[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 421 : Không Thể Tiếp Thu (c2101-c2105)
❮ sautiếp ❯Chương 2101: Không Thể Tiếp Thu
Bên ngoài Tinh Vũ phủ đệ.
Tầm 300 lối đi đồng loạt sụp đổ.
Mà Tô Vũ không biết, ngay khi hắn đang đánh giết những người này, thì ở dưới lầu hai, lại có thêm trên trăm đầu lối đi cùng lúc đổ sụp.
Tính ra, số lượng tử vong đã vượt qua 400 vị!
Bầu trời tối sầm xuống.
Tiếng thở dốc hoảng loạn.
“Chết rồi. . .
Hơn 1000 người!”
Thở dốc, đè nén.
Ba ngày.
Chỉ mới ba ngày mà đã chết hơn 1000 vị.
Không thể nào tiếp thu được, cũng không thể nào tin nổi.
Các vị vô địch rốt cuộc cũng không còn nhẫn nại được nữa, dồn dập hiện thân, hư không chấn động, thời không rối loạn, có vô địch đè nén lửa giận, tựa như hỏa lò, có thể sẵn sàng bốc cháy lên bất kỳ lúc nào.
Bên ngoài, sắc mặt những kẻ tới tiễn biệt bằng hữu hoặc là chuẩn bị tiếp dẫn cường giả đều trắng bệch, vừa bi ai lại vừa sợ hãi.
Chết rồi!
Chết rất nhiều!
Liên tục bỏ mạng không ngừng làm cho trái tim ai nấy đều thấy rét lạnh.
Đến cùng là tại sao?
Trong số các đại tộc, Tiên tộc là bên chết nhiều nhất, tổng cộng có hơn 600 người vào trong, nhưng hiện tại đã vượt qua 200 vị vẫn lạc, coi như hơn một phần ba.
Ba ngày, chỉ mới ba ngày mà Tiên tộc đã diệt sát một phần ba cường giả.
Thần Ma còn đỡ hơn một chút, bọn họ đã chết khoảng trăm người, nhưng so sánh với Tiên tộc thì xem như vận khí rất khá.
Không khí bên ngoài hết sức ngột ngạt!
Lần nữa có vô số ánh mắt dõi về phía trận doanh của Nhân tộc bên kia, không có khả năng, vì sao lại là Nhân tộc chết ít nhất?
Nhất là lần này khi có tới 400 người ngã xuống, vậy mà Nhân tộc chỉ chết có 5 6 vị.
Rõ ràng Nhân tộc cũng có đến 400 500 người vào trong, vì sao lại chết ít như thế?
Việc này rốt cuộc có quan hệ với Nhân tộc hay không?
Có vô địch đè nén ngữ khí, trầm giọng nói: “Chết nhiều như vậy, ai có thể nói cho ta biết nguyên nhân do đâu không? Mấy trăm năm qua chưa từng có chuyện tương tự xảy ra, năm nay chỉ mới vừa đi vào có ba ngày mà đã bỏ mạng cả ngàn người, có hợp lý không?”
Ngắn ngủi ba ngày mà thôi!
Chuyện này thật sự quá bất thường.
Dù trước đó mọi người đã biết tầng một xảy ra dị biến ở khu vực Nhĩ Hải, nhưng đúng lý thuyết thì người ở tầng một chạy đã chạy, chết đã chết, sao hiện tại vẫn còn nhiều lối đi sụp đổ? Chẳng lẽ nói, mối nguy đã lan tràn?
Người chết hiện tại là cường giả ở tầng hai tầng ba?
Tuy rằng Nhật Nguyệt chết rất ít, nhưng hàng loạt Lăng Vân Sơn Hải tử vong đều là chuyện diễn ra đồng loạt trong nháy mắt, có thể phán đoán, đây chắc chắn là do có cường giả đỉnh cấp đồ sát!
Một chiêu giết sạch tất cả mọi người.
Trong số những kẻ đã bỏ mạng có cả hậu duệ vô địch, trong tay nắm giữ binh khí hoặc tinh huyết của tổ tông ban cho, vậy mà vẫn chết cùng lúc với những kẻ tầm thường khác, điều này nói rõ là bọn họ căn bản không có thời gian hay sức lực để phản kháng đối thủ.
“Ha. . .”
Có vô địch bật hơi, khí thể tràn đầy sát khí, hư không bị cắt chém, lửa giận đốt cháy một vùng không gian.
Nhưng mà… Y không biết nên trút giận lên kẻ nào.
Đúng lúc này, có người âm lãnh nói: “Ta thấy vẫn nên hỏi Nhân tộc thử đi! Còn mời Nhân tộc chỉ bảo một chút, làm thế nào mà vạn tộc đều xảy ra đại thương vong, duy chỉ có Nhân tộc là tổn thất không mấy người.”
Đến bây giờ, Nhân tộc chết tầm 60 người, tổn thất một phần tám.
So với Tiên tộc đã chết hơn 200 vị thì đúng là quá chênh lệch.
Chưa kể bên phía họ còn có hậu duệ vô địch tẫn mạng.
Mấy trăm tầm mắt đồng loạt nhìn về phía Nhân tộc, mà Nhân tộc bên này, Đại Hạ vương vẫn giữ nguyên nét mặt bình tĩnh, Đại Chu vương thì lại âm trầm.
Thấy mọi người nhìn mình, Đại Chu vương thở dài nói: “Đừng hỏi ta, nếu Nhân tộc có bản lãnh này thì đã sớm đồ sát hết thảy thiên tài tộc các ngươi.
Tất cả mọi người vốn là kẻ thù, cũng không phải bằng hữu, cũng không cần thiết phủ nhận, cụ thể xảy ra chuyện gì thì các ngươi nên truyền tin vào trong hỏi một chút xem!”
Một đám vô địch thầm mắng.
Đưa tin!
Mỗi lần đưa tin liền hao tổn một giọt tinh huyết của vô địch, vả lại còn không giữ liên lạc được quá lâu.
Dù vô địch có nhiều thì cũng không chịu nổi kiểu tiêu hao như thế.
Lúc này, có một vị vô địch Thần tộc ra mặt: “Thôi được rồi, đã vậy thì các tộc thay phiên nhau đi.
Tìm hiểu xem đến cùng bên trong xảy ra chuyện gì!”
Lời này vừa nói ra, có vô địch lạnh nhạt lên tiếng: “Tộc ta coi như xong, đi vào 3 vị, chết mất 2, bây giờ chỉ còn lại một Nhật Nguyệt, vả lại bọn ta không chung huyết thống, muốn hỏi cũng không được.
Tộc ta không tham dự!”
Nói đùa cái gì!
Sự tình không liên quan tới ta, vì sao ta phải hao phí tinh huyết để thay phiên với các ngươi?
Nghe thế, Thần vương cũng không phẫn nộ, thản nhiên nói: “Được thôi, có điều nếu có tình báo thì các ngươi cũng không cần phải biết.”
Thích nói hay không thì tùy!
Một vài tiểu tộc căn bản chẳng buồn bận tâm.
Người đã chết không ít, người còn sống chẳng được bao nhiêu, có hỏi ra tin tức gì thì cũng không thể giải quyết được.
Sao phải vì vậy mà hao tổn tinh huyết vô địch?
Các vị vô địch tộc khác nghe vậy, nhất thời đều rơi vào trầm mặc.
Rất lâu sau, Thần tộc bên này, Bạch Phát thần vương khẽ thở dài nói: “Không sai, hiện tại có biết cũng vô dụng, chúng ta không thể can thiệp vào.
Cứ chờ xem đi đã.”
Có người chần chờ nói: “Liệp Thiên các có thể nghĩ biện pháp khác để truyền tin vào Tinh Vũ phủ đệ không?”
“Đúng vậy, Liệp Thiên các có biện pháp không?”
“Liệp Thiên bảng có thể đưa tin được không?”
“. . .”
Các vị vô địch vẫn rất sốt ruột, bọn họ muốn biết bên trong đang xảy ra chuyện gì, có thể tìm cách ứng đối để giảm thiểu tối đa thiệt hại hay không.
Không biết qua bao lâu sau, bên trong Liệp Thiên các có một âm thanh đạm mạc vang lên.
“Năm xưa cũng không phải không thể đưa tin vào Tinh Vũ phủ đệ, bằng không cường giả ở trong đó làm sao có thể liên lạc với bên ngoài được.”
“Chẳng qua có một quãng thời gian phủ đệ đóng cửa nhiều năm, cấm chế mở ra, thế nên bây giờ mà dùng thủ đoạn bình thường thì rất khó đưa tin vào trong.”
“Liệp Thiên các. . .
Liệp Thiên bảng đã bị tổn hại, tàn khuyết không đầy đủ, muốn truyền tin tức vào trong đó thì thật là quá khó khăn!”
Những người khác còn chưa ai đáp lời, trong hư không, bỗng có tiếng ho khan vang lên, hình chiếu của một tôn cổ lão cường giả hiển hiện, chủng tộc không rõ, thân phận không rõ, nhưng cũng đủ khiến không ít người giật mình nhìn chằm chằm đối phương.
Cường giả kia nhìn về phía Liệp Thiên các, khó nhọc cất tiếng: “Hầu gia. . .
Muốn tu phục Liệp Thiên bảng thì cần gì?”
Hầu gia!
Mọi người không hiểu rõ, nhất thời ánh mắt vô số kẻ đều trở nên dị dạng.
Mà Nhân tộc bên đây đều đồng loạt nhìn về phía Đại Hạ vương.
Chương 2102: Truy Tìm Đồ Bị Mất
Đại Hạ vương dở khóc dở cười, phất tay nói: “Nhìn cái gì, không phải con trai của ta! Thời đại thượng cổ thì Nhân vương là địa vị, là thực lực! Sau này chúng ta tự phong vương, không thể sánh với thời xưa.
Còn tên mập mạp nhà ta thì không biết từ chỗ nào tìm ra được vài bức cổ thư, khăng khăng tự xưng là Hầu gia, hiển nhiên đó không phải chính hiệu, sợ rằng đại vương khai phủ chúng ta cũng là như thế!”
Đại Hạ vương!
Không sai, vô địch Nhân tộc bây giờ đều tự phong vương.
Mà trên thực tế, Nhân vương không phải là tôn xưng mà người bình thường có thể gánh nổi.
Hạ Hầu gia tự xưng Hầu gia, kỳ thật cũng có chút liên quan tới chuyện này.
Có điều nghe Đại Hạ vương nói thế, không ít người giật mình ngẫm lại.
Nếu không có lời này của ông thì tất cả mọi người đều quên mất, kể ra thời đại ngày nay, hình như chỉ có mỗi Hạ Hầu gia xưng là Hầu gia, vả lại danh tiếng của danh xưng này còn không thấp.
Rất nhiều người, rất nhiều tộc đều biết.
Cho nên nhắc tới hai chữ Hầu gia, mọi người liền lập tức nghĩ đến Hạ Hầu gia.
Bên trong Liệp Thiên các, vị thư sinh kia hơi ngẩn ra, cuối cùng bật cười, chậm rãi nói: “Danh xưng Hầu gia. . .
Cũng thành chê cười, thời thượng cổ đã qua, không cần phải xưng hô với ta như vậy nữa, gọi một tiếng Các chủ đi!”
Vạn giới hiện tại, nếu nói về vị cường giả thời đại thượng cổ nào còn sống tới ngày nay, vậy thì xem như y có thân phận cao nhất.
Là một vị Hầu gia được phong tước đúng nghĩa.
Phía trên y chính là vạn tộc Bán Hoàng và Nhân vương.
Bất quá, đấy đều là những danh hiệu được sắc phong, trong khi thời đại ngày nay, hầu hết Bán Hoàng đều là do người trước chết, người sau lên, tự phong Bán Hoàng, bao gồm cả lão Quy cũng thế.
Chân chính Bán Hoàng cần phải do Nhân Hoàng đích thân sắc phong thì mới tính, mặt khác, dù thực lực có đủ nhưng không được ban danh xưng mà dám tự tiện xưng hoàng thì đều là loạn thần tặc tử!
Bây giờ, không chỉ Nhân tộc mà vạn tộc đều tùy tiện xưng vương, thư sinh cũng lười nói, nếu đặt tại thời kỳ thượng cổ, cả Nhân cảnh hiện tại, kẻ duy nhất có hi vọng phong vương có lẽ chỉ có mình Đại Tần vương, bất quá vẫn còn kém một chút.
Thư sinh không nói gì, nhìn về phía hình chiếu của vị cổ lão cường giả kia, cụ thể là ai, đương nhiên trong lòng y hiểu rõ, có điều đã rất nhiều năm không gặp, chưa từng nghĩ đến lão vẫn còn sống.
Thư sinh nói khẽ: “Muốn tu phục Liệp Thiên bảng là chuyện gần như không có khả năng! Bất quá năm xưa khi Liệp Thiên bảng phá toái thì đã mất đi một ít đồ, nếu hiện tại có thể tìm được số đồ đó, dung nhập Liệp Thiên bảng, thì có lẽ có thể khôi phục một chút, ít nhất là có thể liên lạc thông tin nội bộ.”
“Mất đi đồ vật?”
Có người nghi hoặc, có người bất ngờ.
Bảng danh sách cường đại như vậy mà lại từng bị phá toái, hiện tại không hoàn chỉnh sao?
Thanh âm của thư sinh lần nữa truyền vang: “Không sai, Liệp Thiên bảng bây giờ đã mất đi công năng quan trọng khi xưa, ấy là vô phương chủ động nắm bắt khí tức vạn giới, cần phải có liệp thiên bốn bộ tự đi tìm, dĩ vãng bảng danh sách sẽ không như vậy”
Thời kỳ xa xưa, Liệp Thiên bảng sẽ chủ động bao trùm chư thiên vạn giới, là chư thiên vạn giới chứ không phải chỉ vẻn vẹn một cái Chư Thiên chiến trường.
Bất kỳ cường giả hay thiên tài nào cũng đều phải lên bảng.
Thư sinh lần nữa nói: “Liệp Thiên bảng không hoàn chỉnh, thế nhưng bản tọa biết, ở Chư Thiên Vạn Bảo Lâu hẳn là có một mảnh vụn, nếu như hợp nhất thì sẽ có hi vọng liên thông Tinh Vũ phủ đệ.”
Chư Thiên Vạn Bảo Lâu!
Đẩy tổ chức Chứng Đạo bảng ra!
Nghe thế, ánh mắt không ít người hơi dị dạng, có điểm ngoài ý muốn.
Nghe nói sau lưng Chư Thiên Vạn Bảo Lâu có một trong các đại tộc Thần Ma Tiên duy trì, thậm chí là toàn bộ, cụ thể thì không có người nào biết rõ.
Chư Thiên Vạn Bảo Lâu hành sự tương đối khiêm tốn, rất ít người biết tổng bộ của bọn hắn ở đâu, so với Liệp Thiên các còn có phần thần bí hơn, chẳng qua thực lực hình như không bằng Liệp Thiên các.
Lời này vừa nói ra, có vô địch lập tức mở miệng: “Chư Thiên Vạn Bảo Lâu, nếu như chư vị có thứ Các chủ vừa nói thì không bằng ra mặt hiệp thương cùng Liệp Thiên các một thoáng, bây giờ chúng ta chẳng biết gì về tình hình bên trong Tinh Vũ phủ đệ, nếu có thể biết được đang xảy ra chuyện gì thì nhiều ít cũng có mấy phần ứng đối!”
“Lần này Chư Thiên Vạn Bảo Lâu cũng có người tiến vào, không biết Lâu chủ có ở đây không?”
“. . .”
Chốc lát sau, hư không chấn động một cái, trong hư không, một vị trung niên béo lùn chắc nịch, có gương mặt khá phúc hậu hiện thân, tươi cười nói: “Ở đây, ở đây!”
Không ít người càng thêm cổ quái, thật đúng là đến rồi!
Nhưng vị này trông thật lạ mặt, rốt cuộc là ai?
Lâu chủ Chư Thiên Vạn Bảo Lâu?
Thuộc chủng tộc nào?
Mà lúc này bên trong Liệp Thiên các, thư sinh liếc mắt nhìn mập mạp vừa xuất hiện, thở hắt ra, “Nguyên lai là ngươi!”
Trước kia thư sinh từng suy đoán xem rốt cuộc ai là người dẫn dắt Chư Thiên Vạn Bảo Lâu, nào ngờ lại chính là kẻ này, khiến y cũng thấy ngoài ý muốn, thư sinh mỉm cười nói: “Đa Bảo tướng quân, đã lâu không gặp!”
Vị mập mạp phúc hậu kia vui tươi hớn hở đáp: “Đúng vậy, rất lâu rồi, mạt tướng bái kiến Hầu gia!”
Dứt lời, vị này liền cười nói: “Được rồi được rồi, vẫn nên gọi ngài là Các chủ vậy.
Các chủ, lời ngài nói ban nãy ta đã nghe thấy.
Không dối gạt ngài, nhiều năm trước ta đúng là đã nhặt được một khối bảo vật, về sau ta sáng lập Chư Thiên Vạn Bảo Lâu, xây dựng Chứng Đạo bảng cũng là dựa trên cơ sở này.
Hiện tại nếu phải hợp nhất thì. . .
Các chủ, đó là lấy mạng già của ta rồi.
Mất đi Chứng Đạo bảng, Chư Thiên Vạn Bảo Lâu làm sao còn mở cửa được nữa.”
Rất lâu sau, thư sinh mới mở miệng: “Ngươi nhặt được khối như thế nào?”
Trung niên mập mạp cười ha hả đáp: “Một khối khá lớn, phía trên có chữ. . .”
Thư sinh trong nháy mắt ngồi thẳng lưng lên, sốt ruột hỏi: “Chữ gì?”
“Lục!” (bút ký, ghi chép)
Vẻ mặt thư sinh khẽ động, “Cái kia. . .
Chữ “Đồ” không nằm ở chỗ ngươi sao?” (Đồ
图
: tranh vẽ, tranh ảnh)
“Không có!”
Trung niên đáp: “Ta thật sự không lừa Các chủ, chỗ ta chỉ có duy nhất một chữ “Lục”.
Bằng không thì Chứng Đạo bảng cũng sẽ không thiếu tin cậy như thế, ngài không để ý thỉnh thoảng nó lại thiếu nhạy bén sao, chỉ cần người ta cố ý ẩn giấu thì ta bên này liền vô phương giám sát!”
“Vậy chữ “Đồ” đang ở đâu?” Thư sinh thì thào một tiếng.
Đồ Lục!
Đúng vậy, Liệp Thiên bảng vốn chính là một phần đồ lục, nhưng từ nhiều năm trước nó đã bị phá toái, mất đi hai bộ phận trọng yếu.
Hay nói thẳng ra là mất đi hai chữ “Đồ – Lục”.
Trung niên lên tiếng: “Các chủ, không thì ngài hỏi thử xem, ở đây có ai đang giữ chữ “Đồ” không? Ta thì thật sự không nhặt được.”
Thư sinh bình tĩnh nói: “Ngươi có thể trả lại chữ “Lục” không? Ngươi cũng biết, vật này tuy không phải do ta làm chủ, thế nhưng ta chính là đại thiên giám sát. . .”
Trung niên tươi cười, “Các chủ nói đùa.
Vả lại ta thấy chỉ cần tìm ra được chữ “Đồ”, hợp nhất nó về Liệp Thiên bảng thì đã đủ để đưa tin vào Tinh Vũ phủ đệ.
Về phần chữ “Lục”. . .
Thôi được rồi! Ta cũng biết vật này trước đó là do Các chủ chưởng quản.”
“Aiiiz!”
Thư sinh than nhẹ một tiếng, “Ta cũng muốn hỏi thẳng, rốt cuộc chữ “Đồ” đang nằm trong tay ai? Nếu như lấy ra thì chắc chắn chúng ta có thể liên hệ với nội bộ Tinh Vũ phủ đệ.”
Nghe thế, các vị cường giả hai mặt nhìn nhau.
Không ngờ Liệp Thiên bảng lại là một phần đồ lục (bản ghi chép bằng tranh ảnh), hơn nữa còn từng bị hư hỏng.
Trong mắt tất cả mọi người hiện giờ, Liệp Thiên bảng đã thần binh uy năng, có thể bao trùm cả Chư Thiên chiến trường đã rất lợi hại.
Vậy nếu ở thời kỳ nó còn hoàn chỉnh thì sẽ cường đại tới cỡ nào nữa?
Còn về việc Các chủ Liệp Thiên các là một vị cường giả thời thượng cổ, cái này ít nhiều gì trong lòng mọi người đều đã đoán được.
Duy nhất không nghĩ tới chính là Lâu chủ Chư Thiên Vạn Bảo Lâu cũng là một vị cường giả thời kỳ thượng cổ, trước đây mọi người còn cho rằng đây là tổ chức do đại tộc Thần Ma khống chế.
Đa Bảo tướng quân!
Có vài người biết tình huống, thời kỳ xa xưa, dưới Nhân Hoàng là Nhân vương, sau nữa là Bán Hoàng, dưới nữa là Hầu, dưới Hầu lại là danh hiệu tướng quân, tỉ như lão Quy chính là Trấn Linh tướng quân.
Xét ra thì lai lịch của vị Lâu chủ ấy cũng rất phi phàm.
Chương 2103: Hợp Nhất Bảo Vật
Bên trận doanh của Nhân tộc.
Đại Hạ vương ngoài ý muốn, ông nhìn thoáng qua vị Đa Bảo tướng quân kia, truyền âm hỏi người bên cạnh: “Ngươi có nhìn ra thực lực của hắn là gì không?”
Đại Chu vương nhìn một hồi, lắc đầu, truyền âm đáp: “Không rõ ràng, bất quá chỉ sợ không yếu, ngươi và ta đều không phải là đối thủ. . .
Dạo gần đây đám đồ cổ này thường xuyên xuất đầu lộ diện, đây không phải chuyện tốt.”
Mấy trăm năm qua các vị đại năng ấy đều bế quan, hoặc say ngủ, hoặc tu dưỡng tĩnh tâm.
Nhưng hiện tại lại lần lượt xuất hiện.
Giám Thiên Hầu, Đa Bảo tướng quân, Thiên Cổ, Mệnh Hoàng. . .
Đại Chu vương còn đang nghĩ ngợi, nơi xa, bỗng nhiên có người hô: “Đa Bảo, Chư Thiên Vạn Bảo Lâu là do tiểu tử ngươi xây?”
Trung niên mập mạp nghiêng đầu nhìn thoáng qua, thấy được một hư ảnh phía trên tòa thành cổ thì tươi cười chào hỏi: “Gặp qua Thiên Diệt huynh! Chê cười rồi!”
Thiên Diệt rất nhàn rỗi, mặc dù không ra ngoài được, nhưng nói mấy câu thì vẫn có thể.
Trước kia hắn không nói lời nào, đó là bởi vì người có tư cách khiến hắn muốn mở miệng quá ít.
Lúc bấy giờ, Thiên Diệt hứng thú, cười nói: “Ngươi đã lén nhặt đồ chơi của Giám Thiên Hầu rồi mà còn dám hiện thân, thực lực của lão gia hỏa này hết sức đáng sợ, cẩn thận hắn thủ tiêu ngươi, đoạt lại bảo vật!”
Đa Bảo tướng quân khẽ cười đáp: “Không nghiêm trọng như vậy đâu, Thiên Diệt huynh nói đùa.”
Thiên Diệt xì một tiếng, “Ngươi còn không tin ta. . .”
Hắn còn chưa nói xong, có người đã ngắt lời: “Đồ đần độn! Hắn đã có chỗ dựa chắc, sao phải sợ ai? Ngươi không biết Vạn Bảo lâu lưng tựa các đại tộc à? Cái tên này chắc chắn đã có thỏa thuận gì đấy với đám lão quỷ Thiên Cổ rồi!”
“. . .”
Thiên Diệt sửng sốt nhìn qua Vân Tiêu cổ thành, “Vân Tiêu, ngươi biết à?”
Vân Tiêu không lên tiếng nữa, nói nhảm, đoán cũng đoán được.
Tốt xấu gì đã sống nhiều năm như vậy!
Đa Bảo cười gượng, “Không có chuyện đó đâu. . .”
Thiên Diệt quét mắt nhìn hắn, bỗng nhiên cười nhạo một tiếng, khinh thường nói: “Được rồi, coi như ta không thấy ngươi, không biết ngươi! Dù sao cũng là lão bối, lại phải dựa dẫm vào đám tiểu bối như Thiên Cổ càn quấy một chỗ, ta nhìn không nổi.
Khi xưa ta thấy ngươi hoàn toàn có khả năng tiến vào Hợp Đạo, rác rưởi, đã nhiều năm như vậy rồi mà vẫn chưa thể tiến cấp.”
Vẻ mặt trung niên hơi sượng, cười khan cúi đầu.
Thiên Diệt không tiếp tục để ý đến hắn, không muốn chơi với kẻ này nữa, không có ý nghĩa!
Thấy Thiên Diệt không để ý tới mình, Đa Bảo tướng quân cũng không mấy bận tâm.
Dù sao bây giờ đã không còn là thời đại thượng cổ.
Đa Bảo nhìn về phía Liệp Thiên các, đoạn hỏi: “Các chủ cũng không biết mảnh vỡ chữ “Đồ” đang nằm trong tay ai sao?”
Thư sinh yên lặng, nửa ngày sau mới chậm rãi cất tiếng: “Nếu ta đoán không sai thì Thiên Uyên tộc đang giữ chữ “Đồ”.
Thiên Uyên tộc bên này là do Chú Mục chấp chưởng.
Chú Mục, ra gặp mặt một lần được chứ?”
“Thiên Uyên tộc?”
Đa Bảo tướng quân hơi ngẩn ra, rất nhanh đã hiểu rõ, “Thì ra là thế! Khó trách nguyền rủa chi thuật của bộ tộc này càng ngày càng mạnh, nguyên lai là lấy được chữ “Đồ”.
Xem ra bọn họ đã mượn sức ảnh hưởng của nó để nguyền rủa không ít người.”
Lời này vừa nói ra, hư không hơi hơi chấn động, lộ ra hư không bóng đêm vô tận, một vị cường giả toàn thân đen kịt, mặc một bộ áo bào đen bao trùm toàn thân, khẽ nói: “Quả nhiên không thể gạt được nhị vị tiền bối, đồ vật đích thật đang nằm trong tay ta.
Có điều thời kỳ thượng cổ đã sụp đổ, chủ nhân Liệp Thiên bảng đều đã ngã xuống, vật này rơi vào tay người có duyên là chuyện hợp lý, Giám Thiên Hầu đại nhân cảm thấy thế nào?”
Thư sinh thở dài, “Các ngươi cầm thì cũng đã cầm, không cần phải giải thích với ta.
Nếu thực lực ta đủ để đè áp, tất sẽ sớm thu hồi, thực lực không đủ, vậy thì đành phải tạm thời để bên chỗ các ngươi.
Có điều nếu muốn truyền tin vào nội bộ Tinh Vũ phủ đệ, vậy ba bên phải hợp lại.”
Cường giả Thiên Uyên tộc mỉm cười, “Được thôi, thế nhưng coi như hợp nhất thì cũng không phải một thể, trừ phi lại tìm Thần binh sư hỗ trợ rèn đúc, bằng không uy năng đại giảm, chưa chắc đã có thể đưa tin vào trong!”
“Thử một chút đi!”
Thư sinh cảm khái một tiếng, quả nhiên đồ vật không mất mà là có người hữu tâm nhặt được.
Vạn Bảo lâu một phần, Thiên Uyên Cổ tộc một phần.
Đáng tiếc, không dễ mà thu hồi lại.
Đa Bảo vẫn chưa tiến vào Hợp Đạo, thế nhưng cũng chỉ còn thiếu một chút!
Nhưng vị hậu bối Thiên Uyên Cổ tộc thì không tệ.
Từ sau thời kỳ Đại Phá Diệt thứ nhất, ông ta là Bán Hoàng đầu tiên của Thiên Uyên tộc, tiến nhập Hợp Đạo cảnh.
Bộ tộc này có thể truyền thừa từ thời thượng cổ đến tận bây giờ thì dĩ nhiên vẫn có mấy phần bản lĩnh.
Tuy rằng y có thể đối phó với bọn họ, mấu chốt là quá nhiều kẻ nhìn chằm chằm Liệp Thiên các, không mong gì Liệp Thiên bảng hợp nhất, thế nên một khi ra tay, chỉ sợ sẽ có kẻ nhân cơ hội đục nước béo cò.
Một lát sau, một quyển sách trôi nổi ở trên không.
Đa Bảo cùng Chú Mục nhìn nhau, đồng loạt lấy đồ vật ra.
Hai mảnh vụn!
Hai người đã sớm luyện hóa nó từ lâu, giờ phút này, chữ “Lục” và chữ “Đồ” to lớn nhanh chóng bay thẳng về hướng sách họa màu vàng kim.
Trong nháy mắt, ba thứ này nhanh chóng hợp lại.
Tuy rằng bị ảnh hưởng bởi khí tức của ba người, thế nên mức độ hòa hợp không quá hoàn hảo, có điều sau khi hai chữ cổ kia rơi vào trong sách họa thì vẫn khiến sách họa xảy ra dị tượng, nó rung lên dữ dội, chớp mắt sau đã bắn ra kim quang chói lọi khắp thiên địa!
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, quyển sách họa tràn lan ra gợn sóng mạnh mẽ.
Từng đạo kim văn hiển hiện.
145 đạo, 148 đạo, 155 đạo. . .
Chỉ vài giây, kim văn đã lên đến 170 đạo!
Đến lúc này, quyển sách mới ngừng chấn động, an tĩnh trở lại, mà bốn phía, tiếng thở dốc kịch liệt của các vị vô địch khó có thể ẩn giấu.
Đây là Thần binh!
Hơn nữa còn là Thần binh vô cùng cường đại.
Hiện tại vẫn còn chưa hoàn toàn tu bổ hợp nhất mà đã hiện ra 170 đạo kim văn, thế thì khó có thể tưởng tượng được vào thời toàn thịnh năm xưa, Liệp Thiên bảng rốt cục mạnh đến mức nào!
Khó trách Giám Thiên Hầu đã nói, thời kỳ thượng cổ, Liệp Thiên bảng có thể bao trùm cả chư thiên vạn giới chứ không phải chỉ mỗi Chư Thiên chiến trường.
Giờ khắc này, có một vài chữ viết như ẩn như hiện.
Liệp Thiên bảng, Chứng Đạo bảng!
Phía trên, mơ hồ còn có thể thấy cả Vĩnh Hằng bảng. . .
Bên trên Liệp Thiên bảng, đệ nhất vẫn là Ma Đa Na, có điều hiện tại nó đang mơ hồ muốn hiện ra tên của một người, bất quá lại không cách nào hiện được.
Có vẻ là vì có thứ gì đó đang che lấp.
Thư sinh cau mày, nhìn chằm chằm về phía cổ thành.
Bên kia, Lưu Hồng cũng bị động tĩnh lớn làm bừng tỉnh, nhìn ra ngoài, thấy thư sinh đang cách không quan sát mình thì lạnh cả người, gã gắng gượng giả bộ trấn định, tùy tiện liếc nhìn Thiên bảng như ẩn như hiện xa xa, cười ha hả nói: “Chẳng lẽ còn muốn hiện ra tên của ta? Đáng tiếc, xem ra hợp nhất chưa quá hoàn chỉnh, vả lại ta cảm thấy Liệp Thiên bảng đánh giá hơi phiến diện.
Vì sao người gần chết thì lại vô phương vào bảng? Ta tin với năng lực của mình, ta thừa sức treo Ma Đa Na lên đánh!”
Lời này vừa nói ra, những người khác tuy khó chịu nhưng cũng không thể phản bác.
Nếu Thiên bảng mà tính hết thì đúng là Tô Vũ phải đứng đầu Thiên bảng.
Tiếc rằng bây giờ hắn đã hóa thành Hoạt Tử Nhân, mà Liệp Thiên bảng thì còn chưa hoàn toàn khôi phục, cho nên không thể hiển lộ ra tên Tô Vũ.
Người khác không nghĩ gì, nhưng thư sinh vẫn cảm thấy cực kỳ nghi hoặc.
170 đạo kim văn!
Kỳ thật chênh lệch không quá lớn so với thời kỳ toàn thịnh.
Ấn theo lý thuyết thì dù là Tử Linh cũng phải nổi lên, huống chi Tô Vũ còn chưa triệt để biến thành Tử Linh!
Cổ quái!
Tô Vũ còn có những bảo vật khác có thể ngăn cản Liệp Thiên bảng nhìn trộm sao?
Thư sinh không nghĩ nhiều, bởi vì giờ khắc này, một phần bảng danh sách khác lại xuất hiện, thu hút hết sự quan tâm của tất thảy mọi người.
Chương 2104: Danh Sách Chứng Đạo Bảng
“Chứng Đạo bảng!”
“Thứ nhất, Vạn Thiên Thánh!”
“. . .”
Bốn phương đều im ắng.
Cũng không phải kinh ngạc vì Vạn Thiên Thánh lên bảng, mà là ngoài ý muốn với chuyện Liệp Thiên bảng có vẻ đã được khôi phục rất nhiều, bây giờ nó đã tự mình cập nhật bảng danh sách.
Trước đó, Liệp Thiên các không có bảng xếp hạng nào dành cho những người có tiềm năng chứng đạo cao nhất.
Mà bảng danh sách của Chư Thiên Vạn Bảo Lâu lại không quá đáng tin cậy.
Cho nên hiện tại mọi người đều thấy hứng thú với Chứng Đạo bảng của Liệp Thiên các.
Mọi người vội nhìn xuống dưới, bọn họ muốn biết sau khi Liệp Thiên bảng khôi phục uy năng thì nó sẽ đánh giá cường giả dưới vô địch như thế nào.
“Thứ hai, Cửu Nguyệt!”
Mọi người lại sững sờ, thứ hai là Cửu Nguyệt?
Cửu Nguyệt của Thực Thiết cổ thú nhất tộc?
Tên mập mạp lười biếng không muốn nhúc nhích, cả ngày hết ăn lại nằm Cửu Nguyệt, nó là đệ nhị?
“Thứ ba, Trường Hà, Mệnh Tộc!”
Cả đám gật gù, không sai, trước đó đối phương cũng đứng thứ hai trong danh sách tiềm năng chứng đạo của Chư Thiên Vạn Bảo Lâu.
“Thứ tư, Thiên Chú, Thiên Uyên tộc!”
Trước kia vị này xếp hạng nhất, không nghĩ hiện tại lại rớt xuống vị trí đệ tứ, so với khoảng cách trước đó cũng không nhỏ.
“Thứ năm, Không Không, Không Gian Thú Tộc.”
Cái này cũng không thành vấn đề.
“Thứ sáu, Lam Thiên, Nhân tộc!”
“. . .”
Bốn phương lần nữa lâm vào trạng thái an tĩnh.
Lam Thiên!
Sắc mặt không ít người đều biến đổi.
Lam Thiên bài danh thứ sáu, đây là Chứng Đạo bảng, cũng chính là thứ hạng của những kẻ có thực lực không sai biệt lắm dưới vô địch.
Trong mười vị trí đầu cơ hồ đều có thể đánh một trận ra trò cùng vô địch.
Lam Thiên có khả năng?
Nói đùa cái gì.
Tuy rằng trước đó Lam Thiên đã từng giết tam thế thân của vô địch, nhưng đó cũng không phải là vô địch thật sự, y há có thể xếp hạng thứ sáu?
“Thứ bảy, Thôn Thiên, Hống Tộc!”
“A, tiểu tử nhà ta lên bảng à?”
Trong hư không, Hống vương đột ngột xuất hiện, một trảo chụp chết một đầu Nhật Nguyệt Quang Minh điểu, vừa ăn vừa cười nói: “Trước đó tiểu tử nhà ta đứng tận hạng 36, bây giờ đã lên hạng 7, không tệ!”
Mọi người cả kinh, Hống Tộc Thôn Thiên bài danh thứ bảy, trước đó đúng là không ai nhìn ra.
“Thứ tám, Cổ Đãng, Tiên tộc!”
Đây là hậu duệ Thiên Cổ.
“Thứ chín, Huyết Phù Đồ, Ma tộc!”
“Thứ mười, Đấu Thương, Thần tộc!”
Xếp hạng mười vị trí đầu có thay đổi rất lớn so với dĩ vãng.
Trong đó, Nhân tộc Vân Trần đứng ở vị trí thứ 15.
Đây là sự tồn tại đã cùng lúc đồ sát ba tôn chuẩn vô địch, thế mà chỉ đứng ở hạng 15, ngạc nhiên hơn là kẻ mà mọi người đều coi là cực mạnh – Chu Thiên Đạo lại không có tên trong top đầu, mãi tới khi nhìn xuống hạng gần chót 97 thì mọi người mới thấy tên ông.
Thế nhưng, có thể lên bảng thì chứng tỏ thực lực đã cực cường.
Mười vị trí đầu, trong đó có hai vị Nhân tộc!
Đương nhiên, mọi người đều biết Vạn Thiên Thánh rất mạnh, trong trận chiến Nam Nguyên ông ta đã đồ sát hai tôn vô địch.
Nếu bảo giết vô địch Minh tộc là vận khí, bởi vì đối phương chỉ cử tới tam thế thân, thì việc ông có thể giết chết Phần Hải hợp nhất tam thân đã chứng tỏ sức mạnh thật sự.
Nhưng còn Lam Thiên ở vị trí thứ sáu… Xem ra trong trận chiến lần trước, rất có thể y đã không xuất toàn lực.
Ngoại trừ hai kẻ này, vạn tộc còn chú ý tới nhiều cường giả khác.
Có người lên tiếng: “Trước kia cũng không quá để ý, hiện tại mới biết là do ta thiển cận.
Cửu Nguyệt bài danh thứ hai, rất gần với Vạn Thiên Thánh, Cửu Nguyệt đã vào trong rồi đúng không?”
Ánh mắt vạn tộc biến ảo, đúng vậy, Cửu Nguyệt đã tiến vào.
Một gia hỏa có thể chiến vô địch, thậm chí, có lẽ còn có thể giết vô địch đã vào trong?
Đúng lúc này, hư không nứt ra, một tôn Thực Thiết thú vô cùng cường đại, vô cùng to lớn xuất hiện, có lẽ nó vừa ăn cái gì đó xong, giống như lão Hống, khóe miệng vương đầy mỡ.
Nó lười biếng nói: “Không đánh nhau. . .
Tộc ta, không đánh nhau! Tên Cửu Nguyệt kia đói bụng nên đi tìm một chút thức ăn thôi, ăn no xong sẽ lập tức ra ngoài!”
Đừng hiểu lầm!
Cửu Nguyệt rất yếu!
Nghe thế, vạn tộc không khỏi lạnh người.
Không đánh nhau?
Ăn cái gì?
Rốt cuộc là ăn cái gì?
Ăn Thần Ma hay là ăn Tiên tộc?
Dám có khi Cửu Nguyệt đã đi ăn Tiên tộc thật, dù sao trước đó các cổ tộc đều động tâm tư với Tiên tộc.
Giờ khắc này, có vị Tiên vương nhịn không được, cả giận quát: “Qua nay tộc ta đã có năm vị Nhật Nguyệt ngã xuống, chẳng lẽ là do. . .”
Là do các ngươi làm?
Không chỉ Cửu Nguyệt, mà hình như Thôn Thiên cũng tiến nhập Tinh Vũ phủ đệ.
Đáng chết, mấy đại hung tộc này đều có Nhật Nguyệt cực kỳ cường hãn tiến vào, bọn chúng đều là sự tồn tại có thể chiến vô địch!
Không có một kẻ nào là tốt lành!
“Khụ khụ!”
Giờ phút này, có vô địch mở miệng: “Khoan bàn đến chuyện đó.
Các chủ, bây giờ có thể liên hệ với người bên trong không?”
“Thử nhìn một chút xem sao.”
Bên trong Tinh Vũ phủ đệ.
Ngay lúc Liệp Thiên bảng hợp nhất, bỗng nhiên cuốn sách hoạt màu vàng kim trong đầu Tô Vũ chấn động một cái!
Sách họa trong đầu rung động một hồi, rất nhanh đã khôi phục trạng thái an tĩnh.
Tô Vũ nhíu mày.
Đã rất lâu rồi sách họa không có động tĩnh gì, vì sao hôm nay lại có biến chuyển?
Trong nháy mắt ban nãy, Tô Vũ còn tưởng rằng sách họa xảy ra chuyện, kết quả rất nhanh nó đã bình thường trở lại, chẳng lẽ đây là muốn báo hiệu có chuyện không tốt sắp xảy đến?
Có điều thần văn chữ “Kiếp” lại nằm im.
Mà ngay một khắc này, Tô Vũ bỗng giật nảy mình, hắn cảm nhận được một điểm động tĩnh, Văn Mộ bia đang bao bọc bên ngoài biển ý chí cũng chấn động một cái, tức khắc Văn Mộ bia đã bắn thứ lực lượng vô hình nào đó ra ngoài.
Cỗ lực lượng kia hết sức mỏng manh, sau khi bị đánh đi liền tiêu tán trong nháy mắt.
“Cái gì vậy?”
Trong lòng Tô Vũ hơi động, có người đang nhìn trộm ta!
Đúng, nhất định là có người đang nhìn trộm ta!
“Rốt cuộc là thứ gì mà có thể vô thanh vô tức dò xét biển ý chí của ta? Cái này. . . là Liệp Thiên bảng hay là cường giả tuyệt thế?”
Tô Vũ kinh ngạc, thầm đoán có lẽ không phải là Liệp Thiên bảng.
Rõ ràng trước đây nó không có động tĩnh gì, vì sao hiện tại lại xuất hiện biển chuyển lớn như thế?
Tô Vũ chợt nghĩ đến một chuyện, hắn vội vàng lấy Văn Minh Chí ra, tìm kiếm trong không gian bên trong quyển sách một hồi, rất nhanh đã lấy được một tấm Liệp Thiên điểm bảng!
Đây không phải là Liệp Thiên điểm bảng của hắn, mà là hắn lấy được từ trên người đám thiên tài đã bị hắn giết.
Hắn lười ném đi, cũng vì cho rằng dù sao Liệp Thiên bảng không thể dò xét vào trong Tinh Vũ phủ đệ được.
Có điều giờ phút này, xung quanh Liệp Thiên điểm bảng tỏa ra hào quang nhàn nhạt.
Giống như có chút dị động!
Hết sức mỏng manh, cơ hồ vô phương cảm thụ.
Cái quỷ gì?
Tô Vũ ngoài ý muốn, chẳng phải thứ đồ chơi này không có biện pháp xâm lấn vào trong Tinh Vũ phủ đệ sao?
Mà ngẫm lại thì ban nãy sách họa màu vàng kim vừa mới chấn động, kế đến thì hình như Văn Mộ bia đã giúp mình chặn một lần nhìn trộm, điều này nói lên cái gì?
“Xem ra Liệp Thiên bảng đã phát sinh biến cố nào đó khiến nó mạnh lên, dẫn đến có khả năng thăm dò vào Tinh Vũ phủ đệ, mà thời điểm biến cố phát sinh chính là khi sách họa của ta chấn động.”
Tô Vũ hơi rung động, không lẽ sách họa của ta có chút liên hệ với Liệp Thiên bảng?
Đến cùng là mối liên hệ như thế nào?
Tô Vũ cau mày, nói như vậy, rất có thể Liệp Thiên bảng là đồ của ta?
“. . .”
Không sai, trong nháy mắt Tô Vũ đã cho ra một cái kết luận dọa người.
Hắn nghĩ đồ vật của mình đã bị người cướp đi!
Liệp Thiên bảng là của hắn!
Thế nhưng đã bị Liệp Thiên các cầm đi rồi!
“Ta đã nói mà, ta vừa thấy Liệp Thiên bảng liền có cảm giác thân thiết như vậy, rất nhanh nó đã đưa ta lên vị trí đầu Thiên bảng, thì ra là vì đây là đồ của ta.”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, được lắm, không sớm thì muộn ta cũng sẽ cầm về.
Hiện tại, tạm thời quên đi!
Chương 2105: Hà Đồ Biến Mất
Tô Vũ suy đoán, rất có thể là do trong Tinh Vũ phủ đệ xảy ra biến cố quá lớn, cho nên người bên ngoài sốt ruột không thôi, đã làm gì đó để nâng cấp Liệp Thiên bảng, muốn mượn nhờ cách này để liên lạc với người bên trong.
Tô Vũ cấp tốc tìm kiếm, rất nhanh đã tìm ra hơn 50 phần Liệp Thiên điểm bảng.
Hắn nhếch môi, nở nụ cười.
Bị ngăn cách bởi Tinh Vũ phủ đệ, muốn liên hệ mà còn gian nan như vậy, đại khái là không có cách nào phân rõ cái gì, càng không có cách nào đi định vị một ai.
“Hà Đồ!”
Tô Vũ viết xuống hai chữ này lên trên một tấm điểm bảng, đáng tiếc chờ đợi hồi lâu mà vẫn không thấy bất kỳ ai đáp lại.
Vì phòng ngừa vạn nhất, hắn đương nhiên không đụng vào điểm bảng của người đã chết, tránh cho bị cảm ứng được.
Thứ hắn dùng là điểm bảng thuộc về Nhân tộc, trước đó hắn đã đánh ngất vài tên, tiện tay cầm đi nhẫn trữ vật của bọn họ.
Cẩn thận hơn, Tô Vũ còn thay đổi hai chữ “Văn Minh” trên bìa quyển Văn Minh Chí của mình bằng hai chữ “Hà Đồ”, đều được viết theo thể ý chí chi văn.
Làm xong xuôi, Tô Vũ bất giác nở nụ cười.
Hà Đồ a!
Tô Vũ cười ha hả, người đã chết đều là do Hà Đồ ngươi giết.
Dù sao sớm muộn gì ngươi cũng chuẩn bị làm thế, xem như ta thay ngươi sớm quét dọn chiến trường mà thôi.
Về phần tất thảy điểm bảng ở đây đều khẽ rung động mỏng manh, thế nhưng chậm chạp vô phương liên hệ.
Không biết qua bao lâu sau, Tô Vũ mất hứng, mắng thầm một câu: “Rác rưởi!”
Được rồi, để ta giúp các ngươi một thoáng.
“Thái Sơn!”
Oanh!
Thiên băng địa liệt, mà hai chữ Hà Đồ trước đó Tô Vũ viết xuống một tấm điểm bảng bỗng nhiên rung lên, trong nháy mắt hai chữ đó đã hóa thành hào quang, tan biến ngay phía trên điểm bảng.
Làm xong, Tô Vũ liền phong bế khiếu huyệt, mấy chục tấm điểm bảng còn lại vẫn đang rung động, nhưng vô phương truyền tin đi.
Tô Vũ nhếch miệng cười!
Thú vị!
Quả nhiên suy đoán của ta không sai, dưới sự phẫn nộ của lão Chu có thể giúp mở ra một lỗ hổng không gian nào đó để đưa tin ra ngoài, thế nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi.
“Không ngờ các ngươi muốn liên lạc nội bộ đều phải dựa vào ta. . .”
Tô Vũ nói thầm một tiếng, xem ra toàn bộ tin tức giao lưu đều sẽ do hắn khống chế, cũng không biết vì việc này mà bên ngoài phải bỏ ra đại giới cỡ nào.
Cám ơn chư vị!
Hi vọng chư vị lại tiếp tục truyền một ít tin tình báo cho ta, điều kiện tiên quyết là ta phải nắm giữ càng nhiều Liệp Thiên điểm bảng.
Thời điểm Tô Vũ ở bên trong hô lên hai tiếng “Thái Sơn”.
Thì ở bên ngoài, Liệp Thiên bảng vốn một mực lấp lóe không yên, lúc này bỗng nhiên thoáng hiện lên hai chữ, có điều chỉ lóe lên một cái rồi biến mất.
“Hà Đồ!”
Không phải chữ viết của các tộc nào, mà là chữ viết dựa trên ý chí chi văn.
Hà Đồ!
Giờ khắc này, hết thảy đều biến sắc, không ai dám tin tưởng những gì mình đang nghĩ tới.
Hà Đồ?
Cái gì Hà Đồ?
Là Hà Đồ – kẻ đã gây nên lần triều tịch chi biến đầu tiên hay là Hà Đồ gì khác?
Làm sao có thể?
Nghĩ đến đây, chợt có thanh âm của một vị cổ lão vang lên, chấn động hư không, “Hồng Mông huynh, Hà Đồ có còn ở trong đường hầm không?”
Nơi sâu trong đáy biển.
Nghe đối phương hỏi thế, lão Quy sửng sốt ngây người mất một lúc.
Đúng vậy, Hà Đồ đã đi mất từ mấy ngày trước rồi!
Ta đệt!
Hà Đồ. . .
Đi vào Tinh Vũ phủ đệ?
Y đi bằng cách nào?
Thông qua lối đi tầng bảy?
Nhưng nếu Hà Đồ đang ở tầng bảy, vậy thì có quan hệ gì với biến cố đang diễn ra ở tầng một đâu?
“Hà Đồ. . .
Không thấy, đi Tinh Vũ phủ đệ. . .”
Lão Quy có chút choáng váng, hàm nghĩa trong lời này thật sự là nhiều lắm.
Lão Quy thật sự rất kinh ngạc.
Hà Đồ xuất hiện trong Tinh Vũ phủ đệ, còn là ở tầng thấp, điều này đáng lẽ không được phép xảy ra, vả lại dù y có xuất hiện thì cũng không nên lung tung giết chóc, lại càng không nên tàn sát tứ phương.
Tất cả những điều này đang chứng minh một vấn đề.
Hà Đồ… Không đi ra từ thông đạo Tử Linh!
Y đã đi con đường khác!
“Không phải y đi tìm viện binh sao?”
Lão Quy hồ nghi, chẳng lẽ có liên quan đến vị viện binh kia?
Rốt cuộc y đã đi tìm ai?
Lão tự hỏi chậm rì rì, mà trong hư không, vị cổ lão kia sốt ruột lặp lại: “Hồng Mông huynh, Hà Đồ có ở đó hay không?”
Lúc này lão Quy mới hoàn hồn, chậm rãi đáp: “Không có ở đây, y thường xuyên đi mất, cụ thể là ở đâu thì ta không rõ.”
Lời này vừa dứt, hư không liền rúng động.
Các hư ảnh vô địch cường hãn phóng ra, có người kinh ngạc chất vấn: “Không ở đó ư? Hà Đồ tiến vào Tinh Vũ phủ đệ rồi? Y vào bằng cách nào, dù đi vào thì cũng không nên xuất hiện ở tầng 1! Tầng 7 tổn thất không lớn, vì sao mấy tầng dưới lại tổn thất thảm trọng?”
Tử Linh quân chủ xuất hiện, có người chết là chuyện quá bình thường.
Thậm chí ngẫm lại thì mọi người còn cảm thấy số người đã chết không quá nhiều.
Nhưng mấu chốt là Hà Đồ đã đi vào như thế nào?
“Chẳng lẽ Tử Linh giới cũng có thông đạo tiến nhập thẳng đến Tinh Vũ phủ đệ?”
“Không có khả năng! Nếu có thì vì sao chỉ lần này mới xuất hiện biến cố, đây không phải lần đầu tiên Tinh Vũ phủ đệ mở ra!”
“…”
Bản thể của các cường giả dồn dập xuất hiện khiến không gian chiến trường Chư Thiên đình trệ, lúc này lại có thêm đại lão tồn tại cổ xưa xuất hiện!
Một vài vô địch thay đổi sắc mặt.
Rốt cuộc chư thiên vạn giới có bao nhiêu lão bất tử còn sống?
Chẳng lẽ triều tịch chi biến lần thứ 9 vẫn chưa giết chết hết?
Cùng lúc đó.
Đại Hạ vương sửng sốt truyền âm hỏi: “Lão Chu, cổ tộc đều có lão bất tử còn sống, tộc chúng ta thì sao?”
Nhân tộc là đối tượng chính của lần triều tịch chi biến thứ 9!
Chẳng lẽ tộc chúng ta đã chết hết, không còn một lão bất tử nào?
Thượng cổ thì thôi, chết sạch là chuyện bình thường, Nhân tộc mà không chết hết thì vạn tộc đã không có cơ hội lật trời.
Nhưng cường giả tham gia triều tịch chi biến lần thứ 9 đều đã chết hết thật ư?
Đám vô địch bọn họ hiện tại xem như cường giả triều tịch chi biến lần thứ 10, nếu thời đại này kết thúc, chẳng lẽ trong hơn mấy chục vị vô địch, không ai còn sống sót được?
Chỉ cần sống sót thì sẽ tính là lão bất tử!
Đại Chu vương bình tĩnh đáp: “Khó! Thọ mệnh Nhân tộc không dài bằng bọn họ là điểm thứ nhất.
Thứ hai là Nhân tộc không có Văn Minh sư Vĩnh Hằng cảnh, Chiến Giả vốn sống ngắn hơn, kỳ thật đa số đám đồ cổ này đều là song Vĩnh Hằng.
Thứ ba, chúng ta là đối tượng chém giết chính của lần triều tịch trước đó, hết lần này đến lần khác, không đánh đến cạn kiệt nội tình của Nhân tộc thì đại chiến sẽ không kết thúc!”
Nói tóm lại, sau chín lần, Nhân tộc đều thất bại, có mấy lần suýt nữa đã nhất thống chư thiên… Sau đó… Không có sau đó, đám đồ cổ vạn tộc không cho phép chuyện đó xảy ra.
Đại Chu vương truyền âm: “Đừng thấy hiện tại đám đồ cổ này không hé răng, ta hoài nghi lần triều tịch chi biến khi trước, bọn họ đều từng ra tay với Nhân tộc!”
Đại Hạ vương khẽ gật đầu, ánh mắt ngưng trọng.
Bình thường thôi!
Dù Nhân tộc muốn nhất thống chư thiên hay chư thiên vạn tộc muốn huỷ diệt Nhân tộc, đám lão bất tử này đều có khả năng ra tay với Nhân tộc ở thời khắc mấu chốt.
Hiện tại không ra tay chỉ là vì chưa đến thời cơ, cũng không muốn để kẻ khác chiếm tiện nghi mà thôi.
9 lần triều tịch chi biến nhiều năm trước đã lấy mạng của vô số đại năng cổ xưa.
Lần này là lần thứ 10, tạm thời Nhân tộc không có khả năng nhất thống chư thiên, đám lão gia hỏa này sống càng lâu thì càng sợ chết, sẽ không tùy tiện ra tay với Nhân tộc trước, bọn họ sợ nửa đường sẽ gặp phải biến cố.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










