1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 371 : Một Mạch Này Đều Là Kẻ Ngu Ngốc (c1851-c1855)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 371 : Một Mạch Này Đều Là Kẻ Ngu Ngốc (c1851-c1855)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1851: Một Mạch Này Đều Là Kẻ Ngu Ngốc

Hạ Long Võ chứng đạo, Hạ Tiểu Nhị xuất hiện tráo đổi huyết mạch, không ai dự đoán được điều này.

Cũng không ai biết Hạ Hầu gia còn có chiêu thức ấy.

Hiển nhiên, đây không phải ý tưởng nhất thời.

Y đã nghĩ kỹ từ lâu rồi!

Vạn Thiên Thánh nói, một mạch Diệp Bá Thiên trọng tình, bắt đầu từ Diệp Bá Thiên.

Không, ông đã cố ý bỏ qua một người, chính ông.

Ông, Hạ Long Võ, Hạ Hầu gia, Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm…

Đều là hai đời đa thần văn một thế hệ.

Hạ Long Võ là học sinh của ông, Hạ Hầu gia xem như nửa học sinh của Diệp Bá Thiên.

Giờ khắc này, thân thể Hạ Hầu gia vỡ nát, biển ý chí bắt đầu hỏng mất, chỉ còn lại sự không cam lòng và tuyệt vọng, xen lẫn trong đó là nỗi niềm hy vọng cháu trai có thể thành công.

Y vẫn còn đang mắng Liễu Văn Ngạn!

Chết tới nơi vẫn chưa ngừng mắng.

Đúng lúc này, trong cơn mê man, hình như y nhìn thấy bóng dáng Liễu Văn Ngạn, tên đáng ghét, tên chết tiệt này.

Đến chết ngươi cũng không cho ta chết an ổn sao?

“Sư đệ…”

Một tiếng thở dài vang lên trong ý thức của Hạ Hầu gia.

“Sư phụ chưa cho ngươi cái gì, ta làm chủ, cho ngươi thần văn cuối cùng của ông ấy…”

Thời khắc này, một thời gian trường hà thông thiên hiện ra, Vạn Thiên Thánh ho ra máu, đi ra từ thời gian trường hà, nhìn phương xa, nhìn về phía Hạ Long Võ, mỉm cười.

Để ta tùy hứng một hồi đi!

Dù sao ngươi cũng là học sinh của ta.

Sau hôm nay, không còn Vạn Thiên Thánh, không còn Diệp Bá Thiên, không còn đa thần văn nữa.

Thần văn cuối cùng Diệp Bá Thiên lưu tại trên thế gian này, ầm một tiếng, bạo liệt!

Đây là thần văn cuối cùng của Diệp Bá Thiên được Liễu Văn Ngạn giữ lại, lúc trước ông đã kích nổ gần hết, chỉ còn lại cái này, nó giúp ông có năng lực giao chiến chuẩn vô địch, cũng là chủ thần văn của Diệp Bá Thiên.

Giờ phút này, thần văn vỡ nát!

Thời gian trường hà hiện ra, Vạn Thiên Thánh lôi kéo Liễu Văn Ngạn ra khỏi thời gian trường hà.

Bọn họ vốn tới đây để chi viện Hạ Long Võ.

Nhưng không ngờ ở thời khắc mấu chốt lại thành cứu Hạ Hầu gia.

Vạn Thiên Thánh dẫn dắt biển ý chí đi vào trong thời gian trường hà, thời gian trường hà duy trì đến lúc này bắt đầu rung động, bắt đầu hủy diệt.

Bán Hoàng Ma tộc từng đi ra từ thời gian trường hà, mang Lạp Đức rời đi.

Lão là Bán Hoàng!

Mà Vạn Thiên Thánh thì không phải.

Lúc bấy giờ, Vạn Thiên Thánh lại đi ra, ông không ngừng ho ra máu, sau khi Liễu Văn Ngạn kích nổ chủ thần văn của Diệp Bá Thiên, uy lực càn quét tứ phương khiến đám vô địch phải trốn chạy ra xa.

Liễu Văn Ngạn cũng ho ra máu, ông cười nói: “Hạ Long Võ sắp thành công rồi, giết chúng ta làm chi, đi giết Hạ Long Võ đi…”

Một khắc cuối cùng, cường giả đa thần văn hệ đã tới.

Vạn Thiên Thánh đã hóa thành ma đầu nhưng ông vẫn không thể bỏ mặc đồ đệ của mình.

Liễu Văn Ngạn chỉ còn lại một chủ thần văn của Diệp Bá Thiên, ông cũng không thể bỏ mặc Hạ Long Võ trầm mặc ít lời kia, ông nợ Hạ Long Võ, nợ Hạ gia, nếu không phải vì bọn họ, Hạ Long Võ đã không cần trở thành kẻ cuồng sát.

Cho nên, bọn họ tới đây.

Vạn Thiên Thánh dặn Tô Vũ đừng tới cứu.

Nhưng ông lại tới!

Bởi vì đây là đồ đệ của ông.

Dù biết một khi tới đây thì rất khó rời đi, nhưng ông vẫn xuất hiện.

Có điều không ngờ trời xui đất khiến, kẻ được cứu không phải Hạ Long Võ, mà là cái tên Hầu gia không đàng hoàng này.

Đám vô địch không cần ông nói, hơn mười người đã nhanh chóng bay đi, nhưng bọn họ cũng vô cùng thống hận Vạn Thiên Thánh, Liễu Văn Ngạn, Hạ Tiểu Nhị, đây đều là kẻ phải giết!

Đa thần văn!

Đều là người một mạch này!

Hạ Hầu gia, Hạ Long Võ, Liễu Văn Ngạn, Vạn Thiên Thánh, Tô Vũ!

Một mạch này chẳng có mấy người.

Cũng không có vị vô địch nào.

Nhưng hiện tại, một mạch này lại làm hỏng hết việc lớn của bọn họ, làm hỏng hết kế hoạch của vạn giới!

Một mạch này đáng bị tận diệt!

Thời gian trường hà của Vạn Thiên Thánh bị vài vị vô địch đánh tan, cắt đứt, thân thể Vạn Thiên Thánh bắt đầu rạn nứt, ông không tu quá khứ, không tu tương lai, thân thể này mà bị diệt thì ông cũng sẽ chết.

Vạn Thiên Thánh bình tĩnh, cũng rất thản nhiên.

Ông dặn Tô Vũ đừng ngớ ngẩn, đừng bại lộ át chủ bài bảo mệnh của mình, nhưng ông lại bại lộ thời gian trường hà, thời gian trường hà của ông vô cùng cường đại, xuyên thấu chư thiên.

Liễu Văn Ngạn cũng tới, dâng hiến thần văn cuối cùng trân quý nhất của sư phụ.

Từ nay về sau, Diệp Bá Thiên không còn bất cứ thứ gì lưu lại trên thế gian này, tất cả đều tan thành mây khói.

Không còn Diệp Bá Thiên!

n oán, âm mưu quỷ kế từ 50 năm trước kéo dài đến bây giờ, tất cả đều đã kết thúc.

Tất cả bắt đầu từ Diệp Bá Thiên, đến giờ cuối cùng cũng tới lúc kết thúc.

Giờ khắc này, 2 vị cường giả đa thần văn hệ đưa ra đồ vật cuối cùng của chính mình, thời gian trường hà và thần văn.

Vốn là để đưa cho Hạ Long Võ.

Liễu Văn Ngạn bắt lấy biển ý chí Hạ Hầu gia, thở dài một tiếng, “Sao lại là tên mập nhà ngươi, không đáng…”

Ông cảm khái, thổn thức một tiếng.

Tên mập chết tiệt, không ngờ. . .

Vẫn còn cất giấu một chiêu!

Thời gian trường hà bị cắt đứt, đường lui đã đứt.

Vạn Thiên Thánh thản nhiên, mà bên ngoài lại có một người đang cuồng loạn mắng chửi.

“Ngươi gạt ta, ngươi gạt ta! Ngươi đã nói chúng ta sẽ cùng nhau đi hết thiên sơn vạn thủy… Ngươi gạt ta…”

Vạn Thiên Thánh nhìn về nơi xa, cười khổ, hơi thấy áy náy.

Gia hỏa Lam Thiên này càng thêm điên cuồng.

Vạn Thiên Thánh cùng Liễu Văn Ngạn tới đây cũng là chịu chết mà thôi, cứu được Hạ Hầu gia, nhưng chỉ có thể trì hoãn một lát, tặng thêm hai cái mạng mà thôi.

Nếu Tô Vũ làm như vậy, Vạn Thiên Thánh sẽ mắng hắn.

Đồ ngốc!

Nhưng con người là thế, ta có thể giáo huấn ngươi, có thể nói cho ngươi nghe, ngươi phải nghe lời ta, nhưng… Ta sẽ không làm như vậy.

Thực mâu thuẫn!

Vạn Thiên Thánh từng giáo dục rất nhiều người, ông nói đại chiến trên chiến trường Chư Thiên kiêng kị nhất loại tình huống tương tự, khi bằng hữu hay thân nhân của ngươi chết trận, bị bao vây, ngươi phải lập tức rút lui, lập tức trốn thoát!

Tạm gác lại mọi tâm tình, đợi ngày báo thù rửa hận!

Đừng khóc la, đi lên chịu chết như thằng ngốc, đó là kẻ thiểu năng trí tuệ!

Ông từng mắng rất nhiều người, mắng bọn họ là ngu ngốc!

Nếu biết là phải chết, xông lên sẽ chết, vậy ngươi còn đi chịu chết làm gì?

Không phải chỉ là bằng hữu chết thôi sao?

Không phải chỉ là thân nhân chết thôi sao?

Báo thù đi!

Ông dạy học viên cả đời, kết quả, chính mình lại không làm được.

Tới làm gì?

Chịu chết ư?

Không phải chỉ là một đồ đệ thôi sao?

Hạ Long Võ đã thoát, hiện tại cứu được Hạ Tiểu Nhị, người này còn không tính là đồ đệ của ông, sao lại vẫn ra tay?

Kệ y đi!

Nhưng… ông vẫn ra tay.

Đa thần văn hệ trọng tình, đây là khuyết điểm chí mạng.

Ông biết, nhưng ông không thay đổi được, cho nên ông mới nói với Tô Vũ, nói với hy vọng của đa thần văn rằng ngươi đừng làm như vậy, chúng ta đã sai cả đời, ngươi đừng đi vào vết xe đổ, bởi vì mọi người biết nhược điểm của ngươi thì sẽ nhằm vào điểm này để đối phó ngươi.

Có điều ông lại tới đây.

Vạn Thiên Thánh mỉm cười nhìn thoáng qua Liễu Văn Ngạn, Liễu Văn Ngạn cũng thực thản nhiên, không còn thần văn của Diệp Bá Thiên, ông chỉ là Nhật Nguyệt tam trọng mà thôi, giờ phút này, ông bị uy áp của vô địch trán áp khiến huyết nhục vỡ vụn, nhưng trong tay vẫn siết chặt quả cầu biển ý chí của Hạ Hầu gia.

50 năm ngủ đông không đổi được cái gì, hình như chết cũng không đáng, nhưng không sao cả.

Ông nhìn thấy Tô Vũ phía dưới.

Tô Vũ cũng đang nhìn bọn họ, Tô Vũ nhìn thấy Hạ Hầu gia xuất hiện, thân thể Hạ Hầu gia vỡ nát, biển ý chí sắp bị phá hủy, hắn đều thấy được.

Hắn kinh ngạc, hắn nhìn thấy Vạn Thiên Thánh, nhìn thấy Liễu Văn Ngạn.

Tô Vũ bật cười!

Vừa cười vừa ứa lệ.

Hắn khóc thật, rất lâu rồi hắn chưa từng rơi nước mắt, không phải vì Hạ Hầu gia, mà là vì hai kẻ ngu ngốc này.

Những điều các ngài dạy ta đều không dùng được.

Các ngài nói là đừng lao đầu chịu chết, đừng làm châu chấu đá xe, đừng liều mạng, cha bị giết thì cũng phải chạy, chẳng lẽ Hạ Tiểu Nhị là tổ tông của các ngài sao?

Nếu không phải, các ngài ra tay làm gì?

Giờ khắc này, một tòa cổ thành buông xuống giữa bọn họ.

Tô Vũ không trông cậy tượng đá ra tay, tượng đá phải tuân thủ quy tắc, nhưng quy tắc… có thể lợi dụng.


Chương 1852: Lợi Dụng Quy Tắc Cổ Thành

Quy tắc… Có thể lợi dụng!

Tô vũ nổi giận gầm lên một tiếng, trong nháy mắt, hắn ra tay đánh chết một cư dân cổ thành Nhật Nguyệt hậu kỳ bị thay đổi lần trước!

Nhật Nguyệt Minh tộc, con trai của Minh Hà vương.

Cha ngươi đã chết rồi, ngươi còn sống làm gì?

Chờ ngươi trả thù ta ư?

Nhật Nguyệt hậu kỳ bị giết, nháy mắt, một người lao ra khỏi cổ thành, không, đó là một vị Tử Linh, Tinh Nguyệt quân chủ.

Nàng nhìn về phía Tô Vũ, ánh mắt rét lạnh.

Tô Vũ giết một cư dân Nhật Nguyệt hậu kỳ, dựa theo quy tắc, Tử Linh quân chủ phải hiện thân, giết Nhật Nguyệt tầm thường, có khả năng chỉ có Tử Linh chuẩn vô địch xuất hiện, giết cư dân cổ thành là Tử Linh Nhật Nguyệt hậu kỳ, người xuất hiện tất nhiên là nàng.

Nhưng gia hỏa này cảm thấy nàng sẽ giúp hắn ngăn cản đám vô địch đó sao?

Ngươi giết người, nếu ta muốn giết thì phải giết ngươi!

“Vào thành!”

Tô Vũ gầm lên!

Hắn biết ngày thường thì hai người này chắc chắn sẽ không vào thành, vào thành thì Tô Vũ liền hawk[ nguy hiểm.

Tượng đá rất để ý quy tắc!

Quy tắc chính là vô địch vào thành cũng không sao, không giết người là được.

Nếu giết ai đó, Tử Linh cảnh giới đối ứng sẽ xuất hiện mà thôi.

Tô Vũ có chút đặc thù, không dễ giết, nhưng không có nghĩa là không thể giết.

Nhưng hiện tại Tử Linh quân chủ xuất hiện, dựa theo quy tắc cổ thành, nàng phải giết Tô Vũ.

Vạn Thiên Thánh thở dài một tiếng, làm bậy!

Không vào thành, Tử Linh quân chủ muốn giết Tô Vũ… Hắn chống đỡ được sao?

Vào thành, đám vô địch này chắc chắn sẽ xông theo.

Tượng đá sẽ không phá vỡ quy tắc.

Vạn Thiên Thánh chua xót, đồ ngốc, đa thần văn hệ đều là loại người ngu ngốc, sớm muộn gì cũng bị tiêu diệt, không diệt mới là lạ!

Một đám người đều là kẻ ngốc!

Nhưng thế giới này luôn có một đám ngu ngốc như vậy, không phải sao?

Nếu không… vì sao mình lại lưu luyến?

Đa thần văn… sẽ hủy diệt!

Phe phái như vậy sao không bị diệt cho được, giết một người, một đám người đến chịu chết, dạy dỗ như không.

Vạn Thiên Thánh cười khổ, Liễu Văn Ngạn cũng bất đắc dĩ.

Vạn Thiên Thánh kéo Liễu Văn Ngạn, chém một kiếm, cánh tay vỡ ra, lập tức rơi vào cổ thành.

Tử Linh quân chủ xuất hiện.

Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn mấy người, nhìn Tô Vũ, ngươi cho rằng ta sẽ không giết ngươi?

Là chính ngươi phá hỏng quy tắc!

Lúc trước Tô Vũ giết người, giết Tử Linh, nhưng hắn chưa chết, không phải là không thể giết mà là vì nàng cảm thấy đợi Tô Vũ tới Nhật Nguyệt mới thay đổi thành Tử Linh có lẽ sẽ tốt hơn.

Bất quá hiện tại nếu chính Tô Vũ muốn chết, vậy nàng sẽ thành toàn cho hắn.

Dù sao hiện tại thực lực gia hỏa này cũng đã tới cấp bậc có thể chiến Nhật Nguyệt.

Thừa cơ hội này cho hắn chết luôn.

Tránh đêm dài lắm mộng, xảy ra thêm phiền toái!

Gần đây nàng bị Tô Vũ hút tử khí cũng thấy rất phiền lòng, một ký sinh trùng hút từ sáng đến đêm, vậy nàng còn làm việc khác thế nào được nữa, Tử Linh giới cũng có phiền toái.

Giờ khắc này, Tinh Nguyệt ra tay.

Trong hư không, đám vô địch đều bật cười.

Hạ Long Võ chạy thoát, bọn họ rất phẫn nộ, nhưng… Mua một tặng ba!

Tô Vũ, Vạn Thiên Thánh, Liễu Văn Ngạn, nhân tiện còn có Hạ Tiểu Nhị… một mạch này buồn cười tới chết mất.

Nói thật, giết Hạ Long Võ hay Vạn Thiên Thánh thì có gì khác nhau sao?

Tuy Hạ Long Võ lợi hại, nhưng y chưa từng giết vô địch.

Vạn Thiên Thánh lại đã giết hai tôn!

Tô Vũ còn là chủ nhân cổ thành!

Liễu Văn Ngạn là truyền nhân của Diệp Bá Thiên, sở hữu thần văn của Diệp Bá Thiên.

Những người này cộng lại còn quan trọng hơn cả Hạ Long Võ, hiện tại không cần tốn nhiều sức đã khiến bọn họ chết hết, chủ nhân cổ thành Tô Vũ còn tự tìm đường chết, dẫn Tử Linh vô địch ra.

Đám vô địch này không vào thành.

Tinh Nguyệt nhìn bọn họ, đánh một chưởng về phía bọn họ, về phía mấy tên tàn phế này.

Giờ khắc này, đám thành chủ bên ngoài đồng loạt lắc đầu, co đầu rút cổ trở về cổ thành, Tô Vũ… một mạch đa thần văn này… Đều là tên ngốc.

Lúc này không cố gắng sống sót, mà lại xếp hàng đi chịu chết.

Vạn Thiên Thánh và Liễu Văn Ngạn bất đắc dĩ nhìn về phía Tô Vũ, ngươi bảo chúng ta tiến vào là muốn chúng ta cùng chết hả? Mọi người cùng nắm tay nhau lên đường cho vui sao?

Đương nhiên không phải!

Tinh Nguyệt là quân chủ, đánh không lại.

Nhưng ta biết quy tắc.

Ta hiểu quy tắc!

“Vào nhà…”

Tinh Nguyệt sẽ phá phòng, Tô Vũ biết điều này, mà không sao, giờ khắc này, hắn nghịch chuyển nguyên khiếu, nghịch chuyển Dương khiếu, nháy mắt hóa giải vô số tử khí, rồi lại nghịch chuyển thành Tử Linh, rồi lại cắn nuốt vô số tử khí!

Tử khí đều là của Tinh Nguyệt!

Tinh Nguyệt là người thay đổi Tô Vũ, nàng duy trì tử khí truyền cho Tô Vũ, nhưng sự áp chế lại là song hướng.

Tô Vũ nghịch chuyển rồi hóa giải, trong nháy mắt, một chưởng tràn đầy tử khí của nàng đang đánh đến đột nhiên trở nên yếu hẳn đi, Tô Vũ gầm lên, nghịch chuyển, nghịch chuyển, tiếp tục nghịch chuyển cho ta!

Hóa giải, hóa giải, tiếp tục hóa giải đi!

Đến khi chưởng của Tinh Nguyệt tới gần… Vạn Thiên Thánh đón đỡ, vậy mà lập tức đánh nát.

Giờ khắc này, thiên địa an tĩnh.

Tô Vũ nhìn Tinh Nguyệt, Tinh Nguyệt cũng nhìn hắn.

Khi một gia hỏa thực lực Nhật Nguyệt bát trọng nghịch chuyển 7 – 8 lần, cắn nuốt tử khí của ngươi 7 – 8 lần trong thời gian ngắn, hơn nữa mấy ngày trước ngươi còn bị hắn hút tới điên cuồng… Ngươi xác định, ngươi vẫn có thể đánh chết cường giả như Vạn Thiên Thánh sao?

Dù ông ta đã bị thương nặng thì ngươi cũng không thể.

Tinh Nguyệt có cảm giác như chết máy!

Nàng phát hiện một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng!

Tô Vũ… tốc độ nghịch chuyển tử khí của hắn còn nhanh hơn nàng tưởng tượng rất nhiều.

Quá nhanh!

Nếu Tô Vũ không chết, một khi nàng chinh chiến ở Tử Linh giới, bị gia hỏa này nghịch chuyển mấy chục lần, gặp phải cường địch, Tô Vũ không chết, nhưng nàng chết chắc.

Ánh mắt Tinh Nguyệt lộ sát khí!

Tô Vũ phải chết.

Hắn phải chết ngay lập tức!

Hắn sẽ trở thành mối uy hiếp lớn của nàng!

Mà giờ phút này, cổ thành đã bị phong bế.

Đám vô địch sửng sốt nhìn phía dưới, nhìn Tô Vũ, nhìn Vạn Thiên Thánh chọc thủng một chưởng tử khí của Tinh Nguyệt, Tử Linh vô địch yếu như vậy ư?

Không ai dám tin tưởng!

Sao có thể?!

Tử Linh vô địch tuyệt đối không yếu, một chưởng đánh trúng, Vạn Thiên Thánh đã trọng thương không chết cũng tàn.

Hiện tại, sát chiêu của nàng lại không có lực lượng gì.

Bị Vạn Thiên Thánh nhẹ nhàng đón đỡ.

Vạn Thiên Thánh cũng ngây ngẩn cả người, tình huống thế nào?

Thông đạo tử khí tồn tại trong hư vô, không phải tồn tại chân thật, bọn họ không nhìn thấy, chỉ thấy Tô Vũ không ngừng rống lên, một hồi biến thành người sống, một hồi biến thành người chết, cứ thế làm không ngừng.

Tô Vũ vui mừng, hữu dụng thật này.

Đúng, đây là quy tắc!

Tinh Nguyệt thay đổi ta, mà ta cũng đang hạn chế nàng.

“Vào phòng!”

Tô Vũ gầm lên, không ngừng nghịch chuyển, điên cuồng nghịch chuyển, nếu chỉ có một mình thì dù hắn có nghịch chuyển nhiều hơn nữa, Tinh Nguyệt vẫn có thể xử lý hắn.

Nhưng hắn không chỉ có một mình!

Hắn còn có Vạn Thiên Thánh bán tàn phế bên cạnh.

Nếu Vạn Thiên Thánh ở trạng thái toàn thịnh thì ông cũng không sợ Tinh Nguyệt, bất quá bây giờ ông đã bị thương nặng, nhưng đối phó với Tinh Nguyệt bị Tô Vũ điên cuồng tiêu hao tử khí thì ông vẫn đủ sức ngăn cản.

Tô Vũ cười lớn!

Quả nhiên là có thể.

Tử khí không ngừng bị tiêu hao, nghịch chuyển, hấp thu, tiêu hao, hóa giải…

Ánh mắt Tinh Nguyệt càng ngày càng rét lạnh.

Nàng cảm nhận được thực lực của mình đang giảm sút.

Đáng chết!

Tên chết tiệt này!

Nàng thực phẫn nộ!


Chương 1853: Ta Muốn Vạn Tộc Chôn Cùng Ngươi!

Hậu điện phủ thành chủ.

Tượng đá sửng sốt, còn có thể chơi như vậy sao?

Đây là muốn chơi chết Tinh Nguyệt ư?

Ban nãy kỳ thật y cũng đang rối rắm, Tinh Nguyệt muốn đánh chết bọn họ, đây là quy tắc, quy tắc từ thượng cổ, mà y thì không nên phá quy tắc.

Y do dự!

Có điều không ngờ Tô Vũ lại vận dụng tử khí đến tình trạng này, còn phối hợp với Vạn Thiên Thánh, cả hai tạo ra thế cục bất lợi cho Tinh Nguyệt, Tinh Hồng cũng ngây người, Tinh Nguyệt mà bị đùa chết… Sẽ không sao chứ?

Sẽ không khiến cổ thành rung chuyển đúng không?

Nhưng mà đây cũng là quy tắc.

Y phải tuân thủ quy tắc, trấn thủ đều cần tuân thủ quy tắc, hiện tại y nên làm sao bây giờ?

Mặc kệ à?

Cổ thành phong tỏa, lần này không phải Tô Vũ cố ý, Tinh Nguyệt ra ngoài nên thánh thành tự động phong tỏa, đây cũng là quy tắc.

Bên ngoài, một đám vô địch trợn tròn mắt, một đám nhíu mày như hổ rình mồi.

Quy tắc!

Cổ thành không thể phá, nếu không chính là phá hỏng quy tắc cổ thành.

Lúc trước nếu Tô Vũ ra khỏi thành, nếu hắn ra tay, bọn họ giết Tô Vũ là chuyện đương nhiên.

Nhưng hiện tại làm sao bây giờ?

Tinh Hồng cũng nhìn về phía Tô Vũ, sau một lúc lâu, cuối cùng y cũng suy nghĩ cẩn thận ý tứ của hắn.

Đúng, hắn tuân theo quy tắc, hiện tại hắn đối phó với Tinh Nguyệt cũng là điều phù hợp quy tắc, một khi đám người này phá thành, Tinh Hồng có thể không ra tay, nhưng sẽ xuất hiện Tử Linh vô địch đối phó bọn họ.

Đương nhiên khi đó Tinh Hồng cũng có thể ra tay, điều này cũng phù hợp quy tắc.

Tượng đá sẽ không chủ động giúp đỡ Tô Vũ, sẽ không đánh vỡ điểm mấu chốt này.

Nhưng nếu vô địch công thành, vậy thì không cần để ý nữa.

Khi đó, y giúp Tô Vũ hay không cũng không còn quan trọng, bởi vì sẽ xuất hiện số lượng Tử Linh vô địch tương đương để đối phó đám vô địch kia.

Các thành chủ khác lộ vẻ chấn động nhìn bên này.

Một vị Tử Linh quân chủ sắp bị Tô Vũ chơi tàn rồi.

Bọn họ không hiểu đạo lý trong đó.

Bọn họ chỉ thấy Tử Linh quân chủ căm tức nhìn Tô Vũ, trong mắt bùng nổ tử khí, nhưng lại bị Vạn Thiên Thánh ra tay cản trở.

Mà Vạn Thiên Thánh cũng kinh ngạc nhìn Tô Vũ.

Má nó.

Chuyện gì đây?

Tử Linh quân chủ yếu như vậy sao?

Không, ông đã hiểu rồi.

Đối phương đang bị Tô Vũ hút!

Gia hỏa này đang điên cuồng hấp thu tử khí của Tinh Nguyệt.

Lúc bấy giờ Tô Vũ không còn quan tâm bất cứ thứ gì khác, ta hút, ta điên cuồng hút!

Ta nghịch chuyển, nghịch chuyển, tiếp tục nghịch chuyển!

Ta phải áp chế Tinh Nguyệt!

Ta cho ngươi đánh ta đấy, 3 ngày sau, nếu ngươi chưa đánh chết ta, ngươi sẽ phải rời đi, không cần 3 ngày, có lẽ… Hôm nay ta có thể đánh chết ngươi trước, mà tiền đề là sau khi đánh chết Tinh Nguyệt sẽ không có Tử Linh cường đại hơn xuất hiện.

Thôi, không thể đánh chết Tinh Nguyệt.

Đánh chết nàng, nếu xuất hiện Tử Linh quân chủ khác thì phiền toái, mình không thành lập thông đạo liên hệ với Tử Linh quân chủ khác.

Hắn vội hô: “Phủ trưởng, đừng giết nàng, ngăn cản là được rồi!”

Tinh Nguyệt: “…”

Vạn Thiên Thánh: “…”

Ngươi nghiêm túc à?

Một vị Tử Linh quân chủ xuất hiện muốn giết mấy tên bán tàn phế, vậy mà Tô Vũ kêu gào đừng đánh chết Tinh Nguyệt, bằng không sẽ phiền toái.

Cục diện trở nên quỷ dị.

Đám vô địch bên ngoài lập tức bối rối.

Làm sao bây giờ?

Mạnh mẽ phá thành ư?

Nếu là lúc trước, mọi người sẽ làm, đứng ngoài thành phá thành, Tử Linh không ra được, gia hỏa trong thành chờ chết đi!

Nhưng từ khi Tinh Hồng ra ngoài, một quyền đánh bạo tam thế thân vô số vô địch, hiện tại đám vô địch này đã biết kiêng kị, nếu phá thành rồi dẫn tên kia ra, hơn mười tượng đá vô địch thượng cổ khác cũng bị dẫn ra thì phải làm sao?

Mười mấy vô địch ở đây không đủ cho đối phương giết.

Một phần đã đuổi theo giết Hạ Long Võ.

Trong lúc bọn họ đang chần chờ, nơi xa, tiếng hô giận dữ gầm lên, tiếng hô phẫn nộ vang vọng vạn giới.

“Nhị thúc, ta sẽ cho vạn tộc chôn cùng ngươi!”

Ráng màu chiếu rọi chiến trường Chư Thiên!

Nếu chỉ xét ráng màu, mấy người Chu Phá Thiên, Tần Trấn cũng có, nhưng ráng màu chỉ chiếu rọi mấy ngàn dặm, đây là thiên địa dị tượng, chứng tỏ thành công chứng đạo vô địch.

Nhưng giờ khắc này, khi Hạ Long Võ chứng đạo thành công.

Ráng màu chiếu rọi mấy ngàn dặm, thậm chí chiếu xa vạn dặm, không những thế, trong hư không, từng đám mây buông xuống, vô số Thiên Nguyên khí giúp Hạ Long Võ đúc thân, vô số Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch giúp y cường hóa khiếu huyệt.

Không chỉ vậy, giờ khắc này, từng đóa huyết vân buông xuống, ầm một tiếng, huyết vân bao trùm mấy ngàn dặm, Ma giới lại chấn động.

Một Ma vương bị y chém giết!

Hạ Long Võ điên rồi, y vô cùng điên cuồng, cầm đao kéo thời gian trường hà qua chém đứt thời gian trường hà của đối phương, ở trong thời gian trường hà đánh tam thế thân của đối phương, Ngưu Bách Đạo há hốc mồm đứng nhìn.

Điên rồi!

Kẻ điên Hạ gia mà điên cuồng thì đúng là không phải người.

Y không muốn sống nữa!

Thời gian trường hà mà dám xông vào ẩu đả, một khi đánh vỡ thời gian trường hà thì rất dễ bị lạc trong đó, ảnh hưởng đến quá khứ tương lai, chơi chết chính mình.

Giờ phút này, Hạ Long Võ mặc kệ tất cả!

Y điên cuồng, y hối hận!

Y không ngờ nhị thúc lại làm như vậy, y nghĩ lần này mình sẽ phải chết, có thể kéo dài một chút cũng tốt, giúp người khác, giúp lão sư hoàn thành tâm nguyện, tóm lại, y muốn làm chuyện gì đó.

Nếu y biết nhị thúc sẽ làm như vậy, y nhất định sẽ không đáp ứng!

Cũng sẽ không trì hoãn đến khi nhị thúc tới chiến trường Chư Thiên!

Hạ Long Võ gào rống, giờ phút này, thời gian trường hà của y đang lan tràn, càng ngày càng rộng lớn, y lao về phía đám vô địch đang bay tới, y hét lên, y đã chứng đạo thành công!

Nhưng y không vui, không có chút hưng phấn nào.

Y muốn giết chết đám người kia!

Dù không giết được hết thì y cũng muốn giết thêm một vài tên để tế điện nhị thúc.

Y như thiêu thân lao đầu vào lửa, lao thẳng về phía đám vô địch đó.

Dù đối diện đang có rất nhiều người.

Lúc bấy giờ, đám vô địch vừa bay tới cũng phải kinh sợ.

Kẻ cuồng sát này đã chứng đạo thành công!

Hơn nữa, còn có vẻ liều mạng như thể không chết không ngừng.

Phía sau, Ngưu Bách Đạo cũng líu lưỡi, hay là ta nhân tiện… Chứng đạo nhỉ?

Vận khí của Ngưu Bách Đạo ta cũng thay đổi rồi!

Hôm nay ta chứng đạo, vậy mà không có ai ngăn cản, không, có một tên vô địch, kết quả gã đã bị Hạ Long Võ phát cuồng đánh chết thay ta.

Ông nhìn Hạ Long Võ như thiêu thân lao đầu vào lửa, ông vừa hợp đạo, vừa hét: “Đừng đi, ngươi đi như vậy không phải là uổng công Hạ Tiểu Nhị hi sinh sao?”

Dứt lời, ông sửng sốt một chút, cẩn thận quan sát tình cảnh xa xa rồi kinh hỉ hét lên: “Quay lại, dị tượng Hạ Tiểu Nhị ngã xuống không xuất hiện…”

Hạ Long Võ đang đỏ mắt, mắt long lanh ánh nước, y muốn đi ẩu đả vô địch, lúc này nghe vậy chợt nhìn về phương xa.

Chuẩn vô địch ngã xuống cũng có dị tượng.

Tàn dương rơi vỡ.

Không có sao?

Không ngã xuống ư?

Lẽ nào nhị thúc chưa chết?

Hạ Long Võ sửng sốt một chút, rồi biến sắc, lập tức quay đầu bỏ chạy, phía trước, mười mấy vị vô địch vừa bị khí thế của y trấn trụ, lúc này… Một đám hoàn hồn, đồng loạt đuổi theo Hạ Long Võ!

Giết y!

Gia hỏa này mới vừa chứng đạo liền đánh chết một vô địch, đây là sát thần, nếu y không chết, có lẽ sẽ là Đại Hạ vương, Đại Tần vương tiếp theo!

Ngưu Bách Đạo hét xong, vừa nhẹ nhàng thở ra rồi lại đột nhiên biến sắc.

Má nó.

Mười mấy vị vô địch đang bay về phía này.

Vận may của ta kém thế à?

Ông thầm mắng một tiếng, cũng quay đầu bỏ chạy, đáng chết, Hạ Long Võ, đừng chạy về phía ta.

May mà Hạ Long Võ không chạy về hướng ông, y thấy ông đang chứng đạo, lập tức xoay chuyển phương hướng trốn chạy, nhưng trong đám vô địch đuổi giết phía sau vẫn có một người tách ra chạy về bên này.

Ngưu Bách Đạo cuồng mắng!

Biết ngay mà, ta biết mình chẳng may mắn chút nào, quả nhiên, đã xui thì kiểu gì cũng không thoát.

Cũng may khi Hạ Long Võ chứng đạo, ông đứng ở bên cạnh, khi trời giáng dị tượng, vô số bảo vật Thiên Nguyên khí rớt xuống, ông tiện thể hấp thu ké không ít, Hạ Long Võ chỉ lo giết người, không hấp thu bao nhiêu, thành ra ông mới là người hưởng lợi.

Ông ác chiến hồi lâu ở Nhân cảnh, lại tự mình mài giũa một thời gian, 400 năm lắng đọng, hôm nay là ngày gặt hái thành quả.

Trên người Ngưu Bách Đạo cũng toát ra ráng màu, đây là dấu hiệu bắt đầu chứng đạo.

Ông sắp chính thức chứng đạo, hợp nhất tam thân!

Hiện giờ ông cũng đang nghi hoặc, Hạ Tiểu Nhị không chết sao?

Chẳng lẽ y bị vạn tộc bắt được, dùng mạng y để uy hiếp Hạ gia?

Khoảng cách quá xa, dù là vô địch thì cũng không thể nhìn rõ, cũng không có thời gian đi xem.


Chương 1854: Tử Linh Quân Chủ… Phế Vật!

Ngưu Bách Đạo và Hạ Long Võ một trái một phải trốn chạy.

Bên phía cổ thành, mọi người đều nhìn thấy dị tượng chứng đạo kia, thấy huyết vân hội tụ, cảm nhận được vô địch ngã xuống.

Hạ Long Võ đã đánh chết một tôn vô địch.

Tên vô địch xui xẻo kia vừa vặn đứng cạnh Hạ Long Võ phát cuồng.

Tô Vũ cũng nhìn thấy, nhưng hắn không có thời gian xem thêm, hiện tại hắn đang không ngừng nghịch chuyển, cắn nuốt tử khí, mà Tinh Nguyệt đã tức muốn phát cuồng!

Không!

Nàng đường đường là Tử Linh quân chủ, đối phó một đám tàn binh bại tướng mà lại bị hạn chế sao?

Kẻ điên Tô Vũ này rốt cuộc muốn cắn nuốt bao nhiêu tử khí của nàng?

“Đáng chết!”

Tinh Nguyệt tức giận mắng!

Lại đánh ra một chưởng, Vạn Thiên Thánh cũng đánh ra một quyền, đánh vỡ một chưởng kia… Vạn Thiên Thánh cũng cảm thấy kì lạ, ta… Ta không dùng sức, chẳng lẽ Tô Vũ thật sự hút cạn Tử Linh quân chủ này rồi?

Bên ngoài, đám vô địch càng thêm nóng nảy.

Má nó!

Tử Linh quân chủ này là hàng lởm à?

Nhiều nhất chỉ có thực lực chuẩn vô địch!

Dù có mạnh hơn chuẩn vô địch một chút thì cũng chỉ hữu hạn, mà Vạn Thiên Thánh bán tàn không hề yếu hơn chuẩn vô địch.

Đám vô địch nhanh chóng hội tụ, toàn bộ tụ tập ở phía đối diện cổ thành, có người truyền âm: “Phá thành không? Đáng chết, Hạ Long Võ đã chứng đạo thành công! Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn bọn người kia tránh được một kiếp?”

Bọn họ rất phẫn nộ!

Bọn họ cho rằng Tô Vũ chết chắc rồi.

Tô Vũ đánh chết cư dân Nhật Nguyệt cao trọng, dẫn Tinh Nguyệt ra vốn có mục đích mượn sức Tinh Nguyệt đối phó đám vô địch này, khiến các vô địch kiêng kị, không dám vào thành.

Bằng không nếu chỉ có Tử Linh Nhật Nguyệt xuất hiện, chắc chắn khi thấy 2 người Vạn Thiên Thánh vào thành, đám người kia cũng sẽ theo vào trước khi phong thành.

Kết quả Tinh Nguyệt xuất hiện, đám vô địch này đều cảm thấy bọn họ chết chắc rồi, vậy nên mới có chút cố kỵ, không vào thành trước khi cánh cửa bị đóng.

Hiện tại muốn đi vào thì chỉ có thể phá thành.

“Phá thành ư?”

Một đám vô địch do dự.

Cảnh tượng Tinh Hồng ra khỏi thành như chỉ vừa diễn ra trước mắt.

Lạp Đức chết thảm, Minh Hà vương cũng vậy, hai kẻ này đều bởi vì Tinh Hồng mới chết, bởi vì tam thế thân đều bị đánh bạo, dẫn tới thực lực suy yếu, cuối cùng chết trên tay Chu Thiên Đạo.

Ai muốn tam thế thân của mình bị đánh bạo chứ?

Nhưng hiện tại, đám Tô Vũ ở trong thành không có dấu hiệu gì là sẽ chết, làm sao bây giờ?

Bọn họ vô cùng phẫn nộ!

Bên ngoài có gần 20 vị vô địch, chẳng lẽ chỉ có thể đứng nhìn mấy người kia đùa bỡn một vị Tử Linh quân chủ yếu ớt?

Có vô địch phẫn nộ, nổi giận mắng: “Phế vật! Tử Linh quân chủ đều phế vật như vậy sao?”

Gã thật sự tức giận!

Đối phó mấy gia hỏa bán tàn, tại sao một chưởng tử khí của ngươi lại như làm từ nước, vừa chạm đã vỡ như vậy?

Nghe thế, hai mắt Tinh Nguyệt tràn đầy lửa giận.

Phế vật?

Ta là phế vật ư?

Ta bị một tên chết tiệt hấp thu vô số tử khí, trong tình cảnh như thế mà ta vẫn có thể áp chế những người này, ta mà là phế vật ư?

Nàng phẫn nộ! Cực kỳ phẫn nộ!

Còn phẫn nộ hơn đám vô địch kia, một phương diện là vì Tô Vũ, một phương diện khác là vì đám sinh linh vô dụng ấy, có tận mấy chục người mà để mấy tên này chạy thoát, không ngăn lại, hiện tại còn dám mắng nàng là phế vật?

Nàng là Tử Linh quân chủ!

Nàng không muốn giết Tô Vũ thì có thể trực tiếp từ bỏ, đám chết tiệt các ngươi có tin ta không làm nữa hay không?

Tinh Nguyệt bực bội!

Bên ngoài, đám vô địch cũng bực bội vô cùng, rốt cuộc có phá thành hay không?

Có người truyền âm: “Phá thành đi, chỉ đứng ngoài thành thôi.

Chúng ta có nhiều người như vậy, một người đánh một kích toàn lực, đánh xong liền đi, lần trước mọi người không dự đoán được nên mới để tượng đá chiếm thế thượng phong, nhưng lần này chúng ta sẽ đề phòng tượng đá, không giống lần trước…”

Lúc này chúng ta đã có chuẩn bị, mỗi người một kích, đánh cho 7 – 8 vị Tử Linh quân chủ xuất hiện giết chết đám Tô Vũ.

Khi ấy, các ngươi không chết mới là lạ!

Bọn họ không tin tất cả Tử Linh quân chủ đều là kẻ phế vật như đầu Tử Linh trong kia.

Nhưng… Có người chần chờ.

Tinh Hồng ra ngoài, mọi người đều chạy, nếu đối phương muốn ngăn cản, vậy không phải ai xui xẻo thì xong đời à?

Còn phương án vây công Tinh Hồng, vớ vẩn, người ta đâu chỉ có một mình.

Tại đây đang có 16 tượng đá!

Có vô địch muốn phát cuồng, chẳng lẽ chỉ đành đứng nhìn như vậy sao?

Đối phó mấy kẻ tàn phế không phải vô địch mà lại nghẹn khuất như thế sao?

Có cường giả giận dữ hét: “Xin Hoàng giả các tộc ra mặt đánh chết Hạ Long Võ! Đánh chết đám người Tô Vũ!”

Bán Hoàng đâu?

Không vị nào xuất hiện, chỉ dựa vào chúng ta thôi ư?

Mọi người ở đây đều kiêng kị tượng đá.

Có lẽ Bán Hoàng không cần kiêng kị đúng không?

Giờ phút này, Tinh Hồng đang nói chuyện phiếm với các tượng đá.

“Tinh Hồng, bọn họ công thành thì ngươi có ra tay không?”

“Đúng vậy, Tinh Hồng, ngươi mà ra tay, tuy chúng ta đều ở đây nhưng lại không ra được, thành chủ cũng không ngăn cản được.

Tinh Hồng, tiểu thành chủ nhà ngươi không tồi, Tử Linh quân chủ cũng không khắc chế được hắn, cho chúng ta mượn dùng một chút được không?”

“Tốc độ hấp thu tử khí thế này thì bảo hắn hút tử khí vài thành có lẽ cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ?”

“Mượn dùng chút đi, dùng xong chúng ta sẽ trả lại ngươi!”

“…”

“Yên lặng đi!” Thiên Diệt nạt ngang: “Tô Vũ đã nói rồi, hắn sẽ đến Thiên Diệt thành làm thành chủ, tính ra thì hắn là nửa đồ đệ của ta, ta đã truyền thừa công pháp cho hắn…”

Thiên Diệt ghen tức!

Má nó, cuối cùng ta cũng biết vì sao Tinh Hồng có thể tùy ý đi chơi rồi, Tô Vũ này không phải người bình thường.

Tốc độ hấp thu tử khí của hắn nhanh gấp trăm lần Nhật Nguyệt cửu trọng tầm thường!

Thiên Hà đúng là tên vô dụng!

Đánh nửa ngày chẳng được cái gì hết, nhìn người ta xem, nhẹ nhàng làm Tử Linh quân chủ tức chết mà không làm được gì kia kìa.

Trong thành, Tô Vũ không nghe được, cũng không nhìn thấy cuộc đối thoại này.

Hắn chỉ biết một chữ: “Hút!”

Hút chết Tinh Nguyệt!

Tinh Nguyệt bị hút, tử khí không ngừng dao động, nàng đánh Vạn Thiên Thánh một trận lại bị ông dễ dàng hóa giải, nàng căm tức nhìn Tô Vũ, phẫn nộ hừ lạnh rồi biến mất khỏi cổ thành.

Đúng là làm trò cười!

Không thể để người ta tiếp tục chế giễu!

Một Tử Linh quân chủ như nàng mà thực lực lại bị bào mòn hao tổn bởi chính tên hoạt tử nhân mà mình thay đổi, nếu truyền ra ngoài thì nàng sẽ mất hết mặt mũi ở Tử Linh giới!

Cổ thành an tĩnh.

Tô Vũ vẫn đang điên cuồng hút.

Hắn không biết Tinh Nguyệt đã đi rồi, hắn cũng không có thời gian để ý.

Hắn tiếp tục hút!

Vạn Thiên Thánh và Liễu Văn Ngạn nhìn nhau, lại nhìn Tô Vũ, rồi nhìn đám vô địch trên không trung.

Bọn họ… có đánh vào không?

Vốn là tử cục!

Vậy mà lại bị Tô Vũ phá giải.

Hắn không để tượng đá ra tay, chỉ gọi ra một tôn Tử Linh quân chủ rồi hút đến mức khiến người ta chạy trốn, rốt cuộc là sao đây?

Đây là cổ thành nguy hiểm vô cùng sao?

Đó là Tử Linh quân chủ khiến người người biến sắc sao?


Chương 1855: Ma Hoàng Xuất Hiện

Hạ Long Võ chứng đạo thành công, cục diện lần này có thể nói là vạn tộc đã thua nặng!

Mà trên thực tế, trừ Ma tộc mất nhiều người, nhưng tổn thất cuối cùng cũng không đáng bao nhiêu, ít nhất đã moi ra Nhân tộc ẩn núp trong Liệp Thiên các, bộ trưởng hai bộ đều đã bại lộ.

Đám người Ngưu Bách Đạo, Chu Thiên Đạo che giấu sâu như thế nhưng cũng đều đã bại lộ.

Ma tộc tổn thất lớn vì lần này Ma tộc mất đi 3 vị vô địch cảnh!

Trong 8 vị vô địch đã chết, Ma tộc chiếm 3 vị!

Mạt Hợp và Lạp Đức đã chết, vừa rồi vô địch bị Hạ Long Võ giết cũng là Ma tộc.

Thần tộc mất 2 người, Tiên tộc, Nhân tộc, Minh tộc, mỗi tộc một vị.

Tới giờ phút này, Hạ Long Võ đã chứng đạo thành công, mục tiêu lớn nhất đã thành công.

Vạn tộc muốn săn giết một vị vô địch không phải chỉ khó khăn bình thường, vả lại tuy Hạ Long Võ một mình đánh không lại bọn họ, nhưng chẳng lẽ y không thể chạy trốn sao?

Nếu hết cách thì tìm tiểu giới trốn vào cũng được.

Ở trong tiểu giới, Nhân tộc vẫn có thể phát huy toàn lực, vạn tộc thì không.

Mà lúc này vẫn còn một cơ hội để vạn tộc tìm lại tôn nghiêm.

Giết chết gia hỏa đa thần văn hệ!

Mấy kẻ chưa chứng đạo.

Vạn Thiên Thánh giết hai tôn vô địch, Liễu Văn Ngạn đã thăng cấp Nhật Nguyệt, Tô Vũ là chủ nhân cổ thành.

Giết được mấy người này thì xem như vạn tộc cũng không lỗ!

Dù là với Ma tộc, dùng ba vị vô địch đổi mạng ba người này cũng không thiệt.

Giờ khắc này, sau tiếng hô của đám vô địch, một tiếng than nhẹ vang lên, thời gian trường hà xỏ xuyên qua thiên địa, một đạo hư ảnh bước ra khỏi Ma giới, chỉ là hư ảnh, không phải là bản tôn.

Lúc bấy giờ, trên chiến trường Chư Thiên.

Một bóng người đạp không đi đến, gương mặt không biểu tình nhưng sâu trong đáy mắt lại lộ vẻ không tình nguyện rõ rệt, người này bất đắc dĩ nhanh chóng dung nhập vào thời gian trường hà.

Một lát sau, một người xuất hiện trước cổ thành.

“Bái kiến Ma Hoàng!”

Bóng người kia có gương mặt hư ảo, nhưng nhìn kỹ lại thì giống Ma Đa Na.

Mà trên thực tế, đây đúng là Ma Đa Na.

Nhưng giờ phút này, bản tôn Ma Hoàng không tới, mà là bám vào người Ma Đa Na, đi tới cổ thành, chiến trường Chư Thiên không có hạn chế, khí tức Ma Đa Na nhất thời mơ hồ đạt tới cảnh giới vô địch.

Ma Đa Na bình thản nhìn cổ thành, nhìn Tô Vũ, nhìn về phía Tinh Hồng.

Gã bình tĩnh nói: “Tinh Hồng cổ thánh, vạn tộc tranh đấu, loạn lạc vì đa thần văn, cổ thánh trấn áp Tử Linh, vốn là có công lao thiên cổ, mà đám người Tô Vũ lại đang làm loạn vạn giới, phải xử tử!”

Ma Hoàng buông xuống!

Tới lúc này, lão quyết định ra mặt, dù không phải bản tôn.

Trong cổ thành, Tinh Hồng bình tĩnh, chậm rãi cất tiếng: “Không liên quan đến ta, thánh thành chỉ có quy tắc!”

Quy tắc!

Ma Đa Na nhíu mày, “Quy tắc? Quy tắc thượng cổ? Trong quy tắc thượng cổ, thành chủ có thể tùy ý phong thành sao? Cổ thánh có thể tùy ý ra khỏi thành sao?”

Tinh Hồng không để ý tới gã.

Ma Hoàng đạm mạc nói: “Vạn tộc có không ít Vĩnh Hằng! Thánh thành xây dựng chỉ vì Tử Linh.

Tinh Hồng cổ thánh, sao phải vì mấy kẻ làm loạn vạn giới này mà khiến thánh thành liên lụy?”

Tinh Hồng vẫn im lặng.

Ma Hoàng lại nói tiếp: “Nếu ngươi cứ như vậy, thế thì hôm nay trăm vị Vĩnh Hằng cũng muốn thỉnh giáo chư vị cổ thánh một chút.”

Tinh Hồng vẫn không hé răng.

Mà lúc này, từ một cổ thành khác, Thiên Diệt lạnh lùng mở miệng: “Bán Hoàng Ma tộc, ngươi muốn khiêu khích thánh thành? Khiêu khích trấn thủ ư?”

“Khiêu khích các ngươi?”

Ma Hoàng khẽ cười, “Thiên Diệt cổ thánh nói quá rồi! Ma tộc không có ý này, nhưng Tinh Hồng cổ thánh đã phá vỡ quy tắc.

Thôi không sao, nếu thế thì chúng ta không vào thành là được.”

“Ma Hoàng!”

Có vô địch bất mãn.

Không vào thành?

Vậy ngài tới làm gì?

Tới xem náo nhiệt à?

Ngay sau đó, trong tay Ma Đa Na chợt xuất hiện một giọt máu, máu thiêu đốt, thời gian trường hà lập tức dao động, thông thiên triệt địa.

Trong nháy mắt, toàn bộ cổ thành tràn lan tử khí.

Một lát sau, bỗng nhiên, trong Tinh Hồng cổ thành truyền ra tiếng gầm giận dữ.

“Lớn mật!”

“Tô Vũ, khốn kiếp, còn không mau dừng lại!”

Là tiếng rống giận của Tinh Nguyệt!

Tô Vũ cảm thấy tử khí mình hấp thu nhanh chóng rút đi, Tinh Hồng lạnh lùng nói: “Thật to gan, dám lôi kéo Tử Linh quân chủ vượt rào!”

Giờ khắc này, mọi người đã hiểu.

Ma Hoàng đạm mạc nói: “Việc này không sai quy củ, không vi phạm quy tắc của cổ thánh đúng không? Nếu Tô Vũ đã giết cư dân cổ thành, Tử Linh quân chủ bản địa lại không thể giải quyết, vậy thì hãy để Tử Linh quân chủ khác tới giải quyết!”

Nghe vậy, kẻ không hiểu cũng đã hiểu.

Ma tộc vẫn luôn muốn tiếp dẫn một vị Tử Linh quân chủ trở về Ma giới.

Hiển nhiên, giờ phút này vị Tử Linh quân chủ Ma tộc kia đã đánh tới địa bàn của Tinh Nguyệt, đối phương đây là muốn mượn quy tắc để giết Tô Vũ.

Tô Vũ biến sắc!

Nhanh chóng dừng hấp thu tử khí, kỳ thật hắn lo lắng Tinh Nguyệt sẽ liên thủ với đối phương để xử lý mình hơn.

Nhưng nghe tiếng rống giận của Tinh Nguyệt thì có vẻ vị này không vừa lòng với việc Tử Linh xâm lấn địa bàn của nàng.

Bởi vì dựa theo quy tắc, giờ phút này chỉ cần một vị Tử Linh quân chủ xuất hiện là được, không cần 2 vị, nếu đối phương tới đây thì đồng nghĩa với việc lão có mục đích vượt rào xâm lấn.

Tinh Nguyệt phẫn nộ!

Nàng đã đủ mất mặt lắm rồi, kết quả Ma tộc còn lôi kéo một vị Tử Linh quân chủ vượt rào đến, làm nàng càng phẫn nộ vô biên.

Lúc này, một tiếng quát lớn vang khắp cổ thành: “Tinh Nguyệt, là do ngươi bất lực, không thể xử lý được kẻ sai phạm.

Tử Linh giới không thể chịu nhục, để bổn tọa giết người này thì có gì sai? Mau nhường đường, nếu không ta sẽ giết cả ngươi!”

Trong thông đạo Tử Linh, một Tử Linh quân chủ vô cùng cường đại xuất hiện.

Lão còn mạnh hơn cả Tinh Nguyệt!

Đó là Ma tộc thượng cổ đã khôi phục một chút ký ức!

Ma Hoàng vẫn luôn muốn tiếp dẫn lão trở về.

Giờ phút này, Ma Hoàng đang triệu hoán lão, lão hiểu mình đến đây là để làm gì.

Giết Tô Vũ, giết hết cường giả đa thần văn hệ!

Trong thành.

Mấy người Vạn Thiên Thánh đều biến sắc.

Một tôn Tử Linh quân chủ cường hãn vượt giới đến đây.

Tô Vũ có thể đối phó Tinh Nguyệt nhưng không đối phó được Tử Linh quân chủ khác, nếu gặp thì kết cục chỉ có một chữ: chết!

Ma Hoàng không lựa chọn xung đột với Tinh Hồng.

Mà là lợi dụng quy tắc, mang tai họa ngập đầu đến cho Tô Vũ và bọn họ.

Một Tử Linh quân chủ khác!

Tô Vũ ngươi còn có thể giải quyết sao?

“Viêm Ma, ngươi muốn xâm lấn địa bàn của bổn vương?”

Tinh Nguyệt gầm lên!

Tử Linh quân chủ khác không nên tới, điều này không phù hợp quy tắc, đây là xâm lấn, là khiêu khích.

“Phế vật, cút ngay!”

Ầm!

Tử khí tràn lan, Tinh Nguyệt đã bị Tô Vũ hút suốt nhiều ngày qua, dù hiện tại Tô Vũ không còn hút nữa nhưng thực lực nàng cũng đã giảm xuống trầm trọng, huống chi lúc trước nàng còn bị Vạn Thiên Thánh tiêu hao không ít, chưa kể nàng vốn không cường đại bằng Viêm Ma.

Không đến một hồi, mọi người liền nghe được tiếng quát phẫn nộ không cam lòng của Tinh Nguyệt.

Ánh mắt Tô Vũ biến ảo, má nó!

Ta đã hút Tinh Nguyệt quá nhiều, xong rồi, lúc trước Tinh Nguyệt là địch nhân, hiện tại lại là ô dù ngăn cản Tử Linh quân chủ Ma tộc kia, nếu Tử Linh quân chủ kia ra ngoài thì tất cả bọn họ đều xong đời!

Có trốn vào cổ phòng cũng vô dụng!

Đối phương có thể mở ra, hơn nữa còn phù hợp quy tắc cổ thành, quy tắc chính là Tử Linh quân chủ có thể mở cửa cổ phòng, Tô Vũ làm thành chủ đương nhiên biết rõ chuyện này.

Liễu Văn Ngạn và Vạn Thiên Thánh vốn cho rằng đã tránh được một kiếp, hiện tại đồng loạt trông ngóng nhìn về phía Tô Vũ.

Ngươi còn hút được nữa không?

Hút cái píp!

Ánh mắt Tô Vũ biến ảo không ngừng, phiền toái lớn rồi.

Một khi Tinh Nguyệt không địch nổi, nhường lại thông đạo cho lão già kia lên thì ta chết chắc.

Liễu Văn Ngạn, Vạn Thiên Thánh, kể cả Hạ Hầu gia chỉ còn biển ý chỉ đều đang ở trong thành, một khi vị quân chủ này đánh tới, tất cả đều bỏ mạng.

Gia hỏa Ma Hoàng ngoài thành chết tiệt, còn chưa đưa bản tôn tới đây mà đã tạo ra phiền toái lớn cho Tô Vũ rồi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 20 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 23 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box