[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 528 : Chỉ Điểm Cho Vô Địch. (c2636-c2640)
❮ sautiếp ❯Chương 2636: Chỉ Điểm Cho Vô Địch.
“Ta ra ngoài đây, người bên ngoài đã đợi ta khá lâu rồi!”
Tô Vũ nhìn về phía Tiểu Bạch Cẩu, nghiêm mặt nói: “Lần này ta đánh chết được Đông Thiên vương, thật sự phải đa tạ tiền bối.
Nhưng nói nhiều không có ý nghĩa gì, điều duy nhất ta có thể làm chính là đợi ngày sau thực lực ta đủ mạnh, ta nhất định sẽ đi tìm Thời Gian sư và Văn vương!”
“Gâu!
Tiểu Bạch Cẩu vẫy đuôi, đôi mắt nheo lại, dường như rất vui vẻ.
Không cần cảm tạ ta.
Tô Vũ đáp ứng sẽ đi tìm các chủ nhân là đủ rồi, nó rất cao hứng.
Tô Vũ đứng dậy muốn đi, có vẻ Tiểu Bạch Cầu nghĩ tới gì đó, nó hiếu kỳ hồi: “Tô Vũ, ta ngửi thấy rất nhiều hương vị của chủ nhân, suýt nữa ta đã cho rằng ngươi từng gặp chủ nhân, ngươi đã cầm thứ gì của chủ nhân sao?”
Bước chân Tô Vũ thoáng khựng lại.
Sau một lúc lâu, hắn không quay đầu lại đáp: “Ta giúp Văn vương tiền bối dọn dẹp phủ đệ một chút, tiện thể thay đổi gia cụ đã hỏng mà thôi”
“Ôi Tiểu Bạch Cẩu không nói gì nữa.
Có điều ngay sau khi Tô Vũ vừa ra ngoài, Tiểu Bạch Cẩu liền vội vàng ngậm toàn bộ đồ vật trong sân giấu vào phòng, sau đó đi đến chỗ bàn đá, nó hơi do dự một chút, không biết có nên mang đi giấu luôn hay không.
Gần đó, Cục lông nhỏ lâu táu mở miệng: “Lấy vào đi, bằng không sớm muộn gì Hương Hương cũng đổi mới thay cũ!”
“Gâu!”
Hiểu rồi!
Tiểu Bạch Cẩu lập tức ngậm bàn đá ghế đá giấu kỹ.
Xong xuôi, nó bèn nhảy ra bên ngoài, đào một cục đá ngoài núi, nhanh chóng mài giũa thành hình bàn ghế mới rồi lại ngậm trở về!
Sợ quá!
Tân Nhân Chủ không phải người tử tế, lời ban nãy đã khiến Tiểu Bạch Cẩu hiểu ra hắn đã làm gì, nó hơi sợ, bỗng dưng nó muốn phong bế thác nước thời gian ghê, không cho tên kia quay lại đây nữa.
Đừng để tân Nhân Chủ lấy cớ dọn đồng nát mà khoắng sạch nhà của chủ nhân!
Văn phòng làm việc thì thôi vậy, nhưng nhà riêng thì tuyệt đối không thể!
Đương nhiên Tô Vũ còn chưa biết những chuyện này.
Càng không biết Cục lông nhỏ đã làm phản.
Hắn đạp không bước ra, đi ra khỏi thác nước thời gian, các vị vô địch đã chờ bên ngoài từ lâu.
Tô Vũ hiển lộ Thiên Môn, liếc mắt đảo qua!
Ánh mắt này khiến vài người toàn thân phát lạnh.
Mấy vị vô địch đang ngồi xếp bằng không tự chủ được liền đứng lên.
Đại Chu vương cùng mấy người Đại Tần vương không hé răng.
Đại Tần vương hơi kinh ngạc nhìn thoáng qua Tô Vũ, lúc này Tô Vũ đã ẩn Thiên Môn đi, nhưng dường như nó đã nhập vào trong mắt, hai mắt sáng như đuốc, lại đảo qua mọi người một lần nữa!
Sau đó hắn nhìn thẳng về phía Tiểu Chu vương.
Tiểu Chu vương cảm thấy cả người không được tự nhiên, tiến về phía trước một bước, nhẹ giọng hỏi:
“Thánh Chủ có gì phân phó?”
Tô Vũ nhìn y một hồi, bình tĩnh nói: “Ngươi không tồi! Đã đi lên được đạo của ông ta, tuy rằng chỉ chạm đến một chút nhưng cũng coi như tìm được lối tắt! Ngươi có hy vọng trở thành Hợp Đạo hơn những người khác, thậm chí vượt qua cả Hợp Đạo, tiền đề là cuối đại đạo kia không có chủ nhân!”
Tiểu Chu vương chấn động trong lòng.
Những người khác hai mặt nhìn nhau, rồi lại nhìn sang chỗ Tô Vũ và Chu Thiên Nguyên.
Nghĩa là sao?
Bọn họ không quá hiểu.
Tô Vũ nhàn nhạt nói tiếp: “Ngươi không cần đổi đạo, nhưng phải tạm hoãn tu luyện thân thể, chủ công thời gian đi! Nói chính xác hơn thì không phải tu thời gian mà là đơn thuần tu đạo nhanh chậm, ngươi phải hiểu ra bản chất, ngươi không lĩnh ngộ lực lượng thời gian mà là một loại tốc đội!
Tốc độ cực hạn! Gia tốc chỉ là để người ta đi theo lực lượng pháp tắc của ngươi ở lĩnh vực nào đó, tốc độ sẽ nhanh hơn, cái nảy không liên quan nhiều tới thời gian”
Tiểu Chu vương giật mình.
Tốc độ sao?
Y được xưng là Thời Gian vương, bản lĩnh chính là gia tốc thời gian, kết quả hôm nay Tô Vũ lại nói rằng y sai rồi, ngươi không lĩnh ngộ lực lượng thời gian mà là tốc đội!
Hai thứ này hoàn toàn bất đồng!
Mà Tô Vũ đứng trên cao vẫn tiếp tục nói: “Được rồi, ngươi lui ra đi, ngươi có tiền đồ hơn phần lớn những người ở đây, dựa vào chính mình có lẽ cũng có thể bước vào Hợp Đạo! Dĩ nhiên dựa vào chính mình sẽ tốt hơn!”
“.. Đa tạ Thánh Chủ!”
Tiểu Chu vương không biết làm sao, vài câu đơn giản lại khiến y chấn động sâu sắc, trong nháy mắt y cảm thấy Tô Vũ quả thực không gì không làm được.
Tô Vũ lại nhìn về phía vài vị vô địch đặc thù, khẽ gọi: “Đại Minh vương!”
“Có”
Đại Minh vương bước ra khỏi đội ngũ, Tô Vũ nhìn ông một lượt rồi nhận xét: “Ngài cũng có đạo của riêng mình, chỉ là tiếp xúc không sâu, kỳ thật trận pháp đạo không tôi! Nhưng ngài bị thân thể đạo quấy nhiễu, thân thể ngài cũng rất cường đại, sắp tới ta sẽ mang ngài đi lên thời không trường hà một chuyến, tốt nhất là chính ngài tự quan sát đạo mà mình am hiểu, sau đó chủ tu nó.
Thân thể đạo chỉ nên làm phụ trợ mà thôi”
Đại Minh vương cái hiểu cái không, lẳng lặng gật đầu.
Trận pháp đạo!
Thì ra đó giờ mình vẫn chưa tiến xa trên con đường trận pháp sao?
Chỉ là cường giả thân thể đạo thôi à?
“Đại Chu vương thì ta không cần nhiều lời!”
Tô Vũ mỉm cười: “Ngài có con đường của mình, hơn nữa chính ngài cũng biết không ít, không cần ta nói thêm cái gì!”
Đại Chu vương trầm mặc một hồi, cuối cùng hơi khom người đáp: “Thánh Chủ nói phải!”
Tô Vũ hiển nhiên chưa muốn dừng lại tại đó, tiếp tục chấn nhiếp: “Lực lượng đại đạo của ngài là thành quả nhiều năm, chưa từng bị quy tắc trừng phạt, có lẽ không phải bước lên từ thời kỳ này! Bất quá ta không quan tâm! Ngài càng cường đại thì ta càng cao hứng, nhưng hãy nhớ kỹ, thời đại này… Thuộc về ta!”
Đây là thời đại thuộc về hắn!
Đại Chu vương ảo não không thôi, có điều vẫn cung kính cúi đầu: “Chu Thiên Tề ghi nhớ trong lòng!”
Nghe Tô Vũ nói đến đây, những người xung quanh khác đều lộ vẻ khác thường, tâm tình phức tạp.
Hôm nay Đại Chu vương đã không còn giữ được vẻ trấn định khi xưa, y có chút thất thố, có chút buồn bã mất mát, có cảm giác bị Tô Vũ áp chế.
Không chỉ riêng y mà tất cả mọi người đều nhìn ra Đại Chu vương đã bị uy áp của Tô Vũ áp chế hoàn toàn!
Mới mấy ngày không gặp, thế mà bây giờ Tô Vũ đã hoàn toàn thay đổi khi đứng trước mặt bọn họ.
Tô Vũ lại tiếp tục nói: “Fa đã liên lạc với hơn vị 10 Hợp Đạo cảnh để chuẩn bị cho đại chiến chư thiên lần thứ hai.
Có điều đó đều là ngoại tộc, cường giả Nhân tộc quá ít, trước mắt chỉ có Đại Chu vương đã tấn cấp Hợp Đạo”
Tô Vũ trầm giọng nói: “Ngoại tộc có thể giúp, có thể không giúp, có thể câu, có thể không cầu.
Nhưng thực lực bản thân quá kém thì sau khi đánh hạ vạn giới xong, vị trí thống lĩnh sẽ thuộc về ai? Là ta? Nhân tộc? Hay là ngoại tộc?”
Giờ khắc này, những người khác đều không nghĩ được nhiều như vậy, bọn họ chỉ đang để ý đến mười mấy vị Hợp Đạo trong lời Tô Vũ.
Đại Tân vương không nhịn được liền hỏi: “Mười mấy vị Hợp Đạo ư?”
Tô Vũ gật đầu: “Đúng! Thiên Diệt, Vân Tiêu, Tinh Hồng đều đã tấn cấp.
Ngoài ra Thiên Nhạc – bộ trưởng Thiên bộ Liệp Thiên Các đã quy phục ta, ông ấy cũng đã bước vào Hợp Đạo.
Ta còn có vài an bài cho ông ta, cũng có vài Hợp Đạo đang đợi lệnh!
Hệt như hòn đá lớn ném xuống mặt hồ an tĩnh, nhất thời mấy chục vị vô địch đều sững người.
Hợp Đạo!
Một đám Hợp Đạo!
Thật hay giả?
Tô Vũ vẫn bình tĩnh nói tiếp: “Ta đã đến Thực Thiết giới trợ giúp Cửu Nguyệt chứng đạo, không bao lâu sau y sẽ bước vào Hợp Đạo.
Đến lúc ấy, Thực Thiết Thú Hoàng sẽ thoái vị cho Cửu Nguyệt lên ngôi.
Thực Thiết nhất tộc sẽ trở thành minh hữu trung thành nhất của chúng ta, hy vọng chư vị ghi nhớ điều đó!”
Các vị vô địch mỡ to hai mắt nhìn nhau.
Rốt cuộc đã có thêm bao nhiêu Hợp Đạo cảnh đứng về phía Nhân tộc?
Cửu Nguyệt cũng sắp bước vào Hợp Đạo?
Má nó, quyền lực trong Thực Thiết nhất tộc đều sẽ chuyển giao cho Cửu Nguyệt thật sao?
Chuyện này… Không ai dám tin tưởng!
Mới mấy ngày mà thôi.
Tô Vũ… Đang gạt người đúng không?
Nhưng mọi người không dám hoài nghi, giờ khắc này, bọn họ thật sự chấn động, cố gắng tiêu hóa những tin tức vừa nghe được.
Chương 2637: Người Hộ Đạo.
Nghe những gì Tô Vũ nói xong, Đại Chu vương mơ hồ hiểu ra nhiều việc.
Trong lúc nhất thời, nỗi lòng vô cùng phức tạp.
Ta đã hiểu, thì ra là thế, Tô Vũ tự mình khai Thiên Môn, lực lượng dưới trướng hắn còn cường đại đến mức thậm chí không cần dựa vào Nhân tộc vẫn thừa sức khởi xướng đại chiến chư thiên lần thứ hai!
Tô Vũ là Nhân Chủ Nhân tộc, cũng đang dần tiến tới ngai vị chủ nhân vạn tộc!
Hắn đang nhanh chóng làm lớn mạnh thế lực của chính mình!
Đám người Đại Hạ vương mở to hai mắt, há hốc miệng.
Lúc trước Nhân tộc không có Hợp Đạo nào, vậy mà bây giờ nhìn lại phe Nhân tộc nhiều tới nỗi một đôi tay cũng đếm không hết, trời ạ!
Ngay sau đó, Tô Vũ bình thản nói: “Ta không muốn ngoại tộc vẫn mãi là thế lực mạnh nhất dưới trướng ta.
Công lao Đại Tần vương lao khổ trấn thủ chiến trường Chư Thiên mấy trăm năm không thể bỏ qua! Lần này triệu tập chư vị, một mặt là để tăng cường thực lực mọi người, một mặt cũng là để ngợi khen.
Đại Tân vương, lần này ta sẽ trợ giúp ngài bước vào Hợp Đạo, nếu ngài có đủ cơ duyên, cảnh giới Nhân vương thượng cổ… Ngài sẽ mau chóng đạt tới”
Đại Tân vương sửng sốt.
Việc tấn cấp Hợp Đạo thì ông có thể nghe hiểu.
Nhưng… Cảnh giới Nhân vương thượng cổ?
Đùa phải không?
Cố ý hù dọa thôi đúng không?
Không thể tin được!
Đại Chu vương cũng lộ vẻ chấn động, không nhịn được hỏi: “Cảnh giới Nhân vương thượng cổ?”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Ta nghĩ chắc Đại Chu vương cũng biết một chút tình huống, không sai, chỉ là nắm giữ một đại đạo mà thôi! Ta có không chỉ một cái! Đương nhiên nếu lần này thành công thì về sau muốn chấp chưởng đại đạo thứ hai sẽ rất khó khăn, phải xem cơ duyên! Chấp chưởng một đại đạo chỉ là cường giả bình thường trong những Nhân vương thượng cổ, không bằng tổ tiên Minh vương của Đại Minh vương, cũng không bằng tổ tiên Ngục vương của phản đô…”
Mọi người đã không còn nghe nổi tới mấy câu cuối!
Cả đám đều đã bị chấn động không nói nên lời ngay từ những câu đầu tiên.
Rốt cuộc Tô Vũ đã làm gì?
Tại sao đột nhiên cảm thấy thanh niên trước mắt đây lại trở nên quá đỗi thần bí và đáng sợ như thế?
Dường như không gì mà hắn không làm được!
Trước đó mọi người còn cảm thấy Tô Vũ mạnh là nhờ mượn sức người khác, mọi người vẫn có thể nhìn thấu, nhưng giờ khắc này bọn họ thật sự nhìn không thấu Tô Vũ nữa.
Tô Vũ còn chưa kết thúc, hắn lại dội tiếp trái bom khác: “Ngoài ra, ta đã chấp chưởng 1⁄4 thiên hạ Tử Linh giới vực, triệu tập Hầu gia Nhân tộc thượng cổ chỉnh chiến vì ta.
Lam Sơn Hầu thượng cổ, Hà Đồ triều tịch đầu tiên… Rất nhiều cường giả Nhân tộc đang ở Tử Linh giới giúp ta nhất thống Tử Linh”
Khí tràng Tô Vũ bùng nổ tới cực hạn: “Ta muốn biến trên trời dưới đất này đều là lãnh địa của ta.
Sau khi nắm giữ vạn tộc, ta sẽ tấn công lên thượng giới, chư quân, ai có thể theo ta chinh chiến?”
Toản trường tĩnh lặng!
Tất cả đều chấn động!
Thậm chí… Có chút sợ hãi!
Mọi người hoang mang ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, có người nhiệt huyết kích động, có người hiểu ra, ngay sau đó, có người cao giọng quát: “Nguyện tiên phong vì Thánh Chủ, chinh chiến chư thiên!”
Tô Vũ hờ hững không đáp.
Đại Chu vương nhìn Tô Vũ, ánh mắt phức tạp, hồi lầu sau y gian nan chậm rãi quỳ một gối xuống đất, cúi đầu lớn tiếng hô: “Nguyện tiên phong vì Vũ Hoàng, nhất thống chư thiên!”
Các vị vô địch mờ mịt khó hiểu, không biết phải làm sao.
Thần phục!
Đúng vậy, không phải chỉ còn là tán thành, mà là thần phục, thật sự thần phục!
Đại Chu vương – vị Nhân tộc duy nhất đã hợp đạo, y thân phục!
Các vô địch đều mê mang, cách đó không xa, Hạ Long Võ, Diệt Tằm vương, Đại Hạ vương… những cường giả này liếc nhìn nhau, sau đó đều quỳ một gối xuống đất, cao giọng quát: “Nguyện tiên Ị?
phong vì Vũ Hoàng, nhất thống chư thiên Các vô địch dần dần quỳ một gối xuống đất, có người chưa minh bạch, có người đã hoàn toàn hiểu rõ.
Từ nay về sau không còn bình đẳng!
Tô Vũ đã hoàn toàn áp đảo các vị cường giải Dù khi trận chiến vừa rồi kết thúc thì vẫn còn có người trong lòng chưa phục, nhưng giờ khắc này dù không phục thì cũng không có biện pháp.
Khí tràng Tô Vũ càng thêm cường đại, chờ đến khi tất cả mọi người đều lẳng lặng quỳ dưới đất thì hắn mới nhẹ nhàng cất tiếng: “Chư tướng miễn lế”
Mọi người đứng dậy, vẻ phức tạp trên mặt Đại Chu vương đã biến mất, y nhìn Tô Vũ, một vài ý tưởng trước đó đã hoàn toản tan thành mây khói.
Bây giờ hắn chính là chủ nhân khai thiên tích địa!
Hắn không phải Bách Chiến vương, hắn là Tô Vũ!
Triều tịch thứ chín đã thật sự kết thúc!
Đây là lần triều tịch thứ mười!
Hoặc là nói, tất cả triều tịch chi biến đều đã kết thúc, Tô Vũ muốn xóa đi dấu vết ấy, ngay cả những Nhân vương, Nhân Chủ trước đây, hắn đều muốn xóa bỏ.
Hắn chỉ cần mọi người nhớ kỹ, thời đại này là của Tô Vũ!
Nhân tộc vốn vẫn luôn âm hiểm.
Đây là điều mà chính Tô Vũ cũng phải thừa nhận.
Nhân tộc tính kế quá nhiều.
Nhân tộc nghĩ quá nhiều.
Từ ban đầu, đa thần văn hệ chính là quân cờ, là vật hi sinh, tất cả đều nằm trong kế hoạch của vài người, mà hôm nay Tô Vũ lại đứng ra nói cho mọi người biết: Ta chán ghét tất cả kế hoạch của các ngươi!
Dù là ý tốt hay ý xấu thì đều không cần.
Thời đại nảy do ta thống trị!
Các ngươi nguyện ý trở về thì trở về, không thì thôi, không cần các ngươi ta vẫn có thể dẫn dắt Nhân tộc quật khởi!
Nếu bây giờ hắn còn không thể áp đảo Nhân tộc, nội bộ còn có người không phục, vậy thì sao hắn có thể trấn áp vạn tộc?
Nhân cảnh còn không phục ta, đám người lão Quy sao lại phải phục ta?
Vĩnh Hằng còn có thể phản đối ta thì tại sao Hợp Đạo không thể?
Thực Thiết Hoàng nói, Bách Chiến vương không thể cầm chắc một chén nước, cho nên ông không muốn chinh chiến vì Bách Chiến vương, ông nói Tô Vũ có thể, là khen, cũng là ám chỉ.
Hống Hoàng nói, hơn trăm cổ tộc đi theo Nhân tộc chinh chiến, gần như toàn bộ đều hủy diệt, đây cũng là ám chỉ.
Nhân tộc không diệt, mấy trăm chủng tộc đi theo lại bị diệt, vậy ai còn dám cùng ngươi chiến tiếp?
Bởi vì chín lần trước, quả thật chín vị Nhân Chủ đều không thể xử lý mọi việc công bằng.
Vì thế trong triều tịch này, đám cổ tộc đều do dự.
Lo lắng sẽ trở thành cổ tộc tiếp theo biến mất trên dòng sông lịch sử.
Lo lắng Nhân tộc vẫn bất diệt, mà bọn họ lại trở thành kẻ hi sinh.
Nhưng Tô Vũ lại nói với mọi người rằng, cổ tộc hay Nhân tộc, quân liên minh hay bản tộc đều y như nhau, nên làm thế nào thì làm như thế đó, cho dù có thiên vị thì hắn cũng tuyệt đối không dùng tính mạng quân liên minh để đối lấy tính mạng Nhân tộc.
Thời đại này, duy ngã độc tôn!
Chỉ như thế thì mới có hy vọng thắng lợi, thượng giới có vô số cường giả, còn có một đống đồ cổ đang ngấp nghé xuống đây.
Hiện tại mà không giải quyết mấy vấn đề này thì e rằng về sau đuôi to khó vẫy, xuất hiện xu thế phân liệt.
Tâm tình của một đám vô địch đêu hết sức phức tạp.
Có điều Tô Vũ mặc kệ tâm tình bọn họ, ngay sau đó, hắn nhìn về phía Hạ Long Võ: “Các ngươi đều đi theo thân thể đạo, hiểu biết về bản chất đại đạo quá ít, đao Hạ gia… Ta không hiểu nhiều về đao đạo.
Hạ tướng quân, cùng ta đi lên thời không trường hà một chuyến, để xem ngươi có thể đi lên đao đạo hay không!”
Hạ Long Võ tiến đến, trầm giọng nói: “Nguyện đi một chuyến cùng Vũ Hoàng!”
Tô Vũ dùng tay không xé rách thời không trường hà, trong lòng Hạ Long Võ hơi chấn động, nhanh chóng đuổi kịp, cùng nhau bước vào thời không trường hài Sau khi hai người biến mất, không ít vô địch nhẹ nhàng thở ra.
Vừa mới rồi bầu không khí quá áp lực khiến vài người thật sự hoang mang rối loạn.
“Lão Chu?”
Đại Tân vương nhìn về phía Đại Chu vương, Đại Chu vương không còn vẻ tiêu sái hay thần bí như trước, bấy giờ nhìn lại chỉ thấy y hơi tiêu điều, hồi lầu y mới nhẹ giọng đáp: “Đừng hỏi ta cái gì, ta chỉ là… người bảo vệ Nhân Chủ! Lão Tân, đừng trách ta, trách nhiệm của ta là duy trì tân hỏa bất diệt!
Có điều ta không dự đoán được thế hệ Nhân Chủ này lại là hắn, cũng không ngờ hắn trưởng thành nhanh như vậy.”
Người hộ đạo!
Chương 2638: Lương Chủ Trong Mắt Ngươi Là Người Như Thế Nào?
Đại Tân vương lạnh mặt nhìn Đại Chu vương: “Nói như vậy, năm đó… Ngươi đã…”
Đại Chu vương thở dài: “Đúng, nhưng nếu năm xưa ta biểu hiện ra lực lượng Hợp Đạo thì thế sự liền bất ổn.
Lão Tần, ngươi cũng biết lúc ấy Tiên Ma Thần đều toàn lực vây giết chúng ta, ta chỉ có thể lựa chọn ngủ đông”
Đại Tần vương càng thêm lạnh nhạt nhìn y: “Cho nên ngươi vẫn luôn chờ đợi ư? Chờ ai?”
“Nhân Chủ”
“Nhân Chủ nào?” Đại Tần vương lãnh đạm chất vấn: “Chờ một Nhân Chủ có thể giải quyết vạn tộc ư? Ấu trĩ!”
Lần đầu tiên Đại Chu vương bị Đại Tân vương mắng là ấu trĩ.
Trước kia đều là y mắng Đại Tần vương như thế.
Giờ phút này, y cười khổ: “Có lẽ ngươi đúng, nhưng ta có sứ mệnh của mình! Nhân tộc có thể truyền thừa đến bây giờ, tới lần triều tịch thứ 10 vẫn chưa bị diệt sạch chính là nhờ điều đó, nhờ sự an bài của người xưa.
Chỉ là Tô Vũ không thích mà thôi! Nếu không có an bài bao năm qua, lão Tần, ngươi cảm thấy có thể chờ được Tô Vũ trưởng thành sao?”
Tô Vũ không thích không có nghĩa một vài an bài là sai lầm.
Nếu không có một vài thủ đoạn âm thầm thì Nhân tộc đã không đợi được đến thời kỳ này!
Đại Tân vương ngẫm nghĩ, khẽ gật đầu: “Có lẽ!
Vậy hiện tại thì sao? Ngươi đang cống hiến vì ai?”
“Cống hiến ư?”
Đại Chu vương mỉm cười lắc đâu: “Không, ta không cống hiến vì ai cả, ta chỉ đang truyền thừa mà thôi! Có lẽ Tô Vũ cảm thấy ta đang cống hiến vì ai đó, thực ra không phải, ngươi phải hiểu rằng Nhân vương đã biến mất, Nhân Hoàng cũng đã biến mất, ở thời đại này ta không cần cống hiến vì ai hết”
Đại Chu vương nhẹ giọng nói: “Ta chỉ dùng hết khả năng để truyền thừa, hộ đạo, chờ đợi một vị Nhân Chủ có thể dẫn dắt Nhân tộc quật khởi lần nữa… Mà người đó có lẽ là hắn”
Đại Tần vương im lặng.
Bốn phía, các vô địch đều đang lắng nghe.
Mọi người mơ hồ hiểu ra.
Ban đầu bọn họ đều rất kinh ngạc, nhưng rồi ngẫm lại thì cảm thấy cũng phải thôi, Đại Chu vương quá thân bí, cũng quá cường đại.
Chỉ là có người bất ngờ mở miệng hỏi: “Chu thúc, nói như vậy Chu Phá Thiên chưa chắc là con trai Ị”
ngài hả? Ồ, quan hệ gì mà phức tạp thế Một đám người nhìn về phía Tân Trấn!
Trời ạ!
Ngươi lợi hại!
Đúng là suy nghĩ khác thường!
Có điều bị y khơi ra khiến mọi người cũng thấy tò mò, Chu Phá Thiên là con trai ruột của ngươi à?
Chu Thiên Nguyên là đệ đệ ngươi sao?
Thật phức tạp!
Ánh mắt Đại Chu vương cổ quái nhìn y, Tân Trấn – con trai Đại Tân vương, y là tên ngốc hay là cố ý muốn gây sự?
Thấy Chu Phá Thiên cũng hoang mang nhìn mình, y đau đầu giải thích: “Ta là nam nhân, dù bao nhiêu tuổi thì ở triều tịch này ta cưới vợ sinh con cũng là chuyện bình thường! Ta cũng cần bảo đảm truyền thừa bất diệt chứ!”
Mọi người khẽ gật đầu, nhưng Tần Trấn vẫn chưa chịu thôi, lại tiếp tục thắc mắc: “Chu Phá Thiên thì phải, nhưng chắc chắn Thời Gian vương không có khả năng là đệ đệ ngài! Ngài sinh đứa con trai là chuyện bình thường thật, nhưng nếu nói là ngải sinh ra cả đệ đệ thì không bình thường đầu!”
€3.. e.
Tiểu Chu vương liếc mắt nhìn y, Tần Trấn nghiêm túc hỏi: “Fa nói không đúng sao?”
Rất có đạo lý mài!
Mọi người nhìn ta như vậy làm gì?
Đại Chu vương bị y làm cho đau đầu, thấy những người khác cũng nhìn mình thì đảnh phải đáp:
“Giống Hạ gia thôi! Hạ gia cũng thế, đừng chỉ thắc mắc về ta! Hạ Thần cũng là cường giả từ triều tịch trước, Đại Hạ vương là hậu duệ triều tịch này, cho nên Hạ Thần cũng tìm cách lẫn vào Hạ gia làm đường đệ hắn”
Mọi người rơi vào suy tư.
Tần Trấn lần thứ ba nêu cao tinh thần ham học, cái gì không biết thì nhất định phải hỏi: “Nói như vậy thì Thời Gian vương là hậu duệ vô số đời của ngài, trong khi Chu Phá Thiên lại là con trai ngài!
Vậy Thời Gian vương nên gọi Chu Phá Thiên là gia gia gia gia mới phải.
Chu Phá Long còn thấp bối phận hơn nữa, có đúng không?”
Đại Chu vương lạnh lùng lườm y!
À, ra là ngươi chọn cái chết!
Ngươi chắc chắn muốn chọc ta đúng không?
Tần Trấn bị y nhìn chằm chằm thì hơi hoảng, nói thầm: “Hỏi tí thôi mà, ta chỉ tò mò thôi!”
Làm gì căng?
Ta cũng đâu có bịa đặt!
Nếu không tò mò thì ta hỏi làm gì?
Đại Chu vương bất lực, Đại Tân vương lại không chịu quản cái miệng của con trai mình.
Người ta đã nói chỉ là hỏi mà thôi, y có thể làm sao được?
Cũng may lúc này có người mở miệng hỏi sang vấn đề khác: “Đại Chu vương, sao bây giờ ngươi lại quy thuận Tô Vũ?”
Đại Chu vương cười khổ, nhìn về phía thời không trường hà trong hư không, y không thể nhìn rõ ràng, chỉ mơ hồ cảm nhận được khí tức cường đại trong đó: “Ngươi có tin không, nếu ta không quy thuận thì bên kia thác nước sẽ có cường giả lập tức lao ra giết ta!”
Đại Tần vương nhíu mày phản bác: “Không đến mức ấy đâu!”
“Không đến mức ấy ư?”
Đại Chu vương lắc đầu: “Ngươi cảm thấy không đến mức ấy ư? Vị này vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ta, đề phòng ta, cảnh giác ta! Làm gì cũng phải trấn áp ta trước, kỳ thật ta không có ác ý gì, đáng tiếc… Hắn quá đa nghỉ!”
“Vốn dĩ ngươi rất đáng nghi mà!”
Đại Hạ vương xen vào: “Trông số chúng ta, ngươi là kẻ âm hiểm nhất, thần bí nhất, không nghi ngờ ngươi thì nghi ngờ ai?”
Ị?
“Ngươi câm miệng đi Đại Chu vương tức giận nói: “Ta muốn làm vậy chắc? 500 năm trước ta đã khảo sát các ngươi, ta vẫn luôn khảo sát đám thiên tài các ngươi, khi đó ta từng muốn chọn một lương chủ để bồi dưỡng nhằm củng cố giang sơn chúng ta! Nhưng các ngươi thì sao? Chính các ngươi không biết cố gắng! Ta có thể làm gì chứ? Ta chỉ có thể làm như thế, bằng không cục diện ngày hôm nay sẽ thế nào? Chờ bị Thần Ma diệt sạch sao?”
Y lại nhìn về phía đám người Tần Trấn: “Bậc cha chú các ngươi không được, ta liền nghĩ biết đâu thế hệ tiếp theo sẽ có nhân tài, kết quả thì sao?
1?
Ta lại tiếp tục thất vọng Một đám người xấu hổ im lặng.
Đại Tân vương hỏi: “Lương chủ trong mắt ngươi là dạng người gì?”
Đại Chu vương ngẩn người, sau một lúc lâu, y thốn thức đáp: “Không biết! Ta cũng không biết ta muốn tìm dạng người gì! Có lẽ lương chủ trong lòng ta là người như Bách Chiến vương… Nhưng Bách Chiến vương đã thất bại! Hắn có khuyết điểm, rất nhiều! Nhưng hắn cũng có vô số ưu điểm! Hắn chiêu hiền đãi sĩ, dũng mãnh thiện chiến, hắn che chở Nhân tộc, tôn trọng tiền bối, thiên phú tuyệt đỉnh, hắn cũng bá đạo, nhưng trong bá đạo lại mang theo nhu tình…”
Đại Chu vương nhẹ giọng nói: “Triều tịch trước, Bách Chiến vương được mọi người duy trì, vài vị Hầu gia thượng giới đều khen không dứt miệng!
Để giúp hắn cường đại, một vài tôn Hầu thượng cổ không tiếc nhường ra đại đạo để hắn xâm chiếm nhiều lực lượng quy tắc hơn, để hắn cường đại hơn… Thậm chí hy sinh chính mình! Kỳ thật Bách Chiến vương đã suýt thành công, hắn trấn áp vạn tộc, đánh tới thượng giới, chấn áp thượng giới khiến bọn họ không dám ngẩng đầu”
Đại Tần vương bình tĩnh nói: “Nhưng… vẫn bại!”
Đúng, vẫn bại!
Đại Hạ vương lạnh lùng phản bác: “Toàn là lời vớ vẩn! Áp cho vạn tộc không dám ngẩng đầu ư?
Không dám ngẩng đầu mà Thiên Cổ, Ma Dược, Tịch Vô không phải vẫn sống tốt à? Hóa ra, không dám ngẩng đầu trong mắt ngươi chính là sau khi triều tịch kết thúc, chủ nhân Tiên tộc vẫn là Thiên Cổ! Chủ nhân Thần tộc vẫn là Tịch Vô! Chín vạn năm, bao nhiêu ngày đêm chinh chiến, cuối cùng lại không đánh chết nổi một vị Bán Hoàng?”
“..).. e Một đám người bừng tỉnh, đều nhìn về phía y, đúng vậy!
Bách Chiến vương mạnh như ngươi nói nhưng rõ ràng đám Thiên Cổ vẫn còn sống!
Đại Chu vương há hốc mồm, sau một lúc lâu, y mới yếu ớt giải thích: “Không phải, khi đó ý tưởng của Bách Chiến vương là bởi vì bọn chúng co đầu rút cổ ở bổn giới, để giảm bớt tổn thất nên tạm thời không tấn công vào! Để tránh tạo thành thương vong quá lớn, hắn cũng thương tiếc con cháu Nhân tộc.
Hơn nữa khi đó thượng giới đã mở ra, quá nhiều cường giả vây công, tuy Bách Chiến vương rất mạnh nhưng không có biện pháp trấn áp tất cả… Hắn muốn tái thiết hoàng đình thượng cổ, khôi phục hội nghị vạn tộc, vạn tộc cộng trị thiên hạ!”
“Khi đó hẳn là hắn có thực lực mạnh nhất, hắn muốn đi theo bước chân Nhân Hoàng, dùng sức một người trấn áp vạn tộc, để tránh vạn tộc cá chết lưới rách, tạo thành thương vong quá lớn…
Nghe vậy, mọi người đã hiểu!
Bách Chiến vương cảm thấy chính mình có thể trấn áp vạn giới, nếu khai chiến thì sẽ tổn thất thảm trọng, có lẽ còn cá chết lưới rách, vì thế hắn ta muốn tái thiết hoàng đình thượng cổi Nhân tộc làm lão đại, vạn tộc thành lập hội nghị vạn tộc, cộng trị vạn giới!
Đại Tần vương trầm giọng hỏi: “Cuối cùng thì sao? Hắn bị ai giết?”
Chương 2639: Đi Tìm Đao Đạo.
Đại Chu vương hít sâu một hơi: “Ta không biết!
Bọn ta không tham dự rrận chiến cuối cùng.
Hoặc nên nói, bọn ta chỉ tham dự trận chiến ngoại vi, trận chiến kia là Bách Chiến vương đấu với một vài cường giả thượng giới, có cả đám người Thiên Cổ! Bách Chiến vương cường hãn vô biên, một mình hắn mang mười mấy vị Hợp Đạo cảnh đi, trong đó còn có vài vị Hầu gia.
Nhưng tới sau cùng… Bách Chiến vương không hề xuất hiện nữa!”
Một đám người nhíu mày.
“Chết rồi ư?”
“Không biết”
Đại Chu vương giải thích: “Không biết là đã chết hay chưa, khi đó đại đạo chấn động không nhỏ, đại khái thân thể đạo cũng tổn hại, có thể là đã chết, nhưng khi đám người Thiên Cổ ra ngoài thì bọn họ không tuyên bố là đã giết chết Bách Chiến vương, chỉ nói Nhân tộc đã thất bại..
Đại Chu vương thở dài: “Vì thế Nhân tộc đành phải chấp nhận.
Hầu Nhân tộc chết trận không ít, Hợp Đạo Nhân tộc cũng chết trận rất nhiều, lực lượng tích lũy chín triều tịch gần như bị một lưới bắt hết! Chỉ còn một phần nhỏ trốn lên thượng giới, những kẻ dư lại ở hạ giới đều bị chém tận giết tuyệt, ta may mắn tránh được một kiếp, cuối cùng chờ chiến trường Chư Thiên phong bế, ta ngủ say đến 500 năm trước mới thanh tỉnh…
Triều tịch lần thứ 10 đã đến!”
Cách đó không xa, Đại Minh vương truy vấn:
“Chuyện Cấm Thiên làm phản… Ngươi không biết thật sao? Chuyện phụ thân hắn, ngươi cũng không biết ư?”
Đại Chu vương bất đắc dĩ: “Ta không phải thần, đừng cảm thấy ta biết tất cả! Khi đó ta còn đang chinh chiến chư thiên, chẳng lẽ ta là kẻ không gì không làm được chắc? Sau này ta mới biết được chuyện giữa lão và Hạ Thần, đến lúc ta biết thì Hạ Thân đã ra tay giết lão, về sau Hạ Thần cũng ngã xuống, ai biết tên kia còn có hậu duệ”
Vẻ mặt âm trầm của Đại Minh vương biến mất, hóa thành tươi cười, ông cười tủm tỉm nói: “Hỏi chuyện này, ta được phân hai cái di tích, là ngươi âm thầm phân phối hả?”
“Không phải.”
Đại Chu vương giải thích: “Di tích đó không phải từ thời đại thượng cổ, chỉ là hậu chiêu của vài vị cường giả an bài từ lần triều tịch đầu tiên đến lần thứ chín, nhưng trước đó chưa từng dùng đến!
Sau đó ta khởi động một phần, Hạ Thần cũng khởi động một phần.
Có thể khi chúng ta khởi động đã bị trùng lặp, ta cảm thấy ngươi chưa được phân phối, có lẽ Hạ Thần cũng cảm thấy như vậy… Cho nên ngươi được hai di tích!”
À “ỐI?”
Đại Minh vương đã hiểu: “Bảo sao… hóa ra là ta may mắn! Nói như vậy thì chúng ta đã bị các ngươi quan sát từ lâu rồi?”
Đại Chu vương khẽ gật đầu: “Xem như vậy đi!”
Bên kia, Diệt Tằm vương liền hỏi: “Sao ta không được phân từ lần đầu?”
“..).. e Đại Chu vương hết chỗ nói rồi, y nhíu mày: “Ngươi còn nhỏ, phân cái gì!”
Ngươi mới nhỏ, cả nhà ngươi đều nhồi!
Diệt Tằm vương âm thâm phản bác!
Ngươi bị Tô Vũ chèn ép là đáng đời, ai bảo không cho ta vào nhóm sở hữu di tích đầu tiên!
“Vậy hiện tại Vũ Hoàng mang Hạ Long Võ đi đầu vậy?”
Có người tò mò.
Đại Chu vương ngẩng đầu nhìn trời: “Không biết, chắc là đi tìm đạo!”
“Tìm đạo?”
Vài người suy tư, có thể làm thế sao?
Còn chuyện riêng của Đại Chu vương thì bọn họ cũng không muốn hỏi nhiều, tuy rằng cảm thấy vị này lừa gạt bọn họ, nhưng dù sao cũng là lão chiến hữu nhiều năm.
Y nói sao thì cứ nghe thế đi.
Giờ khắc này.
Quả thật Tô Vũ đang mang Hạ Long Võ đi tìm đạo!
Không chỉ là giúp Hạ Long Võ tìm đạo, chính hắn cũng đang tìm, thân văn chữ “Đao” của hắn đang lôi kéo hắn tìm kiếm đao đạo của Nhân tộc!
Tần thương Hạ đao!
Tô Vũ muốn cho Đại Hạ vương cùng Đại Tần vương đi theo đạo của Hoang Thiên Thú, nhưng Tần thương Hạ đao vẫn có truyền nhân!
Tần Trấn và Hạ Long Võ đều có thể.
Cũng không biết đạo này có người khống chế hay không?
Kẻ khống chế có phải Nhân tộc hay không?
Nếu là Nhân tộc thì kẻ đó đã chết chưa?
Những chuyện này có thể tạm thời không suy xét!
Dung đạo trước để có hy vọng tiến vào Hợp Đạo cái đã, dù sao thân thể đạo đã xem như phế, không thể tấn cấp được.
Ổ trong thời không trường hà, hai bên sông là hắc ám vô tận, kỳ thật Hạ Long Võ không nhìn thấy cái gì, nhưng y biết Tô Vũ có thể nhìn được, giờ phút này, y có chút thấp thỏm.
“Tô… Vũ Hoàng…”
Hạ Long Võ ngại ngùng hô, y hỏi: “Chúng ta cứ tiến về phía trước thế này sao?”
“Đúng!”
Tô Vũ nhìn phía trước, lại nhìn thần văn chữ “Đao”
sắp hao hết lực lượng, mở miệng nói: “Ngươi thêm đao khí vào đi! Tự mình cảm nhận, trong dòng sông này nhất định có nơi khiến ngươi cảm thấy thoải mái, cảm thấy có thể khai đạo dung đạo ở đó.
Đừng đi thân thể đạo, đạo đó xem như phế rồi!”
Hạ Long Võ ngẫm nghĩ rồi nhắm mắt, ngay sau đó, cả người giống như biến thành một cây đao!
Y cùng thần văn chữ “Đao” phía trước hô ứng lẫn nhau, thần văn chữ “Đao” như được tiếp sức, tiếp tục bay về phía trước!
Tô Vũ vẫn quan sát hai bên!
Giờ phút này, hắn vẫn đang ở trong phạm vi thân thể đạo, Tô Vũ có chút chấn động, đại đạo này thật sự rất rộng lớn, nếu nhánh sông khác là sông nhỏ, vậy thì thân thể đạo chính là biển rộng!
Ổ trong thời không trường hà, nó phân ra một nhánh rất lớn!
Chẳng trách có thể duy trì vô số người dung đạo!
Nếu chủ nhân đạo này còn sống thì quả thực không thể tưởng tượng, Tô Vũ cảm thấy, đám người Văn vương chưa chắc có thể địch nổi chủ nhân thân thể đạo!
Nếu không tính thời không trường hà thì chủ nhân Tử Linh thiên hà có thể là cường giả đệ nhất thiên địa, Thời Gian sư không thể thật sự sáng lập ra thời không trường hà khác, hắn không thấy đạo của Nhân Hoàng, hiện tại Văn vương tu đạo gì hắn cũng không biết, nếu chỉ xét đến cái hắn biết thì có lẽ chủ nhân thân thể đạo là cường giả đệ nhị!
“Nhân tổ chăng?”
Tô Vũ nghĩ tới một tồn tại trong truyền thuyết.
Nghe nói thân thể đạo đã tồn tại vô số năm tháng, trước khi đám người Văn vương khai đạo thì đã có đại đạo nào.
Chẳng lẽ chủ nhân thân thể đạo là Nhân tổ từ thời kỳ khai thiên tích địa?
Đúng là có khả năng!
Đại đạo này nằm trong khu vực thời không trường hà của Nhân tộc, nếu nói là đạo của Nhân tổ… quả là hợp lý.
Như vậy sự cường hãn của đại đạo đã có thể lý giải.
Phía sau, Hạ Long Võ có vẻ sắp không duy trì được thêm, thân thể y rung động, bước vào thời không trường hà đã quá tiêu hao lực lượng quy tắc của y.
“Chống đỡ!”
Tô Vũ quát: “Phải tiếp tục thì mới có hy vọng tìm được đạo thuộc về ngươi, đạo phù hợp với ngươi!
Thiên phú đao đạo của ngươi rất mạnh, đáng tiếc ngươi lại giống như những người khác, không nhìn thấu bản chất đại đạo, tùy tiện dung thân thể đạo.
Tại thượng cổ thái cổ thì đạo này mạnh không gì sánh kịp, nhưng ở thời đại bây giờ thì nó đã là phế đạo! Không thể dựa vào nó mà tấn cấp “
Hợp Đạo cảnh được “Ta biết!”
Hạ Long Võ trầm giọng nói, nỗ lực kiên trì, Tô Vũ ghét bỏ: “Hạ phủ chủ, ta vẫn luôn cảm thấy ngươi mạnh hơn Vạn phủ trưởng, nhưng giờ xem ra…
Kém hơn không ít”
€3.. e.
Y bị xem thường!
Hạ Long Võ ai oán thanh minh thay cho bản thân:
“Bình thường thôi, đó là lão sư của ta mà!”
Ngươi khen lão sư của ta, ta chẳng thèm so đo với ngươi.
Tô Vũ ngẫm nghĩ, gật đầu: “Cũng đúng! Nhưng Vạn phủ trưởng thật sự lợi hại, trước kia ta không hiểu, hiện tại ta đã biết, ông ấy đã thăm dò được một chút bí mật bản chất đại đạo, có khả năng ông vẫn luôn dung đạo của chính mình, bất quá quy tắc có điểm hạn chế, ông ấy còn thiếu Thiên Môn nên mới không thể nhìn thấu… Nếu không, ở thời đại này, Vạn phủ trưởng chính là cường giả đầu tiên không đi thân thể đạo!
“Đại Chu vương…”
* Y không phải người của thời đại này!”
Tô Vũ tùy ý nói: “Ta thấy y Hợp Đạo đã được một thời gian, Hợp Đạo bình thường sẽ không nhanh như vậy, y không thể gạt được ta!”
Hạ Long Võ không nói gì, ngươi lợi hại!
Dù sao y thật sự không nhìn ra được điểm gì bất thường.
Đúng lúc này, Tô Vũ lại trấn áp một trận sóng gió, phía trước, thân văn chữ “Đao” bỗng nhiên rung động, Tô Vũ tập trung nhìn, Thiên Môn mở ra, lập tức nhìn thấy vài thứ!
Ngay phía trước hình như có nhánh sông!
“Đã bị khai đạo rồi!”
Tô Vũ cau mày, rất nhanh lại giãn ra: “Cũng được, dung đạo nhanh hơn khai đạo, trừ việc hơi phiền nếu ngươi muốn thăng cấp chủ nhân quy tắc, về phần thăng cấp Hợp Đạo thì hiển nhiên là có hy vọng rất lớn.
Đao đạo đã sáng lập cũng là chuyện bình thường!”
Chắc chắn có rất nhiều cường giả am hiểu đao pháp.
Tô Vũ không thấy lạ gì!
Dù sao cũng tìm được rồi!
Quả nhiên, đao khí trên người Hạ Long Võ nhanh chóng trở nên đại thịnh, y vưi vẻ nói: “Đúng vậy, ta cũng cảm nhận được! Phía trước hình như có cỗ khí tức rất thoải mái đang lôi kéo ta!”
Nếu không có Tô Vũ thì y sẽ không đi được đến tận đây!
Y đã chứng đạo!
Đám người không chứng đạo thì càng không cần phải nói, cho nên nếu Nhân tộc không đi thân thể đạo, đi đạo khác khó khăn không phải lớn bình thường, trước kia thân thể đạo là thông thiên đại đạo, hiện tại lại thành trở ngại ngăn Nhân tộc đi theo đạo khác!
Chương 2640: Tác Dụng Chân Chính Của Vật Gánh Chịu.
Tô Vũ nhìn về phía bên kia, mở miệng nói: “Đi, ngươi đi dung hợp thử xem…”
Tô Vũ tiếp tục tiến lên, bước về phía nhánh sông!
Lúc này mọi thứ trước mắt hắn càng thêm rõ ràng!
Bỗng nhiên, hắn đã hiểu vì sao lại cần vật gánh chịu, cần binh khí dung binh pháp, bởi vì giữa nhánh sông và dòng chính có đoạn khe hở, Hạ Long Võ muốn bay sang bên kia, suýt nữa đã rơi vào khe hở đói May mà Tô Vũ kéo y một phen nên mới không rơi xuống, bằng không thì Hạ Long Võ cầm chắc đã xảy ra chuyện!
“Thì ra là thết”
Tô Vũ minh bạch.
Muốn qua bên kia thì cần phải bắc cầu.
Dựng một cây cầu cho Hạ Long Võ đi qua, mà đây chính là tác dụng của vật gánh chịu, tác dụng của tam thân.
Bất quá tam thân… Tô Vũ biết hai thân là hai cái bàn đạp, nhưng nó không vững chắc, cho nên nếu hai thân bị diệt sẽ rất phiền toái, dung binh pháp thì sẽ đáng tin cậy hơn!
Kỳ thật còn có phương pháp khác nữa.
Nhìn thấu bản chất khiến Tô Vũ càng thêm hiểu rõ, hắn chỉ điểm cho Hạ Long Võ: “Thân thể ngươi không đủ cường đại, ý chí lực cũng không đủ mạnh, bằng không thì đã có thể trực tiếp bước qua, lấy thân làm cầu, không cần vật gánh chịu hay dung binh! Ngoại vật dù sao cũng có nhược điểm!
“Lấy máu hay thần văn làm cầu đều có thể..”
Giờ phút này, Tô Vũ cũng đang cảm ngộ, hắn đã cảm nhận được!
Thân văn chữ “Đao” của hắn như muốn rơi vào khe hở kia để bắc cầu cho Tô Vũ đi sang.
Đây là thần văn quy tắc!
Chữ “Đao” này kỳ thật là một bộ phận của đạo, cho nên có thể lấp đi khe hở trước mặt để hắn bước qua, đây cũng là nguyên nhân có thể dùng thần văn chứng đạo!
Tô Vũ ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng kiến nghị:
“Quay về trước đã, để đi con đường này thì ta nghĩ ngươi nên dùng dung binh pháp! Muốn thế thì cần một vật môi giới, đối với ngươi mà nói, vật môi giới chính là vấn đề độ phù hợp lực lượng quy tắc.
Đúng rồi, hấp thu Quy Nguyên đao đi.
Không tồi! Dùng Quy Nguyên đao lót đường cho ngươi, có lẽ ngươi sẽ lập tức dung đạo, nếu tiến xa trên đạo này thì sẽ có hy vọng bước vào Vĩnh Hằng ngũ đoạn lục đoạn, thậm chí thất đoạn!”
Bản thần Hạ Long Võ không yếu!
Lúc trước bước vào thân thể đạo cũng đã tiến xa được một đoạn.
Hạ Long Võ từ chối: “Không cần, đó là binh khí của Đại Tần vương…”
Tô Vũ mỉm cười trấn an: “Yên tâm, ta đã có an bài!
Tần gia, Hạ gia, Chu gia, ta sẽ không bạc đãi những gia tộc đầu tiên ủng hộ ta! Đừng cảm thấy ta làm vậy là không công bằng, thế giới này nào có công bằng tuyệt đối? Các ngươi dẫn đầu ủng hộ ta, ta ưu tiên giúp các ngươi cũng là lẽ thường tình, trong điều kiện ngang nhau, đương nhiên cũng muốn giúp các ngươi cường đại hơn, không giúp các ngươi thì chẳng lẽ là giúp Đại Chu vương?”
“..).. e Lời này không sail “Quy Nguyên đao là Thần binh, dùng nó làm vật môi giới nhất định sẽ có hiệu quả rất tốt”
Dứt lời, Tô Vũ nhanh chóng mang theo Hạ Long Võ trở về!
Một lát sau, Tô Vũ về đến nơi, hắn xé rách trường hà, mở miệng hô: “Đại Tần vương, đưa Quy Ị?
Nguyên đao cho ta, ta cần dùng Đại Tân vương đang chờ bên ngoài, nghe vậy thì không hỏi nhiều, Quy Nguyên đao vốn do Tô Vũ không cần nên mới để lại cho ông, giờ bảo đưa ra ông cũng không thấy có vấn đề gì.
Huống chị, kỳ thật ông không thích dùng cây đao này!
Ném trường đao qua, Tô Vũ bắt lấy xong liền biến mất!
Mọi người đều yên lặng chờ đợi!
Tô Vũ cấp tốc ma diệt khí tức bên trong trường đao rồi đưa qua cho Hạ Long Võ: “Ngươi nhanh luyện hóa đi! Dung binh pháp kỳ thật cũng đơn giản, ngươi là Vĩnh Hằng, hẳn đã am hiểu việc một khiếu một trận chiến kỹ! Đem dung nhập toàn bộ lĩnh ngộ Khai Thiên đao vào trong Quy Nguyên đao! Kỳ thật với ta thì nó chính là chiến kỹ hóa thần văn, ngươi không thể trực tiếp hóa thần văn, chỉ có thể dùng Quy Nguyên đao làm vật môi giới!”
Hạ Long Võ cái hiểu cái không, nhưng y vốn cũng là thiên tài, nhanh chóng bắt được ý chính trong lời Tô Vũ.
Y lập tức đem đao khí trong cơ thể, kể cả một ít cảm ngộ Khai Thiên đao dung nhập vào trong Quy Nguyên đaol Thần binh rất mạnh!
Kỳ thật Quy Nguyên đao có phần bài xích, bởi vì năm xưa đây là đao của Cung vương, nó không muốn dung đạo của người khác.
Thấy vậy, Tô Vũ bèn bùng nổ khí tức trấn áp nó!
Quy Nguyên đao rung động một trận, có điều dù sao nó cũng chỉ là vật vô chủ, nó nhanh chóng bộc phát ra một trận đao khí lộng lẫy!
Hạ Long Võ đã luyện hóa xong!
Tô Vũ mang y chạy tới vị trí lúc trước, giờ phút này, Tô Vũ cũng cảm thấy hơi cố sức, đi trên thời không trường hà quả thật không phải chuyện người bình thường có thể làm được!
Thần văn chữ “Đao” của Tô Vũ hiển lộ, phiêu đãng phía trên khe hở, kỳ thật hiện tại Tô Vũ mà muốn thì chính hắn cũng có thể bước vào đạo này.
Nhưng hắn không định làm vậy!
Không cần thiết!
Bây giờ mà bước vào đao đạo, nếu sau này lại sinh ra bài xích với bút đạo thì rất phiền toái, Tô Vũ muốn đi theo đạo do Văn vương để lại trước.
“Đặt Quy Nguyên đao lên trên, bắc cầu!”
“Rõ!”
Hạ Long Võ không chân chờ, kỳ thật y vẫn còn rất nhiều điều không hiểu, nhưng y mơ hồ biết rằng đây là chuyện tốt, cứ nghe theo Tô Vũ là được.
Sau đó y tung Quy Nguyên đao ra, không ngừng phóng to trong thời không trường hà, tức khắc một trường đao tạo thành cây cầu xuất hiện!
“Bước lên đi, cứ đi thẳng về phía trước.
Dung hợp đao đạo, ngươi mạnh bao nhiêu thì đi xa bấy nhiêu!”
“Rõ!”
Hạ Long Võ bùng nổ đao khí, nhanh chóng đạp lên trường đao tiến về phía trước!
Đi lên nhánh sông!
Giờ khắc này, đao khí của y bùng nổ, trở nên vô cùng cường đại!
Trong nhánh sông, vô số đao khí bốc lên, đó không phải nước sông mả là từng thanh trường đao, chúng lập tức dung nhập vào trong cơ thể Hạ Long Võ, Hạ Long Võ hét to một tiếng, đao khí sôi trào, y quát: “Ta cảm nhận được đao khí rất cường đại.
Bảo sao trước đây khi ta xuất đao, trừ lực lượng khí huyết mạnh hơn, lực lượng thân thể mạnh hơn, còn đao thì ta vẫn thấy không đủ sắc bén!
Thì ra là thế!
Bởi vì trước đó y đi lên con đường mình không am hiểu.
Chỉ có thân thể cường hóa mà thôi.
Quy Nguyên đao rơi vào tay y, y câm Quy Nguyên đao tiến thẳng từng bước, nước sông hóa thành đao khí xung quanh kỳ thật đều là lực lượng quy tắc, đó là trợ giúp, cũng là thử thách, dung nhập y, cường hóa y, cũng đang công kích v!
Hạ Long Võ cầm trường đao trong tay, một đường hoành hành!
Trên nhánh sông, tiếng nổ vang lên không ngừng!
Hạ Long Võ rít gào, tiếp tục tiến bước!
Đi về phương hướng mà Tô Vũ nhìn không tới!
Tô Vũ phán đoán, Hạ Long Võ vốn đã rất cường đại, lần này bước vào đao đạo, lại còn dùng Quy Nguyên đao hỗ trợ, có lẽ xong xuôi y có thể tiến lên Vĩnh Hằng thất đoạn cũng không chừng!
“Sau khi rời khỏi đây chỉ sợ sẽ bị lực lượng quy tắc nhằm vào!”
Tô Vũ thâm nghĩ, bởi vì nghe nói kẻ không đi tam thân đạo đều sẽ bị trừng phạt.
Có lẽ thết Mặc kệ nó, cùng lắm thì ném Hạ Long Võ vào nhà cũ của Văn vương, chờ lực lượng quy tắc tiêu tán xong tự nhiên sẽ không có việc gì!
Có lẽ hắn còn có thể nhân cơ hội vớt chút lực lượng quy tắc để cường hóa cho đám thần văn của mình.
Trong nhánh sông, tiếng gầm rú không ngừng vang lên!
Đi lên đạo này khó hơn hẳn so với dùng thân thể chứng đạo!
Thân thể chứng đạo, tam thân hợp nhất, mọi người không thể hiểu được mà chứng đạo, kỳ thật là bước vào thân thể đạo, nhưng rất khó tiến xa, cho nên trong tình huống bình thường thì chỉ đi được một đoạn liền rời khôi!
Hơn nữa tam thân yếu ớt vốn không đủ cho bọn họ bắc cầu lâu.
Còn đao đạo này thì khác, Hạ Long Võ đã đi được khá xa, chính vì thế càng thêm gian nan vất vả.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tu La Thiên Đế [Dịch] Tu La Thiên Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tu-La-Thien-De-SE-Audio-Truyen.jpg)






