- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 480 : Lần Sau Có Thứ Tốt Không Cho Ngài Nữa! (c2396-c2400)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 480 : Lần Sau Có Thứ Tốt Không Cho Ngài Nữa! (c2396-c2400)
❮ sautiếp ❯Chương 2396: Lần Sau Có Thứ Tốt Không Cho Ngài Nữa!
Giờ khắc này, mấy vị vô địch đang tụ tập ở Đại Chu phủ đều đã biết chuyện, sắc mặt ai nấy cực kỳ quỷ dị.
Sau đó Đại Nguyên vương tức giận hừ một cái.
Không lâu sau, tin tức Đại Nguyên vương tức giận truyền ra, hành động to gan lớn mật này chọc cho Đại Nguyên vương suýt nữa muốn giết người, việc này tuyệt đối đã được một vài vô địch âm thầm duy trì!
Bằng không tuyệt đối không có kẻ nào lớn gan như vậy!
Nhưng không kịp truy cứu, cũng không có biện pháp truy cứu.
Bởi vì, Đại Nguyên phủ còn sắp xảy ra chuyện.
Một đám người ủng hộ Đại Nguyên vương vô điều kiện, dù sao đó cũng là chủ nhân khai phủ, là tín ngưỡng của bọn họ!
Một đám người khác lại cảm thấy, bệ hạ phải tiếp thu ý kiến, mọi người đều vì Nhân tộc, sao bệ hạ lại cố tình để vạn tộc lợi dụng.
Đúng vậy, một đám người mang theo tâm thái thỉnh nguyện, thấy chết không sờn tĩnh tọa bên ngoài Đại Nguyên phủ… Kết quả hai phe đấu võ, Phủ chủ Đại Nguyên phủ không có biện pháp giải quyết!
Chỉ đành báo cho Đại Nguyên vương, khiến Đại Nguyên vương phẫn nộ muốn giết người, nhưng lại không giết được.
Giết người lúc này ư?
Vậy cả đời Đại Nguyên vương đừng hòng thoát khỏi cái danh bạo quân, có lẽ còn thêm cái danh chó săn vạn tộc!
Trong Đại Chu phủ.
Đại Chu vương khẽ cười một tiếng, cảm khái: “Thủ đoạn hay lắm! Hai vị Hạ gia và Chu gia đều không phải đèn cạn dầu! Ba ngày, Tô Vũ đã được phong thánh luôn rồi!”
Chỉ cần ba ngày, Tô Vũ đã thành thần thoại!
Nhưng mọi chuyện đều là sự thật, hai nhà còn dùng chút thủ đoạn khoa trương, phù phiếm truyền bá ra, bịa đặt nên câu chuyện càng thêm cảm động, mang tính thần thoại truyền kỳ!
Chẳng hạn như Tô Vũ giết Huyết Hỏa, không ai nhìn thấy, nhưng lại truyền như tận mắt nhìn thấy, bọn họ đại chiến mấy vạn hiệp, vài lần Tô Vũ hiểm tử hoàn sinh, cuối cùng trọng thương nỗ lực đánh chết Huyết Hỏa – kẻ muốn giết Đại Tần vương.
Năng lực bịa chuyện này khiến Đại Chu vương cũng hổ thẹn không bằng!
Quả là cao thủ ở dân gian!
Thánh nhân Tô Vũ!
Sau mấy ngày, Tô Vũ dần dần được thần thoại hóa, tuy rằng tin tức bùng nổ quá nhanh, có người hoài nghi do Tô Vũ tự biên tự diễn.
Nhưng… có quan trọng không?
Tin tức là thật là được!
Tô Vũ cường đại là thật, thế lực cường đại cũng là thật, các đại phủ không thể phản bác là thật, cứu vớt Đại Tần vương là thật, giết đến chư thiên sợ hãi cũng là thật!
Khi mọi chuyện đều là thật… Tin tức truyền ra như thế nào cũng không quan trọng.
Tiểu thị dân cũng có sự láu cá của tiểu thị dân.
Bọn họ không quan tâm thượng tầng tranh quyền đoạt lợi!
Vậy bọn họ để ý cái gì?
Để ý đến sự an toàn của Nhân cảnh, sự an toàn của chính mình và người nhà.
Tô Vũ rất cường đại, sau lưng hắn có một cỗ thế lực rất cường đại duy trì, nó có thể bảo vệ Nhân tộc, cũng có thể không… Khi sự lựa chọn bày ra trước mặt, ngươi sẽ lựa chọn để Tô Vũ gia nhập đại liên minh Nhân tộc, hay là rời khỏi?
Người bình thường đều sẽ có lựa chọn!
Chỉ cần cỗ thế lực của Tô Vũ không có ý định xâm chiếm Nhân tộc, vậy là đủ rồi, ngoài ra, bọn họ không muốn biết, cũng không cần biết.
Không ai là tên ngốc cả!
Không có bất cứ kẻ nào, dù chỉ là đám dân chúng bình thường cái gì cũng đều không hiểu, Nhân tộc chinh chiến nhiều năm ở chiến trường Chư Thiên, binh sĩ vô số, có nhà ai mà không có người tham gia quân ngũ? Nhà mình không có, vậy cách vách cũng có!
Có, vậy sẽ biết thế cục chư thiên vạn tộc như thế nào.
Tuy Nhân tộc là một trong những bá chủ, nhưng mà lại bị vạn tộc nhằm vào, điểm này mọi người đều biết, nếu thế, Tô Vũ mang theo một cỗ thế lực cường đại gia nhập Nhân tộc có gì mà không thể?
Bản thân Tô Vũ chính là Nhân tộc, còn giết chóc vạn tộc ở chư thiên, nhân vật như vậy còn không phản bội Nhân tộc, gia nhập vạn tộc.
Cho nên, tất cả đều thuận lý thành chương!
Đại chúng không quan tâm nhân vật cao tầng nghĩ như thế nào, bọn họ chỉ suy xét vì ích lợi chính mình, vì thế xảy ra chuyện nhiều người tĩnh tọa ngoài phủ thành chủ, thỉnh nguyện vì dân, thỉnh nguyện vì chính mình!
Ba ngày đã qua đi.
Thời gian mở họp là ngày thứ bảy.
Giờ phút này, các đại phủ đã có người bắt đầu xuất phát đến Đại Hạ phủ.
Mà Tô Vũ không quan tâm nhiều như vậy.
Lúc bấy giờ hắn đang trò chuyện cùng Triệu Lập, thuận tiện xem lão Triệu đúc binh, hôm qua hắn tới tìm lão Triệu, ban đầu còn tốt, hai người vui mừng chào hỏi lẫn nhau, nhưng đến khi lão Triệu nhìn thấy nhiều bảo vật như thế thì lập tức quên béng sự hiện diện của Tô Vũ.
Trên thực tế, trước đó không lâu Triệu Lập mới rèn Văn Minh Chí cùng Tô Vũ, tính ra thì chỉ mới hơn 1 tháng không gặp nhau, vậy nên không tồn tại vấn đề nhớ hay không nhớ.
Tô Vũ cũng không thèm để ý, hiện tại lão Triệu đang làm nóng người, giờ ông không chế tạo binh khí cao đẳng, hắn cũng không sợ quấy rầy lão Triệu, hắn lảm nhảm: “Lão sư, vị Triệu Các lão kia đến bây giờ còn chưa xuất quan sao?”
“Chưa.”
Triệu Lập cảm thấy rất phiền, tại sao Tô Vũ còn chưa đi?
Quấy rầy ta chế tạo binh khí làm gì, quá phiền!
Tiểu tử này còn rất nhiều lời, bình thường Triệu Lập không thích trò chuyện phiếm, kết quả tiểu tử này vừa đến liền kéo ông hàn huyên gần một ngày chỉ để thổi phồng công tích vĩ đại của hắn, thật muốn khâu miệng hắn lại ghê.
Nhưng vừa nhận quà của người ta mà không cho người ta nói chuyện thì cũng không tốt lắm.
Ông đành phải miễn cưỡng ứng đối.
Có nhiều bảo vật như vậy, đúc binh sẽ sảng khoái cỡ nào, Tô Vũ có tự biết hắn phiền không?
Chao ôi, bao giờ hắn mới im miệng đây?
Tô Vũ không để bụng tới thái độ gượng gạo của Trệu Lập, hắn lại hỏi: “Lão sư, vị Triệu Các lão ấy có quan hệ gì với ngài không?”
“Không!”
“Cùng họ mà…”
“Cùng họ thì làm sao? Họ Tô cũng nhiều, đều là thân thích của ngươi à?”
Thôi thôi, nói chuyện cần gì phải cục súc như thế!
Tô Vũ bĩu môi, “Triệu Các lão bế quan nhiều năm, ông ta có xung đột gì với đa thần văn hệ không?”
“Không nhiều, mấy năm trước đã bế quan, đơn đa chi tranh chỉ nghiêm trọng ở hậu kỳ, giai đoạn trước không nghiêm trọng như vậy.”
Vậy là tốt rồi!
Tô Vũ lại hỏi: “Ta có thể đến chỗ ông ta bế quan xem được không?”
“Đi làm gì?”
“Cứu ông ấy! Lưu Hồng bảo ta cứu, tránh để đối phương bế quan đến chết.”
Triệu Lập vừa rèn binh khí, vừa nói: “Vậy ngươi đi đi, nói một tiếng với Kỷ Hồng là được!”
“Được!”
Tô Vũ thấy ông rèn hăng say thì lại bĩu môi lần nữa, tiện tay ném một viên ngọc phù qua.
Triệu Lập vừa rèn, vừa nói cho có lệ: “Thứ gì đây, ta không thiếu bảo vật!”
Tô Vũ bâng quơ đáp: “Không có gì, rác rưởi mà thôi, chỉ là giết nhiều người, được thiên địa ban thưởng
《
Đúc Binh Tường Giải
》
, phương pháp đúc binh thượng cổ, hẳn là do một vị Thiên binh sư lưu lại, hoặc cũng có thể là Thần binh sư.”
Tô Vũ thuận miệng nói, hắn giết chóc vô số ở Tinh Vũ phủ đệ, đây là món quà thiên địa ban thưởng cho hắn.
Hắn còn chưa dứt lời, Triệu Lập đã bay vèo qua, bắt lấy ngọc phù sắp rơi xuống mặt đất, binh khí ông đang chế tạo lập tức phát nổ, Triệu Lập không rảnh lo, vẻ mặt phẫn nộ quát: “Nhóc con,
《
Đúc Binh Tường Giải
》
của thượng cổ Thần binh sư mà ngươi ném lung tung thế à?”
Tô Vũ nhún vai, ai bảo ngài bơ ta!
Chẳng nhiệt tình chút nào!
Ngày hôm qua đã tính đưa cho ngài, kết quả nói chuyện cùng ngài mà ngài toàn bày ra thái độ ghét bỏ ta.
Triệu Lập phẫn nộ: “Tên nhãi kia, thứ này còn đáng giá hơn đống triền long mộc của ngươi đấy!”
Tô Vũ phì cười, “Lão sư, không phải là cho ngài rồi sao? Ngài gấp cái gì! Ta nhìn rồi, hẳn không phải là thần binh đúc pháp, có lẽ là của một vị Thiên binh sư, đơn giản tự thuật về lý luận và lý giải đúc binh của hắn…”
“Thiên binh sư yếu lắm chắc?”
Triệu Lập rất muốn đánh người, má nhà ngươi, ngươi đang nói tiếng người đấy à?
Thiên binh sư yếu ư?
Làm bộ khinh thường ư? Xem thường ai đấy?
Tô Vũ mỉm cười, đoạn nói: “Không có.
Lão sư, ngài bận việc thì làm đi, ta đi tìm Kỷ thự trưởng tâm sự, thuận tiện hoàn thành chuyện của Triệu Các lão, bớt đi một cọc tâm sự.”
“Cút đi!”
Tô Vũ bĩu môi, trở mặt không nhận người, lần sau có thứ tốt không cho ngài nữa!
Chương 2397: Thu Nhận Đồ Đệ?
Không lâu sau, Tô Vũ tìm được Kỷ Hồng – phủ trưởng Đại Lý phủ.
Lục Đại Vạn Thiên Thánh từ chức, Kỷ Hồng không dám nhận chức danh Thất Đại, cũng cảm thấy chính mình không đảm đương nổi, cho nên đến nay vẫn là phủ trưởng Đại Lý phủ.
6 đời phủ trưởng liên tiếp, thế hệ sau càng đáng sợ hơn thế hệ trước, Thất Đại… sợ là người bình thường không thể đảm đương nổi, dù hôm nay Đại Hạ Văn Minh học phủ uy thế giảm sút, Kỷ Hồng vẫn cảm thấy mình không đảm đương nổi.
Tu Tâm Các đã bị Vạn Thiên Thánh rút đi, hiện giờ, Kỷ Hồng không có ý định kiến tạo tòa các khác.
Y ở trong một đại viện tại Văn Minh học phủ.
Hoàn cảnh không tồi, nhưng thiếu vài phần trang nghiêm túc mục của Tu Tâm Các.
Thấy Tô Vũ, Kỷ Hồng hơi kinh ngạc, nhanh chóng cười nói: “Tô thành chủ, thứ lỗi không tiếp đón từ xa!”
Y biết Tô Vũ ở trong học phủ, nhưng y không đi gặp, bởi vì hiện tại thân phận Tô Vũ đặc thù, người bình thường không tiếp xúc được.
“Kỷ thự trưởng!”
Tô Vũ cười nói: “Đừng khách khí, chưa kể ta và lệnh thiên kim còn là bạn học!”
Kỷ Hồng mỉm cười gật đầu, nói: “Tô thành chủ mời ngồi, ngài tới đây là có việc gì cần phân phó ư?”
“Nói quá lời!”
Tô Vũ cũng không vòng vèo, đi thẳng vào vấn đề: “Hai việc, thứ nhất, lão sư Lưu Hồng, Triệu Các lão bế quan ở đâu? Không phải để giết hắn, mà là muốn giúp hắn đột phá Nhật Nguyệt, đây là chuyện ta đã đáp ứng Lưu Hồng.”
“Thứ hai, lúc trước Kỷ thự trưởng thu thập một vài tài liệu, hiện tại chưa dùng đến, vậy hãy cho ta mượn một chút.”
Chuyện thứ nhất không khó.
Kỷ Hồng nhanh chóng đáp: “Triệu Các lão bế quan ở đáy hồ Bích Nguyệt Hồ trong học phủ, nơi kia bị phong tỏa, không cho người qua đó, dù lần trước xảy ra đại chiến thì cũng không ảnh hưởng đến bên kia.”
“Chuyện thứ hai… Phần Hải đã đền tội, những tư liệu đó tác dụng không lớn, Tô thành chủ muốn dùng ư?”
Tô Vũ gật đầu: “Đúng, để tra xem có cá lọt lưới hay không?”
Tô Vũ cười nói: “Lúc trước có không ít gia hỏa phản bội, sau khi sư bá ta dọn dẹp một đám, sau đó Vạn phủ trưởng lại giết một đám, nhưng ta lo rằng vẫn còn dư nghiệt!”
Kỷ Hồng trầm ngâm một lát, gật đầu: “Có lẽ thật sự vẫn còn, quả thật có một số việc không thích hợp, Tô thành chủ muốn xem thì ta đây lập tức đưa tất cả tư liệu qua.”
“Làm phiền Kỷ thự trưởng!”
“Khách khí!”
Kỷ Hồng cười cười, ngẫm nghĩ rồi mở miệng nói: “Tô thành chủ, ta cũng có chuyện cần làm phiền thành chủ một chút.”
“Mời nói.”
Kỷ Hồng trầm mặc một hồi mới mở miệng: “Đại Hạ Văn Minh học phủ do Hạ Thần phủ trưởng sáng lập, Nhị Đại đặt vững căn cơ, Tam Đại phát dương quang đại, Tứ Đại Ngũ Đại Lục Đại, thế hệ sau mạnh hơn thế hệ trước! Hiện tại ta giữ chức vẫn luôn cảm thấy không ổn, vả lại các vị đa thần văn đã trở về… Ta nghĩ, hay là ngươi hỏi Liễu Văn Ngạn một chút…”
Tô Vũ nhìn y.
Kỷ Hồng thành khẩn nói: “Thực ra ta thấy người thích hợp nhất để làm Thất Đại phủ trưởng chính là ngươi! Nhưng e là hiện giờ ngươi chướng mắt Đại Hạ Văn Minh học phủ, mà mấy người Liễu Văn Ngạn dù sao cũng còn cảm tình với nơi này! Hồng Đàm, Trần Vĩnh đều sinh sống tại đây mấy chục năm! Thất Đại cũng chỉ có thể xuất thân từ đa thần văn hệ!”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, mở miệng đáp: “Ta sẽ hỏi một chút thử xem, nhưng không thể bảo đảm!”
“Làm phiền rồi!”
“Không sao.”
Tô Vũ cười nói: “Ta đi đây, Kỷ thự trưởng, phiền ngài đưa tư liệu đến chỗ phụ thân ta là được.”
“Được!”
Kỷ Hồng thống khoái đáp ứng, thấy Tô Vũ sắp rời đi, y bỗng nhiên nhớ ra gì đó, mở miệng nói: “Tô thành chủ, còn có chuyện, không biết ngươi có hứng thú hay không?”
“Cái gì?”
Kỷ Hồng trầm ngâm một hồi, mở miệng nói: “Ngươi quen Chu Hạo, đúng không?”
“Đương nhiên!”
“Là thế này, lần trước Đại Hạ phủ rung chuyển, Hạ Trường Thanh phủ trưởng bị giết, Hạ Ngọc Văn… Bị sung quân tới chiến trường Chư Thiên! Y không tham dự phản loạn, cho nên không giết y, mà chỉ là sung quân! Hiện giờ Chu Hạo không có sư phụ, thiên phú của y rất tốt, ý ta là… Văn Minh học phủ không thể trợ giúp Chu Hạo quá nhiều, không biết Tô thành chủ có hứng thú thu nhận học sinh hay không?”
“Hả?”
Tô Vũ sửng sốt, Kỷ Hồng nghiêm túc nói: “Thiên phú của y thật sự rất tốt, đương nhiên chủ yếu là Chiến Giả đạo! Hiện giờ Chu Hạo khai 270 nguyên khiếu, đã bước vào Đằng Không, thậm chí đã hoàn thành 21 đúc! Nhưng chúng ta biết đó không phải cực hạn của y! Hắn khai 270 khiếu chỉ là bởi vì không biết vị trí các khiếu huyệt còn lại.
Tô thành chủ, Chu Hạo có thiên phú rất tốt, hiện giờ, cả Nhân tộc, người khai khiếu nhiều nhất, đúc thân nhiều nhất chính là thành chủ! Nếu thành chủ nguyện ý nhận người học sinh này, ta nghĩ Chu Hạo nhất định sẽ tiến bộ nhanh chóng, thậm chí…”
Tô Vũ bật cười, “Ta thu đồ đệ ư? Ta mới 20 tuổi…”
Kỷ Hồng câm nín, bất đắc dĩ nói: “Thực lực thành chủ rất cường đại, ta nghĩ, dù chỉ 20 tuổi thì cũng đủ để khai tông lập phái!”
Tô Vũ lâm vào trầm tư.
Thu đồ đệ?
Hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này.
Tô Vũ biết Chu Hạo, gia hỏa này cực kì dã tính, trọng tình nghĩa, cũng tương đối dứt khoát, đánh nhau rất điên cuồng, lần đầu tiên Tô Vũ trọng thương là do bị tên khốn này đánh.
Đã khai 270 nguyên khiếu, còn đúc thân 21 lần… Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vậy là được Hạ gia cung cấp tài nguyên.
Khai nhiều khiếu huyệt, đúc thân nhiều lần như vậy tiêu hao không nhỏ, hẳn là rất được Hạ gia coi trọng.
“Ý Hạ gia thế nào?”
Tô Vũ hỏi, Kỷ Hồng cười đáp: “Hạ Phủ chủ muốn nhận… Nhưng bản thân Hạ Phủ chủ không khai nhiều khiếu, đúc thân cũng chỉ là 36 đúc bình thường, nếu nhận làm học sinh, nói thật, trừ việc cung cấp tài nguyên ra thì gần như không giúp được gì.
Cho nên, Phủ chủ cũng có ý để Tô thành chủ chỉ điểm một hai.”
Tô Vũ lâm vào trầm tư, Chu Hạo!
Gia hỏa này thiên phú thân thể có thể là người lợi hại nhất mà Tô Vũ từng gặp, tốc độ khai nguyên khiếu… nói thật, tuy thiên phú của Tô Vũ rất mạnh, nhưng nếu cho hắn và Chu Hạo lượng tài nguyên như nhau, chưa chắc hắn đã tu luyện nhanh bằng Chu Hạo.
Thiên phú mỗi người đều có hạn mức cao nhất.
Người bình thường chạy đến 270 khiếu có khả năng đã khiến chính mình nổ tung, Chu Hạo chạy đến 270 khiếu mà chẳng có vấn đề gì cả, chỉ là không muốn khai tiếp, bởi vì dù mở thêm thì cậu cũng không có biện pháp vận dụng.
Không khai được chu thiên khiếu thì dù khai 359 khiếu cũng chẳng là gì!
“Thiên phú mạnh như vậy, huyết mạch thượng cổ ư? Hay là người bình thường?”
Người bình thường cũng không kỳ quái.
Luôn có yêu nghiệt thiên phú dị bẩm tồn tại!
Tô Vũ trầm tư một hồi, mở miệng nói: “Có rảnh thì ta sẽ đi xem, hoặc là ngươi bảo Chu Hạo tới tìm ta, Hạ Ngọc Văn bị sung quân, gia hỏa này nói thế nào?”
“Khi đưa đến Chư Thiên phủ, Hạ Ngọc Văn cũng không nói gì, nhưng học phủ đã gạch bỏ thân phận sư đồ giữa y và Chu Hạo, có lẽ Hạ Ngọc Văn có rất nhiều khuyết điểm, nhưng ở thời khắc cuối cùng, y vẫn đưa ra quyết định của mình, y xóa bỏ quan hệ sư đồ với Chu Hạo, cũng là đang nói Chu Hạo có thể bái sư khác, từ nay về sau Chu Hạo không có quan hệ gì với y nữa.”
Đây cũng là lựa chọn cuối cùng của Hạ Ngọc Văn.
Y là thiên tài, tuy rằng bị Bạch Phong đánh bại một lần nhưng y vẫn là thiên tài, thời điểm đại loạn, y không tham dự phản loạn.
Tô Vũ không có hảo cảm với Hạ Ngọc Văn.
Còn ác cảm thì… trước đây có, sau đó lười để ý, y chỉ là hạng tép riu mà thôi.
Nghĩ vậy, Tô Vũ không nói gì nữa.
Cứ xem đi!
Thu đồ đệ ư?
Tô Vũ baajt cười, suýt nữa đã quên bản thân hắn là nghiên cứu viên cao cấp, không chỉ thế, hắn còn là Các lão danh dự của Đại Minh phủ, tuy rằng chỉ là danh dự nhưng quả thật đã có tư cách nhận đồ đệ!
Khi hắn bái sư Bạch Phong, lão sư của hắn mới chỉ là trợ giáo mà thôi!
Thực lực của anh lúc đó là… Đằng Không cảnh!
Tô Vũ muốn cười, trợ giáo Đằng Không, hiện tại cuối cùng lão sư cũng tiến vào Lăng Vân, lần trước ngâm tinh hoa trong máu lão Chu, có lẽ thực lực đã tăng lên không ít, có lẽ lại tới Lăng Vân cửu biến rồi cũng không biết chừng.
Nhiều ngày qua không thấy bóng dáng, không biết đã chạy đi đâu, hình như đã đi theo Liễu Văn Ngạn tới Đại Minh phủ, Tô Vũ không quan tâm, hiện tại khả năng bọn họ xảy ra chuyện không lớn.
Dù vạn tộc tập sát thì cũng sẽ không động thủ với bọn họ trước, tránh rút dây động rừng.
Muốn ra tay thì cũng phải nhằm vào chính mình.
“Chu Hạo!”
Tô Vũ lẩm bẩm một tiếng, không nghĩ nữa, hắn nhanh chóng biến mất tại chỗ.
Chương 2398: Trợ Giúp Lão Sư Của Lưu Hồng (1)
Một lát sau.
Bích Nguyệt Hồ.
Nơi này gần Bạch Long Sơn.
Bạch Long Sơn, ý nghĩa như tên, là nơi cư trú của một bị Bạch Long, Tô Vũ vừa xuất hiện, một lát sau, một lão nhân hiện lên, nhìn thấy là Tô Vũ, ánh mắt có chút phức tạp, hơi khom người nói: “Bái kiến Tô thành chủ!”
“Bạch lão khách khí!”
Tô Vũ cười nói: “Thực lực Bạch lão có tiến bộ, đã sắp bước vào Nhật Nguyệt cửu trọng rồi!”
Bạch Long nhẹ giọng nói: “Kém xa thành chủ.”
“Cảnh giới cao hơn ta nhiều!”
Tô Vũ cười: “Bạch lão, lúc trước chưa kịp cảm tạ, nghe nói Bạch lão rời núi vài lần vì đa thần văn hệ ta, đa tạ!”
Bạch lão nhẹ giọng đáp: “Đó là bổn phận của ta! Thành chủ khách khí!”
“Cần vậy mà!”
Tô Vũ mỉm cười: “Bạch lão, không cần câu nệ như vậy, ngài là tiền bối, còn ân oán giữa ta và Long tộc thì không quan hệ đến ngài! Đại Minh phủ cũng có một tiểu Kim Long, còn là hậu duệ của vô địch, Chu Phủ chủ chém giết với Long tộc, tiểu Kim Long còn mặc kệ, Bạch lão nên nghĩ thoáng ra thì hơn… Đương nhiên, chủng tộc cũng quan trọng, ta biết rất khó để Bạch lão buông bỏ chủng tộc.”
Bạch lão thở dài: “Có lẽ ngài đúng! Ta không nên quan tâm chuyện này, ta chỉ là tọa kỵ Nhị Đại phủ trưởng thu phục, đã không còn là Long tộc từ lâu rồi, thậm chí cũng bị Long tộc xoá tên.
Nhưng có nhiều lúc vẫn không nhịn được mà suy nghĩ, cuối cùng Long tộc và Nhân tộc có đại chiến hay không? Mà ta… Nên đi nơi nào?”
Ông cảm thấy tương lai rất mê mang!
Long tộc sẽ khai chiến với Nhân tộc sao?
Lần này, Đại Chu vương mang vô địch tàn sát Long giới, đánh chết hai vị Long vương, trong Tinh Vũ phủ đệ, cũng có hai vị Long vương bị giết, sau đó, Thực Thiết Thú Hoàng còn ăn một vị…
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Long tộc đã mất năm vị Long vương!
Nội tình Long tộc không bằng Thần Ma Tiên, mất đi năm vị Long vương, Long tộc tổn thất quá lớn.
Tô Vũ gật đầu: “Cũng đúng, có lẽ cuối cùng Nhân Long vẫn sẽ đại chiến! Lần này ta có mời Long Vô Ưu của Long tộc, để xem Long tộc có ý tứ gì, có lẽ Bạch lão có thể tâm sự cùng Long Vô Ưu, hắn là tôn tử của đại trưởng lão Kim Long tộc, có lẽ sẽ biết gì đó.”
“Đa tạ thành chủ thành toàn!”
“Khách khí!”
Tô Vũ mỉm cười không nói thêm, đạp không rời đi, nháy mắt rơi vào trong hồ.
Hồ nước tự động tách ra, lộ ra một mật thất nằm sâu trong đáy hồ, đây là nơi bế quan của Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Trong mắt Tô Vũ bùng nổ thần quang, lập tức xem thấu mật thất.
Bên trong có một vị lão nhân gầy gò, tóc dài chấm đất, màu tóc ảm đạm, khí tức mỏng manh, quần áo trên người cũng đã rách nát, cảm giác có thể sẽ chết bất cứ lúc nào.
Đó là sư phụ của Lưu Hồng, là vị Triệu Các lão vẫn luôn bế quan kia.
Khí tức Sơn Hải đỉnh phong như ẩn như hiện.
Có dấu hiệu Nhật Nguyệt, nhưng mãi không thể bước vào.
Ánh mắt Tô Vũ sắc bén, lập tức xem thấu vài điều, nhiều thần văn, không ít thần văn ngoại tộc, quy tắc xung đột, khiến ông không thể bước đến một bước kia, Thần khiếu không thể tương hợp.
Thần văn đang xung đột!
Hiện giờ, Tô Vũ đã hiểu biết sâu hơn về phương diện này, có lẽ thần văn Nhân tộc và thần văn vạn tộc có sự xung đột về quy tắc, đại khái nó đã tồn tại ngay từ ban đầu.
Nhưng mấy năm trước, những người khác có thể thăng cấp, Tô Vũ đoán rằng có thể mấy năm trước Nhân cảnh vừa mới mở ra, quy tắc vạn tộc thẩm thấu không sâu, vậy nên Nhân cảnh có thể lợi dụng chỗ trống quy tắc.
Hiện giờ, quy tắc hội nghị thượng cổ đã thẩm thấu vào được, vậy nên mới dẫn tới quy tắc Nhân tộc và vạn tộc xung đột mạnh hơn.
Phỏng đoán này hợp lý hơn một vài suy đoán trước kia.
Tô Vũ yên lặng nhìn quy tắc xung đột.
Thần văn xung đột!
Những điều này khiến lão nhân không thể đột phá, hai phe giằng co không ngừng.
Đối phương có không ít thần văn Nhân tộc, cũng có nhiều thần văn vạn tộc.
Nếu muốn thăng cấp thì cũng có biện pháp.
Hơn nữa còn là không ít!
Thứ nhất, áp chế quy tắc Nhân tộc, thứ hai, áp chế quy tắc vạn tộc, thứ ba, khiến hai phe đạt đến trạng thái cân bằng.
Cục lông nhỏ làm được, Tô Vũ cũng có thể.
Trầm ngâm một lát, Tô Vũ quan sát lão nhân kia, lão nhân kia hoàn toàn không nhận ra, Tô Vũ trực tiếp truyền âm: “Triệu Các lão, vãn bối Tô Vũ, đáp ứng sở cầu của Lưu Hồng lão sư, tới trợ giúp Các lão đột phá Nhật Nguyệt!”
Phốc!
Trong mật thất, lão nhân bỗng nhiên hộc huyết, mở mắt nhìn, ánh mắt có chút ảm đạm.
Giờ phút này, trước mặt ông hiện lên một thân ảnh.
Ông không cảm thụ được khí tức, chỉ có một cảm giác… là cường đại!
Vô cùng cường đại!
Khí tức không rõ, tư thái thong dong, khuôn mặt tươi cười nhàn nhạt, ngay từ ánh mắt đầu tiên, Triệu Các lão đã có chút chấn động, thở dốc nói: “Ngươi… Ngươi là ai?”
“Vãn bối Tô Vũ!”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi bổ sung thêm: “Truyền nhân đa thần văn hệ.”
“Đa thần văn… Diệp Bá Thiên…”
Triệu Các lão nhìn về phía Tô Vũ, giờ phút này, Tô Vũ vẫn chưa tiến vào mật thất, mật thất cũng không phải trong suốt, nhưng thân ảnh hắn lại hiện lên trong mắt Triệu Các lão, cho ông nhìn rõ ràng,
“Diệp Bá Thiên… Đó là tằng sư tổ của ta, ta là đồ đệ của Bạch Phong, Các lão biết Bạch Phong không?”
“Biết…”
Triệu Các lão thở dốc, khi ông thu đồ đệ, Bạch Phong cũng nhập học.
Ông nhớ một chút, nhưng Bạch Phong trong trí nhớ của ông là một đứa trẻ.
Bạch Phong đã có học sinh rồi ư?
Bây giờ là năm nào?
“Bên ngoài… thay đổi rồi sao?”
Trong lúc nhất thời, Triệu Các lão hoảng hốt, học sinh của Bạch Phong đã cường đại tới mức ông không tra xét được?
Vậy Bạch Phong thì sao?
Hồng Đàm thì sao?
“Hiện tại là năm nào?”
“Lịch An Bình, năm 352!”
“Năm 352?”
Triệu Các lão sửng sốt, ông mới bế quan 10 năm!
10 năm mà thế cục đã thay đổi lớn như vậy?
“Ngươi là do Lưu Hồng tìm tới?”
Tô Vũ cười đáp: “Đúng, hắn có việc nên đã đi đến chiến trường Chư Thiên, hiện tại có lẽ đã đi đến chỗ xa hơn rồi, trước khi đi, hắn nhờ ta tới trợ giúp Các lão một tay! Ta thấy Các lão tiêu hao quá lớn, nhưng cách Nhật Nguyệt không xa, ta cho Các lão ba sự lựa chọn!”
“Thứ nhất, xử lý tất cả thần văn không phải của Nhân tộc, Các lão tự nhiên sẽ thăng cấp Nhật Nguyệt!”
“Thứ hai, xử lý tất cả thần văn Nhân tộc, Các lão cũng có thể thăng cấp!”
“Thứ ba, giữ lại tất cả thần văn, ta giúp Các lão cân bằng hai loại thần văn, thăng cấp Nhật Nguyệt, nhưng sau này e rằng khó có thể thăng cấp, trừ khi vẫn luôn duy trì cân bằng!”
Triệu Các lão kinh hãi, ba loại lựa chọn!
Ba loại phương pháp, đối phương đều nói có thể giúp mình thăng cấp Nhật Nguyệt.
Rốt cuộc hắn có thực lực gì?
Giờ phút này ông cảm thấy rất mờ mịt, rất chấn động, ông thở dốc: “Ngươi… Các hạ, thực lực gì?”
Tô Vũ cười nói: “Sơn Hải.”
“Sơn Hải?”
Không có khả năng!
Khí tức vô cùng thần bí khiến người ta rung động, sao có thể chỉ là Sơn Hải?
Tô Vũ lại cười: “Cảnh giới là cảnh giới, thực lực là thực lực, tiền bối không cần suy nghĩ nhiều, tiền bối nhanh lựa chọn đi, ta giúp tiền bối thăng cấp, cũng coi như hoàn thành một cọc tâm sự của ta!”
Cảnh giới là cảnh giới…
Triệu Các lão đã nghe ra thâm ý trong câu nói, hiển nhiên, thực lực của hắn không phải Sơn Hải!
Triệu Các lão nhanh chóng ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ta muốn hỏi chuyện này…”
“Ngài nói đi!”
“Chu Minh Nhân đâu?”
“Chết rồi!”
Triệu Các lão thở dài, nhưng không cảm thấy ngoài ý muốn, hiển nhiên đã chuẩn bị tâm lý, ông thở dài: “Ngươi giết à?”
“Không phải!”
Tô Vũ bình tĩnh: “Xem như tự sát, vài vị Các lão đơn thần văn hệ… Chết sạch! Cũng không đúng, Trịnh Ngọc Minh Các lão còn sống, nhưng đã bế quan, bế tử quan, có lẽ sẽ có ngày xuất quan, có lẽ sẽ không!”
“Đa thần văn hệ thắng ư? Các ngươi chiếm cứ học phủ rồi?”
Chương 2399: Trợ Giúp Lão Sư Của Lưu Hồng (2)
Tô Vũ bật cười: “Không, đa thần văn hệ đã rút khỏi học phủ, kể cả ta, ta cũng không ở trong học phủ, lần này trở về chỉ để thăm lại chốn cũ mà thôi! Các lão, thế cục bên ngoài đã thay đổi, đơn đa chi tranh đã kết thúc! Đơn thần văn hệ xem như diệt vong, đa thần văn hệ… Cũng không được lợi ích gì! Chúng ta đã rút lui khỏi Đại Hạ phủ, rời khỏi Nhân cảnh…”
Rời khỏi Nhân cảnh!
Ánh mắt Triệu Các lão biến ảo: “Quả nhiên như thế sao? Đơn đa chi tranh… Lưỡng bại câu thương… Ai!”
Ông thở dài một tiếng, hỏi: “Sau khi ta đột phá, ra khỏi nơi đây, sẽ có kết cục gì?”
“Kết cục?”
Tô Vũ cười: “Ta không biết, Các lão hãy tự lựa chọn! Chuyện này không liên quan đến ta! Các lão cũng không cần lo lắng, lần này ta đến Nhân cảnh vì được Đại Tần vương mời về, không liên quan gì đến Các lão, cũng không liên quan đến đơn thần văn hệ.”
“…”
Đại Tần vương mời!
Triệu Các lão nhận ra hình như mình nghĩ sai rồi, cũng suy nghĩ quá nhiều, người trước mắt này… Có lẽ còn cường đại hơn sự tưởng tượng của ông!
“Vậy… Thỉnh cầu tiên sinh tiêu trừ thần văn vạn tộc, giữ lại thần văn Nhân tộc, giúp ta thăng cấp Nhật Nguyệt!”
“Các lão chắc chắn chưa? Ngươi có không nhiều thần văn Nhân tộc, chỉ có 3 cái, thần văn vạn tộc có 6 cái, đều rất cường đại…”
“Chắc chắn!”
Triệu Các lão đáp một câu, Tô Vũ mỉm cười, biển ý chí rung chuyển, Cục lông nhỏ đang ngủ bị bừng tỉnh.
“Đi ăn thần văn phi Nhân tộc của ông ấy đi, nhanh lên!”
“Phiền toái!”
Cục lông nhỏ không vui, còn có chút ghét bỏ, thần văn yếu quá, mới Sơn Hải cảnh, lại còn không thơm, nó không muốn ăn.
Thôi!
Miễn cưỡng làm cho xong, ăn xong sẽ được ngủ.
Cục lông nhỏ chợt lóe rồi biến mất, Triệu Các lão chỉ cảm thấy biển ý chí rung chuyển một chút, trong nháy mắt, biển ý chí bị xuyên thủng, trong biển ý chí, 6 thần văn vạn tộc huyền phù lập tức biến mất!
Khi ông nhận ra điều đó, khí tức 3 thần văn Nhân tộc tăng mạnh!
Sau đó lực bài xích lập tức biến mất, Thần khiếu bắt đầu tương hợp!
Ầm ầm ầm!
Biến ý chí chấn động, ông đã sắp bước vào Nhật Nguyệt, chỉ có duy nhất vấn đề là ý chí lực bài xích, thần văn bài xích nên dẫn tới Thần khiếu không thể tương hợp.
Giờ phút này, 8 Thần khiếu lập tức hợp nhất!
Ông tu luyện Thần khiếu công pháp lúc trước, thông suốt 72 khiếu, giờ phút này, 8 khiếu hợp nhất đã là Nhật Nguyệt!
Nháy mắt, 8 khiếu hợp nhất!
Oanh!
Trong hư không, một vầng trăng khuyết hiện lên.
Sau đó, các đạo khí tức trong học phủ nhanh chóng bay tới!
Nhật Nguyệt!
Có người đột phá Nhật Nguyệt!
Có người nhanh chóng tới nơi.
Người đầu tiên tới nơi là Kỷ Hồng, y cũng không ngờ mọi chuyện lại nhanh như vậy.
Không lâu sau, Ngô Nguyệt Hoa, Tề Các lão, Nhiếp lão, Hoàng lão cũng tới, hiện giờ những người này là nhân vật cao tầng của Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Khi đến Bích Nguyệt Hồ, nhìn thấy Tô Vũ huyền phù trên mặt hồ.
Mọi người đều biết không phải Tô Vũ đang đột phá, mà là đang giúp người khác đột phá.
“Tô thành chủ!”
Vài vị Các lão chấn động, chắp tay thăm hỏi, Tô Vũ mỉm cười khẽ gật đầu, hắn nhìn về phía Nhiếp lão và Hoàng lão, cười nói: “Hai vị lão sư, gần đây sống không tồi nhỉ!”
Hoàng lão thấy hắn, thái độ khá hiền lành, ông thở hắt ra: “Tạm được, không thoải mái bằng ngươi! Biết ngươi đã về, không ngờ ngươi lại tới đây!”
“Được Lưu Hồng nhờ vả!”
Tô Vũ bước đến, dừng trước mặt mấy người, cười hỏi: “Gần đây học phủ có ổn không?”
“Bình thường!”
Hoàng lão cười nói: “Ngươi thì sao? Lần này trở về định ở lại bao lâu?”
“Xem tình huống đi!”
Tô Vũ quay đầu nhìn thoáng qua Triệu Các lão đang đột phá, cười nói: “Người càng ngày càng nhiều, ta không ở lại nữa, hai vị lão sư, nếu rảnh thì có thể tới Tô phủ tâm sự nhân sinh cùng ta.
Ta còn phải đa tạ hai vị lão sư ngày xưa đã hỗ trợ, chủ trì công đạo, chủ trì chính nghĩa trong học phủ!”
Dứt lời, không đợi bọn họ đáp lời, hắn nhìn về phía Ngô Nguyệt Hoa, cười nói: “Sư nương, ta đi trước đây, chờ Liễu lão sư trở lại, sư nương có thể cùng lão sư tới chỗ ta, hiện tại không thể hàn huyên thêm nữa!”
Dứt lời, hắn biến mất, vô tung vô ảnh!
Dù là Bạch Long thì cũng không cảm nhận được hắn đã rời đi như thế nào.
Nơi xa, Bạch Long thở dài một tiếng: “Quá mạnh!”
Bên kia, Ngô Nguyệt Hoa không quá để ý, giờ phút này, bà vui vẻ ra mặt, cười lạnh một tiếng: “Liễu Văn Ngạn, hạng người vô sỉ như thế cũng xứng nhận Tô Vũ làm học sinh sao? Ăn cơm mềm cả đời, hiện tại còn muốn hưởng phúc nhờ đồ đệ ư?”
“…”
Bốn phía, đám người câm nín.
Lời này ngươi nói thôi, chúng ta không xen vào.
Hiện tại thực lực Liễu Văn Ngạn cũng rất cường đại, ông đã bước vào Nhật Nguyệt ngũ trọng, thậm chí sắp bước vào lục trọng, hơn nữa ông có một học sinh thế này, ai dám trêu chọc ông?
Không sợ chết sao?
Mọi người không nói gì, yên lặng chờ đợi.
Một lát sau, hồ nước tách ra, khí tức Triệu Các lão cường đại hơn rất nhiều, thân thể dần dần khôi phục sức sống, tóc tự động cắt đứt, tóc dài xõa trên vai, khôi phục vẻ bóng bẩy lúc trước.
Ông đạp không bước ra, nhìn về phía mọi người bên hồ, liếc mắt một cái… Thiếu quá nhiều người quen.
Ông hơi khom người với Bạch lão, lại khẽ gật đầu với Kỷ Hồng, nhìn về phía những người khác, ông nhẹ giọng nói: “Xem ra ta đã bỏ lỡ rất nhiều điều! Rất nhiều gương mặt cũ đã không còn, Tô Vũ… Không đơn giản đúng không?”
Nghe vậy, có người lộ vẻ kì quái, có người nhẹ giọng nói: “Chúc mừng Triệu Các lão! Tô thành chủ… đương nhiên không đơn giản! Tháng trước, hắn chém giết rất nhiều vô địch, hiện giờ là một trong những bá chủ của chư thiên, ngang hàng Bán Hoàng các tộc.”
Triệu Các lão dại ra.
Ngô Nguyệt Hoa cười lạnh: “Triệu Các lão cứ làm Các lão cho tốt đi, Chu Minh Nhân đã chết, Đại Chu phủ – chỗ dựa của ông ta bây giờ cũng đã một sự nhịn chín sự lành! Một nhà Chu gia bốn vị vô địch, vậy mà vẫn không địch lại Tô Vũ, Triệu Các lão đừng nghĩ nhiều thì hơn!”
Một nhà bốn vô địch!
Giờ phút này, Triệu Các lão chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cảnh còn người mất, mới mười năm thôi!
Thế cục thay đổi!
Tô Vũ, một trong những bá chủ chư thiên.
Chu gia, một nhà bốn vô địch!
Đơn đa chi tranh đã kết thúc, tất cả đều đã thay đổi.
Triệu Các lão thở dài, gật đầu: “Ta hiểu! Nhờ Tô Vũ hỗ trợ, nay ta thăng cấp Nhật Nguyệt, vốn đã thiếu nợ nhân tình… Triệu mỗ, sẽ không châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình!”
Những người khác không nói nhiều, Kỷ Hồng cười nói: “Triệu Các lão thăng cấp là chuyện vui, đừng nhắc đến chuyện khác nữa! Hiện giờ học phủ thiếu Nhật Nguyệt, Các lão thăng cấp Nhật Nguyệt là chuyện vui lớn! Đại Hạ phủ là nơi nhân tài đông đúc… thật ra có thể bổ khuyết một vài chỗ trống!”
Thở dài một tiếng, Kỷ Hồng nghĩ tới những Nhật Nguyệt đã chết trận, quá nhiều người đã chết!
Có người cũng nghĩ đến, trầm giọng nói: “Thự trưởng, tất cả đã qua rồi, mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn!”
“Ừ!”
Kỷ Hồng gật đầu, Triệu Các lão mờ mịt, nhưng cũng biết là đã xảy ra chuyện gì đó.
Giờ phút này, ông không vội quyết định làm gì, cứ phải biết rõ tình huống đã rồi tính.
Chương 2400: Hậu Duệ Của Võ Vương
Tô Vũ nhanh chóng về tới Tô phủ.
Hắn vừa trở về không lâu, ngoài cửa xuất hiện một người, người đó đứng ở cửa, không hề hé răng, nhìn cánh cửa đóng chặt, đứng lặng tại chỗ, có chút đờ đẫn.
Tô Vũ cười.
Chu Hạo!
Tới rất nhanh, mấu chốt là ngươi đứng yên ở cửa là muốn làm gì?
Còn đợi ta chủ động mời ngươi tiến vào ư?
Giờ khắc này, ma ma Cục lông nhỏ vẫn luôn ngủ say bỗng nhiên tỉnh lại, kỳ quái nói: “Võ vương?”
“Hả?”
Ma ma Cục lông nhỏ lẩm bẩm: “Không biết có phải hay không… Đây là huyết mạch Võ vương sao?”
“…”
Tô Vũ ngây ngẩn cả người.
Hay nói về Văn vương, mà hắn lại quên đi Võ vương, ma ma Cục lông nhỏ… Cảm ứng được cái gì?
Ma ma Cục lông nhỏ lại nói: “Không biết, không xác định, hình như có chút quen thuộc.
Gia hỏa bên ngoài kia có thể là hậu duệ của Võ vương… Không biết rốt cuộc có phải hay không, ta và Võ vương không thân, có lẽ đương gia sẽ biết.”
Ánh mắt Tô Vũ quỷ dị!
Hậu duệ của Võ vương?
Văn vương độc thân, Nhân Hoàng ế trường kỳ, Võ vương… không phải ư?
Sao có thể!
Tô Vũ ngoài ý muốn: “Võ vương không phải độc thân sao?”
Ma ma Cục lông nhỏ càng kinh ngạc: “Không phải nha, Võ vương có rất nhiều vợ, nhiều lắm, đếm không hết đâu!”
“…”
Má nó!
Khó trách Võ vương không bằng Nhân Hoàng cũng không bằng Văn vương, Tô Vũ hiểu rồi, độc thân thì mới mạnh!
Kẻ có nữ nhân có thể mạnh được sao?
Khó trách Võ vương trấn áp lão Chu mà danh tiếng lại không bằng Văn vương, hóa ra là sau này suy sút, cưới một đống lão bà!
Giờ phút này đã Tô Vũ hiểu rõ!
Nữ nhân… Ai, Võ vương sa đọa!
Chu Hạo… Có thể là huyết mạch của Võ vương ư?
Tô Vũ hít sâu một hơi, nếu thế, vậy rất thú vị!
Hậu duệ của Võ vương?
Tô Vũ không ngờ tới, một hài tử lớn lên ở dã ngoại như Chu Hạo sẽ là hậu duệ của Võ vương ư?
Sao sống thảm thế?
À mà cũng là bình thường.
Đã mười vạn năm trôi qua, dù lão tổ tông mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là lão tổ tông, tính ra, biết đâu một người qua đường Giáp nào đó cũng có tổ tông là Nhân vương đấy.
Thứ như huyết mạch có thể nói là quan trọng mà cũng có thể nói là không.
Mấu chốt còn phải xem chính mình!
Dù huyết mạch Võ vương rất mạnh, nhưng bản thân không dám đánh không dám giết thì cũng chỉ là tên vô dụng, chỉ là có nền tảng cao hơn thôi.
Tô Vũ ngẫm nghĩ, không quá để ý, hắn mỉm cười nhìn bên ngoài, bình thản nói: “Vào đi!”
Một lát sau, Chu Hạo tiến vào đại sảnh Tô gia.
Tô Vũ đang uống trà.
Khuôn mặt Chu Hạo như đao tước, trong mắt mơ hồ còn chút dã tính, cậu chắp tay trầm giọng nói: “Chu Hạo Đại Hạ Văn Minh học phủ, bái kiến thành chủ!”
Tô Vũ nhìn cậu, cười nhạt nói: “Sư phụ ngươi – Hạ Ngọc Văn đâu?”
“Ở chiến trường Chư Thiên!”
“Sao ngươi không đi theo?”
“Ta quá yếu!”
“Đằng Không không yếu.”
Tô Vũ cười nói: “Chắc ngươi đại khái biết ý của Kỷ thự trưởng, Hạ Ngọc Văn và ta có thù oán, tuy hiện tại không đáng nhắc tới, nhưng vì sao ta phải giúp hắn bồi dưỡng học sinh? Tương lai, nếu ngươi cường đại rồi, Hạ Ngọc Văn bảo ngươi tới giết ta, ngươi lựa chọn như thế nào?”
“Không nhúng tay.”
Tô Vũ cười nói: “Hóa ra ta bồi dưỡng ngươi đến trình độ có thể giết ta, mà ngươi chỉ biết không nhúng tay thôi ư? Ngươi biết để làm được như vậy cần hao phí bao nhiêu tài nguyên, bao nhiêu tinh lực, bao nhiêu thời gian của ta không? Chu Hạo, ngươi nghĩ không nhúng tay là xong à?”
Chu Hạo trầm giọng nói: “Vậy trấn áp hết!”
“…”
Tô Vũ lại bật cười: “Trấn áp ư? Khi sư diệt tổ ư? Ngươi biết không, dù là ở chư thiên vạn giới thì khi sư diệt tổ cũng là tội đại nghịch bất đạo!”
“Biết!”
Chu Hạo trầm giọng nói: “Ta không có biện pháp khác, ta biết ngươi muốn nghe cái gì, nhưng Hạ lão sư đã dẫn ta rời khỏi hoang nguyên! Không có y, có lẽ ta đã thành con mồi của dã thú rồi!”
Tô Vũ cười nhạo: “Y chỉ coi ngươi là dã thú.”
“Ta vốn là dã thú!”
“…”
Tô Vũ lại cười: “Được rồi, hỏi mãi vấn đề này cũng không có ý nghĩa gì, ngoài miệng nói vậy, nhưng đến lúc đó không biết ngươi sẽ làm thế nào! Hai ta cũng coi như người quen, không nói lan man nữa, nếu ta bồi dưỡng ngươi, ngươi có thể mang đến cho ta cái gì?”
“Giết người!”
Tô Vũ cười hỏi: “Ngươi có thể giết ai?”
“Có thực lực, có thể giết bất cứ ai!”
Tô Vũ uống ngụm trà, ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Nhân tộc thì có giết không?”
Chu Hạo cúi đầu đáp: “Ngươi nói giết, vậy thì giết!”
“Giết Hạ Ngọc Văn thì sao?”
“Y là lão sư của ta.”
“…”
Chu Hạo ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tô Vũ, nghiêm mặt nói: “Lão sư ta rất yếu, ngươi đã là bá chủ chư thiên, nếu ngươi thật sự muốn giết y, y cũng không ngăn được, ngươi không muốn giết y, vì sao cứ hỏi mãi?”
“…”
Tô Vũ bật cười, “Ta thích thế, ngươi quản được à? Ngươi tới bái ta làm thầy hay ta đi bái ngươi làm thầy? Lúc trước khi ta bái sư, ta phải trải qua trăm cay ngàn đắng, chịu bao gian nan hiểm trở, cuối cùng mới bái được Bạch lão sư làm thầy… Ngươi cảm thấy bái sư nhẹ nhàng lắm à?”
“Ta không trải qua điều đó.”
Chu Hạo trầm giọng, cậu không cần, Hạ Ngọc Văn thu nhận cậu rất đơn giản, mang về Đại Hạ phủ, đăng ký một chút là được, không có lưu trình gì.
Tô Vũ cười nói: “Được rồi, nói nhảm ít thôi, tới đây đánh ta một quyền thử xem!”
Oanh!
Khí tức bùng nổ, Tô Vũ không tránh không né, mặc cậu đánh một quyền vào yết hầu, hắn chẳng thèm suyễn một tiếng, tiếp tục uống trà, cười nói: “Chưa ăn cơm à?”
Ánh mắt Chu Hạo biến đổi, khẽ quát một tiếng, tốc độ nhanh hơn, ầm!
Trong nháy mắt, cậu đánh mấy chục quyền, đá mấy chục cước về phía đầu, mắt, tim, hạ thân Tô Vũ.
Khi cậu công kích hạ thân… Tô Vũ tung cước đá bay cậu ta.
Chu Hạo rơi xuống đất, sau khi đứng vững lại lao đến, hóa quyền thành trảo, đánh mệnh môn, chọc đôi mắt, cắm lỗ tai Tô Vũ…
Tô Vũ thở dài: “Quá yếu, lực lượng không đến vạn khiếu, ta còn lười chẳng buồn phòng ngự.”
Chu Hạo không hé răng, trên quyền cước tràn đầy vết máu.
Một quyền, một trảo, một chưởng… thi triển tất cả võ nghệ.
Tay đấm chân đá, lực lượng thần văn mỏng manh còn bạo phát một chút, đại khái cũng chưa đến Đằng Không, Tô Vũ chỉ cảm thấy gió nhẹ quất vào mặt, trêu chọc nói: “Quá yếu, hay là nghỉ ngơi một chút đi?”
Chu Hạo mặc kệ, một lát sau, cậu điên cuồng công kích yết hầu Tô Vũ, liên tiếp đánh ra mấy trăm quyền, cậu rống một tiếng, bỗng nhiên trong tay xuất hiện một cây đao, cậu cầm đao chém!
Ánh lửa bắn ra bốn phía!
Tô Vũ cười nói: “Không xi nhê, quá yếu!”
Chu Hạo không để ý tới, ngay sau đó, cậu đột nhiên thiêu đốt khí huyết, Tô Vũ hơi nhướng mày, đột nhiên… Chu Hạo biến mất.
Tô Vũ sửng sốt.
Ngoài cửa lớn, Chu Hạo trầm giọng nói: “Đánh không lại, ta hù dọa ngươi một chút rồi chạy!”
“…”
Ngươi đùa ta à?!
Dọa cho ta sợ ư?
Tô Vũ câm nín, đúng, ta bị dọa rồi, đáng sợ quá cơ!
“Vào đây!”
Một lát sau, Chu Hạo lại xuất hiện, “Ta không phá được phòng ngự của ngươi, đánh tiếp cũng vô dụng.”
“Ngươi cũng biết chạy à?” Tô Vũ hơi ngạc nhiên.
Chu Hạo nhíu mày, “Ta không giết được ngươi thì chỉ có thể bị giết, vì sao không chạy?”
“Cũng đúng!”
Tô Vũ cười cười, “Cường đại hơn rồi, ngươi nguyện ý chiến đấu vì sự quật khởi của Nhân tộc không?”
“…”
Chu Hạo ngơ ngác nhìn hắn, vẻ mặt dại ra.
Nghĩa là gì?
Tô Vũ trêu cậu, “Nói thử xem.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










