[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 378 : Quyết Định Sáng Suốt Của Hạ Hổ Vưu (c1886-c1890)
❮ sautiếp ❯Chương 1886: Quyết Định Sáng Suốt Của Hạ Hổ Vưu
Tô Vũ câm nín, nghe qua cứ như thể oán phụ chốn khuê phòng vậy?
Bất quá Đại Minh phủ chính xác là đã bị hố thảm!
Nếu Chu Thiên Đạo dám chứng đạo thì chắc kèo là ông sẽ bị đánh chết.
Người Đại Minh phủ bị nhằm vào cũng là chuyện hoàn toàn có khả năng, Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi bảo: “Cái này thì ta biết, bất quá Đại Minh phủ quá nhiều cá ướp muối, thực lực lại yếu, ta thấy chi bằng khỏi đi.
Cử mấy người tham gia náo nhiệt là được, mấy ngày nay ta cũng đã quan sát, cường giả tới đây không ít, hà cớ gì Đại Minh phủ phải tặng không đồ ăn cho chúng? Không cần làm vậy.”
Ngưu Bách Đạo tỏ ra không vui, “Không thể nói như thế, có đôi khi cơ duyên không nhìn thực lực mà chỉ xem vận khí! Làm gì cũng phải thử thời vận! Nói câu khó nghe một chút, dùng hơn mười vị Đằng Không Lăng Vân đi thử may rủi, hên thì có khi lại thêm ra một vị Nhật Nguyệt thậm chí là vô địch, đó chính là kiếm lớn! Đại Minh phủ nhiều người như vậy, chung quy sẽ có kẻ muốn mạo hiểm một thoáng, đâu phải ai cũng là cá ướp muối!”
Nói đến đây, ông chần chờ chốc lát: “Còn nữa, ngươi phải trả nhân tình! Thôi Lãng và Bạch Tuấn Sinh đều muốn đi, ngươi lo mà trả nợ cho hai tên ấy đi!”
“. . .”
Tô Vũ không nói gì, mọe, suýt nữa quên mất bọn họ.
“Bạch Tuấn Sinh ra ngoài rồi sao?”
“Vừa thả ra, hắn sắp khóc không thành hình người luôn rồi. . .”
Ngưu Bách Đạo vui tươi hớn hở nói: “Ngươi nói xem ngươi không chiếu cố liệu có thích hợp không? Nhất là Thôi Lãng, lần này hắn ra ngoài, người Đại Minh phủ thấy hắn đều muốn kéo mặt của hắn xuống nhìn xem có phải là ngươi giả mạo hay không.
Dù cho họ biết ngươi đang ở cổ thành thì cũng phải thử một chút.
Huống chi là tới Chư Thiên chiến trường, hắn mà tới đây thì chắc chắn không dễ chịu gì, dù mọi người đều biết hắn không phải là ngươi thì cũng phải tìm cách gây phiền toái một phen!”
Tô Vũ triệt để câm nín, không thể phản bác.
Hạ Hổ Vưu cũng nhịn không được hỏi: “Đúng là như thế thật, ta cảm thấy tốt nhất thì tên kia đừng ra khỏi Nhân cảnh, Ngưu phủ trưởng, bên ngài nghĩ thế nào mà lại để cho hắn đi vậy?”
Ngưu Bách Đạo đáp: “Không phải ta nghĩ thế nào, mà là ý muốn của riêng hắn, Tô Vũ xem như thiếu hắn một món nợ ân tình, người ta cũng không ngốc, lúc này đến đây chính là cơ hội, không tới thì qua mấy năm sau, Tô Vũ chết rồi, ai sẽ tới trả nhân tình?”
“…”
“Có lý!”
Hạ Hổ Vưu gật đầu, “Đúng vậy! Xem ra Thôi Lãng cũng là người rất khôn khéo, thừa dịp Tô Vũ còn sống thì trước hết hãy đòi ân tình lại đã hẵng nói, bằng không thì người chết rồi, cái gì cũng đều mất sạch.”
Tô Vũ không còn gì để nói, có phải là hai vị này cho rằng mình chỉ còn lay lắt thêm được vài năm nữa là ngỏm hay không?
Ta đang ở trước mặt các ngươi đây này!
Ngưu phủ trưởng tốt xấu gì cũng đã tấn cấp vô địch, ấy vậy nhưng vẫn là dáng vẻ già mà không biết xấu hổ, chuyện gì cũng dám nói!
Ngưu Bách Đạo cũng không nhiều lời, rất nhanh, ông bèn nghiêm mặt bàn chuyện chính sự: “Ngươi cũng muốn tới Tinh Vũ phủ đệ à? Quyết định của ngươi thì không ai có thể can ngăn, nhưng nếu có đi thì cẩn thận chút, vạn tộc chắc chắn sẽ nhằm vào ngươi, ở cổ thành thì ngươi rất khó đối phó, nhưng tiến vào Tinh Vũ phủ đệ thì cũng là lúc ngươi suy yếu nhất, không hợp nhau hại ngươi mới là lạ!”
“Ừm, ta hiểu rõ, ta không đi đâu.”
Tô Vũ mỉm cười, Ngưu Bách Đạo lơ đễnh nói: “Ta hiểu, ngươi lại muốn đổi một thân phận để đi vào chứ gì, có muốn Đại Minh phủ chuẩn bị cho ngươi một thân phận không?”
“. . .”
Ngài nói hết lời ta muốn nói rồi, ta còn có thể nói gì nữa đây.
Tô Vũ không tiếp lời, lần này có đổi thân phận thì ta cũng sẽ không nói cho các ngươi biết rốt cuộc ai là ta.
Ngưu Bách Đạo không nhiều lời cũng không định lưu lại, nói vài câu hỏi thăm xong ông bèn bảo: “Ta phải đi đây, địa phương quỷ quái này. . .
Khụ khụ, cổ thành khiến ta thấy không được tự nhiên, vừa nghĩ tới lúc nào cũng có thể xuất hiện một nắm đấm nện ta, ta liền không an lòng.
Hiện tại ta vất vả lắm mới chứng đạo thành công, còn muốn sống thêm mấy năm nữa! Tiểu tử, cuối cùng khuyên ngươi một câu, dù sao thì ngươi cũng không phải vô địch, đừng quá phách lối! Thoạt nhìn thì tượng đá đang ra mặt vì ngươi, nhưng mấy tượng đá này sống quá lâu, gặp quá nhiều chuyện, chúng chỉ là vì lợi ích mà thôi, nhớ phải luôn cho họ chỗ tốt, bằng không thì ngươi sẽ bị vứt bỏ.
Đừng quên thành chủ đời trước của ngươi đã chết như thế nào, cái gì mà thành chủ thì không thể lừa gạt, đều là lời rắm chó, tượng đá thực dụng hơn so với chúng ta nhiều lắm. . .”
Dứt lời, trong nháy mắt ông đã tan biến.
Tại chỗ ông mới đứng bộc phát ra hai vầng sáng, đó là ánh mắt Tinh Hồng mang theo sát khí, thật to gan, dám ở ngay dưới mí mắt mình vu oan phỉ báng mình!
Tô Vũ bật cười, Hạ Hổ Vưu thì líu lưỡi, lão Ngưu thật to gan.
Cậu cũng không tiện nói gì về chuyện lão Ngưu vừa lảm nhảm, chỉ cười bảo: “Ta cũng không ở lại lâu, lần này ta tới còn có chuyện phải làm, ta muốn đi Tiên giới một chuyến xem có thể kết thân được hay không.
Thiên Vũ tiên vương giao hảo với Nhân tộc lâu năm, nếu ta cưới được tiểu tiên nữ nào thì sẽ có thể làm hòa hoãn quan hệ với Tiên tộc.”
“Hửm?” Tô Vũ sửng sốt, “Vậy… Ngọc Tuyền thì sao?”
“Nàng?”
Hạ Hổ Vưu tiếc nuối nói: “Đừng nói nữa, đại chiến ngày đó khiến phủ thành đại loạn, Ngọc Tuyền tiên tử vì bảo hộ ta mà bị phản đồ đánh giết, lần này ta cũng đưa di hài Ngọc Tuyền tiên tử về. . .
Mẹ nó, thật là tiếc, bằng không thì ta đã cưới nàng rồi!”
“. . .”
Tô Vũ nhìn cậu, ngươi nghiêm túc à?
Ngươi ở ngay trước mắt ta mà còn diễn kịch?
Bảo hộ ngươi rồi bị giết?
Vô nghĩa!
Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Đừng nhìn ta thế, với bên ngoài đều là nói như vậy, không chỉ Ngọc Tuyền, ngày đó vì bảo hộ ta mà không ít người đều hi sinh, ví dụ như Thần tộc, Ma tộc, Tiên tộc, Long tộc. . .
Lần này ta đến cũng là đi trả lại thi thể cho từng nhà, lá rụng về cội mà! Hạ gia ta vẫn muốn ký kết hữu hảo vạn thế với họ.
Ta sắp trở thành Phủ chủ rồi, về sau Đại Hạ phủ nhất định phải đồng tâm hiệp lực cùng vạn tộc, chung tay sáng tạo tương lai tươi đẹp, cùng nhau tiến bộ! Lần này, ta chuẩn bị đi cầu hôn Tiên tộc, Ma tộc, Long tộc, Thần tộc. . .
Cưới một người thì tính một người, ta cưới hết, có lẽ sẽ có chỗ dùng, ha ha. . .”
Tô Vũ triệt để không còn gì để nói!
Má nó, ngươi thật đúng là dám làm!
Hắn không cần hỏi cũng biết thừa chắc chắn rằng người là do tiểu mập mạp này giết, hiện tại thì hay rồi, ngươi còn có gan đi đưa thi thể họ về, lại còn muốn cầu hôn người khác của tộc họ nữa.
Đây cũng không phải to gan bình thường thôi đâu!
Vạn tộc tin hay không thì không quan trọng, dù sao kẻ chết cũng không phải nhân vật chủ chốt nào, trọng yếu là nếu Hạ Hổ Vưu trở thành Phủ chủ, Hạ gia lại có hai vị vô địch, vậy thì đáng giá gả đi.
Thông gia có hữu dụng không?
Vô dụng!
Thế nhưng thật sự nhét người đến Đại Hạ phủ, không chết thì nhiều ít gì cũng có thể tìm hiểu chút ít về tình hình và động tĩnh của Đại Hạ phủ.
Hiện tại Vạn Tộc giáo đã bị tiêu diệt, Hạ gia rụt về như rùa, vạn tộc cũng muốn kịp thời hiểu rõ tin tức Hạ gia, với chúng thì bất quá chỉ là đầu tư một nữ nhân không quan trọng mà thôi.
Hạ Hổ Vưu đắc ý lên mặt, “Lão Tô, nhớ học tập ta, ta chuẩn bị dùng công phu sư tử ngoạm lừa gạt chút đồ cưới đây.
Gả cho ta chẳng phải là cần cho ta hàng loạt đồ cưới à? Không cho đồ cưới thì ta thèm cưới chắc? Kỳ thật ngươi cũng có thể thử một chút, có lẽ có thể kiếm bộn đấy!”
Tô Vũ phục rồi, cuối cùng ta cũng biết ngươi đang ôm tâm tư gì.
Tô Vũ bó tay, nói: “Ngươi dứt khoát đề nghị liên hôn với cả vạn tộc đi, có lẽ vô số tiểu tộc muốn dựa vào ngọn núi lớn là ngươi đấy. . .”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt Hạ Hổ Vưu khẽ động, lẩm bẩm: “Có lý! Tiểu tộc còn dễ lừa hơn đại tộc nhiều, huống chi khả năng bọn họ thật sự động tâm còn cao hơn.
Ngươi nói đúng, chỉ cần tiểu cô nương nhà ai có thể hóa thành hình người thì ta đều có thể thử xem.”
Tô Vũ trêu chọc: “Không cần, không thể hóa hình thì ngươi cứ nuôi là được, nhà ngươi lại không thiếu một hai cái ổ.”
“Đúng đúng đúng. . .
Vẫn là ngươi sáng suốt!”
Hạ Hổ Vưu không ngừng gật đầu, có lý, thật sự rất có lý.
Nói như vậy, nếu cậu cưới một vạn cô vợ, mỗi người lại cho cậu 100 ngàn công huân. . .
Úi đệt, 1 tỉ a!
Hạ Hổ Vưu vội vàng nói: “Cưới nhiều như vậy thì chắc chắn ta sẽ phải lo rất nhiều chuyện, ta đi trước đây, có rảnh lại tới tìm ngươi sau.
Đúng rồi Tô Vũ, nử tử Tử Linh tộc có thể lấy chồng được không? Ngươi giúp ta lưu tâm một thoáng, được thì ta cũng cưới vài vị ở Tử Linh tộc bên này luôn. . .”
Tô Vũ yên lặng nhìn cậu vội vàng rời đi, chờ Hạ Hổ Vưu đi rồi hắn mới xì một tiếng đầy khinh miệt!
Mập mạp chết bầm này, thật là không biết xấu hổ.
Nói đi nói lại. . .
Nếu mỗi một tộc đều đưa ra của hồi môn là một khối vật gánh chịu thì có lẽ ta cũng có thể thử một chút?
Hay là ta thử hỏi xem ba mươi sáu cổ thành có ai có nữ nhi hay tôn nữ gì đó, ta cũng cưới về, đôi bên làm thông gia nhỉ?
Tô Vũ sờ sờ cằm, Hạ Hổ Vưu vừa mở ra mạch suy nghĩ mới cho hắn!
Không sai, kẻ không biết xấu hổ mới là vô địch thiên hạ!
Chương 1887: Hạ Uy Của Tô Vũ
Hạ Hổ Vưu đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Mà ngoài thành, người lại càng ngày càng nhiều.
Ngay sau khi Hạ Hổ Vưu rời đi không lâu, tòa cổ thành đầu tiên hạ xuống!
Không phải là tòa thành Tô Vũ quen thuộc, mà là một tòa cổ thành trước đó chưa từng đến đây, tên của nó là Sơn Khải.
Tòa cổ thành này trực tiếp hạ xuống bên ngoài Tinh Hồng cổ thành, trong thành có từng đội từng đội chiến sĩ áo giáp vờn quanh bốn phía trên cao, tử khí tràn lan, đằng đằng sát khí.
Ở giữa tòa thành cổ, trong đại điện thành chủ, một tôn hư ảnh hiển hiện, cười vang: “Sơn Khải thánh thành, đến đây dự hội! Còn mời Tô Vũ thành chủ gặp mặt một lần!”
Trong Tinh Hồng cổ thành.
Tô Vũ nghe được thanh âm, thân ảnh li hiện lên ở trên phủ thành chủ, hắn nhìn về phía nơi xa, hơi hơi nhíu mày, sau đó tươi cười nói: “Sơn Khải thành chủ, hãy vào thành gặp mặt đi. . .”
“Ha ha ha, ta sẽ không tiến vào Tinh Hồng thánh thành!”
Vị Sơn Khải thành chủ này lớn tiếng nói: “Thế nhân đều biết Tô thành chủ thích phong thành, mà một khi phong thành thì sẽ rất phiền toái! Không bằng Tô thành chủ tới thánh thành của ta đi, từ trước tới giờ Sơn Khải thánh thành chưa từng phong bế, đây cũng là việc thế nhân đều biết!”
Tô Vũ cau mày, đây là muốn gây chuyện sao?
Ra oai phủ đầu?
Cũng đúng, ba mươi sáu cổ thành đâu cần thiết nhất định phải nghe lời Tô Vũ, về chuyện tăng cường thế lực cổ thành, có vài gia hỏa vốn dĩ đã được Thần Ma nâng đỡ, cần gì đến thế lực khác nữa.
Dù cho liên minh không thành thì đối với họ cũng không có tổn thất, ngược lại còn dễ dàng nịnh nọt Thần Ma hơn.
Sợ phong thành à?
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, vừa nghĩ tới đây, lại một tòa cổ thành nữa buông xuống, tên là Trường Bình.
Trường Bình cổ thành vừa giáng lâm, chủ nhân của nó cũng thản nhiên cất tiếng: “Tô thành chủ, hội nghị liên minh ta thấy đừng tổ chức tại Tinh Hồng thánh thành! Không bằng chúng ta làm ở ngoài thành thì thế nào? Tô thành chủ phong thành nhiều lần, ta nghĩ thành chủ các phương sẽ không có ai dám yên tâm vào thành đâu.”
Bên kia, Sơn Khải thành chủ cũng phụ họa theo: “Không sai, ở trong thánh thành, một khi phong thành thì dù chúng ta là thành chủ nhưng lại không phải chủ nhân của Tinh Hồng thánh thành, một lúc sau chúng ta cũng duy trì không nổi! Tô thành chủ, không bằng ra khỏi thành gặp gỡ đi!”
Bốn phương tám hướng, từng vị cường giả âm thầm nhìn trộm, chờ đợi xem kịch hay.
Ba mươi sáu cổ thành hình như không đoàn kết giống trong tưởng tượng.
Lúc này mới vừa tới liền tập thể hạ uy của Tô Vũ.
Mấu chốt là Tô Vũ không có cách nào phản bác.
Vào thành?
Ai mà không lo lắng?
Nhưng nếu không vào thành mà tổ chức ở bên ngoài thì Tô Vũ có dám ra khỏi thành không?
Lúc này không ít người bắt đầu xem náo nhiệt, chờ đợi Tô Vũ đáp lại.
Một trong cửa vào Cửu giới, lúc bấy giờ, một tòa tiểu giới lăm le ngoài cửa, mấy tôn cường giả thì ở trong đường hầm nhìn trộm bốn phương.
Nghe được thanh âm của hai vị thành chủ, bọn họ không khỏi chế nhạo: “Tô Vũ ôm dã tâm không nhỏ, đáng tiếc thực lực không tương xứng với dã tâm như thế.
Ba mươi sáu cổ thành, trừ một số thành chủ tiểu giới thì phần lớn vẫn không muốn bị người hạn chế, ăn nhờ ở đậu, mặc cho Tô Vũ sai sử.”
“Tô Vũ tưởng là ai ai cũng đều muốn liên minh thành công sao?”
“Hắn quá ngây thơ rồi!”
“. . .”
Không chỉ nơi này mà không ít địa phương đều có người đang âm thầm thảo luận.
Ở nơi xa xôi.
Vài đầu Cự Long đang quanh quẩn trên không trung, một tôn Cự Long cửu trảo màu trắng xoay quanh, lạnh lùng nói: “Tô Vũ muốn thành lập thế lực lớn thứ hai ở Tinh Thần hải, đây là việc làm đối địch với Long tộc, tuyệt đối không thể để cho hắn thành công!”
Ở Tinh Thần hải, thế lực lớn nhất chính là Long tộc.
Một khi Tô Vũ thật sự liên minh được ba mươi sáu cổ thành thì Long tộc chưa hẳn có thể đấu lại thế lực cổ thành, đây là điều không thể tiếp nhận.
Liên minh cổ thành thành lập, liệu Tô Vũ có xâm chiếm lợi ích của Long tộc?
Đây là điều tất nhiên!
Bao gồm đủ loại thiên tài địa bảo, tài nguyên khoáng sản, bảo địa, bí cảnh, thậm chí cả việc khai phá tiểu giới, cổ thành đều có thể sẽ nhúng một tay, đây là thứ mà Long tộc vô phương khoan dung hay chấp nhận.
Lúc này, hai đại thành chủ vừa đến đã làm loạn, ra oai phủ đầu trước mặt Tô Vũ, sau lưng họ dĩ nhiên là có người ủng hộ.
Trong Tinh Hồng cổ thành.
Tô Vũ thở dài một tiếng, đám người này a, làm chút chuyện thôi mà cũng khó.
Liên minh cổ thành cũng là vì để thế lực cổ thành gia tăng.
Đáng tiếc, ta muốn làm không có nghĩa là tất cả mọi người cũng muốn.
Nhìn kia kìa, vừa đến đã lập tức hạ uy của ta.
Ra khỏi thành ư?
Tô Vũ cười cười, hắn lại đi vào hậu điện, mở miệng nói: “Đại nhân, ta ra khỏi thành tổ chức hội nghị, một khi ta bị người đánh giết, đại nhân có ra tay không?”
Tinh Hồng mở mắt, gần đây tiểu tử này luôn tìm phiền toái cho mình.
“Có thể!”
Một câu xem như lời đáp ứng.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, lại hỏi: “Ta đánh giết những người khác, các vị đại nhân trấn thủ cũng sẽ ra tay phải không?”
“Không đâu.”
Tinh Hồng bình tĩnh đáp: “Bọn hắn không ra ngoài được!”
“. . .”
Có lý!
Rất nhanh, Tinh Hồng lại bổ sung thêm: “Ngươi cũng không giết được họ!”
Đâm tim!
Thực lực Tô Vũ không đủ, tinh huyết Nhật Nguyệt bát trọng hắn đã dùng hết, hiện tại dù cho hắn dốc toàn lực ứng phó thì có thể đánh được Nhật Nguyệt lục trọng đã coi như không tệ, càng đừng nói tới Nhật Nguyệt cửu trọng hay chuẩn vô địch.
Tô Vũ cười bảo: “Vậy được, có lời này của đại nhân, ta an tâm rồi!”
Tinh Hồng không nói gì.
Ngưu Bách Đạo có một câu nói không sai, trước mắt mọi người vẫn là quan hệ lợi ích, Tô Vũ có thể mang đến lợi ích, mang đến chỗ tốt cho y thì y có thể thiên vị Tô Vũ một chút.
Ngược lại nếu Tô Vũ không thể thì y cũng sẽ từ bỏ hắn giống như đã từng từ bỏ Hắc Ám Ma Long.
Hiện thực chính là tàn khốc như thế.
Không có cái gì là yêu hay hận vô duyên vô cớ cả!
Y giúp Tô Vũ là bởi vì Tô Vũ có khả năng mang đến cho y rất nhiều chỗ tốt, không đơn thuần chỉ là ra khỏi thành mà còn bao gồm việc chuyển di tử khí, đều có thể tạo thành tiện nghi lớn cho y trấn thủ lối đi.
Tô Vũ đạt được sự cam đoan từ tượng đá liền không nhiều lời.
Hắn cất cao giọng, thanh âm của hắn vang vọng khắp chốn: “Hai vị thành chủ muốn hội nghị ở ngoài thành cũng không phải là không thể được, chỉ sợ hai vị thành chủ ra khỏi thành lại không thể quay về, vậy cũng không tốt! Hai vị ra khỏi thành sẽ không dung hợp được Tử Linh nữa, lúc ấy chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng thông thường, coi chừng bị người đánh giết.
Khi đó, Tô mỗ liền không dễ bàn giao với các vị thành chủ khác!”
Lời này vừa nói ra, Trường Bình thành chủ liền đáp trả: “Chuyện này không nhọc đến Tô thành chủ phí tâm, Tô thành chủ hãy tự lo cho chính mình đi, thành chủ thực lực thấp, lại đắc tội chư phương đại tộc, một khi rời khỏi thánh thành thì. . .”
Tô Vũ cười đáp: “Không sao, ta ngoại trừ được thánh thành bảo hộ còn có hai tôn Bán Hoàng hộ đạo, khắp chư thiên vạn tộc, kẻ dám giết Tô Vũ hẳn là không có mấy ai, nếu hai vị thành chủ không bận tâm, vậy thì cùng ra ngoài gặp mặt thôi!”
Lời này vừa nói ra, trên hai tòa thành cổ, hai vị cường giả đều biến sắc.
Hai tôn Bán Hoàng?
Đúng, hai vị Phệ Thần cổ tộc kia còn ra ngoài chứ?
Tô Vũ lại lên tiếng: “Chờ lát nữa các vị thành chủ khác tới sẽ cùng quyết định gặp mặt ở Tinh Hồng thánh thành hay là tổ chức ở ngoài thành, ta thì sao cũng được!”
Lời này hạ xuống, tiếng cười thăm thẳm có chút quen thuộc truyền đến.
Thiên Hà!
Thiên Diệt cổ thành giáng lâm!
Chương 1888: Vân Tiêu Cổ Thành
Thiên Diệt cổ thành giáng lâm!
Thiên Hà thành chủ cười lớn, vui vẻ nói: “Ngoài thành hay nội thành đều được hết, chuyện đó không quan trọng! Thánh thành liên minh là vì càng cường đại hơn, để cho chúng ta có tư cách đối thoại cùng chư thiên vạn tộc, liên minh là lựa chọn tốt nhất, không ủng hộ liên minh thì tức là có ý đồ khác! Tô thành chủ không cần để ý!”
“Thiên Hà. . .”
Trường Bình thành chủ thản nhiên nhắc nhở: “Liên minh đích thực là chuyện tốt, bất quá, nếu liên minh lại do một vị đã đắc tội Bán Hoàng cùng vô số vô địch làm chủ, vậy thì sẽ không phải chuyện tốt!”
Thiên Hà cười nhạo, “Dứt khoát một chút đi, ngươi cứ nói thẳng tên Tô thành chủ là được! Thế nhưng… nếu không có Tô thành chủ uy hiếp bốn phương, ngươi có thể khiến vô địch kiêng kỵ sao? Nhiều năm qua thánh thành chưa từng lập uy như thế, rốt cuộc lý do bọn họ kiêng kỵ là gì, chẳng lẽ chư thiên vạn tộc sợ thành chủ Bình Độ nhà ngươi? Ha ha ha!”
Thành chủ của Trường Bình cổ thành tên là Bình Độ.
Nghe Thiên Hà nói thế, y không vui cau mày.
Lời họ nói trước đó chẳng qua là để hạ uy Tô Vũ, có thể phá hư liên minh là tốt nhất, không thể phá hỏng thì cũng muốn khiến các thành chủ khác lưỡng lự, chần chờ, tối thiểu thì không thể để cho gia hỏa chuyên gây chuyện như Tô Vũ làm minh chủ.
Đây cũng là nhiệm vụ mà kẻ đứng sau họ đưa ra.
Có thể phá hư vậy thì liền tận lực phá hư.
Không thể phá thì ít ra cũng phải khiến Tô Vũ vô phương điều khiển toàn bộ liên minh.
Đây là chuyện mà chư phương đều không thể dễ dàng tha thứ!
Hội nghị còn chưa bắt đầu mà đã sặc mùi giương cung bạt kiếm.
Sau một khắc, lại một tòa cổ thành nữa buông xuống, giọng nữ kiều mị truyền đến: “Tô thành chủ, thánh thành chi minh, Vân Tiêu thánh thành luôn ủng hộ thành chủ, không biết khi nào thành chủ mới có thể đi nhậm chức?”
Tô Vũ bay lên trời nhìn về phía tòa thành cổ xa xa, nở nụ cười, “Thanh Hồ thành chủ, sao lại không thể chờ đợi thế này?”
“Người ta mong muốn bắt quá khứ và tương lai thân, lần trước nhờ Tô thành chủ mà có được một kiện vật gánh chịu, sao có thể chờ đợi thêm nữa?”
Thanh Hồ thành chủ tủm tỉm cười, lộ ra lúm đồng tiền như hoa, tiếng cười càng thêm kiều mị, “Nô gia vẫn chờ thành chủ đi nhậm chức, giảm bớt một chút tử khí cho ta đây!”
Vị trí thành chủ này cũng không hoàn toàn là chỗ tốt.
Nó cũng có vô số chỗ bất lợi!
Nhất là phải tiếp nhận tử khí quá nhiều.
Muốn tăng cao thực lực thì phải giảm bớt tử khí mới được, nàng lấy được vật gánh chịu mà Tô Vũ cho, thế nhưng nếu nàng muốn tấn cấp thì hiện tại không đẩy đi chức thành chủ là không được.
Bên kia, Thiên Hà thành chủ vội xen vào: “Tô thành chủ nếu còn dư lực, vị trí thành chủ Thiên Diệt thánh thành cũng có thể để Tô thành chủ chiếu cố. . .”
Thành chủ không phải là việc mà ai cũng có thể làm.
Quá yếu thì luyện hóa Thành Chủ lệnh sẽ bị phản phệ.
Quá mạnh thì ai nguyện ý hóa thành kẻ sắp chết?
Thứ này đều là vì cùng đường mạt lộ, không có biện pháp nên mới kiêm nhiệm, luyện hóa Thành Chủ lệnh để tử khí vờn quanh sẽ phải gánh vác rất lớn, muốn tăng cao thực lực cơ hồ chỉ là chuyện nằm mơ.
Đương nhiên, nếu trở thành thành chủ thì cũng có thể chuyển di tử khí cho những tướng lãnh hay thậm chí cư dân.
Nhưng nếu bởi vậy mà khiến thuộc hạ đều chết hết, trong nhất thời thì sung sướng rồi, tiếp sau đó lại tiêu đời càng nhanh.
Nếu để vượt qua mức phụ tải của thuộc hạ, những người này không chịu nổi thì sớm muộn gì cũng đều sẽ hóa thành Tử Linh.
Tô Vũ muốn kiêm quản Vân Tiêu cổ thành, Thiên Hà cũng ước gì hắn kiêm quản luôn cả Thiên Diệt cổ thành.
Dù Thiên Hà không thể thoát khỏi cổ thành thì cũng có thể giảm nhẹ chút gánh vác, kỳ thật hiện tại Thiên Hà đã sắp không chịu nổi nữa rồi.
Bằng không, hắn ta cũng sẽ không đạt thành nhất trí với Hạ Long Võ sớm như thế, kết quả Hạ Long Võ lại là tên hố hàng, bây giờ nói còn phải đợi thêm một thời gian nữa.
Kỳ thật, dù cho chờ đợi thì xác suất Hạ Long Võ chặt đứt lối đi tử khí cũng không cao.
Nháy mắt đã có bốn tòa cổ thành buông xuống, hai người phản đối Tô Vũ, hai người lại ủng hộ Tô Vũ.
Tô Vũ nở nụ cười, hít sâu một hơi, bỗng nhiên hắn mang theo Cục lông nhỏ trên đỉnh đầu, chào hỏi Tinh Hồng tượng đá một câu, rồi đạp không phóng ra, trực tiếp bay khỏi thành, lao về phía Vân Tiêu cổ thành.
Lúc này, không ít người khẽ rung động.
Tô Vũ đã ra khỏi thành!
Trong âm thầm.
Ánh mắt từng vị cường giả biến ảo.
Thấy Cục lông nhỏ trên đỉnh đầu Tô Vũ. . .
Có người thầm mắng không thôi.
Đệch!
Đồ vô sỉ kia, có bản lĩnh thì ngươi đơn độc ra ngoài đi, ngươi mà xuất hiện một mình cũng không phải không ai dám hạ sát thủ, không phải ai cũng đều sợ tượng đá.
Nếu thật sự đánh chết Tô Vũ rồi chẳng lẽ tượng đá còn vì một kẻ đã chết mà đối nghịch với các tộc à?
Chết một tên Tô Vũ không đáng tiền mà thôi!
Hắn và tượng đá lại không có quan hệ gì quá sâu.
Thế nhưng. . .
Thái tử của Phệ Thần tộc thì khác, đó là hậu duệ duy nhất của hai vị Bán Hoàng thực thụ.
Nếu ngươi không cẩn thận đánh chết cái tên này. . .
Aii, cả một đời đừng nghĩ tới chuyện ra ngoài nữa.
Dù cho không ra ngoài thì cũng phải cẩn thận bị hai vị này lẻn vào rồi nuốt sạch ngươi.
Trong chớp nhoáng ấy, việc Tô Vũ ra khỏi thành họp mặt dường như đã trở thành chuyện tiếu lâm.
Bây giờ thì Tô Vũ không có gì nguy hiểm, mấu chốt là những chủ nhân cổ thành khác ra khỏi thành có thể sẽ gặp nguy hiểm, ai mà không có kẻ thù riêng?
Không có kẻ thù thì đã không trốn vào cổ thành rồi trở thành thành chủ.
Tô Vũ đạp không mà đi, nụ cười xán lạn, áo bào tuyết trắng, hắn nhìn quanh vài toà cổ thành trên không rồi nhìn về phía Trường Bình và Sơn Khải cổ thành, mỉm cười nói: “Hai vị thành chủ, hội họp ngoài thành thì ta không có ý kiến! Nếu hai vị đã đề nghị thì ta sẽ tôn trọng ý kiến của các ngươi, thế nhưng mấy thành chủ khác chưa chắc sẽ đáp ứng, không phải là hai vị để cho vài vô địch mai phục đánh giết các vị thành chủ đó ở ngoài thành chứ? Vậy thì cũng quá nguy hiểm rồi. . .”
Trường Bình thành chủ nhíu mày, y nói: “Tô thành chủ hiểu lầm, chẳng qua là ta lo lắng cho an toàn của bản thân mà thôi, cũng không hoài nghi gì Tô thành chủ.”
Tô Vũ cười một tiếng, không để ý tới tên này nữa.
Hắn đạp không mà đi, rất nhanh đã vào trong Vân Tiêu cổ thành.
Chương 1889: Tiếp Nhận Chức Vị Thành Chủ
Vân Tiêu cổ thành, phủ thành chủ.
Một thân ảnh xinh đẹp hiển hiện, Tô Vũ cách thật xa đã thấy ánh mắt như nước trong veo kia.
Khi hắn đi đến trước mặt nữ tử này thì trong lòng lại khẽ run lên.
Nữ nhân yêu mị!
Bất quá sau một khắc, Tô Vũ bỗng nhiên cất tiếng: “Này, Thanh Hồ thành chủ, cái đuôi của ngươi… có thể thu lại được không, ta hơi dị ứng.”
Vẻ mặt Thanh Hồ thành chủ trong nháy mắt khẽ biến ảo một thoáng, nàng nhìn về phía Tô Vũ, lúc này, trong mắt càng là dáng vẻ u oán rõ ràng.
Tô Vũ mắng thầm, cái đuôi kia thật xấu.
Còn xẻ tà!
Chia làm nhiều đuôi nhỏ!
Một cái thì còn có thể bảo là yêu điểm, nhiều cái đuôi thì… chậc chậc, xấu quá!
Hắn không quản vị thành chủ này, dám đến đây thì cũng không phải là vì hắn tin tưởng Thanh Hồ, mà là hắn tin tưởng Vân Tiêu, bởi vì hắn cùng Vân Tiêu đã đạt thành hiệp nghị.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ chắp tay với hậu điện phủ thành chủ, cất cao giọng hô: “Vân Tiêu đại nhân, Tô Vũ đến đây thực hiện ước định!”
Bên cạnh, Thanh Hồ thành chủ cười quyến rũ nói: “Tiểu đệ đệ, ngươi thật là không có tình người, tỷ tỷ đẹp như vậy thế mà đệ đệ nhà ngươi lại bỏ qua ta, thật là làm cho người ta đau lòng!”
Tô Vũ quay đầu nhìn về phía nàng, nghiêm mặt nói: “Thanh Hồ thành chủ, ở trước mặt trấn thủ đại nhân nên trang nghiêm một chút.
Ngày mà Thanh Hồ thành chủ chưa giải trừ lối đi Tử Linh thì ngày đó ngươi vẫn thuộc về thánh thành, há có thể vào lúc ta cùng đại nhân đang câu thông lại dám tùy tiện chen vào?”
“. . .”
Thanh Hồ im lặng, Tô Vũ mà cũng biết nói chuyện quy củ?
Lừa quỷ à?
Đạo mạo trang nghiêm, một bụng lại toàn ý nghĩ xấu!
Ánh mắt nàng hơi khác thường, khách khí với Tô Vũ như vậy thật đúng là không phải vì nịnh nọt Tô Vũ, nàng không cần phải làm vậy.
Lúc này nàng bỗng nhiên truyền âm cho Tô Vũ, giọng điệu đầy kiều diễm nói: “Đệ đệ, nghe nói Nhân tộc cho ngươi hai khối vật gánh chịu, không bằng đêm nay đệ đệ lưu lại cùng tỷ tỷ tìm cực lạc. . .
Chỉ cầu đệ đệ xót thương tỷ tỷ, tặng tỷ tỷ thêm một kiện vật gánh chịu.”
Ngươi mở tưởng cái rắm!
Tô Vũ oán thầm, ta không có hứng thú gì với hồ ly hết.
Còn muốn vật gánh chịu, mặt sao mà dày như vậy cơ chứ?
Hắn không thèm để ý đến nàng nữa, vào thời khắc này, trong hậu điện truyền đến một giọng nữ: “Tiến vào đi!”
Chất giọng có chút tang thương, có chút đặc thù.
Tô Vũ vội vàng đi về phía hậu điện, ánh mắt Thanh Hồ thành chủ lóe lên một cái, cũng vội vã theo vào.
Mà bên ngoài, mọi người đều đang yên lặng quan sát.
Tô Vũ có thể tiếp nhận tử khí từ tòa cổ thành thứ hai sao?
Chẳng lẽ hắn thật sự muốn tiếp nhận tòa cổ thành thứ hai?
Nếu là như vậy, Tô Vũ sẽ trở thành vị thành chủ đầu tiên kiêm quản hai tòa cổ thành.
Trong hậu điện.
Một tôn tượng đá to lớn hiện ra trước mắt Tô Vũ.
Rất cao lớn!
Xem xét là thì đây là một bà. . .
Khụ khụ, là một nữ nhân.
Tướng mạo thuộc về Nhân loại, đơn thuần nếu chỉ nhìn tượng đá thì có vẻ hơi rung động lòng người, không tính thanh thuần cũng không phải yêu mị, mà đơn giản là đẹp mắt.
Cụ thể là chủng tộc nào thì Tô Vũ không biết.
Mấy pho tượng đá này đa phần thoạt nhìn không khác Nhân tộc cho lắm.
Đương nhiên hầu hết họ đều không phải là Nhân tộc.
Tỉ như Thiên Diệt, Tô Vũ đã từng thấy qua cái đuôi của vị này.
Tỉ như Tinh Hồng, Tô Vũ từng thấy lân giáp của nó.
Hai vị ấy đều không phải Nhân tộc.
Mà Vân Tiêu thì tạm thời hắn nhìn không ra chủng tộc nào, xác suất là Nhân tộc cũng không lớn.
Vân Tiêu mở mắt nhìn về phía Tô Vũ, giống như đang đánh giá hắn, nàng nhìn một hồi rồi quạnh quẽ nói: “Ngươi có thể tiếp nhận tử khí từ tòa thánh thành thứ hai?”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên, thần văn chữ “Tử” vận chuyển, hàng loạt tử khí trong cơ thể bị hắn hấp thu.
Không chỉ như vậy, sau một khắc, hắn mở Dương khiếu ra, không lựa chọn nghịch chuyển tử khí mà là mở Dương khiếu để hấp thu tử khí.
Nguyên khiếu nghịch chuyển, đây là công pháp.
Mở Dương khiếu thì không phải công pháp, chỉ có thể nói đây là thiên phú dị bẩm của Tô Vũ, Dương khiếu cũng có thể mở ra!
Vân Tiêu thấy cảnh này thì cũng có chút ngoài ý muốn, chậm rãi cất tiếng: “Thì ra là thế, Thiên khiếu nửa mở. . .
Trách không được ngươi có thể thu nạp nhiều tử khí như vậy, nhưng Thiên khiếu cũng có cực hạn, dựa theo việc ngươi thu nạp như này thì có lẽ không tới mấy năm sau ngươi liền triệt để hóa thành Tử Linh!”
Phía sau, Thanh Hồ thành chủ nghe vậy thì âm thầm thất vọng, thì ra là cũng có cực hạn.
Sống không được mấy năm!
Trông thấy hắn càn rỡ như thế, Thanh Hồ còn tưởng rằng Tô Vũ có phương pháp gì tuyệt mật, hóa ra chỉ là nhờ mở Thiên khiếu gì đó.
Nàng vô cùng khéo léo nói: “Nương nương, ta có thể mở Thiên khiếu được không?”
Vân Tiêu đạm mạc đáp: “Nếu ngươi là Nhân tộc, khai khiếu 360 cái thì có lẽ có khả năng thử một chút, ngươi muốn à?”
“. . .”
Thanh Hồ nghe xong lập tức từ bỏ ý đồ, hóa ra là phiền toái như vậy.
Khó trách chỉ có mình Tô Vũ làm được.
Thanh Hồ lại nhu thuận cười bảo: “Nương nương, vậy hắn tiếp nhận hai tòa cổ thành thì có thể tiếp nhận bao lâu? Nếu hắn chết, ta lại phải gắng sức vì nương nương.”
Tô Vũ không nói gì.
Hồ ly này quả là gian manh.
Quanh co lòng vòng chỉ để nghe ngóng tình huống!
Vân Tiêu có gì nói đó: “Ba đến năm năm đi, nếu tiếp nhận thêm một thành thì có lẽ trong một năm hắn sẽ chết, lại còn không thể một mực tiếp nhận lực lượng từ trấn thủ giả, bằng không. . . chết càng nhanh!”
Nghe vậy Thanh Hồ thành chủ triệt để tuyệt vọng luôn rồi!
Hóa ra là một con quỷ đoản mệnh, còn là con quỷ đoạn mệnh càn quấy.
Phải biết rằng thành chủ như họ, dù cho bị tử khí tra tấn thì dưới tình huống bình thường cũng có thể sống mấy trăm năm.
Tô Vũ quỷ chết yểu này thế mà chỉ có thể sống mấy năm, còn không thể vượt quá giới hạn hấp thu tử khí.
Lúc bấy giờ, nàng sợ Tô Vũ đổi ý, vội vàng đưa Thành Chủ lệnh ra, tươi cười nói: “Tô thành chủ, nếu ngươi cùng nương nương đã có ước định, vậy thì vị trí thành chủ này ta liền giao cho ngươi, ngươi phải phục thị nương nương thật tốt đấy.
Từ nay về sau, ta chỉ là một cư dân bình thường dưới trướng thành chủ đại nhân mà thôi.”
Tô Vũ nhận lấy, đoạn hỏi: “Thanh Hồ thành chủ không định đảm nhiệm chức vụ tướng quân thủ vệ gì à?”
“Không cần!”
Thanh Hồ oán thầm, ta có ngu đâu!
Trong thành cổ, Thành Chủ lệnh có thể phân tán tử khí cho những thủ vệ quân hoặc tướng lĩnh thủ vệ, nói một cách khác, làm một vị quan nửa chức thì phải gánh nhận phong hiểm.
Một khi lòng dạ thành chủ hiểm độc, có thể sẽ đem hàng loạt tử khí chuyển di tới cho ngươi.
Mà thành chủ lại không thể chuyển di cho cư dân, dĩ nhiên nếu là tượng đá thì có khả năng đó.
Vị trí tốt đẹp đến mức nào thì sẽ có gió lớn chừng ấy.
Tô Vũ cười cười, được rồi, là chính ngươi chọn.
Đừng trách ta không cho ngươi cơ hội!
Thành Chủ lệnh có khả năng chuyển dời tử khí, cũng có thể thu nạp tử khí, thân là thành chủ, thật ra Tô Vũ có khả năng thu nạp tử khí trong cơ thể của bọn họ, bọn họ cũng có thể chuyển dời tử khí cho Tô Vũ, hiển nhiên là chỉ cần Tô Vũ nguyện ý.
Hồ ly Thanh Hồ này quả là xảo quyệt.
“Vậy Thanh Hồ thành chủ. . .”
Tô Vũ nói: “Mời ra ngoài trước.
Ta không quá yên tâm khi có người nhìn ta luyện hóa Thành Chủ lệnh.”
Thanh Hồ cười khẽ, cũng không thèm để ý, nàng khom người trước tượng đá rồi nói: “Nương nương, nô tỳ đi đây, nếu Tô thành chủ không có cách nào chống đỡ thì còn có nô tỳ trở về gánh vác vì nương nương.”
Tô Vũ chống đỡ một quãng thời gian thôi cũng được, cho nàng một chút thời gian để hóa giải tử khí, tốt nhất là tấn cấp chuẩn vô địch, tới lúc đó, dù Tô Vũ chết rồi thì nàng lại trở về làm thành chủ thì cũng không thành vấn đề.
Rất tốt!
Vân Tiêu không nói gì.
Rất nhanh, Thanh Hồ thành chủ đã rời đi, không chỉ rời đi mà còn mang đi không ít người ở phủ thành chủ.
Nàng không ra khỏi thành, bây giờ nàng vẫn thuộc về Vân Tiêu cổ thành, ra khỏi thành cũng không phải lựa chọn tốt, chẳng qua là từ giờ trở đi, nàng không cần tiếp nhận nhiều tử khí từ cổ thành nữa, tương tự, nàng cũng không được hưởng thụ thêm đủ loại tiện ích như trước.
Bao gồm cả việc dung hợp với Tử Linh hay mượn dùng tử khí cổ thành, hoặc kể cả việc phong cấm cửa thành thì nàng đều không thể.
Chương 1890: Bảo Hộ Tinh Nguyệt
Trong hậu điện.
Tô Vũ cười khẽ rồi bắt đầu luyện hóa Thành Chủ lệnh, hàng loạt tin tức tràn vào trong đầu hắn.
Tử khí bắt đầu sôi trào!
Vân Tiêu yên lặng quan sát, nhìn một chút liền phát hiện điểm không thích hợp.
Tô Vũ không ngại tử khí quá nhiều, hấp thu so với Dương khiếu còn nhanh hơn, nháy mắt hắn đã nghịch chuyển nguyên khiếu, hàng loạt tử khí bị nghịch chuyển thành nguyên khí, rất nhiều rất nhiều.
Tô Vũ không ngừng luyện hóa Thành Chủ lệnh, đồng thời không ngừng nghịch chuyển tử khí.
Trước đó, tử khí đã bị Dương khiếu hấp thu.
Nhưng bây giờ tử khí trực tiếp bị hắn nghịch chuyển thành nguyên khí, Tô Vũ vừa nghịch chuyển, vừa trò chuyện: “Vân Tiêu đại nhân, thuộc hạ muốn hỏi thăm một việc.”
Vân Tiêu hơi có chút hốt hoảng, cất tiếng: “Chuyện gì?”
“Đại nhân, ta làm thành chủ ở đây, tại sao không có Tử Linh quân chủ tới chuyển đổi ta vậy?”
Tô Vũ hơi không vui nói: “Ta muốn dựng thêm mấy lối đi tử khí, vì sao lại không có?”
Vân Tiêu thoáng sửng sốt.
Nàng là nhân vật có kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn là lần đầu tiên nghe được yêu cầu kỳ quặc như thế, nửa ngày sau mới trầm giọng nói: “Chỉ cần thành lập một lối đi tử khí là đủ rồi!”
“Ồ?”
Tô Vũ thấy tiếc nuối, thật sự là có chút tiếc nuối nho nhỏ, nói như vậy. . .
Hắn sẽ không cách nào khống chế Tử Linh quân chủ Viêm Ma của nơi này?
Tô Vũ còn muốn thành lập liên hệ với đối phương, sau đó chờ thời điểm thích hợp để thủ tiêu đối phương kia kìa.
Tô Vũ buồn bực nói: “Đại nhân, nghĩa là Viêm Ma không cần thành lập liên hệ với ta sao? Ta có biện pháp nào có thể thành lập liên hệ với lão không? Tỉ như ta giết chết Tinh Nguyệt bên Tinh Hồng cổ thành thì liệu ta có khả năng liên hệ với lão được không?”
“. . .”
Đây là lần đầu tiên Vân Tiêu trò chuyện với Tô Vũ, nàng vẫn chưa quen thuộc với cách nói năng gây kích thích người đối diện của hắn giống như Tinh Hồng hay Thiên Diệt, chính vì vậy mà trong một thoáng nàng bất giác hốt hoảng.
Ngươi. . . ngươi vừa nói mình muốn giết chết một vị Tử Linh quân chủ, mục đích không phải là để thoát khỏi cảnh biến thành Hoạt Tử nhân, mà là để có thể liên hệ với một vị quân chủ khác càng cường đại hơn?
Ngươi nghĩ gì thế?
Còn nữa, vừa rồi gia hỏa này lừa gạt mình sao?
Hắn căn bản không phải dựa vào Thiên khiếu nửa mở để hấp thu tử khí, bản lĩnh của hắn nằm ở chỗ tử khí nghịch chuyển chi pháp!
Trước đó nàng phán đoán Tô Vũ không còn sống được bao lâu nữa.
Nhưng hiện tại nàng phải tự lật đổ kết luận của mình.
Vô nghĩa!
Cái tên này sẽ còn thoải mái nhảy nhót rất lâu.
Hắn mà toàn tâm toàn ý đi nghịch chuyển tử khí, nhất định có thể sống đến mức làm cho người ta sụp đổ, chỉ dựa vào tử khí thì căn bản không giết được hắn.
Tô Vũ vừa luyện hóa Thành Chủ lệnh, vừa hỏi: “Đại nhân, chẳng lẽ không được sao?”
“Có thể. . .
Có thể hay không à?” Vân Tiêu rối loạn, có thể làm thế sao?
Giết chết một vị Tử Linh quân chủ, sau đó lại đến thông đồng với một vị Tử Linh quân chủ khác. . .
Nàng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng thẳng thắn đáp: “Ngươi mà giết Tinh Nguyệt, Viêm Ma chưa chắc dám đến chuyển đổi ngươi.”
Tô Vũ sửng sốt, “Nếu vậy ta không còn là hoạt tử nhân, thì cũng đồng nghĩa với việc ta không thể kế thừa vị trí thành chủ?”
“Đúng vậy.”
Tô Vũ giật mình, “Tức là nếu Tinh Nguyệt mà chết, ngay cả chức thành chủ ta cũng không làm được nữa?”
Hắn hoảng sợ!
Vân Tiêu thì rất muốn hỏi hắn, chẳng lẽ ngươi cho rằng Tử Linh quân chủ sống không lâu hơn ngươi?
Nhưng mà lời này không tiện hỏi.
Khó mà nói!
Vân Tiêu cảm thấy chỉ trong chốc lát mà tam quan của bản thân đã bị phá vỡ, đây là vị thành chủ đầu tiên lo lắng Tử Linh quân chủ chuyển đổi mình sẽ chết!
Mọe nó, đúng là sống đủ lâu thì cái quái gì cũng có thể gặp!
Nàng đã đồng hành với vô số các đời thành chủ, những người này đều chỉ ước gì Tử Linh quân chủ chuyển đổi mình bỗng nhiên chết toi, Tô Vũ thì ngược lại, dường như hắn rất sợ Tinh Nguyệt sẽ chết.
Tô Vũ lo lắng thực sự, hắn vội hỏi lại: “Đại nhân, Tinh Nguyệt chết rồi thì ta không còn cách nào khác đảm nhiệm chức vụ thành chủ sao?”
Vân Tiêu chần chờ đáp: “Không xác định, dưới tình huống bình thường, Tử Linh chuyển đổi ngươi chết đi thì ngươi sẽ được giải thoát khỏi trạng thái Tử Linh, người còn sống sót sẽ mau chóng rời khỏi thánh thành vì sợ bị Tử Linh khác chuyển đổi.
Ta chưa từng thấy hay nghe nói có ai nguyện ý lưu lại để chờ đợi bị chuyển đổi một lần nữa, ngươi có thể thử xem sao.”
Tô Vũ lo lắng, “Không nên tùy tiện thử thì hơn, tốt nhất là Tinh Nguyệt đừng chết, lỡ nàng chết rồi lại không có ai tới chuyển đổi ta, vậy thì ta sẽ mất đi vị trí thành chủ.
Không được, trở về bên kia ta phải trò chuyện cùng Tinh Hồng đại nhân một chút, ta phải bảo vệ Tinh Nguyệt, cũng phải căn dặn nàng tuyệt đối không nên chạy loạn, cũng đừng tranh bá lung tung với người ta, về sau ta sẽ ít hấp thu tử khí của nàng, miễn cho nàng bị người khác giết.
Thật là, đúng là khiến ta phải bận lòng mà!”
Hiện tại hắn đã bắt đầu lo lắng cho Tinh Nguyệt.
Nếu ngươi chết, ta có lẽ sẽ toi đời.
Một khi ta không phải bá chủ cổ thành mà lại đắc tội nhiều người như vậy, kể cả Nhân tộc cũng đắc tội thì tình hình sẽ rất đáng sợ.
Hắn vội vàng đề nghị: “Đại nhân, hay ngài giúp ta gọi Viêm Ma ra đi, bảo hắn chuyển đổi ta, xây lại một cái thông đạo khác, để lỡ chết một vị thì còn một vị có thể duy trì thân phận nửa Tử Linh của ta.”
Vân Tiêu đờ đẫn, đây thật sự là lần đầu tiên nàng nghe được có người yêu cầu như vậy.
Nàng không để ý đến Tô Vũ nữa mà là truyền âm sang cho Tinh Hồng, “Tinh Hồng, thành chủ của ngươi bảo ngươi tốt nhất hãy bảo hộ Tử Linh quân chủ bên đó thật tốt, tuyệt đối đừng có chết, chết rồi thì hắn liền bị giải thoát khỏi thân phận hiện tại, hắn không muốn mất đi thân phận này.”
Lời này truyền vang khắp hậu điện Tinh Hồng cổ thành.
Tinh Hồng hơi cạn lời, rất nhanh bèn đáp: “Cũng phải, nếu Tinh Nguyệt chết rồi thì Tô Vũ sẽ được giải thoát, nhưng như vậy thì hắn liền phiền toái, chúng ta cũng sẽ tổn thất một vị thành chủ ưu tú!”
Thế là sau một khắc, Tinh Hồng vội vàng liên hệ trấn thủ giả của các thành cổ khác, thanh âm lan đi khắp nơi: “Chư vị hãy xem trọng những tên dưới mặt đất kia, không có việc gì thì đừng để chúng vượt biên, về sau Tinh Nguyệt sẽ do ta bảo hộ!”
Bảo hộ Tinh Nguyệt!
Tinh Nguyệt chết rồi sẽ không còn tử linh nào dám chuyển đổi Tô Vũ, vậy phải làm sao bây giờ?
Đương nhiên, cũng có khả năng sẽ có Tử Linh tới chuyển đổi, nhưng mà tình huống đó chưa từng xảy ra, ai biết được có đúng là vậy hay không.
Thôi, trước mắt cứ bảo vệ Tinh Nguyệt cho tốt đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Chưởng Môn Sư Thúc Không Phải Phàm Nhân [Dịch] Chưởng Môn Sư Thúc Không Phải Phàm Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Chuong-Mon-Su-Thuc-Khong-Phai-Pham-Nhan-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] David Siêu Phàm [Dịch] David Siêu Phàm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-David-Sieu-Pham-Audio-Truyen.jpg)



