[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 340 : Cùng Đóng Dấu Đi (c1696-c1700)
❮ sautiếp ❯Chương 1696: Cùng Đóng Dấu Đi
Mọi người đi rồi, Ngô Tịch mới thở dài một tiếng, “Cũng không tính là thất vọng, thế nhưng cũng không quá kinh diễm, ta còn tưởng rằng sẽ được thấy những màn so tài chấn động lòng người đến từ đám thiên tài yêu nghiệt vạn tộc ấy.”
Nói đến đây, hắn thầm bảo: “Nếu nói về kinh diễm thì vẫn phải nhắc tới Tô Vũ, lần trước tiểu tử kia tới đã giả mạo Thôi Lãng, lão tử đã tiếp xúc với hắn mà vẫn không nhận ra.
Đáng tiếc, lần này hắn không về được!”
Ngô Tịch có chút tiếc nuối.
Một bên, Diệp Hồng Nhạn thản nhiên đáp lời: “Không phải ai cũng có thể là Tô Vũ, không phải người nào cũng là Diệp Bá Thiên, yêu nghiệt quá mức thì sẽ chẳng có kết quả gì tốt.
Ta thấy tên Ma Đa Na kia chưa chắc đã có kết cục tốt!”
Ma Đa Na cũng hết sức kinh diễm.
Lăng Vân cửu trọng mà thôi, nhưng nghe đồn cái tên này đã có khả năng chiến Nhật Nguyệt, dĩ nhiên, hình như Ma Đa Na chưa từng chân chính giao thủ với Nhật Nguyệt nên rất khó phân thật giả.
Nhưng kẻ như vậy đã cực kỳ đáng sợ.
Một mực bá chiếm đệ nhất Thiên bảng, ngoại trừ một lần bị Tô Vũ dồn xuống thì chưa có ai khác làm được.
Ngô Tịch nhìn thoáng qua những thiên tài dần dần đi xa, cắn răng nói: “Không thể động thủ với đám thiên tài này vậy liền giết những Hộ Đạo giả của bọn chúng, giết sạch đi thì vạn tộc cũng phải khóc!”
Diệp Hồng Nhạn cổ quái nhìn hắn, “Nói không ra tay với thiên tài chỉ là ở bề ngoài, âm thầm thì dĩ nhiên phải giết! Chỉ cần có thể một đòn giết chết thì ai biết là người nào giết? Chẳng lẽ vô địch vạn tộc đích thân đến giám thị ngươi hay sao?”
Vô địch đâu rảnh như thế chứ?
Ý trong lời kia ngươi không hiểu à?
Giết Hộ Đạo giả ở mặt ngoài thì không thành vấn đề, giết thiên tài. . . thì phải lén lút, cũng đâu có ai bảo không cho ngươi giết, đây là sân nhà của Nhân tộc kia mà.
Bản thân đám thiên tài cũng biết rõ, cho nên ai nấy vừa đến đều chạy rất nhanh.
Thật cho là bọn họ sẽ tin tưởng Nhân tộc không âm thầm phái người giết chúng à?
Nghĩ cái gì thế!
Đương nhiên, họ cũng đã quen rồi, tại Chư Thiên chiến trường cũng giống vậy, thiên tài các tộc có người nào mà không bị đánh lén?
Không chết mới là thiên tài, chết thì đều là phế vật.
Ngô Tịch chấn động, “Cũng phải, vậy… vậy bọn gia hỏa này sẽ không đánh giết thiên tài tộc ta chứ?”
“Khó mà nói, nhìn chằm chằm những Hộ Đạo giả đó là được, còn chuyện giữa các thiên tài thì tùy chúng đi.”
Diệp Hồng Nhạn lãnh đạm nói: “Tại Chư Thiên chiến trường, dù là Tần Phóng, trừ phi có vô địch hay Nhật Nguyệt ra tay, bằng không Đại Tần phủ cũng sẽ không quản.
Hậu duệ vô dịch như Tần Phóng đều có thể vượt qua, những người khác cũng sẽ vậy! Đừng có chút việc nhỏ liền tìm phụ huynh!”
Cùng giai đấu không lại người khác mà chỉ biết gọi phụ huynh thì đều cực kỳ mất mặt.
Ngô Tịch muốn nói lại thôi, sau cùng vẫn không nói gì.
Nói đơn giản quá rồi, lần này tới đều là đỉnh cấp thiên tài, Nhân tộc nào có nhiều nhân vật cùng giai có khả năng chống lại như vậy.
Chư Thiên phủ phát sinh một màn này, Tô Vũ hiển nhiên không quản.
Theo thời gian trôi qua, Vạn Thiên Thánh đã dần dần chế tạo ra được rất nhiều đồ vật, lúc này, ông nhìn về phía Tô Vũ, đoạn hỏi: “Đã mở được cái hộp chưa?”
“Sắp rồi!”
Không bao lâu sau, cái hộp trong tay Tô Vũ rung động, hắn mở ra xem, mặc dù sớm có suy đoán nhưng giờ phút này Tô Vũ vẫn uể oải không thôi, “Đệt, thật đúng là vật gánh chịu, ta còn tưởng rằng tên vô địch phản bội lưu lại đồ vật gì, hoặc là Thiên Nghệ giáo chủ giữ lại chứng cớ gì, kết quả đều không phải!”
Hắn vẫn còn có chút chờ mong rắng thứ bên trong là đồ mà hắn muốn.
Sự thật chứng minh, hắn suy nghĩ nhiều.
Tô Vũ hết sức uể oải!
Trong hộp là một khối ngọc, hắn sờ soạng một thoáng, làm Địa Binh sư hiển nhiên hắn có năng lực phán đoán, thứ này vô cùng kiên cố, ít nhất phải là Thiên giai, khẳng định là chí bảo gánh chịu!
“. . .”
Vạn Thiên Thánh thấy lòng thật mệt mỏi.
Đây không phải là chí bảo sao?
Vì sao ở trong miệng ngươi nó lại có vẻ không đáng một đồng thế?
“Đây là Thiên Khuyết ngọc, đích thật là vật gánh chịu, một loại bảo vật tương đối khó gặp.”
Vạn Thiên Thánh cười bảo: “Chỉ một khối nhỏ này mà bán ra, đổi 300 đến 500 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch cũng có thể lập tức thành giao, ngươi tin không?”
Tô Vũ gật đầu, hắn hơi tò mò hỏi: “Thiên Nghệ giáo chủ lấy được cái này từ đâu chứ?”
Tên kia chỉ là Nhật Nguyệt thất trọng, chẳng lẽ Thiên Nghệ thần tộc lại đưa cái này cho gã?
Vậy cũng quá hào phóng rồi.
Vạn Thiên Thánh cầm lấy khối ngọc kiểm tra một hồi, ông sờ lên ngọc bội, Nhật Nguyệt trong mắt luân chuyển, một chút thân ảnh không ngừng hiển hiện.
Rất nhanh, Vạn Thiên Thánh nói: “Không liên quan tới vô địch, khả năng là can dự tới Tinh Vũ phủ đệ, có lẽ là vận khí tên này tốt, có lẽ là thiên tài do gã bồi dưỡng đã thu vào tay cho gã.”
Ông nhìn một hồi, mơ hồ thấy được bóng dáng Tinh Vũ phủ đệ.
Tô Vũ nghi ngờ nói: “Vậy sao gã không mang theo ở trên người?”
“Đần!”
Vạn Thiên Thánh cười nói: “Điều này mà cũng không rõ? Gã đã chuẩn bị cho việc phá toái thân thể hoặc là trọng thương, mang ở trên người thì rất dễ bị kẻ địch cướp mất, cho nên giấu ở hang ổ mới là an toàn nhất! Đi giết Hạ Long Võ nào có đơn giản như vậy, mang ở trên người là lựa chọn của kẻ liều mạng, rõ ràng gã còn muốn sống.”
Tô Vũ không cho là đúng, “Nhưng bảo bối của ta thì ta đều thích mang ở trên người mà.”
Cho nên ngươi là dân liều mạng!
Ngươi là cái loại người ra cửa liền không nhất định nghĩ đến chuyện có thể trở về, bằng không, không mang theo mới là lựa chọn an toàn, làm thế thì không dễ dàng rơi mất, cũng không dễ dàng bị cướp, thân thể phá toái thì cũng có hi vọng chạy trốn, bảo vật sẽ không vỡ theo.
Lười nói nhiều, Vạn Thiên Thánh chỉ hỏi: “Ngươi thật sự muốn phá toái một kiện, còn lại thì nhét vào di tích giả à?”
Tô Vũ gật đầu, lúc này, hắn đã thấy một không gian thành hình, hắn hỏi: “Không cần thần văn sao?”
“Dùng vật gánh chịu thì không cần thần văn, miễn cho thần văn gợn sóng bị người ta cảm ứng được.”
Vạn Thiên Thánh giải thích: “Có vật gánh chịu là đủ rồi, phá toái nó là được.”
“Nhưng đây là không gian Nhân cảnh mà.”
“Không phải, tùy tiện tạo ra sẽ rất yếu, cho nên cần vật gánh chịu chống đỡ, Tô Vũ, ngươi khẳng định muốn nhét những thứ này vào ư?”
Vạn Thiên Thánh thật sự có chút không nỡ!
Tô Vũ lại thoải mái nói: “Giờ ta cũng không dùng được, thắng thì vẫn là của ta, thua, các ngài chết rồi thì ta bỏ chạy, coi như ta dùng những bảo vật này hiếu kính, để chúng chôn cùng các ngài đi!”
“. . .”
Miệng quạ đen!
Vạn Thiên Thánh muốn một tát đánh chết hắn, nhưng cuối cùng lại bật cười không nói gì, thực ra lời Tô Vũ nói vẫn có lý.
Tô Vũ lại vội bổ sung: “Nếu các ngài không chết nhưng lại để đồ vật mất đi, vậy thì các ngài phải bồi thường cho ta, Đại Hạ phủ cùng phủ trưởng đều phải bồi thường!”
Vạn Thiên Thánh cười đáp: “Được!”
“Nhớ phải ký sổ!”
Tô Vũ dứt lời liền cắm cúi viết giấy ghi nợ, hết thảy bảo vật đều được kê lên, “Phủ trưởng, ngài đóng cho ta cái dấu đi!”
“. . .”
Vạn Thiên Thánh bất đắc dĩ, “Để Hạ gia đóng dấu đi!”
Tìm ta làm gì?
“Phủ trưởng, ngài và Hạ gia đều phải đóng dấu!”
“. . .”
Vạn Thiên Thánh bất đắc dĩ đến cực điểm, ta đã giúp ngươi rồi mà còn phải cõng một khoản nợ kếch xù trên lưng ư?
Không có đạo lý!
Chương 1697: Ta Không Tin Ngươi Không Có Di Tích
Vạn Thiên Thánh dứt khoát, khẽ quát một tiếng, khí tức bùng nổ tại phạm vi nhỏ, bóp cho viên long châu không ngừng rạn nứt, thế nhưng vật gánh chịu vốn rất kiên cố, dù là Vạn Thiên Thánh thì giờ phút này cũng không thể không toàn lực ứng phó.
Sau một khắc, khí tức mạnh hơn ba phần!
Phải biết, vật gánh chịu còn không bị hư hỏng sau khi vô địch bị đánh bạo, nên có thể thấy mức độ kiên cố của nó ở tầm cỡ nào.
Một lát sau, ầm ầm vang dội, một cỗ lực lượng cực kỳ cường hãn bùng nổ, Vạn Thiên Thánh không ngừng điều khiển những lực lượng kia dung nhập vào trong không gian, một không gian thật lớn thành hình trong bàn tay ông.
Sau một khắc, một cái Nhật Nguyệt Huyền Hoàng đầm xuất hiện, ông đặt vào đó số lượng Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch còn lại của Tô Vũ, tụ hợp thành dòng nước, nhét vào trong đầm.
Lại một lát sau, hàng loạt Thiên Nguyên khí bị nhét vào, còn có một số trân bảo, đồ vật thượng cổ khác.
Bao gồm hàng loạt thư tịch, có vài thứ là do Tô Vũ vừa mới làm ra.
Đợi đến cuối cùng, khối ngọc bội cũng bị ông bỏ vào.
Vạn Thiên Thánh không ngừng dùng thời không trường hà cọ rửa toàn bộ không gian, dần dần, đồ đạc vừa rồi còn mới tinh đã nhanh chóng biến cũ kỹ, phảng phất như đã trải qua vô số tuế nguyệt.
“Ngươi tiến vào xem hiệu quả đi!”
Tô Vũ bước vào, tiến nhập một không gian hoàn toàn mới.
Tang thương, xưa cũ!
Một tòa đình viện to lớn xuất hiện trước mắt hắn.
Nơi này rất rộng, nồng đậm Thiên Nguyên khí.
Tô Vũ nghĩ tới một chuyện, hắn nhận xét: “Còn thiếu chút đồ vật! Di tích bình thường đều có người từng ở phải không? Ta nghĩ có thể thêm đài luận võ hoặc là có thể lưu lại một chút dấu vết đã dùng qua, những thứ này trông cũ kỹ thì cũ kỹ thật, nhưng vẫn thiếu cảm giác từng bị người dùng rồi.”
Chu toàn!
Vạn Thiên Thánh gật đầu, sau đó ông liền nhanh chóng an bài.
Tô Vũ tiếp tục đi dạo trong thành thị nho nhỏ, phảng phất như hắn đã thật sự về tới thời đại thượng cổ, có chút cảm giác thương hải tang điền.
“Phủ trưởng, không có thi thể cũng được chứ?”
“Không cần, bởi vì di tích cổ cơ hồ đều không có thi thể, có thể là đều bốc hơi rồi.”
“Bị người ta làm vỡ nát toàn bộ trong nháy mắt sao?”
“Có khả năng này.”
Tô Vũ gật đầu, tiếp tục bước đi, một lát sau hắn lại nói: “Ta chưa từng đi qua di tích cổ, không thể xác định thật giả. . .”
“Hả?”
Vạn Thiên Thánh sững sờ nhìn về phía hắn, “Ngươi chưa từng đi qua?”
Tô Vũ hỏi ngược lại: “Chưa từng thì thế nào?”
“. . .”
Vạn Thiên Thánh ngốc trệ không nói gì, không có khả năng, ngươi không có khả năng chưa từng tới di tích!
Mẹ nó, hiện tại ta thật sự rất muốn quay lại quá khứ của ngươi!
Làm sao ngươi có thể chưa từng đi qua di tích?
“Vậy những công pháp của ngươi. . .”
“Ta là thiên tài, ta tự suy luận, đáng tiếc không ai tin, ta không thể làm gì khác hơn là nói ta có di tích.”
Tô Vũ buồn bực nói: “Không đúng, ta còn không hề nói, là do mọi người tự suy diễn, bọn họ nói nhiều mà ta không phản bác, riết rồi trở thành thật.”
Lúc này Vạn Thiên Thánh chỉ có một ý niệm trong đầu.
Ta không tin!
Không có khả năng!
Ngươi đùa ta chắc? Tự học thành tài, ngươi có thể khai khiếu 360 cái?
Tự học thành tài, ngươi đúc thân mấy chục lần còn chưa đúc xong?
Ngươi lừa dối ai chứ?
Vạn Thiên Thánh cau mày nói: “Không thích hợp, nếu ngươi thật sự không có di tích, vậy thì ở Nam Nguyên thật sự là có khả năng tồn tại di tích, ta vẫn cho là bị ngươi cầm đi rồi, ngươi không nguyện ý công khai thì cũng chẳng sao, nhưng ngươi lại nói không phải, vậy thì Nam Nguyên. . . khả năng là thật sự tồn tại di tích!”
Đúng vậy, ông tưởng là di tích đã bị Tô Vũ cầm đi.
Cho nên ông mới không quá để ý việc này, Tô Vũ giữ kín cũng tốt, bao gồm cả Liễu Văn Ngạn, Hạ Long Võ kỳ thật đều nghĩ rằng đã bị Tô Vũ cầm đi.
Thật lâu trước đó Liễu Văn Ngạn đã nói có khả năng Nam Nguyên có một tòa di tích bị Tô Vũ mở ra.
Khi Tô Vũ còn bé, ông đã nhận ra Tô Vũ có điểm dị thường.
Nhưng ngày hôm nay, Tô Vũ lại nói cho Vạn Thiên Thánh biết rằng hắn chưa từng thấy di tích.
Lúc bấy giờ, ánh mắt Vạn Thiên Thánh khẽ biến, nhìn về phía Tô Vũ, chẳng lẽ tiểu tử này đã tiến vào nhưng chính hắn không biết?
Cổ quái!
Vạn Thiên Thánh vẫn thấy không tin.
Nhưng mà nói thật, bây giờ Tô Vũ chẳng hề để tâm những bảo vật này, toàn bộ đều ném ra thì hắn cần phải giấu diếm sao?
Nói như vậy, có khả năng Tô Vũ thật sự chưa từng tới di tích.
Ông bất đắc dĩ, lắc đầu.
Tùy ý đi!
Không có thì không có, có thì càng tốt thôi.
Ông tiếp tục hoàn thiện không gian di tích giả, nhìn đi… chính ông cũng muốn cướp.
Aiiiz!
Có tiền thích ghê!
Hai kiện chí bảo gánh chịu, không, ba kiện!
Chư thiên vạn tộc vì kiện gánh chịu mà không ít lần phát sinh thảm án Nhật Nguyệt cửu trọng chém giết lẫn nhau, lần này thì hay rồi, di tích này ngoại trừ không thể che lấp chứng đạo chi quang thì chẳng khác nào di tích thật.
Còn về chứng đạo chi quang, ngươi không chứng đạo thì làm sao ngươi biết không thể che lấp, có lẽ có đại trận mà ngươi không biết, chưa thể phát hiện thì sao?
Vạn Thiên Thánh cẩn thận rèn luyện.
Mà Tô Vũ hiện tại vẫn còn đang trao đổi thông qua mặt nạ, hắn trực tiếp táo bạo mắng: “Bạch Nhất chấp pháp khách khí với bầy chó kia làm cái gì? Nói cho chúng mau mau trực tiếp giao ra hệ thống tình báo, tất cả danh sách nhân viên! Không phải là chúng ta muốn tình báo, rồi thông qua bọn họ trung chuyển mà là trực tiếp chưởng khống!”
“Bọn họ không đáp ứng. . .”
“Không đáp ứng thì thôi, Vạn Tộc giáo tính là cái gì chứ? Bạch Nhất chấp pháp, ta cảm thấy Liệp Thiên các phải lập uy ở Nhân tộc mới được! Mà Vạn Tộc giáo, nói thật, nghiệp vụ của họ với chúng ta có chút xung đột, không thức thời thì diệt sạch chúng! Chúng cũng cung cấp tình báo, ám sát các loại! Đây chính là đối thủ cạnh tranh của chúng ta, vô phương hợp nhất thì phải xử lý.”
Nếu không thể thu mua thì phải đánh ngã!
Thế lực lớn vượt vạn giới thì phải làm như vậy, cái này gọi lũng đoạn.
Nhìn Hạ Hầu gia đi liền biết, lũng đoạn nghiệp vụ của Đại Hạ phủ, mở Hạ thị thương hội, một năm kiếm được không ít.
“Bọn chúng che giấu hành tung, vả lại còn có không ít cường giả, rất khó diệt sát. . .”
“Giết một chút lập uy là đủ rồi! Không nhất định phải giết chết toàn bộ, giết một chút xong, còn lại thì có khả năng tiếp tục hợp tác, không hợp tác thì lại giết!”
Tô Vũ không kiên nhẫn được nữa, Bạch Nhất đúng là đồ ngu.
Hắn không muốn nói chuyện với tên này nữa.
Chuyện này còn cần ta dạy à?
Tuy ta cũng không giỏi giang gì, nhưng nhìn nhiều cũng hiểu được mà.
Thời gian ở Đại Hạ phủ, Tô Vũ đã học xong mấy việc như cò kè mặc cả, hãm hại lừa gạt, không biết xấu hổ này.
Chọc nổi thì phải thật mạnh tay, không chọc nổi thì tuyệt đối đừng chọc.
Tổng kết lại, hiếp yếu sợ mạnh.
Những đạo lý này Bạch Nhất thế mà không hiểu, uổng công y có thực lực mạnh như vậy.
Bạch Nhất bị Tô Vũ nói mà bó tay, không thể làm gì khác hơn đành bảo: “Huyền Cửu, như vậy đi, ta đưa ngươi gia nhập tần số truyền tin của Bát trưởng lão, có tình huống gì thì ngươi có thể trực tiếp liên hệ với Bát trưởng lão!”
Thăng cấp!
Đương nhiên, còn chưa chính thức trở thành trưởng lão, thế nhưng địa vị của hắn đã thăng cấp.
Trước đó, Tô Vũ phải thông qua Bạch Nhất mới có thể liên hệ với Chấp pháp trưởng lão, hiện tại hắn có khả năng trực tiếp trao đổi cùng đối phương.
Chấp pháp trưởng lão cũng là đại nhân vật!
Đại nhân vật đỉnh cấp!
Chuẩn vô địch tương đương với mấy vị Phủ chủ, mà bây giờ Tô Vũ ở Liệp Thiên các rất nhanh đã khuếch tán đến trình độ này.
Ở trên nữa liền là những bộ trưởng kia.
Tô Vũ có hơi khẩn trương, có điều hắn tự trấn an mình, thế này thì có tính là gì, làm như chưa từng thấy qua việc đời ấy, đại nhân vật mà ta gặp còn ít à?
Vô địch hắn cũng đã gặp một nắm lớn!
Chuẩn vô địch. . . lão đầu đang ở cạnh ta là người có thể giết vô địch hoặc chuẩn vô địch, ngươi có sợ hay không?
Lão đầu này ta còn không sợ, ta lại sợ một vị Chấp pháp trưởng lão ở xa xôi như ngươi à?
Vạn Thiên Thánh đang dựng di tích khẽ liếc qua Tô Vũ, ông luôn cảm thấy tiểu tử này vừa mới chửi mình, được rồi, không để ý tới hắn, tiểu tử này có khả năng đã nhớ ra rồi, lúc nãy ta chưa đóng dấu lên giấy ghi nợ kia.
Khi Tô Vũ đòi đóng mộc thì ông đã chạy đi phá toái vật gánh chịu.
Khoản nợ kếch xù ấy cứ lưu lại cho Đại Hạ phủ đi.
Vạn Thiên Thánh ông một nghèo hai trắng, ngoại trừ chút tiền nhỏ phòng thân thì cái gì cũng không có, ông trả không nổi, có bán ông đi cũng trả không nổi.
Tô Vũ dĩ nhiên không nhớ rõ vụ đóng mộc, lúc bấy giờ hắn đang quan tâm tới chuyện tần số của mình vừa gia nhập vào một kênh trò chuyện mới.
“Thuộc hạ Huyền Cửu, Huyền Bộ bạch diện bái kiến Chấp pháp trưởng lão!”
Chương 1698: Tô Vũ Phủ Đệ
Liệp Thiên các, phân bộ.
Bát trưởng lão rất mau đáp lại: “Không cần đa lễ.
Huyền Cửu, Bạch Nhất nói ngươi muốn diệt trừ Vạn Tộc giáo? Ngươi phải hiểu được, Vạn Tộc giáo là do vạn tộc tạo dựng lên, đánh chó thì vẫn phải nể mặt chủ. . .”
Tô Vũ nói thẳng: “Chủ nhân thì cũng đánh luôn! Trưởng lão, tôn chỉ của Liệp Thiên các ta là cái gì? Chúng ta sợ vạn tộc sao? Chúng ta chưa từng giết vạn tộc à? Chỉ cần đưa tiền thì nhiệm vụ gì cũng đều làm! Bán vị trí, bán tình báo, cái gì cũng có thể! Vạn tộc không hận chúng ta? Hận! Họ hận không thể lập tức diệt sát chúng ta!”
“Chỉ cần có cơ hội, bọn hắn sẽ lập tức hợp lại diệt chúng ta, thế nhưng họ lại không làm, vì sao vậy? Không phải bởi vì họ kiêng kỵ, mà là vì họ cần chúng ta, cần tổ chức Liệp Thiên các này!”
“Trước đó, Tô Vũ để những tượng đá ra tay, dẫn đến tổng bộ Liệp Thiên các bị lộ, thời điểm ấy, chẳng lẽ trưởng lão còn cảm thấy nếu vạn tộc thật sự tìm được tổng bộ của ta thì sẽ hạ thủ lưu tình sao? Liệp Thiên các không sợ bất luận một ai là dựa trên cơ sở chúng ta thần bí, chúng ta nắm giữ toàn bộ tình báo của vạn tộc, chứ không phải là bởi vì chúng ta mạnh mẽ, bởi vì chúng ta khách khí với họ thì họ mới tha cho chúng ta!”
“Có biết bao bạch diện, thậm chí trưởng lão bị chúng dùng thủ đoạn đánh giết, khi giết chúng ta, chúng tuyệt đối sẽ không lưỡng lự!”
“Bát trưởng lão, ta nói một câu đại bất kính, nếu không phải ngài có địa vị cực cao, ta hoài nghi có khả năng ngài đã bị vạn tộc hủ thực, chấn nhiếp rồi! Liệp Thiên các ta không phải dựa vào sợ hãi, mà là dựa vào thủ đoạn, dựa vào nền tảng rằng mọi người không thể rời bỏ chúng ta!”
Tô Vũ thao thao bất tuyệt, nói xong lời cuối cùng thì ngay cả Bát trưởng lão đều chóng mặt.
Bát trưởng lão thoáng có điểm tức giận, suy nghĩ một chút, thôi được rồi, đây là nhân tài mới nổi, lời hắn nói không phải không có lý.
Vẫn có thể chấp nhận được!
“Có hứng thú rời khỏi Huyền Bộ, gia nhập chấp pháp bộ không?”
“Không, chấp pháp bộ căn bản không phù hợp thực tế, không tiếp xúc cùng vạn tộc.
Ta là bị Bạch Nhất chấp pháp cứng nhắc quá làm cho bó buộc tay chân, có bất kỳ sự tình gì cũng phải hồi báo, trên chiến trường thế cục thay đổi trong nháy mắt, cái gì cũng chờ đợi hồi báo thì chậm trễ rồi.”
Bát trưởng lão suy nghĩ một lát, gật gật đầu, có lý.
Có lẽ chấp pháp bộ không thích hợp làm việc này, chỉ thích hợp tiến hành giám sát cùng chấp pháp nội bộ, hoặc là làm sát thủ cũng được.
“Ngươi nói không phải không có lý, như vậy đi, ta sẽ mở ra công năng cao cấp hơn cho ngươi, ở cảnh nội Đại Hạ phủ, hết thảy bạch diện đều có thể thu nhận tin tức từ ngươi, trực tiếp thông qua quyền hạn của ngươi, hạ đạt chỉ lệnh cùng mệnh lệnh! Huyền Cửu, Liệp Thiên các chỉ có một yêu cầu, nắm giữ hết thảy tình báo, chế tạo loạn cục, đặt lợi ích lên đầu!”
Bát trưởng lão lại nói: “Ngươi có thể làm được không? Phân bộ Đại Hạ phủ của ngươi đã tổn thất nặng nề, gần đây nhiệm vụ tuy nhiều thế nhưng thu hoạch không lớn.”
Tô Vũ chậm rãi đáp: “Trước bỏ ra thì sau mới có thu hoạch! Không bỏ được vốn liếng thì thu hoạch kiểu gì?”
“Tốt, vậy bây giờ ngươi chính là chỉ huy tối cao của phân bộ Đại Hạ phủ, bao gồm cả Bạch Nhất, tất cả mọi người đều nghe theo ngươi chỉ huy.
Lần này trong biến động ở Nhân cảnh, Liệp Thiên các ta phải thu hoạch được lợi ích lớn nhất!”
“Không thành vấn đề!”
Tô Vũ trả lời thoải mái, rất nhanh hắn lại nói: “Ta đang xác định di tích là thật hay giả, không nói những cái khác, riêng một điểm này bán tin tức ra cũng đủ cho chúng ta kiếm một khoản lớn!”
“Ngươi đang ở Nam Nguyên?”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ trả lời chém đinh chặt sắt, ta ở đây, các ngươi không phát hiện ra là vì các ngươi quá yếu, ta đang ở ngay tại Nam Nguyên đó.
Muốn tin hay không thì tùy!
Bát trưởng lão không nói gì, chần chờ một chút, ông liền liên hệ Huyền Giáp: “Huyền Giáp, tạm gác lại các nhiệm vụ của ngươi, đi tới Đại Hạ phủ âm thầm hiệp trợ Huyền Cửu đi.
Có bất cứ tin tức gì thì tùy thời liên lạc với ta!”
“Ta biết rồi!”
Huyền Giáp cũng dứt khoát, được rồi, ta sẽ lập tức đi trợ giúp Huyền Cửu.
Có điều cần thiết sao?
Đi hỗ trợ cẩn thận lại thành kẻ đội nồi cho người ta.
Tu Tâm các.
Tô Vũ đứng lên, nói: “Phủ trưởng, đã xong chưa? Ta phải đi rồi, hiện tại ta đã trở thành người phụ trách toàn diện của Liệp Thiên các tại Đại Hạ phủ, ta rất bận rộn!”
Đắc ý ra mặt!
Vạn Thiên Thánh nghe mà cũng bó tay, trên dưới toàn bộ Liệp Thiên các đều là đồ ngu sao?
Tiểu tử này cứ như vậy trà trộn đến trình độ tổng phụ trách luôn rồi?
“Trước kia chẳng phải ngươi đã là người chịu trách nhiệm à? Lại thăng cấp hả?”
“Ừm, hiện tại phàm là bạch diện ở cảnh nội Đại Hạ phủ thì ta đều có thể trực tiếp hạ đạt chỉ lệnh cùng mệnh lệnh!”
Được lắm, thành chúa tể một phương nữa rồi.
Quả nhiên, tiểu tử này đến chỗ nào cũng đều có thể sống rất khá.
“Tốt lắm, ngươi muốn tới Nam Nguyên sao? Đợi chút nữa ta sẽ đi nhét thứ này vào không gian hai lớp ở Nam Nguyên.
Ngươi mà muốn đi, ta sẽ thuận đường mang ngươi theo!”
Tô Vũ vui vẻ đáp: “Đi, phủ trưởng quả nhiên thật lợi hại, còn có thể xé rách không gian, nhét vào không gian hai lớp!”
Vạn Thiên Thánh không để ý tới câu nịnh nọt của hắn, suy nghĩ một chút, nhìn thoáng qua không gian kia rồi nói: “Đặt một cái tên đi, dưới tình huống bình thường thì di tích đều có tên, tỉ như Tinh Vũ phủ đệ chẳng hạn.”
Tô Vũ chần chờ: “Liệp Thiên các có một ít ghi chép thượng cổ, dễ dàng bị điều tra ra, cái tên này cũng là một vấn đề.”
Suy nghĩ hồi lâu, Tô Vũ bỗng hỏi: “Phủ trưởng, Tinh Vũ trong Tinh Vũ phủ đệ có ý nghĩa gì vậy?”
“Nghe đồn là tôn hiệu của thượng cổ Nhân Hoàng, Tinh Vũ Nhân Hoàng.”
Vạn Thiên Thánh tùy ý nói: “Dĩ nhiên, suy đoán mà thôi chứ không xác định! Bởi vì tên của hoàng giả thì chẳng mấy ai dám gọi thẳng, cộng thêm thượng cổ phá diệt, ai biết thật hay giả.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, đáng tiếc lần này cần lừa gạt mọi người, bằng không thì đặt là Tô Vũ phủ đệ cũng rất có bá khí.
Chương 1699: Thần Văn Thứ 27
“Trước tiên đem đa thần văn chiến kỹ bia hòa tan vào. . .”
Tô Vũ không vội vã đặt tên, hắn nói: “Phủ trưởng, bia chiến kỹ vốn là thượng cổ truyền thừa xuống, ta nghĩ biện pháp đem một vài thần văn chiến kỹ trực tiếp dẫn dắt khuếch tán ra ngoài để ngụy trang một chút, biến thành một loại chí bảo thượng cổ của đa thần văn hệ. . .”
“Không cần ngụy trang!”
Vạn Thiên Thánh nhìn hắn lấy ra bia thần văn chiến kỹ, nói khẽ: “Đây chính là thượng cổ chí bảo, hình dáng có khả năng biến hóa theo ý.
Thứ này. . . thôi được rồi, aiiiz, sau này nếu có thể cầm về thì nhớ bảo tồn cho thật tốt! Đây mới là căn nguyên của đa thần văn hệ, có nó đa thần văn sẽ vĩnh viễn bất diệt!”
Ông lại lắc đầu, nói: “Kỳ thật vạn tộc vẫn luôn muốn hủy diệt tấm bia đá ấy, bất quá trước đó chúng không dám giết vào Đại Hạ phủ, về sau truy sát ngươi kỳ thật cũng có liên quan tới tấm bia này, không có nó liền không có đa thần văn hệ!”
Tô Vũ gật đầu, hắn hiểu rõ, trong đây truyền thừa vô số thần văn chiến kỹ!
Thứ này lại phối hợp với thần văn chia tách pháp, nói thật người người đều có thể tu luyện theo đa thần văn.
Bia bất diệt, đa thần văn sẽ bất diệt!
Kỳ thật Vạn Thiên Thánh không muốn Tô Vũ bỏ tấm bia ấy vào, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, được rồi, người chết như đèn tắt, thật sự chết rồi rồi thì đa thần văn cũng chẳng thể truyền thừa nữa. . .
Ông nhanh chóng đem tấm bia đặt vào trong hư không di tích.
Suy nghĩ một lát, ông bỗng nhiên đấm một quyền về phía tấm bia đá.
Bia đá chấn động!
Một lát sau, thời không trường hà cọ rửa tấm bia, lại qua một hồi, trên tấm bia bỗng nhiên tỏa ra hào quang lấp lánh, lộ ra mấy chữ lớn giống với nét chữ ở cổng cổ thành.
“Văn Mộ!”
Vạn Thiên Thánh nhìn hai chữ trước mặt, không suy nghĩ gì nhiều, mà Tô Vũ thì khiếp sợ.
Bia đá biến đổi rồi.
Không còn là màu đen trước đó mà đã chuyển thành bạch ngọc sắc, phía trên còn điêu khắc một ít hoa văn cùng với hai chữ thật to.
Văn Mộ!
Tô Vũ ngoài ý muốn, nhìn về phía Vạn Thiên Thánh, Vạn Thiên Thánh bình tĩnh giải đáp: “Thứ này vốn gọi là văn mộ, có lẽ là Văn Minh sư chi mộ, đây là thứ năm xưa Hạ Thần phủ trưởng phát hiện, sau này ông ấy cảm thấy danh tự không may mắn cho nên mới ẩn giấu đi, ngoại trừ một số người thì không có ai biết rõ nó gọi là gì.
Đều xưng là bia thần văn chiến kỹ!”
“Kỳ thật, đây là một khối mộ bia, có lẽ là vì tế điện những Văn Minh sư lưu lại truyền thừa.”
Vạn Thiên Thánh thở dài, “Văn mộ bia. . .
Thứ này còn trân quý hơn nhiều vật gánh chịu, kỳ thật ta cũng không nghĩ tới Trần Vĩnh sẽ đem nó giao cho ngươi.”
Tô Vũ nhìn ngọc bia, nửa ngày sau mới chần chờ hỏi: “Thứ này mà mất đi. . .
Sư bá sẽ bị ta làm cho tức chết phải không?”
“Không có việc gì, mất thì mất thôi, có lẽ chúng ta chết rồi, Văn Minh sư vẫn còn có thể truyền thừa tiếp mà!”
Vạn Thiên Thánh cười nhẹ, “Văn mộ bia tại đây, di tích này. . . liền gọi là Văn Minh phủ đệ đi!”
Tô Vũ gật đầu, “Vậy liền gọi Văn Minh phủ đệ đi! Phủ đệ của Văn Minh sư, nơi mai táng và truyền thừa văn minh.”
Có khối mộ bia này trấn thủ thì nơi đây cũng đủ danh xứng với thực.
“Phủ trưởng, Nhất Đại phủ trưởng tìm ra nó từ trong di tích sao?”
“Ừ.”
Vạn Thiên Thánh đáp: “Cũng là một tòa di tích vô địch, thế nhưng ngoại trừ thứ này thì không có bất kỳ cái gì khác! Cho nên Hạ Thần không thể chứng đạo, bất quá di tích kia đích thật là có tiêu chuẩn cùng quy cách vô địch.
Tô Vũ, sau khi mọi chuyện kết thúc, ngươi nhất định phải tìm tấm bia này về, có lẽ tương lai khi ngươi gánh chịu tam thế thân có thể cần dùng đến!”
“Hả?”
“Ngươi rất mạnh, ngươi đến Nhật Nguyệt cửu trọng có lẽ sẽ càng mạnh mẽ đáng sợ, khi đó tam thế thân của ngươi cũng mạnh, không phải bất kỳ vật gì đều có thể gánh chịu, nhưng lấy văn mộ để gánh chịu tam thế thân của ngươi thì hẳn là có thể.
Văn mộ bia rất cường đại, ngay cả ta cũng chưa chắc có thể phá hư.
Nó chảy xuôi trong thời không trường hà rất nhiều năm mà vẫn không có chuyện gì! Kỳ thật ngươi có thể tìm cơ hội thăm dò một thoáng, hỏi thông tin từ Liệp Thiên các xem họ có biết văn mộ bia hay không, chúng ta không dám hỏi cũng không thể hỏi, ta không có cơ hội đi thăm dò lai lịch của nó nhưng ngươi thì có thể thử một chút!”
Tô Vũ nghiêm mặt gật đầu, “Ta biết rồi!”
Thứ này là vật trọng yếu, hết sức trân quý.
Dựa theo lời Vạn Thiên Thánh nói thì có thể lấy nó ra gánh chịu tam thế thân.
Tô Vũ thầm nhủ, văn mộ làm được, vậy thì sách họa cũng có thể chứ?
Nếu đều có thể thì dùng cả hai làm vật gánh chịu tam thế thân có phải sẽ rất lợi hại hay không?
Vạn Thiên Thánh cẩn thận điêu khắc hai chữ to bên ngoài cổng di tích —— Văn Minh!
Chiếu rọi lấp lánh!
Rất nhanh nó lại bị thời không trường hà cọ rửa, trở nên tràn đầy ý vị cổ xưa.
Tô Vũ nhìn hai chữ Văn Minh ấy, ánh mắt có chút mê man, hắn nhìn ra ngoài một hồi, trong đầu hắn bỗng có một viên thần văn dần dần thành hình.
Văn!
“Văn” trong văn minh!
“Văn” trong văn mộ!
Thế mà không phải thần văn Nhân tộc, mà là loại chữ giống phía trên tòa thành cổ, hoặc nên nói là văn tự cổ đại.
Không nghĩ tới sách họa lại để yên cho hắn phác họa thành công.
Tô Vũ há hốc miệng, vì sao vậy?
Mà một bên, Vạn Thiên Thánh cũng muốn há to mồm chửi má nó!
Lão tử tùy tiện viết hai chữ, ngươi còn tùy tiện hơn, liền vẽ ra thần văn?
Tình huống gì thế này?
Mà Tô Vũ thì nháy mắt mấy cái, đây là thần văn thứ 27 mà hắn đã phác họa, nếu trước đó không bạo mất một viên thì bây giờ hắn đã có 28 miếng.
“Văn?”
Tô Vũ nghi hoặc, có tác dụng hay đặc tính gì?
Đây chính là chữ do Vạn Thiên Thánh viết, không hiểu sao Tô Vũ lại có cảm giác chữ do Vạn Thiên Thánh viết còn có ý vị hơn so với mấy bản ý chí chi văn mà vô địch viết.
Có lẽ vô địch chẳng qua là tùy ý hạ bút, mà Vạn Thiên Thánh thì lại là vì ngụy trang nên viết rất cẩn thận, rất chân thành.
Thần văn vừa thành liền lên tới nhị giai đỉnh phong, Tô Vũ có cảm giác rất nhanh nó sẽ tiến vào tam giai.
Chương 1700: Đặc Tính Lợi Hại Của Thần Văn Mới
“Văn. . .”
Đây cũng là thần văn đầu tiên không thuộc Nhân tộc, Tô Vũ nhịn không được hỏi: “Phủ trưởng, đây là chữ viết gì?”
“Ý chí chi văn.”
“Ta biết là ý chí chi văn, ta muốn hỏi chủng tộc gì ấy.”
Vạn Thiên Thánh giải thích cho hắn hiểu: “Cái này chính là ý chí chi văn, chữ viết của Văn Minh sư! Chữ viết của Nhân tộc cũng được, Thần tộc cũng thế mà Ma tộc cũng không khác gì, những chữ viết đó cũng là vì để cho mọi người nhận biết, trao đổi, học tập, không phải người nào cũng là Văn Minh sư.
Mà loại chữ viết này thì chính là chữ thông dụng của cường giả thời thượng cổ, ý chí chi văn! Có ý chí lực liền nhận biết, đây mới thật sự là ý chí chi văn.
Ý chí chi văn mà bây giờ mọi người nói tới phân chủng tộc, phân loại đủ thứ, thế nhưng đều là loại ý chí chi văn này kéo dài, rõ chưa?”
Tô Vũ hiểu rõ, hắn lại có thêm kiến thức!
“Vậy chẳng lẽ cường giả thời thượng cổ đều phác họa loại chữ viết này sao? Nếu là như vậy, tại sao chữ của Nhân tộc lại gạt bỏ các loại văn tự khác?”
Vạn Thiên Thánh giải đáp: “Hiện tại chữ viết các tộc đều là một loại ý chí chi văn kéo dài, càng thích hợp với bản tộc hơn.
Nói trực tiếp hơn chút thì loại thượng cổ ý chí chi văn này vốn là văn tự cổ đại thông dụng, không phải ngươi học được hô hấp pháp sao? Ngươi có thể làm thành hô hấp pháp thì nó sẽ là cái loại không hạn chế chủng tộc!”
Tô Vũ bừng tỉnh đại ngộ!
Đã hiểu!
Chữ viết Nhân tộc cũng tốt mà chữ viết các tộc khác cũng vậy, chúng đều có hạn chế của chủng tộc mình, tỉ như Tô Vũ, hắn biết chữ viết Nhân tộc, hắn cảm thấy rất mạnh nhưng những ai không phải Nhân tộc thì sẽ không nghĩ thế.
Nói trắng ra đây là thẻ vạn năng!
Ngươi cần nó là chữ viết của chủng tộc gì thì nó liền là chữ của chủng tộc đó.
Rất nhanh Tô Vũ đã thí nghiệm đặc tính một thoáng, hắn khẽ nhíu mày.
Chữ viết hung hãn như vậy lại không có chỗ đặc thù gì.
Hắn trực tiếp cụ hiện chữ “Văn” mới phác họa ra, nghi ngờ nói: “Phủ trưởng, làm sao lại không có đặc tính gì hết, ta cảm thấy nó là phế vật.”
Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua chữ “Văn”, thở dài đáp: “Có đặc tính của ta mà, tên ngốc này. . .”
“Ngài ư?”
Tô Vũ giật mình, đúng rồi, thứ này có quan hệ lớn với chủ nhân, bất quá Vạn phủ trưởng am hiểu thứ gì?
Sao ta không phát hiện nhỉ?
Am hiểu mở ra thời không trường hà, động một chút lại mở, cái này có tính không?
Cảm giác không thực dụng bằng lão rùa Đại Chu vương!
Chữ “Tĩnh” của Đại Chu vương thật sự rất hữu dụng, Tô Vũ yêu thích không buông tay, hiện tại nó đã lên tới cấp bốn, có lẽ sẽ trở thành thần văn Nhật Nguyệt đầu tiên của hắn, dĩ nhiên bây giờ nói chuyện này thì còn hơi sớm.
Vạn Thiên Thánh lại nhìn một hồi, cười nhạt: “Đúng, có chút đặc tính của ta ở bên trong, không phải ngươi có một viên thần văn văn minh chi hỏa sao? Ngươi thử cưỡng ép dung hợp hai thần văn này thử xem, rồi sau đó lại mở ra!”
Tô Vũ sửng sốt, cưỡng ép dung hợp?
Kỳ thật trước kia hắn đã từng làm qua việc này, sau này thì hắn rất hạn chế, bởi vì cưỡng ép dung hợp sẽ dễ dẫn đến thần văn sụp đổ.
Hắn nghe theo lời Vạn Thiên Thánh, đem miếng thần văn chữ “Văn” ấy dung hợp vào trong chữ “Hỏa”.
Đột nhiên, ánh lửa đại thịnh!
Đầu óc Tô Vũ lúc bấy giờ hết sức thư thái, cảm thấy trên thế giới không có chuyện gì có khả năng làm khó được hắn, không gì mà hắn lại không làm được, không gì không biết!
Từng suy nghĩ bay lên, trong nháy mắt lại tan biến, trong nháy mắt lại dâng lên.
Ý chí lực đang cảm ngộ, tăng lên, từng viên thần văn bị tịnh hóa.
Chữ “Phong” trước đó lĩnh ngộ không lâu giờ phút này bỗng nhiên tấn cấp, dường như Tô Vũ vừa lĩnh ngộ được chân lý phong ấn.
Sau một khắc, Tô Vũ thoát khỏi loại trạng thái bay bổng này.
Vẫn còn rất mờ mịt!
Hắn nhìn về phía Vạn Thiên Thánh, viên thần văn chữ “Văn” rốt cuộc có tác dụng gì?
Mở rộng sao?
Vạn Thiên Thánh chậm rãi nói: “Văn minh chi văn có liên quan tới trí tuệ!”
Tô Vũ chớp mắt, “Phủ trưởng, tăng trí tuệ lên à?”
“Không phải.”
Vạn Thiên Thánh lắc đầu, “Không có đồ vật gì có thể tăng trí tuệ lên, chỉ có không ngừng học tập, không ngừng tìm hiểu thì mới có thể tăng cường trí tuệ!”
Vậy ngài nói gì thế, nói nhảm sao?
Vạn Thiên Thánh bình tĩnh giải thích: “Tăng lên cường độ thần văn, chính là hiệu quả mở rộng mà ngươi tưởng tượng, bởi vì trí tuệ con người sẽ khiến cho chúng ta dưới tình huống thực lực ngang nhau phát huy ra thực lực càng mạnh hơn!”
Tô Vũ không nói gì!
Không ngờ là tăng lên trí tuệ kiểu như thế?
“Chính là. . . khuếch đại uy lực thần văn?”
“Đúng!”
Đã hiểu!
Lòng Tô Vũ hơi động, sau một khắc, một viên thần văn. . .
Không, hai thần văn dung hợp, trong nháy mắt lại tan biến.
Mà lúc này, Vạn Thiên Thánh giương tay vồ một cái, đem hai thần văn vô hình tóm vào trong tay, cười nói: “Ngươi muốn thăm dò ta thì vẫn còn thiếu một chút, bất quá. . . cũng đã rất bí mật rồi!”
Một là “m”, một là “Văn”.
Tiểu đệ chữ “m” dung hợp cùng chữ “Văn”, có vẻ như chữ “Văn” này có thể dung hợp cùng bất luận thần văn gì, rất đơn giản, dung hợp xong thì Tô Vũ có cảm giác thần văn chữ “m” trông lại càng âm hiểm hơn.
Tô Vũ không để ý, thu hồi thần văn, suy nghĩ một chút lại lôi chữ “Văn” ra, dung nhập vào tiểu tử hung hăng chữ “Lôi”.
Ầm ầm!
Lôi đình xoẹt ngang, uy lực đại tăng.
Chữ “Lôi” của Tô Vũ là tứ giai thần văn, ý chí lực và biển ý chí của hắn kỳ thật đều đạt đến tiêu chuẩn Sơn Hải, trước đó, hắn đơn độc bùng nổ một viên thần văn tứ giai cũng đã có thực lực Sơn Hải sơ kỳ.
Giờ phút này, lực lượng sấm sét tăng trưởng không ít.
Lôi đình bạo phát, cảm giác cường độ tăng lên chừng 20%, lực phá hoại đã sắp sửa có thể so với Sơn Hải trung kỳ.
Mà thần văn chữ “Văn” mới chỉ là nhị giai đỉnh phong mà thôi.
Tô Vũ choáng váng!
Đột nhiên hắn nhìn về phía Vạn Thiên Thánh, nois nó có đặc tính tương tự lão Vạn là có ý gì?
Chẳng lẽ Vạn Thiên Thánh. . . cũng có thể làm như thế?
Có loại tính chất đặc thù này thì có thể tăng cường thực lực của chính mình?
Cho nên, tam thế thân của ông năm xưa mới có thể cùng vô địch đối chiến, thậm chí là có thể giết vô địch?
Là như thế phải không?
Vạn Thiên Thánh nheo mắt nhìn hắn, “Nhìn cái gì vậy? Ta cũng không nghĩ tới ta tùy ý viết hai chữ mà ngươi cũng có thể lĩnh ngộ.
Rất kỳ quái, mấy năm nay ta viết qua không ít ý chí chi văn, thế nhưng cơ hồ không ai có thể lĩnh ngộ.”
Tô Vũ nuốt một ngụm nước bọt, “Phủ trưởng, ngài có thể đem uy lực thần văn phóng to nhất giai sao?”
Nhất giai này nói không chừng có thể là nguyên một đại giai a.
Nhật Nguyệt thần văn có thể dùng như vô địch thần văn sao?
Nếu là như vậy thì cũng quá đáng sợ rồi đi!
Dù sao mình vừa phác họa nên thần văn còn quá yếu, một khi chữ “Văn” cũng đến tứ giai thì sao?
Nó sẽ làm tăng lên bao nhiêu uy lực?
Vạn Thiên Thánh lạnh nhạt nói: “Đợi ngươi đến mức độ này tự khắc ngươi sẽ biết! Dĩ nhiên, ngươi và ta có thần văn khác biệt, ngươi phác họa ra không có nghĩa là ta cũng phác họa, chỉ có thể nói, ngươi phác họa thần văn có đặc tính cơ sở của ta mà thôi.”
Tô Vũ gật đầu, “Cái này thì ta hiểu, tỉ như Đại Chu vương, thần văn ngài ấy phác họa và ta phác họa đại khái không giống nhau, nhưng có chút năng lực tương đồng.
Có lẽ ông ấy hết sức âm hiểm, đối với người nào cũng tạo cảm giác không có uy hiếp, thế nhưng loại người này lại là nguy hiểm nhất, tùy thời tùy lúc cũng có thể cho ngươi nhất kích.
Phủ trưởng, ngài nói đúng không?”
“Phải!”
Vạn Thiên Thánh gật đầu, mỉm cười, “Nói không sai, Đại Chu vương là kẻ âm hiểm nhất.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










