- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 454 : Ai Nói Người Chết Không Thể Mở Miệng? (c2266-c2270)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 454 : Ai Nói Người Chết Không Thể Mở Miệng? (c2266-c2270)
❮ sautiếp ❯Chương 2266: Ai Nói Người Chết Không Thể Mở Miệng?
Hà Đồ sửng sốt, Tô Vũ cũng ngây ngẩn, hai người đồng loạt nhìn về phía Tinh Nguyệt.
Vẻ mặt Tinh Nguyệt lạnh nhạt, “Nhìn cái gì?! Bổn tọa nhớ lại vài ký ức vụn vặt khi còn sống, có vấn đề gì không? Các ngươi nhắc đến thì ta sẽ nhớ lại một ít, không nhắc tới thì bổn tọa cũng không nhớ!”
Hà Đồ kinh ngạc: “Ngươi… Ngươi là vị nào? Võ vương… ngươi có thể tiếp xúc Võ vương ư?”
Tinh Nguyệt lạnh lùng đáp: “Tiếp xúc thì thế nào? Người đã chết rồi, suốt ngày nhớ này nọ không mệt sao?”
Nhàm chán!
Người chết rồi mà còn nghĩ lung tung, không phiền à?!
Tô Vũ tò mò: “Tinh Nguyệt đại nhân, Võ vương là ai? Tên là gì, ngài biết không?”
“Bổn tọa không nhớ!” Tinh Nguyệt đáp: “Đã gọi là Võ vương rồi thì còn ai nhớ rõ tên húy của bọn họ làm gì!”
Hà Đồ nghe vậy liền mở miệng: “Thời đại thượng cổ, nếu nói đến đại nhân vật thì có vài vị! Nhân Hoàng, Văn vương, Võ vương hiển nhiên là ba người đứng đầu! Có khả năng còn một vị Thời Gian sư nữa, nhưng Thời Gian sư quá thần bí!”
Dứt lời, y lại nói: “Văn vương tên là gì thật ra không mấy người biết, nhưng Võ vương thì… hình như tên là Thái Sơn.”
Y không quá xác định.
Tô Vũ giật nảy mình.
Thái Sơn?
Lão Chu suốt ngày mắng Thái Sơn, nói vậy kẻ giết lão Chu chính là Võ vương?
Má nó!
Lợi hại vậy sao?
Lão Chu rất mạnh, nhìn cách lão ra tay thì biết, mà ở thời đại thượng cổ, lão Chu lại bị Thái Sơn giết chết, nói như vậy thì Thái Sơn còn mạnh hơn lão Chu.
Võ vương là Thái Sơn đúng không?
“Hà Đồ đại nhân, ngài chắc chắn Võ vương là Thái Sơn sao?”
“Không nhớ rõ, có lẽ vậy!”
Dứt lời, Hà Đồ nhìn bốn phía, “Cố gắng đừng nhắc tới tên của Võ vương.
Nếu ngài ấy còn sống, ngươi mà nhắc đến nhiều thì đối phương chắc chắn sẽ biết! Nếu ngài ấy chết rồi, nhưng may mắn sống lại ở Tử Linh giới, ngươi đề cập đến thì Võ vương cũng sẽ cảm ứng được! Nếu đang ở trong Tử Linh thiên hà, ngươi gọi nhiều tới nỗi khiến đối phương sống lại thì có lẽ sẽ khiến đại loạn ngập trời!”
Dù là Hà Đồ thì cũng vô cùng kiêng kị tồn tại như Võ vương.
Y sợ Tô Vũ không hiểu, lại giải thích thêm: “Thời đại thượng cổ, Nhân Hoàng có chiến lực mạnh nhất, điểm này… Tạm thời chưa xác định, nhưng Nhân Hoàng vô cùng cường đại, trấn áp vạn giới là sự thật! Văn vương và Võ vương có khả năng mạnh hơn các Bán Hoàng thượng cổ một chút, ba cường giả Nhân tộc cùng nhau trấn áp mới có thể áp chế vạn giới!”
“Ngươi phải biết rằng, trong thời đại ấy, tuy Nhân Hoàng rất mạnh nhưng không có nghĩa ngài ấy là siêu thoát giả duy nhất! Xét về cảnh giới thì một vài Bán Hoàng cường tộc không kém hơn Nhân Hoàng, Nhân Hoàng trấn áp được chư thiên là nhờ Văn vương Võ vương lập công lớn, ba người liên thủ mới có thể đè áp vạn giới, thiếu một người cũng không được.”
Tô Vũ nghi hoặc: “Siêu thoát giả?”
“Ta tự định nghĩa thôi!”
Hà Đồ không quá để ý, “Tại thời đại đó, kẻ được phong Hầu gần như đều là Hợp Đạo cảnh! Hợp Đạo cũng phân mạnh yếu, mà Nhân vương và Bán Hoàng các tộc có khả năng ở một cảnh giới khác, có khả năng Nhân Hoàng cũng ở cảnh giới này, ta định nghĩa là siêu thoát giả, tới cấp bậc bọn họ thì không để ý đến tên gọi nữa!”
Tinh Nguyệt cười nhạo, khinh miệt nói: “Cái gì cũng không hiểu mà dám lừa dối người ta! Không nói cái khác, ít nhất theo ta được biết thì không phải Nhân vương nào cũng giống nhau.
Nhân vương bình thường, ví dụ như Cung vương thì tương tự với Bán Hoàng bình thường, đại khái cùng một cấp bậc! Mà tồn tại như Tiên Hoàng thì mới cùng cấp bậc với Nhân Hoàng, những tồn tại này ít nhất chia làm hai cấp bậc!”
Hà Đồ cảm thấy nàng đang trào phúng chính mình!
Ánh mắt nhất thời tối sầm.
Cung vương là lão tổ tông nhà ta.
Mà thôi, thực ra không có cảm giác gì nhiều, ta đã chết rồi, chỉ hơi khó chịu chút thôi!
Ai dám nói Cung vương nằm ở đẳng cấp yếu?
Tô Vũ bị đối thoại của hai người khiến cho không biết phải làm sao, đành phải nhanh chóng nói: “Hai vị đại nhân, không bằng đến bên kia xem tình huống trước đi.
Hai vị đại nhân đều là hạng người kiến thức rộng rãi, ta nghĩ chắc có vài thứ hai vị đại nhân nhất định biết rõ!”
“Cái gì?”
Tô Vũ ngưng tụ ra một cánh hoa trong hư không, “Hà Đồ đại nhân, ngài là hậu duệ của Nhân vương, ngài có biết tiêu chí huyết mạch này không?”
Đúng vậy, tiêu chí huyết mạch.
Tô Vũ đã nhìn thấy nó trong trí nhớ của vị cường giả Thiên Nghệ Thần giáo mà Hạ Long Võ đã giết.
Hắn vừa ngưng tụ ra tiêu chí này, Hà Đồ và Tinh Nguyệt đều nhìn sang, Hà Đồ không cho là đúng, nói: “Tạp huyết truyền thừa, không đủ thuần túy! Đó là địa ngục phù dung hoa, còn hoa văn ngọn lửa… Hừm, để ta ngẫm lại xem, hẳn là truyền thừa của Ngục vương thượng cổ, hoa văn ngọn lửa thì có rất nhiều khả năng, bởi vì không đủ thuần túy cho nên không dễ phán đoán chính xác!”
Ngục vương thượng cổ!
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, quả nhiên Nhân tộc vẫn còn huyết mạch Nhân vương, mà gia hỏa thông đồng với giáo chủ Thiên Nghệ Thần giáo chính là hậu đại của Ngục vương thượng cổ.
Đây là lần đầu tiên hắn xác định được nguồn gốc huyết mạch của đối phương!
Tô Vũ vội hỏi: “Đại nhân, trong tình huống bình thường thì mọi người có cố ý hiển lộ tiêu chí ra ngoài không?”
Hà Đồ khinh miệt đáp: “Có kẻ sẽ làm vậy! Tuyên dương thân phận cao quý của chính mình.
Khi nhìn thấy cấp dưới hoặc kẻ yếu, kẻ này sẽ nói rằng thân phận của ta vô cùng cao quý, là dòng dõi Nhân vương thượng cổ.
Mà hậu duệ thuần huyết lại hiếm khi làm vậy, còn tạp huyết thì chẳng có gì lạ! Tại thượng cổ, tạp huyết là tồn tại rất thấp kém, Nhân vương huyết mạch cao quý, sao lại hỗn huyết với tộc khác…”
“Từ từ!”
Tô Vũ ngắt lời: “Không có khả năng là huyết mạch của hai vị Nhân vương sao?”
Hà Đồ khịt mũi coi thường, “Ngươi thì biết cái gì! Nếu hai bên đều là Nhân vương, hậu duệ ra đời sẽ không hình thành tiêu chí như vậy, tiêu chí hỗn tạp kia có nghĩa là hỗn loạn, huyết mạch Nhân vương chính tông, dù cha mẹ đều là Nhân vương thì khi ra đời sẽ có tiêu chí huyết mạch của phụ hệ hoặc mẫu hệ, hoặc là tự sinh ra một loại tiêu chí đặc thù khác, tuyệt đối không phải loại tiêu chí hỗn tạp ấy.
Đây chắc chắn là tiêu chí tạp huyết!”
“Hậu duệ của Nhân vương và Nhân vương tuyệt đối không sinh ra tiêu chí tạp huyết!”
Hà Đồ giải thích một phen, y biết nhiều việc hơn lão Quy, dù sao lão Quy cũng không phải Nhân tộc, không hiểu biết nhiều về phương diện này, mà Hà Đồ lại là dòng dõi Nhân vương chính tông.
Giải thích xong, y mới hỏi: “Ngươi thấy tiêu chí này ở đâu? Người nọ hiển lộ ra à? Nếu thế thì chắc chắn đối phương là hỗn huyết, hơn nữa có lẽ còn biết một ít chuyện thượng cổ, có điều bản tính tự ti nên mới cố ý hiển lộ tiêu chí để cho mọi người biết rằng hắn là hậu duệ của Nhân vương tôn quý, trên thực tế, loại tạp huyết này thường không được thừa nhận!”
Tô Vũ bừng tỉnh, biết ngay mà!
Nếu đối phương thật sự cường đại thì đã che giấu, không cần thiết cố ý phơi bày tiêu chí ra cho người ngoài xem!
Hóa ra thực sự là cố ý, mặc kệ người khác xem hiểu hay không, đối phương chỉ muốn thể hiện rằng thân phận hắn vô cùng tôn quý b vì hắn chính là truyền thừa Nhân vương.
Hậu duệ Ngục vương!
Tô Vũ nhớ kỹ, tạp huyết, vậy cũng có nghĩa là kẻ có hoa văn kia không phải là Nhân tộc thuần túy.
Quả nhiên người biết nhiều đều là người chết.
Ai nói người chết không thể mở miệng?
Đây không phải người chết đang mở miệng sao?
Tô Vũ thầm nghĩ, về sau giết người diệt khẩu chưa đủ, còn phải giết cả Tử Linh diệt khẩu nữa thì mới đúng.
Người chết chưa phải là xong, muốn bí mật vĩnh viễn được giữ kín thì phải tìm được đối phương ở dạng Tử Linh, xử lý hoàn toàn, bằng không thì người chết cũng sẽ tiết lộ bí mật.
Hà Đồ không quan tâm, y nói: “Có thể mang ngươi đi xem, nhưng nếu Tô Vũ ngươi dám âm thầm dùng thủ đoạn thì ta sẽ giết ngươi! Còn nữa, ngươi từng nhục nhã bổn tọa, bổn tọa còn nhớ rõ việc này…”
Tinh Nguyệt lạnh lùng nói: “Nhục nhã ngươi thì làm sao, có giỏi thì tính sổ với bổn tọa này.
Hà Đồ, bổn tọa không sợ ngươi!”
Hà Đồ thầm mắng, đồ điên!
Ta đang nói chuyện với Tô Vũ, ngươi xen vào làm gì!
Tô Vũ trực tiếp câm miệng, Tinh Nguyệt muốn ra mặt thì hai ngươi đấu với nhau đi, bây giờ ta chỉ muốn đi xem vị trí phân bố Thần khiếu, có thể nhìn thấy lộ tuyến vận chuyển là tốt nhất, không được cũng không sao!
Để ta mở ra m khiếu đã rồi tính, nếu còn không khai m khiếu thì ta cảm thấy mình sắp nổ tung rồi!
Có cảm giác Hà Đồ rất dễ thương lượng, đúng là Tử Linh tốt, ta còn chẳng phải lừa dối câu nào.
Hà Đồ bị phát thẻ Tử Linh tốt còn đang tự hỏi, Tinh Vũ phủ đệ được chế tạo trên cơ thể người, rốt cuộc kẻ đó đã chết hay còn sống, nếu còn sống thì ta có thể thu phục được không?
Tô Vũ muốn đi xem thì trước tiên dẫn hắn đi vậy.
Y phát hiện tiểu tử Tô Vũ biết không ít chuyện.
Một hàng ba người… Hai người chết một người giả chết nhanh chóng bay đi, tiến sâu vào Tử Linh giới.
Chương 2267: Duyên Phận
Cùng lúc đó.
Tinh Hồng cổ thành.
Cường giả bao vây xung quanh càng ngày càng nhiều, hình như có kẻ đoán được Tô Vũ đã tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, hoặc là do tin tức bị tiết lộ, rất nhiều người đều đang phán đoán xem rốt cuộc Tô Vũ có ở trong thành hay không.
Trong phủ thành chủ, Lưu Hồng đi vào hậu điện, cung kính nói với Tinh Hồng: “Đại nhân, cứ tiếp tục như vậy thì không ổn, phải tìm cơ hội trấn áp để khẳng định Tô Vũ đang ở đây, bằng không thì dù Tô Vũ có thể ra ngoài thì cũng rất khó trở về thành!”
Tinh Hồng mở mắt, khẽ gật đầu, quả thật phải khiến người khác biết Tô Vũ còn đang ở đây!
Nếu không khi Tinh Vũ phủ đệ đóng lại, tuy khoảng cách từ đó về đây không xa, nhưng hắn khó có thể trở lại cổ thành.
“Chờ một chút, nếu có kẻ nào dám khiêu khích thì ta sẽ ra tay!”
Lưu Hồng khom người lui ra, rất tốt, chờ có người khiêu khích thì ngài liền ra ngoài, hình như Tinh Nguyệt đã rời đi.
Không tồi, vậy ta có thể đi xuống Tử Linh giới rồi.
Tuy rằng rất nguy hiểm, nhưng có thể giúp mình mạnh lên thì phải mạo hiểm một lần.
Thời hạn một tháng vẫn còn 10 ngày, rời đi trước đó là được.
Trong 10 ngày, ta cần phải đi, trước khi tiểu tử Tô Vũ kia trở về.
“Tô Vũ, ngươi vẫn còn quá non, ta sắp đi rồi…”
Lưu Hồng cảm khái trong lòng, dù ngươi lợi hại tính kế đến đâu thì cũng không tính được rằng ta dám vào Tử Linh giới!
Có sợ không?
Tới lúc ngươi trở lại thì ta đã không còn ở đây nữa!
Tạm biệt, Tô Vũ!
Lúc bấy giờ, tự dưng Lưu Hồng thấy hơi bồi hồi, gã nhìn phủ thành chủ rồi lại nhìn bốn phía, sau đó nhìn Tinh Hồng, rồi gã bay lên, nhìn khắp một lượt ngoại giới, sau khi đến Tử Linh giới thì chưa chắc ta đã có cơ hội nhìn lại cảnh sắc mỹ lệ này!
Hy vọng tất cả đều thuận lợi!
Gã nhìn một đám vô địch bên ngoài, cười nhạo khinh miệt một tiếng, giọng gã chất chứa khinh thường vô hạn, cất cao giọng nói: “Một đám ngu ngốc, nhìn cái gì mà nhìn, còn dám vào thành đánh ta ư? Rác rưởi!”
Kiêu ngạo!
Hắn quá kiêu ngạo, hành động này khiến không ít người nghi hoặc, gia hỏa này thật sự không phải Tô Vũ sao?
Hắn kiêu ngạo như thế, nếu nói không phải Tô Vũ thì ai có thể tin?
Tử Linh giới.
“Lớn mật, người nào dám xông vào địa bàn của ta?”
Trong hư không, Hà Đồ tươi cười cất cao giọng: “Đao Lang quân chủ, là ta, Hà Đồ.
Ta đi ngang qua nơi đây để trở về Hồng Mông thành thôi.”
Nơi xa, trong hư không, một vị Tử Linh quân chủ cường hãn hiện lên, thân dạng hình sói, đôi mắt đen nhánh quét về phía bọn họ, nhìn thấy Tinh Nguyệt liền mất hứng, “Tinh Nguyệt, lúc trước ngươi dám xông vào lãnh địa của bổn vương, nếu không phải không muốn dây dưa nhiều với ngươi thì bổn vương nhất định không buông tha cho ngươi!”
Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn gã, sau đó truyền âm cho Tô Vũ và Hà Đồ: “Hợp lại đánh chết gã đi!”
Tô Vũ: “…”
Tinh Nguyệt, ngươi thay đổi rồi!
Hà Đồ cạn lời, truyền âm can ngăn: “Đừng gây chuyện, giết Tử Linh quân chủ tại đây không phải chuyện tốt đâu, huống chi đều là người nhà, sớm muộn gì cũng cần nhờ vả!”
Dứt lời, Hà Đồ liền cười nói: “Đao Lang quân chủ, là do Tinh Nguyệt vô ý mà thôi, lúc trước có chuyện quan trọng xảy ra, Tinh Vũ phủ đệ bạo động nên nàng ta mới phải gấp rút sang đó.
Xin hãy nể mặt ta, lần sau có cơ hội sẽ làm yến bồi tội với Đao Lang quân chủ…”
“Tinh Vũ phủ đệ bạo động?”
Đao Lang lạnh nhạt đáp: “Lần này nể mặt Hà Đồ nên thôi, nếu lại có lần sau thì ta nhất định trảm không tha!”
Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn gã, sớm hay muộn ta cũng sẽ đánh chết ngươi!
Tô Vũ không muốn nhiều chuyện, ít nhất là hiện tại hắn không muốn, mục tiêu bây giờ của hắn là đi xem Thần khiếu đồ, muốn đánh chết gia hỏa kia rất đơn giản, đợi hắn khai Thần khiếu xong đã rồi tính.
Hiện giờ Tinh Nguyệt rất dễ nói chuyện, Tô Vũ có thể đi xuống thông đạo Tử Linh tại Tinh Hồng cổ thành bất cứ lúc nào.
Tô Vũ liền trấn an: “Đại nhân yên tâm, qua một thời gian nữa ta sẽ đích thân đánh chết gã làm thịt!”
“Hừ, loại rác rưởi này ăn cũng chỉ ghê tởm!”
Tinh Nguyệt lười nhìn đầu cự lang kia.
Dọc đường đi, tình huống này đã xảy ra vài ba lần.
Nếu nói Tô Vũ là bông hoa giao tiếp của sinh linh giới thì cái danh đại sứ ngoại giao của Tử Linh giới chắc chắn phải thuộc về Hà Đồ không chạy đi đâu được.
Mấy vị quân chủ mà bọn họ gặp đều quen biết y.
Gặp ai y cũng đều có thể gọi tên, tán dóc vài câu.
Sau đó đoàn người đi qua quốc gia của vị quân chủ này, nói là quốc gia nhưng thực tế chỉ là một mảnh đất hoang, có quân chủ xây cung điện ở trung ương mảnh đất, có kẻ chỉ dựng túp lều, có kẻ còn chẳng thèm dựng.
Đám quân chủ này trông có vẻ sống rất thảm.
Cũng có một ít Tử Linh tán loạn tùy ý phiêu đãng trên đường, Tô Vũ thấy không ít, có vài vị quân chủ có lẽ đã khôi phục kha khá ký ức sinh thời, hoặc khi còn sống từng là một tướng quân, cho nên trong quốc gia của mình đã xây dựng một đội quân Tử Linh, lập nên chế độ, cũng dễ bề quản lý hơn.
Tử Linh dễ nuôi, không cần ăn không cần uống, hút chút tử khí là được.
Quốc gia như vậy thì thường là do quân chủ cường đại chấp chưởng.
Mà các quốc gia kém cỏi, có quân chủ là loại trí tuệ mới hồi phục một chút, đầu óc ngây thơ, thậm chí có hai nơi quân chủ chẳng khác gì Ngốc Ngốc, ngơ ngơ ngác ngác nhìn bọn họ bay đi, còn lười nhúc nhích, không chọc đến Tử Linh thì bọn họ cũng lười gây chuyện với ngươi.
Suýt nữa Hà Đồ đã đi xuống lừa dối kéo về phe mình, cuối cùng có thể là ghét bỏ thực lực đối phương quá thấp nên không thèm bắt chuyện.
Tô Vũ bay một hồi thì thấy hơi buồn chán, sau khi đi qua quốc gia của một vài vị quân chủ nữa, hắn không khỏi mở miệng nói: “Địa phương quỷ quái này quá tẻ nhạt, người sống tại đây có thể nghẹn chết!”
Hà Đồ và Tinh Nguyệt nhìn hắn bằng ánh mắt thâm thúy, ngươi vừa nói cái gì?
Tô Vũ cạn lời, vội đánh trống lảng: “Hai vị đại nhân, bình thường Tử Linh quân chủ các ngài hay làm gì?”
Hà Đồ đáp: “Nhiều việc lắm, thứ nhất là chỉnh hợp đại quân Tử Linh, chuẩn bị tấn công sinh linh giới! Thứ hai là đối kháng lão Quy, không cho lão sống yên ổn, để lão không có thời gian tiêu hóa tử khí! Thứ ba là mượn sức quân chủ, chuẩn bị đại chiến! Thứ tư, có thời gian thì đi thăm dò Tử Linh thiên hà, cường hóa thực lực bản thân.
Thứ năm…”
Y có rất nhiều chuyện để làm, cả ngày bận rộn!
Tinh Nguyệt há hốc miệng, nghẹn nửa ngày, rất lâu sau mới rầu rĩ lên tiếng: “Tu luyện!”
Không có!
Nàng không quan tâm chuyện gì cả!
Tô Vũ cạn lời, ngươi thật nhàm chán, ngày đêm tu luyện mà vẫn không thấy ngươi mạnh thêm bao nhiêu.
Nhìn Hà Đồ người ta đi, cuộc sống rất dễ chịu, chăm chỉ bận rộn, không hổ là nhân vật mấu chốt của triều tịch chi biến lần đầu tiên!
Tô Vũ cảm thấy hứng thú với Hà Đồ, thấy Hà Đồ nói vậy thì hắn bèn hỏi: “Hà Đồ đại nhân, ta vẫn luôn tò mò một chuyện, rốt cuộc năm xưa ngài làm cách nào để dẫn dắt đại quân Tử Linh tấn công sinh linh giới?”
Đây là điều mấu chốt!
Rất quan trọng!
Hà Đồ cười hỏi: “Muốn học theo à?”
“Hơi hơi!”
“Vì sao bổn tọa phải cho ngươi biết?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, mở miệng nói: “Duyên phận.
Khi còn sống đều là Nhân tộc, đều là chủ nhân Hồng Mông cổ thành, đều khai 360 nguyên khiếu, đều học được phương pháp nghịch chuyển nguyên khiếu, đều là nam nhân, đều từng đến Tinh Vũ phủ đệ… Cho nên, đại nhân, chúng ta rất có duyên!”
“…”
Hà Đồ không còn lời gì để nói, nghe đi, đúng là có duyên thật!
Chương 2268: Nguyên Nhân Hà Đồ Thất Bại
Tô Vũ đã nói vậy, Hà Đồ cười như không cười đáp: “Muốn lôi kéo Tử Linh quân chủ đi chinh chiến? Không khó! Nếu ngươi biết phương pháp nghịch chuyển nguyên khiếu thì tự nhiên có thể nghịch chuyển nguyên khí, hóa thành tử khí! Đến một khu vực tử khí quá mức nồng đậm thì ngươi sẽ mơ hồ phát hiện vách tường giới mỏng yếu, chỉ cần đánh vỡ biên giới đó thì ngươi có thể lôi kéo Tử Linh quân chủ ra ngoài! Đương nhiên trước đó phải thống nhất rõ kế hoạch, bằng không quân chủ không chịu ra ngoài… phiền toái tự tìm!”
Hà Đồ hơi thổn thức: “Năm xưa, ban đầu mọi việc bổn tọa làm đều thuận lợi.
Nào ngờ cuối cùng lại có vài Tử Linh quân chủ không nghe lời, giết chóc lung tung, thay đổi Tử Linh vô tội vạ, vậy nên lão Quy mới tức giận! Quá xui xẻo!”
Tinh Nguyệt trào phúng: “Xứng đáng! Tử Linh quân chủ đâu dễ bị khống chế!”
Hà Đồ phẩy tay, “Ngươi thì biết cái gì!”
Ngươi biết cái rắm!
Thật ra chỉ là chuyện ngoài ý muốn, năm đó ở trong Tử Linh giới y đã bàn kĩ với vài vị quân chủ, kết quả có mấy tên khốn kiếp đi ngang qua hãm hại, đám khốn kiếp ấy nhìn đến cái động có thể đi ra ngoài, cực kì hưng phấn, trực tiếp chui ra.
Hà Đồ không để ý, lúc ấy y rất bận, không quản được hết thảy, cho nên mới để lọt đám hung hãn này ra ngoài, gặp người liền giết!
Cuối cùng chỉ mình y gặp xui xẻo!
Hà Đồ lại nói: “Dù ngươi tiếp dẫn ra được thì cũng không dễ khống chế, mất khống chế sẽ khiến quy tắc đại loạn, quy tắc của sinh linh giới chính là 36 vị trấn thủ! Những người này đại biểu cho quy tắc! Tuy hiện tại lão Quy bảo hộ ngươi, nhưng tới lúc xảy ra chuyện thì chính lão Quy sẽ là thanh đao giết ngươi!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Năm đó đại nhân có thể dẫn dắt Tử Linh quân chủ tác chiến là do ban đầu không vi phạm quy tắc…”
“Thứ nhất, Tử Linh nằm trong sự khống chế của đại nhân! Thứ hai, tử khí cổ thành bị đại nhân kéo đi! Thứ ba, cố gắng khiến địch nhân phạm phải quy tắc trước! Thứ tư, không giết chóc kẻ vô tội! Thứ năm, không cho tử khí khuếch tán… Đại nhân, có phải ngài thỏa mãn hết các quy tắc đó không?”
“Đại khái vậy!”
Hà Đồ nói: “Thỏa mãn những điều đó thì có thể dẫn dắt Tử Linh hoành hành! Nhưng còn một điều rất quan trọng mà ngươi chưa chắc tới, đó là dọn dẹp.
Phải không ngừng hấp thu tử khí, không để tử khí lan tràn!”
Kỳ thật quy tắc quan trọng nhất đó là không để tử khí lan tràn tới sinh linh giới.
Hà Đồ lại nói: “Trong sinh linh giới, nhiều nhất là ba ngày, ngươi phải hấp thu sạch sẽ tử khí ngươi sinh ra, một khi để tử khí lan tràn thì ngươi liền xong đời!”
Hà Đồ nhắc lại mà vẫn thấy thổn thức, năm xưa bổn tọa rớt đài chính là vì như vậy đấy.
Đám khốn kiếp kia nhân lúc y không quản mà ngoi đầu ra, chạy loạn khắp nơi, y chạy khắp thế giới đi theo chùi đít, kết quả cũng vô dụng.
Dù sao bọn họ đều là cấp bậc quân chủ, chạy quá nhanh, má nó, y sống sờ sờ như vậy mà lại bị bọn họ bẫy chết!
Y lại nhắc nhở Tô Vũ: “Còn nữa, nhớ là phải bảo trì nguyên tắc trao đổi đồng giá!”
“Cái gì?”
Tô Vũ nghi hoặc, Hà Đồ giải thích: “Tử Linh giết bao nhiêu sinh linh, tốt nhất là ngươi cũng giết từng ấy Tử Linh, bảo trì nguyên tắc đồng giá! Sinh tử cân bằng! Chênh lệch một ít thì không sao, bất quá một khi Tử Linh giết chóc quá nhiều, Tử Linh giới sinh ra nhiều Tử Linh, sinh linh ít đi, không phù hợp với nguyên tắc cân bằng thì ngươi sẽ bị quy tắc trừng phạt!”
Tô Vũ nhớ kỹ!
Quả nhiên người già thường biết nhiều, nếu để mình tự tìm hiểu thì rất dễ vi phạm một vài quy tắc.
Tinh Nguyệt đứng bên cạnh liếc nhìn Tô Vũ, lạnh lùng nói: “Bổn tọa sẽ không chinh chiến vì ngươi, ngươi hết hy vọng đi!”
Tô Vũ gật đầu, vẻ mặt thản nhiên, “Đại nhân cứ thành thật tu luyện trong thông đạo đi, đừng để bản thân xảy ra chuyện gì, bằng không ta lo rằng mình sẽ mất đi vị trí thành chủ.”
Hà Đồ không ngại đổ dầu vào lửa, “Không sao, Tinh Nguyệt mà chết thì bổn tọa có thể thay đổi ngươi… Mà thôi, ngươi hơi nguy hiểm, ta thấy ngươi mới khai một nửa Thiên khiếu, xằng bậy, bổn tọa còn sợ ngươi hút chết ta!”
Hiển nhiên y biết khá nhiều.
Y lại nói: “Thiên khiếu mà cũng dám tùy tiện mở ra, quá to gan lớn mật! Ở thời đại chúng ta, không phải không ai biết khai Thiên khiếu như thế nào, nhưng trong tình huống bình thường, kẻ biết cũng sẽ không khai, trừ khi quyết đấu sinh tử! Mở ra sẽ rất phiền toái! Văn Minh Sư có bảo đảm bản thân có thể khai 360 Nguyên khiếu sao? Chiến Giả có thể bảo đảm khai được 360 Thần khiếu sao? Nếu không thể bảo đảm, Thiên khiếu không viên mãn, vậy sẽ tự chơi chết chính mình! Cho nên kẻ khai Thiên khiếu chính là kẻ đã mở hết hai thứ, hoặc là suýt hoàn thành, miễn cưỡng mở ra, có thể phong bế lại!”
Tô Vũ gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Ta tự mình tìm hiểu, đâu biết những điều này!”
Yêu nghiệt!
Hà Đồ chửi thầm trong lòng, không thể không nói tiểu tử này đúng là yêu nghiệt.
Tự mình tìm ra thì có thể nói gì bây giờ?
Hiện tại không có ai mở ra 360 Nguyên khiếu, Thiên khiếu còn trở thành truyền thuyết thượng cổ!
Kết quả Tô Vũ đánh đông đánh tây, tự mình nghiên cứu mà lại mở ra được hết.
“Ngươi xác định mình có thể mở Thần khiếu, hoàn thành mở ra m khiếu sao? Nếu không thể thì cái ngươi gọi là Dương khiếu sớm hay muộn cũng sẽ hút chết ngươi! Ngươi càng mạnh, lực hút càng lớn, ngươi cho rằng Tinh Nguyệt có thể chống đỡ giúp ngươi bao lâu?”
Tô Vũ không hé răng, cứ thử xem!
Hẳn là không thành vấn đề!
360 Thần khiếu mà thôi, hiện tại Tô Vũ đã khai 290 cái, kỳ thật hắn cảm thấy không khó lắm.
Thiên phú của hắn rất mạnh!
Đôi lúc Tô Vũ còn phải âm thầm cảm khái bản thân mình quá lợi hại!
Có một số việc chính hắn không phán đoán được, thiên phú này liên quan đến kim sách trong đầu, hay là bản thân hắn vốn có?
Nếu là vốn có… Vậy thì có chút đáng sợ!
“Nếu là kim sách cải tạo thì nghe có vẻ bình thường hơn.”
Tô Vũ thầm nghĩ, nếu sách họa trong đầu thật sự do Thời Gian sư thời đại trước lưu lại, vậy nó sẽ rất cường đại, cải tạo thiên phú chính mình cũng không có gì kỳ quái.
Lần này Tô Vũ đến đây không phải vì thăm dò Tử Linh giới.
Hắn có chuyện quan trọng phải làm!
Phải nhanh!
Càng nhanh càng tốt!
Hắn không trì hoãn, tiếp tục bay nhanh, lại đi ngang qua địa bàn của vài vị Tử Linh quân chủ, sau đó bọn họ đến gần một con sông lớn vắt ngang thiên địa!
“Thông đạo nằm ở gần đây!”
Hà Đồ chỉ về phía trước, đoạn nói: “Lúc trước khi ta mới lôi kéo được Ngốc Ngốc xong thì thấy bên kia mở ra một cái hố đen, bên trong chính là cảnh tượng mà ngươi nói, quanh đây không có Tử Linh quân chủ nào khác…”
Đang nói, nơi xa bỗng truyền đến một tiếng nổ vang!
Hà Đồ hơi mất mặt!
Mọe nó!
Quân chủ đại chiến!
Không cho Hà Đồ ta mặt mũi à, Hà Đồ ta chẳng lẽ không biết xấu hổ sao?
Ta vừa nói nơi này không có quân chủ, các ngươi liền đánh nhau?
Không ai bảo ai, Tô Vũ và Hà Đồ lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, định bụng bay về bên kia.
Mà Tinh Nguyệt lại muốn bùng nổ khí tức, để cho đám Tử Linh kia biết Tinh Nguyệt quân chủ đang ở đây…
Chân vừa giẫm xuống, bỗng nhiên nàng cảm nhận được hai kẻ phía sau không nhúc nhích, nàng nhanh chóng dừng bước, quay đầu nhìn lại…
Nhất thời liền câm nín!
Cần thu liễm khí tức à?
Quân chủ không phải nên đường đường chính chính sao?
Tử Linh quân chủ sao phải thu liễm khí tức?
Tinh Nguyệt hơi ngây người, sau đó mất tự nhiên thu liễm khí tức đi.
Chương 2269: Huynh Đệ Hổ Tộc
Tô Vũ nhìn thoáng qua Hà Đồ, Hà Đồ giữ vẻ mặt bình tĩnh đã thành thói quen, dù chết rồi thì vẫn giữ thói quen này, đừng cảm thấy lạ.
“Ba tên!”
Hà Đồ cảm ứng một chút, không chắc chắn nói: “Hai đánh một, hình như đánh Ngốc Ngốc? Ngốc Ngốc về tới đây rồi à, chẳng lẽ bị Tử Linh quân chủ khác theo dõi?”
Y không quá xác định, tử khí nồng đậm khiến y không phán đoán được khí tức.
Tử Linh cường đại như Ngốc Ngốc, ký ức lại không khôi phục bao nhiêu, thoạt nhìn Ngốc Ngốc rất dễ bị theo dõi, giết cũng đơn giản, giết chết sẽ nhận được không ít chỗ tốt.
Thực lực của mấy kẻ giao chiến nơi xa đều không yếu, có thể là Tử Linh đỉnh cấp theo dõi Ngốc Ngốc.
Hà Đồ ngẫm nghĩ, bỗng nhiên nhìn về phía Tô Vũ, “Khí tức của ngươi mỏng manh, đi theo ta, Tinh Nguyệt đừng đi theo, đợi ở đây đi! Ta đi xem tình huống, nếu thật sự là Ngốc Ngốc…”
Tô Vũ nhanh chóng tiếp lời: “Lôi kéo làm quen, rồi nhân cơ hội xuống tay.
Để không bại lộ thì chúng ta phải đánh chết hai vị Tử Linh quân chủ kia, Hà Đồ đại nhân giả vờ giúp bọn họ, còn ta sẽ giả làm Tử Linh chuẩn vô địch đánh lén!”
“Không tồi!”
Hà Đồ gật đầu, bộ dáng thực vừa lòng.
Nhìn đi, nói chuyện với người sống đơn giản bao nhiêu, nếu mà là Ngốc Ngốc hay Tinh Nguyệt thì sẽ rất phiền toái, có lẽ Tinh Nguyệt sẽ mắng một câu, quân chủ không vô sỉ như thế!
Cái đồ Tử Linh không thú vị!
Hà Đồ vẫn muốn sống lại, ở Tử Linh giới không thú vị chút nào.
Cho nên Hà Đồ mới giúp Tô Vũ, thậm chí là dẫn Tô Vũ tới đây chỉ vì vài câu nói của hắn, y hy vọng Tô Vũ có thể hồi sinh Tử Linh, tới lúc đó, dù bị Tô Vũ quản chế thì y cũng muốn sống lại!
Chỉ cần có thể sống thì tất cả mọi chuyện đều dễ thương lượng!
Tô Vũ cũng không quên dỗ dành Tinh Nguyệt, nghiêm túc nói: “Đại nhân, nơi đây rất quan trọng, đại nhân lưu lại thủ nơi này đi.
Nếu bọn ta xảy ra chuyện gì, một khi kẻ địch chạy trốn thì hy vọng đại nhân có thể chặn đối phương lại, bằng không… Bọn ta sẽ gặp nguy hiểm!”
Tinh Nguyệt không thích phương thức nói chuyện của Hà Đồ, giờ nghe Tô Vũ nói vậy mới thấy thoải mái, lạnh nhạt đáp: “Bổn tọa tự có tính toán!”
“…”
Tốt, yên tâm rồi, Tinh Nguyệt sẽ ngoan ngoãn đợi tại đây.
Tô Vũ lại lén dặn dò: “Tốt nhất là đại nhân hãy tìm nơi nào an toàn kín đáo, ở thời khắc mấu chốt, có lẽ ta phải mượn lực lượng của đại nhân!”
“…”
Lần này Tinh Nguyệt im lặng, trong lòng có chút sợ hãi.
Không sai, bổn tọa phải tìm nơi an toàn, nàng không sợ nguy hiểm, mà là sợ khi bị Tô Vũ hút cạn, kẻ khác sẽ nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của nàng!
Không được! Quá tổn hại uy nghiêm!
Tô Vũ và Hà Đồ đã thu liễm khí tức, bay thẳng về phía trước.
Tử Linh thiên hà càng lúc càng gần.
Tử khí cũng càng lúc càng nồng đậm.
Tô Vũ mở Dương khiếu một chút, hấp thu tử khí, tránh để nó quá mức nồng đậm, ép bạo trái tim mình.
Dần dần, Tô Vũ đã nhìn thấy cảnh tượng phía trước.
Dưới thiên hà có ba vị Tử Linh đang đại chiến, không ai nói lời nào, chỉ im lặng mà chiến đấu.
Trong đó có một kẻ tương đối quen thuộc, chính là Ngốc Ngốc.
Có thể Ngốc Ngốc đã bị thương khi giao thủ với Huyết Hỏa lúc trước, thế nên tử khí hơi yếu, bị hai Tử Linh mặc áo giáp bao vây tấn công.
Ánh mắt Hà Đồ khẽ biến, truyền âm nói: “Là một trong những bá chủ khu vực gần đây, Hổ thị song hùng! Bọn chúng đều có lực lượng Vĩnh Hằng thất đoạn, địa bàn nằm gần Hồng Mông quốc gia của ta, đã từng chinh chiến vài lần, hình như sinh thời hai huynh đệ nhà này sống ở thời kỳ thượng cổ, hai vị bá chủ Hổ tộc, bị cường giả tuyệt thế đồng thời giết chết, sau đó lại đồng thời sống lại ở Tử Linh giới, khai sáng song Hổ tử quốc!”
“Rất khó giải quyết, tính tình táo bạo, bổn tọa đi thu phục vài lần đều bị cự tuyệt!”
“Có vẻ Ngốc Ngốc bị thương không nhẹ, tử khí dật tán, bị hai huynh đệ này theo dõi, muốn giết hắn rồi cắn nuốt tử khí, hấp thu Tử Linh ấn ký của hắn.
Hừm, không dễ đối phó, đánh lén cũng khó, hai người bọn họ biết ta, không hữu hảo cho lắm.”
Đại sứ ngoại giao thì cũng bất lực với vài thành phần, ví dụ như hai kẻ này.
Hà Đồ từng thuyết phục nhiều lần, thậm chí còn đánh vài lần nhưng đều vô dụng.
Hai kẻ này mềm rắn đều không ăn, đơn đả độc đấu không địch nổi Hà Đồ, nhưng bọn họ liên thủ thì Hà Đồ đấu không lại.
Đánh vài lần vẫn không thể thu phục, Hà Đồ lười miễn cưỡng.
Không ngờ lại gặp nhau tại đây!
Tô Vũ không thèm để ý, hắn nói: “Đại nhân, ta giả vờ làm Tử Linh vô ý thức du đãng qua đó…”
“Ngu xuẩn, Tử Linh vô ý thức cũng kiêng kị Tử Linh quân chủ, không dám chủ động tới gần, sao có thể lang thang lân cận như ngươi?”
Vậy sao?
Tô Vũ đã hiểu, hắn lại nói: “Ta giả làm Tử Linh tham lam du đãng phụ cận, định ngồi chờ ngư ông đắc lợi, khí tức ta không mạnh, hai kẻ này nếu thật sự bá đạo nhất định sẽ không chấp nhận được, chắc chắn sẽ một tên sẽ ra tay với ta, nhân cơ hội này ta sẽ đánh chết hắn, đại nhân đi đánh lén một tên khác!”
“Chắc chắn chưa?”
Hà Đồ không quá yên tâm: “Bổn tọa thường gặp phải những kẻ không đáng tin cậy, việc nhỏ cũng dễ làm hỏng, ngươi xác định mình có thể làm được không?”
“Đương nhiên!”
Tô Vũ cạn lời, việc nhỏ như vậy, ta đương nhiên là chắc chắn!
Nếu ta toàn lực ứng phó, khai Dương khiếu bùng nổ trong nháy mắt rồi đánh ra một quyền, dù đối phương không chết thì cũng phải tàn phế.
Tử Linh tranh phong cùng người sống, vũ khí sắc bén nhất chính là tử khí, dễ dàng ăn mòn đối thủ, biến đối thủ thành Tử Linh, áp chế nguyên khí đối phương, đây mới là lí do Tử Linh cường đại.
Không có cái này thì Tử Linh vốn không có nhiều thủ đoạn, không được lực lượng quy tắc bảo hộ, chỉ số thông minh cũng không tốt mấy.
Mà Tô Vũ vốn không sợ tử khí!
Tô Vũ không nhiều lời, nhanh chóng biến mất.
Vài giây sau, khí tức hơi lộ ra.
Bộ dáng có chút lén lút, du đãng cách ba Tử Linh mấy ngàn mét, thân mình khòng xuống, mang vẻ tham lam và dục vọng, bước từng bước cẩn thận lại gần.
Ba Tử Linh đang giao chiến đều phát hiện ra hắn.
Hổ huynh đệ cảm ứng một chút, cả hai khịt mũi coi thường!
Kẻ yếu!
Chuẩn vô địch miễn cưỡng bước vào hàng ngũ Tử Linh quân chủ, có chút linh trí, có điều dục vọng lại lớn hơn linh trí, vậy mà dám che giấu hành tung dưới mí mắt bọn họ, thậm chí còn muốn phân chén canh!
“Lão nhị, ngươi đi giết hắn đi!”
“Không, lão đại, ngươi đi đi!”
Hai huynh đệ đùn đẩy lẫn nhau, kẻ trước mắt này sắp xong đời!
Đây là con cá lớn, cắn nuốt y thì hai người bọn họ đều có khả năng thăng cấp, tiền đề là một người cắn nuốt, nếu chia đôi thì chả đáng bao nhiêu.
Hiện tại có kẻ muốn tới ăn hôi, ngày thường bọn họ sẽ không quản, nhưng lúc này kẻ trước mặt đã rất yếu, hai người bọn họ đều lo rằng nếu mình đi rồi thì kẻ còn lại sẽ mau chóng đánh chết đối phương, độc chiếm thành quả!
“Lão nhị, ngươi đi đi!”
Tử Linh lão đại Hổ tộc truyền âm: “Yên tâm, tên này không chết nhanh vậy đâu! Ngươi giết hắn rồi trở về cũng kịp! Đừng để tiểu gia hỏa kia có bất kì cơ hội nào, nếu hắn ra tay ở thời khắc mấu chốt, làm hỏng chuyện tốt của chúng ta thì hối hận cũng không kịp! Tử Linh quân chủ cường đại như vậy mới vừa sống lại, linh trí chưa hoàn toàn khôi phục, vả lại không biết là bị ai đánh trọng thương, đúng là cơ hội trời ban.
Chúng ta phải tốc chiến tốc thắng, tránh để kẻ đả thương hắn đuổi tới!”
Lão nhị không tình nguyện, nhưng lão đại nói cũng đúng!
Giãy giụa một chút, cuối cùng lão nhị mau chóng bay về phía Tô Vũ, tốc độ cực nhanh, mấy ngàn mét chỉ là chuyện trong giây lát!
Tô Vũ thấy lão nhị đánh tới liền hốt hoảng, lập tức trốn chạy!
“Hừ!”
Lão nhị Hổ tộc rất bất mãn, chạy ư?
Ngươi có thể chạy đi đâu?
Dám quấy rầy đến ta!
Nếu lão đại nhân cơ hội giết tên kia, vậy gã sẽ cắn nuốt được ít hơn, gã vội vàng đuổi giết Tô Vũ, tốc độ cực nhanh, lợi trảo chộp thẳng về phía đầu đối phương.
Trảo chết tiểu gia hỏa chán sống nhà ngươi, không biết gia hỏa này từ đâu ra, to gan lớn mật!
Chương 2270: Hợp Tác Ăn Ý
Tô Vũ nhanh chóng trốn chạy, bộ dáng có chút vụng về.
Trong lòng hắn chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, quả nhiên Tử Linh rất dễ bị lừa.
Đối phương còn không thèm tra xét!
Nhưng dù sao cũng chết rồi, Tử Linh quân chủ hiếm khi che giấu thực lực đúng không?
Có lẽ vậy!
Hôm nay Tô Vũ ta sẽ dạy cho mọi người một khóa, dù đã chết thì cũng phải cẩn thận, bị tính kế thì sẽ chết lần thứ hai, hơn nữa lần này còn không thể sống lại.
Lúc bấy giờ, hắn mở Dương khiếu ra, phong ấn trái tim cũng chậm rãi giải phong, tử khí bắt đầu dật tán, hắn đang hấp thu lực lượng của Tinh Nguyệt.
Hắn chỉ muốn dùng một quyền đánh chết gia hỏa này!
Nếu không chết, vậy thì đánh hai quyền!
Phía sau, lão nhị Hổ tộc đuổi tới, tốc độ cực nhanh, đã tới gần sau lưng Tô Vũ, móng vuốt chụp vào đầu hắn, lạnh lùng quát: “Gia hỏa chán sống!”
Tô Vũ bỗng nhiên quay đầu, dùng toàn lực đánh ra một quyền!
Đối phương còn không thèm tránh né!
Lão nhị Hổ tộc chắc chắn sẽ ăn trọn một quyền của hắn!
Nếu giết Tử Linh quân chủ thì ta có được khen thưởng không?
Tô Vũ đánh ra một quyền, không khỏi suy nghĩ về chuyện thiên địa ban thưởng.
Có thể là không!
Lúc trước hắn đã từng giết rất nhiều Tử Linh nhưng chưa từng nhận được phần thưởng gì.
Tử Linh tuy có tinh huyết, nhưng tác dụng đối với Tô Vũ lại không lớn… Cũng không đúng… Có lẽ ta có thể mở ra một tờ sách họa về Tử Linh!
Tô Vũ thầm nghĩ!
Đúng, nên mở ra trang sách họa Tử Linh cao cấp!
Tử Linh cường đại như vậy mà không thu nhập vào sách thì đúng là lãng phí!
Tử Linh cũng là chủng tộc, dù không phải thì sách của mình do chính mình định đoạt, muốn nạp vào thì nạp vào thôi.
Oanh!
Một tiếng vang kinh thiên truyền ra, lão nhị Hổ tộc chưa kịp nói gì, chỉ cảm thấy kinh ngạc và ngoài ý muốn, hình như gã bị đánh một quyền!
Phản giết à?
Sau tiếng vang lớn, cơ thể gã tức khắc chia năm xẻ bảy, mảnh vụn văng khắp nơi, máu bay tứ tung, đều là máu màu đen tuyền bốc lên tiếng cháy xì xèo!
Nơi xa, Hổ lão đại sửng sốt nhìn về phía bên này, mới vừa quay đầu thì bỗng có một bàn tay chụp tới!
Hà Đồ!
Hà Đồ hết sức hưng phấn, còn có chút thổn thức, quả nhiên hợp tác với người sống thật là thoải mái.
Tô Vũ nói giết liền giết, chẳng lằng nhằng trì hoãn, má nó, ngẫm lại trước kia hợp tác với Tử Linh thật quá khó khăn!
Đến thời khắc mấu chốt liền tuột xích!
Lần này đã giải quyết được hai huynh đệ Hổ tộc, bọn chúng chính là đại địch của y, giải quyết xong thì quốc gia của bọn họ sẽ do y định đoạt!
Hà Đồ thực vui vẻ, đánh ra một chưởng, oanh một tiếng, thân thể Hổ lão đại liền bị thương!
Ngốc Ngốc có chút đờ đẫn, có điều cũng nhanh chóng đánh một quyền, Hổ lão đại lập tức chia năm xẻ bảy!
Ngốc Ngốc đờ đẫn nhìn Hà Đồ, Hà Đồ không để ý đến đối phương, chỉ lo nhanh chóng đuổi giết Hổ lão đại.
Tuy thân thể đã tan nát nhưng Tử Linh quân chủ cũng không dễ chết như vậy, phải diệt sát hết những mảnh thân thể kia!
Cùng lúc đó.
Tô Vũ nhanh chóng lấy Văn Minh Chí ra, quyển sách bao trùm thiên địa, mấy trăm hư ảnh Nhật Nguyệt xuất hiện, điên cuồng cắn nuốt thân thể Tử Linh.
Từng khối huyết nhục màu đen đều bị bọn chúng dũng mãnh lao xuống cắn nuốt.
Cuối cùng, Tô Vũ cầm lấy một tinh khối giống như thủy tinh, hắn hơi ngạc nhiên, đây là Tử Linh ấn ký mà Tinh Nguyệt từng nhắc tới sao?
Trước đây khi hắn giết đám Tử Linh nhỏ yếu thì không có.
Nhưng Hổ lão nhị vừa chết thì lại xuất hiện thứ này.
Thứ này để làm gì?
Lúc trước Hà Đồ và Tinh Nguyệt đều nói, giết Tử Linh chủ yếu là để cắn nuốt tử khí và Tử Linh ấn ký, xem ra đây là thứ rất quan trọng.
Lúc bấy giờ, Tử Linh ấn ký trong tay hắn còn hiện lên bóng dáng đang giãy giụa kịch liệt, hình như là Hổ lão nhị.
Tô Vũ không nghĩ nhiều, nhanh chóng phong ấn trái tim, sau đó trấn áp thứ này vào trong sách, xong xuôi liền bay đến chỗ Hà Đồ bên kia.
Một lát sau.
Hà Đồ vui vẻ ra mặt, cười ha hả nói: “Tô Vũ, ngươi làm tốt lắm!”
“Việc nhỏ thôi!”
Tô Vũ mỉm cười, Hổ lão nhị quá ngu xuẩn, muốn giết không khó.
Quả thật không phải là chuyện lớn!
Cảm giác còn dễ giết hơn cả Huyết Hỏa, dù sao khi đấu với Huyết Hỏa còn có nguy cơ lật thuyền, còn tên này thì gần như không có!
Hà Đồ lại hưng phấn nói: “Đây không phải việc nhỏ, ta không đối phó được khi hai tên này liên thủ, liên hệ quân chủ khác vài lần thì đều thất bại, toàn đến thời khắc mấu chốt thì bại lộ, chưa thành công lần nào khiến ta tức điên lên được!”
Tô Vũ phì cười, nhìn thứ như khối thủy tinh trong tay y, mở lời hỏi: “Đại nhân, đây là Tử Linh ấn ký đúng không?”
“Đúng vậy!”
Hà Đồ đáp: “Thứ tốt! Đôi huynh đệ này đều là nhân vật thượng cổ, sau khi sống lại đã có lực lượng Vĩnh Hằng thất đoạn, nếu cắn nuốt Tử Linh ấn ký thì Tử Linh ấn ký của bọn ta sẽ trở nên lớn mạnh, khôi phục được nhiều ký ức hơn, như vậy cũng có lợi cho việc tăng cường linh trí và thực lực!”
Dứt lời, y liền trông mong nhìn Tô Vũ, “Hẳn là ngươi cũng có một khối, ngươi không dùng được thì không bằng cho ta đi, rồi ta sẽ dùng bảo vật khác đổi với ngươi!”
Tô Vũ từ chối: “Lần này thì thôi, ta muốn tặng cho Tinh Nguyệt quân chủ…”
Nơi xa, Tinh Nguyệt suy yếu đi tới, nghe vậy thì lạnh nhạt nói: “Bổn tọa không cần!”
Tô Vũ mỉm cười lấy lòng: “Đại nhân đừng nói vậy, ta là thuộc hạ của ngài, ngài quên rồi sao? Của ta chính là của ngài, của ngài chính là của ta… Đại nhân, đây là cống phẩm thuộc hạ cống hiến cho ngài, mong ngài ban thưởng cho ta một ít bảo vật là được!”
Phương pháp cổ điển!
Nhưng Tinh Nguyệt thích vậy!
Nghe Tô Vũ nói thế, Tinh Nguyệt liền ra vẻ trầm ngâm, lạnh nhạt nói: “Chờ bổn tọa giết mấy vị Vĩnh Hằng, đoạt vật gánh chịu của bọn họ rồi sẽ ban thưởng cho ngươi!”
“Đa tạ đại nhân!”
Tô Vũ đưa khối thủy tinh sang, Tinh Nguyệt mỹ mãn cầm lấy, rất vừa lòng.
Nàng không giết được Hổ thị huynh đệ.
Nếu có thể giết thì đã ra tay từ lâu rồi.
Vậy mà lần này lại nhặt được bảo vật!
“Không tệ lắm!”
Tinh Nguyệt miễn cưỡng khen một câu, thuộc hạ của ta làm việc rất được, miễn cưỡng hợp tâm ý bổn tọa, có vẻ thay đổi hắn là quyết định rất đúng đắn.
Nàng khiêu khích nhìn qua Hà Đồ, nhớ kỹ, đây là thuộc hạ của ta, không phải của ngươi!
Hà Đồ lười phản ứng nàng!
Y đoạt được một khối Tử Linh ấn ký nên đã thấy rất hài lòng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









