1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 449 : Chưa Bao Giờ Từ Bỏ (c2241-c2245)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 449 : Chưa Bao Giờ Từ Bỏ (c2241-c2245)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2241: Chưa Bao Giờ Từ Bỏ

Tô Vũ ghi lại tên một vài đại nhân vật, công pháp am hiểu, cảnh giới cấp bậc.

Không bao lâu sau, trang sách Tiên tộc đã bị hắn ghi kín.

“Vẫn còn thiếu!”

Trang sách thuộc về Tiên tộc xem như đầy đủ hoàn thiện nhất trong số các trang của các tộc còn lại, nhưng vẫn thiếu không ít.

Thiếu Đằng Không, dưới Đằng Không, cũng thiếu vô địch.

Bên phía Thần tộc, Tô Vũ còn đang trấn áp, tạm thời chưa giết.

Về phần Ma tộc thì không biết Huyết Hỏa Ma vương đã chết chưa, Ma Đa Na còn sống không?

Tô Vũ không quá rõ ràng.

Chết thì chết thôi, nếu không chết thì phải cảm khái là khí vận của gã quá may mắn.

Có khả năng Ma Đa Na không ở cùng Huyết Hỏa Ma vương.

Hai kẻ này không tính là cùng một phe, với tính cách của Ma Đa Na, Tô Vũ cảm thấy xác suất gã trốn trong bí cảnh của Huyết Hỏa Ma vương không lớn.

Trước đó gia hỏa này đã chuẩn bị đi lên tầng 8, sau đó không thấy gã đâu, không biết có phải đã tự đi trước rồi không.

Gã nói là sẽ giúp Tô Vũ cướp lấy Cửu Diệp Thiên Liên, nhưng sau đó đại chiến quá nhiều, Đại Tần vương xuất hiện, có lẽ tên kia chạy rồi.

“Còn có bộ trưởng Thiên bộ, không biết lão đã chết chưa.”

Tô Vũ thầm nghĩ, đối với vị này… cảm xúc của hắn rất khó nói.

Giao tình thì không có.

Lão chết hắn cũng không đau lòng.

Nhưng đối phương đã ép điên chính mình, dù thế nào thì hắn cũng có chút tiếc hận, vất vả lắm mới tu luyện tới cấp độ này, vậy mà ở thời khắc mấu chốt lại để tam thân xung đột, nói thật, dù lão giúp Nhân tộc hay giúp Ma tộc, thì khi đó, một vị Vĩnh Hằng cửu đoạn đủ để thay đổi cả chiến cuộc.

Nhưng lão lại tự mình xung đột.

Đây mới điểm đáng tiếc nhất, bằng không thì rất có khả năng Cửu Diệp Thiên Liên đã bị lão cướp đi.

“Tam thân pháp!”

Tô Vũ lẩm bẩm, khép lại trang sách, nhược điểm của tam thân pháp rất rõ ràng, nhưng xem ra hiện tại mọi người chỉ có thể đi theo con đường ấy.

Không nói đâu xa, Lam Thiên và Vạn Thiên Thánh đều muốn đi theo con đường khác nhưng tương lai quá mờ mịt, tạm thời không thấy có dấu hiệu khả quan gì về con đường bọn họ muốn đi!

Đang nghĩ ngợi, bên tai hắn chợt vang lên thanh âm của Tinh Nguyệt: “Tô Vũ, bổn tọa phải đi rồi!”

Tô Vũ quay đầu nhìn về phía Tinh Nguyệt, khẽ cười bảo: “Đại nhân đừng nóng vội, nếu Quy Nguyên đao đã bị phá hủy hoặc bị lấy đi, đại nhân có thể rời đi bất cứ lúc nào, nhưng nếu không phải vậy, giờ ngài trở về thì sẽ gặp nguy hiểm.”

Dứt lời, hắn lại thuyết phục: “Khó có được cơ hội thế này, chúng ta không vội, ngoài thông đạo Tử Linh ra thì cũng không phải là không còn đường nào khác để đi.

Ta sẽ nghĩ cách, đại nhân yên tâm!”

Không đi đường này thì đi đường khác, ví dụ như truyền tống trận, Tô Vũ đang tự ngẫm xem nửa tháng nữa mình sẽ ra ngoài như thế nào.

Tô Vũ lại nói: “Ta muốn lên tầng 8 nhìn xem, có lẽ còn người sống trên đó, vả lại ta cũng muốn đi tìm mấy người Liễu lão sư, nhìn xem bọn họ có cần hỗ trợ gì hay không.”

Hắn sẽ lên tầng 8.

Liễu lão sư và sư tổ chỉ là Nhật Nguyệt yếu ớt mà lại chạy loạn khắp nơi, chẳng lẽ không sợ chết hay sao?

Vân Trần chần chờ, “Ngươi muốn đi tầng 8 ư?”

“Phải, đi xem thôi!”

Tô Vũ mỉm cười, “Cho nên mọi người bên này vẫn phải phiền Vân Trần tiền bối chiếu cố.”

Dứt lời, hắn liền hỏi Lam Thiên: “Lam Thiên tiền bối, lần này ngươi tới Tinh Vũ phủ đệ có nhiệm vụ gì? Hay chỉ đơn thuần tới xem náo nhiệt?”

“Nghĩa là sao?”

Tô Vũ liền nói: “Hiện tại tiền bối không quá coi trọng bảo vật đúng không?”

“Cửu Diệp Thiên Liên là chí bảo!”

“Tiền bối không muốn nói thì thôi.”

Lam Thiên cười rộ lên, sau đó y nghiêm túc nói: “Được rồi, cũng không phải là không có việc gì, kỳ thật ta cũng muốn lên tầng 8, lần này Thiên Thánh bảo ta vào đây chủ yếu là muốn ta lên đó.

Thiên Thánh biết một vị cường giả thượng cổ từng sinh tồn tại đây, muốn ta tìm đường ra cho tương lai…”

“Ai?”

“Văn vương.”

“Không biết.”

Quả thực Tô Vũ không biết, cũng không quen, chưa từng nghe nói tới.

Lam Thiên cũng không quá quen thuộc, y giải thích: “Nghe nói là một đại nhân vật, đại nhân vật Văn Minh đạo, tình huống cụ thể thế nào ta cũng không rõ, chỉ biết Văn Minh Sư tới Nhật Nguyệt chính là cực hạn, Vĩnh Hằng khó cầu.

Thiên Thánh muốn ta đi xem có tìm được gì hay không, con đường phía trước khó đi, hết cách rồi!”

Y thở dài một tiếng.

Con đường phía trước khó đi.

Vạn Thiên Thánh có mạnh không?

Rất mạnh!

Vạn Thiên Thánh không chứng đạo, nhưng thực lực hiện tại áng chừng ở Vĩnh Hằng tứ đoạn, cho nên ông có thể đánh vô địch, vô cùng cường hãn.

Nhưng cũng chỉ đến thế.

Đối với Vạn Thiên Thánh mà nói thì như vậy là không đủ, hiện tại ông chỉ mạnh tương đương Hạ Long Võ, thậm chí có lẽ còn yếu hơn một chút.

Hạ Long Võ đã đánh bại được một vị Vĩnh Hằng ngũ đoạn, y còn đang tiến bộ, mà Vạn Thiên Thánh lại không có đường để đi!

“Văn vương?”

Tô Vũ lẩm bẩm: “Văn vương sẽ biết sao? Phủ trưởng có nói cụ thể đó là ai hay không?”

“Không, hắn cũng không rõ, nhưng hắn chấp chưởng Đại Hạ Văn Minh học phủ nhiều năm, còn từng học ở Cầu Tác cảnh, luận đạo cùng rất nhiều cường giả, hắn đoán có lẽ truyền thừa đa thần văn nhất hệ chúng ta đến từ mạch Văn vương…”

“Đợi đã!”

Tô Vũ ngạc nhiên, “Sao lại là truyền thừa đa thần văn nhất hệ chúng ta? Lam Thiên tiền bối, ngài truyền thừa cải tạo hệ mà!”

Lam Thiên bình thản đáp: “Ta cũng là đa thần văn nhất hệ, 10 thần văn trở lên chính là đa thần văn hệ rồi! Từ lúc còn niên thiếu ta đã phác họa xong, sau đó lười học tiếp thôi, còn chuyên ngành của ta mới là cải tạo hệ!”

“…”

Vân Trần khẽ thở dài, “Thiên phú của ngươi không tồi, đáng tiếc…”

Lam Thiên ngắt lời: “Không có gì đáng tiếc, ta cảm thấy ta hiện tại rất tốt.”

Vân Trần không nói nhiều.

Y là sư huynh của Vạn Thiên Thánh, trên thực tế là lão sư, nếu tính bối phận thì y cùng thế hệ với Lam Thiên, còn thực tế thì là thế hệ trước Lam Thiên.

Lam Thiên tươi cười, “Tiểu Tô Vũ, cùng đến tầng 8 không? Những người này ở lại đây sẽ an toàn hơn.”

“Tiền bối có thể lên sao?”

“Đương nhiên!”

Lam Thiên dùng tư thế lan hoa chỉ vén tóc qua tai, nở nụ cười diễm lệ nói: “Không có chỗ nào mà ta không đi được…”

Cười đến nỗi khiến Tô Vũ nổi da gà!

Biến thái!

Tô Vũ lại nói: “Tiền bối, lúc trước ngài vẫn luôn kêu oan…”

Lam Thiên điểm tay lên trán Tô Vũ, “Không phải ngươi nói đó là bằng hữu của ngươi à? Còn không rõ tình huống sao?”

Được rồi, quả nhiên Lam Thiên cũng biết một ít.

Tô Vũ gật đầu, “Phương pháp phân thân của tiền bối… rất lợi hại! Dù ta không ra tay, nhưng nếu tiền bối chịu thêm chút ủy khuất nữa thì có lẽ vị kia cũng sẽ xuất hiện, có điều cố gắng đừng kinh động vị kia, quá nguy hiểm!”

“Đương nhiên, không thấy hiện tại ta không hô hào oan uổng nữa à?”

Lam Thiên miễn cưỡng nói đùa, ta thảm quá, nhưng ta không nói, ta sợ, ai biết được tên kia lại mạnh như vậy.

Hiện tại địch nhân đều chết hết rồi, ta mà hô hào ủy khuất thêm chút nữa, lỡ đâu khiến vị kia xuất hiện thì biết làm sao?

Lam Thiên biết rõ đó chẳng phải là bằng hữu gì của Tô Vũ cả, đó chỉ là một oan hồn của Tinh Vũ phủ đệ, không phân địch ta, không nên trêu chọc thì hơn.

Tô Vũ quay đầu nhìn thoáng qua mọi người còn đang ngâm mình, hắn liền để lại một cái nhẫn trữ vật, bên trong là một ít Thiên Hà cát, Thủy Ngưng châu và Long Huyết quả.

Tô Vũ đưa nhẫn trữ vật cho Vân Trần, đoạn nói: “Làm phiền tiền bối chuyển giao cho sư phụ ta, nếu có thể tự rời đi thì hãy tranh thủ rời khỏi nơi này, dù đi thông đạo chính quy ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm nhưng vẫn tốt hơn là đi cùng ta.”

Tô Vũ ngẫm nghĩ một lúc lại dặn dò: “Đúng rồi, khi tiền bối ra ngoài thì hãy nói tất cả mọi chuyện đều là do ta làm, tiền bối hãy nhắc nhở đám gia hỏa Nhân tộc còn sống, chuyện của Đại Tần vương không được nhiều lời, cứ nói là do ta cấu kết cùng Tử Linh là được!”

“Ta cũng sẽ nói qua với các vị tiền bối khác trước, ta không sợ gì cả, vạn tộc dám gây sự với ta thì cứ việc thử xem! Đại Tần vương trọng thương, không nên lộ diện thì hơn!”

Nói đến đây, hắn lại nhìn thoáng qua đám người Bạch Phong rồi dặn y: “Có khả năng ta sẽ trở về thông qua Tử Linh giới, mọi việc cứ đẩy lên người ta, không sao cả, nếu không được thì đẩy cho Lam Thiên tiền bối…”

Lam Thiên phẩy tay, “Ta quá yếu, bọn họ không tin đâu.”

“Tin, không phải tiền bối chưa chết sao?”

Tô Vũ trêu chọc, Vân Trần muốn nói lại thôi, sau cùng vẫn mở miệng: “Tử Linh giới rất nguy hiểm, tuy rằng ngươi và… Một vài Tử Linh có quan hệ không tồi, nhưng đích thân đến Tử Linh giới vẫn quá nguy hiểm.”

Tô Vũ đáp: “Không sao! Kẻ tài cao thì gan cũng lớn, Tô Vũ ta từ giai đoạn dưỡng tính đã dám đến Tinh Lạc sơn một chuyến, mà nay tới trình độ này rồi, Tử Linh giới mà thôi, có gì không dám đi?”

“Ta hộ tống ngươi…”

“Không cần!”

Tô Vũ nói: “Vân tiền bối mạnh mẽ như vậy, khí huyết quá nặng, chỉ một mình ta đi thì mới thích hợp, những người khác đều không ổn!”

“Vậy…”

Tô Vũ không muốn nói thêm nữa, hắn nhanh chóng bước đến khe hở trên giới vách tường.

Lam Thiên cười ha hả đuổi kịp, Tinh Nguyệt lạnh mặt cũng đi theo ra ngoài.

Phía sau, Vân Trần thở dài một tiếng, nhìn đám người Bạch Phong lại nhìn nhẫn trữ Tô Vũ đưa cho y, bất giác cảm thấy nặng nề.

Đa thần văn nhất hệ chỉ mang đến tai họa cho Tô Vũ.

Nhưng Tô Vũ chưa bao giờ từ bỏ một mạch này.


Chương 2242: Nghiệm Chứng Thân Phận

Tầng 7, cửa thông đạo Tử Linh giới.

Tô Vũ, Lam Thiên và Tinh Nguyệt đạp không đến đây, Tô Vũ im lặng cảm ứng, thần văn chữ “Máu” thổi quét tứ phương, trong hư không, từng sợi máu mỏng manh dần dần ngưng tụ.

Có kẻ rất mạnh đã chết!

Lão Chu không thèm để ý tới những thứ tầm thường này nên dĩ nhiên máu vẫn còn nguyên đó, không bao lâu sau, một giọt máu dần dần thành hình.

Ma tộc!

Tô Vũ nhướng mày, hắn có tinh huyết Tiên tộc, cũng có của Thần tộc, nhưng đây là giọt tinh huyết vô địch Ma tộc đầu tiên hắn đạt được, không tồi, vậy mà ngưng tụ được một giọt tinh huyết vô địch.

Tô Vũ gọi Cục lông nhỏ ra ngoài, bảo nó: “Đi xem thử xem có vật gánh chịu nào còn sót lại hay không!”

Ban nãy Tô Vũ đã dùng toàn bộ vật gánh chịu.

Có tiền thì tùy hứng!

Chính mình cường đại mới là căn bản, hiện tại hắn mà quăng Văn Minh Chí ra ngoài, vô địch có thể tranh nhau tới vỡ đầu.

Đương nhiên không phải Tô Vũ không giữ lại chút gì.

Hắn vẫn còn chưa dùng tới hai cây Long Huyết thụ.

Cây nhỏ không thể làm vật gánh chịu, nhưng cây lớn thì không thành vấn đề.

Hắn giữ lại là để phòng ngừa cho một vài tình huống nào đó sau này.

Cục lông nhỏ không mấy tình nguyện, nhưng vẫn nghe lời bay đi đánh hơi, vật gánh chịu cũng rất thơm.

Không bao lâu sau, Cục lông nhỏ đã trở lại, trên đỉnh đầu có một chiếc lá xanh mượt.

Vậy mà cảm giác còn có sinh cơ!

“Đây là cái gì?”

Tô Vũ ngạc nhiên, đây là vật gánh chịu sao?

Lam Thiên kiến thức không cạn, nhìn thoáng qua đã phán đoán: “Có thể là lá kiến nguyên mộc thượng cổ, nghe đồn thời đại thượng cổ có một gốc kiến nguyên mộc rất lớn, vô cùng kiên cố, lá cây có thể dùng làm vật gánh chịu, không biết có phải cái này hay không.”

Tô Vũ kinh ngạc, lá cây mà cũng có thể làm vật gánh chịu ư?

Một cái cây sẽ có vô số chiếc lá.

“Lợi hại như vậy?”

“Nghe đồn mà thôi!”

Lam Thiên nhìn lá cây trên đầu Cục lông nhỏ, đoạn nói: “Chưa chắc đã là thật, dù là thật thì cũng không có khả năng mỗi mảnh lá đều là vật gánh chịu.”

Tô Vũ hiểu rồi, xem ra cũng giống như lông mũi của lão Chu, không phải sợi nào cũng đều là vật gánh chịu.

Tô Vũ cất vào nhẫn trữ vật, xong xuôi liền tiếp tục đi tới cửa vào Tử Linh thông đạo, lúc bấy giờ xung quanh không có một đầu Tử Linh nào.

Hình như quy tắc nơi đây đã bị phá hủy!

Tinh Nguyệt quan sát một vòng thông đạo Tử Linh, mở miệng nói: “Hiện tại mà rời đi bằng đường này chính là lựa chọn tốt nhất, không ai chú ý tới nơi này.”

Tô Vũ không cho là đúng, “Ngài nghĩ quá đơn giản! Chắc chắn hiện tại phía bên kia đang có vô số Tử Linh nhìn chằm chằm vào lối đi, ngài mà tùy tiện tiến vào, cẩn thận kẻo bị xé thành trăm ngàn mảnh nhỏ!”

Tinh Nguyệt hồ nghi nhìn hắn: “Sao ngươi biết?”

Vớ vẩn!

Tô Vũ cạn lời, biến cố bên đây lớn như vậy, chắc chắn Tử Linh sẽ hay tin mà mò tới, đầu óc ngươi sao lúc có lúc không vậy?

“Đại nhân chờ ở đây đi, đừng chạy loạn, ta sẽ cố gắng mang đại nhân đi theo lối thông đạo truyền tống ra ngoài, bên này tuyệt đối không an toàn!”

“Hừ!”

Tinh Nguyệt hừ lạnh, Tô Vũ không nói nhiều, rất dễ lý giải suy nghĩ của Tinh Nguyệt, nàng hừ lạnh như thế nghĩa là đã đồng ý.

Ánh mắt hắn nhìn về phía thông đạo tầng 8, tức thì ngạc nhiên, thông đạo đâu?

Kỳ quái!

Lúc trước có lối vào ở đây mà, giờ đâu rồi?

Sao lại không thấy nữa?

Hắn bay lên, Lam Thiên cũng nhanh chóng đuổi kịp, hai người tìm một hồi trong không trung vẫn không phát hiện.

Tô Vũ nhíu mày, hắn bỗng lấy ra một tấm thành chủ lệnh, kích phát thành chủ lệnh, trầm giọng nói: “Thành chủ Hồng Mông thánh thành Tô Vũ, có việc trở về hội nghị báo cáo công tác, xin hãy mở ra thông đạo tầng 8!”

Hư không an tĩnh một hồi.

Một lát sau, một cánh cửa chần chờ chậm rãi xuất hiện.

Sau khi xác định tầng 7 an toàn, lúc này mới mở ra toàn bộ.

Một thanh âm máy móc vang lên: “Nghiệm chứng thân phận!”

Một lát sau, một đạo quy tắc lực lượng quét trên người Tô Vũ, khi càn quét đến biển ý chí, dường như nó muốn quét cả Cục lông nhỏ, nhưng quét phải Văn Mộ bia bên ngoài biển ý chí, lực lượng quy tắc bỗng nhiên bị quấy nhiễu.

Sau đó, trong hư không truyền đến âm thanh máy móc: “Chủ nhân bốn thành Hồng Mông, Tinh Hồng, Vũ Hồng, Vân Tiêu, người trông coi Văn Mộ, quyền hạn cấp 4, cấm vào khu vực cao hơn 3 cấp!”

Tô Vũ sửng sốt.

Đoạn trước không vấn đề gì, đoạn sau là sao?

Người trông coi Văn Mộ?

Văn Mộ… Văn Mộ bia?

Văn vương… Lẽ nào Văn Mộ bia là mộ của Văn vương?

Giữ Văn Mộ bia thì chính là người trông coi Văn Mộ ư?

Tô Vũ kinh ngạc, quyền hạn cấp 4 là cái gì?

Cấp 1 là cao nhất ư?

Còn nữa, âm thanh này là của quy tắc hay là người sống?

Tô Vũ tò mò hỏi: “Tiền bối là quy tắc hay là người sống?”

“Không thể phụng cáo!”

“…”

Tô Vũ cạn lời, đáp như vậy làm hắn cảm thấy hơi giống người sống.

Nói thật, người sống thì… quá khủng bố!

Khiến ta không dám đi vào nữa!

Ngay sau đó, Lam Thiên đứng bên cạnh hắn, cười tủm tỉm nói: “Viện trưởng Lam Thiên của thư viện Thiên Đạo Nhân cảnh, trở về hội nghị báo cáo công tác!”

Tô Vũ kinh ngạc, má nó, cái gì nữa đây?

Lực lượng quy tắc cũng quét qua người Lam Thiên, sau đó âm thanh máy móc lại vang lên: “Viện trưởng thư viện Thiên Đạo, quyền hạn cấp 7!”

“…”

Lam Thiên không phục: “Sao có thể?! Ta là viện trưởng thư viện Thiên Đạo! Tô Vũ còn là cấp 4, sao ta lại là cấp 7?”

Không ai để ý tới.

Lam Thiên vẫn không phục: “Ta biết đến thư viện Thiên Đạo từ trong sách, thời đại thượng cổ, đó là đại thư viện của Nhân tộc, là cơ cấu dạy học và giáo dục, theo lý thuyết thì không thể nào kém hơn Hầu gia đúng không? Sao ta chỉ là cấp 7, ngươi nghe cái tên này xem, bá đạo khí phách lắm đúng không?”

Không ai đáp lời.

Ánh mắt Tô Vũ khác thường nhìn về phía Lam Thiên: “Tiền bối, quyền hạn của ngài thấp lắm à?”

Lam Thiên hừ một tiếng!

“Vô nghĩa, nghe là biết rồi, có khả năng cấp 1 cao nhất, thế cấp 7 không thấp sao?”

Tô Vũ nhún vai, hắn cũng đang nghi hoặc, quyền hạn của hắn là cao hay thấp?

Vị trí thành chủ Hồng Mông thành chắc là không thấp đúng không?

Mấu chốt là quyền hạn cấp 4 này là nhờ vai trò thành chủ, hay vì là người trông coi Văn Mộ?

Không biết được!

Tô Vũ biết quá ít về thời thượng cổ.

Còn nữa, tầng 8 do lực lượng quy tắc vận hành hay là người sống, Tô Vũ cũng không biết.

Hắn chỉ biết rằng mình phải kiềm chế.

Có vẻ sẽ rất nguy hiểm!

Tô Vũ nhìn thoáng qua thông đạo đen như mực, lại nhìn Tinh Nguyệt phía sau, hắn dặn dò: “Đại nhân ở đây chờ ta, đừng chạy loạn!”

“Hừ!” Tinh Nguyệt không vui: “Ngươi đang ra lệnh cho ta đấy à?”

“Không đâu!” Tô Vũ dỗ dành: “Ta muốn nói là, ta đi làm việc cho đại nhân, đại nhân ở đây chờ tin tức tốt của ta là được, ta sẽ trở lại sớm thôi!”

Tinh Nguyệt lười phản ứng hắn.

Tô Vũ cười một tiếng, sau đó tiến vào thông đạo.

Hắn cùng Lam Thiên bước vào thông đạo đen như mực, một lát sau, trước mắt sáng ngời, bọn họ đã xuất hiện trong một đại điện.

Đại điện vô cùng trống trải!

Bên tai hai người lại vang lên thanh âm máy móc: “Chờ tuyên triệu, không được tuyên triệu thì không thể xông loạn!”

“…”

Tô Vũ cạn lời, thiệt hay giả?

Người tầng 8 chết sạch rồi đúng không, bây giờ còn phải chờ tuyên triệu, ai sẽ tuyên triệu ta?

Đùa à?!

Hắn vừa định mắng, Lam Thiên bỗng hít hít ngửi ngửi, đè tay Tô Vũ, chỉ vào một dấu vết đã khô trên mặt đất, truyền âm nói: “Tiểu tử, hình như là máu, còn khá mới!”

Tô Vũ nhướng mày, nhanh chóng truyền âm cho cục lông trong đầu: “Ngửi xem là máu của ai!”

Cục lông nhỏ không tình nguyện, gần đây Hương Hương chỉ bắt nó làm việc, không cho nó cái gì, nó chẳng có động lực gì cả.

Nó ngửi ngửi, sau đó lười biếng nói: “Hình như là cái kia… Ma vương có chữ Huyết, Huyết Hỏa à? Chắc là gã!”

Nó yếu xìu nói!

Trong lòng Tô Vũ khẽ động, Huyết Hỏa?

Huyết Hỏa chưa chết?

Tô Vũ nhíu mày, gã là Vĩnh Hằng cửu đoạn, không dễ chọc!

Gia hỏa này còn chưa chết sao?

Quả nhiên tới cấp bậc như vậy rất khó giết, vậy mà lão Chu cũng không giết được gã!


Chương 2243: Đề Phòng Lẫn Nhau

Lúc bấy giờ, đại điện lớn chìm trong hắc ám.

Hình như bốn phía đều là hư không vô tận.

Cũng không biết là ai kiến tạo cái nơi quỷ quái này, chẳng lẽ năm xưa người tới yết kiến đều phải chờ ở đây?

Thật thảm!

Quá quan liêu!

Cường giả có thể tới đây đều là đại nhân vật, vậy mà phải chờ ở địa phương tối tăm mịt mờ này.

Tô Vũ im lặng, thần văn chữ “m” phát động, che lấp bản thân, sau đó hắn dung nhập vào mặt đất, biến mất không thấy, hóa thành cái bóng của Lam Thiên.

Lam Thiên không được tự nhiên, truyền âm cho hắn: “Ngươi làm ta áp lực quá, tiểu tử, ta cứ cảm thấy ngươi sẽ đột kích giết ta!”

“Sao lại vậy được, ta không phải loại người đó!”

“Phải!”

“Không phải!”

“Chắc chắn là phải!”

“…”

Thôi, Tô Vũ lười tranh cãi với y.

Lam Thiên đi dọc theo vết máu, phán đoán phương hướng rồi nhanh chóng di chuyển về một phía trong bóng đêm.

Nếu quan sát từ tầng 8, tòa đại điện này đứng lặng ở một góc.

Góc này không thu hút, nhưng rất lớn.

Tầng 8, vô số phủ đệ san sát, vô cùng rộng rãi, chiếm diện tích lớn đến kinh người.

Có điều kể ra nơi đây được quy hoạch rất khoa học, vô số cung điện chạy dài mấy trăm dặm hợp thành một tòa cung điện thật lớn, quanh cung điện không có tường viện, chỉ có từng pho tượng khổng lồ được điêu khắc theo các hình dạng sinh vật bất đồng.

Có sư tử oai phong, có Hống dữ tợn, có Phượng Hoàng giương cánh muốn bay, có cự long đằng vân giá vũ, có tiên nhân chân đạp tường vân, có Thần Ma mạnh mẽ…

Bốn phương tám hướng được 99 pho tượng vây kín kẽ, phong tỏa toàn bộ cung điện, dưới mỗi pho tượng là một cửa cung đang đóng.

Trên không trung có dấu vết đại trận mơ hồ, phía trên đại trận, dường như có một người đang ngồi xếp bằng trấn áp vĩnh thế.

Trên bầu trời cung điện, hai ý chí chi văn khổng lồ đang huyền phù.

Vạn Giới!

Đúng vậy, Vạn Giới.

Chỉ có hai chữ này.

Quanh cung điện, các tòa phủ đệ huy hoàng xây bao quanh.

“Văn Vương phủ”

“Võ Vương phủ”

“Chiến Vương phủ”

“Bình Vương phủ”

“Thần Hoàng phủ”

“Ma Hoàng phủ”

“Tiên Hoàng phủ”

“…”

Từng tòa phủ đệ san sát, Bán Hoàng thượng cổ các tộc tuy là Bán Hoàng nhưng thực tế cũng là Hoàng, cho nên phủ đệ của bọn họ được gọi là Hoàng phủ, phủ của Nhân vương là Vương phủ.

Ngoài Vương phủ và Hoàng phủ thì còn một ít Hầu phủ.

Trong đó có một phủ đệ không quá lớn, đề biển là —— Giám Thiên Hầu phủ.

Xa hơn nữa là một vài phủ đệ của các tướng quân phong hào danh khí không nhỏ.

Tầng 8 chỉ có phủ đệ của những người này, thấp nhất cũng là tướng quân phong hào, chỉ những người như vậy mới có tư cách khai phủ ở tầng 8.

Hơn nữa, phủ tướng quân phong hào đều là chỗ ở của cường giả đỉnh cấp.

Còn có một vài Hầu gia không khai phủ ở tầng 8 mà là tầng 7.

Tầng 7 còn có một tòa Vương phủ, đó là Cung Vương phủ, cũng là tòa Vương phủ duy nhất ở tầng 7, nơi trấn áp thông đạo Tử Linh.

Vòng ngoài của những phủ đệ này mới là tòa đại điện mà hai người Tô Vũ đang đứng.

Dường như có một cánh cửa đang đứng lặng bên ngoài, chỉ khi đi qua đó thì mới có thể đi tới chỗ các phủ đệ, tiến vào vạn giới cung.

Trong lúc hai người Tô Vũ đang tìm lối ra, bên ngoài cung điện, gần một cánh cửa nối thẳng bạch ngọc đại đạo nơi xa, lúc này trên bạch ngọc đại đạo có vài người đang giương cung bạt kiếm nhìn nhau.

Liễu Văn Ngạn và Hồng Đàm cảnh giác nhìn về phía đối diện, mà bên kia, Ma Đa Na và Huyết Hỏa Ma vương đứng cách nhau một khoảng, cũng đang nhìn chằm chằm hai vị Nhân tộc.

Một bên khác là Trường Hà Mệnh tộc, Trường Hà đã sớm biến mất, Tô Vũ vốn không để ý, không ngờ đối phương lại ở tầng 8.

Còn một người nữa mang mặt nạ nửa kim sắc, đó là biểu tượng tượng trưng cho Liệp Thiên các, điểm xuyết nửa kim sắc, nếu Tô Vũ nhìn thấy chắc sẽ nhận ra, đây là tiêu chí của trưởng lão chấp pháp, cũng là vị chuẩn vô địch cảnh.

Liệp Thiên các có 9 vị trưởng lão chấp pháp, đại trưởng lão là vô địch, tam trưởng lão và bát trưởng lão đã bị Chu Thiên Phương giết chết, vị này chính là một trong số các trưởng lão còn sống.

Cách đó không xa, một lão nhân cả người ánh vàng rực rỡ đang nhe răng cười, hàm răng kim sắc, đó là người của Chư Thiên Vạn Bảo Lâu, người dưới trướng Đa Bảo tướng quân.

7 người!

Tầng 8 có tổng cộng 7 vị này đang hội tụ.

Sắc mặt mọi người đều ngưng trọng.

Khi nhìn thấy Huyết Hỏa Ma vương, sắc mặt bọn họ càng thêm khó coi, không ngờ vị này lại tới đây, không phải Huyết Hỏa Ma vương nên ở tầng 7 cướp bảo vật sao?

Chạy tầng 8 tới làm gì?

Tầng 8 tuy có nhiều cơ duyên nhưng cũng rất nguy hiểm.

Tại đây rất dễ chết.

Dưới vô địch liều mạng là bình thường.

Nhưng vô địch tới đây liều mạng thì không bình thường chút nào.

Huống chi gã đã là Vĩnh Hằng cửu đoạn, quyết định tới đây rõ là ngớ ngẩn, quá dễ chết, vả lại chắc chắn gã sẽ chướng mắt đồ tốt vòng ngoài, đồ tốt vòng trong thì không lấy được, còn không bằng ở lại tầng 7 cướp đoạt Cửu Diệp Thiên Liên.

Huyết Hỏa Ma vương cũng mới đến không lâu.

Giờ phút này, sắc mặt gã lạnh nhạt, vẻ mặt đạm mạc.

Gã không ra tay!

Gã đã mất hai thân, thân thể thế thân này bị hủy, biển ý chí bị chấn động.

Với thực lực của gã, dù bị thương nặng như vậy nhưng muốn đối phó mấy tên chuẩn vô địch thì vẫn không thành vấn đề, vấn đề là hiện tại người mạnh nhất nơi đây có khả năng không phải gã, mà là Trường Hà Mệnh tộc.

Vị này là cường giả sánh ngang với Cửu Nguyệt!

Huyết Hỏa cũng đã quên sự tồn tại của gia hỏa này, không ngờ y lại tới tầng 8.

Còn vài người khác thì Huyết Hỏa Ma vương không quá lo lắng.

Gã cũng không thèm quan tâm Ma Đa Na.

Gia hỏa này đã chạy từ sớm rồi, từ khi đại chiến bắt đầu, Ma Đa Na thấy hy vọng đoạt bảo không lớn liền chạy thẳng lên trên.

Tầng 8, những người này đều là lần đầu tiên tới đây.

Mọi người cảm thấy mọi thứ đều rất xa lạ.

Không dám chạy lung tung, cũng không dám lộn xộn.

Vô ý một chút là sẽ phải bỏ mạng.

Một đám người đều không hé răng, lúc này Huyết Hỏa Ma vương xuất hiện khiến mọi người cực kỳ cảnh giác, trong lòng suy đoán phía dưới đã xảy ra chuyện gì, Huyết Hỏa Ma vương có cướp được Cửu Diệp Thiên Liên hay không?

Gã bị thương ư?

Hình như khí tức gã hơi tán loạn, có vẻ là đã bị thương, gã đoạt bảo thất bại hay đoạt bảo thành công nên mới chạy tới tầng 8 tránh nạn?

Người khẩn trương nhất vẫn là Liễu Văn Ngạn và Hồng Đàm.

Bọn họ đã lên đây một ngày nhưng không đi được xa, mỗi bước đều vô cùng cẩn thận, sợ xảy ra vấn đề.

Giờ phút này, thời gian trong mắt Trường Hà Mệnh tộc trôi đi, hắn ta nhẹ giọng nói: “Huyết Hỏa đại nhân, ngài không nên động võ ở đây, năm xưa nơi này là địa phương tổ chức hội nghị thượng cổ, lực lượng quy tắc dày đặc, động võ sẽ kích phát lực lượng quy tắc!”

Huyết Hỏa Ma vương lạnh nhạt cất tiếng: “Trường Hà, bổn tọa không cần ngươi dạy bảo!”

Gã không quan tâm những người này, cũng không quản hai gia hỏa Nhân tộc, tuy rằng hiện tại gã rất chán ghét Nhân tộc, nhưng tầng 8 quá nguy hiểm, không cần động thủ thì không nên động thủ, nếu không sẽ bại lộ tình hình chiến lực hiện tại của gã.

Bây giờ gã còn uy hiếp được những người khác, nhưng một khi ra tay, thực lực bại lộ, có lẽ sẽ dẫn đến không ít nhiễu loạn.

Tầng 7 biến đổi lớn, đến bây giờ gã vẫn còn sợ hãi.

Suýt nữa gã đã chết!

Có lẽ đám người Tô Vũ còn chưa chết, có lẽ chính Tô Vũ đã dẫn tồn tại đáng sợ kia ra, tên kia sẽ không muốn đồng quy vu tận với mình, cho nên khả năng cao là bọn họ đều còn sống.

Mình phải mau chóng vào sâu tầng 8, tìm chỗ trốn, tránh để những kẻ đó đuổi kịp.

Lúc này gã đã không còn thực lực khi trước, trước kia Đại Tần vương muốn giết gã cũng khó.

Nhưng hiện tại… Thôi bỏ đi!


Chương 2244: Hội Hợp Cùng Nhau

Trong mắt Huyết Hỏa Ma vương lập lòe huyết quang, sau đó một khối lệnh bài hiện lên, đó là lệnh bài thân phận của gã.

Gã cầm lệnh bài, nhìn khắp nơi, từng đạo lực lượng quy tắc dày đặc bao phủ hư không.

Tại địa phương quỷ quái này, nếu không có thân phận nhất định, vậy thì đúng là nguy cơ khắp nơi.

Gã không quản đám người xung quanh, tự cầm lệnh bài đi dọc theo bạch ngọc đại đạo, di chuyển ra vòng ngoài, đúng vậy, vòng ngoài.

Gã chỉ là tham tướng mà thôi, còn không bằng tướng quân, kể cả tướng quân vô danh.

Dựa theo quyền hạn cấp bậc thì Nhân Hoàng là cao nhất, cấp 1.

Văn vương Võ vương thấp hơn một chút, đều là quyền hạn cấp 2.

Bán Hoàng các tộc và Nhân vương là cấp 3.

Cường giả phong hầu là quyền hạn cấp 4, tướng quân phong hào mới là quyền hạn cấp 5, tướng quân không chính hiệu quyền hạn cấp 6, Huyết Hỏa Ma vương là tham tướng, không khác với chức viện trưởng thư viện của Lam Thiên lắm, đều là quân binh cao nhất dưới tướng quân – Quyền hạn cấp 7!

Thấp hơn nữa còn có cấp 8 cấp 9, cấp thấp hơn nữa thì không có tư cách lên tầng 8, quyền hạn cấp 7 không tính quá thấp, vừa vặn đứng giữa giai cấp thống trị và bị thống trị ở thời thượng cổ.

Bên ngoài đều là đại tướng một phương.

Kỳ thật chức vị thành chủ Hồng Mông thành của Tô Vũ không tính là cấp 4, dù dựa theo thân phận năm xưa của lão Quy thì cũng chỉ tới quyền hạn cấp 5, nhưng hắn mang theo Văn Mộ bia nên mới vượt cấp lên quyền hạn cấp 4, hiển nhiên năm xưa người trông coi Văn Mộ đều là cường giả cấp bậc phong hầu.

Huyết Hỏa Ma vương mặc kệ người khác, gã chỉ có quyền hạn cấp 7, dựa theo tư liệu gã biết được thì gã không thể đến khu vực của những cường giả cao hơn ba cấp, ví dụ như cường giả phong hầu ở cấp 4, gã không thể qua bên đó.

Bên ngoài phủ tướng quân phong hào thì có thể qua xem một chút.

Mà Tô Vũ, quyền hạn của hắn là cấp 4, cũng có nghĩa là hắn không được lên tầng 9, đồng thời nếu không được tuyên triệu thì hắn cũng không được đến vạn giới cung, quyền hạn cấp bậc vạn giới cung cũng rất cao.

Còn lại phần lớn mọi nơi ở tầng 7 hắn đều có thể đến được.

Đáng tiếc Tô Vũ lại không biết những điều này, hắn còn quá trẻ, kiến thức nông cạn, không biết quá nhiều về thời đại huy hoàng năm xưa.

Huyết Hỏa Ma vương đi thẳng, trong mắt lập lòe huyết quang, lúc đi ngang qua hai người Liễu Văn Ngạn, sát khí trong mắt dần dâng lên, ánh mắt Liễu Văn Ngạn khẽ biến, khí tức tăng mạnh, trong nháy mắt đã đạt tới Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh cấp.

Là nhờ thần văn!

Thần văn cuối cùng của Diệp Bá Thiên!

Lúc trước ông đã kích nổ hết, nhưng thần văn tặng Ngô Gia vẫn luôn được nàng lưu giữ, lần này ông muốn lên tầng 8, lo rằng mình sẽ gặp nguy hiểm nên mới mượn lại thần văn này từ chỗ Ngô Gia.

Kỳ thật ông vốn không định vận dụng thần văn này.

Ông biết, dù có là Nhật Nguyệt cửu trọng thì vẫn bị Huyết Hỏa Ma vương nhẹ nhàng bóp chết, nhưng ông không cam lòng bị bóp chết, ông đã sẵn sàng liều mạng phản kích.

Ông muốn phá vỡ quy tắc nơi đây, cho tên Huyết Hỏa Ma vương kia gặp xui xẻo.

Huyết Hỏa Ma vương thấy ông muốn công kích quy tắc thì không khỏi tức giận mắng một tiếng!

Cút mẹ nhà ngươi đi!

Nếu bổn vương đang ở thời kỳ toàn thịnh, ta sợ ngươi chắc?

Dù quy tắc có mạnh hơn nữa thì cũng không làm gì được gã!

Nhưng hiện tại… Thôi, mặc kệ kẻ điên này đi!

Lão tử không định giết ngươi, ngươi bày ra bộ dáng liều mạng làm gì?

Nếu thật sự động đến quy tắc làm chính mình bị trọng thương, bại lộ cả thủ đoạn, dù sao gã cũng là Vĩnh Hằng cửu đoạn, có lẽ sẽ khiến mấy gia hỏa kia mơ ước biển ý chí của gã, thèm khát bảo vật của gã.

Gã phải chạy!

Huyết Hỏa Ma vương không hứng thú liều mạng cùng bọn họ, tuy rằng Liễu Văn Ngạn là sư phụ của Tô Vũ, thương thế của gã là do Tô Vũ tạo thành, hiển nhiên gã rất muốn làm thịt ông để trút giận, nhưng nếu chỉ vì trút giận mà ảnh hưởng đến tính mạng chính mình vậy thì quên đi!

Huyết Hỏa Ma vương lạnh lùng nói: “Nực cười!”

Gã lộ vẻ chướng mắt, khinh thường, miệt thị, sau đó cất bước rời đi.

Ấu trĩ!

Bổn tọa đường đường là Vĩnh Hằng cửu đoạn, ai thèm chấp nhất với một tên Nhật Nguyệt nhỏ nhoi như ngươi?

Thấy gã thật sự không có ý định làm gì, Liễu Văn Ngạn mới len lén thở hắt ra.

Huyết Hỏa Ma vương quá nguy hiểm!

Làm ta sợ muốn chết!

Nhìn bóng dáng đối phương rời đi, ông không dám mở miệng, đó là cường giả sánh ngang với người mạnh nhất Nhân tộc, dù Liễu Văn Ngạn có cuồng loạn tới đâu thì cũng không dám tùy tiện càn quấy với kẻ như vậy.

Thấy gã khuất bóng rồi, tất cả mọi người mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Đi rồi!

Thật đáng sợ!

Huyết Hỏa Ma vương mắt cao hơn đầu vậy mà không giết bọn họ, quá may mắn!

Bọn họ vừa nghĩ vậy, bỗng nhiên cánh cửa mở ra, Lam Thiên nhẹ nhàng bay tới, bất quá không ai nhận ra y.

Một đám lộ ánh mắt khác thường, ai đây?

Đành chịu thôi, bộ dáng Lam Thiên nay cái này mai cái khác, khí tức cũng thường xuyên thay đổi, nhất thời không nhận ra được.

Lam Thiên vừa thấy mấy người này liền nhếch môi, cất lên giọng nói bất phân nam nữ: “Ồ, các hài tử đáng yêu của ta đều đang ở đây à? Thấy Huyết Hỏa đâu không? Huyết Hỏa đáng yêu của ta chạy đi đâu rồi?”

“À!”

Lam Thiên!

Nhận ra rồi!

Liễu Văn Ngạn vội nói: “Lam Thiên tiền bối…”

Lam Thiên lại cất giọng nói thiếu đánh: “Là hai ngươi sao, thấy Huyết Hỏa đáng yêu đâu không? Thấy không?”

“Huyết Hỏa Ma vương mới vừa rời đi…”

“Ồ, tên khốn ấy bị thương không nhẹ, có điều chạy nhanh thật, xem ra ta phải đi tìm, làm thịt gã rồi tính tiếp!”

“…”

Một đám người dại ra, cái gì?

Giết ai?

Huyết Hỏa Ma vương?

Giết vị cường giả tuyệt thế đó ư?

Đùa gì thế?

Lam Thiên cười ha hả: “Làm sao? Giết gã có vấn đề gì? Trường Hà, ngươi cũng giết được đấy.

Để ta đoán xem nào, chắc thực lực còn lại của gã không đến 1%, gã chết chắc rồi!”

Trường Hà hơi rung động, nghĩ tới bộ dáng Huyết Hỏa Ma vương suy yếu ban nãy cùng với thái độ vội vàng rời đi, ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, hắn cẩn thận hỏi: “Huyết Hỏa Ma vương bị thương rồi à? Tầng 7 đã xảy ra chuyện gì?”

Lam Thiên cười đáp: “Đương nhiên, tầng 7 vui lắm, vô địch đã chết… Để ta tính nào, chắc tầm 30 người…”

Cả đám ngây ngẩn, tổng cộng chỉ có khoảng 30 vị vô địch đến đây, Lam Thiên lại nói có tầm 30 vị chết rồi.

Chết sạch ư?

Đừng đùa!

Sao có thể?

Trưởng lão Liệp Thiên các vội hỏi: “Bộ trưởng của ta đâu?”

“Lão ấy à?”

Lam Thiên tươi cười: “Chắc là chết rồi.

Không rõ lắm, không chết thì cũng tàn, nếu không tới tầng 8 thì hẳn là đã tiến vào Tử Linh giới, tình huống cụ thể thì ta không rõ, lão quá thảm…”

Cả đám nghe mà kinh hãi.

Ma Đa Na không nhịn được, mở miệng hỏi: “Là Tô Vũ làm phải không?”

Tô Vũ trốn trong cái bóng câm nín!

Tiểu Ma, ngươi hiểu lầm ta quá sâu rồi đấy!

Đó chính là Vĩnh Hằng cửu đoạn, bọn họ có chết hay không thì liên quan gì đến ta?

Lúc này Tô Vũ đang cân nhắc xem xem có nên diệt hết đám cường giả ở đây hay không.

Ma Đa Na, Liệp Thiên các, Mệnh tộc, Chư Thiên Vạn Bảo Lâu, có nên giết hết không nhỉ?

Có khó lắm không?

Thực lực Trường Hà không yếu, có khả năng tương đương với hắn hiện tại, hoặc có lẽ yếu hơn một chút, nhưng Trường Hà sẽ không yếu hơn Hạ Long Võ khi chưa chứng đạo, có khả năng còn mạnh hơn một chút, xem ra không dễ giết.

Hai kẻ khác thì Tô Vũ không sợ.

Còn Ma Đa Na thì hình như gã có một viên truyền tống phù còn chưa dùng, thấy ta xuất hiện thì có khi gã sẽ lập tức chạy trốn.

“Có thể giết người Liệp Thiên các và Chư Thiên Vạn Bảo Lâu, hai tên này chỉ là chuẩn vô địch tầm thường.”

Tô Vũ thầm nghĩ, hay là mình xử lý hai tên này luôn?

Bằng không có nhiều người ở đây thì sẽ khá phiền toái!


Chương 2245: Tặng Mạng Của Ngươi Cho Ta?

Nghe nói tầng 8 là phủ đệ của một vài đại nhân vật, Tô Vũ cảm thấy rất hứng thú.

Đương nhiên, hắn hứng thú hơn với chuyện đây là bộ phận nào của lão Chu.

Dựa theo suy đoán trước đó thì có lẽ đây là chân.

Nhưng chân nhà ai mà lại có hình dáng thế này?

Hay là hai đùi lão Chu bị bẻ ra, tạo thành hình chữ T?

Nếu thế thì tầng 8 nhất định rất dài!

Hai chân bị bẻ gãy, lão Chu đã phải giữ tư thế này trong vô số năm tháng, nếu sau này sống lại thật, lão còn có thể đi tới đi lui bình thường được sao?

Tô Vũ không nhịn được suy nghĩ đến điều này.

Bởi vì lão Chu quá mạnh!

Cường giả như vậy mà bị Thái Sơn biến thành thế này, dù không quen biết Thái Sơn, cũng chưa từng gặp Thái Sơn, bất quá Tô Vũ vẫn cảm thấy đối phương thật tàn nhẫn!

Giết người xong còn cắm đầu người ta xuống đất!

Vậy phải thù hận đến mức nào?

Sau đó hắn nghĩ đến chuyện khác.

Tầng 8 còn người nào khác không?

Hai người Liễu lão sư đã lên đây một thời gian, sao vẫn chỉ ở vòng ngoài?

Tô Vũ đã hóa thành cái bóng của Lam Thiên, giờ phút này hắn yên lặng quan sát, vận dụng thần văn chữ “Kiếp” cẩn thận cảm ứng, sau đó phát hiện ra vài điều, trong hư không mơ hồ có chút lực lượng quy tắc.

Quy tắc ở tầng 8 rất nhiều!

“Lực lượng quy tắc!”

Tô Vũ biết về nó, có vẻ tầng 8 có vài quy tắc không thể đụng vào.

“Lam Thiên tiền bối, giết những người khác đi, nhân lúc còn sớm thì tranh thủ đi tìm Huyết Hỏa, hẳn là gã bị thương không nhẹ!”

Lam Thiên không đáp lời, y chỉ cười một tiếng, đột ngột biến mất.

Ầm!

Lão nhân của Chư Thiên Vạn Bảo Lâu nhanh chóng lùi lại, quát ầm lên: “Lam Thiên, đừng có nổi điên! Đây là nơi diễn ra hội nghị thượng cổ, tùy tiện động thủ sẽ bị quy tắc trừng phạt!”

“Ha ha, ta không sợ!”

Lam Thiên cười không ngừng, lão nhân kia hậm hực cắn răng, bỗng nhiên đánh ra một chưởng về phía hư không, ngay sau đó, từ trong hư không có một bàn tay quy tắc chộp về phía bọn họ!

Bàn tay khổng lồ ấy được hình thành từ lực lượng quy tắc, nó giáng thẳng tới chỗ hai người.

Lão nhân muốn tên điên Lam Thiên này biết rằng, kích phát quy tắc ở đây rất dễ bị giết.

“Đây chỉ là vòng ngoài thôi, Lam Thiên, ngươi tỉnh táo lại cho ta!” Lão nhân gầm lên.

Bàn tay quy tắc vô cùng cường hãn, tại thời điểm này lực lượng thời gian cũng không thể ngăn cản, Lam Thiên cũng muốn thử nghiệm lực độ trừng phạt, vì thế y thẳng tay đánh một chưởng về phía bàn tay kia.

Ầm một tiếng, Lam Thiên lùi lại một bước, trên tay bị cắt ra vài vết thương, lão nhân không bằng Lam Thiên, bị bàn tay đánh ngã, miệng phun đầy máu tươi.

Lão biết lực lượng quy tắc rất đáng sợ nhưng vẫn cả gan kích thích quy tắc trừng phạt, chính là vì muốn Lam Thiên biết rằng một khi đại chiến bùng nổ ở đây, giết lão xong thì y cũng sẽ bị lực lượng quy tắc trừng phạt.

“Lam Thiên, đây mới chỉ là tư đấu, một khi giao chiến sinh tử thì lực lượng quy tắc sẽ càng mạnh hơn ban nãy.

Tại thời đại thượng cổ, tầng 8 là nơi ở của các đại nhân vật, không cho phép loạn đấu khắp nơi, có quy tắc về phương diện này, trừng phạt cực kỳ tàn khốc.”

Lão nhân ho ra máu: “Ta và ngươi không oán không thù, ngươi giết ta thì chính ngươi cũng sẽ bị thương nặng, hà tất phải làm vậy?”

Lão bị kẻ điên này ép đến không có biện pháp.

Người bình thường sẽ không làm chuyện tốn công vô ích, nhưng Lam Thiên không phải là kẻ có tư duy bình thường.

Lam Thiên nở nụ cười, “Vậy thôi à? Không đủ! Không giết được ta, ta cũng không sợ bị thương!”

Nháy mắt, bên cạnh y hiện lên bảy tám phân thân khác.

Tô Vũ vốn đang yên phận làm một cái bóng, có điều trông thấy cảnh tượng này thì hắn mới chợt nghĩ, Lam Thiên có nhiều phân thân đến vậy, ta giả làm cái bóng làm gì?

Ngay sau đó, Tô Vũ liền hóa thành một vị trung niên mang dáng vẻ của Triệu Minh ở học phủ khi trước.

Hắn xen lẫn vào trong đội ngũ phân thân, phân thân của Lam Thiên đã bị giết một đống, nhưng lúc này vẫn còn không ít, không thể không nói, gia hỏa này cũng là một tên sát nhân cuồng!

Sắc mặt lão nhân khẽ biến, thầm mắng một tiếng, nhanh chóng trốn chạy.

Quá xui xẻo!

Ra cửa dẫm cứt chó, gặp phải tên tâm thần!

Phân thân ngăn cản, lão nhân lập tức ném ra mười mấy kiện bảo vật, giàu thật, vậy mà có cả cấp bậc Địa binh, số bảo vật ấy lao tới tấn công phân thân, còn lão nhân thì cẩn thận rẽ trái rẽ phải, chạy dọc theo con đường bạch ngọc.

Trên bạch ngọc đại đạo có nguy hiểm, không ít lực lượng quy tắc tràn ngập.

Tại thời đại thượng cổ, đây được xem là khu vực tiếp dẫn, nơi này sẽ có sứ giả tiếp dẫn tới đón bọn họ.

Có điều hiện giờ tầng 8 trống không, không còn sứ giả tiếp dẫn, thế nên chỉ có thể tự mình thâm nhập.

Phụt!

Lão nhân vừa chạy không đến trăm mét, một đạo lực lượng quy tắc đã hiện lên ngăn cản phía trước, lúc trước Huyết Hỏa Ma vương không sao cả, mà tới lượt lão lại bị ngăn cản.

Lực lượng quy tắc trực tiếp xuyên thấu thân thể lão.

Bất quá lão nhân mặc kệ, tiếp tục chạy!

Gần đó, Ma Đa Na, Trường Hà và nhị trưởng lão của Liệp Thiên các không có hứng thú so đấu với tên điên Lam Thiên.

Bọn họ mặc kệ, lẳng lặng tiến về phía trước.

Lam Thiên vừa đến thì hòa bình lập tức bị nhiễu loạn.

Quả nhiên Nhân tộc đều rất thích gây chuyện.

Mà bên kia, lão nhân của Vạn Bảo Lâu cắn răng xé rách thời không trường hà, một bước tiến thêm trăm mét, trường hà bị lực lượng quy tắc áp chế đến rung chuyển, thế nhưng lão mặc kệ.

Chạy thoát rồi tính!

Phân thân Lam Thiên vẫn theo sát phía sau, bỗng nhiên một phân thân trung niên hiện ra ngay phía sau lão.

Lão nhân lười quan tâm, tuy thực lực các phân thân của Lam Thiên không yếu, nhưng nếu muốn giết lão thì cũng không dễ, bị đánh một quyền cũng chẳng sao, lo chạy xa ra trước đã.

Phía sau, ánh mắt Tô Vũ khác thường.

Tặng mạng cho ta à?

Haizzz!

Hiện tại chuẩn vô địch chẳng nhạy bén với nguy cơ gì cả, tuy ta đã vận dụng thần văn chữ “Tĩnh” che chắn cảm ứng nguy cơ của ngươi, nhưng dù sao ngươi cũng là chuẩn vô địch, sao lại không nhận ra chút gì hết vậy?

Cho ta đánh… Ta đây đánh thật đấy!

Từ lúc thực lực tiến bộ sau khi ngâm mình trong huyết trì xong, Tô Vũ vẫn chưa toàn lực ra tay đánh ai.

Nghĩ vậy, Tô Vũ liền thoải mái đánh ra một quyền!

Trấn sơn quyền!

Phương pháp võ đạo của đa thần văn nhất hệ, một quyền đánh xuống, sắc mặt lão nhân liền kịch biến, uy hiếp trí mạng khiến lông tơ lão dựng thẳng, lão hét to: “Không, ta có phương pháp mở ra Đa Bảo tướng quân phủ…”

Oanh!

Một quyền giáng xuống, thân thể lão nhân tức khắc chia năm xẻ bảy.

Thời gian trường hà rung chuyển, ngay sau đó, quá khứ thân mang dáng vẻ thanh niên hiện lên, đó là bộ dáng thời còn trẻ của lão nhân kia, giờ phút này, sắc mặt thanh niên trắng bệch, Lam Thiên không có khả năng mạnh như vậy!

Đây không phải lực sát thương của chuẩn vô địch!

Lão vừa định nói gì đó, một cước đã lao tới, thời gian bùng nổ, thời không trường hà run rẩy, ầm một tiếng, trường hà đứt gãy, lại thêm một cước, thanh niên bị đá nát người!

Cùng lúc đó, một cuốn sách vừa hiện lên liền lập tức thu nạp tất cả, kể cả vật gánh chịu của lão.

Tinh huyết, thân thể, tất cả đều bị Tô Vũ thu nạp.

Sau đó, trên trang Tiên tộc có thêm một bức chân dung nho nhỏ.

Tô Vũ nhướng mày, lại là Tiên tộc.

Nghe nói Chư Thiên Vạn Bảo Lâu có quan hệ với Thần Ma Tiên, không ngờ là thật, gia hỏa này là Tiên tộc, suýt nữa để một tên Tiên tộc lọt lưới rồi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box