1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 541 : Đi Tìm Đại Đạo. (c2701-c2705)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 541 : Đi Tìm Đại Đạo. (c2701-c2705)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2701: Đi Tìm Đại Đạo.

Lão Quy lại hỏi: “Lần này Vũ Hoàng định đến Tử Linh giới vực trấn áp Bắc vương phải không? Ta cảm thấy sẽ không đơn giản”

“Tại sao?”

“Thực lực Bắc vương có thể nói là lợi hại nhất trong tứ Thiên vương.

Mà sinh linh đi xuống không thể quá nhiều, tốt nhất là chó cưng của Văn vương – Phì Cầu đừng đi xuống, khí huyết của nó rất mạnh, xuống dưới sẽ khiến cho Tử Linh thiên hà rung chuyển, dẫn ra cường địch không thể địch nổi”

Lão Quy ngưng trọng nói: “Tốt nhất là dựa vào chính Tử Linh cùng với các trấn thủ vẫn còn thuật thạch hóa.

Những người sống khác thì ta kiến nghị không nên mang theo.

Nếu dẫn ra mấy chục vị Tử Linh Hầu thì địch thế nào được? Mấy người Thiên Diệt thì tốt nhất là không cần tiến vào, bởi vì bọn họ đã giải trừ thuật thạch hóa”

“Dưới trướng Bắc vương có 14 vị Tử Linh Hầu đang co đầu rút cổ ở Bắc vương cảnh..”

Tô Vũ nhìn lão, ngài dùng từ co đâu rút cổ không thích hợp đâu.

Lão Quy cũng lừ mắt nhìn Tô Vũ, ngươi đừng cà khia ta, cái từ co đầu rút cổ này chính là Nhân tộc ngươi nói ta đấy.

Lão Quy lười so đo, tiếp tục nói: “Õ đó dù sao cũng là nơi hắn ta được sắc phong Thiên vương, dù là Vũ Hoàng hiện tại thì cũng khó có thể giải trừ chức vụ của hắn.

Cho nên ở Bắc vương vực, Nam vương không địch được đối phương, 10 vị Tử Linh Hầu dưới trướng Nam vương cũng không địch nổi 14 vị Tử Linh Hầu của đối phương, bên phía Lam Sơn tính cả Lam Sơn là có 4 vị, nhân số tương đương nhưng nhất định sẽ rơi vào thế hạ phong…”

Lão Quy tiếp tục nói: “Ta thì không nên rời đi, một khi ta rời đi, Tử Linh thiên hà xuất hiện dị thường, mấy Tử Linh Hầu mà lao ra thì trấn thủ mới tới không áp được.

Tử Linh Hầu xông ra ngoài chính là phiền toái cực lớn! Phiền toái của cả ngươi và ta!”

Lão Quy trầm giọng nói: “Ta đã cảm nhận được có Tử Linh Hầu sống lại, lần trước hẳn là ngươi cũng cảm nhận được, chỉ là kiêng kị thực lực Phì Cầu nên mới chưa xuất hiện mà thôi”

Tô Vũ gật đâu, quả thật hắn đã cảm nhận được.

“Hơn nữa Vũ Hoàng còn phải cẩn thận đám gia hỏa sống lại kia đột nhiên tham chiến”

Tô Vũ lẩm bẩm: “Dù đám người Thiên Diệt không đi thì 27 vị trấn thủ đều là Vĩnh Hằng cao đoạn, liên thủ lại đối phó với 3 – 4 vị Hợp Đạo chắc là không thành vấn đề chứ?”

Lão Quy lắc đầu: “Nói là nói vậy thôi chứ khả năng chống lại được quá thấp.

Hợp Đạo có thể chống lại rất nhiều người, nhưng chúng ta chỉ có thể toàn tâm toàn ý đối phó với một vị.

Một khi có người bị giết thì vòng vây tản ra, tổ hợp phân tán, ắt sẽ bị tàn sát.

Ví dụ sáu vị trấn thủ mới địch nổi một vị Hợp Đạo, vậy thì chỉ cần không cẩn thận để một vị bị giết sẽ gây ra áp lực lớn hơn, dễ tổn thất thêm vị thứ hai, thứ ba..”

Tuy rằng vẫn có thể địch nổi, nhưng đúng là quá nguy hiểm!

Tô Vũ sở sờ cằm, quả thật sinh linh đi vào sẽ kích thích Tử Linh thiên hà, đây mới là điều phiền toái, nếu không thì không cần lo lắng như vậy, trực tiếp nghiền áp là được.

Có thể mang Đại Tần vương, Đại Hạ vương theo, giết một trận cho thống khoái.

Tô Vũ trầm tư một hồi rồi nói: “Tiền bối đi cùng ta đi, để Đại Tần vương cùng Đại Hạ vương tạm thời trấn thủ nơi đây.

Nếu có Tử Linh Hầu tấn công thì hai vị Hợp Đạo cũng có thể đuổi xuống”

“Sơ là sẽ dẫn ra nhiều Tử Linh Hầu hơn”

Lão Quy có chút lo lắng, như vậy không tốt, kỳ thật lão trấn thủ nơi đây thì thích hợp hơn.

Tô Vũ cũng cảm thấy như vậy, nhưng Lão Quy mà không đi thì chiến lực không đủ mạnh, Lam Sơn Hầu tuy tiến bộ rất nhanh nhưng vẫn chưa đạt nổi tới trình độ Thiên vương.

Còn bản thân Tô Vũ thì hắn không xác định thực lực hiện tại của chính mình ra sao, nhưng chắc chắn là không tới cấp bậc Thiên vương.

Thư Linh và Trà Thụ cũng chưa chắc có thể đi vào, Tiểu Bạch Cẩu càng không cần phải bàn tới.

Vậy còn ai có thể vào đó?

Đại Chu vương… năng lực liễm tức của Đại Chu vương không tôi, nhưng khi ra tay toàn lực thì cũng sẽ bại lộ khí tức.

Cho nên hoạt tử nhân là nhân tuyển tốt nhất!

Tìm Nam vương thay đổi vài vị Hợp Đạo ư?

Thôi bô đi!

Tô Vũ đau đầu tính toán một lượt, cuối cùng quyết định: “Xuống nhìn trước đã.

Còn Bắc vương, nếu chúng ta không chủ động gây chuyện với hắn thì chắc hắn cũng không dám ra khỏi Bắc vương vực, hắn mà ra ngoài thì sẽ mất đi ưu thế và bảo đảm từ giới vực sắc phong mang lại”

Lão Quy nêu ý kiến: “Không được thì có thể mặc kệ Bắc vương vực”

Tô Vũ không tán đồng: “Có quá nhiều nhân tố ngoài ý muốn, một khi ta điều động lực lượng Tử Linh giới vực, hắn ta mà tập kích giết sạch cường giả lưu thủ xong lại thủ sẵn trong thông đạo thì không ổn, khi đó Tử Linh giới sẽ mất khống chế”

Muốn làm vậy thì phải cược xem lá gan Bắc vương có lớn hay không, Tô Vũ không muốn lưu lại tai họa ngầm lớn như thế.

Hai người lại thương lượng một hỏi lâu, tạm thời vẫn chưa quyết định được nên làm thế nào.

Chỉ có thể chờ Tô Vũ gặp Nam vương, triệu tập Lam Sơn Hầu rồi đi thương thảo đối sách.

Tô Vũ nhìn về phía lão Quy: “Ta thấy đại đạo của tiền bối rất mạnh, tiền bối sống đã lâu, theo lý thuyết thì… Không nên thua kém Thiên vương.

Độc hưởng một đạo đáng lẽ phải là Hợp Đạo đỉnh cấp, thậm chí khống chế quy tắc mới phải”

Lão Quy hơi dõi, ngươi đang trào phúng ta sao?

Tô Vũ cười gượng: “Tiền bối đừng hiểu lầm, ý ta là ta sẽ mang tiền bối đi lên đại đạo trong thời không trường hà một chuyến để cảm ngộ.

Hiện tại tiền bối nên cảm ngộ đại đạo nhiều một chút, không thì e là khó có thể tăng thêm”

Lão Quy liền đáp: “Vậy làm phiền Vũ Hoàng, chỉ là ta không chắc mình có thông hiểu được hay không”

“Thử xem sao”

Tô Vũ cũng không xác định, hắn có cảm giác lão Quy hơi ngốc.

Sống vô số năm mà đại đạo là cái gì cũng không hiểu nhiều, tất cả đều dựa theo bản năng, tuy rằng như vậy cũng đã rất trâu bò nhưng chủ yếu chỉ biết co đầu rút cổ phòng ngự… Khụ khu, vừa vặn phù hợp với đại đạo của lão!

Sau đó Tô Vũ xé rách thời không trường hà, mang theo lão Quy cùng đi đến đại đạo của Hồng Mông quy.

Mang lão Quy theo thì không cần Tô Vũ xuất lực nhiều, chính bản thân lão Quy đã rất mạnh.


Chương 2702: Đạo Công Sát.

Trong thời không trường hà.

Tô Vũ nhanh chóng đi tới nhánh đại đạo kia, lão Quy cảm ứng một chút nhưng lĩnh ngộ không sâu, Tô Vũ không ngại miêu tả cho lão, hắn cảm khái: “Ta cảm thấy đại đạo này nên gọi là trấn sơn đạo”

“Có lẽ tiền bối không nhìn thấy, đại đạo này chính là một tòa núi lớn nằm sấp, có cảm giác… giống như bản thể của tiền bối.

Có lẽ là do Hồng Mông quy tộc khai sáng”

“Con đường này không yếu! Ta đã thấy rất nhiều đại đạo, Tử Linh đạo là thứ nhất, thân thể đạo thứ hai, bút đạo thứ ba, Ngũ Hành đạo thứ tư, Hoang Thiên Thú thứ năm, đạo của tiền bối thì ta thấy là xếp thứ sáu”

Chỉ kém hơn Hoang Thiên Thú đại đạo một tí xíu!

So những đại đạo người khác dung hợp, Tô Vũ cảm thấy cái này lợi hại hơn nhiều, sau đó Tô Vũ lại nói: “Như vậy trong chủng tộc của tiền bối không phải là không ai hiểu đại đạo, tiền bối biết ai đã sáng lập con đường này không?”

Cùng một tộc mà người ta đã có thể khai đạo rồi kia kìa.

Lão Quy trầm mặc hỏi lâu, uể oải đáp: “Hẳn là do đạo lữ của ta sáng lập”

Tô Vũ sửng sốt!

Lão Quy chậm rãi nói: “Vô số năm tháng trước, trong thiên địa có hai con rùa, không tên không họ, không chủng tộc… Sau đó ta đã dùng tên của mình đặt là Hồng Mông”

Tô Vũ lại càng thêm sửng sốt!

“Một vị khác là đạo lữ của ta, cũng là Bán Hoàng Hồng Mông quy nhất tộc…”

Tô Vũ chớp mắt.

Má nói Còn có việc này à?

Thật khó tin!

Nhưng nghĩ lại thì thấy cũng đúng, Hồng Mông quy tộc dùng tên Hồng Mông, ban đầu Tô Vũ còn tưởng là lão Quy cảm thấy tộc nhân chết sạch nên tự mình sửa tên thành Hồng Mông để tưởng niệm, không ngờ lại là dùng tên lão đặt cho chủng tộc.

Lão Quy nhẹ giọng nói: “Đạo lữ của ta đã bị giết từ rất lâu trước, từ tận thời kỳ thái cổ.

Nàng thông minh hơn ta nhiều, ta lười, không muốn nhúc nhích, cũng không muốn suy nghĩ, cho nên nàng vẫn luôn mạnh hơn ta.

Theo cách nói của ngươi thì con đường này chắc là do nàng sáng lập”

“Chủng tộc của ta cũng chỉ có mình nàng là đủ thực lực sáng lập đạo này”

“Sau đó hậu duệ của ta lần lượt chết đi, Hỗng Mông quy tộc dân dân chỉ còn lại mình „”

ta..

Tô Vũ cau mày: “Ta nhớ tiền bối từng nói rằng ở thời kỳ thượng cổ, tộc ngài cũng có Bán Hoàng..”

“Đó là con trai ta”

Lão Quy lẩm bẩm: “Bất quá cũng ngã xuống rồi.

Thực lực hắn bình thường, nói là Bán Hoàng nhưng vẫn chưa thể vào hội nghị.

Có điều cũng nhờ thế mà địa vị của ta tại thượng cổ không thấp, đáng tiếc bản nhân ta lại không thích nhúc nhích”

Lão cười tự giễu nhìn về hướng đại đạo dù không nhìn được gì, trong lòng thoáng thấy tiếc nuối: “Đạo mà đạo lữ ta mở ra không yếu, tiếc là ta trời sinh ngu đốt, không thể hiểu được đại đạo nàng lưu lại, vô số năm tháng qua vẫn chưa thể hiểu được!”

Dứt lời, lão nhìn về phía Tô Vũ: “Nhưng ngươi vừa nói vậy thì ta đã biết chỗ nào có vấn đề rồi”

“Ta có một chút cảm ngộ, nhưng ta lĩnh ngộ về phòng thủ nhiều hơ.

Thật ra ngươi cũng đoán sai rồi, ngươi thấy một ngọn núi đúng không?”

Tô Vũ gật đầu, đúng là hắn thấy một ngọn núi.

“Kỳ thật ngọn núi này không phải dùng để phòng ngự”

Tô Vũ hơi ngạc nhiên, lão Quy cười nói tiếp: “Do ngươi bị ta ảnh hưởng nên mới nghĩ vậy đấy.

Đạo lữ của ta am hiểu chiến đấu.

Núi lớn có thể là thái cổ thần sơn chúng ta gặp năm xưa, ta nghĩ nàng ấy đã lấy thần sơn làm đạo, đi theo thế chủ công”

Công!

Tô Vũ ngây người, đúng vậy, hắn bị lão Quy ảnh hưởng nên mới cảm thấy ngọn núi này thuộc lực phòng ngự.

Lão Quy thổn thức: “Khó trách! Hóa ra… Vẫn phải đi theo đường công sát.

Ta đi nhầm đường suốt ngần ấy thời gian qua, chỉ có thể dùng năm tháng tăng lên, thật ra nếu tiếp tục như thế thì ta cũng khó có thể khống chế đạo này, chỉ có thay đổi thành đạo chủ công sát!”

Tô Vũ chớp mắt, tức phụ ngươi am hiểu công sát, vậy mà ngươi chỉ am hiểu phòng thủ… Khó trách mấy chục vạn năm mà chưa khống chế được đại đạo.

Hóa ra là đi nhầm!

Lão Quy cười nói: “Cũng tốt, hiện tại ta đã hiểu rồi.

Cũng may có Vũ Hoàng giúp ta nhìn, nếu không ta sẽ vẫn không hiểu.

Ngẫm lại thì năm xưa Cung vương nói Võ vương từng chuyển lời với ta, bảo ta tích cực chiến đấu nhiều hơn.

Ngài ấy giao cho ta trấn thủ Tử Linh giới vực kỳ thật cũng là muốn ta chiến đấu nhiều hơn, chỉ là do ta không hiểu”

Lão Quy nhìn hắn: “Cho ta thêm chút thời gian, có lẽ sẽ có thay đổi.

Lúc trước ta cảm thấy đại đạo thông thuận hơn trong những lần ta chiến đấu, thì ra là thế, chín lần triều tịch trước ta gần như không chiến đấu, vì vậy ta hoàn toàn không tiến bộ gì, chẳng khác gì năm xưa”

Tại ngài lười đấy!

Tô Vũ nói thầm, hình như lão Quy đã cường đại như này từ rất lâu rồi, nhiều năm trôi qua thật sự không có tiến bộ gì.

Nhưng hắn lại biết thêm một ít bát quái.

Đạo lữ của lão Quy vậy mà lại là chủ nhân quy tắc!

Hồng Mông Bán Hoàng thời đại thượng cổ là con của lão!

Con trai đã làm Bán Hoàng, vậy mà lão còn đang ngủ say yên vị làm Trấn Linh tướng quân… Nếu không phải Cung vương bảo lão làm chắc lão cũng không muốn làm, Cung vương bảo lão phong Hầu, đi trấn thủ Tinh Vũ phủ đệ, lão còn không vui kia kìa.

“Đạo lữ của tiền bối là bị ai giết chết?”

Lão Quy lắc đầu: “Nhiều năm qua rồi, không nhắc lại thì hơn.

Vị kia cũng đã ngã xuống từ lâu.

Đạo lữ của ta vốn thích chiến đấu, không chịu ngồi yên, nếu giống như ta thì biết đâu đã sống được đến bây giờ”

Giống ngài thì chủng tộc này không có đạo đâu!

Tô Vũ không nói gì.

Lão Quy tự hiểu ra là được, Tô Vũ suýt nữa đã chỉ sai đường cho lão, cũng tại lão Quy khiến Tô Vũ hiểu sai, không ngờ đây lại là đạo chiến đấu.

Mà một con rùa đen am hiểu chiến đấu…

Thật đặc sắc!

Tô Vũ thầm nghĩ, nếu đạo lữ của lão Quy suốt ngày hò hét đòi chiến đấu giống như Thiên Diệt thì xem ra bà ấy rất thú vị, đáng tiếc là đã vẫn lạc, bằng không ngày nào cũng có một con rùa đen hô hào đòi đánh nhau, chắc là rất vui.

Cùng lão Quy đi lên thời không trường hà một chuyến, tính ra Tô Vũ tiêu hao không bao nhiêu.

Hắn không thể chỉ điểm gì cho lão Quy cũng không bảo lão Quy đổi đạo, lão đã biết vấn đề ở đâu vậy thì tự lão sẽ có biện pháp, chỉ cần không phải quá xung đột thì độc hưởng một đạo vẫn tốt hơn là khai đạo khác.

Vả lại lão Quy rất lười, làm gì có chuyện lão sẽ tự mình đi khai đạo.


Chương 2703: Đi Xuống Tử Linh Giới Vực.

An bài tân trấn thủ xong, Tô Vũ sắp xếp cho Thư Linh và Trà Thụ ở lại Hồng Mông cổ thành.

Lúc bấy giờ Hồng Mông cổ thành hội tụ rất nhiều chiến lực Hợp Đạo.

Đại Hạ vương, Đại Tân vương, ba người Thiên Diệt, Thiên Nhạc, còn có lão Quy, cùng với Đại Minh vương đang ở bên ngoài nghiên cứu đại trận, một khi Đại Minh vương Hợp Đạo thành công, vậy số lượng Hợp Đạo nơi đây liền gần đây hai bàn tay.

Ai dám tấn công Hồng Mông cổ thành lúc này chắc Tô Vũ sẽ phải cầu nguyện thay bọn họ một chút, tốt nhất kẻ đó nên là chủ nhân quy tắc, bằng không tứ Thiên vương tới đây cũng phải quỳ xuống mà khóc thét.

Tô Vũ mang theo 27 vị trấn thủ chưa giải trừ thuật thạch hóa cùng nhau tiến vào Tử Linh giới vực.

Thực lực của 27 vị trấn thủ đều không yếu, hơn nữa đều đã rút ra binh khí của chính mình.

Trong đó có 6 vị Vĩnh Hằng cửu đoạn, 14 vị bát đoạn, chỉ có 7 vị là thất đoạn.

Thực lực như vậy gặp 4 – 5 vị Hợp Đạo thì cũng có thể chiến một trận.

Theo lý thuyết, 4 – 5 vị Hợp Đạo có thể chiến với Thiên vương, dựa theo phương pháp bắc câu, bọn họ cũng có thể chiến một trận cùng Thiên vương.

Nhưng đáng tiếc đẳng thức này không được thành lập, nếu những Vĩnh Hằng này gặp Thiên vương thì chắc chắn sẽ bị Thiên vương tát mấy cái liền thua, sau đó sẽ bị đập chết hết.

Tử Linh giới vực.

Tô Vũ lại tiến vào Tử Linh giới vực, không trung vẫn đen tối trước sau như một.

Thông đạo phía dưới cổ thành hiện tại có rất ít Tử Linh, cho dù có thì phần lớn cũng là vừa ra đời, bị sóng trong Tử Linh thiên hà đánh bay xuống, du đãng khắp nơi.

Bọn chúng rất yếu, không có nhiều Nhật Nguyệt.

Thực ra trong Trấn Linh vực vẫn còn một vị vô địch quân chủ ở thông đạo Tinh Hồng cổ thành.

Ở đó có một tòa lâu đài cổ đứng lặng!

Vô địch quân chủ dưới thông đạo của các trấn thủ khác đều đã bị mang đi, chỉ có Tinh Nguyệt không muốn đi, cũng không ai ép nàng, Hà Đỏ cũng không quản Tinh Nguyệt.

Bọn họ đều biết Tinh Nguyệt là quân chủ thay đổi Tô Vũ!

Hiện giờ thực lực Tinh Nguyệt không đủ mạnh, Tô Vũ mà có mượn tử khí thì thường mượn ở các thành, nhưng hắn không định cắt đứt thông đạo tử khí giữa bọn họ, trên thực tế Tô Vũ có thể chủ động cắt đứt nhưng hắn không làm vậy, hắn vẫn muốn thử hồi sinh nàng ấy.

Hắn đã lĩnh ngộ thần văn chữ “Sinh”, nhưng hiện tại lực lượng thần văn đã bị rút cạn, chủ yếu chỉ có lực lượng bút đạo, Tô Vũ chưa chắc đã có thể hỏi sinh người khác, bởi dù sao ngay cả Văn vương cũng đã thất bại.

Tính sau đi!

Tinh Nguyệt không muốn tới Đông vương phủ, Tô Vũ cũng không nói gì, nhưng hắn đã an bài Chu Phá Thiên đi tọa trấn Tinh Hồng cổ thành.

Người Chu gia đều là kẻ có đầu óc nên không cần Tô Vũ phải nhiều lời, miễn bọn họ đừng xung đột với Tinh Nguyệt thì cũng coi như thay hắn bảo hộ nàng.

“Bệ hạ”

Tô Vũ vừa tới không lâu, nơi xa, một vị cường giả nhanh chóng đuổi tới, đó là Lam Sơn Hầu.

Tô Vũ hơi ngạc nhiên nhìn nàng ta: “Sao ngươi lại tới đây?”

“Vừa vặn chuẩn bị gặp Trấn Linh tướng quân có chút việc”

Lam Sơn Hầu nhìn thoáng qua các trấn thủ phía sau Tô Vũ, có người nàng biết, nàng khẽ gật đầu chào hỏi rồi quay lại bẩm báo với Tô Vũ: “Bệ hạ, gần đây Tử Linh thiên hà thường xuyên rung chuyển, trước đây một vị quân chủ muốn sống lại thì phải mất rất lâu mới xuất hiện một vị, nhưng bây giờ chỉ riêng Đông vương vực đã có hơn 10 vị Tử Linh quân chủ thức tỉnh”

“Có Tử Linh Hầu không?” Tô Vũ hỏi.

Lam Sơn Hầu liền đáp: “Tạm thời không phát hiện, nhưng ta đoán là có.

Bất quá Tử Linh Hầu không giống Tử Linh quân chủ, Tử Linh quân chủ sống lại thì nhiều nhất chỉ có 10% ký ức, hơi trì độn, cần chậm rãi khôi phục.

Mà Tử Linh Hầu sống lại thì ít nhất sẽ khôi phục 50% ký ức, trí tuệ vượt xa Tử Linh quân chủ”

“Khi Tử Linh quân chủ sống lại, bản năng sẽ dẫn bọn họ ra khỏi Tử Linh thiên hà, mà Tử Linh Hầu thì có khả năng sẽ ẩn núp trong đáy sông”

Tô Vũ gật đầu, lần trước hắn đã cảm ứng được có Tử Linh Hầu sống lại nhưng không ra ngoài.

Quả nhiên trí tuệ của bọn họ không thấp!

Nhưng cấp bậc quân chủ cũng có kẻ khá ngu ngốc, ví dụ như Hạ Thần, ông tốn không ít thời gian mà chỉ khôi phục được một ít ký ức, nếu không nhờ cắn nuốt Văn vương lệnh thì chắc phải mất rất nhiều năm nữa ông mới có thể khôi phục hoàn toàn.

Hiện tại thì Hạ Thần đi theo Lưu Hồng rồi.

Tên khốn Lưu Hồng kia thực sự có chút năng lực, không biết gã đã lừa dối Hạ Thần như thế nào, Hà Đồ cũng không biết rõ tình huống, Hạ Thần cứ thế đi theo Lưu Hồng biến mất.

“Vậy ngươi tìm Hồng Mông có chuyện gì?”

“Hỏi lão có muốn cùng ta đến Tử Linh thiên hà một chuyến hay không, để phán đoán tình hình, tránh xảy ra biến cố”

Lam Sơn Hầu nghiêm mặt nói: “Tử Linh Hầu thì không sao, chỉ sợ có tồn tại cổ xưa sống lại.

Hi vọng không phải là chúng ta mới vừa đánh hạ Tử Linh giới vực liền xuất hiện cường giả Thiên vương đỉnh cấp.

Hai vị Thiên vương đã chết, có khả năng Tử Linh giới sẽ lại xuất hiện Thiên vương”

Hai vị cường giả Thiên vương đã chết, đại đạo trống một phần đủ để duy trì một vị tân Thiên vương hoặc thậm chí là hai vị xuất hiện, dù sao cũng đã có không ít Tử Linh Hầu chết đi.

Gần đây Lam Sơn Hầu cảm thấy thực lực của mình tăng lên khá nhanh.

Bởi vì đại đạo đã trống.

Một củ cải một cái hố, Tô Vũ đánh vài lần như vậy cũng khiến Từ Linh đại đạo rung chuyển, thanh trừ không ít gia hỏa, giết không ít Tử Linh Hầu, nếu may mắn thì còn có thể có thêm ba vị Tử Linh Thiên vương.

Tô Vũ khẽ gật đầu.

Đúng là có khả năng!

Nhưng hắn không thể không đánh, biết đâu Tử Linh Hầu hay thậm chí là Thiên vương sống lại là Nhân tộc thì sao?

Dù không phải thì cũng chẳng tệ hơn hiện tại được.

“bi thôi, đến Đông vương vực trước”

Tô Vũ nói: “Việc này không có biện pháp, Tử Linh thiên hà tồn tại quá xa xăm, ai biết bên trong mai táng bao nhiêu cường giả, bao nhiêu yêu nghiệt.

Sắp tới ngươi tu luyện chăm chỉ vào, trận chiến lần trước thu được nhiều Tử Linh ấn ký như vậy đều cho ngươi cắn nuốt, sớm thăng cấp Thiên vương đi!”

Lam Sơn Hầu nghe vậy thì hơi ngượng ngùng, thực lực nàng tăng lên không nhanh như tưởng tượng.

Dù là Tử Linh đại đạo thì vẫn cần thiên phú và lĩnh ngộ để dung đại đạo, không phải cứ ăn ăn ăn là được.

Đáng tiếc, nàng thuộc về loại thiên phú tầm thường, Chiến Giả đều có khuyết điểm ấy, nếu là Văn Minh Sư thì sẽ hiểu đại đạo sâu hơn.

Lam Sơn Hầu là mãnh tướng thượng cổ chứ không phải trí giả.

Tô Vũ thấy nàng không hé răng thì cũng hơi bất đắc di.

Hắn hiểu rồi!

So với Lam Sơn Hầu, có lẽ Hà Đồ càng có hy vọng thăng cấp Thiên vương hơn nàng.

Tô Vũ đang tự hỏi có nên bảo lão Quy giải trừ phong ấn cho Hà Đỏ không, nhưng có vẻ lão Quy vẫn ôm hy vọng có thể hồi sinh Hà Đồ.

Tô Vũ tin chắc nếu Hà Đồ không bị phong ấn thì có khả năng đã thành Tử Linh Hầu.

Đầu óc của gia hỏa này rất khôn ngoan!

Nếu Hà Đồ là Tử Linh Hầu, hiện tại lại cắn nuốt đại lượng bảo vật thì nói không chừng có thể trực tiếp thăng cấp Thiên vương.

Chờ sống lại thì phải đợi đến bao giờ?

Đại chiến kết thúc có lẽ Hà Đỏ cũng chưa sống lại được, vẫn chỉ là Tử Linh Vĩnh Hằng thất đoạn mà thôi.

Tô Vũ đang nghĩ ngợi, bên tai bỗng vang lên tiếng thở dài của lão Quy: “Vũ Hoàng, nếu Hà Đồ có quyết định của mình, vậy Vũ Hoàng hãy cỡi bỏ phong ấn của y đi.

Tuy ta rất muốn hồi sinh y, có điều ta tự biết chuyện này rất khó.

Năm xưa Văn vương muốn hồi sinh kẻ khác mà còn không thành công, huống chỉ là ta”

Không thể không nói, lão Quy rất lợi hại, lão đã cảm ứng được tâm tư hắn ư?

Thôi, chuyện này cứ nên hỏi chính Hà Đồ thì hơn.

Thực lực cường đại thì muốn sống lại sẽ khó khăn, đây là điều tất nhiên.

“Sống lại… Nam vương…”

Văn vương tới đây để hỏi sinh Tử Linh, Nam vương có biết không?

Nam vương biết phương pháp sống lại như thế nào sao?

“Sinh thời, Hà Đồ đã gần đến Hợp Đạo cảnh, một khi cởi bỏ phong ấn thì có lẽ hắn sẽ nhanh chóng bước vào Hợp Đạo, nếu giết được Bắc vương, kiếm thêm chút chỗ tốt, dù không trở thành Thiên vương thì cũng có thể trở thành chiến lực Hợp Đạo đỉnh cấp”

Tô Vũ đã có tính toán trong lòng, hắn mở miệng: “Đi tới Đông vương phủ thôi”


Chương 2704: Diện Kiến Tân Nhân Chủ.

“bi tới Đông vương phủ thôi”

“Rõ* Mọi người đáp lời, Lam Sơn Hầu cũng nhanh chóng đuổi kịp, nàng kích động đi theo Tô Vũ, báo cáo mọi chuyện dưới đây cho hắn nghe: “Bệ hạ, hiện tại Đông vương vực rất yên ổn, ta đã an bài người đến Tây vương vực tiếp nhận.

Nhưng hai nơi cách xa nhau nên liên hệ không tiện, trừ khi đả thông Nam vương vực hoặc là Bắc vương vực thì mới được”

“Nam vương nói thế nào?”

Lam Sơn Hầu lập tức đáp: “Nam vương chưa nói gì, chỉ là… hình như bà ta muốn gặp bệ hạ rồi mới quyết định”

Nói đến đây, Lam Sơn Hầu bèn truyền âm: “Nam vương tuy giúp Nhân tộc, nhưng bản tính ngài ấy tâm cao khí ngạo, nếu bệ hạ không thể thuyết phục bà thì Nam vương sẽ chỉ là minh hữu mà không thuộc thế lực dưới trướng Nhân tộc”

Tô Vũ khẽ gật đầu.

Ta hiểu!

Nam vương giúp Nhân tộc, nhưng chỉ là Nhân tộc chứ không phải Nhân Chủ.

Đơn giản mà nói, bà nể mặt mũi Văn vương nên mới giúp, nhưng nếu Nhân Chủ là tên vô năng thì sẽ chỉ giúp đố chứ không bán mạng.

Ta sẽ không nghe mệnh lệnh của ngươi!

Ta sẽ giúp Nhân tộc theo ý mình!

Tô Vũ cười cười, như vậy cũng rất tốt.

Bằng không, nếu bà giúp tất cả Nhân Chủ, triều tịch trước cũng ra tay giúp Bách Chiến vương thì chẳng phải là đã xong đời rồi sao?

Như thế thì bây giờ hắn sẽ chẳng còn chút vốn liếng nào.

Triều tịch trước bà không giúp Bách Chiến vương, triều tịch này mới có cơ hội tới giúp Tô Vũ, cũng như đám người lão Quy, nếu bọn họ giúp Bách Chiến vương từ triều tịch trước thì có khi hiện tại tất cả đều đã xong đời.

Lại mắng mỏ Bách Chiến vương trong lòng thêm một lần, hắn vẫn rất oán giận gia hỏa đó!

Kê chôn vùi non sông gấm vóc Nhân tộc!

Lam Sơn Hầu không biết trong lòng Tô Vũ nghĩ nhiều như vậy, nàng chỉ lo hội báo: “Bệ hạ, Bắc vương đã phái sứ giả đến, ý hắn là hắn chỉ muốn phân cách Bắc vương vực làm đất phong của chính mình, hắn không muốn đối địch với chúng ta, nếu không thì đã liên thủ đối phó Nhân tộc từ lâu rồi.

Hiện giờ, hai đại Thiên vương đã ngã xuống, thực lực Bắc vương mạnh hơn trước ba phần, hắn muốn hòa đàm”

“Hòa đàm?”

Tô Vũ cười lạnh: “Sao có thể để người khác ngủ say bên giường được? Bắc vương là thằng ngốc sao? Hay hắn cảm thấy ta là kẻ ngốc? Ta sẽ để lại một cường giả Thiên vương không nghe lời ở cửa nhà ư?”

“Đừng để ý tới hắn!”

Tô Vũ dặn dò: “Trực tiếp giết sứ giả, cho Bắc vương biết rằng không có khả năng hòa đàm.

Chỉ có trực tiếp đầu hàng, chủ động xua tan đại đạo, giáng cấp đến Tử Linh Hầu!”

Sắc mặt Lam Sơn Hầu khẽ biến.

Chuyện này không có khả năng!

Làm như Tô Vũ nói thì xem ra chỉ có thể khai chiến!

Bắc vương đã tỏ ý đầu hàng mà Tô Vũ vẫn muốn hắn ta xua tan lực lượng đại đạo, Lam Sơn Hầu cảm thấy không đời nào Bắc vương chấp nhận.

“Bệ hạ, Bắc vương sẽ không chịu làm thế đâu”

Tô Vũ nhún vai: “Ta biết.

Nhưng nếu hắn giữ chiến lực Thiên vương đỉnh cấp thì ta cần một vị Thiên vương đỉnh cấp giám sát hắn, vậy thì sẽ nguy hiểm hơn hiện tại, khi đó dù hắn là người một nhà, nhưng nếu thả lỏng cảnh giác để hắn rút củi dưới đáy nôi sẽ rất phiền toái, còn không bằng trực tiếp phân rõ địch ta”

Lam Sơn Hầu ngẫm nghĩ rồi khẽ gật đầu, điều này cũng đúng.

Đoàn người nhanh chóng đi tiếp, trên người Tô Vũ tràn ra quang mang nhàn nhạt, đó không phải sinh khí mà là lực lượng quy tắc.

Tô Vũ đang xua tan một ít lực lượng quy tắc yếu ớt nơi đây, để lực lượng khí vận Nhân Chủ ấn bao trùm một vài khu vực.

Như vậy, về sau Nhân tộc hoặc là cường giả phe Tô Vũ tiến vào Tử Linh giới vực tác chiến sẽ nhẹ nhàng hơn lúc này.

“Bệ hạ càng ngày càng mạnh!”

Lam Sơn Hầu cảm khái, dường như hắn lợi hại hơn trước rất nhiều, cũng càng ngày càng giống Văn vương… Không, hình như cũng không quá giống.

Lam Sơn Hầu thầm nghĩ, đó là một loại cảm giác thực phức tạp!

Lúc trước Tô Vũ rất giống Văn vương, đến bây giờ lại càng giống, nhưng cẩn thận cảm nhận thì không giống, khí chất có chút khác biệt so với Văn vương.

Hắn bá đạo hơn, thiếu chút nhu hòa.

Tô Vũ nhìn Tử Linh thiên hà, Tử Linh thiên hà vắt ngang thiên địa, bao trùm tứ phương, toàn bộ Tử Linh giới vực bị một vòng thiên hà hoàn toàn bao phủ.

Không chỉ như vậy, Tử Linh thiên hà không phải chỉ đơn giản biến Tử Linh vực thành hình chữ “Hồi”, Tô Vũ ngẩng đầu nhìn về phía không trung, Tử Linh thiên hà giống như một cái lều.

Người phía dưới chỉ nhìn thấy thiên hà, lại không thấy kỳ thật nó bao trùm toàn bộ giới vực.

Nối liền tứ phương.

“Lầu trại… Không, giống một cái chén hơn, một cái chén lớn”

Tô Vũ càng nhìn lại càng cảm khái.

Hiện giờ hắn đã hiểu được rất nhiều.

Kê sáng tạo ra Tử Linh thiên hà hẳn là cũng là người khai sáng Tử Linh đại đạo, vị này muốn mở ra một giới vực song song với sinh linh giới, cường giả như vậy sẽ chết ư?

Ai có thể giết y?

Vị chủ nhân thân thể đạo Nhân tộc gặp phải vị này chắc cũng chỉ có thể bị xử lý.

Nghĩ đến đây, Tô Vũ liền bước lên Tử Linh thiên hà.

Trong thiên hà có vô số thi thể trôi nổi, còn có rất nhiều thi thể chìm trong nước sông không thể nhìn thấy.

Dưới chân Tô Vũ tỏa ra kim quang, Tử Linh bốn phía có một ít ý thức đều tránh lui.

Không có ý thức thì trực tiếp bị kim quang phân rã.

Cùng lúc đó.

Bắc vương vực.

Giờ phút này, trên không trung Bắc vương vực có một đại ấn đang huyền phù, đó là Bắc vương ấn, đại ấn tỏa ra u quang bao trùm phân nửa Bắc vương vực, ngoài giới vực, một vài cường giả Nam vương phủ và Đông vương phủ dưới sự dẫn dắt của Nam vương đang dần dần tiến đến, thu hẹp lĩnh vực của Bắc vương.

Lúc này Bắc vương xuất hiện trên không trung Bắc vương phủ nhìn về nơi xa, Nam vương cũng nhìn về phía bên kia.

Bên đó có một đạo kim quang nhàn nhạt hiện lên.

Sắc mặt Nam vương biến ảo, Nhân Chủ đến đây ư?

Tâm tình Bắc vương cực kỳ phức tạp, hắn ta mở miệng: “Nam vương, hẳn là chủ nhân Nhân tộc đã tới.

Ta nói rồi, ta chỉ có một yêu cầu, hãy để ta tiếp tục làm Bắc Thiên vương.

Ngươi hãy cho Nhân Chủ biết đánh hạ Bắc vương vực rốt cuộc khó đến mức nào đi.

Sinh linh giới nhúng tay việc của Tử Linh giới, toàn bộ Tử Linh giới sẽ sớm rung chuyển thôi, dù hắn phái người giết ta thì cũng khó có thể khống chế Tử Linh giới”

Sinh tử cách biệt là nguyên nhân khiến Bắc vương tự tin, dù Nhân Chủ có thế lực ở sinh linh giới nhưng lần trước Bạch Cẩu kia kích phát Tử Linh thiên hà, nếu thêm một lần nữa thì Tô Vũ sẽ gặp phiền toái rất lớn.

Bắc vương lại nói: “Chúng ta chém giết lẫn nhau, nếu ta chết hoặc ngươi ngã xuống thì rất có thể sẽ có mấy tôn Thiên vương ra đời, đến lúc đó, Nhân Chủ có thể bảo đảm đám tân Thiên vương sẽ nghe lời hắn ư?”

Nam vương lạnh lùng nói: “Nhân tộc sẽ không mặc kệ ngươi làm vương nơi đây”

Bắc vương phẫn nộ: “Vậy đám Nhân tộc kia hãy chiếm được chư thiên đã rồi nói.

Bổn vương đã thoái nhượng lắm rồi.

Chín lần triều tịch, Nhân tộc càng ngày càng suy sụp, hôm nay đi theo Nhân tộc, một khi sinh linh giới chiến bại thì Tử Linh giới sẽ rung chuyển”

Nam vương biết tâm tư hắn ta, Bắc vương không muốn đầu hàng.

Nhân tộc có thể thắng sao?

Hy vọng không lớn!

Thượng giới chưa mở ra mà thôi.

Đợi tới lúc phong bế mở ra, thực lực Nhân tộc trong triều tịch này kém xa thượng giới, sao có thể địch nổi?

Nam vương không nói gì thêm, bà chỉ quay đầu nhìn về phía đông, hẳn là Nhân Chủ đang ở Đông vương phủ.

Mình có nên đến gặp hắn không?

Lam Sơn Hầu cực kỳ tôn sùng hắn, nhưng Nam vương biết thực lực vị tân Nhân Chủ ấy không mạnh, nếu hắn cường đại như Văn vương thì đã tiện tay trấn áp Bắc Thiên vương, đâu để tình trạng giằng co như bây giờ.

Ở trong mắt Nam vương thì mấy người Văn vương đương nhiên mạnh hơn Tô Vũ nhiều.

Dù Lam Sơn Hầu có tôn sùng hắn hơn nữa thì cũng chẳng làm được gì.

Đông vương phủ.

Tô Vũ tiến vào đại điện, Đông vương điện trông hơi u ám, tử khí trải đầy khắp nơi.

Không phải do không có ai, mà là có rất nhiều người nhưng đều là Tử Linh.

Đám trấn thủ theo hắn vào cửa đều kinh hãi.

Gần trăm vị quân chủ, phía trước còn có 3 vị Hầu Nhân tộc, cộng thêm Lam Sơn Hầu là có 4 vị Hầu Nhân tộc.

Giờ phút này tất cả quân chủ và Tử Linh Hầu đều nhìn về phía Tô Vũ, không ai nói chuyện.

Tô Vũ mạnh mẽ bay thẳng đến bảo tọa trên đại điện.

Tô Vũ ngồi xuống, phía dưới, Lam Sơn Hầu và Hà Đồ cao giọng hô: “Bái kiến ngô hoàng”

Một đám quân chủ sôi nổi quỳ lạy, ba vị Hầu Nhân tộc chân chờ một thoáng rồi cũng hành lễ.

Bọn họ không quen biết gì tân Nhân Chủ, nhưng Lam Sơn Hầu và Hà Đồ không ngừng tẩy não bọn họ rằng tân Nhân Chủ rất lợi hại!

Vậy nên lúc này đám Hầu Nhân tộc đều không dám coi thường.

Tô Vũ quan sát ba vị Hầu Nhân tộc, cả ba đều là nam.

Lần lượt là Lãng Vân Hầu, Phiên Hải Hầu, Chính Dương Hầu.

Đều là Hầu thượng cổ!

Trong đó hai vị sắc phong sau khi chết giống như Lam Sơn Hầu, Chính Dương Hầu thì phong Hầu trước rồi mới ngã xuống trong một lần đại chiến, nhưng điểm chung là bọn họ đều vẫn lạc trước khi thượng cổ hủy diệt.

Tất cả Hầu và chủ nhân quy tắc thời kỳ Nhân Hoàng biến mất gần như chưa từng xuất hiện.

Tô Vũ quan sát 3 vị Tử Linh Hầu, ba người cũng đang lẳng lặng quan sát Tô Vũ.

Đây là lần đầu tiên có Nhân Chủ thu phục Tử Linh giới.

9 lần trước, mọi người hữu tâm vô lực, hoặc là không coi trọng Tử Linh giới vực, dù sao cũng không có ai đi thu phục, Bách Chiến vương đánh Đông vương vài lần rồi cũng từ bỏ tác chiến tại đây.

Dù sao hắn ta cũng là sinh linh, trong khi đó Tô Vũ lại là hoạt tử nhân.


Chương 2705: Chuyên Quyền Độc Đoán.

Tô Vũ nhìn ba vị Hầu bên dưới một hỏi, sau đó chủ động nói: “Lần trước cả ba vị đều đã đốc sức trong đại chiến với Tây vương.

Hà Đồ, lấy chiến lợi phẩm thu được ra thưởng cho mỗi vị một ấn ký Tử Linh Hầu đi”

“Tuân lệnh”

Hà Đồ đáp lời, 3 vị Hầu liền khom người cảm tạ.

Tô Vũ lại nhìn về phía ba người, đoạn hỏi: “Ba vị đã tới Đông vương phủ trợ chiến, có gì muốn hỏi, có gì muốn nói không?”

Mấy người không hé răng, một lát sau, Chính Dương Hầu chân chờ lên tiếng trước:

“Nhân Chủ, ở sinh linh giới, Nhân tộc có tổng cộng mấy vị Hợp Đạo?”

“Bốn vị”

Chỉ bốn vị!

Mấy người thoáng cau mày, quá ít!

“Vậy thượng giới..”

Tô Vũ bình tĩnh ngắt lời: “Không biết, coi như không có đi.

Tình huống thượng giới thế nào ta không quá rõ ràng”

Mấy người càng thêm bất đắc dĩ.

Tại sao Lam Sơn Hầu lại nói Nhân tộc chiếm ưu thế rất lớn?

Chính Dương Hầu hỏi thẳng: “Nhân Chủ định lợi dụng lực lượng hai giới sinh linh và Tử Linh để đối kháng cường giả vạn tộc thượng giới ư?”

Tô Vũ lắc đầu: “Khó nói trước, phải xem tình huống.

Chiến cuộc có thể biến hóa bất cứ lúc nào, sao phải có sách lược cố định?”

“Thực lực của Nhân Chủ là gì?”

“Dung đạo”

Chính Dương Hầu trầm mặc.

Lãng Vân Hầu mở miệng nói: “Nhân Chủ đã từng nghĩ tới việc hiện giờ đánh giết cường giả vạn tộc, một khi thượng giới mở ra thì sẽ không còn cơ hội hòa hoãn chưa? Vài lần triều tịch trước, dù những Nhân Chủ đó chiếm cứ ưu thế nhưng không đại khai sát giới ngay từ ban đầu, như vậy sẽ chỉ làm hai bên không chết không ngừng..”

“Cho nên bọn họ đều bại!”

Tô Vũ bình tĩnh ngắt lời: “Bại tới không còn đường cứu vãn! Không chết không ngừng ư… Nực cười, chẳng lẽ ngay từ đầu không phải đã là không chết không ngừng rồi sao?”

Lãng Vân Hầu phản bác: “Không phải vậy, mà là nếu chúng ta quá tuyệt tình thì vạn tộc cũng sẽ như thế, bọn chúng sẽ diệt sạch Nhân tộc..”

“Vốn đã vậy rồi”

Tô Vũ lần nữa ngắt lời, thái độ lạnh nhạt: “Ngươi không hiểu ý ta à? Nhân tộc chưa diệt không phải là vì vạn tộc mềm lòng, mà là nhờ cường giả Nhân tộc luôn để lại hậu chiêu khiến bọn chúng không thể diệt sạch Nhân tộc, không phải chúng ta mềm lòng thì bọn họ cũng mềm lòng theo.

Đây là sai lầm từ bản chất, đúng là ấu trĩ!

“Các vị đều là Hầu thượng cổ mà lại có ý nghĩ như vậy, đúng là buôn cười! Nay đã không còn thượng cổ, không cần dung hợp vạn tộc, Nhân Hoàng thượng cổ theo đuổi vạn tộc nhất thống, dung hợp vạn tộc, nhưng bọn họ thất bại”

“Chúng ta không theo đuổi điều đó, chúng ta muốn diệt sạch vạn tộc, không còn loạn vạn tộc nữa”

Tô Vũ lạnh lùng nói: “Các ngươi có thể nghi ngờ thực lực của ta, có thể nghi ngờ kết quả cuối cùng, nhưng xu thế thời đại sẽ không vì các ngươi nghi ngờ mà thay đổi.

Sinh linh giới hay Tử Linh giới thì đều phải nghe lệnh ta, chỉ có một yêu câu vậy thôi, còn lại các ngươi mắng chửi hay không vui gì đó đều được, ta sẽ không nghe!”

Tô Vũ nói tiếp: “Đừng lảm nhảm với ta về tình huống chín lần trước nữa, bọn họ đều là kẻ thất bại, có cái gì hay để bắt chước? Chờ ta thất bại, nếu còn triều tịch lần thứ 11, chư vị có thể nói với Nhân Chủ đời sau rằng Nhân Chủ Tô Vũ không nghe mọi người, chuyên quyền độc đoán dẫn tới Nhân tộc bại trận”

Ba vị Hầu Nhân tộc đều bất đắc dĩ im miệng.

Thôi, đừng nói nữa! Vị này căn bản không thích nghe.

Cũng không cần so sánh với tiền nhân làm øì, trong mắt hắn, người của chín lần trước hay thậm chí là thượng cổ thì cũng đều là những kẻ thất bại!

Chính Dương Hầu không tiếp tục nói chuyện này nữa, y đổi sang chuyện khác: “Chính Dương lại mạo muội hồi một câu, sau khi thượng giới mở ra, Nhân tộc không địch lại, vậy sẽ đi con đường nào?”

Tô Vũ nhíu mày: “Không địch lại thì thôi, các ngươi cứ làm như hiện tại có thể địch nổi ấy.

Cái này các ngươi hỏi Bách Chiến vương đi, hỏi xem vì sao hắn ta lại chôn vùi hơn trăm vị Hợp Đạo?”

Mấy người xấu hổ không lên tiếng.

Tô Vũ cau mày nói tiếp: “Đừng hỏi ta nếu không địch lại thì thế nào, bởi vì không có ý nghĩa.

Nếu không có ta thì hiện tại Nhân tộc đã bị diệt rồi, càng không cần nói tới tương lai.

Chỉ có người thắng mới xứng nói đến tương lai! Không địch lại thượng giới không phải là do ta tạo thành, ta không gánh trách nhiệm này đâu.

Các ngươi có thể quất xác Bách Chiến vương, nhưng các ngươi không có tư cách nói rằng bởi vì Tô Vũ ta mà dẫn tới Nhân tộc diệt sạch, đó không phải trách nhiệm của ta”

3 vị Hầu Nhân tộc đều cười gượng.

Vị tân Nhân Chủ này quả thật quá bá đạo! Tỏ ý nghi ngờ hắn cũng không được!

Chỉ là bọn họ rất lo lắng nên mới nhiều lời vài câu, bất quá nghĩ lại thì thấy lời Tô Vũ nói không sai, không địch lại thì thôi, vốn đã không địch lại rồi, đây là hậu quả do triều tịch trước dẫn tới.

Tô Vũ ngồi trên đài cao, nhàn nhạt cất tiếng: “Nói trước tương lai cũng chẳng để làm gì.

Các ngươi toàn hỏi không đúng trọng điểm.

Cũng đúng, tuổi lớn rồi, lâu lắm không đến sinh linh giới sao có thể hiểu tình hình.

Hiện tại kỳ thật các ngươi nên hỏi là làm cách nào để giải quyết Bắc vương.

Sau khi giải quyết Bắc vương xong thì lao ra khỏi Tử Linh giới như thế nào, chư không phải là vấn đề thượng giới, đó không phải chuyện cần suy xét lúc này”

“co Chính Dương Hầu bèn thuận theo hồi: “Nhân chủ đã có cách đối phó Bắc vương chưa?”

“Chưa”

Không còn gì để nói nữa!

Ba vị Tử Linh Hầu nhìn về phía Lam Sơn, vị Nhân Chủ này… Không dễ trao đổi lắm nhỉ?

Lam Sơn Hầu đành phải đứng dậy hòa hoãn lại bầu không khí ngượng ngùng: “Bệ hạ, hiện tại cường giả sinh linh không tiện ra tay, nhóm trấn thủ được Cung vương thạch hóa thì có thể, có điều hình như bọn họ chưa đến Hợp Đạo”

Tô Vũ gật đầu: “Cho nên ta định bắt giữ Tử Linh quân chủ nhàn tản và quân chủ không nghe lời, không phải kẻ nào trong Đông vương vực và Tây vương vực chịu cúi đầu dưới trướng chúng ta, ngoài ra còn có thể bắt trong Tử Linh thiên hà.

Sau đó truyền tống tất cả đến Tinh Vũ phủ đệ cho các trấn thủ giết bọn chúng để nhận được ban thưởng.

Cuối cùng sẽ giết cả Tử Linh Hầu để thăng cấp Hợp Đạo”

Lam Sơn Hầu vội hỏi: “Nếu dẫn ra tồn tại cường đại trong Tử Linh thiên hà thì sao?”

“Khi đó ta sẽ phái cường giả từ sinh linh giới vực tới đây”

Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Đến lúc ấy thì đành phải bất chấp tất cả thôi.

Sớm hay muộn tồn tại cường đại kia cũng sẽ ra ngoài đối nghịch với ta, thế thì cứ cho ra trước đi, cũng không cần sợ làm lớn chuyện.

Chẳng qua bây giờ ta muốn khống chế biến cố ở phạm vi nhỏ nhất, chứ không phải là chúng ta không làm gì được Bắc vương, hiểu chưa?”

Lam Sơn Hầu gật đầu, lại hỏi thêm: “Bệ hạ có muốn triệu kiến Nam vương đến đây không?

Tô Vũ gạt đi: “Không cần, ta sẽ tự mình đi gặp, Lam Sơn đi theo ta là được.

Hà Đồ, ngươi và đám Sơn Khải đến Tử Linh thiên hà bắt giữ cường giả quân chủ đi.

Ba vị Chính Dương Hầu hãy đi theo bảo hộ bọn họ.

Chờ ta trở lại, ta sẽ truyền tống mọi người đến Tinh Vũ phủ đệ, bắt bao nhiêu cũng được, càng nhiều càng tốt”

“Rõ” Hà Đồ lĩnh mệnh.

Tô Vũ nhìn y, ánh mắt phức tạp: “Hà Đồ, nếu ngươi muốn giải phong ấn thì cũng có thể, vừa vặn nhân cơ hội này làm chính mình thêm cường đại, bất quá ta phải nói trước, ngươi càng mạnh thì hy vọng sống lại sẽ càng thấp”

Hà Đồ hơi giật mình, thoáng chân chờ.

Giải phong ấn? Sống lại?

Đương nhiên là y rất muốn sống lại, dù thế nào thì Tử Linh cũng không tốt bằng sinh linh giới.

Nhưng y thật sự có hy vọng ấy sao?

Kỳ thật y tự biết hy vọng hồi sinh rất mỏng manh.

Trong khi đó, nhiều năm qua y nhìn những người khác ngày một cường đại lên, mà chính mình thì vẫn luôn dừng ở thất đoạn khiến y rất phiền lòng.

Từ sau lần biết chuyện lão Ô Quy phong ấn thực lực của y, Hà Đỏ vẫn hay suy xét chuyện này, nhất là việc nhậm chức tổng quản ở Đông Vương phủ lại càng làm y hay nghĩ về chuyện đó nhiều hơn.

Bởi vì thực lực y yếu nên vài vị Tử Linh Hầu không thực sự nể mặt y.

Hà Đồ cau mày ngẫm nghĩ hỏi lâu, cuối cùng y hạ quyết tâm: “Ta nguyện giải phong.

Ta vốn đã tiếp cận Hợp Đạo, mấy năm nay thức tỉnh rất nhiều ký ức, sau khi ta giải phong thì hẳn là sẽ có chiến lực tiếp cận Hợp Đạo như xưa”

“Ngươi đã suy xét kĩ chưa?”

Tô Vũ nhắc nhở y: “Ngươi là kề có hy vọng hồi sinh nhất.

Khi ngươi chết, Hồng Mông tướng quân đã cho ngươi ăn sinh tử quả, thân thể trực tiếp thay đổi thành Tử Linh tiến vào Tử Linh giới vực chứ không phải bị Tử Linh chuyển đổi”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thì ngay tiêu đề truyện nó vậy mà bạn. Thần KỲ Đến lạ thường nên main bất thường là truyện hiển nhiên thui cậu, nó thuộc loại Sảng Văn vui vẻ thui. Giành cho các bạn nghe giải trí vui vẻ 1 chút ý mà bạn :D Bạn có thể nhờ Chat Box tư vấn bộ truyện mà mình thích nhé !^/^!
https://audiosite.net
Routing Number : Nói thiệt mình không giành mấy vụ này lém :) Cái này Ngân Hàng MB Quân Đội mở bạn à... STK mình vẫn nhận và gửi tiền CNY ( Nhân Dân Tệ ) cho cả nhóm dịch vs số đối tác bên Trung mua bản thảo truyện của mình bạn à . ^^! Vậy nên mình cũng không rõ lém đâu :) - CÒn chi tiết nào chính mình cũng không biết...! Cũng mở lâu lém rùi... ở VN Truyện của mình Sáng Tác " Nó hơn Hắc Ám 1 chút nên toàn đẩy qua bên đó bạn à " - Tính sơ sơ mình cũng bán bản thảo truyện khoảng 300 bộ truyện rùi !!!
https://audiosite.net
Ntk07 16 giờ trước
Truyện không lôi cuốn,chỉ đề cao main, main chỉ lo chi mình..
https://audiosite.net
Lam Vo 22 giờ trước
Cảm ơn bạn Lê Anh Tuấn, STK đó có phải là Routing Number không?
https://audiosite.net
Chào Bạn - Cảm ơn bạn đã yêu thích bộ truyện này ^^! Bạn donation qua tài khoản ngân hàng Quốc Tế nhé bạn ^^! STK:850975558076 Name: LE ANH TUAN Bank: Military Commercial Joint Stock Bank
https://audiosite.net
Cập nhật Full Giọng Nữ - Theo yêu cầu của bạn Nguyễn Ái Cảm ơn bạn đã Ủng Hộ CTV - Chúc bạn cùng chi vị đạo hữu nghe truyện vui vẻ
https://audiosite.net
Đã fix all lại nhé bạn ^^! Mời bạn ghé trang cá nhân mình có gừi Quà LT nho nhỏ, bạn có thể trải nghiệm tính năng mới Sever Độc Quyền HMT + Kèm Vip Tốc độ Stream là 10GB/s nhé. Có góp ý gì bạn có gửi thư trực tiếp cho mình nhé :) Đa Tạ ^^! - Chuc bạn buổi tối vui vẻ
https://audiosite.net
Lam Vo 2 ngày trước
Cảm ơn bạn về chuyện Đạo, rất hay. Tôi ở California muốn gửi donation cho truyện thì làm thế nào? Xin bạn chỉ cách nhé, cảm ơn.
https://audiosite.net
Đã thông báo nhé bạn ^^ Chiều là upload + SV Thành Viên nhé bạn !!
https://audiosite.net
Mình vừa check đúng là CTV quên không làm thêm audio ^^! - Hiện tại Audio Tập 290 ~ chương 3009. Truyện chữ bạn chuẩn là chương 3720 ~ Mà bộ này mới nhất khoảng 3k9 Mình đã thông báo rùi nhé - bạn đợi chút thời gian nhé. ừm chắc 11/6 là có thui bạn :D
https://audiosite.net
Nguyênc Ngọc 2 ngày trước
Truyện này lỗi r ad ơi
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Không làm audio tiếp bộ Phàm Cốt à. Hy vọng Ad cố gắng làm tiếp với nhé. Thanks ad
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box