[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 372 : Làm Người Không Thể Quá Phận (c1856-c1860)
❮ sautiếp ❯Chương 1856: Làm Người Không Thể Quá Phận
Ngoài thành.
Đám vô địch đều vui mừng, Ma Hoàng đúng là Ma Hoàng, vừa tới đã đẩy mấy người này vào tuyệt cảnh dễ như trở bàn tay.
Mà Ma Hoàng… Hoặc là nói Ma Đa Na, trong mắt gã lộ rõ vẻ giãy giụa, Ma Hoàng bám vào người càng lâu, cải tạo sẽ càng nghiêm trọng, đương nhiên Ma Hoàng bám vào người cũng giúp gã cải tạo thân thể, giúp gã cường đại hơn!
Nếu tiếp tục như vậy, gã có thể mau chóng bước vào Sơn Hải cảnh.
Nhưng đây không phải kết quả gã muốn.
Bị cải tạo càng nghiêm trọng sẽ càng phiền toái, về sau nếu Ma Hoàng bám vào người, có lẽ ý thức của gã sẽ bị phong ấn, đây không phải chuyện tốt.
Hôm nay gã không tham dự trận đại chiến ở Nhân cảnh cũng là vì vậy.
Vốn tưởng rằng đã thoát được một phen, kết quả Ma Hoàng vẫn xuất hiện.
Ma Đa Na nhìn về phía Tô Vũ, trong lòng than nhẹ một tiếng.
Kỳ thật gã hy vọng Tô Vũ có thể giải quyết phiền toái trước mắt…
Gã còn một ý nghĩa khác không thể lộ ra.
Đó là nếu tượng đá thượng cổ ra ngoài rồi trực tiếp ra tay với Ma Hoàng, cắt đứt thời gian trường hà của ngài ấy thì càng tốt.
Giờ khắc này, Tô Vũ không rảnh quan tâm đến Ma Đa Na.
Hắn đang rất khẩn trương!
Làm sao bây giờ?
Một Tử Linh quân chủ sắp buông xuống, hắn nhìn về phía Vạn Thiên Thánh, Vạn Thiên Thánh lắc đầu, đừng nhìn.
Ông đã trọng thương!
Hôm nay ông phải chinh chiến liên tiếp, thật sự không cố được nữa, nếu một vị chuẩn vô địch tới đây thì ông còn có thể miễn cưỡng chống lại, nhưng một Tử Linh vô địch… chấp nhận số phận đi thôi.
Liễu Văn Ngạn bật cười, đoạn nói: “Thôi, vậy đã là tốt lắm rồi! Làm được tới nước này cũng nên thỏa mãn, chỉ là không đáng giá khi chết cùng tên mập chết tiệt này…”
Ông tung hứng viên cầu lên trên rồi chụp lại, thở dài bảo: “Tên mập chết tiệt, sắp chết tới nơi mà còn dám mắng ta, ta nghe được hết đấy!”
“Năm xưa đã đối nghịch với ta, ngần ấy năm trôi qua vẫn không thay đổi gì cả.”
Cũng may, Hạ Long Võ chứng đạo thành công!
Liễu Văn Ngạn cười một tiếng, vậy là tốt rồi, ông nợ Hạ Long Võ, nợ Hạ gia, hiện giờ cũng coi như đã trả hết, dù công lao chủ yếu là của tên mập mạp chết tiệt ấy, nhưng không phải ta đã cứu được y sao?
Dù cứu xong rồi cả bốn người chúng ta đều sắp bị giết chết thì cũng là đã cứu, không thể trách được ta!
Tô Vũ rầu rĩ nói: “Lão sư, ngài quá tiêu cực!”
Sao có thể tiêu cực như thế?
Tìm đường sống trong chỗ chết mới là thiên tài, mới là yêu nghiệt.
Lão sư không đủ yêu nghiệt!
Vậy mà còn xưng là đệ nhất nhân đa thần văn ư?
Thôi đi!
Tử Linh quân chủ…
Tô Vũ không ngừng hồi tưởng tri thức thành chủ, hắn cắn răng, nhanh chóng bay về phía phủ thành chủ, hắn có vài chuyện cần xác định.
Hắn nhanh chóng bay đến một nơi.
Từ đây có thể nghe được tiếng rống giận trong thông đạo.
Chắc là Tinh Nguyệt tức điên rồi, nàng đang ác chiến cùng đối phương.
Tô Vũ yên lặng cảm tạ, sau này… nhất định sẽ hút ngươi ít đi một chút.
Xin lỗi, lần này ta hút nhiều quá, khó trách ngươi thảm như vậy, bị người đè đánh, không ngừng rít gào.
Tinh Hồng mở mắt nhìn về phía Tô Vũ, than nhẹ một tiếng: “Ngươi… Aiiiz!”
Quá giỏi gây chuyện!
Tuy rằng giải quyết xong phiền toái Tinh Nguyệt, nhưng sau này ngươi còn dám tiếp tục hút nữa không?
Vả lại phiền toái Viêm Ma trước mắt thì ngươi phải làm sao đây?
Tô Vũ vội hỏi: “Đại nhân, Tử Linh này đến từ phương nào? Đến từ thông đạo lãnh địa của thành nào?”
“Vân Tiêu.”
Tinh Hồng đáp lại, Tô Vũ đã hiểu, hắn biết Vân Tiêu cổ thành, cũng từng đến đó.
Trên thực tế, lúc này Vân Tiêu cổ thành cũng đang ở gần đây, thành chủ Vân Tiêu cổ thành là một nữ tử thuộc Thanh Hồ nhất tộc.
Tô Vũ nhanh chóng lấy ra thành chủ lệnh, truyền âm liên hệ: “Thanh Hồ thành chủ có đây không? Tử Linh xâm phạm địa bàn chúng ta đến từ Vân Tiêu cổ thành, trong cổ thành có cư dân Nhật Nguyệt hậu kỳ nào không, Thanh Hồ thành chủ có thể đánh chết kẻ đó để ép tên này trở về không?”
“…”
Nơi xa, Thanh Hồ thành chủ trong Vân Tiêu cổ thành suýt nữa mắng to!
Mẹ nhà ngươi!
Ngươi cho rằng ta và ngươi đều là kẻ điên như nhau sao?
Ta đánh chết một vị cư dân Nhật Nguyệt hậu kỳ, sau đó… Ta chờ Tử Linh quân chủ xuất hiện bóp chết ta ư?
Ta không phải ngươi, không thể khắc chế đối phương.
Má nhà ngươi!
Hạ Long Võ chết tiệt kia đã không thể thực hiện hứa hẹn thì thôi, dù sao cũng đã chứng đạo, vẫn có hy vọng thành công, nhưng hiện tại tiểu khốn kiếp Tô Vũ này lại bảo nàng đi tìm chết.
Tô Vũ nhanh chóng trấn an: “Chưa chắc sẽ chết, chỉ cần đánh chết Nhật Nguyệt hậu kỳ để dẫn Tử Linh này trở về là được, lão cần phải ra mặt, cần phải trở về, đây chính là quy tắc.
Chỉ cần thành chủ rời khỏi cổ thành thì gã sẽ không làm gì được thành chủ.”
“Tô thành chủ nói đùa rồi!”
Thanh Hồ trực tiếp trả lời: “Ra khỏi thành ư? Ngoài thành đang có hơn mười vị vô địch!”
“Thành chủ có thể cho cổ thành trở về Dục Hải bình nguyên, những người ở đây sẽ không đuổi theo đâu…”
“Nếu đuổi theo thì sao?”
Thanh Hồ thành chủ mặc kệ Tô Vũ, ngươi đi chết đi!
Tô Vũ thầm mắng, quyết định quay sang nói với Tinh Hồng: “Đại nhân, ngài có thể nói với Vân Tiêu đại nhân một tiếng không, có khả năng Thanh Hồ sẽ muốn thoát khỏi thân phận thành chủ.
Ta nguyện ý tiếp nhận chức vị thành chủ Vân Tiêu cổ thành, có ta ở đây thì Vân Tiêu đại nhân có thể tự do hơn một chút.
Còn Thanh Hồ thành chủ muốn thoát khỏi thân phận chủ nhân cổ thành thì ta cũng có thể giúp nàng ta một tay, bằng không, ta nghĩ việc thoát ly cũng không hề đơn giản, đúng không?”
Tinh Hồng lộ ánh mắt khác thường nhìn hắn, làm vậy đúng là phù hợp quy tắc, y cũng không có gì để nói.
Y nhanh chóng truyền âm sang: “Vân Tiêu, Tô Vũ nguyện tiếp nhận Thanh Hồ, kiêm quản Vân Tiêu cổ thành, điều kiện là Thanh Hồ phải đánh chết một vị cư dân Nhật Nguyệt hậu kỳ, mang Viêm Ma trở về!”
Ngay lập tức có âm thanh bất mãn vang lên: “Vì sao hắn không tiếp quản chức vị của Thiên Hà?”
“Tự ngươi đi tìm Tô Vũ đi!”
Tinh Hồng mặc kệ, Viêm Ma không phải người bên ngươi, Tô Vũ muốn giải quyết phiền toái chứ không phải muốn tạo thêm phiền toái, tiếp quản Thiên Diệt cổ thành của ngươi làm gì.
Vân Tiêu tượng đá trầm ngâm một hồi, cuối cùng truyền âm đáp: “Hắn thật sự có thể chịu được à?”
Tinh Hồng gỏn lọn đáp: “Tinh Nguyệt suýt nữa đã bị hút chết.”
Đâu phải ngươi không thấy được!
Yên tâm, gia hỏa này có thể.
“Vậy… được rồi!”
Vân Tiêu đáp lời, sau đó lại nói: “Viêm Ma xuất hiện cũng chỉ là vì quy tắc, một khi Thanh Hồ rời đi thì hắn vẫn có thể quay lại chỗ ngươi…”
Giống như Tinh Nguyệt không giết được Tô Vũ nên đã lựa chọn từ bỏ, Viêm Ma không giết được Thanh Hồ thì cũng có thể lựa chọn từ bỏ.
Tới lúc đó, lão sẽ lại tới.
Chẳng lẽ Thanh Hồ phải trở về đánh chết cư dân Nhật Nguyệt hậu kỳ lần nữa?
Ở đâu ra nhiều Nhật Nguyệt hậu kỳ để giết như vậy, dù là hiện tại cũng không dễ giết, có vài cư dân là bằng hữu của Thanh Hồ, đương nhiên nàng cũng có kẻ đối địch mà ngày thường không dám giết.
Tinh Hồng chuyển lời cho Tô Vũ, Tô Vũ trầm tư một lúc, đoạn hỏi: “Đối phương có thể tùy ý vượt giới sao?”
“Không.”
Tinh Hồng giải thích: “Lão bị Bán Hoàng Ma tộc lôi kéo đến, nếu không dù muốn tới thì cũng không nhanh như vậy, quy tắc có giới hạn, lúc có nguy cơ thì lão có thể đến trong nháy mắt, không có nguy cơ thì lão chỉ có thể chậm rãi vượt qua Tử Linh giới, làm vậy cần không ít thời gian, nhưng Bán Hoàng Ma tộc đang ở ngay bên ngoài, ông ta có thể lôi kéo lão…”
Tô Vũ thầm mắng!
Ma tộc, chờ đó!
Bán Hoàng sao lại nhiều chuyện như vậy, lần trước cũng là lão tiếp dẫn Lạp Đức rời đi.
“Tinh Nguyệt quân chủ không địch lại gã sao?”
“Đúng vậy.”
Tinh Hồng bình thản nói: “Nàng vốn yếu hơn đối phương một bậc, lại còn bị ngươi hút tử khí suốt mấy ngày, hiện tại đương nhiên không thể địch lại nổi.”
Tô Vũ khóc không ra nước mắt!
Vừa rồi còn cảm thấy hút càng nhiều càng tốt, hiện tại chỉ hận không thể lập tức trả hết tử khí trở về, nhưng tất cả tử khí đều đã bị Dương khiếu hút sạch, trả cái rắm!
Quả nhiên, làm người không thể quá phận!
Hút nhiều, lòng tham không đủ, hiện tại thì hay rồi, Tinh Nguyệt bị hút tàn, sao có thể địch nổi Viêm Ma?
Tô Vũ nhanh chóng suy nghĩ, xem ra vẫn phải giải quyết Viêm Ma, nhưng giải quyết ông ta như thế nào đây?
Còn phiền toái bên ngoài kia không liên quan gì tới ta, vậy không phải là phiền toái.
Hay là nhờ Thanh Hồ thành chủ không ngừng giết người, không ngừng khiến Viêm Ma trở về?
Nếu không, hay là khiến Ma Hoàng không thể lôi kéo lão nữa?
Tô Vũ vội hỏi: “Ma Hoàng lôi kéo người không cần trả giá gì sao?”
“Có, nhưng giết được ngươi, lão cảm thấy có giá trị, lão cũng trả được cái giá này!”
Tinh Hồng trực tiếp nói cho Tô Vũ, giết ngươi thì trả giá lớn một chút vẫn có lời.
Tô Vũ lại nói: “Đại nhân, bản tôn của lão không tới, Ma Đa Na bị lão bám vào người, ngài cảm thấy có biện pháp gì để đối phó không?”
Ầm!
Phía dưới, tình hình chiến đấu càng thêm kịch liệt!
Tiếng gầm của Tinh Nguyệt đã có chút vô lực.
Có vẻ Viêm Ma đã sắp thắng rồi.
Chương 1857: Ba Biện Pháp Đều Khó
Tô Vũ không nhịn được nói: “Đại nhân, Tử Linh ngoại lai vượt giới giết thành chủ của ngài cũng phù hợp quy tắc sao?”
“…”
Tinh Hồng câm nín, sau một lúc lâu, y đáp: “Ừ, nếu Tinh Nguyệt không giải quyết được ngươi thì phải đổi kẻ khác có thể giải quyết.”
“Vậy nếu Tinh Nguyệt quân chủ ra ngoài, có phải lão không thể lên đây hay không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy bảo Tinh Nguyệt quân chủ ra đi…”
Tinh Hồng rất muốn nói rằng, ngươi nghĩ đẹp quá.
Tinh Nguyệt chiến đấu với Viêm Ma không phải để bảo hộ ngươi, mà là không muốn cho quân chủ ngoại lai xâm lấn lĩnh vực của chính mình, một khi chiến bại… Dựa theo quy tắc Tử Linh giới, Viêm Ma có thể ra ngoài.
Đòi kéo Tinh Nguyệt ra ngoài để ngăn cản Viêm Ma sao? Tô Vũ nằm mơ đi, Tinh Nguyệt cũng không phải cháu gái nhà ngươi, sẽ không nghe lời ngươi.
Tô Vũ nóng nảy: “Ta ép Tinh Nguyệt ra, nàng không ra, ta liền hút nàng, nàng ra ngoài thì sau này chúng ta sẽ chung sống hoà bình…”
“Vô địch có tôn nghiêm!”
Tinh Hồng đạm mạc nói: “Ngươi mà nói vậy với nàng, nàng thà chết trận chứ không muốn bị ngươi hiếp bức, Tô Vũ, đừng nghĩ nhiều nữa!”
Nghĩ gì vậy?
Những vị Tử Linh quân chủ này đều đã chết một lần, hiện tại tôn nghiêm và mặt mũi là chuyện rất quan trọng, ngươi còn dám hiếp bức nàng, vậy nàng thà chết trận chứ quyết không ra ngoài giúp Tô Vũ chặn thông đạo.
Tô Vũ thầm mắng!
Muốn mặt mũi làm gì?
Đồ sĩ diện… Đúng, đã chết mà còn đòi mặt mũi, khó trách lại là Tử Linh.
Quá phiền toái!
Mặc kệ, nhờ Thanh Hồ thành chủ dẫn tên kia về đã rồi tính, Tô Vũ nhanh chóng truyền âm cho Thanh Hồ thành chủ: “Thanh Hồ thành chủ, ngươi dịch chuyển cổ thành xa ra một chút rồi hãy bắt đầu hành động, Vân Tiêu đại nhân đã đồng ý rồi, kế tiếp ta sẽ giúp thành chủ nghĩ cách tạm thời rời khỏi chức vị thành chủ, giảm bớt tử khí ăn mòn.”
Thanh Hồ đã được Vân Tiêu tượng đá báo tin, không khỏi có chút bất đắc dĩ!
Đều là thành chủ!
Vậy mà người ta có thể trực tiếp liên hệ cấp trên của ngươi, so với Tô Vũ, bọn họ thực mất mặt, có lẽ thành chủ khác cả đời cũng chưa nói được một lời với tượng đá.
Mà Tô Vũ thì giỏi rồi, liên hệ nàng không được thì trực tiếp liên hệ với Vân Tiêu.
Rơi vào đường cùng, Thanh Hồ ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn lựa chọn đồng ý.
Phải di chuyển cổ thành trước, ở đây rất nguy hiểm.
Sau đó nàng sẽ giết một tên thường hay đối đầu với nàng để ép Viêm Ma trở về, rồi lập tức ra khỏi thành trốn, nhiều nhất Viêm Ma chỉ có thể ở ngoài ba ngày.
Huống chi, hiện tại Viêm Ma muốn giết Tô Vũ hơn.
Vân Tiêu cổ thành nhanh chóng biến mất.
Không bao lâu sau, ở một nơi rất xa, một vầng bán nguyệt rơi vỡ.
Chỉ chốc lát, trong thông đạo ngầm, tiếng gầm rú biến mất, tiếng hét phẫn nộ của Viêm Ma truyền ra.
“Hả?”
Ngoài cổ thành, Ma Hoàng hơi kinh ngạc, thở dài cảm khái: “Không ngờ lại có biện pháp như vậy!”
Tô Vũ rất thông minh!
Hắn đã liên hệ với Vân Tiêu cổ thành để ép Viêm Ma trở về.
Đương nhiên, lão vẫn có thể tiếp dẫn lần nữa.
Khi lão muốn tiếp dẫn, trong đầu, Ma Đa Na bỗng nhiên nói: “Đại nhân, nếu lại tiếp dẫn Tử Linh quân chủ thì ta sợ thân thể mình không chịu đựng nổi.”
“Không sao, thăng cấp Sơn Hải đi.”
Ma Hoàng bình thản nói, bây giờ ngươi chỉ là Lăng Vân nên hơi yếu, trực tiếp thăng cấp Sơn Hải là được.
Ma Đa Na trầm mặc.
Thăng cấp Sơn Hải?
Để thích hợp cho ngài muốn buông xuống bất cứ lúc nào cũng được sao?
Trong lúc nhất thời, Ma Đa Na không lên tiếng, Ma Hoàng đạm mạc nói: “Thăng cấp Sơn Hải, ngươi mới là thiên tài đệ nhất chân chính, nếu không hiện tại ngươi không bằng Tô Vũ, thậm chí còn không bằng những kẻ khác…”
Ma Đa Na vẫn trầm mặc.
Ta muốn thăng cấp, nhưng, không phải hiện tại.
Hiện tại, ngài còn đang bám vào người ta.
Ta thăng cấp, vậy chỉ có thể phát triển theo hướng thích hợp ngài hơn.
Không thể!
Chưa chắc Ma Hoàng đã cần thân thể gã, Ma Hoàng bồi dưỡng rất nhiều loại thân thể hạt giống như gã, vô số năm qua, Ma Hoàng chưa từng xâm chiếm thân thể những người khác, chỉ cần tam thế thân của Ma Hoàng không ngã xuống, vậy sẽ không tìm bọn họ.
Nhưng… dù sao đó cũng là tai hoạ ngầm.
Nếu một ngày nào đó Ma Hoàng xảy ra vấn đề, gã sẽ trở thành con rối sẽ bị cướp đoạt hết thảy bất cứ lúc nào.
“Ma Đa Na, ngươi không tình nguyện sao?”
Giọng Ma Hoàng vang lên, Ma Đa Na trầm giọng đáp: “Thân thể Ma Đa Na còn chưa mài giũa hoàn toàn, hiện tại thăng cấp Sơn Hải không phải chuyện tốt.”
“Ma Đa Na, không có gì là hoàn mỹ! Huống chi, thân thể ngươi không thăng cấp, ta sẽ không thể tiếp dẫn Viêm Ma lại đây… Ngươi muốn tha đám người Tô Vũ sống sót sao?”
“Ma Hoàng đại nhân có thể đưa một tam thế thân đến đây!”
“Aiiiz, bổn hoàng cũng muốn vậy, nhưng một khi tam thế thân của ta xuất hiện vấn đề, vậy Ma tộc sẽ gặp đại nạn, Thần tộc, Tiên tộc, Nhân tộc đều sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy, cho nên trừ khi bất đắc dĩ, không thì ta, Thần Hoàng, Tiên Hoàng sẽ không ra ngoài, hiểu chưa?”
“Ta hiểu!”
Ma Đa Na đáp, trầm mặc một hồi rồi nói: “Ta thăng cấp…”
“Ta giúp ngươi, sẽ nhanh hơn.”
“Không, ta muốn tự mình thử xem!”
Ma Đa Na kiên trì!
Ta muốn tự mình thử xem!
Ma Hoàng thấy gã kiên trì như vậy thì trầm mặc, cuối cùng đành phải nhượng bộ, “Được thôi, nhưng thời gian hữu hạn, trước khi trời tối, nếu ngươi không thể thăng cấp thì ta liền giúp ngươi thăng cấp!”
Giờ phút này, sắc trời đã sắp tối.
Ma Đa Na im lặng, bắt đầu chuẩn bị đột phá.
Gã không muốn!
Nhưng gã không có biện pháp nào khác.
Gã chỉ có thể kéo dài thời gian, giờ phút này, gã ước gì Tô Vũ giải quyết xong phiền toái trước khi trời tối, Tô Vũ bây giờ chính là hy vọng của gã.
Tô Vũ, trước khi trời tối, ngươi nhất định phải giải quyết xong phiền toái này.
Nếu không, gã không thể không thăng cấp.
Giờ phút này Tô Vũ đã tạm thời giải quyết được nguy cơ trước mắt.
Nhưng hắn vẫn cực kỳ lo lắng!
Bởi vì Viêm Ma sẽ lại bị tiếp dẫn tới.
Quá phiền toái!
Hắn bay ra khỏi phủ thành chủ, Vạn Thiên Thánh cùng Liễu Văn Ngạn chạy đến, Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua bên ngoài, mở miệng nói: “Đối phương muốn tiếp dẫn tới thì cần có môi giới, nếu tiếp dẫn lần nữa thì có lẽ không dễ dàng, hình như Ma Đa Na muốn đột phá Sơn Hải, có vẻ Ma Hoàng không nhúng tay, ta nghĩ là do Ma Đa Na không muốn, gã muốn tự đột phá… Như vậy xem như chúng ta sẽ có thêm một chút thời gian.”
Vạn Thiên Thánh rất nhạy bén!
Kinh nghiệm, tầm nhìn, ông đều có đủ, vừa nhìn liền đoán được tình hình đại khái.
Hẳn là Ma Đa Na đang tranh thủ chút thời gian cho chính mình.
Tô Vũ gật đầu, hắn đã hiểu, hắn nhanh chóng thuật lại sự tình một lần, Vạn Thiên Thánh nhíu mày, “Chúng ta không có nhiều thời gian, đại chiến sẽ không kết thúc nhanh như vậy, ta cũng biết một chút về cơ chế cổ thành, ít nhất còn có ba ngày nữa, ba ngày xét xử! Ba ngày sau, đối phương mới không còn tư cách qua đây…”
Tô Vũ líu lưỡi, có gì ngài không biết không?
‘Tú tài không bước chân ra cửa nhưng vẫn biết rõ hết chuyện thiên hạ’ là đang nói về ngài sao?
Thôi được rồi, có lẽ khi vị này rảnh rỗi đi dạo trong thời gian trường hà đã được thấy rất nhiều điều.
Trước kia, Tô Vũ làm gì cũng phải tự mình động não.
Bây giờ thì không cần nữa.
Vạn Thiên Thánh nhìn tứ phương, đoạn nói: “Ta cảm thấy Ma Đa Na chỉ có thể tranh thủ nhiều nhất là hai ba tiếng đồng hồ cho chúng ta, trong thời gian ngắn như vậy, ta không có khả năng khôi phục! Càng không thể trông cậy vào những người khác chi viện! Mà chúng ta cũng không cần! Những người khác còn chưa chứng đạo xong, đại chiến sẽ không ngừng lại…”
“Hiện tại chỉ có hai biện pháp, thứ nhất, Tinh Nguyệt ra ngoài, ngăn cản vị kia tới!”
“Thứ hai, Ma Hoàng rút đi.”
Tinh Nguyệt sẽ không ra, Tô Vũ hoài nghi nàng bị đánh tới trầm cảm rồi, Viêm Ma đã rời đi nhưng Tinh Nguyệt vẫn không có chút động tĩnh nào.
Còn phương án Ma Hoàng rút đi… Rất khó.
Liễu Văn Ngạn nói chen vào: “Hoặc có thể cho một vị vô địch đi tấn công Vân Tiêu thành! Nhưng phải phòng ngừa tượng đá ra tay!”
Đây cũng là một biện pháp.
Nhưng vô địch Nhân tộc đều đang bị đuổi giết, ai đi tấn công thành giờ này, muốn chết sao?
Còn vấn đề tượng đá thì có thể thương lượng, không cố ý phá hư cổ thành thì vấn đề không lớn.
Nhưng tìm ai bây giờ?
Ba biện pháp có vẻ đều rất khó.
Chương 1858: Kế Sách Của Tinh Hồng
Vạn Thiên Thánh chần chờ một hồi, mở miệng: “Nếu không được thì bảo Lam Thiên đi! Thực lực y cường đại, đi phá hoại, đi giết người, hẳn là có thể dẫn đối phương qua đó.”
Tô Vũ nhíu mày: “Vậy y chết chắc rồi, Thanh Hồ có thể phá thành rời đi, cổ thành không nhốt được Thanh Hồ, nhưng Lam Thiên mà ra ngoài thì chắc chắn y sẽ chết!”
“Ít nhất có thể khiến Ma Hoàng lại phải lôi kéo lần nữa…”
Vạn Thiên Thánh thấp giọng nói.
Nếu chỉ mình ông gặp nguy hiểm, ông sẽ không đời nào bảo Lam Thiên mạo hiểm, nhưng hiện tại Tô Vũ còn đang ở đây.
Ông hy vọng Tô Vũ có thể sống sót.
Gia hỏa này cứng đầu tham dự vào, hiện tại phiền toái quá lớn.
Trong lúc bọn họ đang nghĩ biện pháp, ở thời khắc sống còn, nếu thật sự hết cách… Vạn Thiên Thánh sẽ nhờ Lam Thiên đi liều mạng, Lam Thiên chắc chắn sẽ đi.
Lam Thiên quá cô độc.
Có lẽ y cảm thấy trên thế giới này chỉ có Vạn Thiên Thánh mới là người đồng đạo với y.
Cho nên Vạn Thiên Thánh mà bảo y đi, y nhất định sẽ nghe theo.
Dùng mạng Lam Thiên đổi thêm một lần lôi kéo Ma Hoàng.
Bất quá Tô Vũ không muốn dùng biện pháp này.
Nơi xa, ráng màu lại chiếu rọi, hình như có người sắp chứng đạo thành công, Tô Vũ không biết là ai, cũng lười quan tâm, đám vô địch ngoài thành cũng lười quan tâm.
Bọn họ muốn thấy mấy người trong thành bị giết chết hơn.
Nói thật, mấy người trong thành chết còn giá trị hơn một vô địch Nhân tộc bị giết, trong thành, tính cả Hạ Hầu gia là có bốn người, giết bọn họ có lẽ sẽ khiến Hạ Long Võ điên cuồng lao đến chịu chết chung.
Đa thần văn hệ cũng sẽ hoàn toàn huỷ diệt.
Nơi này quan trọng không kém gì Hạ Long Võ đang bị đuổi giết.
Ma Hoàng xuất hiện khiến mấy người này lâm vào nguy cơ tuyệt cảnh.
Giờ khắc này, Tinh Hồng nhìn thoáng qua đám người Tô Vũ, nghe lời bọn họ nói, nhìn tất cả hành động của bọn họ.
Hồi lâu, y bỗng nhiên cất tiếng: “Muốn thoát khỏi phiền toái, thoát khỏi nguy cơ… không phải là không có cơ hội!”
Tô Vũ vui mừng, tượng đá muốn ra tay sao?
Tinh Hồng đương nhiên không định ra tay, y truyền âm bày kế: “Các ngươi có thể nghĩ cách liên hệ với cha mẹ Cục lông nhỏ kia, chúng nó cũng đang ở Chư Thiên chiến trường nhưng chưa chắc đã biết chuyện nơi này, bảo chúng nó tới đây, Ma Hoàng sơ hở, thông đạo thời gian lão mở ra có thể dùng để tìm đến hang ổ, hai vị kia có thể lần theo thông đạo thời gian đến trực tiếp ăn bản thể của lão…”
Hiện giờ có lẽ hai vị kia đang chặn đường Tiên Hoàng!
Nhưng xem ra Tiên Hoàng đã nhận ra nguy cơ, hoặc là cảm thấy không đáng phải ra ngoài, vẫn luôn không có động tĩnh gì.
Nhưng Ma Hoàng không nhịn được!
Lão đã xuất hiện rồi.
Tuy rằng bản tôn không xuất hiện nhưng thông đạo thời gian đã mở, dùng một tia ý chí lực bám vào thân Ma Đa Na.
Ý chí lực của Ma Hoàng… Hẳn là cũng rất thơm!
Một khi bị hai vị kia tìm ra nguồn gốc rồi tìm đến hang ổ… Ồ, Ma Hoàng cũng có khả năng bị ăn!
Nghe vậy, đôi mắt Tô Vũ lập tức sáng như tuyết.
Đúng vậy, bóp chết nó!
Cục lông nhỏ bất lực, tiếp tục liếm láp chữ “Kiếp” mà nó nhớ thương đã lâu.
Dường như Tinh Hồng đoán được tâm tư Tô Vũ bèn vội can ngăn: “Bảo Cục lông nhỏ tự tìm cách liên hệ cầu viện đi, đừng lúc nào cũng nghĩ tới chuyện xử lý nó, đó là thủ đoạn đồng quy vu tận.”
Cục lông lớn mà tới, biết được ngươi giết con nó thì ngươi sẽ là kẻ chết đầu tiên.
Vì sao Tô Vũ luôn muốn đồng quy vu tận như vậy?
Thích chết chùm lắm à?
Tô Vũ ngạc nhiên, bảo cục lông vô dụng này tự cảm ứng liên hệ sao, được không đây?
Hắn không biết kỳ thật Cục lông lớn đã tới vài lần, hắn cho rằng Cục lông lớn không biết gì cả, biện pháp duy nhất để liên hệ với đối phương chính là phải bóp chết cục lông tham ăn kia.
Nhưng hiện tại ý mà Tinh Hồng muốn nói là gì?
“Yên tâm đi, để tiểu gia hỏa này tự phát ra lời kêu gọi từ nội tâm, đối phương là Bán Hoàng, Bán Hoàng cổ xưa có thể cảm nhận được huyết mạch chính mình kêu gọi!”
Ánh mắt Tô Vũ sáng ngời, có thể thật à?
Ngay sau đó, hắn hơi giật mình, nếu thật sự là vậy, thế thì ngày ngày ta đều muốn bóp chết con nó, vị Đại Đại kia có cảm nhận được không? Ta sẽ không bị Cục lông lớn ăn luôn chứ?
Còn nữa, Cục lông nhỏ có thể ngửi được sách họa kim sắc trong đầu ta, Cục lông lớn thì sao?
Có khi nào vừa đến liền ăn ta luôn không?
Hắn nhìn thoáng qua Vạn Thiên Thánh và Liễu Văn Ngạn, vội mở miệng dặn dò: “Lão sư, ngài và phủ trưởng tìm cổ phòng trốn đi, ta nghĩ ra biện pháp giải quyết phiền toái rồi!”
Hai người nhìn hắn, Tô Vũ cười bảo: “Thật đấy, ta đã có biện pháp! Đây là địa bàn của ta! Phủ trưởng đừng bảo Lam Thiên làm gì cả, không cần thiết để y đi chịu chết.
Ta sẽ nhanh chóng giải quyết phiền toái này!”
Ngay sau đó, hắn dùng ý chí lực gõ vào cục lông tham ăn trong đầu, “Nhanh cầu viện đi, nói là Ma Hoàng muốn giết ngươi, nhanh lên, trong lòng nghĩ nhiều vào, nhanh!”
“…”
Cục lông nhỏ nói thầm, nghĩ cái gì mà nghĩ, Đại Đại sẽ không tới đâu, chắc chắn Đại Đại đang ngủ rồi.
Cùng lúc đó.
Lối vào Tiên giới.
Cục lông lớn ngáp một cái, Thiên Cổ giỏi nhẫn nhịn thật, đến giờ còn không ra, nó muốn về ngủ rồi.
Nó không kiên nhẫn như ma ma của Cục lông nhỏ, nó muốn trở về ngủ.
Không đợi được thì trở về thôi.
Đang nghĩ vậy, bên cạnh nó bỗng xuất hiện một đám bong bóng lơ lửng.
“Đại Đại, Ma Hoàng muốn ăn ta!”
“Đại Đại, Ma Hoàng ở bên ngoài Tinh Hồng cổ thành!”
“Oa oa oa, ta sắp bị ăn rồi!”
“Đại Đại cứu mạng mau lên!”
“…”
Ma ma của Cục lông nhỏ nhìn về phía nó, tuy đã rời Phệ Thần giới hơn 300 năm, nhưng hình như vị này không kinh ngạc khi Cục lông nhỏ tồn tại, không sợ mình bị cắm sừng sao, phu nhân Phệ Thần tộc nghi hoặc: “Ma Hoàng? Lão ra ngoài à?”
Cục lông lớn nhìn về phía nơi xa, hình như đang nhìn thấu thế giới, xem thấu hết thảy, nó thấy một thông đạo thời gian sáng ngời.
“Thiên Cổ không ra…”
Cục lông lớn lẩm bẩm, nhìn về phía ma ma của Cục lông nhỏ, đề nghị: “Hay là đi ăn Ma tộc đi? Tuy lão không thơm như Thiên Cổ, nhưng lão đủ già, chắc là hương vị cũng không tồi đâu.”
Chủ yếu là tiện!
Thông đạo của lão đã mở ra, đâu giống Thiên Cổ, trốn kĩ trong ổ không chịu ra ngoài.
Ma ma của Cục lông nhỏ bất giác chảy nước miếng, có chút đói bụng: “Được nha, vậy ăn một bữa đi, ăn xong lại trở về đây chờ Thiên Cổ!”
Đúng là nhớ mãi không quên!
Biết sao được, ai bảo Thiên Cổ quá thơm làm gì.
Hai cục lông nháy mắt biến mất.
Trong Tiên giới.
Một vị lão nhân bấm tay tính toán, khẽ nhíu mày, rồi nhẹ nhàng thở ra, hình như nguy cơ đã tiêu tán, đáng chết, rốt cuộc là có chuyện gì?
Ta mà gặp nguy hiểm ư? Đừng đùa!
Trừ khi Thần Ma hai hoàng liên thủ!
Cổ thành.
Tô Vũ không đem tất cả hy vọng ký thác vào Cục lông nhỏ, huống chi nếu Cục lông lớn tới, ai biết hắn có là người đầu tiên gặp nguy hiểm hay không? Người khác thì không sao, nhưng hắn thì rất thơm!
Hắn để Vạn Thiên Thánh cùng Liễu Văn Ngạn ở lại, còn mình thì trở về hậu điện phủ thành chủ.
Giờ phút này, trong thông đạo rất an tĩnh.
Tinh Nguyệt không ra ngoài, nếu ra có lẽ có thể nhân cơ hội giết chết Tô Vũ.
Nhưng hình như nàng bị ngược đến trầm cảm rồi, hiện tại không xuất hiện.
“Đại nhân!”
Tinh Hồng mở mắt, nhìn tên chuyên gia chuyên ngành gây chuyện này.
Tô Vũ trầm giọng nói: “Đại nhân, nếu ta chết, ta sẽ hóa thành Tử Linh phải không?”
Tinh Hồng trầm ngâm một hồi: “Có lẽ vậy!”
“Sao lại là có lẽ? Chẳng lẽ không phải nhất định à?”
“Không phải là nhất định.”
Tinh Hồng giải thích: “Hóa thành Tử Linh cần một vài yêu cầu đặc thù, cụ thể thế nào thì đợi ngươi hóa thành Tử Linh sẽ biết.”
Vô nghĩa!
Tô Vũ thầm phun tào trong lòng, hắn lại hỏi: “Nếu hóa thành Tử Linh, có thể giữ ký ức khi còn sống hay không?”
“Không thể, nhưng nếu ngươi tới Vĩnh Hằng cảnh thì có thể khôi phục một chút, không phải toàn bộ, khi đó, quá khứ ngươi nhớ lại có lẽ chỉ là một phần bé nhỏ không đáng kể trong trí nhớ, có kẻ chết hoàn toàn, ký ức không thể khôi phục, hoặc không còn như trước nữa.”
“Ý nghĩa tồn tại của Tử Linh giới là gì?”
Tô Vũ nhìn tượng đá: “Đại nhân, Tử Linh và sinh linh là hai phe đối lập sao? Nếu ta hóa thành Tử Linh, nếu một ngày kia ra khỏi Tử Linh giới, đại nhân sẽ ngăn cản ta đúng không?”
Tinh Hồng nhìn hắn.
Hình như Tô Vũ đang cảm thấy bi quan.
Thậm chí đã chuẩn bị tâm lý để hóa thành Tử Linh.
“Sẽ.”
Tinh Hồng bình tĩnh đáp: “Ý nghĩa tồn tại của chúng ta là trấn thủ Tử Linh giới, trừ khi… Chúng ta chết trận, không thể trấn thủ tiếp.”
“Tử Linh giới sẽ ra ngoài xâm lược?”
Tượng đá trầm mặc.
Tô Vũ không hỏi nữa, hít sâu một hơi, quả thật hắn đang chuẩn bị tư tưởng để hóa thành Tử Linh, nhưng cũng có thể không.
Hắn lấy ra một cái nhẫn trữ vật, mở miệng: “Đại nhân, ta có vài thứ đồ cần gửi ở chỗ ngài, nếu ta xảy ra chuyện, hy vọng đại nhân sẽ chuyển giao cho lão sư Liễu Văn Ngạn của ta.”
Tinh Hồng bình thản nói: “Nếu Viêm Ma tấn công tới đây, ngươi không sống được thì lão sư ngươi cũng nối gót ngươi thôi.”
Tô Vũ lắc đầu, “Nếu Đại Đại của Cục lông nhỏ đánh tới, có lẽ nó không coi trọng lão sư ta đâu, lo trước khỏi hoạ thôi!”
Chính mình quá thơm, hắn cũng không có biện pháp.
Chương 1859: Suýt Nữa Đã Bị Ăn
Mỗi lần muốn bóp chết Cục lông nhỏ, Tô Vũ đều đã chuẩn bị tâm lý khiến địch nhân chôn cùng mình.
Hiện tại may mắn là không cần bóp chết Cục lông nhỏ này, nếu Đại Đại của nó, vị Bán Hoàng kia tới thật, có lẽ đối phương có thể đối phó với Ma Hoàng, dù sao bản tôn Ma Hoàng không tới đây.
Tô Vũ đoán, Thần Ma Tiên Hoàng là ba cường giả mạnh nhất vạn giới, Đại Đại của Cục lông nhỏ là Bán Hoàng, nhưng có lẽ không mạnh, thậm chí còn không bằng Minh Hoàng, Long Hoàng.
Ở thời đại cổ xưa, Bán Hoàng chỉ là tôn xưng, tôn xưng của lãnh tụ một chủng tộc.
Nhân tộc có Hoàng, gọi là Nhân Hoàng.
Dưới Nhân Hoàng, các tộc khác mới là Bán Hoàng, nghĩa là thấp hơn Nhân Hoàng nửa bậc.
Bán Hoàng không có nghĩa là thực lực cường đại.
Đương nhiên vô địch là yếu tố cơ bản, không phải vô địch thì không có tư cách xưng là Bán Hoàng.
Tượng đá bình tĩnh nói: “Hiện tại thánh thành phong tỏa, chưa chắc đối phương sẽ tiến vào, không cần phải như thế.”
Ma Hoàng không vào được, Cục lông lớn cũng không vào được.
Tô Vũ gật đầu, hắn chỉ sợ chủng tộc này sẽ nhắm đến mình, tình huống ấy cũng là bình thường, không phải Cục lông nhỏ đang ăn vạ mình hay sao?
May mà không ăn được sách họa kim sắc, nếu không với tính cách Cục lông nhỏ thì nó đã ăn từ lâu rồi.
Chủng tộc này tuy có bề ngoài rất đáng yêu, nhưng Tô Vũ chưa bao giờ coi Cục lông nhỏ là thú cưng, bởi vì đây là thú dữ.
Tô Vũ im lặng, buông một chiếc nhẫn trữ vật xuống rồi xoay người rời đi.
Lúc rời đi, hắn lại nghịch chuyển thành Tử Linh.
Trong thông đạo bên dưới, Tinh Nguyệt phẫn nộ hét lên: “Hắn lại làm vậy!”
Tinh Hồng đạm mạc nói: “Hắn bị hạn chế, không thể không nghịch chuyển, nếu không… Hắn sẽ bị hút cạn.”
Lần này Tô Vũ khai hỏa toàn bộ Dương khiếu, không nghịch chuyển thì không được.
Chỉ có thể dựa vào tử khí của Tinh Nguyệt để duy trì, nếu không hắn sẽ phải học lão tổ Bạch gia, quanh năm suốt tháng bế quan đả tọa, tu luyện khôi phục để duy trì nhu cầu của Dương khiếu.
“Thiên khiếu khó mở như thế sao?”
Tinh Nguyệt nỉ non một tiếng, khó như vậy, thế gian có mấy người có thể mở thiên khiếu?
Tinh Hồng im lặng, Tinh Nguyệt khôi phục không nhiều ký ức lắm, đương nhiên là không rõ, nếu khai thiên khiếu đơn giản thì ở thời đại thượng cổ đã không hiếm thấy như vậy, thậm chí cường giả khai thiên khiếu… Tinh Hồng chỉ nghe nói chứ chưa từng gặp được.
Có khả năng vị Hoàng giả thượng cổ kia đã mở ra.
Nhưng Tinh Hồng không có tư cách hỏi kĩ.
Y không suy nghĩ nữa, làm trấn thủ, y không nên suy nghĩ quá nhiều điều nằm ngoài quy tắc, tuy rằng sự tồn tại của Tô Vũ đã giúp y nhẹ nhàng hơn một ít, có thể cho y rời khỏi cổ thành, nhưng y không thể vì Tô Vũ mà phá hỏng quy tắc.
Lúc trước y đánh chết đám người Mạt Hợp không để ai biết nên không tính.
Nhưng giờ phút này chư thiên vạn giới đều đang chú ý, y không thể làm lơ quy tắc, làm chuyện nằm ngoài quy tắc.
Trừ khi… Có thể giết người diệt khẩu.
Cùng lúc đó.
Chiến trường Chư Thiên, chiến khu phía Đông, trên người Ngưu Bách Đạo xuất hiện ráng màu chiếu rọi, ông xúc động muốn khóc.
Má nó.
Hơn 400 năm, cuối cùng ta cũng chứng đạo thành công.
Ta khổ quá mà!
Hôm nay cũng coi như may mắn, đầu tiên là Hạ Long Võ xử lý vô địch truy sát ông, sau đó ông hưởng ké không ít dị tượng của Hạ Long Võ, tiếp nữa là đám vô địch đã bị cổ thành và Hạ Long Võ hấp dẫn rời đi rồi.
Có vẻ lần này vận may đã tốt hơn, cuối cùng ông cũng chứng đạo thành công.
Đáng tiếc là không có dị tượng gì.
Đúng vậy, không có gì cả!
Nhưng chứng đạo thành công đã đủ may mắn, huống chi còn là chứng đạo tại Chư Thiên, như vậy đã tốt hơn ở tiểu giới rất nhiều.
Ngưu Bách Đạo đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên biến sắc, ngay sau đó, hư không rung động, hai thứ như viên cầu chợt lóe lên xuất hiện rồi biến mất.
“Đương gia, cái này cũng thơm mà, sao lại không ăn?”
“Ăn cái này thì Ma Hoàng liền biết chúng ta sắp tới… Hơn nữa trên người hắn có mùi của tiểu tử nhà ta… có lẽ là người quen?”
“Ồ! Vậy thôi, không ăn.”
“…”
Thanh âm rất nhỏ, nhưng Ngưu Bách Đạo là cường giả vừa mới chứng đạo, ông vẫn nghe thấy được.
Trán ông đổ mồ hôi nhỏ giọt.
Mọe!
Tình huống gì đây?
Ánh mắt ông khẽ động, dường như nghĩ tới cái gì, ông nhớ đến một bản ghi chép hơn 300 năm trước…
Đệt!
Không phải là vị kia chứ?
Đương gia…
Này… Đây là một nhà hai vợ chồng ư?
Nghĩ mà sợ!
Có phải suýt nữa ta đã bị ăn rồi không?
Ngưu Bách Đạo cũng là Văn Minh sư, rất hợp khẩu vị bọn chúng, có nghĩa đúng là suýt nữa ông đã bị ăn, thật đáng sợ.
Sao cả nhà này lại ra ngoài?
Ma Hoàng!
Ông suy đoán, Ma Hoàng… hai cục tròn tròn kia là muốn đi ăn Ma Hoàng sao?
Quá khủng bố!
Sắp xảy ra chuyện lớn rồi.
Nhưng vậy cũng tốt, Ma Hoàng mà bị ăn, vậy đó chính là đại sự.
Đương nhiên, đây là tin vui đối với Nhân tộc.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Ngưu Bách Đạo khẽ động, mau đi tìm vô địch Ma tộc chơi nào, Ma Hoàng mà xảy ra chuyện thì có lẽ Ma tộc sẽ có kịch biến, có khi ông còn có thể chiếm được tiện nghi của chúng.
Ngoài cổ thành.
Sắc trời bắt đầu tối.
Khí tức trên người Ma Đa Na dần dần trở nên cường đại.
Bốn phía có dấu hiệu dị tượng hội tụ.
Dưới vô địch, kẻ đột phá có dị tượng đều không phải kẻ tầm thường.
Đặc biệt đây còn là Lăng Vân phá Sơn Hải, trong Nhân tộc, Tô Vũ chưa từng nghe nói có ai như vậy, hình như chỉ khi Hạ Long Võ đột phá mới xuất hiện chút dị tượng.
Mà cũng có khả năng dị tượng của người đột phá không lớn, còn trốn tránh chỗ nào đó nên không bị ai phát hiện.
Tô Vũ đứng trên không phủ thành chủ, nhìn về phía bên kia.
Ma Đa Na sắp đột phá.
Một khi tiến vào Sơn Hải, thân thể mạnh mẽ hơn, chịu được nhiều lực lượng Ma Hoàng hơn, việc lôi kéo Viêm Ma sẽ không còn là vấn đề.
Mà Đại Đại của Cục lông nhỏ vẫn chưa xuất hiện.
Vạn Thiên Thánh và Liễu Văn Ngạn xuất hiện bên cạnh hắn.
Tô Vũ nhìn hai người, đoạn nói: “Lão sư, phủ trưởng, tìm chỗ tránh đi.”
Vạn Thiên Thánh bình thản đáp: “Khác gì đâu, Viêm Ma mà tới thì ta vẫn còn sức chiến một trận, nếu bị giết lúc trốn, vậy thì quá nghẹn khuất.”
Ông lại hỏi: “Ngươi chắc chắn là không cần Lam Thiên ra tay sao?”
“Không cần!”
Tô Vũ lắc đầu, hắn là hung thủ giết cư dân cổ thành, nếu hắn xong đời thì Viêm Ma sẽ không còn lý do xuất hiện nữa, cổ thành cũng sẽ bị phong tỏa ba ngày, ba ngày sau, lão Vạn và lão Liễu tự cầu nhiều phúc đi.
Vạn Thiên Thánh nhìn hắn thật sâu, rồi im lặng biến mất cùng Liễu Văn Ngạn.
Là người thông minh, ông biết Tô Vũ đã có tính toán.
Ông không cần phải vạch trần rõ ràng làm gì.
Chương 1860: Kiếp Nạn Của Thiên Tài
Tô Vũ nhìn chằm chằm Ma Đa Na, nhìn một hồi, bỗng nhiên hắn nói: “Ma Đa Na, chúng ta gặp nhau không ít lần, nhưng hình như chưa giao thủ lần nào, ngươi là đệ nhất Thiên bảng, ta cũng từng là đệ nhất… vậy mà chưa bao giờ phân thắng bại.”
Ma Đa Na mở mắt nhìn về phía Tô Vũ, đó không phải là ánh mắt của Ma Đa Na, mà là ánh mắt của Ma Hoàng.
Nhưng sau đó ánh mắt Ma Đa Na thay đổi, so với vẻ thâm thúy tĩnh mịch của Ma Hoàng thì ánh mắt Ma Đa Na có vẻ tinh thần phấn chấn hơn một ít.
Nghe lời Tô Vũ nói, Ma Đa Na mỉm cười, mở miệng: “Nếu ngươi muốn, vậy thì sau khi thoát được một kiếp này, chúng ta sẽ có cơ hội! Nếu ngươi chết trong cổ thành, thiên tài chết rồi thì không phải thiên tài nữa!”
Tô Vũ bật cười: “Cũng đúng! Nhưng hôm nay ngươi không xứng với danh tiếng cho lắm, không thể phản kháng ý chí lực của kẻ khác, để mặc kẻ đó cải tạo, dù mạnh thì cũng là thành quả người khác ban cho mà không phải do chính mình đạt được!”
Ma Đa Na cười khẽ: “Có lẽ vậy, nhưng ngươi phải hiểu rằng có thời điểm không phải cứ phản kháng là sẽ có thành quả.
Ngươi cũng đang phản kháng mà, hiện giờ thì sao? Thế giới này chính là như thế, cá lớn nuốt cá bé, muốn tự do tuyệt đối… Ngươi dựa vào cổ thành, nhưng ngươi có thể thoát khỏi cổ thành sao?”
Gã bị Ma Hoàng cải tạo, còn Tô Vũ, không phải hắn cũng đang bị cổ thành kiềm chế ư?
Tuy không có vấn đề gì.
Tô Vũ có thể nghịch chuyển tử khí.
Nhưng trên thực tế, hắn cũng là người chịu hạn chế, nếu hắn không giúp tượng đá gánh vác tử khí thì tượng đá có ra tay vì hắn không?
Nếu Tô Vũ không có năng lực, không thể nghịch chuyển tử khí, hắn đã chết từ lâu rồi.
Tô Vũ gật đầu, cười bảo: “Cũng đúng, cho nên rất nhiều thứ phải tự mình đạt được, Ma Đa Na, nếu ta là ngươi, chờ ta có thực lực ta liền diệt cả Ma tộc, quá thương tâm.”
Ma Đa Na chỉ cười mà không đáp.
Tô Vũ cũng không nói nhiều, hiển nhiên gia hỏa Ma Đa Na này không cam lòng, nếu không, như lời Vạn Thiên Thánh đã nói, Ma Hoàng có thể trực tiếp cải tạo gã, giúp gã nhanh chóng tiến vào Sơn Hải.
Nhưng đến bây giờ gã vẫn chưa tiến vào, hiển nhiên gia hỏa này cũng đang đấu tranh.
Ma Hoàng cải tạo thiên tài, kỳ thật các Hoàng giả khác cũng đang làm việc này, đây không phải chuyện xấu, đối với rất nhiều người mà nói thì đây chính là cơ duyên, cơ duyên rất lớn, Bán Hoàng sẽ không coi trọng kẻ có thiên phú tầm thường.
Được Hoàng giả cải tạo giúp thực lực trở nên cường đại, còn chưa chắc đã có hậu hoạn.
Bán Hoàng trăm cay ngàn đắng tu luyện tới cảnh giới kia, có ai không phải là người thiên tư trác tuyệt, thân thể cường hãn, tam thế thân cường đại vô cùng, không đến đường cùng, ai sẽ vứt bỏ tam thế thân của chính mình?
Cho nên từ xưa đến nay hiếm khi xảy ra chuyện thiên tài bị cướp thân thể.
Trái lại có không ít thiên tài được Bán Hoàng cường hóa thân thể hoặc là biển ý chí, cuối cùng thăng cấp vô địch.
Cho nên dù mấy người Huyền Vô Cực, Chiến Vô Song biết kết cục nhưng vẫn lựa chọn tiếp thu, không đấu tranh, bởi vì đây cũng có thể coi là đại cơ duyên.
Khí tức Ma Đa Na càng ngày càng cường đại.
Thân thể tiến vào Sơn Hải, các tộc đều giống nhau.
Đều cần hợp khiếu!
Trong tình huống bình thường, tới Đằng Không Lăng Vân, Chiến Giả chỉ có 9 khiếu, khiếu huyệt đều xác nhập.
Mà Chiến Giả Sơn Hải tiếp tục hợp 9 khiếu này lại.
Thời điểm hợp thành một khiếu thì chính là Nhật Nguyệt.
Tới Nhật Nguyệt phải cường hóa một khiếu này.
Từ đầu đến cuối Chiến Giả đều cường hóa thân thể, Đằng Không đúc thân, Lăng Vân nguyên khí biến dị, hậu kỳ hợp khiếu, cường hóa khiếu huyệt, tất cả đều là chuẩn bị để chứng đạo.
Khiếu huyệt cường đại, thân thể cường đại.
Thân thể cường đại, có thể xé rách thời gian trường hà, vớt quá khứ tương lai, thân thể cường đại mới có thể hợp nhất tam thân, nếu không, quá khứ tương lai quá cường đại, khi dung hợp lên hiện tại thân, thân thể không đủ mạnh sẽ nổ tung.
Đây là Chiến Giả, còn Văn Minh sư thì Nhân tộc không có quá nhiều ghi chép, chỉ có ghi chép tới Nhật Nguyệt, sau đó Văn Minh sư thăng cấp vô địch như thế nào thì Nhân tộc không có bất cứ ghi chép gì.
Hiện giờ, cường giả tới Nhật Nguyệt cửu trọng, dù là Chiến Giả hay Văn Minh sư thì đều chứng đạo Chiến Giả đạo.
Tô Vũ không nói nữa, hắn yên lặng bàng quan, nhìn Ma Đa Na thăng cấp Sơn Hải.
Hắn chưa đến Sơn Hải, trên thực tế, khoảng cách lại không xa.
Nhìn người khác thăng cấp cũng không tồi, đặc biệt còn là loại thiên tài thế này.
Ma Đa Na khí huyết cường hãn vô cùng, thân thể cũng rất cường đại, Tô Vũ suy đoán, thân thể gia hỏa này ít nhất phải đúc 40 – 50 lần, chất lượng nguyên khí cũng cao kinh người, đây là thành quả Lăng Vân cửu biến rèn ra.
Đến giờ phút này, hắn mới mơ hồ cảm nhận được khiếu huyệt gia hỏa này mạnh mẽ thế nào.
Hình như chưa bao giờ Tô Vũ nhìn thấy gia hỏa này ra tay toàn lực, giờ xem ra, thân thể Ma Đa Na tuyệt đối có thể phát huy ra lực lượng vượt quá 30 vạn khiếu, thậm chí có thể mạnh hơn.
Nếu thành công thăng cấp Sơn Hải, thân thể gia hỏa này có thể đạt tới lực lượng 50 vạn khiếu trở lên, chính thức đạt tới tiêu chuẩn Thần Ma Nhật Nguyệt nhất trọng, có lẽ trước đây gã đã có khả năng gia chiến với Nhật Nguyệt tiểu tộc.
Như vậy cũng đã đủ đáng sợ!
Nhưng nếu so với Tô Vũ thì vẫn còn kém nhiều.
Tô Vũ đang xem, các vô địch khác cũng đang xem, một đám lộ vẻ khác thường.
Thiên tài Ma tộc này thật sự rất mạnh.
Bọn họ cảm thấy gã có thể giao chiến Nhật Nguyệt, nếu thăng cấp xong thì mấy người Chiến Vô Song, Huyền Vô Cực đều không phải là đối thủ của gã.
Mà mấy kẻ kia đã sớm tới Sơn Hải bát cửu trọng.
Đáng tiếc hiện tại Chiến Vô Song còn đang nằm trong bụng Cục lông nhỏ, không ai để ý tới hắn, vô địch đã chết không ít, ai có thời gian quan tâm sự sống chết của một thiên tài?
Ầm ầm ầm!
Hư không chấn động, 9 khiếu huyệt sáng ngời lộng lẫy, 2 khiếu huyệt trong số đó bắt đầu tương hợp.
Dần dần, 2 khiếu huyệt bắt đầu hợp nhất.
Giờ phút này, gió nổi mây phun, ma khí chấn động.
Trên bầu trời, từng đám mây nhỏ xuất hiện, có Thiên Nguyên khí, có thiên địa huyền quang…
Hình như Ma Đa Na còn thiên tài hơn Hạ Long Võ.
Khi Hạ Long Võ thăng cấp Sơn Hải, chỉ có một ít nguyên khí hội tụ thành mưa, nhưng nghe nói khi ấy Hạ Long Võ thăng cấp ở Nhân cảnh, mà hiện nay Ma Đa Na đang ở chiến trường Chư Thiên, có vẻ chiến trường Chư Thiên luôn ưu ái thiên tài hơn một chút.
Thân thể gã dần lột xác, ngọn lửa giữa mày bốc cháy.
Cùng lúc đó, trong hư không xuất hiện lôi đình mỏng manh lập lòe rồi mau chóng biến mất.
Lúc này, Tinh Hồng bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh Tô Vũ, hoặc là nói, Tô Vũ bỗng nhiên về tới bên cạnh Tinh Hồng, Tinh Hồng nhìn hư không, nhìn Ma Đa Na, chậm rãi cất tiếng: “Hạt giống yêu nghiệt không tồi, thấy lôi quang kia không?”
“Có.”
Tô Vũ gật đầu, Tinh Hồng mở miệng: “Mới vào Sơn Hải mà đã xuất hiện lôi quang, tới Nhật Nguyệt có lẽ còn mạnh hơn, thời điểm chứng đạo Vĩnh Hằng có lẽ sẽ gặp kiếp nạn của quy tắc, vượt qua kiếp nạn thì thực lực sẽ nâng cao một bước, hình như từ sau thời thượng cổ không có kẻ nào đi đến một bước này nữa.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, lập tức nói: “Kiếp nạn ư? Lôi quang? Khi ta đến Đằng Không đã gặp rồi, còn mạnh hơn ngoài kia nữa, đã vậy ta còn bị sét đánh một lần… Vậy nghĩa là khi thân thể ta tiến vào Lăng Vân vẫn phải gặp nữa à?”
Tinh Hồng câm miệng.
Hình như thảo luận vấn đề này với siêu cấp yêu nghiệt không phải là lựa chọn khôn ngoan.
Còn không bằng tán phét với Tinh Nguyệt!
Không thú vị chút nào!
Tô Vũ là người không thú vị, khi người khác nói chuyện, hắn sẽ vô thức nhắc tới chính mình, làm người khoe khoang cảm thấy chẳng có gì đáng khoe cả, giống như một người giàu xổi nói với tỉ phú rằng mình rất lợi hại, một ngày kiếm lời một vạn, sau đó tỉ phú bình thản đáp: “À, thế sao, tiền tiêu vặt mỗi ngày của ta đã là một vạn rồi.”
Ma Đa Na vào Sơn Hải cũng chỉ có lôi quang mỏng manh, vậy mà Tô Vũ lại nói khi hắn đến Đằng Không đã gặp rồi, hơn nữa còn bị sét đánh một cái, hình như còn mạnh hơn thế này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









