[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 481 : Quyết Tâm Của Cục Lông Nhỏ (c2401-c2405)
❮ sautiếp ❯Chương 2401: Quyết Tâm Của Cục Lông Nhỏ
Chu Hạo có chút mờ mịt, sau một lúc lâu, cậu khô khan đáp: “Ta… Ai đối tốt với ta, ta giúp kẻ đó, Nhân tộc quật khởi… Ta… Ta không hiểu.”
Ngốc!
Cậu bị câu hỏi của Tô Vũ làm khó.
Cậu chưa bao giờ tự hỏi vấn đề này!
Tô Vũ thở dài: “Đáng tiếc, ngươi chỉ có thiên phú, vậy mà không biết chiến đấu vì sự quật khởi của Nhân tộc!”
Chu Hạo đờ đẫn.
Tô Vũ lại cười nói: “Thôi, không cần phải vậy, nguyện ý giết người vì ta là được! Hai ta thì không cần bàn chuyện cảm tình quá nhiều, nếu ngươi thực sự có thiên phú, có thể giúp ta giết người, ta liền nguyện ý bồi dưỡng ngươi! Cảm tình quá mong manh, nếu muốn dùng cảm tình để gắn bó thì thôi đi, hãy dựa vào ích lợi, tuy rằng hiện tại ngươi không có biện pháp cung cấp ích lợi gì cho ta!”
Dứt lời, một tinh đồ hiện ra, Tô Vũ cười nói: “Xem đi, sau đó khai khiếu!”
Chu Hạo nhanh chóng ghi nhớ, nhanh chóng nói: “Chỉ có 359 cái!”
“Đúng!”
Tô Vũ cười nói: “Chu thiên khiếu, có 360 cái.”
“Vậy…”
“Cái cuối cùng ở trên mông, tự tìm đi, đó xem như cửa ải thứ nhất, khi mở ra nó thì mới có tư cách nói chuyện với ta, nếu không… đừng nói gì cả.”
Chu Hạo yên lặng gật đầu, hỏi: “Khi mở ra khiếu huyệt cuối cùng ấy, ta có thể mạnh như ngươi ư?”
“Không hy vọng gì đâu!”
Tô Vũ cười: “Ta khai 720 khiếu, thân thể 72 đúc, biết vô số chiến pháp võ kỹ, ẩu đả vô số cường địch, có nhiều thần văn, ý chí lực cường đại, dù thân thể ngươi có thể bằng ta, nhưng nếu ta muốn giết ngươi… Ngươi cũng không có biện pháp phản kháng!”
Dù đều khai 360 khiếu, thân thể đều 72 đúc, Tô Vũ cũng không sợ Chu Hạo.
Cậu không có nhiều thủ đoạn như mình, khuyết thiếu đặc tính thần văn, dù chiến lực mạnh nhưng không có nghĩa là có thể địch nổi mình.
Tô Vũ lại hỏi: “Bao lâu có thể khai xong?”
“Ta tiến vào Đằng Không, khai khiếu khó khăn hơn một chút, còn 90 khiếu, cần ít nhất ba tháng!”
Ba tháng?
Tô Vũ thầm mắng, một ngày khai một khiếu ư?
Đằng Không vốn áp chế tốc độ khai khiếu, tốc độ thế này không chậm.
Hình như lúc trước lão tử cũng không nhanh như vậy, dù hắn có đủ tài nguyên để khai khiếu.
Tô Vũ hỏi: “Cần bao nhiêu tài nguyên?”
“Một ngày một giọt tinh huyết Phá Sơn Ngưu!”
“Chỉ vậy thôi?”
“Đúng!”
Má!
Ít vậy ư?
Một giọt tinh huyết Phá Sơn Ngưu là có thể một ngày khai một khiếu?
Khai khiếu tốt nhất là dùng Thiên Nguyên quả, không giống thiên nguyên khí, Thiên Nguyên quả là Thiên Nguyên khí thuần phục nhu hòa, mà Thiên Nguyên khí của Tô Vũ đều là loại này.
“Nếu một ngày một phần Thiên Nguyên quả, vậy cần bao lâu?”
“Một ngày một quả?”
“Đúng!”
Chu Hạo phán đoán, nhanh chóng đáp: “Nhiều nhất là một tháng!”
Dứt lời, cậu lại nói: “Có thể ăn 30 quả cùng lúc không? Vậy sẽ càng nhanh hơn!”
Tô Vũ nhìn cậu, “Không sợ bạo thể à?”
“Thân thể ta đủ cường đại rồi, tiến vào Đằng Không, tuy khai khiếu chậm nhưng có thể dùng nhiều bảo vật hơn, sẽ không nổ tan xác!”
“Vậy cần bao lâu?”
“20 ngày!”
Tô Vũ cười nói: “Khẩu khí không nhỏ! Một ngày bốn năm khiếu… Tốc độ này có thể đuổi kịp ta rồi! Ta cho ngươi Thiên Nguyên quả, 20 ngày sau, nếu ngươi không thể khai khiếu thì sao? Dù chỉ còn một cái cuối cùng!”
“Vậy… Ta nghĩ cách trả lại Thiên Nguyên quả cho ngươi, không tới tìm ngươi nữa!”
“Vậy thôi à?”
Chu Hạo trầm mặc một hồi: “Ta còn có thể thay ngươi giết một người, lúc nào cũng được!”
“Giết Thiên Cổ được không?”
“Tới vô địch ta liền đi giết lão!”
Vớ vẩn!
Tô Vũ cười nhạo, hắn nói: “Được, ngươi nói đấy! Ta cho ngươi Thiên Nguyên quả! Ngươi cố mà khai khiếu, đừng để đến lúc chạy đến 300 cái lại nói không thể mở tiếp, lúc ấy ta cần ngươi để làm gì?”
Hắn nói như thể khai 300 khiếu là phế vật vậy!
Chu Hạo không nhiều lời, gật đầu đáp: “Ta sẽ nhanh chóng khai xong!”
“Cứ làm được đi rồi nói!”
Tô Vũ ném ra một Thiên Nguyên quả thật lớn: “Nó so được với 100 quả, thừa sức đúc thân, đúc thân cần Thiên Nguyên khí, thiên địa huyền quang cũng không tồi, tốt hơn một chút thì đương nhiên là lực lượng quy tắc thiên địa.
Nhưng hiện tại ngươi cấp bậc đúc thân của ngươi quá thấp, mới hơn 20 đúc, cho ngươi cũng chỉ lãng phí!”
Hơn 20 đúc!
Ở Tô Vũ trong mắt, nó chỉ là rác rưởi.
Trong tình huống bình thường, 9 đúc không nhiều lắm, 18 đúc là bình thường, cũng là phổ biến nhất, 27 đúc không có quá nhiều, còn 36 đúc thì đều có thể lên Thiên Địa bảng Liệp Thiên bảng!
Chu Hạo tiến bộ nhanh chóng, cậu tiến vào Đằng Không không lâu, tính ra, thời gian đúc thân hẳn là không đến một năm.
Cũng không có quá nhiều tài nguyên.
Có lẽ sau này Hạ gia cho một ít, nhưng chưa chắc Hạ gia đã có nhiều thiên nguyên khí, còn thiên địa huyền quang thì lại càng thiếu, trong tình huống như vậy, gia hỏa này có thể tu luyện đến hơn 20 đúc đã rất nhanh rồi.
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Ngươi chỉ tu luyện mãi à? Không làm nhiệm vụ sao?”
Chu Hạo trầm giọng đáp: “Không, ta đã đi chiến trường Chư Thiên vài lần, săn giết một vài người, nhưng thu hoạch không nhiều lắm.”
Tô Vũ sờ cằm: “Như vậy, yêu cầu đối với ngươi không cao, ngươi khai khiếu xong thì đừng vội tới gặp ta, đến chiến trường Chư Thiên giết một thiên tài trên Liệp Thiên bảng đi! Kẻ trong Hoàng bảng không có năng lực gì, giết rất đơn giản! Lên bảng đi rồi ta mang ngươi đi chơi!”
Chu Hạo bình tĩnh nói: “Ta ở trên bảng rồi.”
“Hả?”
“Lúc trước ngươi giết quá nhiều, sau khi ngươi ra khỏi Tinh Vũ phủ đệ, ta lên bảng rồi.”
“…”
Tô Vũ sửng sốt, cái gì?
Ta giết rất nhiều sao?
Có lẽ là nhiều thật.
“Hoàng bảng ư?”
“Đúng, hạng 320 Hoàng bảng.”
“Ồ!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, cũng bình thường, thực lực gia hỏa này không yếu, tiềm năng lực lượng gần bảy tám ngàn khiếu, lực lượng vạn khiếu đã tính là Sơn Hải rác rưởi.
Có thể đánh mấy Lăng Vân.
Tô Vũ đã quên Sơn Hải là yếu như vậy!
Như vậy, thăng cấp cũng đơn giản.
Tô Vũ cười nói: “Được, vậy thì 10 hạng đầu Hoàng bảng, hoặc là Huyền bảng! Chuyện nhỏ, ngươi đánh một tên Lăng Vân thất trọng xong tuyệt đối sẽ thăng hạng!”
“Được!”
Chu Hạo gật đầu, không cảm thấy có vấn đề gì.
“Vậy đi đi!”
Chu Hạo thi lễ, xoay người rời đi.
Tới nhanh, đi cũng nhanh.
Cậu vừa đi, trong đầu, ma ma Cục lông nhỏ nghi hoặc hỏi: “Hắn có thể là hậu duệ của Võ vương, vì sao ngươi không giết hắn?”
“…”
Tô Vũ nghi hoặc: “Vì sao phải giết hắn?”
Ma ma Cục lông nhỏ ngẫm nghĩ rồi nói: “Văn vương và Võ vương thường xuyên đánh nhau, có lẽ về sau hậu duệ của Võ vương sẽ rất lợi hại, nếu hắn đánh ngươi thì làm sao bây giờ?”
“…”
Tô Vũ lắc đầu, “Ta không sợ người khác đánh ta, hiện tại hắn mới Đằng Không, nếu hắn cũng có thể đánh được ta thì chứng tỏ ta quá yếu, yếu đuối bị đánh là đúng, không có gì ghê gớm.”
“Được rồi!”
Ma ma Cục lông nhỏ không có hứng thú, tiếp tục ngủ.
Nàng cũng không muốn ăn, cho dù đối phương có huyết mạch, nhưng lực lượng huyết mạch lại quá yếu, huống chi nàng có chút quen biết với Nhân tộc thượng cổ, tuy rằng nàng không tồn tại từ thời đại thượng cổ, mà là được Bánh Nhân Đậu dựng dục ra vào những năm cuối thời kỳ ấy, nhưng dù sao cũng biết một vài chuyện thượng cổ.
Nàng cũng biết Bánh Nhân Đậu giao hảo cùng một vài Nhân vương, cho nên lần trước nàng thấy Đại Minh vương mà không ăn ông.
Ma ma Cục lông nhỏ đã ngủ, trong đầu, Cục lông nhỏ không vui, len truyền âm cho Tô Vũ: “Hương Hương, bây giờ ngươi chỉ cần ma ma ta, không cần ta nữa đúng không? Khi nào ngươi mới tiễn ma ma đi?”
“…”
Tô Vũ ngây ngẩn, đây là tiếng người sao?
À mà ngươi thật sự không phải người!
“Ngươi không thích tâm sự với ma ma sao?”
“Không cần.
Ma ma ngủ, ta cũng muốn ngủ, còn muốn liếm thần văn…”
Đứa con vô tâm!
Tuy rằng ngươi không do Bánh Hấp sinh ra, nhưng dù sao cũng là cục lông một nhà, vậy mà lại đối xử với ma ma ngươi không ra gì như vậy, aiiiz.
Trong đầu, Cục lông nhỏ lẩm bẩm vài tiếng, có chút bi thương.
Ma ma chạy tới Văn Minh Chí ngủ, chiếm cứ hai thần văn nó thích, nó vẫn luôn rầu rĩ muốn chết, rốt cuộc khi nào Hương Hương mới đưa ma ma về nhà?
Tô Vũ cười tủm tỉm đáp: “Không vội, chừng nào ngươi có thể giúp ta đối phó Hợp Đạo, ta liền tiễn ma ma ngươi đi!”
“…”
Cục lông nhỏ bi ai, phẫn nộ, kích phát một chút ý chí phấn đấu, nó lập tức quyết định, ăn thật nhiều, liếm thật nhiều!
Liếm thần văn nhiều hơn!
Tuy có thần văn không thơm, trước kia nó lười liếm, nhưng hiện tại cũng phải liếm!
Mang theo tâm tư thấy chết không sờn, Cục lông nhỏ bỗng nhiên bay khỏi thần văn chữ “Kiếp”, đến chỗ thần văn khác, nó rời đi thần văn chữ “Kiếp” mà mình thích nhất, nó quyết định phải liếm cả các thần văn rác rưởi khác.
Chương 2402: Kẻ Có Tiền Thật Tùy Hứng
Tô Vũ bật cười, không để ý tới Cục lông tham ăn kia.
Vài việc nhỏ đã giải quyết xong, hai ngày kế tiếp, Tô Vũ giúp Tô Long tu luyện, thỉnh thoảng đi xem Triệu Lập đúc binh.
Lúc này, đã có đại phủ đến Đại Hạ phủ.
Tô Vũ không đi gặp, hắn đang đợi!
Chờ mấy người Thiên Đúc vương tới.
Tới đúc binh, chế tạo đại trận giam cầm cho hắn.
Năm ngày!
Tô Vũ đã ở Đại Hạ phủ được năm ngày, tin tức về Tô Vũ vẫn đang không ngừng truyền bá ở Nhân cảnh, việc thành lập tân thánh địa cũng đang không ngừng truyền bá.
Ngày thứ sáu.
Hôm nay Tô Vũ cảm nhận được từng luồng khí tức cường đại.
Đại Chu vương tới!
Không chỉ Đại Chu vương, mà còn có đám người Tiểu Chu vương, Tô Vũ nở nụ cười, người nên tới đều tới rồi, rất tốt, ngày mai thánh địa mở họp, hôm nay bọn họ đã tới, vậy thì đừng nhàn rỗi!
Làm việc đi!
Không chỉ bọn họ, sau khi cảm ứng được khí tức cường giả không lâu, hắn cũng cảm nhận được một vài khí tức quen thuộc bay về phía phủ đệ của hắn.
Đám người Liễu Văn Ngạn cũng đã trở lại!
Cũng không biết lúc trước đi Đại Minh phủ để làm gì, hay là đến Bạch gia?
Tô Vũ không hỏi.
Trở lại cũng vừa lúc!
Hy vọng lần này có thể bắt được đối phương, bắt được kẻ vẫn luôn nhằm vào đa thần văn hệ, bắt được người mang huyết mạch Ngục vương này!
Nếu bắt được, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.
Chẳng hạn như đối phương có biết chuyện về một vài đồ cổ hay không?
Trưởng bối hoặc là bậc cha chú của gia hỏa này bị Hạ Thần xử lý, dòng dõi nhà gã hình như luôn làm gián điệp, đều là cơ sở ngầm, nếu vậy, bọn họ phục vụ cho ai?
Ngục vương ư?
Hay là một ai khác mang huyết mạch tạp huyết?
Có thể dây dưa với huyết mạch Nhân vương, hiển nhiên một mạch này cũng không yếu.
Hạ phủ.
Nhiều vị cường giả hội tụ.
Đại Chu vương cười nói: “Lão Hạ, mấy ngày nay Tô Vũ không có vấn đề gì chứ?”
Đại Hạ vương khô khan đáp: “Không có việc gì! Khá tốt!”
“Vậy là tốt rồi, ta còn lo lắng có kẻ vạn tộc ẩn núp tiến vào…”
“Có ta ở đây, không có vấn đề gì!”
Đại Hạ vương nhìn về phía những người khác, “Nhưng có vài gia hỏa tới đây đã vài ngày, Tô Vũ lại không gặp, ví dụ như Phù Thổ Linh Ngũ Hành tộc, Trường Hà Mệnh tộc, Cửu Nguyệt Thực Thiết tộc… Đều là cường giả!”
Đại Chu vương tùy ý đáp: “Tùy hắn! Do hắn mời tới, chiêu đãi thế nào thì tùy hắn, ngươi cứ nhìn chằm chằm là được.”
Đột nhiên, một tiếng cười truyền đến, “Các vị tiền bối, nếu đã tới rồi thì chúng ta đừng nên chậm trễ thời gian! Thiên Đúc vương tiền bối đúc binh, các vị tiền bối khác giúp ta đúc đại trận! Cùng đến Văn Minh học phủ đi, vừa vặn để Triệu lão sư của ta quan sát một chút!”
Mấy người liếc nhau, Đại Hạ vương khẽ gật đầu, “Vậy đi thôi! Không phải ngày mai mở họp sao? Tiết kiệm chút thời gian, để xem có thể hoàn thành trong một ngày hay không.”
Đại Minh vương nhíu mày: “Một ngày? Khó khăn không nhỏ! Tô Vũ yêu cầu rất cao!”
Đại Chu vương cười: “Không sao, mở họp thì mở đi, không liên quan gì nhiều đến chúng ta, chủ yếu là thế hệ trẻ tuổi tụ hội! Bọn họ bàn, chúng ta biết là được, ngoài ra cứ giao cho người trẻ tuổi làm đi! Hai bên đồng thời tiến hành cũng không thành vấn đề.”
Nghe vậy, những người khác không nhiều lời thêm.
Một lát sau.
Viện nghiên cứu Nguyên Thần.
Viện nghiên cứu Lam Thiên trước kia, sau đó được Tô Vũ cải tạo thành viện nghiên cứu Nguyên Thần.
Tô Vũ đang ở trong này.
Mấy người Liễu Văn Ngạn cũng ở đây, thấy chư vị vô địch xuất hiện, mấy người Liễu Văn Ngạn hơi khom người hành lễ.
Tô Vũ không hành lễ, cười nói: “Các vị tiền bối, lời hứa lúc trước vẫn còn hiệu lực chứ?”
Diệt Tằm vương cười nói: “Đương nhiên, khó được một lần Tô Vũ ngươi hào phóng, còn bỏ ra không ít bảo vật!”
Tô Vũ cười: “Vậy là tốt rồi! Nhưng… Ta xin nói thẳng!”
Sắc mặt Tô Vũ trịnh trọng: “Nếu đã đáp ứng, vậy xin chư vị tiền bối hãy dụng tâm! Đặc biệt là đại trận, ta dùng nó để đánh vô địch, không phải là chuyện đùa, nếu chế tạo không thành công, khiến ta mất đi tính mạng, vậy đó không phải chuyện nhỏ đâu!”
Cấm Thiên vương trầm giọng nói: “Nếu đã đáp ứng, đương nhiên chúng ta sẽ không làm qua loa cho xong!”
“Hy vọng như thế!”
Tô Vũ cười: “Ta là người thẳng tính! Nếu chư vị tiền bối không đáp ứng, vậy cũng không sao, nếu đã đáp ứng, vậy hãy dụng tâm một chút.
Ta sẽ kiểm tra kĩ, chuyện này không phải trò đùa, ta rất tiếc mạng!”
“Đương nhiên!”
Mấy người không có ý kiến gì, Tô Vũ lấy ra đại lượng Thiên Nguyên khí, Long hHyết quả, Thủy Ngưng châu, Hoàng Tiên dịch…
“Những thứ này dùng để chư vị tiền bối khôi phục! Có thể dùng tùy ý!”
Dứt lời, Tô Vũ lại lấy ra vô số triền long mộc: “Thiên Đúc vương tiền bối, nếu ngài không muốn bị những người khác nhìn mình đúc binh thì có thể che lấp một chút, nhưng ta sẽ quan sát, hy vọng tiền bối đừng để ý, ngoài ra, Triệu Lập lão sư muốn mời Triệu Thiên Binh tiền bối cùng quan sát… Không biết…”
Thiên Đúc vương thoải mái: “Được, một hay hai ngoại lệ thì cũng như nhau! Ta cảm thấy Triệu Thiên Binh có hy vọng thăng cấp Thiên binh sư, lần trước hắn đã có thu hoạch không nhỏ!”
Tô Vũ nói: “Ta cũng hy vọng thế, như vậy Nhân tộc sẽ có hai vị Thiên binh sư! Nếu Triệu lão sư cũng có thể thăng cấp, vậy việc này còn đáng ăn mừng hơn hai vị vô địch ra đời!”
“Đúng vậy!”
Một đám người cười nói, sau đó đám người Đại Minh vương ra khỏi viện nghiên cứu, viện nghiên cứu để lại cho Thiên Đúc vương đúc binh, bọn họ bố trí đại trận cần không gian lớn hơn.
Sau đó Tô Vũ cũng ra ngoài.
Tính tình vô địch đều không phải kiểu trì hoãn kéo dài, nháy mắt, từng dòng thời không trường hà xuyên đến.
Bốn phía đã bị phong tỏa.
Đại Minh vương mở miệng: “Ta phụ trách cơ sở trận pháp, Diệt Tằm phụ trách lực lượng thời gian, Cấm Thiên phụ trách lực lượng giam cầm, Thiên Nguyên, ngươi phụ trách khống chế lực lượng thời gian…”
“Được!”
Các vị vô địch nhanh chóng bắt tay vào làm.
Nháy mắt, hư không bốn phía bị giam cầm, hóa thành một thời không độc lập.
Đại Minh vương nhanh chóng bắn ra từng đạo ngọc phù làm cơ sở trận pháp, ánh mắt Tô Vũ khẽ động, bỗng ném ra một quyển sách, trên sách hiện ra từng đạo hư ảnh.
“Phiền chư vị thêm một chút, dùng trang sách làm cơ sở đúc vạn cơ chi trận!”
“Khụ khụ khụ…”
Đại Minh vương ho khan, ánh mắt mấy người Diệt Tằm vương trở nên khác thường.
Ngươi đùa chúng ta à?
Tô Vũ cười nói: “Phiền các vị! Làm vậy nó sẽ tương hợp với Văn Minh Chí của ta hơn!”
Đại Minh vương trầm giọng: “Xác suất thất bại rất lớn!”
Tô Vũ cười đáp: “Ta biết, nhưng chỉ cần chư vị cố gắng thì sẽ không có vấn đề gì, nếu thất bại, ta vẫn sẽ đáp ứng tất cả những điều kiện ta đưa ra lúc trước, nếu không được, vậy có thể đúc thêm lần nữa, ta sẽ dùng điều kiện lúc trước để mời chư vị đúc đại trận thêm một lần!”
Má!
Kẻ có tiền thật tùy hứng!
Đùa à?!
Lần đầu tiên có xác suất thất bại rất lớn.
Mà thôi, nếu Tô Vũ nguyện ý bỏ tiền, vậy làm đi!
Oanh!
Nguyên khí bạo động, khắp nơi xuất hiện xoáy nguyên khí, Tô Vũ không nói nhiều, vô số Thiên Nguyên khí bị hắn vứt vào hư không, trong nháy mắt, toàn bộ Đại Hạ Văn Minh học phủ như đắm mình trong biển nguyên khí!
Trong học phủ, các vị học sinh và lão sư ánh mắt đều cực nóng, bọn họ không hề do dự, nhanh chóng bắt đầu khoanh chân tu luyện.
Cơ duyên!
Đây là cơ duyên, ít nhất đối với bọn họ mà nói, giờ phút này chính là cơ duyên.
Các tồn tại vô cùng cường hãn hình như đang làm cái gì đó, bọn họ nhìn thấy Tô Vũ, thấy tên kia đang tung ra đại lượng Thiên Nguyên khí vào hư không, nguyên khí nồng đậm khiến bọn họ hít thở không thông.
Vẻ mặt Tô Vũ rất bình tĩnh, không đau lòng chút nào!
Giờ phút này, trong Đại Hạ phủ cũng có không ít người bay lên xem xét.
Một đám đều kinh hãi!
Chương 2403: Tự Tin Mù Quáng!
Trong một đình viện.
Phù Thổ Linh cũng khiếp sợ: “Thật giàu có!”
Tô Vũ muốn làm gì?
Nói thật, nhiều Thiên Nguyên khí như vậy, dù là ở đâu thì cũng đều là phú ông.
Cách vách, Cửu Nguyệt xuất hiện, bên cạnh còn có một gia hỏa, kẻ này cũng là Thực Thiết nhất tộc, nhưng nhỏ hơn Cửu Nguyệt một chút, bên cạnh còn có một người đi theo, đó là Chu Hồng Lượng!
Thực Thiết Thú bên cạnh Cửu Nguyệt đúng là thứ được xưng là khờ mập mạp ở Đại Minh phủ, bên cạnh khờ mập mạp còn có ba nhóc con.
Nó lộ rồi!
Đúng vậy, chuyện khờ mập mạp sinh con lộ rồi, hiện tại Đại Minh phủ đều biết, viên cầu lớn sinh ra viên cầu nhỏ chính là khờ mập mạp.
Đành chịu thôi, thời gian trước, khờ mập mạp đến chiến trường Chư Thiên, không có thời gian che giấu tiểu cầu béo, ba tiểu cầu béo nhanh chóng bại lộ quầng thâm mắt của chúng nó, như vậy, ba viên cầu không rõ lai lịch đã bị bại lộ!
Đó là của khờ mập mạp!
Giờ phút này, Phù Thổ Linh kia thoáng qua bên kia, Cửu Nguyệt không nhìn gã, mà là vừa ăn, vừa nhìn về phía Tô Vũ.
Khờ mập mạp thành thật đi theo y, cũng ăn gì đó.
Vài lần Chu Hồng Lượng muốn mở miệng nhưng chưa tìm được cơ hội.
Bọn chúng chỉ biết ăn, không phản ứng cậu ta.
Cửu Nguyệt nhìn một hồi, cộc lốc nói: “Trận thế lớn thật, Diệt Tằm, Cấm Thiên, Đại Minh vương, Thời Gian vương, mấy vị này liên thủ là muốn chế tạo đại trận giam cầm ư?”
Y là cường giả có thể chiến vô địch đỉnh cấp!
Y vừa nhìn liền biết mục đích của Tô Vũ.
Ý nghĩ này thật trâu bò.
Một khi chế tạo thành công, về sau, khi Tô Vũ gặp vô địch bình thường, nếu đối phương không thể thoát khỏi giam cầm, vậy chắc chắn sẽ bị Tô Vũ nháy mắt đánh bạo!
Tô Vũ không để ý tới bất cứ kẻ nào.
Giờ phút này hắn huyền phù trên không, yên lặng nhìn.
Một lát sau, Đại Chu vương bay đến, vô thanh vô tức xuất hiện bên cạnh, Đại Hạ vương không tới, ông sợ ở cùng Tô Vũ, hơn nữa có Đại Chu vương ở đó, bị y nhìn chằm chằm, ông sẽ cảm thấy khẩn trương.
Ông đang hoài nghi!
Hoài nghi Đại Chu vương và Tô Vũ ở cùng nhau có khi nào sẽ nói về chuyện cũ của chính mình hay không?
Ông rất lo lắng!
Nghĩ mãi, ông không nén được lo lắng, Đại Hạ vương phá không bay lên, lập tức xuất hiện bên cạnh Tô Vũ.
Ta nhìn chằm chằm các ngươi!
Đại Hạ vương vừa đến, Đại Chu vương cảm thấy kinh ngạc, mỉm cười, cũng không thèm để ý, y mở miệng nói: “Tô thành chủ, ngươi nghĩ sao về đại hội thánh địa ngày mai?”
Tô Vũ cười: “Thế nào cũng được!”
“Không thể thế nào cũng được, lần này lão Tần trả giá không nhỏ.”
Tô Vũ chỉ cười, không nói tiếp.
Đại Chu vương lại hỏi: “Ngươi cảm thấy lần này có thể thành công không?”
Tô Vũ liếc nhìn y, ngài đang nói đến đúc trận?
“Đại khái là có thể!”
“Khó nói trước lắm!”
Đại Chu vương cười: “Đúc đại trận cũng cần may mắn! Phải phối hợp thật tốt, cũng cần mọi người cùng nhau dốc sức, mấy gia hỏa này không vấn đề gì, chỉ có lão Chu rất láu cá, nếu không chịu cố gắng, đại trận này sẽ hỏng!”
Nơi xa, không biết có phải Đại Minh vương đã nghe được hay không, ông bỗng nhiên hừ một tiếng: “Các ngươi nói nhỏ thôi, đừng ảnh hưởng đến chúng ta!”
“Được!”
Đại Chu vương mỉm cười, vung tay lên, trước mặt xuất hiện một cái chắn vô hình.
Sau khi che chắn, y tiếp tục nói: “Nếu đúc thành công, ngươi định làm thế nào?”
Tô Vũ cười: “Có thù báo thù, có oán bao oán, dùng đại trận đánh chết kẻ thù của ta!”
“Quá lỗ mãng!”
Đại Chu vương lắc đầu: “Không thích hợp, ảnh hưởng không tốt, khiến kẻ khác kiêng kị!”
Tô Vũ cười lớn: “Chưa chắc đâu!”
“Ta vẫn cảm thấy không ổn…”
Đại Chu vương ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu đúc thành công, tuy rằng ta cảm thấy hy vọng không lớn, nhưng nếu thật sự thành công, vậy cần nhịn một chút, kẻ thù có thể giết bất cứ lúc nào, hà tất nóng lòng nhất thời!”
Đại Hạ vương cười lạnh: “Có thù báo thù, có gì không đúng? Vì sao phải nhịn?”
Đại Chu vương liếc mắt nhìn ông, ngươi thì biết cái gì?
Ngươi chen vào làm gì?!
Nói chuyện với ngươi à?
Đại Chu vương không giận, tiếp tục nói: “Tô thành chủ, có một số việc không phải chỉ có giết đối phương thì mới có thể giải quyết, ta cảm thấy tự mình động thủ là hạ sách!”
“Ta đây xin thỉnh giáo Đại Chu vương, cái gì mới là thượng sách?”
Đại Chu vương cười thâm sâu: “Vô thanh vô tức, nhổ cỏ tận gốc, bất động thanh sắc, không để ai biết…”
Tô Vũ cười: “Đại Chu vương sẽ ra tay giúp ta giết kẻ địch ư?”
“Có lẽ.”
“Thôi bỏ đi!”
Tô Vũ nở nụ cười, Đại Hạ vương nhíu mày: “Dù chế tạo đại trận thành công, nhưng chưa chắc đã phát huy được, Tô Vũ, ta cảm thấy ngươi đừng nên ôm hy vọng quá lớn!”
Hai người này nói như thể có thêm một bộ đại trận thì Tô Vũ liền quét ngang vô địch vậy!
Dù đại trận giam cầm có cường đại đến mức nào thì thực lực bản thân Tô Vũ chỉ có vậy.
Ngươi có thể đánh Vĩnh Hằng thất đoạn đã có thể gọi là thực lực siêu quần, nghe ngươi nói, chẳng ngươi định dùng đại trận để đánh chết Hợp Đạo ư?
Tự tin mù quáng!
Đại Hạ vương cảm thấy Tô Vũ quá tự đại!
Tô Vũ lộ vẻ thổn thức, lẩm bẩm nói: “Văn Minh Sư… Chiến Giả… Chung quy vẫn là không giống nhau!”
Đại Chu vương cũng thở dài: “Đúng vậy, đành chịu thôi, nắm tay lớn thì chính là chân lý, bình thường, chân lý chân chính đều bị nắm tay che lấp!”
“Không sai!”
Hai người đồng thời gật đầu.
Sắc mặt Đại Hạ vương không quá đẹp, có ý gì?
Ông cảm thấy hai người này đang châm biếm mình!
Ông nghĩ mãi, chẳng lẽ ta nói không đúng sao?
Một bộ đại trận giam cầm mà thôi, dù lợi hại thì có thể giết Hợp Đạo sao?
Nực cười!
Đại Hạ vương cảm thấy hai kẻ này có bệnh, ông cười nhạo rồi lạnh mặt, lười nói chuyện với bọn họ!
Nếu không phải muốn đề phòng Tô Vũ tiết lộ chuyện của ông ra thì ông đã lười đến nghe bọn họ nói vớ vẩn.
Văn Minh Sư ư?
Hai kẻ thân thể đều mạnh hơn Văn Minh Sư bình thường mà dám không biết xấu hổ nói chính mình là Văn Minh Sư?
Quá nực cười!
Hiện tại, trong chư thiên vạn giới này, có mấy kẻ được xem như Văn Minh Sư chân chính?
Chiến Giả mới là chủ lưu thời đại!
Đại Chu vương lại nhìn về phía Tô Vũ, truyền âm: “Nếu tìm ra, chúng ta sẽ xử lý…”
Tô Vũ không để ý tới y.
Điều tra ra rồi tính!
Mà chẳng lẽ Chu gia ngươi không có hiềm nghi?
Đại Chu vương mạnh đến mức đáng sợ.
Trong lòng Tô Vũ có chút hậm hực, nếu Chu gia có cái gọi là huyết mạch Ngục vương thì làm sao bây giờ?
Tuy rằng xác suất không lớn… Nhưng ai biết được!
Đến bây giờ Tô Vũ còn chưa thăm dò chi tiết Đại Chu phủ.
Cả nhà này thiên phú quá mạnh, cũng rất đáng sợ, một nhà bốn vô địch, mấu chốt ở chỗ không rõ thực lực Đại Chu vương, có khả năng đã là Vĩnh Hằng cửu đoạn mà không phải bát đoạn như lời đồn!
Nghĩ đến đây, Tô Vũ bèn móc Cục lông nhỏ ra ngoài, trên tay hắn lại xuất hiện một mảnh Cửu Diệp Thiên Liên…
Chương 2404: Vô Tình Trở Thành Đồng Phạm
Cùng lúc đó.
Ánh mắt Phù Thổ Linh dao động, má nó, lại nữa à?
Gã đã nghe nói chuyện xảy ra ở chiến trường Chư Thiên, Tô Vũ nói hắn có 8 cánh, vớ vẩn, lúc chia của gã cũng có mặt, lấy đâu ra 8 cánh?
Còn giả thiết Tô Vũ lấy được ở tầng 8… Vớ vẩn, chắc chắn không có.
Bằng không sẽ không phải chỉ có 8 cánh.
“Lòng dạ xấu xa!”
Phù Thổ Linh thầm nghĩ, ta tin ngươi nuôi nấng Phệ Thần tộc, nhưng nói là có 8 cánh thì tuyệt đối có vấn đề.
Ánh mắt gã nghiền ngẫm, cùng lúc đó, Tô Vũ nhìn về phía này.
Nhìn thẳng vào mắt Phù Thổ Linh!
Phù Thổ Linh chấn động, hắn đang nhìn ta à?
Nhìn ta làm gì?
Vì sao lại nhìn ta?
Hắn nuôi thú cưng của hắn đi, sao lại nhìn ta?
Đầu óc Phù Thổ Linh nhanh chóng chuyển động, ngay sau đó, hắn thấy hình như Tô Vũ cho ăn hơi chậm, cục lông trong tay mãi không ăn, dường như nó không quá tình nguyện!
Trong lòng Phù Thổ Linh kịch chấn!
Ngay sau đó, gã quát: “Chậm đã!”
Tiếng hét lớn khiến không ít người kinh động.
Tô Vũ bất mãn nhìn gã.
Trong lòng Phù Thổ Linh chấn động, vội nói: “Tô thành chủ… Cái kia… Thứ này dùng để nuôi Phệ Thần Thái Tử thì quá lãng phí, Phệ Thần Thái Tử không cần thứ này, không bằng bán cho ta được không?”
Tô Vũ bình thản đáp: “Không bán!”
“Đừng!”
Phù Thổ Linh hô: “Ta ra giá cao! Tinh huyết, tinh huyết Nhật Nguyệt… Không đủ thì tinh huyết vô địch, chúng ta có thể nghĩ cách!”
Tô Vũ nhíu mày: “Tinh huyết vô địch?”
“Đúng!”
Phù Thổ Linh vội vàng gật đầu, “Tinh huyết vô địch! Nếu không được… Nếu không…”
Đầu óc gã nhanh chóng chuyển động, Tô Vũ cần cái gì?
Tinh huyết vô địch ư?
Đúng, vài ngày trước có lời đồn, lời đồn… má nó, lời đồn!
Phù Thổ Linh nhanh chóng ý thức được gì đó, gấp gáp nói: “Vật gánh chịu! Một kiện vật gánh chịu đổi một mảnh, thế nào?”
“Cút!”
Tô Vũ cười lạnh, Phù Thổ Linh tiếp tục chấn động, chữ cút kia khiến gã có chút choáng váng, nhưng… sao giống như hắn đang giúp mình khai một Thần khiếu, kỳ quái vậy?
Cổ quái!
Không, hay là tên khốn này đang ban thưởng cho mình?
Má!
Phù Thổ Linh đã hiểu ra vì sao trước khi hắn cho ăn lại liếc ta một cái!
Gã hiểu rồi!
Gã thầm mắng một tiếng, nếu xảy ra chuyện, vậy ta sẽ gặp phiền toái lớn!
“Vậy thôi bỏ đi.
Quá đắt, Ngũ Hành tộc ta mua không nổi, trừ đại tộc Thần Ma Tiên ra, người bình thường không trả nổi!”
Dứt lời, gã lại nói: “Dù sao ngươi cũng không cần, không dùng được thì không bằng bán cho chúng ta, giúp cường hóa Văn Minh Chí của ngươi cũng tốt!”
Tô Vũ cười nhạo: “Dù vứt đi thì cũng không cho các ngươi, càng không bán rẻ cho ngươi!”
“Haizz! Thôi bỏ đi!”
Phù Thổ Linh thở dài, “Mang ra làm đồ ăn vặt mà còn không muốn bán, cũng không muốn cường hóa binh khí, ta cũng không hiểu ngươi nghĩ thế nào nữa!”
Tô Vũ im lặng, hắn trầm tư một lát, thu hồi cục lông, cũng cất mảnh Cửu Diệp Thiên Liên kia đi.
Coi như chưa từng xảy ra chuyện gì!
Đại Hạ vương trầm giọng nói: “Đừng bán cho ngoại tộc, đây là hành động tự chuốc thêm phiền toái cho chính mình!”
Đại Chu vương khẽ thở dài: “Nếu thật sự đổi được vật gánh chịu, hoặc là giá cả thích hợp, vậy bán đi!”
Tô Vũ im lặng.
Đại Hạ vương trừng mắt nhìn Đại Chu vương, Đại Chu vương thì liếc nhìn Phù Thổ Linh, rồi lại nhìn Tô Vũ, không nói gì.
Phù Thổ Linh… Tô Vũ…
Y lại nhìn Cửu Nguyệt, Cửu Nguyệt đang ăn, nhưng… gia hỏa này vừa ăn cái gì, hình như hơi tạp.
Đại Chu vương vẫn tươi cười, im lặng không nói gì.
Gia hỏa Tô Vũ này… Lá gan không nhỏ, dã tâm cũng không nhỏ, cũng không biết Phù Thổ Linh kia được thuê tới hay thật sự hiểu, nếu gã hiểu… Vậy Phù Thổ Linh là một phiền toái không nhỏ.
Giờ khắc này, một đám người im lặng bình tĩnh, chỉ có mình Đại Hạ vương phẫn nộ.
Tô Vũ!
Gia hỏa này thực lực cường đại rồi thì nghĩ mình không thể làm gì hắn ư?!
Quá ngu xuẩn!
Dù Cửu Diệp Thiên Liên không hoàn chỉnh thì cũng không thể bán lung tung!
Bán cho vạn tộc chính là để lại tai hoạ ngầm!
Tô Vũ quá tự đại, nếu tiếp tục như vậy, hắn sẽ chôn xuống rất nhiều tai hoạ ngầm cho bản thân, vừa rồi cũng thế, hắn quá tự đại, cho rằng chỉ cần có một bộ trận pháp thì có thể quét ngang vô địch!
Quá vớ vẩn!
Đại Hạ vương có chút buồn bực, Tô Vũ… Không trải qua nhiều gian nan đau khổ, có lẽ hắn nên được trải nghiệm một chút!
Tô Vũ không quan tâm Đại Hạ vương nghĩ thế nào.
Giờ phút này, không ai quan tâm Đại Hạ vương nghĩ thế nào.
Trong Đại Hạ phủ, trong một đình viện xa hơn.
Bên cạnh Long Vô Ưu, vài vị Long tộc ánh mắt khác thường, giờ phút này, Long tộc hóa thành hình người, Bạch Long cũng ở đây, Long tộc truyền âm nói: “Tô Vũ có ý gì?”
“Cái gì?”
Có Long tộc khó hiểu, có Long tộc lại truyền âm: “Ngu xuẩn! Phù Thổ Linh nói vậy mà hắn thu hồi Cửu Diệp Thiên Liên, vậy mà còn ngu ngốc không hiểu sao?”
“Có ý gì?”
Có Long tộc tức giận, truyền âm mắng: “Ngu xuẩn! Nghĩa là Tô Vũ bị lời Phù Thổ Linh nói làm cho động tâm! Hắn phân vân không biết nên lãng phí Cửu Diệp Thiên Liên hay không, hay là để đổi thứ hắn cần? Hắn không thiếu bảo vật, nhưng hắn thiếu bảo vật đặc thù không thể đổi lấy!”
“Có ư?”
Có Long tộc không tin lắm, Tô Vũ sẽ bán ư?
“Dù hắn bán thì cũng sẽ không bán cho chúng ta!”
“Ngu ngốc! Hắn không bán cho chúng ta thì bán cho ai? Hắn bán cho Nhân tộc ư, Nhân tộc có bảo vật không? Có tinh huyết Vĩnh Hằng không? Có vật gánh chịu không? Dù có thì Nhân tộc cũng sẽ không mua! Mua một hai cánh thì có thể cường đại hơn một ít, nhưng Nhân tộc khan hiếm mấy thứ kia, sao có thể nguyện ý đổi!”
“Nhưng chúng ta là kẻ thù…”
“Ngu xuẩn! Chúng ta mua, chưa chắc hắn đã bán, nhưng đừng quên vị Bạch Long này, hắn chính là minh hữu của Nhân tộc! Nếu hắn đi mua thì sao? Hơn nữa, Tô Vũ không bán cho chúng ta, còn chủng tộc trung lập thì sao? Chẳng hạn như Mệnh tộc, Linh tộc, Thái Cổ Cự Nhân tộc…”
Lúc này, tất cả cự long đều hiểu!
“Hắn còn 7 cánh Cửu Diệp Thiên Liên!”
Một đám Long tộc ánh mắt khác thường.
7 cánh không ít.
“Nếu một vị Vĩnh Hằng cửu đoạn dùng, có lẽ… bước vào Hợp Đạo được thì sao? Thành Hợp Đạo, vậy chủng tộc đó sẽ có hai vị Hoàng giả!”
“Lần trước Long tộc tổn thất thảm trọng, nhưng nếu có thêm một vị Long Hoàng, vậy tất cả tổn thất đều có thể thừa nhận!”
“Đại trưởng lão rất có hy vọng!”
Đại trưởng lão, gia gia của Long Vô Ưu, người mạnh nhất Kim Long tộc, còn mạnh hơn tộc trưởng Kim Long tộc, xem như Huyết Hỏa Ma vương của Long tộc.
Giờ phút này, Long tộc quanh Long Vô Ưu phần lớn là Kim Long nhất tộc.
Tất cả Long tộc đều kích động!
Long Vô Ưu nghe lời bọn họ nói, bà hơi nhíu mày, truyền âm nói: “Cẩn thận một chút, đừng mắc mưu! Lần trước Phù Thổ Linh đã mắc mưu, trúng bẫy Nhân tộc.”
“Cái gì?”
Bọn họ không biết việc này, chuyện này không bị truyền ra ngoài, mà Long Vô Ưu đã bị hạ lệnh cấm tiết lộ, mọi người đều là thiên tài, ít nhiều vẫn có chút đạo đức.
Giờ phút này, nghe mọi người hỏi chuyện, Long Vô Ưu ngẫm nghĩ rồi nói: “Phù Thổ Linh bị Tô Vũ lừa gạt, mọi người hãy cẩn thận, Tô Vũ… vô cùng gian trá, cẩn thận hắn gạt người!”
Gạt người?
Một đám Long tộc suy tư, cảm thấy cũng đúng, nhưng chuyện này có lừa được không?
Có Long tộc truyền âm: “Không sao, nếu mua thì giáp mặt giao dịch, thanh toán trực tiếp! Cũng nghiệm hàng tại chỗ! Cửu Diệp Thiên Liên không thể tạo giả, hình dạng, khí tức, thời gian đạo văn đều cực kỳ đặc thù!”
Long Vô Ưu muốn nói lại thôi, ngẫm nghĩ rồi vẫn nói: “Hắn là đúc binh đại sư!”
“Điện hạ lo rằng hắn đúc đồ giả ư? Đúng là phải cẩn thận điều này, nếu mua thật… vậy phải mang theo vị đúc binh đại sư đi nghiệm hàng, thậm chí là Thiên binh sư!”
Nghe vậy, Long Vô Ưu không nói gì.
Nói vậy không sai!
Thứ có thể lừa gạt Thiên binh sư vậy cũng phải là Thiên binh đỉnh cấp, thậm chí là Thần binh.
Tô Vũ sẽ dùng thứ này đi lừa đảo ư?
Vậy thì Tô Vũ là tên ngu ngốc!
Giá trị một cánh chưa chắc so được với một thanh Thiên binh cao đẳng, bởi nó không hoàn chỉnh, nếu hoàn chỉnh, đổi Thần binh cũng được.
Giờ phút này, một vài hành động nhỏ, động tác nhỏ của Tô Vũ khiến một nhóm người chú ý.
Cơ hội đây rồi!
Đúng vậy, mọi người đã nhìn thấy cơ hội.
Phù Thổ Linh đề nghị mua, tuy rằng Tô Vũ cự tuyệt, nhưng hắn không tiếp tục cho ăn nữa, đây là tin tức tốt, chứng minh Tô Vũ đang tự hỏi tính khả thi của chuyện này.
Chương 2405: Bậc Thầy Buôn Bán
Cùng lúc đó.
Trái tim Phù Thổ Linh đang đập điên cuồng.
Hình như ta… biết gì đó rồi.
Hơn nữa, ta còn làm đồng phạm với Tô Vũ.
Vừa rồi ánh mắt Tô Vũ nhìn gã không đúng lắm nên gã mới ý thức được, giờ phút này, trái tim gã đập bang bang, xong rồi, phiền toái lớn rồi!
Hình như Tô Vũ lại muốn gạt người!
Má!
Nhân tộc không phải thứ tốt, lần trước Lưu Hồng đã dùng Ngũ Hành thần quyết lừa gã, lần này tên khốn Tô Vũ này càng gian trá hơn, muốn dùng Cửu Diệp Thiên Liên giả gạt người, hiện tại Tô Vũ đang ở trạng thái công địch của vạn tộc, không dễ thành công.
Nếu là trước kia, với tính cách Tô Vũ, hắn có thể lừa cả vạn tộc.
Giả!
Cửu Diệp Thiên Liên kia nhất định là giả.
Gã hoàn toàn không nhìn ra nơi nào là giả!
Tuy không nhìn gần, nhưng từ ngoại hình, khí tức, dao động, đủ loại đặc thù tới xem, thứ kia chính là thật sự, vậy nó rốt cuộc là thật hay giả?
Hay là mảnh này là thật, nhưng Tô Vũ sẽ bán mảnh giả?
Phù Thổ Linh thầm nghĩ, gã không dám nhiều lời, bên cạnh, một vị cường giả Thổ Linh tộc truyền âm nói: “Phù Thổ Linh, có phải Tô Vũ muốn bán Cửu Diệp Thiên Liên hay không? Hình như hắn đang chần chờ, hắn không dám bán cho Thần Ma Tiên Long.
Nhưng chúng ta và Nhân tộc không có đại thù! Phù Thổ Linh, hay là ngươi thử hỏi lại đi, hắn còn 7 cánh, tuy không hoàn chỉnh, nhưng nếu tộc trưởng dùng thì có lẽ… Có thể bước vào Hợp Đạo, trở thành Ngũ Hành chi Hoàng thời đại này!”
Phù Thổ Linh đau đầu!
Má nó!
Vì sao các ngươi đều tin là Tô Vũ sẽ bán?
Sao hắn có thể bán được?
Ngay cả người bên mình còn cảm thấy như vậy, vậy những người khác chắc cũng mang tâm tư này.
Tô Vũ tâm động!
Hắn sẽ bán, nhưng hắn đang chần chờ, suy xét, cân nhắc xem nên bán cho ai!
Phù Thổ Linh thầm mắng, gã truyền âm: “Trưởng lão, đừng xúc động! 7 cánh giá trị quá cao, chúng ta khó lấy ra được nhiều bảo vật như vậy.”
“Vậy mua ít đi mấy cánh!”
Phù Thổ Linh lại thầm mắng, mua cái píp!
Đang nghĩ ngợi, bên tai gã bỗng nhiên vang lên thanh âm Tô Vũ: “Ngươi mua trước đi! Rồi ta sẽ ngầm tiếp viện ngươi, bằng không, khi mọi người đều mua mà các ngươi không mua, ngươi lại là người mở lời, ngươi muốn đẩy Ngũ Hành tộc vào chỗ chết sao? Ngoài ra ta sẽ giới hạn lượng mua, yên tâm, chỉ bán cho các ngươi một mảnh!”
Phù Thổ Linh chấn động!
Trưởng lão bên cạnh cảm ứng được ý chí lực truyền âm, người này nhanh chóng truyền âm hỏi: “Phù Thổ Linh, Tô Vũ liên hệ với ngươi à?”
Phù Thổ Linh thầm mắng, cẩn thận nghĩ lại thì cũng có đạo lý, gã là người đầu tiên mở miệng, nếu không mua, vậy sau đó có những người khác bị lừa, mà ta không mắc mưu… vậy không phải phiền toái lớn sao?
Mấu chốt là tên khốn Tô Vũ này thật sự sẽ trả cho ta ư?
Nếu bị lừa thì sẽ có phiền toái rất lớn.
Gã nghĩ vậy, rồi truyền âm đáp: “Trưởng lão, hắn vừa liên hệ ta, hắn nói rằng, một cánh giá ba kiện vật gánh chịu, chỉ bán ta một cánh, hỏi ta muốn mua hay không! Hắn còn giới hạn lượng mua, chỉ bán một cánh, phòng ngừa chúng ta mua nhiều, có người tiến vào Hợp Đạo!”
“Giới hạn lượng mua?”
Trưởng lão hiểu ra: “Thông minh! Tô Vũ đúng là người thông minh, giới hạn lượng mua thì một tộc chỉ có thể mua một mảnh, Vĩnh Hằng cửu đoạn không có khả năng chỉ dùng duy nhất một mảnh Cửu Diệp Thiên Liên để tiến vào Hợp Đạo! Như vậy tác dụng của nó sẽ giảm mạnh!”
Phù Thổ Linh bất lực!
Đúng vậy, Tô Vũ thực thông minh.
Thông minh đến mức biết các ngươi sẽ nghĩ như thế nào.
Hắn giới hạn lượng mua!
Hắn bán hàng giả, còn giới hạn lượng mua, quả là bậc thầy buôn bán!
Tô Vũ không bán một lần bảy cánh, hắn chỉ bán một cánh!
Như vậy… Xong đời rồi, có khi vạn tộc thật sự sẽ bị hắn lừa, không nói đâu xa, trước mắt thì trưởng lão nhà gã đã bị lừa rồi đây này.
Phù Thổ Linh thầm mắng trong lòng, nhanh chóng nói: “Mua một mảnh không có nghĩa lý gì…”
Trưởng lão liền truyền âm: “Ngu xuẩn! Hắn bán một cánh, chúng ta liền mua một cánh! Rồi nhờ chủng tộc khác hỗ trợ mua không phải là được sao? m thầm thu mua, có lẽ Tô Vũ sẽ không gây ra động tĩnh lớn! Cuối cùng tập hợp, ai biết đã bị chúng ta mua hết?”
Trưởng lão có chút kích động, tiếp tục truyền âm: “Nhanh báo về tộc, một cánh giá ba vật gánh chịu quá đắt, một mảnh đơn độc không đáng với cái giá này! Còn nữa, quanh đây có Long tộc, Thực Thiết tộc, Thiên Mã tộc, Thái Cổ Cự Nhân tộc, không chừng còn có thám tử các tộc khác, Phù Thổ Linh, phải lập tức báo lên để các cường giả trong tộc dốc sức, các tộc khác sẽ sớm phái người tới Nhân cảnh chúc thọ phụ thân Tô Vũ thôi!”
Trưởng lão hưng phấn nói: “Đúng vậy, chúc thọ! Duỗi tay không đánh người tươi cười! Tiểu tộc cũng được, lấy cớ mua một cánh để thăng cấp Vĩnh Hằng! Vật gánh chịu nhiều cũng chưa chắc có thể chứng đạo, có thêm một mảnh Cửu Diệp Thiên Liên có lẽ có thể thành công!”
Hắn kích động!
Phải tới chúc thọ phụ thân Tô Vũ, không cần phải là cường tộc, một vài trung tộc tiểu tộc tới lấy lòng Tô Vũ là chuyện thực bình thường, hắn cũng là bá chủ mà.
Phù Thổ Linh bất lực!
Xong rồi!
Một khi tin tức này truyền ra, đại khái mọi người đều nghĩ như vậy.
Dù cường giả Tiên Ma Thần không tới thì cũng không sao, tìm người đi hộ là được!
Mà đây không phải lần đầu tiên Vũ gạt người, cho nên, dù mua thì mọi người nhất định cũng sẽ cẩn thận, thậm chí tìm cường giả tới nghiệm hàng.
Mấu chốt ở chỗ… Có thể nghiệm ra thật giả sao?
Tô Vũ tự tin tràn đầy, hứa hẹn từ trước, gã nghĩ tới một lời đồn, như vậy, có lẽ Tô Vũ đã nghĩ đến chuyện bán hàng giả từ lâu rồi!
Gia hỏa đáng sợ!
Trong lòng Phù Thổ Linh dâng lên một đám ý niệm, nhưng không dám nhiều lời, mọe nó!
Tô Vũ, khốn kiếp.
Nếu lần này thành công, hắn sẽ lại kiếm được một vố lớn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ [Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Tieu-Ngao-Giang-Ho-Truyen-Audio.jpg)
