[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 464 : Át Chủ Bài Đã Bại Lộ (c2316-c2320)
❮ sautiếp ❯Chương 2316: Át Chủ Bài Đã Bại Lộ
Tô Vũ đã mở thông đạo Tử Linh.
Bốn phía, đám vô địch vây đánh đều dừng bước, cả đám đều có chút chần chờ.
Thông đạo Tử Linh!
Phía dưới có Tử Linh quân chủ không?
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Các ngươi đừng ép ta, phía dưới có 3 vị Tử Linh quân chủ, thậm chí có hai vị Vĩnh Hằng thất đoạn, các ngươi mà ép ta, ta sẽ triệu hoán bọn họ ra giết các ngươi đấy.
Cứ muốn làm quân cờ cho kẻ khác điều khiển thì mới vui vẻ sao?”
3 vị!
Còn có 2 vị là Vĩnh Hằng thất đoạn!
Nghe vậy, không ít vô địch chần chờ.
Trí vương khẽ cười: “Tô Vũ, ngươi chắc chắn rằng phía dưới có 3 vị Tử Linh quân chủ ư?”
Tô Vũ cắn răng, bỗng nhiên hét lớn một tiếng: “Tinh Nguyệt đại nhân xin hãy ra tay trợ giúp ta!”
Ngay sau đó, thông đạo chấn động.
Một lát sau, Tinh Nguyệt hiện lên, không chỉ Tinh Nguyệt, Ngốc Ngốc cũng ra theo, không lâu sau, Hà Đồ cũng ra ngoài.
Tô Vũ cười nói: “Tới đây giết ta đi! Ba vị đại nhân đã thống nhất ý kiến với ta rồi, bọn họ nguyện ý ra tay đánh chết cường địch vì ta! Trí vương ư? Chó má! Vĩnh Hằng cửu đoạn thì sao?! Các ngươi có giỏi thì tới giết ta này!”
3 vị Tử Linh quân chủ xuất hiện khiến đám vô địch dừng bước, một đám biến sắc, Tô Vũ thật sự đã triệu hồi ra 3 vị Tử Linh quân chủ!
Hơn nữa thực lực đều rất mạnh!
Dù Tinh Nguyệt yếu hơn một chút thì cũng là Vĩnh Hằng trung đoạn.
2 vị còn lại thật sự là Vĩnh Hằng cao đoạn!
Trí vương nhíu mày, nhìn về phía 3 vị Tử Linh quân chủ, chậm rãi nói: “Hà Đồ?”
Hà Đồ thấy gã, sau một lúc lâu, y bình tĩnh nói: “Là ngươi à?! Vậy mà ngươi vẫn không chết, khó trách mấy năm nay không thấy ngươi, ta nhớ năm xưa biển ý chí của ngươi đã nát, vậy mà ngươi vẫn có thể sống sót… mạng lớn thật!”
Y rất bình tĩnh.
Đây là kẻ thù của y, nhưng năm xưa y đã trả được thù, nhưng có vẻ vận khí của gã không tồi, đến giờ vẫn còn sống!
3 vị Tử Linh quân chủ xuất hiện, Tô Vũ tự tin hơn rất nhiều!
Vạn Thiên Thánh có chút chần chờ, truyền âm nói: “Sẽ không lật thuyền chứ? Mấy vị này thật sự nguyện ý giúp chúng ta ư?”
“Đương nhiên, yên tâm đi!”
Tô Vũ đáp một câu, sau đó truyền âm cho Tinh Nguyệt: “Đại nhân, phía dưới có nhiều không?”
“Nhiều, hơn 30!”
Vậy thì nhiều thật!
Bẫy người không thể quá rõ ràng, nếu ta không triệu hoán ra quân chủ thì chẳng phải là đang nói ta có mai phục bên dưới sao!
Ta có quân chủ hỗ trợ đấy!
Tận 3 vị!
Đều rất cường đại!
Chờ đến khi ba vị này đều đánh không lại, ta trốn chạy là hợp lý rồi!
Tô Vũ nhanh chóng truyền âm cho Tinh Nguyệt.
Tinh Nguyệt nhíu mày, muốn mắng chửi nhưng lại nhịn xuống, giờ phút này, Tinh Nguyệt lạnh lùng nói: “Các ngươi quá to gan, khinh nhục thần dân của bổn tọa, đáng chết! Dưới trướng bổn tọa có đại quân ngàn vạn Tử Linh, mấy chục Tử Linh đại tướng, nếu không lui lại, ta sẽ diệt hết các ngươi!”
“…”
Trí vương mỉm cười, Tử Linh đại tướng?
Cái này gã biết, đó là cảnh giới chuẩn vô địch!
Vậy mà Tử Linh này dám dùng Tử Linh đại tướng uy hiếp một vị Vĩnh Hằng cửu đoạn như gã!
Tử Linh chung quy chỉ là Tử Linh!
Trí tuệ quá thấp.
Nàng không thấy nơi này có bao nhiêu cường giả ư?
“Hà Đồ, hiện giờ ngươi chênh lệch quá lớn so với năm đó!”
Trí vương mỉm cười, tùy ý đánh ra một kích, một đạo tiên quang lao về hướng Hà Đồ, gã cười nhạt: “Nếu ta là ngươi, hiện tại ta đi xuống thì còn có thể bảo tồn Tử Linh chi thân, nếu không… E là ngươi không còn cơ hội sống lại nữa đâu!”
Hà Đồ phẫn nộ nói: “Ngươi thì tính là thứ gì? Giết gã!”
Dứt lời, y cùng Ngốc Ngốc nhanh chóng tấn công gã!
Tử khí mênh mông!
Phải giết người này!
Trí vương lùi lại, chờ bọn họ đuổi theo, lại lùi lại…
Tô Vũ nhìn thoáng qua, thầm mắng một tiếng!
Gia hỏa Tiên tộc thật vô sỉ.
Gã muốn dụ dỗ hai người Hà Đồ chạy loạn, phóng thích tử khí khắp nơi đúng không?
Một khi đi xa, tử khí dật tán thì sẽ có phiền toái!
“Hà Đồ đại nhân chớ đuổi theo nữa, gã rời đi là tốt nhất, hãy giết gia hỏa khác…”
Hà Đồ và Ngốc Ngốc không đuổi theo nữa, mà nhanh chóng tấn công người Liệp Thiên các!
Bốn phía, vô địch tiểu tộc lập tức giải tán!
Vừa mới rồi vốn không muốn ra tay, Trí vương tới, bọn họ mới dám động thủ, hiện tại Trí vương chạy rồi, bọn họ nào dám tiếp tục chém giết, huống chi còn phải đối đầu với 3 vị Tử Linh cường đại!
Trí vương nhíu mày!
Quả nhiên tiểu tộc không đáng tin cậy.
Gã không chạy trốn, gã chỉ muốn dụ Tử Linh quân chủ rời đi, gã biết trí tuệ Tử Linh quân chủ bị khiếm khuyết, dễ phẫn nộ và xúc động, vậy mà trí tuệ của Hà Đồ lại cao hơn Tử Linh khác một ít, quan hệ với Tô Vũ có vẻ cũng không tồi, y đã nén được sự phẫn nộ.
Dù thế, vô địch tiểu tộc cũng không nên chạy nhanh như vậy!
Điều này khiến Trí vương cảm thấy bất đắc dĩ!
Quả nhiên, không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo!
Giờ phút này, nếu những người này nghe lời, đừng nói là có thêm ba vị quân chủ, dù có thêm 10 vị thì vẫn có hy vọng nhẹ nhàng giải quyết bọn họ.
Gã thở dài trong lòng, không nghĩ nhiều nữa.
Thôi!
Ta vẫn nên ra tay thì hơn!
Tử Linh ra ngoài cũng tốt, lúc này át chủ bài của Tô Vũ đã bại lộ.
Gã nhanh chóng quay lại tấn công Hà Đồ, khiến y lùi lại mấy chục bước, Ngốc Ngốc đánh ra một quyền, Hà Đồ nhanh chóng đuổi kịp.
Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh cùng Tinh Nguyệt nhanh chóng tấn công ba vị cường giả Liệp Thiên các!
Tô Vũ vừa tấn công, vừa truyền âm: “Đại nhân, có thể áp chế đám quân chủ bên dưới không? Nếu bọn họ chạy lên thì phiền toái!”
Bọn họ chạy lên, người khác sẽ phát hiện ta còn cất giấu một đống Tử Linh quân chủ phía dưới!
“Không sao, có thể áp chế một hồi, ta và Hà Đồ đã chào hỏi qua, nhưng sinh linh giới có lực hấp dẫn rất lớn đối với Tử Linh, không thể áp chế quá lâu!”
Tô Vũ đã hiểu!
“Đại nhân, lát nữa ngài giả vờ bị thương rồi chạy về trước đi, lúc đó ngài hãy nói là muốn mời bạn tốt tới trợ trận, đám người kia sẽ không cho chúng ta quá nhiều thời gian, cũng sẽ không cho chúng ta cơ hội gọi người, sau đó ta trốn vào, bọn họ chắc chắn sẽ đuổi giết ta!”
“Được!”
Tinh Nguyệt lười nhiều lời, chuyện động não cứ giao cho ngươi là được!
Còn ta chỉ cần đánh nhau thôi!
Sau khi thương lượng xong, Tô Vũ nhanh chóng bùng nổ chiến lực, lúc này Tinh Nguyệt trở nên có chút suy yếu, lúc này, Trí vương áp chế hai vị Tử Linh Vĩnh Hằng thất đoạn, gã vẫn còn dư lực để ý xung quanh, gã bỗng nhiên nói: “Đánh chết Tử Linh kia, Tô Vũ bùng nổ tử khí sẽ suy yếu thực lực của nàng!”
Nghe vậy, lâu chủ Bắc lâu cầm kiếm tấn công Tinh Nguyệt!
Hắn ta cũng cảm nhận được!
Dường như Tô Vũ bùng nổ lực lượng là rút đi lực lượng của vị quân chủ này!
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, liên thủ cùng Vạn Thiên Thánh nhanh chóng tấn công hai vị bộ trưởng, mặc kệ Tinh Nguyệt, cắn răng nói: “Đại nhân cố gắng một hồi, chúng ta giết hai kẻ này xong liền tới giúp đại nhân!”
Tinh Nguyệt không để ý, giờ phút này, nàng bị lâu chủ Bắc lâu đánh cho liên tiếp bại lui!
Trí vương chờ đợi một hồi, vừa giao thủ cùng hai người Ngốc Ngốc, vừa cảm ứng tình huống bên dưới thông đạo Tử Linh, hồi lâu vẫn không có thêm Tử Linh xuất hiện, có lẽ phía dưới không có quân chủ khác.
Lúc này Trí vương đã yên tâm!
Oanh!
Gã đánh ra một chưởng!
Giờ khắc này, gã mới phát huy ra thực lực chân chính, vô cùng cường hãn, một chưởng đánh ra, Ngốc Ngốc và Hà Đồ đều bay ngược, tử khí có chút tán loạn.
Hà Đồ thổn thức: “Người chết… Chung quy không bằng người sống!”
Khi y còn sống, y còn mạnh hơn gia hỏa này.
Mà nay y đã chết, thực lực y thua xa!
Trí vương bình thản nói: “Kẻ bại trận mới chết, người sống mới là người thắng! Người thắng đương nhiên là mạnh hơn!”
Dứt lời, gã lại đánh ra một chưởng, khiến hai người liên tiếp bại lui.
Giờ phút này, bên phía Tô Vũ, hắn và Vạn Thiên Thánh áp chế hai vị bộ trưởng, đánh lui bọn họ!
Trí vương lạnh lùng nói: “Những người khác ra tay! Đừng chạy nữa, hôm nay chạy, ngày mai có thể chạy sao?”
Nhiều vô địch như vậy mà đang làm gì?
Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh mặc kệ, bọn họ vô cùng điên cuồng, không quan tâm mình bị trúng chiêu, bị thương, cường ngạnh đánh cho hai vị bộ trưởng hộc máu không ngừng!
Bên kia, Tinh Nguyệt bị áp chế triệt để.
Bỗng nhiên, lâu chủ Bắc lâu cầm kiếm đâm xuyên qua yết hầu nàng!
Nay tới đây thôi nha các cậu ơi, đêm qua gần 5h sáng tớ mới đi ngủ để dịch đoạn này cho xong, sáng ra 8h thì vào làm rồi.
Nãy giờ ngáp tới nước mắt nước mũi tè le luôn sòyyyy, mai rồi chúng ta coi ‘phim chưởng’ tiếp nhó.
Ngủ thôi ngủ thôiiiiii
Chương 2317: Đại Chiến Giữa Tử Linh Và Sinh Linh (1)
Lâu chủ Bắc lâu cầm kiếm đâm xuyên yết hầu Tinh Nguyệt.
Vô số tử khí dật tán!
Tinh Nguyệt vô cùng phẫn nộ, rít gào một tiếng, nàng muốn giết người… sau đó nàng nhớ lại lời Tô Vũ nói, nổi giận gầm lên một tiếng: “Khốn kiếp, chờ đấy, bổn tọa trở về mời bạn tốt đến giết ngươi!”
Dứt lời, nàng hóa thành tử khí trốn vào thông đạo!
Sắc mặt Tô Vũ biến đổi: “Đừng đi…”
Bên kia, Hà Đồ cũng quát: “Tô Vũ, không nên đánh lâu, chúng ta đi xuống triệu tập bạn tốt đến… Lúc trước ngươi không nói là có nhiều cường giả như vậy!”
Tô Vũ vội quát: “Đợi lát nữa, kiên trì thêm một hồi, Hà Đồ đại nhân…”
Dứt lời, hắn giữ chặt Vạn Thiên Thánh, không tấn công nữa mà nhanh chóng lùi lại, nhanh chóng lui về phía thông đạo Tử Linh, giờ phút này, đám tiểu tộc vô cùng hưng phấn và tự tin, lại tiến lên trấn áp!
Tô Vũ quát: “Các ngươi dám! Phía dưới có mấy trăm Tử Linh quân chủ! Các ngươi dám giết ta…”
Dứt lời, hắn thấy hai người Hà Đồ đã bị áp chế không thể chống đỡ tiếp, hắn cắn răng, quát: “Ta rút lui trước, hai vị đại nhân kiên trì thêm một hồi, phía dưới chúng ta có mấy trăm vị quân chủ…”
Chưa nói xong, ầm một tiếng, Hà Đồ bay ngược đến, Tô Vũ biến sắc, lôi kéo Vạn Thiên Thánh liền bay vào thông đạo!
Trốn chạy!
Hai người Hà Đồ không kiên trì nổi, không ngăn được Trí vương!
Trí vương lại đánh bay Ngốc Ngốc, gã muốn giết bọn họ thì vẫn có chút khó khăn, Ngốc Ngốc và Hà Đồ thấy Tô Vũ đã chạy thì cũng hóa thành tử khí biến mất.
Tô Vũ nhảy vào thông đạo Tử Linh, nhanh chóng đóng cửa thông đạo!
Giọng hắn truyền ra: “Các ngươi mà xuống đây thì chắc chắn sẽ chết…”
Thông đạo Tử Linh nhanh chóng thu nhỏ!
Giờ phút này, bên cạnh hắn, Vạn Thiên Thánh đồ mô hôi ròng ròng.
Vừa rồi ông cho rằng Tô Vũ đang nói dối để hù dọa đối phương, để đám người Trí vương không dám đuổi theo, ông cảm thấy Tô Vũ chỉ muốn cố ý hù dọa mà thôi!
Nhưng khi ông thật sự cùng Tô Vũ đi xuống…
Ông lập tức toát mồ hôi hột!
Vạn Thiên Thánh cảm thấy chính mình đã chết, bởi vì… ông thấy mấy chục vị quân chủ quanh đó, một đám ánh mắt tản ra hồng quang nhìn ông!
Hình như bọn họ đang suy xét xem nên ăn ông thế nào!
Trái tim ông như sắp nhảy ra ngoài!
Tiểu tử ngươi không nói giỡn à?!
Chiêu lạt mềm buộc chặt này khiến Vạn Thiên Thánh cũng bị dọa sợ rồi.
Giờ phút này, Tinh Nguyệt đang truyền âm cho các vị quân chủ: “Chờ một lát, đừng nóng vội! Cá lớn còn ở phía trên, là Trí vương của Tiên tộc, một tôn Vĩnh Hằng cửu đoạn, cường giả sống sót từ triều tịch đầu tiên, gã làm món chính là đủ rồi!”
Các quân chủ có vẻ sắp không kiềm chế được!
Bọn họ muốn lao ra ngoài!
Nhưng Tinh Nguyệt khuyên bảo bọn họ: “Chờ thêm một lát, gã sẽ chủ động đi xuống, như vậy chúng ta sẽ giết gã dễ dàng hơn, gã cũng chạy không thoát, phía trên có Hợp Đạo, gã sẽ chạy thoát!”
Được rồi, một đám quân chủ miễn cưỡng nhẫn nại, có quân chủ nhìn về phía Vạn Thiên Thánh nói: “Có thể ăn tên này không?”
“Hắn… Quá yếu, chờ giết Trí vương xong rồi tính!”
“Vậy… chờ thêm một lát, chỉ một lát thôi, bổn vương không nhịn được!”
“Bổn vương cũng vậy!”
“…”
Một đám quân chủ sốt ruột mong chờ, sao còn chưa đi xuống?
Sốt ruột quá!
Tô Vũ cũng đổ mồ hôi hột, xuống dưới đi, các ngươi không xuống, ta và lão Vạn sẽ gặp phiền toái mất, đám Tinh Nguyệt Hà Đồ có thể khuyên ngăn mấy tên quân chủ này sao?
Ta sợ muốn chết!
Nhiều quá!
Tuy rằng đã đoán trước được, nhưng khi bị hơn mười vị quân chủ nhìn chằm chằm, hắn cũng sợ.
Phía trên.
Thông đạo Tử Linh không ngừng nhỏ lại, đó là dấu hiệu thông đạo sắp phong bế.
Trí vương nhíu mày.
Đi xuống không?
Đi xuống sẽ có nguy hiểm.
Ánh mắt gã lãnh lệ nhìn về phía những người khác: “Cùng nhau đi xuống, yên tâm, phía dưới chỉ có mấy vị Tử Linh quân chủ, chúng ta có thể đi ra quá thông đạo cổ thành, giết Tô Vũ rồi chúng ta lập tức đi lên, không thâm nhập Tử Linh giới thì sẽ không gặp nguy hiểm!”
“Này…”
Đám vô địch có chút không vui, đi đến Tử Linh giới vực quá nguy hiểm!
Trí vương lạnh lùng nói: “Nhanh lên, các ngươi muốn bị diệt tộc sao? Bổn tọa đi cùng các ngươi, chẳng lẽ các ngươi còn không yên tâm ư?”
Một đám vô địch vẫn chần chờ.
Làm vậy thật sự rất nguy hiểm, nếu không ra ngoài được hoặc vô số Tử Linh quân chủ bị hấp dẫn đuổi tới thì làm sao bây giờ?
“Tô Vũ nói phía dưới có mấy trăm vị Tử Linh quân chủ…”
Thực ra chính bọn họ cũng không tin lời này!
Trí vương quát lạnh: “Vô nghĩa, nếu thực sự có nhiều Tử Linh quân chủ như vậy, hắn sẽ trực tiếp triệu hoán lên giết chóc tứ phương, vậy có cần phải chạy trốn không?”
“Các ngươi đã ra tay, nếu Tô Vũ chạy thoát, các ngươi cảm thấy loại người như hắn sẽ bỏ qua cho các ngươi ư?”
Có người bất đắc dĩ thở dài, Trí vương thấy thông đạo Tử Linh sắp biến mất hoàn toàn, khí tức gã tăng mạnh, quát: “Đi vào, không vào… đến khi đại chiến kết thúc, cứ chờ xem!”
Dứt lời, gã lao xuống!
Quanh đó, mười mấy vị vô địch chần chờ một chút, sau đó cũng bay xuống, bọn họ không thể làm gì khác, thực bi ai!
Cuối cùng vẫn phải xuống!
Trong nháy mắt, cả ba vị cường giả Liệp Thiên các cũng cùng nhau đi xuống, 15 vị vô địch tiểu tộc, trừ một kẻ đã chết một thế thân không đi xuống, còn lại 14 người, 3 vị Liệp Thiên các, lại thêm Trí vương, tổng cộng 18 vô địch cùng nhau vọt xuống!
Không đi không được!
Mà Trí vương thuần túy là kẻ tài cao gan cũng lớn!
Mấy trăm quân chủ ư?
Nói vớ vẩn!
Kẻ ngốc mới tin!
Trí vương đến rồi!
Tô Vũ cảm nhận được điều đó, gã ta là người phong bế cửa vào cuối cùng.
Khi Trí vương là người đầu tiên xông vào, gã liền phát hiện có điểm không hợp lý, thế nhưng. . . gã không hô to, không nói gì cũng không bỏ chạy.
Kỳ thật gã có đủ thời gian để nhắc nhở người ở phía ngoài không cần vào.
Nhưng gã không làm vậy!
Bởi vì trong đầu Trí vương chợt hiện lên một ý niệm, nhiều người thì ta còn có cơ hội, ít người. . . ta hẳn là phải chết!
Nên cùng nhau tiến đến rồi giết ra ngoài?
Hay là một mình gắng gượng rồi chờ chết?
Giữa hai lựa chọn này, trong nháy mắt gã đã có quyết định.
Ta không muốn chết!
Vì vậy những người khác đều đi vào.
Rất nhanh, phía sau gã đã hiện lên 17 tôn vô địch.
Mà Tô Vũ mang theo Vạn Thiên Thánh nhanh chóng trốn chạy về hướng Tinh Nguyệt bên kia, không dám lưu lại.
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, thông đạo chính thức bị phong bế!
“Tới rồi?”
“Chỉ có bọn họ?”
“Cũng đông ha!”
“Đúng là rất nhiều, giờ lao ra giết luôn hả?”
“Đương nhiên!”
“Vậy thì giết thôi!”
Oanh!
Trong nháy mắt, tử khí che khuất bầu trời, tại sân nhà Tử Linh giới, những vị Tử Linh quân chủ này có thể triển khai tử khí đến cực hạn.
Hà Đồ, Ngốc Ngốc, Tinh Nguyệt cũng dồn dập ra tay.
36 tòa cổ thành không có nghĩa là chỉ có 36 vị Tử Linh quân chủ, ví dụ như Hà Đồ, dưới trướng y có hai vị Tử Linh quân chủ, Ngốc Ngốc cũng là kiểu ngoại lai, còn có một vài Tử Linh quân chủ rải rác khác kỳ thật không tuân theo thông đạo.
Tính cả mấy vị như Ngốc Ngốc thì nơi đây có tổng cộng 44 tôn Tử Linh quân chủ.
Mạnh yếu đều có!
Vĩnh Hằng cửu đoạn thì không thấy ai, bởi vì Hà Đồ không mời những vị đỉnh cấp ấy, quanh khu vực này có rất ít sự tồn tại đỉnh cấp như vậy.
Đại chiến hầu như không cần bất luận kẻ nào nói cái gì, chỉ phút chốc đã bạo phát!
Vòng trong, có người tức giận mắng một tiếng: “Khốn kiếp!”
Mắng người nào vậy?
Không biết!
Tám chín phần mười không phải Tô Vũ, mà là Trí vương.
Tên ngu xuẩn kia hố bọn họ quá đau!
Trí vương cũng không có tâm tư quyết chiến đến cùng với những Tử Linh này, gã im lặng không lên tiếng, nhanh chóng đánh ra ngoài, gã phải rời khỏi nơi đây!
Thực lực của gã mạnh nhất!
Dù Hà Đồ, Ngốc Ngốc và hai vị quân chủ thất đoạn ở đây thì bốn đại cường giả liên thủ vây công, gã cũng miễn cưỡng có thể ngăn cản, đánh cho tứ đại Tử Linh không ngừng rút lui!
Gã phải xông ra ngoài!
Chương 2318: Đại Chiến Giữa Tử Linh Và Sinh Linh (2)
Bên ngoài.
Ở chỗ Tô Vũ, mồ hôi của Vạn Thiên Thánh vẫn còn tuôn như mưa.
Đáng sợ!
Ông cũng bội phục Tô Vũ luôn rồi, sao lại gọi được nhiều Tử Linh quân chủ đến như vậy?
Hơn mấy chục!
Mấu chốt là hiện tại không có người nào quản xem bọn họ đang làm cái khỉ gió gì, ông vội truyền âm hỏi: “Giờ đi luôn sao?”
Tô Vũ híp mắt truyền âm trả lời: “Không, đi theo lối thông đạo, thông đạo của Tinh Nguyệt ở gần đây, chung quanh đây chỉ có lối đi ấy là gần nhất, mỗi lần chỉ có thể tiến vào một vị quân chủ cấp cường giả, nhất định sẽ có người đuổi theo! Không đuổi theo, thông đạo gần nhất cách nơi đây cũng hơn vạn dặm, dù là vô địch thì cũng cần thời gian để tới! Mà sinh linh ở đó sẽ khiến Tử Linh chú ý, dù những Tử Linh quân chủ nơi xa cũng sẽ chạy đến rất nhanh. . .
Họ chạy xa thì chính là muốn chết! Trừ phi bọn họ cũng có thể hóa thành Tử Linh!”
Sinh linh ở đây sẽ không chạy thoát được!
Không nhanh chóng tìm thông đạo để đi ra ngoài thì sẽ chết rất mau!
Ngươi muốn chạy?
Chạy chỗ nào?
Không nói ngươi chưa quen thuộc nơi này, dù là quen thuộc thì một cái thông đạo có thể lên đến mấy vạn dặm, ngươi chạy loạn ở đây, coi chừng chết cũng không biết mình chết ra sao.
Tô Vũ lại nói: “Phủ trưởng, ngài tới thông đạo bên kia trông coi trước đi! Khí tức người sống của ngài quá nặng, dễ dàng gây ra địch ý, ta ở đây đợi một lúc, ta muốn tìm cơ hội giết nhiều thêm vài tên!”
“Ta đi một mình ư?”
Vạn Thiên Thánh thấy hơi sợ!
Má nó, khắp nơi đều là Tử Linh, khắp nơi đều là tử khí, hiện tại ông đã bắt đầu bị ăn mòn rồi, chiến đấu ở đây thì người sống sẽ càng ngày càng yếu đi!
“Không sao đâu!”
Tô Vũ tùy ý nói: “Ngài đi trước đi, bằng không thì những Tử Linh quân chủ này giết điên rồi sẽ chẳng cần biết ngài là ai.”
Nói xong, Tô Vũ bèn thúc giục: “Phủ trưởng, nhanh lên một chút!”
Vạn Thiên Thánh không do dự nữa, nhanh chóng rời đi.
Ông ở đây đã cảm nhận được những Tử Linh quân chủ kia điên cuồng vô cùng, những vị quân chủ này thực sự giết điên rồi thì còn quan tâm ông là ai sao?
Mà Tô Vũ đã triệt để nghịch chuyển nguyên khí hóa thành Tử Linh, phong ấn trái tim.
Rất nhanh, hắn lại triệu hoán Tử Linh lân cận tới, các vị Tử Linh chuẩn vô địch mang theo vô số Tử Linh chạy đến để bái kiến vị Đại thống lĩnh này.
“Đại thống lĩnh. . .”
Mấy vị Tử Linh chuẩn vô địch nhìn về phía Tô Vũ rồi lại nhìn về phía đại chiến của mấy chục vị quân chủ, bầu trời ở Tử Linh giới đều sắp bị đánh sụp rồi!
Hiện tại, những vị thống lĩnh chuẩn vô địch ấy cũng đều có chút sợ hãi.
Không ai rõ chuyện gì đang xảy ra.
Tô Vũ nhìn bọn họ rồi nhìn những Nhật Nguyệt Tử Linh đằng sau, mắt khẽ híp lại, hắn hỏi thẳng: “Có thể cho những tướng sĩ trung thành kia đi tự bạo không?”
“Có thể!”
Mấy vị thống lĩnh gật đầu, đương nhiên là có thể, những Tử Linh này không có nhiều trí tuệ, dù là Nhật Nguyệt thì cũng không có quá nhiều, tuyệt đối đều chịu khống chế.
“Vậy để bọn họ kết đội tự bạo, đánh chết những sinh linh kia!”
Dứt lời, Tô Vũ lại nói: “Mấy người các ngươi cũng tìm cơ hội vây giết những sinh linh đó đi!”
“Vâng!”
Lời này vừa nói ra, mấy vị thống lĩnh chuẩn vô địch nhanh chóng dẫn đầu vô số Tử Linh Nhật Nguyệt, Sơn Hải đánh về phía bên kia.
Chúng có lá gan rất lớn, trên thực tế chúng chưa khôi phục được bao nhiêu cảm xúc, không có quá nhiều tâm lý sợ hãi.
Đại thống lĩnh đã nói giết vậy thì hiển nhiên phải giết.
Bên này vừa nói xong, tiếng nổ mạnh truyền đến, một vị cường giả vô địch kêu thê lương thảm thiết, bị đám Tử Linh quân chủ lao vào xâu xé, thân thể rách nát tức thì, huyết nhục văng khắp nơi!
Đám Tử Linh kia liền dồn dập xông lên thôn phệ sạch sẽ máu thịt của đối phương, hết sức hưng phấn!
Tử Linh vốn ưa thích máu của người sống.
Trong cổ thành, ngươi ném một giọt máu tươi ra ngoài thôi, rất nhanh liền có Tử Linh ngửi thấy mùi mà đến, chớ nói chi là những vị quân chủ này.
Họ giết đều là vô địch cảnh, vậy huyết nhục đối với bọn họ là sự hấp dẫn, càng nhiều người chết, huyết dịch văng khắp nơi thì họ càng hưng phấn!
Có vô địch quân chủ bắt được một miếng thịt sống, nuốt vào trong bụng rồi ha hả cười nói: “Tinh Nguyệt, Hà Đồ, thịnh yến mà các ngươi nói đang chờ ở đây! Ha ha ha, sảng khoái!”
“Thịnh yến như vậy, bản vương rất thích!”
Quả thực là vô cùng hài lòng, vừa được thỏa mãn thú vui chém giết, lại vừa được ăn ngon.
Có bao giờ đám quân chủ này giết được nhiều sinh linh vô địch như vậy?
Không thể nào!
Nhưng ngày hôm nay bọn họ lại có cơ hội!
Đại chiến bộc phát, 18 tôn vô địch với số lượng đối phương chênh lệch quá lớn, hai đánh một đều ngại ít, có nơi dứt khoát là ba bốn vị quân chủ vây giết!
Mà ở đây còn là sân nhà của Tử Linh!
Nơi đây không có nguyên khí, chỉ có tử khí.
Tô Vũ hành động ở nơi này hết sức tự nhiên, người khác lại không thể làm được, hiện tại họ phải vận dụng nguyên khí bản thân dự trữ, một khi hao tổn sạch sẽ thì dù là vô địch cũng chỉ có thể dựa vào thân thể để vật lộn với Tử Linh!
Mà tử linh ở nơi đây lại có thực lực cường hãn, lượng lớn tử khí chen chúc mà đến, vẫn còn tiếp tục ăn mòn các vị vô địch này!
Có đủ ưu thế sân nhà, còn có lợi thế về số lượng, cộng thêm sự hung hãn không sợ chết. . .
Dưới tình huống như vậy, cái chết xảy ra trong nháy mắt, đã có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai!
Đây chính là phản ứng dây chuyền!
Một vị bị giết, Tử Linh quân chủ vây giết kẻ đó đã rảnh tay nên sẽ nhanh chóng đi vây giết những người khác, càng gần đến lúc cuối, người sống phải đối mặt với lượng Tử Linh càng nhiều!
“Tô Vũ!”
Có cường giả thê lương gào lên: “Buông tha ta, buông tha chúng ta đi! Chúng ta sai rồi, chúng ta thật sự hết cách, là do Tiên tộc bức bách chúng ta, chúng ta không có biện pháp nào cả!”
“Chúng ta chỉ là tiểu tộc yếu ớt, khi Nhân tộc các ngươi còn chưa ra ngoài, Tiên Ma Thần Long cũng đã thống trị Chư Thiên chiến trường. . .
Chúng ta không có cách nào hết, trong giới vực của chúng ta thậm chí có quân cờ của bọn hắn. . .”
“Tô Vũ, hãy tha cho chúng ta, ta mà chết thì tộc của ta sẽ tiêu tùng. . .”
“. . .”
Từng tôn vô địch thê lương gào thét, bọn họ không muốn chết!
Ở bản giới họ đều là sự tồn tại cấp bậc lão tổ.
Bọn họ đều là chỗ dựa của chủng tộc!
Một khi chết rồi, chủng tộc không có vô địch sẽ nhanh chóng mai một trong dòng sông lịch sử!
Bên ngoài, Tô Vũ lạnh lùng quan chiến.
Tha cho các ngươi ư?
Nói giỡn gì vậy?
Đừng nói hiện tại hắn không thể khống chế những Tử Linh này, dù là có thể thì hắn cũng sẽ không bỏ qua cho bọn người kia, lòng dạ hắn vốn đã không rộng rãi, nếu như bọn người kia dám ra đây, dám nghe Tiên tộc để ra tay với mình. . .
Vậy mình sẽ quan tâm ý nghĩ của bọn họ sao?
Hiện tại còn bán thảm, muộn rồi!
Chương 2319: Ngươi Không Phải Nhân Tộc
Hắc bào trên người Tô Vũ biến mất, hắn hóa thành Tử Linh bình thường, nhanh chóng lao vào vòng vây tham chiến cùng với những Tử Linh khác, hắn có sức bật rất cường đại, dưới loại trường hợp này, ngoại trừ Trí vương thì những người khác bị hắn đánh trúng cơ hồ đều xong đời!
Tô Vũ nhanh chóng tới gần một vị vô địch đang bị hai Tử Linh quân chủ vây giết, xông lên cho tên kia một quyền!
Oanh!
Thân thể tàn bại!
Hai vị quân chủ kia kỳ quái mà nhìn về phía hắn, Tô Vũ cười nói: “Các ngươi ăn đi, ta không ăn thứ này, chỉ thu thập chút huyết dịch là được!”
Dứt lời, Văn Minh Chí hiện lên thu lấy chút ít huyết dịch và xác thịt.
Rất nhanh, Tô Vũ tiếp tục xuyên thẳng qua chiến trường, thỉnh thoảng đánh ra một quyền, không ngừng có người bị hắn đánh bể thân thể.
Mà Tô Vũ vừa giết chóc vừa nhìn về phía Trí vương nơi xa!
Mẹ nó, thật là mạnh mẽ!
Hiện tại vây giết gã không phải bốn mà đã lên đến sáu Tử Linh vô địch, bốn vị trong đó là thất đoạn, hai vị còn lại đều là lục đoạn.
Tổ hợp mạnh như vậy lại bị gã đánh cho không ngừng lùi lại.
Hai Tử Linh quân chủ yếu hơn chút tức thì bị Trí vương đánh cho tử khí tràn lan, thân hình văng tung tóe.
Rất mạnh!
Thậm chí Tô Vũ cảm thấy được vị này không hề thua kém Đại Tần vương bao nhiêu.
Ngày đó Đại Tần vương giao thủ cùng rất nhiều vô địch, nhưng khi đó là ở Tinh Vũ phủ đệ chứ không phải là Tử Linh giới, hơn nữa trong đám vây giết Đại Tần vương thì chỉ có Huyết Hỏa cùng Lôi Đình Thần vương là cao đoạn.
“Lợi hại!”
Tô Vũ cảm khái một tiếng, thực lực của người này dù yếu hơn Đại Tần vương thì chắc chắn cũng phải mạnh hơn Huyết Hỏa.
Không hổ là cường giả đệ nhất triều tịch!
“Muốn chạy ư?”
Tô Vũ nhìn thoáng qua, mục tiêu của gia hỏa này chính là lối đi nơi xa nối về phía cổ thành.
Lối đi kia nằm ở đó rất rõ ràng!
Tô Vũ không xen vào chuyện bên này nữa, ở đây đã có chừng 30 vị quân chủ vây giết hơn mười vị vô địch bị thương bị áp chế, sớm muộn gì cũng có thể giết sạch!
Duy chỉ gia hỏa kia là có hi vọng chạy trốn.
Tô Vũ vừa định đi, đột nhiên hắn nghe có tiếng người quát: “Tô Vũ, cứu ta! Ta là Nhân tộc, là Nhân tộc!”
Xa xa, một cường giả đeo mặt nạ màu vàng kim thê lương hô hào, đó là bộ trưởng Địa bộ.
Y là Nhân tộc?
Bộ trưởng Địa bộ làm vỡ nát mặt nạ ngay lập tức, lộ ra chân dung thực sự, vội vàng nói: “Ta là Nhân tộc, là Nhân tộc ở triều tịch thứ chín, Tô Vũ, ta là con người. . .”
“Ngươi không phải là Nhân tộc!”
Tô Vũ cách không nhìn về phía người kia, đạm mạc nói: “Ngươi không phải là Nhân tộc! Nếu ngươi thật sự là Nhân tộc thì khi các chủ Tây các xuất thủ ngươi cũng nên xuất thủ mới phải, hiện tại ngươi lại dám xưng là Nhân tộc sao?”
Nhân tộc?
Miễn đi!
Đừng nói không quen, dù quen thuộc, dù biết nhau thì cho tới bây giờ vị này cũng không đứng về phía mình, hơn nữa khi hạ tử thủ với mình thì y cũng chẳng hề lưu tình, ta kệ xác ngươi có phải Nhân tộc hay không!
Bộ trưởng Địa bộ sốt ruột giải thích: “Không, Tô Vũ, ta cũng vì không có cách nào cả, Giám Thiên Hầu quá mạnh mẽ, ta chỉ muốn tìm cơ hội phản kích. . .
Tô Vũ, thật đó, đừng giết ta!”
Tô Vũ chần chừ một chút, suy nghĩ chốc lát bèn bay về phía y, “Ngươi đừng cử động, ta cũng không cách nào khống chế đám quân chủ này đâu, trước hết ngươi hãy tới gần ta, ta mang ngươi ra ngoài. . .”
Bộ trưởng Địa bộ vội vàng đồng ý, y bạo rống một tiếng, toàn bộ sức mạnh đều bị dùng hết rồi.
Một đao bổ cho một vị quân chủ rút lui, y nhanh chóng lao về phía Tô Vũ, mang theo một chút chần chờ thế nhưng y cũng không có biện pháp nào, hiện tại y chỉ có thể tin tưởng Tô Vũ sẽ dẫn y đi ra ngoài.
Y nhanh chóng tới gần Tô Vũ, khoảng cách đại khái còn trăm thước.
Tô Vũ đột nhiên xuyên qua không gian, trong nháy mắt đã đánh ra một quyền!
Một tiếng ầm vang!
Đầu người bạo liệt!
Văn Minh Chí hiện ra, vẻ mặt Tô Vũ lạnh lùng, thoáng chốc đã đưa thi thể đi, thấy xa xa có quân chủ đánh tới, hắn bèn cười nói: “Đừng nóng vội, còn hai lần nữa mà, những người này khá lắm, có thể giết ba lượt, ba cỗ thi thể ta chỉ lấy một, còn dư lại cho các ngươi hết!”
Nghe thế, hai vị quân chủ kia mới tỏ ra thoải mái, vậy cứ chia như thế đi!
Mà bộ trưởng Địa bộ vừa phục sinh lại thê lương hô: “Tô Vũ, ngươi hại ta!”
“. . .”
Tô Vũ nhún nhún vai, cũng không quay đầu lại: “Ta không hại ngươi, ta mang thân thể này của ngươi về sinh linh giới, yên tâm, ta nói được thì làm được!”
Nhân tộc?
Tô Vũ không thèm để ý, không nói thì coi như xong, mà nếu nói thì ta cho ngươi thêm mấy quyền!
Lúc này bộ trưởng Địa bộ chỉ biết tuyệt vọng gào to, vang dội thiên địa.
Ta không cam lòng!
Đáng tiếc, Tử Linh căn bản không quan tâm, mà Tô Vũ cũng chẳng để ý.
Chết thì chết thôi!
Làm như ta chưa từng giết Nhân tộc ấy.
Lúc này mục tiêu của Tô Vũ đều nằm trên người Trí vương, hắn đang nghĩ, giết Trí vương rồi dùng Văn Minh Chí nuốt gã, chưa bàn chuyện Văn Minh Chí sẽ mạnh mẽ bao nhiêu mà mấu chốt là lão ngoan đồng như Trí vương, nhân vật từ thuở triều tịch chi biến đầu tiên, chắc chắn gã sẽ biết rõ không ít tin tức tuyệt mật!
Đám Hà Đồ đều từng chết!
Hơn nữa ký ức không được đầy đủ, rất nhiều thứ đã quên, nhưng vị này thì khác, gã còn sống, cho nên hẳn gã sẽ biết được rất nhiều chuyện.
Giết gã đi, muốn cái gì thì có cái đó!
Giết gã cũng sẽ có ban thưởng, Tô Vũ đang sốt ruột vì thần văn của mình chưa đủ cường đại đây.
Nếu như ban thưởng nhiều, hắn phải làm cho toàn bộ thần văn tấn cấp Nhật Nguyệt!
Rất nhanh, Tô Vũ đã nhích tới gần chiến trường bên kia.
Khắp người Trí vương giờ đây toàn là máu me, thân thể có chút tàn phá, gã không nói tiếng nào, chỉ cắn răng lẳng lặng chém giết.
Oanh!
Tô Vũ đột nhiên ra tay, đánh ra một quyền, Trí vương quả thực rất cường đại, dù hiện tại bị người vây giết thì gã vẫn có thể rút tay ra chụp một chưởng về phía Tô Vũ.
Ầm ầm, Tô Vũ bay ngược, thân thể Trí vương cũng chấn động, trên bàn tay phá ra một lỗ hổng!
Ánh mắt gã lạnh lùng nghiêm nghị nhưng trong lòng thì đang hoảng sợ!
Lực công kích thật mạnh!
Tại Tử Linh giới vực quỷ quái này, thời gian lực lượng pháp tắc của gã đều bị áp chế, lại bị mấy vị quân chủ vây giết, nên nhất thời gã không có biện pháp tránh đi công kích từ Tô Vũ!
Mà Tô Vũ lại lần nữa đánh qua, oành oành, không ngừng oanh kích Trí vương!
Muốn đi ư?
Chạy đi đâu chứ!
Hôm nay, đừng hòng một ai thoát!
Ta muốn chạy trốn đã lâu rồi, đáng tiếc luôn luôn không có cơ hội, cũng chịu không nổi việc không câu được cá lớn, Trí vương chính là con mồi lớn nhất chỗ này, về phần Hợp Đạo. . .
Thôi được rồi, mạo hiểm quá lớn!
Hợp Đạo không chừng có thể có cơ hội giết ra ngoài!
Chương 2320: Tiên Tộc Trả Giá Rất Nhiều
Ngay tại khi Tô Vũ cùng Trí vương đang chiến đấu.
Sinh linh giới.
Trên Chư Thiên chiến trường, sau khi nhóm Tô Vũ rời đi, không ít người nhìn về chốn không người bên kia, ai nấy đều rất ngạc nhiên và nghi hoặc, tình huống bây giờ là như thế nào?
Hình như những người kia đã tới Tử Linh giới vực!
Mà trong khi họ còn đang nghi ngờ, đột nhiên có một tiểu giới kịch liệt rung chuyển, không trung chẳng xuất hiện huyết vân cũng không có mưa máu, vì ngăn cách thời gian sinh tử nên nếu chết ở Tử Linh giới vực thì bên này sẽ không có phản ứng quá lớn.
Nhưng mà cường giả chứng đạo ở tiểu giới sẽ có chung nhịp thở với bản giới.
Hiện tại họ bị giết, mặc dù không xuất hiện cảnh tượng kì dị nhưng tiểu giới cũng sẽ kịch liệt chấn động.
Hỏa sơn bộc phát, đại địa rạn nứt, bầu trời phá mở, biên giới rung chuyển!
Kẻ ngu ngốc cũng đoán được rằng đây là dấu hiện chứng tỏ chúa tể của tiểu giới ấy đã ngã xuống!
Có người chấn động!
Chết rồi ư?
Bên này vừa chết một người, bên kia lại thấy thế giới rung chuyển, trong nháy mắt vô số người chết đi, dòng sông chảy ngược, sông núi nghiền nát, trời xanh vỡ ra!
Lại chết thêm một vị!
Không bao lâu sau, tình huống như vậy tiếp tục phát sinh!
Rất nhiều cường giả đang quan sát đều chấn động vô cùng!
Tử Linh giới vực quả nhiên nguy hiểm quá sức!
Bọn họ gặp phải cái gì?
Tử Linh quân chủ sao?
Nhưng Trí vương ở đó, vả lại còn có mười mấy vị cường giả vô địch hỗ trợ, dù tao ngộ hơn 10 vị Tử Linh quân chủ thì cũng không có vấn đề gì mới đúng?
Ngay tại khi những này người rung động, bỗng vang lên tiếng quát to vang vọng đất trời!
Một cột côn cực lớn ầm ầm rơi xuống!
Bịch, một tiếng nổ mạnh chấn động!
Kim thân bị đánh vỡ nát triệt để!
Một cái bóng mờ vội vã chạy trốn.
Mà Thiên Diệt cầm côn nhe răng trợn mắt, hung tàn vô cùng, nhanh chóng nâng côn truy kích, thô bạo vô biên, “Đa Bảo, quỳ xuống gọi gia gia, bằng không thì hôm nay đánh không chết ngươi, bản vương quyết không bỏ qua!”
Thiên Diệt thắng!
Giao chiến rất lâu, hắn thắng!
Hắn đánh bể thân thể Đa Bảo tướng quân!
Mà giờ khắc này, tiếng u oán của Đa Bảo truyền đến: “Quá mức rồi. . .
Như vậy, ta dùng tiền mua tính mạng, đưa bảo vật chữ ‘Lục’ cho ngươi coi như tiền bán mạng, thế nào?”
Đa Bảo vừa trốn chạy, vừa hô hào.
Thiên Diệt căn bản không quan tâm cái này!
Hắn chỉ muốn đánh giết!
Bảo vật thì có ích gì đối với hắn đâu?
Hắn chỉ muốn đánh chết tôn tử Đa Bảo này, thật sự tưởng phong hào tướng quân thì ngon lắm à, Thiên Diệt ta chẳng muốn làm mà thôi, bằng không sẽ tới lượt Đa Bảo nhà ngươi sao?
Vào thời khắc này, xa xa, thanh âm lão Quy lay động mà đến: “Đa Bảo, giao chữ ‘Lục’ ra, Thiên Diệt có thể tha cho ngươi!”
“Lão đại!”
“Nghe lời!”
Thiên Diệt tuy rằng bất mãn, nhưng hắn cũng chỉ đành giận dữ hét: “Nhanh lấy ra, bằng không bản vương đánh chết ngươi!”
Xa xa, Đa Bảo nhanh chóng ném ra một kiện bảo vật!
Bên kia, ánh mắt Thiên Uyên Bán Hoàng khẽ nhúc nhích như muốn chém giết, đúng vào lúc này, một cột trúc lớn thông thiên đột nhiên đánh xuống phía ông ta!
Thực Thiết thú Hoàng cuối cùng cũng đã ăn xong, nó nhìn sang chỗ đối phương, nhe răng cười ngây ngô nói: “Làm gì vậy?””
Oanh!
Thiên Uyên Bán Hoàng tránh đi, hư không bị một cây gậy trúc chém nát, sắc mặt Thiên Uyên Bán Hoàng cũng biến hóa.
Thực Thiết thú Hoàng ngu ngơ cười nói: “Đợi ở đây đi, đừng nhúc nhích, ngươi mà động là ta lại muốn đánh ngươi!”
Ở nơi xa hơn, khóe miệng Giám Thiên Hầu tràn máu, y cũng nhìn về phía bên kia, nhìn chữ “Lục” rồi ho nhẹ một tiếng, huyết dịch chảy xuống, “Ngươi muốn Thiên Diệt cầm cái này là vì đối phó ta ư?”
Lão Quy tỏ ra lạnh nhạt, “Không phải ý đó, có lẽ Tô Vũ sẽ cần, thử xem có thể sử dụng hay không thôi.”
“Khụ khụ khụ. . .”
Giám Thiên Hầu cười khổ một tiếng, “Hồng Mông đạo huynh cũng coi như cam lòng dốc hết vốn liếng!”
Lão Quy không để ý tới y.
Mà xa xa, Thiên Diệt bắt được chữ ‘Lục’ đang không ngừng bạo động, nhanh chóng trấn áp nó xuống, dù sao đây chỉ là một chữ chứ không phải là toàn bộ Đồ Sách.
Thiên Diệt có chút hồ nghi mà thu nó vào.
Hắn cũng lười để ý tới Đa Bảo, nhanh chóng cầm gậy đánh tới hướng một nơi khác trong hư không!
Đa Bảo chết tiệt, lãng phí quá nhiều thời gian của lão tử!
Giờ khắc này, ở chỗ Tiên giới, sắc mặt Thiên Cổ khẽ thay đổi.
Xảy ra vấn đề rồi!
Đa Bảo thất bại, địa phương khác đã có Thiên Diệt tham chiến, thực lực Thiên Diệt cường đại vô cùng, một khi sinh ra phản ứng quét sạch thì toàn bộ chiến trường đều sẽ xuất hiện biến hóa, xuất hiện dấu hiệu tan tác!
Lạo nhìn qua Thần giới rồi nhìn về phía Ma Giới!
Trong mắt, ánh lửa dần dần hiện lên.
Lúc này đây, Tiên tộc đã bỏ ra vốn gốc luôn rồi, 6 lão ngoan đồng, 8 vị Vĩnh Hằng thất đoạn, ước chừng 14 vị Vĩnh Hằng cao đoạn, chiến lực như vậy đã vượt quá tưởng tượng!
Các tộc như Thần Ma không cử ra nhiều Vĩnh Hằng cao đoạn như Tiên tộc.
Chẳng những thế mà còn ít hơn rất nhiều.
Bằng không, 35 tôn tượng đá sẽ không cần nhiều người như vậy đi vây giết.
Đa Bảo, cũng là do Tiên tộc mời tham chiến đấy!
Hiện tại Thiên Diệt giải phóng, muốn đối phó Thiên Diệt còn phải xuất động ít nhất một đến hai vị Vĩnh Hằng cửu đoạn!
Tiên tộc chẳng lẽ muốn dốc toàn bộ nhân lực ra hay sao?
Còn nữa, Tử Linh giới vực hẳn là đã xảy ra vấn đề, Trí vương hẳn cũng gặp phiền toái. . .
Ánh mắt Thiên Cổ không ngừng biến hóa!
Mà giờ khắc này, lão đột nhiên nhìn về phía Nhân cảnh, ở nơi đó Đại Chu vương giống như đang xuyên qua hư không nhìn về phía lão, rồi lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
Ngươi muốn ra ngoài sao?
Ngươi đi ra. . .
Ta liền dẫn người giết qua đó!
Ánh mắt Thiên Cổ biến ảo chập chờn!
Thần tộc xuất lực kỳ thật không ít, ngược lại Ma tộc không xuất lực quá nhiều, Ma Hoàng cũng không thấy ra tay, chỉ luôn co đầu rút cổ.
“Ma tộc. . .”
Ánh mắt Thiên Cổ lạnh lùng nghiêm nghị, đến hiện tại, Ma tộc cũng không muốn ra tay sao?
Hít sâu một hơi, Thiên Cổ trầm giọng nói: “Phong, Hỏa, Lôi, kính xin ba vị sống lại một lát!”
Trong Hóa Tiên Trì, ba tôn tồn tại cổ xưa dần dần bắt đầu sống lại.
Một lát sau, ba vị cường giả khí tức có chút mục nát bay tới chỗ Thiên Cổ.
Sắc mặt Thiên Cổ cự kỳ khó coi, cho mấy người nọ xem một chút hình ảnh, trầm giọng nói: “Đi ngăn trở Thiên Diệt. . .”
Trong đó một vị tồn tại cổ xưa yếu ớt nói: “Ngô Hoàng. . . trạng thái chúng ta cũng không quá tốt, một khi đánh mãi không xong. . .
Có thể chúng ta sẽ vẫn lạc. . . ta không sợ chết, chỉ là. . . cần phải quyết chiến sao?”
Thiên Diệt, bọn họ biết rõ.
Không phải là kẻ dễ trêu!
Ba tôn cường giả này đều là Vĩnh Hằng cửu đoạn nhưng không phải chưa từng bị trọng thương, biển ý chí sắp mục nát luôn rồi!
Thân thể có cường đại cũng vô dụng.
Thời gian vô cùng xa xưa, trừ phi biển ý chí cường đại, bằng không, sớm muộn cũng sẽ mục nát vẫn lạc!
Thiên Diệt rất mạnh, một khi đánh mãi không xong, có thể bọn họ đều phải chết.
Sắc mặt Thiên Cổ cũng ngưng trọng, càng nghĩ lão lại càng thấy phẫn nộ, “Thần Ma không muốn xuất động quá nhiều cường giả, bọn ngu xuẩn đó có tính toán riêng. . .”
Kỳ thật còn có một nguyên do, Thần Ma muốn làm tiêu hao lực lượng của Tiên tộc!
Tiên tộc đã nhiều năm không tham chiến rồi!
Thần Ma Nhân chinh chiến nhiều năm, chết không ít vô địch, duy chỉ có Tiên tộc những năm này luôn luôn không tham chiến, vô địch sống sót rất nhiều.
Hiện tại Tiên tộc xuất thủ tối đa, Thần Ma chắc chắc Tiên tộc nhất định sẽ không ngừng cho thêm người đi ra!
Không cử người đi, thì những trả giá ở giai đoạn trước đều sẽ công cốc!
Cùng với Nhân tộc, các tộc cũng muốn nhìn thử xem rốt cuộc Tiên tộc còn bao nhiêu nội tình!
Mà Thiên Cổ bây giờ lại cảm giác đâm lao phải theo lao rồi!
Tiên tộc trả giá nhiều lắm.
Chết đi cũng quá nhiều!
Trận chiến này nếu vẫn không thể nắm bắt, kết tử thù cùng Cổ Thành, cùng Nhân tộc, có lẽ so với Thần Ma còn phiền toái hơn nhiều!
“Đi đi!”
Ba tôn cổ xưa không nói gì thêm nữa, dồn dập bay ra khỏi Tiên giới, đi nghênh chiến Thiên Diệt!
Bọn họ ngủ say quá lâu, hiện tại, khí tức không quá ổn định.
Mà nơi xa Thiên Diệt vừa muốn gia nhập một vòng chiến, đột nhiên cảm nhận được ba hơi thở truyền lay động mà đến!
Ánh mắt hắn khẽ biến, hửm?
Lại là Tiên tộc!
Tiên tộc đúng là nhiều cường giả thật!
Thiên Diệt nhe răng, tốt, không đánh phục các ngươi, các ngươi cho là Thiên Diệt này dễ trêu ư!
“Tôn tử, xem gậy của ta đây!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










