- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 465 : Giết Đại Chu Vương Thì Ta Sẽ Ra Tay (c2321-c2325)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 465 : Giết Đại Chu Vương Thì Ta Sẽ Ra Tay (c2321-c2325)
❮ sautiếp ❯Chương 2321: Giết Đại Chu Vương Thì Ta Sẽ Ra Tay
“Tôn tử, xem gậy của ta đây!”
Một tiếng gầm lên, Thiên Diệt đánh một gậy ra hướng xa xa, trực tiếp đánh cho hư không sụp đổ, ba tôn cổ xưa cường hãn của Tiên tộc hiện lên lập tức, đồng loạt ra tay, trong chớp mắt, bốn đại cường giả chiến thành một đoàn!
Mà ngay một khắc này, xa xa, một tiếng rống to vang lên.
Bịch!
Đại Tần vương lại vung đao chém nát một tên vô địch, huyết vân hội tụ, Đại Tần vương nhìn về phía Tiên giới, lạnh lùng nói: “Chết bao nhiêu Tiên tộc rồi?”
Tiên tộc lại thêm một tôn Tiên vương bị đánh chết!
Đại Tần vương nhìn chằm chằm phương hướng của Thiên Cổ, ông muốn xem thử xem Tiên tộc chuẩn bị chết bao nhiêu!
Ngày hôm nay, khắp nơi đều chủ định giết Tiên tộc!
Cho đến bây giờ đã chết bốn năm vị Tiên vương rồi!
Tăng thêm số người chết trong Tinh Vũ phủ đệ thì hẳn là vượt qua 10 người rồi a!
Mà gần chỗ Đại Tần vương, những vị vô địch đều biến đổi sắc mặt bất định.
Máy vị Đạo vương, Bạch Phát Thần vương chỉ muốn rút lui ngay!
Lục Dực Thần vương tuy mạnh mẽ, nhưng mà cũng chỉ tương đương với Đại Hạ vương thôi.
Đại Tần vương đang rảnh tay, hiện tại ông sẽ giết bọn họ!
Có người nhìn về phía các giới, sắc mặt đều có chút bất đắc dĩ, các giới còn có vô địch, còn có rất nhiều, thế nhưng hiện tại các giới giống như không muốn phái vô địch ra chinh chiến nữa!
Tiếp tục như thế, khó khăn sẽ nhắm thẳng tới Tiên tộc.
Tiên tộc cũng không có khả năng ép cường giả vào chiến trường!
Giờ khắc này, thanh âm Thiên Cổ chấn động thiên địa, “Thái Cổ Cự Nhân tộc, Phượng tộc, Linh tộc. . .
Hợp Đạo của các tộc đều không nguyện ý ra tay sao?”
Im ắng.
“Ngồi xem Nhân tộc kiêu ngạo ư?”
“Mấy lần đại chiến, Nhân tộc không hề tổn hại lông tóc, các tộc thì lại tổn thất nặng nề, Vĩnh Hằng vẫn lạc nhiều không kể xiết! Nhân tộc Vĩnh Hằng càng đánh càng nhiều, chẳng lẽ các vị muốn chờ Nhân tộc kiêu ngạo lại đến tàn sát Chư Thiên sao?”
“Phía trước chín lần triều tịch chi biến đã vẫn lạc biết bao nhiêu cường giả, chư vị chẳng lẽ không biết? Phần lớn đều là chết trong tay Nhân tộc!”
“. . .”
Thiên Cổ cũng cảm thấy vô lực, vẫn không muốn ra tay sao?
Có người ngập ngừng lên tiếng: “Không phải là bọn ta không muốn ra tay, Thiên Cổ. . .
Ngươi đi giết Đại Chu vương đi, chúng ta nhất định sẽ ra tay! Lời ấy, tuyệt đối không nói đùa!”
Đi giết Đại Chu vương!
Bằng không thì sẽ chẳng ai ra tay.
Một khi rời đi, Đại Chu vương truyền tống tới, ông sẽ mặc kệ Nhân cảnh, trực tiếp sát nhập biên giới của bọn họ, đồ sát toàn tộc, Tiên tộc gánh chịu nổi trách nhiệm này sao?
Chỉ có chờ Thiên Cổ đi giết Đại Chu vương thì họ mới có thể bỏ đi nỗi lo về sau!
Ánh mắt Thiên Cổ biến ảo chập chờn, một lát sau,lão đột nhiên cười lạnh, bước ra một bước khỏi Tiên giới.
“Hi vọng các ngươi có thể suy nghĩ kỹ càng!”
Một bước này lão trực tiếp đi về hướng Đông Liệt Cốc!
Lão không thể đợi thêm nữa!
Chỉ có thân tự xuất thủ, giết chết Đại Chu vương, để những tên Hợp Đạo kia không còn lo ngại thì trận chiến này mới có thể đại thắng, bằng không. . . tử thương quá mức nghiêm trọng rồi!
Bên phía Đông Liệt Cốc.
Đại Chu vương thầm thở dài, cũng chỉ lo mỗi chuyện này!
Phiền toái!
Thiên Cổ đúng là tới thật.
Bên cạnh, có người trầm giọng nói: “Vượt qua Thiên Cổ, truyền tống đến Tiên giới, đồ sát Tiên tộc. . .”
Nói đơn giản!
Đại Chu vương không thèm để ý, Tiên giới và Long Giới không giống nhau, một khi thực sự truyền tống vào Tiên giới, Thiên Cổ có thể sẽ xử lý bọn họ như bao sủi cảo!
Mà ngay một khắc này, có âm thanh chậm rãi cất lên: “Ta đã đáp ứng tiểu tử kia, Thiên Cổ, ngươi không xuất thủ được đâu!”
Ngay một khắc này, lão Quy đang giao chiến với Giám Thiên Hầu cũng có chút bất đắc dĩ, “Xem ra, ta phải bỏ ra chút huyết mới được!”
Trong nháy mắt, một cái mai rùa từ trên người lão chia lìa ra ngoài!
Mai rùa phá vỡ hư không, trong nháy mắt hóa thành lão Quy vô cùng to lớn!
Lão Quy này mang ánh mắt ảm đạm, có chút đục ngầu, trong nháy mắt hiện lên ở trước mặt Thiên Cổ.
Lão Quy không hóa thành hình người mà vẫn bảo trì nguyên trạng, nhìn về phía Thiên Cổ, thanh âm tang thương nói: “Thiên Cổ, trở về đi!”
Vẻ mặt Thiên Cổ biến hóa, lão lạnh lùng nói: “Hồng Mông, ngươi lấy ra cả đạo thân rồi, không sợ đạo thân tan vỡ sẽ hoàn toàn chết đi sao?”
Lão Quy thở dài: “Hết cách rồi, trước đó ta tự đại đã đáp ứng Tô Vũ, ngươi và Giám Thiên Hầu đều do lão hủ bao hết.
Thiên Cổ, ngươi hẳn là cũng không muốn vẫn lạc tại nơi này a?”
Sắc mặt Thiên Cổ tái xanh!
Lão nhìn về phía Giám Thiên Hầu bên kia, mà Giám Thiên Hầu cũng lộ vẻ dị sắc nhìn lão Quy trước mặt mình, mở miệng nói: “Ngươi thực sự muốn như thế? Nếu đấu, xác suất ta và Thiên Cổ vẫn lạc không bằng ngươi đâu!”
Lão Quy cười đáp: “Sống quá lâu rồi, tùy ý chút thôi! Hầu Gia không biết, ta tính ra thì cũng sống vượt qua 20 vạn năm. . .
Rất lâu rồi nhỉ? Từ trước khi Nhân Hoàng nhất thống Chư Thiên, ta đã tiếp tục tồn tại. . .
Quá xa xưa rồi, ta được Cung vương coi trọng, chuyện của Hà Đồ, lão hủ đã không thể bảo vệ huyết mạch của hắn. . .
Lúc này, lão hủ đã suy nghĩ nghĩ ròi, ta vẫn nên bỏ thêm chút sức lực, nếu ngươi và Thiên Cổ muốn chiến phân rõ sinh tử. . .
Lão hủ cũng sẽ không để ý!”
Giám Thiên Hầu hơi biến sắc.
Đây là sự thực muốn sống mái với nhau sao?
Đáng giá không?
Một đám đại nhân vật Thượng Cổ dù là ở thuở thượng cổ thì bọn họ cũng không tính là hạng người vô danh, ngày hôm nay muốn phân ra sinh tử tại đây ư?
Y chần chờ!
Đúng vậy, chần chờ!
Không chỉ y mà Thiên Cổ cũng chần chờ.
Hai người thật sự quyết chiến thì khả năng đánh chết lão Quy khá lớn, nhưng bọn họ. . . nhất định sẽ trọng thương, đó là điều khẳng định.
Bây giờ mà trọng thương. . . thì kế tiếp phải làm sao?
“Hồng Mông, ngươi. . .”
“Không cần khuyên ta, thật sự ta đã sống quá lâu rồi!”
Lão Quy cười nói: “Nếu như ngươi muốn chiến, vậy thì dốc toàn lực ứng phó, nếu như không muốn, ngươi và Thiên Cổ liền ngoan ngoãn chờ, chờ đợi kết cục đi!”
Ánh mắt Giám Thiên Hầu biến ảo, “Tô Vũ không thắng được đâu! Nhân tộc cũng không thắng được! Ngươi rõ ràng hơn ta mà! Đến lần triều tịch thứ chín, Nhân tộc đã không còn nội tình nữa rồi, cơ hồ đã hao tổn hết thảy! Tất cả hy vọng của họ đều ký thác vào trên người Bách Chiến vương, một khi Bách Chiến vương chết, Nhân tộc có thể vượt qua một lần triều tịch thì đã là cực hạn, lúc ấy sẽ không ai giúp Nhân tộc được nữa!”
Bách Chiến vương, Nhân vương từ thuở triều tịch ban đầu.
Người chân chính tiếp cận cảnh giới Thượng Cổ Nhân vương, có thể nói là đã chạm tay tới được nhưng vẫn phải chết!
Lần triều tịch thứ chín, Nhân tộc rất mạnh.
Thế nhưng vẫn không thoát khỏi kết cục thất bại.
Giám Thiên Hầu biết rõ, Thiên Cổ biết rõ, lão Quy cũng biết, Nhân tộc. . . chỉ sợ là vô lực rồi, nội tình hao tổn rỗng không, đến lần triều tịch chi biến này, các vị như Đại Tần vương trì trệ vô pháp bước vào Hợp Đạo, sẽ không ai tiếp tục ủng hộ thêm nữa!
Một Nhân cảnh không có Hợp Đạo là điều hầu như chẳng có trong chín lần triều tịch trước kia.
Lão Quy bình tĩnh nói: “Nhân tộc huỷ diệt, vậy thì đó cũng là chuyện của Nhân tộc, ta chỉ làm thứ mà ta nên làm.”
Ánh mắt Giám Thiên Hầu biến ảo, “Tốt lắm! Nếu ngươi kiên trì như thế, ta và Thiên Cổ liền chờ ngươi cùng với Nhân tộc bị huỷ diệt! Hồng Mông huynh, sống nhiều năm như thế, đáng tiếc có một số việc ngươi vẫn nhìn không thấu!”
Lão Quy thản nhiên hỏi lại: “Nhìn thấu thì như thế nào? Ngươi có thể nhìn thấu, chẳng phải vẫn cứ nơm nớp lo sợ, sợ Văn vương phục sinh tới tìm ngươi tính sổ! Sống quá khó chịu chưa hẳn đã tốt hơn cái chết!”
Giám Thiên Hầu không nói gì.
Có một số việc khó mà nói.
Mà lúc này, vẻ mặt Thiên Cổ cũng biến đổi, lão lại lui về Tiên giới, mặt mày trực tiếp xanh mét, lão không có ý định sống mái cùng lão Quy, đây chính là điều tối kỵ, một khi giao chiến có thể sẽ dẫn xuất phiền toái lớn!
Vì vậy lão rút lui!
Ở chỗ Đông Liệt Cốc, Đại Chu vương len lén nhẹ nhàng thở ra!
May thật!
Bất quá, lão Ô Quy kia thật là mạnh mẽ, bức bách hai vị cực kỳ cường hãn không dám ra trực tiếp chém giết, hiện nay ở chư thiên vạn giới, lão Ô Quy kia không phải là người đứng đầu đó chứ?
Chương 2322: Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh
Ngoại giới ầm ĩ thế nào, Tô Vũ đều chẳng hay biết.
Lúc này hắn đang liên hợp với mấy vị quân chủ, đấu cả buổi cùng với Trí vương, song phương đều dính thương thế vô cùng nghiêm trọng.
Mà Trí vương cũng càng lúc càng di chuyển tới gần thông đạo.
Thế nhưng. . . gã rất khó ly khai khỏi nơi này!
Trí vương biết rõ cứ tiếp tục như thế, quân chủ vây giết gã sẽ càng ngày càng nhiều, bởi vì không ngừng có vô địch vẫn lạc, không ngừng có Tử Linh gia nhập bên này nên gã bị kéo chân lại!
Mắt thấy sắp đến thông đạo, thế nhưng bên cạnh gã lại nhiều ra bảy tám vị quân chủ vô địch.
Sắc mặt Trí vương biến đổi bất định!
Gã có một tấm lệnh bài, nhưng lấy lệnh bài kia ra rồi có lẽ có thể cứu mạng, có lẽ sẽ làm cho mình chết càng nhanh hơn!
Tới tận bây giờ mà gã vẫn chưa vận dụng chính là vì lo lắng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Gã hơi chần chờ một chút, cắn răng hạ quyết định, nếu không lấy ra thì ta chưa hẳn có thể thoát khỏi chỗ này!
Đã như vậy. . . thì cứ lấy ra thôi!
Sau một khắc, lão ném lệnh bài lên trên không trung, đây là một tấm lệnh vài mang theo Tiên khí, Tiên khí cùng Tử khí hỗn hợp, lệnh bài kia vừa xuất hiện bèn lơ lửng động đậy không ngừng.
Trí vương bắn một giọt tinh huyết lên trên lệnh bài, thanh âm vang dội mang theo một chút chờ mong cùng cung kính: “Tử tôn bất hiếu, hậu duệ cổ Tiên nhất tộc Vân Trí, kính xin tiên tổ hàng lâm, giết chết đại địch của Tiên tộc!”
Lệnh bài kia chấn động liên hồi khiến cả Tiên khí và tử khí đồng loạt sôi trào!
Cùng lúc đó.
Tử Linh giới vực.
Trong cung điện to lớn có phần cổ xưa, trên đại điện, một cường giả đang nhắm mắt tu luyện đột nhiên trợn mắt nhìn về một phía, rất nhanh vị này bèn lạnh lùng quát: “Người đâu!”
Lát sau, một vị vô địch quân chủ tiến vào, khom người cung kính: “Đại nhân!”
“Phụ cận khu vực kia xảy ra chuyện gì đúng không?”
“Thủ hạ đi hỏi một chút. . .”
“Không cần!”
Vị cường đại nọ đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị mang theo chút hờ hững, nhìn về phía phương xa, “Có thể là có người sống nhập giới rồi tao ngộ nguy cơ, hẳn là huyết mạch của ta khi còn sống. . .”
“Đại nhân, cái này. . .”
“Ta đi một lát sẽ trở lại!”
Vị cường hãn nọ cũng không nói nhiều.
Vô địch bên cạnh nhịn không được nhắc nhở: “Đại nhân, không thể, bên kia do Trấn Linh tướng quân tọa trấn, trước đó mới bạo phát đại loạn, đại nhân qua đó dễ dẫn phát xung đột!”
“Hồng Mông?”
Vị cường hãn kia hơi hơi ngưng lông mày, “Lão Quy sống cũng lâu quá rồi đấy! Bất quá lần này bọn hắn dám ngăn cản thì bổn tọa cũng sẽ không khách khí!”
Dứt lời, ông ta đã biến mất!
Mà lúc này bên chỗ Tô Vũ, đám vô địch khác đều sắp bị giết sạch!
Trông thấy Trí vương ném món đồ vật kia ra, Tô Vũ âm thầm cảm thấy kinh hãi.
Đồ chơi gì thế?
Hiện tại, một đám quân chủ đang vây giết Trí vương, tỉ lệ Trí vương sống sót rồi thoát ra không hề cao!
Nhưng lệnh bài kia vừa xuất hiện, trái tim Tô Vũ liền đập nhanh dữ dội.
Giống như có nguy cơ lớn sắp giáng lâm!
Thần văn chữ “Kiếp” cũng bắt đầu nhảy lên.
Tình huống gì đây?
Hắn không hiểu, những người khác cũng không hiểu rõ lắm, không ai biết lệnh bài kia dùng để làm gì.
Mà ngay một khắc này, từ bên phía thông đạo, bên cạnh Vạn Thiên Thánh cũng xuất hiện một người, Lưu Hồng biết rõ phía dưới có đại chiến bộc phát nên cũng không quên chạy đến xem náo nhiệt.
Lúc bấy giờ, gã liếc miếng lệnh bài hoa sen kia, khẽ nhíu mày, nghĩ một lát rồi đột nhiên biến sắc, hô lớn: “Chạy mau, đó là Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh, chuyên dùng để tiếp dẫn Tử Linh cường giả Tiên tộc Thượng Cổ, tối thiểu phải là một vị Hầu, không phải Hầu thì không chế tác được thứ này!”
Sắc mặt Tô Vũ kịch biến!
Mẹ nó, còn có thể tiếp dẫn Tiên tộc Tử Linh Thượng Cổ?
Mà Trí vương thì lộ vẻ mặt khiếp sợ nhìn về phía Lưu Hồng nơi xa, mẹ nó, sao ngươi biết?
Phải biết rằng thứ này chỉ có Tiên tộc mới biết rõ!
Xa xa, Lưu Hồng lại quát to: “Chạy mau! Tử Linh có thể chế tạo ra thứ đồ chơi này tỉ lệ lớn là có thể khống chế được, vẫn còn nhớ chuyện cũ, chuyên lưu lại cho hậu duệ dùng để cầu cứu chứ không phải là Tử Linh bình thường!”
Tử Linh bình thường thì dù giống như Hà Đồ nhớ được chuyện cũ nhưng chắc chắn sẽ không nhớ rõ tình cảm, y là Nhân tộc nhưng Nhân tộc bị giết thì y cũng không có phản ứng gì.
Đây chính là Tử Linh!
Dù cho con của Hà Đồ ở đây thì y cũng chưa hẳn đã quá để ý, y hợp tác với Tô Vũ đó là bởi vì y muốn phục sinh.
Mà một Tử Linh vẫn còn tồn tại chút tình cảm, còn làm ra Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh, tỉ lệ lớn là đã khôi phục chút cảm tình.
Đương nhiên, có thể theo thời gian trôi qua, vị kia đã một lần nữa khôi phục thiên tính Tử Linh.
Vì vậy Trí vương cũng đang đánh cuộc!
Gã đánh cuộc rằng một kẻ như vậy vẫn còn có cảm tình, bằng không, nếu thật sự là không có tình cảm gì thì giết chóc sẽ chẳng thay đổi, gã ta cũng sẽ xui xẻo!
Theo tiếng Lưu Hồng hò hét, đám Hà Đồ cũng đều hơi biến sắc.
Hầu!
Thượng Cổ Hầu!
Những tồn tại này không có một ai là yếu, ít nhất đều phải là Hợp Đạo!
Kẻ đã chết đều là Hợp Đạo!
Tô Vũ đang muốn nói chúng ta nhiều người thì cũng có thể đánh một vị Hầu, bên tai hắn đột nhiên truyền đến giọng Hà Đồ: “Chạy đi, Tử Linh không có tình cảm, thế nhưng có áp chế thứ bậc, đừng hy vọng những vị quân chủ này sẽ chiến đấu với Hầu cùng ngươi.
Bọn họ có thiên tính sợ hãi với Tử Linh Hầu, cũng không có lòng sát lục, muốn bọn họ vây giết một vị Hầu là điều không thể nào!”
Lúc này Tô Vũ thật sự biến sắc!
Hắn vẫn tương đối hiểu biết về Tử Linh.
Hiện tại, hắn thấy Trí vương đã lộ ra dáng vẻ tươi cười, xem ra gã biết rõ gã đánh cuộc thắng rồi.
Tô Vũ lập tức giận dữ!
Giết những người khác có ích gì?
Ta chỉ muốn giết chết gia hỏa này!
Hầu?
Lão Quy nói, mình không cần phải xen vào những thứ này, nhưng bây giờ. . . có thể làm vậy được sao?
Hiện tại lão Quy bị Giám Thiên Hầu kiềm chế, thêm một Tử Linh hầu nữa đến liệu lão Quy còn có thể ngăn cản không?
“Vậy thừa dịp trước khi tên kia đến, giết gã trước!”
Tô Vũ nghiến răng, giết đã hãy nói!
Không giết thì ta không cam tâm!
Hắn điên cuồng tiến lên đuổi giết Trí vương, mà Trí vương cũng không ngừng tránh né, cười lạnh: “Ngươi còn không mau chạy, chờ chết à? Tô Vũ, muốn giết ta thì ngươi còn chưa đủ! Đây chính là Thượng Cổ Tiên Hầu Tiếp Dẫn Lệnh, ngài ấy sẽ đến rất nhanh. . .”
Tô Vũ không để ý tới gã, không phải là còn chưa tới sao?
Thần văn chữ “Kiếp” của lão tử còn chưa nhảy lên đến cực hạn cơ mà!
Đến cực hạn thì ta chạy cũng không muộn!
Đánh không chết ngươi, cũng phải khiến ngươi trọng thương, cho ngươi không có cơ hội ra ngoài bằng thông đạo, lão tử sẽ ở ngoài thông đạo chờ ngươi!
Chương 2323: Lật Thuyền Trong Mương
Bên rìa thông đạo.
Lưu Hồng thấy Tô Vũ còn chưa chịu chạy thì không khỏi hít khí, cái tên điên này có lòng sát lục quá nặng, đến mức này rồi đều không chịu chạy!
Gã muốn chạy trước lắm rồi, vội vàng hô: “Vạn phủ trường, chúng ta ra ngoài đi, vị kia sẽ tới rất nhanh, tên điên Tô Vũ kia muốn chết rồi!”
Vạn Thiên Thánh nhíu mày, trầm giọng nói: “Nếu ngươi biết rõ vậy thì có biết biện pháp ứng đối nào không?”
“Có cái rắm ấy. . .”
Lưu Hồng vừa mắng một tiếng, đột nhiên gã nghĩ tới điều gì, chợt khựng lại, lẩm bẩm: “Cũng khó nói. . .”
Dứt lời, gã hít sâu một hơi rồi nhìn về phía Tô Vũ nơi xa, vội nói: “Phủ trưởng, tôn tử này gần đây luôn luôn chèn ép ta, nếu ta xuất lực, mong ngài hãy bảo hắn lần sau gặp ta phải dập đầu bồi tội với ta, thế nào?”
Vạn Thiên Thánh nói thẳng: “Vậy ngươi cứ cầu nguyện hắn chết đi!”
“. . .”
Lưu Hồng im lặng, rất nhanh gã truyền âm nói: “Ta không dám cam đoan, nếu tiểu tử Tô Vũ nói dối ta thì ta cũng không có biện pháp. . .
Nếu như hắn không nói dối. . .”
Dứt lời, gã lấy ra Văn vương lệnh, “Thứ này phủ trưởng hãy đưa cho hắn, bảo hắn nhét vào trong miệng người thủ mộ, nếu người thủ mộ không có ở đây thì kêu hắn chạy ngay đi, nếu có ở đây. . .
Có lẽ sẽ tìm ra biện pháp!”
“Người thủ mộ?”
Vạn Thiên Thánh cũng không có thời gian suy nghĩ, ông nhanh chóng bay tới hướng Tô Vũ, mà Tô Vũ thấy thế thì vội vàng quát: “Ngài mau trở về. . .”
Vạn Thiên Thánh cũng mặc kệ hắn, nhanh chóng truyền âm: “Lưu Hồng nói nhét thứ này vào trong miệng người thủ mộ có lẽ sẽ có ích, những thứ khác. . .
Ta đi trước đây, ta chờ ngươi ở cửa ra, nếu như ngươi không có nắm chắc thì mau lên đây!”
Dứt lời, ông nhanh chóng ném lệnh bài cho Tô Vũ.
Mà Tô Vũ cũng vội vàng ra khỏi chiến đấu, Trí vương cũng mặc kệ chuyện này, gã len lén nhẹ nhàng thở ra.
Tô Vũ có lực sát thương rất mạnh!
Mà Tô Vũ bắt được lệnh bài, lập tức hắn biết đây là Văn vương lệnh, hắn có chút kinh ngạc, chẳng lẽ đưa cái đồ chơi này cho Ngốc Ngốc ăn?
Hữu dụng không?
Mặc kệ!
Hắn vội vàng nhìn về phía Ngốc Ngốc vẫn còn ngơ ngác công kích Trí vương bên kia, rồi nhanh chóng bay trở về kéo Ngốc Ngốc lại.
Ngốc Ngốc đã hơi không khống chế được, dù là thấy Tô Vũ thì cũng muốn đuổi giết hắn!
“Hạ Thần tiền bối!”
Tô Vũ quát khẽ một tiếng, Ngốc Ngốc hơi ngẩn ra, Tô Vũ thấy nó còn có chút ý thức bèn nhanh chóng nhét Văn vương vào trong miệng nó!
Mà Ngốc Ngốc cũng ngu ngơ nuốt Văn vương lệnh xuống. . .
Một lát sau, trên người nó dần dần tràn lan ra từng đạo hào quang, ánh mắt vẫn đờ đẫn dần dần lại có chút ánh sáng hiện ra!
Lại qua thêm chốc lát, ánh mắt Ngốc Ngốc giống như thanh minh hơn rất nhiều, khí tức trên thân cũng dần lớn mạnh!
Lại một lát sau, ánh mắt Ngốc Ngốc triệt để khôi phục sáng tỏ, giờ khắc này, nó giống như sống lại, thế nhưng tử khí vẫn còn vờn quanh như trước!
Nó dường như nhớ ra cái gì đó, nhìn về phía Tô Vũ, khó nhọc nói: “Ngươi. . .
Văn vương lệnh. . .”
“Đúng thế!”
Tô Vũ vội vàng gật đầu, chỉ lên lệnh bài trên không trung.
Ngốc Ngốc nhìn qua, ánh mắt khẽ biến, “Hầu. . .
Tử Linh Hầu. . .”
Hiển nhiên, nó biết rõ!
Ngốc Ngốc đột nhiên nhìn ra khoảng không, nhìn về phía Tử Linh Thiên Hà nơi xa, trên người nó khí tức càng ngày càng mạnh hơn, “Các ngươi. . . giết gã. . .
Ta. . . đi chặn đường! Tử Linh Hầu… khôi phục bản tính. . .
Giết hết rồi. . .
Nhanh chóng rời đi!”
Dứt lời, nó hét một tiếng, xé rách không gian Tử Linh.
Sau một khắc, trong Tử Linh Thiên Hà xa xa truyền ra một tiếng gầm to: “Lớn mật, người phương nào dám can đảm ngăn trở bổn tọa?”
“Trấn Sơn!”
Tiếng quát khẽ vang vọng đất trời, ở giữa thiên địa một quyền oanh rơi, toàn bộ Tử Linh Thiên Hà đều đang rung chuyển!
Bên này, đám Hà Đồ đều nhìn đến choáng váng, Hà Đồ ngoài ý muốn vô cùng, “Con mẹ nó, ăn cái đồ chơi này mà có thể hồi phục nhiều ký ức hơn?”
Hình như Ngốc Ngốc đang có dấu hiệu hồi phục linh trí rõ rệt.
Hà Đồ vô cùng tiếc nuối, “Còn nữa không?”
Y gào thét, còn nữa không?
Ta cũng muốn ăn!
Thực lực của Ngốc Ngốc tăng vọt, hiện tại, một quyền này nện xuống, Hà Đồ cảm thấy cũng có thể so với thực lực của y khi còn sống!
“Giết gã đi hãy nói!”
Tô Vũ quát lên một tiếng lớn, nói nhảm nhiều quá!
Trước hết cần phải giết người!
Mà Trí vương cũng đang vạn phần hoảng sợ, sao lại thế?
Tử Linh kia là ai?
Nó mới ăn cái gì?
Tại sao lại đột nhiên trở nên vô cùng cường đại, rõ ràng là đi tìm Tử Linh Thiên Hà rồi chặn đường Tử Linh Hầu!
Nhưng mà, giờ khắc này, gã không có thời gian suy nghĩ nhiều.
Các vị quân chủ khác cũng hơi sững sờ, bất quá chuyển biến tốt thế này có vẻ sẽ không có chuyện gì. . .
Họ dồn dập ra tay, trước tiên đánh chết tên người sống kia đã hãy nói, về phần Tử Linh Hầu. . . chưa tới mà không phải sao?
Sợ cái gì!
Ầm ầm ầm!
Long trời lở đất, Tô Vũ bộc phát một quyền, oành oành, đánh cho thân thể Trí vương văng tung tóe, một đám quân chủ dồn dập ra tay, nhiều cường giả như vậy chỉ trong chớp mắt đã đánh cho Trí vương huỷ diệt một thân, thân thứ hai vừa hiện không bao lâu lại bị đánh tan vỡ!
Mà trong Tử Linh Thiên Hà xa xa, hai sự tồn tại cực kỳ cường hãn điên cuồng giao chiến!
Toàn bộ Tử Linh Thiên Hà đều đang rung chuyển!
“Khốn nạn, ngươi là ai?”
Tử Linh Hầu hét lên phẫn nộ vang vọng đất trời, mà Ngốc Ngốc thì chẳng nói một lời, tiếp tục im lặng ra tay, nhưng mà, thực lực của nó so trước đó đã cường đại hơn nhiều, dù là đối mặt với một vị Hầu thì cũng chỉ là hơi rơi xuống hạ phong!
Không biết qua bao lâu, một tiếng thê lương gào to truyền đến!
“Không. . .
Tiên tổ mau cứu ta. . .”
Trí vương không trụ được nữa rồi!
Gã vừa thấy kinh hãi lại vừa không cam lòng, ta không muốn chết, rõ ràng ta có thể không phải chết, tiên tổ của ta đều đã tới!
Vì sao đột nhiên lại bị cường giả ngăn cản?
Mà Tô Vũ thì lạnh mặt nện xuống một quyền, tiếng nổ ầm vang, thân thể bạo liệt, đầu gã vỡ nát!
Lúc này mây màu ban thưởng rơi xuống, Văn Minh Chí của Tô Vũ mau chóng quét sạch, hắn không có hấp thu ban thưởng mà chỉ nhanh chóng trốn chạy!
Chạy mau về hướng Tử Linh thông đạo!
Các vị quân chủ khác còn muốn ra tay với hắn, nhưng cảm ứng một cái, gia hỏa này có tử khí rất nặng, cảm giác còn giống Tử Linh hơn cả họ nên trong lúc nhất thời có chút chần chờ, mà Tô Vũ thì lại quát: “Chư vị quân chủ yên tâm, ta sẽ mang đến cho các ngươi nhiều huyết thực hơn nữa!”
Dứt lời, Tô Vũ xông lên thông đạo, nhanh chóng phóng đi!
Xa xa, một tiếng gầm lên vang vọng đất trời, “Đồ hỗn trướng, các ngươi dám gây hấn với bổn tọa!”
Đó là phẫn nộ của một vị Hầu!
Hậu duệ của ông ta đã bị giết!
Tôn Hầu kia bây giờ đã đánh cho Ngốc Ngốc có chút không chịu nổi, ông ta đang muốn tiếp tục đánh tới, đột nhiên, phía sau truyền đến giọng nói lạnh lùng, “Kỳ Sơn Hầu, cần phải đi rồi, đừng quên đây là nơi Trấn Linh tướng quân trấn thủ, ngươi thật sự muốn khai chiến với đối phương ư?”
“Đáng chết!”
Kỳ Sơn Hầu giận dữ, ông ta cũng biết rõ lưu lại thêm nữa khiến cho Trấn Linh Tướng quân ra tay thì bản thân cũng xui xẻo!
“Khốn nạn, các ngươi chờ đó!”
Kỳ Sơn Hầu giận không kìm được, nhanh chóng rời đi!
Mà Ngốc Ngốc cũng không đuổi theo, nó không phải đối thủ của đối phương, nhưng giờ khắc này ánh mắt nó hơi khác thường, giống như nhớ lại cái gì, cứ đứng lơ lửng tại Tử Linh Thiên Hà không nhúc nhích.
Chương 2324: Ta Có Vốn Liếng Để Kiêu Ngạo
Mà giờ khắc này, ở ngoại giới, thiên địa rúng động.
Tiên giới chấn động!
Chấn động cực kỳ kịch liệt!
Hỏa Sơn gầm thét, đại địa rạn nứt, gió giục mây vần, rất nhiều kiến trúc nổ tung, cương phong nổi lên bốn phía. . .
Sắc mặt Thiên Cổ nặng nề, chết rồi?
Sao lại thế!
Dù cho Trí vương tao ngộ mai phục thì nếu gã vận dụng Kỳ Sơn Hầu Tiếp Dẫn Lệnh cũng sẽ không dễ dàng chết đi. . .
Trừ phi, Kỳ Sơn Hầu đã quên mất bản tính, thế nhưng trước đó Kỳ Sơn Hầu đã vững chắc bản tính, làm sao có đột nhiên quên đi được?
Lão rất coi trọng Trí vương nên mới đem thứ kia giao cho Trí vương, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Tâm tình Thiên Cổ trầm trọng vô cùng!
Tiên giới rung chuyển!
Một vị Vĩnh Hằng cửu đoạn có số mệnh liên quan thật lớn đến bản giới, hiện tại, Trí vương vừa chết, toàn bộ Tiên giới đều phát sinh thiên tai!
Ngày hôm nay, Tiên giới không chỉ rung chuyển một lần.
Mỗi một vị Tiên vương vẫn lạc đều đại biểu cho nội tình tiêu hao, số mệnh tiêu hao, lực biên giới tiêu hao, chết nhiều quá cũng có thể phát sinh tình huống biên giới bạc nhược yếu kém, dẫn đến cường địch có thể tùy ý từ bất kì một nơi nào đó của biên giới sát nhập Tiên giới.
Ba đại cường giả đang cùng Thiên Diệt giao chiến đột nhiên hơi chậm lại, mà giờ khắc này, Thiên Diệt đánh xuống một gậy.
Ầm ầm! Phong vương đẫm máu, hóa thành cương phong biến mất tại chỗ, chỉ còn lại máu rơi vãi khắp hư không!
Rất nhanh, Hỏa vương, Lôi vương dồn dập ra tay ngăn cản Thiên Diệt đuổi giết, lôi đình nổi lên bốn phía, ánh lửa chiếu rọi thiên địa!
Mà ngay một khắc này, tiếng quát chói tai lại lần nữa vang vọng đất trời!
Xa xa, Vân Tiêu phá thành, một kiếm xuyên thủng mắt Hàm Hương, nàng khẽ hừ khẽ, “Đồ đĩ nhỏ, đáng đời ngươi dám thông đồng với thành chủ của ta!”
“. . .”
Phụ cận, một vài tượng đá trấn thủ đều thấy đau răng.
Hay cho ngươi vẫn còn nhớ!
Trước đó bọn họ còn khó hiểu không rõ vì sao Vân Tiêu tức giận như vậy, hiện tại nghe nàng nói thế mới nhớ ra, hình như thành chủ đời trước của Vân Tiêu đã từng thông đồng với Hàm Hương.
Nữ nhân quả là sinh vật thù lâu nhớ dai!
Hàm Hương tránh lui, mắt vừa bị xuyên thủng nhanh chóng khôi phục, trong mắt cũng nhiều thêm chút màu sắc trang nhã, bà ta lại nhìn Vân Tiêu, lòng đã tràn đầy sát ý.
Vân Tiêu tỏ vẻ cao ngạo, “Nhìn cái gì? Ngươi thật sự cho rằng ngươi có thể làm gì bổn tọa? Chớ chọc ta nóng nảy, nếu nóng lên lão nương sẽ mở ra phong ấn, ngày hôm nay sống mái với ngươi đến cùng!”
Lời này vừa nói ra, Hàm Hương hơi biến sắc.
Không chỉ riêng bà ta mà các vị đại năng cổ xưa khác cũng đều giật mình
Mà Vân Tiêu lại không quan tâm những chuyện đó, nàng cười lạnh một tiếng, “Một đám tạp ngư thực coi mình là nhân vật lợi hại rồi hả? Chẳng qua là do bổn tọa có phong ấn hóa đá tại thân, để ta mở ra phong ấn tái chiến một cuộc thử xem!”
Xa xa, Thiên Diệt đang điên cuồng vung vẩy đại bổng, đột nhiên sửng sốt một chút, lẩm bẩm nói: “Đúng vậy. . .
Mở ra phong ấn. . .
Ta quên mất!”
“. . .”
Ngay một khắc này, hắn đột nhiên hóa thân tượng đá, mà lớp đã bên ngoài thân thể đột nhiên rạn nứt, một cỗ khí tức cường đại vô cùng lại tràn lan!
Xa xa, lão Quy đau đầu muốn nứt!
“Dừng tay!”
Lão Quy quát lên một tiếng lớn, “Thiên Diệt, ngươi dừng tay cho ta!”
Má nó!
Đậu xanh, biết ngay đám này mà đi ra thì sẽ không có chuyện tốt mà, Vân Tiêu chỉ nói mà thôi, ngươi thì hay rồi, nói đều không nói, ta còn tưởng rằng ngươi biết chừng mực, hóa ra là vì ngươi quên mất chuyện này!
Cũng đúng, quá xa xưa rồi!
Thiên Diệt đại khái đã quên mất vì trấn thủ Tử Linh thông đạo, bọn hắn đều phong ấn bản thân, hóa đá bản thân, một mặt là vì kéo dài tuổi thọ, một mặt cũng là vì chống cự tử khí xâm nhập.
Bây giờ ngươi bỏ niêm phong sẽ đánh rất sướng tay, nhưng sau đó khi ngươi trở về trấn áp thông đạo, ngươi sẽ biết rõ rốt cuộc có bao nhiêu “sung sướng”!
Vô địch cường thịnh đến mấy mà bị tử khí ăn mòn mười vạn năm thì ngươi cũng phải hóa thành Tử Linh!
Sở dĩ họ không có việc gì chính là nhờ phong ấn hóa đá!
Mà Thiên Diệt thì tỏ ra không thèm để ý, “Không sao đâu, chẳng phải Tô Vũ còn sống đó sao?”
“Lỡ hắn chết thì làm sao bây giờ?” Lão Quy gầm lên: “Hắn chết, không phải chúng ta phải dựa vào chính mình trấn thủ sao?”
“. . .”
Cũng đúng!
Thiên Diệt suy nghĩ một chút, thôi được rồi.
Bất quá hắn chợt nghĩ tới một chuyện, khẽ hừ một tiếng, “Lúc này lão tử mới nhớ ra mươi vạn năm trước lão tử bị phong ấn, khó trách đánh Đa Bảo tôn tử kia lại thấy khó khăn!”
Ta cứ nói có điểm gì đó bất thường!
Ta còn tưởng rằng Đa Bảo trở nên mạnh mẽ, hóa ra là ta trở nên yếu đi!
Ta bị phong ấn mà!
Khi tượng đá không còn là tượng đá thì mới là thời khắc những người này mạnh nhất.
Khi tượng đá không còn là tượng đá. . .
Đại khái cũng là kiếp nạn của vạn giới đã đến, bởi vì tượng đá có thể đã không trấn áp thông đạo nữa rồi!
Thiên Diệt ngừng lại trình tự giải phong ấn, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra.
Biết rõ cũng tốt, không biết cũng tốt, ai nấy đều nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Vừa rồi mọi người đột nhiên cảm giác được, một khi các vị này mở ra phong ấn, hôm nay có thể thật sự xảy ra chuyện lớn, chuyện rất rất lớn, có thể dẫn đến vô địch vẫn lạc vô số, có khi còn dẫn xuất một chút sự tồn tại không thể tin xuất hiện.
Mà ngay một khắc này, ở bên trong Tinh Hồng cổ thành, Tô Vũ hiện lên thân ảnh.
Hắn vừa xuất hiện, tử khí bỗng tràn lan vượt quá mức bình thường.
Không có cách nào, hắn gánh chịu tử khí nhiều quá, hơn không thể tưởng tượng nổi hiện tại hắn chiến đấu đã không cần Tinh Nguyệt trợ giúp, những tử khí này cũng đủ rồi, Khai Thiên Môn đã dư xài!
Hắn vừa xuất hiện, thoáng cái đã khiến vô số người chú ý!
Từng tôn vô địch dồn dập ném ánh mắt về hướng Tô Vũ, về hướng cổ thành.
Tinh Hồng cũng không lấy cổ thành đi, cổ thành vẫn còn ở đó.
Hiện tại, tử khí quanh thân Tô Vũ ngập trời, trong chớp mắt liền làm cho rất nhiều cường giả chú ý, giấu giếm cũng khó mà giấu giếm.
Tô Vũ không quản Vạn Thiên Thánh và Lưu Hồng, bây giờ không phải là thời điểm.
Trong nháy mắt, Tô Vũ bay ra khỏi cổ thành, Vạn Thiên Thánh nhanh chóng đuổi kịp.
Họ mặc kệ bên kia của Tử Linh thông đạo, đều chết sạch rồi, Tử Linh sẽ chẳng chủ động giết ra, không cần phải quản!
Tô Vũ vừa xuất hiện, lập tức cười lạnh nói: “Trí vương? Một đám phế vật đều chết sạch! Còn Trí vương kia đầu óc cũng ngu si không sai biệt lắm! Tiên tộc quả thật giỏi tính toán, có thể bày mưu ở Tử Linh giới làm cho Kỳ Sơn Hầu xuất hiện. . .
Ha ha, đáng tiếc bị đánh bể rồi, tưởng một vị Hầu đã chết từ lâu liền có thể giết ta? Đừng có nói giỡn!”
Lời này vừa nói ra, bốn phương chấn động.
Từng vị tồn tại cổ xưa đều kinh nghi.
“Kỳ Sơn Hầu?”
Hiện tại, hư không vỡ ra, hư ảnh của một vị cổ xưa bắn đến, “Tô Vũ, ngươi nói ngươi đã gặp Kỳ Sơn Hầu?”
Tô Vũ nhìn về phía hư ảnh kia, cười ha hả hỏi: “Ngươi là ai? Giết ta hay giúp đỡ ta? Giết ta thì ngươi chỉ là hạng tôn tử, ta nói cho ngươi biết làm gì? Nếu tới giúp đỡ thì chúng ta có thể hảo hảo nói chuyện!”
Giờ phút này, hắn tỏ ra rất kiêu ngạo.
Không thể không kiêu ngạo!
Hắn có vốn liếng kiêu ngạo!
18 tôn vô địch đều chôn vùi trên tay hắn, mà lúc trước hắn liên thủ với Vạn Thiên Thánh và tượng đá cũng đã giết một đống!
Có thể nói, ngày hôm nay vô địch chết ở trong tay Tô Vũ nhiều hơn bất luận một vị nào ở đây.
Huống chi, hắn đã giết cả mớ trong Tinh Vũ phủ đệ, lần trước khi đám Hạ Long Võ chứng đạo, hắn cũng giết chết mấy vị. . .
Tuy Tô Vũ không phải là vô địch, nhưng trước trước sau sau, vô địch vì hắn mà chết hoặc là trực tiếp bị hắn đánh chết đều sắp bắt kịp số lượng vô địch của Nhân tộc luôn rồi!
Hiện tại, Tô Vũ lại lần nữa ngoi đầu lên, dù là Thiên Cổ thì cũng không khỏi sinh ra một loại ảo giác.
Tô Vũ. . . quá khó giết!
Giết không được hắn!
Người có đại khí vận như vậy sẽ mãi bất khuất, càng đánh càng mạnh, càng đánh càng tàn nhẫn!
Trừ phi tụ tập lôi đình chi lực, trong nháy mắt giết chết hắn!
Bằng không, Tô Vũ như vậy rất khó giết.
Đây không phải là chuyện của mình Tô Vũ mà là từ xưa đến nay, rất nhiều thiên tài yêu nghiệt đều đã làm.
Thiên tài yêu nghiệt không chết, một lần so với một lần sẽ càng mạnh hơn, khó giết hơn!
Cho đến khi giết chết tất cả mọi người, hoặc là gặp được cường giả cường đại hơn, bưu hãn hơn, có khí vận hơn tới giết hắn!
Chương 2325: Mau Tới Giết Ta!
Trong hư không, hư ảnh hơi ngẩn ra, rất nhanh bèn nói: “Ta chính là tộc trưởng Mệnh tộc. . .”
“Ồ!”
Tộc trưởng Mệnh tộc, Mệnh tộc Bán Hoàng?
Đó là địch nhân hay là bằng hữu?
Khó mà nói!
Nhất tộc này nghe nói có liên quan đến Thiên Uyên tộc, đại khái là địch nhân nhỉ?
Tuy rằng lần trước đã hợp tác với Vô Toán Tử của họ một lần thế nhưng tranh đấu giữa các tộc cùng với quan hệ cá nhân sẽ không có ảnh hưởng lớn.
“Tô Vũ, Mệnh tộc luôn một mực trung lập. . .”
Tô Vũ gật đầu, “Chủng tộc trung lập, hoặc là chết nhanh nhất, hoặc là phải có thực lực cường hãn vô cùng, giết thế nào cũng không được, che giấu vô số cường giả, có thể có ba đến năm Hợp Đạo và trên trăm vô địch.
Ngài nói ngài là trung lập. . .
Ta lại không dám trêu chọc ngài!”
Lời này vừa nói ra, tuy biết Tô Vũ nói lời vô nghĩa, thế nhưng thật sự là cũng có vài phần đạo lý.
Chủng tộc trung lập có thể sống từ Thượng Cổ đến bây giờ, không thể không nói thực lực khẳng định sẽ có mấy phần.
Loại nhân vật phất cờ trung lập nếu mà nhỏ yếu thì rất nhanh sẽ bị tiêu diệt.
Mệnh hoàng cũng không nói gì, chỉ hỏi: “Ngươi thực sự gặp Kỳ Sơn Hầu?”
“Đương nhiên!”
Tô Vũ cười ha ha kể: “Tiên tộc lấy ra cái gì mà Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh, tiếp dẫn một vị Hầu tới, Trí vương ngu si còn tưởng rằng ta sợ rồi. . .
Nào biết được, trong Tử Linh giới vực, Nhân tộc ta cũng có một vị Hầu xuất hiện, ha ha ha.
Nhân tộc quả thực rất mạnh, trong nháy mắt liền đánh bể tên kia! Không biết Kỳ Sơn Hầu có thể tránh được kiếp nạn này không nữa!”
“Nhân tộc Hầu. . .
Lam Sơn Hầu ư?”
Hư ảnh của Mệnh Hoàng hơi ngẩn ra, vội hỏi: “Là Lam Sơn Hầu sao?”
Nói nhảm, ai vậy? Làm sao mà ta biết được!
Mẹ nó, ta nói mò thôi mà!
Tô Vũ im lặng, mượn da hổ mà thôi, ta còn có thể nói là do Ngốc Ngốc làm được à?
Hiện tại Mệnh Hoàng đặt câu hỏi, vị này là phe trung lập, Tô Vũ cũng không muốn đắc tội, thực lực của hắn bây giờ không đủ nên phải khiêm tốn một chút, nếu thực lực đủ rồi, mẹ nó, quản ngươi trung lập hay là cái gì, ta cứ tung một quyền đấm chết ngươi!
Đè xuống những ý niệm này, Tô Vũ cười nói: “Không biết, ta chưa từng thấy qua! Chỉ biết tên kia là Kỳ Sơn Hầu, ông ta xuất hiện trong Tử Linh Thiên Hà. . .
Ha ha, kết quả lại bị người đánh bể, cụ thể có phải Nhân tộc Hầu hay không thì ta cũng không rõ!”
“Phía đông. . .
Hẳn là Lam Sơn Hầu rồi!”
Mệnh Hoàng nỉ non một tiếng, Tô Vũ cũng không biết sao vị này lại biết tình hình ở Tử Linh giới vực, vừa định không để ý tới ông ta nữa thì Mệnh Hoàng đột nhiên truyền âm cho hắn: “Nhân tộc ở phía đông không chiếm bất kỳ ưu thế nào. . . lần này ngươi dẫn dắt Lam Sơn Hầu xuất chiến, tự giải quyết cho tốt! Dù Kỳ Sơn Hầu yếu hơn so với Lam Sơn Hầu nhưng ở phía đông chỉ e không chỉ có một vị Tiên Hầu. . .
Aiiiz, đại chiến ảnh hướng đến Tử Linh giới vực rồi. . .
Hôm nay, hẳn là sẽ thay đổi!”
Dứt lời, hư ảnh chợt biến mất!
Mà giờ khắc này, từng tôn Hợp Đạo, từng vị tồn tại cổ xưa đều đang yên lặng tiêu hóa những tin tức này.
Tử Linh giới vực bùng nổ đại chiến!
Cường giả phong Hầu Thượng Cổ xuất hiện, tuy rằng đều chết hết nhưng dường như cũng đang tiến hành cuộc chiến chủng tộc, Tiên tộc dẫn dắt một vị Thượng Cổ Tiên Hầu, Kỳ Sơn Hầu, kết quả lại là tiền mất tật mang, liên đới khiến Trí vương cũng bị giết!
Cửa vào Tiên giới.
Lúc này Thiên Cổ đột nhiên có chút bạc nhược.
Thượng Cổ vương Hầu tộc ta xuất hiện đều giết không được hắn sao?
Kỳ Sơn Hầu đã xuất hiện!
Lão còn tưởng rằng Trí vương không tiếp dẫn thành công, mà sự thật chứng minh, Trí vương đã dẫn dắt rồi, còn thành công gọi Kỳ Sơn Hầu tới, kết quả. . .
Kỳ Sơn Hầu chiến bại, dẫn đến Trí vương cũng bị giết!
Lão còn đang suy nghĩ, mà giờ khắc này, Tô Vũ giống như định mở ra Tử Linh thông đạo lần nữa, hắn cười khặc khặc như điên: “Mau tiếp tục tới giết ta! Không giết ta thì đều là tôn tử! Thiên Cổ, ngươi tới đi! Nếu ngươi có thể giết ta thì ta chấp nhận! Giết không được lão tử thì cùng đi Tử Linh giới vực với lão tử vui đùa một chút!”
Lúc này Tô Vũ kiêu ngạo không ai bì nổi!
“Đến đi!”
“Ai có thể làm khó dễ được ta?”
“Các ngươi cho rằng lão tử là Hà Đồ, tự hố chết bản thân hả?”
“Lão tử không dẫn dắt Tử Linh đi ra mà chỉ dụ dỗ các ngươi đi vào, ai dám đến? Thiên Cổ, Tịch Vô gì chứ, đều là phế vật, tới một người, lão tử đánh bại một người, không phục thì mau đến chiến!”
Hắn lớn lối như thế nhưng cũng không ai lên tiếng nói cái gì.
Tô Vũ ở Tử Linh giới vực giống như là thật sự có thể tung hoành ngang dọc!
Đánh bể một vị Hầu, đánh chết Trí vương, đánh chết 17 tôn vô địch, không còn bất cứ ai sống sót!
“Giết không được rồi!”
Giờ khắc này ở Ma Giới, Ma Hoàng khẽ lắc đầu, bên cạnh, Ma vương trước đó rời đi thấp giọng nói: “Giết không được ư?”
“Đúng!”
Ma Hoàng bình tĩnh nói: “Chuyện ở Tử Linh giới vực chúng ta cũng không quá rõ ràng! Bất quá Kỳ Sơn Hầu xuất hiện đại khái là sự thật, bị bức lui cũng là thật, Trí vương bị giết càng là điều chắc chắn, vậy bây giờ. . .
Ngươi nói xem, có Hợp Đạo nào dám đi cùng Tô Vũ tới Tử Linh giới vực?”
Ma vương thản nhiên nói: “Không ai dám, ta không dám, Thiên Cổ không dám, Tịch Vô cũng không dám, không ai dám theo Tô Vũ xuống dưới đó! Đã như vậy. . .
Còn giết hắn kiểu gì? Hợp Đạo cũng không dám thì ngươi trông chờ người nào đi giết hắn? Trừ phi có ai đó biết rõ ràng sự tình ở Tử Linh giới vực s, biết rõ át chủ bài của Tô Vũ, bằng không, ngày hôm nay tái chiến đã không cần thiết chút nào nữa, chỉ là đi chịu chết mà thôi!”
Đến tình trạng này thì ai còn dám đi chịu chết?
Trừ phi là Hợp Đạo đánh lén!
Thế nhưng hôm nay tất cả mọi người đang nhìn, đều đang ngó chừng, lão Quy còn đứng ở đó, ngươi đánh lén. . . mà được sao?
Chỉ cần cho Tô Vũ một chút thời gian, hắn có thể mở ra Tử Linh thông đạo, đi vào né tránh, ngươi lại không dám xông theo đến đó!
Biện pháp duy nhất là giải quyết hết thảy hậu chiêu của Tô Vũ tại Tử Linh giới vực!
Hiện tại, tất cả mọi người không rõ ràng lắm hắn ở trong Tử Linh giới vực rốt cuộc là biến thành cái dạng gì.
Là tổn thất nặng nề hay lông tóc không bị tổn thương, hay thật sự có Nhân tộc Hầu Thượng Cổ sống lại, đang chờ Hợp Đạo giết vào?
Mà muốn nắm giữ tin tức Tử Linh giới vực thì cần có thời gian, cần cơ hội, cần vận khí.
Không dễ dàng để làm được điều này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị [Dịch] Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Bat-Dau-Tu-Mot-Cai-Gieng-Bien-Di-Audio-Truyen.jpg)






