[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 420 : Không Thích Hợp (c2096-c2100)
❮ sautiếp ❯Chương 2096: Không Thích Hợp
“Hà Đồ!”
Tại cửa vào tầng ba, Tô Vũ thở hổn hển, càng nghĩ lại càng sợ.
Má nó, hắn vẫn chưa hiểu vì sao đối phương có thể tiến lên từ tầng một.
Không thích hợp!
Tô Vũ đã dành cả một ngày ở tầng một, cũng đã đích thân quét sạch một vòng, căn bản không hề phát hiện có bất kỳ đầu Tử Linh nào, đừng nói là Tử Linh quân chủ mạnh mẽ như thế.
Vả lại nếu Hà Đồ đã sớm ở dưới đó, thế thì ngay khi trông thấy hắn, chẳng phải y nên lập tức lao lên bóp chết hắn sao?
Tuy rằng Hà Đồ chưa từng thấy Tô Vũ, nhưng y đã nghe qua thanh âm của hắn rồi, huống chi Tử Linh giết người còn phải nhìn mặt xem là ai thì mới phóng tử khí giết chắc?
“Tầng hai coi như xong!”
Mặc dù Tô Vũ cũng lừa giết không ít người, thế nhưng hắn chỉ dọn dẹp những kẻ ngáng đường mình tầm bảo, không có rảnh rỗi tàn nhẫn mà đi khắp nơi tìm người sống để giết như Hà Đồ.
“Hẳn là trước đó y không ở tầng một, có lẽ ta đi rồi thì y mới xuất hiện!”
Tô Vũ nghĩ đến đây liền cấp tốc trốn vào hư không, tan biến ngay tại chỗ.
Đáng sợ!
“Hà Đồ là Tử Linh, tầng dưới lại không có lối đi, rốt cuộc làm sao y có thể tiến vào tầng một? Lão Quy đã nói lối đi nằm tại tầng bảy, trừ phi y đã sớm đi từ tầng bảy xuống dưới. . .
Nhưng chuyện này không hợp lý, dù là Tử Linh thì cũng cần phải tuân thủ quy củ!”
“Nói như vậy, có thể là do y đã dùng thủ đoạn riêng. . .”
“Thần khiếu!”
Tô Vũ lẩm bẩm, người bình thường không nghĩ tới, nhưng chẳng lẽ Tô Vũ lại không biết.
“Tử Linh giới!”
Ánh mắt Tô Vũ lóe sáng.
Không sai, chính là Tử Linh giới!
Có lẽ ở Tử Linh giới có khu truyền tống, vị trí đối ứng với Thần khiếu, hướng di chuyển là hướng Thần khiếu vận chuyển.
Nói như vậy thì xem ra Hà Đồ là truyền tống thẳng từ Tử Linh giới đến Tinh Vũ phủ đệ.
Nếu trước đó y không ở tầng một, thế thì khả năng cao là ở ngay dưới mặt đất. . .
Ánh mắt Tô Vũ biến ảo, lẽ nào là tóc?
Phía dưới tầng một còn có tầng hầm? Là một tầng hay mấy tầng?
Tô Vũ giật mình, tin tức này quá trọng yếu!
“Sơ đồ vị trí Thần khiếu!”
“Lộ tuyến Thần khiếu vận chuyển!”
Tô Vũ hít sâu một hơi, đây là thứ hắn khao khát bấy lâu.
Thần quang trong mắt Tô Vũ lấp lánh, tin tức này quá đỗi quan trọng đối với hắn, điều này đại biểu Văn Minh sư đạo của hắn đang tỏa sáng, chỉ cần phát hiện ra sơ đồ và lộ tuyến thì hắn có thể mở 360 Thần khiếu, mở ra m khiếu, lại mở Thiên khiếu!
m Dương hợp nhất, Nguyên Thần hợp nhất!
“Tử Linh giới!”
Việc Hà Đồ có mặt ở đây đã cung cấp cho hắn một tin tức cực kỳ quan trọng, 360 Thần khiếu, đến nay Tô Vũ mới chỉ phát hiện 290 cái, khoảng cách tới 360 cái còn kém xa, vả lại vị trí phân bố Thần khiếu lại càng khó suy luận so với Nguyên khiếu.
Trong đầu Tô Vũ hiện ra vô số suy nghĩ, sau một khắc, hắn cấp tốc đuổi theo hướng mà Cục lông nhỏ lưu lại khí tức.
Hắn phải nhanh chóng tìm ra đám người Bạch Phong rồi mang bọn họ rời đi.
Không biết lúc nào Hà Đồ sẽ đi lên đây, rất nguy hiểm!
Tầng ba.
Trước mắt Tô Vũ hiện tại là tình cảnh ầm ầm sóng dậy, núi non chập trùng, khả năng cao đây là lồng ngực của lão Chu.
Thiên Hà cát nằm ở khu vực nào?
Tô Vũ chưa từng tới nơi này, tuy rằng trước đó đã nhìn qua địa đồ giản lược, bất quá chưa hẳn đã tinh chuẩn.
“Thiên Hà cát. . .
Lồng ngực. . .
Thiên Hà. . .”
Tô Vũ một bên độn không di chuyển, một bên suy nghĩ, rất lâu sau, hắn chợt khựng lại, nhe răng trợn mắt, “Đừng nói với ta đó là sữa!”
Không đến mức đó chứ, lão Chu là nam mà.
Chẳng lẽ nam nhân cũng rỉ ra sữa?
Khoan đã, không lẽ lão Chu là nữ?
Có điều thanh âm oán hận kia rõ ràng là thanh âm của nam nhân.
Má nó.
Đừng bảo ta là người đều đã chết, thế mà lão Chu còn cố ý ngụy trang thanh âm nhé, nếu thật thì lão chính là biến thái!
“Hay là do bên trong nội tạng có tác dụng tịnh hóa, Thiên Hà cát chính là sản phẩm của việc tịnh hóa này. . .”
Trong lòng Tô Vũ có điểm phán đoán, cơ thể người đặc thù, có một vài khí quan có tác dụng tịnh hóa tạp vật.
Tô Vũ còn chưa xác định rõ ràng tầng thứ ba này đến cùng là bộ phận cơ thể nào.
Diện tích nơi đây rất lớn, vốn dĩ hắn nên chậm rãi thăm dò, tự mình đi xem xem.
Có điều Tô Vũ không biết mất bao lâu thì Hà Đồ sẽ giết sạch sẽ hết sinh linh ở tầng hai, tiến lên tầng ba, có lẽ chẳng mấy chốc y sẽ lên đây, thế nên hắn không có thời gian quan sát, trước lo dẫn người đi chạy trốn cái đã!
Lúc bấy giờ.
Mấy trăm sinh linh đang đối đầu cực kỳ căng thẳng trước một thác nước lớn.
Đối với bất kỳ chủng tộc nào mà nói thì Thiên Hà cát đều rất trọng yếu.
Mà tác dụng của Thiên Hà cát chính là do Nhân tộc phát hiện đầu tiên.
Có điều rất nhanh, vạn tộc đều đã biết bí mật của thứ này, một khi bị lưu truyền rộng rãi thì bí mật không còn là bí mật nữa.
Việc tịnh hóa ý chí lực là việc hết sức then chốt đối với Văn Minh sư của bất kỳ chủng tộc nào.
Thậm chí ngay cả Chiến giả cũng cần tăng cường ý chí lực của mình, để phòng bị Văn Minh sư trực tiếp phá toái biển ý chí của bọn họ.
Cho nên Thiên Hà cát ở tầng ba hiển nhiên là chí bảo bị người người tranh đoạt.
Thác nước cao ngút trời, dõi mắt lên cao mãi cũng chưa thấy điểm dừng, cho nên mọi người mới gọi nó là Thiên Hà, phảng phất từ trên trời khuynh đảo mà xuống, trùng kích, hình thành hạt cát sáng long lanh óng ánh, đây chính là Thiên Hà cát trong miệng mọi người.
Giờ khắc này, các tộc đều có cường giả ở đây.
“Nhân tộc, Thiên Hà cát không phải là thứ mà các ngươi có thể mơ ước!”
Một vị Sơn Hải Ma tộc lớn tiếng quát, bốn phía, Long tộc, Tiên tộc, Thần tộc, Minh Tộc và nhiều chủng tộc khác đều nhìn chằm chằm về phía Nhân tộc bên kia.
Nhân tộc bên này cũng có không ít người.
Xung quanh thác nước có hơn 300 sinh linh tụ tập, trong đó Nhân tộc có gần trăm người, các tộc khác cộng lại vượt qua 200 vị.
Mà dẫn đầu Nhân tộc hiện tại là cường giả Thiên bảng Tần Phóng và thiên tài của các đại phủ, tỉ như Ngô Kỳ, Bạch Phong đều đang ở đây.
Đằng sau lưng bọn họ cũng có vài vị Sơn Hải cảnh, bất quá sắc mặt ai nấy đều hết sức ngưng trọng.
Từ sau khi đại chiến hơn 50 năm trước kết thúc bằng việc Diệp Bá Thiên ngã xuống, sự phát triển của cả Nhân tộc đều có điểm đình trệ, không nhiều cường giả hay thiên tài yêu nghiệt xuất hiện, nhất là ở cảnh giới Sơn Hải đã có dấu hiệu đứt gãy.
So sánh với Sơn Hải của vạn tộc thì Sơn Hải Nhân tộc thật sự không chiếm bất kỳ ưu thế nào, cũng không có nhân vật quá mức nghịch thiên nào khác.
Chương 2097: Đồ Đệ Của Ta Rất Lợi Hại!
Tần Phóng nắm chặt trường thương trong tay, lạnh lùng đáp trả: “La Thái, ngươi chớ quá mức! Rõ ràng là địa phương lớn như vậy, tộc ta chỉ chiếm một phần mười địa đoạn, thu thập một ít Thiên Hà cát, các ngươi còn muốn như thế nào? Nhất định phải huyết chiến một trận? Ma tộc ngươi muốn làm chim đầu đàn trong cuộc chiến này?”
Tần Phóng đương nhiên không sợ gã, có điều nhân số bên đối phương nhiều gấp hai lần bên mình, Sơn Hải đã vượt qua 20 vị, trong khi Sơn Hải Nhân tộc còn chưa đến 10 người, nếu đấu thì rất khó thắng.
Ma tộc La Thái khinh miệt, “Không muốn chết thì cút đi!”
“Đánh rắm!”
Tần Phóng giận dữ, “Ngươi dám ra tay thì Nhân tộc sẽ chỉ chăm chăm giết Ma tộc, ngươi muốn làm chim đầu đàn thì cứ thử làm xem.”
La Thái quả thật cũng đang cố kỵ vấn đề này, cho nên nãy giờ mới chưa xông lên, hiện tại nghe Tần Phóng nói thế, gã không khỏi cau mày nhìn về phía các tộc bên cạnh.
Đỉnh cấp thiên tài của các đại tộc đều không có đây!
Ma Đa Na, Chiến Vô Song, Minh Nguyệt, Đạo Thành, Huyền Vô Cực. . .
Những thiên tài trên Thiên bảng này phân tán khắp nơi, có lẽ có người còn đang ở tầng hai tầm bảo, có người thì đã lên các tầng cao hơn.
Bọn họ căn bản không xem tầng ba ra gì.
Thiên Hà cát chỉ là bảo vật chứ không phải chí bảo, không nằm trong phạm vi trách nhiệm cần thu hoạch của các vị thiên tài đấy.
Thế nhưng Nhân tộc thì khác, mỗi lần tới đây thì nhất định đều phải cố gắng mang về nhiều Thiên Hà cát nhất có thể.
La Thái nhanh chóng truyền âm cho cường giả các tộc bên cạnh, trong đó, kẻ mạnh nhất là một vị Sơn Hải của Long tộc, “Long Tịch, thực lực ngươi tối cường, Tần Phóng giao cho ngươi, ta sẽ đối phó với đám người Ngô Kỳ, thế nào?”
Hơn mười đầu Long tộc bên này đều khôi phục bản thể, bọn chúng quanh quẩn trên không trung, nghe thấy tiếng La Thái truyền âm, vốn đang định đáp lời thì bỗng nơi xa truyền đến một tiếng cười lanh lảnh.
“Ồ, đều ở đây!”
Ngay lập tức, mọi người liền thấy có bóng người đang đạp không đi tới.
Hoàng Đằng cười ha hả, ăn mặc gọn gàng, trước mặt Tô Vũ thì Hoàng Đằng rất khiêm tốn, nhưng trong mắt vạn tộc thì tên này chính là kẻ ngoan nhân, hoàn toàn không dễ chọc vào.
Cảnh giới của Hoàng Đằng hiện tại là Lăng Vân lục trọng, nhưng thực lực của y thì có thể chém chết Sơn Hải ngũ lục trọng.
So với Tần Phóng thì cảnh giới của y thấp hơn hắn một trọng, chờ Hoàng Đằng đến thất trọng thì giữa hai người khó nói ai thắng ai thua.
Trên thực tế, giờ phút này Hoàng Đằng đã tiếp cận thất trọng, thậm chí sắp sửa đột phá thất trọng, chỉ là còn kém một chút thôi.
Hoàng Đằng đạp không đi tới, thấy Tần Phóng liền vui vẻ trêu chọc: “Lão Tần, làm sao lại vô dụng như vậy, bị mấy kẻ rác rưởi này hù dọa mất mật à?”
Tần Phóng hừ một tiếng.
Nói nhảm, ta mới không sợ.
Bất quá hắn lo lắng một khi đôi bên đồng loạt ra tay thì những kẻ yếu Nhân tộc sẽ vô phương nghênh chiến, ở đây còn có không ít Đằng Không cảnh, mà vạn tộc bên kia thì lấy Lăng Vân làm chủ, Đằng Không chẳng có mấy ai.
Nếu đơn đả độc đấu thì Tần Phóng tuyệt đối không sợ đám gia hỏa này.
“Hoàng Đằng!”
La Thái lạnh lùng quát: “Ngươi tới chịu chết à?”
Hoàng Đằng xuất hiện khiến Nhân tộc phấn chấn hơn hẳn, cuối cùng cũng tới thêm một vị cường giả.
Đang nghĩ ngợi, xa xa lại có thêm hai bóng người hiển hiện.
Không ít người nhìn qua, trông thấy Hạ Hổ Vưu thì chẳng ai nói gì.
Hoàng Đằng là người Đại Hạ phủ, đi theo bảo hộ cho cậu ta là chuyện bình thường.
Có điều nữ nhân bên người Hạ Hổ Vưu thì chẳng ai nhận biết, vạn tộc cũng không biết.
Thế nhưng một vài Sơn Hải vạn tộc thoáng dè chừng, bởi vì cảnh giới của nữ nhân kìa là Sơn Hải thất trọng!
Từ lúc nào mà Nhân tộc lại có cường giả Sơn Hải thất trọng còn trẻ tuổi như vậy? Là người Hạ gia sao?
Thế nhưng hai ngày trước khi Nhân tộc xuất động người vào đây, bọn họ không hề trông thấy nữ nhân này, chẳng lẽ là trước đó ngụy trang?
Hạ Hổ Vưu đằng không tới, người còn chưa đến nơi mà tiếng cười đã sang sảng vang lên, “Chư vị, đều là tới tìm bảo, Tinh Vũ phủ đệ có vô số bảo vật, đôi bên lại không có mối hận huyết hải thâm thù, hà tất chỉ vì một ít Thiên Hà cát mà phải chém giết không ngừng? Không bằng đều thối lui một bước đi, chư vị chiếm đầu to, chúng ta chiếm đầu nhỏ bên này, thu thập một ít xong liền rời đi ngay.”
Thấy có người muốn phản bác, Hạ Hổ Vưu lập tức ngắt ngang: “Quên nói với chư vị, tầng hai có nguy hiểm xuất hiện, ta thấy mọi người nên an tĩnh lại đi, đừng hô đấu hô giết nữa.”
Đằng sau lưng Hạ Hổ Vưu lại theo tới hơn mười vị Nhân tộc, đều là những người đã đi theo cậu từ tầng hai lên đây.
Nhờ thế, thực lực Nhân tộc tức khắc mạnh lên không ít.
La Thái nhíu mày, Long tộc Long Tịch ở trên cao lại không cảm thấy lo lắng, thanh âm mang theo ý cười: “Hạ Thái tử, ngươi nói cũng không tính! Vả lại mối nguy ở tầng hai mà ngươi nói là gì? Chẳng lẽ là chấn động suốt qua nay? Nếu là như vậy thì Hạ Thái tử không cần thiết hù dọa chúng ta.”
Mắt thấy Nhân tộc càng tụ càng nhiều, Long Tịch lại nói: “Không bằng như vầy, Nhân tộc chuyển sang nơi khác tầm bảo đi, chúng ta cũng không muốn làm khó các ngươi! Nhưng Thiên Hà cát bên đây thì không cho phép các ngươi bước vào!”
Ở tầng ba, khu vực này là nơi trọng yếu nhất.
Long Tịch vừa dứt lời, Tiên tộc bên kia, bỗng có một vị nữ tiên lạnh lùng nói: “Mặt khác, giao đám người Bạch Phong ra đây.
Nếu ta nhớ không lầm thì các đại phủ Nhân tộc cũng chẳng mấy qua lại nhiều với nhất mạch của Bạch Phong, trong khi mục tiêu chủ yếu của bọn ta chính là hắn, ta nghĩ các ngươi sẽ không muốn vì một kẻ không liên quan mà chọc giận Tiên tộc, đúng không?”
Nữ tiên này nhìn về phía mấy tộc Thần Ma, ánh mắt thanh tịnh mà đẹp đẽ, đoạn nói: “Chư vị, tộc các ngươi cũng nhận được lệnh tương tự phải không? Quét sạch nhất mạch của đám Bạch Phong!”
“Dĩ nhiên!”
Thần tộc bên này, một vị thiếu niên tuấn tú cười nói: “Nhất mạch của Bạch Phong là công địch của vạn tộc, những người khác của Nhân tộc có thể rời đi, thế nhưng bọn hắn thì không được!”
Đối diện, Bạch Phong vẫn hết sức bình tĩnh, ở trước mặt Tô Vũ, anh có thể thoải mái cười ha hả, cà lơ phất phơ, tùy tiện nói năng mà không cần suy nghĩ.
Nhưng ở trước mặt những người này, thái độ của anh lại lạnh nhạt hệt như tông sư, nghe vậy, đạm mạc nói: “Không sai, những người khác đều có thể rời đi, ta sẽ ở lại.
Ta cũng muốn nhìn một chút xem xem đám rác rưởi các ngươi có dám giết ta hay không! Bất kỳ ai dám giết ta, ta dám nói toàn bộ đám các ngươi đều sẽ chết không toàn thây.
Đồ đệ của ta chưa chắc đã đối phó được với lão tổ của các ngươi, nhưng đối phó với các ngươi thì chỉ là cái búng tay.”
Ha, đúng thế đấy, ta có đồ đệ, đồ đệ còn rất lợi hại.
Ai sợ ai?
Hạ Hổ Vưu đã tới, anh cảm thấy chắc chắn Tô Vũ cũng sẽ sớm tới.
Tô Vũ sắp đến đây, sao anh còn phải sợ đám gia hỏa này?
Trong vạn tộc, có người biến sắc, ánh mắt thăm thẳm, nhìn về phía tất cả Nhân tộc ở phe đối lập, trong lòng dâng lên sát ý, có điều trừ phi giết sạch hết thảy để diệt khẩu, bằng không một khi có kẻ giết Bạch Phong, khẳng định chuyện sẽ đến tai Tô Vũ.
Mà giờ khắc này, Hạ Hổ Vưu âm thầm truyền âm cho Bạch Phong: “Không có chuyện gì, Bạch lão sư đừng có đi chịu chết đấy, chẳng mấy chốc sẽ có biện pháp thôi, cứ kéo dài thời gian một lúc đã.”
Cậu không nói Tô Vũ đã vào Tinh Vũ phủ đệ, cậu cũng không biết Bạch Phong có biết hay không.
Trên thực tế, vốn không cần Hạ Hổ Vưu nhắc nhở, thế nhưng nghe đối phương nói kiểu này, trong lòng Bạch Phong càng thêm tự tin, quả nhiên tiểu tai tinh đồ đệ của mình đã vào phủ đệ, hơn nữa còn sắp đuổi đến đây rồi!
Chương 2098: Kế Sách Ly Gián
Nhiều sinh linh tụ tập như vậy, hiển nhiên Tô Vũ đã cảm nhận được.
Cách thật xa, hắn đã nhìn thấy trên bầu trời dường như xuất hiện một cái lỗ hổng, có thác nước từ nơi đó giáng xuống, xem ra cái kia chính là Thiên Hà.
Cái gọi là Thiên Hà thật ra chính là thác nước lớn.
Rất rất lớn!
Lực trùng kích cũng rất mạnh!
Còn cách rất xa mà Tô Vũ đã có thể cảm thụ được, nếu người bình thường tùy tiện xông vào dưới đáy thác nước thì khẳng định chẳng mấy chốc thân thể sẽ bị xông thành vô số mảnh.
“Thiên Hà. . .
Thác nước. . .”
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn về phía thương khung, “Đây là do mạch máu tan vỡ hay là do tình huống nào khác?”
“Tiếu khẩu liên mà lão Quy nói ở đâu? Chẳng lẽ là ở ngay dưới thác nước?”
Ở tầng ba này, nếu muốn nói chỗ nào thích hợp để hoa sen sinh trưởng thì quả thật nơi đây chính là địa phương rất thích hợp.
Tô Vũ im lặng quan sát một hồi, chưa vội hiện thân.
Hắn đang đợi!
Rất tỉnh táo mà đợi, dù biết Hà Đồ sắp tới thì hắn vẫn muốn kiên nhẫn chờ đợi!
Chờ xem kẻ nào sẽ rời đi trước.
Vạn tộc đã nói bọn chúng cho phép các Nhân tộc khác rời đi, chỉ cần để lại đám người Bạch Phong là được.
Thế nên Tô Vũ cũng muốn nhìn một chút, nhìn xem kẻ nào sẽ vứt bỏ sư phụ của hắn.
Không phải hắn thiên vị tình cảm, mà là vốn dĩ mấy người Bạch Phong đều là Nhân tộc, hiện tại vạn tộc lại muốn vây giết một nhóm người Nhân tộc, cho nên Tô Vũ muốn xem thử đứng trên lập trường chủng tộc thì liệu có ai quyết định lựa chọn từ bỏ Bạch Phong hay không.
Những kẻ này không phải người dân bình thường, bọn họ là thiên tài, là cường giả do các đại phủ đích thân lựa chọn trao danh ngạch vào đây, là kẻ có thể phần nào đại diện cho lập trường và tư tưởng của cao tầng bên trên.
Nếu đông đảo người đều bỏ đi, vậy đại biểu cho Nhân tộc đã quyết định từ bỏ nhất mạch của hắn, thế thì Tô Vũ không cần phải thấy áy náy, phải lưu tâm đi cứu viện bọn họ nữa, hoàn toàn không cần thiết.
Hà Đồ sẽ sớm lên tầng ba, có lẽ toàn bộ Tinh Vũ phủ đệ cũng chỉ có mình hắn là người sống duy nhất biết được tin tức này.
Những kẻ tháo chạy từ tầng hai lên trước thì không biết chuyện, kẻ tới sau thì đã bị Tô Vũ một mẻ hốt gọn, những người còn lại chưa chắc đã có cơ hội chạy.
Tử Linh quân chủ mạnh như vậy, người bình thường nào có thể chạy thoát được.
Giờ phút này, mọi người đều không biết Tô Vũ đã tới.
Tần Phóng nâng trường thương lên, giọng điệu hết sức lạnh lùng: “Đừng hòng châm ngòi vớ vẩn.
Nhất mạch của Bạch Phong chính là nhất mạch của Nhân tộc.
Một gia hỏa Tiên tộc nhỏ nhoi mà cũng dám khiêu khích chúng ta, ngươi chán sống rồi?”
Bên cạnh Tần Phóng có vài vị cường giả Sơn Hải, có người hừ lạnh một tiếng, “Ngây thơ, các ngươi nghĩ khai chiến thì các ngươi sẽ thắng chắc à? Muốn chết thì cứ đến thử xem!”
Nữ tiên kia lạnh nhạt đáp: “Các ngươi chỉ là các ngươi, hà tất đại biểu cho những người khác? Không phải ai cũng đều muốn chết! Thật sự cho rằng bọn ta không giết được một nhóm các ngươi? Chẳng qua là không muốn mà thôi! Các ngươi khẳng định muốn bảo vệ cho nhất mạch của Bạch Phong?”
Nàng vừa dứt lời, cường giả vạn tộc đều bùng nổ khí tức.
Dù giết không được hết đám gia hỏa Nhân tộc thì cũng phải gây hiềm khích để chia rẽ bọn chúng, từ đó đến nay, đây chính là sách lược của vạn tộc.
Bọn hắn tin tưởng, sẽ có người đứng ra, lựa chọn rời đi.
Bởi vì cho tới nay đều là như thế.
Huống chi tất sát nhất mạch của Bạch Phong chính là mục tiêu chung của vạn tộc.
Có Hung thú thăm thẳm cười nói: “Bạch Phong, đừng trông chờ vào Tô Vũ! Hiện tại Tô Vũ còn dám ra khỏi cổ thành sao? Hắn mà dám ló mặt ra ngoài thì vô địch các tộc sẽ lập tức giết hắn.
Ngươi mượn danh Tô Vũ hù dọa ai đấy?”
Bạch Phong quét mắt nhìn đối phương, cười nhạo một tiếng, “Phế vật đúng là phế vật, lúc còn ở phụ cận cổ thành sao không thấy các ngươi dám gọi thẳng tên Tô Vũ, ở đây lại hung hăng càn quấy làm gì, không tự thấy mất mặt à?”
“Miệng lưỡi lợi hại!”
Thiếu niên Thần tộc lạnh lùng nhìn về phía Nhân tộc sau lưng Bạch Phong, “Nhân tộc thật sự muốn vì mấy người bọn họ mà khai chiến với chúng ta? Giết Bạch Phong, thả cho các ngươi một đường sống, đây đã là nhượng bộ cuối cùng của Thần tộc.
Chư vị sẽ không thật sự cho rằng chỉ dựa vào mấy người các ngươi mà có thể ngăn cản chúng ta đấy chứ?”
Cường giả vạn tộc dần áp sát lên.
Mà Nhân tộc bên này lại có chút dao động.
Đương nhiên cũng có người căn bản không để ý, giờ phút này, theo vạn tộc từng bước một tới gần, dù đám người Tần Phóng đều khẩn trương, thì phía sau lưng Bạch Phong lại có hai tiểu cô nương ngồi xổm dưới đất, chăm chú nghiên cứu đồ vật.
Ngô Kỳ sốt ruột, truyền âm bảo: “Mau đứng dậy đi, đợi chút nữa đại chiến xảy ra thì ngươi mau theo ta chạy.”
Ngô Lam không để ý tới tỷ tỷ mình, nàng nhặt một ít Thiên Hà cát lên, bên người còn có không ít dụng cụ, đang tập trung kiểm trắc.
Ngô Gia ngồi xổm bên cạnh làm trợ thủ cho nàng.
Ngô Lam cũng không ngẩng đầu lên, chỉ truyền âm đáp: “Không có chuyện gì, tỷ tỷ, ngươi đừng làm phiền ta nữa.”
Thật phiền!
Hạ mập mạp đều đã tới, lại còn bình tĩnh như vậy.
Hiển nhiên Tô Vũ cũng không ở quá xa, sợ cái gì.
Tên đó là đại ma đầu, hắn mà đến, toàn bộ những người này đều sẽ xong đời.
Mà ngẫm lại thì có khi bây giờ Tô Vũ đang ở gần đây, chẳng qua hắn chưa buồn ra mặt mà thôi.
Tên kia tâm rất đen, dám hắn đang đợi xem Nhân tộc sẽ có kẻ nào chạy, để sau này hắn tiện giết người mà không áy náy đây này.
Không thể không nói, ở một phương diện nào đó, Ngô Lam đúng là hiểu rõ Tô Vũ còn hơn cả cha hắn.
Ngô Lam không để ý tới Ngô Kỳ, nàng chăm chú nhìn số liệu hiển thị trên dụng cụ đo lường, vẻ mặt hơi khác thường, đoạn truyền âm nói với Ngô Gia: “Gia Gia tỷ, ghi chép một thoáng, nước Thiên Hà có tính tẩy rửa, màu vàng lợt, trong đó có vật chất. . .”
Nàng chần chờ một chút, cuối cùng vẫn truyền âm nói: “Tiếp tục ghi chép, chỉ là phán đoán cá nhân của ta thôi, ta cảm thấy nó có đặc tính giống với dịch mật trong cơ thể người, có tác dụng tiêu hóa.”
Ngô Gia chần chờ, truyền âm hỏi lại: “Ngươi chắc chắn chứ?”
“Không xác định, có điều cảm thấy công năng rất giống, ngươi cứ ghi nguyên văn lại trước đi.”
Ngô Lam lại nói: “Từ đây suy ra. . .
Ngày đó khi chúng ta ở trên sông, có thể là một dạng tồn tại giống với lá gan người, dịch mật bài tiết, có điều nó lại xuất hiện tình trạng chạy ngược, chưa rõ là vì sao.”
Ngô Lam nhíu mày, “Ngươi cứ ghi chép lại hết suy đoán của ta, nếu gặp được Tô Vũ thì nhất định phải cho hắn biết thông tin này.
Ngọn nguồn dòng thác có khả năng tồn tại chí bảo có rất nhiều tác dụng như bài độc, hấp thu, tịnh hóa. . .”
“Ừm!”
Ngô Gia cấp tốc ghi chép lại những gì Ngô Lam nói.
Ghi xong, nàng bất giác ngẩng đầu nhìn lên trời, ở phần đầu dòng thác này thật sự có bảo vật ư?
Bất quá chưa từng có bất kỳ ai thử nghiệm bay lên trên.
Bởi vì nếu bay ngược theo dòng nước này, rất có thể còn chưa lên đến nơi thì đã bị áp lực trùng kích xông chết rồi.
Chương 2099: Chủng Tộc Kỳ Quái
Hai người Ngô Lam tiếp tục ghi chép một vài số liệu, cùng lúc đó, bốn phía có một vài vị Nhân tộc đã có dấu hiệu xao động.
Có người truyền âm hỏi Tần Phóng: “Tần điện hạ, hiện tại Liễu Thành hoạt động độc lập, ngài thật sự muốn tham chiến sao?”
Tần Phóng không quay đầu lại, quát lạnh nói: “Người nào muốn đi thì mau cút đi.
Ta sẽ ở đây, ta cũng muốn nhìn một chút xem xem đám rác rưởi vạn tộc này có ai ngu xuẩn dám lao lên giết người hay không? Lũ phế vật không dám đối mặt với Tô Vũ, nay lại lén lút đi tìm sư phụ của hắn để trút giận, hừ!”
“Tần Phóng, ngươi xem nhẹ ai đấy?”
Giờ phút này, trong đám người Nhân tộc phía sau có người cười ha hả lên tiếng: “Bọn ta cũng không đi, bọn ta cũng muốn nhìn xem nếu đôi bên đại chiến, rốt cuộc là ai giết ai? Các ngươi hô hào vạn tộc là người một nhà đúng không? Có bản lĩnh liền đến, để ta xem tộc nào dám lên trước!”
Vạn tộc bên kia, thiếu niên Thần tộc vẫn tiếp tục gây chia rẽ lòng người: “Các ngươi xác định không đi? Mọi người mau tránh qua hai bên.
Nhân tộc, để ta nhắc cho các ngươi nhớ, Vạn Thiên Thánh hay Tô Vũ đều chẳng khác gì nhau, không có kẻ nào đối xử khách khí với các ngươi đâu.
Nhất mạch nhà bọn chúng cũng không phải kẻ tốt lành gì, rất nhiều phiền toái của Nhân tộc đều là bọn chúng dẫn tới, kết quả là bọn chúng không ai chết, nhưng người vô tội như các ngươi lại chết vô số. . .”
Mấy người biến sắc, một lát sau, vạn tộc thật sự đã nhường ra một thông đạo.
Hai bên, một vài cường giả vạn tộc nở nụ cười nghiền ngẫm, “Mạng là của mình, lại tiếp tục sĩ diện thì sẽ không còn cơ hội sống sót nữa đâu.”
Giờ phút này, cường giả vạn tộc cũng chạy đến đây càng ngày càng nhiều, bốn phía, có một ít cường giả đang tầm bảo lần lượt chạy đến.
Dần dần, uy áp đã mạnh hơn hẳn, số lượng phe vạn tộc đã sắp tiếp cận 300 vị!
Cuối cùng, vẫn có Nhân tộc không chịu nổi cảm giác áp lực bủa vây ấy, run rẩy quát: “La Thái, các ngươi cam đoan sẽ không tập kích khi bọn ta đang rút lui chứ?”
La Thái cười ha hả, “Sẽ không, yên tâm đi! Nếu như không yên lòng thì. . .
Vạn tộc, lùi lại một khoảng nữa, để lối đi lớn một chút.
Ta nhắc lại, mệnh là của chính mình, cần gì phải bán mạng cho đám người Bạch Phong?”
Sắc mặt người vừa lên tiếng trước đó tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, thấy không ít người đều nhìn mình thì y liền cúi đầu, cuối cùng y hạ quyết tâm, cắn răng bay lên trời, rầu rĩ nói: “Ta cũng không quen biết gì bọn họ.
Ta đến đây chỉ là vì tầm bảo để làm bản thân mạnh lên, không phải là vì người khác. . .
Thật có lỗi!”
Dứt lời, y liền cấp tốc lao ra lối đi.
Bên kia, vạn tộc quả nhiên không hề ngăn cản, mặc cho y độn không mà đi.
Đám người La Thái đều lộ ra nụ cười đắc ý.
Dù sao Nhân tộc cũng có trên trăm vị, thật sự hỗn chiến thì chắc chắn tổn thất sẽ hết sức thảm trọng, có thể loại bớt một đám là tốt nhất.
Có một người dẫn đầu thì chắc chắn sẽ có kẻ thứ hai, thứ ba…
“Thật có lỗi, ta. . .
Ta cũng không muốn ở đây chịu chết!”
Lại có người rời đi.
Mấy người rời đi ban đầu còn xấu hổ mà biện minh cho mình vài lời, tiếp đó những kẻ tháo chạy phía sau đều lặng yên không một tiếng động, không nói lời nào.
10 người, 20 người, 30 người. . .
Tần Phóng lẳng lặng đứng nhìn, qua một hồi, người đã đi được khoảng một phần ba.
Còn lại hơn 80 người lựa chọn lưu lại.
Có một nữ sinh tuổi không lớn lắm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, “Một đám phản đồ! Quỷ nhát gan! Hôm nay ngồi nhìn đa thần văn nhất hệ bị giết, ngày mai sẽ là chính các ngươi! Kế hoạch ly gián ngu xuẩn như vậy của vạn tộc mà các ngươi cũng không nhìn ra sao?”
Gần một phần ba số lượng bỏ chạy, điều này khiến không ít người cực kỳ bất đắc dĩ.
Vốn thực lực đã không bằng đối phương, hiện tại khoảng cách lại càng chênh lệch.
Trong số những người rời đi ban nãy cũng có vài vị Sơn Hải cảnh, điều này càng khiến người lưu lại cảm thấy áp lực vô cùng.
Sắc mặt Bạch Phong ngưng trọng, nhìn thoáng qua bốn phía, thẳng thắn nói: “Nếu chư vị muốn đi thì hãy nhanh chóng rời đi đi.
Ban nãy không đi thì đó đã là đại nghĩa, hiện tại còn lưu lại chính là tự tìm đường chết.
Ta nghĩ giữa ta và chư vị cũng không có tình cảm sâu nặng gì đáng để chư vị làm thế. . .”
Có người cả giận quát: “Nói nhảm cái gì! Nhân tộc tranh chấp nội bộ đó là chuyện của bản tộc, nhưng đối ngoại thì phải nhất trí đoàn kết.
Ta biết đa thần văn hệ các ngươi có nhiều oán hận, nhưng đó đều là sự tình nội bộ.
Không phải Vạn Thiên Thánh đã giết rất nhiều người rồi sao? Nên báo thù thì đã báo thù.
Những tên rời đi kia cũng không đại biểu cho toàn bộ tâm tư của Nhân tộc!”
Thiên tài và cường giả Nhân tộc dồn dập bạo phát khí tức, mà lối đi của vạn tộc cũng bắt đầu khép lại.
La Thái thăm thẳm cười nói: “Xem ra các ngươi rất là đồng lòng chịu chết! Không nghĩ tới thế mà còn lưu lại nhiều như vậy.”
Gã không nghĩ tới, Tô Vũ ở xa xa hiển nhiên cũng không nghĩ tới.
Đúng vậy, hắn thật sự thấy bất ngờ.
Tổng cộng 120 người, 38 kẻ rời đi, còn lưu lại 82 vị.
Hắn nhìn thấy rất rõ, cũng đếm được cực kỳ rõ ràng!
Vừa nãy khi vạn tộc bức bách như vậy, Tô Vũ thầm nghĩ nếu đi hơn một nửa cũng chẳng hiếm lạ gì, thậm chí đi hai phần ba cũng chẳng sao, còn lại một phần ba cũng là chuyện hợp lý.
Nào ngờ lại là chưa tới một phần ba rời khỏi.
Không chỉ như vậy. . .
Trong số 38 người kia, Tô Vũ dò xét một thoáng, có 30 vị là đi thật, còn lại 8 vị thế mà đang ẩn núp mai phục ở bên ngoài.
Đây là chuẩn bị khi nào đại chiến bùng nổ thì sẽ đột ngột tập kích?
Sách lược này tính toán không sai.
Trên thực tế, xem như rời đi chỉ có một phần tư.
Tô Vũ nhìn lên trời, trong lúc nhất thời hắn bất giác rơi vào trầm tư.
Một phần tư!
Có nhiều không?
Kỳ thật khá nhiều, có điều so với hắn suy nghĩ trước đó thì con số này lại là rất ít.
Đa thần văn hệ vốn cũng không quá được nhiều người chào đón, về sau Vạn Thiên Thánh lại sát lục tàn nhẫn một phen, cho nên lại càng thêm đắc tội vô số người, dưới tình huống như vậy, thế mà vẫn có 80 mấy người nguyện ý ở lại với đám Bạch Phong, đúng là khiến hắn ngoài ý muốn.
Tô Vũ nhận ra có kẻ rất sợ hãi, hắn có thể cảm nhận được sự sợ hãi ấy.
Đối diện sinh tử tồn vong, hoảng sợ mới là bình thường.
Tô Vũ cũng từng thấy sợ hãi khi gặp được cường giả mà hắn không cách nào địch nổi.
Cho nên, đã sợ như vậy mà vẫn nguyện ý lưu lại, cái đó chính là huyết tính.
“Nhân tộc. . .”
Tô Vũ lẩm bẩm một tiếng, giờ khắc này, dù bản thân là Nhân tộc nhưng hắn vẫn cảm thấy khó hiểu không thôi, chủng tộc này quá kì quái!
Từ hai năm trước, hắn đã nghĩ cách để thoát khỏi Nhân tộc.
Nội đấu không ngừng, tranh chấp nội bộ không ngừng, bất cứ lúc nào cũng có chuyện âm mưu tranh đoạt. . .
Thế nhưng tới thời điểm phải đối mặt ngoại địch, dù biết rõ chắc chắn phải chết, vẫn có người nghĩa vô phản cố đứng ra, trong khi rõ ràng trong số bọn họ, có những kẻ chẳng có nửa xu quan hệ với Bạch Phong.
Nhất là khi thấy những khác đã an toàn rời đi, không hề bị vạn tộc làm khó dễ, vậy mà những người này vẫn lựa chọn lưu lại.
“Phức tạp!”
So với vạn tộc thì Nhân tộc thật sự phức tạp hơn rất nhiều.
Giờ phút này, những kẻ còn ở đây rõ ràng không phải là vì lợi ích hợp tác, mạo hiểm ở lại hiển nhiên chẳng có lợi ích gì, hầu hết bọn họ đơn thuần chỉ là vì một bầu nhiệt huyết mà quyết không rời bỏ đội ngũ.
Tô Vũ tự giễu, ta còn quá trẻ tuổi, có đôi khi hắn cảm giác mình đã nhìn thấu lòng người, nhưng rồi hắn lại phát hiện mình chẳng hiểu gì cả.
Chương 2100: Đúng Là Người Tốt!
“Cần phải đi thôi!”
Tô Vũ lo Hà Đồ sẽ sớm lên tầng ba, cho nên hắn không thể dây dưa kéo dài thời gian thêm nữa.
Thần quang trong mắt đã sớm quét qua quét lại một lượt.
Bên trong nội thể của những người này, có vài vị có tinh huyết Nhật Nguyệt, hoặc là có Thiên binh bị phong ấn bên trong.
Những kẻ đó mới là mục tiêu trọng điểm, phần còn lại thì không cần quá lo lắng.
Văn Minh Chí chậm rãi hiển hiện, giết sạch là xong việc.
Nồi đen thì sẽ do Hà Đồ cõng!
Ngay tại thời điểm vạn tộc đang rục rịch chuẩn bị ra tay, bất giác có người mơ hồ cảm nhận được cái gì đó, vội ngẩng đầu nhìn lên trên.
Giờ phút này, trên bầu trời bỗng có hư ảnh một cuốn sách bao trùm.
“Đó là cái gì?”
Có người động tâm, là bảo vật sao?
Tại Tinh Vũ phủ đệ chưa bao giờ thiếu bảo vật, có đôi khi từ trên trời ngẫu nhiên rơi xuống bảo vật cũng không phải là không có.
Lúc bấy giờ, không ít người đều ngẩng đầu nhìn chằm chằm quyển sách kia.
Thần thánh!
Tràn đầy mùi vị thần thánh, mọi người đều cảm thấy đó chính là chí bảo, bởi vì phảng phất nó mang đầy ý vị đại đạo, mang theo hào quang văn minh.
Mơ hồ trong đó còn hiện ra từng đạo hư ảnh, giống như đang ghi chép lịch sử vạn tộc, văn minh vạn tộc!
Không có bất kỳ cảm giác nguy hiểm gì!
Bởi vì Tô Vũ đang lượn lờ trên không trung đã bùng nổ thần văn chữ “Kiếp”, làm suy yếu cảm giác nguy hiểm của tất cả mọi người.
Một đám kẻ yếu mà thôi, mạnh nhất chỉ là Sơn Hải cửu trọng, một vị Nhật Nguyệt cũng chẳng có.
Làm sao có thể địch nổi hắn?
“Bảo vật. . .”
Đám La Thái liếc nhìn nhau, có vẻ kia là một kiện Thiên binh!
Vả lại còn thần thánh vô cùng!
Không đơn giản!
Trong mắt bọn họ đều hiện lên vẻ thèm khát, dù ở bất kỳ đâu thì Thiên binh cũng là thứ cực tốt.
Long tộc Long Tịch cấp tốc truyền âm: “Trước hết giết Nhân tộc đã rồi lại phân chia Thiên binh sau, nếu bảo vật đã xuất thế thì sẽ không tùy tiện biến mất.”
La Thái cũng gật đầu, quát: “Trước hết giết Nhân tộc rồi hẵng đoạt bảo vật!”
Đại chiến muốn bạo phát.
Nhân tộc bên này đều hết sức khẩn trương, chỉ riêng Hạ Hổ Vưu, Hoàng Cửu và Hoàng Đằng là thản nhiên đứng nhìn đám ngu ngốc vạn tộc sắp sửa đi chịu chết.
Đúng lúc này, bên trong quyển sách kia hiện lên từng đạo hư ảnh cự thú, khí tức lập tức tăng vọt, từng đạo hư ảnh Nhật Nguyệt hiện rõ, 100 đầu, 200 đầu, 300 đầu. . .
Trên không trung, sắc mặt Tô Vũ trắng bệch!
Văn Minh Chí không chỉ vận dụng lực lượng của chính nó, mà còn tiêu hao lực lượng của chủ nhân là Tô Vũ.
“Chư vị đạo hữu, cùng thăm dò văn minh, tìm kiếm quá khứ tương lai với ta đi!”
Hắn chậm rãi cất tiếng, sau một khắc, dưới tình huống đám sinh linh bên dưới vẫn chưa cảm ứng được nguy cơ, bỗng nhiên, 300 đầu cự thú trong nháy mắt lao ra!
Phốc phốc!
Các đạo hư ảnh nhanh chóng xuyên thấu thân thể những sinh linh kia.
Một đám Lăng Vân Sơn Hải thì sao có thể địch nổi Nhật Nguyệt?
Chỉ vỏn vẹn vài giây, gần 300 vị cường giả vạn tộc đã mất mạng.
Trực tiếp bị hư ảnh thôn phệ!
Số cường giả vạn tộc còn sống sót chính là những kẻ sở hữu tinh huyết Nhật Nguyệt hoặc là Thiên binh trong cơ thể.
Có điều lúc này sắc mặt cả đám kịch biến, bởi vì những hư ảnh cự thú sau khi thôn phệ những người khác xong liền dồn dập lao về hướng bọn họ để trấn áp.
10 vị Nhật Nguyệt trấn áp một vị Lăng Vân hoặc Sơn Hải!
Nào có chỗ cho bọn họ phản kháng?
“Rống!”
“Gào!”
“. . .”
Những con cự thú đều phát ra tiếng rống vui sướng.
Trong nháy mắt, tất cả sinh linh vạn tộc đã bị chúng thôn phệ.
Biến mất!
300 vị vạn tộc đã biến mất, không còn để sót lại dù chỉ là một mảnh vải.
Nhân tộc bên này chết lặng, nhất thời kinh hoảng đến sững người.
Nhân tộc bị dọa đến nỗi sắc mặt tái nhợt, toàn thân run rẩy.
Đây là cái gì?
Đầu óc bọn họ hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại nỗi hoảng sợ khủng khiếp đang ăn mòn đến từng tế bào cơ thể.
Thật đáng sợ!
Mà ngay một khắc này, Tô Vũ nghịch chuyển nguyên khiếu, hóa thành tử khí, hiện ra bộ dáng Tử Linh, phiêu nhiên hạ xuống, thanh âm lạnh lùng cất lên: “Quân chủ buông xuống, thương hại Nhân tộc, Nhân tộc lập tức tránh lui.
Tộc ta nhất thống thiên địa!”
“. . .”
Tử Linh!
Hoảng sợ, không dám tin!
Tử Linh?
Tầng ba lại xuất hiện Tử Linh sao?
Hơn nữa Tử Linh quân chủ còn xuất hiện?
Giờ khắc này, trong đầu Hạ Hổ Vưu vang lên thanh âm của Tô Vũ, cậu lập tức biến sắc, vội vàng quát: “Đa tạ đại nhân! Chư vị, rút lui, nhanh lên! Ban nãy ta đã nói rồi, tầng hai có mối nguy lớn, Hà Đồ quân chủ xuất hiện, sẽ sớm lên đến tầng ba, đa tạ đại nhân hỗ trợ. . .”
Tô Vũ lạnh lùng gằn từng chữ một: “Khi còn sống ta cũng từng là Nhân tộc, chỉ có thể kiệt lực hỗ trợ đến đây.
Quân chủ mà tới thì ta cũng không dám phản kháng quân chủ chi lệnh.
Rời đi!”
Nghe thế, trong đầu mọi người không tự chủ được hiện ra vô vàn suy nghĩ.
Có lẽ vị này là kẻ dưới trướng Hà Đồ.
Khi còn sống, ngài ấy là Nhân tộc.
Hiện tại ngài ấy đã khôi phục được một chút trí nhớ, cho nên lựa chọn giúp người cùng tộc giải quyết mối nguy, thế nhưng một khi vị Tử Linh quân chủ quân thượng Hà Đồ đến đây thì tất cả sinh linh đều phải chết.
Trong chớp nhoáng ấy, tất cả mọi người đều biến sắc.
Chạy!
Tử Linh quân chủ thế mà lại đi từ phía dưới lên đây.
Mà Tô Vũ trong mắt bọn họ cũng cực kỳ cường hãn, nhất kích đánh giết mấy trăm sinh linh vạn tộc, chỉ sợ cũng là nhân vật tiếp cận cấp bậc quân chủ.
Tần Phóng lấy lại bình tĩnh, vội chỉ huy: “Rút lui, cấp tốc rút lui!”
“Nhanh đi lên tầng bốn!”
Tần Phóng kinh hãi, run sợ không thôi.
Tại sao lại có quân chủ buông xuống, nhất là từ tầng một đi lên?
Đáng chết, điều này không nên a!
Còn có, quyển sách họa kia rõ ràng tràn đầy lực lượng thần thánh, không ngờ lại thuộc về một vị Tử Linh!
Không dám tưởng tượng!
Mà âm thanh u lãnh của Tô Vũ tiếp tục truyền vang: “Nhanh chóng rời đi, tộc ta không sớm thì muộn cũng sẽ quân lâm thiên hạ! Khi đó Nhân tộc chính là kẻ địch của tộc ta! Ta đã là Tử Linh, không còn là người nữa.
Chỉ duy nhất một lần này, tuyệt đối không có lần sau!”
Tần Phóng chấn động, cảm kích hét lên: “Đa tạ đại nhân!”
Đúng là người tốt!
Chết rồi mà vẫn còn nhớ rõ chính mình là Nhân tộc.
Tần Phóng là người có thực lực mạnh nhất ở đây, hắn phải có trách nhiệm, vội vàng mang theo những người khác rút lui.
Thấy đám Bạch Phong, Ngô Lam còn đang đứng đó, Tần Phóng nhịn không được quát: “Còn không mau đi đi!”
Bạch Phong muốn nói lại thôi, đi cái rắm, tiểu tử Tô Vũ chỉ đang lừa gạt các ngươi, ta đi làm gì?
Đương nhiên lời này thì anh không thể nói ra.
Nào ngờ, bên tai anh chợt vang lên thanh âm thúc giục của Tô Vũ: “Lão sư, ngài mau chạy nhanh đi, thật sự có Tử Linh quân chủ tới, không phải ta gạt người!”
Lời này vừa nói ra, Bạch Phong kinh hãi nhìn về phía Tô Vũ, ngươi nói thật?
Tô Vũ kém chút trợn trắng mắt!
Hắn biết ý tứ của lão sư, lão sư không ngờ là hắn lại đang nói thật chứ không phải lừa dối mọi người.
“Thật mà, ngài đi nhanh một chút! Lên các tầng cao hơn! Không chỉ một mình Hà Đồ mà còn có một vị Tử Linh quân chủ khác, đợi chút nữa ta cũng phải chạy trốn!”
Bạch Phong không nói hai lời, vội xách Ngô Gia và Ngô Lam lên bỏ chạy, cũng không cho hai người cơ hội mở miệng, càng không cho các nàng thời gian lưu lại.
Ngô Lam giãy dụa, cố gắng truyền âm cho Tô Vũ: “Ký lục và dụng cụ ở dưới có thứ tốt. . .”
Ngô Lam truyền âm một câu, người đã bị mang chạy.
Mà Tô Vũ cũng nhìn thấy nàng bỏ lại tại chỗ một ít dụng cụ cùng sổ ghi chép, xem bộ dáng là cố ý lưu cho mình.
Nháy mắt, tất cả mọi người đều đã biến mất.
Cùng lúc ấy, tin tức Tử Linh xâm lấn đã truyền vang khắp nơi.
Đáng sợ!
Tử Linh quân chủ đến rồi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










