- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 318 : Một Tháng Không Ra Ngoài, Tin Tức Nghiêng Trời Lệch Đất (1) (c1586-c1590)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 318 : Một Tháng Không Ra Ngoài, Tin Tức Nghiêng Trời Lệch Đất (1) (c1586-c1590)
❮ sautiếp ❯Chương 1586: Một Tháng Không Ra Ngoài, Tin Tức Nghiêng Trời Lệch Đất (1)
Cùng lúc đó.
Trong phân bộ Liệp Thiên các.
Trước khi cường giả Thần Ma đến, Tô Vũ đã rời khỏi phủ thành chủ, tiến vào phân bộ.
Bây giờ hắn đang đọc sách, bỗng nhiên hắn ngẩng đầu, mỉm cười nhìn về một hướng.
Phù Thổ Linh ra rồi.
Vận khí tốt thật!
Vô địch đại chiến, Tử Linh quân chủ xuất hiện, nhiều cổ phòng bị phá nát như vậy mà cổ phòng của gia hỏa này lại không có việc gì.
Mấy ngày trước, Tử Linh đã giết đến thi thể khắp nơi, thế mà gia hỏa này cũng không sao.
Những thiên tài khác bị ăn mòn, gã lại vì có hai thần phù vô địch phong ấn mà bình an.
Gia hỏa này sẽ không thật sự trở thành chủ nhân Ngũ Hành tộc chứ?
Yếu như vậy, dù thành công thì gã cũng phải cần rất nhiều năm.
Kể ra hắn vẫn cảm thấy Phù Thổ Linh may mắn hơn đám Ma Đa Na nhiều.
“Chỉ là ta không muốn bại lộ thân phận vì ngươi mà thôi, bằng không ta đã cho ngươi kiến thức cái gì là nhân tâm hiểm ác!”
Hiểm ác thế nào?
Đương nhiên là phá phòng, đi vào đứng cạnh Phù Thổ Linh, gã phá phong ấn xong, vừa ra ngoài đã thấy Tô Vũ đứng cạnh… chắc lúc này Phù Thổ Linh sẽ hiểu được thế nào là lòng người hiểm ác!
Tô Vũ mỉm cười, đeo mặt nạ lên.
Ra thì ra đi.
Tô Vũ không quá để ý, hắn mới vừa hoàn thành 50 đúc không lâu, Tô Vũ đang suy nghĩ, liệu đám thiên tài trên Liệp Thiên bảng có kẻ nào địch nổi mình không?
Ma Đa Na địch nổi mình sao?
Hay là Chiến Vô Song, Huyền Vô Cực?
Mấy người Chiến Vô Song tuy mạnh, là Sơn Hải bát trọng, có lẽ sắp cửu trọng, nhưng giỏi lắm là nghịch phạt được Nhật Nguyệt nhất trọng, hoặc có lẽ là chỉ đến Nhật Nguyệt nhị trọng mà thôi.
Mình thì sao?
Lực lượng khiếu huyệt trong thân thể đã đột phá 21 vạn khiếu.
Hiện tại nếu Tô Vũ cắn nuốt tinh huyết thì có hi vọng đánh bại bọn họ rất lớn, dù sao mấy kẻ này cũng không đơn giản, đều là kẻ từng đánh chết Nhật Nguyệt, hắn mà không dùng đến tinh huyết thì sẽ hơi khó đối phó, nhưng cắn nuốt tinh huyết rồi thì không khó nữa.
Đương nhiên, đối với thiên tài như bọn họ, tốt nhất nên giải quyết nhanh gọn!
Nếu không, thiên tài có rất nhiều thủ đoạn.
Nhỡ đâu bất chợt ném ra một cái thần phù vô địch, vậy thì rất phiền toái.
“Sắp tới, mục tiêu của ta là hoàn thành 72 đúc, hạn chế ra tay, điệu thấp vẫn hơn!”
Tô Vũ nhìn lướt qua hướng kia, không quan tâm nữa.
Mục tiêu của hắn là 72 đúc.
Không ở trong phủ thành chủ đương nhiên không phải để tránh bị người chặn cửa, mà là để quan sát tình huống thuận tiện một chút, ở thời khắc mấu chốt, xem xem có người nào đáng giết hay không, sau đó phong tỏa cửa thành, bẫy chết bọn họ!
Hiện giờ cổ thành này chính là hố câu cá của hắn.
Không phải cá lớn thì hắn lười thu lưới!
Phù Thổ Linh hoàn toàn không biết gì hết.
Gã vui mừng đi tới cửa, bỗng có chút chần chờ.
Bên ngoài không nguy hiểm chứ?
Chắc không đâu.
Kỳ thật lúc này bên ngoài có người, Ngũ Hành tộc đương nhiên không từ bỏ gã, một vị cường giả Ngũ Hành tộc hô lên: “Phù Thổ Linh, ngươi ở trong đó sao?”
Sau khi Tinh Hồng cổ thành mở ra, người Ngũ Hành tộc liền mạo hiểm tới đây.
May mà nhiều ngày qua không có nguy hiểm gì khiến vị Nhật Nguyệt này an tâm hơn rất nhiều.
Bên trong cánh cửa, Phù Thổ Linh hơi xôn xao, gã chần chờ hỏi: “Thổ Hách trưởng lão?”
“Là ta!”
Thổ Hách vui mừng, quả nhiên là Phù Thổ Linh!
Nhưng Phù Thổ Linh lại không quá tin tưởng, lần trước Tô Vũ đã giả dạng làm Thiên Đạc tới giết mình, gã lập tức hỏi: “Thổ Hách trưởng lão, cháu ngài có khỏe không?”
“. . .”
Bên ngoài, Thổ Hách cạn lời: “Ta không có cháu, Phù Thổ Linh, ta là Thổ Hách, không phải người xấu!”
Phù Thổ Linh ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Thổ Hách trưởng lão, lần đầu tiên ta gặp ngài là khi nào?”
Thổ Hách bất đắc dĩ, lại cảm thấy có chút quen tai.
Cẩn thận nhớ lại… đó không phải là kịch bản xác minh thân phận Tô Vũ từng thử Ngưu Bách Đạo sao?
Hỏi, hỏi một đống!
Sao thiên tài bọn họ đều đa nghi như vậy?
Tô Vũ là thế, Phù Thổ Linh cũng thế, cứ như sợ ai giả mạo vậy.
“Khi ngươi mới sinh!”
“Lần thứ hai thì sao?”
“Ngay sau hôm ngươi sinh ra!”
“Lần thứ ba?”
“Câm miệng, ta chăm sóc ngươi đến khi ngươi Đằng Không, mỗi ngày đều gặp ngươi!”
“. . .”
Phù Thổ Linh tin rồi, chắc đúng rồi.
Không sai!
Đang nghĩ ngợi, Thổ Hách tức giận nói: “Khi ngươi còn nhỏ đã bị một tiểu nha đầu Thủy Linh tộc đi tiểu tách ra hình thể, cái này không ai biết đúng không? Chỉ có ta biết, vậy đủ chưa?”
“. . .”
Phù Thổ Linh câm nín, ta tin tưởng ngài rồi mà, còn nói cái này làm gì?
Gã nhanh chóng mở cửa.
Quả nhiên Thổ Hách trưởng lão đang ở bên ngoài, Phù Thổ Linh vui mừng lộ rõ trên nét mặt, gã hóa thành thổ nhân, cười nói: “Trưởng lão, ngài đến rồi!”
Dứt lời, gã nhìn bốn phía, cảm khái: “Không khí bên ngoài trong lành hơn hẳn, cổ thành vẫn an toàn, xem ra sau một tháng chẳng có gì thay đổi cả.”
Cổ thành vẫn là cổ thành.
Không biến hóa chút nào.
Phù Thổ Linh nói vài câu, rồi lại hỏi: “Trưởng lão, Tô Vũ đang chạy trốn hay đã chết rồi? Có bị ai đuổi giết không?”
Ánh mắt Thổ Hách trở nên khác thường, “Không chạy, đang ở trong cổ thành đây!”
“Hả?”
Phù Thổ Linh cảm thấy ngoài ý muốn: “Hắn còn sống?”
“Ừ.”
“Không chết? Vậy sao không có ai đuổi giết hắn, ta thấy cổ thành an tĩnh lắm mà!”
“Bị chặn cửa rồi.”
“Ồ, vậy là tốt rồi!”
Phù Thổ Linh nhẹ nhàng thở ra, gã nhìn khắp nơi, rồi lại hỏi: “Ở đâu? Hay chúng ta đi hóng đi? Gia hỏa này nhốt ta một tháng, thù này tất báo!”
Nếu hắn đã bị chặn cửa, vậy thì gã an tâm rồi.
“Ở phủ thành chủ.”
“Phủ thành chủ?”
Phù Thổ Linh sửng sốt.
“Đúng vậy, hiện tại hắn là thành chủ, Hắc Ma đã chết, hắn thượng vị.”
“. . .”
Phù Thổ Linh dại ra.
Cái quỷ gì?
Hắc Ma Nhật Nguyệt cửu trọng đã chết, sau đó Tô Vũ chỉ là Lăng Vân cảnh thượng vị, trở thành thành chủ, hóa ra ta còn đang ở trong địa bàn của người ta sao?
“Sao có thể, hắn chỉ là Lăng Vân cảnh, sao lại trở thành thành chủ được?”
Thổ Hách trưởng lão buồn bã nói: “Đương nhiên là có khả năng, hắn giết chết Hắc Ma, sau đó phong tỏa thành trì, sau đó lại giết Nhật Nguyệt tranh đoạt với hắn, vậy hắn có thể không thành thành chủ được sao?”
Chuyện quá đơn giản!
Nếu ngươi làm được, ngươi có thể thử xem!
Ngươi giết chết thành chủ cổ thành, sau đó giết kẻ cạnh tranh trong thành, rồi phong tỏa thành trì, vậy thì ngươi cũng có thể trở thành thành chủ, tiền đề là ngươi vẫn còn sống sau khi luyện hóa thành chủ lệnh.
“Không đúng. . .
Từ từ đã, nghĩa là. . .
Hắn đã chuyển đổi thành cư dân?”
Phù Thổ Linh bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, sắc mặt khẽ biến.
Thổ Hách gật đầu: “Đúng, trong khoảng thời gian ngươi bị phong ấn đã xảy ra rất nhiều chuyện, ngươi không biết đâu, vì chuyện của ngươi, vì tới cứu ngươi mà đại trưởng lão đã tới một lần, tương lai thân đã mất, hiện giờ thực lực giảm đi nhiều.”
Phù Thổ Linh biến sắc!
Đại trưởng lão đã tới?
“Không chỉ như vậy, vô địch các tộc đều tới.
Mấy ngày trước, hơn mười vị vô địch đại chiến trong cổ thành, bọn họ đến để vây giết Tô Vũ, kết quả có vị vô địch mất cả hai thế thân!”
“Không chỉ như vậy, cuối cùng đám người Ma Đa Na, Chiến Vô Song, Huyền Vô Cực vẫn bị nhốt… Mấy thiên tài Thiên bảng và một đám cường giả Nhật Nguyệt hậu kỳ suýt nữa đã bị Tô Vũ vây giết toàn bộ, kể cả hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ Ngũ Hành tộc ta.
Cuối cùng các tộc phải bỏ ra 5000 sợi thiên địa huyền quang mới chuộc được bọn họ trở về!”
“Còn nữa, trước đó Tô Vũ giả mạo Thiên Đạc, lừa Thần tộc 2300 sợi thiên địa huyền quang, đây cũng là nguyên nhân đại chiến bắt đầu…”
Thổ Hách nhìn về phía gã: “Ngươi bị hắn nhốt, có phải vì đã biết thân phận hắn hay không, cho nên hắn mới nhốt ngươi?”
Phù Thổ Linh há miệng thở dốc, sau một lúc lâu mới khủng hoảng gật đầu, “Đúng, khi hắn đánh ta thì mang bộ dáng Thiên Đạc, hắn… lừa Thần tộc? Thần tộc ngu ngốc thế sao?”
“Im mồm, nhỏ giọng thôi!”
Thổ Hách thấy gã khiếp sợ thì bất đắc dĩ giải thích: “Đâu chỉ Thần tộc, các tộc đều bị lừa.
Tô Vũ tổ chức một hội đấu giá, còn cố ý đại chiến một hồi với ngươi… Đại khái là hắn diễn kịch thôi, ngươi đánh với hắn một trận ở Tinh Thần Hải đúng không? Sau trận chiến kia, một di tích thượng cổ xuất hiện, nhưng chỉ là giả, do chính hắn giả mạo!”
“Không!”
Phù Thổ Linh câm nín, gã vội vàng phản bác: “Không đúng, ta có đại chiến với hắn sao? Ta bị phong ấn mà, làm sao đại chiến với hắn được, trong tộc không biết sao?”
Gã cảm thấy cường giả trong tộc thực ngốc, vậy mà cũng bị lừa?
Thổ Hách lắc đầu, “Đại chiến trước khi ngươi bị phong ấn kìa, chúng ta cho rằng ngươi là người tham dự.”
Trong lúc Phù Thổ Linh trốn trong cổ phòng, Tô Vũ trực tiếp giả mạo gã.
Phù Thổ Linh nghe vậy, bất lực nói: “Gia hỏa này lá gan không phải lớn bình thường.”
Nếu lúc ấy gã ra khỏi cổ phòng, chẳng phải sẽ vạch trần trò lừa đảo của Tô Vũ rồi?
Khó trách Tô Vũ nhất quyết tới giết gã!
Hóa ra không đơn giản chỉ là vì hắn gặp Tô Vũ trong Tinh Thần Hải, mà là gia hỏa này gan lớn bằng trời!
Chương 1587: Một Tháng Không Ra Ngoài, Tin Tức Nghiêng Trời Lệch Đất (2)
Theo lời kể lại của Thổ Hách trưởng lão, Phù Thổ Linh không ngừng chấn động, thật đáng sợ.
Sau đó Phù Thổ Linh truyền âm: “Trưởng lão, tạm thời chuyện này không quan trọng, Tô Vũ có vấn đề.
Hắn có thể hấp thu năng lượng của Ngũ Hành lão tổ, ngoài ra, ta dùng Ngũ Hành luyện ngục, vậy mà hắn nhanh chóng bắt chước lại được! Cảm giác không giống do thần văn làm ra, mà là công pháp trong truyền thuyết, Ngũ Hành thần quyết tạo ra!”
Nghe vậy, Thổ Hách biến sắc, từ màu đất vàng biến thành màu tro, Phù Thổ Linh nhanh chóng nói: “Trưởng lão, chú ý một chút!”
Thổ Hách nhanh chóng khôi phục, truyền âm hỏi: “Thật ư?”
“Đương nhiên là thật, ta không nhìn lầm đâu, nếu là thần văn thì cũng thái quá rồi! Ngay cả lực lượng của Ngũ Hành lão tổ mà cũng có thể hấp thu!”
Giọng Thổ Hách mang vẻ trầm trọng, truyền âm nói: “Phải lập tức báo cho lão tổ, đi thôi, đến phân bộ Liệp Thiên các lấy một phần điểm bảng đã, hiện tại ta không có điểm bảng, ngươi lấy một phần, nhanh liên hệ với lão tổ đi!”
“Được!”
Phù Thổ Linh gật đầu, nên giữ một phần điểm bảng, một tháng không ra ngoài, gã cảm giác bầu trời cũng thay đổi luôn rồi.
Còn có chuyện của Tô Vũ cũng phải nhanh chóng liên hệ với lão tổ, thuận tiện để xem có thể bảo lão tổ cho gã thêm mấy cái thần phù nữa hay không, hiện tại gã cảm thấy rất không an toàn!
Phân bộ Liệp Thiên các.
Hiện giờ nơi đây không phải chỉ có mình Tô Vũ, còn có vài vị nhân viên lâm thời, đều là cư dân cổ thành.
Trước đây thường có một hoặc hai thành viên chính thức đến đây tọa trấn, hoặc là vài vị hắc diện, thải diện phụ trợ, trong tình huống bình thường, thành viên Liệp Thiên các đều thích hành động một thân một mình.
Lần trước ở Thiên Diệt cổ thành chính là tình huống như thế, tỷ tỷ tai mèo giao lưu cùng Tô Vũ chính là nhân viên tạm thời.
Cư dân cũng cần kiếm tiền!
Kiếm tiền để tu luyện, triệt tiêu tử khí, trong tình huống bình thường, tốc độ tu luyện của ngươi và tốc độ tử khí ăn mòn phải không chênh lệch nhiều, như vậy thì ngươi mới có thể tồn tại.
Hiện tại cổ thành đã giải trừ tình trạng phong bế, các cư dân lại tới làm công.
Không cần Tô Vũ xử lý!
Những người này tự động nhận việc, còn có quản sự phụ trách tiếp đãi, việc Tô Vũ phải làm rất đơn giản, báo cho Liệp Thiên các cộng thêm nhiệm vụ trông giữ kho hàng nơi đây.
Còn những chuyện khác thì sẽ có đám nhân viên cũ này phụ trách.
Khi những người này tới, Tô Vũ tuy kinh ngạc nhưng không biểu hiện ra, sau đó phân bộ Liệp Thiên các lại hoạt động trở lại.
Mấy ngày vừa qua, Tô Vũ đã biết rõ tình hình hoạt động của phân bộ Liệp Thiên các.
Chuyện hắn phải làm không nhiều lắm!
Nhưng có một chuyện chỉ mình hắn có thể làm được, chính là xin thượng cấp bổ sung vật tư bỏ thêm vào kho hàng, chờ đợi trao đổi.
Lần trước hàng tồn kho không nhiều, cho nên Tô Vũ lười đánh cướp.
Quá ít!
Huyền Giáp trưởng lão đã nói rồi, quá ít đồ thì không đáng để đánh cướp, còn dễ bại lộ, chờ ngày nào đó có nhiều, hoặc là có bảo vật tuyệt thế được chuyển tới, khi đó đánh cướp mới là chân lý.
Phân bộ Liệp Thiên các có hai tầng, lầu một làm việc, lầu hai là nơi hắn ở.
Đôi khi hắn cũng sẽ phụ trách tiếp đãi cường giả đỉnh cấp, hoặc là thiên tài Liệp Thiên bảng.
Đây là nhiệm vụ của hắn!
Lúc này, Tô Vũ vừa tu luyện, vừa mở cửa sổ quan sát bên ngoài.
Cửa sổ thường không được mở.
Mở, chứng tỏ người khác có thể đi vào.
Liệp Thiên các làm ăn buôn bán, mở cửa đón khách như vậy thì không sao cả.
Sau đó, ánh mắt Tô Vũ khẽ động.
Thật thú vị!
Gã muốn vào Liệp Thiên các sao?
Phù Thổ Linh!
Còn có một vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh Thổ Linh tộc, đại khái là hậu kỳ, Tô Vũ không tra xét, nhưng trên mặt nạ tự động hiện ra một hàng chữ: “Thổ Linh tộc: Nhật Nguyệt thất trọng.”
Mặt nạ chỉ có thể tra xét đơn giản, dù thế thì Thổ Hách trưởng lão vẫn cảm ứng được, lập tức nhìn về phía Tô Vũ.
Ông ta nhìn về phía cửa sổ lầu hai, thấy một mặt nạ trắng như ẩn như hiện, Thổ Hách không để ý.
Gia hỏa Liệp Thiên các!
Phù Thổ Linh đi cùng cũng mơ hồ cảm ứng được, gã nhìn thoáng qua nhưng không nhìn thấu điều gì, dù gã là người Ngũ Hành tộc thì giờ phút này cũng không có biện pháp tra xét, không giống trước đây, ít nhiều gì gã vẫn có thể tra xét kết cấu hơi nước.
Hiện giờ Tô Vũ cũng cảnh giác hơn, hắn cũng biết thiên phú Ngũ Hành tộc, hắn biết hiện giờ trong thành có người Ngũ Hành tộc nên đã tạo ra những thay đổi rất nhỏ ở vài chỗ.
Dù bị nhìn thấu thì đối phương cũng không thể liếc mắt một cái đã nhìn ra hắn chính là Tô Vũ.
Thổ Hách không để ý tới Tô Vũ, ông ta truyền âm: “Lát nữa dùng mật ngữ truyền tin tức, mật ngữ Ngũ Hành tộc, dùng phù sơn bảo điển! Lần sau truyền tin tức thông qua Liệp Thiên các thì nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối không thể nói thẳng!”
Phù Thổ Linh gật đầu, cũng truyền âm đáp: “Kỳ thật ta đã muốn vậy từ lâu rồi, nhưng đám đồ cổ trong tộc không nghe ta, sao lần này lại muốn thay đổi?”
“Tại Tô Vũ.”
“Ồ!”
Phù Thổ Linh không còn lời nào để nói, một đám đồ cổ lại phải bị kẻ khác đả kích mới chịu thay đổi, kỳ thật gã đã muốn đề nghị dùng mật ngữ truyền tin tức từ lâu.
Tuy lúc cần dùng điểm bảng không nhiều lắm, nhưng vẫn có lúc dùng.
Truyền âm phù mạnh đến mức nào đi nữa thì cũng không thể truyền đến tiểu giới, chỉ có thể thông qua Liệp Thiên bảng, Liệp Thiên bảng rất cường đại, tuy Liệp Thiên bảng chỉ có thể sử dụng ở chiến trường Chư Thiên, nhưng ở cửa thông đạo các tộc tại chiến trường Chư Thiên đều có người phụ trách chuyên môn truyền lại tin tức, trong đó có người chuyên môn dùng Liệp Thiên bảng.
Như vậy có thể nhanh chóng truyền đạt.
Nếu không, ở trong cổ thành bị tử khí quấy nhiễu, hơn nữa còn ở trong Tinh Thần Hải, truyền âm phù gần như là vô dụng.
Kỳ thật nếu Liệp Thiên các không làm buôn bán, chỉ giúp người ta truyền thông tin thì vẫn có thể làm giàu.
Hai người vừa suy nghĩ, vừa nhanh chóng đi vào Liệp Thiên các.
Không đợi nhân viên lâm thời dưới lầu mở miệng, chất giọng trầm trầm của Tô Vũ đã truyền đến: “Mời hai vị Thổ Linh tộc lên lầu!”
Một vị tiểu tỷ tỷ tai thỏ nhanh chóng dẫn hai người lên trên.
Chương 1588: Một Tháng Không Ra Ngoài, Tin Tức Nghiêng Trời Lệch Đất (3)
Lầu hai.
Đại sảnh tiếp khách.
Tô Vũ lướt tới cửa, nhàn nhạt nói: “Hai vị, mời!”
Thổ Hách và Phù Thổ Linh đều không thèm để ý, thân phận bọn họ tôn quý, Liệp Thiên các cũng phân giai cấp, không tiền, không thực lực, không lên được lầu hai.
“Chúc mừng Phù Thổ Linh chân quân xuất quan!”
Tô Vũ chúc mừng một câu, Phù Thổ Linh tùy ý đáp lại: “Đừng chúc mừng, mất mặt!”
Tô Vũ cười thầm, dĩ nhiên là ngươi phải mất mặt.
Thôi, không đùa ngươi nữa.
Tô Vũ cũng lười nhiều lời, hắn mời hai người kia ngồi xuống, yên lặng nhìn bọn họ, không lên tiếng, bảo trì cảm giác thần bí.
Hai người Thổ Hách không thấy có gì lạ, Thổ Hách chủ động lên tiếng: “Giúp ta truyền tin tức cho Thổ Linh tộc, đến Thổ Linh trưởng lão trú ở Ngũ Hành thông đạo là được!”
Tô Vũ khẽ gật đầu: “Được! Còn nhu cầu gì khác không?”
“Cho ta một phần điểm bảng!”
Phù Thổ Linh mở miệng.
Tô Vũ gật đầu, hắn có cái này, 2 ngày trước người Địa bộ tới đưa một đám đến phân bộ, chính là để thỏa mãn nhu cầu đám thiên tài này, gần đây thiên tài rất hay làm mất điểm bảng.
Giao một phần điểm bảng cho Phù Thổ Linh, Phù Thổ Linh nhìn thoáng qua, thổn thức nói: “Quả nhiên đã không còn trên bảng!”
Gã đang nói đến Tô Vũ.
Sau đó, gã nhìn về phía Tô Vũ, đoạn hỏi: “Hiện tại Liệp Thiên các có tin tức kỹ càng tỉ mỉ về Tô Vũ không?”
“Chân quân muốn biết điều gì?”
“Thực lực, cảnh giới, khi nào sẽ chết…”
Dù ngươi chết thì ta vẫn sẽ không chết!
Tô Vũ nói thầm, nhưng ngoài mặt lại bình tĩnh đáp: “Chân quân có thể tìm hiểu thông qua điểm bảng, ta không biết rõ ràng về vấn đề này.”
“Vậy thì thôi!”
Phù Thổ Linh bỏ qua, Thổ Hách mở miệng: “Vậy ngươi giúp ta truyền một ít tin tức… Thôi, để chúng ta tự làm, giá cả thế nào?”
Hai người đã có điểm bảng, đương nhiên là có thể tự chuyển đạt tin tức.
Tô Vũ không thèm để ý, gần đây người truyền tin tức đều dùng mật ngữ.
Có xem cũng không hiểu.
Nhìn cũng như không.
“Các ngươi truyền đi, ta phải hỏi ý kiến tổng bộ xem phải thu bao nhiêu phí dụng.”
“Được!”
Hai người bọn họ cũng không nói nhiều, nhanh chóng truyền tin tức, do Thổ Hách thao tác, có vẻ Phù Thổ Linh còn chưa quen thuộc với mật ngữ.
Tô Vũ chửi thầm, làm như đang phòng trộm ấy.
Có bí mật gì không mà cần dùng mật ngữ?
Thành viên Hoàng bộ nhanh chóng phản hồi tin tức, thu phí 3 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt!
Đắt dọa người!
Tính theo Liệp Thiên điểm, một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt trị giá 50 Liệp Thiên điểm, ba giọt tức là 150 điểm, thật sự rất quý, bất quá đối phương không có biện pháp nào khác, ai bảo Liệp Thiên các lũng đoạn thị trường độc nhất vô nhị.
Hai người này tình nguyện trả giá đắt để truyền tin thông qua Liệp Thiên các mà không phải tự trở về báo tin, bọn họ không định rời đi sao?
Tô Vũ cảm thấy có chút ngoài ý muốn, đến nước này rồi còn không chịu đi?
Ở lại cổ thành chờ chết à?
Phù Thổ Linh, gã vẫn chưa biết sợ?
Tô Vũ suy tư, Phù Thổ Linh chợt mở miệng: “Liệp Thiên các có thể định vị vị trí Tô Vũ không? Tên kia bị chặn lại trong phủ thành chủ thật sao, ta sợ hắn đã dùng thủ thuật che mắt, kỳ thật đã ra ngoài rồi, giờ đang trốn trong cổ phòng ở trong thành.”
Tô Vũ cả kinh, chà, thông minh thật đấy!
Vậy mà lại đoán được!
Tuy nghĩ vậy, hắn vẫn nhanh chóng đáp: “Nhiều ngày qua không ít người đã hỏi về tin tức này, nhưng Tô Vũ không mang theo điểm bảng nên không thể định vị, ta cũng chịu.
Ta phụ trách tra xét hành tung Tô Vũ, nếu hai vị có tin tức, có thể bán trao tay cho Liệp Thiên các ta!”
Phù Thổ Linh thở dài, rồi lại nói: “Đúng rồi, Liệp Thiên các còn Thiên Nguyên khí không, cho ta 100 phần.”
“1000 Liệp Thiên điểm!”
Tô Vũ dứt khoát báo giá, trong kho có Thiên Nguyên khí, thành viên Địa bộ đã vận chuyển một ít tới đây, một phần 10 Liệp Thiên điểm, cũng chính là 1 vạn điểm công huân Nhân tộc, cực kì đắt đỏ!
Mua hay không thì tùy!
Có rất nhiều người khác muốn mua!
5 phần Thiên Nguyên khí giá trị tương đương một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt, có thể đổi được một sợi thiên địa huyền quang, giá cả như vậy nhưng vẫn có người mua.
Nếu đổi thành điểm công huân Nhân tộc, Thiên Nguyên khí chỉ là 1 vạn điểm công huân, thiên địa huyền quang là 5 vạn điểm công huân.
Mà trên thực tế, hiệu quả đại khái không khác nhau nhiều, một sợi thiên địa huyền quang chỉ tốt hơn 5 phần Thiên Nguyên khí một chút mà thôi, mấu chốt là thiên địa huyền quang chỉ bán giới hạn.
Thiên Nguyên khí cũng vậy.
Dùng điểm công huân Nhân tộc cũng chưa chắc mua được hai thứ này, thường phải dùng tinh huyết Sơn Hải hoặc là tinh huyết Nhật Nguyệt để mua.
Tóm lại, Sơn Hải Nhật Nguyệt Nhân tộc tới chiến trường Chư Thiên đều là quỷ nghèo.
Lần trước Tô Vũ thu hoạch được 7300 sợi thiên địa huyền quang, chính là trị giá tầm hơn ba trăm triệu điểm công huân.
Ba trăm triệu… Chắc cũng không có Nhân tộc nào có thể lấy ra.
Lúc trước Tô Vũ mua bán công pháp đã xem như đại thổ hào, tiền thu vào một năm là khoảng trăm vạn công huân, phải cần trăm năm mới có thể tích lũy nhiều tài phú như vậy, xét ra không thua kém gì vô địch, mà vô địch còn phải tu luyện, còn phải bồi dưỡng gia tộc.
Hắn thầm nghĩ lung tung, rồi hắn nói: “Hai vị chi trả bằng Liệp Thiên điểm hay tinh huyết hay là bảo vật khác?”
“Tinh huyết!”
Thổ Hách tùy ý lấy ra không ít tinh huyết, là Sơn Hải cảnh của khá nhiều tộc, xem ra ông ta cũng không phải người tốt lành gì.
Tô Vũ đến nhà kho, lấy một trăm phần Thiên Nguyên khí.
Giao cho bọn họ xong, hắn hỏi một câu: “Hai vị không định rời đi sao?”
“Người Liệp Thiên các phiền thật, suốt ngày tìm hiểu tin tức, phân bộ các ngươi không phải Huyền bộ sao? Cướp việc của Thiên bộ à?”
Có vẻ Phù Thổ Linh khá quen thuộc với Liệp Thiên các, gã oán giận một câu.
Tô Vũ âm thầm suy đoán, có phải gia hỏa này cũng là thành viên hay không?
Không ít thiên tài đều là thành viên Liệp Thiên các, Tô Vũ biết điều này, chuyện này cũng có lợi ích, thứ nhất, có thể không bị định vị, thứ hai, mua sắm có giảm giá.
Tô Vũ trầm giọng nói: “Chân quân không nói cũng không sao, ta chỉ thuận tiện thu thập tình báo, sắp tới có không ít cường giả sẽ ở lại Tinh Hồng cổ thành.”
“Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra, chuyện này là bình thường! Ngắn thì vài tháng, lâu thì một năm, hòn đảo cách Tinh Vũ phủ đệ gần nhất là Cửu Tinh đảo. . .”
Phù Thổ Linh nói vậy, Thổ Hách lại ngắt lời: “Không còn Cửu Tinh đảo!”
“…”
Được rồi, Phù Thổ Linh bất đắc dĩ, má, ta vừa ra ngoài, cảm giác như trời cũng thay đổi vậy, Cửu Tinh đảo tồn tại vô số năm mà cũng không còn nữa, thật bi ai!
Hai người không nói gì thêm, nhiều lời với người Liệp Thiên các làm gì chứ.
Lấy đồ xong bọn họ liền nhanh chóng rời đi.
Còn vấn đề truyền tin tức, lần sau trực tiếp thông qua điểm bảng là được.
Tô Vũ suy đoán xem hai kẻ này định truyền tin tức gì trở về.
Tô Vũ liên hệ Huyền Giáp.
“Trưởng lão, ta phải làm thế nào thì mới có thể nhận câu hỏi từ những người khác như thành viên Hoàng bộ?”
Hắn muốn khống chế tình huống của vài kẻ giữ điểm bảng.
Chương 1589: Tính Toán Của Tô Vũ
Tổng bộ Liệp Thiên các.
Huyền Giáp cạn lời, lão đáp: “Không có bất kì cách nào, trừ phi ngươi gia nhập Hoàng bộ, trở thành trưởng lão Hoàng bộ, vậy thì có thể phụ trách phương diện này, nếu không, cho dù là thành viên Hoàng bộ thì cùng lắm chỉ biết được tình huống người phụ trách của chính mình!”
“Nếu Hoàng bộ cung cấp tin tức giả cho chúng ta, không phải chúng ta sẽ xong đời sao?”
Tô Vũ nói: “Ví dụ như Hoàng bộ bảo chúng ta đi làm nhiệm vụ, nhưng đó là cái bẫy, có lẽ trong thành viên Hoàng bộ cũng có phản đồ?”
“Đừng dùng từ ‘cũng’!”
Chỉ mình ngươi là phản đồ, đừng nói từ “cũng” ấy, làm như ai cũng là phản đồ vậy.
Huyền Giáp đáp: “Hoàng bộ chỉ phụ trách truyền tin tức, thích đi thì đi, ngươi mà bị lừa thì đó là vấn đề của chính ngươi, đương nhiên, xong việc sẽ bị truy trách!”
Huyền Giáp lại nói: “Hiện tại để ngươi tọa trấn phân bộ Liệp Thiên các có thật sự thích hợp không?”
Lão cứ cảm thấy không ổn!
Gia hỏa này không yên phận chút nào.
Lão lo lắng, cứ cảm thấy hắn tọa trấn phân các thì sẽ có chuyện xấu, hi vọng không xảy ra sự cố lớn, không thì trưởng lão là lão cũng phải gánh trách nhiệm.
Tô Vũ không để ý, hắn nói: “Trưởng lão, ta có một vấn đề muốn hỏi, dùng điểm bảng giao lưu với Liệp Thiên các, Liệp Thiên các có biết đó là ai không? Nếu điểm bảng bị mất, có kẻ nhặt được, vậy dùng cách nào để biết đó là chính chủ?”
Chẳng hạn như lần trước, khi cục lông nhà ta nói chuyện phiếm cùng các ngươi, các ngươi cũng không phát hiện.
Huyền Giáp đáp: “Phân bảng chỉ được giao cho thiên tài trên Liệp Thiên bảng, hoặc là thiên tài từng ở trên bảng, hoặc là cường giả, mà phần lớn cường giả đều từng trên bảng, như vậy dùng điểm bảng giao lưu với chúng ta, về cơ bản chúng ta có thể phán đoán đối phương là ai! Hơn nữa, mỗi phần điểm bảng đều có ghi chép!”
“Vậy sao lúc trước lại xảy ra sai lầm, không thể phán đoán thân phận một người?”
Ngươi đang nói chính ngươi đúng không?
Huyền Giáp cạn lời, lão giải thích: “Cổ thành tràn ngập tử khí sẽ gây ra ảnh hưởng nhất định, xuất hiện tình huống sai lệch cũng là bình thường, hơn nữa ngươi… Hơn nữa cổ thú mà Tô Vũ mang theo không hề tầm thường, còn chưa từng lên bảng, cho nên Hoàng bộ phán định nhầm!”
“Vậy người từng trên bảng, khí tức biến mất khỏi Liệp Thiên bảng, khi giữ điểm bảng lần nữa thì sẽ bị nhận ra sao?”
Huyền Giáp cảm thấy bất lực, ngươi đang nói chính ngươi thì cứ nói thẳng đi!
Quanh co lòng vòng làm gì?
“Sẽ, chỉ cần là khí tức từng bị lưu lại thì đều còn đó, không sao, không phải ngươi có một con cổ thú sao? Khí tức của nó chưa từng bị lưu lại, có thể cho nó một phần điểm bảng, có nhu cầu gì thì bảo nó câu thông.
Như vậy thân phận sẽ không bị bại lộ!”
Tô Vũ đã hiểu.
Hắn nói sang chuyện khác: “Trưởng lão, Thiên Nguyên khí tồn kho của chúng ta bị mua hết rồi! Nếu khách nhân khác cần mua Thiên Nguyên khí, ta có thể bán đồ của chính mình không? Nếu không thông qua Liệp Thiên các, có phải giao nộp 10% phí dụng không?”
“Đương nhiên! Không có khả năng không thông qua Liệp Thiên các, Liệp Thiên các sẽ giao cho ngươi nhiệm vụ, nếu ngươi không thể hoàn thành, Hoàng bộ sẽ nói cho khách nhân, nếu ngươi nói mình vẫn còn hàng tồn kho, có thể hoàn thành, vậy đối phương sẽ nhận tin có thể giao dịch, cho nên chắc chắn phải thông qua trung gian!”
Hiểu rồi.
Tô Vũ gật đầu, “Ta là người trong Các, có thể mua tất cả Thiên Nguyên khí với giá 60%, sau đó bán ra, trả Liệp Thiên các 10% phí thủ tục, ta có thể kiếm lời 30%, đúng không?”
“. . .”
Vì sao ngươi luôn nghĩ cách bòn rút từ Liệp Thiên các thế?
Huyền Giáp nhanh chóng đáp lại: “Có thể, nhưng ta quên nói cho ngươi một việc, thành viên tuy được chiết khấu nhưng cũng có giới hạn.
Ví dụ như bạch diện, một năm chỉ có thể mua tài nguyên trị giá 1000 Liệp Thiên điểm!”
Má!
Tô Vũ thầm mắng!
Biết ngay mà, nếu được mua thoải mái, chẳng phải là ta sẽ kiếm hời lớn sao?
Không thì mỗi lần hắn đều mua đồ trước, sau đó bán ra, trả phí 10%, có thể kiếm lời 30% đấy, rất tiếc là có giới hạn.
Tô Vũ lại nói: “Trưởng lão, nếu ta muốn mua sắm mấy chục vạn Liệp Thiên điểm, Địa bộ sẽ mang đồ tới đây à?”
“Sẽ, nhưng ngươi đừng nghĩ nữa, bởi vì khi đó Thiên bộ sẽ tham dự, sẽ tự mình tiến hành hộ tống giao hàng, không tới phiên Huyền bộ!”
Ngươi lại muốn nghĩ cách đánh cướp đúng không?
Ta cho ngươi biết, không có cơ hội đâu!
Trông coi một tên nhân viên mới thích gây chuyện như vậy, kỳ thật Huyền Giáp rất mệt, lão cảm thấy rất bất đắc dĩ, chẳng lẽ ta đã làm sai cái gì ư?
Nếu biết từ sớm thì đã không bồi dưỡng Tô Vũ rồi!
Không nhịn được nữa, Huyền Giáp hỏi thẳng: “Huyền Cửu, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? An phận không tốt sao?”
Tô Vũ lập tức đáp: “Không làm gì cả, ta chỉ muốn trữ hàng, sau đó phong thành, yên tâm, ta không định giết người, chỉ muốn bán hàng thôi, như vậy phát tài sẽ nhanh hơn!”
Tô Vũ lại nói: “Tôn chỉ của Liệp Thiên các chính là phát tài, chính là chế tạo nhiễu loạn.
Hiện tại ngài không thấy Tinh Hồng cổ thành quá an tĩnh sao? Trưởng lão, ta cho rằng nếu Tô Vũ lại phong thành thì trong vòng 3 ngày tiếp theo, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến mua sắm vật tư, vậy thì chúng ta phát tài rồi!”
“. . .”
Ngươi thật giỏi!
Huyền Giáp động tâm, cảm thấy cũng đúng!
Nếu phong thành thì mọi người sẽ không có đủ Thiên Nguyên khí để dùng, có lẽ có thể làm như vậy, kiếm tiền từ chiến tranh cũng là tôn chỉ của Liệp Thiên các.
Thành trì khác thì khó mà nói, nhưng Tinh Hồng cổ thành không phải là muốn phong thì phong sao?
“Có thể làm một hai lần, làm nhiều thì sẽ bị hoài nghi!”
“Hiểu rồi!”
Tô Vũ gật đầu, quả nhiên Liệp Thiên các cũng e sợ thiên hạ không loạn.
Bọn họ ước gì loạn một chút mới tốt!
Dù sao cũng nhàn rỗi, Tô Vũ không muốn giết người, hắn chỉ muốn ép vài người biến thành cư dân cổ thành.
Lúc trước đương nhiên Tô Vũ không có suy nghĩ này, nhưng bây giờ thân phận thay đổi, cho nên chuyện này rất đáng để hắn mưu tính một phen.
Tuy hắn không sợ gánh vác nhiều tử khí, nhưng gánh vác bớt đi một ít cũng không tồi.
Cư dân cổ thành tăng lên cũng là chuyện tốt.
Một mặt là có thể gánh vác bớt tử khí cho hắn, một mặt khác, Tô Vũ cảm thấy mình cần có cường giả dưới trướng.
Nhìn xem, đến bây giờ Tinh Hồng cổ thành chẳng có một thủ vệ nào, tướng quân cũng không có, không có quân tuần tra, cũng không có thủ vệ cửa thành.
Phí vào thành cũng chẳng có ai thu!
Quá thảm!
Còn có một việc, đó chính là giết hết đám gia hỏa chặn cửa là tốt nhất.
Nếu không hôm nay ngươi chặn cửa, ngày mai ta chặn cửa, mọi người đều tới chặn cửa, vậy uy nghiêm của thành chủ như hắn có còn chút nào không?
Hắn phải cho vạn tộc biết, tuyệt đối đừng tới trêu chọc ta!
Kẻ chặn cửa nhà ta đều phải chết!
Tại sao không có ai dám chặn cửa Hắc Ma?
Cũng không ai dám làm thế với Thiên Hà?
Không phải là muốn bắt nạt kẻ nhỏ yếu là ta sao?
Giết vài người là không còn ai dám chặn cửa nữa.
Trước đây Tô Vũ cũng giết không ít người, nhưng đều thông qua thủ đoạn, nếu nói đến kẻ cường giả thật sự nào bị hắn chính tay giết chết thì chỉ có Nhật Nguyệt Hồng Oa tộc mà thôi.
Tô Vũ cần phải biến Tinh Hồng cổ thành trở thành địa bàn của chính mình, không ai có thể xen vào.
Người ngoài tới đều phải ngoan ngoãn nghe lời.
Thừa dịp Tinh Vũ phủ đệ sắp mở, phải kiếm thật nhiều, đặc biệt là phải thu phí vào thành.
Trong lòng đã có tính toán, Tô Vũ bắt đầu chuẩn bị thu thập tư liệu, ví dụ như kẻ nào sẽ tới, ai là cường giả, kẻ tham dự chặn cửa là ai, nên xử lý bọn họ thế nào.
Phải cho mọi người biết rằng ta không giết người lung tung, chỉ giết đám gia hỏa dám bất kính với ta.
Không thể giết lung tung, giết nhiều sẽ làm mọi người sinh lòng sợ hãi, không còn ai dám tới đây nữa!
Dùng thân phận Huyền Cửu ra ngoài tra xét tình báo không có vấn đề gì.
Liệp Thiên các chuyên tra xét tình báo.
Hơn nữa, hiện giờ trong thành cũng có một ít thành viên Liệp Thiên các, chẳng hạn như người Thiên bộ đang vào thành tra xét tin tức.
“Có lẽ có thể phát triển thêm. 10 thuộc hạ hắc diện cũng nên nhận nhiệm vụ.”
Phải tăng cường thực lực chính mình ở mọi phương diện!
Tốt nhất nên biến đổi bọn họ thành cư dân Tinh Hồng cổ thành, như vậy khả năng khống chế cũng sẽ mạnh hơn một chút.
Tô Vũ biết, cư dân cổ thành này thì không thể cư trú lâu dài ở cổ thành khác.
Bởi vì kẻ biến đổi ở nơi khác sẽ không được hoan nghênh.
Cho nên, thay đổi ở đâu, tốt nhất là cứ ở đó.
“Mục tiêu của ta là khiến thật nhiều cường giả biến thành cư dân, biến đổi thành thần dân của ta! Giết chóc, đe dọa, cộng thêm mở rộng thế lực, sau đó khi ta ra khỏi thành, tốt nhất là có thể mang theo cổ thành cùng chạy, dùng tượng đá đánh người! Vậy thì nơi ta đi đến đều sẽ là địa bàn của ta.”
Vậy mới là an toàn!
Tô Vũ thầm nghĩ, hắn không hề chần chờ, nhanh chóng ra khỏi Liệp Thiên các.
Ngoài cửa, sắc trời đã hơi tối.
Tô Vũ không thèm để ý, hắn bay lên, chợt lóe lên rồi biến mất giống như quỷ mị, cấp tốc chạy đến phủ thành chủ.
Chương 1590: Vạn Tộc Coi Trọng Tô Vũ
Vài phút sau.
Bên ngoài phủ thành chủ, cửa vẫn đóng chặt, có vài gian cổ ốc quanh phủ thành chủ mở rộng cửa, mấy tôn Nhật Nguyệt ngồi xếp bằng, canh giữ phủ thành chủ.
Không những thế, ngoài cửa cũng có mấy cường giả cường hãn trực tiếp ngồi xếp bằng chặn ở đó.
Tô Vũ không cảm thấy ngoài ý muốn, là người Minh tộc.
Xem ra bọn họ còn để bụng hơn cả Thần Ma.
Nghe nói trong trận chiến Vĩnh Hằng mấy hôm trước, có một vị Minh vương bị tượng đá đánh thành nửa tàn phế, là vô địch lâu năm nhưng lại bị đánh nát tương lai thân và hiện tại thân, chỉ sợ khó có thể khôi phục.
Chỉ còn lại quá khứ thân, tuy vẫn khá cường hãn, nhưng thực lực chỉ như mới vừa vào vô địch không lâu, nếu có vị đại năng nào có thể nghịch chuyển thời gian để hủy diệt quá khứ thân của ông ta thì vị vô địch này sẽ chết ngay lập tức.
Hơn nữa, hiện tại ông ta còn thiếu chí bảo gánh chịu, thứ này không dễ tìm, nếu muốn bắt giữ tương lai thân khác thì rất khó, mấu chốt ở chỗ hiện tại thân đã không còn, không có hiện tại, ở đâu ra tương lai, cho nên khôi phục là việc rất khó, điểm này là Tô Vũ nghe người ta nói.
Chính vì vậy mà hậu duệ Minh vương tự mình tới đây để canh giữ Tô Vũ, thậm chí là muốn xử lý hắn.
Không biết hiện tại vị Minh vương kia đã trốn đến góc xó xỉnh nào!
Cường giả Minh tộc tới đây cũng có mục đích tị nạn, dù sao ở trong cổ thành tương đối an toàn, kẻ địch không dám tùy tiện giết người tại đây.
Tô Vũ không để ý, chỉ lo ghi chép lại thông tin.
Minh tộc, một vị, Nhật Nguyệt bát trọng, rất mạnh.
Thần tộc, một vị, Nhật Nguyệt bát trọng, rất mạnh!
Ma tộc, một vị… Đệt, Nhật Nguyệt cửu trọng, rất mạnh, còn là kẻ điên Huyết Hỏa Ma tộc.
Má nó, Nhật Nguyệt của chủng tộc này vẫn chưa chết hết đúng không?
Tiên tộc, một vị, Nhật Nguyệt thất trọng, xem ra Tiên tộc không phái kẻ quá mạnh tới.
Ngũ Hành tộc, một vị, chính là Thổ Hách ban nãy hắn đã gặp.
Ông ta ở đây làm gì, muốn chặn cửa ta ư?
Long tộc, một vị, Nhật Nguyệt thất trọng, cái quỷ gì, ta không làm kẻ nào Long tộc chết mà, đúng không?
À mà có, Tô Vũ nhớ ra, Long Đấu của Long tộc, Nhật Nguyệt thất trọng, bị hắn bẫy chết ở Thiên Diệt cổ thành, quả thật là có thù oán.
Ồ, vẫn còn này!
Vậy mà Long Tằm tộc cũng có một vị Nhật Nguyệt thất trọng tới đây, tình huống thế nào, xem ra lá gan các ngươi không nhỏ, không sợ Diệt Tằm vương tới chơi à?
Huyền Khải tộc, vậy mà lần này không có ai tới, không biết là tại sao, chẳng lẽ bị đánh đến sợ rồi?
Còn có một vị… Vượn tộc, Thiên Linh Hầu nhất tộc.
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, sao tộc này lại tới đây? À, hình như hắn từng nhặt được thi thể một con khỉ Nhật Nguyệt thất trọng, có lẽ chủng tộc này hận hắn giết chết một vị cường giả Nhật Nguyệt thất trọng của bọn họ.
Thôi, tuy không phải mình giết, nhưng kể ra cũng không oan uổng gì.
Thi thể đối phương còn đang nằm trong nhẫn trữ vật của mình đây này.
Ước chừng có 8 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, còn có cả Nhật Nguyệt cửu trọng.
Có vẻ vạn tộc không phải coi trọng hắn một cách bình thường.
Có điều bọn họ cảm thấy chặn không cho hắn ra ngoài thì hắn sẽ xảy ra vấn đề?
8 vị cường giả, có lẽ còn luân phiên thay ca.
Dù là Nhật Nguyệt thì cũng không có biện pháp chịu đựng tử khí xâm nhập quá lâu.
Tô Vũ nhanh chóng phán đoán thế cục, không thể không nói, các tộc thật sự quá xem trọng mình.
Hình như có thể coi là hắn đang lập công mới đúng!
Bớt đi 8 địch nhân Nhật Nguyệt hậu kỳ cho Nhân tộc, bằng không, Nhân tộc phải đối mặt thêm 8 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ này, tính ra từ trước đến giờ, hắn đã tiêu diệt không ít địch nhân cho Nhân tộc!
Vậy mà Nhân tộc không cho chút khen thưởng nào, nhớ không nhầm thì giết địch ở chiến trường Chư Thiên, Nhân tộc phải phát khen thưởng mới phải.
Giết Đằng Không là 100 điểm, đó chỉ là Đằng Không nhất trọng.
Lăng Vân là 1000 điểm, còn Sơn Hải hình như là 1 vạn, đúng không?
Tô Vũ ngẫm nghĩ, hình như đúng rồi.
Nhân tộc khen thưởng người lập công ở chiến trường, nếu giết Nhật Nguyệt, có phải một trọng là tăng 10 vạn điểm thưởng hay không?
Tô Vũ đã quên rồi, mà có lẽ là đúng.
Giết cường giả cửu trọng, có phải là 90 vạn?
Nếu vậy, Nhân tộc phải thưởng cho hắn bao nhiêu điểm công huân mới đủ?
Nhật Nguyệt hậu kỳ, tính cả Hắc Ma thì đã có 8 kẻ bị hắn bẫy chết, sơ kì và trung kỳ thì tầm mấy chục, bình quân một kẻ là 30 vạn, vậy cũng phải hơn 1000 vạn điểm công huân!
“Không thể quên được, sau này phải đi đòi, hơn 1000 vạn điểm công huân lận, đám Sơn Hải ta còn không thèm tính, đám Lăng Vân Đằng Không ta cũng lười so đo!”
Ít nhất là 1000 vạn công huân.
Tô Vũ tính toán, không ngừng đi xung quanh phủ thành chủ quan sát, cũng thuận tiện tới nơi khác nhìn xem.
Bởi vì Tinh Vũ phủ đệ sắp mở nên nơi đây có không ít người.
Tính ra trong thành có gần 30 vị Nhật Nguyệt, thiên tài thì ít, gần đây thiên tài không thường lui tới cổ thành, bọn họ có bóng ma tâm lý!
Đặc biệt là đám người Ma Đa Na không phải là lần đầu tiên bị nhốt trong cổ thành.
“Gần 30 vị Nhật Nguyệt, không đoán được tình hình cụ thể, có kẻ đóng cửa.”
“Sơn Hải cũng nhiều!”
Ngoài thành thì sao?
Tô Vũ nhanh chóng bay đến ngoài thành.
Giờ phút này, ngoài thành cũng rất náo nhiệt, có người đang lấp biển!
Không phải chỉ có một hai cường giả, mà là rất nhiều cường giả đang lấp biển quanh cổ thành, nhìn kỹ thì đó hẳn là người của cửu giới, đám người của Liên Minh Thiên Vực.
Lần này, chín thành của cửu giới bị hủy, khiến cửa thông đạo của bọn họ chơ vơ trên biển.
Rất nguy hiểm!
Không có chút lực phòng ngự nào!
Xây thành, vậy thì có thể khuếch tán lực áp chế, từ từ lan rộng, nhưng giờ không còn thành, cũng không thể khuếch tán lực áp chế được nữa, bởi vì nằm trên biển nên Tinh Thần Hải không cho lực áp chế của các giới khuếch tán.
Chính vì thế mà đám người kia đành bắt tay vào kiến tạo lại một đại lục xung quanh cổ thành.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, cũng không để trong lòng.
Hôm nay trả giá đắt xây xong, có lẽ không bao lâu nữa sẽ lại biến mất.
Trong thành ngoài thành, hắn tra xét tình huống một lượt.
Về cơ bản, Tô Vũ đã hiểu rõ tình thế.
Không tiện bẫy giết.
Mấu chốt là cường giả tương đối nhiều.
Hơn nữa Tô Vũ cũng có chút kiêng kị, lần trước khi hắn giết một đầu Tử Linh Nhật Nguyệt, có tới ba Tử Linh vô cùng cường hãn tới trả thù, nếu muốn dùng Tử Linh chơi chết bọn họ, vậy thì quá phiền toái!
“Vậy trực tiếp phong thành, dùng thành chủ lệnh phong thành để vây giết bọn hắn! Biến thật nhiều người thành cư dân.
À phải, có thể thả một ít kẻ ra ngoài, chứng minh ta là người lương thiện.”
Thả kẻ khác ra ngoài, đám người chặn cửa cũng sẽ không đi.
Đây là tất nhiên!
Khi đó, đừng trách mình.
“Dùng thành chủ lệnh phong thành sẽ khiến ta bị tử khí phản phệ, không sao, có thể thử xem!”
Hiện tại Tô Vũ vẫn hơi chùng tay với việc giết Tử Linh từ sau vụ kia, cho nên hắn lựa chọn từ bỏ.
Ta phải văn nhã một chút.
Đánh đánh giết giết đâu tốt lành gì.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










