[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 455 : Thân Phận Của Ngốc Ngốc (c2271-c2275)
❮ sautiếp ❯Chương 2271: Thân Phận Của Ngốc Ngốc
Hà Đồ nhìn qua chỗ Ngốc Ngốc, hơi ngạc nhiên, “Lạ thật, nuốt một viên Sinh Tử quả rồi mà sao có cảm giác linh trí vẫn chậm chạp như trước!”
Y huơ huơ tay trước mặt đối phương, đoạn hỏi: “Ngốc Ngốc, còn nhớ ta không?”
“Hà… Hà Đồ…”
Ngốc Ngốc đáp lại, ánh mắt mờ mịt nhìn y.
Hà Đồ gật đầu, còn tốt, may mà chưa quên ta.
“Ngốc Ngốc, hình như trước đó ngươi đã khôi phục một chút ký ức phải không? Rốt cuộc ngươi là ai?”
Ngốc Ngốc đờ đẫn nhìn Hà Đồ, lại nhìn sang Tô Vũ, sau một lúc lâu, ánh mắt lúc tỉnh lúc ngơ, y gian nan nói: “Người… Người thủ mộ…”
“…”
Hà Đồ vội hỏi: “Người thủ mộ? Thủ mộ của ai? Trên thế gian có không ít mộ!”
Tô Vũ nghĩ đến một chuyện, sốt ruột hỏi: “Ngài là người thủ mộ? Lẽ nào là mộ của Văn vương?”
“…”
Ánh mắt Ngốc Ngốc giãy giụa một lúc, hồi lâu sau, khẽ gật đầu.
“Người thủ mộ thế hệ trước à?”
Tô Vũ nhíu mày, thủ mộ, kẻ có được Văn Mộ bia hình như đều tính là người thủ mộ đúng không?
“Ngài biết Liễu Văn Ngạn không?”
Đừng bảo đây là Diệp Bá Thiên, là tằng sư tổ của hắn nha.
Ánh mắt Ngốc Ngốc mê mang, không có phản ứng gì.
“Diệp Bá Thiên thì sao?”
Ngốc Ngốc vẫn mịt mờ, hình như đang lâm vào trầm tư.
Tô Vũ nhướng mày, không quen biết Diệp Bá Thiên ư?
Người thủ mộ… Vậy có quan hệ với đa thần văn nhất hệ đúng không?
Đa thần văn nhất hệ có Nhất Đại Hạ Thần, Tam Đại Nam Vô Cương, Ngũ Đại Diệp Bá Thiên… Có thể xem như một hệ thống, thế nhưng Nhị Đại và Tứ Đại đều không phải người của nhất mạch nhà bọn họ.
Tính ra, truyền thừa là Hạ Thần —— Nam Vô Cương —— Diệp Bá Thiên, Vân Trần, Vạn Thiên Thánh —— Liễu Văn Ngạn, Hạ Long Võ, Hồng Đàm —— Bạch Phong, Trần Vĩnh —— Tô Vũ, Ngô Gia…
Nghĩ đến đây, hai mắt Tô Vũ lóe sáng, đột ngột hô: “Hạ Thần phủ trưởng!”
Tam Đại chưa chết, còn Ngũ Đại thì không kế thừa phong hào người thủ mộ mà là phong hào tướng quân, vậy tính ra người thủ mộ mà đã chết chính là… Hạ Thần?
Nhất Đại ư?
Tô Vũ không thể tưởng tượng nổi, Nhất Đại Hạ Thần quả thật có quen biết Đại Tần vương, ông sinh cùng thời đại với các vị vương khai phủ, là đường đệ của Đại Hạ vương, không phải thân đệ đệ.
Hạ Thần là người sáng lập Đại Hạ Văn Minh học phủ, sáng lập cầu tác thánh địa, sáng lập đa thần văn hệ, có thể nói, không có Hạ Thần thì sẽ không có rất nhiều thành tựu, rất nhiều đại nhân vật sau này!
Hạ Thần chết như thế nào, Tô Vũ không quá rõ ràng.
Hình như Hạ Thần không chứng đạo!
Vậy thật ra Ngốc Ngốc chính là Hạ Thần?
Ánh mắt Ngốc Ngốc giãy giụa nhìn Tô Vũ, y cố gắng nói: “Ngươi… Ngươi là…”
“Ngài biết Nam Vô Cương không?”
“Ta… Ta…”
Hà Đồ thấy vậy liền can ngăn: “Đừng hỏi nữa, ký ức vỡ bờ bây giờ.
Nếu không được thì ăn một viên Tử Linh ấn ký củng cố đi! Hạ Thần à? Thú vị! Người khai đạo thần văn trong triều tịch lần thứ 10?”
Y cũng biết Hạ Thần!
Không chỉ y, Tinh Nguyệt cũng biết danh tính đối phương.
Nàng nhìn chằm chằm Ngốc Ngốc, khó mà tin được, “Hắn là Hạ Thần thật à? Năm xưa ta từng thấy Hạ Thần một lần, bạch y như tuyết, một người một kiếm du đãng chư thiên, hoành hành thiên hạ, hiện giờ ngốc nghếch vậy sao?”
Tô Vũ im lặng, vô nghĩa!
Người đã chết rồi!
Ngươi còn muốn thế nào?
Mà bạch y như tuyết là cái quỷ gì?
Không phải nói ta sao?
Hạ Thần cũng có sở thích này à?
Hắn lại nhìn Ngốc Ngốc, giờ phút này Ngốc Ngốc giãy giụa kịch liệt, cắn chặt hàm răng đen, cố gắng cất tiếng: “Ta… Thủ mộ… Văn Mộ bia… Không lành… Đa thần văn… Vứt bỏ vật ấy…”
Ầm một tiếng, Ngốc Ngốc bỗng giơ tay đánh thẳng một quyền xuống mặt đất, khí tức bùng nổ, sau đó đối phương khôi phục bình tĩnh, thiên tính Tử Linh áp chế ký ức, ông lại dại ra.
Hà Đồ vuốt cằm, giải thích: “Đừng hỏi nữa, hiện tại lại bị áp chế rồi! Có vẻ là có bí mật lớn đấy, hẳn là lúc sắp chết hắn đã tự phong ấn ký ức, cho nên bây giờ mà muốn giải phong sẽ càng khó hơn!”
Tô Vũ không nghe rõ lời y nói, hắn đang chấn động vì lời ban nãy của Hạ Thần.
Văn Mộ bia!
Điềm xấu!
Là điềm xấu sao?
Đây không phải lần đầu tiên hắn nghe những lời tương tự, thế nhưng trước đây hắn không có cảm giác gì!
Lúc trước đại nhân vật như lão Quy cũng từng cảnh báo hắn như thế, đại nhân vật sẽ không tùy tiện phát ngôn, chẳng lẽ Văn Mộ bia thực sự có vấn đề?
Nhưng hắn giữ nó bấy lâu vẫn không gặp phải chuyện gì.
Tô Vũ nhìn kẻ đối diện, không khỏi cau mày, đây là Hạ Thần thật sao?
Nhất Đại… Người thủ mộ!
Là sau khi lấy được Văn Mộ bia thì trở thành người thủ mộ, hay ngay từ đầu Hạ Thần vốn đã được giao nhiệm vụ thủ mộ, di tích vẫn luôn nằm trong quyền khống chế của y, chỉ là y ăn trộm Văn Mộ bia, lấy nó ra khỏi di tích?
Đây là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng!
Trong đầu Tô Vũ dâng lên vô số ý niệm.
“Sau khi trở về nhất định phải tìm hiểu về Nhất Đại!”
Trước đây hắn không chú ý cũng không quá quan tâm đến vị phủ trưởng đầu tiên này, không ai nói nhiều cho hắn biết về ông.
So với Ngũ Đại thì Nhất Đại kém nổi hơn hẳn.
Ở trong Văn Minh học phủ, Tô Vũ không biết đến Hạ Thần, phải đến khi tới Đại Minh phủ, nhìn thấy bia đá bên ngoài Bách Đạo Các thì hắn mới lần đầu trông thấy tên Hạ Thần, sau đó được nghe nói mới biết đó là Nhất Đại.
Hắn cũng không biết Nhất Đại chết thế nào.
Chỉ biết y để lại thức hải bí cảnh!
Thức hải bí cảnh dĩ nhiên không phải bí cảnh rác rưởi.
“Có lẽ Nam Vô Cương biết gì đó!”
Nam Vô Cương là đồ đệ của Nhất Đại, Nhất Đại chết rất sớm, sau khi khai phủ không lâu liền chết, chẳng lẽ là có nguyên nhân đặc biệt gì?
Mấu chốt là, nếu đây là Nhất Đại, vì sao lại mạnh như vậy?
Hà Đồ sống lại cũng chỉ là Vĩnh Hằng thất đoạn!
Trong khi thực lực của Ngốc Ngốc bây giờ không kém gì Hà Đồ, chẳng lẽ sinh thời Hạ Thần cũng là Vĩnh Hằng cửu đoạn?
Không thể nào chứ?!
Giờ phút này, Tô Vũ hận không thể lập tức giúp Ngốc Ngốc khôi phục ký ức, ngài nói rõ ra xem nào, vì sao Văn Mộ bia lại là điềm xấu? Chuyện gì đã xảy ra với ngài?
Chương 2272: Giám Sát Tử Linh Giới
Tô Vũ nhìn Ngốc Ngốc, lúc này hắn đột nhiên có chút phiền muộn, Nhất Đại phủ trưởng – người đã để lại dấu ấn đậm nét trong lịch sử triều tịch lần thứ 10 và trong lịch sử Nhân tộc.
Triều tịch lần thứ 10, người sáng lập đa thần văn hệ.
Mà nay ông đã hóa thành Tử Linh, bị thiên tính Tử Linh áp chế nhân tính.
Tử Linh ấn ký hoặc Sinh Tử quả có thể giúp đối phương khôi phục một ít ký ức, Tô Vũ không có hứng thú nhiều với bất cứ thứ gì, nhưng hắn cực kỳ có hứng thú với Văn Mộ bia.
Đột nhiên, hắn quay ngoắt sang nhìn Hà Đồ.
Sắc mặt Hà Đồ biến đổi, ngươi nhìn ta làm gì?
Chính ngươi vừa mới lấy được một khối Tử Linh ấn ký đấy thôi!
Ngươi đưa Tinh Nguyệt rồi chẳng lẽ không thể tự lấy lại à?
Hà Đồ là người rất thông minh, dù đã hóa thành Tử Linh thì vẫn hiểu ánh mắt Tô Vũ, Tô Vũ tươi cười, truyền âm nói: “Đại nhân, thực lực ngài quá mạnh, dùng một viên cũng vô dụng, nếu cần thì sau này chúng ta lại liên thủ, trong Tử Linh giới có rất nhiều Tử Linh quân chủ.
Chờ ta thành công khai m khiếu xong, muốn giết bao nhiêu thì giết bấy nhiêu.
Đây là đầu tư, đầu tư với rủi ro không lớn…”
Ở trong mắt Tô Vũ, Tử Linh quân chủ giống như cải trắng, có thể tùy thời giết chóc!
Ánh mắt Hà Đồ hậm hực, nhìn thoáng qua Tô Vũ: “Rủi ro không lớn ư? Bổn tọa cảm thấy rất lớn đấy.
Chỉ sợ sau khi ngươi ra ngoài thì phiền toái sẽ kéo đến, ngươi nghĩ ta không biết chắc?”
Đùa gì vậy?
Loại người như ngươi chắc chắn không biết an phận, ra ngoài không biết còn có bao nhiêu nguy hiểm đây.
Còn kêu là đầu tư không rủi ro?!
Tô Vũ truyền âm: “Đại nhân, chúng ta đều là kẻ tai họa của cả một thời đại, ngài nên hiểu rằng những người như chúng ta không dễ chết! Dù có chết thì cũng không phải là hiện tại, ít nhất phải kiếm đủ hồi vốn cái đã!”
“Bớt nói nhảm với ta, kẻ khơi mào triều tịch lần thứ hai chết rất nhanh, mới vừa ngoi đầu lên đã bị một vị Bán Hoàng đi ngang qua đập chết!”
“…”
Tô Vũ lắp bắp: “Nhân… Nhân tộc ư?”
“Đúng vậy!”
Hà Đồ nói: “Chính là Nhân tộc, mới vừa chứng đạo Vĩnh Hằng, Vĩnh Hằng tứ đoạn đánh Vĩnh Hằng thất đoạn… Không biết sau đó đồ cổ nào đi ngang qua, tiện tay đập chết hắn luôn!”
Tô Vũ thầm mắng một tiếng, má nó!
Có việc này à?
Thật đáng thương!
Quả nhiên vạn giới to lớn, việc lạ gì cũng có, thương thay đứa con của thiên mệnh, y đánh được Vĩnh Hằng thất đoạn tức là thực lực không yếu, vậy mà lại bị lão quái vật giết chết dễ dàng như thế.
Quá uất nghẹn!
Nghĩ thôi cũng thấy tức!
“Đại nhân, đối phương có hóa thành Tử Linh không?”
“Ta không rõ!”
Hà Đồ lắc đầu, Tử Linh giới lớn như vậy, y vẫn chưa đi hết, nào biết tình huống ra sao.
Huống chi không phải kẻ nào sống lại cũng đều tiết lộ thân phận trước kia của mình.
Y lười nhiều lời, nhìn thoáng qua Ngốc Ngốc, tùy tiện ném Tử Linh ấn ký qua đó, với thực lực của y thì dùng Tử Linh ấn ký cùng giai quả thật không có tác dụng quá lớn, nhưng có thể dùng vào việc khác.
Lời Tô Vũ nói không phải không có đạo lý, đầu tư một chút cũng tốt.
Hợp tác với Tô Vũ thích hơn hợp tác với đám Tử Linh nơi này.
Ngốc Ngốc tiếp nhận khối thủy tinh kia, vẫn đờ ra, Hà Đồ tức giận mắng: “Hấp thu!”
Ngốc Ngốc đờ đẫn nhìn nó, bản năng phát huy tác dụng, sau đó bắt đầu hấp thu khối thủy tinh trong tay.
Hà Đồ nói: “Đi thôi, động tĩnh nơi này không nhỏ, có lẽ sẽ có Tử Linh tới tra xét! Hắn muốn hấp thu xong thứ này cũng không phải chuyện một chốc một lát đâu.”
Tô Vũ gật đầu, bọn họ cùng nhau tiến về hướng hố đen.
Cùng lúc đó.
Tử Linh giới, một quốc gia có vẻ khá phồn hoa, cổ thành to lớn đứng lặng, cung đình đen sắc chạy dài.
Trong cung đình, các thân ảnh đi qua đi lại.
Tại Tử Linh giới, những kẻ chưa đến chuẩn vô địch gần như không có ý thức, chỉ biết du đãng lung tung.
Một góc cung đình, trong một đại điện thật lớn.
Vài đầu Tử Linh ngồi xếp bằng, trước mặt là một chiếc gương lớn, thoạt trông không khác gì ngọc cảm ứng của Đại Minh phủ.
Một vị Tử Linh bỗng nhiên mở mắt, nhìn về phía một vài điểm đen trong gương, ngay vừa rồi có hai điểm đen biến mất, Tử Linh hơi nhíu mày, nói: “Khu 28 phía Đông, Hổ thị song hùng biến mất, không biết là bị giết hay do quy tắc lôi kéo rời đi.
Hà Đồ, Tinh Nguyệt và một kẻ vừa sống lại đều ở gần đó…”
Dứt lời, nhìn bên cạnh Hà Đồ có một điểm sáng không thu hút, có chút hắc ám nhưng cũng có chút huyết sắc, người nọ hơi băn khoăn, “Có phải bên cạnh Hà Đồ và Tinh Nguyệt có người từ ngoài đến hay không?”
Bên cạnh Tử Linh này, một Tử Linh khác cũng mở mắt, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Không đoán được, không thì phái người đi xem.
Có thể là Tử Linh mới vừa thay đổi, cũng có khả năng là Tử Linh…”
“Thôi, khu 28 phía Đông rất xa, đến nơi thì bọn họ cũng đã biến mất rồi!”
Tử Linh kia ngắt lời.
Sau đó lại nói tiếp: “Giám sát đi, ở phía Đông, khi Tinh Vũ phủ đệ bạo động, gần thông đạo khu 30 có hơn 20 vị Tử Linh quân chủ mất tích… Tổn thất quá lớn! Tạm thời bỏ qua quy tắc lôi kéo, đừng để Tử Linh tiến vào Tinh Vũ phủ đệ nữa…”
“Tinh Vũ phủ đệ đã xảy ra chuyện gì, có ai biết không? Quy Nguyên đao của Cung vương bạo động ư?”
“Không đoán được!”
“…”
Mấy vị Tử Linh thương lượng, sau đó có một vị Tử Linh mở miệng: “Cần báo cho Đại vương không?”
“Không cần, chỉ là việc nhỏ, Đại vương đang bế quan, chúng ta báo cho Nguyệt Minh Hầu đi!”
“Phía Đông có không ít Nhân tộc sống lại, giao cho Lam Sơn Hầu thì hợp lý hơn!”
“…”
Mấy vị Tử Linh thương lượng rồi quyết định báo cáo.
Thực lực của Hổ thị song hùng rất mạnh, sau khi sống lại đều có thực lực Vĩnh Hằng thất đoạn, Tử Linh cường đại như thế đã chết thì phải báo cáo, nhưng trước cứ chờ một lúc đã, nếu là bị quy tắc kéo đi thì có lẽ sẽ mau chóng trở về.
3 ngày sau rồi tính, nếu bị quy tắc lôi kéo thì chỉ có thể ở lại sinh linh giới 3 ngày.
Mấy cường giả Tử Linh trông coi gương lại nhắm mắt, không xem nữa, trên mặt gương có vô số điểm đen, có lớn có nhỏ, cũng có một ít điểm vừa hồng vừa đen như Tô Vũ.
Nó đại biểu cho sinh vật này mới vừa sống lại, hoặc là nửa chết nửa sống, chuyện này rất phổ biến ở Tử Linh giới.
Nếu Tô Vũ không đi theo Hà Đồ cùng Tinh Nguyệt thì sẽ không có mấy người để ý.
Trên thực tế, giờ phút này cũng không có ai để ý, Tử Linh nhỏ yếu mới vừa sống lại đều không quan trọng, bọn họ quan tâm đến tình huống của Hà Đồ hơn, Hổ thị song hùng bị giết, không biết có phải do Hà Đồ không, không biết y có gây thêm chuyện gì nữa không.
Chương 2273: Thần Khiếu Đồ
Cùng lúc đó.
Thần văn chữ “Kiếp” của Tô Vũ hơi nhảy lên, Tô Vũ nhìn khắp nơi xung quanh, hắn không phát hiện gì cả, nơi đây chỉ là một vùng hoang vu chẳng có bất cứ thứ gì.
Hà Đồ thuận miệng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Không sao, hình như có chút cảm giác nguy cơ…”
“Tử Linh giới chỗ nào mà chẳng có nguy cơ!”
Hà Đồ không cho là đúng, ở đây có chỗ nào mà không có nguy cơ?
Trên bầu trời phía trước chính là Tử Linh thiên hà, nơi đó tràn đầy nguy cơ, có điều Hà Đồ cũng không chủ quan, y nhanh chóng tra xét khắp nơi một lượt, cuối cùng lắc đầu bảo: “Không sao, cảm giác nguy cơ không mạnh, hẳn là không có gì!”
Y khá coi trọng khả năng cảm ứng nguy cơ của Tô Vũ, nếu là người khác thì y còn chả thèm quan tâm, ta còn không cảm ứng được, vậy mà ngươi cảm ứng được sao?
Nhưng nếu Tô Vũ đã nói ra thì y nên xem xét một phen.
Tô Vũ gật đầu, cười nói: “Có đại nhân ở đây, đương nhiên là không sao!”
Hắn tính toán rồi nói: “Hôm nay là ngày thứ 21, tốt nhất là ta phải trở về trong 9 ngày nữa, hoặc là sớm hơn một chút để chuẩn bị.
Đại nhân, còn bao lâu nữa mới đến?”
“Sắp rồi!”
Hà Đồ câm nín, ngươi muốn trở về thật sớm để làm gì? Tiểu tử này lại muốn làm một vụ lớn nữa à?
Hai người không nhắc lại cảm giác nguy cơ, nhưng đều ngầm hiểu là phải cảnh giác hơn.
Cẩn thận cũng không mất gì!
Thực lực của đám người bọn họ đều không yếu, Ngốc Ngốc có thực lực Vĩnh Hằng thất đoạn, cộng thêm Hà Đồ và Tô Vũ, tuy rằng Tinh Nguyệt không mạnh, nhưng cũng có thực lực Vĩnh Hằng trung đoạn, đây xem như một thế lực cực kỳ cường đại.
Thế này thì không cần sợ nguy cơ bình thường, trừ khi một kẻ Vĩnh Hằng cửu đoạn hoặc Hợp Đạo tới đây, nếu không bọn họ vẫn có thể đối phó.
Mà Vĩnh Hằng cửu đoạn cũng có mạnh có yếu.
Đại Tần vương, bộ trưởng Thiên bộ, Huyết Hỏa Ma vương xem như kẻ mạnh trong cảnh giới này, không phải là không có kẻ cùng giai yếu hơn mấy người này, nếu gặp được kẻ yếu thì bọn họ có thể liên thủ đối phó.
Tô Vũ vừa đi vừa hỏi: “Sao ta chưa từng gặp được bất kỳ vị Nhân vương, Bán Hoàng hay cường giả phong hầu, tướng quân phong hào thời kỳ thượng cổ vậy?”
“Có lẽ đang ở trong Tử Linh thiên hà, hoặc có khả năng là kẻ đã sống lại không ở gần đây…”
Hà Đồ bình thản đáp: “Tiếp tục đi về phía Đông có thể sẽ gặp được vài người quen, ngươi rảnh thì có thể đến đó, không ít người sinh thời là Nhân tộc nhưng đầu óc đều không quá tỉnh táo.”
Tử Linh giới rất lớn!
Tô Vũ không nói gì, đã bay một ngày trong địa phương quỷ quái này, vậy mà có vẻ bọn họ chỉ đang di chuyển trong một khu vực nhỏ, Tử Linh giới thật sự rộng khủng khiếp.
Có cảm giác chiến trường Chư Thiên còn không lớn bằng nơi này! Mà trên thực tế đúng là nó không lớn bằng Tử Linh giới vực.
Tiếp tục phi hành một lát, Tô Vũ nhìn thấy một cái hố đen, nó được khảm phía dưới Tử Linh thiên hà.
Gần đó có một vài Tử Linh nhỏ yếu du đãng, không thấy kẻ nào cường đại.
Hà Đồ chỉ vào hố đen kia rồi nói: “Chính là nó! Lúc trước ta đang tiếp dẫn tên ngốc này, bỗng nhiên xuất hiện một xoáy nước, ta vừa qua nhìn thử thì lập tức bị truyền tống đi!”
Dứt lời, y nhìn thoáng qua Ngốc Ngốc, cổ quái nói: “Gia hỏa này chủ động bay tới đấy trước, có phải trước kia hắn đã từng tới rồi hay không?”
Tô Vũ kinh ngạc, Hạ Thần đã tới đây?
Không phải chứ?!
“Hạ Thần tiền bối, ngài đã tới nơi này rồi sao?”
Tô Vũ hỏi, Ngốc Ngốc đờ đẫn nhìn hố đen, hồi lâu sau mới gian nan đáp: “Ta… Biết… Biết nơi này…”
Sau đó tử khí lại tràn ngập đôi mắt, hóa thành màu tro tàn.
Tô Vũ bất đắc dĩ!
Tình huống này quá phiền, hỏi gì cũng chỉ biết một chút, mấu chốt là không giải thích rõ được.
Bất lực quá!
Hắn lười hỏi lại, không biết thì thôi, ta chỉ cần biết 360 Thần khiếu phân bố như thế nào là được.
Hắn không do dự, phán đoán một chút rồi bay thẳng lên trên.
Hà Đồ và Tinh Nguyệt nhanh chóng đuổi kịp.
Một lát sau.
Xuyên qua hố đen, trước mắt Tô Vũ sáng ngời, phía trước cảnh tượng như sao trời lộng lẫy, ở nơi quỷ quái này mà còn có thể nhìn thấy sao trời quả là một loại hưởng thụ!
Trong hư không, mấy trăm vì sao đang lơ lửng.
Tô Vũ hết sức tập trung, cẩn thận so sánh với vị trí Thần khiếu trong đầu, càng làm hắn càng hưng phấn.
Không sai!
Chính là sơ đồ vị trí Thần khiếu.
Quả nhiên suy đoán của hắn đúng rồi.
360 lối đi đặc thù bên ngoài là sơ đồ Nguyên khiếu, còn nơi này là vị trí của Thần khiếu.
Giờ phút này, các vì sao đều đang xám xịt, ảm đạm.
Không có dấu hiệu truyền tống!
Không truyền tống đương nhiên là không có biện pháp mở ra, không thể vận hành công pháp!
Nhưng điều này không quan trọng.
Tô Vũ rất kích động, quan trọng là mở ra được tất cả Thần khiếu, sau đó có khả năng hắn sẽ như lúc trước, có thể trực tiếp bước vào Sơn Hải cảnh!
Hợp nhất Thần khiếu!
Lần trước Nguyên khiếu tiến hành rất tự nhiên, 40 khiếu hợp nhất.
Nếu lần này cũng vậy, 40 Thần khiếu hợp nhất thì chính là Văn Minh Sư Sơn Hải cửu trọng, đạo Văn Minh Sư và đạo Chiến Giả có điểm khác nhau.
Còn vấn đề công pháp chu thiên Thần khiếu, dù không có thì ảnh hưởng cũng không quá lớn, chỉ ảnh hưởng đến giai đoạn Nhật Nguyệt và vô địch sau này chứ không phải hiện tại.
“Ta mới phác họa có 30 thần văn, không có vấn đề gì chứ?”
Tô Vũ thầm nghĩ, hình như Bạch Phong mới chỉ nghiên cứu phương pháp chia tách đến Sơn Hải, Nhật Nguyệt thì đang thử.
Chỉ khi có phương pháp chia tách này thì vấn đề chưa hoàn thành phác họa thần văn mới không phải là vấn đề lớn, bởi vì nó sẽ không ảnh hưởng đến việc phác họa thần văn chiến kỹ về sau.
Gần đây Tô Vũ rất bận, không có nhiều thời gian đọc sách.
Cho nên hầu như các thần văn mới phác họa đều là thần văn thiên sinh, hiếm khi có thần văn do lĩnh ngộ từ sách.
“Thần khiếu đồ!”
Tô Vũ nhìn không trung, vẻ mặt vui sướng, Hà Đồ quan sát một hồi, khẽ gật đầu, “Lúc trước ta không để ý, hóa ra thật sự là sơ đồ vị trí của Thần khiếu, năm xưa ta khai Thần khiếu không nhiều…”
“Thế nhưng đặt sơ đồ vị trí của Thần khiếu ở nơi này có tác dụng gì? Người có thể tới đây đều là người chết, có biết thêm vị trí Nguyên khiếu hay Thần khiếu đều vô dụng.”
Tô Vũ phỏng đoán: “Có lẽ là chuẩn bị cho người sống, hay là năm xưa Tử Linh giới có người sống?”
Hà Đồ lắc đầu, cũng không nói nữa, tùy ngươi nghĩ thế nào cũng được.
Thần khiếu đồ đã không còn tác dụng gì với y bây giờ, y chỉ hiếu kỳ một chuyện: “Ngươi xác định mình có thể mở ra hết 360 Thần khiếu sao?”
Đây mới là vấn đề mấu chốt!
Tô Vũ hít sâu một hơi, nhìn không trung, mở miệng đáp: “Ta muốn thử xem! Hiện tại ta đã khai 290 Thần khiếu, chỉ còn thiếu 70 cái, tương đối khó, ta sẽ tranh thủ một ngày khai 10 cái, 7 ngày là xong!”
Dứt lời, hắn liền lấy ra rất nhiều bảo vật đặt xuống bên cạnh.
Có cả tảng Thiên Hà cát rất lớn.
Đó đều là bảo vật tăng cường ý chí lực, Hà Đồ lười nhiều lời, y bay đến phía trên một ngôi sao, y không sợ mình lại bị truyền tống tới Tinh Vũ phủ đệ.
Sau khi tra xét hồi lâu, Hà Đồ lắc đầu nói: “Không thể truyền tống, hình như khuyết thiếu năng lượng, chờ thời hạn một tháng kết thúc thử xem, không biết có thể khởi động lần nữa hay không.”
Không được thì chỉ có thể chờ tới 10 năm sau.
Tô Vũ không thèm để ý, điều hắn quan tâm nhất vẫn là vấn đề khai Thần khiếu.
Còn Tinh Vũ phủ đệ thì đi cũng được, không đi cũng không sao.
“Chỉ cần mở hết Thần khiếu là có thể phát hiện m khiếu, m khiếu mở ra, trung hòa Dương khiếu, khi đó ta muốn mở lúc nào thì mở, muốn đóng lúc nào thì đóng, không cần phải lo lắng Dương khiếu hấp thu hết sạch lực lượng của ta nữa…”
Dù thế, khi hấp thu hay khi mở khiếu thì Tô Vũ vẫn cần một cục sạc!
Tinh Nguyệt… hình như hơi thiếu một chút!
Nếu chỉ trông cậy vào lực lượng của chính mình thì không thể kéo dài, nhất là khi gặp phải đối thủ rất mạnh.
Tô Vũ lắc đầu, tạm thời gác chuyện này sang một bên, trước mắt cứ mở được m khiếu cái đã rồi tính.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










