1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 394 : Quy Tắc Thi Đấu (c1966-c1970)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 394 : Quy Tắc Thi Đấu (c1966-c1970)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1966: Quy Tắc Thi Đấu

“Ta biết một chút.”

Thiên Hà giải thích: “Không nói đâu xa, chỉ riêng việc tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, trong tình huống bình thường sẽ phân chia dựa theo tuổi, không phải phân theo thực lực, Tô huynh hiểu ý ta không?”

Tô Vũ ngoài ý muốn, nhướng mày: “Theo tuổi?”

“Đúng!”

Thiên Hà bất đắc dĩ nói: “Dựa theo tuổi tác của bọn ta, có lẽ sẽ bị phân đến tầng bảy trở lên! Nguy hiểm quá lớn! Nhưng dựa theo tuổi tác của ngươi, có khả năng chỉ xuất hiện ở tầng một, tầng một là một đám người trẻ tuổi, có nguy hiểm không? Nếu xui xẻo, một vài lão già Đằng Không cũng sẽ xuất hiện ở tầng bảy, ngươi ngẫm lại xem, tầng bảy nguy hiểm thế nào, có khả năng là một đám Nhật Nguyệt thậm chí là vô địch hội tụ, nếu là ngươi, một Đằng Không tới đó sẽ có kết cục gì?”

Tô Vũ chần chờ: “Đánh chết Nhật Nguyệt, bị vô địch đánh chết.”

“…”

Đệt!

Thiên Hà câm nín, ta nói nghiêm túc, ngươi lại giỡn với ta.

Mà khoan… Có lẽ Tô Vũ thật sự có thể làm vậy.

Thiên Hà lại nói: “Cho nên, kẻ lớn tuổi mà thực lực yếu thì tốt nhất là đừng đi vào, nếu vào đó, ngươi đừng cảm thấy ta kẹt ở Đằng Không mấy trăm năm, không ai có thể địch nổi ta.

Ta vô địch cùng giai thì cũng vô nghĩa mà thôi, bị phân phối đến tầng bảy tầng tám, vậy chỉ có thể chờ chết! Có khi vừa bước vào một bước thì đã tẫn mạng!”

Lúc này Tô Vũ mới hiểu về vấn đề tuổi tác mà bọn họ nói.

Nói cách khác, đồ cổ không có bất cứ ưu thế gì, ngược lại còn khó khăn hơn.

“Vậy nếu có người truyền tống tới tầng chín…”

“Chưa từng có ai đi đến tầng chín, trong tình huống bình thường, nhiều nhất là đến tầng bảy.”

Thiên Hà lại nói: “Ngoài ra, ngươi đừng nghĩ Tinh Vũ phủ đệ là một lầu các thật sự, đó là một thế giới, một thế giới rộng lớn! Mỗi tầng là một thế giới, không phải là phủ đệ đơn thuần, ngươi đừng hiểu sai mà cảm thấy nó rất nhỏ!”

Tô Vũ ngạc nhiên: “Rất lớn ư?”

“Rất lớn, cực kì lớn!”

Thiên Hà cười nói: “Ta chưa từng đến đó, nhưng kẻ từng đến TINH VŨ PHỦ ĐỆ tiết lộ rằng mỗi tầng ở nơi này chính là một thế giới! Ngươi ở tầng một, muốn đến tầng hai sẽ rất khó khăn!”

Tô Vũ kinh ngạc, nhưng đã hiểu.

Rất lớn!

Nghĩa là không gian tranh đấu sẽ rất lớn, nếu nơi đó nhỏ, tất cả tụ bên nhau thì xong đời, cường giả vừa xuất hiện liền có khả năng bị tàn sát hết.

Thiên Hà nói: “Khi đi vào, không chỉ có hoàn cảnh nguy hiểm, vạn tộc đe dọa, mà trong Tinh Vũ phủ đệ còn có hung vật! Một ít chủng tộc thượng cổ, Thiên binh, binh khí đứt gãy, tàn hồn đã chết… Đều rất đáng sợ!”

Tô Vũ gật đầu, có vẻ hắn phải thu thập thêm tư liệu, không thể không biết gì mà tùy tiện tiến nhập, rất dễ gặp nguy hiểm.

Hắn phải hỏi thăm tin tức từ Liệp Thiên các và cả các tượng đá, biết rõ tình huống rồi tính.

Ngoài cổ thành.

Tô Vũ bay lên, hắn thấy rất nhiều người, còn nhiều hơn cả hôm qua.

Hắn nhìn về phía đại điện Nhân tộc, thấy được vài người quen, quả nhiên Bạch Phong cũng ở trong đó, thấy Tô Vũ, Bạch Phong vẫy vẫy tay, không kêu gọi, nhưng cũng không giả vờ không quen biết.

Tô Vũ là học sinh của anh, giả vờ cũng vô dụng.

Khi Tô Vũ đến, có vẻ Bạch Phát Thần vương và những người khác đã thương nghị xong, gã bình thản nói: “Quy tắc rất đơn giản, hai người giao đấu, một người đánh bại kẻ địch, kẻ bị đánh bại phải lập tức rời khỏi, danh ngạch thuộc về người chiến thắng!”

“Ví dụ, Tô thành chủ giao chiến cùng những người khác.

Có tổng cộng 90 người, một vị trong đó đánh bại 88 vị, cuối cùng Tô thành chủ đánh bại vị kia, thế thì Tô thành chủ chỉ có thể lấy được 2 danh ngạch mà không phải là 90 cái!”

“…”

Tô Vũ bật cười, “Các ngươi hạn chế ta không phải cũng là hạn chế chính mình sao? Hà tất phải vậy!”

Nếu làm theo quy định như gã nói, tức là muốn lấy cả 90 danh ngạch thì rất khó khăn.

Có kẻ đã thương lượng hợp tác, ta cho ngươi đánh bại, ngươi có thêm mấy cái danh ngạch, cuối cùng sẽ bàn bạc cách phân chia.

Bạch Phát Thần vương bình tĩnh đáp: “Không phải là để hạn chế Tô thành chủ, mà là các tộc không đồng ý phương án hôm qua, hiện tại chỉ có thể làm như thế, không phải chỉ có Tô thành chủ tổn thất, tổn thất lớn nhất sẽ là mấy tộc chúng ta, nhưng để thuận lợi phân chia danh ngạch, chúng ta vẫn phải đáp ứng!”

Quả thật làm vậy không phải chỉ hạn chế một mình Tô Vũ, các thiên tài khác đều sẽ bị hạn chế.

Tô Vũ mỉm cười, “Đã hiểu, tốc chiến tốc thắng, thừa dịp những người khác chưa phản ứng kịp thì đã bóp chết toàn bộ, vậy thì tất cả đều là của mình, so trò chơi tốc độ phản ứng ấy hả, không thành vấn đề!”

Việc nhỏ!

Một đám vô địch, có người câm nín, có người bật cười, quả thật vậy, chỉ cần ngươi đủ nhanh, những người khác sẽ không có cơ hội tranh giành vé của ngươi.

Bạch Phát Thần vương tiếp tục nói: “Ngoài ra, nhận thua liền ngừng, nhận thua xong phải lập tức rời khỏi! Nếu không nhận thua, trong cổ thành không dễ giết người, kẻ nào cứng đầu không nhận thua, muốn kéo dài thời gian, vậy thì chỉ cần đánh bại rồi ném vào cổ phòng, coi như đã bị đào thải!”

Biện pháp này không tồi, dù sao ở trong cổ thành, có vài người cảm thấy đối thủ không dám giết người, kiên quyết không nhận thua cũng rất phiền toái.

Bị đánh rồi ném vào cổ phòng có thể tính là đào thải, vậy không thành vấn đề.

Tô Vũ cười hỏi: “Nếu chủ động tiến vào cổ phòng thì sao? Nếu như vậy là đào thải, vậy danh ngạch thuộc về ai?”

Tô Vũ cười tủm tỉm: “Không thể thủ tiêu luôn chứ? Ta cảm thấy, nếu có kẻ chủ động tiến vào cổ phòng, bị đào thải, vậy danh ngạch sẽ thuộc về người thắng trận đó, ai mạnh thì thuộc về người đấy, không có vấn đề gì chứ? Nếu không, vừa tiến vào, 89 vị khác đều tiến vào cổ phòng, đều bị đào thải, còn không phải do ta đánh bại, vậy chẳng phải 89 danh ngạch kia sẽ vô chủ sao?”

Bạch Phát Thần vương gật đầu, “Ta cũng muốn nói vậy! Nếu cuối cùng chỉ còn lại 7 – 8 người, vậy chia đều những danh ngạch vô chủ, nếu chỉ còn lại một người, vậy thì tất cả thuộc về người đó!”

“Được!”

Tô Vũ không có ý kiến gì, dù sao cũng không chỉ hạn chế mình ta.

Hắn cười tủm tỉm: “Đúng rồi, ta muốn hỏi một chút, một người có thể tham gia mấy trận không?”

“Hả?”

Bạch Phát Thần vương nhíu mày: “Hôm qua đã nói rồi, không thể!”

Tô Vũ khoát tay, “Ta nhớ mà.

Nhưng ta muốn nói là, ta đột phá cảnh giới hoặc là cảnh giới hạ xuống, có thể tham gia trận chiến khác không?”

Tô Vũ cười nghiền ngẫm: “Ví dụ như, hiện tại ta là Lăng Vân thất trọng, đánh xong thất trọng, ta tiến vào bát trọng, đánh xong bát trọng, ta lên đến cửu trọng, như vậy được chưa?”

“…”

Một đám người nhìn hắn, vẻ mặt dại ra.

Tô Vũ cười lớn: “Đừng vậy mà, ta nói nghiêm túc đấy, cảnh giới cũng là thật sự, bảo đảm không phải ngụy trang, là cảnh giới hàng thật giá thật, các ngươi cảm thấy như vậy có được không? Đừng chỉ nhằm vào ta, ý tưởng này xem như lợi dụng quy tắc hợp lý, nếu các ngươi có thể làm được thì cũng có thể giống ta.”

Ma Qua Ma vương không nhịn được, tức giận quát: “Tô Vũ, ngươi đừng quá đáng!”

Tô Vũ kinh ngạc: “Ta quá đáng? Ta hỏi ý kiến mà thôi, có gì mà quá đáng? Thật khó hiểu! Ta hoàn toàn có thể tăng cảnh giới lên đánh tiếp, đánh tới Lăng Vân cửu trọng, làm sao, không thể à?”

“…”

Mọi người đau đầu!

Chỉ có mình Tô Vũ hắn lắm vấn đề, nào có ai như vậy.

Đạo vương trầm giọng nói: “Một người chỉ có thể tham dự một trận!”

Tô Vũ nhún vai: “Xem đi, lại nhằm vào ta, haizz, đám người các ngươi không dám chơi liều! Chẳng có gì thú vị!”

“…”

Bốn phía, đám người nhìn các vô địch bị Tô Vũ chọc tức, không dám hé răng.

Gia hỏa này thật giỏi.


Chương 1967: Bản Lĩnh Của Chu Hồng Lượng

Tô Vũ lại híp mắt cười hỏi: “Đúng rồi, danh ngạch dự thi không hạn chế phải là đồng tộc đúng không? Cổ thành nhà ta không tiện phân tộc!”

Mọi người nhìn hắn, hắn lại muốn làm gì?

Ma Qua nhíu mày, “Không hạn chế chủng tộc!”

Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra: “Đây là các ngươi nói đấy, đừng có đổi ý, nếu đổi ý nữa thì quá nhàm chán!”

Đạo vương trầm giọng: “Chỉ cần ngươi không quấy rối, tự nhiên sẽ không đổi ý!”

Dứt lời, ông ta nhìn về phía những người phía sau Tô Vũ, đoạn hỏi: “Tô thành chủ, 20 danh ngạch phe ngài đã có đủ chưa? Nếu không đủ, Tiên tộc không ngại giúp thành chủ chia sẻ một chút.”

“Đủ rồi!”

Tô Vũ cười lớn, “Yên tâm đi, dù có nhiều danh ngạch hơn nữa thì vẫn đủ người, hiện tại có phải nên bắt đầu trận chiến Đằng Không nhất trọng không?”

“Có thể!”

Tô Vũ liền nói: “Cổ thành chúng ta cũng phái người tham chiến…”

Dứt lời, Tô Vũ tùy ý tung ra một giọt máu rơi vào cổ thành, ngay sau đó, một Tử Linh hiện lên, Đằng Không nhất trọng!

Tô Vũ vẽ vòng sáng trên đầu Tử Linh, vui vẻ nói: “Tuyển thủ đây! Đằng Không nhất trọng, các Đằng Không cảnh khác có thể tiến vào cổ thành tham chiến, đánh chết hắn thì danh ngạch chính là của các ngươi, không thì đánh vào cổ phòng cũng được.”

Tứ phương câm lặng.

Mẹ nó, vậy cũng được à?

Đám người Đại Chu vương cũng ngây người, vậy cũng được sao?

Tô Vũ liền nghiêm mặt nói: “Ta vừa hỏi có phải chủng tộc khác cũng được hay không, chính các ngươi đã nói là không thành vấn đề, Tử Linh tộc cũng là chủng tộc, là người dân cổ thành ta, kỳ thật thực lực yếu lắm, Đằng Không nhất trọng cùng giai đánh chết hắn không khó, không thành vấn đề đúng không? Đúng rồi, quên mất, xin lỗi nhé, đối phương không thể tiến vào cổ phòng, chỉ có thể đánh chết hắn thôi!”

“…”

Má!

Một đám người cuồng mắng.

Giết Tử Linh trong cổ thành, đây là tự tìm phiền toái sao?

Đùa cái gì vậy?

Tô Vũ không quá để ý, thậm chí hắn còn bày cách: “Thật sự không khó đâu! Các ngươi có thể chờ đến khi đại chiến sắp kết thúc, còn dư lại vài người thì liên thủ đánh chết hắn, đánh chết liền chạy, không đến Nhật Nguyệt thì sẽ không chủ động phong thành, yên tâm đi, ta không phải loại người cố ý làm khó dễ kẻ khác, nhưng tốt nhất là đến cuối trận mới giải quyết hắn, bằng không đang thi đấu mà lỡ tay giết hắn, các ngươi sẽ gặp phiền toái đấy, Tử Linh sẽ không ngừng đuổi giết các ngươi!”

Một đám người không còn lời gì để nói, quả thật có thể đối phó Tử Linh.

Mấy người còn lại liên thủ đánh chết Tử Linh khi thi đấu kết thúc, sau đó ra khỏi thành, vấn đề sẽ không lớn.

Nhưng… má nó, trong trận chiến, Tử Linh này sẽ đào thải không ít người.

Tử Linh tuy yếu ớt, nhưng cũng rất khó chơi.

Tô Vũ tươi cười, “Quy tắc đã nói rõ, chư vị đều là vô địch, đừng sửa đổi quá nhiều, ta thì dễ nói chuyện, nhưng bắt bẻ hạn chế ta mãi cũng không vui đâu, Tử Linh cũng không phải phiền toái không giải quyết được, có đúng không?”

Vài vị vô địch liếc nhìn nhau, hồi lâu sau, Bạch Phát Thần vương lạnh lùng nói: “Được thôi!”

Tử Linh là phiền toái có thể giải quyết.

Nếu tiếp tục hạn chế Tô Vũ, sửa đổi quyết định nữa thì quả thật có điểm không ổn, quá mất mặt.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, gia hỏa Tô Vũ này hết sức khôn lỏi, vậy mà để Tử Linh tới đoạt danh ngạch!

Ngươi không phục cũng không được!

Tuy thực lực bọn chúng rất yếu, bất quá lại dễ nhặt của hời, bởi vì chiến đấu với Tử Linh thật sự phiền toái, sợ ra tay nặng sẽ lỡ đánh chết đối phương.

Đám người Thiên Hà cũng lộ vẻ mặt cổ quái.

Vị Tô thành chủ này thật biết chơi.

Đánh chết cũng không đau lòng!

Tử Linh còn nhiều lắm!

Tô Vũ lại nói: “Ta có kiến nghị, chỉ là kiến nghị mà thôi, tốt nhất là đừng đánh chết Tử Linh, chỉ là một cái danh ngạch, thời gian vừa đến thì lập tức kết thúc! Nếu đánh chết hắn, kết cục sẽ có thêm Tử Linh! Vừa thi đấu xong lại gặp chuyện như vậy cũng không ổn! Nếu không được thì coi như Tử Linh không tồn tại, cho hắn một cái danh ngạch thì đã sao? Đúng không?”

Một đám người câm nín.

Mẹ nhà hắn, lời hay ý đẹp gì hắn cũng nói hết rồi.

Chúng ta có thể nói thêm cái gì?

Nếu không thì… từ bỏ việc giết Tử Linh cũng được.

Bạch Phát Thần vương lười tranh cãi, mất kiên nhẫn quát: “Đằng Không nhất trọng chuẩn bị, 90 người, nếu không đủ thì sẽ điều chỉnh!”

Dứt lời, gã liếc nhìn Tô Vũ, thầm mắng một tiếng!

Nếu sớm biết vậy thì đã không lựa chọn cổ thành.

Nhưng các tộc đều hy vọng thi đấu trong cổ thành, giảm bớt tổn thất, mấy đại cường tộc cũng chỉ có thể đi theo, nếu không vạn tộc đều không đáp ứng phương thức xác định danh ngạch như vậy.

Tô Vũ rất hài lòng.

Nhìn đầu Tử Linh nhỏ yếu trong thành, hắn tươi cười càng thêm xán lạn, đáng tiếc không có trận chiến vô địch, bằng không ta gọi Tinh Nguyệt lên chơi với các ngươi, các ngươi dám đánh chết Tinh Nguyệt sao?

Khi ấy mới vui!

Tô Vũ phái Tử Linh thi đấu đã khiến trận đấu trở nên thú vị hơn hẳn.

Trận đấu Đằng Không nhất trọng.

Đây mới chỉ là bắt đầu, sau đó còn có 35 trận nữa, Tử Linh Đằng Không nhất trọng khá yếu, nhưng những cảnh giới sau thì chắc chắn không yếu.

Giờ phút này, trong đám người Nhân tộc, Chu Hồng Lượng cũng ở đây.

Cậu chính là… Đằng Không nhất trọng.

Mới vừa bước vào Đằng Không không lâu.

Chu Hồng Lượng nhìn một hồi, một vòng này, Nhân tộc có hai vị Đằng Không nhất trọng tham gia thi đấu, trừ Chu Hồng Lượng, một vị khác đến từ Đại Tần phủ, là một vị cường giả trong quân.

Chu Hồng Lượng truyền âm: “Lát nữa đi vào liền tìm một chỗ trốn, đừng thể hiện, đừng giết người, đừng đánh nhau…”

Đối phương nhìn cậu một cái, khẽ nhíu mày.

Không đánh nhau?

Vừa vào liền trốn?

Chu Hồng Lượng truyền âm: “Nghe ta là được, chúng ta quá yếu, mới Đằng Không nhất trọng, tử khí trong thành lại cực kỳ nồng đậm, chưa chắc có thể chống đỡ được lâu.”

Cậu còn ném một cái nhẫn trữ vật cho người kia: “Một chút Thiên Nguyên khí, chịu đựng càng lâu càng tốt!”

Người nọ kinh ngạc nhìn cậu, còn đưa cái này cho ta, để làm gì vậy?

Bạch Phát Thần vương quát lớn: “Vào thành!”

Mấy chục thân ảnh lập tức lao vào thành.

Vừa vào thành đã nhanh chóng phân tán.

Tử Linh phe Tô Vũ quá nổi bật, trên đầu còn có vòng sáng.

Một vài Đằng Không cường đại nhanh chóng tìm kiếm mục tiêu.

Mà Nhân tộc chính là mục tiêu đầu tiên của bọn họ.

Nhưng người tham gia trận đấu này chính là Chu Hồng Lượng, hậu duệ lão Chu gia không giỏi đánh nhau, tuy nhiên, bọn họ lại giỏi chơi cái khác.

Mới vừa vào thành, Chu Hồng Lượng đã tung ra một đống sương khói màu đen…

Kỳ thật đó không phải sương khói!

Có người thấy vậy, lập tức nhíu mày.

Bạch Phát Thần vương hừ lạnh: “Trận đấu tiếp theo, triệu hoán hệ không được đi vào!”

Nhân tộc thích chơi âm mưu.

Giờ phút này, cổ thành đã bị Tô Vũ phong tỏa.

Đám sương đen lan rộng, nháy mắt hóa thành mấy ngàn con kiến, toàn bộ kiến nhỏ tự bạo.

Trong thành lập tức có nhiều thêm mấy ngàn đầu Tử Linh.

Tử khí tức khắc trở nên nồng đậm.

Lúc này, vị cường giả trong quân Đại Tần phủ cùng tiến vào với Chu Hồng Lượng mới hiểu ý cậu, y vội vàng tìm một chỗ trốn, hiện tại phiền toái không phải địch nhân, mà là tử khí, tử khí nồng đậm kinh khủng.

Đối với bọn họ mà nói, một chút tử khí nhập thể cũng có khả năng tạo thành phiền toái lớn.

Tìm chỗ an toàn chịu đựng nửa giờ rồi tính/

Chịu không nổi, tự nhiên liền đào thải.

Người Đại Minh phủ không định đánh nhau với người ta, có đánh cũng chưa chắc đã thắng.

Cực khổ đánh nhau quá phiền toái.

Chu Hồng Lượng không hề khách khí, trực tiếp tung ra một cái lôi đài thật lớn.

Đó cũng là đặc sản của Đại Minh phủ!

Có thể dùng như bảo vật phòng ngự!

Chu Hồng Lượng ngồi xếp bằng trong lôi đài, trong tay xuất hiện một sợi Thiên Nguyên khí, cậu cười thô bỉ, chờ người khác bị tử khí đào thải, cậu chịu đựng đến cuối cùng, tự nhiên có thể phân chia danh ngạch!


Chương 1968: Tam Thân Hợp Nhất Không Phải Đạo Chính Thống

Bên ngoài.

Không ít người nhìn về phía Tô Vũ, kể cả Ma Đa Na, hành động của Chu Hồng Lượng làm cho bọn họ nghĩ tới Tô Vũ lúc trước, hắn cũng từng làm như vậy.

Giết chết vô số Thôn Thiên Kiến, dẫn tới Tử Linh dày đặc cổ thành.

Giờ phút này, Đạo vương nhíu mày, tuyên bố: “Vòng tiếp theo, cấm triệu hoán hệ đi vào, ngoài ra Tử Linh quá nhiều.

Tô thành chủ, trận tiếp theo phải thay tòa cổ thành khác, bằng không sẽ ảnh hưởng quá lớn, những người sau không thể thi đấu!”

Vòng thứ nhất qua rồi thì không sao.

Nhưng Tử Linh nhiều cũng là một phiền toái.

Tô Vũ lại bình thản đáp: “Sợ cái gì, bảo mọi người chuẩn bị nhiều hơn, có cơ hội tôi luyện một chút cũng tốt! Vốn dĩ trong Tinh Vũ phủ đệ cũng có thông đạo Tử Linh, Tử Linh cũng không ít, ở đây không thích ứng được thì còn có ta chiếu cố, nhưng nếu cứ như vậy, đến Tinh Vũ phủ đệ thì không phải là tìm chết sao?”

Lời này vừa nói ra, có người kinh ngạc nhìn Tô Vũ.

Có vô địch tiểu tộc chần chờ hỏi: “Tô thành chủ, trong Tinh Vũ phủ đệ cũng có thông đạo Tử Linh sao?”

Tô Vũ tùy ý hỏi lại: “Ngươi không biết à?”

“Cái này… Thật đúng là không biết.”

Ma Qua lạnh nhạt nói: “Không biết là bình thường, kỳ thật không cần phải lo lắng, ở tầng 4 trở lên mới có thông đạo Tử Linh, các ngươi không vào được, lo lắng cái này làm gì!”

Nghe vậy, mọi người đã hiểu, rất nhiều kẻ ngạc nhiên nhìn về phía Tô Vũ, không ngờ Tô Vũ lại biết không ít chuyện.

Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Đừng nhìn ta như vậy, ta biết nhiều mà! Dù sao cũng có cường giả Bán Hoàng thời đại thượng cổ chỉ điểm, nhưng… Đáng tiếc, ta không vào được! Có kẻ nhìn chằm chằm vào ta, ta cũng rất khó chịu, mà đành chịu thôi!”

Ma Qua nhìn hắn, hỏi thẳng: “Tô thành chủ không định tiến vào sao?”

“Đúng thế!”

Tô Vũ cười cười, “Ta nào dám đi vào, đi vào không phải là muốn chết sao? Đương nhiên mọi người cũng phải cẩn thận một chút, biết đâu ta lại ngụy trang vào đó, tuyệt đối đừng gặp phải ta, bằng không ta sẽ giết người diệt khẩu!”

Hắn nói như thật như giả, mọi người cũng không biết rốt cuộc hắn có đi hay không.

Có lẽ sẽ vào!

Nhưng… Cũng không dám nói trước.

Trong thành, giờ phút này, đám tu giả Đằng Không nhất trọng đều muốn chửi chết cả nhà Chu Hồng Lượng.

Đệt!

Làm gì đấy?

Vừa vào thành đã có mấy ngàn Tử Linh xuất hiện, vậy còn chơi thế nào?

Bọn chúng có ở khắp nơi!

Hiện tại không phải là so xem ai mạnh hơn, mà là so xem ai chịu đựng lâu hơn, nếu may mắn, Tử Linh chỉ du đãng xung quanh, nhưng một khi gặp sinh linh, Tử Linh cũng sẽ công kích sinh linh, lần đầu tiên Tô Vũ vào thành đã từng bị công kích.

Hơn nữa, Đằng Không nhất trọng quả thật quá yếu.

Tử khí nồng đậm rất khó gắng gượng!

Đằng Không nhất trọng bình thường đã khó mà chống đỡ được.

Giờ khắc này, cường giả các tộc đều vận dụng thần thông.

Tuy chỉ là Đằng Không nhất trọng, nhưng dù sao cũng là đại diện cho bản tộc thi đấu, thế nên bọn họ vẫn có một ít thủ đoạn.

Tô Vũ thấy vài gia hỏa có thủ đoạn bất phàm, tuy hơi yếu nhưng thủ đoạn thật sự không tồi, chẳng hạn như một vị tu giả Kim Linh tộc trong Ngũ Hành tộc, y hóa thành một thanh kiếm mỏng huyền phù cạnh biển gỗ trước cổ phòng, Tử Linh đi ngang đều bỏ qua y.

Hắn cũng thấy Ảnh tộc hóa thành cái bóng của Tử Linh, trốn vào bóng của đối phương, che lấp hành tung.

Cũng thấy Minh tộc dâng lên một đạo Minh Thổ chi vực bao quanh, Tử Linh tự động tránh lui, không hề công kích.

Còn thấy được Tiên tộc, nguyên khí nồng đậm, không ngừng tan rã tử khí.

Cường giả các tộc đều vận dụng thần thông tộc mình, còn có một vài gia hỏa thiên phú dị bẩm căn bản không sợ tử khí, lúc này đang đi khắp nơi đánh lén tu giả dự thi, bức bách một vài tu giả không thể không trốn vào cổ phòng tị nạn, đối thủ trốn vào đó nghĩa là kẻ này đã thành công đạt được một danh ngạch.

Hắn còn nhìn thấy một Thải Diện đến từ Liệp Thiên các, lúc bấy giờ, kẻ đó hô lớn: “Bán Thiên Nguyên khí đây, một phần 20 Liệp Thiên điểm, đừng hòng cướp đoạt, không thì một phần cũng không có…”

Tô Vũ không nhịn được nhìn về phía Liệp Thiên các, bên kia vẫn an tĩnh như trước.

Đám người kia làm ăn đến trình độ này.

Không phục không được!

Có vẻ bọn họ đã chuẩn bị từ sớm, luôn mang theo Thiên Nguyên khí để dự phòng trong mọi tình huống, giờ thì hay rồi, tiện đường làm ăn.

Tuy đám tuyển thủ chỉ là Đằng Không nhất trọng, nhưng sau khi tiến vào, mỗi người đều bộc lộ thủ đoạn bất phàm.

Tô Vũ còn thấy có người chạy đến phủ thành chủ của hắn, không biết có phải bởi vì cảm thấy quanh phủ thành chủ ít Tử Linh hay không.

Tô Vũ đang quan sát, bên cạnh bỗng có thêm một người.

Tô Vũ không được tự nhiên, vội nói: “Lam giáo chủ, ngươi cứ chạy đến chỗ ta như vậy sẽ rất nguy hiểm! Các trấn thủ đại nhân đều đang giám sát đề phòng, ta từng dặn dò, nếu có kẻ nào tùy ý tới gần ta thì đều phải giết chết!”

Giờ phút này Lam Thiên không tạo hình nữ nhân, y đang là lão nhân tiên phong đạo cốt, vuốt chòm râu thật dài, cảm khái nói: “Ngươi trưởng thành rồi, biết vận dụng trí tuệ của mình! Không tồi, Thiên Thánh không nhìn lầm ngươi!”

Má nó!

Ngươi đứng đắn chút đi!

Tô Vũ câm nín, rõ ràng lúc trước khi vị này hóa thân thành Triệu Minh thì còn khá đứng đắn, sao bây giờ lại không bình thường chút nào như vậy?

Lam Thiên vuốt chòm râu, cười hỏi: “Ngươi đang mắng ta?”

“Không!”

“Đừng phủ nhận!”

Lam Thiên tươi cười, rồi nghiêm mặt nói: “Tô Vũ, theo ta đi vạn tộc chi đạo đi! Tam thân hợp nhất tuyệt đối có vấn đề! Chỉ có vạn tộc chi đạo, vạn đạo hợp nhất mới là chính thống!”

“…”

Cút!

Tô Vũ cạn lời, ngươi nhắm vào ta làm gì, không phải đám người Đại Chu vương đang ở bên kia sao?

Hắn đang muốn nói vài câu, Lam Thiên bỗng truyền âm: “Tin tưởng ta, tam thân hợp nhất tuyệt đối có vấn đề! Ba tính cách bất đồng, quỹ đạo bất đồng, sao có thể hợp nhất? Quá khứ là ngươi, tương lai là ngươi, nhưng cũng không phải là ngươi! Tam thân hợp nhất, ba người đều là ngươi, nhưng lại không phải ngươi! Mà với vạn tộc chi đạo, ta chỉ coi đó là phân thân, là công cụ, ta vẫn là ta, vạn đạo duy ngã! Vạn Thiên Thánh đi theo con đường vạn đạo duy nhất, ta đi con đường vạn đạo duy ngã, phân thân của ta chỉ là phân thân, hắn không có phân thân, hắn chỉ là hắn.

Tô Vũ… Tin tưởng ta, tam thân hợp nhất tuyệt đối không phải đạo chính thống, đi con đường này nhất định sẽ có vấn đề, chuyện đó sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra!”

Trong lòng Tô Vũ khẽ động, nhìn về phía y.

Lam Thiên vuốt chòm râu, vẻ mặt tiên phong đạo cốt, ánh mắt tràn ngập trí tuệ, y giờ phút này và y trước đó tựa như hai người khác nhau, hoặc có thể nói đó vốn dĩ là hai người, y tiếp tục truyền âm: “Ta tin điều đó, ngươi sẽ tới bước này sớm thôi, đến lúc đó ngươi sẽ phát hiện tam thân hợp nhất quá rác rưởi! Rác rưởi đến mức không dám tưởng tượng! Không tin thì ngươi hỏi tượng đá đi, ngươi đã bao giờ thấy tượng đá tam thân phân ly chưa?”

Tô Vũ sửng sốt!

Tượng đá… Tam thân…

Này… Có ý tứ gì?

Đúng, hắn chưa từng thấy phân thân của tượng đá, không phải bởi vì đối phương đã thạch hóa nên không thể phân thân sao?

Chẳng lẽ không phải?


Chương 1969: Khiêu Khích Tiên Tộc

“Tiểu tử, ngươi quá ngây thơ, ngươi cho rằng những tượng đá đó sẽ chia sẻ tất cả với ngươi sao? Đừng nghĩ quá nhiều! Ngươi chỉ là công cụ có thể giúp bọn họ giảm bớt áp lực, ngươi không phải truyền nhân của bọn họ, chẳng lẽ ngươi muốn trở thành tượng đá? Nếu không làm vậy, bọn họ sẽ không nói cho ngươi một vài điều tuyệt mật! Tam thân hợp nhất, hẳn là thượng cổ cũng có con đường này, nhưng có khả năng tượng đá không theo đạo đó!”

Tô Vũ nhíu mày, thật hay giả?

Điều này không tiện đi hỏi.

Có lẽ, có thể tìm cơ hội trò chuyện với tượng đá một chút.

Tam thân hợp nhất không phải cách chứng đạo duy nhất sao?

Lam Thiên lại nói: “Căn cứ theo điều tra của ta, tại thượng cổ, tam thân hợp nhất hẳn là chiêu số của một vài tiểu tộc hoặc là kẻ không thể tiến thêm, giống như Nhân tộc có công pháp 36 khiếu, công pháp 36 khiếu rác rưởi, thiên tài tuyệt đối sẽ không ngốc đến mức tu luyện cái này! Tam thân hợp nhất cũng tương tự.

Đương nhiên, người thời đại này quá nhiều kẻ tài trí bình thường, chiêu số tam thân hợp nhất đơn giản như vậy nhưng vẫn có rất nhiều người không thể thành công, cho nên đám tài trí bình thường đi theo con đường tam thân hợp nhất cũng không sao, nhưng thiên tài như chúng ta thì không thể làm vậy!”

Tô Vũ câm nín, truyền âm nói: “Bán Hoàng Ma tộc cũng là tam thân hợp nhất…”

Lam Thiên không cho là đúng, “Thiên phú của lão không tốt, tuổi cũng không lớn, ngươi đã thấy đám đồ cổ hiện ra phân thân bao giờ chưa? Ví dụ như Tiên Hoàng, Thần Hoàng…”

Tô Vũ sửng sốt, không có sao?

Nghĩ lại, hình như hắn chỉ từng thấy Ma Hoàng tam thân phân ly, chạy loạn khắp nơi, còn lại… không còn ai khác.

Lam Thiên lại nói: “Ngoài ra, Ma tộc chưa chắc chỉ có một vị Bán Hoàng! Lão Bán Hoàng thế hệ trước chết thật rồi ư? Ai biết được! Ta chỉ biết, Bán Hoàng này mới tiếp chưởng Ma tộc 2000 năm! Nhưng Ma tộc truyền thừa từ xưa đến nay, lão Bán Hoàng đời trước chết thật rồi sao? Ta không xác định!”

Tô Vũ không hé răng.

Không chết?

Vậy việc này đáng giá để suy nghĩ sâu xa.

Tô Vũ biết Tiên tộc nhất định có không ít đồ cổ, chuyện này có quan hệ với công pháp, còn Thần Ma thì sao?

Hiện tại, Tô Vũ phát hiện các tộc vẫn che giấu rất sâu.

Hắn hít sâu một hơi, hắn còn lâu mới chứng đạo, bây giờ suy xét chuyện này làm gì?

Hắn không nghĩ nữa, nhìn về phía cổ thành bên dưới, đại chiến còn đang tiếp tục, Tử Linh đã gặp vài người, không ngừng có người tiến vào cổ phòng tị nạn.

Đương nhiên cũng có kẻ xui xẻo, có gia hỏa tiểu tộc cho rằng cổ phòng nào cũng có thể mở ra, thế nên hắn chạy vào vòng trong, kết quả cổ phòng không mở ra được, bị Tử Linh giết chết ở ngay ngoài cửa, có điều đây chỉ là số rất ít.

Kẻ tham dự tranh đoạt danh ngạch ít nhiều gì cũng có chút hiểu biết đối với cổ thành, biết rằng không phải cổ phòng nào cũng có thể mở ra.

Chỉ có rất ít người bị giết.

Ít nhất, trong trận này chỉ có tên xui xẻo kia.

Phe Nhân tộc, Chu Hồng Lượng vui vẻ thoải mái ở trên lôi đài cắn nuốt Thiên Nguyên khí, triệt tiêu tử khí, chỉ cần chịu đựng qua nửa giờ liền có thể phân chia danh ngạch, rất nhẹ nhàng.

Tô Vũ nhìn một hồi, bật cười lắc đầu, lão Chu gia thật sự có không ít đường ngang ngõ tắt.

Chính mình cũng không thua kém bọn họ.

Trong cổ thành, người càng ngày càng ít, kẻ trốn vào cổ phòng đều mất đi danh ngạch.

Hơn nữa còn có người bị đánh lén, bị tử khí ăn mòn, không thể không trốn vào trong, không đến 20 phút, chỉ còn lại không đến một nửa, cổ thành to như vậy mà chỉ còn hơn 30 người ẩn núp khắp nơi.

Tử Linh của Tô Vũ vẫn đội vòng sáng trên đầu du đãng khắp nơi.

Có lẽ… không chỉ lấy được một danh ngạch.

Bởi vì không ít người bị bắt trốn vào cổ phòng, mất đi danh ngạch, có lẽ sau trận đấu sẽ được chia đều, phân chia ra, có khi Tử Linh sẽ lấy được 3 danh ngạch, thậm là nhiều hơn.

Bên kia, vô địch Long tộc tức giận nói: “Tử Linh hỗn loạn, trận tranh đấu như vậy liền mất đi ý nghĩa! Hoàn toàn không phải thắng được danh ngạch nhờ thực lực!”

Gã vừa nói vậy, có người phản bác: “Đâu thể nói như vậy, Tử Linh hỗn tạp, đây cũng là khảo nghiệm.

Nhãn lực, vận khí, thực lực, thiếu một thứ cũng không được, ta thấy có người vẫn có thể đánh lén người dự thi, lấy được nhiều danh ngạch, đây là năng lực! Nếu thực lực cường đại, quét ngang hết thảy, không sợ Tử Linh thì cũng có thể giành được nhiều suất.

Long tộc không làm được, không có nghĩa là người khác không làm được, đó không phải thực lực thì là cái gì?”

Tô Vũ liếc mắt một cái, Long tộc là đại tộc, ai có gan đáp trả Long vương như vậy?

Vừa nhìn hắn liền hiểu rõ.

Cường giả cổ tộc!

Vị kia hình như đến từ Hống tộc, chủng tộc này vẫn luôn tranh đấu cùng Long tộc, hơn nữa nếu đơn đả độc đấu, Long tộc còn thường chịu thiệt, cường giả Hống tộc thường xuyên ra khỏi cổ giới, du đãng gần Long giới, coi Long tộc là thức ăn.

Một chủng tộc đáng sợ!

Cường giả Hống tộc đang ở bản thể, bộ lông kim sắc bao trùm đầu, dường như cảm nhận được ánh nhìn của Tô Vũ, nó nghiêng đầu nhìn về phía hắn, lạnh nhạt nói: “Tô thành chủ, ngươi đang nhìn ta?”

Tô Vũ cười đáp: “Đúng vậy, vị tiền bối này đến từ Hống tộc phải không? Nghe nói Hống tộc thích ăn rồng, không biết tiền bối đã từng ăn các tộc Thần Ma Tiên chưa? Nói thật thì thịt Tiên tộc là ngon nhất, nhai rất đã, già hơi dai, trẻ lại rất tươi mới…”

Bên kia, ánh mắt vài vị Tiên vương lãnh lệ đồng loạt nhìn về phía hắn, Đạo vương lạnh lùng quát: “Tô Vũ, ngươi muốn gây sự?”

Tô Vũ bật cười: “Đừng hiểu lầm, ta nói thật mà thôi! Tiên tộc am hiểu một môn công pháp đó là trường sinh pháp! Môn công pháp này thích hợp dưỡng thân, có thể đào thải hết tạp vật trong cơ thể thông qua một khiếu bài xuất, Tiên tộc cực kỳ tươi mới, không có tạp chất, toàn thân sạch sẽ, Tiên tộc như vậy, chiên hấp luộc chắc chắn thơm muốn khóc, người trẻ non mềm, già rồi dai thơm…”

Xôn xao!

Giờ phút này, vị Hống kia bắt đầu chảy nước miếng.

Không chỉ mình nó, bốn phía, một vài thú tộc cổ xưa cũng chảy nước miếng không ngừng.

Ngay cả vị vô địch Thực Thiết thú cũng buông cổ trúc trong móng vuốt xuống, nhìn về phía Tô Vũ, mở to hai mắt nhìn, hiếu kỳ hỏi: “Tô thành chủ ăn rồi à?”

Tô Vũ cười tủm tỉm: “Không không, Tô Vũ ta là người theo chủ nghĩa ăn chay! Ta chỉ ăn chay, không ăn thịt! Nhưng ta đã thấy rồi, hương thơm lan vạn dặm, vị tươi ngon và thơm ngọt khó có thể tưởng tượng được.”

Xôn xao!

Nước miếng lại ứa ra.

Đạo vương giận dữ quát: “Tô Vũ, nếu ngươi tiếp tục khiêu khích Tiên tộc, đừng trách chúng ta không nể mặt!”

Tô Vũ nhún vai: “Ta đâu có ý đó, Đạo vương ngài tự biết, có phải các ngươi tu luyện đều bài trừ tất cả tạp chất hay không? Nếu việc này là giả, ta sẽ tự vặn đầu mình xuống làm bóng đá! Nói thật, chính ta cũng từng dùng thiên phú tinh huyết của Tiên tộc, má nó, tạp chất lập tức thải ra, rất khó tưởng tượng, nhưng mà hơi xấu hổ một chút, thả bom cả ngày… Xấu hổ chết ta!”

Một đám Tiên tộc sắc mặt biến ảo.

Lần này không phải Đạo vương lên tiếng, mà là một vị Tiên vương tức giận quát: “Nói bậy! Tô Vũ, ngươi dám bôi nhọ Tiên tộc…”

Tô Vũ nhún vai, không hề hé răng.

Nhưng ở đây có ai mà không hiểu đó là sự thật.

Đánh rắm!

Một vài cường giả có giao tình với Tiên tộc đều lộ ánh mắt khác thường, khó trách đôi khi Tiên tộc tu luyện, dù hành động cùng nhau, bọn họ cũng sẽ cố ý ngăn cách người khác.

Giờ thì hiểu rồi!

Thì ra là thế!

Khó trách Tiên tộc có thể trường sinh, bài trừ hết tạp chất trong cơ thể, vậy nghĩa là thân thể Tiên tộc tuyệt đối sạch sẽ, không có tạp chất.

Một vài đại yêu không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng đã có quyết định, nếu có cơ hội thì phải bắt mấy vị Tiên tộc để nếm thử.

Có lẽ thật sự rất tươi ngon!

Các đại yêu thầm nghĩ vậy đều là loại vô cùng cường đại, cảm giác nguy cơ tăng cao đến mức mấy vị Tiên vương cũng cảm nhận được, một vài thành viên Tiên tộc yếu hơn thì sắc mặt vô cùng khó coi, cảm giác nguy cơ kịch liệt vây quanh bọn họ.


Chương 1970: Tộc Nào Ăn Ngon?

Hống nuốt nước miếng, nhìn về phía Tô Vũ, hứng thú hỏi: “Tô thành chủ, trừ Tiên tộc ra thì còn chủng tộc nào ăn ngon nữa không?”

Nó vẫn luôn cảm thấy Long tộc là ngon nhất.

Nhưng bây giờ mới phát hiện hình như còn có thứ ngon hơn cả Long tộc!

Tô Vũ cười tủm tỉm: “Xếp hạng 2 thì ta kiến nghị ngài đi Quang Minh Điểu giới nhìn xem…”

Vừa dứt lời, nơi xa xa, tại cửa một thông đạo, một cường giả Quang Minh Điểu tộc Nhật Nguyệt bát trọng biến sắc, giận dữ hét: “Tô Vũ, ngươi dám!”

Tô Vũ lạnh nhạt.

Ta đương nhiên dám!

Lúc trước chủng tộc này dám dán lệnh truy nã ta ở ngay cửa thành, ta có gì mà không dám, ngươi cho rằng Tô Vũ ta là kẻ không biết mang thù sao?

Tô Vũ cười thâm thúy: “Quên mất, nơi đây chính là Quang Minh thành! Chủng tộc này chất thịt tươi ngon, bởi vì hàng năm chúng nó vận dụng Quang Minh quyết, tẩy sạch khiếu huyệt, tươi ngon vô cùng…”

Dứt lời, trong móng vuốt của Hống đột ngột xuất hiện một con chim lớn!

Rất rất lớn!

Màu trắng, Quang Minh Điểu!

Nhìn lại cửa thông đạo, con chim Nhật Nguyệt bát trọng ban nãy… Đã không còn.

Giờ phút này, con chim kia nhanh chóng thu nhỏ lại.

Bị móng vuốt Hống bắt lấy, Hống ứa cả nước miếng, nhìn về phía Tô Vũ nói: “Thật sự rất ngon, vậy mà ta chưa bao giờ để ý đến tiểu tộc này.”

Lúc bấy giờ, đám người Đạo vương đều biến sắc, có người trầm giọng quát: “Hống vương, làm vậy là không thích hợp! Quang Minh Điểu nhất tộc là chủng tộc trung lập…”

Hống vương kinh ngạc: “Ta ăn một con chim mà thôi, vậy mà các ngươi cũng cản ta? Pháp tắc thượng cổ, cạnh tranh sinh tồn! Các ngươi ăn Hỏa Trư, ăn cái khác, chẳng lẽ đều phải suy xét xem có ăn được hay không? Kỳ quái!”

Nó muốn ăn đấy, làm sao, không cho nó ăn à?

Tô Vũ cười tủm tỉm: “Tiền bối, nhổ lông rồi hãy ăn! Bỏ nội tạng đi, nướng trên lửa một chút!”

“Ăn sống mới ngon!”

Hống không cho là đúng, Tô Vũ tươi cười nói: “Không, tiền bối, không bằng để ta giúp ngài nướng đi, lửa của ta nướng ra hương vị cực ngon!”

“Thật à?”

“Đương nhiên!”

Tô Vũ nở nụ cười, truyền thừa chi hỏa bạo phát, nhanh chóng lan về phía đại điểu Nhật Nguyệt bát trọng, đại điểu lập tức bị nướng xém.

Hiện giờ Tô Vũ đã không còn là Tô Vũ năm xưa, dù là Nhật Nguyệt bát trọng thì ngọn lửa của hắn cũng có thể tổn thương đối phương.

Huống chi, đối phương đã bị Hống hoàn toàn ngăn chặn!

Không đến năm phút, thịt đã nướng chín.

Hống nóng vội, lập tức cắn xuống, cắn một miếng, miệng bóng nhẫy, bạch quang không ngừng lóe sáng, đó là lực lượng chữa khỏi của Quang Minh Điểu nhất tộc, Hống vừa ăn vừa không ngừng chép miệng, vui vẻ hô: “Ăn ngon! Ngon lắm! Hương vị rất ngọt, lại còn tươi!”

Truyền thừa chi hỏa cộng thêm lực lượng chữa khỏi, ăn vào quả thật rất sảng khoái.

Một vòng tàn dương rơi vỡ.

Ầm một tiếng, nơi xa, thông đạo Quang Minh Điểu tộc trực tiếp bị phong bế, không thể dịch chuyển đi nơi khác, thỉnh thoảng Hống lại nhìn về phía bên đó, nuốt nước miếng, nó muốn ăn thêm!

Chủng tộc này không có vô địch.

Dù nó xâm nhập vào trong, có bị áp chế thì cũng có chiến lực chuẩn vô địch.

Có lẽ… Nó có thể xây một trại chăn nuôi ngay tại đây!

Tô Vũ mỉm cười, nụ cười có chút lạnh lẽo, “Tiền bối ăn đi, ăn xong chủng tộc này, ta sẽ giới thiệu thêm cho tiền bối, tiền bối không cần vừa ăn vừa nghĩ đâu.”

“Cũng đúng, đa tạ!”

Hống rất lịch sự, vội vàng nói cảm tạ, thầm than đúng là người chuyên nghiệp!

Tô Vũ bật cười một tiếng, bốn phía, không ít người đáy lòng phát lạnh.

Quang Minh Điểu đã làm gì đắc tội Tô Vũ?

Phía dưới, có người truyền âm kể lại: “Ta biết lí do, lúc trước các ngươi cũng thấy rồi, chỗ này trước đây từng bị Đại Hạ vương chém một đao, nghe nói khi Tô Vũ tiến vào Tinh Thần hải, Thần Ma đã treo thưởng săn giết hắn, dán lệnh truy nã Tô Vũ ở ngay cửa Quang Minh thành! Sau đó Đại Hạ vương chém đôi Quang Minh thành, hiện tại thì hay rồi, tên độc ác kia trực tiếp xúi giục thượng cổ hung thú Hống tộc tới ăn chúng nó… Quang Minh Điểu tộc coi như xong! Bị hung vật này theo dõi, trừ khi mấy đại tộc Thần Ma Tiên ra mặt, nếu không thì có khi phải diệt tộc!”

Thật đáng sợ!

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đã biết nguyên do!

Chỉ bởi vì lúc trước đối phương treo Huyền Thưởng Lệnh của Tô Vũ, mà nay, một lời tùy ý của Tô Vũ đã làm Hống hứng thú theo dõi chủng tộc này.

Không có gì kỳ quái!

Quang Minh Điểu tộc quá yếu, nếu có vô địch tọa trấn, Hống chắc chắn sẽ cố kỵ một chút, nhưng bọn chúng không có, chủng tộc này chỉ có Nhật Nguyệt cửu trọng tọa trấn, hiện tại đắc tội hung vật này… còn vấn đề hung vật là Tô Vũ hay là Hống thì không thể nói rõ.

Lần này Quang Minh Điểu tộc dính phải phiền toái lớn rồi!

Giờ khắc này, Tô Vũ nhìn về phía vô địch Phá Sơn Ngưu nhất tộc nơi xa, vị vô địch ấy lập tức biến sắc, không nhịn được cuồng mắng trong lòng!

Má nó!

Ngươi nhìn chằm chằm lão tử làm cái gì?!

Lão tử không ăn được!

Ở đây, có không ít cổ tộc thích ăn.

Phần lớn cổ tộc đều là hung vật, điểm này tuy mọi người không nói nhưng đều ngầm hiểu.

Không hung tàn, không cường đại thì khó có thể truyền thừa từ thời thượng cổ đến bây giờ.

Tuy số lượng không nhiều, nhưng thực lực tuyệt đối không yếu.

Không có chủng tộc thiện lương nào có thể truyền thừa đến bây giờ mà chưa tận diệt.

Dù đáng yêu như Phệ Thần cổ tộc thì thực tế cũng hết sức hung tàn, Phệ Thần tộc cũng thích ăn, còn không phải là ăn thân thể, mà là thần văn, là ý chí lực, là biển ý chí, xét ra nó cũng là hung vật!

Chính vì chúng hung tàn như vậy nên từ thời thượng cổ đến bây giờ, mỗi lần đại chiến, vạn tộc đều tránh chúng nó, bởi vì rất khó dây vào.

Nói cách khác —— tai họa sống ngàn năm!

Cách đó không xa, Đại Chu vương nhìn thoáng qua Tô Vũ, không nói gì.

Tần Trấn lại vô cùng lo lắng, truyền âm nói: “Tính cách Tô Vũ thay đổi quá lớn! Sát phạt quyết đoán, ta rất thưởng thức tính cách của hắn.

Nhưng tiểu tử này vừa miêu tả rõ ràng như vậy, hắn từng ăn Tiên tộc thật sao? Ta… không chấp nhận được, dù sao Tiên tộc cũng rất giống Nhân tộc, đều là sinh vật hình người.”

Không phải ông chưa từng thấy máu, ông cũng là kẻ sát phạt quyết đoán.

Tô Vũ rất thích rêu rao câu nói giết tiểu tiên nữ chơi… Kỳ thật đó chính là lời của vị này.

Nhưng Tần Trấn không tiếp thu được việc Tô Vũ ăn thịt chủng tộc này.

Thật sự không thể!

Ngưu Bách Đạo giải thích: “Không đến mức ấy đâu, sao hắn lại ăn Tiên tộc được, hắn chính là người đặt tên cho thông thiên khiếu, gia hỏa này ghét bỏ bọn chúng còn không hết, sao lại ăn Tiên tộc, ngươi suy nghĩ nhiều rồi!”

Tô Vũ ăn gì thì cũng sẽ không ăn Tiên tộc, bởi vì hắn cảm thấy Tiên tộc không ngừng đánh rắm, cả người đều thối, dù thực tế là toàn thân đối phương thơm ngát.

Tần Trấn thở phào một hơi, “Vậy thì tốt! Giết thì giết, còn ăn… ăn yêu thú hay ăn rồng đều được! Đừng ăn Thần Ma Tiên, ta không chấp nhận được!”

Ông gác việc này sang một bên, mở miệng cười đùa: “Kỳ thật Tô Vũ nói không đúng, thịt Quang Minh Điểu hơi bã, ăn ngon thì phải kể đến thịt phượng hoàng, ăn cực kì ngon, không dai không bã, tươi ngon mọng nước!”

Mấy người Ngưu Bách Đạo câm nín, ai muốn bàn vấn đề chủng tộc nào ngon miệng với ngươi!

Ngươi bị Tô Vũ kéo lệch sóng rồi!

Mà ngươi ăn thịt phượng hoàng từ bao giờ?

Chủng tộc đó cũng là cổ tộc, tuy thực lực không bằng Long tộc nhưng cũng chẳng yếu, nằm trong thập cường chủng tộc, gia hỏa nhà ngươi dám giết phượng hoàng ăn thịt sao?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box