[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 448 : Bí Mật Lớn Mà Bạch Phong Phát Hiện (c2236-c2240)
❮ sautiếp ❯Chương 2236: Bí Mật Lớn Mà Bạch Phong Phát Hiện
Bên ngoài vách tường.
Đại Tần vương quay đầu nhìn thoáng qua vách tường đã đóng lại, nhìn tầng 7 hoàn toàn trở nên phế tích, nhìn những người khác, ông bình tĩnh nói: “Xuống tầng 6!”
Tần Trấn vội nói: “Cha, vậy thương thế của ngài thì phải làm sao? Có nên đến tầng 8 không?”
Chu Thiên Phương thấp giọng đề nghị: “Tần bá bá, đi tìm Quy Nguyên đao đi.
Tô Vũ không nhắc đến Quy Nguyên đao, có lẽ là có ý muốn để lại cho ngài.
Bá bá lấy được Quy Nguyên đao thì có lẽ sẽ duy trì được lực uy hiếp lúc trước.”
Đại Tần vương trầm mặc.
Chu Thiên Phương thuyết phục: “Ta biết ý Tần bá bá, nhưng không phải là ngài cần mà là Nhân tộc cần, thật sự rất cần! Nếu không một khi tin tức lộ ra ngoài, Nhân tộc ắt sẽ đại loạn! Dù Tần bá bá cảm thấy Tô Vũ lấy đi sẽ tốt hơn, nhưng bây giờ Nhân cảnh vốn đã đủ rối ren, Tô Vũ có trở về Nhân tộc cũng không áp chế được lớp hãn tướng kì cựu.”
Đại Tần vương đành phải mở miệng: “Ta sẽ đi xem, mang đi được thì mang đi, không được thì để lại! Còn nữa…”
Ông nhìn về phía cường giả các tộc khác, bình tĩnh nói: “Khi các vị ra ngoài, trở về tộc mình, nếu cường giả trong tộc các vị có hỏi, trừ việc liên quan tới Tô Vũ thì đều có thể nói ra! Kể cả chuyện ta mất đi hai thân, lấy được Quy Nguyên đao thì ít nhất ta vẫn có thể trụ được một thời gian… Hy vọng chư vị có thể cho Tần Quảng ta mặt mũi!”
Vài cường giả ngoại tộc không dám nói gì, đều ôm quyền đáp lại.
Hổ chết vẫn lưu danh!
Dù Đại Tần vương chỉ còn một thế thân thì vẫn khiến bọn họ có cảm giác áp bách cực lớn, Vô Tính Tử mở lời trước: “Chúng ta sẽ không nhắc đến Tô Vũ, Đại Tần vương cứ yên tâm!”
Đại Tần vương gật đầu, “Các ngươi đến tầng 6 trước đi, rồi ra ngoài thế nào thì sẽ tính sau, nếu không ra được thì tất cả cố gắng chỉ là uổng phí, biến động lớn như vậy, có lẽ ngoại giới cũng có biến hóa…”
Ông không nhiều lời, nhanh chóng biến mất ngay tại chỗ.
Ông đi thẳng tới thông đạo Tử Linh.
Lúc này, thông đạo Tử Linh không có một bóng người.
Trong thông đạo cũng không có Tử Linh nào, bọn chúng đã bị dọa chạy, một số khác thì đã chết, quy tắc cũng bị phá hủy.
Cường đại đến mức đáng sợ!
“Lão Chu?”
Đại Tần vương nghĩ tới cái tên do Tô Vũ đặt thì không khỏi bật cười, rất nhanh ông đã tìm thấy Quy Nguyên đao còn đang hơi rung động nằm dưới đất, nó đã bị thương không nhẹ, ông dùng tay không cầm lấy!
Dù đã bị thương nhưng Quy Nguyên đao vẫn giãy giụa kịch liệt, để lại vô số vết máu trên tay ông.
Đại Tần vương khẽ quát một tiếng, dồn sức nạp Quy Nguyên đao vào trong cơ thể, khí tức lập tức trở nên cường đại hơn một ít, ánh mắt sắc bén, “Tạm được, miễn cưỡng phát huy ra thực lực cửu đoạn!”
Trừ khi giao đấu sinh tử, trừ khi khai chiến cùng Bán Hoàng, nếu không trong tình huống bình thường thì thế này đã đủ để ứng phó rồi.
Ông nhìn về nơi xa, hít sâu một hơi rồi lập tức biến mất.
Tô Vũ, có lẽ cuối cùng vẫn phải trông cậy vào ngươi.
Nhân tộc không hề yếu ớt, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có vấn đề lớn, ông còn sống đã là kết quả tốt nhất.
Lần này ông không thể trở thành Bán Hoàng, đã vậy còn phế đi hai thế thân, Đại Tần vương tuy có chút mất mát nhưng không bi thương quá nhiều, kết quả này là điều ông có thể chấp nhận được, vả lại Nhân tộc đã giết được không ít vô địch các tộc, như thế đã là rất thành công.
Nhân tộc thu hoạch không tệ, dù đã đưa cho Tô Vũ 6 kiện vật gánh chịu thì ông vẫn còn vài cái, mấy lão gia hỏa trong Nhân cảnh có thể khôi phục rồi.
Vân Trần chứng đạo thành công, đám Hạ Long Võ trải qua trận chiến này hẳn là cũng có thêm thu hoạch và kinh nghiệm.
Trong đầu có muôn vàn ý niệm, Đại Tần vương thở hắt ra, mau chóng biến mất.
Ông không định đi lên tầng 8, nếu lên đó khả năng cao là ông sẽ chết, hiện tại ông không cược nổi.
Tuy rằng lên tầng 8 có khả năng tìm được bảo vật giúp ông khôi phục.
Nhưng tùy hứng một lần là đủ rồi, tùy hứng lần thứ hai mà chết thật, vậy thì ông chính là tội nhân của Nhân tộc.
Hiện tại ông chưa thể chết được, tốt nhất là không nên đi mạo hiểm.
Thông đạo tầng 7 bị xé rách.
Một đám cường giả bước vào tầng 6, tìm kiếm cơ hội trở về, không ai có tâm tình đi lên trên tầm bảo, có lẽ xuống tầng 6 cũng có thể tìm kiếm bảo vật, nhưng 3 tầng trên cùng thì không hi vọng gì nữa.
Trong vách tường.
Bạch Phong cười ha hả nói: “Phát tài rồi, lần này phát tài thật rồi, ta phát hiện ra một huyết trì ở đây.
Đúc thân có thể lên tới cửu biến trong nháy mắt.
Tiểu tử, hiện tại ngươi đang ở giai đoạn cửu biến đúng không? Huyết trì kia cường hãn dọa người, quả thực không thể tin được, hơn nữa ta hoài nghi còn có rất nhiều huyết trì như vậy ở trong Tinh Vũ phủ đệ…”
Tô Vũ hơi rục rịch, huyết trì?
Máu của lão Chu?
Lão sư mình phát hiện ra thật à? Gan to thế, không sợ bị giết chết sao?
Khó trách lại bảo mình đuổi hết người đi, Bạch Phong vốn không phải người hào phóng, đương nhiên anh không muốn chia sẻ với người ngoài.
Tô Vũ cười thầm, làm đúng lắm, thứ tốt thì để người một nhà hưởng dụng là được.
Giờ phút này, hắn bỗng nhớ tới một chuyện, hình như Ngốc Ngốc và Đại Tần vương có quen biết, hắn đã quên hỏi vị kia là ai.
Chẳng lẽ khi còn sống Ngốc Ngốc là một trong các vị vương giả khai phủ?
Hoặc có lẽ y chỉ là người cùng thời, không biết biến cố ban nãy y có còn sống hay không? Lần này Tô Vũ còn nợ ân tình đối phương, đáng tiếc khi đó không có biện pháp mang y đi.
Sinh thời y là Nhân tộc, sau khi chết thì hẳn là giống như Hà Đồ.
Có lẽ vẫn còn chút kí ức, có điều suy nghĩ trên lập trường của Nhân tộc thì lại nhạt nhòa gần như không có.
Hình như khi dùng Sinh Tử quả thì Ngốc Ngốc đã nhớ lại rất nhiều điều, vậy nên y mới lựa chọn giúp Đại Tần vương chặn lại Huyết Hỏa Ma vương ở thời khắc cuối cùng.
Thôi vậy, không nghĩ đến Ngốc Ngốc nữa, bấy giờ Tô Vũ thấy hứng thú với phát hiện của mấy người Bạch Phong hơn.
Có thể lột xác nguyên khí không?
Nói thật, nếu thật sự là máu của lão Chu thì hiệu quả tuyệt đối không kém gì Cửu Diệp Thiên Liên, bởi vì lão Chu quá mạnh, mạnh đến đáng sợ!
Lúc còn ở tầng 2 đầy dung nham, cảm giác như máu của lão Chu đang sôi trào, nhưng trên thực tế đó không phải là máu, dù là máu thì cũng chỉ là tầng ngoài, không thể thâm nhập nội hạch.
Tô Vũ hết sức chờ mong hiệu quả của huyết trì, có lẽ việc Vân Trần chứng đạo cũng có liên quan đến thứ này.
“Lão sư, huyết trì ở đâu?”
“Ta dẫn ngươi đi xem…”
Bạch Phong hưng phấn: “Vốn ta định sử dụng rồi, có điều để Vân Trần sư tổ thử trước.
Dù sao y cũng rất cường đại, dùng mà không chết thì chúng ta sẽ thử sau.
Hiện giờ y không sao, chứng tỏ thứ này lợi lớn hơn hại, ta vừa định thử thì các ngươi đã tới.”
Phía sau, Vân Trần không nói lời nào.
Đến bây giờ y vẫn còn đang mờ mịt, đồng thời vẫn luôn cảnh giác dè chừng Tinh Nguyệt, dù sao nàng cũng là một vị Tử Linh quân chủ.
Ở đây chỉ mình y có thể địch lại vị này.
Còn vấn đề Bạch Phong dùng y để thực nghiệm, y lười nói gì, ít nhất lần này y đã được lợi.
Nói thật, y cũng không ngờ được rằng lại tìm thấy đại cơ duyên ở đây.
Hiệu quả của huyết trì kia hoàn toàn không hề tầm thường.
Chương 2237: Huyết Trì
Đám người Bạch Phong đi sâu vào trong, đi một lát, Tô Vũ nhìn thấy một cái ao đỏ như máu, Bạch Phong hưng phấn nói: “Đến rồi!”
Bên trong ao, máu đỏ đang gợn lên từng bọt sóng.
Số lượng máu không nhiều lắm, tản ra mùi hương nhàn nhạt.
“Chẳng lẽ đây là tế bào máu?”
Tô Vũ thầm nghĩ, đây là tế bào máu của lão Chu đúng không?
Trong đó có máu sinh ra, hoặc là nói, đây là một bộ phận của máu.
Hắn ngửi ngửi hương vị kia, còn chưa phản ứng gì thì Cục lông nhỏ đã nhảy ra, cái mũi chun lại, sung sướng hét lên: “Thơm quá!”
Tô Vũ liếc nó, “Ngươi cũng uống máu à?”
“…”
Cục lông nhỏ hậm hực: “Đây không phải máu, đây là hương!”
Ta không uống máu, nhưng ta muốn ăn hương!
Tô Vũ vừa định tiến lên, Vân Trần đã mở miệng ngăn lại: “Máu quá mạnh, chỉ một chút cũng đã ẩn chứa lực lượng khổng lồ, có khả năng ngươi sẽ bị căng bạo.”
Tô Vũ phì cười.
Ta?
Ta sắp ngũ biến rồi!
Ta sẽ bị căng bạo sao?
Đùa gì thế?
Nói trắng ra là Lăng Vân ngũ biến của ta không giống ngũ biến bình thường.
Một khi hoàn thành cửu biến, có lẽ hắn sẽ mau chóng bước vào Nhật Nguyệt cảnh, khi đó hắn mới thật sự là cường đại.
Tô Vũ không nói gì, tiếp tục tiến lên một bước, hắn ngồi xổm xuống, nhìn huyết trì không quá lớn kia, tuy nói là ao nhưng thật ra nó chỉ lớn cỡ một cái bồn tắm cỡ đại, mà máu bên trong thì lại rất nồng đậm.
Tô Vũ duỗi tay nhúng vào trong, thử cảm ứng một chút.
Phía sau, Vân Trần muốn nói lại thôi, y đã thủ thế sẵn sàng để quăng hắn ra ngoài…
Kết quả nhìn một lúc, ánh mắt y liền biến ảo.
Bên cạnh, Lam Thiên cười sâu kín, “Đừng khiếp sợ, tiểu tử này đáng sợ lắm, ban nãy còn xé vài vị vô địch bên ngoài kia kìa…”
“…”
Bạch Phong mở to hai mắt nhìn qua chỗ Lam Thiên.
Ta nghe thấy ảo giác à?
Hình như Lam Thiên hiểu anh nghĩ gì, buồn cười bảo: “Ngươi có thể phong bế lục thức, coi như không nghe thấy! Ban nãy ở bên ngoài xảy ra đại chiến, mười mấy vị vô địch đã chết, một mình tiểu tử này xử lý vài tên.
Đại Tần vương suýt nữa bị kẻ địch giết chết đương trường, tiểu tử này kêu gọi một đống hồ bằng cẩu hữu tới hỗ trợ, cuối cùng Nhân tộc còn sống sót đều là nhờ hắn cứu viện.
Tiểu Bạch Phong, ngươi kém xa đồ đệ của ngươi.”
Bạch Phong há to miệng, Tô Vũ không quay đầu lại, tùy ý dỗ dành anh: “Lão sư đừng để ý tới y, ngài không kém như y nói, ngài là nghiên cứu viên lợi hại nhất mà ta từng biết.
Vả lại, tính ra thì ta chỉ xé tam thế thân của ba vị vô địch, không thật sự giết vô địch, Lam Thiên tiền bối nói quá lời rồi!”
“…”
Quá cái píp!
Bạch Phong muốn gào lên mà mắng người!
Chỉ ba vị?
Chỉ là tam thế thân vô địch?
Cút!
Anh vội đẩy hắn ra, “Ta muốn vào huyết trì này, ngươi cút đi, nó là của ta!”
Vốn muốn cho đồ đệ ngâm một chút, hiện tại… Cút!
Không thể!
Tô Vũ phì cười, “Lão sư, ngài thì thôi đi, chạm vào sẽ chết thật đấy.
Nhưng yên tâm, ta có biện pháp! Máu này ẩn chứa năng lượng quá cường đại, ngài trực tiếp chạm vào sẽ không chịu nổi.”
Dứt lời, hắn lấy ra một cái bồn tắm lớn.
Bạch Phong kinh ngạc nhìn hắn, ngươi mang theo thứ này làm gì?
“Không phải bồn tắm, đây là một kiện vật gánh chịu, chỉ là hình dạng nó như vậy thôi.”
Tô Vũ giải thích, đây không phải bồn tắm, không biết là thứ gì, ngươi nghĩ ta rảnh rỗi nên lúc nào cũng mang bồn tắm trên người chắc?
Phía sau, Vân Trần lại há miệng thở dốc, im lặng không nói nên lời.
Thời buổi này vật gánh chịu không còn đáng giá nữa sao?
Mà bên kia Tô Vũ lại lấy ra một ít Thủy Ngưng châu, một ít thiên tài địa bảo, rồi cho thêm Hoàng Tiên dịch, tiếp theo ném vào đó một nắm củ sen, Tô Vũ ngẫm nghĩ, lại cho thêm một khối Thiên Hà cát lớn.
Cuối cùng hắn đốt truyền thừa chi hỏa lên, dùng thêm cả thần văn Ngũ Hành.
Sau đó hắn mới cẩn thận lấy ra vài giọt máu từ trong huyết trì, rải vào bên trong bồn.
Vân Trần nhìn cảnh tượng này mà dại ra.
Càng làm Vân Trần hậm hực hơn là sau khi nhìn quanh một vòng, y phát hiện chỉ có mình y thấy kinh ngạc.
Đúng vậy, chỉ có mình y!
Nơi đây có không ít người.
Ngô Lam, Ngô Kỳ, Bạch Phong, Ngô Gia, Lam Thiên, Tinh Nguyệt.
Kết quả chỉ có mình y kinh ngạc, những người khác đều rất bình thản, dường như đã nhìn quen quá rồi.
Vân Trần tự an ủi chính mình, đây là đám nhóc con chưa trải sự đời, không biết nhìn hàng, bọn họ không biết những bảo vật này trân quý tới cỡ nào.
Chỉ tính riêng những thứ trong bồn, không tính máu, thì Vân Trần cảm thấy chúng đã đủ để đổi lấy một khối vật gánh chịu.
Y còn đang nghĩ ngợi, bên kia Ngô Lam nhíu mày hỏi: “Ngươi muốn trung hòa năng lượng à? Ngươi có nhầm không, Thiên Hà cát có tính chất ăn mòn, tác dụng chủ yếu là tinh luyện khiến uy lực máu càng thêm mạnh hơn, ngươi lại dùng Hoàng Tiên dịch để trung hòa nó, tuy có thể trung hòa một phần nhưng lại quá lãng phí, củ sen kia hẳn là có tác dụng chữa thương, lẽ ra ngươi chỉ cần cho nhiều thêm một ít là được.”
Hóa ra người ta đều biết!
Vân Trần không biết nên nói gì!
Tô Vũ tươi cười, “Ta biết, không sao, lãng phí thì lãng phí thôi, ai bảo các ngươi không trực tiếp hấp thu được, hiện tại thì chắc là có thể rồi.
Lão sư, các ngươi cùng tiến vào ngâm một chút đi, như vậy thì đúc thân không khó nữa, về sau nguyên khí lột xác cũng không khó…”
Rồi hắn lẩm bẩm, một tràng ngôn ngữ thần thánh truyền vào trong tai mọi người.
“Đây là hô hấp pháp, vừa tu luyện, vừa hô hấp.”
Tô Vũ tiếp tục lẩm bẩm.
“Đây là Thực Thiết 72 đúc, có thể đúc được bao nhiêu thì đúc bấy nhiêu, không hoàn thành hết cũng không sao, sau đó có thể hoàn thành Lăng Vân cửu biến!”
“…”
Hô hấp pháp, Thực Thiết 72 đúc.
Đều là công pháp đỉnh cấp!
“Tu thân thể trước, ý chí lực không cần vội.”
Tô Vũ cười bảo: “Được rồi, cái bồn tắm này là của các ngươi, ta xuống ngâm trực tiếp đây!”
Mấy thứ này dùng để trung hòa lực lượng, cho nên khiến lực lượng của máu bị hao tổn ít nhiều, tuy có chút phí phạm nhưng đối với mấy người Bạch Phong mà nói, lực lượng quá mạnh sẽ làm bọn họ nổ tung.
Suy yếu một chút như vậy là vừa vặn, hao phí đại lượng tài nguyên chỉ để tiêu hao lực lượng, nếu là người khác thì đương nhiên sẽ không làm vậy, thứ này cũng không phải dùng để đúc thân hay nguyên khí cửu biến.
Nhưng đối với Tô Vũ mà nói, làm vậy cũng không tính là gì.
Huống chi ao máu vốn do lão sư phát hiện.
Sau đó Tô Vũ nhảy vào trong ao.
Một cỗ lực lượng cường hãn nhanh chóng thẩm thấu toàn thân, thần văn chữ “Máu” vốn đã gần thăng cấp ngũ giai, lúc này hắn mới chỉ hấp thu một chút huyết khí thì nó đã lập tức hoàn thành tiến cấp.
Ngũ giai!
Thần văn Nhật Nguyệt!
Đến lúc này, Tô Vũ đã có 3 thần văn ngũ giai.
Từng chút máu thẩm thấu tiến vào trong cơ thể Tô Vũ, như muốn thay đổi thân thể hắn, nhưng lúc này Tô Vũ rất cường đại, chỉ một chút máu như vậy thì không thể dễ dàng thay đổi cấu tạo của hắn được.
Cấp bậc của lão Chu tuy rất cao, nhưng đây không phải tinh huyết, chỉ là một bộ phận trong máu, Tô Vũ cũng không muốn thu thập tinh huyết của lão.
Thứ nhất, nếu thu thập, có lẽ lão Chu sẽ tỉnh lại, vậy thì hắn chết chắc.
Thứ hai, cấp bậc quá cao, sách họa mà không cắn nuốt được tinh huyết thì Tô Vũ sẽ bạo thể.
Thứ ba, lão Chu vẫn còn sống, nếu hắn dùng tinh huyết của đối phương thì có khả năng hắn sẽ giống như Ma Đa Na, trở thành đối tượng để lão Chu tùy ý chiếm đoạt, oán niệm mãnh liệt của lão Chu vẫn còn ở đây, rất dễ bám vào người.
Cho nên Tô Vũ chỉ cần một hồ máu này, ngoài ra thì mặc kệ.
Chương 2238: Thực Lực Tăng Vọt
Đám người Bạch Phong sôi nổi tiến vào bồn tắm, tuy nhìn bồn tắm có vẻ không lớn, nhưng vào rồi mới phát hiện không gian bên trong rất rất rộng rãi.
Đây là chí bảo, là tồn tại cấp bậc vật gánh chịu.
Một đám người, trừ Lam Thiên, Vân Trần và Tinh Nguyệt thì những người khác đều nhảy vào.
Phía dưới, Tô Vũ đang ngâm mình hấp thu lực lượng, chậm rãi thúc đẩy nguyên khí lột xác, vừa làm vừa thuận miệng hỏi: “Lam Thiên tiền bối, ngài còn phân thân nào không?”
“Không còn.”
Lam Thiên rầu rĩ, “Ta chỉ còn phân thân này thôi.”
Tô Vũ hiểu rõ, lại hỏi: “Chủ thân còn không? Còn nhiều không?”
“…”
Vân Trần không hiểu bọn họ đang nói gì, Lam Thiên đã nói không còn, y nghĩ Lam Thiên chỉ còn mỗi một thân thể ấy thôi.
Kết quả Tô Vũ lại hỏi Lam Thiên còn bao nhiêu chủ thân.
Đây là đối thoại giữa những người bình thường à?
Mà Lam Thiên lại lộ vẻ mặt u oán, “Chủ thân cũng bị hủy mấy cái rồi, chỉ còn vài cái nữa thôi.”
“Chủ thân của ngươi quá yếu, có lẽ nên dung hợp chủ thân vô địch thì hơn.”
“Vô địch quá mạnh, không dễ thực hiện.”
Tô Vũ lắc đầu, “Chưa chắc, ta thấy có thể rút tinh huyết vô địch, cường độ thân thể thì tàm tạm thôi! Chúng ta sẽ tìm xem còn thi thể vô địch nào không, nếu có thì ta rút tinh huyết, rồi ngài dung nhập thử xem, chỉ cần dung nhập vài ba cái hay mấy chục cái là có thể đánh vô địch rồi!”
“Có đạo lý, có thể thử.
Nhưng chủ thân không có tinh huyết thì không có linh hồn.”
Tô Vũ phì cười, “Ăn chậm nhai kĩ, gấp cái gì! Đúng rồi, lần này phủ trưởng thật sự không tới ư?”
“Không, hắn chờ ở bên ngoài.”
Lam Thiên không giấu giếm, tùy ý đáp: “Hắn nói ngươi vào đây thì chắc chắn sẽ gây ra một đống phiền toái, một đống người chết, cho nên hắn sẽ ở bên ngoài tiếp ứng.
Yên tâm đi, lúc ra ngoài hắn sẽ ra tay, phòng ngừa ngoại giới xuất hiện biến cố, chủ yếu là hộ tống ngươi trở về cổ thành.”
“Phủ trưởng có tâm!”
Quả thật Vạn Thiên Thánh không tới, ông đang đợi ở bên ngoài để tiếp ứng mọi người, nhưng hiện tại thì khó nói, tình huống không rõ, có lẽ ngoại giới cũng xảy ra biến cố, muốn tiếp ứng e rằng không dễ dàng gì.
Tô Vũ vừa nói chuyện vừa hấp thu lực lượng, lực lượng cường hãn thúc đẩy hắn hoàn thành ngũ biến, hắn vốn đã sắp ngũ biến, không bao lâu sau, thân thể chấn động, ầm một tiếng, lực lượng cường đại thổi quét tứ phương!
Nơi xa, Tinh Nguyệt đột ngột kêu lên một tiếng.
Tô Vũ hơi áy náy, “Xin lỗi xin lỗi, hiện tại ta không thể phong bế Dương khiếu, ta cường đại hơn nên Dương khiếu cũng hấp thu lực lượng nhiều hơn.
Đại nhân thứ lỗi, ta sẽ nghĩ cách giải quyết phiền toái này!”
Ngũ biến hoàn thành, Tô Vũ đã trở nên mạnh mẽ hơn hẳn.
Lực lượng thân thể khi không khai Dương khiếu đã lên tới 1300 vạn khiếu!
Mà khả năng tăng phúc của Dương khiếu tuy đã yếu đi một chút nhưng vẫn rất khả quan, sau khi khai Dương khiếu, lực lượng của Tô Vũ sẽ vượt qua 2000 vạn khiếu.
Tô Vũ xác định, nếu chỉ đơn thuần xét về thân thể thì hắn đã có thể sánh được với một vài vô địch nhỏ yếu.
Đương nhiên là khi khai Dương khiếu.
Lực lượng thân thể cũng chỉ là lực lượng thân thể, không đại biểu thứ khác.
Nhưng dù sao cũng có tiền vốn bảo mệnh, bất quá hiện tại Dương khiếu trở thành vấn đề cấp bách, nếu không sớm giải quyết thì sớm hay muộn Tinh Nguyệt cũng sẽ bị hắn hút chết!
Tô Vũ không đoán được chính xác thực lực Tinh Nguyệt, nhưng chắc chắn nàng không mạnh bằng Hà Đồ, không đạt tới Vĩnh Hằng thất đoạn, cùng lắm là ngũ lục đoạn, mà ở cùng cảnh giới thì thực lực Tử Linh không bằng người sống.
Cho nên Tô Vũ cảm thấy thực lực Tinh Nguyệt có khả năng còn không bằng Hạ Long Võ, cùng lắm là hai người mạnh ngang nhau.
Mà Hạ Long Võ mới vừa chứng đạo không được bao lâu.
Hoàn thành ngũ biến xong, Tô Vũ không chút chần chờ, trực tiếp thả một cánh hoa sen vào trong huyết trì.
Vân Trần theo bản năng muốn duỗi tay ngăn cản… nhưng rồi lại từ bỏ.
Giờ phút này, trong lòng Vân Trần cực kì chấn động.
Tiểu tử này thật điên cuồng!
Đây là Cửu Diệp Thiên Liên!
Là bảo vật thiên hạ khó cầu!
Vậy mà ngươi tùy tiện dùng như thế?
Tô Vũ không quan tâm, Cửu Diệp Thiên Liên dung nhập vào ao máu, thứ này có dính đến thời gian, trước mắt Tô Vũ mơ hồ một chút, bỗng nhiên một đoạn thời gian trường hà hiện ra.
Tô Vũ đột ngột dùng sức xé rách thời gian trường hà!
Đúng vậy, hiện tại lực lượng của hắn còn mạnh hơn Nhật Nguyệt cửu trọng.
Cửu Diệp Thiên Liên có một tác dụng, đó là dung nhập thế thân, cường hóa tam thế thân, cường hóa bản thể, đạt tới tiêu chuẩn hợp nhất.
Nhưng Tô Vũ không có hứng thú làm ra tam thế thân.
Hiện tại tuy còn đang ở giai đoạn Lăng Vân, bất quá Tô Vũ cảm thấy mình đã có khả năng trực tiếp vớt được tam thế thân, có điều Tô Vũ biết phương pháp này có quá nhiều nhược điểm, vậy nên hắn không có hứng vớt tam thế thân của mình.
Còn không bằng từng bước đi trên con đường của riêng hắn!
Thời gian trường hà đang rung động, lực khống chế của Tô Vũ rất thấp, hắn cũng mặc kệ, không thèm giãy giụa, hắn được một cỗ lực lượng bảo hộ, đó là lực lượng của Cửu Diệp Thiên Liên, ngay sau đó hắn như về tới thời khắc vừa xảy ra, khi đại chiến đang bùng nổ, khi vừa mới hấp thu tinh huyết vô địch…
Khi gặp một con sóng lớn, Tô Vũ nhanh chóng dừng lại, không chút do dự mà chui đầu vào trong!
Quả nhiên, hắn mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng mình tiêu diệt vô địch.
Tô Vũ lập tức bắt lấy Tô Vũ kia, hắn rống lên một tiếng, từ quá khứ trở lại hiện tại, dưới sự bảo vệ của Cửu Diệp Thiên Liên, hắn nhanh chóng trở về, dọc đường đi theo thời gian trường hà, lực lượng của một Tô Vũ khác không ngừng tán loạn, Tô Vũ trực tiếp lướt qua.
Dù sao đây vốn là lực lượng ngoại lai!
Không lâu sau, Tô Vũ đã trở về, ầm một tiếng, một hư ảnh dung nhập thân thể, một cỗ lực lượng cường hãn tràn ra từ trong cơ thể hắn, ầm ầm ầm, lực lượng cường đại khiến thân thể Tô Vũ không ngừng tổn thương rồi lại nhanh chóng hồi phục.
Lại thêm một tiếng ầm vang, 360 khiếu huyệt hóa thành sao sáng!
Lăng Vân lục biến!
Không chỉ thế, lực lượng của máu còn nhanh chóng thúc đẩy hắn tiếp tục mạnh lên, Tô Vũ tiếp tục ném xuống một cánh Cửu Diệp Thiên Liên!
Hắn có ba cánh, mới chỉ dùng một cánh mà thôi!
Hy vọng lần này có thể dùng máu và Cửu Diệp Thiên Liên để trực tiếp bước vào cửu biến, sau cửu biến, nếu thuận lợi thì hắn có thể bước vào Sơn Hải cửu trọng!
Chính thức bắt đầu hợp nhất khiếu, chuẩn bị bước vào Nhật Nguyệt!
Chương 2239: Hoàn Thành Bát Biến
“Không phải người!”
Vân Trần thở dài cảm khái.
“Nếu hắn muốn thì hiện tại hắn hoàn toàn có thể trực tiếp lướt qua Sơn Hải và Nhật Nguyệt, bước vào chuẩn vô địch…”
Lam Thiên nhìn y như nhìn thằng ngốc, “Làm vậy chẳng phải là ngu ngốc sao? Nếu thế, hắn chỉ có thể đi theo đạo tam thân hợp nhất, còn bỏ lỡ rất nhiều cơ hội mạnh thêm chỉ vì trở thành chuẩn vô địch.
Chuẩn vô địch có hiếm lạ gì đâu, chuẩn vô địch chết dưới tay hắn còn ít sao? Cảnh giới không quan trọng, quan trọng là thực lực!”
Vân Trần nhận xét không sai, nếu Tô Vũ nguyện ý thì hắn có thể trực tiếp dùng vật gánh chịu bắt giữ quá khứ thân, hóa thành tam thân, chính thức trở thành cường giả chuẩn vô địch.
Nhưng Tô Vũ làm vậy thì hắn chỉ là chuẩn vô địch tầm thường có vẻ hơi cường đại mà thôi.
Không tính là tuyệt thế yêu nghiệt!
Lúc đó hắn còn rất nhiều thứ chưa hoàn thành, nguyên khí chưa hoàn thành lột xác, hắn mà đi theo đạo tam thân hợp nhất, chuẩn bị chứng đạo, thì chỉ là một chuẩn vô địch tầm thường mà thôi.
Chuẩn vô địch – cảnh giới vô số người theo đuổi, nhưng Tô Vũ không thèm để ý, hắn căn bản không thèm suy xét, dù hiện tại có rất nhiều vật gánh chịu thì hắn cũng chưa từng nghĩ tới.
Nơi xa, Tinh Nguyệt bị hút tử khí đến rung động, lúc này nàng bỗng lên tiếng: “Chuẩn vô địch? Tam thân hợp nhất đạo ư?”
“Bổn tọa không có nhiều ký ức nhưng cũng biết đạo tam thân hợp nhất không ổn, cường giả thượng cổ chân chính, không phải loại cường giả rác rưởi thì đều không tu tam thân hợp nhất!”
Vân Trần nhìn nàng, bình tĩnh nói: “Mọi người đều biết, không phải chỉ mình ngươi mới hiểu.
Thời đại thượng cổ không phải là không có công đạo nào khác, tam thân hợp nhất nhiều nhược điểm, nhiều phiền toái, nguy hiểm lớn… Nhưng có một chuyện ngươi không biết, hội nghị thượng cổ hủy diệt, từng có một đạo quy tắc lưu lại nói rằng nếu không theo đạo tam thân hợp nhất thì sẽ bị quy tắc hủy diệt! Công pháp không thuộc về tam thân hợp nhất đều sẽ bị mất đi, cho nên chư thiên vạn giới hiện nay, đạo tam thân hợp nhất mới là căn bản, không thì ngươi cho rằng sẽ xuất hiện nhiều Vĩnh Hằng như vậy à? Đạo tam thân hợp nhất tuy sẽ làm suy yếu thực lực, nhưng cũng tạo điều kiện cho mọi người chứng đạo, ít nhất là không cần chịu trừng phạt của quy tắc!”
Tinh Nguyệt không để ý tới y, nàng lười quan tâm vấn đề này.
Tô Vũ đang tu luyện bỗng nhiên mở mắt, “Ý của Vân Trần tiền bối là đạo tam thân hợp nhất là phương thức tu luyện bắt buộc sao?”
“Đúng vậy!”
Vân Trần gật đầu, y nhìn Tô Vũ rồi lại nói: “Nhưng ngươi cứ đi theo con đường của ngươi đi, đến thời khắc ngươi chứng đạo, chưa chắc quy tắc chi kiếp đã có thể làm gì được ngươi.”
Vân Trần không nhiều lời nữa.
Có một số việc chính mình không làm được, không có nghĩa là Tô Vũ không làm được, đương nhiên là vẫn rất nguy hiểm.
Nhưng có khi nào Tô Vũ không gặp nguy hiểm?
Tô Vũ không hỏi lại, hắn tiếp tục thúc đẩy lực lượng của chính mình, tiếp tục xé rách thời gian trường hà, hắn không đi tương lai, không thể đuổi theo tương lai, quá khứ mới là chân thật, hắn bắt giữ từng đạo quá khứ thân, dung nhập vào cơ thể chính mình, đó không phải tam thân, chỉ đơn thuần là mượn lực lượng quá khứ để cường hóa nguyên khí của bản thân mà thôi!
Cánh thứ hai của Cửu Diệp Thiên Liên đã tiêu hao hết, khí tức Tô Vũ lại tăng mạnh, ầm một tiếng, thất biến hoàn thành!
Máu trong ao tiếp tục thúc đẩy hắn hoàn thành bát biến, hắn vẫn còn một cánh Cửu Diệp Thiên Liên nữa, bát biến thì dễ, cửu biến thì có lẽ không đến được, nhưng cũng sẽ nhanh thôi.
Cánh Cửu Diệp Thiên Liên thứ 3 rơi vào huyết trì, Tô Vũ lại xuất hiện trong thời gian trường hà!
Trong bồn tắm bên kia, đám người Bạch Phong cũng đang hoàn thành lột xác.
Đúc thân đơn giản đến không thể đơn giản hơn.
Tài nguyên quá đầy đủ!
Bọn họ không phải tiêu hao gì, số bảo vật mà Tô Vũ để vào đó đã đủ cho bọn họ đúc thân rất lâu.
Nguyên khí lột xác cũng rất đơn giản.
Trước khi vào đây Bạch Phong chỉ là Lăng Vân nhị trọng, giờ phút này, anh không ngừng tiến bộ, không ngừng lột xác, Tô Vũ mới hoàn thành Lăng Vân thất biến thì Bạch Phong đã sắp đuổi kịp, anh mở mắt, vẻ mặt thổn thức: “Ta muốn vượt qua ngươi, Tô Vũ, tiểu tử nhà ngươi vẫn còn kém lắm!”
Anh chỉ khoe cảnh giới, không bàn thực lực, thực lực chẳng có ý nghĩa gì!
Chúng ta chỉ so cảnh giới thôi!
Không cần biết thực lực ta thế nào, nhưng cảnh giới của ta thì sắp vượt qua ngươi rồi!
Tô Vũ lười phản ứng đối với vị lão sư này của mình.
Dù ngài có là Sơn Hải cửu trọng thì ta dùng một ngón tay cũng có thể nghiền chết ngài!
Mà thôi, không cần nói ra, cứ để lão sư vui vẻ cho thỏa đi, cho anh cơ hội tự an ủi, tránh để anh tuyệt vọng triền miên rồi lại trở nên biến thái như Lam Thiên.
Qua nửa giờ, khí huyết của Tô Vũ bạo động, ầm một tiếng, khí tức cường hãn bao trùm tứ phương!
Vân Trần và Lam Thiên đều ngạc nhiên nhìn qua.
Bát biến hoàn thành!
“Hừ!”
Một tiếng hừ nhẹ vang lên, nơi xa, Tinh Nguyệt run lên, tử khí có chút tán loạn.
Tô Vũ nhanh chóng đình chỉ tu luyện.
Sau đó Dương khiếu bắt đầu hấp thu lực lượng của chính hắn, hấp thu lực lượng huyết khí, không hấp thu tử khí nữa.
Lực lượng vốn đang thúc đẩy hắn đến cửu biến đã bị hấp thu hơn phân nửa trong chớp mắt.
Tô Vũ trực tiếp ngừng hẳn quá trình cửu biến.
Lực lượng 4400 vạn khiếu!
Không dùng thêm bất cứ thứ gì, không mở Dương khiếu, đây là thực lực của bản thân Tô Vũ.
Tinh Nguyệt bị hắn hấp thu tử khí đến mức không chịu đựng nổi, Tô Vũ mà không tự duy trì nhu cầu lực lượng của Dương khiếu, Tinh Nguyệt sẽ bị hắn trực tiếp hút chết.
Tô Vũ nhảy ra khỏi huyết trì, huyết trì đã gần như khô cạn, Tô Vũ không để ý, chân đạp lên mặt đất, toàn bộ không gian tế bào thoáng chấn động.
Tinh Nguyệt tử khí tán loạn nhìn Tô Vũ, lạnh lùng nói: “Ngươi cho rằng bổn tọa không chịu đựng nổi à? Nực cười! Tô Vũ, ngươi đừng đánh giá mình quá cao!”
“Đại nhân nói phải!”
Tô Vũ đáp có lệ, giờ phút này Dương khiếu đang hấp thu lực lượng của ta, ngươi cứ mạnh miệng đi.
Hắn hoài nghi, nếu hắn còn tiếp tục hấp thu thì Tinh Nguyệt sẽ chết thật.
Không cần hoàn thành cửu biến ngay lúc này, đây chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi!
Hắn nên giải quyết vấn đề Thần khiếu trước, khai m khiếu để Dương khiếu được trung hòa, có thể đóng lại bất cứ lúc nào, sau đó mới hoàn thành cửu biến, như vậy sẽ thích hợp hơn, bằng không khi hắn hoàn thành cửu biến thì Dương khiếu sẽ mất khống chế, hoặc là khi hắn chiến đấu, Tinh Nguyệt chắc chắn sẽ bị hút chết.
Lần này Tinh Nguyệt đã trợ giúp hắn rất nhiều, giúp hắn lật ngược thế cục.
Tô Vũ hắn tuy thù dai nhưng cũng là kẻ biết ghi nhớ ân tình.
Hiện tại nếu hắn muốn giết Tinh Nguyệt thì quá đơn giản.
Hắn chỉ cần hấp thu thật nhiều tử khí, sau đó đánh nàng một quyền, có lẽ Tinh Nguyệt sẽ chết ngay tại chỗ, muốn trốn cũng không thoát, bởi vì Dương khiếu của Tô Vũ hấp thu lực lượng quá nhiều.
Tô Vũ cảm nhận được cảnh giới của mình không đủ vững chắc.
Quá mức cường đại!
Thân thể và ý chí lực hơi mất cân đối.
Lực lượng cũng hơi mất khống chế.
Hắn cần chậm rãi tu luyện điều chỉnh lại.
Tô Vũ ngẫm nghĩ, đoạn quay sang hỏi Vân Trần: “Vân Trần tiền bối, nếu chỉ đơn thuần xét về lực lượng, chỉ là lực lượng thân thể thôi, vậy thì lực lượng Vĩnh Hằng mạnh bao nhiêu?”
“Lực lượng đơn thuần?”
Vân Trần ngẫm nghĩ rồi đáp: “Thân thể chứng đạo vô địch, tam thân hợp nhất, lực lượng có thể đạt tới 3000 vạn khiếu, nếu phân tán thì lực lượng sẽ sụt giảm, không quá mạnh, mỗi thế thân chỉ có khoảng 2000 vạn…”
Đây là chuẩn vô địch đỉnh cấp, nguyên nhân có thể nghịch phạt vô địch là chỉ cần đánh tam thân chia lìa, khi ấy chuẩn vô địch có thể đánh chết vô địch.
Tô Vũ khẽ gật đầu, lại hỏi: “Lột xác không tệ thì có thể xem như Vĩnh Hằng nhất đoạn đúng không?”
“Không, là nhị đoạn.”
Vân Trần giải thích: “Kỳ thật không có nhiều Vĩnh Hằng nhất đoạn, nhất đoạn là những kẻ chứng đạo ở tiểu giới, thực lực họ không mạnh, chỉ tương đương chuẩn vô địch đỉnh cấp, lực lượng chừng 2000 vạn khiếu! Trong tình huống bình thường, chỉ cần không chứng đạo ở tiểu giới thì đều có lực lượng nhị đoạn đến tam đoạn.”
Ta hiểu rồi!
Cho nên nhất đoạn rất hiếm thấy, những kẻ đó đều là vô địch rác rưởi.
“Tăng thêm một đoạn thì tăng thêm lực lượng 1000 vạn khiếu sao?”
“Tùy tình huống, cơ bản thì là vậy.”
3000 vạn là nhị đoạn, 4000 vạn là tam đoạn?
Vậy nếu đơn thuần xét về thân thể, hiện tại Tô Vũ có lực lượng của Vĩnh Hằng tam đoạn.
Có điều vô địch mạnh là nhờ quy tắc, quy tắc thời không.
Cho nên xét ra thì Tô Vũ vẫn chưa bằng với một vị Vĩnh Hằng tam đoạn thật sự.
Nhưng dù thế thì Tô Vũ vẫn cảm thấy mình mạnh đến đáng sợ.
Nếu đối đầu với Vĩnh Hằng tầm thường, nếu hắn bất ngờ cho đối phương một quyền toàn lực thì có lẽ đối phương sẽ trực tiếp bị đánh bạo ngay đương trường.
Chương 2240: Xin Thỉnh Giáo, Rất Cấp Bách!
“Ta thật mạnh!”
Tô Vũ âm thầm cảm khái, hắn càng ngày càng lợi hại!
Lần này tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, hắn đã thu hoạch được rất lớn, đồng thời cũng mang về cho mình vô số phiền toái.
Bất quá Tô Vũ lười quản, chuyện tới đâu thì tới, lo lắng cũng không để làm gì.
Hắn nhìn thoáng qua đám người Bạch Phong bên kia, bọn họ vẫn đang chuyên tâm tu luyện, Tô Vũ không nói gì, hắn lấy ra Văn Minh Chí, Tô Vũ đưa rất nhiều máu vào Văn Minh Chí.
Lần này hắn giết quá nhiều người, cho nên có được không ít tinh huyết.
Hắn cũng thu hoạch được rất nhiều Thiên binh, ngoài ra còn có một ít tinh huyết vô địch.
Những thứ này không cần lưu lại, chúng rất dễ bị định vị, tốt nhất là phá toái hết để cường hóa quyển sách của hắn.
Tinh huyết bị hấp thu, trên Văn Minh Chí, hoa văn kim sắc càng ngày càng nhiều.
113 đạo, 114 đạo…
Đến khi tinh huyết vô địch bị hấp thu, ầm một tiếng, Văn Minh Chí kịch liệt rung động!
118 đạo kim văn!
Sau khi hấp thu vô số tinh huyết, Văn Minh Chí đã thăng cấp, bước vào đẳng cấp Thiên binh trung đoạn!
Vân Trần và Lam Thiên yên lặng nhìn, gia hỏa Tô Vũ này thực đáng sợ!
Mà Tô Vũ vẫn còn chưa kết thúc.
Hắn lấy ra 6 thanh Thiên binh, đoạn nói: “Làm phiền hai vị hãy giúp ta phá toái số Thiên binh này để ta dung nhập vào Văn Minh Chí!”
“…”
Ánh mắt Vân Trần và Lam Thiên khác thường nhìn hắn.
Má nó!
Gia hỏa này thật điên cuồng.
“Ngươi chắc chắn chưa?”
Vân Trần không nhịn được can ngăn: “Đây là Thiên binh, ngươi lại là Đúc Binh sư, dù chúng có vấn đề thì ngươi cũng có thể cải tạo mà.”
“Không cần!”
Tô Vũ cười đáp: “Tăng cường thực lực của mình mới quan trọng, Thiên binh hay vật gánh chịu đều chỉ là vật ngoài thân.
Bản thân cường đại rồi thì muốn cái gì mà chẳng có!”
Tô Vũ nói tiếp: “Hai vị tiền bối cùng giúp ta đi, bìa sách đến Thiên binh trung đẳng là đủ rồi, mấy thanh Thiên binh này dung nhập mỗi tờ một cái, ta còn không ít vật gánh chịu đây, cũng để dung nhập vào các trang sách hết.”
“Hiện tại ta đủ mạnh để có thể khống chế! Tốt nhất là từng trang đạt tới cấp bậc Thiên binh, trang bìa đạt tới cấp bậc Thần binh, vậy mới lợi hại.”
Ngay cả Lam Thiên đã biết rõ Tô Vũ giàu như thế nào mà cũng phải tò mò hỏi: “Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu vật gánh chịu?”
“Không rõ, chắc tầm 20 cái.”
Tô Vũ đáp: “Không nhiều lắm, Thiên binh cũng chỉ có 6 cái, cộng lại chỉ có 26 kiện, mà hiện tại ta đang có 301 trang sách, còn không đến một phần mười, may mà lúc trước ta dung nhập một kiện phân tán trong đây rồi, nếu hiện tại dung nhập hết thì tổng cộng là 27 kiện…”
“Đồ điên!”
Lam Thiên không nhịn được mắng: “Ta chỉ nói là mình muốn một vạn cái thôi, nhưng tên điên nhà ngươi lại làm thật!”
Ta chỉ to miệng một chút!
Còn ngươi thì sao? Ngươi làm thật, ngươi thuộc phái hành động!
Lão tử phục rồi!
Lúc này y không thấy mình điên, bởi vì y cảm thấy Tô Vũ mới là kẻ điên thật sự!
Bệnh tâm thần!
Ngươi có bệnh à?
Lão tử chỉ nói mà thôi, chứ chưa bao giờ thật sự cố gắng dung nhập một vạn vật gánh chịu, bởi vì đó là chuyện không có khả năng.
Nhưng Tô Vũ lại bảo hắn sắp dung nhập 27 kiện bảo vật vào một quyển sách.
Bệnh lắm rồi!
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Lam Thiên tiền bối, nếu ngài đã có suy nghĩ vậy thì hãy cứ làm đi.
Văn Minh Sư là những người tìm hiểu cái không biết, thăm dò tương lai, tất cả đều vì tương lai, ai biết về sau tình huống thế nào? Huống chi ta có nhiều vật gánh chịu cũng chẳng để làm gì, lão sư của ta cũng chưa dùng được.”
Dứt lời, Tô Vũ lại cười nói: “Khi cần dùng, ta cũng không sợ không có ai để giết, bởi vì vạn giới đều muốn giết ta, đời ta đã định trước sẽ phải chiến đấu không ngừng với vạn giới, thứ như vật gánh chịu vốn không thiếu đâu!”
Chắc chắn là vậy.
Hắn không chết, vạn giới bất bình, chiến đấu sẽ không dừng lại.
Tô Vũ đã thành kẻ khiến vạn giới kiêng kị.
Lực lượng sau lưng hắn cũng rất đáng sợ, bất tri bất giác, Tô Vũ đã có quan hệ với rất nhiều vị vô địch!
Tính ra thì hắn cũng là một trong các bá chủ vạn giới.
Không phải bá chủ một phương, mà là bá chủ chư thiên nằm ngoài các thế lực Thần Ma Tiên Nhân Long!
“Lần này khi ta đi ra ngoài, một khi tin tức lộ ra… Chẳng lẽ hai vị tiền bối cảm thấy ta còn con đường khác để đi ư? Có khi để giết ta, đám gia hỏa đó sẽ liên thủ diệt cả cổ thành!”
“Cho nên ta phải thật cường đại!”
Ánh mắt Tô Vũ lạnh băng, “Ta không muốn lúc nào cũng bị kẻ khác bức bách, bị kẻ địch chặn trong cổ thành, bọn họ không tới tìm ta, sớm hay muộn ta cũng muốn giết tới cửa, nhặt xác cả đám!”
Văn Minh Chí trong tay hắn rung lên, có vẻ rất kích động.
Tô Vũ phì cười, hết sức vui vẻ, vừa vuốt ve gáy sách vừa nói: “Đừng nóng vội, thi thể vạn tộc vẫn đang còn chờ chúng ta đi thu thập, Tô Vũ ta muốn ngươi chết canh ba, không ai có thể sống đến canh năm! Yên tâm đi!”
Văn Minh Chí lại rung lên một lúc rồi mới dừng lại.
Tô Vũ bắt đầu phá hủy Thiên binh và vật gánh chịu.
Trước đây hắn không có thực lực làm vậy, hiện tại hắn đã có đủ thực lực để làm, hơn nữa bây giờ còn được hai người Vân Trần hỗ trợ.
Rất nhanh, từng trang sách họa đã dung nhập vật gánh chịu hoặc Thiên binh vào.
Các đại tộc Thần Ma Tiên Long Minh đều được dung nhập vật gánh chịu, bởi vì mấy tộc này có rất nhiều cường giả, nếu trang sách không đủ cường đại thì không được, chỉ khi cường đại rồi thì mới có thể trấn áp.
Ầm ầm ầm!
Các trang sách bắt đầu thăng cấp.
Hơn 20 trang sách nhanh chóng thăng cấp tới Địa binh đỉnh cấp.
Hình chiếu hư ảnh cũng đang tự cường hóa.
Trong trang sách thuộc về Tiên tộc, hư ảnh Tiên tộc đã đạt tới Nhật Nguyệt thất trọng!
Quá đáng sợ!
Chỉnh thể Văn Minh Chí cũng đang thăng cấp, đến khi Tô Vũ mệt mỏi thở hồng hộc dừng lại thì Văn Minh Chí đã hiện ra 126 đạo kim văn, sau đó ầm một tiếng, đạo kim văn thứ 127 chính thức xuất hiện!
Thiên binh cao đẳng!
Chỉ là mới chạm ngưỡng, thế nhưng Văn Minh Chí cũng đã cực kì cường đại.
Thiên binh cao đẳng!
Một vài cường giả cổ xưa còn không có Thiên binh như vậy.
Hai thần văn “Văn – Minh” cũng cường hóa theo tốc độ binh khí thăng cấp.
Cuối cùng, Tô Vũ chỉ còn để lại một giọt tinh huyết vô địch, đó là tinh huyết của Cổ Tru, là tinh huyết người sống.
Tô Vũ không vội hấp thu, bởi vì nó còn hữu dụng.
Lần sau khi gắn gặp vị vô địch này thì có lẽ sẽ có chỗ dùng đến, có thể đập nát làm chấn động thân thể gã, sau đó xử lý gã!
“Quá mạnh!”
Tô Vũ cảm khái, quần áo trên người hắn biến mất, áo bào trắng nháy mắt xuất hiện, tay hắn cầm một quyển sách, tóc dài tung bay, giờ phút này cả người Tô Vũ toát ra khí tức vô cùng thần thánh.
Tô Vũ hơi chắp tay, nụ cười tươi như gió xuân, “Hai vị đạo hữu, hữu lễ!”
“…”
Vân Trần và Lam Thiên không tự chủ được muốn tiến lên thân cận, rồi lập tức lại cảm thấy kinh hãi.
Bọn họ rung động nhìn chằm chằm Tô Vũ, chỉ cảm thấy thiên hạ này không được thái bình, hiện tại kẻ điên này trông có vẻ quá bình thường!
Khiến kẻ khác muốn cùng hắn tâm sự mộng tưởng, nói chuyện tương lai!
“Tô Vũ…”
Lam Thiên u oán: “Ngươi có thể dạy ta cách biến thái thế nào để khiến kẻ khác cảm thấy ngươi không biến thái, ngược lại còn rất thân thiện hay không?”
Xin thỉnh giáo!
Online chờ, rất cấp bách!
Ta biến thái bị mọi người bài xích, các ngươi cho ta biết, phải biến thái thế nào thì mọi người mới không bài xích?
Bỗng nhiên Lam Thiên có chút tự ti, ta và mọi người xung quanh không hợp nhau, hóa ra là bởi vì ta chưa đủ biến thái như tiểu Tô Vũ này!
Tô Vũ tươi cười: “Lam Thiên tiền bối nói đùa, người đọc sách, minh tính hữu lễ, trời sinh đã khiến kẻ khác muốn thân cận, đọc sách nhiều ắt sẽ giải quyết được vấn đề của tiền bối.”
Dứt lời, hắn mở Văn Minh Chí ra, lật đến trang Tiên tộc, viết lên đó: “Vạn tộc có Tiên vương, tên là Huyền Hách, Vĩnh Hằng ngũ đoạn, thiện thiên kích chi pháp…”
Giờ khắc này, vẻ mặt hắn vô cùng thành kính khi viết mộ chí về Huyền Hách.
Tô Vũ vừa viết vừa lẩm bẩm: “Không, ta còn thiếu một thứ, thiếu một cây bút, người đọc sách mà dùng tay viết chữ thì quá mức lôi thôi, ta cần một cây Thần bút!”
Kẻ điên!
Lam Thiên lại chửi thầm trong lòng, ngươi là người điên, nhưng nhìn ngươi viết chữ, ta lại muốn thân cận với ngươi, thật đáng sợ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Khánh Dư Niên [Dịch] Khánh Dư Niên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Khanh-Du-Nien-SE-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thôn Phệ Tinh Không [Dịch] Thôn Phệ Tinh Không](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thon-Phe-Tinh-Khong-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)


