[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 319 : Phù Thổ Linh Thông Minh (c1591-c1595)
❮ sautiếp ❯Chương 1591: Phù Thổ Linh Thông Minh
Tính toán xong, Tô Vũ về tới phân bộ Liệp Thiên các.
Trong lòng hắn đang nghĩ.
Làm cách nào để lan truyền tin tức, chứng minh ta là người tốt?
Ta muốn phong thành ư?
Mọi người đi nhanh lên, không đi, ta sẽ xử lý các ngươi?
Có khi nào đám người kia sẽ cảm thấy ta không dám phong thành hay không, vì phong thành sẽ bị phản phệ, các thành chủ đều từng công bố điều này, cho nên mở cửa thành cũng vậy, mọi người sẽ không ép thành chủ cưỡng ép mở cửa, bởi vì sinh mệnh của thành chủ sẽ gặp nguy hiểm.
Có lẽ là cảm thấy Tô Vũ sắp bị tử khí công tâm, phong thành sẽ chết, cho nên đám người kia mới cảm thấy không cần lo lắng, tùy tiện chắn ngoài cửa.
Ngẫm nghĩ một hồi, Tô Vũ bèn lấy thành chủ lệnh ra.
Lúc trước Hắc Ma ở trong phủ thành chủ, không hề mở cửa, thanh âm lại truyền khắp toàn thành, ngay cả bên ngoài cũng nghe được, đó là năng lực của thành chủ lệnh đúng không?
Hay ta thử xem?
Tô Vũ tra xét, hồi tưởng lại tin tức nhận được khi hắn luyện hóa.
Không bao lâu sau, hắn đã biết cách dùng.
Tinh Hồng cổ thành vẫn an tĩnh.
Nhiều ngày qua, Tô Vũ không xuất hiện, cũng không lên tiếng, hình như hắn đã chấp nhận số mệnh.
Hắn bị ngăn chặn bên trong khiến mọi người cũng an tâm hơn hẳn.
Không có hắn, kẻ dám giết Tử Linh chỉ là số ít, huống chi trong thành có rất nhiều cường giả, ai dám giết lung tung, chẳng lẽ là muốn chết sao?
Ngay khi cổ thành đang dần tiến vào quỹ đạo.
Một đêm nọ, bỗng nhiên một âm thanh trong trẻo vang vọng khắp cổ thành.
“Ta là Tô Vũ, chủ nhân Tinh Hồng cổ thành.
Trong vòng một ngày, các ngươi phải nhanh chóng rời khỏi cổ thành, bổn thành chủ không muốn giết chóc lung tung, một ngày sau, kẻ không rời cổ thành, giết không tha!”
Thanh âm chấn động tứ phương!
Thoạt nhìn như được truyền ra từ phủ thành chủ, nên không ai để ý nó từ đâu truyền đến.
Lúc bấy giờ, cường giả Minh tộc đang thủ vệ bên ngoài lạnh lùng quát: “Tô Vũ, mạnh miệng thì ai mà chả nói được, ngươi nên thành thật trốn trong phủ thành chủ đi, may ra còn có thể sống lâu thêm mấy ngày!”
“Cường giả Minh tộc sao? Đừng ép ta phong thành! Phong thành một tháng, các ngươi cũng chẳng sung sướng gì đâu.”
Cường giả Minh tộc lạnh nhạt đáp: “Được thôi, để xem ai chết trước.
Tô Vũ, đừng nghĩ mọi người đều là thằng ngốc, với trạng thái của ngươi, phong thành 3 ngày ngươi liền chết, còn chúng ta thì sẽ vẫn sống khỏe mạnh bình thường.”
Bọn họ có tự tin làm được điều đó nên mới dám đến đây canh chừng.
3 ngày?
Nếu Nhật Nguyệt hậu kỳ mà có chuẩn bị đầy đủ thì ở đây một tháng cũng không chết được.
Tử Linh vô địch không xuất hiện, sợ cái gì?
“Là các ngươi ép ta.
Một ngày sau, nếu các ngươi còn không đi, vậy chờ chết đi!”
Lời này có cảm giác như ngoài mạnh trong yếu!
Ngoài cửa, cường giả Minh tộc cười nhạo, vài vị cường giả khác liếc nhìn nhau, có người cười nhạt nói: “Hắn không chịu được nữa rồi, tốt lắm!”
Ngoan cố chống cự sao?
Hay là muốn giãy giụa lần cuối?
Tự nhốt mình trong lồng, Tô Vũ cũng không trách được người khác.
Ngươi trốn trong vô số phòng ốc ở đây thì còn khó tìm, nhưng ngươi lại trở thành thành chủ, trốn trong phủ thành chủ, mọi người đều biết ngươi ở đây, vậy không phải là ngươi tự gọi mọi người đến bao vây sao?
Vài vị cường giả đều cười khinh miệt, gia hỏa này chắc sắp không chịu đựng được nữa rồi.
Phong thành ư?
Ngươi không sợ phản phệ thì cứ việc phong thành, không có Tử Linh cường hãn xuất hiện mà muốn phong thành, ngươi cho rằng không có thành chủ nào từng làm vậy sao?
Kết quả thế nào?
Tự tìm đường chết!
Kẻ mà đối phương muốn phong thành để giết chết thì ngược lại vẫn sống rất tốt.
Thế nên mới nói, đây là chuyện chỉ thằng ngốc mới làm.
Cùng lúc đó.
Gần phủ thành chủ, Phù Thổ Linh nghe được thanh âm thì không hề chần chờ, lập tức quay đầu bảo: “Trưởng lão, đi thôi!”
“Hả?”
Thổ Hách kinh ngạc nhìn gã, đi thôi? Tại sao phải đi?
Sợ cái gì?
Tô Vũ đã là cá trong chậu!
Vậy có cái gì phải sợ?
Chẳng lẽ thiên kiêu tộc ta đã bị Tô Vũ đánh đến sợ rồi ư? Thật không tốt!
Thổ Hách ý vị thâm trường nói: “Thổ Linh, té ngã ở đâu, bò dậy ở đó!”
Bị Tô Vũ đả kích một lần cũng không quan trọng, đứng dậy được là được.
Có lẽ ngồi xem Tô Vũ tử vong chính là một lựa chọn tốt.
Phù Thổ Linh cũng ý vị thâm trường nói: “Trưởng lão, một lần xem thường không quan trọng, hai lần xem thường không quan trọng, nhưng không thể nhiều lần xem thường một vị thiên tài đứng đầu Thiên bảng, bằng không té ngã rồi sẽ không bò dậy nổi!”
Phù Thổ Linh cũng không hiểu!
Gã liên tiếp chịu thiệt trong tay Tô Vũ mà còn muốn tiếp tục khiêu chiến để làm gì?
Chạy đi thôi!
Không cần biết Tô Vũ có thể phong thành mấy ngày, cứ để người khác thử xem đi, gã mạo hiểm làm gì?
Kết quả thế nào, chờ đám người này bị nhốt không phải là xong việc sao.
Thổ Hách nhíu mày: “Không sợ bị đả kích sao?”
“Không sợ!”
Phù Thổ Linh khẳng định: “Thất bại một hai lần không đáng sợ, chỉ sợ thua mãi trong tay một người mà vẫn không biết rút ra bài học!”
Dứt lời, gã liền đứng dậy đi ra ngoài.
Đã chịu thiệt bao nhiêu lần rồi, vậy mà trưởng lão còn cảm thấy không sao.
Khờ khạo!
Loại người như Tô Vũ, nếu hắn chưa chết, lại còn có chỗ dựa là cổ thành, chưa kể hắn vẫn còn thủ đoạn để đối phó với bọn họ, vậy cớ sao cứ phải cứng đầu đối địch với Tô Vũ?
Thổ Hách thấy thế, bất đắc dĩ đành phải đi theo.
Nói thật, ông ta cảm thấy Tô Vũ sẽ xong đời sớm thôi.
Hắn đã tới cuối con đường rồi.
Đáng tiếc, Phù Thổ Linh quá nhát gan, cảm thấy Tô Vũ vẫn còn có thể gây chuyện, một khi đã như vậy, ông ta cũng không còn lời nào để nói.
Phù Thổ Linh nhanh chóng ra khỏi thành, cũng có vài người từ trong thành đi ra.
Dù thế nào, cứ ra đã rồi tính.
Đây là cuộc chiến phân cao thấp giữa Tô Vũ và đại tộc đỉnh cấp, dù những người khác không sao, nhưng không có nghĩa là cường giả tiểu tộc sẽ không có việc gì.
Phong thành 3 ngày, sẽ có người không chịu nổi.
Nếu phong thành 7 – 8 ngày, vậy không phải là bọn họ trực tiếp xong đời?
Dần dần, người trong thành càng ngày càng ít đi, dĩ nhiên vẫn có vài kẻ không tin, cảm thấy sẽ không có vấn đề gì, biết đâu có thể nhặt sái chút lợi ích từ cuộc chiến giữa cường giả đỉnh cấp, những kẻ đó không sợ chết, tiếp tục ở lại.
Còn có người chỉ thuần túy là tìm kiếm cơ hội.
Thấy cường giả đại tộc ở đây, một vài cường giả tiểu tộc sán lại gần, muốn làm quen, thuận tiện giúp đỡ việc vặt, khiến các đại tộc nhớ kỹ chính mình.
Tô Vũ không quan tâm.
Cho các ngươi cơ hội, cho các ngươi thời gian, trên đời này không có người nào tốt như ta.
Bình minh sáng mai, ta sẽ phong thành!
Lần này, phong thành bao nhiêu ngày thì phải xem những người kia có thể chịu được bao lâu, ai tới ta cũng không thả.
Tiền bạc bảo vật, đủ dùng là được.
Tô Vũ đã lấy được rất nhiều tài nguyên, hắn không thiếu thứ gì, lần này mặc kệ các ngươi làm thế nào, có năng lực thì cứ tấn công, phá vỡ cửa thành xông vào đi, dù không giết được vô địch, diệt ba thế thân của vô địch cũng không tồi.
Phải nhớ, sau lưng ta còn có một vị tượng đá và Tử Linh quân chủ rất tuân thủ quy tắc cổ thành, bọn họ đều không phải kẻ dễ chọc.
Chương 1592: Tự Tìm Đường Chết
Rất nhanh, mặt trời đã ló dạng.
Trời sáng ngời, cửa thành ầm một tiếng, chính thức đóng cửa!
Phong thành!
Tô Vũ vận dụng thành chủ lệnh, tùy tiện tìm gian cổ phòng bắt đầu đối kháng tử khí, Liệp Thiên các thì vẫn mở rộng cửa buôn bán, hắn không đến đó, tránh việc bị phát hiện ra vấn đề.
Trong cổ phòng.
Tô Vũ bắt đầu đối kháng tử khí, đúc thân tu luyện, Thiên Nguyên khí vận chuyển, hắn phát hiện, tử khí và Thiên Nguyên khí trung hoà sẽ trợ giúp tăng tốc đúc thân cho mình.
Kích thích quá trình đúc thân.
Rất tốt!
Cho nên, phản phệ cũng không sao cả, tuy rằng lần phản phệ này quả thật rất mạnh.
Tô Vũ nhanh chóng tiếp nhận tử khí, tiến hành nghịch chuyển để trung hoà.
Hắn không biết, giờ phút này trong Tử Linh giới, Tinh Nguyệt quân chủ mở mắt, bực bội nghĩ, còn chưa xong sao?
Trước đó không lâu mới bổ sung thêm một lượng tử khí lớn cho ngươi, ngươi lại muốn nữa à?
Nếu vậy, đừng trách ta không khách khí!
Đây là do ngươi tự tìm!
Đại lượng tử khí thông qua thông đạo đặc thù không thể nhìn thấy tràn về phía Tô Vũ, là người thay đổi, giữa Tô Vũ và Tinh Nguyệt có một thông đạo liên hệ vô hình, đây cũng là một trong số quy tắc thượng cổ.
Tinh Nguyệt tăng lượng tử khí truyền đi.
Không phải ngươi thích chọc chó sao?
Được, cho ngươi chơi này!
Vốn muốn cho ngươi cơ hội tu luyện đến Nhật Nguyệt rồi chết, nếu ngươi đã không quý trọng, vậy bây giờ xuống đây theo ta luôn cũng được.
Tô Vũ âm thầm kinh hãi, tử khí đột nhiên tăng lên rất mạnh.
Nếu chỉ dựa vào Thiên Nguyên khí thì hoàn toàn không có biện pháp trung hòa hết.
Chỉ có thể nghịch chuyển.
Vốn chỉ cần nghịch chuyển trong một tiếng rưỡi, hiện tại Tô Vũ suy đoán, kinh hãi không thôi, hắn phải cần ít nhất 2 giờ thì mới có thể nghịch chuyển hết.
Xem ra từ giờ không thể chơi hết mình rồi.
Nhìn xem, một lần thêm nửa giờ, nếu thêm mấy chục lần nữa, chẳng phải hắn sẽ xong đời sao?
Tô Vũ không dám lơ là, tập trung chuyên tâm nghịch chuyển!
Đồng thời không ngừng tiêu hao thiên địa huyền quang để đúc thân.
50 đúc vẫn chưa đủ, hiện giờ hắn có rất nhiều thời gian, còn có rất nhiều thiên địa huyền quang để đúc thân, hắn còn thiếu 22 đúc nữa, nhưng hắn vẫn còn hơn 1000 sợi thiên địa huyền quang.
Ngày đầu tiên phong thành.
Bình an không có việc gì.
Trong thành không có Tử Linh, tử khí cũng không tăng lên, người bình thường cũng có thể chịu đựng 3 ngày huống chi là đám Nhật Nguyệt cao trọng, không chỉ Nhật Nguyệt cao trọng, mà kể cả có là Đằng Không cũng không sao.
Bọn họ có thể ngăn cản tử khí.
Không vấn đề gì!
Đám Nhật Nguyệt vui vẻ trong lòng, hiện tại chắc chắn Tô Vũ đã bị phản phệ, không dễ chịu chút nào.
Cùng lúc đó.
Một vài cổ thành cũng thu được tin tức.
Tô Vũ lại phong thành.
Gia hỏa này nhàn thật.
Không sợ tự chơi chết mình sao, ít ra hiện tại hắn còn đang kéo dài hơi tàn mà tồn tại, còn sống không tốt hơn à?
Sao phải vội vã biến mình thành Tử Linh như vậy?
Thiên Diệt cổ thành.
Phủ thành chủ.
Thiên Hà không khỏi lắc đầu, nhìn về phía lão nhân phía dưới, thở dài, “Gia hỏa này tự tìm phiền toái rồi.
Tử khí phản phệ nghiêm trọng đến mức nào, chúng ta đều biết rõ! Huống chi cư dân trong Tinh Hồng cổ thành đã chết không ít, hiện tại lại phong thành, nếu tiếp tục như thế, một mình hắn chịu tử khí phản phệ, có lẽ sẽ còn nghiêm trọng hơn ta!”
Lão nhân nhẹ giọng nói: “Có lẽ hắn biết Trường sinh quyết, lần trước công pháp hắn đưa cho đại nhân chính là dựa vào cái này.”
“Trường sinh quyết không tồi, nhưng theo ta thấy, nó phải tiêu hao rất nhiều Thiên Nguyên khí, nhiều nhất chỉ có thể giúp hắn triệt tiêu một phần tử khí!”
Không đủ!
100%, ngươi chỉ triệt tiêu được 10%, vậy vẫn còn 90%.
Tô Vũ làm như vậy thì hắn vẫn sẽ bị Tử Linh quân chủ thay đổi, đại khái vài hôm nữa hắn sẽ trở thành Tử Linh, dù Trường sinh quyết không ngừng vận chuyển, nhưng cùng lắm chỉ kéo dài được 5 – 6 ngày, 5 – 6 ngày mà đòi ép chết Nhật Nguyệt cao trọng sao?
Lần này đám người tới đó chắc chắn đã chuẩn bị rất kĩ, Thiên Nguyên khí đương nhiên không thể thiếu!
Sao Tô Vũ có thể so với bọn họ?
Ngốc thật!
Haizz!
Để xả cơn giận nhất thời mà đối kháng đám người kia, nhưng hắn lại không có năng lực trấn áp bọn họ, nếu chỉ dựa vào việc phong thành thì có thể làm gì được Nhật Nguyệt cao trọng?
Thiên Hà thở dài.
Lão nhân thì do dự một chút rồi nói: “Đại nhân, ngài sẽ ra tay tương trợ hắn sao?”
“Ta?”
Lão nhân nhẹ giọng: “Đại nhân giúp được hắn, đúng không?”
Thiên Hà trầm mặc một hồi, cuối cùng mở miệng: “Có thể, 36 thành, nếu có thành chủ, thành chủ có thể nghĩ cách làm cổ thành hội tụ.
Khi ấy chúng ta có thể chia sẻ một ít lực phản phệ cho hắn… Nhưng…”
Thiên Hà lắc đầu.
Hắn thở dài một tiếng, sau một lúc lâu mới nói: “Không ổn! Việc này không có nhiều người biết, hơn nữa… Nếu nguyên khí đại thương, vậy một vài kế hoạch kế tiếp sẽ không thể thi hành.
Nếu là bình thường thì ta có thể giúp hắn một phen, nhưng hiện tại không được.”
“Liên quan đến Hạ phủ chủ?”
Lão nhân thấp giọng hỏi, Thiên Hà nhìn thoáng qua lão nhân, chậm rãi đáp: “Đúng, ngươi đã theo ta nhiều năm, có một số việc ngươi cũng đoán được, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng.”
Lão nhân bình tĩnh nói: “Đại nhân đừng lo, nếu không có đại nhân, lão hủ đã chết từ lâu rồi.”
Dứt lời, lão lại nói: “Nếu đại nhân thật sự không chịu đựng nổi, có thể chuyển một ít tử khí cổ thành cho ta, ta có thể giúp đại nhân ngăn cản.”
“Không cần!”
Thành chủ lệnh có thể di dời áp lực tử khí, đáng tiếc hộ vệ Tinh Hồng cổ thành đã chết hết, không có cửa thành lệnh, không có thủ vệ tướng quân, không có bất cứ ai!
Nói cách khác, hiện tại Tô Vũ hoàn toàn không có biện pháp dời đi.
Còn cư dân, cư dân là bá tánh, trừ khi cư dân nắm giữ lệnh bài đặc thù, hoặc là thủ vệ lệnh, bằng không cư dân cũng không thể thay thành chủ chịu đựng áp lực.
Hơn nữa nếu cư dân quá yếu thì cũng không có hiệu quả gì.
Thiên Hà đang nghĩ ngợi, một quang ảnh chợt lóe lên rồi biến mất.
Ngay sau đó, một bóng người hiện ra, bóng người kia nhìn thoáng qua lão nhân nhưng không thèm để ý, lão nhân thì kinh hãi.
Thiên Hà xua tay, ý bảo lão nhân lui ra ngoài.
Chờ lão nhân đi rồi, Thiên Hà nhíu mày hỏi: “Sao ngươi lại tới nữa?”
“Có phải Tô Vũ gặp phiền phức không?”
“Tự tìm đường chết!”
Hạ Long Võ bình thản nói: “Giúp hắn một phen, chia sẻ chút áp lực với hắn đi.”
“Ngươi điên rồi!”
Thiên Hà tức giận, “Một khi triệu hoán 36 cổ thành hội tụ, còn là để giúp Tô Vũ, vậy thì chư thiên vạn tộc đều biết ta đứng về phía Nhân tộc, hoặc là giúp ngươi, hoặc là giúp Nhân tộc! Khi đó mọi kế hoạch của ngươi đều đổ vỡ, mà ta khi đó phải làm sao?”
“Có lẽ gia gia ta có thể giúp ngươi giải thoát!”
Thiên Hà lạnh lùng nói: “Đại Hạ vương? Đao của Đại Hạ vương rất mạnh, cũng rất tàn nhẫn! Biết đâu lúc đó không chặt đứt được tử khí mà lại chém chết ta! Ta tin ngươi nên mới hợp tác với ngươi, nhưng thế này thì ngươi có xứng đáng với sự tin tưởng ấy không? Hạ Long Võ, ta không phải chỉ có một mình, ngươi cũng không liên hệ với mình ta, không phải sao? Tô Vũ ngu xuẩn tự tìm đường chết, ngươi muốn chúng ta vì hắn mà chết theo? Chúng ta hợp tác là để chúng ta sống sót, mà không phải để cả hai ta chịu chết!”
Hạ Long Võ trầm mặc một lát, khẽ gật đầu, “Là ta quá đáng, ngươi không cần để ý tới mấy lời mới rồi.
Ta tới Tinh Hồng cổ thành bên kia nhìn xem.”
“Ngươi muốn đi ư?”
Thiên Hà nhíu mày, “Hiện tại mọi người đã biết ngươi đang ở chiến trường Chư Thiên, bên kia lại là tâm điểm chú ý, mọi người đều đang nhìn, nếu ngươi bị phát hiện, chắc chắn sẽ có vô địch ra tay với ngươi!”
Giết Hạ Long Võ, không cần chờ đến lúc y chứng đạo.
Chỉ là bình thường không có cơ hội mà thôi.
Lúc trước phái người tới Đại Hạ phủ giết y đã bị y dễ dàng đánh tan, vì không muốn chịu tổn thất lớn, các tộc mới không tiếp tục phái người đến đó.
Còn y thì sao, định tự chạy đi làm bia ngắm à?
Chán sống rồi?
“Không sao, quan sát từ xa một chút mà thôi!”
Dứt lời, thân ảnh y lập lòe rồi biến mất.
Chương 1593: Thôn Kim Thú Siêu Cấp
Phía sau đại điện, tượng đá Thiên Diệt đã mở mắt quan sát Hạ Long Võ nãy giờ, nó thấy được bên trong nội thể Hạ Long Võ có một bóng dáng dung hợp trên thân, Thiên Diệt nhìn thoáng qua, không nói gì.
Đó là tương lai thân sao?
Hạ Long Võ dung hợp tương lai thân, có khả năng sẽ rất mạnh, nhưng không có quá khứ thân, một khi y bị người chặt đứt quá khứ thì coi như xong đời.
Rất dễ chết!
Không giống vô địch Minh tộc lúc trước, dù tương lai thân và hiện tại thân đều bị hủy diệt, lão ta vẫn sống, chỉ là thực lực yếu đi một chút.
Tam thân không hợp nhất, nhược điểm tương đối rõ ràng.
Cũng không biết Hạ Long Võ bắt giữ tương lai thân mạnh đến mức nào.
Trong vô số tương lai, có khả năng sẽ bắt giữ được một tương lai vô cùng nhỏ yếu, chẳng hạn như trạng thái trọng thương, trạng thái sắp già, trạng thái hủ bại. . .
Đã bắt giữ được thì rất khó đổi mới.
Thứ nhất, cần chí bảo chịu tải.
Thứ hai, đến thời không trường hà bắt giữ tương lai thân là một việc rất nguy hiểm, không cẩn thận thì sẽ chết, rất nhiều Nhật Nguyệt cửu trọng không xuất quan, không xuất hiện chính là vì việc này.
Hạ Long Võ thì giỏi rồi, không vội đi bắt giữ quá khứ thân, suốt ngày chạy lung tung.
Quả là chán sống!
Đám người Nhân tộc không có kẻ nào yên phận cả, yên phận ở nhà bắt giữ quá khứ thân không tốt sao?
Có lẽ còn có thể bắt giữ trạng thái quá khứ mạnh nhất!
Rất nhiều người thích bắt giữ khoảnh khắc quá khứ vừa mới qua đi của chính mình, có lẽ khoảnh khắc vừa qua đi đó chính là thời khắc mạnh nhất.
Nhưng rất khó lựa chọn cố định trên thời không trường hà.
Mà khoảnh khắc đã qua đi có thể đã bị ngươi quấy nhiễu.
Thiên Diệt suy nghĩ rất nhiều nhưng không làm gì, Tô Vũ lại bắt đầu gây chuyện thị phi, may mà không phải ở chỗ ta, để Tinh Hồng tự chịu đựng đi.
Lại phong thành!
Không biết lần này là chuyện tốt hay là chuyện xấu, nếu Tô Vũ chết, trong thời gian ngắn, Tinh Hồng không chọn được thành chủ kế tiếp, vậy nó sẽ phải thừa nhận nhiều tử khí hơn, tha hồ cho nó hưởng.
Mà chuyện tốt chính là hiện tại chưa chắc Tô Vũ đã có thể thừa nhận quá nhiều tử khí, đổi thành một vị chủ nhân khác cường đại hơn thì mới có thể giúp Tinh Hồng giảm bớt áp lực.
Thiên Diệt bất giác hí hửng, chính là cảm giác vui sướng khi người gặp họa.
Thiên Diệt nghĩ vậy.
Mà Tinh Hồng bên đây thì lại bất động như núi.
Căn bản không có áp lực gì.
Tô Vũ chịu đựng rất giỏi, đến mức Tinh Hồng cũng phải nể phục.
Tinh Nguyệt đưa vào bao nhiêu tử khí thì gia hỏa này liền tiêu hóa bấy nhiêu, không để tràn ra chút nào.
Đối với Tinh Hồng mà nói, chỉ bằng điểm này thì Tô Vũ đã đủ tư cách làm thành chủ rồi!
Không tồi!
Không giống tên Hắc Ma kia, thường xuyên để tử khí tràn ra, Tinh Hồng không thể không giúp đỡ lão gánh vác.
Tô Vũ thì khác, hoàn toàn không cần nó phải bận lòng.
Tô Vũ giống như một cái động không đáy, mỗi lần ngươi cảm thấy hắn đã tới cực hạn, hắn sẽ cho ngươi biết rằng: Xin lỗi, chưa đâu, cực hạn còn xa lắm, hắn vẫn cố tiếp được!
Như hiện tại chẳng hạn, tử khí phản phệ cuồn cuộn kéo tới, Tô Vũ lại như không có việc gì, hắn vẫn tiếp tục ngồi im tu luyện.
Tiếp tục làm chuyện của mình!
Không chỉ như thế, hắn còn có thời gian nhàn rỗi xem sách, đúng vậy, gần đây Tô Vũ đang đọc sách, xem xem có thể phác họa thần văn hay không.
Hắn chỉ có 25 thần văn, quá ít, tuy rằng các thần văn hiện có đều rất hữu dụng, nhưng phần lớn chỉ có công năng phụ trợ.
Quãng thời gian có thể dùng búa đánh ngất đối thủ đã một đi không trở lại.
Nhớ trước đây, Tô Vũ đều dựa vào ý chí lực.
Búa đánh ngất, đao bổ người.
Hiện tại hắn có thể đánh choáng Sơn Hải sơ kì, nhưng… đánh choáng cũng chẳng để làm gì.
Một quyền của hắn có thể đánh nát đầu Sơn Hải sơ kì, hà tất làm điều thừa thãi.
Đương nhiên, thần văn nhiều cũng có lợi.
Tĩnh, Kiếp, m, Chấn, Biến…
Đám thần văn này có trợ giúp rất lớn với hắn, không có những thần văn này, Tô Vũ rất khó xử lý kẻ địch có thực lực tương đương, nếu thực lực chênh lệch không nhiều, dùng thần văn có thể chiếm tiện nghi!
Thần văn truyền thừa chi hỏa lâu không xuất hiện bắt đầu mở ra.
Giờ phút này Tô Vũ chuyên tâm nghiên cứu thần văn phác họa ở cổ thành mà hắn gần như chưa từng dùng: thần văn chữ “Tử”.
Sau khi phác hoạ, Tô Vũ chưa từng dùng thần văn này.
Tô Vũ thử vận dụng.
Sau đó, hắn không thể không cảm khái, không ngờ mình lại bỏ lỡ một thứ rất thú vị.
Thần văn này không tồi!
Vậy mà có thể giúp mình hấp thu tử khí để phác họa thần văn!
Ta thiếu thứ gì?
Thứ gì cũng thiếu, chỉ không thiếu tử khí, trong cổ thành, tử khí là vô hạn, thần văn này mà lớn mạnh, vậy có thể hỗ trợ hắn hấp thu tử khí, rất tốt!
Thần văn bắt đầu hấp thu tử khí, tốc độ chuyển đổi của Tô Vũ lại càng nhanh hơn.
Tiểu đệ chữ “Tử” cũng theo đó mà lớn mạnh dần lên.
Không lâu sau, một thần văn nhị giai xuất hiện, chữ “Tử” chính thức thăng cấp!
Tốc độ Tô Vũ biến đổi tử khí cũng chậm lại một chút, hắn cố ý làm vậy để cung cấp đủ tử khí cho thần văn hấp thu.
Tô Vũ vui vẻ cảm khái, quả là thứ tốt!
Thần văn này rất tốt, dù hắn không nghịch chuyển biến thành Tử Linh thì cũng có thể bùng nổ tử khí để tập kích, hơn nữa, tiểu đệ chữ “Tử” còn có thể giúp hắn ngụy trang thành Tử Linh.
Không tồi, phải cố gắng cường hóa đến tứ giai mới được.
Còn có một thần văn phác họa không lâu khác, chính là chữ “Nhẫn” nhị giai, thần văn của lão rùa Đại Chu vương, cái này cũng không tồi!
Thừa dịp hiện tại rảnh rỗi, Tô Vũ tu luyện thêm thần văn này cũng không tồi.
Tô Vũ nhàn nhã tự đắc.
Hắn tu luyện, đúc thân, đọc sách, cường hóa thần văn… không lo vì bị tử khí phản phệ chút nào.
Hắn còn phát sầu vì mình phải chú ý khống chế, không thể suốt ngày nghịch chuyển, nếu không tử khí trên người sẽ bị nghịch chuyển hết, vậy chẳng phải sẽ xong đời sao?
Xong đời ở đây là cái tên Tô Vũ bỗng nhiên xuất hiện lại trên Thiên bảng, vậy thì sẽ đáng sợ cỡ nào.
Cho nên, hắn phải luôn chú ý khắc chế chính mình.
Ngày hôm sau, cổng thành tiếp tục phong bế.
Toàn thành vẫn bình an.
Không có Tử Linh xuất hiện, chỉ có một ít Tử Linh xuất hiện ban đêm đi tuần tra, toàn bộ cổ thành vô cùng an tĩnh, mọi người tự làm chuyện của mình, mới 2 ngày mà thôi.
Ngày thứ ba, vẫn an ổn.
Hôm nay Tô Vũ hoàn thành một lần đúc thân, lần đúc thứ 51.
Hiện giờ, thời gian đúc thân càng lúc càng kéo dài.
3 – 4 ngày mới hoàn thành một đúc, tốc độ rất chậm, tiêu hao cũng lớn hơn trước rất nhiều, sau khi hoàn thành 51 đúc, Tô Vũ chỉ còn lại 1240 sợi thiên địa huyền quang, lúc trước, hắn có tổng cộng 1700 sợi.
Đến lúc này đã tiêu hao 460 sợi, từ 30 đúc đến 51 đúc, cũng tạm được.
Nhưng hiện tại tiêu hao đã lên tới 50 sợi một đúc.
Nhiều đến đáng sợ!
50 sợi thiên địa huyền quang, còn nhiều hơn 250 phần Thiên Nguyên khí.
Trước đây Tô Vũ từng nghĩ, một lần đúc thân dùng 10 phần Thiên Nguyên khí là đủ rồi.
Sự thật chứng minh, là hắn mơ hão.
Đúc thân không phải bất biến.
Thân thể cường đại, đồng thời tiêu hao cũng lớn hơn.
Hơn nữa Tô Vũ còn cắn nuốt Thiên Huyết quả, tăng cường khí huyết bản thân, tránh việc khí huyết theo không kịp, thứ này cũng rất quý giá.
Hiện tại hắn chính là thôn kim thú siêu cấp!
Bất quá thực lực của hắn cũng tăng nhanh đến dọa người.
Mỗi lần hoàn thành một đúc đều là một lần mạnh lên rất nhiều.
Khí huyết cường đại!
Thực lực thân thể cường đại!
Chương 1594: Năng Lực Kiếm Tiền Lợi Hại
Giờ khắc này, trong Tử Linh giới, Tinh Nguyệt đờ đẫn tiếp tục tăng thêm tử khí.
Thật lợi hại! Ngươi lại cường đại hơn rồi.
Được, ta lại tiếp tục “đúc no” cho ngươi, lúc bấy giờ, tử khí Tinh Nguyệt phát ra không hề kém hơn biến đổi Nhật Nguyệt, có thể nói là đã hoàn toàn ngang nhau.
Nghĩa là hiện tại Tinh Nguyệt như đang thay đổi một vị Nhật Nguyệt cảnh.
Mà Tô Vũ… chỉ là Lăng Vân!
Gia hỏa này, có khi nào dùng chỉ tiêu Lăng Vân để đánh giá?
Trên thực tế, nếu chỉ xét về thân thể, Tô Vũ mới là Đằng Không, hắn có thể hoàn thành đúc thân không?
Thực thiết 72 đúc, thật sự có thể đúc hết sao?
Tinh Nguyệt vô cùng hoài nghi.
Chu thiên khiếu huyệt có thể hoàn thành thực thiết 72 đúc sao?
Tinh Nguyệt suy tư, khiếu huyệt mở ra càng nhiều, đúc thân càng khó, càng về sau lại càng khó hơn trước.
Tinh Nguyệt phán đoán một chút, nếu hiện tại Tô Vũ đúc thân, chỉ sợ đã đến khoảng 50 đúc rồi.
Một kẻ mở ra chu thiên khiếu huyệt như hắn có thể đúc tiếp sao?
Chưa đến cực hạn à?
Thiên phú của hắn cường đại tới tình trạng này?
Thiên phú quyết định hạn mức cao nhất!
Đây không phải vấn đề tài nguyên, nhưng không có nghĩa là có tài nguyên thì có thể vô hạn thông suốt, vô hạn đúc thân.
Rốt cuộc tình huống của Tô Vũ là như thế nào?
Sau khi thượng cổ huỷ diệt, Nhân tộc còn có thể xuất hiện kẻ có thiên phú cường đại như vậy?
Thượng cổ huỷ diệt, Nhân tộc không còn được vạn bang triều bái!
Nhân cảnh không còn cảnh tượng bảo vật khắp nơi, Thiên Nguyên khí khắp nơi.
Hiện giờ Nhân cảnh chỉ có hai thiên nguyên thánh địa cực kỳ nhỏ, còn không bằng một vài bách cường chủng tộc.
Trong hoàn cảnh như vậy, Nhân cảnh có thể sinh ra yêu nghiệt như Tô Vũ sao?
Thần Ma chiếm cứ rất nhiều danh ngạch trên Liệp Thiên bảng không phải là vô căn cứ, chất lượng nguyên khí tại Thần giới Ma giới cao hơn Nhân cảnh rất nhiều.
Thiên Nguyên khí cũng không hiếm thấy, đây cũng là nguyên nhân kẻ có xuất thân Thần Ma đều cao hơn Nhân tộc một bậc.
Bọn họ Khai Nguyên, khiếu huyệt liền trực tiếp nối liền, vừa sinh ra đã là Thiên Quân, có hậu duệ cường giả vừa sinh ra đã tới Vạn Thạch cũng là bình thường.
Mà Nhân tộc, dù là hậu duệ vô địch thì gần như cũng phải trải qua thời kỳ Khai Nguyên.
Tinh Nguyệt bất đắc dĩ, mặc kệ đi!
Dù ngươi mạnh hơn nữa thì cũng không thể thoát khỏi kết cục bị ta biến đổi!
Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ là Tử Linh tướng quân dưới trướng ta!
Ngày thứ tư.
Có vài người đã có dấu hiệu không chịu đựng nổi.
Một vài cường giả tiểu tộc âm thầm hối hận, biết vậy thì đã không ở lại, hiện tại đã bốn ngày mà còn chưa có động tĩnh gì.
Sao cửa thành còn chưa mở ra?
Bên ngoài, mọi người lại tập trung sự chú ý về đây, Nhân cảnh, Đại Hạ phủ, một vài người buồn bực!
Chuyện gì vậy?
Gần đây mới có chút động tĩnh, giờ lại mặc kệ Đại Hạ phủ, để đa thần văn học viện tiếp tục phát triển, ánh mắt vạn tộc lại hội tụ đến nơi có Tô Vũ.
So với Tô Vũ, đa thần văn học viện còn chưa có thành quả gì, di tích Nam Nguyên vẫn chưa thấy bóng dáng, thôi bỏ đi, mặc kệ nó đã, theo dõi Tô Vũ trước, xem khi nào thì hắn mới chết.
Có lẽ cũng không còn lâu lắm. . .
Ngày thứ năm.
Có người thật sự không chịu nổi, bắt đầu tìm mua Thiên Nguyên khí của Liệp Thiên các.
Mà Liệp Thiên các không hổ là gian thương, trực tiếp tăng giá.
Ngày thường bọn họ bán với giá 10 Liệp Thiên điểm một phần, hiện tại là 20 điểm, mua hay không thì tùy!
Tô Vũ giải tán đám nhân viên lâm thời, hắn sợ bị cướp đoạt, hắn tự mình lộ diện bán Thiên Nguyên khí tồn trữ trong kho.
Bán rất chạy!
Hàng là do Liệp Thiên các tự mình vận chuyển tới, lúc trước Tô Vũ bảo Huyền Giáp trữ hàng, cho nên lúc này tồn kho không ít.
Giá bán rất cao!
Trong 5 ngày, Tô Vũ vừa áp chế tử khí, vừa dư lực đi buôn bán, ở trong thành, hắn đã bán ra 500 phần Thiên Nguyên khí, đây cũng là toàn bộ hàng tồn kho, tuy rằng Liệp Thiên các có Thiên Nguyên khí nhưng cũng không phải vô hạn.
500 phần, 5000 điểm Liệp Thiên điểm.
Đây là giá ngày thường, hiện tại nó tăng gấp đôi, ước chừng 1 vạn điểm.
Nhiệm vụ khảo hạch ba năm là 1000 điểm, trong 5 ngày, Tô Vũ đã hoàn thành nhiệm vụ khảo hạch 30 năm.
Nếu chia hoa hồng, hắn chỉ nhận được 1/1000.
Quá bèo bọt!
Nhưng mấy thứ này do Liệp Thiên các cung cấp, hắn không phải trả giá cái gì.
Cũng không phải Tô Vũ không kiếm được gì.
Ví dụ như, có người trả giá tinh huyết Sơn Hải hoặc là tinh huyết Nhật Nguyệt, có loại là của cường tộc, vậy thì Tô Vũ đều đổi thành nhược tộc.
Liệp Thiên các chỉ tính dựa theo cấp bậc.
Không cần biết là cường tộc hay nhược tộc, nhất trọng đều là một giá.
Có gia hỏa chỉ có tinh huyết cường tộc, không thể không dùng để đổi, Tô Vũ không cho Liệp Thiên các được lợi, hắn có nhiều tinh huyết, hắn đều đổi thành tinh huyết tộc yếu nhất, chẳng hạn như Thiết Dực Điểu, Vân Hổ nhất tộc, hắn cũng có không ít tinh huyết như vậy.
Chênh lệch giá giúp hắn kiếm lời không ít.
Không chỉ như thế, Tô Vũ còn nghĩ ra một cơ hội kiếm chênh lệch giá, như giờ phút này, hắn không chút hoang mang câu thông với Huyền Giáp.
“Trưởng lão, gần đây ta thu được không ít tinh huyết, nhưng hết Thiên Nguyên khí rồi, trong thành có vị cường giả muốn bán Thiên Nguyên khí cho ta, yêu cầu dùng tinh huyết để đổi.
Giá hơi cao, phí tổn đại khái 19 Liệp Thiên điểm, nhưng đổi thành Thiên Nguyên khí thì có thể bán 20 điểm, có thể kiếm lời 1 điểm, chúng ta làm giao dịch này không?”
“. . .”
Huyền Giáp vô lực chửi bậy.
Cường giả kia là ngươi đúng không?
Lão phục rồi!
Không phải Tô Vũ còn đang phong thành sao?
Vậy mà vẫn có tinh lực kiếm tiền, dốc sức buôn bán, ai nói cho ta biết là ta đang nằm mơ hay không đi.
Kỳ thật Huyền Cửu không phải Tô Vũ.
Hoặc là, thành chủ không phải Tô Vũ, có đúng không?
Mấy ngày nay, Tô Vũ chẳng những hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là hoàn thành vượt trội chỉ tiêu đủ để khiến lão chấn động, trong tưởng tượng của lão, đáng lẽ gia hỏa này đang bị tử khí bao trùm, yếu nhược tới nỗi không thể động đậy.
Mà sự thực chứng mình, tuyệt đối không có ai hoài nghi Huyền Cửu là Tô Vũ!
Tô Vũ phong thành, Huyền Cửu buôn bán!
Tô Vũ không có thời gian, không có tinh lực, càng không có động lực để đi buôn bán, nhưng với Huyền Cửu thì đây là chức trách nhiệm vụ.
Nếu ai nói Huyền Cửu là Tô Vũ, Liệp Thiên các là kẻ đầu tiên đánh chết bọn họ.
Đừng oan uổng người ta như vậy!
Gia hỏa này thật lợi hại, bây giờ còn có tâm tư kiếm lợi, bán cho Liệp Thiên các 19 điểm, sau đó bán cho cư dân trong thành 20 điểm, cứ như vậy, chẳng những Tô Vũ có thể hoàn thành công trạng, còn có thể kiếm lời lớn.
Bình thường Liệp Thiên các bán đắt khủng khiếp mà cũng chỉ ra giá 10 điểm.
Hơn nữa như vậy còn có thể không khiến người khác hoài nghi.
Nếu không, một kẻ lạ mặt bán ra, người khác chưa chắc đã dám mua, Liệp Thiên các thì có danh dự.
Liệp Thiên các cũng cần có người hoàn thành giao dịch trong thành, rất nhiều người muốn mua đồ của bọn họ.
Nhưng Liệp Thiên các biết Thiên Nguyên khí đã bán hết, hiện tại không thể đưa vào, đang phát sầu vì không thể thỏa mãn nhu cầu khách hàng.
Hiện tại Huyền Cửu giao dịch với người ta, tuy giá cả hơi đắt, kỳ thật không kiếm lời mấy, bởi bọn họ phụ trách giao tiếp với khách hàng thì phải tiêu hao năng lượng, nhưng trong lúc hoạn nạn mà Liệp Thiên các còn có thể cung cấp đủ vật tư, chỉ bằng điểm này là có thể khiến cường giả khắp nơi lau mắt mà nhìn.
Cho nên dù không kiếm lời nhiều thì vụ mua bán này vẫn có thể tiến hành!
Huyền Giáp cân nhắc lợi hại, sau đó lên tiếng: “Có thể, báo cho Hoàng bộ, cứ nói là gặp được cường giả thần bí, tránh xảy ra vấn đề!”
“Được!”
Tô Vũ bật cười, lại hỏi: “Đại nhân, ta hoàn thành giao dịch lớn như vầy thì có được khen thưởng không?”
“Có, hoàn thành nhiều thì về sau ngươi thăng cấp trưởng lão cũng đơn giản hơn!”
“Vậy ư? Vậy ta hy vọng mình có thể mau chóng đạt tới tiêu chuẩn trưởng lão!”
Tô Vũ vui vẻ, Huyền Giáp thì không thèm để ý.
Tô Vũ hoàn thành càng nhiều công trạng, lão cũng được thưởng càng nhiều hơn, kỳ thật lão cũng kiếm lời.
Hơn nữa, lần này Tô Vũ còn hoàn thành giao dịch song hướng!
Hắn thu mua Thiên Nguyên khí, rồi lại bán Thiên Nguyên khí ra, tính lượng giao dịch thì Tô Vũ có thể lấy được hai phần hoa hồng, là chủ quản của hắn, Huyền Giáp cũng được hưởng như thế.
Cho nên trong trường hợp không vi phạm quy tắc, Huyền Giáp mặc kệ hắn!
Ngươi có năng lực thì hoàn thành nhiều giao dịch hơn đi!
Chương 1595: Ta Duyệt Ngươi!
Bắt đầu từ ngày này, đại danh Liệp Thiên các lại truyền khắp cổ thành.
Thiên Nguyên khí khan hiếm, hết rồi thì cứ việc tới tìm Liệp Thiên các.
20 điểm một phần, không hề tăng giá!
Chắc chắn đủ cho mọi người!
Liệp Thiên các, không gì không làm được!
Tô Vũ bắt đầu cắn nuốt tinh huyết, lấy ra càng nhiều Thiên Nguyên khí hơn, tuy rằng cực kỳ bận rộn nhưng hắn lại vui vẻ vô cùng.
Một phần Thiên Nguyên khí phí tổn bao nhiêu?
Lấy ra một phần đại khái là 1000 điểm công huân Nhân tộc, chính là 1 Liệp Thiên điểm, nhưng hắn bán được với giá 19 Liệp Thiên điểm, kiếm lời 18 điểm, lợi nhuận 1800%!
Đó là còn chưa tính phần trăm hoa hồng!
Đương nhiên, đây là hắn, hàng do Liệp Thiên các cung cấp có phí tổn không thấp, đại khái gấp ba trở lên, tức là 3 điểm trở lên, ngoài ra còn phải chi trả tiền trích phần trăm, chi phí câu thông khách hàng, chi phí vận chuyển… Tính ra, phí tổn của Liệp Thiên các là khoảng 5 điểm.
Ngày thường bán 10 điểm, kiếm lời gấp đôi.
Mà Tô Vũ thì không còn là gấp đôi.
Đó là một khoản lợi nhuận kếch xù.
Giờ phút này phong thành cũng cho hắn cơ hội buôn bán, mọi người có nhu cầu cao, đám cường giả tiểu tộc trong thành sôi nổi tới mua sắm.
Mỗi ngày đều có lượng giao dịch khoảng 500 điểm.
Liên tiếp từ ngày thứ ba, mãi cho đến ngày thứ tám phong thành, vài vị cường giả chặn cửa cũng bắt đầu phải tới mua đồ của Tô Vũ.
Tô Vũ vừa liên tục phong thành, vừa bán hàng cho bọn họ, chuẩn bị đào rỗng túi đám người ngu ngốc ấy.
Những người này tiêu trừ tử khí ở trong thành là chuyện tốt, có thể giúp Tô Vũ giảm bớt không ít áp lực.
Người sống trong thành cũng có thể giúp đỡ tiêu hao tử khí.
Nếu dùng Thiên Nguyên khí, tử khí càng bị triệt tiêu nhiều hơn.
Lúc bấy giờ, tượng đá lại mở mắt, ngây ngẩn cả người.
Nó phát hiện lượng tử khí mình phải gánh vác đã ít đi rất nhiều.
Vốn cư dân trong thành gánh vác chừng 20%, Tô Vũ gánh vác 10%, nó là 70%.
Nhưng hiện tại, cư dân trong thành gánh vác 30%, Tô Vũ vẫn thế, mà nó thì chỉ cần gánh vác 60%.
Tượng đá lâm vào trầm tư, lại nhìn Tô Vũ vẫn thoải mái sống nhăn răng, còn có tâm tư tung tăng nhảy nhót kiếm tiền, thời khắc này, tượng đá thầm ra một quyết định khá vô thạch tính.
Nó muốn chia cho Tô Vũ 10% áp lực!
Hiện giờ, nó gánh vác một nửa, cư dân trong thành gánh vác 30%, Tô Vũ… 20%.
Nếu ngươi còn có thể nhảy nhót như vậy, ta tin rằng thành chủ là ngươi rất hữu dụng, ta ủng hộ ngươi, ngươi tiếp tục nhảy nhót đi, tiếp tục phong thành đi.
Ta rất hài lòng.
Đây là lần đầu tiên ta phải gánh vác ít tử khí như vậy.
Chưa bao giờ Tinh Hồng tượng đá vừa lòng như lúc này.
Nó cảm thấy thành chủ như Tô Vũ quả thật là tốt hơn mấy chục vị thành chủ trước đây nhiều lắm, rất tốt!
Tô Vũ gánh vác 20% tử khí, một người hiệu suất bằng hai người.
Mà tượng đá vốn phải gánh vác 70% áp lực, hiện tại chỉ còn một nửa mà thôi.
Nó thoải mái hơn không ít, tâm tình cũng vì thế mà sung sướng hơn rất nhiều.
Quả nhiên, Thiên Diệt nói rất đúng!
Tô Vũ giỏi gây chuyện, cũng giỏi làm nên chuyện!
Nhìn xem, hữu dụng thế nào kìa.
Tượng đá vốn còn lo lắng 20% có thể khiến Tô Vũ không chịu đựng nổi nữa hay không, sự thật chứng minh, không thành vấn đề!
Tô Vũ đang vui vẻ kiếm tiền bất chợt kinh hồn táng đảm!
Sao vậy?
Ban nãy khi hắn đang đếm tiền, tử khí bỗng nhiên bạo phát, lúc trước bởi vì thừa nhận lực phản phệ, một ngày hắn phải tốn hai giờ để nghịch chuyển tử khí, nhưng lúc này hắn phải tốn thêm một giờ nữa mới có thể áp chế!
Nói cách khác, hiện tại mỗi ngày Tô Vũ phải tốn ba giờ nghịch chuyển không gián đoạn thì mới có thể an toàn duy trì cân bằng, không đến mức khiến chính mình bị ăn mòn.
“3 giờ!”
Tô Vũ run sợ, chuyện gì vậy?
Ta không làm gì mà nhỉ?
Hay do thời gian phong thành hơi lâu nên ta phải chịu phản phệ mạnh hơn?
Thật đáng sợ!
Tô Vũ kinh hồn táng đảm, đã ba giờ rồi, nếu tiếp tục như thế, đến lúc phải tốn tới 10 tiếng đồng hồ, vậy hắn chẳng còn thời gian tu luyện nữa.
Đến lúc phải tốn 24 giờ mới có thể nghịch chuyển cân bằng, vậy thì từ nay về sau, hắn chẳng khác gì những người khác, suốt ngày phải tu luyện để triệt tiêu tử khí.
Tô Vũ sợ hãi!
3 giờ sau, cuối cùng hắn cũng mài giũa xong lượng tử khí gia tăng hôm nay.
Tinh Hồng tượng đá nhìn hắn, suy tư, lợi hại thật!
Hóa giải nhanh như vậy ư?
Nghĩa là nếu ta chuyển thêm cho ngươi, ngươi cũng có thể gánh vác được?
Tinh Hồng cảm thấy mình gặp được bảo bối rồi.
Quá sung sướng, hay là… Ta chuyển thêm một phần cho ngươi?
“Thôi, quá lộ liễu, không được! Phải kiềm chế bản thân.”
Tinh Hồng thầm nghĩ, thôi, chờ một thời gian nữa, để xem tiểu tử này làm ra đại sự gì hay không rồi ta lại chuyển thêm một phần cho hắn, hắn sẽ nghĩ rằng do phản phệ gây ra, tuy không phải nhưng dù sao cũng cần phải có một cái cớ, không phải sao?
Tinh Hồng cực kỳ vừa lòng.
Vị thành chủ này, ta duyệt rồi!
Không ai được đổi!
Rất tốt, Tô Vũ mà không chết, nó cảm thấy mình cũng chẳng cần đổi thành chủ khác, đâu có ai tri kỷ được như hắn.
Thiên Diệt có hối hận không?
Nó rất muốn khoe khoang với Thiên Diệt rằng ta gặp được bảo bối rồi.
Khi các ngươi bị tử khí làm khó, thì ở chỗ ta, tân thành chủ đã giúp ta gánh vác rất nhiều tử khí!
Thoải mái cực kì!
Tinh Hồng thì vui vẻ, nhưng Tô Vũ. . . thật sự có chút sợ hãi!
Ta có nên phong thành nữa hay thôi?
Hắn hơi sợ!
Tử khí phản phệ bỗng nhiên gia tăng nhiều như vậy, hắn thực sự cảm thấy hơi sợ, không được, nếu gia tăng tới 5 giờ trở lên thì ta phải lập tức nghịch chuyển toàn bộ sau đó trốn chạy.
Cứ cảm thấy ở lại đây rất nguy hiểm, vừa rồi thần văn chữ “Kiếp” cũng đã nhảy lên, hình như có nguy cơ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Đệ Đệ Của Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử [Dịch] Đệ Đệ Của Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/01/Dich-De-De-Cua-Ta-La-Thien-Tuyen-Chi-Tu-SE-Audio-Truyen.jpg)
