[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 395 : Lam Thiên Dạy Hư Ta Rồi! (c1971-c1975)
❮ sautiếp ❯Chương 1971: Lam Thiên Dạy Hư Ta Rồi!
Các tộc đều đang âm thầm truyền âm.
Tô Vũ thì vẫn tươi cười, thoạt nhìn có chút ma mị, điên cuồng.
Một vài vô địch nhíu mày, có phải gia hỏa này thật sự sắp chết hay không, vậy nên hắn mới trở nên cuồng loạn khó kiềm chế như thế.
Bọn họ không nhìn ra cái gì, nhưng loại cảm giác ấy… Thật sự là cảm giác điên cuồng.
Một bên, Lam Thiên không nhịn được nhìn về phía Tô Vũ, tiểu tử này điên rồi à?
Không đến mức đó chứ?
Cách đó không xa, Huyền Hách vương truyền âm cho Đạo vương: “Đừng trêu chọc Tô Vũ nữa, có khả năng gia hắn thật sự sắp chết nên mới điên cuồng như vậy, nghe nói hắn có thể hấp thu tử khí là bởi vì hắn mở ra thiên khiếu trong lời đồn thượng cổ, tốc độ thiên khiếu bão hòa rất nhanh, nhiều thì hai năm của Nhân tộc, ít thì một năm nữa hắn chắc chắn sẽ chết!”
Đạo vương sửng sốt: “Sao ngươi biết?”
“Ta tự có con đường của mình! Tô Vũ không sống được bao lâu! Hắn mở thiên khiếu không hoàn thiện, chỉ có thể không ngừng hấp thu tử khí, kỳ thật đã chịu tải vượt quá giới hạn, 1 – 2 năm nữa sẽ phải ngã xuống, giờ phút này tranh chấp với hắn làm gì, nếu khiến vài vị Vĩnh Hằng chôn cùng hắn thì không đáng!”
Một kẻ chắc chắn sẽ chết!
Vì giết Tô Vũ mà tổn thất mấy vị vô địch, làm vậy không phải là đồ ngốc sao?
Đối với kẻ điên như Tô Vũ, còn là kẻ điên có khả năng liều mạng, vậy thì đừng cố chấp sống mái với hắn làm gì, bởi vì không đáng, nếu hắn liều chết kéo theo vô địch, thế thì bọn họ sẽ phải chịu tổn thất vô ích!
Ngẫm lại việc này, Bạch Phát Thần vương bất giác nhíu mi.
Tên điên Tô Vũ càng ngày càng quái đản, lúc trước Thần tộc không giao ra vật gánh chịu đã đáp ứng cho hắn, gia hỏa đó lại không phản ứng gì, chẳng lẽ là ghim đấy, đợi thời điểm sắp chết, hắn sẽ liều mạng với mình?
Vậy thì thiệt thòi lớn!
Chó cắn người thường không sủa, Tô Vũ rống vài tiếng, gã sẽ chẳng thèm lo lắng, có điều gia hỏa này lại không rên một tiếng nào, trái lại khiến gã cảm thấy có chút lo, chủ yếu là sợ ở thời khắc cuối cùng Tô Vũ điên cuồng nhắm đến mình, vậy thì rất phiền toái!
Gã có thể trốn đến Thần giới, nhưng Tử Linh cũng có thể tiến vào Thần giới.
Thật đau đầu!
Trả cho hắn sao?
Nhưng lúc trước đã nói là không cho, hiện tại cho hắn, vậy mặt mũi mình để đâu?
Huống chi, vật gánh chịu không phải chuyện nhỏ, vô địch lấy được cũng phải quý trọng, bởi vì ngươi không biết trong tương lai tam thế thân của mình có bị đánh bạo hay không, có vật gánh chịu, chỉ cần tốn chút thời gian là có thể khôi phục.
Không có vật gánh chịu, muốn khôi phục thì cũng không khôi phục được.
Lão là Thần vương lâu đời, hiển nhiên trong tay có vật gánh chịu.
Nhưng lão thật sự luyến tiếc cho Tô Vũ một cái.
Chần chờ một lát, Bạch Phát Thần vương tự an ủi, không cần so đo với một kẻ điên sắp chết, lão truyền âm cho Tô Vũ: “Tô thành chủ, chuyện hợp tác có thể bàn lại, vật gánh chịu đã đáp ứng cho ngươi lúc trước, rồi ta sẽ phái người đưa qua!”
“…”
Tô Vũ sửng sốt, nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Phát Thần vương.
Cái quỷ gì?!
Vật gánh chịu không đáng giá như vậy sao?
Cứ như vậy cho ta?
Có bệnh à?
Sau đó hắn ngẫm nghĩ, chợt hiểu ra, bất giác mỉm cười, có phải sợ rồi không?
Quả nhiên, uy lực của người sắp chết lớn thật!
Đúng, ta sắp chết rồi, ta sợ ai?
Bọn họ phải sợ ta mới đúng!
Hắn nhếch miệng nở nụ cười, hàm răng tuyết trắng thẩm thấu ra từng sợi hắc khí, vài người thấy vậy thì ánh mắt liền biến ảo, tử khí quá mức nồng đậm, Tô Vũ để ba tượng đá đi theo hắn, tử khí không nồng đậm mới là lạ!
Mà ba tượng đá cũng ước gì được ra ngoài lâu hơn.
Giờ phút này, phía dưới, thời gian chiến đấu đã hết.
Trừ một vài kẻ bị đánh lén, xui xẻo bị đào thải, bị người cướp lấy danh ngạch, còn 65 vị khác là chịu không nổi đã chủ động trốn vào cổ phòng.
Cuối cùng còn lại 16 người chia đều, mỗi người được 4 danh ngạch.
Cộng thêm phần của bản thân, tính ra một người đã lấy được 5 danh ngạch!
Chu Hồng Lượng mập mạp thu hồi lôi đài, cười đến rung rung cả mỡ, 5 danh ngạch tới tay!
Nơi xa, vị tướng sĩ Đằng Không của Đại Tần phủ lại hốt hoảng, vậy mà y cũng kiếm lời 5 danh ngạch, y còn chưa hề ra tay, nhất thời cứ thế sửng sốt, không rõ đây có phải là đang nằm mơ hay không.
Mà Tử Linh của Tô Vũ cũng còn sống!
Nếu chỉ có một mình nó thì mọi người không sợ, nhưng trong thành có mấy ngàn đầu Tử Linh, bọn họ sợ giết Tử Linh này rồi thì sẽ bị mấy ngàn Tử Linh vây giết, vậy thì xong đời, cuối cùng không ai dám động đến tuyển thủ Tử Linh của hắn.
Cứ thế, Tô Vũ dễ dàng lấy được 5 danh ngạch!
Các tộc khác còn người trụ lại đều có thu hoạch.
Nhiều nhất là một kẻ điên Huyết Hỏa Ma tộc, gã lấy được 9 danh ngạch, sau khi chia đều 65 danh ngạch thì còn dư lại 1 cái, dựa theo quy tắc, phân cho người có thành tích tốt nhất, vậy là một mình đối phương lấy được 10 danh ngạch.
Bên phía Ma tộc, các Ma vương tươi cười, Ma Qua lại không cười nổi, đây là danh ngạch Huyết Hỏa Ma tộc cướp lấy!
Lần này số danh ngạch Huyết Hỏa Ma tộc cướp được chưa chắc sẽ chia cho Thủy Ma tộc!
Đây không phải chuyện tốt!
Huyết Hỏa Ma tộc không hổ là kẻ cuồng chiến tranh, kẻ điên Đằng Không nhất trọng này chủ động đi săn đối thủ, nếu không thì đã không lấy được nhiều danh ngạch như vậy.
Tổng hợp lại, vẫn là đại tộc có thực lực mạnh hơn.
Thần Ma Tiên đều có thu hoạch, ngoài ra còn có cường giả cổ tộc, còn các tiểu tộc gần như đều bị đào thải, hiếm có tiểu tộc nào có thể trụ lại.
Thi đấu còn đang tiếp tục.
Cuộc chiến phân danh ngạch vẫn đang diễn ra.
Tô Vũ luôn yên lặng quan sát, một đám Văn Minh sư bị hắn ghi tạc trong lòng, hắn không quá để ý đến danh ngạch, nhiều thì bán, hắn có nhiều cũng chẳng để làm gì!
Có việc có tặng cho Nhân tộc hay không… Không cần thiết.
Nhiều người đi thì cũng chỉ có thể chịu chết.
Năm nay so tranh sẽ kịch liệt hơn dĩ vãng, huống chi Nhân tộc vẫn còn 200 danh ngạch được hứa hẹn, vậy đã đủ dùng.
Đằng Không nhị trọng, phía Nhân tộc, Tô Vũ lại thấy người quen, là người Đại Hạ phủ, Triệu Thế Kỳ, cùng thế hệ với Tô Vũ, hậu duệ nhà Triệu tướng quân, chỉ là không ngờ đối phương mới tới Đằng Không nhị trọng, quá yếu.
Tô Vũ thầm cảm khái, lúc trước, Triệu Thế Kỳ, Trịnh Vân Huy, Hạ Hổ Vưu, Hạ Thiền, Hồ Thu Sinh, Vạn Minh Trạch đều là thiên tài yêu nghiệt cùng thế hệ với hắn, hiện tại chênh lệch đã rất xa.
Hình như Vạn Minh Trạch đã đến Đằng Không lục thất trọng, vậy mà hậu duệ nhà lão Triệu mới chỉ là Đằng Không nhị trọng.
Tô Vũ còn thấy Trịnh Vân Huy, gia hỏa kia không tham chiến, Tô Vũ liếc mắt một cái, Đằng Không tam trọng, cũng yếu, cùng cảnh giới với Hạ Hổ Vưu, tính ra Hạ Hổ Vưu cũng thăng cấp hơi chậm.
Ở Đằng Không cảnh, đáng lẽ phải thăng cấp rất nhanh mới phải.
Bởi vì tu luyện chỉ cần đúc thể, đi theo thân thể đạo, nếu có đủ Thiên Nguyên khí thì đều thăng cấp rất nhanh.
Theo đạo Văn Minh sư, Tô Vũ truyền ra phương pháp khai Thần khiếu dưới Đằng Không, những người kia có đủ ý chí lực, đáng lẽ cũng phải thăng cấp không chậm, bởi vì Thần khiếu đều đã mở, hẳn là có thể tiết kiệm không ít thời gian.
Vậy mà một đám vẫn đang ở Đằng Không tiền trung kỳ, thật là rác rưởi!
“Chẳng lẽ là ý chí lực không đủ nhiều?”
Cũng có khả năng, không biết Ngô Lam có thành quả mới gì không, đối với Văn Minh sư hiện tại mà nói, ý chí lực mới là phiền toái khó giải quyết nhất.
Tô Vũ cảm thấy Ngô Lam không nên tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, nàng nên thành thật ở nhà nghiên cứu cách lấy ra ý chí lực, nếu thành công, Văn Minh sư tuyệt đối sẽ xuất hiện đại lượng cường giả.
Nàng là như thế, Bạch Phong cũng thế, một đám là thiên tài nghiên cứu, sao cứ phải dấn thân lên con đường giết chóc cướp đoạt làm gì, xui xẻo bị giết thì đúng là không có lời.
Tô Vũ tính toán một trận, ánh mắt khẽ động.
Nếu không… Ta giả mạo Ngô Lam đi?
Chắc không ai biết ta giả mạo Ngô Lam đâu!
Thật đáng sợ!
Nữ trang?
Kẻ yếu Đằng Không sơ kỳ?
Chà chà!
Cũng không có nhiều kẻ thù, đại khái không ai coi trọng Ngô Lam, yếu như vậy, một đao liền chém chết, không gặp được thì ai sẽ cố ý đuổi giết nàng, dù sao nàng cũng không bại lộ thân phận đa thần văn hệ của mình, chuyện nàng có thể lấy ra ý chí lực lại càng không có người biết.
Giờ khắc này, Tô Vũ có chút thất thần.
Ngô Lam… Nữ.
Vậy mà ta lại nghĩ đến chuyện giả mạo Ngô Lam… Má nó, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Lam Thiên, bất giác nhích ra xa một chút theo bản năng.
Lam Thiên quá tà giáo, dạy hư ta rồi, sao ta lại nghĩ đến chuyện giả mạo nữ nhân?
Hỏng bét!
Chương 1972: Sách Lược Của Vạn Tộc
Trong lúc Tô Vũ đang tự kiểm điểm bản thân thì đợt tỷ thí thứ hai đã bắt đầu.
Trong trận này, Tô Vũ lại tùy ý phái ra một Tử Linh Đằng Không nhị trọng làm người dự thi, những người khác chỉ nhìn lướt qua, không hề nhiều lời.
Sân đấu vẫn là cổ thành.
Nhưng trong trận này, mọi người đã có chuẩn bị.
Triệu Thế Kỳ dự thi, tính tình lão Triệu tương đối thẳng, không gian hoạt bằng Chu gia, kỳ thật thực lực Triệu Thế Kỳ không yếu, kết quả vừa vào sân, bảy tám cường giả tiểu tộc liên thủ tấn công y.
Không đến một phút… Triệu Thế Kỳ đã bị đánh vào cổ phòng.
Cường giả Thần Ma đều lộ vẻ thản nhiên.
Nhằm vào Nhân tộc, khiến Nhân tộc không chiếm được nhiều danh ngạch, đây cũng là suy nghĩ chung của vạn tộc, giải quyết người dự thi Nhân tộc trước, sau đó lại đào thải tiểu tộc, tiếp đó là cổ tộc, cuối cùng mới là bọn họ đánh nhau.
Đó cũng là lưu trình từ trước tới nay.
Tô Vũ yên lặng nhìn, không nói nhiều.
Tử Linh của hắn trà trộn trong cổ thành, không chủ động làm gì, bất quá vẫn luôn có người bị Tử Linh ép đến mức không thể không trốn vào cổ phòng, cứ như vậy, cuối cùng được phân danh ngạch là thành công.
Thời gian từng chút qua đi, khi nửa giờ sắp hết, Tô Vũ phát hiện gần xung quanh tuyển thủ Tử Linh nhà mình có mấy người đứng gần đó.
Bọn họ chưa động thủ.
Dường như đang chờ đợi!
Tô Vũ biết bọn họ đang đợi cái gì, chờ đợi một khắc cuối cùng, bọn họ sẽ ra tay đánh chết Tử Linh!
Giết Tử Linh, thời gian thi đấu kết thúc, bọn họ chỉ cần nhanh chóng ra khỏi thành hoặc tránh vào cổ phòng là xong.
Quả nhiên, trong nháy mắt cuối cùng của nửa giờ, bảy tám người đồng thời ra tay, thực lực cùng giai thì Tử Linh không tính là cường đại, bảy tám vị tinh nhuệ của các tộc liên thủ, Tử Linh không hề có ý định trốn tránh, bởi vì linh trí Tử Linh quá thấp, trong nháy mắt, nó đã bị bảy tám người đánh bạo!
Ngay sau đó, hiện trường xuất hiện một đầu Tử Linh mạnh mẽ hơn, có điều đã hết giờ.
Thấy thế, Ma Qua châm chọc: “Tô thành chủ, xem ra trận này ngươi không có danh ngạch rồi!”
Tô Vũ cũng không quá để ý, dù sao cũng phải cho các ngươi nếm chút ngon ngọt, Tử Linh thắng mãi thì còn chơi thế nào?
Nghe lời Ma Qua nói, hắn liền vui vẻ đáp: “Không có thì thôi, nhưng đúng là Huyết Hỏa Ma tộc của các ngươi không tệ chút nào! Trong trận này lại có một vị Huyết Hỏa Ma tộc trụ lại tới cuối cùng, trong Ma tộc, ta cảm thấy Huyết Hỏa Ma tộc mới là mạnh nhất!”
“…”
Ma Qua bình tĩnh im lặng, không tranh luận cùng Tô Vũ, bên cạnh gã là Ma vương của Huyết Hỏa Ma tộc, kẻ kia nghe vậy thì mỉm cười, im lặng không nói.
Quang minh chính đại châm ngòi ly gián.
“Đằng Không tam trọng vào trận!”
Bạch Phát Thần vương lại hô lớn, Tô Vũ cười tủm tỉm: “Các tiểu tộc nên lên sàn nhanh lên, nhân lúc Tử Linh còn chưa nhiều, có lẽ có thể vớt được danh ngạch! Đợi lát nữa có khả năng sẽ có nhiều Tử Linh hơn, thi đấu càng về sau càng khó, nếu thật sự không làm được gì, vậy hãy tạo cơ hội cho người nhà trận sau, chẳng hạn như giết Tử Linh, khiến Tử Linh tràn đầy cổ thành… Làm vậy còn tốt hơn là không làm gì!”
“…”
Một đám người lại nhìn về phía Tô Vũ, lúc nào gia hỏa này cũng muốn gây chuyện!
Bạch Phát Thần vương không quá để ý, bình tĩnh nói: “Dù Tử Linh nhiều, thực lực đủ mạnh thì kẻ chịu thiệt vẫn là kẻ yếu, đến chỗ nào kẻ yếu cũng chỉ là kẻ yếu, chỉ sợ Tô thành chủ không hiểu đạo lý này.”
Tô Vũ bật cười, “Ta hiểu chứ, cá lớn nuốt cá bé, kinh nghiệm vô số năm giáo huấn.
Nhưng súng thường bắn chim đầu đàn, có lẽ Thần vương tiền bối lại không hiểu! Kỳ thật trong tình huống bình thường, Tử Linh sẽ nhằm vào đám cường giả trước, lợi dụng một vài thủ đoạn hợp lý sáng tạo cơ hội cho chính mình là việc cần thiết, thực lực không đủ thì dùng đầu óc cũng được! Nếu chỉ dựa vào nắm đám, trận chiến tiếp theo, các tộc chỉ phái ra vô địch nhà mình không phải là xong việc sao, hà tất phải tranh đấu?”
Bạch Phát Thần vương lười tranh cãi với hắn, lúc này, một vài tiểu tộc đã thay đổi sách lược, bọn họ quyết định sẽ liên thủ!
Mười mấy vị cường giả tiểu tộc liên thủ với nhau, tụ tập cùng nhau, phòng ngừa cường giả đại tộc tập sát.
Tô Vũ vẫn phái Tử Linh ra ứng chiến.
Tô Vũ chỉ có 20 danh ngạch, nhưng hắn không vội.
Nhiều hay ít cũng không sao cả, có lẽ mấy Tử Linh chết đi rồi cuộc chơi sẽ càng vui hơn.
Bên phía Nhân tộc.
Sau 2 trận, Nhân tộc đã lấy được 12 danh ngạch.
Đại Chu vương nhíu mày, vòng thứ nhất Nhân tộc chiếm tiện nghi, từ trận thứ hai, mấy đại tộc Thần Ma Tiên Long liền nhằm vào Nhân tộc, vừa vào sân, các tộc liền lao vào tấn công Nhân tộc.
Dù đồng thời bị đào thải thì cũng phải đào thải Nhân tộc trước.
Nhân tộc tấn công đối thủ khác cũng rất khó đào thải được đối phương, thường là Nhân tộc bị đối thủ liên thủ đánh bại, rồi đám Thần Ma bị thương tự đào thải lẫn nhau, như vậy có thể có thêm một cái danh ngạch.
Ngưu Bách Đạo nhìn một hồi, hai vị Đằng Không tam trọng lại bại trận, không khỏi lắc đầu, truyền âm nói: “Đại Chu vương, tiếp tục như vậy thì không được!”
Đại Chu vương gật đầu, truyền âm đáp: “Từ trận tiếp theo, vừa vào liền giết Tử Linh, Tử Linh càng nhiều, mọi người hành động càng khó! Giết Tử Linh xong thì những người khác cũng không dám tới gần, chờ Tử Linh nhiều rồi, muốn nhằm vào Nhân tộc thì sẽ khó hơn, cũng khó tập hợp!”
Ngưu Bách Đạo khẽ gật đầu, chỉ có thể như thế.
Chỉ có thể chia tách đám cường giả Thần Ma Tiên, rồi trông cậy vào vận may, xem ai có thể kiên trì đến một khắc cuối cùng thì mới có cơ hội thắng lợi.
Nhưng ông vẫn thấy phân vân, “Nhân tộc thiếu Thiên Nguyên khí, muốn kiên trì cũng khó! Các đại tộc Thần Ma không thiếu Thiên Nguyên khí, nếu so về sự kiên trì thì bọn họ chắc chắn sẽ trụ được lâu hơn!”
Nhân tộc có rất ít Thiên Nguyên khí.
Chỉ dự trữ được một ít!
Kẻ điên Vạn Thiên Thánh kia còn phá hủy hai đại thánh địa, hiện tại không còn thánh địa, Thiên Nguyên khí cũng tản đi, hóa thành nguyên khí, dung nhập vào Nhân cảnh.
Nhân tộc thiếu cái này.
Không chỉ Nhân tộc, kỳ thật tiểu tộc cũng thiếu.
Mọi người còn đang nghĩ ngợi, bên phía Liệp Thiên các, một vị bạch diện bỗng nhiên xuất hiện, vừa định nói chuyện thì Tô Vũ đã giành nói trước: “Các tộc có muốn mua Thiên Nguyên khí không? Mua của ta này! Ta không thiếu! Giá cả ưu đãi!”
“…”
Bạch diện nhìn về phía Tô Vũ, y cũng định bán!
Tô Vũ phì cười: “Ngươi bán của ngươi đi, còn ta mua bằng giá giảm 50%, rồi bán cho mọi người với giá giảm 30%!”
“…”
Bạch diện ngây ngốc nhìn Tô Vũ, “Tô… Tô thành chủ, tuy ngài là trưởng lão, nhưng cũng có giới hạn mua sắm.”
Tô Vũ cười đáp: “Ta biết! Không sao cả, kiếm một chút cũng được, ta nghèo quá rồi!”
Bạch diện hết chỗ nói!
Cuối cùng là ta giúp ngươi kiếm tiền đúng không?
Ta bán Thiên Nguyên khí, ngươi mua bằng nửa giá, rồi lấy giá giảm 30% bán ra, vậy ngươi sẽ kiếm lời không ít.
Tuy rằng Tô Vũ là trưởng lão, nhưng lượng đồ có thể mua cũng hữu hạn, y không nói gì nữa, bắt đầu liên hệ khắp nơi, chủ yếu là tiểu tộc, mời chào bọn họ mua Thiên Nguyên khí.
Hẳn là Liệp Thiên các khống chế một vài thiên nguyên thánh địa.
Cụ thể là ở đâu, không ai biết.
Một vài tiểu tộc bắt đầu mua Thiên Nguyên khí, thứ này không ngại nhiều, nhưng mà hơi đắt, đồ của Liệp Thiên các thì dù đã giảm 30%, bọn họ vẫn cảm thấy đắt.
Chương 1973: Không Nỡ Để Tinh Nguyệt Chịu Khổ
Mua bán xong, vòng thứ ba cũng kết thúc.
Phe lấy được nhiều danh ngạch nhất vẫn là mấy đại tộc Thần Ma Tiên, thực lực bày ra tại đây, kỳ thật Nhân tộc dự thi không yếu, nhưng bị tất cả các tộc nhằm vào, thế nên không lấy được nhiều danh ngạch.
3 vòng, 270 danh ngạch, lần này không có ai giết Tử Linh của Tô Vũ, Tử Linh trốn trong biển Tử Linh rất khó giết, thế nên hắn được phân ba danh ngạch.
Cộng thêm danh ngạch vòng thứ nhất, Tô Vũ đã có 8 danh ngạch, không tồi chút nào.
Phần lớn danh ngạch vẫn thuộc về Thần Ma.
Sau 3 vòng, Nhân tộc lấy được 15 danh ngạch.
Kết quả này không như Nhân tộc mong muốn, bình quân một vòng 5 cái, thoạt nhìn không ít, nhưng tiếp tục như vậy thì sau 36 vòng, bọn họ chỉ lấy được 180 danh ngạch!
Dù vẫn còn 200 cái được hứa trước, nhưng nhiều nhất cũng chỉ lấy được hơn 300 danh ngạch.
Con số này chênh lệch rất lớn với mong muốn của Nhân tộc!
Mà tình huống thực tế là bọn họ chưa chắc có thể lấy được nhiều như vậy.
Trong lúc nhất thời, đám người dự thi của Nhân tộc cũng nóng nảy, vòng thứ tư bắt đầu, vừa vào sân, Nhân tộc đã bắt đầu giết chóc Tử Linh, chế tạo hỗn loạn, không chỉ bọn họ, đám tiểu tộc cũng bắt đầu giết chóc Tử Linh!
Làm Tử Linh nhiều hơn, khiến Thần Ma không thể hợp tác, không thể liên thủ, chia tách bọn họ, không cho bọn họ cơ hội tập hợp, lúc ấy mới có thể đục nước béo cò, có lẽ có thể nhặt của hời, chiếm được một vài danh ngạch.
Dù vòng này không được, nhưng biết đâu vòng tiếp theo lại may mắn lấy được một ít.
Tinh Hồng bỗng hiện lên bên cạnh Tô Vũ, truyền âm khen ngợi: “Ngươi giỏi lắm, tổ chức thi đấu như vậy ở thánh thành không tồi chút nào, giết chóc Tử Linh, tiêu ma tử khí, kỳ thật rất có lợi cho việc chống đỡ tử khí của chúng ta!”
Một vòng 90 người đều mang theo không ít Thiên Nguyên khí, triệt tiêu tử khí, giết chóc Tử Linh cũng có thể làm tử khí tiêu tán một chút, khi bọn họ ra ngoài còn mang theo một ít tử khí rời đi, có điều rồi sẽ tự mình mài giũa xóa bỏ, không có ảnh hưởng xấu gì.
Mấy ngàn cường giả tiêu hao vài lần như vậy, tạo nên tác dụng tiêu ma tử khí không nhỏ.
Tô Vũ cười nói: “Đại nhân, hiện tại mới chỉ là Đằng Không, tới Nhật Nguyệt sẽ tiêu trừ càng nhiều, 9 vòng, 810 vị Nhật Nguyệt thay nhau tiêu ma tử khí cho chúng ta, ta đoán sau lần này, e rằng tử khí trong Tinh Hồng cổ thành sẽ bị tiêu diệt hết.”
Tinh Hồng âm thầm líu lưỡi!
810 vị Nhật Nguyệt!
Nói thật, y chưa từng thấy có nhiều Nhật Nguyệt như vậy tiêu hao tử khí trong cổ thành, dù là thời kỳ thượng cổ thì cũng không có, tập hợp hơn 800 vị Nhật Nguyệt 1 lần, chẳng lẽ Nhật Nguyệt rảnh rỗi như vậy?
Nhưng lần này là có vạn tộc cùng tham dự, mỗi tộc phái đi mấy Nhật Nguyệt, vậy nên mới có nhiều Nhật Nguyệt như thế.
Tô Vũ cũng đang lo lắng, tử khí bị tiêu trừ nhiều như vậy rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu?
Tô Vũ truyền âm: “Đại nhân, nếu tử khí bị tiêu trừ quá nhiều thì có ảnh hưởng gì đến thánh thành không?”
“Ảnh hưởng?”
Tinh Hồng cổ quái đáp: “Có một chút, tử khí giảm bớt, tử khí truyền tới từ thông đạo Tử Linh lại bị chúng ta ngăn chặn, tử khí bên trong thánh thành quá ít, lực áp chế với cư dân cổ thành sẽ giảm đi, một vài cư dân vốn không thể thăng cấp, có khả năng sẽ nhân cơ hội này để thăng cấp…”
Đây không tính là chuyện xấu, bởi vì dù những người này thăng cấp thì cũng không thể thoát khỏi thân phận Hoạt Tử nhân.
“Không còn gì khác ư?”
“Có, khen thưởng ngàn năm một lần sẽ nhận được nhiều lợi ích hơn!”
Tô Vũ đã hiểu, lần trước hắn từng nghe Vân Tiêu nói, tượng đá cũng có tiền lương, ngàn năm phát một lần, nói như vậy, tử khí bị tiêu ma nhiều, đến lúc còn có thể phát tiền thưởng thêm cho mình.
“Đại nhân, vậy có ảnh hưởng gì đến Tinh Nguyệt không?”
Ngươi còn quan tâm nàng sao?
Tinh Hồng câm nín, “Không, nàng ta ở Tử Linh giới, không ảnh hưởng gì đến nàng, nhưng thông đạo sẽ bền vững hơn, nàng muốn phá thông đạo sẽ càng khó khăn hơn!”
Tô Vũ gật đầu, Tinh Nguyệt không sao thì tốt.
Hắn chỉ sợ vị này gặp phải chuyện gì liền xong đời.
Gần đây hắn không mở Dương khiếu, cũng không hấp thu nghịch chuyển tử khí quá mức, có lẽ gần đây Tinh Nguyệt sống cũng không tệ lắm, không biết Tinh Nguyệt có cảm tạ mình hay không.
Chính mình quá thiện lương, không nỡ để nàng chịu khổ.
Trong lúc Tô Vũ cùng Tinh Hồng đang thảo luận.
Bạch Phát Thần vương truyền âm nói: “Đạo vương, Ma Qua, đám người kia giết chóc Tử Linh khắp nơi, chia cắt chúng ta, tiếp tục như vậy thì Tử Linh càng ngày càng nhiều, kế hoạch liên thủ dọn dẹp bọn họ chỉ sợ khó có thể thực hiện!”
Đạo vương không để tâm lắm, “Thực lực bọn họ kém hơn, so kiên trì chắc chắn là không bằng chúng ta! Sớm hay muộn thì cũng sẽ bị đào thải, cứ xem ai kiên trì lâu hơn đi! Cho người của chúng ta thêm chút Thiên Nguyên khí, thời gian kiên trì càng dài, đến lúc kết thúc, không cần động thủ là có thể đạt được rất nhiều danh ngạch!”
Về thực lực, chắc chắn là bọn họ mạnh hơn.
Những người khác giết chóc Tử Linh chỉ là vì muốn tranh thủ một chút cơ hội, để cường giả bổn tộc các vòng tiếp theo sẽ có cơ hội lớn hơn.
Bạch Phát Thần vương gật đầu, vậy cứ xem đi!
Dù sao cũng phải cho đám tiểu tộc một ít hy vọng và cơ hội, nếu bọn chúng không lấy được một cái danh ngạch nào thì cũng không tốt.
Thời gian chậm rãi qua đi.
Vòng thứ năm, vòng thứ sáu, vòng thứ bảy…
Tô Vũ thấy vài người quen lên sân, chẳng hạn như Vạn Minh Trạch, gia hỏa này lên sân một lần, từ đầu tới đuôi không hiển lộ thủ đoạn mạnh mẽ gì, nhưng thủ đoạn giam cầm thì không yếu.
Ngay cả Tử Linh cũng bị cậu giam cầm.
Hơn nữa, Tử Linh cũng bù đắp nhược điểm thủ đoạn tiến công kém của cậu, cậu giam cầm kẻ khác rồi ném vào đám Tử Linh, hoặc là ném vào trong cổ phòng, không cần giết chóc, thủ đoạn giam cầm đã đủ lợi hại.
Vòng này, Vạn Minh Trạch lấy được 10 danh ngạch cho Nhân tộc, xem như là lần có thành tích tốt nhất.
Mà Tô Vũ cũng đã 9 lần liên tiếp phái Tử Linh tham dự.
Sau 9 vòng, Tô Vũ lấy được 25 danh ngạch.
Còn lại 11 lần dự thi, Tô Vũ không nóng nảy.
Sau 9 vòng thi đấu, phân chia 810 danh ngạch, Nhân tộc lấy được khoảng 50 cái.
Thần tộc chiếm được gần 200, Ma, Tiên đều không khác nhiều, Long tộc lấy được số lượng tương đương Nhân tộc, tiểu tộc và cổ tộc lấy được gần một trăm danh ngạch.
Chương 1974: Thái Độ Của Tô Vũ
Đông Liệt cốc.
Mấy người Đại Tần vương đã thu được tin tức, sắc mặt đều không tốt.
Quá ít!
Biểu hiện của Nhân tộc cũng không tốt, sau 9 vòng, chỉ có mấy người làm tròn nhiệm vụ, chẳng hạn như Vạn Minh Trạch, Chu Hồng Lượng, nhưng những người khác đều tầm thường, còn không đáng xem bằng cổ tộc, thậm chí nếu so với một vài tiểu tộc thì còn không tính là quá mức xuất sắc.
Hơn 800 danh ngạch, Nhân tộc chỉ lấy được 50 cái.
Nếu tiếp tục như vậy, đợi đến lúc kết thúc, cộng cả 200 cái gốc, có khả năng chỉ lấy được tổng cộng 400 danh ngạch, còn không bằng lần trước, huống chi lần này bọn họ đã có thêm 200 danh ngạch có sẵn.
Diệt Tằm vương không nhịn được nói: “Chênh lệch quá nhiều so với Thần Ma, bọn họ đều lấy được gần 200 cái! Người tham chiến như nhau, tiểu tử Tô Vũ kia tùy tiện ném ra 9 Tử Linh mà đã lấy được 25 cái, bằng một nửa chúng ta, chúng ta phái ra gần 20 vị Đằng Không tham chiến, vậy mà không hơn được đám Tử Linh đó bao nhiêu ư?”
Quá ít!
Thần Ma cũng có tổng cộng 80 danh ngạch dự thi, Nhân tộc là 70 cái, kỳ thật chênh lệch không lớn, kết quả số danh ngạch lấy được lại kém xa người ta.
Đều là cùng giai!
Không phải vượt giai tác chiến!
Một bên, Đại Hán vương nhẹ giọng nói: “Không phải chúng ta quá yếu, là đám người đó liên thủ nhằm vào chúng ta.”
Diệt Tằm vương buồn bực: “Chúng ta không có ai để liên thủ sao? Haizz!”
Từ khi xích mích với Tiên tộc, hiện tại Nhân Tiên liên minh đã không còn, tuy rằng còn chưa hoàn toàn xé rách mặt, nhưng thực tế cũng không khác nhiều.
Hiện tại rất khó xử.
Còn tiểu tộc thì không dám liên thủ cùng Nhân tộc, bọn họ không sợ bị tam đại cường tộc trả thù sao?
Cổ tộc có thể trở thành đối tượng liên hợp, nhưng cổ tộc không phản ứng bọn họ, chủ yếu là cổ tộc sống lâu, biết nhiều, mấy lần Nhân tộc ra khỏi Nhân cảnh, mấy lần bị đánh trở về, cổ tộc liên hợp Nhân tộc năm xưa… Đại khái đều thành tử tộc!
Cho nên nếu không có vấn đề gì bức thiết thì không nên liên thủ cùng Nhân tộc.
Nhân tộc sẽ không diệt, lần nào cũng chạy được, nhưng bọn họ thì không, kẻ nắm rõ lịch sử thì đều biết một đạo lý, muốn sống lâu thì hãy cách xa Nhân tộc một chút, không thân cận, cũng không thù địch.
Đây là thái độ của đại bộ phận cổ tộc.
Ngươi mạnh hay yếu thì cũng vậy, cổ tộc hiếm khi nhằm vào Nhân tộc, số ít cổ tộc mới tỏ thái độ thù địch hoặc thân thiện, còn phần lớn đều là trung lập, trung lập thật sự, dù Nhân tộc chết sống ra sao, bọn họ đều không tham dự, không quan tâm.
Lịch sử chứng minh, dù là đưa than ngày tuyết hay bỏ đá xuống giếng thì lợi ích nhận được đều không lớn, trong khi đó hậu quả xấu lại là một đống.
Mục tiêu của Nhân tộc là lấy được 800 danh ngạch.
Hiện tại, có khả năng còn không đến một nửa.
Trong lúc nhất thời, các vô địch nhìn nhau, đều có chút bất đắc dĩ.
Phải làm sao đây?
Lúc trước mỗi vị vô địch phân 20 danh ngạch, cực kì sảng khoái.
Lúc này xem như biến thành trò cười rồi.
Đại Tần vương trầm mặc một hồi, cuối cùng mở miệng: “Đổi người! Phái kẻ lợi hại ra! Đừng cất giấu nữa, nếu không chẳng có danh ngạch mà dùng, cất giấu cũng vô nghĩa! Bỏ lỡ cơ hội lần này thì phải đợi thêm 10 năm, đối với thế hệ trẻ tuổi mà nói, 10 năm chính là lỡ mất thời kỳ tu luyện hoàng kim!”
Che giấu là chuyện Nhân tộc rất thích làm.
Kể cả đại tộc cũng thích thế.
Nhưng hiện giờ Nhân tộc không có tư bản để giấu giếm.
Nếu tiếp tục giấu, danh ngạch sẽ bị cướp hết, bọn họ không lấy được gì.
Không ít người gật đầu, lại có người nói: “Có thể liên hệ Tô Vũ bàn chuyện hợp tác không? Hắn là chủ nhân cổ thành, cuộc chiến lại tổ chức ở cổ thành, không đến mức không có năng lực khống chế nào chứ?”
Không ít người gật đầu, nếu là trước đó thì bọn họ sẽ không nói là hợp tác, mà là ra lệnh cho Tô Vũ hỗ trợ, hiện tại thái độ Tô Vũ bất thiện, làm gì còn ai dám thể hiện thái độ bề trên với hắn nữa.
Đại Tần vương cũng không cự tuyệt, ông nói: “Ta đã bảo lão Chu bàn với hắn rồi, để xem có giúp được gì hay không.”
Ngoài cổ thành.
Tô Vũ đang chăm chú xem Lăng Vân nhất trọng cạnh tranh, lần này là Bạch Phong ra sân.
Kỳ thật thực lực của lão sư nhà hắn không tồi.
Ít nhất cùng giai không có bao nhiêu người có thể áp chế anh, chẳng qua là danh tiếng của anh quá nhỏ, một phần nguyên nhân là vì những người cùng thế hệ với anh nhưng hiện tại có cảnh giới cao hơn anh, chẳng hạn như Ngô Kỳ, Lưu Hồng, Hoàng Đằng, Tần Phóng…
Cảnh giới của Bạch Phong hơi thấp.
Đang xem, bên tai Tô Vũ bỗng truyền đến thanh âm của Đại Chu vương: “Tô Vũ, có biện pháp nào để Nhân tộc lấy được nhiều danh ngạch hơn không? Có thể thương lượng không? Chúng ta hợp tác, không phải là hỗ trợ đơn thuần.”
Tô Vũ đáp: “Đại Chu vương, chuyện này không cần thiết thì phải? Thực lực không đủ, người đi nhiều cũng chỉ là chịu chết! Năm nay phức tạp hơn dĩ vãng, ta nghĩ chắc đại nhân cũng biết, Nhân tộc muốn nhiều danh ngạch như vậy là muốn nhiều người chịu chết hơn sao? Hà tất phải thế!”
Đại Chu vương lại nói: “Ngươi biết mà, năm nay Cửu Diệp thiên liên xuất hiện, cùng với việc Vạn Thiên Thánh hủy hoại hai đại thiên nguyên thánh địa, dẫn tới Nhân tộc thiếu thốn tài nguyên, hiện tại, Tinh Vũ phủ đệ là nơi duy nhất Nhân tộc có thể thu hoạch đại lượng tài nguyên!”
Lần này mà không đi, trong vòng 10 năm, tài nguyên tồn dư của Nhân tộc sẽ hoàn toàn cạn kiệt!
Chuyện này có liên quan đến Tô Vũ!
Không phải tại hắn hủy hoại thánh địa, mà là do công pháp của hắn, chẳng hạn như Thông suốt quyết và Nguyên thần quyết, tu luyện chúng đều tiêu hao quá lớn, đương nhiên, thực lực cũng tăng lên rất nhanh, nhưng thực lực có quan hệ trực tiếp với tài nguyên.
Không có tài nguyên, dù công pháp có tốt hơn nữa thì cũng vô dụng.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn Nhân tộc không đủ tài nguyên để phát triển trong vòng mười năm tiếp theo.
Tài nguyên khan hiếm đã trở thành phiền toái lớn của Nhân tộc.
Như Đại Hạ phủ chinh chiến tứ phương, cuối cùng không đủ vật tư duy trì chiến tranh, đây là việc cực kỳ nguy hiểm.
Tô Vũ mỉm cười, không để ý tới y, rồi hắn lớn tiếng nói: “Chư vị, lát nữa nếu có tộc nào cảm thấy danh ngạch không đủ dùng thì có thể mua của ta! Ta đã nóng lòng lắm rồi! Chư vị, nếu tộc các ngươi không có hi vọng thì tốt nhất hãy hợp sức giúp cổ thành có thêm danh ngạch, như vậy ít nhất còn có hy vọng mua lại, nếu không giành được, thế thì khi mình sắp bị đào thải hãy cố gắng thua trong tay tuyển thủ cổ thành, đừng để kẻ khác chiếm tiện nghi!”
“…”
Một đám người câm nín, Đại Chu vương nhìn hắn, Tô Vũ không đáp lại y, hiển nhiên là không muốn hỗ trợ.
Y không nói gì.
Nếu thật sự không được thì cũng đành chịu.
Chương 1975: Được Tiện Nghi Lại Còn Khoe Mẽ
Cạnh tranh danh ngạch càng ngày càng kịch liệt.
Tử Linh cũng càng lúc càng nhiều!
Trận đấu Lăng Vân nhất trọng vẫn đang diễn ra, Bạch Phong rất mạnh mẽ, có Thần Ma tới vây giết anh lại bị anh phản kích, đánh tàn mấy tên, ném vào đám Tử Linh, nhưng càng về sau lại có thêm nhiều người tấn công anh hơn, Bạch Phong không trụ được nửa giờ đã phải trốn vào cổ phòng, bất quá dù sao cũng đã kiếm được mấy cái danh ngạch.
Tô Vũ biết rõ tình huống của anh, tuy vị lão sư này khá mạnh, nhưng kéo dài chắc chắn không đến nửa giờ, cùng lắm thì chỉ tầm mười phút mà thôi.
Bạch Phong vẫn chưa cướp được quá nhiều danh ngạch.
Nhưng Ngô Kỳ là Lăng Vân tứ trọng lại rất cường hãn, nàng ta có một đống thần văn, bản thân còn có nhiều thủ đoạn khác, chẳng hạn như công phu dùng độc, ngay cả Tử Linh bị trúng độc cũng phải không ngừng lùi lại.
Không chỉ có Ngô Kỳ tham dự trận đấu Lăng Vân tứ trọng, Ảnh Tử cũng tham dự.
Ảnh Tử là Lăng Vân tứ trọng, gia hỏa này cũng có chút năng lực.
Cuối cùng, khi Lăng Vân tứ trọng cạnh tranh kết thúc, Ảnh Tử lấy được 3 danh ngạch, mà Ngô Kỳ thì lấy được 9 cái, khá lợi hại!
Phe Nhân tộc vẫn còn vài vị cường giả Lăng Vân cảnh khác.
Hoàng Đằng lục trọng, Tần Phóng thất trọng.
Hai người bọn họ đều rất mạnh.
Kỳ thật Nhân tộc cũng lấy được không ít danh ngạch Lăng Vân tam trọng, gia hỏa Đan Hùng đã tiến vào Lăng Vân tam trọng, gã có bản lĩnh rất ấn tượng, đó là du tẩu trong một không gian đặc thù, phàm là kẻ có thực lực không bằng gã thì gần như không có biện pháp đánh vỡ trạng thái đặc thù ấy.
Tên kia đã lấy được 10 danh ngạch từ trận Lăng Vân tam trọng.
Đến trận đấu Lăng Vân lục trọng, thực lực Hoàng Đằng vẫn rất đáng tin cậy.
Một thanh trường đao cuồng chém, tung hoành tứ phương, y không quan tâm gì cả, cứ thế chém suốt nửa giờ, gia hỏa này khiến không ít người suýt bị chém chết, mà y thì hoàn toàn mặc kệ.
Một vòng của Hoàng Đằng, Nhân tộc lấy được không ít danh ngạch, tổng cộng 15 cái.
Lăng Vân thất trọng, Tần Phóng có thực lực lên Thiên bảng cũng không phải chỉ là hư danh, nhưng bởi vì có quá nhiều Tử Linh cản trở, dù là Tần Phóng thì cũng không thể quét ngang tất cả, một cây trường thương vung vẩy nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ lấy được 20 suất.
Bất quá tổng kết lại thì trong cảnh giới Lăng Vân này, Nhân tộc đã lấy được không ít danh ngạch, tính ra cũng gần trăm cái.
Nhưng các trận sau, hi vọng của Nhân tộc rất mong manh, bọn họ không có cường giả Sơn Hải cảnh nào nổi trội.
Phần lớn Sơn Hải cảnh đều là người thuộc thế hệ 50 năm trước, không còn nhiều cường giả cũng không kỳ quái, thời kỳ đó, cùng với cái chết của Diệp Bá Thiên, Nhân tộc thu hẹp phòng tuyến, sau đó, hiếm có người nào tham dự đại chiến chư thiên.
Cuối cùng đã đến trận chiến của Lăng Vân cửu trọng.
Giờ khắc này, các vô địch đều đang truyền âm.
“Vừa tiến vào lập tức để người một nhà đào thải, nhanh chóng tiến vào cổ phòng!”
“Chúng ta và Thần tộc đã đạt thành hiệp nghị, ngươi vào đó, lập tức tới gần gia hỏa Thần tộc, để hắn đả thương, lập tức nhận thua!”
“Ngươi tới gần Tiên tộc, vừa gặp liền nhận thua, cho Tiên tộc danh ngạch đi!”
“…”
Các cường giả đều đang truyền âm, bọn họ không muốn cho Tô Vũ lấy được nhiều danh ngạch hơn, trước khi Tô Vũ ra tay với đối thủ, phải tự mình tặng danh ngạch cho những người khác, dù cuối cùng bị Tô Vũ đánh bại thì Tô Vũ cũng chỉ lấy được mấy cái, mà không phải toàn bộ.
Mà Tô Vũ vẫn lộ vẻ đạm nhiên.
Đám vô địch đang sôi nổi truyền âm, hắn không biết mới là lạ.
Cả đám người đều chuẩn bị đua tốc độ với ta sao?
89 người!
Trừ chính mình, còn 89 người khác.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ bọn chúng sẽ tự mình đào thải, hoặc là hợp tác đào thải lẫn nhau, không cho hắn cơ hội đúng không?
Tô Vũ phì cười, đoạnnói: “Chư vị, cho ta mấy cái danh ngạch thì làm sao? Đừng tổn thương hòa khí, không cần thiết đâu!”
Dứt lời, hắn xì mũi tỏ vẻ khinh miệt, “Một đám Lăng Vân mà đòi dùng thủ đoạn dưới mí mắt ta? Hình như các ngươi đang coi thường ta quá đấy.”
Bạch Phát Thần vương lên tiếng: “Tô thành chủ, làm đúng quy tắc là được, ngoài ra, ngươi vào thành trước rồi nói sau!”
Tô Vũ khẽ cười một tiếng, gật gật đầu, cũng không nói nhiều.
Bạch Phát Thần vương hô lớn: “Vào sân!”
Tiếng nói vừa dứt, 89 vị cường giả nhanh chóng lao về phía cổ thành.
Lăng Vân cửu trọng không yếu.
Trong đó thậm chí còn có vài kẻ có thể chiến Sơn Hải.
Chắc chắn bọn họ sẽ không địch lại Tô Vũ, bọn họ cũng không trông mong vào việc đánh chết Tô Vũ, mục đích duy nhất chính là không cho Tô Vũ cướp lấy quá nhiều danh ngạch.
Những người này vừa vào thành liền nhanh chóng sáp tới gần nhau, chuẩn bị nhận thua.
Tô Vũ không chút hoang mang, thong thả ung dung vào thành.
Ngay khi có người chuẩn bị hô nhận thua, Tô Vũ quát khẽ: “Lặng im!”
Người vừa định hô ‘nhận thua’ kia lập tức nghẹn lại, suýt nữa bị sặc.
Thần văn lặng im!
Thần văn của Tô Vũ rất cường đại, đặc biệt là giờ phút này nó dung hợp thần văn chữ “Văn”, năng lực lại càng lợi hại hơn, chỉ là tứ giai mà có thể so với tứ giai đỉnh phong, đám người xung quanh sao có thể ngăn cản?
Thấy không thể hô ra tiếng, những người đó không hề chần chừ, có người nhanh chóng ra tay, chuẩn bị đào thải người bên cạnh, làm bộ làm dáng là được!
Kết quả mới vừa ra tay, không ít người liền thấy hoa mắt, mục tiêu đã biến mất, biến thành Tử Linh.
Những người này vội vàng thu tay lại!
Tô Vũ vận dụng Tử Linh sao?
Nhưng người bên ngoài thì đã nhìn ra Tô Vũ đang vận dụng ảo cảnh, dù là Đạo vương cũng không khỏi cảm thán: “Ý chí lực của gia hỏa này rất mạnh, thần văn cũng mạnh, phạm vi ảo cảnh bao phủ rất lớn!”
Hơn một nửa cổ thành đã bị ảo cảnh của Tô Vũ bao phủ!
Trước mắt mọi người đồng loạt xuất hiện ảo cảnh, đều thấy hoa cả mắt.
Không đợi bọn họ phản ứng, Tô Vũ nhanh chóng nuốt một giọt tinh huyết, khí tức tăng mạnh, nháy mắt tiến vào Nhật Nguyệt thất trọng.
Thấy thế, có vô địch không nhịn được phun tào: “Hắn đã mạnh như vậy mà còn cắn nuốt tinh huyết để mạnh thêm, Nhật Nguyệt thất trọng đánh Lăng Vân cửu trọng…”
Sao Tô Vũ lại không biết xấu hổ như vậy?
Vậy thì còn đánh cái gì?
Nhật Nguyệt thất trọng và Lăng Vân cửu trọng, chênh lệch này thật sự rất lớn.
Đừng nói là hiện tại, trước đó Tô Vũ đã triển lộ ra thực lực Nhật Nguyệt, không ai có thể địch nổi, nhưng gia hỏa Tô Vũ này lại là kẻ không biết xấu hổ tới cực hạn.
Hắn trực tiếp tăng lên đến Nhật Nguyệt thất trọng!
Giờ khắc này, trong hư không có 89 nắm tay rơi xuống, tràng cảnh diễn tả chính xác câu nói một quyền đánh một tiểu bằng hữu!
89 vị Lăng Vân còn chưa phản ứng lại, đã có vô số tiếng động ầm ầm vang lên, 89 cá nhân đồng loạt bị đánh hộc máu bay ngược, có kẻ còn bị đánh bạo.
Huyết dịch phun ra khiến Tử Linh nhanh chóng xuất hiện.
Trong không trung, Tô Vũ nhún vai, cười nói: “Quá yếu, chơi không vui! Không bằng để ta đánh Sơn Hải đi, trận tiếp theo Ma Đa Na vào sân, để ta chơi cùng Ma Đa Na nhé, được không?”
Một đám người không nói gì.
Bên ngoài, ánh mắt Ma Đa Na tối sầm, không hé răng.
Đánh cái píp!
Ngươi đang có thực lực Nhật Nguyệt thất trọng, trừ khi Ma Đa Na được Ma vương bám vào người, nếu không, ai đánh với ngươi thì cũng chỉ có kết cục bại trận!
Tô Vũ lộ vẻ mặt thổn thức: “Đánh những người này quá đơn giản! Quả nhiên, ở bất cứ thời điểm nào thì cũng nên dùng thực lực nghiền áp! Thôi, miễn cưỡng nhận 90 danh ngạch vậy, quá dễ, ta có hơn 100 danh ngạch rồi, không biết cuối cùng có thể bán được bao nhiêu tiền đây.”
Được tiện nghi lại còn khoe mẽ!
Trận đấu của Tô Vũ kết thúc quá nhanh, đành chịu thôi, thực lực hắn thật sự rất mạnh, một đám Lăng Vân đối diện hắn không có chút năng lực phản kháng nào, lúc trước tính toán không ít, cuối cùng lại rơi vào tình cảnh một quyền diệt tất!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










