[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 377 : Nói Với Hắn Là Ta Xin Lỗi (c1881-c1885)
❮ sautiếp ❯Chương 1881: Nói Với Hắn Là Ta Xin Lỗi
Mọi người thảo luận một phen, cuối cùng, Đại Tần vương mở miệng: “Ngưu Bách Đạo, Hạ Long Võ không muốn đến, ngươi là người có quan hệ thân thiết nhất với Tô Vũ trong số các Vĩnh Hằng.
Việc này làm phiền ngươi đi một chuyến, tận lực đạt thành nhất trí với Tô Vũ, vì Nhân tộc tranh thủ một chút lợi ích.”
Trong đám người, Ngưu Bách Đạo nói thẳng: “Việc này không dễ làm! Nếu Tô Vũ là người chịu nghe lời người khác thì hắn sẽ không chạy từ Đại Hạ phủ đến Đại Minh phủ, từ Đại Minh phủ chạy đến Chư Thiên chiến trường.
Dĩ nhiên, ta sẽ nỗ lực hết sức, mặt khác, Tô Vũ muốn vật gánh chịu, ta muốn mang đi luôn.
Trừ cái đó ra, chuyện về Văn Mộ bia không biết là tình huống như thế nào vậy?”
Chu Thiên Phương lắc đầu đáp: “Không Không đã trốn đi, liên lạc không được.
Cái tên này cũng biết sự tình nghiêm trọng, hiện tại không biết đã hóa thành người nào, năng lực ẩn giấu của tên này cũng thuộc hàng nhất lưu.”
“Cứ để Liệp Thiên các đi tìm. . .”
Chu Thiên Phương bật cười: “Liệp Thiên các tìm được cũng sẽ không chia sẻ cho ta biết, nhất là ta, hiện tại chúng hận ta còn không kịp, sớm biết như vậy thì ta sẽ không giết những tên kia.
Giờ ta ra ngoài một mình đều phải lo lắng có vị bộ trưởng hoặc là Các chủ nào đó của Liệp Thiên các lén đánh giết mình!”
Mọi người cũng không nói gì, ngươi quá độc ác, người ta không giết ngươi mới là lạ.
Đại Tần vương lười nói thêm, ông ném ra một khối vật gánh chịu, rất nhanh, Đại Chu vương cũng ném ra một khối vật gánh chịu, đều đưa hết cho Ngưu Bách Đạo.
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Hai vị đúng là có vốn liếng, nhanh như vậy đã lấy được rồi.”
Đại Tần vương thản nhiên nói: “Lần này vận khí tốt, phá được một vài tam thế thân của Vĩnh Hằng, không thì Nhân tộc cũng khó lấy ra những vật này, nếu trên tay mọi người còn nữa thì hãy bảo quản cho tốt đi.”
Nói xong, ông khẽ thở dài, “Kỳ thật tốt nhất là nên đưa vật gánh chịu cho mấy vị kia để khôi phục tam thế thân.
Bất quá. . .
Thôi được rồi, Nhân tộc quá ít, mấy vị kia một mực không muốn, hi vọng lần này có thể thu hoạch được kha khá ở Tinh Vũ phủ đệ.
Mấy vị kia đã vì Nhân tộc mà bỏ ra rất nhiều, lần này thiên tài các phủ cũng nên kính dâng cho Nhân tộc, hao phí hàng loạt tài nguyên, bỏ ra hàng loạt tinh lực, cung cấp bảo hộ, cung cấp cơ duyên, dù sao cũng phải làm ra một chút cống hiến, đúng không?”
Ngưu Bách Đạo tán thành: “Đúng là thế, dưới tình huống bình thường thì tài nguyên đều do bản thân kiếm, bất quá nếu chư vị có tiền, dám nện tiền vào thì đây là mọi người vì bản thân, không quan hệ nhiều tới chúng ta. . .
Có điều ta kiến nghị, chẳng qua là kiến nghị thôi, sắp tới ai muốn tiến vào Tinh Vũ phủ đệ đều phải đánh đổi một số thứ, hoặc là ước định phân chia phần thu hoạch được.”
“Để xem sao đi! Những người kia còn chưa hẳn nguyện ý đi.” Đại Tần vương nhàn nhạt nói một câu: “Ngươi sớm bàn bạc với Tô Vũ một thoáng, nói cho hắn biết dù sao hắn vẫn là Nhân tộc, có một số việc không cách nào cải biến.
Thay vì gần gũi với chư thiên vạn tộc thì còn không bằng thân cận nhiều hơn với Nhân tộc.”
“Ta biết rồi!”
Ngưu Bách Đạo vui vẻ đáp: “Nếu biết tiểu tử này sống tốt thế thì ta đã sớm sinh một nữ nhi, sau đó liên hôn với hắn thì thật là tốt!”
Cười đùa một hồi, các vị vô địch dồn dập rời đi.
Ngưu Bách Đạo cũng cười vui vẻ nhìn về nơi xa, Tô Vũ. . .
Tiểu tử này quá mãnh liệt, hiện tại Đại Tần vương cũng tỏ thái độ coi hắn là đối tượng hợp tác chứ không phải là một thành viên của Nhân tộc để mà thương lượng nữa.
Thái độ này cũng là do trước đó Tô Vũ từng nổi bão.
Hắn không cho vô địch Nhân tộc mặt mũi!
Mà Nhân tộc cũng không làm gì được hắn!
Các vị vô địch khác có lẽ sẽ có người kín đáo phê bình, bất quá chẳng ảnh hưởng gì, Đại Tần vương quyết định dùng địa vị ngang nhau để bàn bạc, những người khác không vừa lòng thì cũng không thể thay đổi cục diện.
Không thể không nói, chuyện ở Đại Hạ phủ lần này vẫn có tác dụng không nhỏ.
Tối thiểu đã bức bách mấy người, dù cho trước đó không nguyện ý vạch mặt cùng vạn tộc, không nguyện ý bùng nổ chiến tranh thì hiện tại cũng bị buộc không thể không xuất lực, dù cho trong lòng không vừa lòng thì cũng không ai dám nhắc tới chuyện chung sống hòa bình với Thần Ma các tộc nữa.
Không có cách nào đề xuất được!
Đã giết nhiều vô địch, Nhật Nguyệt vạn tộc như vậy, bây giờ muốn hòa thì ai mà tin ngươi?
Lỡ đâu lại bị Đại Hán vương hố một lần nữa, bây giờ nói hòa, tất cả mọi người sẽ nghĩ đám các ngươi đang giả bộ.
Ngưu Bách Đạo vừa định rời đi, bên tai bỗng nhiên truyền đến thanh âm của Nam Vô Cương: “Ngưu phủ trưởng, nếu gặp được hắn, phiền ngươi nói với hắn một tiếng, có một số việc, rất xin lỗi. . .”
Ngưu Bách Đạo quay đầu nhìn thoáng qua Nam Vô Cương đã đi xa, cười cười, lắc đầu khe khẽ thở dài.
Nam Vô Cương, cường giả vô địch cảnh, tính ra thì chính là Tằng sư tổ của Tô Vũ. . .
Đáng tiếc hiện tại ông ta còn chẳng dám tới Liễu Thành, mấy đồ đệ của ông chết thì đã chết, chạy cũng đã chạy.
Đồ tôn là Liễu Văn Ngạn căn bản còn không nhận ông, quả thực cũng rất thảm thương.
Liễu Thành hiện tại tụ tập không ít cường giả đa thần văn hệ, nghe nói Liễu Văn Ngạn chuẩn bị trùng kiến Liễu Thành, mơ hồ trong đó có chút ý tứ độc lập, thậm chí là khôi phục lại thời đại năm xưa, khi mà Liễu gia còn làm Kền Kền.
Làm một con Kền Kền không có ràng buộc, có chỗ tốt thì moi, không có chỗ tốt liền chạy, mấy trăm năm trước, Liễu gia quy thuận Nhân tộc, bây giờ hẳn là lại muốn trở lại lối cũ.
Nghĩ tới những thứ này, Ngưu Bách Đạo cũng lắc đầu không thôi.
Nam Vô Cương, Vân Trần. . .
Hai vị cường giả đỉnh cấp ấy không về Đại Hạ phủ cũng không đi Liễu Thành, càng sẽ không tới cổ thành, xét ra hai sư đồ này cũng quá cô đơn lẻ loi, vô địch của các đại phủ khác cũng không thân cận với họ.
“Tự tìm thôi. . .”
Nhủ thầm một tiếng, Ngưu Bách Đạo không nghĩ ngợi thêm nữa, cường giả và thiên tài của đa thần văn nhất hệ rất nhiều, nếu thực sự liên hợp lại thì lực lượng một phủ đều chưa chắc đã đấu lại bọn họ.
Vạn Thiên Thánh có thể giết vô địch, Nam Vô Cương tấn cấp vô địch, Vân Trần chém giết ba tôn chuẩn vô địch . . .
Nếu đối đầu với nhau, ngoại trừ mấy đại phủ đỉnh cấp thì các đại phủ khác đều đấu không lại.
“Đi gặp tiểu tử kia thôi, để xem có thể moi được chỗ tốt gì không.
Biết đâu tiểu tử này đại khí dâng lên, ném hai khối vật gánh chịu này cho mình thì sao?”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả, mặc dù biết là ông đang mơ rất đẹp nhưng cũng không trở ngại gì cho tâm tư mộng mơ của ông cả.
Tinh Hồng cổ thành.
Hai ngày qua, bên trong tòa thành cổ này càng lúc lại càng có thêm nhiều sinh linh.
Tuy rằng mọi người đều sợ Tô Vũ bỗng nhiên nổi điên phong thành để đóng cửa giết người.
Nhưng bây giờ Tinh Thần hải có quá ít nơi an toàn, cũng chỉ còn Thiên Hà đảo do Minh Quang điểu nhất tộc chưởng khống.
Thế nhưng bộ tộc này rất yếu, căn bản không tính là thế lực mạnh mẽ gì.
Cũng chỉ còn mỗi cổ thành, một tháng qua, Tô Vũ không hề xuất hiện cũng không phong thành, cộng thêm một số cường tộc mong muốn đến thăm dò nên người tới càng ngày càng nhiều.
Cửu giới ở phụ cận lần này lại có vận khí rất tốt.
Trước đó có sáu vị chứng đạo, trong cửu giới có một vị Giới Chủ chứng đạo thành công, hiện tại cũng xem như là chủng tộc cường đại có vô địch trấn giữ, gần đây không ít sinh linh cửu giới đã tới, thậm chí là còn có lòng muốn xây lại Cửu Tinh đảo.
Đương nhiên, họ vẫn rất lo lắng, cho nên lần này cửu giới cũng sắp xếp người tới cổ thành muốn nói chuyện cùng Tô Vũ.
Dù sao cổ thành chỉ có thể ở lại mấy ngày, có thêm hòn đảo thì xuất nhập cổ thành cũng thuận tiện hơn hẳn.
Dù cho Tô Vũ không hề làm ra động tĩnh gì, nhưng một số cường giả và thiên tài chân chính vẫn lo Tô Vũ phong thành nên không dám vào trong.
Phía trên vùng biển bên ngoài cổ thành lơ lửng một số tòa bảo điện hoặc là bí cảnh.
Đều là những kẻ đến quan sát tình huống, nhìn thử xem liệu liên minh cổ thành có thể thành công hay không.
Chương 1882: Ta Mang Lễ Vật Tới Cho Ngươi Đây
Ngoài cổ thành.
Một đầu Cự Long gào thét lao qua, không ít người dồn dập lui tránh, tại Tinh Thần hải, Long tộc vẫn được xem là thế lực cực kỳ cường đại, hoặc là nói, dù kẻ đến là Thần Ma thì ở Tinh Thần hải, uy vọng cũng không cao bằng Long tộc.
Trong trận chiến ở Nhân cảnh, Thần Ma đều có vô địch ngã xuống, Long tộc thì chỉ có một đầu Cự Long là mất đi hai thế thân, so sánh ra thì vẫn còn tốt chán.
Bất quá, rất nhanh có người trầm giọng nói: “Không phải Long tộc. . .
Không phải Long giới Long tộc!”
Kia rõ ràng là Long tộc đã bị người thuần phục.
Rất mạnh mẽ!
Thế nhưng trên mình Long có người, điều ấy đại biểu rằng con Long này đã bị người thuần phục.
Thuần phục Long tộc, còn dám cưỡi tới Chư Thiên chiến trường thì không có mấy ai là kẻ yếu, vả lại thực lực của vị Long tộc này rất mạnh, mọi người liếc mắt nhìn ra, ít nhất phải là Nhật Nguyệt cảnh.
Không ít người thấy được phía sau Long tộc là một đám giáp sĩ.
Áo giáp màu vàng óng, không phải sắc màu của quân đoàn nào mà mọi người quen thuộc.
Bất quá, cờ lớn trong đội ngũ vẫn khiến người nhận ra đó là đại nhân vật.
“Hạ”!
Đại Hạ phủ!
Cái tên này khiến không ít người giật mình, quân tinh nhuệ của Đại Hạ phủ, vậy thì thân phận của Long tộc kia cũng không khó đoán, chính là vật cưỡi của Nhị Đại Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Nhật Nguyệt bát trọng Bạch Long!
Long tộc, Thiên Long tộc cửu trảo, Kim Long tộc bát trảo, Bạch Long tộc thất trảo, ở trong Long tộc cũng coi là đỉnh cấp.
“Người của Đại Hạ phủ đến!”
“Tô Vũ vốn xuất thân từ Đại Hạ phủ!”
“Lần này mặc dù Đại Hạ phủ tổn thất không ít Nhật Nguyệt Sơn Hải, Long Võ vệ đều bị đánh cho tàn phế, nhưng mà không chỉ Huyết Đồ vương chứng đạo thành công, Đại Hạ phủ còn có không ít cường giả trở về, thực lực có thể nói là không tổn thất gì, so với trước kia có khi còn cường đại hơn!”
“Kẻ tới là ai?”
“Không biết, bất quá dám lấy cờ hiệu Đại Hạ phủ. . .
Không phải là con trai trưởng của Huyết Đồ vương đó chứ?”
“. . .”
Bốn phía không ít người đang nghị luận.
Có người nhận ra người cưỡi trên mình Long, vội hô: “Đó không phải là Hoàng Đằng sao?”
“Cái tên mập mạp bên cạnh y mới chỉ Đằng Không cảnh, không phải là con trai của Huyết Đồ vương à?”
“Đừng nói đùa, Huyết Đồ vương mà có đứa con khờ khạo như thế?”
“Một điểm cũng không giống Huyết Đồ vương, đó là con trai của Đại Hạ phủ Hầu gia phải không? Nghe nói con của Hạ Hầu gia đã bị Tô Vũ giết. . .
Hiện tại xem ra tám chín phần mười là giả, khả năng chỉ là thân thể phát nổ, nay đã trùng tu rồi, tiểu tử kia trông cũng khá giống Hạ Hầu gia.”
“. . .”
Nghị luận ầm ĩ.
Ngược lại họ chỉ cần biết đây là Hạ gia dòng chính là được.
Đặt tại chư thiên vạn tộc thì Hạ gia cũng là một gia tộc bá chủ.
Một nhà hai vô địch, Đại Hạ vương còn là vô địch gần với Bán Hoàng, Hạ Long Võ cũng là nhân vật vừa chứng đạo liền đồ sát vô địch.
Đại Hạ phủ còn có Nam Vô Cương, còn có cả Vạn Thiên Thánh. . .
Nếu không phải xảy ra chút nhiễu loạn, thực lực Đại Hạ phủ sẽ còn mạnh hơn cả Đại Chu phủ.
Hạ Hầu gia cũng là chuẩn vô địch, Vân Trần cũng thế, bao gồm cả Tô Vũ vốn xuất thân từ Đại Hạ phủ.
Một phủ này thực lực vẫn cực kỳ cường hãn.
Trên thân Bạch Long.
Hoàng Đằng mặc vải thô áo gai, đi chân đất như một vị lão nông, chỉ còn thiếu cầm cái tẩu thuốc nữa thôi, lúc này, y cười ha hả nói: “Hổ Vưu điện hạ, nghe thấy chưa, không chỉ một mình ta nói ngươi giống Hầu gia, nhìn kìa, tất cả mọi người đều nói như vậy.”
Hạ Hổ Vưu không bận tâm, thoải mái cười nói: “Tùy ý họ đi, ta quen rồi.
Đằng ca, lúc nào thì ngươi tiến vào Lăng Vân thất trọng?”
“Còn cần một thời gian nữa.”
Hoàng Đằng liếc qua Hạ Hổ Vưu, đoạn hỏi: “Điện hạ, ngươi xác định Tô Vũ sẽ gặp ngươi? Cái tên này. . . ta cảm thấy hắn rất ngạo khí, có lẽ đối với Đại Hạ phủ sẽ ôm chút oán giận, hiện tại mấy vị lão sư của hắn cũng đã rời khỏi Đại Hạ phủ, điện hạ thật sự có giao tình với hắn à?”
Hạ Hổ Vưu cười tủm tỉm, “Vẫn được! Đằng ca yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”
Hoàng Đằng luôn cảm thấy cậu cười không có hảo ý.
Sau một khắc, Cự Long đã đến cửa cổ thành, Hạ Hổ Vưu cất cao giọng hô: “Sứ giả Đại Hạ phủ Hạ Hổ Vưu yết kiến chủ nhân Tinh Hồng cổ thành, Tô thành chủ!”
Cậu hét lớn một tiếng, cũng làm cho người ở bốn phương tám hướng xác nhận được thân phận của cậu.
Hạ Hổ Vưu!
Thật sự đúng là con trai của Huyết Đồ vương, uổng công cho cái thân phận này, đích truyền của hai vị vô địch mạnh mẽ mà lại hệt như chim non, chỉ với thực lực này thì đại khái cũng khó vào Hoàng bảng, quả là mất hết thể diện.
Không bao lâu sau, một bóng người hiện lên ở vùng trời phủ thành chủ.
Tô Vũ trước sau như một, vẫn là áo bào trắng như tuyết.
Tại cổ thành tăm tối, dáng vẻ của hắn hiện lên phá lệ rõ rệt.
“Hạ Hổ Vưu!”
Trên vùng trời phủ thành chủ, Tô Vũ có chút ngoài ý muốn, có điều vẫn thấy rõ sự vui vẻ của hắn khi nhận ra người tới, hắn vẫy tay, bảo: “Tiến vào đi!”
Ngoài thành, Hạ Hổ Vưu cười đắc ý, nhướng mày với Hoàng Đằng.
Rất nhanh, Bạch Long hóa thành một vị lão nhân, mang theo mấy người bọn họ vào trong.
Chỉ một thoáng, Hạ Hổ Vưu đã đến trước cửa phủ thành chủ.
Cậu và Tô Vũ cách không nhìn nhau một hồi, bỗng nhiên cậu phá ra cười lớn, giọng điệu rõ ràng là không có ý tốt: “Mang cho ngươi chút lễ vật.
Đường xa tới đây, ngươi làm thành chủ cũng chính là chúa tể một phương, ta không có gì tốt để mang đến cả, mang cái khác thì cũng quá xem thường ngươi.
Vậy nên ta mang cho ngươi một kẻ thù. . .”
Nói xong, cậu chỉ tay về phía Hoàng Đằng.
Xem đi, ta khéo hiểu lòng người biết bao a, kẻ thù của ngươi ta cũng mang đến rồi nè.
Hoàng Đằng sửng sốt một chút, sau một khắc, y liền độn không bỏ chạy.
Còn chưa kịp trốn chạy, y đã thấy hoa mắt, một bóng người đột ngột xuất hiện trước mặt y, Tô Vũ mỉm cười xán lạn nói: “Hoàng Đằng! Cuối cùng cũng chính thức gặp mặt!”
“. . .”
Hắn từng gặp Hoàng Đằng mấy lần, thế nhưng hoàn cảnh không cho phép, cũng chẳng có thời gian, về cơ bản là đôi bên chưa kịp tự giới thiệu qua, đây xem như là lần đầu tiên chính thức gặp gia hỏa này.
Áo vải rộng thùng thình ngắn tay, chân đất không giày, tóc cạo ngắn, lần đầu tiên gặp thì ngươi sẽ không tin đây là một vị thiên tài danh chấn chư thiên, cái tên này hệt như một lão nông làm ruộng vậy.
Tuổi không lớn lắm, nhìn kỹ thì vẫn có thể nhìn ra y còn rất trẻ.
Bất quá, ăn mặc thì y hệt như lão nông đích thực.
Tô Vũ cười bảo: “Tự giới thiệu mình một chút, ta là Tô Vũ, đồ đệ của Bạch Phong, Hoàng huynh biết sư phụ ta chứ?”
“. . .”
Hoàng Đằng thầm mắng một tiếng, y liếc qua Hạ Hổ Vưu bên kia, thấy cậu cười ngoác cả mang tai thì điền cuồng thầm mắng một trận.
Đệt, biết ngay mập mạp này không có lòng tốt, trên đường đi cứ một mực mỉm cười với mình.
Cười đến nỗi làm y dựng cả tóc gáy.
Quả nhiên, vừa tới nơi liền bán đứng mình.
Bên kia, Hạ Hổ Vưu vội hô: “Tô Vũ, nện y một chầu thì coi như xong đi, tuyệt đối đừng đánh chết, đánh chết thì ta cũng không tiện bàn giao.
Đây cũng là nhân vật bộ mặt của Đại Hạ phủ, chỉ là nói chuyện hơi khó nghe, miệng có chút thối!”
Trên đường đi, Hoàng Đằng không ít lần lải nhải bảo rằng cậu rất giống Hạ Hầu gia, rồi lại quanh co lòng vòng nghe ngóng xem năm đó Hạ Long Võ và Hạ Hầu gia có dấu hiệu tranh giành tình nhân gì hay không. . .
Hạ Hổ Vưu cũng cố kỵ thực lực mình không bằng y, bằng không thì cậu đã sớm nện chết cái tên này.
Hiện tại, cậu cũng là mượn hoa hiến phật.
Tô Vũ phì cười, mở miệng nói: “Lúc trước khi ta rời khỏi Đại Hạ phủ chỉ có hai nguyện vọng, thứ nhất, giết những kẻ đã khi nhục nhất hệ chúng ta! Thứ hai, báo thù cho sư phụ, hình như có người từng đánh sư phụ ta ba lần!”
“. . .”
Chương 1883: Bạn Cũ Lâu Ngày Gặp Nhau
Hoàng Đằng sốt ruột, vội giải thích: “Tô thành chủ hiểu lầm, ta và Bạch huynh chỉ luận bàn bình thường thôi, luận bàn có thắng có bại, thắng bại là chuyện thường của nhà binh, sao có thể nói là ta khi dễ hắn được.”
Xem lời ngươi nói kìa, cứ giống như ta phạm tội ác tày trời vậy.
Tô Vũ nở nụ cười, “Hoàng huynh làm việc cũng không quá dễ nói chuyện, lần trước ta cứu huynh một mạng ở Thiên Đoạn cốc, kết quả. . . lại không đợi được đền đáp từ Hoàng huynh.”
Hoàng Đằng cười gượng, “Đây không phải là vì chưa có cơ hội sao? Huống chi lần trước thật ra người Tô thành chủ cứu là Ngô Kỳ. . .
Aii, Tô thành chủ quá mức vô tình, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, ngươi không đả động gì làm đến tận bây giờ Ngô Kỳ vẫn là cơm không ăn, ngủ không ngon. . .”
Ầm!
Tô Vũ không đợi y dứt lời đã dùng một quyền đập bay cái tên này.
Xem ra đây là kẻ rất biết ăn nói.
Có thể nói nhiều như vậy thì ngươi nên bớt nói một chút đi.
Dựa theo lời Bạch Phong dạy, ngươi nói không lại người ta thì cứ đánh hắn đi, đánh cho đến lúc hắn không thể nói được nữa mới thôi!
Tô Vũ cười thầm, tên kia cũng là kẻ biết xuôi gió mà chạy, ta đánh ra một quyền cũng không dốc toàn lực, thế mà tên kia bay ngược thật xa.
Tô Vũ lười vạch trần, cũng không sợ Hoàng Đằng xảy ra chuyện.
Hoàng Đằng là thiên tài cỡ nào, y lăn lộn ở Chư Thiên chiến trường cả chục năm nay mà còn chẳng sao, hiện tại đang ở ngay trong địa bàn của hắn thì lại càng không dễ xảy ra chuyện, nếu mà yếu đuối như vậy thì đã sớm bị người giết chết.
Cho tên kia một quyền xong, lúc này Tô Vũ mới nhìn về phía Hạ Hổ Vưu và Bạch Long đi theo cậu, mỉm cười vẫy vẫy tay: “Đi vào trò chuyện đi!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía đám người trong và ngoài thành, cất giọng đầy vẻ lạnh lùng: “Mấy ngày nay ta lười quản các ngươi, đều thành thật một chút cho ta, thăm dò cái gì chứ, thăm dò xem ta chết hay chưa à? Yên tâm, ta chết đi thì toàn thành đều phải chôn cùng! Có lẽ không chừng còn kéo theo mấy tên vô địch đệm lưng, không thấy vô địch chết thì đừng ôm hy vọng ta sẽ chết đi!”
“. . .”
Hết sức an tĩnh.
Cái tên này không phải càn rỡ, bá đạo bình thường thôi đâu!
Quả thực là có người vẫn muốn thăm dò xem Tô Vũ đã chết hay chưa, dù sao tử khí xung quanh hắn quá nồng đậm, thoạt không giống người sống, bất quá bây giờ thấy Tô Vũ lại sinh long hoạt hổ mà xuất hiện, không ít người vẫn thấy lòng thất vọng.
Quả nhiên, loại tai họa ngàn năm như hắn đúng là đặc biệt khó chết.
Đệ nhất Thiên bảng chính là đệ nhất Thiên bảng, dù không ở lại bao lâu đã rời bảng thì vẫn là kẻ mà không phải người thường có thể so sánh.
Lúc này, có người cất cao giọng nói: “Tô thành chủ, nếu sứ giả Đại Hạ phủ đã tới, vậy thì các tộc khác bao gồm cả Liệp Thiên các muốn tiến vào cổ thành thì cũng là sứ giả.
Hai quân giao chiến, không chém sứ.
Có thể để ta nhập thành không?”
“Liệp Thiên các?”
“Đúng vậy.”
Tô Vũ cười hỏi: “Ở bộ nào?”
“Hoàng bộ.”
Tô Vũ gật đầu, “Thu thập tình báo. . .
Bạch diện à? Thế thì mau tới gọi một tiếng trưởng lão, người trong nhà cả thôi, vào đi, đừng khách khí.
Bây giờ ta là Huyền bộ Huyền Giáp trưởng lão, phải nghe lời ta, biết chưa?”
Bốn phía thoáng im ắng, sau đó lập tức nổi lên cơn ồn ào.
Huyền bộ trưởng lão?
Có ý gì?
Trước đó hắn giả mạo làm Huyền Cửu, nghe lời này thì có vẻ như hắn không chỉ không bị Liệp Thiên các đá ra mà ngược lại còn tấn cấp trưởng lão?
Điều này còn có thiên lý sao?
Có phải Liệp Thiên các không có chuyện gì làm, muốn tự tìm phiền toái cho mình?
Tô Vũ không để ý đến bọn họ, hắn trở về phủ thành chủ, cửa lớn của phủ thành chủ mở rộng, Vương lão còn chưa triệt để chuyển đổi hoàn tất ra ngoài nghênh đón.
Hạ Hổ Vưu thấy vậy thì hơi sửng sốt một chút, cậu vội chào hỏi, hơi ngoài ý muốn khi thấy vị này ở đây.
Rất nhanh, dưới sự dẫn đường của Vương lão, Hạ Hổ Vưu cùng Bạch Long đã tiến vào đại điện thành chủ.
Sau khi vào cửa, Hạ Hổ Vưu muốn nhìn về sau một chút, cậu nghe nói đằng sau có vị thượng cổ vô địch rất mạnh mẽ.
“Đừng nhìn.”
Trên chủ vị, Tô Vũ tùy ý ra hiệu cho cậu ngồi xuống, cười bảo: “Nhìn cũng vô dụng, người ta không để ý tới ngươi đâu.”
Hạ Hổ Vưu cười hì hì, sờ lên những kiến trúc trong đại điện rồi lại sờ bàn ghế một lượt, cất giọng cảm khái: “Đồ tốt, cảm giác còn tốt hơn đồ của nhà ta, chỉ là tử khí hơi nồng, ngươi sống ở đây sẽ không quá dễ chịu.”
“Tạm được!”
Tô Vũ uống trà, cũng không ngại gì mà nói thẳng: “Ta cũng không tính là người sống, chính như trước đó ta từng nói, ta là Hoạt Tử nhân, một nửa Tử Linh, ở đây vẫn coi như đã quen.”
“Ngươi ấy. . .”
Hạ Hổ Vưu thở dài một tiếng, cậu tự tìm vị trí ngồi xuống, đoạn bảo: “Trước khi đến ta đã ghé qua Liễu Thành, tình hình của mấy vị Liễu chấp giáo rất tốt, họ đang trùng kiến Liễu Thành.
Thực lực Liễu Thành cũng mạnh, Liễu chấp giáo, Hồng viện trưởng, Trần các lão, Hạ Vân Kỳ gia gia, Triệu Minh Nguyệt, Hồ Bình, Liễu gia gia. . .
Những người này đều là Nhật Nguyệt cảnh, nhiều vị Nhật Nguyệt tọa trấn nên thực lực cũng coi như mạnh mẽ.”
“Vậy thì tốt.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, Hạ Hổ Vưu lại nói: “Phụ thân ngươi đã được chúng ta đón về, không để ông ấy tiếp tục lưu lại Chư Thiên chiến trường nữa.
Hiện tại Nam Nguyên cũng đang được trùng kiến, phụ thân ta và tổ gia gia đều ở lại Đại Hạ phủ, bên đó an toàn hơn bất kỳ địa phương nào, dù sao trong cổ thành cũng không thích hợp để người sống ở lại.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, “Ngươi có lòng.”
Hạ Hổ Vưu mỉm cười, một bên, Bạch Long vẫn không lên tiếng, chỉ một mực yên lặng lắng nghe.
Hạ Hổ Vưu rất nhanh lại nói: “Còn có chuyện này, Vạn phủ trưởng và Lam Thiên đều mất tích, không thể tìm thấy.”
“Chuyện tốt.”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Tìm được cũng chỉ thành chuyện phiền toái! Đại khái sẽ có vô địch muốn giết họ, nhân chi thường tình, con cái bị giết, muốn báo thù cũng là lẽ thường, đúng không?”
“Ừm!”
Hạ Hổ Vưu gật gật đầu, “Đúng là lý này, báo thù là chuyện khó trách.
May là năm xưa Nhị gia gia ta không tới Chiến Thần điện ở, bằng không có khi lần này đại chiến mà ông ấy không ra tay thì cũng sẽ bị giết, tổ gia gia ta sẽ báo thù.
Việc này không trách được người khác, hiểu thì hiểu, nhưng dù sao hậu thế bị giết, những vô địch đó không nổi giận liên luỵ Vạn gia đã là tốt lắm rồi.”
Tô Vũ bật cười, “Ngươi làm thuyết khách à?”
“Không có ý này.”
Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Ta làm thuyết khách cho người khác làm gì? Ta chỉ muốn nói những vô địch đó nổi giận cũng là chuyện có thể thông cảm, có điều đây là chuyện của phủ trưởng và bọn họ, chúng ta đừng nhúng tay vào, miễn cho đồ sinh sự đoan.”
“Ngươi ấy. . .” Tô Vũ bật cười, “Lần này tới Chư Thiên chiến trường có chuyện gì sao?”
“Ừm, là vì vấn đề liên quan tới 9 vị thành chủ.
Ý của cha ta là hiện tại ông ấy không thể tới giúp họ làm tròn lời hứa, chờ qua chút thời gian nữa ông sẽ tới, miễn cho họ nghĩ rằng cha ta nuốt lời, mặt khác, ngươi có gì cần hỗ trợ không?”
“Không có.”
Tô Vũ lắc đầu, “Ta ở đây vẫn được, không cần ngươi hỗ trợ, cũng không cần Nhân tộc hỗ trợ, miễn lại gây thêm phiền toái cho ta.
Hạ gia cũng đừng nhúng tay vào, Hạ gia đã tổn thất không nhẹ, an tâm nghỉ ngơi lấy lại sức đi.”
Hạ Hổ Vưu nói: “Tạm được, lần này may nhờ có các ngươi, Nhị gia gia, phụ thân và cả tổ gia gia của ta đều đã chuẩn bị xong lần này làm một vố lớn, cả nhà đều sẽ ngã xuống.
Còn may, ngoại trừ Nhị gia gia xui xẻo thì không có đại sự gì.
Thúc thúc của ta cũng không sao, tu luyện một lần nữa là được, chỉ có điều Hạ Thiền đã biết chuyện, nàng khăng khăng đòi đi tìm ngươi báo thù, ngày nào đó ngươi mà có gặp nàng thì nhớ cẩn thận một chút. . .”
Tô Vũ bật cười, “Ta mà sợ nàng?”
“Không phải vấn đề sợ hay không.”
Hạ Hổ Vưu thấy lòng thật mệt mỏi, “Đối với nữ nhân thì khách khí một chút! Ngươi mà đánh chết nàng thì không tiện bàn giao, đánh không chết nàng thì nàng sẽ một mực tìm ngươi gây phiền, tìm tới tìm lui lại có khi trở thành oan gia.
Nếu ngươi thành em rể ta thì cũng không dễ xử lí, đúng không?”
“. . .”
Tô Vũ bật cười, “Mập mạp chết bầm, ngươi nghĩ hay nhỉ!”
Không dây dưa vấn đề này nữa, Tô Vũ hỏi thẳng: “Chỉ thế thôi à? Không còn chuyện gì khác sao?”
Chương 1884: Tử Linh Giới Đáng Gờm
Tô Vũ hỏi thẳng: “Chỉ thế thôi à? Không còn chuyện gì khác sao?”
Hạ Hổ Vưu cười gật đầu, “Còn chứ!”
Nói xong, cậu nhìn về phía Bạch Long, “Bạch lão, ngài ra ngoài ôn chuyện với Vương lão một lát đi, ta cùng Tô Vũ tâm sự vài câu.”
Bạch Long nhìn thoáng qua cậu, cảm giác cạn lời.
Ôn chuyện?
Ta và lão đầu kia lại không quen, thôi được rồi, ta cứ ra ngoài là được.
Rất nhanh, Bạch Long đã rời đi.
Chờ vị kia đi khuất, Hạ Hổ Vưu mới mở miệng nói: “Cha ta bảo 35 vị thành chủ hầu hết đều có mấy đại tộc Thần Ma Tiên Long hỗ trợ phía sau, phụ thân ta tìm tới 9 vị, đều là điều tra thật lâu, mấy vị này không có vấn đề gì lớn, người khác thì khó mà nói! Ngươi muốn liên minh thì đám người kia chắc chắn sẽ gây phiền toái.”
Nói xong, không chờ Tô Vũ mở miệng cậu đã tiếp tục: “Tuy ngươi có thượng cổ tượng đá làm chỗ dựa, thế nhưng họ cũng không sợ ngươi, cùng lắm thì không liên minh nữa thôi, ngươi còn có thể giết tới cổ thành, bắt họ tuân phục à? Cha ta nói nếu như không được thì cứ từ bỏ, không sao hết, liên minh lại cũng chưa hẳn đã là chuyện gì tốt.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, “Ta biết rồi.”
Hạ Hổ Vưu lại nói: “Còn nữa, cha ta bảo Tử Linh giới là phiền toái lớn, dặn ngươi cẩn thận một chút! Ông ấy từng đi qua Tử Linh giới một lần, nơi này có tử khí cực kỳ nồng đậm, không ngừng lan tràn về hướng cổ thành, có dấu hiệu muốn thôn phệ cả cổ thành! Ngoài ra, Tử Linh giới có tình huống đặc thù, có thể sẽ tiếp dẫn mấy người tiến vào Tử Linh giới, bao gồm cả vài cường giả lần này chết trận. . .”
Hạ Hổ Vưu cấp tốc nói: “Dựa theo phụ thân ta suy đoán thì hẳn là có hai loại, một loại là tự nhiên đản sinh, chính là Tử Linh, một loại là sau đó chuyển đổi tạo thành, hoặc là tiếp dẫn tới.”
“Tỉ như người chết trận lần này.
Phụ thân nói, ông từng thấy thời gian trường hà vô cùng to lớn ở Tử Linh giới.
Nơi đó gọi cái này là Tử Linh Thiên Hà, một số cường giả chết trận rồi sẽ bị thời gian trường hà tiếp dẫn, hóa thành Tử Linh, tái sinh ở trong Tử Linh giới.”
Tô Vũ cau mày, hắn cũng biết Hạ Long Võ từng tiến vào Tử Linh giới, chính là đi từ lối vào bên chỗ Thiên Diệt cổ thành.
Nghe nói, cuối cùng lại bị đánh ra.
Hạ Long Võ cực kỳ to gan, hiểu biết cũng rộng, thế mà y đã nhìn thấy được Tử Linh Thiên Hà, có thể đó chính là thời gian trường hà tiếp dẫn người đã chết, nếu vậy thì điều này quả thật hết sức đáng sợ.
“Ý của ngươi là dù đã chết, kể cả chết không toàn thây cũng có khả năng bị Tử Linh giới tiếp dẫn đi?”
“Đúng!”
Hạ Hổ Vưu gật đầu, “Phụ thân ta còn dặn ngươi cẩn thận một chút, có vài vị vô địch dù sao cũng là vì có liên quan tới ngươi nên mới chết, đám cường giả vô địch này một khi trỗi dậy, dù cho không khôi phục toàn bộ trí nhớ thì cũng sẽ lưu lại oán niệm.
Nếu họ thật sự thức tỉnh ở Tử Linh giới thì rất có khả năng sẽ tới tìm ngươi trả thù.”
Tô Vũ cười khẽ, “Muốn tìm thì cũng không phải tìm ta, kẻ trấn giữ lối đi mới là người đầu tiên bị tìm đến.”
Lại đâu phải do ta giết!
Ba vị Mạt Hợp đều là do Tinh Hồng giết, mà vị tượng đá này vẫn còn đang ở ngay bên cạnh lối đi kia kìa.
Hậu điện.
Tinh Hồng mở mắt nhìn về hướng tiền điện, y muốn mắng người. . . thôi được rồi, không mắng.
Cái tên này thật giỏi!
Tiền điện.
Hạ Hổ Vưu phì cười, “Dù sao cũng chỉ là nhắc nhở ngươi một câu, hiện tại cha ta đang tái tạo thân thể cho Nhị gia gia, hi vọng ngài ấy có thể cấp tốc khôi phục chiến lực chuẩn vô địch.
Lần này thật may là có các ngươi, bằng không thì Nhị gia gia ta chết rồi, cha ta không chừng cũng sẽ xong đời, may mắn ngươi ở bên này hỗ trợ, bằng không thì thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn.”
Tô Vũ gạt đi, “Khách khí với ta cái gì, ta lại không tổn thất gì cả.”
Hạ Hổ Vưu mỉm cười, chuyện này Hạ gia thật sự biết ơn Tô Vũ.
Cậu lấy ra một cây gỗ khô héo rồi giải thích: “Đây là vật gánh chịu sau khi cha ta giết tên vô địch kia.
Vốn Hạ gia thu hoạch không chỉ chừng này, bọn họ giết chuẩn vô địch cũng không ít.
Bất quá Nhị gia gia ta đã dùng một cái, hiện tại tái tạo thân thể còn phải cần hai khối mới được. . .
Một khối này hãy xem như vật tạ lễ!”
Tô Vũ ngoài ý muốn, “Khách khí như vậy?”
Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Nhận đi, không phải ngươi đã cho những thành chủ kia hai khối sao? Vốn dĩ nên là chúng ta đền bù tổn thất cho ngươi, nhưng mà nhà ta cũng túng thiếu, chỉ còn dư một khối này, chẳng lẽ giữ lại cho ta dùng sao?”
Kỳ thật Tô Vũ vẫn còn 3 khối vật gánh chịu, bất quá người biết việc này không nhiều, chỉ có Chu Thiên Đạo, Vạn Thiên Thánh, Lam Thiên mới biết được.
Tất cả mọi người đều cho là hắn không còn gì nữa.
Tô Vũ liếc mắt nhìn cậu, nở nụ cười, “Được, vậy ta sẽ nhận.”
Hắn cũng không khách sáo, nếu Hạ gia còn dư một khối vậy thì hắn sẽ nhận lấy.
Còn về phần Hạ Hổ Vưu, cái tên này mới chỉ Đằng Không tam trọng, khoảng cách đi tới chuẩn vô địch còn xa xôi lắm.
Thấy Tô Vũ nhận, Hạ Hổ Vưu có chút thịt đau nói: “Ta cho là ngươi sẽ không lấy, thế mà ngươi thật sự cầm đi?”
“Vì cái gì ta lại từ chối?”
Tô Vũ cười nhạo, “Làm gì hả, chính ngươi đem đi cho, còn mong ta trả lại cho ngươi? Nằm mơ đi! Vì Hạ gia ngươi mà di tích ta cũng lấy ra, Văn Mộ bia cũng bị mất, ngươi bớt chơi trò được tiện nghi còn khoe mẽ với ta.
Ngay cả chuyện Phần Hải là phản đồ thì các ngươi đại khái đã sớm biết, giả vờ nhiều năm như vậy mà cái rắm cũng không chịu thả, làm hại ta ở Đại Hạ phủ bị người chèn ép. . .”
Hạ Hổ Vưu nhún nhún vai, Tô Vũ bỗng nhiên hỏi: “Rốt cuộc tên vô địch phản bội thứ hai là ai?”
“. . .”
Hạ Hổ Vưu câm nín nhìn hắn, “Ngươi hỏi ta? Huống chi, ai bảo là có người thứ hai?”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Khẳng định là có! Tình cảnh của Đại Hán vương rõ ràng như vậy, lại còn mai phục bên người Phần Hải nhiều năm, ta tin tưởng bọn họ cũng suy đoán có kẻ thứ hai! Là do họ đã biết nhưng không chỉ ra hay là vẫn chưa biết rõ?”
Hạ Hổ Vưu bất đắc dĩ lắc đầu, “Cho dù có thì khẳng định cũng chưa biết, nếu họ đã biết thì không có khả năng sau lần này còn buông tha.
Át chủ bài của các đại phủ đều đã bị lộ sau cuộc chiến ở Nam Nguyên, không thừa dịp thủ tiêu kẻ kia, còn chờ thêm nữa thì chính là đồ ngốc! Những gia hỏa trong quân phản bội sau đó đều đã bị điều tra, nhưng cũng không thu hoạch được gì.”
Hạ Hổ Vưu giải thích: “Kỳ thật cha ta cũng đề cập với ta một lần, hoặc là thật sự không hề tồn tại, nếu như tồn tại. . .
Vậy thì đối phương ngủ đông cũng sâu vượt quá tưởng tượng! Lần này, Phần Hải đã ra nói một việc, ấy là gã bảo năm xưa Ngũ đại bí mật ước chiến. . .
Mọi người đều đang truy tra, bất quá cũng khó mà có đầu mối.”
Nói đến đây, cậu lại dặn: “Tô Vũ, tốt nhất ngươi hãy quên chuyện đó đi, coi như người này không tồn tại là được, trong thời gian ngắn, đối phương cũng sẽ không dám bại lộ.
Nếu không có chỗ tốt hoặc nắm bắt chắc chắn thì gã sẽ không hiện thân.
Đại Hán vương diễn một tuồng kịch như thế chính là muốn nhìn xem tên kia có thể tự bộc thân phận hay không.
Lúc ấy nếu gã bại lộ thân phận, Nhân tộc tất nhiên sẽ không dễ dàng chứng đạo được mấy người, cũng sẽ không có vô địch ngã xuống. . .
Cho nên nếu tên kia thật sự tồn tại thì gã sẽ không phải chỉ ôm mục đích bình thường, không phải đơn thuần vì cứu vài vị vạn tộc vô địch liền nguyện ý bại lộ. . .”
Tô Vũ mỉm cười, “Tùy ý đi! Ngày nào đó tìm được thì đánh chết cũng không muộn, tìm không thấy thì tối thiểu các ngươi có thể tự an ủi bản thân một thoáng, có lẽ thật sự chính là do Diệp Bá Thiên nổi điên chạy đi tìm Phần Hải luận bàn, âm thầm đả thương gã, làm nhục gã, điều này cũng đâu phải là không thể xảy ra.”
Chương 1885: Ngày Đẹp, Thích Hợp Để Tụ Tập
Có vị thứ hai sao?
Tô Vũ cảm thấy. . .
Khả năng cao là vẫn có.
Hắn từng thấy trong trí nhớ của Thiên Nghệ giáo chủ xuất hiện một cánh tay có hoa văn, thế nhưng trên tay Phần Hải lại không có.
Đương nhiên, đến mức độ vô địch, trên cánh tay có hoa văn mà không tiêu trừ, ngược lại còn để lộ ra thì hoặc là cố ý lừa dối, hoặc là hoa văn này tiêu trừ không được!
Nếu người kia thật sự tồn tại thì gã âm hiểm như thế, ẩn nhẫn như thế, hoa văn lại rất dễ che giấu, Thiên Nghệ giáo chủ ắt hẳn cũng sẽ không nhìn thấy, nhưng Thiên Nghệ giáo chủ hết lần này tới lần khác lại thấy được. . .
Tô Vũ cũng đang tự hỏi, đây có phải là để lừa dối người nào hay không?
Hay là nói, vị vô địch kia tiếp xúc với Thiên Nghệ giáo chủ chính là thông qua hoa văn này để xác định thân phận, bằng không Thiên Nghệ giáo chủ không biết đối phương là ai, chẳng lẽ sẽ phân biệt ra được vị vô địch nào liên hệ mình?
Nếu kẻ phản bội thứ hai thật sự tồn tại, hoa văn kia có khả năng là thủ đoạn để phân rõ thân phận, để người ta biết gã chính là vị vô địch liên hệ bọn họ.
“Có lẽ hoa văn trên cánh tay trái chỉ là một tiêu chí đơn giản dùng để phân rõ thân phận, tùy thời đều có thể xử lý.”
Tô Vũ thầm suy nghĩ, hắn cũng lười nhiều lời.
Có nhiều chuyện để người khác biết cũng vô dụng, thông qua một hoa văn để tìm ra vô địch, xác định thân phận của vô địch là chuyện quá hão huyền, trí nhớ còn có thể làm giả, huống chi chỉ là hoa văn.
Hắn cũng không nói nhiều về việc này với Hạ Hổ Vưu.
Hạ Hổ Vưu không rõ tâm tư hắn, lúc bấy giờ lại chuyển sang đề tài khác: “Lần này Vạn phủ trưởng ra tay tàn nhẫn, triệt để phá tan hai đại thánh địa, tài nguyên đều bị một mồi lửa thiêu rụi, hiện tại Nhân tộc có ý muốn tự lực cánh sinh.
Sắp tới Tinh Vũ phủ đệ mở ra, các đại phủ đều thu về rất nhiều danh ngạch so với trước kia, thế nên phải tranh thủ xuất động càng nhiều nhân thủ tới chiếm lấy tài nguyên. . .”
“Ngươi cũng muốn gia nhập?”
Tô Vũ nhìn cậu, Hạ Hổ Vưu ngượng ngùng đáp: “Phải đi chứ, chẳng lẽ ta không biết sợ sao? Ta sợ ngày nào đó Vạn phủ trưởng cũng chém chết ta.
Nói thật, sau khi Vạn phủ trưởng chém người, hậu duệ của các gia tộc vô địch ở Nhân cảnh đều biết kiêng kị hơn mấy phần!”
Tô Vũ bật cười, “Ngươi sợ cái gì, ông ấy cũng không phải kẻ điên giết người lung tung.”
“Đừng có đùa!”
Hạ Hổ Vưu cười khổ, “Chỉ có ngươi cho rằng như thế thôi, những người khác sẽ không dám, đó cũng coi là chuyện tốt! Tối thiểu nếu biết sợ thì làm việc sẽ có kiêng kỵ.”
Tô Vũ gật đầu, quả thực đó cũng coi là chuyện tốt.
Nhưng có thể kéo dài bao lâu thì rất khó nói.
Thế nhưng, ít nhất người trẻ tuổi thế hệ này đều biết sợ, còn đến đời sau có lẽ sẽ không nhớ rõ những thứ này, dĩ nhiên đây là chuyện đời kế tiếp, còn lớp người như Tô Vũ bây giờ chắc chắn sẽ không ai có thể quên.
Một vị ma đầu giết sạch hai đại thánh địa, lại còn là Nhân tộc, ngươi có sợ hay không?
Tùy thời lẻn về Nhân cảnh để giết ngươi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Ngươi cũng muốn đi à? Bây giờ ở bên ngoài thì sẽ không ai dám giết ngươi, nhưng nếu như tiến vào. . .
Ai sẽ quản ngươi đây?” Tô Vũ lắc đầu nói: “Rất nguy hiểm!”
Hắn biết, ở bên trong Trinh Vũ phủ đệ thì mọi người đều sẽ không kiêng kỵ gì.
Còn nhớ đầu đại yêu Toan Nghê ở viện nghiên cứu Hồng Đàm mà hắn biết, khi xưa nó chỉ là Đằng Không cũng dám giết đệ tử của vô địch, đệ tử của Diệt Tằm vương đã bị giết, Diệt Tằm vương lại có thể làm được gì?
Ở bên ngoài, chắc chắn Toan Nghê sẽ không có lá gan lớn như vậy.
“Cầu phú quý trong hung hiểm!”
Hạ Hổ Vưu cũng không quá để ý việc này, cậu nói: “Huống chi hậu duệ của vô địch nhiều ít gì cũng có vốn bảo mệnh, ta cũng không vào cao tầng, hẳn là không có việc gì lớn.”
“Ngươi nghĩ rõ ràng thì tốt.”
Hai người hàn huyên một hồi, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến âm thanh quen thuộc: “Tô bá chủ, ta có thể vào thành không?”
“. . .”
Tô Vũ bật cười, hôm nay quả là ngày để tụ tập.
Vị này cũng tới rồi.
“Mời! Phủ trưởng yên tâm, không sao hết, đừng gây chuyện là được!”
“Vậy thì tốt, không thì ta sợ lắm đấy!”
Nương theo tiếng cười trêu chọc, một bóng người nháy mắt đã hiện lên trong thành.
Ông nhìn thoáng qua hậu điện, chắp tay một cái, tươi cười lấy lòng: “Ta tới làm khách thôi, thượng cổ thạch tôn đừng đánh ta nhé.”
Tinh Hồng mở mắt nhìn, rất nhanh lại nhắm mắt lại, không thèm để ý.
Một lát sau, Ngưu Bách Đạo tiến vào đại điện, trông thấy Hạ Hổ Vưu thì vui vẻ bắt chuyện: “Hạ gia tiểu mập mạp cũng ở đây à, bảo sao ta nói bên ngoài lại có một đầu long nhìn quen mắt thế chứ.
Lá gan của Tiểu Long kia cũng không nhỏ, còn dám tới Tinh Thần hải, không sợ Long tộc thanh lý môn hộ sao?”
Hạ Hổ Vưu nở nụ cười, đứng dậy hành lễ: “Tham kiến Ngưu vương!”
“. . .”
Ngưu Bách Đạo xua tay, “Đừng! Cái quỷ gì thế? Ngươi mới là Ngưu vương, cả nhà ngươi đều là Ngưu vương!”
“. . .”
Hạ Hổ Vưu im lặng, Tô Vũ cũng đứng dậy chào hỏi: “Phủ trưởng, khỏe không? Sao lại rảnh rỗi chạy tới chỗ ta vậy?”
“Đưa bảo bối tới cho ngươi!”
Nói xong, ông bắn ra hai khối vật gánh chịu, đoạn nói: “Là đồ của ngươi, Đại Tần phủ cùng Đại Chu phủ đều chi ra một khối, tiểu tử ngươi thật có tiền, đến Nhật Nguyệt cửu trọng cũng không cần lo lắng không có thứ này, so với ta. . .
Aiiiz, không cách nào so sánh được! Tiểu tử, nếu ngươi có lương tâm thì hãy suy tính tới việc ngươi không có nhiều thân nhân, sư tổ ngươi hoặc là tằng sư tổ, cô cô gì đó của ngươi đều không có vật gánh chịu.
Tìm thứ này quá khó khăn, đều đã là Nhật Nguyệt thất trọng, sắp sửa bát trọng cả rồi, nếu đến cửu trọng lại phải giống như ta, chạy khắp nơi đi tìm vật gánh chịu thì thật khổ.”
Tô Vũ yên lặng thu hồi hai khối vật gánh chịu, thế mà còn có thể lấy về được, quả là niềm vui ngoài ý muốn.
Cộng thêm đồ phủ trưởng vừa đưa thì tổng cộng hắn đã có 6 khối vật gánh chịu rồi.
Lười nói nhiều, Tô Vũ hỏi thẳng: “Phủ trưởng, 200 sợi thiên địa huyền quang của ta đâu?”
“. . .”
Ngưu Bách Đạo im lặng, ngươi cút luôn đi!
Cái này mà ngươi còn đòi?
Ngươi còn là người sao?
Ta còn muốn kiếm chút đồ tốt từ chỗ tiểu tử nhà ngươi, thế mà ngươi lại đi tính toán rõ ràng với ta?
Ngưu Bách Đạo vội chuyển chủ đề: “Liên minh sắp tới thế nào? Không được thì ta có thể ra tay hỗ trợ. . .”
Tô Vũ buồn cười đáp: “Sau đó chờ bị tượng đá đánh chết à? Ngài ra tay đối phó với thành chủ nhà người ta, ngài cảm thấy tượng đá có đánh chết ngài hay không?”
“. . .”
Không phản bác được.
Ngưu Bách Đạo bất đắc dĩ, nói không hề sai!
Nếu không phải tượng đá bá đạo như thế, vô địch các tộc đều sẽ không kiêng kị mấy vị thành chủ kia, nếu chọc cho tượng đá lộ diện thì đó sẽ là phiền toái cùng nguy hiểm lớn.
Ngưu Bách Đạo cười gượng một tiếng, “Được, không nói cái này nữa, tự ngươi nhìn mà xử lý đi.
Ta tới là để thuận tiện chuyển lời, Đại Tần vương có ý là dù sao ngươi cũng xuất thân từ Nhân tộc, sắp tới Tinh Vũ phủ đệ mở ra, ông ấy hi vọng ngươi cho Nhân tộc một chút tiện nghi.
Dĩ nhiên, lời này ta chỉ phụ trách chuyển đạt thôi, cái khác thì ta mặc kệ, thế nhưng người bên Đại Minh phủ thì ngươi hãy chiếu cố một chút, Đại Minh phủ quá yếu.
Còn nữa, phủ chủ nói lần này bị ngươi lừa thảm rồi, vạn tộc có thể sẽ nhằm vào Đại Minh phủ, ngươi nhớ phải phụ trách!”
“. . .”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tả Đạo Khuynh Thiên (Ngự Đạo Khuynh Thiên) [Dịch] Tả Đạo Khuynh Thiên (Ngự Đạo Khuynh Thiên)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Ta-Dao-Khuynh-Thien-Truyen-audio.jpg)


