau một khắc, tiểu nhân kia đột nhiên hóa thành một viên thần văn, kỳ thật chẳng qua là Vạn Thiên Thánh cưỡng ép nó biến thành một viên thần văn mà thôi.
Giống như thần văn “t” của Văn vương, thần văn của Vạn Thiên Thánh là một tiểu nhân.
Rất nhanh tiểu nhân liền hóa thành một chữ —— Nhân!
Vạn Thiên Thánh chậm rãi giải thích: “Đại khái xem như Nhân đạo đi, trên thực tế đây chính là ta.
Ta làm người, đạo của ta là làm người, vạn giới duy ngã, ta chính là đạo, đạo chính là ta… Thôi, ngươi còn trẻ, chưa hiểu được cảm ngộ của ta đâu!”
Tô Vũ ngây người, Nhân đạo!
Mà vào thời khắc này, thần văn của Vạn Thiên Thánh bỗng nhiên ầm ầm một tiếng, đụng vào hàng rào trên dòng sông.
Uỳnh, nó va chạm ra một vết lõm lớn!
Trong dòng sông bỗng chốc có vô số quy tắc chỉ lực bị dẫn dắt!
Sau đó vô số Vạn Thiên Thánh xuất hiện, lao lên va chạm với trường hà.
Những lực lượng quy tắc ấy đều hóa thành hình người.
Bây giờ trong cơ thể Vạn Thiên Thánh toát ra vô số thần văn, đều biến thành tiểu Vạn Thiên Thánh.
Một Vạn Thiên Thánh đang luyện võ, một Vạn Thiên Thánh đang đi học, một Vạn Thiên Thánh đang dùng cơm…
Mà Vạn Thiên Thánh bản tôn cũng hưng phấn nói: “Đây là đạo của ta, hết thảy đều là ta! Đọc sách là ta, tập võ là ta, ăn cơm là ta, đi ngủ là ta, hết thảy đều là ta.
Ta làm người, bọn hắn cũng làm người, làm kẻ mở đạo… Hóa ra mở đạo chính là như thế! Quá đơn giản, sở dĩ lựa chọn mở đạo ở đây, thứ nhất, địa phương này đủ lớn, thứ hai, nơi này có một ít lực lượng quy tắc Nhân đạo phù hợp với ta!”
Âm âm!
Nương theo vô số Vạn Thiên Thánh hiển hiện, nhánh đạo kia dần dần mở ra một con đường nho nhỏ!
Hàng loạt nước sông chảy xuôi về hướng nhánh sông này, làm cho nhánh sông vừa rồi còn khô cạn trong nháy mắt đã được lấp đây!
Khí tức của Vạn Thiên Thánh cũng tăng vọt lên một đoạn lớn!
Ông đã chính thức mở đạo!
Cực kỳ đơn giản!
Trên thực tế, nếu không phải do Văn vương ngăn cần thì ông đã sớm có thể mở đạo!
Tô Vũ ngây người quan sát, đây chính là mở đạo ư?
Vô số Vạn Thiên Thánh, hết thảy thuộc về Vạn Thiên Thánh đều đang dung nhập vào nhánh đạo này!
Đọc sách, dạy học, luyện võ, nghiên cứu, chiến đấu, sinh hoạt, hết thảy hết thảy đều đang dung nhập, đều đang hóa làm lực lượng, đang xây dựng đạo của riêng ông.
Thậm chí Tô Vũ còn thấy được một vài việc bát quái!
Chẳng hạn như khi Vạn Thiên Thánh còn trẻ đã từng ái mộ một vị nữ nhân, ông đang đọc thư tình cho vị kia nghe.
Đây cũng là cảm ngộ và những gì từng trải qua của ông, chúng đều đang dung nhập đại đạo, xây dựng đại đạo, hoàn thiện hết thảy vì ông!
Vạn Thiên Thánh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ông không nhìn Tô Vũ mà chỉ mỉm cười giảng giải cho hắn: “Nhân tình lão luyện tức văn chương, đọc sách, yêu đương øì đó đều tốt, hết thảy sinh hoạt đều là đạo! Bây giờ ta đã hiểu thế nào là mở đạo, đưa những gì ngươi trân quý, bảo vệ, dung nhập vào trong đạo của ngươi, vậy ngươi liền có đại đạo đặc thù của riêng mình!”
Tô Vũ yên lặng lắng nghe từng lời ông nói.
Đây là một vị cường giả chân chính dựa vào chính mình để mở đạo, kỳ thật so với Tiểu Bạch Cẩu thì càng tỉnh thông hơn nhiều lắm.
Tiểu Bạch Cẩu là do Văn vương và Thời Gian sư chỉ điểm, nên nó chỉ mơ hồ mở đạo, cảm ngộ chưa hẳn đã đủ sâu xa phức tạp.
Cho dù có cảm ngộ thì cũng chỉ có một chữ, cắn!
Hoàn toàn theo bản năng!
Văn vương đem bản năng của Tiểu Bạch Cẩu biến thành đạo, để nó tự mở đạo, coi như bớt đi rất nhiều lĩnh ngộ và phiền toái.
“Mở đạo, nhân sinh, cảm ngộ, Nhân đạo.. “
Tô Vũ yên lặng cảm thụ, có lẽ có một ngày, ta cũng sẽ xây dựng đại đạo của riêng mình.
Bất quá đạo của ta sẽ có hình dạng như thế nào?
Cảm ngộ nhân sinh của ta là những gì?
Chiến đấu ư?
Mạnh lên?
Hay là cái khác?
Thời khắc này, Tô Vũ đột nhiên cảm giác bản thân hắn kỳ thật vẫn chưa có tư cách mở đạo, trong mắt của hắn cái gọi là lĩnh ngộ hết thầy, thấy hết bản chất của đại đạo thực ra vẫn còn kém không ít.
Nếu Thiên Môn ở trong tay Vạn Thiên Thánh thì có lẽ tác dụng sẽ càng lớn hơn!
Chương 2743: Nội Tình Thâm Hậu.
Trong khi Nhân đạo đang được xây dựng.
Ở Nhân cảnh.
Đại Hạ phủ.
Khí vận của Đại Hạ Văn Minh học phủ bỗng chốc phóng đại, hào quang diệu bắn thiên địa, một cỗ lực lượng khí vận lăng không hiển hiện.
Trong nháy mắt, toàn bộ học sinh của Văn Minh học phủ đều cảm nhận được đạo uẩn đặc thù, rất nhiều người lập tức lâm vào cảm ngột!
Cảm ngộ thần văn, cảm ngộ nhân sinh!
Trên Chư Thiên chiến trường, nơi Tô Vũ vừa biến mất đột ngột có kim quang diệu bắn, mơ hồ giống như có bóng người hiển hiện nhưng lại tan biến rất nhanh.
Đại Chu vương biến sắc, nghiêng đầu nhìn về vùng trời Nhân cảnh, trước đó Tô Vũ đã sắc phong cho Vạn Thiên Thánh nên hư ảnh của Vạn Thiên Thánh đã rơi vào Nhân cảnh.
Lúc này, hư ảnh kia bỗng nhiên lại hiển hiện, lấp lánh kim quang!
Đại Chu vương đổi sắc mặt!
Tình huống gì đây?
Tinh Vũ phủ đệ.
Võ Hoàng chợt mở ra con mắt ở tầng một, Thiên Môn cũng mở ra nhìn về phía hư không vô tận, lão khẽ nhíu mày, chuyện gì thế?
Có người đang mở đạo sao?
Mở đạo gì mà động tĩnh lại lớn như thế?
Thời đại này còn có bao nhiêu người có thể mở đạo?
Lễ nào là Tô Vũ?
Không có khả năng!
Bây giờ tên kia còn chưa đủ tư cách, đừng thấy hắn kế thừa Bút đạo, ngay cả Bút đạo hắn còn chưa cảm ngộ thấu triệt nữa là.
Võ Hoàng nhíu mày, đáng tiếc lại không thể nhìn thấu nhiều thứ hơn.
Mà ngay một khắc này, ở một địa phương cách Tô Vũ rất xa, có một đầu đại đạo to lớn đang thoáng rung động.
Dường như đấy mới là phần cuối của thời không trường hà, nơi đó có một đại đạo màu vàng kim hiển hiện, đại đạo kim sắc liên tiếp chủ đạo lỗ hổng, tựa hồ có một cái bóng mở hiển hiện, nhìn về hướng hạ du của thời không trường hà, về mặt ngạc nhiên, “Tương lai có người tự mở một đại đạo sao? Là đạo gì mà có thể dẫn động trường hà…
Dẫn động quá khứ tương lai… Thú vị thật!”
Hư ảnh nhìn về phía hạ du xa xôi, nơi đó là tương lai bao xa?
Mang theo một tiếng thở dài, người mới mở đạo hình như không ở tương lai quá xa….
Chưa chắc đã có thời gian!
Hư ảnh tiêu tán!
Từng đầu đại đạo không chấn động nữa, dồn dập an tĩnh trở lại.
Dĩ nhiên Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh hoàn toàn không biết tất cả những chuyện vừa xảy Ta.
Hai người, một vị thì mở đạo quên hết đất trời, một vị thì say sưa quan sát.
Tô Vũ có cảm giác mình đang xem một cuộc phim chiếu về cuộc đời của Vạn Thiên Thánh, rất thú vị!
Thoáng chốc hắn đã nắm giữ được rất nhiều bí mật của lão Vạn.
Mà càng xem thì hắn lại càng bội phục học thức của ông, hắn phát hiện cả đời này Vạn Thiên Thánh tối thiểu đã đọc hơn trăm vạn cuốn sách, vô số Vạn Thiên Thánh nhiều đến không thể tưởng tượng nổi đang cầm từng quyển từng quyển sách đi về phía đại đạo, tiếp tục xây dựng đại đạo!
Đây chính là nội tình!
Làm sao ông lại có thời giờ đọc nhiều sách như vậy?
Vả lại còn chẳng phải là đọc lướt qua, bởi vì nếu không lĩnh ngộ thấu triệt thì hình nhân đã không xuất hiện!
Chưa tới trăm năm, dù ông đọc sách từ nhỏ thì một năm cũng phải tới cả vạn cuốn, một ngày đọc đến 30 bản, vị này quả là đọc nhanh như gió, ông không làm chuyện gì khác sao?
Vạn Thiên Thánh không quản Tô Vũ nghĩ gì, lúc này ông đang rất hào hứng, không ngừng đọc diễn cảm một chút đại đạo chi văn, xây dựng đại đạo khiến ông thậm chí có thể một bước vượt qua trường hà, tiến nhập nhánh đạo thuộc về mình!
Trong thiên hạ này, khắp vạn giới này, Vạn Thiên Thánh thật sự là tuyệt đỉnh yêu nghiệt Từ 50 năm trước, khi ông còn chưa đến 50 tuổi thì đã có thể ngang hàng với Vĩnh Hằng!
Khi đó khác với bây giờ!
Chưa tới 50 tuổi đã địch nổi Vĩnh Hằng, khắp Nhân cảnh có lẽ trước nay chưa từng có, thời thượng cổ thì Tô Vũ không rõ lắm, thế nhưng chính Tô Vũ nếu không kế thừa một ít gì đó thì sẽ rất khó đi đến hôm nay.
“Cổ quái, chẳng lẽ ông ấy là hậu duệ của cường giả à?”
Tô Vũ thầm nhủ một tiếng, hắn nhìn về phía đại đạo kia, lúc này nó đã được mở ra tương đối dài, nhưng rất rõ ràng là Vạn Thiên Thánh vẫn còn có thể tiếp tục mở dài thêm nữa!
Không ngừng xây dựng! Chiều dài và độ rộng đều đang chậm rãi lan xa!
Vạn Thiên Thánh muốn một ngày bước vào Hợp Đạo sao?
Tô Vũ cảm thấy khí tức của ông đạt đến Vĩnh Hằng cửu đoạn, tăng lên kỳ thật không coi là nhiều, dù sao trước đó ông đã có thực lực thất đoạn.
Cảm giác ông thật sự có thể tấn cấp Hợp Đạo!
“Quả nhiên, vẫn phải đọc sách nhiều hơn!”
Tô Vũ đang cảm khái một tiếng, chợt thấy một Vạn Thiên Thánh nho nhỏ cầm trong tay một quyển sách bước vào đại đạo, hắn tùy ý liếc mắt nhìn qua thì chợt sửng sốt.
Hắn có thể thấy rõ danh tự trên bìa quyển sách kia.
(Thiên Địa Âm Dương Giao Hợp Phú} !
Tô Vũ khẽ giật mình, vội liếc về phía bản tôn của Vạn Thiên Thánh, rất lâu sau hắn mới lắng lặng giơ ngón tay giữa lên!
Lão đầu tử không biết xấu hổ!
Thế mà ông lại đi xem loại sách này, trong trăm vạn quyển sách mà ông đọc liệu có bao nhiêu quyển thuộc thể loại đó?
HừI Tô Vũ trợn mắt xem thường, đúng là không biết xấu hổ, trước kia thấy lão Vạn vùi mình cả ngày ở Tu Tâm các, không ngờ đều là lo đọc mấy thứ sách này, khó trách lão Vạn hiếm khi chịu ra khỏi cửa!
Tô Vũ xem thường thì xem thường, nhưng lúc này lão Vạn vẫn hiển lộ khí độ của một vị tông sư.
Tài hoat Vô số Vạn Thiên Thánh đang đi học, ngắn ngủi trăm năm lại cảm giác càng có khí độ, càng có lịch duyệt hơn đám lão quỷ mười vạn năm.
Phúc hữu thi thư khí tự hoa. (Trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa)
Có lẽ, đây là khắc họa chân thực nhất của Vạn Thiên Thánh.
Tô Vũ cũng thích đọc sách, nhưng thật ra khí chất người đọc sách của hắn phần nhiều chỉ là một loại ngụy trang.
Tô Vũ đọc vài trăm quyển sách, cũng đã học được rất nhiều nhưng mà hắn lại không có tư thái thong dong giống lão Vạn.
Vạn Thiên Thánh mở đạo cũng đem đến cho Tô Vũ một loại minh ngộ.
Thì ra mở đạo cũng không phải là cưỡng ép xây dựng như hắn tưởng tượng, mà là dùng cảm ngộ của bản thân đi mở rộng đại đạo, không phải cứ lỗ mãng dùng sức là có thể mở rộng nhánh đạo hơn.
Nhân đạo dưới mí mắt của Tô Vũ cấp tốc khuếch trương.
Đương nhiên, nó vẫn còn kém xa so với những đại đạo mà Tô Vũ nhìn thấy, không rộng rãi hay mạnh mẽ bằng chúng.
Nhưng tất cả đều là do Vạn Thiên Thánh tự mình mở ra, nước sông trong nhánh đạo cũng chính là quy tắc chỉ lực.
Những lực lượng quy tắc này trong thời không trường hà là thứ mà ngươi không có cách nào vận dụng được.
Có thể làm lực lượng quy tắc chảy vào nhánh đạo thì nó sẽ biến thành thuộc tính mà ngươi cần, để ngươi có thể chưởng khống.
Khí tức của Vạn Thiên Thánh cũng càng ngày càng mạnh!
Gương mặt của ông lộ ra vẻ vui mừng, hào hứng nói với Tô Vũ: “Văn vương phong ấn cũng là chuyện tốt! 10 năm qua, ta đã có không ít cảm ngộ mới, lại từng giết Vĩnh Hằng, gặp qua Hợp Đạo, nhìn qua vạn đạo, đi qua vạn giới.. “
“Nếu 10 năm trước ta tới mở đạo thì đã sớm không thể tiếp tục nữa! Thật sự mở đạo thì có lẽ cũng không có những kinh nghiệm và ma luyện hôm nay”
Tô Vũ vuốt mông ngựa: “Phủ trưởng hậu tích bạc phát, không sớm thì muộn cũng có thể thành công” (Hậu tích bạc phát: tích lũy nhiều mà dùng ít một)
Vạn Thiên Thánh vui vẻ mỉm cười.
Hồi lâu sau, tiểu Vạn Thiên Thánh dân dân ít đi, đại biểu nội tình của Vạn Thiên Thánh đã dung nhập toàn bộ vào Nhân đạo.
Nhánh đạo rung động ầm âm.
Chờ tới khi mở ra mức độ nhất định, khí tức của Vạn Thiên Thánh đã cường đại vô cùng, mơ hồ cảm giác như đạt đến Hợp Đạo.
Mổ đạo kỳ thật chưa hẳn đã là Hợp Đạo.
Thậm chí chỉ gọi là Vĩnh Hằng!
Tiểu Bạch Cẩu nói, mở đạo thì ngươi sẽ không biết mình sẽ mở dài bao nhiêu thì làm sao có thể phân đoạn?
Làm sao biết mình đã đạt đến mức độ Hợp Đạo hay chưa?
Kỳ thật hắn cũng không biết rõ, chỉ là thông qua những người khác để so sánh, trên đại thể định ra cho mình một cấp bậc, người mở đạo chính là Vĩnh Hằng.
Chẳng qua Tô Vũ cảm thấy lúc này Vạn Thiên Thánh hẳn là đã có chiến lực Hợp Đạo.
Trên thực tế tình huống cụ thể như thế nào thì Tô Vũ cũng không rõ ràng.
Chương 2744: Điểm Tốt Điểm Xấu Của Thiên Môn.
Một lát sau, toàn bộ tiểu Vạn Thiên Thánh đều biến mất.
Vạn Thiên Thánh mở đạo mà không mượn nhờ bất luận binh khí gì, xem như thân thể trực tiếp vượt qua mở đạo.
Lúc này, ông hiện lên ở trước mặt Tô Vũ.
Bay ra từ trong nhánh đạo!
Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua nhánh đạo mà mình mới mở, thở dài một phen: “Nội tình chưa đủ! Nhân sinh lịch duyệt chưa đủ! Thứ từng trải qua vẫn còn thiếu, cảm ngộ cũng thiếu, ta không có cách nào mở thêm ra nữa!”
“Dĩ vãng có truyền thuyết, Thần văn đạo tiến triển cực nhanh.
Bây giờ, ta đã có cảm ngộ càng sâu.
Ngươi cũng coi như là thiên tử, xem như ta lọt vào mắt ngươi rồi chứ?”
Tô Vũ trêu chọc: “Dĩ nhiên.
Bất quá ngài muốn cạnh tranh với Lam Thiên thì áp lực không nhỏ đâu”
Mới rồi Vạn Thiên Thánh còn tỏ ra khí độ phi phàm, trong nháy mắt đã trở nên an tĩnh.
Ông cứ yên lặng mà nhìn Tô Vũ.
Ngươi có biết ngươi cắt ngang tất cả suy nghĩ của ta khiến ta khiến nó vừa từ đỉnh cao rơi xuống đáy vực không?
Tô Vũ nhếch miệng cười, nhìn về phía nhánh đạo mới sản sinh: “Phủ trưởng không tiếp tục mở đạo nữa sao?”
“Đến cực hạn rồi!”
Vạn Thiên Thánh thoát ra khỏi trạng thái im lặng mới rồi, giải thích: “Cực hạn của ta ngay ở đây, chờ sau này tích lũy thêm đi! Mỗi một lần chiến đấu, mỗi lúc đọc một quyển sách, mỗi khi xem một người, mỗi lần làm một chuyện, đều là do ta tích lũy!
Tích lũy đã hao hết toàn bộ”
“Hiện tại phủ trưởng cảm thấy mình có khả năng địch nổi Hợp Đạo không?”
“Hợp Đạo?” Vạn Thiên Thánh khẽ cười: “Không giao thủ thì sao biết được có thể hay không”
Tô Vũ gật đầu: “Vậy hôm nay chỉ đến đây thôi”
Hắn nói tiếp: “Phủ trưởng tự mình mở đạo, có lẽ quy tắc sẽ không cho phép, đợi chút nữa ra ngoài thì sẽ gặp phải trừng phạt”
Vạn Thiên Thánh phản bác: “Vậy cũng chưa chắc, quy tắc bao trùm cũng chỉ là bao trùm khu vực đại đạo.
Nơi này còn có đại đạo tồn tại, thế nhưng càng đi về phía trước thì có lẽ cũng không có đại đạo, chỗ không có đại đạo thì sẽ không có quy tắc trừng phạt.. “
Nói là nói như vậy, Vạn Thiên Thánh nhìn một hỏi vẫn lắc đầu bảo: “Được rồi, không thể đi về phía trước được nữa! Đi ngược dòng nước tức là có ý đột phá quá khứ! Thời gian đang trôi qua, đánh vỡ dòng chảy thời gian gần như là chuyện không có khả năng!”
Dứt lời, ông lại nhìn về khu vực xa xa: “Ta có cảm giác phía trước có thứ gì đó đang chờ chúng ta!”
Tô Vũ hiểu ý ông: “Có lẽ thế! Biết đâu sẽ là một hồi kiếp nạn hoặc một cuộc chiến kinh thiên cũng nên! Năm đó rốt cuộc Nhân Hoàng bọn họ ở bên ngoài hư không vô tận hay là ở trong trường hà quỷ dị này, có người nào biết rõ đâu”
Có lẽ những người kia một mực tồn tại trong quá khứ.
Thời gian hai bên không giống nhau, đối phương đang ở một vĩ độ nào đó khác.
Chờ đến khi quá khứ và hiện tại đồng bộ, có lẽ mới gặp được nhau.
Vạn Thiên Thánh gật gật đầu, kỳ thật ông cũng đã mơ hồ cảm nhận được: “Nếu bây giờ chúng ta tìm được bọn họ, chiến đấu ba đến năm năm, có lẽ ở bên ngoài đã qua ba mươi hay năm mươi năm, thậm chí là ba trăm, năm trăm năm! Khi bọn họ tìm không thấy chúng ta, cho là chúng ta chết rồi, vừa hay chúng ta lại kết thúc chiến đấu, thuận theo dòng chảy trở lại nơi đã tiến vào, có khi thế gian đã qua ngàn năm!”
Vạn Thiên Thánh cảm ngộ rất sâu, thở dài: “Nhưng còn có một chuyện ta vẫn chưa tìm hiểu được, vì sao bọn họ lại không thuận theo dòng chảy, mà là một mực ở lại tại chỗ, hoặc là đi ngược dòng nước để chiến đấu?”
Thuận theo dòng chảy, ấn lý thuyết thì rất nhanh có thể trọng hợp với hiện tại, sẽ có thể chiến đấu từ quá khứ đến bây giờ.
Vì sao họ không làm như vậy?
Tô Vũ đã từng nghĩ tới vấn đề đó, hiện tại nghe ông nói liền đáp: “Phủ trưởng, chuyện này còn không đơn giản sao, có người không cho thôi! Nếu có một người giống như Văn vương, phong bế đường lui của chúng ta, vậy phải chăng chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào thời gian để hao tổn? Nếu đánh không chết đối phương, không thể phá vỡ phong ấn thì sẽ phải một mực chiến đấu nghịch dòng chảy.. “
Vạn Thiên Thánh như có điều suy nghĩ: “Cũng đúng, ngươi quả là đã nhìn thấu”
Tô Vũ cười ha hả: “Nhân chi thường tình mà thôi, nếu chút chuyện ta biết là sự thật, vậy thì cũng đại biểu đám người Nhân Hoàng có khả năng đang ngăn cản những kẻ kia trở về! Mà bọn họ có điểm trùng hợp cùng với chúng ta, hoặc nên nói là với thời đại này, nếu họ muốn trở về thì ta đoán được bọn họ sẽ tới đâu”
Vạn Thiên Thánh phỏng đoán: “Tầng chín?”
Tô Vũ gật đâu: “Đúng, đó cũng là nơi mà họ tiến vào! Bọn họ nhất định là tiến vào từ bên kia, nếu muốn đi ra, muốn trùng hợp với hiện tại thì có lẽ vẫn phải đi ra từ đó!”
Tô Vũ nhìn ông: “Phủ trưởng cảm thấy thế nào?”
Vạn Thiên Thánh cũng đồng ý với quan điểm của Tô Vũ: “Chỗ kia có khả năng thật sự tồn tại cửa vào, nếu chúng ta muốn tìm họ, có lẽ có thể tiến vào từ đó, hoặc là cứ một mực đi ngược dòng nước, tới đó tìm bọn họ!”
“Thôi đi!”
Tô Vũ bật cười: “Một đám chủ nhân quy tắc cực kỳ cường hãn dù cho đã chiến đấu vô số năm thì cũng không phải người mà chúng ta có thể địch nổi! Ta chỉ ước gì bọn họ đừng trở về nữa!”
Vạn Thiên Thánh cũng mỉm cười, cất bước đi trước: “Về thôi! Tạm thời cũng chỉ có thể mở đến đây!”
Dứt lời, ông lấy đi viên thần văn đã dung nhập vào Thiên Môn của Tô Vũ lúc trước.
Ông không nhìn nhánh đạo của mình, cũng không nhìn các đại đạo khác, chỉ yên lặng thể ngộ cảm thụ sự bất đồng, rất lâu sau mới mở miệng nhận xét: “Thiên Môn là thứ tốt, thế nhưng cũng có điểm tai hại!”
Tô Vũ nhíu mày.
Vạn Thiên Thánh phân tích: “Thiếu đi khát khao tìm kiếm! Ngươi làm bài, ta lại trực tiếp đưa đáp án cho ngươi, kết quả mà ngươi làm ra nhất định sẽ đúng, thế nhưng quá trình ngươi giải đề sẽ mất đi rất nhiều lạc thú, thiếu đi vui sướng khi bản thân tự thăm đò ra! Không có được cảm giác thoải mái! Lần sau ngươi làm bài, cho ngươi đáp án thì ngươi sẽ làm, một khi không cho có thể ngươi sẽ không làm, bởi vì ngươi thiếu đi sự tò mò, thiếu đi ham muốn!”
“Đây chưa chắc đã là chuyện tốt!”
Ông chậm rãi giải thích: “Thời không trường hà vốn thần bí, nhưng bây giờ ngươi nắm giữ tất cả loại thần bí này thì ngươi sẽ thiếu đi cảm giác kính sợ, thiếu đi khát khao muốn thăm dò, bởi vì đại đạo trong mắt ngươi chỉ là một nhánh sông! Kể từ đó, hết thảy những gì ngươi thấy đều sẽ rất vô vị!”
Không còn thú vị gì nữa!
Tô Vũ như có điều suy nghĩ.
Vạn Thiên Thánh lại nói: “Mở đạo là một loại hứng thú, một loại minh ngộ của bản tâm, ta cảm thấy ta cần øì, ta biết cái gì, ta có thể làm gì… chứ không phải ta thấy đại đạo này rất lợi hại nên ta liền mở!”
Tô Vũ thấy rõ bản chất đại đạo, quả thực còn thấu triệt hơn cả Vạn Thiên Thánh, nhưng Vạn Thiên Thánh lại bảo ngươi thấy nhiều không nhất định đã là chuyện tốt!
Ông đề nghị: “Khi ngươi gặp kẻ địch, ta kiến nghị ngươi hãy mở Thiên Môn để đối phó chúng.
Thế nhưng khi ngươi cảm ngộ đại đạo thì nên đóng Thiên Môn lại! Ngươi thấy được bản chất thì sẽ không để ý đến quá trình, ngươi thấy được phần cuối của Bút đạo thì lại như thế nào? Ngươi cảm thấy cũng chỉ đến như thế, ta có thể đi đến phần cuối, thế là ngươi chỉ nhìn chằm chằm phần cuối mà thôi.
Nhưng trong quá trình, ngươi có thật sự cảm ngộ được gì không? Ngươi thật sự có khả năng đi đến phần cuối sao?”
“Ta cho ngươi một đáp án, ngươi chỉ nhìn chằm chằm đáp án đó để xem, để tính, như vậy ngươi sẽ luôn đạt được điểm số cao nhất trong bài kiểm tra.
Bất quá điều này không đại biểu ngươi thật sự nắm giữ được toàn bộ kiến thức trong câu hỏi ấy”
“Ngươi đã biết đáp án rồi thì ngươi có còn cẩn thận tìm tòi, tính toán chỉ tiết quá trình trong đó không?”
“Ngươi biết vì sao phải giải đề như vậy không?”
“Vậy nên ta mới nói cho ngươi đáp án chính xác thì chưa chắc đã là chuyện tốt với ngươi”
Chương 2745: Cướp Đoạt Cảm Ngộ.
Ngữ điệu của Vạn Thiên Thánh tha thiết: “Giờ ngươi đóng lại Thiên Môn, sau đó đi xem thời không trường hà một chuyến đi, có lẽ ngươi sẽ có thể ngộ khác hẳn”
Tô Vũ nghe lời, lập tức đóng Thiên Môn lại.
Trong nháy mắt, sóng lớn cuồn cuộn không thấy rõ được hai bên thiên hà, toàn bộ thời không trường hà bỗng chốc vẩn đục hơn rất nhiều.
Có một khoảnh khắc, Tô Vũ còn có cảm giác như thể mình đã bị mù.
Không, không phải mù mà là hai mắt mất đi khả năng soi sáng hiện có của nó, nhìn cái gì cũng đều mơ hồ một mảnh, đây mới là thị giác của người bình thường.
“Bút đạo ở đâu?”
Tô Vũ yên lặng cảm ngộ một thoáng, hắn và Vạn Thiên Thánh đang đi ngược trở về, Bút đạo sẽ chỉ nằm ở đâu đó trên đoạn đường này mà thôi.
Rất nhanh, lòng hắn thoáng rung động.
Hắn nhìn về một hướng, hắn biết bên kia chính là vị trí của Bút đạo.
Mà lúc này, Tô Vũ cũng thấy được một ít gì đó, hắn thấy được một vài nhánh đạo gợn sóng, thần văn tựa hồ đang nhảy nhót, đang nói cho hắn biết tiến vào Bút đạo, sau đó tiếp tục đi lên phía trước.
Mà Tô Vũ thì khẽ lắc đâu, trước lúc này, hắn có thể thấy nhánh đạo phía trước, nhưng hiện tại, hắn không thấy được bất cứ thứ gì.
Hắn chỉ có thể thấy đại khái khoảng 30% địa bàn mình nắm giữ, mà 30% ấy cũng không phải quá rõ ràng.
Tô Vũ như có điều suy nghĩ mà nhìn về phía Vạn Thiên Thánh: “Phủ trưởng, ngài đã mở đạo, vậy thì ngài có thể hoàn toàn thấy rõ đúng không?”
Vạn Thiên Thánh gật đầu.
Tô Vũ hiểu rõ, thở dài một tiếng: “Hiểu rồi, ta dung hợp Bút đạo và tự biết ta dung hợp bao nhiêu thế nhưng trên thực tế thì đó chỉ là một đoạn ngắn, còn có rất nhiều góc hẻo lánh ta chưa đi xem, chưa kịp suy nghĩ, thế nên không tính là ta đã triệt để cảm ngộ được một đoạn Bút đạo ngắn này!”
Tô Vũ cười nói: “Ta chỉ biết nhìn chằm chằm con đường phía trước mà lại không để ý đến tiểu tiết xung quanh.
Thiên Môn mang đến cho ta trợ giúp cực lớn, cũng chế tạo một chút tác hại, nó khiến ta bất giác đốt cháy giai đoạn hỏi nào không hay!”
Vạn Thiên Thánh nói: “Kỳ thật Thiên Môn là thứ hết sức lợi hại, có thể nhìn thấu bản chất đại đạo! Thứ này ở bất kì thời đại này đều là biểu tượng của vô địch! Thế nhưng cùng là mở Thiên Môn nhưng nhất định sẽ có khác biệt về thực lực! Có vài người khả năng cũng giống như ngươi, nhìn thấu bản chất lại không để ý đến rất nhiều thứ, cuối cùng đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng, thành ra đi không xa!”
Tô Vũ lẩm bẩm: “Đúng vậy, ta có thể hiểu được! Võ Hoàng! Võ Hoàng xem như đã bị phế đi, hình như lão còn mở Thiên Môn sớm hơn cả Văn vương bọn họ, kết quả Võ vương đều có thể tùy tiện trấn áp lão! Nếu ta không đoán sai, Nhân Hoàng và tứ vương Văn Võ Ngục Minh đều mở Thiên Môn! Nhưng Võ Hoàng lại yếu hơn tứ vương! Tuy Võ Hoàng là tiền bối nhưng mà lão vẫn yếu như thế… Xem ra là trong quá trình mở đạo lão đã qua loa đại khái… Mãng phu đúng thật là mãng phu!”
Tô Vũ cảm khái không ngừng!
Một vài ý nghĩ trước đó trong nháy mắt hắn đều đã hiểu rõ.
Ta nói sao Võ Hoàng lại thảm như vậy, ngay cả Võ vương đều đánh không lại, thế mà còn tự hào là đã mở Thiên Môn.
Tô Vũ cảm thấy mở Thiên Môn hẳn nên là dạng nhân vật tuyệt thế vô song mới phải.
Hiện tại thì hắn đã hiểu, có lẽ Võ Hoàng cũng làm mọi chuyện quá qua loa đại khái, lão có tự mình mở đạo hay không rất khó nói, hẳn là lão thấy được một đại đạo rất mạnh nên đã chủ động dung hợp!
Giống như Bút đạo của Tô Vũ hiện tại!
Một khi Tô Vũ nắm Bút đạo trong tay, có lẽ hắn sẽ vô pháp cường hóa Bút đạo, thậm chí không cách nào tự đi mở đạo, bởi vì tinh lực của hắn đều đặt ở việc dung đạo, chưa chắc có thời gian để mở đạo mới.
Nếu mở đạo thì có lẽ cũng ghét bỏ đạo đó quá nhỏ quá yếu, bởi vì từng gặp núi cao thì sao có thể để ý đống đất nhỏ như vậy.
Vạn Thiên Thánh thấy hắn đã hiểu liền hài lòng bảo: “Ngươi là người thông minh, không phải là loại mãng phu như Võ Hoàng! Khai Thiên Môn sẽ không giống như mấy người kia, thế nhưng có mạnh có yếu đại biểu cảm ngộ của mỗi người sẽ không giống nhau!”
Tô Vũ gật đâu, tiếp đó hắn hiếu kỳ hỏi: “Phủ trưởng, ngài không mở Thiên Môn, Thần khiếu và Nguyên khiếu đều không mở trọn vẹn, vì sao thực lực của ngài có thể mạnh như thế?”
“Không, không phải do ta mạnh, mà là ngươi bây giờ đang còn yếu.”
Vạn Thiên Thánh nói thẳng: “Tiềm lực của ngươi nhất định sẽ hơn tiềm lực của ta! Đây là điều không thể nghi ngờ! Nếu như ngang cấp thì ta chắc chắn không phải là đối thủ của ngươi, thế nhưng cũng phải là ngang cấp, bây giờ ngươi dung đạo còn chưa đến tình trạng kia”
“ôm Tô Vũ mỉm cười: “Vẫn là phủ trưởng có học vấn! Ta cũng cảm thấy kì quái, các tộc có không ít lão giả, vì sao ta luôn thấy không ai có học vấn bằng phủ trưởng? Phủ trưởng mới sống trăm năm thôi mà”
Vạn Thiên Thánh hỏi ngược lại: “Ngươi mới 21 tuổi, ngươi cảm thấy học vấn của ngươi như thế nào?”
“Còn tạm!”
“So với đồng lứa thì sao?”
“Đương nhiên là học vấn của ta sẽ cao hơn, ta đã xem qua công pháp của vạn tộc, gặp các cường giả của chư thiên vạn giới, ta từng thăm dò thượng cổ, du lịch cả hai giới sinh tử, thăm dò bản chất của đại đạo.
Cùng là 21 tuổi, người khác còn đang nỗ lực tấn cấp Đằng Không, ta đã nhìn thấu bản chất của đại đạo rồi.. “
“Vậy không phải là xong rồi à?”
Vạn Thiên Thánh giải thích nghi hoặc cho hắn: “Bây giờ vạn giới phần lớn đều rất bình thường! Một số lão già không phải ngủ say thì sẽ suốt ngày nghĩ đến giết chóc, chỉ một mực muốn mạnh lên rồi vùi đầu khổ tu, chẳng có ai nghĩ vì sao có thể mạnh lên?
Không ai nghĩ mạnh lên rồi thì sẽ làm gì? Kẻ nào cũng chỉ đơn thuần muốn mạnh hơn nữa! Nghĩ như vậy thì cũng chỉ là mơ tưởng hão huyền!”
“Ví dụ đơn giản như khi bọn chúng dung đạo, ngươi đoán xem ý nghĩ đầu tiên của chúng là làm như thế nào để có thể mạnh lên?”
Tô Vũ cẩn thận suy nghĩ: “Giết kẻ dung đạo khác!”
“Đúng rồi!”
Vạn Thiên Thánh tỏ về khinh thường: “Đây là suy nghĩ của kê tầm thường!”
Tô Vũ xấu hổ, ta cũng nghĩ hệt như vậy đó.
Ngài đang mắng ta!
“Vậy phủ trưởng cảm thấy nên làm thế nào?”
“Ta ư?”
Vạn Thiên Thánh đáp: “Cướp đoạt cảm ngộ!”
Tô Vũ nhíu mày, Vạn Thiên Thánh chậm rãi giải thích: “Một đại đạo có 10 người đến chia, ngươi chiếm cứ một phần mười thì không đại biểu những người khác đoạt đi phần của ngươi, mà là đại biểu 9 người khác có cảm ngộ khác với ngươi! Đại đạo này vốn có 10 loại cảm ngộ, chẳng qua ngươi là một trong số đó.
Lúc này ngươi nên tìm cách cảm ngộ thứ những người khác đã cảm ngộ được mà ngươi thì chưa thể! Chờ lúc ngươi cảm ngộ mạnh hơn những người khác thì ngươi có khả năng cướp đoạt hết thảy từ bọn họ trong chớp mắt! Gạt bỏ những kẻ kia đi, quyền hạn mà ngươi khống chế quy tắc chỉ lực sẽ mạnh hơn chúng!”
Tô Vũ đã hiểu: “Đây chính là lí do vì sao chủ nhân quy tắc lại mạnh mẽ, bởi vì hắn cảm ngộ nhiều hơn, ngươi chiếm lấy quy tắc chỉ lực của đại đạo thì chính là lấy trứng chọi với đá, người ta tùy tiện cũng có thể gạt bỏ ngươi ra ngoài!”
“Đúng vậy!”
Vạn Thiên Thánh lại nói: “Ví dụ như Bút đạo, nếu ngươi nắm trong tay Bút đạo, ngươi cảm thấy ngươi là chủ nhân quy tắc, không người nào có thể chiếm lấy Bút đạo của ngươi, nhưng có lẽ Văn vương cảm ngộ càng sâu hơn ngươi! Ông ấy không cần chưởng khống Bút đạo thế nhưng ông ấy có khả năng chiếm lấy nó trong giây lát, cướp đoạt quyền khống chế cảm ngộ của ngươi… Khi đó, ngươi sẽ chỉ như con cừu non đợi làm thịt”
Tô Vũ nhướng mày: “Có lý, cho nên ý của phủ trưởng là ta phải tìm cơ hội thủ tiêu Văn vương? Ngài tính châm ngòi quan hệ giữa ta và Văn vương à?”
Vạn Thiên Thánh cười khan: “Sao có thể!”
“Phủ trưởng còn đang mang thù chứ gì?”
“Không có!”
Tô Vũ khịt mũi: “Khẳng định là vậy! Bằng không thì đang êm đẹp ngài lại nhắc đến Văn vương làm cái gì?”
“Ta chỉ muốn cảnh tỉnh ngươi mà thôi!”
Tô Vũ phì cười, bất quá hắn vẫn tiếp nhận ý kiến: “Phủ trưởng nói không sai, ta sẽ suy nghĩ thật Kĩ! Ta không muốn trở thành kê có mông nở hoa như Võ Hoàng đâu, rõ ràng là nhân vật mở Thiên Môn với thiên phú tuyệt đỉnh, cuối cùng lại rơi vào kết cục thảm hại!”
“Không sai, Võ Hoàng quả thực có hơi phế”
Vạn Thiên Thánh gật đầu.
Hai vị hậu bối chỉ có chiến lực Hợp Đạo lại đi đánh giá một vị chủ nhân quy tắc như thế, mà vị chủ nhân quy tắc này còn cực kỳ lợi hại.
Bại bởi Võ vương không có nghĩa là Võ Hoàng đánh không lại những chủ nhân quy tắc khác, nói thế nào thì lão cũng là nhân vật đã mở Thiên Môn.
Nhưng trong mắt Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh, chính bởi vì đã mở Thiên Môn nên mới không được phép để mông nở hoa, quá mất mặt rồi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đạo Dữ Thiên Tề [Dịch] Đạo Dữ Thiên Tề](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Dao-Du-Thien-Te-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thần Côn Full Trộn Bộ [Dịch] Thần Côn Full Trộn Bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Than-Con-Full-Tron-Bo.jpg)




