[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 508 : Trận Chiến Kết Thúc. (c2536-c2540)
❮ sautiếp ❯Chương 2536: Trận Chiến Kết Thúc.
Tô Vũ nôn ra một ngụm máu, cũng không có thời gian đuổi giết thêm ai.
Cường giả Hợp Đạo đều đang vừa đánh vừa rút, rời khỏi chỗ hắn rất xa.
Mấy vị vô địch cầm chắc không thể thoát được thì đều dồn dập giết về hướng Nhân cảnh!
Đúng vậy, đám vô địch kia đến lúc này đều liều mạng lao về lối vào Nhân cảnh!
Chỗ xa xa, tiếng gầm gừ của Thiên Cổ truyền vang: “Giết, mau giết tới Nhân cảnh, tranh thủ thời gian cho Hoàng của các tộc, Vĩnh Hằng có thể diệt, Bán Hoàng mà diệt thì các tộc đều sẽ lâm vào nguy hiểm!”
Lời này vẫn có tác dụng!
Một số cường giả nhận thấy mình không thể thoát đi đều dồn dập đánh về lối vào Nhân cảnh!
Tiến vào Nhân cảnh!
Nhân tộc không muốn Nhân cảnh bị hủy thì nhất định phải trở lại thủ vệ!
Đại chiến bùng nổ, tiếng tự bạo bên tai không dứt Tô Vũ gắng gượng đứng lên phi tới cửa vào, Nhân cảnh phải được phòng thủ tối đa, đây là đại bản doanh, một khi bị phá hoặc để vô địch xông vào rồi tự bạo, không ai ngăn cản thì cả một thành trì đều sẽ bị hủy diệt trong giây lát!
Không chỉ hắn mà Đại Hạ vương, Đại Minh vương cũng không tiếp tục chém giết được nữa, ai nấy đều cấp tốc lao trở về!
Kể cả Đại Tần vương, ông đang giết về hướng Thân tộc cũng vội vã trở về viện binh, nói cho cùng, cuộc chiến chủng tộc đối với rất nhiều vô địch và Hợp Đạo cũng là vì tương lai của tộc mình mà thôi.
Sinh linh trong tộc bị diệt thì đại chiến đa phần liền mất đi ý nghĩa.
Tô Vũ vừa đuổi tới, một vị cường giả Long tộc lập tức đánh về hướng hắn, trong mắt kẻ kia mang theo vẻ điên cuồng, hoàn toàn không có dự định trổ về nữa, Long giới đã bị phong tỏa!
Oanh!
Tô Vũ bổ ra một đao, vừa bổ xong thì đối phương liền tự bạo, nổ cho Tô Vũ lại thổ huyết, một lần nữa đập vào giới bích.
Bất đắc dĩ vô cùng!
Thời khắc này Tô Vũ còn chưa lành vết thương lại bị nổi Các phương đều đang rút lui!
Mà ngay một khắc ấy, tiếng thở dài vang vọng đất trời.
Hai vị Hợp Đạo Tiên tộc đang giao thủ với Thư Linh, Binh vương bỗng cất tiếng: “Rút lui đi!”
“Binh giả, thiên địa làm vũ khí, vạn vật làm vũ khí, thương sinh làm vũ khí.. “
Nương theo âm thanh nỉ non của hắn, trong hư không chợt hiện ra ngàn tỉ đại quân hệt như cường giả chết trận những năm qua, ảo ảnh bao trùm thiên địa!
Trong tích tắc, tất cả mọi người đều bị những ảo ảnh kia bao trùm!
Âm âm!
Một đầu Đại Đạo hiện ra, trên đó có tiểu đạo bám vào, phút chốc đã bốc cháy lên!
Hư không chấn động!
Binh vương bùng cháy chính mình trợ giúp các tộc rút luil “Tiên tộc ta chắc chắn sẽ chiến đến cùng với Nhân tộc, không chết không thôi, mong rằng các tộc sẽ không sợ Nhân tộc! Õ Thượng giới, Nhân tộc đã diệt, khi kỳ hạn ngàn năm đến, Nhân tộc nhất định phải diệt!”
Giờ khắc này, thanh âm của Binh vương vang khắp chư thiên!
Thân thể hắn kịch liệt bùng cháy!
Lát sau đã phá vỡ phong ấn của Thư Linh!
Hắn chặt đứt vô số cành lá của Trà Thụ, trên người tràn lan ra hào quang kịch liệt, sau một khắc, tiếng nổ vang rền vọng khắp đất trời!
Binh vương vẫn lạc!
Hôm nay, đây đã là tôn Hợp Đạo thứ năm ngã xuống!
Mà Phù vương mang theo thân thể bị trọng thương cũng nhân cơ hội đó ném ra một tấm thần phù bao phủ thiên địa, thu các cường giả đang cấp tốc rút lui vào trong bùa chú.
Thần phù phá mổ thiên địa, thừa dịp Thư Linh bị tạc lui mà tan biến tức khắc!
Thiên địa an tĩnh!
Bên chỗ lão Quy, Ma Kích cũng đâm ra một kích xuyên phá thiên địa, trực tiếp bùng cháy trường kích mở ra một thông đạo, mang theo Ma Hoàng và Minh Hoàng nhanh chóng tan biến!
Thiên Uyên giới vực.
Thiên Cổ và Giám Thiên Hầu đánh bay Bánh Nhân Đậu, đánh lui Đại Chu vương, sau đó mấy người phất tay bao phủ thiên địa, đem những cường giả còn đang chém giết lẫn nhau vội vã rút lưi!
Năm tôn Hợp Đạo ngã xuống, trận chiến này cũng nên kết thúc rồi!
Nếu còn chiến tiếp thì các tộc đều có nguy cơ bị hủy diệt.
Rút về bản giới, cố thủ bản giới!
Bánh Nhân Đậu còn muốn đuổi theo, Đại Chu vương vội hô: “Giặc cùng đường chớ đuổi!”
Bánh Nhân Đậu quay đầu, chỉ thấy Đại Chu vương đã thở hổn hển, vẻ mặt ảm đạm, bốn phía, Nhân tộc cũng giết ra từ trong Thiên Uyên giới vực, lúc này họ đã mất đi vài vị cường giả Nhân tộc!
Đại Chu vương quay đầu, thâm thổ dài một tiếng, không biết là nên vui hay buồn!
Họ đã mất 6 vị vô địch Nhân tộc trong trận chiến tập kích Thiên Uyên giới.
Ninh Hồng, Đại Lương vương, Đại Việt vương, Đại Liêu vương, Đại Mân vương và một vị vương mới chứng đạo sau này.
Mà ở Nhân cảnh thì có Đại Nguyên vương và Đại Trịnh vương chết trận.
Sau một trận chiến, Nhân tộc đã chết trận 8 tôn vô địch.
Số còn lại thì tam thân cơ hồ đều có tổn thương.
Còn đuổi làm cái gì?
Nếu đuổi tiếp, vô địch Nhân cảnh sẽ chết hết sạch!
Đại Chu vương nghiêng đầu nhìn nơi xa, đè xuống bị thương, lộ ra nụ Cười.
Thắng rồi!
Trận chiến này họ đánh giết 5 tôn Hợp Đạo vả trên trăm vô địch!
Nhân tộc đại thắng!
Triều tịch thứ mười, Nhân tộc nghịch chuyển xu hướng suy tàn, trận chiến ngày hôm nay đã đủ cho Nhân tộc chiếm cứ ưu thế tuyệt đối trước khi Thượng giới mở ra!
“Tô Vũ…
Lẩm bẩm một tiếng, Đại Chu vương lộ ra nụ cười xán lạn.
Lát sau, một vị nam tử cụt một tay lảo đảo đi tới, nhìn về phía Đại Chu vương, cũng lộ ra nổ nụ cười rồi ầm âm ngã xuống đất!
“Lão Tần!”
Một đám cường giả Nhân tộc kinh hô, Đại Chu vương cấp tốc phá không lao đi, kiểm tra một hồi mới thở phào, nhẹ nhõm nói: “Không chết được, nhưng cũng coi như phế đi, may mà Tô Vũ quật khởi, không sợ không có ai tiếp ban!”
Một đám vô địch lộ ra ánh mắt dị dạng, lời ngươi nói cứ như Đại Tần vương chết thì cũng không có việc gì ấy!
Nhưng nói thật thì… Đại Chu vương nói không sail Tô Vũ thật mạnh!
Nếu không phải nhờ có hắn thì cũng không có thời khắc đại thắng bây giờ!
Đại Tần vương không chết là được!
Còn chuyện bị trọng thương thì cứ tập làm quen thôi, hơn 400 năm trước, Đại Tân vương thường xuyên rơi vào tình cảnh như thế, không phải vẫn sống rất tốt sao?
Mà ở Nhân cảnh, Tô Vũ thở dốc một tiếng, quát to: ‘Không cần đuổi, Hà Đồ, mang theo Tử Linh trở về đi, đừng chạy!”
Nơi xa, Hà Đồ cấp tốc trở về!
Những Tử Linh quân chủ đuổi theo sau y ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai nấy đều rất sợ hãi!
Đại chiến kết thúc?
Vậy chúng ta phải làm sao?
Có Tử Linh quân chủ truyền âm nói: “Chạy đi, chạy đến tiểu giới.
Lời còn chưa dứt, thanh âm của Tô Vũ đã chấn động bên tai: “Các vị Tử Linh quân chủ, bây giờ các vị trở về Tử Linh giới vực thì ta sẽ không truy cứu, ai dám can đảm chạy loạn hay giết lung tung thì chắc chắn phải chết!”
Cả đám hốt hoảng, vội vàng ngoan ngoãn theo sát Hà Đồ, điên cuồng bay về phía các cổ thành.
Trỡ về thôi!
Hôm nay không thể trêu vào các vị cường giả ở nơi đây được!
Đây đại khái cũng là lúc đám Tử Linh quân chủ nghe lời nhất.
Thật là đáng sợ, đại chiến kết thúc rồi, mấu chốt là đám Hợp Đạo bên phe Nhân cảnh đều đang sát khí ngút trời, Tử Linh cũng sợ chết chứ bộ.
Một đám Tử Linh nhanh chóng trở về Tử Linh giới vực, đại chiến theo đó mà chính thức khép lại!
Sau một trận chiến, các tộc chết trên trăm vô địch, năm vị Hợp Đạo vẫn lạc!
Triều tịch thứ mười, trận chiến tối cường đã kết thúc!
Chương 2537: Khờ Mập Mạp.
Đại chiến kéo dài cả ngày cuối cùng cũng hạ màn.
Ai về nhà nấy.
Các tộc dồn dập lui về bản giới, phong tỏa lối vào giới vực, Long tộc không có Hoàng giả trấn giữ, sau khi Long Hoàng ngã xuống, thậm chí không ít cổ lão còn tự bạo thân thể để lấy thân xác phong bế giới vực, đề phòng Nhân tộc tập kích.
Thiên Uyên hủy diệt, Linh giới chấn động, Kim Sí Đại Bằng nhất tộc cũng sụp đổ.
Đây chính là cuộc chiến vạn tộc!
Đại tộc mạnh hơn, cường giả tuyệt thế chết trận, tùy thời đều có mối nguy hủy diệt.
Nội tình không đủ thâm hậu, một lần triều tịch chi biến lựa chọn sai lầm liền có thể trở thành lịch sử, trở thành quá khứ, trở thành chủng tộc chỉ còn trong truyền thuyết.
Các tộc Nhân, Thần, Ma, Tiên xưng bá chư thiên, nội tình thâm hậu là nguyên nhân chính.
Nhân tộc có khả năng lôi kéo đồng minh.
Tiên tộc có khả năng gọi hai vị Hợp Đạo hạ giới, Ma tộc có khả năng gọi các lão giả đã chết trong truyền thuyết.
Thần tộc vô cùng điệu thấp cũng bởi vì không đánh tới Thần giới, Thần Hoàng cũng không lâm nguy, bằng không có lẽ sẽ có chuyện ngoải ý muốn xảy ra.
Ngoài lối vào giới vực Nhân tộc.
Tô Vũ thở hổn hển mệt mỏi.
Trận chiến này hắn đã giết từ Nhân cảnh ra tới chư thiên, giết vô địch, giết Hợp Đạo, giết cho bản thân hắn vết thương chồng chất, giết cho hắn mệt đến không thể không thở dốc.
Lúc này, một số vô địch Nhân cảnh còn đang quét dọn chiến trường, Tô Vũ nhìn thoáng qua nhưng cũng không hứng thú nhìn nhiều.
Quá mệt mỏi!
Bên cạnh, Thiên Diệt cũng thở phì phò, cầm đại bổng đi tới, cười ha hả nói: “Đánh sảng khoái quá, Tô Vũ, lúc nào lại đánh nữa?”
Tô Vũ bất đắc dĩ, khẽ cười đáp: “Thiên Diệt đại nhân, lần sau tái chiến, dưới Hợp Đạo chỉ sợ đều sẽ gặp nguy hiểm”
Thân hình cao lớn của Thiên Diệt nhìn xuống Tô Vũ rồi khẽ nhíu mày: “Ta cảm thấy ngươi đang khinh bỉ ta?”
Tô Vũ xua tay: “Tuyệt đối không có!”
“Hừt”
Thiên Diệt hừ lạnh một tiếng, tuyệt đối là có.
Cái gì gọi là dưới Hợp Đạo đều sẽ gặp nguy hiểm.
Ta thì làm sao?
Thực lực của ta dưới Hợp Đạo thì thế nào hả?
Nơi xa, lão Quy không lại gần, có điều thanh âm của lão vang tới: “Tất cả thả binh khí lại trấn áp lối đi, Tử Linh giới vực rung chuyển, mau trở về tu dưỡng! Tô Vũ, chúng ta đi trước, xử lý xong sự tình thì nhanh trở về Thánh Thành!”
Tử Linh giới vực quả thực đang rung chuyển.
Lần này giết hai tôn Hầu, bây giờ chỉ sợ Đông vương sẽ muốn làm loạn, lão Quy cũng cần phải nghĩ biện pháp giải quyết phiền toái này.
Thiên Diệt bĩu môi, được thôi.
Vốn dĩ hắn ta còn muốn đi chơi một hồi nữa!
Nơi xa, Vân Tiêu vẫn còn đang phẫn nộ, tức giận quát: “Lúc nào mới có thể giải phong đây? Tiện nhân kia, hai lần rồi mà ta đều không thể giết ả!”
Lão Quy và Tô Vũ đều im lặng, vị này ôm chấp niệm giết Hàm Hương Tiên vương rất nặng!
Đáng tiếc, Vân Tiêu mới là bát đoạn, Hàm Hương lại là cửu đoạn.
Dung binh pháp của Vân Tiêu mặc dù mạnh hơn tam thần pháp của Hàm Hương Tiên vương một chút, bát đoạn đánh cửu đoạn cũng không chênh lệch, nhưng nàng còn có tượng đá phong ấn, chung quy cũng không chiếm cứ ưu thế gì nhiều.
Tô Vũ cười không nói gì, chắp tay với những vị trấn thủ đang thở hổn hển nơi xa rồi nói: “Chư vị cứ trổ về trước đi, ta sẽ về sớm thôi!”
Tỉnh Hồng mỉm cười: “Có việc lại kêu chúng ta!”
“Được!”
Nương theo lời Tô Vũ nói, một đám trấn thủ dồn dập trổ về cổ thành, cổ thành lại lần nữa trấn áp lối đi Tử Linh, trong chớp mắt, 36 tòa cổ thành tan biến, bọn họ cũng cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Trận chiến này trấn thủ cũng là người người mang thương, mà Tử Linh giới vực còn đang chấn động, bọn họ phải quay về trấn áp rung chuyển mới được.
Sau khi cổ thành nhất mạch rời đi, Tô Vũ nhìn về phía hơn mười vị Thực Thiết Thú.
Bỗng nhiên hắn rất muốn phì cười.
Bởi vì… những vị này đều là một cái khuôn đúc ra.
Hơn mười vị Thực Thiết Thú đều có cùng một biểu lộ, một tư thái, một dạng vũ khí, mắt ai cũng có quầng đen lớn như nhau lại đều đang gặm trúc… Tô Vũ nhất thời rất muốn cười.
Bất quá, hắn vẫn miễn cưỡng nhận ra Cửu Nguyệt trong đó, cái đầu của vị này hơi nhỏ hơn một chút.
Hắn cũng nhận ra Thực Thiết Thú Hoàng, cái đầu của vị này lớn nhất.
Một đám Thực Thiết Thú đều đang gặm trúc, rất nhanh, Tô Vũ còn nhận ra một vị Thực Thiết Thú rất quen – Khờ mập mạp.
Đối phương vốn là kẻ bên cạnh Chu Hồng Lượng ở Đại Minh phủ, không biết từ lúc nào thì nó đã xâm nhập vào nhóm Thực Thiết Thú này rồi.
Khờ mập mạp cũng phát hiện ra Tô Vũ đang nhìn mình, cười ngây ngô một tiếng rồi mở miệng nói:
“Tô… Tô Thánh Chủ, ta muốn trở về Thực Thiết Thú giới, thực lực của ta quá yếu, tộc nhân ta lại ít, ta trổ về thì thực lực mới có thể tiến bộ một chút”
Khi nó nói chuyện, đằng sau bỗng nhiên lộ ra đám Thực Thiết Thú nho nhỏ đang cố trẻo lên trên đầu nó.
Tô Vũ hiểu rõ!
Đây là muốn mang con về nhà, nam nhân lang thang bên ngoài một mình thì không quan trọng, nhưng sau khi có con nhỏ thì vẫn phải về nhà mới được!
Khờ mập mạp đáng thương!
Tô Vũ cười nói: “Cũng tốt, ngươi đã sống ở Nhân cảnh nhiều năm, tùy thời có thể trổ về!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía Thực Thiết Thú Hoàng to lớn, chắp tay cảm kích: “Lần này đa tạ Thú Hoàng đại nhân!”
Thực Thiết Thú Hoàng đang ăn trúc, cũng không thèm để ý mà chỉ ung dung đáp: “Nhân chủ khách khí, tộc ta từ thượng cổ đã giao hảo với Nhân tộc, cũng đã ký kết minh ước thượng cổ.
Trận chiến này chủ yếu vẫn là công lao của Nhân chủ!”
À lôi) Thực Thiết tộc thật thà cũng biết nịnh nọt ghê!
Tô Vũ cười, hơi hơi khom người rồi nói: “Thú Hoàng quá khen! Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, hôm nay cũng không tiện chiêu đãi.
Ta thấy Thực Thiết nhất tộc có một số đạo hữu thụ thương, Thú Hoàng trước tiên xin cứ về, Tô Vũ xử lý xong việc vặt, tự nhiên sẽ tới cửa bái phỏng!”
Thực Thiết Thú Hoàng sớm đã muốn rời đi, thế nhưng Tô Vũ chưa nói gì thì ông cũng không tiện trực tiếp đi ngay được.
Bây giờ nghe vậy thì ông bèn cười ngây ngô: “Tộc ta tùy thời hoan nghênh Nhân chủ tới chơi!”
Dứt lời, một đám Thực Thiết Thú không khách khí nữa, xé rách hư không, đạp không rời khỏi.
Bên kia, Cổ Hống còn đang gặm đùi Vượn Hoàng, thấy Tô Vũ nhìn qua hình dạng hơi hung thần ác sát của mình thì cười ha hả cất tiếng: “Tô… Được rồi, hiện tại là Nhân chủ! Tô Nhân chủ, vậy chúng ta cũng đi! Hống giới cũng tùy thời hoan nghênh ngài tới chơi!”
Tô Vũ chắp tay đáp: ‘Lân này Hống Hoàng cũng bị liên lụy! Kim S§í Đại Bằng và Vượn Hoàng đồng thời đột kích, Hống Hoàng có lòng đến giúp, cũng là do Tô mỗ chậm trễ, ngày sau tất có hậu báo!”
“Khách khí!”
Hống Hoàng cười ha hả: “Có đồ ăn ngon thì giới thiệu một chút là được! Đáng tiếc Binh vương tự bạo, bằng không, ăn lão Tiên nhất định là mùi vị không tệ!”
Dứt lời, Hống Hoàng cũng xé rách hư không rời đi, bất quá thanh âm lại vẫn truyền vang: “Kỳ hạn ngàn năm không xa, Nhân chủ hãy sớm có tính toán, lúc này Nhân tộc suy thoái, dù chúng ta nguyện ý tương trợ nhưng tộc chúng ta ở Thượng giới cũng không cường đại! Tộc ta hay Thực Thiết nhất tộc đều có giao hảo với Nhân tộc từ thuở thượng cổ, chín lần triều biến, chủng tộc có giao hảo với Nhân tộc đã mất mạng hơn phân nửa, còn lại chúng ta đây thì thế lực ở Thượng giới cũng cực kỳ suy yếu, chín lần triều tịch sinh ra cực ít Hợp Đạo!”
Những chủng tộc giao hảo với Nhân tộc kỳ thật cũng nhận áp chế.
Chín lần triều biến qua đi, những Cổ tộc đó đều đã biến mất trên trăm nhà!
Còn lại một số tộc không phải ngủ đông thì cũng đã suy sụp.
Bây giờ, cường giả không còn nhiều lắm.
“Đa tạ Hống Hoàng nhắc nhở!”
Tô Vũ lại nói cảm tạ.
Bên kia, ma ma Cục lông nhỏ bay tới bay lui thấy thế cũng mỏi mệt nói: “Tiểu gia hỏa, ta cũng đi đây, ta muốn về nhà ngủ, mệt lắm rồi!”
Nàng đã chiến đấu không ít, giết từ trong Nhân cảnh cho đến tận bây giờ.
Mấu chốt là nàng không quá thông minh nên bị kẻ địch đánh nổ rất nhiều lần.
Tô Vũ nghe xong liền vội vàng đáp: “Lần này Bánh Hấp tiền bối bị liên lụy, ta xong việc sẽ mang theo Cục lông nhỏ trở lại thăm tiên bối!”
“Tùy ý đi!”
Tô Vũ câm nín, tùy ý á?
Lời này…
Mà trên đầu hắn, Cục lông nhỏ cũng xông ra, vui vẻ lay động thân thể với ma ma mình một cái.
Ma ma đi nhanh một chút đi, ngài không đi thì ta sẽ phải lo lắng vườn rau ta nuôi trồng biến thành của ngài.
Ma ma Cục lông nhỏ lười nhiều lời với nó, tiểu gia hỏa không bị lạc mất là được, Tô Vũ nuôi nó béo mập tròn ủm, nàng cũng không lo lắng gi.
Rất nhanh, ma ma Cục lông nhỏ xuyên qua hư không rời đi.
Chương 2538: Tân Tấn Hợp Đạo Thứ Hai Trong Ngày.
Lão Quy, Cổ Hống, Thực Thiết Thú, ma ma Cục lông nhỏ đều đã rời khỏi.
Mà Thư Linh và Trà Thụ cũng tới, Thư Linh hóa thành hình lão nhân, nói khẽ: “Cô phụ Nhân chủ, hai vị Hợp Đạo Tiên tộc chỉ giết được một tên, đáng tiếc đã để Phù vương chạy trốn mất!”
Tô Vũ chắp tay: “Hai vị tiền bối đã giúp ta đại ân rồi! Trảm hai tôn Tử Linh Hầu, giết chết Binh vương và Kim Sí Đại Bằng, không có hai vị thì sẽ không thể đại thắng, khổ cực các vị!”
“Nên làm!”
Thư Linh đáp một câu, rất nhanh lão lại hỏi: “Ta và Trà Thụ tránh đi trước nhé?”
Tránh đi?
Tô Vũ hơi ngẩn ra, không có hứng thú trò chuyện cùng những vị Nhân tộc khác sao?
Suy nghĩ một chút, hắn bèn gật đầu.
Thư Linh hóa thành một quyển sách, Trà Thụ tiến vào đó, hai vị này tan biến ngay tại chỗ, nhưng thật ra là tiến nhập biển ý chí của Tô Vũ.
6 vị Hợp Đạo cảnh đều biến mất.
Thiên Uyên giới vực cách bên này rất xa, Đại Chu vương còn chưa trở về, nháy mắt, toàn bộ hư không chỉ còn lại một đám Nhân tộc.
Số lượng không nhiều, đều là những người thiếu cánh tay hay cụt cái chân.
Trước đó Tô Vũ mang theo một đám đàn ông độc thân ra ngoài, miễn cưỡng vây công vài ba vị vô địch vạn tộc, do vậy nên cũng thụ thương không nhẹ, từ độc thân trực tiếp biến thành tàn phế.
Một trận chiến không biết đã đánh tản phế bao nhiêu vô địch.
Rất nhanh, Đại Hạ vương và Đại Minh vương đều tới, hai người cũng bị thương không nhẹ, khả năng là còn có tam thân ngã xuống, tạm thời Tô Vũ nhìn không ra, chỉ thấy khí tức hai vị này uể oải lợi hại, tam thân chết hay không thì ai cũng không rõ ràng.
Đại Hạ vương vừa bay tới bèn thở dài: “Ta cảm nhận được lại chết vài vị lão hữu nữa rồi!”
Ở Thiên Uyên giới vực không có có nhiều Vĩnh Hằng cao đoạn, chết vài vị cũng là lẽ thường.
Ở bên phía Tô Vũ, các vị trấn thủ đều hết sức mạnh mẽ, mà sau khi Hợp Đạo bị giết lại một mực chiếm cứ ưu thế nên cũng không có ai chết.
Hiển nhiên Tô Vũ cũng biết bên kia đã chết thêm vài vị vô địch.
“Coi như không tệ!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Trước sau chết 8 vị vô địch Nhân tộc, chúng ta chém giết trên trăm vô địch và 5 Hợp Đạo, thậm chí còn có hai vị Tử Linh Hầu, xem như nghịch thiên mà thắng!”
Đại Hạ vương gật gật đầu, không nói gì.
Nói thì nói như thế, có một số việc kỷ thật Tô Vũ không hiểu.
Không phải không hiểu mà là không thể cảm thụ.
Bởi vì người chết đều là bạn già của Đại Hạ vương, là chiến hữu, là đồng đội!
Dù sao Tô Vũ cũng không quen họ.
Trận chiến này đã chết 6 vị chủ nhân khai phủ, mấy năm trước đã chết 4 vị.
Hiện tại 36 vị chủ nhân khai phủ chỉ còn lại 26 vị.
Trước khi khai phủ, Nhân tộc đản sinh hơn 50 vị vô địch, hiện tại chỉ còn lại không đến một nửa!
Tô Vũ cũng không muốn nói nhiều.
Đại chiến có người chết là chuyện quá bình thường.
Trước kia hắn cảm thấy tốt nhất là đừng ai chết, sau này hắn mới hiểu được, có một số việc chẳng qua là do ngươi ảo tưởng.
Đại Hạ vương là người từng trải, không cần hắn phải an ủi, ông hơi bi thương thì cứ để ông tự vực dậy tinh thần vậy.
Một đám cường giả đều hội tụ đến lối vào, một lát sau, đám người Tần Trấn quét dọn chiến trường trở về đều lộ ra nụ cười hài lòng, thu hoạch rất lớn!
“Chúng ta nhặt được hơn mấy chục vật gánh chịu!”
Tần Trấn sung sướng: “Phát tài rồi!”
Y chưa từng thấy nhiều bảo vật như vậy!
Tô Vũ khẽ gật đầu, cũng tạm được, vật gánh chịu cũng chỉ xếp thứ hai.
Trong mắt hắn, thi thể vô địch mới, nhất là thi thể sót lại của Linh tộc sau khi tự bạo mới là thứ quan trọng, đem đi rèn binh cũng tốt, luyện dược cũng được, đó đều là bảo vật khó cầu.
Tô Vũ cũng không nói gì, hắn nhìn về phía nơi xa, nhìn về phía Thiên Uyên giới vực.
Có lẽ các vị Đại Chu vương đều đang trên đường trở về.
Không biết có ai ở lại canh giữ Thiên Uyên giới vực hay không.
Thấy Tô Vũ nhìn về phía bên kia, Đại Hạ vương cũng trông mắt nhìn theo, Đại Minh vương hùng hùng hổ hổ nói: “Tên cháu trai Chu gia kia thế mà có thể tấn cấp Hợp Đạo, thật không tưởng tượng nổi!”
Lừa đảo!
Đồ dối trái Vậy mà y có thể tấn cấp Hợp Đạo!
Tuyệt đối là có vấn đê!
Tô Vũ mỉm cười không nói gì, Đại Âm vương mà, không ngạc nhiên lắm.
Không có nắm bắt gì thì sao Đại Chu vương dám dẫn người giết tới Thiên Uyên giới?
Lần này Tô Vũ cảm thấy dù mình không dẫn người trổ về thì Đại Chu vương cũng sẽ có biện pháp giải quyết mối nguy, dĩ nhiên kết quả khó mà lạc quan như bây giờ, bằng không Đại Chu vương đã sớm làm rồi.
Hắn không nói chuyện mà chỉ tiếp tục chữa thương, tiêu hóa những quy tắc chỉ lực.
Thần văn cũng dần dân mạnh mẽ.
Máu của Tiểu Bạch Cẩu thật sự quá mạnh khiến cho thân thể Tô Vũ đến bây giờ đều chưa thể bình phục.
Lần này đại chiến đối với Tô Vũ cũng là thu hoạch to lớn vô cùng.
Đầu tiên là tấn cấp Sơn Hải, tiếp theo là song song bước vào Nhật Nguyệt!
Hôm nay, thực lực cảnh giới của hắn cũng không tính là thấp.
Đối với Thời Gian sách hay quy tắc, Tô Vũ đều hiểu rõ hơn mấy phần.
Quy tắc… Nghĩ đến đây, hắn lại chợt nghĩ tới Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên, đại chiến hôm nay mà hai vị kia lại không xuất hiện.
Tô Vũ cũng không biết bọn họ đã đi đâu!
Đại chiến kịch liệt như vậy, ấn theo lý thuyết, dù cho thực lực không đủ thì hai vị này cũng sẽ không tránh chiến mới đúng, kết quả từ đầu tới cuối họ lại đều không hiện thân.
Lam Thiên thì không nói nhưng chiến lực của Vạn Thiên Thánh vẫn rất mạnh, mà lần trước dường như ông còn có chút lĩnh ngộ.
Trừ họ ra, đại chiến kịch liệt như vậy nhưng vẫn còn có một số cường giả không ra mặt.
Đa Bảo và các chủ Tây các cũng không thấy bóng dáng.
Hắn còn đang nghĩ ngợi, trong Tinh Thần hải xa xôi bỗng nhiên có một tia hảo quang chiếu rọi!
Sau một khắc, một sự tồn tại mạnh mẽ, kim quang lấp lánh, lóe lên một cái rồi biến mất, cấp tốc trốn chạy.
Nơi xa, Thiên Diệt vừa trở về cổ thành bỗng nhiên gào thét: “Cháu trai, mẹ nó, ngươi muốn chết à, dám trộm bảo vật Hợp Đạo!”
Kim quang lấp lánh có tốc độ cực nhanh, bên cạnh đó truyền đến tiếng cười của Đa Bảo: “Ta không trộm, đây là nhặt được! Thiên Diệt huynh, thứ này cũng không phải của ngươi, đó là bảo vật ta nhặt được trên chiến trường, lần này Hợp Đạo cũng là vì tự vệ… Thiên Diệt huynh, ta đi trước nhé, có duyên gặp lại!”
Chương 2539: “Việc Tốt” Của Vạn Thiên Thánh Và Lam Thiên.
Ở Nhân cảnh.
Tô Vũ nhíu mày nhìn về phía phương xa: “Đa Bảo Hợp Đạo?”
Đại Minh vương suy nghĩ một chút bèn gật đầu:
“Cũng là chuyện dễ hiểu, y đã sắp bước vào Hợp Đạo từ lâu, do triều tịch thứ nhất thụ thương, bằng không thì có lẽ khi đó đã Hợp Đạo rồi.
Lần này không biết y nhặt bảo vật gì mà lại có thể tấn cấp!”
Bảo vật ư?
Tô Vũ cũng không rõ ràng.
Có vẻ tên kia đã sớm ẩn núp ở Tinh Thần hải, y có thể nhặt đi thứ gì nhỉ?
Đại chiến đến bây giờ, Hợp Đạo không hề chết ở bên kia, y lại có thể nhặt được gì?
Tô Vũ không biết, trong đầu, Thư Linh lại cảm ứng được chút gì đó, truyền âm nói: “Đây là Thông Bảo Thử, y đã bước vào Hợp Đạo, hình như là cầm Quy Nguyên đao!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ biến, Quy Nguyên đao ư?
Đại Tân vương làm mất thứ này?
Còn giúp cho Đa Bảo bước vào Hợp Đạo?
Đây chính là Thần binh đó!
Thư Linh biết không ít chuyện, mấu chốt là không phải Quy Nguyên đao vẫn luôn nằm trong tay Đại Tần vương sao?
Đại Tân vương chưa chết đâu nhỉ?
Nếu ông ấy chết thì chắc chắn Tô Vũ phải cảm ứng được.
Hắn đang nghĩ ngợi, giữa hư không xa xôi, thanh âm Đại Chu vương chấn động thiên địa, y gằn giọng đe dọa: “Đa Bảo, ngươi dám chiếm Thần binh của Tần Quảng, vật này không phải thứ ngươi có khả năng cầm! Ngươi đang tự tìm đường chết!”
“Trả lại cho các ngươi! Ta chỉ rút lấy một phần bảo khí thôi! Năm xưa Hà Đồ hại ta không thể tấn cấp Hợp Đạo, hôm nay ta rút ra một sợi bảo khí trong Thần binh của Cung vương để hoàn thiện Đại Đạo của ta, tấn cấp Hợp Đạo.
Một lần uống, một miếng ăn, nhân quả đã định trước! Ta không có ý muốn chết”
Dứt lời, một thanh bảo đao bắn mạnh ra từ trong hư không, nó vẫn cường đại như trước, có điều bảo khí trong đó đã bị rút đi chút ít.
Đa Bảo cách Hợp Đạo không xa, Tô Vũ không biết đạo của y là như thế nào, thế nhưng rút ra bảo khí để tấn cấp thì đại khái y đã sớm suýt soát có thể Hợp Đạo, xem ra lần này chỉ là thỏa mãn điều kiện.
Tô Vũ nhìn thoáng qua phương xa, thanh âm của hắn chấn động thiên địa: “Đa Bảo, ngươi liên tiếp đắc tội ta, đắc tội với Nhân tộc.
Lần trước ta đã nói giết ngươi! Ngươi tốt nhất tìm một chỗ ẩn nấp cho kỹ, bằng không thì chờ ta rảnh rỗi, ta sẽ lột da chuột của ngươi xem thử lá gan ngươi to cỡ nào!”
Hư không im ắng.
Bây giờ trong chư thiên vạn giới, kẻ không dễ trêu chọc nhất lại tăng thêm một vị, chính là Tô Vũ.
Đa Bảo không trả lời, y cấp tốc tan biến.
Lõ như để Tô Vũ bắt được, hắn mang theo hàng loạt Hợp Đạo đuổi theo giết y thì y biết đến đầu để nói rõ lí lẽ!
“Hừ!”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, ngược lại còn khiến Đại Chu vương phương xa vô cùng bất đắc dĩ, nhìn đi nhìn đi, ta chẳng hù nổi Đa Bảo, Tô Vũ mới hù một câu thì người ta đã vội chạy rồi!
Thời đại này quả nhiên vẫn là ngoan nhân đáng sợ hơn hẳn.
Tô Vũ đủ hung ác!
Hắn giết một đống vô địch và nhiều vị Hợp Đạo, dù có là Hợp Đạo thì cũng phải kiêng kị Tô Vũ.
Các cường giả đang bàn luận chuyện Đa Bảo mới Hợp Đạo, chư thiên vạn giới bỗng nhiên lại xảy ra chuyện.
Ö Linh giới xa xôi.
Lối vào giới vực nơi đó chấn động, sau một khắc, một bóng mờ độn không tan biến, mà giờ khắc này, vài vị vô địch còn sót lại của Linh giới bỗng nhiên lao ra khỏi giới vực, họ chẳng quản được nguy hiểm gì nữa, có vô địch Linh tộc gầm thét:
“Nhân tộc các ngươi nhất định phải đuổi tận giết tuyệt sao? Thế thì đồng quy vu tận đi! Các ngươi còn dám đến, dù tộc ta có phải phát nổ giới vực này thì cũng phải kéo các ngươi chôn cùng!”
“Vạn Thiên Thánh, ngươi dám đoạt chí bảo tộc ta…
Tiếng rống rất nhanh tan biến, có cường giả Linh tộc cấp tốc chạy ra lôi vị vô địch đang gào thét kia về, sau đó lập tức phong bế giới vực.
Linh tộc tổn thất nặng nề, còn lại không đến năm vị vô địch, nếu mà đi ra rồi bị người giết chết thì Linh giới sẽ thật sự hủy diệt!
Mà Tô Vũ thì hơi sững sờ.
Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên!
Hai vị này đi trộm bảo ư?
Hắn còn đang suy nghĩ, sau một khắc lại nghe thấy Phượng giới chấn động, thân ảnh của Phượng Hoàng hiện lên ở trên Phượng giới, bà giận dữ hét: “Nhân tộc, trả lại ba ngàn trứng Phượng Hoàng cho ta, bằng không chúng ta tiếp tục khai chiến!”
Lại có trò gì nữa vậy?
Ai làm?
Tô Vũ còn đang hoảng hốt, chỉ thấy trong Chư Thiên chiến trường có một đầu Phượng Hoàng to lớn xuất hiện, vị Phượng Hoàng này sinh động như thật, y như bản thực!
“Tới đây giết ta đi tiểu bảo bối!”
Tiếng cười khiến người ta rợn tóc gáy của Lam Thiên vang lên: “Tiểu bảo bối, ta là đại tướng trông coi ổ Phượng Hoàng đó, sao ngươi lại nói như vậy nha, ta đang mang theo các tiểu bảo bối khác đi chu du chư thiên vạn giới thôi mà!”
“Tiểu bảo bối, mau tới giết ta!”
“Ta ở chỗ này nè!”
Có một con Phượng Hoàng to lớn giương cánh bay cao, cánh chim màu vàng phát ra vô số kim quang, ở trên lưng là ba ngản trứng Phượng Hoàng chiếu rọi chư thiên, tỏa ra ánh sáng lóa mắt.
“Phượng Hoàng tiểu bảo bối, tới giết ta, không đến thì ta liền mang theo đám tiểu bảo bối này đi du ngoạn đó nhé!”
“Hì hì, chơi thật là vui!”
Tiếng cười của Lam Thiên vang khắp thiên địa, trong nháy mắt, y hóa thành một con Kim Bằng, trên lưng Kim Bằng còn chứa một đám Kim Sí Đại Bằng nho nhỏ, Lam Thiên hét lên: “Phượng Hoàng tiểu bảo bối thật là nhạy cảm, Kim Sí Đại Bằng tộc còn chưa phát hiện ra đâu này! Hí hí, hơn 100 con non, ta dẫn chúng nó đi du ngoạn, vạn giới vui lắm!”
Chứng kiến cảnh tượng đó, Tô Vũ cũng phải trợn mắt há hốc mồm.
Mà mấy vị Đại Chu vương cách Lam Thiên không xa cũng thấy ê răng không thôi.
Cái tên này…
Số lượng Phượng tộc và Kim Sí Đại Bằng tộc không coi là nhiều, ba ngàn trứng Phượng Hoàng… đừng nói đó là tất cả lứa mới sinh của Phượng tộc nhé?
Chẳng nhẽ người muốn khiến người ta tuyệt tự à?
Mà nơi xa, Phượng Hoàng gầm thét đốt cháy chư thiên, thật sự có hỏa diễm bộc phát ra, nhưng mà bà cũng không dám tùy tiện ra ngoài!
Giữa thiên địa, chỉ thấy một con Phượng Hoàng to lớn không ngừng hoán đổi hình dáng, lúc thì là Kim Sĩ Đại Bằng, lúc lại đổi thành Phượng Hoàng…
Lam Thiên cười sung sướng: “Thiên Thánh đại bảo bối, đi nào, đi ăn đại bàng nướng, ăn trứng Phượng Hoàng luộc.
Mùi vị nhất định không tệ đâu, ta dẫn ngươi đi ăn!”
Vạn Thiên Thánh mới vừa bay ra từ Linh giới cũng lười nhiều lời.
Ông cấp tốc tụ hợp cùng Lam Thiên, trong chớp mắt, hai người đã bay về hướng hư không vô tận.
Tiếng cười của Lam Thiên vẫn còn lan xa: “Phượng Hoàng bảo bối, tới hư không vô tận tìm chúng ta đi! Lấy thân ngươi cho ta ăn, ta liền thả đám tiểu bảo bối của ngươi!”
“Lam Thiên!”
Phượng Hoàng rống giận vang vọng đất trời!
Thật phẫn nộ!
Dù cho vô địch chết trận thì cũng không sao, nhưng ba ngàn trứng Phượng Hoảng thì đúng như Đại Chu vương suy nghĩ, cơ hồ đó là hết thảy đời sau của Phượng tộc.
Long Phượng không phải là chủng tộc có số lượng cực kỳ ít ỏi, thế nhưng một đời có thể có ba ngàn trứng đã là tốt lắm rồi, bây giờ số lượng nhiều cũng là nhờ tích lũy mới có.
Lập tức đã bị quét sạch ba ngàn trứng Phượng Hoàng, trong ngàn năm, Phượng tộc sẽ rất khó sinh ra sinh linh mới.
Phượng tộc đều là đẻ trứng trước sau đó ấp trong Thánh địa, hấp thu nguyên khí thiên địa để cường hóa ngay từ trong trứng, về sau thực lực mới có thể tiến bộ nhanh chóng.
Thánh địa là nơi có vô địch trông coil Ngày thường tối thiểu có ba vị vô địch canh giữ, đó là ít nhất!
Vừa rồi đại chiến bùng nổ, hơn phân nửa vô địch Phượng tộc đã rời đi, vô địch trông coi Thánh địa chỉ còn lại một vị.
Kết quả vị này lại bị Lam Thiên lừa ra ngoài tham chiến, Lam Thiên giả mạo đại tướng Phượng tộc tự mình đi trông coi Thánh địa.
Y trông coi thì liệu sẽ có kết quả gì?
Mãi đến khi Phượng Hoàng dẫn người trở về thì mới phát hiện ổ Phượng Hoàng trong Thánh địa hoàn toàn trống rỗng!
Chương 2540: Giết Xong Sẽ Điều Tra Sau.
Nhân cảnh.
Tô Vũ, Đại Hạ vương, Đại Minh vương…
Từng vị cường giả đều trong tình trạng co giật khóe miệng, hít khí không ngừng.
Đại Hạ vương vội ho một tiếng: “Cái tên này… to gan thật đó!”
Đúng vậy!
Gan lớn muốn phá thiên!
Thực lực Vạn Thiên Thánh mạnh nên đi Linh tộc trộm bảo thì thôi, Lam Thiên mới gọi là thật sự tàn nhẫn, vậy mà y lại khiến đời sau của người ta tận diệt!
Cái tên này còn chưa phải là vô địch đầu!
Phượng tộc ngớ ngẩn, làm sao lại để y trà trộn tới vị trí trông coi ổ Phượng Hoàng chứ?
Vị trí trọng yếu như vậy mà cũng để cho Lam Thiên mạo trang vào được?
Chuyện này… đúng là hết nói nổi!
Cũng may là vào lúc này, bằng không thì Phượng Hoàng sẽ mang theo một đám vô địch tự mình đi đuổi giết y!
Đại Minh vương bật cười: “Đại Hạ phủ các ngươi quả là có không ít nhân tài!”
Chữ “Nhân tài” gằn đặc biệt nặng!
Đại Hạ vương không thèm để ý tới ông, Tô Vũ cũng mỉm cười bảo: “Phượng tộc… Ta còn nghĩ lần này Phượng tộc không bị tổn hại gì, hình như cũng chẳng chết bao nhiêu vô địch, thế này cũng rất tốt!”
Lần này, các tộc tham chiến đều có tổn thất không nhỏ.
Cẩn thận tính toán, kỳ thật Phượng tộc không có tổn thất gì, Phượng Hoàng và Thái Cổ Cự Nhân vương đánh nửa ngày mà cũng không bị thương, vô địch của Phượng tộc tham chiến chỉ chết không đến ba vị!
Trên thực tế, Tô Vũ không để ý lắm, hắn chỉ là nhớ mang máng về những kẻ đó khi đại chiến mới bạo phát, sau này thì cũng chẳng quản được nhiều.
Bây giờ thì hay rồi, ba ngàn hậu duệ mất sạch, đem con cháu các ngươi đi dạo chơi!
Không chỉ Phượng tộc, Tô Vũ tỉ mỉ nghĩ lại, híp híp mắt, thực ra Thần tộc cũng tổn thất không nhiều.
Trận chiến hôm nay Thần tộc tổn thất cũng không tính là quá lớn, dĩ nhiên, ở Nhân cảnh đã bị Tô Vũ giết 5 vị cường giả, sau khi bùng nổ đại chiến thì chết thêm mấy tên, lần trước ở Tinh Vũ phủ đệ cũng bị giết mấy vị.
Tính ra thì vô địch Thân tộc đã chết hơn 10 người, nhưng mà số lượng đó không cách nào so được với Tiên tộc.
Tiên tộc còn bị xử lý một vị Hợp Đạo, vô địch chết hơn 20, thậm chí có khi là 30 vị, Tô Vũ cũng không thể tính toán chính xác.
Lam Thiên và Vạn Thiên Thánh không tụ hợp với Nhân tộc mà là trực tiếp bỏ chạy, Tô Vũ cũng không quản.
Trong thời gian ngắn, Phượng tộc sẽ không dám ra ngoài tìm họ.
Vấn đề không lớn.
Lại qua một hồi, Đại Chu vương đã trở về.
Đại Chu vương dẫn đội, người ít đi một chút, một đám vô địch kẻ thì thiếu cánh tay người thì thiếu cái chân, Đại Tân vương cũng là được người cõng À V€, Trận chiến này, thoạt nhìn thì Nhân tộc đại thắng, nhưng vốn liếng vốn không quá hùng hậu nên vẫn coi như tổn thất to lớn.
8 vị vô địch chết trận.
Ngoại trừ Tô Vũ, vô địch của Nhân tộc đều xuất trận lần này.
26 vị vương khai phủ cộng thêm vô địch mới đản sinh trước đó và cả vài vị vô địch sau khai phủ, cẩn thận tính toán thì có 43 vị.
Tính cả Phần Hải vương đã chết thì tức là Nhân tộc đã chết 9 vị vô địch.
Tính ra, tổng cộng Nhân tộc có 52 vị vô địch sao?
Bất quá Tô Vũ nhìn quanh một vòng, thiếu đi Cấm Thiên vương, nói như vậy, trước đó Nhân tộc có 53 vị vô địch?
Số lượng vô địch Nhân tộc thì tất cả mọi người đều biết đại khái là bao nhiêu.
Nhưng dựa theo Tô Vũ tính toán, tổng cộng phải có 56 vị mới đúng, sao vẫn còn thiếu 3 vị?
Vậy 3 vị kia đâu?
Tô Vũ rất thắc mắc nhưng ngoài mặt không vội nói gì.
Nơi đây có 43 vị vô địch, hai bên chạm mặt nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai nấy đều vô cùng thổn thức, có phần bi thương, có phân bất đắc di.
Đại Hạ vương nhìn về phía Đại Tân vương đang được người cõng, nhíu mày hỏi: “Lão Tân không sao chứ?”
“Phế rồi.
Đại Chu vương đáp rất bình tĩnh, Đại Hạ vương lại hỏi: “Thiên Uyên giới vực không thủ được sao?”
“Không có cách nào thủ được!”
Đại Chu vương giải thích: “Hiện tại ở bên trong đã loạn thành một bây, chúng ta đuổi được một nhóm Tử Linh quân chủ thì vẫn còn có hàng loạt Tử Linh khác.
Bây giờ người còn sót lại bên Thiên Uyên tộc đang giao chiến cùng những Tử Linh đó, quy tắc chỉ lực đã bùng nổ, Thiên phạt xuất hiện, chờ người chết sạch thì chúng ta lại tới xem sao!”
Người chết sạch rồi lại đi xem sau cũng không muộn.
Đại Chu vương nói tiếp: “Yên tâm, ta đã phong tỏa giới bích rồi, không phải Hợp Đạo thì khó mà đi ra, vấn đề sẽ không lớn”
Đủ tàn nhẫn.
Do đó, người còn sót lại của Thiên Uyên tộc chỉ có thể giết chóc những Tử Linh đang dũng mãnh tràn ra, Thiên phạt đã xuất hiện, kết cục hiển nhiên là bị diệt toàn tộc, chỉ còn là vấn đề thời gian.
Đại Chu vương nói thì đơn giản nhẹ nhàng, trên thực tế y cũng là nhân vật hung ác!
Đại Hạ vương nhìn kỹ một vòng lại cất tiếng: “Cấm Thiên đâu?”
Thiếu mất một người.
Về phần những vị khác thì ông biết là đã chết trận.
Đại Chu vương khẽ cười, vung tay lên, một người xuất hiện, sắc mặt vị này trắng bệch, thực lực đã bị giam cầm.
Lúc bấy giờ, gã nhìn về phía mọi người, sau đó lại nhìn Đại Chu vương, thở dài nói:
“Đại Chu vương, ta đắc tội gì ngươi?”
Đại Chu vương cười cười, vung tay lên phong bế miệng của gã rồi nói: “Có lẽ gã muốn giải thích, nhưng ta lười nghe! Vốn muốn để cho Cấm Thiên bất ngờ chết trận, ngẫm lại thì thôi đi, thẩm tra công khai vẫn tốt hơn! Cái tên này chính là kẻ đứng sau lưng Phần Hải!”
“Ta vốn định âm thầm giết gã để mọi người khỏi nghị ky lẫn nhau, sau này thấy đám lão Lương hy sinh… Ta nghĩ gã không xứng có cùng đãi ngộ với lão Lương!”
Đại Hạ vương chấn động: “Ý ngươi là… “
Những người khác cũng bối rối, dồn dập nhìn về phía Đại Chu vương và Cấm Thiên vương đang bị y trấn áp, Cấm Thiên là phản đồ ư?
Đại Chu vương nói rõ ràng từng tiếng: “Không cần nhìn, thiếu chút nữa gã đã thả cho Thiên Uyên chạy thoát, khi đó nếu thả Thiên Uyên Bán Hoàng ra thì thế cục hôm nay có lẽ đã hoàn toàn thay đổi! Không thể đánh giết Thiên Uyên Bán Hoàng thì Thái Cổ Cự Nhân tộc và Không Gian Cổ Thú tộc chưa chắc sẽ lựa chọn đứng về phía chúng ta.
Kém chút đã làm hỏng mất chuyện tốt của ta!”
Không giết một vị Hợp Đạo thì thế cục chưa chắc sẽ biến hóa nhanh như vậy.
Giết Thiên Uyên Bán Hoàng thì mới có thể đảm bảo cho mọi người tín nhiệm.
Trong đám đông có người ngập ngừng mở miệng:
“Lão Chu, ngươi xác định… đó không phải là chuyện ngoài ý muốn chứ?”
Đại Chu vương cười đáp: “Không phải gã còn sống đấy à? Ta coi như xong việc rồi, người cũng đã bắt được, cứ giao cho Thánh Chủ tới thẩm phán đi!”
Y và những người khác không muốn động tay.
Để Tô Vũ tới xử lý vậy!
Tô Vũ liếc qua Đại Chu vương, cười lạnh một tiếng, hắn cũng không nói nhảm, một tay chộp về hướng Cấm Thiên vương!
Sắc mặt Cấm Thiên vương biến hóa, gã muốn mỡ miệng nhưng lại không thể mở miệng được!
Tô Vũ lười nói nhiều, bắt lấy gã như bắt gà con, sau đó dẫn theo mọi người đạp không về hướng lối vào Nhân cảnh, vừa đi vừa nói: “Về Nhân cảnh giết, miễn cho ngoại tộc chê cười!”
Phía sau, Đại Thương vương thuộc thế hệ trước nhịn không được chất vấn: “Không thẩm phán gã ư? Có chứng cứ gì sao?”
Đây chính là vô địch của Nhân tộc!
Tô Vũ không quay đầu lại đáp: “Giết rồi nói, ta sẽ rút ra trí nhớ của gã, tự nhiên liền biết gã không oan uổng gì!”
Một đám người sững sờ, Đại Chu vương cũng im lặng, ta giao cho ngươi là hi vọng ngươi có thể thẩm phán rõ ràng sau đó mới xử quyết, ngươi nói giết xong sẽ rút ra trí nhớ, thế này thì…
Khi đó người đã chết, nếu gã bị oan thì mọi người khó lòng mả nhịn xuống.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị [Dịch] Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ho-Hoa-Cao-Thu-Tai-Do-Thi-Audio-Truyen.jpg)



