[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 540 : Hậu Chiêu Của Tô Vũ. (c2696-c2700)
❮ sautiếp ❯Chương 2696: Hậu Chiêu Của Tô Vũ.
Chiến trường Chư Thiên.
Hạ Long Võ hơi cau mày, sau đó nhanh chóng khôi phục bình thường, không biểu lộ cảm xúc gì.
Bọn họ mới vừa chinh chiến một tiểu giới, chuẩn bị trận chiến tiếp theo, đại quân hơn ngàn vạn người chia làm vô số trận doanh đều đang nghỉ ngơi lấy lại sức.
Long Võ vệ – cận vệ Đại Hạ phủ – hiện tại đã bị xếp vào trong quân chinh chiến chư thiên, không phân đại phủ, Long Võ vệ cũng chỉ là một binh đoàn tỉnh nhuệ trong trong ngàn vạn đại quân.
Đại doanh Long Võ vệ, trong trướng của một Thiên Phu Trưởng.
Trần Hạo đang bố trí nhiệm vụ tác chiến, bỗng nhiên cậu thấy hoa mắt, vài vị Bách Phu Trưởng bất động, sắc mặt Trần Hạo biến đổi, đại đao hiện lên trong tay, tròng mắt chuyển động, rất nhanh cậu liền thở hắt ra, buông đao xuống, cười ngây ngô cất tiếng:
“Là ngươi sao? Làm ta sợ hãi một phen”
“Lên làm Thiên Phu Trưởng rồi à?”
Tô Vũ mỉm cười đi ra từ trong bóng đêm, áo bào trắng như tuyết.
Trần Hạo giơ tay lên chào hỏi: “Ừ.
Do bên trên coi trọng.
Hơn nữa ta đã thăng cấp Lăng Vân thất trọng cho nên cho ta chức vị Thiên Phu Trưởng, cũng không tệ lắm”
Tô Vũ cười cười ngồi xuống ghế, hắn nhìn về phía Trần Hạo – bạn bè tốt cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tuổi tác bằng hắn, mà nay cậu đã trưởng thành hơn, còn có một chòm râu ở dưới cằm, thoạt nhìn chững chạc hơn hẳn.
Cậu vẫn hàm hậu, thành thật như trước… Mới là lạ!
Tô Vũ nhìn một lượt, không khỏi khen ngợi: “Tốc độ thăng cấp không chậm, đã là Lăng Vân thất trọng rồi”
“Tàm tạm, giết mấy cường giả nên được chút ban thưởng thôi”
Trần Hạo lăng xăng đi rót ly trà cho hắn, đoạn hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”
“Ra ngoài làm việc, vừa vặn đi ngang qua”
Trần Hạo nhìn về phía bạn cũ, điểm tay lên trán hắn: “Coi ngươi kìa, mệt mồi quá à?”
“Không tới nỗi”
“Đáng tiếc ta không giúp được gì cho ngươi, bằng không ngươi muốn đánh ai thì ta sẽ đi đánh kê đó”
Trần Hạo nhớ lại chuyện xưa: “Trước kia cha ta hay nói, cứ nghe theo Tô Vũ thì ắt không sai.
Ta cũng muốn nghe ngươi lắm, có điều hiện tại đành chịu.
A Vũ, ngươi chỉ có thể tự gánh vác thôi”
Nghe câu này, Tô Vũ bỗng thấy khóe mắt cay xè, lâu lắm rồi hắn mới lại có cảm giác muốn khóc.
Tô Vũ thở hắt ra, quay mặt đi, mau chóng thu liễm cảm xúc: “Không sao, ta gánh vác được.
Ta đánh trận nào thắng trận đó, ngươi không thấy à? Mà sao ngươi chưa bao giờ đi tìm ta?
“Tìm ngươi làm gì?”
Trần Hạo lắc đầu: “Chỗ ngươi có quá nhiều cường giả, ta đi tìm ngươi thì không phải là kéo chân sau ư? Trước kia cha ta còn từng đánh ta, bảo ta cách ngươi xa một chút, tốt nhất là đừng để ai biết quan hệ tốt của hai ta, làm vậy mới không ảnh hưởng tới ngươi.
Ta thấy cứ như bây giờ là ổn rồi”
Tô Vũ nhìn cậu: “Không cảm thấy thất vọng sao? Ta mạnh như vậy mà chẳng cho ngươi được cái gì”
“Không”
Trần Hạo mỉm cười, trong ngây ngô có chút khôn khéo: “Mạnh rồi thì sẽ thành tay đấm cho ngươi, còn phải đánh với kẻ mạnh nữa.
Ta mà còn không hiểu ngươi chắc? Khẳng định sẽ vô cùng nguy hiểm, mạnh rồi thì sẽ phải đánh kẻ càng mạnh hơn, kẻ chết nhanh nhất cũng chính là các ngươi, ngươi không thiên vị chúng ta chẳng phải là muốn chúng ta sống dài hơn hay sao?”
Trần Hạo vui vê nói: “Yên tâm đi, đám cường giả các ngươi đánh xong phía trước thì mới đến phiên chúng ta, kẻ chết trước chắc chắn sẽ là các ngươi, ta sẽ chết muộn hơn ngươi một chút”
Tô Vũ bật cười: “Nghĩ hay quá nhĩ!”
Hắn uống ngụm trà, ra hiệu cho cậu xích lại gần, Trần Hạo bèn kê cái ghế lại ngồi sát bên cạnh hắn.
Tô Vũ vừa uống trà vừa nói: “Bên cạnh ta có ai, gần như vạn giới đều biết, lão sư ta, phụ thân ta, bằng hữu ta, mọi người đều đã biết”
“Chỉ có ngươi… Từ khi lên học phủ, hai ta chưa từng liên lạc, hiện giờ những người khác đều vang danh khắp thiên hạ, chỉ có ngươi ở đây làm Thiên Phu Trưởng bình thường, không ai biết đến”
“Từ nhỏ, ta đã biết ngươi rất thông minh… Tuy rằng kém ta”
Trần Hạo nhếch miệng cười.
Tô Vũ cũng phì cười: “Ta phải làm đại sự, dựa theo lời nói của chúng ta khi còn nhỏ thì là ta đang làm giao dịch nguy hiểm thay trời đổi đất, nếu thành công sẽ lưu danh thiên cổ, nếu chết thì không đáng một đồng”
Trần Hạo bóp bóp mặt hắn: “Ta biết, nếu ngươi thành công, ngươi sẽ làm hoàng đế.
Nếu bại… chết không toàn thây”
Tô Vũ gật đâu: “Đúng vậy.
Cho nên khi nhàn hạ, ta từng nghĩ rằng làm vậy có đáng không? Thôi, mặc kệ nó! Đầu rớt rồi thì cũng chỉ là có thêm cái sẹo lớn mà thôi”
Tô Vũ gạt cái tay đang bóp mũi mình ra, ngồi thẳng lưng lên, nghiêm sắc mặt: “Không nói chuyện này nữa, ta làm đại sự, không chết thì sẽ được hưởng phúc, chết thì tất cả hóa hư không.
Bất quá có một chuyện, ta muốn phó thác cha ta cho ngươi.
Ta sẽ cho ngươi biết chỗ ông ấy ẩn nấp, nếu ngày nào đó mà ta ngã xuống, mong ngươi hãy mang cha ta trốn chạy…”
“Ta không thể cho ngươi cái gì, dễ bị chú ý đến.
Hạo Tử, ta chỉ có thể dạy ngươi một môn công pháp”
Trần Hạo nhìn hắn, Tô Vũ mỉm cười: “Phương pháp chuyển đổi huyết mạch! Phương pháp thay hình đổi dạng! Chỉ vậy thôi, ta sẽ không dạy ngươi cái khác, chính ngươi có thể đi đến tình trạng gì là do ngươi.
Cuối cùng, nếu ta bại, ngươi và cha ta hãy cùng nhau chuyển đổi huyết mạch, thay đổi hình dáng rồi tìm nơi làm lại cuộc đời.
Giúp ngươi mạnh hơn cũng không để làm gì, đù sao ngươi cũng không thể theo kịp ta, ta mà chết thì ngươi chắc chắn sẽ không thoát.
Không dạy ngươi thì ít ra ngươi vẫn còn đường sống.
Nếu ta thành công, đương nhiên ngươi cũng sẽ đổi đời, vậy sẽ tốt hơn cuộc đời lưỡi đao liếm máu nhiều”
Trần Hạo không hé răng.
Tô Vũ lại nói: “Ö bên ngoài thì không cần quá kiêng dè quan hệ giữa chúng ta, không phải là không có ai biết chuyện khi còn nhỏ, nhưng đừng nói nhiều, không cần giấu đầu lòi đuôi”
“Quen biết bình thường, bạn chơi cùng khi còn nhỏ, ta không còn nhớ ngươi là ai cả”
Trần Hạo gật đầu.
Tô Vũ không nói gì, ngón tay chạm lên đầu cậu, một vài thứ được truyền vào, một vài thứ bị phong ấn, Tô Vũ nhắc nhở: “Ta có phong ấn vài thứ trong đầu ngươi, ngày nào đó phong ấn này mở ra thì có nghĩa là ta đã chết.
Hạo Tử, khi đó ngươi hãy nghĩ cách lập tức trở về Nhân cảnh tìm cha ta, mang theo ông ấy rời khỏi Nhân cảnh thông qua thông đạo ngầm ta để lại”
Cuối cùng Tô Vũ vẫn để lại vài hậu chiêu, thế nhưng chỉ hy vọng cả đời không cần phải dùng đến.
Sẽ không có ai để ý đến một vị Thiên Phu Trưởng tầm thường như cậu.
Trong thời đại Hợp Đạo còn chết không bằng chó, Lăng Vân thì tính cái gì?
Nhật Nguyệt cũng chỉ là cặn bã!
Nhỏ yếu cũng tốt, cường đại sẽ gặp nguy hiểm, một khi chiến bại, kẻ cường đại sẽ khiến người ta chú ý, là Sơn Hải Nhật Nguyệt thì đủ rồi, sẽ không ai để ý.
Vô địch ẩn giấu mới là nguy hiểm, Tô Vũ cảm thấy hậu chiêu mà Đại Chu vương lưu lại không đáng tin cậy.
Nếu lần này Nhân tộc chiến bại, vạn tộc chắc chắn sẽ lùng sục khắp chư thiên để tìm ra tất cả Nhân tộc, sẽ không cho Nhân tộc bất cứ cơ hội quật khởi nào nữa.
Cho nên giấu ba vị vô địch chỉ là trò cười!
Nếu thất bại thì sẽ thực sự không còn khả năng hay cơ hội nào khác.
Trần Hạo nhắm mắt lại, yên lặng ghi nhớ lời Tô Vũ nói, hấp thu tri thức Tô Vũ truyền đến trong đâu: “Ta đã biết.
Yên tâm đi, phong ấn vừa mở ra thì ta liền chạy, mai danh ẩn tích, thay đổi huyết mạch”
“Đa tạ”
“Là anh em với nhau mà”
Trần Hạo siết chặt tay hắn: “Đừng cảm tạ ta.
Cũng chưa chắc đã cần dùng đến.
Ngươi luôn lợi hại nhất, lần này cũng không ngoại lệ, cha ta nói ngươi sẽ không thua đâu”
Tô Vũ mỉm cười: “Cha mẹ ngươi…”
“Có thể mang được liền mang, không được… Ta tiễn thúc đi xong sẽ trở về tìm bọn họ „ sau:
Trần Hạo cười nói: “Nếu ngươi không còn nữa, ta sẽ ưu tiên cha ngươi trước, chỉ sợ thúc không nghe ta… Không sao, mặc kệ y, đến lúc đó đánh ngất y đi là được”
Trần Hạo nhắc nhở: “Ngươi còn nhiều việc bận rộn, mau đi đi, đừng ở đây lâu”
Tô Vũ gật đầu đứng dậy, ngẫm nghĩ rồi truyền âm nói: “Tự mình cẩn thận, đừng để ta không sao mà ngươi lại chết trước.
Ngươi không ngốc, đừng giả vờ với ta, ngươi chỉ được bắt nạt kẻ yếu, còn gặp phải nhân vật tàn nhẫn thì trốn xa một chút, nghe chưa?”
Chương 2697: Thay Đổi Trấn Thủ.
“Biết rồi, yên tâm đi”
Trân Hạo trấn an Tô Vũ: “Ngươi còn không yên tâm về ta sao? Khi còn nhỏ ta đánh nhau nhiều như vậy, ta đã bao giờ chịu thiệt chưa, cùng lắm là bị cha ta đánh một trận.
Đám đồng học kia đều là kẻ ngốc, ta đánh bọn họ, cha ta đánh ta, bọn họ còn thấy vui.
Vui cái gì không biết? Cha ta đánh ta vì đó là cha ta, ta đánh bọn họ, nhưng ta đâu phải cha của bọn họ.
Đám đầu đất kia xứng đáng bị chúng ta đánh!”
Tô Vũ bật cười.
Sự thật đúng là như thế, khi còn nhỏ Trần Hạo đánh nhau vô số lần, mỗi lần đánh thắng thì đối phương đều mách người lớn, mách lão sư.
Khi ấy, Trần thúc liền mang cậu tới cửa đánh một trận.
Đám nhóc kia thấy Trần Hạo bị đánh quỷ khóc sói gào thì hết giận, thậm chí cuối cùng gia trưởng đối phương còn phải khuyên can đừng đánh trẻ nhỏ như vậy, không thích hợp.
Mà trên thực tế, Trần Hạo đánh bọn họ, rồi cậu bị cha mình đánh một trận nhưng chẳng có vấn đề gì cả, còn thành tiểu bá vương, về sau không ai dám trêu chọc cậu.
Lão cha nhà mình đánh một trận thì có thể đau đến mức nào?
“Tự ngươi biết là được, không cần ta dạy cho ngươi”
Tô Vũ nở nụ cười: “Ta đi đây, hay bảo trọng!”
“Ngươi cũng vậy!”
Tô Vũ không hề nhiều lời, nháy mắt biến mất tại chỗ.
Vài vị Bách Phu Trưởng bị cố định như không cảm ứng được gì, bọn họ khôi phục trạng thái tỉnh táo, tiếp tục nói chuyện, tất cả như chưa từng có chuyện øì xảy ra.
Trần Hạo cũng tiếp tục đề tài ban nãy, coi như Tô Vũ chưa từng đến đây.
Trên mặt luôn mang theo nụ cười hàm hậu, vài vị Bách Phu Trưởng đều vừa lòng, vị Thiên Phu Trưởng này tuy tuổi trẻ nhưng thực lực không tồi, lại còn chịu khó lắng nghe ý kiến người khác, dễ tiếp xúc hơn các Thiên Phu Trưởng khác nhiều.
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong lặng yên.
Thực Thiết tộc.
Tô Vũ bí mật tiến đến, Lục Nguyệt và Cửu Nguyệt không gióng trống khua chiêng nghênh đón.
Hoàng cung Thực Thiết Thú.
Lục Nguyệt nhìn về phía 6 vị đồng tộc diện mạo na ná nhau, nghiêm mặt dặn dò: “Vũ Hoàng coi trọng cho các ngươi đi trấn thủ thông đạo Tử Linh.
Tất cả phải nghe theo Vũ Hoàng an bài, rõ chưa?”
“Rõ”
Mấy vị Thực Thiết thú cầm cây trúc lớn cùng nhau gật đầu, không thành vấn đề.
Tô Vũ liền nói: “Các vị tiến vào Văn Minh Chí của ta tránh tạm một lát đi”
Cánh cửa mở ra, mấy vị Thực Thiết thú không nói gì, nhanh chóng vào trong.
Thực Thiết tộc cung cấp 6 vị Thực Thiết thú, cộng thêm Nhân tộc là vừa vặn 20 vị.
Tô Vũ đứng dậy, đoạn nói: “Ta không ở lại lâu nữa.
Cửu Nguyệt, mau chóng thăng cấp đi”
“Được”
Cửu Nguyệt gật đâu, gần đây y tiến bộ rất nhanh!
Tô Vũ đạp lên thời không trường hà, thoáng cái đã biến mất.
Lục Nguyệt nhìn một hỏi, hít sâu một hơi, vị Vũ Hoàng này càng ngày càng lợi hại, hy vọng lựa chọn của tộc bọn họ lần này hết thảy đều đáng giá.
Hống tộc.
4 vị cường giả Hống tộc đều tuần tự tiến vào Văn Minh Chí, Tô Vũ tiếp tục lên đường, đi đến Ngũ Hành tộc.
Trong Ngũ Hành giới.
8 vị cường giả Ngũ Hành tộc cũng nhanh chóng tiến vào, tại đây Tô Vũ chậm trễ chút thời gian giúp Ngũ Hành lão tổ dung hợp đạo, còn phải giảng giải một phen, chờ bọn họ hiểu rõ thì Tô Vũ mới rời đi.
32 vị cường giả, còn thiếu 3 vị để giải phóng toàn bộ trấn thủ.
Tô Vũ đặt mục tiêu ở Không Gian Cổ Thú nhất tộc.
Chủng tộc này đáng tin cậy hơn Thái Cổ Cự Nhân tộc, Tô Vũ chưa từng giao thiệp với Thái Cổ Cự Nhân tộc, hắn không quá yên tâm.
Hơn nữa Tô Vũ còn cần Không Gian Cổ Thú nhất tộc cung cấp mảnh không gian.
Không Gian Cổ Thú giới.
Chủng tộc này có số lượng không nhiều lắm, số lượng tương đương Hống tộc, dân cư không đến bốn con số.
Miễn cưỡng lắm mới coi như gần đến 1000.
Khi Tô Vũ đột ngột xuất hiện trong cung điện của Thú Hoàng, Không Gian Thú Hoàng rất chấn động nhưng không nói ra, bất quá đến khi Tô Vũ nói ra yêu cầu ba vị cường giả Vĩnh Hằng sơ trung đoạn đi làm trấn thủ thì vị này không nhịn được sự chấn động nữa.
“ý Vũ Hoàng là… 32 vị còn lại đã đủ ư?”
Tô Vũ gật đâu: “Đúng, hiện tại chỉ còn thiếu 3 vị.
Ta muốn giải phóng chiến lực cao đoạn.
Một khi các trấn thủ thăng cấp Hợp Đạo thì ta sẽ có thêm hơn 30 vị Hợp Đạo, có thể miễn cưỡng chống lại thượng giới”
Trong lòng Không Gian Cổ Thú Hoàng kịch chấn.
Tô Vũ đã điều động được hơn 30 vị Vĩnh Hằng đáp ứng trấn thủ Tử Linh giới vực cho hắn trong vô thanh vô tức, đây rõ ràng không phải chuyện đơn giản!
Có vẻ các tộc như Thực Thiết và cả Nhân tộc đều đã thật sự thần phục!
Tự hồi chỉ trong nháy mắt, vị cổ Thú Hoàng này liền nhanh chóng đáp lại: “Không thành vấn đề.
Chúng ta có thể phái ra 3 vị Vĩnh Hằng.
Nếu cần, tộc ta còn có thể điều động thêm vài vị…”
Tô Vũ từ chối: “Không cần, nhưng có một chuyện cần phiền Thú Hoàng, giúp ta cắt một ít mảnh không gian đưa đến Nhân tộc là được”
“Ta biết rồi”
Không Gian Thú Hoàng thống khoái đáp ứng, bởi vì lão phát hiện mình phải đánh giá lại vị tân Nhân Hoàng này.
Tô Vũ dám đổi trấn thủ là có một thâm ý khác nữa: Tử Linh giới vực không còn là mối nguy hiểm!
Nếu không thì hắn sẽ không đổi người, bởi vì Hồng Mông sẽ không đáp ứng!
Hiện tại Hồng Mông đã đáp ứng, vậy chứng tỏ cái gì?
Chứng tỏ Tử Linh giới vực không có nguy cơ quá lớn, chỉ cần Vĩnh Hằng sơ trung đoạn là có thể trấn áp.
Đây mới là điều mấu chốt!
Đến khi Tô Vũ mang theo ba vị Không Gian Cổ Thú rời đi, Không Gian Thú Hoàng vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại từ trong mớ tin tức mà lão vừa biết.
Lão biết đại chiến sắp tới!
Nếu Tô Vũ thật sự muốn chủ động khai chiến, thậm chí chủ động tấn công thượng giới, vậy thì xem ra vị tân Nhân Hoàng này không phải điên cuồng bình thường!
Tô Vũ mặc kệ những người khác nghĩ thế nào.
Hiện tại 35 vị trấn thủ đã đây đủ.
Nếu 35 vị cựu trấn thủ thật sự có thể thăng cấp Hợp Đạo thì hắn sẽ có đủ tư bản để tấn công thượng giới.
Nhưng muốn bọn họ đồng loạt thăng cấp thì cũng có khó khăn không nhỏ.
“Bắc vương..”
“Tử Linh Hầu”
Tô Vũ yên lặng nghĩ, bắt giữ những Tử Linh Hầu không nghe lời và Bắc vương mang vào Tinh Vũ phủ đệ cho các trấn thủ giết chết!
Đây mới là biện pháp thăng cấp nhanh nhất!
“Số lượng Tử Linh Hầu không đủ thì đến bắt trong Tử Linh thiên hà, bắt đến đủ mới thôi, tốt nhất là đẩy tất cả trấn thủ lên Hợp Đạo cảnh”
Nhưng như vậy thì thực lực phe trấn thủ quá mạnh.
Tô Vũ cân nhắc lợi hại, cuối cùng quyết định không nghĩ nữa, cái này để sau rồi tính.
Việc cấp bách vẫn là cường hóa lực lượng chính mình, không ngừng trở nên cường đại hơn, bởi vì một khi đám người Thiên Cổ chết đi có khả năng thượng giới sẽ lập tức mở Ta.
Tô Vũ đi đến Hồng Mông cổ thành.
Hắn triệu tập các trấn thủ hội hợp.
10 vạn năm cầm tù cũng đã đến lúc nên giải trừ rồi.
Lão Quy vô cùng kích động, cuối cùng thì các huynh đệ của lão cũng đã được giải thoát.
Còn chính lão thì không vội, khi nào Tô Vũ bước đến đỉnh phong rồi lại nói.
Đại trận Tây vương phi bố trí lúc trước lại được phát huy tác dụng, như vậy việc thay đổi trấn thủ sẽ không bị người nhìn trộm.
Tô Vũ không thể không cảm thán Tây vương phi quả là người tốt, mất bao công sức bố trí một điểm ẩn nấp tuyệt hảo cho mình.
Người tốt nên sống lâu thêm mấy ngày.
Bắt đầu từ hôm đó, Tô Vũ cùng lão Quy âm thầm giải trừ chức vụ của các trấn thủ, sắc phong tân trấn thủ một lần nữa.
Vạn giới có được một thời gian hoà bình hiếm thấy, trên Vĩnh Hằng không cần phải tham chiến.
Chương 2698: Yêu Cầu Duy Nhất.
Không bao lâu sau, Tô Vũ đang thành công thay đổi vị trí của các vị trấn thủ.
Hiện tại 35 vị trấn thủ và Tô Vũ đang tụ tập tại Hồng Mông cổ thành.
Một đám tượng đá đều hết sức hưng phấn, kích động, tâm tình khó có thể nói nên lời.
Tô Vũ lựa chọn giải phóng bọn họ vào giờ phút này cũng là để bọn họ được tự do hơn, tránh việc sắp tới tiến vào Tử Linh giới vực xong, khu vực bên trên lại xảy ra phiền toái mà không có người trấn thủ.
“Tạm thời đừng giải trừ thuật thạch hóa”
Tô Vũ nhắc nhở, thuật thạch hóa là một pháp môn rất hữu dụng, có thể phong bế khí tức, chống đỡ tử khí, như vậy khi nhóm người này tiến vào Tử Linh giới vực thì sẽ không gây ra dao động quá lớn.
Đáng tiếc hắn không biết, nếu biết thì đã có thể cung cấp cho sinh linh thạch hóa.
Tất cả trấn thủ đều yên lặng nghe, nhìn, cảm nhận, tâm tình kích động khó mà kiềm nén.
Tô Vũ nhìn thoáng qua những người này, trong lòng nghĩ tới chuyện của chính mình.
35 vị trấn thủ, hắn chỉ quen thuộc với vài người Thiên Diệt, những người khác thì không thân.
Nhưng Tô Vũ cần bọn họ, bọn họ cũng là những người có hy vọng thăng cấp Hợp Đạo nhất.
Không giống Hạ Long Võ, y tới Vĩnh Hằng thất đoạn là đã hao hết tất cả tích lũy, muốn tiến thêm một bước thì không phải chỉ cần giết mấy vị Hầu gia là có thể thăng cấp.
Các vị trấn thủ thì khác, bọn họ mài giữa cảnh giới 10 vạn năm qua là quá đủ rồi, chủ yếu là thiếu lực lượng quy tắc thúc đẩy.
10 vạn năm trấn thủ, 10 vạn năm không ngủ không nghỉ, các cường giả khác còn có cơ hội ngủ say trong khi bọn họ thì không, bọn họ vẫn luôn chống đỡ Tử Linh giới vực, chống đỡ tử khí.
Đây là công lao rất lớn!
Tô Vũ vừa uống trà vừa ngẫm nghĩ, hỏi lâu sau, hắn mở miệng: “Chư vị trấn thủ đều là những người công huân lớn lao! Ta biết có lẽ chư vị chưa chắc đã thích, chưa chắc đã muốn công huân như vậy, cũng chưa chắc coi nó là công huân”
“Thượng cổ đột nhiên hủy diệt khiến chư vị không thể thoát thân, bị nhốt ở đây 10 vạn năm, có lẽ một số người còn cảm thấy đây là trừng phạt”
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn về phía đám trấn thủ đang không hé răng: “Hẳn mọi người đều có một ít cảm xúc oán hận.
Có điều một số người thậm chí còn không biết mình nên oán hận ai, có người lại oán hận Nhân tộc thượng cổ, hoặc là vạn tộc thượng cổ..”
Trong đám người, Thiên Diệt muốn nói chuyện, Tô Vũ liền nâng tay ngăn lại, đoạn Tô Vũ nói tiếp: “Lúc trước chư vị tiền bối đã giúp Tô Vũ ta không ít lần, hôm nay ta không muốn ép chư vị.
Bất kỳ ai cảm thấy không muốn bán mạng vì ta nữa, xem ở tình cảm lúc trước, hôm nay ta giải phóng chư vị, chư vị có thể lựa chọn tiếp tục đi theo ta hoặc là lựa chọn rời đi”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Nếu rời đi thì trong khoảng thời gian ngắn đừng bại lộ sự tồn tại của chính mình, hoặc là chư vị cứ ở trong Hồng Mông cổ thành một thời gian, Trấn Linh tướng quân sẽ không hại các ngươi”
Thấy Thiên Diệt vẫn sốt ruột muốn nói gì đó, Tô Vũ bèn mỉm cười bảo: “Thiên Diệt tiền bối, không phải ai cũng giống ngài, chỉ cần được đánh nhau là thấy vui vẻ. 35 vị tiền bối ở đây chắc chắn có người đã mệt mỏi không muốn chiến tiếp, lúc trước chỉ là bất đắc dĩ, dù sao các vị là trấn thủ, là một tập thể”
“Hiện tại không phải”
Tô Vũ nhìn về phía mọi người: “Đừng bị Thiên Diệt xúi giục, bọn họ thích chiến đấu là chuyện của bọn họ.
Chư vị tiền bối, nếu mệt mỏi, vậy hãy tìm một chỗ nghỉ ngơi an dưỡng đi”
“Ta không yêu cầu gì nhiều, chỉ duy nhất một việc… Hy vọng chư vị đừng đi theo vạn tộc!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Hôm nay ta sẽ nói thẳng luôn, chỉ cần chư vị không đi theo vạn tộc, dù tham chiến hay không, nếu ta thắng, chư vị sẽ vẫn là anh hùng, sau này đều được luận công ban thưởng!”
“Nhưng nếu đi theo vạn tộc… Tất cả tình cảm hay công huân gì đều sẽ mất hết, cũng trở thành mục tiêu ta tất phải tiêu diệt!”
Tô Vũ nhìn bọn họ, một đám trấn thủ, có người mang ánh mắt phức tạp, có người không quá để ý, có người truyền âm trao đổi.
Bên cạnh Tô Vũ, lão Quy đang siết chặt chén trà, trong lòng thấp thỏm không thôi.
Bao nhiêu người sẽ rời đi?
Bao nhiêu người sẽ ở lại?
Kỳ thật lão Quy cảm thấy lựa chọn Tô Vũ đưa ra không tồi, nếu rời đi, Tô Vũ đã nói là sẽ không truy cứu thì chắc chắn sẽ không truy cứu, làm quân chủ đã nói trước mặt người một nhà, trước mặt đại tướng thì nhất định phải giữ lời!
Lão chỉ sợ có lão huynh đệ lựa chọn đầu nhập vào vạn tộc.
Vậy thì Tô Vũ chắc chắn sẽ thực hiện lời đã nói, hắn sẽ giết bọn họ!
Thấy mọi người đều chẩn chừ không phát biểu, lão Quy bèn mở miệng: “Các huynh đệ, nếu mỏi mệt rồi thì tìm chỗ an tâm nghỉ ngơi một thời gian đi.
Ta biết có mấy tiểu giới phong cảnh tuyệt đẹp.
Đợi chúng ta đánh thắng, mọi người có thể tụ lại, cùng nhau uống rượu ăn thịt.
Vũ Hoàng đã nói là đừng đi theo vạn tộc… Ta cũng có ý đó, chúng ta đừng nên dùng đao gặp lại nhau trên chiến trường thì hơn”
Lão nhìn mọi người, áy náy thở dài: “Năm xưa là ta có lỗi với chư vị.
Một lần trấn thủ là mười vạn năm…”
“Lão đại!”
Có vị trấn thủ ngắt lời lão Quy: “Lão đại, không ai ngờ được chuyện năm đó cả.
Ngươi cũng là vì chúng ta, trấn thủ ngàn năm, quy tắc khen thưởng hay sắc phong tướng quân đều là chuyện tốt.
Cung vương cho lão đại công việc béo bở thì lão đại liền nghĩ cho bọn ta, sao bọn ta có thể oán trách lão đại được? Chỉ là đáng tiếc sau đó lại xảy ra chuyện thôi”
Trấn thủ Tử Linh giới vực kỳ thật là một công việc béo bở!
Không có nguy hiểm gì quá lớn!
Ở thời đại kia, nào có Tử Linh dám xông ra ngoài?
Tứ đại Thiên vương đều ngoan ngoãn dễ bảo, nếu có Tử Linh Hầu muốn xông ra thì không cần lão Quy ra tay, cứ bảo Tứ đại Thiên vương đi giải quyết, của nhà ai người đó tới ôm về.
Thiên Diệt lại thấy hơi bực bội, mất kiên nhẫn nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa.
Các huynh đệ có ai muốn đi không? Nếu đi thì chúng ta sẽ không ngăn cản.
Tô Vũ… Khụ khụ, Vũ Hoàng nói không sai, chỉ cần không theo địch thì vẫn là hảo huynh đệ”
“Không rời đi thì tiếp tục chiến! Không phải chỉ vì Nhân tộc mà còn là vì để bản thân cường đại hơn, để chính mình an toàn hơn.
Trước kia kẻ khác không dám làm gì chúng ta bởi vì chúng ta là trấn thủ, hiện tại không phải nữa, trong đại chiến chư thiên vạn giới, mỗi vị Vĩnh Hằng đều có khả năng bị giết”
Thiên Diệt không ngốc, hoàn toàn không ngốc!
Trên thực tế, có thể nói Thiên Diệt là nhân tài trong đám ngốc.
Một Vĩnh Hằng cửu đoạn tính tình nóng nảy xông pha vạn giới, năm xưa có nhiều Hầu như vậy mà không ai xử lý hắn là vì sao?
Lão Quy là một nguyên nhân, còn một nguyên nhân khác lúc trước cũng từng nhắc đến, Thiên Diệt là người có quan hệ không tôi với vài vị học sinh của Văn vương, chuyện Thiên Diệt được xem học sinh Văn vương đúc Văn Mộ bia là đủ hiểu.
Người bình thường có thể xem đúc Văn Mộ bia ư?
Thiên Diệt miễn cưỡng coi như thuộc hệ Văn vương, đám Hầu gia hay vương giả thì đều phải cho chút mặt mũi.
Giờ phút này Thiên Diệt hiểu rằng, nếu không tham chiến thì Tô Vũ sẽ không giúp bọn họ trở nên cường đại hơn, giải phóng bọn họ là nể ân tình lúc trước, bảo hộ bọn họ trong khả năng thích hợp, không cho bọn họ cuốn vào chiến tranh cũng là đang báo đáp ân tình.
Đáp ứng sau khi đánh thắng luận công ban thưởng cũng là báo đáp ân tình.
Nhưng Tô Vũ không phải kẻ ngu, hắn sẽ không đời nào giúp người không tham chiến cường đại đến trình độ Hợp Đạo, đó là tự gây phiền phức cho chính mình, một khi những người này đến nhờ cậy vạn tộc, vậy thì Tô Vũ chính là tên ngốc bồi dưỡng phe địch.
Vĩnh Hằng thì có thể nhẹ nhàng trấn áp, còn Hợp Đạo thì sẽ rất khó khăn.
Chương 2699: Kẻ Rời Đi, Người Õ Lại.
Kỳ thật đám trấn thủ này đều đang chân chờ.
Mặc kệ trong lòng mọi người có suy nghĩ đi theo vạn tộc hay không, giờ phút này sẽ không có ai nói ra ý tưởng chân thật.
Không thì chính là thật sự muốn chết.
Cái khác không nói, nhưng bọn họ đều biết tình hình trong Tử Linh giới vực.
Bấy giờ bọn họ đang do dự giữa việc tham chiến và dưỡng lão.
10 vạn năm, quả thật bọn họ cảm thấy hơi nản.
Có người không muốn tham chiến.
Lúc trước mọi người đều cho rằng Tô Vũ chắc chắn sẽ ép tất cả bọn họ tham chiến, hiện tại không ngờ hắn lại cho cơ hội.
Lão đại không phản đối gì thì chứng tỏ nếu bọn họ lựa chọn rời đi, Tô Vũ nhất định sẽ không truy cứu.
Chưa chắc bọn họ đã tin tưởng Tô Vũ, nhưng bọn họ tin lão Quy!
10 vạn năm không có trấn thủ nào bị thay đổi, toàn bộ trấn thủ đều còn sống là nhờ lão Quy che chở, nếu không một đám trấn thủ chỉ là Vĩnh Hằng, chẳng lẽ đám Tử Linh phía dưới thật sự không thể đánh thắng bọn họ sao?
Hồi lâu sau, Trường Bình là người đầu tiên lên tiếng: “Năm xưa ta từng nhận ân tình của Thần Ma, nhưng giờ vật đổi sao dời, vô số năm tháng trôi qua, không cần lấy chuyện này ra nói nữa.
Chủ yếu là ta đã mệt môi lắm rồi.
Nếu hôm nay Vũ Hoàng cho ta cơ hội… Ta đây xin nói thẳng, ta không muốn chiến đấu nữa”
Trường Bình trấn thủ chậm rãi nói: “Tộc ta đã diệt! Hiện tại ta chỉ cô độc một mình, không có tộc đàn, không cần cường đại, ta chỉ muốn tự do thôi”
Đám người Thiên Diệt quay đầu nhìn về phía y, đầu tiên là bất mãn, sau đó lại hóa thành thoải mái.
Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình.
Đúng vậy, tự do!
Mọi người đều muốn!
Nhưng Thiên Diệt vừa muốn tự do, đồng thời còn muốn là tự do do chính mình nắm lấy.
Hiện tại nếu bọn họ không tham chiến, vậy tự do này chưa chắc đã đơn giản nhận được.
Tô Vũ không có ý kiến gì, hắn cười nói: “Ta hiểu suy nghĩ của Trường Bình tiền bối.
Hiện tại nói ra là tốt nhất.
Ta không yêu cầu gì nhiều, người muốn rời đi hãy tạm thời ở lại Hồng Mông thành nghỉ ngơi một thời gian, chờ đến khi tân trấn thủ bại lộ, hoặc là sự tình Tử Linh giới vực bại lộ, khi ấy các vị tiền bối hãy tự đi tìm nơi để tĩnh dưỡng”
Trường Bình gật đâu, hít sâu một hơi.
Y lựa chọn rời khôi!
Y im lặng chắp tay với lão Quy và Thiên Diệt, sau đó lại nhìn những người khác, y hơi khom người: “Các huynh đệ, nếu lưu lại, vậy chúc các huynh đệ thuận buồm xuôi gió, hôm nay Trường Bình ta đành làm đào binh, ta… Mệt mỏi rồi!”
Dứt lời, Trường Bình liền biến mất, ngay sau đó một căn phòng trong Hồng Mông cổ thành bị mở ra, Trường Bình tiến vào cổ phòng.
Thái độ y rất rõ ràng, y sẽ không ra ngoài.
Chờ đến khi có thể rời đi thì y mới rời khỏi đây.
Trong đám người, có trấn thủ thở dài, có trấn thủ tiếc nuối.
Huynh đệ kể vai sát cánh 10 vạn năm, hôm nay có người rời đi mà lời mắng mỏ cũng chẳng thể nói ra.
Thiên Diệt vốn nóng tính cũng không mắng y!
Bởi vì như y đã nói… Y mệt rồi!
Tô Vũ tiếp tục hỏi: “Còn ai không? Chư vị không cần quá mức lo lắng, nói thật, dù lưu lại cũng chưa chắc đã có cơ hội bước vào Hợp Đạo, không đến Hợp Đạo thì chưa chắc đã có cơ hội thay đổi cái gì”
Tô Vũ nói: “Chiến đấu còn phải xem có vui hay không, hiện tại đã không vui, chờ đến khi đại chiến, nếu thuận lợi thì tốt, còn khi bất lợi không thể thắng thì tâm tình sẽ càng tệ hơn.
Bây giờ ta còn nhớ ân tình, nhưng nếu ở thời khắc mấu chốt mà mọi người lại chạy… Vậy thì không còn ân tình gì nữa hết”
Tô Vũ cười lạnh: “Ta nói thẳng luôn! Trấn Linh quân quá mức quan trọng đối với ta.
Ta không hy vọng chỉ bởi vì chuyện này mà xung đột với toàn bộ Trấn Linh quân”
Lão Quy không hé răng.
Thiên Diệt chủ động mở miệng: “Ngươi yên tâm đi, nếu chúng ta đã lựa chọn tham chiến vậy thì tuyệt đối sẽ không đổi ý!”
Dứt lời, hắn liền nhìn về phía một người: “Sơn Khải, ngươi nhát gan như vậy chắc sẽ chạy nhỉ, hay là ngươi rời đi đi”
Trong đám người, một tráng hán đứng lên, bĩu môi đáp: “Ngươi muốn ta đi thật đấy à? Ngươi cố ý kích thích ta là vì không nỡ để ta rời đi đúng không? Ta hiểu lòng ngươi, với mấy người Tinh Hồng thì ngươi không thể khoe khoang, khoe khoang với huynh đệ khác thì người ta không thèm phản ứng, nên ngươi mới nhắm đến ta đúng không?”
Thiên Diệt khit mũi coi thường, đừng mơ!
Sơn Khải bật cười: “Ta không đi đâu cả.
Trấn thủ thông đạo Tử Linh nhiều năm như vậy mà còn chưa từng thâm nhập Tử Linh giới vực, giờ cứ coi như đi ngắm phong cảnh đi.
Nếu may mắn sau này được phong Hầu thì cũng coi như thỏa mãn tâm nguyện”
Cuối cùng, có người lựa chọn lưu lại, có người lựa chọn rời khỏi.
Nữ trấn thủ chỉ là số ít, trong đó có một vị Tô Vũ khá quen thuộc, Vũ Hồng.
Lúc bấy giờ Vũ Hồng bước ra, khí sắc của nàng hơi suy yếu: “Ta không tham chiến nổi, nhưng mọi người cũng đừng lo lắng cho ta, thực lực ta vốn yếu nhất.
Mấy năm nay lão đại phải lo lắng vì ta không ít, mọi người đều có hy vọng thăng cấp Hợp Đạo, còn ta chắc là không.
Đến bây giờ thương thế của ta cũng chưa khôi phục… Ta nên nghỉ ngơi một thời gian thì hơn”
Lão Quy gật đầu: “Vũ Hồng nên tìm chỗ an dưỡng đi, mấy năm nay ngươi đã bị thương đến căn bản, đại đạo cũng có thương tích”
Lão nhìn Tô Vũ, nói đỡ lời cho nàng ta: “Vũ Hoàng, Vũ Hồng đã bị thương, ngươi cũng biết mà”
Tô Vũ mỉm cười: “Ừm, ta hiểu.
Vũ Hồng tiền bối tìm cổ phòng nghỉ ngơi tạm vậy, đến khi có thể rời đi thì ta sẽ báo cho mọi người biết, khi đó các tiền bối đều có thể thoải mái tìm nơi mình muốn sinh sống lâu dài”
Một đám trấn thủ không ngừng truyền âm, cuối cùng lại có mấy người lựa chọn từ bỏ.
Trường Bình, Vũ Hồng, Toái Ngọc, Hải Táng, Nguyệt Hoa.
Năm vị trấn thủ lựa chọn không tham chiến, 10 vạn năm vây nhốt đã khiến bọn họ sinh lòng chán ghét tất cả.
Còn lại 30 vị quyết định ở lại!
Có người muốn trở nên mạnh hơn, không muốn làm kẻ yếu nữa, có người muốn tự do, có người vì tình cảm huynh đệ, Thiên Diệt tham chiến thì bọn họ cũng muốn tham chiến.
Thế này đã là tốt hơn mong muốn một chút!
Mà Tô Vũ lựa chọn làm vậy cũng là vì tôn trọng lão Quy cùng đám người Thiên Diệt, không nói rõ trước khi giải phong, tránh cho bọn họ cảm thấy hắn có ý ép buộc.
Hiển nhiên đám người lão Quy đều hiểu tâm tư Tô Vũ!
Nếu nói rõ trước khi giải phong, có khả năng sẽ không vị nào lựa chọn rời khỏi, bởi nếu chọn rời khỏi nhõ hắn không giải phong cho bọn họ thì làm sao bây giờ?
Các trấn thủ đều có thực lực cường đại, Tô Vũ không muốn vì việc này mà gây mâu thuẫn với bọn họ.
Vài vị rời đi kỳ thật cũng không sao.
Như bọn họ đã nói, dù ở lại thì cũng chưa chắc có thể tiến vào Hợp Đạo.
Thiếu vài người, Tô Vũ sẽ có thể tập trung tài nguyên thỏa mãn nhu cầu thăng cấp của những người còn lại.
Chương 2700: Nam Vương Chắc Chăn Sẽ Không Làm Phản!
Giải quyết vấn đề đi hay ở xong xuôi, bấy giờ Tô Vũ mới nói: “Vậy việc đổi cổ thành…”
Lão Quy liền đáp: “Cái này không khó.
Cổ thành đều là binh khí của chúng ta, một ít kiến trúc, kể cả phương pháp thay đổi Tử Linh kỳ thật không dựa vào binh khí, mà là dựa vào lực lượng pháp tắc bên ngoài thông đạo.
Tân trấn thủ đặt binh khí của mình trấn áp ở vị trí trung tâm là được, như vậy chúng ta liền có thể rút binh khí ra”
Tô Vũ lại hỏi: “Động tĩnh sẽ không quá lớn chứ? Dù sao trong cổ thành cũng còn không ít hoạt tử nhân”
Lão Quy phì cười: “Yên tâm đi, động tĩnh lớn hay không không quan trọng, miễn là ngoại giới không biết là được, trong cổ thành kẻ mạnh nhất là Nhật Nguyệt, chúng ta chỉ cần che giấu một chút thì đám Nhật Nguyệt ấy sao có thể phát hiện ra được?”
Tô Vũ thở phào: “Cũng đúng.
Ngoài ra các tân trấn thủ không nên tiếp xúc với thành chủ cổ thành trong thời gian tới”
Dặn đò xong, mọi chuyện đều viên mãn.
Các vị trấn thủ bắt đầu tiến hành trao quyền.
Trong Hồng Mông cổ thành, những người khác rời khỏi phủ thành chủ.
Ai cần chuẩn bị thì chuẩn bị, cần tụ hội thì tụ hội, khó khăn lắm mới được giải phong nên tâm tình các cựu trấn thủ đều không tồi, giờ phút này bọn họ đều vội vã muốn đi ăn uống vui chơi một bữa, cứ phải sảng khoái một lần đã rồi nói.
Bọn họ đều đi hết, chỉ còn lại mỗi lão Quy và Tô Vũ ở đây.
Lão Quy uống trà, trầm mặc một hỏi mới lên tiếng: “5 vị rời đi cũng không nằm ngoài dự kiến.
Vũ Hoàng, nếu trong những người lưu lại có kê phản bội, ngươi cứ truy trách, ta bảo đảm sẽ mặc kệ.
Còn 5 vị rời đi thì ngươi..”
Tô Vũ ngắt lời: “Tiền bối không tin ta ư?”
“Không phải”
Lão Quy lắc đầu: “Không phải là không tin, chỉ là ta vẫn bận lòng.
Lo rằng thế cục bất lợi cần thêm chỉ viện thì ngươi sẽ cưỡng ép mộ binh”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Sẽ không, nếu ta đã đáp ứng thì chắc chắn sẽ không đổi ý!
Vả lại thế cục mà tệ tới mức năm vị Vĩnh Hằng không thể không tham chiến vậy tức là chúng ta đã bại, thêm người vào cũng không xoay chuyển được tình hình đâu”
Tô Vũ thở hắt ra, nói sang chuyện khác: “Không đề cập tới chuyện này nữa, yên tâm đi!
Ngài nên tín nhiệm ta một chút.
Tiền bối đừng cảm thấy ta sẽ làm gì, ta không nghĩ gì hết.
Nói đến Tử Linh giới vực đi”
Tô Vũ mở lời: “Tiền bối có quen Nam vương không?”
“Không quen thân”
Lão Quy đáp: “Tứ Đại Thiên vương tồn tại đã lâu, không phải cường giả thời thượng cổ mà là thái cổ.
Sau khi Nhân Hoàng bình định chư thiên vạn giới thì mới đi trấn áp Tử Linh giới vực, bốn tồn tại cường đại trong đó được sắc phong làm Thiên vương”
Tô Vũ gật đầu: “Vậy trong Tử Linh giới vực không có chủ nhân quy tắc ư? Không phải nói là loại nắm giữ đại đạo, ta biết Tử Linh giới vực chỉ có một đại đạo, ý ta là có cường giả có thể so với Nhân vương thượng cổ hay không? Có vài Nhân vương thượng cổ đi thân thể đại đạo tới trình độ chiến lực chủ nhân quy tắc, theo ta thấy thì Tử Linh đại đạo lợi hại hơn thân thể đại đạo nhiều”
Kỳ thật hắn rất tò mò, thời kỳ thượng cổ, trong các Nhân vương cũng đã có chiến lực chủ nhân quy tắc.
Cái gì gọi là chiến lực chủ nhân quy tắc?
Chính là loại người có thể một mình đánh mấy chục Hợp Đạo.
Hiện tại tuy Tứ Đại Thiên vương cũng mạnh, nhưng một người đánh 5 – 6 kê đã là cực hạn.
Bách Chiến vương cũng mạnh nhưng có khả năng còn kém chủ nhân quy tắc một chút, bất quá hắn ta đã đánh được mười mấy người, trong đó có không ít tồn tại đỉnh cấp, có khả năng Bách Chiến vương thật sự đã tiếp cận cấp bậc này.
Tính ra thì thân thể đạo không bằng Tử Linh đại đạo, vậy vì sao Tử Linh giới lại không có tồn tại mạnh như vậy?
Lão Quy không hiểu quy tắc đại đạo lắm, lão suy nghĩ hôi lâu mới lên tiếng: “Ta hiểu đại đạo không sâu, nhưng ngươi nói vậy thì ta có chút phán đoán”
“Cái gì?”
“Tử Linh thiên hà”
Lão Quy nói ra suy nghĩ của mình: “Bởi vì trong Tử Linh thiên hà có quá nhiều Tử Linh ngủ say, có quá nhiều cường giả.
Không phải là chỉ có vài cường giả như trong tưởng tượng mà là rất nhiều, những người này tuy đã chết nhưng vẫn chiếm cứ lực lượng đại đạo.
Tứ Đại Thiên vương không hề mạnh thêm không phải là do cảm giác của chúng ta, mà là thật sự không thể tăng lên, bởi vì đã bị người chiếm cứ đại đạo”
Tô Vũ hiểu ra: “Ý ngài là kỳ thật Tử Linh đại đạo đã sắp bị lấp đây, chỉ còn lại lực lượng đại đạo nhất định bị Tứ Đại Thiên vương chia cắt… Như vậy thì tồn tại trong Tử Linh thiên hà rất đáng sợ.
Thân thể đạo Nhân tộc còn có thể bồi dưỡng ra vài vị có chiến lực chủ nhân quy tắc, thế thì Từ Linh đại đạo phải có đến gấp mấy lần”
Lão Quy gật đầu: “Hẳn là rất nhiều.
Ta đoán trong Tử Linh thiên hà tồn tại không ít Hầu cấp bậc Hợp Đạo, nhưng ta không phát hiện ra chủ nhân quy tắc chết rồi sống lại thành Tữ Linh.
Có lẽ những chủ nhân quy tắc này chiếm cứ lực lượng đại đạo nhưng mãi không đủ lực lượng đại đạo để sống lại”
Tô Vũ minh bạch: “Ta hiểu, tức là chủ nhân quy tắc đã chết, bởi vì thực lực sinh thời quá mạnh mà Tử Linh đại đạo chỉ là một đại đạo, dù đại đạo mạnh hơn nữa thì cũng khó có thể đủ cho chủ nhân quy tắc sống lại, nhưng có thể bọn họ đều đang tồn tại dưới đáy sông đúng không?”
Lão Quy cười đáp: “Đúng”
Tô Vũ chấp nhận lời giải thích của lão Quy.
“Vậy ngài tiếp tục nói về Nam vương đi”
Lão Quy hồi tưởng lại vài chuyện: “Ta và Nam vương giao tiếp không nhiều lắm, chỉ từng gặp vài lần.
Từ sau khi Nam vương được sắc phong thì nàng ta vẫn luôn điệu thấp, mấy năm nay may mà có Nam vương, sau khi thượng cổ hủy diệt, Đông vương và Bắc vương muốn tấn công ra ngoài, khi đó thái độ Tây vương không rõ, Nam vương đã ra mặt vài lần, hơn nữa thực lực bọn họ bị áp chế ở Trấn Linh vực của ta, không địch lại ta và Nam vương cho nên mấy năm qua Tử Linh giới vực mới được an tường”
“Tây vương làm phản hẳn là chuyện sau này, khi triều tịch lần thứ chín kết thúc”
Lão Quy nhíu mày: “Có lẽ là bị nữ nhân kia dụ dỗ, ta thấy Tây vương chỉ muốn làm bá chủ một phương, những năm qua chưa từng lộ ra tư tưởng làm phản”
Tô Vũ cạn lời: “Người đã chết cả mấy vạn năm, chỉ là Tử Linh mà còn bị nữ nhân lừa sao? Tây vương chết quả không oan!”
Đồ háo sắc!
Đã là Tử Linh mà còn ham muốn cái đó ư?
Chết là đáng lắm!
Lão Quy phì cười: “Bình thường thôi, Tử Linh đi tới cấp bậc kia đều có tình cảm, đều có cảm xúc mà.
Chẳng phải Nam vương cũng thế sao?”
“c9 Tô Vũ khó hiểu nhìn về phía lão Quy, lão Quy ý vị thâm trường nói: “Nam vương… Thời điểm sắc phong, Nam vương chủ động chọn danh hào Nam Thiên vương, bởi vì ở thời kỳ đó mọi người đều biết Văn vương ở Nam Nguyên, là Nam vương trong tứ cực Nhân vương”
“Kỳ thật không có gì lạ, tới cấp bậc đó thì Tử Linh và người sống không chênh lệch gì nhiều.
Vả lại năm xưa nữ cường giả bị Văn vương khuynh đảo không phải chỉ 1 – 2 người”
Lão Quy cảm khái: “Văn vương trời sinh phong hoa tuyệt thế, sinh linh hay người chết đều yêu thích y..”
Tô Vũ gật đâu: “Đã hiểu, sống chết không tha.
Hóa ra Nam Thiên vương giúp Nhân tộc là bởi vì Văn vương ư? Mà năm xưa Văn vương từng tới Tử Linh giới vực ở một thời gian, không phải là đi thông đồng Nam vương đấy chứ?”
Lão Quy không nói lời nào, cái này ta không biết, cũng không dám tùy tiện phỏng đoán, ngươi đừng hỏi ta!
Tô Vũ tươi cười: “Thú vị.
Hóa ra lại là người yêu thích Văn vương, khó trách mấy năm nay vẫn luôn ủng hộ Nhân tộc thống trị.
Tiền bối nói như vậy làm ta an tâm không ít!”
Lão Quy trấn an: “Vũ Hoàng đừng lo, nếu Nam vương thật sự muốn làm phản thì năm xưa 3 vị Thiên vương đã liên thủ, ta chắc chắn sẽ không chống đỡ được, như vậy thì Tử Linh giới vực đã rối loạn từ lâu rồi”
“Ừm”
Tô Vũ tán đông, hiện tại xem ra vấn đề về Nam vương không lớn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










