[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 509 : Thánh Chủ Khải Hoàn. (c2541-c2545)
❮ sautiếp ❯Chương 2541: Thánh Chủ Khải Hoàn.
Tô Vũ cất bước, thấy mọi người sau lưng hơi chẳn chờ, quay đầu nhìn mọi người một cái, thản nhiên nói: “Các vị cảm thấy không ổn?”
“Đúng là không ổn!”
Đại Thương vương trầm giọng nói: “Còn chưa xác định mà lại giết Cấm Thiên, nếu như gã bị oan thì chẳng phải là Nhân tộc ta tự giết lẫn nhau, để cho vạn tộc đắc ý sao?”
Cấm Thiên vương đang bị Tô Vũ tóm trong tay cũng giãy giụa kịch liệt.
Gã không nghĩ tới Tô Vũ lại muốn trực tiếp giết người, giết xong mới rút ra trí nhớ!
Chuyện này quá đáng sợ!
Ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không cho!
“Diệt Tằm vương, cho ta mượn một chút huyết dịch!”
Diệt Tằm vương không nói gì, chỉ bắn ra một giọt máu, Tô Vũ tiếp nhận rồi rạch trán Cấm Thiên vương, nhỏ huyết dịch của Diệt Tằm vương vào…
Huyết dịch tự nhiên dung nhập vào trong đó, không hề có dấu hiệu gạt bỏ.
Có người không hiểu, đây là ý gì vậy?
Mà Tô Vũ cũng đã xác định.
Quả nhiên cái tên này chính là huyết mạch của Ngục vương!
Tô Vũ mỉm cười nhìn về phía Cấm Thiên, hắn nói:
“Muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm! Ngươi ngụy trang cũng không tệ, nhưng mà người chết thì vẫn biết nói chuyện, ngươi hiểu không? Ta đã gặp phụ thân ngươi ở Tử Linh giới vực, bằng không thì ngươi cho rằng vì sao ta lại hoài nghi ngươi? Thậm chí còn tự mình thăm dò ngươi? Để ngươi đúc trận chính là vì thăm dò ngươi! Phụ thân ngươi bị Hạ Thần giết chết sau đó cùng thức tỉnh với Hạ Thần.
Tử Linh ấy mà, vừa thức tỉnh thì chẳng có tình cảm gì cả!”
“Năm đó phụ thân ngươi đã tìm tới chỗ Diệt Tằm vương, cố ý thay thế huyết mạch của y rồi chuyển đổi thành huyết mạch của Ngục vương, còn ngươi thì biến trở thành Nhân tộc thuần huyết! Tất cả những thứ này, ta đều biết rõ! Cấm Thiên, có muốn ta dẫn ngươi đi gặp phụ thân ngươi, sau đó tiễn ngươi lên đường không? Cũng coi như để ngươi và phụ thân được đoàn tụ, có lẽ ngươi còn có cơ hội hóa thành Tử Linh, lần nữa ‘sống’ lại”
Cấm Thiên vương tái nhọt, bất giác không giãy giụa nữa, quay đầu nhìn về phía Tô Vũ, trong mắt mang theo về hốt hoảng cùng bất đắc dĩ rõ rệt.
Tô Vũ nói tiếp: “Còn nữa, Hồng Mông Tướng quân là Trấn Linh tướng quân, ngươi đại khái không biết rằng ngài ấy có một khối Tam Sinh thạch, có thể soi sáng quá khứ của Tử Linh, phân rõ thân phận của Tử Linh.
Hết thảy những gì phụ thân ngươi từng làm đều hiện rõ trên Tam Sinh thạch, có phải ngươi cảm thấy người đã chết thì trên đời này sẽ không ai biết được bí mật của ngươi?”
Cấm Thiên vương hơi nhíu mày, Tô Vũ bất chợt đánh ra một quyền, một cỗ ý chí lực chấn động, phong cấm của Đại Chu vương bị hắn đánh nát.
Đại Chu vương câm nín, Tô Vũ không bảo y giải trừ mà lại tự mình trực tiếp phá vỡ!
Muốn thị uy với ta à?
Lúc này, Cấm Thiên vương đã có thể nói chuyện, gã nhìn Tô Vũ, nhẹ nhàng thở dài rồi hỏi:
“Ngươi… Thật sự gặp cha ta rồi?”
Tô Vũ cười tủm tỉm đáp: “Ngươi cảm thấy sao?”
Cấm Thiên vương lắc đầu: “Quả nhiên, dưới gầm trời này không có bức tường nào mà gió không lọt qua được! Người chết thì cũng có thể mở miệng!”
Thâm tự giễu một câu, Cấm Thiên vương tiếp tục nói: “Ta cũng không tính là phản bội Nhân tộc, giết đa thần văn nhất mạch không phải vì thù riêng, mà đó là mối thù truyền kiếp! Nhất mạch nhà ta chính là kẻ địch của Văn vương nhất mạch.”
Bên cạnh, Đại Chu vương bình tĩnh lên tiếng:
“Ngươi đã thả Thiên Uyên Bán Hoàng, đó chính là phản bội!”
Cấm Thiên vương cười khổ: “Ta cũng không muốn đâu, nhưng mà các ngươi lại để cử Tô Vũ làm Thánh Chủ Nhân tộc, nếu hắn thật sự lên ngôi, ta đây biết phải thế nào?”
Nghe thế, những người khác đều thấy chấn động.
Cấm Thiên vương đã thừa nhận!
Đại Hạ vương nghiêm nghị chất vấn: “Hơn năm mươi năm trước, là ngươi giật dây Phần Hải ra tay đánh lén Diệp Bá Thiên sao?”
Cấm Thiên vương nhìn ông: “Ta nói không phải thì liệu ngươi có tin không? Kỷ thật cũng không phải ta giật dây, tình huống của Phân Hải là do tam thân xảy ra vấn đề, gã nói Diệp Bá Thiên làm nhục gã, thực tế chẳng hề có chuyện này.
Ta cũng chưa ra tay, chẳng qua là ta chỉ dẫn đường một thoáng, còn lại là do tự gã tưởng tượng ra, các ngươi có tin không?”
Một đám người bất ngờ, thật sự chưa từng xảy ra chuyện đó ư?
Cấm Thiên vương lầm bẩm: “Thật đấy, đều là do gã tưởng tượng ra!”
Tô Vũ nhíu mày: “Ngươi chưa từng ra tay?”
“Ta không ra tay, ta chỉ liên hệ Thiên Uyên tộc, lộ ra tin tức của Diệp Bá Thiên và Vạn Thiên Thánh.
“Liễu gia thì sao?”
Ánh mắt Tô Vũ rét lạnh: “Phần Hải nói gã cũng không định diệt Liễu gia, chỉ là muốn bức bách lão sư của ta trở về!”
Cấm Thiên vương yên lặng một hồi mới đáp: “Văn vương nhất mạch là thứ mà ta nhất định phải giải quyết, Liễu Văn Ngạn không muốn trở về, Đại Hạ vương lại một mực thủ tại Nam Nguyên, ta chỉ có thể làm như thế để ép ông ta, ta không ngờ…
Liễu Văn Ngạn cũng là kẻ nhẫn tâm!”
Tô Vũ thở hắt ra, nhìn về phía những người khác: “Còn có nghi hoặc gì không?”
Mọi người yên lặng.
Cấm Thiên vương nhìn về phía Tô Vũ, khẽ hỏi:
“Phụ thân ta ở đâu? Ta muốn gặp y một lần, có thể không?”
Cấm Thiên vương cười khổ: “Thời gian ta và y Ở chung không nhiều, thời điểm y chết, ta cũng không có cách nào đi bái tế.
Ta chết cũng chưa chắc có thể hóa thành Tử Linh, hóa thành Tử Linh thì cũng chưa chắc đã thức tỉnh… Có thể cho ta gặp cha một lần được không?”
Tô Vũ bình tính nói: “Lừa ngươi thôi.”
“Cái gì?”
Một đám người dồn dập nhìn về phía Tô Vũ, ngươi có ý gì?
Tô Vũ thản nhiên nói: “Lừa ngươi thôi, nghe không hiểu à? Ta chỉ tùy tiện nói một chút liền tin, hiện tại vô địch đều ngu xuẩn thế hả? Lúc ta nói thật thì chẳng ai tin, khi ta nói láo thì người người đều tin sái cổi”
Ánh mắt Cấm Thiên vương lộ ra vẻ phẫn nộ: “Ngươi… Gạt ta?”
Gã đã tưởng là thật!
Đâu chỉ Cấm Thiên vương, ngoại trừ vài người thì hầu như ai cũng tin là thật, Tô Vũ nói có bài bản hẳn hoi, nói cứ như mọi chuyện đã từng diễn ra, cộng thêm việc hắn có khả năng thông hành Tử Linh giới vực khiến mọi người đúng là không nghĩ gì nhiều!
Tô Vũ lộ vẻ khinh thường: “Lừa gạt ngươi thì thế nào? Ta lừa gạt nhiều người lắm, ai có thể làm khó dễ được ta?”
Cấm Thiên vương phẫn nộ gầm lên: “Tô Vũ, ta đã nói rõ hết rồi, ta chỉ muốn gặp phụ thân trước khi chết, ngươi….
“Dựa vào cái gì mà ta phải thỏa mãn ngươi?”
Tô Vũ cười lạnh: “Ngươi là ai? Phản đồ! Ta cần phải thỏa mãn nguyện vọng trước khi chết của một tên phản đồ sao? Nực cười! Phụ thân ngươi… Đừng nói là không hóa thành Tử Linh, dù cho y thật sự thức tỉnh, ta mà gặp phải thì sẽ xử lý ngươi trước tiên, ai hơi đầu mà còn lắm lời vô nghĩa? Đầu óc ở đâu hết rồi? Ta sẽ nói nhảm với một tên phản đồ à?”
“Yên tâm, oán khí của ngươi khá lớn, có lẽ rất nhanh thôi là sẽ thức tỉnh, tự ngươi vào Tử Linh thiên hà tìm phụ thân đi! Tìm được thì báo cho ta một tiếng, ta sẽ vào đó tiễn hai ngươi lên đường cùng lúc luôn!”
Dứt lời, Tô Vũ xuyên qua giới bích, tiến vào Nhân cảnh.
Lúc bấy giờ, ở Chư Thiên phủ, ngàn vạn tướng sĩ đang đứng thành hàng ngay ngắn, mong mồi trông chờ.
Thấy Tô Vũ xuất hiện thì cả đội quân đều nhảy cẵng hoan hô.
“Cung nghênh Thánh Chủ khải hoàn!”
Thắng rồi!
Chúng ta thắng rồi!
Nhân tộc thắng rồi!
Đương nhiên, cũng có người thấy trong tay hắn tóm theo Cấm Thiên vương!
Sau một khắc, từng tôn vô địch lần lượt truyền tống trở về.
Tô Vũ không thèm nhìn bọn họ, hắn cũng lười hỏi thăm cái gì, nhìn về phía bốn phương rồi lớn tiếng nói: “Trận chiến này, Nhân tộc đại thắng! Trảm bảy tôn Bán Hoàng, hơn trăm vị vô địch”
“Thánh Chủ uy vũ!”
Toàn bộ Nhân cảnh bạo phát trong nháy mắt!
Tô Vũ chờ đợi tiếng reo hò kết thúc, thanh âm của hắn lại vang vọng tứ phương: “Trận chiến này, các cường giả Nhân tộc dục huyết phấn chiến, Đại Nguyên vương, Đại Lương vương, Đại Việt vương… Chư vương chết trận, Nhân tộc cùng chia buồn!”
Thiên hạ yên tĩnh.
8 vị vô địch chết trận!
“Ngoài ra, Cấm Thiên vương cấu kết vạn tộc, phản bội Nhân tộc, cấu kết với Thiên Uyên Bán Hoàng tàn sát đồng bào, việc ác bất tận! Gã còn tàn sát cả nhà Liễu gia ở Liễu Thành, ám sát Ngũ đại Diệp Bá Thiên… Tội ác tày trời, đáng chém!”
Nhân cảnh triệt để an tĩnh hoàn toàn.
Phản đồ?
Lại có một vị vô địch là phản đồ?
– Chương 2542: Nguyện Ý Cúi Đầu Xưng Thần?
Tô Vũ tiếp tục cất cao giọng nói: “Thiên hạ này không gì có thể giấu giếm được Tô Vũ ta, sinh tử lưỡng giới, ta đều có thể chưởng khống! Kẻ phản bội, đáng chém! Các ngươi nên nhớ, người chết cũng có thể nói chuyện! Tội Cấm Thiên vương mắc phải, ta hy vọng đó là cường giả phản bội Nhân tộc duy nhất, sẽ không xuất hiện kẻ thứ hai!
Chư thiên vạn tộc thì có gì đáng sợ? Cứ giết sạch cho đến khi bọn chúng quỳ xuống câu xin tha thứ là xong!”
“Từ khi ta xuất đạo đến nay, chém giết hơn trăm tên vô địch, triệt tiêu mấy vị Bán Hoàng, thiên hạ này vẫn là thiên hạ của Nhân tộc, vẫn là thiên hạ của Tô Vũ ta!”
Hung hăng càn quấy!
“Hôm nay, ta tru diệt Cấm Thiên, hi vọng các ngươi lấy đó mà làm gương!”
Ẩm!
Một tiếng nổ chát chúa vang lên, thân thể Cấm Thiên vương tức khắc chia năm xẻ bảy, vừa nứt ra, tam thân bèn hiển hiện, sau đó bị đánh bể nát rồi lại xuất hiện, cuối cùng thì triệt để tan tành!
ỦUynh!
Thiên địa nổ vang!
Huyết vân giáng lâm, Tô Vũ đánh ra một quyền ầm âm làm cho toàn bộ huyết vân tiêu tán!
Vương miện hiển hiện trấn áp Nhân cảnh!
Rung chuyển tan biến ngay lập tức!
“Phản nghịch không xứng khiến cho Nhân cảnh rung chuyển!”
Tô Vũ lạnh lùng cất giọng, Văn Minh Chí hiển hiện thu nạp hết thảy, có một số việc, hắn vẫn cần phải xem qua trí nhớ của Cấm Thiên vương!
Mà sau lưng, sắc mặt một đám vô địch Nhân tộc cực kỳ nặng nề.
Cứ thế là giết?
Tô Vũ quả thật quá lãnh huyết vô tình!
Được rồi, hắn đâu thân quen gì Cấm Thiên vương, huống chỉ gã còn lừa giết Liễu gia nhất mạch, có điều hành động sát phạt quyết đoán của Tô Vũ vẫn khiến các vị vô địch hơi bất an.
Tô Vũ quay đầu nhìn về phía bọn họ, nhếch môi cười, nụ cười rõ là thân thiện nhưng lại càng làm cho người ta phải cảm thấy sợ hãi.
“Hi vọng sẽ không có người tiếp theo!”
Tô Vũ nhấn mạnh từng chữ, mắt thì nhìn thoáng qua Đại Chu vương.
Vẻ mặt Đại Chu vương lạnh nhạt, nhìn ta làm gì?
Cái tên này đang muốn cảnh cáo ta sao?
Tiểu tử nhà ngươi thật bá đạo!
Dù sao ta cũng là Hợp Đạo duy nhất của Nhân tộc bây giờ, ngươi thì hay rồi, ra oai giết gà dọa khi, xem ra là muốn cảnh cáo ta à?
Đại Chu vương rất bất đắc dĩ!
Tô Vũ làm việc rất dứt khoát, nếu để hắn cảm thấy ngươi là phản đồ thì rất có khả năng hắn sẽ không đi tra chứng cớ gì mà trực tiếp xử lý ngươi luôn!
Tô Vũ giết Cấm Thiên vương rất thẳng thắn!
Có một số việc nhất định phải làm và làm thật dứt khoát.
Nhất là chuyện liên quan đến phản đồ thì không cần nhiều lời, không cần thẩm tra dài dòng, khi cần quyết đoán thì sẽ quyết đoán.
Chém giết đối phương ngay trước mặt mọi người, dùng vui sướng sau khi thắng lợi hòa tan tất cả những thứ mục nát này, để tránh bùng nổ hỗn loạn lớn hơn.
Không thể kéo dài cái chết của nhân vật phản điện!
Kẻ địch thì phải thủ tiêu ngay lập tức, bỏ mặc kẻ địch trưởng thành là điều hết sức ngu xuẩn.
Tỉ như vạn tộc!
Đương nhiên, hiện tại vạn tộc không làm gì được Tô Vũ, từ khi bắt đầu, vạn tộc đã điều cường giả có thực lực vượt xa Tô Vũ tới giết hắn, đáng tiếc là giết không được.
Khi Tô Vũ vẫn còn là Đằng Không đã có vô địch tới chơi đùa hắn, đáng tiếc… chỗ dựa sau lưng hắn quá lợi hại!
Giải quyết dứt khoát là tốt nhất, nếu còn kéo dài thêm không chừng sẽ có vô địch cầu tình cho Cấm Thiên vương, đây không phải là chuyện gì hiếm lạ.
Dù sao Diệp Bá Thiên hay Liễu gia đều đã chết.
Còn chuyện Cấm Thiên vương bỏ mặc cho Thiên Uyên Bán Hoàng thoát đi, gã chỉ là Vĩnh Hằng nên không địch lại Hợp Đạo là chuyện bình thường, tóm lại là sẽ có lý do để cầu tình.
Hoặc là đưa ra lý do tội không đáng chết, hoặc là cho cơ hội lập công chuộc tội, hoặc là để Cấm Thiên vương giết vô địch bôi tội… những điều này đều có thể tồn tại.
Tô Vũ không muốn cho Cấm Thiên vương cơ hội lật bàn!
Bên cạnh đó, hắn xác thực cũng muốn chấn nhiếp vô địch Nhân tộc!
Đừng thấy mọi người trước đó còn cùng nhau chiến đấu, đánh hừng hực rực lửa, những người kia đã chịu phục trước Tô Vũ sao?
Vậy thì khó nói!
Chém một tôn vô địch phản đồ để chấn nhiếp bốn phương, nhất là Đại Chu vương… Lão gia hỏa này quá âm hiểm, Tô Vũ không biết trong lòng y nghĩ gì nên vẫn còn hơi kiêng ky.
Kẻ như vậy đừng coi y là người tốt, y bán ngươi đi thì có khi ngươi chưa hẳn đã biết.
Lần này Tô Vũ cũng bị lừa, vị trí Thánh Chủ là Đại Chu vương sớm đã chuẩn bị mọi đường để hắn nhảy vào.
Cũng tốt, Tô Vũ không thèm để ý.
Vừa vặn mượn lấy cái danh Thánh Chủ, sau trận đại chiến danh xứng với thực, hắn có thể dễ dàng nắm quyền!
Bây giờ, Tô Vũ hoàn toàn là danh chính ngôn thuận!
Không phục thì ta bèn xử lý ngươi!
Tô Vũ đang nghĩ những thứ này, Đại Chu vương và các vị vô địch cũng không nói gì.
Một trận đại chiến chết 9 vị vô địch Nhân tộc, mấy chục vị trọng thương, người người mang thương, lúc bấy giờ, tâm tình mọi người khá là trầm trọng nên cũng giảm bớt một chút ảnh hưởng từ cái chết của Cấm Thiên vương.
Mà Tô Vũ giết Cấm Thiên vương xong bèn nhanh chóng cất cao giọng: “Trước đó không có thời gian, Vũ Hoàng phủ và Thánh địa thành lập cũng chưa có thời gian trù bị! Kể từ hôm nay, mỗi phủ điều 3 vị Nhật Nguyệt, 10 vị Sơn Hải, trăm vị Lăng Vân vào Vũ Hoàng phủ nghe ta hiệu lệnh!”
“Các phủ điều thêm một vạn quân sĩ Đằng Không trở lên vào Vũ Hoàng phủ hiệu mệnh!”
“Những người này phải mở Nguyên khiếu không được thấp hơn 108, nếu thấp hơn 108 khiếu thì không thu nhận!”
“Các đại học phủ điều một ngàn thiên tài Đằng Không trở lên dưới 30 tuổi vào Vũ Hoàng phủ để đào tạo sâu!”
“Một khi đã vào Vũ Hoàng phủ, thành lập Chấp pháp vệ của Thánh địa thì ngoại trừ ta ra, bất kỳ người nào cũng không được can thiệp!”
“Vũ Hoàng Thánh địa thành lập tại Song Thánh phủ, Song Thánh phủ sẽ đổi tên thành Vũ Hoàng phủ!”
Thanh âm của Tô Vũ chấn động thiên địa, truyền khắp Nhân cảnh, khí tức cường đại áp chế chư vị vô địch, thậm chí Đại Chu vương cũng bị áp chế, bởi vì bình thường khi Đại Chu vương không bạo phát khí tức thì trông y cực kỳ nội liễm, dường như đã lắng sâu hết thảy vào trong.
Sau lưng Tô Vũ, một đám vô địch, có người nhíu mảy, có người yên lặng không nói, có người lại gật đầu đồng ý.
Tô Vũ có thực lực, có quyết đoán, có thiên phú cũng có chỗ dựa.
Trong trận chiến vừa qua, việc Tô Vũ trảm Hợp Đạo đã khiến các vị vô địch đều âm thầm cảm thấy để Tô Vũ làm Thánh chủ kỳ thật là chuyện rất tốt.
Tối thiểu là họ đã an tâm hơn không ít.
Dù Đại Chu vương rất mạnh nhưng y thần bí khó lường, một số vô địch vẫn không yên lòng, cũng giống như Tô Vũ, hắn cảm thấy bản thân bị Đại Chu vương bán mà vẫn không biết rõ tình huống.
Còn về Đại Tần vương… Mọi người cảm thấy rất bất đắc di.
Vị này lại trọng thương!
Lần này không biết lúc nào mới có thể chữa khỏi vết thương đây.
Mà câu nói sau cùng của Tô Vũ càng thêm chấn động nhân tâm: “Vũ Hoàng phủ thành lập, Đại Tần vương nhậm chức Thánh địa Ủy Vũ đại tướng quân! Đại Chu vương nhậm chức Thánh địa Văn Minh truyền đạo sư! Đại Tân vương, Đại Chu vương, các ngài có ý kiến gì không?”
Bốn phương đều tĩnh lặng!
Một đám vô địch dồn dập nhìn về phía Tô Vũ, nhìn về phía Đại Chu vương và Đại Tân vương.
Mọi người đều hồi hộp chờ phản ứng của hai vị ấy.
Một khi bọn họ thật sự chấp nhận thì cũng chính là đang chiêu cáo với chư thiên vạn giới rằng ở Nhân tộc này, Tô Vũ vi tôn!
Tuy hắn là Thánh Chủ không sai, thế nhưng trước đó đã nói vô địch sẽ không cần nghe theo Tô Vũ điều động.
Dù Thánh địa có khả năng hiệu lệnh thì đó cũng là phải thông qua thương lượng.
Hiện tại Tô Vũ lại cuốn theo đại thế, thừa dịp vừa mới dùng một trận chiến trấn định chư thiên, dùng khí thế rợp trời để uy hiếp hai người đồng ý.
Đại Chu vương đã tấn cấp Hợp Đạo!
Vị Hợp Đạo cảnh duy nhất của Nhân tộc!
Y sẽ cúi đầu xưng thân ư?
Chương 2542: Nguyện Ý Cúi Đầu Xưng Thần?
Chương 2543: Nhẹ Nhàng Đoạt Quyền.
Đại Chu vương nhìn thoáng qua Tô Vũ, nửa ngày sau mới lộ ra nụ cười nhàn nhạt, hơi hơi khom người khẽ đáp: “Chu Thiên Tề không có dị nghị gì”
Mà Đại Tân vương bên kia đang nửa ngủ nửa tỉnh, bị Đại Hạ vương chọc chọc vào eo mấy cái, mơ hồ tỉnh lại: “Tần Quảng tiếp lệnh!”
Các vị vô địch đều ôm tâm tình phức tạp.
Một mặt nghĩ rằng hai vị này không có ý kiến, vậy thì xem như sắp xếp của Tô Vũ đã thông qua.
Một mặt họ lại hơi không cam tâm, hai vị này đều cúi đầu xưng thần, những người khác… aiii, không có cách nào khác, về sau phải thật sự nghe Tô Vũ định đoạt rồi!
Hắn mới là chủ của Nhân cảnh!
Chỉ nhẹ nhàng như vậy đã hoàn thành chuyển quyền.
Nhưng mà, những kẻ kịch liệt phản đối trước đó đều đã chết.
Đại Nguyên vương, Đại Liêu vương đều chết trận.
Hiện tại, những người khác đúng là không có dũng cảm để nói, cũng không có thực lực đứng ra phản đối.
Tầm mắt Tô Vũ nhìn chung quanh một vòng, sau đó nhìn về phía Đại Thương vương, thản nhiên mỡ lời: “Đại Thương vương có ý kiến gì không?”
Đại Thương vương thấy tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, thậm chí ngàn vạn tướng sĩ bên dưới cũng đều đang nhìn ông, vẻ mặt ông rất phức tạp, rõ ràng lời lúc trước mà ông từng nói, Tô Vũ vẫn còn ghi nhớ.
Lòng dạ Tô Vũ rất hẹp hòi.
Dạng người lòng dạ hẹp hòi như thế mà chấp chưởng Nhân cảnh đúng là không thể không khiến người ta lo lắng, nhưng mà ông biết, lúc này đại thế của Tô Vũ đã thành!
Đại Chu vương và Đại Tân vương không phản đối, chẳng có bất kỳ người nào đủ quyền lực hay tư cách để phản đối.
Đại Thương vương thở dài một tiếng, cung kính khom người: “Thương Vân Triệu không có dị nghị!”
Tô Vũ mỉm cười, cất cao giọng: “Đã không có ý kiến gì nữa thì các phủ mau phái nhân thủ gia tốc kiến tạo Vũ Hoàng phủ đi, tất cả sức người vật lực đều do các phủ chung sức!”
“Vâng”
Bên cạnh, Hạ Hầu gia và Chu Thiên Đạo bỗng nhiên cùng nhau hô lên một tiếng, hai người đối mặt mà cười đầy ẩn ý sâu xa, cười tới nỗi khiến mọi người chung quanh không rét mà run.
Các vị vô địch khác liếc nhau, dồn dập cúi đầu: “Tuân lệnh Thánh Chủ!”
Nhân cảnh đã định toàn cục!
Tô Vũ cười nói: “Trận đại thắng này là để chúc mừng! Đại Chu vương, mệnh ngươi trong vòng ba ngày xây xong Chu Thiên thập phương đại trận, ta muốn tổ chức đại khánh cho Nhân tộc, đổ mưa nguyên khí suốt mười ngày không ngừng, toàn dân cùng chung vuil”
Đại Chu vương thấy lòng quá mệt mồi.
Đệt!
Ngươi có thể nói tiếng người được không?
Muốn Nhân cảnh liên tục đổ mưa nguyên khí trong vòng mười ngày, ngươi còn là người sao?
Lão tử sẽ chết đó!
Dù lão tử là Hợp Đạo thì cũng không chịu được đâu!
Y còn đang suy nghĩ, sau một khắc, thiên địa chợt reo hò.
“Đa tạ Thánh Chủ!”
Hạ Hầu gia và Chu Thiên Đạo lại lần nữa lớn tiếng dẫn dắt, giữa đất trời, tiếng hoan hô vang vọng:
“Đa tạ Thánh Chủ!”
Thanh âm vang ra từ các đại phủ, thiên địa vì đó mả reo hò!
Ngươi không vui thì cũng vô dụng.
Giọng Tô Vũ truyền khắp Nhân cảnh, hàng chục tỷ sinh linh Nhân cảnh đều nghe được, ai nấy đều vô cùng hưng phấn vì sự kiện đổ mưa nguyên khí liên tiếp mười ngày.
Trời ạ, tu giả đều sắp điên lên rồi.
Nhớ ngày đó khi Tô Vũ bắt đầu khai Nguyên khiếu, hắn muốn có một giọt Nguyên Khí dịch đều vất vả khổ cực, chẳng thể nào mua nổi thứ đồ chơi kia!
Hiện tại Tô Vũ lại ra lệnh cho đổ mưa Nguyên khí liên tục trong mười ngày… Mọi người quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Tâm Đại Chu vương quá mệt mỏi, y thấp giọng nói: “Thánh Chủ, nguyên khí sẽ không đủ… ‘ Tô Vũ bình tĩnh ngắt lời: “Sao lại như vậy? Nhiều thi thể vô địch thế kia, có bộ còn nguyên không phá toái, nguyên khí nồng đậm hết sức! Huống chi, nguyên khí ở Nhân cảnh bây giờ nồng đậm hơn trước gấp trăm lần, ta chém 25 tôn vô địch, nguyên khí tràn lan khắp Nhân cảnh, dùng 25 thi thể vô địch để trải đường thì sao lại không đủ?
Đại Chu vương, nhiệm vụ đầu tiên sau khi thành lập Thánh địa, ngài lại muốn đùn đẩy sao?”
Má nó, ngươi nhất định là cố ý nhằm vào ta!
Nhất định!
Đại Chu vương sắp mắng chết Tô Vũ rồi, y cười gượng đáp: “Thánh Chủ hiểu lầm, nếu vậy thì ta cần vài vị Vĩnh Hằng giúp đỡ… “
“Đại Thương vương, Đại Sở vương, Đại Kim vương, Tiểu Chu vương, Chu Phủ chủ, Chu Phủ trưởng, các ngài hãy hỗ trợ Đại Chu vương hoàn thành nhiệm vụ!” (Chu Phủ chủ ở đây là Chu Phá Thiên, không phải Chu Thiên Đạo) Nghe thế, sắc mặt mọi người đều dị dạng.
Ông trời ơi!
Sự chèn ép tới nhanh như vậy sao?
Đều là người của cùng một hệt!
Ngươi có phục hay không?
Đại Chu vương cười khổ, ngoài cười nhưng trong lòng không cười nổi, coi như ngươi lợi hại!
Mấy vị vô địch khác liếc nhìn nhau, đều hơi bất đắc dĩ, dồn dập mở miệng nói: “Tuân lệnh!”
Tô Vũ cười tươi như gió xuân ấm áp, khác hoàn toàn so với vẻ nghiêm túc mới rồi: “Vậy chuyện này làm phiền chư vị!”
Nụ cười của hắn xán lạn mà tươi tắn!
Trong nháy mắt, vài vị vô địch đều cảm thấy như gió xuân ấm áp thổi qua, Tô Vũ thật sự là nhân vật có thể dựa vào, đây chính là người chúng ta tín nhiệm, không hổ là Nhân Chủ của Nhân tộc…
Nhưng rất nhanh họ đều thanh tỉnh, ai nấy đều thầm mắng, thật giỏi, còn dùng thân văn làm ảnh hưởng đến chúng taI Đúng là không phải người!
Mà giờ khắc này, mấy vị Đại Minh vương đều lo lắng nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ đang muốn lập uy, vừa đến đã đem Đại Chu vương ra khai đao, cũng không sợ Đại Chu vương chẳng chịu cho ngươi sắc mặt tốt, làm xấu mặt ngươi trước toàn thể mọi người à?
Tô Vũ thật sự không sợ!
Đại Chu vương nghe lệnh là tốt nhất, không nghe… Ha ha ha, ta liên bỏ đi, đi thật luôn!
Đại Chu vương muốn lấy ta làm đao nhưng lại không muốn nghe lệnh của ta, ta còn quản ngươi làm gì, lập tức rời khỏi cho xong.
Ô Nhân cảnh, ta đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, giết nhiều Hợp Đạo và vô địch như vậy, chuyện nên làm thì đều làm rồi.
Chi bằng chạy về cổ thành, thỏa sức tiêu dao!
Không được thì tìm tiểu giới để tu dưỡng một thoáng, đại khái cũng không ai có thể tìm ra mình.
Đáng tiếc, Đại Chu vương vẫn rất nghe lời.
Tô Vũ có hơi tiếc nuối!
Vừa rồi đã không thể ném nồi đen cho Đại Chu vương, bằng không hắn cứ bảo hôm nay bị Đại Chu vương chọc tức nên bỏ đi.
Đại Chu vương bức đi Thánh Chủ vừa ra sức vì Nhân tộc, có thể thấy rõ lòng lang dạ thú của vị này!
Sở đĩ có tâm tư đó là bởi vì hắn nhìn không thấu Đại Chu vương, trong lòng vẫn giữ mấy phần nghỉ ky cùng lo lắng.
Dù sao biết y không phải người tốt là được rồi!
Đối diện, Đại Chu vương vẫn mỉm cười nhàn nhạt nhìn Tô Vũ.
Cái tên này, ngươi còn có thể nói gì nữa đây?
Ngươi bảo ta làm gì thì ta đều đồng ý.
Ngươi muốn bẫy ta sao?
Tô Vũ cũng lười nói gì thêm, chuyển sang việc khác: “Đại Hạ vương, Đại Minh vương suất lĩnh trú quân, đóng quân tại phòng tuyến Đông Liệt cốc, thông cáo cho vạn tộc biết tiếp tục mở ra cuộc chiến dưới vô địch, để Nhân tộc luyện binh!”
Đại Hạ vương ngạc nhiên hỏi: “Sao vạn tộc có thể đáp ứng?”
Tô Vũ lạnh lùng đáp: “Tại sao không thể? Chư Thiên chiến trường còn có hàng loạt tài nguyên, không chiến vậy thì chúng ta bèn xâm lấn tiểu giới, chém giết cường địch, cướp đoạt tài nguyên!
Thần Ma Tiên Long, có tộc nào mà không có thực dân trong tiểu giới? Vô địch xuất chiến cũng giết không tha! Hợp Đạo của Nhân tộc là để trưng à?”
“Không có cuộc chiến vô địch thì Nhân tộc coi như luyện binh, ta muốn có thêm nhiều Nhật Nguyệt xuất hiện, chuẩn bị cho việc chứng đạo vô địch!”
Hắn nhìn tướng sĩ bên dưới, quát lớn: “Chư tướng sợ chết sao? Dám chiến không?”
“Không sợ! Dám chiến!”
Núi kêu biển gầm!
Xúc động vạn phần!
Đương nhiên là họ dám!
Trước đó Tô Vũ đã nói nếu trận chiến này đại thắng thì sẽ là lúc mở ra chiến trường cho quân sĩ Nhân tộc, tiếp theo chính là cuộc chiến của bọn họi Quả nhiên, lúc này Tô Vũ đã thực hiện!
Chương 2544: Học Theo Bạch Phong.
Tô Vũ lại nói: “Đại Tần vương thụ thương, Đại Hạ vương hãy làm Tru Thiên đại nguyên soái! Hạ Long Võ, Tân Trấn, Chu Thiên Phương, Vương Hổ làm Tướng quân bốn phương, chinh chiến chư thiên, nâng cao uy phong của Nhân tộc ta, phục hồi vinh quang thượng cổ! Vương Hổ, ngươi làm Chinh đông tướng quân, canh giữ phía đông Nhân tộc, dọn sạch chiến khu đông bộ, hết thảy tiểu giới bên đó nhất định phải thuần phục, không phục thì diệt giới, diệt tộc!”
“Vâng!”
Diệt Tằm vương rất hưng phấn, cảm giác bầu nhiệt huyết trong người đang dồn dập dâng lên, kích động vạn phần!
Ông cấp tốc tiếp lệnh!
Mà mấy vị vô địch khác cũng mau chóng lớn tiếng đồng ý!
Thực sự là ai nấy đều thấy kích động, lần này đại chiến kết thúc, Nhân tộc đại thắng, xem ra Tô Vũ muốn nhân cơ hội càn quét vạn giới, chinh chiến các tiểu giới, thừa dịp đại tộc co đầu rút cổ mà đi trước chiếm lấy tài nguyên, cường hóa bản thân.
Đây đích xác là cơ hội tốt!
Lúc này, cường tộc không còn dám chiến, sợ rằng phải chờ tới khi Thượng giới mở ra, đây cũng là cơ hội hòa bình hiếm có để mà phát triển.
Dùng tài nguyên tiểu giới để cường hóa Nhân tộc.
Nếu ngàn vạn đại quân có thể sản sinh ra một vài Nhật Nguyệt, vậy thì sẽ có người kế tục chứng đạo, không giống như bây giờ, dù có sẵn vật gánh chịu nhưng lại chẳng có ai để mà chứng đạo.
Mà tâm tình các vị vô địch càng thêm phức tạp.
Khá lắm, binh quyền đều nắm trong tay!
Đại tướng bốn phương đều có quan hệ với Tô Vũ, Đại Minh phủ, Đại Hạ phủ, bao gồm cả Diệt Tằm vương đều có liên hệ với hắn.
Lần này Tô Vũ đúng là đã phát huy đại thế tới cực hạn.
Hôm nay, nơi đây chính là sân nhà của hắn!
Mọi việc đều do hắn quyết định!
Thừa dịp mọi người không thể phản bác, cấp tốc đoạt quyền, ngàn vạn đại quân bị hắn nắm giữ, Thánh địa thành lập, uy vọng của Tô Vũ cũng thành!
Về sau nếu ai dám phản bác thì sẽ không được trọng dụng!
Đại Hạ vương cũng là dáng vẻ ngựa không dừng vó, lớn tiếng hiệu lệnh: “Chư quân Chư Thiên phủ theo ta vào Chư Thiên chiến trường!”
“Vâng!”
Sau một khắc, ngàn vạn đại quân bắt đầu truyền tống vào chiến trường Chư Thiên, trước đó vô địch đại chiến khiến đại quân phải rút lui, bây giờ đại quân lại lần nữa tiến vào chiếm giữ khu vực bên ngoài.
Tô Vũ yên lặng quan sát, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh.
Làm lão đại thì phải có phong thái lão đại!
Ta nói như thế nào thì phải làm như thế đó!
“Những người khác tản đi, nhanh về dưỡng thương, trận chiến này, mọi người bị thương cũng không nhẹ!”
Dứt lời, hắn lại nói: “Mấy phủ có vô địch ngã xuống sẽ được trợ cấp hai vật gánh chịu thu được từ chiến trường!”
“Tất cả tài nguyên thu được đều sung vào bảo khố Vũ Hoàng phủ.
Chu phủ chủ, Hạ Hầu gia, hai vị cùng nhau chấp chưởng phủ khố, kiểm kê vật tư, dùng quân công khen thưởng các cường giả Nhân tộc! Đồng thời soạn một nửa trong đó ra, mấy ngày tới ta sẽ đi tặng cho các tộc xuất chiến!”
“Vâng!”
Hạ Hầu gia và Chu Thiên Đạo dồn dập đáp lời, hai vị liếc nhìn nhau, trong mắt lấp lánh ánh lửa, khá lắm, có thêm một đối thủ cạnh tranh rồi!
Đối diện, Đại Chu vương nhìn một hồi, nghe một hồi, thấy Tô Vũ an bài vẫn coi như ngay ngắn rõ ràng, y hơi có chút ngoài ý muốn, truyền âm hỏi:
“Thánh Chủ có rảnh nói chuyện phiếm vài câu được không?”
Tô Vũ liếc mắt nhìn y, cười tửm tỉm đáp: “Không rảnh!”
Đại Chu vương khựng lại!
Ngươi không có gì muốn hỏi à?
Tô Vũ không vội, ta đây chẳng muốn hỏi!
Thực lực bây giờ của ta không bằng ngài, không muốn nói chuyện với ngài!
Ta muốn tới nhà cũ của Văn vương tiếp tục làm bản thân mạnh lên, ta muốn tìm ra đạo riêng của mình, chờ ta mạnh mẽ rồi ngài muốn nói liền nói, không muốn nói thì ta cũng lười nghe!
Đại Chu vương bất đắc dĨĩ, tiếp tục truyền âm qua:
“Là một ít tình huống liên quan tới Thượng giới.. “
“Không muốn biết!”
Tô Vũ bình tĩnh truyền âm đáp: “Chờ ta giết Phù vương xong, tự nhiên sẽ hiểu rõ hết thảy!”
Đệt Mọe nó, người có thể đi theo lộ trình bình thường được không?
Đại Chu vương thấy tâm quá mệt, vị này thật khó đối phó, y nghĩ Tô Vũ còn trẻ hẳn là lòng hiếu kỳ sẽ lớn, nhiều ít gì sẽ cảm thấy tò mò.
Tô Vũ thì ngược lại!
Hắn không hỏi cũng không muốn biết gì hết.
“Chuyện này liên quan tới vài bí mật thượng cổ..
Tô Vũ truyền âm ngắt lời ngay: “Không hứng thú, cũng không muốn biết! Chờ ta mạnh mẽ bước vào Đại Đạo cảnh, thượng cổ hay Thái Cổ gì đó, hết thảy bí mật đều sẽ rộng mở trước mắt ta! Hiện tại biết nhiều chỉ thêm loạn tâm cảnh!”
Đại Chu vương thở dài một tiếng.
Được rồi, ta phục.
Ngươi lợi hại!
Cái tên này chính là không muốn nói thêm gì với ta, lo lắng ta hố ngươi đúng không?
Sao ta có thể làm như vậy!
“Còn về mảnh vỡ Liệp Thiên bảng.. “
“Không vội, hiện tại Giám Thiên Hầu đã nhận lấy kinh hãi, dù hợp nhất thì y cũng không dám đoạt, chờ y hết hoảng sợ rồi hằng tính”
Được thôi.
Đại Chu vương không còn biết nói gì, kệ ngươi!
Tô Vũ cũng không muốn nhiều lời, hắn có rất nhiều chuyện phải lo, không có thời gian đấu khẩu với Đại Chu vương.
Hiện tại hắn chỉ muốn đi tới nhà cũ của Văn vương, tiếp tục tâm sự nhân sinh với Tiểu Bạch Cẩu.
Chuyện hạnh phúc nhất trên đời chính là có một tiểu cầu rất mạnh mẽ lại rất dễ nói chuyện, có thể hàn huyên về sự đời với ngươi.
Còn những vấn đề khác… cứ tạm để qua một bên đi!
Thực lực bản thân không đủ, nói cái gì cũng vô ích, nếu ta chỉ là Nhật Nguyệt thông thường, đại khái Đại Chu vương sẽ chẳng buồn liếc mắt nhìn ta.
Bản thân mạnh mẽ mới là điều căn bản!
Bản thân mạnh mẽ, đồng thời chỗ dựa sau lưng cũng cứng rắn, vậy thì những người này sẽ phải cầu xin chính mình, nhìn đi, lần này xin mình làm Thánh Chủ, lần sau sẽ phải xin mình lắng nghe, cầu cạnh được kể bí mật cho mình biết!
Đối với thương tích của Đại Tân vương bọn họ, Tô Vũ cũng không có cách nảo.
Hắn có không ít bảo vật, có điều đối với cường giả đỉnh cấp như thế thì tác dụng của bảo vật chữa thương đều không quá lớn.
Tam thân bị trảm, dù có vật gánh chịu thì muốn khôi phục cũng không phải chuyện một ngày hai ngày, sau này hắn sẽ hỏi xem Tiểu Bạch Cẩu có biện pháp nào hay không.
Còn những chuyện khác thì cứ mặc kệ vậy.
Ngàn vạn đại quân dân dần truyền tống rời đi, Tô Vũ mở miệng nói: “Đại Chu vương, trước sáng mai, các vị hãy bố trí xong đại trận, ngày mai, ta muốn nhìn thấy mưa nguyên khí rơi khắp Nhân cảnh!”
“,.
Tuân lệnh!”
Đại Chu vương nhìn hắn một cái, giờ khắc này, y chỉ cảm thấy hết thảy âm mưu quỷ kế, hết thảy tính toán, hết thảy lời nói gì cũng đều vô dụng!
Đây là phong cách mà Tô Vũ học theo Bạch Phong!
Ta dùng nắm đấm thu phục ngươi trước rồi bàn sau, Bạch Phong yếu như vậy nhưng đấu với Lưu Hồng lại một mực thắng, ngươi không phục cũng không được.
Lưu Hồng thắng rất nhiều người, thiên tài cùng thời đại đều thua thiệt trước mặt ga, duy chỉ có Bạch Phong là không.
Bạch Phong mới là kẻ đại trí giả ngu, ta biết ta nói không lại ngươi, ngươi mà đến đây thì ta cứ đấm ngươi trước đãi Tô Vũ không gặp riêng bất cứ ai, hắn xé rách hư không, tan biến khỏi Chư Thiên phủ.
Có người đại khái đoán được hắn đi đâu, mấu chốt là đoán được thì cũng vô dụng, những người khác sẽ không vào được!
= Chương 2545: Quay Lại Nhà Cũ Của Văn Vương.
Tỉnh Lạc sơn.
Tô Vũ đã trở về, thực ra hắn đi không bao lâu, một trận đại chiến từ buổi sáng kéo dài đến bây giờ, trời cũng vừa mới chuyển tối mà thôi.
Trong đâu, Thư Linh truyền âm nói: “Thực lực Đại Chu vương rất mạnh”
Tô Vũ gật đầu, đoạn hỏi: “Thư Linh tiền bối, ngài nói xem y có phải người ở thời đại này hay không?
Y có lớn tuổi không?”
“Cái này thì không dễ phán đoán, ta không tiện dò xét sâu, đó là hành vi khiêu khích”
“Ngài cảm thấy y có ác ý với ta không?”
“Ƒa nhìn không ra.”
Tô Vũ không hỏi nữa, không sao hết, tối thiểu hiện tại Đại Chu vương sẽ không đối nghịch với hắn là được rồi.
Rất nhanh, Tô Vũ hạ xuống thung lũng.
Trong đâu, Trà Thụ có phần không vui lắm, phụng phịu nói: “Giờ trở về luôn sao? Không đi ra ngoài chơi xíu à? Ta nghe Phì Câu nói bên ngoài chơi vui lắm!”
Tô Vũ dỗ dành nàng: “Lần sau sẽ đi, còn nhiều cơ hội mà!”
“Vậy thì được!”
Trà Thụ cũng không nói nữa, rất nhanh, Thời Gian sách hơi hơi chấn động, một cỗ quy tắc chỉ lực nhàn nhạt dập dờn lan ra, bây giờ Tô Vũ mới có thể hiểu đây là quy tắc chỉ lực.
Thời Gian sách rất mạnh.
Đáng tiếc có vẻ như nó đã bị thương nặng.
Sau một khắc, thác nước hiện ra trước mắt.
Tô Vũ hỏi: “Hai vị tiền bối, khi ta tiến vào, hai vị sẽ không bị ảnh hưởng chứ?”
“Yên tâm đi, không có việc gì!”
“Vậy thì tốt!”
Tô Vũ bước vào, thân thể hắn bị thời gian cọ rửa, rất nhanh hắn đã bước qua phía đối diện.
Một lát sau.
Phong cảnh như vẽ lại xuất hiện trước mắt hắn.
Đẹp không sao tả xiết!
Đầy khắp núi đồi là những đóa hoa nở rộ rất đẹp!
Nhà cổ, đại thụ, đồng hoa, chó con…
Nơi xa, Phì Câu vốn đang thiu thiu ngủ mở mắt ngay lập tức, thấy Tô Vũ thì nó liền vui vẻ đứng lên lắc đuôi: “Về nhanh vậy sao?”
Quả thực rất nhanh!
Tô Vũ nhìn về phía Tiểu Bạch Cẩu, trong lòng hắn vẫn còn hơi chấn động, trước đó hắn không biết Tiểu Bạch Cẩu mạnh cõ nào, hiện tại thì hắn biết rồi!
Tuyệt đối rất mạnh!
Có lẽ chưa bước vào Đại Đạo cảnh, thế nhưng so với Hợp Đạo thông thường thì nó mạnh hơn nhiều!
Tô Vũ chỉ mượn lực từ ba giọt tỉnh huyết thôi nhưng lại dễ dàng chém giết Hợp Đạo.
Rốt cuộc thì lão Quy hay Tiểu Bạch Cẩu mạnh hơn, điều này thật khó mà nhận định rõ ràng.
“Tiền bối, Nhân tộc ta đã đại thắng!”
Tiểu Bạch Cẩu nghe vậy thì lắc lắc cái đuôi, tâm tình có vẻ rất sung sướng: “Tốt lắm!”
“Ta tới là muốn mời tiền bối ăn Kim Sí Đại Bằng, hẳn là lâu lắm rồi tiền bối chưa ăn những thứ này nhỉ?”
Tô Vũ cười nói: “Còn có một con rồng nữa! Lần này ta mượn sức mạnh của tiền bối nên đã giết được một đầu Long cấp bậc Hợp Đạo, hai vị tiền bối ra tay cũng giúp ta giết một con Kim Sí Đại Bằng, đáng tiếc là Phượng Hoàng chạy mất, bằng không thì ta còn giết thêm Phượng Hoàng để cho ngài nếm thử mùi vị!”
Tiểu Bạch Cẩu ngoắt ngoắt cái đuôi: “Rồng ư? Thế thì không thể ăn, Kim Sí Đại Bằng thì được, thịt trên cánh cũng ngon lắm, ta có thể chỉ ăn mỗi cánh đại bàng thôi được không?”
Hợp Đạo hay không với nó chẳng hề quan trọng.
Quan trọng là tươi ngon đủ vị.
Nó đi theo hai vị đại lão đỉnh cấp của chư thiên vạn giới là Văn vương và Thời Gian sư, đồ ăn ngon nhiều không đếm xuểt “Dĩ nhiên là được!”
Tô Vũ tươi cười, lúc này, Thư Linh và Trà Thụ cũng ra ngoài, Trà Thụ hóa thành nữ đồng, có vẻ không vưi lắm: “Phì Câu, Hợp Đạo ngoài kia thật là lợi hại, còn có Tiên tộc gì đó nữa, ta và Thư Linh cùng nhau đánh chúng, đánh hai tên nhưng mà không đánh chết được!”
Tiểu Bạch Cẩu ngoắt ngoắt cái đuôi giống như đang trêu chọc nàng: “Ngươi không biết đánh nhau!”
“Cũng đúng!”
Hàn huyên vài câu, Tô Vũ lấy thi thể Kim Sí Đại Bằng ra ngoài, thứ này có kích thước rất lớn!
Rất nhanh, Tô Vũ dốc sức cắt hai cái cánh lớn xuống.
Vẫn rất lớn!
Tô Vũ lui lại, một lát sau Tiểu Bạch Cẩu chợt tan biến, khi nó xuất hiện trở lại, trên miệng ngậm một cây gậy thật dài, nó nói: “Dùng cái này mà xâu, đây là cây tùng hương do chủ nhân đào về từ cuối trời, mùi vị rất thơm!”
Phần cuối thiên địa?
Tô Vũ nhíu mày, Văn vương còn có sở thích này ư?
Đào cây về chỉ để làm xâu nướng thịt?
Thật lợi hại!
Tiểu Bạch Cẩu vứt gậy gỗ xuống, nhanh chóng chạy vào nhà ngậm ra rất nhiều thứ.
Cái gì cần có đều có!
Lò nướng, giá nướng, hàng loạt cây gỗ… Tiểu Bạch Cẩu ngoắt ngoắt cái đuôi, đoạn nói: “Dùng cây gỗ này mà nướng thịt, đây là do tiểu chủ tử chặt về, nhiều lắm, chúng ta có thể dùng một chút.
Đây là cây chặt từ Tiên tộc, Tiên giới có cây Thiên Nguyên thụ sinh trưởng dọc theo đại đạo của Tiên tộc, nó đặc biệt bền chắc, nướng lên thì mùi vị sẽ càng thơm!”
Cục lông nhỏ vội vã nhảy ra ngoải, vẻ mặt tràn đầy sùng bái và hâm mộ.
Tiểu cẩu ở thượng cổ biết cách ăn uống hưởng thụ như vậy sao?
Ta chỉ biết nuốt nuốt nuốt thôi!
So với Tiểu Bạch Cẩu, Cục lông nhỏ cảm thấy mình ăn uống quá sơ sải, nó còn từng nghĩ cứ trực tiếp ăn là tốt, sống chết gì cũng được!
Kết quả, Tiểu Bạch Cấu người ta lại tỉnh tế như vậy.
Không cách nảo so sánh được! Không cách nào so sánh được a!
Cục lông nhỏ nhảy tưng tưng trên đầu Tô Vũ mấy lần giống như đang nói, nhìn đi, người ta đi theo Văn vương có chất lượng sống thật là tốt, ta lăn lộn theo ngươi có vẻ như hơi bị kém!
Ta chỉ có thể ăn một ít quy tắc chỉ lực, thần văn hay là Thiên Nguyên khí rác rưởi mà thôi!
Xem người ta kia, toàn được ăn cái gì xịn xò không á!
Ta muốn ăn Thiên Cổ cũng chẳng được ăn!
Tô Vũ trợn trắng mắt!
Hắn đã hiểu!
Hiểu ý của Cục lông nhỏ, ngươi cút mọe nó luôn đi!
Ngươi cũng muốn được như thế?
Ngươi mà lợi hại như Tiểu Bạch Cầu thì ngươi muốn cái gì cũng có!
Còn dám so với Tiểu Bạch Cẩu người ta, cũng không nhìn thử xem mình là thực lực gì!
Rất nhanh, bữa thịt nướng đã bắt đâu.
Quá khó nướng!
Kim Sí Đại Bằng chính là Hợp Đạo, dù cho thần văn của Tô Vũ không yếu, thần văn ngũ hành Hỏa hay kể cả truyền thừa chi hỏa đều đã tấn cấp Nhật Nguyệt, nhưng mà đem ra nướng thịt thì cũng hết sức gian nan!
Thứ này chỉ sợ cần thời gian, then chốt ở chỗ ngay cả cây gỗ cũng không dễ nhóm lửa.
Này nếu như bị Thiên Đúc vương thấy được, đại khái muốn khóc.
Mấy cây gỗ đem ra làm củi này đều rất lợi hại, nếu Tô Vũ cho ông thì chắc chắn ông có thể chế tạo ra được Thiên binh!
Mà kỳ thật Tô Vũ cũng không quá để ý.
Mặc dù hắn biết thứ đồ chơi này rất trân quý.
Thế nhưng hắn cũng là nhân vật có tiền!
Tuy gia sản không nhiều bằng Văn vương, thế nhưng ở thời đại bây giờ thì cũng xem như phú hào số một, đốt chút Thiên binh làm củi thì vẫn dư sức.
Rất nhanh, một người, một tiểu cầu, một cục lông, một sách, một cây đều ngồi quanh bếp nướng, chờ được an thịt.
Tô Vũ vừa châm lửa vừa trực tiếp nói ngay vào điểm chính: “Các vị tiền bối, ta có rất nhiều nghi hoặc trong chuyện tu luyện muốn thỉnh giáo chư vị, chẳng hay các vị có thể giải thích cho ta được không?”
Tiểu Bạch Cẩu ngoe nguẩy cái đuôi: “Ngươi hồi đi, bất quá chúng ta chưa chắc đã biết, chúng ta không phải cái gì cũng hiểu như chủ nhân, thứ mà chúng ta biết cũng không nhiều”
Khiêm tốn!
Tô Vũ không khách khí nữa, nói thẳng: “Tiền bối, trước tiên ta hỏi một chuyện, với thực lực bây giờ của ta có hi vọng sớm chém giết được Hợp Đạo không? Ý ta là khi không mượn dùng ngoại lực ấy”
“Hợp Đạo rất lợi hại… “
Tiểu Bạch Cẩu vừa cất tiếng, Trà Thụ liền ngắt lời:
“Không lợi hại! Ngươi gạt người! Hợp Đạo rất yếu!
Ta và Thư Linh đều có thể đánh thắng, ngươi còn bảo là lợi hại lắm!”
Tiểu Bạch Cẩu không thèm để ý tới nàng, móng vuốt chỉ chỉ thịt đại bảng nướng: “Tên này không lợi hại! Kim Sí Đại Bằng không tự mình mở đạo, mà nó hợp đạo cũng không quá lợi hại! Hợp Đạo là đỉnh phong của dung nhập đạo, có lợi hại hay không thì còn liên quan tới vài vấn đề.
Đầu tiên, đại đạo mà nó dung hợp có lợi hại hay không, thứ hai, nó đã lý giải rõ được đạo ấy chưa, thứ ba, bản thần nó có lợi hại hay không… “
“Còn nữa, phải xem trên đại đạo này có nhiều người cùng dung đạo hay không, nếu nhiều người đều gánh vác quy tắc chỉ lực từ cùng một đại đạo, vậy thì không mấy lợi hại!”
Tiểu Bạch Cẩu nhìn về phía Tô Vũ, lẩm bẩm:
“Ngươi đã đạt được một chút truyền thừa từ chủ nhân đúng không”
Tô Vũ gật đầu, lấy ra Văn Mộ bia: “Là cái này!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










