[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 341 : Kiên Định Bảo Trì Tâm Tính (c1701-c1705)
❮ sautiếp ❯Chương 1701: Kiên Định Bảo Trì Tâm Tính
Vạn Thiên Thánh gật đầu, mỉm cười, “Nói không sai, Đại Chu vương là kẻ âm hiểm nhất.”
Ừm, không kém cạnh gì ngài đâu.
Tô Vũ yên lặng nói thầm, vạn tộc đều không rõ lắm về thực lực của hai người này.
Đại Chu vương. . .
Đây là Văn minh sư đệ nhất Nhân cảnh, thế mà lại kín tiếng dọa người, cũng may nhờ cái danh treo ở đó, bằng không thì ai cũng không biết vị này mạnh bao nhiêu.
“Phủ trưởng, Đại Chu vương có thể là phản đồ không? Dù sao ông ấy hết sức âm hiểm, mà khi ông ấy xuất thủ lại không có cảm giác nguy hiểm gì, ngài và Ngũ đại mạnh như vậy, ta cảm thấy kẻ có thể đánh lén hai người hẳn là Đại Chu vương, ngài cảm thấy thế nào?”
Đây cũng là vấn đề Tô Vũ đang tự hỏi, có thể đánh lén Diệp Bá Thiên thì đại biểu khi xuất thủ vị kia che giấu rất tốt.
Mà năng lực của Đại Chu vương có lẽ chính là ở phương diện này.
Vạn Thiên Thánh cẩn thận đáp: “Khó mà nói, ai cũng có thể! Nói câu khó nghe một chút thì ngay cả Đại Hạ vương cũng có khả năng này.”
“Hả?”
“Hả cái gì!”
Vạn Thiên Thánh cười nhạt, “Khi chưa biết là ai thì hết thảy đều có khả năng! Nếu Diệp Bá Thiên chứng đạo thành công, có lẽ sẽ xâm chiếm Đại Hạ phủ, chẳng lẽ Đại Hạ vương không kiêng kị sao? Vậy cũng chưa chắc! Huống chi, nếu nói kẻ hiểu rõ ta và Diệp Bá Thiên nhất, kỳ thật chính là Đại Hạ vương! Ông ấy muốn đánh lén cũng sẽ rất thuận tiện!”
“Không có khả năng!” Tô Vũ phản bác: “Làm sao Đại Hạ vương có thể làm những việc này, nếu là thật thì ông ấy sớm đã giết ngài!”
“Có lẽ thế!”
Vạn Thiên Thánh cười cười, “Ta chỉ là muốn ngươi biết, không nên tùy tiện tin tưởng người nào, còn nữa. . .
Thứ ta cho ngươi xem chỉ là cái ta muốn ngươi xem, thứ ngươi thấy chưa chắc đã là chân thực.
Ta cho ngươi thấy Diệp Bá Thiên bị đánh lén, mà kẻ đánh lén vì sao không thể là ta?”
“. . .”
Tô Vũ sững sờ, nửa ngày sau mới thầm hỏi: “Đáng giá sao?”
Vạn Thiên Thánh đạm mạc đáp: “Hết thảy đều có khả năng! Ta sẽ nói cho ngươi biết một chuyện, phàm là cường giả dung nhập tam thế thân đều có thể biến vị, ngươi sẽ không còn là ngươi, hoặc là nói, ngươi không còn là ngươi bây giờ! Ngươi có thể bị tương lai thân hoặc quá khứ thân chiếm cứ vị trí chủ đạo!”
“Nếu quá khứ của ngươi là kẻ nhu nhược, đưa lên làm chủ đạo, thì dù bây giờ ngươi đã rất mạnh mẽ, nhưng ngươi hoàn toàn có thể biến thành một tên nhu nhược! Ngược lại, nếu tương lai hung hăng càn quấy của ngươi lên làm chủ đạo, thì dù bây giờ ngươi là kẻ kín tiếng nhưng ngươi cũng sẽ biến thành kẻ càn rỡ không ai sánh nổi.”
“Tam thế thân không mang theo trí nhớ, thế nhưng sẽ mang theo tính cách tương lai hay quá khứ mà ngươi có thể sẽ có, nó sẽ vô tri vô giác cải biến ngươi, đây cũng là điều rất nhiều vô địch cần phải thận trọng.
Khi ngươi không còn là ngươi của bây giờ thì ngươi hoàn toàn có thể làm ra những điều khiến ngươi hối hận, hoặc là hành vi không hợp với tính cách của ngươi bây giờ.”
“Vị vô địch Nhân tộc phản bội kia cũng có thể là một vị vô địch mà ngươi nhận biết bây giờ, trong ấn tượng của ngươi đó là người hòa ái, là người có thể đầu rơi máu chảy vì Nhân tộc, nhưng hắn lại bị tính cách chủ đạo của tam thế thân biến đổi, có khả năng làm ra sự tình khiến ngươi không thể tin được!”
Tô Vũ ngưng trọng, cau mày suy nghĩ một lát, cuối cùng thở hắt ra, thoải mái đáp: “Ta hiểu rồi, phủ trưởng yên tâm!”
Ngươi hiểu rồi? Hiểu cái gì?
Vạn Thiên Thánh thật sự tò mò muốn hỏi!
Bởi vì đầu óc Tô Vũ vận hành rất kỳ lạ, hắn luôn hiểu rõ một vài hàm nghĩa đặc thù, nhưng mà có đôi khi đó lại không phải lời ông muốn nói, cũng không phải ý đồ của ông.
Chẳng hạn như lần trước.
Cho nên lần này ông muốn biết rốt cuộc Tô Vũ lại hiểu được cái gì rồi?
Mà Tô Vũ thật sự đã hiểu rõ!
Rất rõ ràng!
Vô luận quá khứ, tương lai hay là hiện tại, hắn đều phải nhất mực kiên định bảo trì tâm tính.
Phàm là kẻ chọc ta thì chỉ cần có khả năng, ta đều đánh chết, cứ như vậy, tùy tiện là tính cách nào lên làm chủ đạo thì cũng sẽ luôn là tính cách này, thủy chung như một, vạn cổ không thay đổi, quản tính cách nào chủ đạo chính mình làm gì.
Không phải đều là một kết quả sao?
Lão Vạn suy tính rất nhiều, không cần thiết, lòng ta vĩnh hằng, phàm là kẻ không chọc ta, ta sẽ không chọc hắn, kẻ chọc ta, ta đều đánh chết, xong xuôi mọi chuyện!
Bản tâm không thay đổi thì sẽ không phải lo bị ảnh hưởng!
Tô Vũ tự tán thưởng bản thân, quả nhiên ta đã hiểu rõ chân lý tu luyện.
Bảo trì bản tâm!
Bản tâm duy nhất!
Lúc này, ý chí lực của hắn quay cuồng, sau một khắc, ý chí lực bị hắn đè nén xuống Lăng Vân bát trọng sôi trào lên, trong chớp mắt, ầm ầm một tiếng, ý chí lực phát sinh một chút thuế biến, tiến nhập Lăng Vân cửu trọng!
Mà Tô Vũ rất nhanh lại dùng chùy gõ.
Quả nhiên, ta minh ngộ mới là chân lý, đều đã tấn cấp, thấy rõ bản tâm, phải nhanh nén lại một thoáng, gần đây sao ta luôn động một chút lại minh ngộ nhỉ?
Phiền toái!
Lại là phác họa thần văn, lại là tấn cấp.
Mà lúc này Vạn Thiên Thánh thật sự đã ngốc trệ.
Ngươi minh bạch cái gì vậy?
Cứ như vậy mà tấn cấp?
Tấn cấp đơn giản thế à?
Tấn cấp thì thôi đi, tiểu tử này lại đè nén như thể chẳng muốn sống, cứ tiếp tục nén thành dạng này, ngươi còn có thể tấn cấp Sơn Hải sao?
Ngươi muốn cả một đời dừng lại ở Lăng Vân à?
Còn nữa, tiểu tử này nói hắn thiên phú dị bẩm, trước đó Vạn Thiên Thánh cảm thấy hắn nói đùa, hiện tại. . . ông cũng mờ mịt luôn rồi.
Ta chỉ tùy tiện nói một câu, tiểu tử này nói hắn đã hiểu được, sau đó. . . hắn có vẻ thật sự hiểu rõ cái gì đấy, minh ngộ rồi đột ngột tấn cấp, mẹ nó, cũng quá mơ hồ rồi đi!
Chẳng lẽ Tô Vũ thật sự không có di tích gì cả mà chỉ toàn dựa vào thiên phú?
Cũng đúng, một hồi lĩnh ngộ thần văn, một hồi lĩnh ngộ chân lý tu luyện, trực tiếp tấn cấp, việc này ở thời đại thượng cổ cũng từng có truyền thuyết tương tự, loại người như hắn quả thật tồn tại, thế nhưng… Tô Vũ là cái quỷ gì a?
Vạn Thiên Thánh muốn phát điên!
Chưa bao giờ ông cảm thấy mình có thể lý giải rõ tâm tình Bạch Phong như lúc này.
Muộn phiền ghê người!
Thật muốn phát điên, thật muốn bổ đầu Tô Vũ ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì?
Vạn Thiên Thánh cảm giác đạo tâm của ông sắp vỡ nát, khó chịu nói: “Đi, tới Nam Nguyên thôi, đừng đè nén quá, nén nhiều như vậy thì ngươi còn tấn cấp Sơn Hải được nữa không?”
“Không quan trọng, không tấn cấp thì ta liền cường hóa khiếu huyệt, một mực cường hóa đến mức độ có thể đánh vô địch là xong!”
Tô Vũ cũng không quá để ý chuyện này, ta mới không sợ mấy thứ ấy.
Nói cũng đơn giản quá!
Vạn Thiên Thánh thầm chửi bậy, mẹ nó, ở cùng tiểu tử này thì kỳ tài ngút trời như ông cũng phải thấy áp lực, cái quỷ gì chứ.
Vạn Thiên Thánh ta là người mà cả Diệp Bá Thiên cũng phải sùng bái đó!
Chương 1702: Cửa Vào Di Tích
Không muốn nhìn Tô Vũ đắc ý thêm nữa, Vạn Thiên Thánh tóm hắn lên, trong nháy mắt đã tan biến khỏi Tu Tâm các.
Đi Nam Nguyên!
Mà Tô Vũ cũng một lần nữa thể nghiệm cái gì gọi là đi nhờ miễn phí.
Thật nhanh!
Hành tẩu ở trong hư không, hết thảy phía dưới đều lóe lên một cái rồi biến mất, không ai thấy họ, cũng không ai phát hiện ra bọn họ.
Tô Vũ nghiêm trọng hoài nghi Vạn Thiên Thánh không hề một mực ở trong Tu Tâm các mà là thường xuyên ra ngoài, dù sao cũng không ai dám tự tiện xông vào Tu Tâm các, ông có rời đi thì cũng chẳng ai biết được.
Đột phá vận tốc âm thanh, thế nhưng không có chút thanh âm nào, Vạn Thiên Thánh dường như rất nhẹ nhàng.
Lần này xem như Tô Vũ đã cảm nhận được sự cường đại của ông, kỳ thật ở từng phương diện thân thể của Tô Vũ đều đạt đến tiêu chuẩn Nhật Nguyệt chứ không phải chỉ đơn thuần là lực bộc phát.
Trừ phi hắn thôn phệ tinh huyết, còn bình thường lực bộc phát cũng đi đến một tiêu chuẩn.
Đúc thân thật ra là đồng bộ tăng lên từng phương diện.
Tốc độ của Tô Vũ cũng không tệ, thế nhưng dù hắn toàn lực ứng phó, không cân nhắc giữ lại chiến lực, thì muốn đi tới Nam Nguyên cũng phải mất vài giờ.
Đương nhiên, so với lúc trước thì đã mạnh hơn nhiều, lúc trước hắn từ Nam Nguyên tới Đại Hạ phủ, đi theo đội ngũ phải bỏ ra hai ngày mới đến, chủ yếu là trên đường còn có một số nguy hiểm.
Bây giờ, yêu thú ở vùng hoang dã đối với Tô Vũ đã không còn được coi là thứ nguy hiểm.
Khi hắn đi đường, người hay yêu vật đều chưa hẳn có thể phát hiện hắn tồn tại.
Mà tốc độ đi đường của Vạn Thiên Thánh lại càng kinh người hơn.
Cũng không thấy ông tốn nhiều sức lực, đại khái khoảng 10 phút, Vạn Thiên Thánh bỗng nhiên ngừng bước.
Tô Vũ cũng ngừng bước theo, liếc nhìn xuống dưới, hắn nhịn không được nhe răng trợn mắt, đến Nam Nguyên rồi!
Má nó, quá nhanh!
Nhanh như vậy đã vượt qua dự đoán của Tô Vũ.
Xem ra lúc trước, mặc kệ là cuộc chiến ở Tinh Lạc sơn hay là nơi khác, kỳ thật Vạn Thiên Thánh đều có cơ hội trực tiếp tham dự vào hết thảy mọi chuyện phát sinh tại Nam Nguyên.
Thế nhưng ông không hề hé lộ, vẫn luôn tỏ ra bản thân chỉ là Sơn Hải đỉnh phong.
Thật biết nhẫn nại!
Vạn Thiên Thánh không quản Tô Vũ, ông nhìn xuống phía dưới một hồi, mở miệng nói: “32 vị Nhật Nguyệt cảnh!”
Tô Vũ líu lưỡi, đây cũng chưa phải là toàn bộ.
Bởi vì thiên tài vạn tộc và Hộ Đạo giả hầu hết đều chưa tới, cường giả Liệp Thiên các cũng không thấy mặt, Vạn Tộc giáo cũng chưa hiện thân.
Cường giả vạn tộc âm thầm ẩn nấp hẳn cũng chưa nhiều, hiện tại chủ yếu đều là Nhật Nguyệt của Nhân tộc.
Vậy đến cuối cùng, chẳng phải là sẽ có trên trăm vị Nhật Nguyệt?
Nhiều năm qua, từng có tình huống hơn trăm Nhật Nguyệt tụ tập như vậy chưa?
Vạn Thiên Thánh lộ ra nụ cười nhàn nhạt, “Không tệ, bất quá. . . vẫn chưa đủ! Ngươi lại lợi dụng di tích làm ra chút động tĩnh lớn hấp dẫn càng nhiều người tới đi.”
“Phủ trưởng, quá nhiều người đến thì bên chỗ ngài. . .”
“Không sao cả!”
Giờ phút này, Vạn Thiên Thánh thấy rất bình tĩnh, không nhiều lời.
Rất nhanh, ông mang theo Tô Vũ đi như chốn không người, trong nháy mắt tiến nhập Tô gia.
Thủ vệ bên ngoài không hề phát giác.
Nhật Nguyệt trong nội thành cũng không ai phát giác bất kỳ điều gì khác thường.
Vạn Thiên Thánh tiện tay phủi một thoáng, không gian bị xé nứt, trong không gian xé rách mơ hồ xuất hiện một tòa di tích do Hạ gia ngụy tạo, kiến trúc cổ cũng không phải ít, có chút Thiên Nguyên khí nhưng trừ cái đó ra thì chẳng còn gì khác.
Vạn Thiên Thánh không nói nhiều, ông giương tay vồ một cái, sau một khắc, một viên thần văn bị ông lôi ra.
Hạ gia chế tạo là dùng thần văn để ngụy tạo di tích.
Vạn Thiên Thánh ném thần văn cho Tô Vũ, thản nhiên nói: “Đồ khá tốt, là thần văn Nhật Nguyệt cảnh, không phải Nhật Nguyệt bình thường mà là Nhật Nguyệt bát trọng, Hạ Long Võ giết một vị Thần tộc Nhật Nguyệt bát trọng mới lấy được đó.”
Tô Vũ nhận thần văn vào tay, đây là một thần văn đã bị cải tạo thành bí cảnh.
Thứ này ở bên ngoài chính là chí bảo!
Bí cảnh cũng thể hiện ra nội tình.
Nguyên khí bí cảnh hay thức hải bí cảnh đều là nội tình của Đại Hạ phủ.
Lúc bấy giờ, cuối cùng Tô Vũ cũng lấy được bí cảnh đầu tiên thuộc về mình.
“Phủ trưởng, cái bí cảnh này có thể di chuyển không?”
“Có thể!”
Vạn Thiên Thánh đáp: “Không sao, đây không phải cắt chém không gian mà là Hạ gia tự mình bỏ thêm vào một ít gì đó để chế tạo ra bí cảnh, không liên quan gì tới không gian, di chuyển không khó! Kỳ thật chẳng có ích gì lắm, chỉ là không gian lớn một chút, ra ngoài dùng làm nhẫn trữ vật đi, thời khắc mấu chốt thì phá toái, bổ sung vào ý chí lực tiêu hao.”
Ông nói hời hợt, trên thực tế bất luận thân văn gì có thể chế tạo thành bí cảnh đều có giá trị kinh người.
Trân quý hơn thần văn bình thường nhiều!
Huống chi, đó còn là thần văn Nhật Nguyệt bát trọng.
Đương nhiên, người nói chuyện với ông là Tô Vũ, Tô Vũ cũng bình tĩnh gật đầu, “Nhật Nguyệt bát trọng, nếu phá toái thì khẳng định sẽ có rất nhiều ý chí lực, có lẽ có thể giúp thần văn của ta tấn cấp.”
Vạn Thiên Thánh thầm chửi bậy, ta chỉ giả bộ với ngươi một chút mà thôi, nó thật sự vô cùng trân quý đấy.
Mẹ nó! Ngươi thật sự muốn phá toái để tu luyện? Quá xa xỉ!
Lười để ý tới hắn, ông nhìn quanh căn phòng một lượt, đoạn hỏi: “Ngươi cảm thấy cửa vào di tích ở đâu thì phù hợp?”
“Trong bồn cầu nhà ta!”
“. . .”
Vạn Thiên Thánh muốn chửi đậu đen rau muống, ác độc thú vị!
Tô Vũ cười đắc ý: “Lỗ hổng mở dưới mặt bồn cầu, từ bồn cầu đi vào liền có thể tiến vào di tích!”
Được lắm!
Vạn Thiên Thánh không thèm để ý, dù sao. . . ta cũng không đi vào.
Rất nhanh, ông bước vào phòng vệ sinh, tiến hành xé rách không gian.
Không gian có gợn sóng mỏng manh, bất quá đều bị ông cưỡng ép trấn áp.
Trong lòng bàn tay ông hiện ra một tiểu thế giới, di tích ngụy tạo trước đó nhanh chóng bị ông nhét vào trong không gian phá toái này.
Vạn Thiên Thánh xử lý một hồi, xoẹt một tiếng, phong tỏa hoàn toàn không gian.
“Ta chỉ mở ra một lỗ hổng nhỏ ngay dưới bồn cầu, gợn sóng mỏng manh, không phải chuẩn vô địch hoặc là vô địch thì sẽ rất khó phát giác.”
Vạn Thiên Thánh giải thích một câu, chỉ cho Tô Vũ thấy vị trí.
Tô Vũ gật đầu, suy nghĩ một chút bèn hỏi: “Phủ trưởng, lỗ hổng này có thể chậm rãi phóng to không?”
“Có thể.”
Vậy thì tốt.
Tô Vũ lại cảm ứng một thoáng, chính xác là có một ít Thiên Nguyên khí mỏng manh đang thẩm thấu ra, hết sức mỏng manh, ra xa bồn cầu một chút liền tiêu tán, không tra xét rõ ràng, không cảm ứng tỉ mỉ thì dù là Tô Vũ cũng không phát hiện được.
Phải biết, hắn hết sức bén nhạy đối với Thiên Nguyên khí.
“Còn cần làm gì nữa không?”
Vạn Thiên Thánh nhìn về phía Tô Vũ, cười nhạt, “Không cần thì ta sẽ rời đi.”
“Không cần, còn lại ta tự mình làm là được!”
Nói đến đây, như thể bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Tô Vũ chần chờ hỏi: “Cái kia. . .
Phủ trưởng, Hạ gia có biết việc chúng ta đổi di tích không?”
Hai người liếc nhìn nhau, nhất thời đều không nói chuyện.
Hạ gia. . . hình như không biết.
Tô Vũ âm thầm oán giận, nếu Hạ gia thấy được di tích mới, liệu có tưởng rằng là đồ thật hay không?
Dù Tô Vũ nói bọn họ làm giả không khả quan, nhưng Hạ gia đâu biết Tô Vũ còn có nhiều kiện chí bảo gánh chịu như vậy.
Chờ di tích này bại lộ, không chừng Hạ gia sẽ tưởng thật rồi gây ra rủi ro.
Vạn Thiên Thánh suy nghĩ một chút, cười bảo: “Không cần phải để ý, Hạ gia không biết có lẽ sẽ càng tốt hơn, không biết, nói không chừng có thể diễn chân thật hơn nữa!”
Tô Vũ im lặng, là ngài nói đấy nhé, ta vốn không hề định làm như vậy.
Chương 1703: Huyền Cửu Ra Oai
Vạn Thiên Thánh không nói gì thêm, trong nháy mắt đã rời đi.
Mà Tô Vũ chờ ông đi rồi mới nghĩ tới một chuyện, thật cạn lời, sao ngài không mang theo ta ra khỏi thành?
Bỏ lại ta trong thành làm gì?
Nguy hiểm biết bao!
Hơn 30 vị Nhật Nguyệt đều ở trong thành đó!
Thôi vậy, không sao, ở lại trong thành cũng tốt.
Thần văn chữ “m” cùng chữ “Văn” dung hợp lại, Tô Vũ thu hồi khí tức, cộng thêm tác dụng của mặt nạ, lúc này thân phận Tô Vũ càng thêm khó điều tra, khí tức càng thêm khó phân biệt.
Thần văn chữ “Tĩnh” phát động xong thì không ai có thể cảm nhận được mối nguy.
Tô Vũ hóa thành một giọt nước sương mù, sau đó cấp tốc lủi ra khỏi phòng.
Ngoài phòng, vẫn có Long Võ vệ phòng thủ như trước, tuy nhiên không ai phát hiện bất kỳ dị thường gì.
Tô Vũ không chút hoang mang, tiềm nhập lòng đất, bắt đầu dò xét từng tấc, từng tấc về thực lực và sự phân bố của toàn bộ cường giả ở Nam Nguyên, có ngọc cảm ứng ở đây nên chỉ cần là ở trong phạm vi ngàn mét, không người nào có thể ngăn cản hắn dò xét.
Dưới mặt đất kỳ thật cũng có cường giả.
Những người này có rất nhiều kẻ đang tìm kiếm di tích, có kẻ thì không khác Tô Vũ lắm, cũng làm nghề dò xét tình báo để kiếm sống, chỉ là họ không ẩn giấu tốt như Tô Vũ mà thôi.
Tô Vũ dò xét một hồi, rất nhanh đã có quyết định.
“Bạch Nhất chấp pháp, mang vài vị Nhật Nguyệt bạch diện đến bắc môn chờ ta, tiếp ứng ta rời đi!”
Tô Vũ phát ra một câu.
Bạch Nhất khẽ giật mình, rất mau đã đáp lại: “Ngươi không sao chứ?”
“Không có việc gì, bất quá ra khỏi thành thì dễ bị người phát hiện, mà ta lại có việc muốn tuyên bố với đám gia hỏa trong toàn thành!”
“Cái gì vậy?”
“Không nên hỏi nhiều, tiếp ứng ta là được, ta sẽ lập tức rời đi!”
“Được!”
Bạch Nhất không hỏi thêm nữa, y hơi ngoài ý muốn, Huyền Cửu thật đúng là đã lặn vào trong thành, cũng không biết tên kia phát hiện cái gì.
Lá gan của đối phương quả thật rất lớn.
Qua nửa giờ, Bạch Nhất đưa tin báo y đã đến, đang chờ cách ngàn mét ở bên ngoài Bắc môn, không dám tới quá gần.
Nam Nguyên thành gần đây vẫn coi như an tĩnh.
Di tích chưa lộ diện, đến bây giờ đều không có tiến triển gì lớn, mọi người cũng không nóng nảy, chậm rãi tìm là được.
Mà vào lúc này.
Nam Nguyên, ở bên phía bắc môn.
Một tiếng nổ vang rền chấn động.
Trên tường thành Bắc môn, sau lưng một vị Nhật nguyệt Long Võ vệ đột nhiên toát ra một cái tay mạnh mẽ đấm ra một quyền, đánh bay vị thống lĩnh này, khiến hắn không chỉ thổ huyết mà còn ngã ào xuống đất.
Trong chớp nhoáng ấy, nội thành lập tức có mấy chục đạo khí tức xuất hiện.
Mà trên tường thành, Tô Vũ đeo mặt nạ trắng, mặc áo trắng, hết sức tiêu sái cũng hết sức càn rỡ.
Hắn nhìn từng bóng người đang lần lượt chạy về phía mình, mỉm cười hô lớn: “Liệp Thiên các Huyền Cửu bái kiến chư vị!”
Dứt lời, vô số đạo bạch quang bay về hướng tất cả mọi người.
“Liệp Thiên điểm bảng, xin vui lòng nhận cho!”
“Ta đã dò xét Nam Nguyên ba ngày, cũng đã có không ít phát hiện, chư vị có hứng thú thì có thể liên hệ ta, bảo đảm tin tức là thật, chư vị chỉ cần tốn hao chút đại giới liền có thể nhận được thu hoạch vô cùng hài lòng!”
“Huyền Cửu!”
Trong thành, mấy vị Long Võ vệ khác điên cuồng gầm thét.
Tô Vũ cười nhạt, đạp không mà đi, vừa đi vừa nói: “Chút trả giá nhỏ thôi, Long Võ vệ còn dám nhắm vào bản tọa thì lần sau không chỉ là trọng thương! Hạ gia giết đồng liêu của ta, nghi ngờ nhiệm vụ của ta, Huyền Cửu nhớ kỹ!”
Giờ phút này, vô số Liệp Thiên điểm bảng vọt tới phía hết thảy Nhật Nguyệt ở nội thành, bao gồm cả hậu duệ của vô địch không phải Nhật Nguyệt cũng thấy một tấm điểm bảng trôi nổi ở trước mặt mình.
Ngay cả vài vị cường giả ẩn giấu không tồi, cùng với vài vị núp ở dưới mặt đất, thậm chí bao gồm cả các vị Long Võ vệ đang ẩn giấu bên này, toàn bộ đều lấy được điểm bảng.
Giống như Huyền Cửu sớm đã dò xét rõ ràng toàn bộ Nam Nguyên, tinh chuẩn vô cùng, lần này hắn đã trực tiếp phát ra trên trăm phần điểm bảng.
Chấn nhiếp!
Đúng vậy, Huyền Cửu chỉ đả thương một vị cường giả Long Võ vệ, nhưng mà cường giả toàn thành đều bị hắn chấn nhiếp rồi.
Chẳng rõ hắn đã tới đây bao lâu mà có đủ thời gian tra xét xong hết thảy cường giả ở nội thành và chỗ có hành tung của hậu duệ vô địch, từ đó, hắn mới có thể làm đến bước này.
Không những thế, giờ phút này mấy địa phương không có khí tức bùng nổ đều nhận được điểm bảng, lập tức dẫn tới vô số người quan tâm.
Có người thầm mắng, có người thì chấn động.
Một lát sau, mấy chỗ không có khí tức hiển lộ bỗng xuất hiện vài vị cường giả, có rất nhiều Nhật Nguyệt cảnh và Sơn Hải cảnh, có kẻ thì ngụy trang thành người bình thường.
Nhưng mà giờ phút này họ đều rất bất đắc dĩ.
Bị phát hiện rồi.
Tên Huyền Cửu kia đã phát hiện bọn họ, thật đáng sợ, nhất là khi ngẫm lại thì rất có thể trong thời gian qua, Huyền Cửu đã tùy thời ở sát ngay bên cạnh họ mà họ không hề phát giác.
“Liệp Thiên các!”
“Huyền Cửu!”
Không ít người hiện lên hai cái tên này ở trong lòng, thế lực đáng sợ, Huyền Cửu đáng sợ.
Vài vị thống lĩnh Long Võ vệ vừa định đuổi theo ra ngoài thành truy sát Huyền Cửu, nháy mắt, bên cạnh Huyền Cửu đã có thêm ba vị Nhật Nguyệt, tính cả Huyền Cửu thì trọn vẹn 4 vị Nhật Nguyệt cảnh, trong đó còn có một vị cường giả Nhật Nguyệt lục trọng.
Kỳ thật đám người Bạch Nhất không thấy bất ngờ lắm!
Huyền Cửu biến mất mấy ngày thế mà đã thăm dò rõ ràng toàn bộ tình hình Nam Nguyên, khó trách hắn muốn họ tới đón, Huyền Cửu có bản lĩnh tự rời đi, có lẽ còn có thể rời đi vô thanh vô tức.
Nhưng hắn không định làm vậy.
Hắn dùng loại phương thức này, tức khắc đã khiến vẻ thần bí của Liệp Thiên các tăng lên rất nhiều, hắn trực tiếp phát điểm bảng cho tất cả mọi người, cho hết thảy thế lực!
Giờ phút này, Tô Vũ trôi nổi ở trên không trung, cười vang: “Long Võ vệ không nên ngu xuẩn tự đi tìm cái chết, đi đến Nhật Nguyệt nào có dễ dàng! Bao gồm cả vấn đề về di tích Nam Nguyên thì ta cũng đã có phát hiện, chư vị có thể tới giao dịch hỏi thăm, Liệp Thiên các lúc nào hoan nghênh!”
“Liệp Thiên các hòa khí sinh tài, ta và chư vị không thù, mối thù với Hạ gia thì sau khi giết Hạ Tân Y đã tiêu trừ ân oán, hà tất cứ giữ mãi không buông.”
“Huyền Cửu! Ngươi nhất định phải chết!”
Một tiếng gầm thét truyền đến, vài vị Long Võ vệ giận dữ, đây là khiêu khích, là trắng trợn khiêu khích!
Dù không địch lại thì mấy người cũng muốn liều mạng xông lên giết hắn.
Sau một khắc, mấy người bọn họ vọt tới.
Tô Vũ bật cười, “Đi thôi, không cần dây dưa với đám gia hỏa này, dễ dẫn tới kẻ mạnh hơn!”
Đám Bạch Nhất nghe vậy liền dồn dập đi theo Tô Vũ, nhanh chóng rút lui.
Bạch Nhất quét ra một kiếm, kiếm mang cản trở con đường phía trước của vài vị Long Võ vệ, sau một khắc, một đám bạch diện đã tan biến tại chỗ.
Thần bí, mạnh mẽ!
Lúc này, ở nội thành Nam Nguyên, từng vị cường giả cầm tới Liệp Thiên điểm bảng đều chấn động trong lòng.
Huyền Cửu. . .
Lợi hại thật!
Ẩn núp trong thành mấy ngày, bọn họ lại không một ai phát hiện, ngược lại còn bị hắn dò ra toàn bộ vị trí.
Có người nhìn về phía những người ẩn giấu mới bị lộ kia, cười lạnh, “Nguyên lai là các ngươi, trốn cũng kĩ lắm, bất quá. . . xem ra không thể tránh thoát cảnh bị Huyền Cửu dò xét!”
Mấy vị cường giả bị phát hiện cũng không nói gì.
Nếu đã bị phát hiện thì không cần thiết ẩn giấu tiếp.
Có người sốt ruột hỏi: “Chẳng lẽ Huyền Cửu đã phát hiện ra chuyện gì rồi?”
Đổi thành trước đó, mọi người còn nửa tin nửa ngờ, Huyền Cửu ngươi lại lợi hại hơn chúng ta ư?
Nhưng mà hiện tại, người ta đều sờ đến tận cửa nhà ngươi, mò ra cả chỗ các ngươi ẩn núp, các ngươi lại còn hoàn toàn không biết gì cả, độ thần bí của Liệp Thiên các trong nháy mắt đã tăng vọt.
Tất cả mọi người đều không lên tiếng.
Có người thu Liệp Thiên điểm bảng vào, có người thì do dự không cầm.
Mà các tướng lĩnh Long Võ vệ thì hết sức biệt khuất trở về, mang theo vị thống lĩnh Nhật Nguyệt thụ thương, bọn họ cũng không để ý tới người khác, việc đoạt lại Liệp Thiên điểm bảng là không thực tế, hiện tại chúng đã ở trong tay các vị Nhật Nguyệt, chẳng lẽ ngươi còn muốn mọi người vứt đi?
Ngay cả Long Võ vệ còn thu vào mấy phần điểm bảng kia kìa.
8/3 mà hông có hoa, mị tủi thân, mị khoxxxx, ngủ ây (
◕
︵
◕
) (╥
﹏
╥)
Chương 1704: Phát Hiện Của Huyền Cửu
Một ngày này, tên của Huyền Cửu lại một lần nữa truyền ra.
Thần bí, mạnh mẽ, hung hăng càn quấy!
Mà trong một thôn trấn nhỏ cách Nam Nguyên không xa, đám Tô Vũ hạ xuống, tiến nhập một gian đại viện.
Bạch Nhất cảm khái: “Ngươi to gan quá, nội thành rất nhiều Nhật Nguyệt mà ngươi cũng dám chui vào, còn dám khoa trương rời đi như vậy.”
Tô Vũ cười nhạt, “Không sao, huống chi không làm thế thì sao có thể mở ra nghiệp vụ? Hiện tại thì hay rồi, những người kia trực tiếp thành lập liên hệ với chúng ta, rất nhanh thôi Liệp Thiên các sẽ biến thành hạch tâm giao dịch của bọn họ!”
“Vạn Tộc giáo chỉ là trò trẻ con, mà Liệp Thiên các ta là thế lực có vô địch trấn giữ, muốn huy hoàng đại khí, há có thể lại như trộm vặt móc túi, muốn giao dịch thì tự nhiên cũng phải quang minh chính đại!”
Mấy người Bạch Nhất gật gật đầu, lời này nghe thực dễ chịu.
Bạch Nhất vội hỏi: “Huyền Cửu, ngươi thật sự tra xét được tin tức di tích hả?”
Không chỉ y mà mấy vị bạch diện khác cũng dồn dập nhìn về phía Tô Vũ.
Tô Vũ không vội trả lời, mà là lấy ra Liệp Thiên đồ, không ít người đã bắt đầu hỏi ý.
Tô Vũ cười cười, mở miệng nói: “Kéo những người này vào cùng một kênh nói chuyện đi, nói cho bọn hắn rằng một người gia nhập phải giao một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt hoặc là bảo vật tương đương, ta sẽ nói cho bọn hắn biết cùng lúc, miễn cho có người biết sớm, tiết lộ ra ngoài trước chúng ta.”
“Một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt. . .”
Thứ này ở Chư Thiên chiến trường cũng không tính quá đắt, nhưng tại Nhân cảnh thì cái giá này lại hơi cao.
Tô Vũ xem thường, “Đều là đại gia tộc, không thiếu chút tiền ấy.
Huống chi lần này vì dò xét di tích mà ta ở Nam Nguyên ẩn núp ba ngày, mức độ nguy hiểm cực đại. . .”
Bạch Nhất gật đầu, “Vậy bên chỗ Bát trưởng lão. . .”
“Ta sẽ nói với trưởng lão.”
“Được, vậy chúng ta sẽ lập tức thông tri, đúng rồi, việc thu lệ phí thì phải đến Nam Nguyên thu à?”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Việc này cũng cần dũng cảm cùng thực lực, nói cho mọi người, Liệp Thiên các có năng lực đi thu phí như thế.
Ta sẽ nói với trưởng lão, loại thu phí quy mô lớn lần đầu tiên này phải để cho cường giả đi, để Hạ gia cũng sợ ném chuột vỡ bình, không dám tùy tiện hành động!”
Bạch Nhất không nói gì thêm, bây giờ Huyền Cửu đã không còn do y lãnh đạo, cứ nghe theo lời hắn phân phó là được.
Một lát sau, đám Bạch Nhất đã đem tin tức truyền ra ngoài.
Mà Tô Vũ cũng nhanh chóng liên lạc với Chấp pháp trưởng lão.
“Huyền Cửu, ngươi thật sự đã dò xét được tin tức về di tích à?”
“Đúng, thế nhưng ta không dám xâm nhập quá sâu, sợ gây ra động tĩnh lớn thì sẽ dẫn tới mọi người quan tâm, chỉ là thông qua thủ đoạn đặc thù nhìn trộm một thoáng.”
“Ngươi tìm ra di tích rồi?”
Bát trưởng lão chấn động, ngươi tìm được thật ư?
“Tìm được!”
“Thật?”
Bát trưởng lão xúc động, “Ở đâu? Nam Nguyên thật sự có di tích? Thật hay là giả thế? Có phải do Hạ gia bố trí không?”
“Về việc thật hay giả. . .
Đại khái là thật, chỉ có thể nói như vậy, trưởng lão, ngài giúp ta tra một chút đi, ta chỉ nhìn thoáng qua, thế nhưng ta thấy được mấy thứ then chốt. . .”
“Ngươi nói đi!”
Tô Vũ do dự một hồi, cuối cùng dè dặt bảo: “Bát trưởng lão, không phải ta không tín nhiệm ngài, thế nhưng ta lo lắng xảy ra sự cố, ngài xem có thể kéo thêm một vị trưởng lão hoặc là cường giả khác trong các tiến vào được không, bằng không ta sợ tin tức của ta lại không truyền đến tổng bộ!”
Bát trưởng lão im lặng, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Lo lắng của ngươi cũng có lý, ngươi sợ ta biết rồi sẽ giết ngươi diệt khẩu, độc chiếm tin tức đúng không? Cảnh giác là việc nên làm, nhưng cũng không cần hoài nghi tất cả mọi người như vậy.”
Ông tán thành chuyện Huyền Cửu cảnh giác, thế nhưng việc Huyền Cửu hoài nghi ông khiến ông rất khó chịu.
Tô Vũ kiên trì lặp lại: “Bát trưởng lão, tin tức này rất trọng yếu!”
“Được rồi, bên chỗ chấp pháp bộ có Tam trưởng lão đã âm thầm tiềm nhập Nhân cảnh, bảo Tam trưởng lão gia nhập thì thế nào? Không đến mức chấp pháp bộ đều là phản đồ chứ?”
“Không dám!”
Tô Vũ ngoài ý muốn, lại tới thêm một vị Chấp pháp trưởng lão sao, Liệp Thiên các thật đúng là bỏ hết cả tiền vốn.
Tổng cộng cũng chỉ có 9 vị Chấp pháp trưởng lão.
Không bao lâu sau, cả ba người đều tiến nhập một kênh trò chuyện mới, kênh của Tam trưởng lão truyền ra lời của ông: “Huyền Cửu, nói đi, ngươi phát hiện cái gì?”
“Thuộc hạ bái kiến Tam trưởng lão!”
“Không cần khách khí!”
Tô Vũ nói ra phát hiện của mình: “Ta cảm ứng thông qua tử khí, tại Nam Nguyên phát hiện một vệt Thiên Nguyên khí gợn sóng nhỏ bé rất khó nhận ra, nhờ vậy mà tìm được một vết nứt không gian nhỏ tới mức làm cho không người nào có thể phát giác, ở đó có Thiên Nguyên khí tiết ra ngoài, có điều hết sức mỏng manh!”
“Ta không dám đi sâu dò xét vết nứt không gian đó, thế nhưng thông qua chút nguyên khí thẩm thấu, ta miễn cưỡng phát hiện một ít thứ.”
“Cái gì vậy?”
Hai vị trưởng lão giờ phút này cũng rất khẩn trương, ngươi phát hiện cái gì?
Vết nứt không gian?
Bên trong có cái gì?
“Ta chưa từng thấy di tích cho nên không biết rốt cuộc có phải hay không, thế nhưng ở bên trong đó có không gian độc lập, ta mơ hồ thấy được rất nhiều công trình kiến trúc, ta còn chứng kiến mấy chữ viết đồng dạng với chữ ở cổ thành, trên môn lầu ở trong không gian đó hình như có hai văn tự cổ đại —— Văn Minh!”
“Văn Minh?”
Hai vị trưởng lão chấn động, khẩu khí thật lớn, đây là nói, di tích tên là di tích Văn Minh sao?
“Đúng vậy, Văn Minh! Trừ thứ đó ra, bên trong di tích này rốt cuộc có vật gì khác không thì ta không rõ, cũng không dám cảm ứng quá lộ liễu, sợ vết nứt không gian xảy ra vấn đề.
À, ta còn chứng kiến một khối bạch ngọc bia lơ lửng giữa không trung.”
“Bạch ngọc bia?”
“Đúng thế!”
“Có đặc thù gì không?”
“Cái này. . .
Không dễ hình dung lắm, thế nhưng phía trên cũng có hai chữ —— Văn Mộ!”
“Cái gì?”
Bát trưởng lão còn chưa có phản ứng gì, Tam trưởng lão đột nhiên giật mình, giống như nhớ ra gì đó, vội vàng xác định lại: “Ngươi nói, ngươi nhìn thấy cái gì?”
“Một khối bạch ngọc bia, trên đó viết hai chữ Văn Mộ, ta không biết có phải là mộ bia hay không. . .”
“Văn Mộ bia?”
Ngữ khí Tam trưởng lão trong nháy mắt kích động hẳn lên, Tô Vũ không nghe giọng lão nhưng từ chữ viết cũng có thể cảm nhận được đối phương đang rất khẩn trương.
“Huyền Cửu! Những gì ngươi nói là sự thật chứ?”
“Vâng.”
“Cửa vào di tích ở đâu?”
“Tam trưởng lão an tâm, chớ vội! Đây là Nhân cảnh, đây là Đại Hạ phủ, đây là nơi vô số Nhật Nguyệt hội tụ, chẳng lẽ Tam trưởng lão định độc chiếm di tích này? Liệp Thiên các ta đã chuẩn bị xong việc khai chiến cùng toàn bộ Nhân cảnh thậm chí là vạn tộc rồi sao?”
Tô Vũ cắt ngang ông, kích động như vậy làm gì?
Ngươi kích động như vậy chẳng lẽ còn muốn nuốt một mình?
Đừng có đùa!
Nơi ta cai quản, mọi tin tức đều là do ta cung cấp, ngươi độc chiếm cái rắm ấy.
“Phải rồi, thật có lỗi, là do ta thất thố!”
Tam trưởng lão rất nhanh đã khôi phục vẻ trấn định, thế nhưng vẫn vội vàng hỏi lại: “Huyền Cửu, ngươi xác định phía trên thật sự viết hai chữ Văn Mộ sao? Chính là loại chữ viết ý chí chi văn thượng cổ đúng không?”
“Ngài muốn nói tới chữ viết trên tòa thành cổ à?”
“Đúng! Có giống nhau không?”
“Giống.”
“Vậy… vậy trên tấm bạch ngọc bia có vật gì khác không?”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, rất nhanh bèn trả lời: “Ta không thấy rõ, nhưng có thoáng nhìn thấy một ít nhân ảnh lưu động.”
“Đúng, chính là cái kia!”
Ngữ khí Tam trưởng lão lại trở nên cực kỳ kích động, mà Bát trưởng lão thì vẫn một mực yên lặng, dù cho không hiểu, không biết tình huống nhưng ông cũng đoán được đó có thể là đồ vật cực kỳ trọng yếu.
“Còn có cái gì khác không?”
Tô Vũ trả lời: “Ta chỉ dùng một tia nguyên khí dò xét, cái khác thì không rõ ràng, thế nhưng ta cảm nhận được khí tức Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, còn nữa, bên trong chỉ sợ là có hàng loạt Thiên Nguyên khí, ta cảm giác toàn bộ di tích đều bị phủ đầy.”
“Đây là lẽ thường!”
Tam trưởng lão không để ý tới điều này, chỉ hỏi: “Vậy. . .
Còn có gì khác không?”
“Cái khác?”
Kỳ thật Tô Vũ biết ông muốn nhắc đến cái gì, thế nhưng người bình thường thì sẽ không biết vật gánh chịu, cho nên ông ta mới không nói rõ ràng ra.
“Không rõ nữa, thế nhưng ở chỗ sâu mơ hồ có một khối sắt cùng một khối ngọc đang đánh nhau. . .”
“Đánh nhau?”
Bát trưởng lão cùng Tam trưởng lão đồng thời thốt lên, giống như bọn họ ý thức được cái gì, lúc này, ai nấy đều chấn động.
Chí bảo gánh chịu ở lâu trong di tích vô địch, có chút ít linh tính là chuyện rất bình thường.
Tô Vũ lại bổ sung thêm: “Ta cũng thấy kỳ lạ, nghĩ là mình nhìn lầm rồi, dù sao nó cũng ở chỗ quá sâu, ta xem không rõ lắm, lại sợ bị người khác phát hiện nên ta liền lui ra ngoài.”
Chương 1705: Tin Tức Chuẩn Xác
“Rất tốt!”
“Huyền Cửu, ngươi không cần vội vã ban bố tin tức, chúng ta sẽ tra xét tư liệu cổ đã, tìm thử xem có đạt được tin tức chuẩn xác về di tích hay không.
Còn nữa, dù ban bố tin tức nào thì cũng không thể công khai hoàn toàn, ngươi yên tâm, công lao của ngươi đáng nhận được gì thì tuyệt đối sẽ không thiếu!”
“Còn một chuyện, đừng tiết lộ tin tức ra ngoài. . .”
Tô Vũ trực tiếp ngắt lời: “Ta biết rồi, ta sẽ đem tin tức giao vào trong tay một người mà ta tin tưởng, nếu ta chết thì người kia sẽ lập tức công khai toàn bộ tin tức, hai vị trưởng lão, không phải ta đề phòng các ngài mà là ta đề phòng đột nhiên mình chết, không có người nào biết rõ, tin tức liền thành tuyệt mật!”
Đệch!
Rõ ràng là ngươi đang đề phòng chúng ta!
Hai vị trưởng lão khí tức đau gan, này mà còn không phải đề phòng chúng ta à?
Được thôi, đề phòng là đúng.
Nói thật, trong nháy mắt vừa rồi hai người bọn họ thật sự đã nảy sinh suy nghĩ tìm tới chỗ Tô Vũ ép hỏi tin tức rồi thủ tiêu hắn, độc chiếm di tích.
Suy nghĩ một chút, quên đi thôi!
Quá nguy hiểm!
Một khi tin tức tiết lộ ra ngoài, Liệp Thiên các sẽ không bỏ qua cho bọn họ, huống chi cũng không cần thiết vì chuyện này mà bỏ xuống vị trí đã phấn đấu nhiều năm.
Rất nhanh, hai người ngắt kênh trò chuyện với Tô Vũ, mà chuyển sang kênh riêng tư chỉ có bọn họ.
“Lão Bát, ngươi đã thấy tin tức của Huyền Cửu rồi, hẳn là có vật gánh chịu ở trong đó!”
“Ừm, tối thiểu là hai kiện!”
Bát trưởng lão vội hỏi: “Tam trưởng lão, Văn Mộ bia kia là cái gì?”
Vừa nãy ông cảm nhận được Tam trưởng lão hết sức kích động, chắc chắn là có liên quan tới chuyện này.
“Chờ ta và ngươi hội hợp lại nói, việc này. . . ta sẽ lập tức thông tri tổng bộ, có lẽ sẽ có vô địch tự mình tới Nhân cảnh.”
“Vô địch?” Bát trưởng lão rung động, “Vô địch giáng lâm sẽ rất nguy hiểm!”
“Chưa chắc đã là chân thân, có thể là tam thế thân hoặc là thần văn phân thân, sẽ có vô địch tự mình đến chủ đạo hết thảy.
Lão Bát, ngươi không hiểu đâu, Văn Mộ bia liên quan đến rất nhiều đồ vật, trước đó trong Các từng có suy đoán, bia thần văn chiến kỹ của Tô Vũ cùng Trần Vĩnh liệu có phải là Văn Mộ bia hay không, hiện tại xem ra không phải.
Bia thần văn chiến kỹ của Đại Hạ phủ chỉ là bia truyền thừa thần văn thông thường, mặc dù cũng trân quý nhưng lại kém xa Văn Mộ bia!”
Bát trưởng lão chấn động, vô địch sẽ giáng lâm, tự mình đến chủ đạo hết thảy?
Mà tất cả những việc này chỉ là bởi vì Huyền Cửu đã dò xét được một vài tin tức.
“Huyền Cửu đang chuẩn bị bán những tin tức ấy ra ngoài, Tam trưởng lão, làm sao bây giờ?”
“Ta không biết, chờ vô địch chỉ thị đã!”
“Được rồi!”
“. . .”
Hai người nhanh chóng báo tin cho vô địch, cách chư thiên, tuy rằng truyền tin tức sẽ có chút khó, thế nhưng đối với Liệp Thiên các thì không phải là vấn đề lớn.
Liệp Thiên điểm bảng bao trùm Nhân cảnh là có thể câu thông cùng tổng bộ.
Rất nhanh, tin tức đã được truyền lên.
Mà trong nháy mắt khi tin tức lưu truyền.
Trong hư không vô tận.
Tổng bộ Liệp Thiên các, từng thân ảnh đeo mặt nạ vàng kim hiển hiện.
“Mọi người biết Văn Mộ bia không?”
“Biết!”
“Di tích văn minh. . .
Văn Mộ bia. . . vật gánh chịu. . .
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì di tích này có thể là phủ đệ của một vị Văn Minh sư Vĩnh Hằng đa thần văn hệ.”
“Trong thượng cổ có ghi chép nào về phủ đệ này không?”
“Đang tìm kiếm, có những tư liệu chúng ta vẫn chưa xem xong.”
“. . .”
Vài vị kim diện cấp tốc thẩm tra tư liệu, Liệp Thiên các có rất nhiều ghi chép, dù là bọn họ thì cũng không nhất định đã xem qua toàn bộ.
Một lát sau, có một người lên tiếng: “Ta tìm được thông tin này, thời thượng cổ có cường giả ở văn minh chi phủ, thường mở rộng cửa mời khách khứa bốn phương, luận đạo trên trời dưới đất. . .”
“Văn Mộ bia thì sao?”
“Văn Mộ bia thì chỉ có vài dòng ghi chép đơn giản, mọi người đều biết văn minh mở ra, văn minh truyền thừa, huyền bí cùng chân lý của Văn Minh sư chân chính có lẽ còn ẩn giấu đi chút bảo tàng của Văn Minh sư thời thượng cổ.
Trừ cái đó ra, những tư liệu khác đều không quá rõ ràng, thế nhưng bảo thứ này rất trọng yếu là điều không thể nghi ngờ!”
“Liên hợp Văn minh phủ đệ cùng Văn Mộ bia lại thì có thể xác định chủ nhân của di tích đó không?”
“Khó! Nhưng có thể xác định chủ nhân nơi đây hẳn là Văn minh sư thời thượng cổ, có lẽ còn là một trong các vị lãnh tụ, bằng không sẽ không có khả năng sở hữu Văn Mộ bia.
Ta đề nghị nên thức tỉnh Các chủ Đông các và bộ trưởng Thiên bộ.
Bọn họ là hai vị sống lâu nhất, có lẽ sẽ biết nhiều thông tin hơn.”
“Không cần, các ngài ấy ngủ say, tùy tiện thức tỉnh bọn họ thì không nên.”
“Vậy bây giờ chỉ biết được là nơi đó rất trọng yếu.
Chư vị, bàn lại xem, nên bán tin tức ra ngoài hay là chúng ta tự mình đi đoạt?”
“Không khả thi, đây là Nhân cảnh! Đừng nói 6 người chúng ta, dù có thêm 10 người nữa tiến vào Nhân cảnh thì có khi cũng ngã xuống toàn bộ.
Vả lại một khi chúng ta trực tiếp tiến vào, vạn tộc đều biết di tích này cực kỳ trọng yếu!”
“Chẳng lẽ từ bỏ à?”
“Không được thì công khai ra ngoài, thu lấy phí tổn kếch xù, tôn chỉ của Liệp Thiên các vẫn là tạo hỗn loạn làm chủ, nếu tin tức này lan ra thì chắc chắn vạn tộc sẽ chấn động, có lẽ có khả năng đục nước béo cò!”
“Tin tức chuẩn xác không?”
“Tương đối chuẩn xác, là do Huyền Cửu trước đó náo ra động tĩnh lớn ở Đại Hạ phủ đã đích thân đi điều tra, có điều hắn chỉ lấy tử khí dò xét mặt ngoài chứ không dám đi sâu, ở ngoại vi tra xét được tin tức này.
Bất quá ta nghĩ độ tin cậy khá cao, bởi vì chẳng mấy ai biết chuyện về Văn Mộ bia, Huyền Cửu xuất thân tiểu tộc, chỉ vừa tiến vào Nhật Nguyệt, lại càng không có khả năng biết đến nó!”
“. . .”
Mấy vị cường giả nghị luận một phen, rất nhanh họ đã có quyết định.
Liệp Thiên các khó có thể nuốt trôi di tích này.
Chi bằng lùi một bước, thuận thế đục nước béo cò thôi.
“Bảo phân bộ Nhân cảnh bán tin tức ra đi, tăng giá lên, lấy 10 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt làm đại giá.
Mặt khác, rất nhanh sẽ có Vĩnh Hằng tự mình đi tới Nhân cảnh chủ trì đại cục.”
Về chuyện là phân thân hay là tam thế thân thì không cần lộ ra.
Thế nhưng, hiện tại những Chấp pháp trưởng lão kia đã không có cách nào lãnh đạo nhiệm vụ ở Nhân cảnh được nữa.
“Huyền Cửu lập đại công! Trọng thưởng! Khi nào từ Nhân cảnh trở về, Liệp Thiên các sẽ hỗ trợ hắn bước vào Nhật Nguyệt hậu kỳ, thăng chức trưởng lão Huyền Bộ, nghĩ biện pháp giúp hắn giải thoát thân phận cư dân cổ thành.”
Vài vị vô địch nhanh chóng đưa ra quyết định, Huyền Cửu phải được trọng thưởng.
Năng lực nghiệp vụ của đối phương rất mạnh.
Phân bộ Đại Hạ phủ đã thấy rõ cách hắn làm việc, nếu không phải thực lực không đủ thì hiện tại họ đã cho Huyền Cửu chưởng khống toàn Nhân cảnh.
Nhiều trưởng lão như vậy nhưng không một ai tài giỏi bằng Huyền Cửu.
“Bảo toàn bộ các trưởng lão hội tụ đến Đại Hạ phủ chờ đợi mệnh lệnh, từ bỏ nghiệp vụ ở các phủ khác đi, trọng điểm bây giờ đang đặt ở Đại Hạ phủ rồi, không cần phân tán tinh lực ra các phủ khác.”
“Vâng!”
Các vị vô địch tiếp tục ra mệnh lệnh, hiện tại Đại Hạ phủ mới là then chốt cần quan tâm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Các bậc vĩ nhân lập quốc trong lịch sử Việt Nam [Audio] Các bậc vĩ nhân lập quốc trong lịch sử Việt Nam](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Cac-bac-vi-nhan-lap-quoc-trong-lich-su-Viet-Nam.jpg)



![[Dịch] Bất Diệt Kiếm Thể [Dịch] Bất Diệt Kiếm Thể](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Bat-Diet-Kiem-The-Audio-Truyen.jpg)
