[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 316 : Thương Lượng Với Tô Vũ (c1576-c1580)
❮ sautiếp ❯Chương 1576: Thương Lượng Với Tô Vũ
Tinh Hồng cổ thành.
Tô Vũ ra khỏi cổ phòng, sau khi tử khí bớt đi nhiều, hắn liền biết những Tử Linh Nhật Nguyệt kia đã đi rồi.
Giờ phút này, Tô Vũ đã tiêu trừ khoảng ba thành tử khí, trạng thái tạm ổn.
Gỡ mặt nạ xuống, hiện tại hắn không cần mặt nạ nữa.
Hiện giờ hắn chính là Tô Vũ!
Đi về phía Hắc Ma chết lúc trước, Tô Vũ lộ vẻ cẩn thận, nhưng không hề sợ hãi.
Hiện giờ trong cổ thành có không ít cư dân.
Lúc này chắc sẽ có cư dân động tâm, nhưng có bao nhiêu Nhật Nguyệt cảnh chứ?
Hiện tại Tô Vũ đã đúc thân 49 lần.
Sức bật vượt qua 19 vạn khiếu, lực phòng ngự rất mạnh, bởi vì từ lúc 36 đúc, bên ngoài cơ thể hắn đã xuất hiện một tầng phòng ngự, hình thành tự nhiên, điều này chứng tỏ lực phòng ngự của thân thể hắn đã vượt qua lực lượng 20 vạn khiếu.
Kẻ yếu không công phá được thân thể hắn.
Hơn nữa hắn có thể khai Dương khiếu, cắn nuốt tinh huyết Nhật Nguyệt, còn có thể dùng thần văn…
Tổng hợp thực lực của Tô Vũ cường đại hơn người ngoài tưởng tượng rất nhiều.
Vả lại 144 nguyên khiếu Khai Thiên đao hình như sắp hoàn thành thay đổi bước đầu!
Nguyên khí đệ nhất biến!
Nếu hoàn thành, 144 khiếu huyệt này sẽ phát huy ra lực lượng cực kì mạnh mẽ, cường đại hơn hẳn khi trước.
Hiện tại Tô Vũ còn chưa rõ ràng sau khi biến đổi, nó sẽ tăng phúc bao nhiêu.
Nhưng tuyệt đối sẽ mạnh hơn rất nhiều.
Hiện giờ Hắc Ma đã chết, Tô Vũ không còn gì phải kiêng kị, trong thành chưa chắc đã có cư dân Nhật Nguyệt cảnh, cho dù có thì nhiều ngày đã qua, bọn người kia bị cưỡng ép phải trốn vào trong cổ phòng, chắc chắn đã bị tử khí xâm nhập không ít, khó có thể nói trước rằng bọn họ sẽ phát huy ra được bao nhiêu phần chiến lực.
Đi trên đường phố, Tô Vũ xem xét khắp nơi.
Vẫn còn một ít Tử Linh, trừ ba vị Tử Linh chuẩn vô địch đã rời đi thì Tử Linh khác đều ở đây, có cả một tôn Tử Linh Nhật Nguyệt, đây cũng là nguyên nhân cửa thành tiếp tục phong bế.
Tô Vũ cách nơi Hắc Ma ngã xuống không xa.
Hắn nhanh chóng tới nơi.
Phía trước, có người đã ở đó.
Giờ khắc này, kẻ gan lớn không phải chỉ có mình Tô Vũ.
Đó là một cường giả hình người, khí tức Nhật Nguyệt tràn ngập, thấy Tô Vũ, ánh mắt người kia khẽ biến, trầm giọng hỏi: “Ngươi là Tô Vũ?”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ thấy trên mặt đất có hai thứ, một nhẫn trữ vật, một lệnh bài đen nhánh.
Nhật Nguyệt kia nhìn Tô Vũ, ánh mắt cảnh giác, nói: “Tô Vũ, thực lực ngươi hơi yếu, dù lấy được thành chủ lệnh thì chưa chắc đã có thể luyện hóa, chỉ sợ sẽ bị thành chủ lệnh kích thích tử khí.
Vậy đi, thành chủ lệnh thuộc về ta, nhẫn trữ vật cho ngươi, thế nào?”
Một Nhật Nguyệt như gã mà lại thương lượng với Tô Vũ.
Bởi vì gã kiêng kị!
Thật sự kiêng kị!
Tô Vũ chỉ có thực lực Lăng Vân, nhưng nếu thật sự đối đãi với hắn như một Lăng Vân thì đúng là một thằng ngu.
Tô Vũ nhìn gã, sau một lúc lâu mới nói: “Tất cả đều là của ta! Hắc Ma do ta bẫy giết, ngươi muốn tay không hái đào sao?”
Cường giả Nhật Nguyệt trầm giọng: “Tô Vũ, ngươi là thiên tài, nhưng hiện tại ngươi cũng là cư dân! Thành trì bị phong tỏa, ngươi cảm thấy mình có thể tùy ý đánh chết Nhật Nguyệt cảnh?”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn: “Chuyện này thì liên quan gì đến việc ngươi muốn cướp đồ của ta?”
“Thành chủ lệnh không phải của ngươi!”
Trên người cường giả Nhật Nguyệt cũng tràn ngập tử khí, gã trầm giọng: “Đây là cổ thành, Tô Vũ, ngươi nghĩ kỹ đi, dù ngươi lấy được thành chủ lệnh thì ngươi có thể ngăn cản những kẻ có mưu đồ sao?”
“Chẳng lẽ ngươi thì có thể?”
Tô Vũ bật cười: “Ngươi là Nhật Nguyệt nhất trọng hay nhị trọng? Ngươi có thể ngăn cản?”
Nhật Nguyệt nhìn chằm chằm hắn, “Ta là thành viên của Liên Minh Thiên Vực, quanh đây có giới chủ cửu giới, các đại tộc sẽ nể chút mặt mũi, ngươi thì không thể, một khi ngươi trở thành thành chủ, các đại cường tộc đều sẽ tới gây chuyện với ngươi.
Tô Vũ, nếu ngươi thật sự muốn cướp đoạt với ta, vậy chỉ tổ làm thời khắc tử vong của ngươi tới càng gần hơn mà thôi!”
“Có đạo lý!”
Tô Vũ gật đầu, cười nói: “Nhưng Hắc Ma do ta bẫy giết!”
Cường giả Nhật Nguyệt kia nhìn hắn, lặp lại lần nữa: “Cho nên nhẫn trữ vật thuộc về ngươi, ta sẽ không lấy!”
Nếu là Lăng Vân Sơn Hải tiểu tộc, gã đã tát chết từ lâu rồi.
Nhưng đây là Tô Vũ.
Cho nên gã thương lượng, thoái nhượng, có thể giao nhẫn trữ vật cho Tô Vũ, trong nhẫn trữ vật của Hắc Ma chưa chắc đã có thứ tốt gì, bởi vì Hắc Ma cũng phải tu luyện, tiêu trừ tử khí.
Thứ mấu chốt vẫn là thành chủ lệnh!
Lúc bấy giờ, đã có thêm người tiếp cận chỗ này.
Một vài cư dân đều muốn chiếm tiện nghi, dù biết là rất nguy hiểm, dù hiểu rằng sau khi trở thành thành chủ, phiền toái sẽ tự tìm đến, nhưng làm thành chủ vẫn tốt hơn làm cư dân bình thường.
Nhìn thấy hai người trên đường phố, không ít người lập tức tránh lui.
Một vị Nhật Nguyệt, một vị là Tô Vũ.
Tô Vũ khiến cổ thành đại loạn!
Hắc Ma chính là bị Tô Vũ bẫy giết.
Tô Vũ hiếu kỳ: “Vị tiền bối này, ta có thể hỏi rằng ngươi thuộc chủng tộc nào không? Nhật Nguyệt thì rất mạnh sao? Ngươi có thể bùng nổ bao nhiêu khiếu huyệt? Nếu quá mạnh, ta là người thức thời, có thể sẽ thoái nhượng, nhưng nếu không mạnh. . .”
Tô Vũ lãnh đạm nói tiếp: “Ta đã từng giết không ít Nhật Nguyệt, tiền bối cảm thấy thế nào?”
Cường giả Nhật Nguyệt khẽ biến sắc.
Thần văn của Diệp Bá Thiên?
Hắn vẫn còn sao?
Diệp Bá Thiên có nhiều thần văn như vậy? Đã có bao nhiêu cái bị mang ra làm bom nổ rồi?
Kỳ thật gã cũng rất kiêng kị, không thì gã đã không thương lượng cùng Tô Vũ.
“Ta đến từ Hồng Oa nhất tộc. . .”
Tô Vũ cảm thấy có chút quen tai!
Ở thời điểm hắn suy luận Hợp khiếu pháp, hắn đã từng tham khảo
《
Hợp khiếu pháp
》
của Hồng Oa nhất tộc, bản công pháp của chủng tộc này không tệ lắm, khai 22 khiếu.
Thiên phú kỹ của bọn họ cũng khá cường đại, tuy rằng chủng tộc này không mạnh, nhưng thiên phú kỹ rất đặc thù, gọi là—— Phá hư không.
Tô Vũ đã từng dùng thử một lần, đầu lưỡi trốn vào hư không, có thể đột nhiên lao ra, một kích trí mạng.
Nghĩ vậy, ánh mắt Tô Vũ khẽ động.
Gia hỏa này sẽ không định ra một chiêu như vậy với hắn chứ?
Có phải hiện giờ đầu lưỡi gã đang ẩn núp tới gần mình rồi không?
Hắn cũng biết công pháp ấy, nó rất ghê tởm, nếu hắn le lưỡi, sau đó gã cũng le lưỡi, 2 lưỡi chạm nhau, vậy. . .
Ghê tởm!
Tô Vũ không có hứng dùng cái này, nhưng hiểu biết thiên phú kỹ, công pháp cùng với thủ đoạn khác giúp hắn biết phải đề phòng ứng phó ra sao.
Ngọc cảm ứng không ngừng tra xét, thần văn chữ “Kiếp” cũng được vận dụng.
Thuận tiện lại bảo Cục lông nhỏ cảm ứng một chút.
Nếu gia hỏa này dám le lưỡi, hắn có thể chặt đứt đầu lưỡi của gã trong nháy mắt!
Thầm nghĩ vậy, Tô Vũ lại nói: “Tiền bối, Hồng Oa nhất tộc không mạnh, dù tiền bối là Nhật Nguyệt, không có cơ duyên lớn thì cũng chỉ là Nhật Nguyệt cảnh bình thường, ta đoán có lẽ tiền bối là Nhật Nguyệt nhất trọng, còn bị tử khí áp chế, có lẽ còn không bằng Nhật Nguyệt tầm thường, tiền bối nhất quyết muốn cướp đoạt cơ duyên với ta?”
Dứt lời, Tô Vũ cười nhạt: “Ta không muốn giết chóc, tiền bối cũng không đáng để ta phá hủy thần văn để giết ngươi, nếu tiền bối nguyện ý, ta thành thành chủ, có thể cho tiền bối trở thành tướng quân hộ vệ quân!”
Nhật Nguyệt Hồng Oa nhất tộc nhìn hắn, trầm giọng hỏi: “Tô Vũ, ngươi thật sự vẫn còn thần văn của Diệp Bá Thiên?”
“Ngươi không tin sao?”
Hồng Oa không nói gì, gã không quá tin tưởng, nhưng cũng không dám không tin.
Hiện tại gã đang do dự! Khó xử!
Cơ duyên gần đến tay, gã không muốn từ bỏ cơ hội trở thành bá chủ một phương!
Tô Vũ không kiên nhẫn, hắn thầm mắng một tiếng, thời điểm giết Hắc Ma không thấy các ngươi xuất hiện, giờ thì hay rồi, đột nhiên nhảy ra tranh đồ!
Giờ phút này có một vài cường giả đang ẩn núp.
Ngọc cảm ứng biểu hiện không còn Nhật Nguyệt khác, nhưng có vài vị Sơn Hải đang ẩn núp, Sơn Hải cũng dám tới cướp đoạt đồ của ta?
Đương nhiên, Sơn Hải cường tộc cũng không yếu.
Nhưng dù là Sơn Hải Thần Ma cường tộc, trừ khi là đỉnh cấp thiên tài, không thì cũng không thể nghịch phạt Nhật Nguyệt.
Trong 144 khiếu huyệt của Tô Vũ, đao khí dần dần ngưng tụ.
Dương khiếu chậm rãi mở ra.
Trong miệng hắn ngậm một giọt tinh huyết Phá Sơn Ngưu, thần văn chữ “Lực” tăng phúc bản thân, thần văn chiến kỹ biến thành một thanh trường đao, thần văn chữ “Chấn” chuẩn bị, Thần khiếu cũng mở ra toàn bộ…
Giờ phút này từ trên người Tô Vũ truyền ra cảm giác nguy cơ mỏng manh.
Hắn nhìn về phía Nhật Nguyệt Hồng Oa nhất tộc, lạnh lùng nói: “Tiền bối, từ bỏ đi! Ngươi là cư dân cổ thành, tính ra là cùng phe với ta, có lẽ trong thành không có nhiều cư dân là Nhật Nguyệt, vị trí tướng quân hộ vệ quân không tồi, tiền bối đừng chán sống!”
Sắc mặt Nhật Nguyệt Hồng Oa nhất tộc khẽ biến, gã chần chờ: “Tô Vũ, ngươi không có năng lực bảo vệ cổ thành, trừ khi ngươi trốn tránh trong phủ thành chủ cả đời, nhưng làm vậy thì sớm muộn gì ngươi vẫn sẽ chết. . .
Tô Vũ, nếu ngươi thành toàn ta, ta liền. . .”
Ong!
Một ánh đao kinh thiên xuất hiện.
Chương 1577: Giết Người Tranh Thành Chủ Lệnh
Nhật Nguyệt Hồng Oa nói: “Tô Vũ, nếu ngươi thành toàn ta, ta liền. . .”
Ong!
Một ánh đao kinh thiên xuất hiện.
Thành toàn tổ tông ngươi!
Ngươi chết đi!
Khuyên can mãi cũng vô dụng đúng không?
Hắc Ma là do ta bẫy chết, ta còn suýt bị Tử Linh chuẩn vô địch giết chết, ngươi chỉ là một tên Nhật Nguyệt nhất trọng mà cảm thấy chính mình có thể lên trời cao?
Một đao lao ra, đao khí tận trời!
Cùng lúc đó, trong hư không phía sau Tô Vũ, một cái lưỡi đột nhiên lao về phía đầu hắn, Nhật Nguyệt không phải là kẻ ngu ngốc, bọn họ đều là tay già đời.
Hồng Oa đã chuẩn bị tốt cho việc trở mặt.
Nhưng một đao này lại có lực lượng Nhật Nguyệt chân chính, khi bùng nổ, nó còn cường đại hơn Nhật Nguyệt nhất trọng rất nhiều, bởi vì Tô Vũ cắn nuốt tinh huyết là có thể bùng nổ lực lượng Nhật Nguyệt nhất trọng, huống chi hắn còn mở Dương khiếu, thi triển toàn bộ thực lực.
Một đao chém xuống, sắc mặt Hồng Oa đại biến, phá không nhanh chóng lùi lại.
Đầu lưỡi gã vẫn lặng lẽ lao về phía đầu Tô Vũ.
Gã muốn xuyên thủng đầu hắn.
Không có đầu, ngươi còn có thể sống sót sao?
Hiện giờ, tay phải Tô Vũ cầm đao, trong tay trái đột nhiên xuất hiện một cây búa lớn, ầm một tiếng, tay trái đánh về phía sau.
Cây búa ẩn chứa lôi đình, hỏa diễm, huyết khí…
Một cây búa đánh xuống, chấn động tứ phương!
Cây búa còn nhanh hơn đao, ầm một tiếng, tiếng da thịt đứt đoạn truyền ra, đầu lưỡi bị Tô Vũ đánh cho máu tươi đầm đìa!
“Aaaaa!”
Hồng Oa gào thét thảm thiết, ngọn lửa dọc theo đầu lưỡi đốt về phía khoang miệng Hồng Oa, trong không khí thoang thoảng hương vị thịt nướng.
Hồng Oa bạo rống một tiếng, đầu lưỡi trực tiếp bị cắn đứt!
Ngọn lửa ngừng lại ngay trước miệng gã.
Bộp một tiếng, đầu lưỡi lớn bị nướng chín rơi xuống mặt đất.
Hồng Oa hóa thành nguyên hình, là một Hồng Oa vô cùng lớn, gã nhảy dựng lên, trốn chạy về phương xa.
Gã thật sự hoảng sợ, gã không biết Tô Vũ có bùng nổ thần văn hay không, nhưng gã biết rằng giờ phút này Tô Vũ cường đại sánh bằng Nhật Nguyệt.
Đúng lúc ấy, ánh đao xuyên thấu hư không!
Một đao chém xuống, phụt một tiếng, sau lưng Hồng Oa xuất hiện một vết thương rất sâu, máu tuôn ra ào ạt, xương cũng bị chặt đứt.
“Xin tha mạng…”
Hồng Oa thảm thiết hét lên, rồi gã lại quát lớn: “Đừng đánh nữa, nếu không ta mà liều mạng, ngươi cũng sẽ chết. . .”
Một vòng tàn nguyệt hiện lên!
Hồng Oa triển lộ ra tàn nguyệt, nó lao về phía Tô Vũ, khí tức vô cùng cường đại, không phải là để đánh chết Tô Vũ mà chỉ để ngăn cản hắn, không cho hắn tiếp tục đuổi giết.
Tô Vũ nhíu mày, bình thản nói: “Nhật Nguyệt chỉ nhỏ yếu như thế?”
Yếu đến đáng thương!
Hắn cảm ứng, Hồng Oa dốc hết sức thì nhiều lắm là phát huy đến lực lượng 30 vạn khiếu.
Tô Vũ chưa từng giết Nhật Nguyệt nhược tộc.
Cho nên không rõ ràng về thực lực của bọn họ.
Nhưng giờ phút này hắn đã biết.
Không biết có phải bởi vì bị tử khí áp chế hay không, thực lực Hồng Oa bùng nổ ra yếu hơn Tô Vũ mong đợi rất nhiều, chỉ là gã có trí tuệ, biết trốn chạy, biết tính kế hơn Tử Linh mà thôi.
Dù Tô Vũ không dùng đến tinh huyết thì cũng có thể bạo phát ra lực lượng 20 vạn khiếu huyệt.
Mà hiện giờ hắn đã cắn nuốt tinh huyết Phá Sơn Ngưu.
Phá Sơn Ngưu nhất tộc là bách cường chủng tộc.
Phá Sơn Ngưu nhất trọng cường đại hơn hẳn Hồng Oa.
Tô Vũ không do dự, thân ảnh hóa thành một đạo hư ảnh rồi biến mất trong chớp mắt, Hồng Oa còn chưa chạy được bao xa, đột nhiên gã khựng bước, lập tức lùi lại, điên cuồng chạy trốn về phía sau!
Ong!
Lại một đao rơi xuống!
Cùng lúc đó, từ trên trời một tòa nhà giam rơi xuống, ngũ hành luyện ngục!
Nhà giam bao phủ Hồng Oa, Hồng Oa bạo rống một tiếng, chân đá tan nhà giam, dù sao gã cũng là Nhật Nguyệt, ý chí lực của Tô Vũ không cường đại bằng, vây khốn Sơn Hải thì tạm được, muốn vây khốn gã thì hơi khó.
Hồng Oa đá nát nhà giam, vừa định chạy đi, gã lại thấy hoa mắt!
Cách đó không xa bỗng xuất hiện một đầu Tử Linh Nhật Nguyệt đỉnh phong khí tức vô cùng cường hãn, sắc mặt Hồng Oa đại biến, ngay sau đó, gã có chút hoảng hốt, không, không phải là thật sự, đó là ảo cảnh!
Đúng, là ảo cảnh!
Nguyên khí ngút trời!
Một khiếu huyệt hiện lên, đó là Nhật Nguyệt khiếu của gã, đây không phải thật sự, nó chỉ là ảo cảnh!
Đối chiến với Văn Minh Sư thì phải đề phòng những thủ đoạn như vậy.
Oanh!
Ảo cảnh rách nát, giờ phút này, đao hạ xuống, Hồng Oa kêu thảm thiết, ban nãy lưng gã bị chém một đao, giờ phút này, chân sau lại bị chém đứt một cái!
“Tô Vũ!”
Tiếng hô thê lương vang lên!
Tô Vũ đột nhiên xoay chuyển nguyên khiếu, hóa thành Tử Linh, đánh ra một quyền, một quyền này ẩn chứa vô vàn tử khí!
Hắn từng cắn nuốt tinh huyết Tử Linh.
Một quyền cường hãn vô biên đánh ra, lập tức đánh bay Hồng Oa, Hồng Oa biến sắc, một quyền này không mạnh bằng đao khí, nhưng lại khiến tử khí trên người Hồng Oa đột nhiên lan tràn mạnh hơn hẳn.
Tốc độ Tô Vũ cực nhanh, ầm ầm ầm!
Một quyền tiếp một quyền, một đao tiếp một đao, đều mang theo tử khí.
Trong chớp mắt, Hồng Oa rống lên, ầm một tiếng, thân thể gã hoàn toàn bị đánh nát, biển ý chí giống như biển rộng hiện lên, huyền phù giữa không trung, nhưng ngay sau đó tử khí mãnh liệt dũng mãnh tràn vào, ầm một tiếng, biển ý chí huỷ diệt!
Vẻ mặt Tô Vũ lạnh nhạt, hắn khôi phục thành hình người, nhìn về phía bốn phương, lạnh lùng ra lệnh: “Về phòng hết đi! Nếu không phục thì có thể tới thử xem!”
Giờ khắc này, trong không trung xuất hiện một đầu Tử Linh Nhật Nguyệt.
Một vòng Nhật Nguyệt rơi xuống!
Ngay sau đó, một đám mây lớn buông xuống, đó là khen thưởng cho việc hắn đánh chết Nhật Nguyệt nhất trọng, lần này khen thưởng nhiều hơn dĩ vãng rất nhiều, nhiều đến mức đáng sợ.
Bởi vì, Tô Vũ thật sự dựa vào thực lực chính mình để giết đối phương.
Đương nhiên còn có nguyên nhân trong cơ thể Hồng Oa có sẵn tử khí, nhưng lần này Tô Vũ đã hoàn toàn nghiền áp chém giết Hồng Oa Nhật Nguyệt!
Bốn phía.
Vô số cư dân lập tức chạy trốn.
Quá kinh khủng!
Tô Vũ nghịch phạt Nhật Nguyệt cực kì đơn giản!
Nhật Nguyệt Hồng Oa nhất tộc gần như không thể phản kháng, đầu tiên là bị Tô Vũ chặt đứt đầu lưỡi, sau đó dùng Khai Thiên đao đánh trọng thương, cuối cùng lại bị hắn dùng quyền đấm chết!
Tô Vũ có rất nhiều thủ đoạn!
Thần văn chấn động, hóa thành Tử Linh, Khai Thiên đao pháp, ngũ hành luyện ngục, ảo cảnh gây bối rối. . .
Thủ đoạn ùn ùn, cuối cùng mượn dùng tử khí nhẹ nhàng đánh chết Hồng Oa.
Thi cốt vô tồn!
Với trạng thái như thế, Hồng Oa chưa chắc đã có thể biến đổi thành Tử Linh, Tô Vũ không biết có biện pháp khác để thay đổi hay không, nhưng lần này hắn không thấy Tử Linh tới đón dẫn gã.
Hiển nhiên, thân thể và biển ý chí bị đánh nát sẽ khiến quá trình biến đổi xảy ra vấn đề.
Thiên địa khen thưởng rất nhiều!
Đại lượng ý chí lực dũng mãnh tràn vào trong cơ thể và biển ý chí của Tô Vũ, lần giết Nhật Nguyệt này, khen thưởng chính là ý chí lực tinh thuần khiến Tô Vũ có chút vui mừng.
Cục lông nhỏ cũng vụng trộm hấp thu.
Tô Vũ không quá để ý, có rất nhiều, cho nó một chút cũng được.
Hắn cũng hấp thu, dưới đất, thành chủ lệnh và nhẫn trữ vật vẫn ở nguyên đó, kể cả mảnh xác Hồng Oa và vài thứ khác, nhưng Tô Vũ không quan tâm.
Hắn lơ lửng trong không trung, khí tức cường đại, không ngừng hấp thu ý chí lực.
Có cư dân mở cửa cổ phòng trộm nhìn Tô Vũ, nhưng không dám nói lời nào.
Tô Vũ!
Những người này đều chấn động, hắn ta thật sự nghịch phạt Nhật Nguyệt ở ngay trước mắt bọn họ.
Hắn đã đạt đến cấp bậc bá chủ một phương.
Dù trong thành vẫn còn cư dân Nhật Nguyệt, nhưng bọn họ không dám thò đầu ra, bọn họ không biết đó có phải là toàn bộ thực lực của Tô Vũ hay không, cũng không dám chắc liệu Tô Vũ có còn thần văn của Diệp Bá Thiên để kích nổ nữa không.
Vừa rồi không cảm nhận được lực lượng thần văn quá mãnh liệt, nhưng chỉ tính riêng thân thể Tô Vũ thì cũng đã cực kì cường đại.
“Thiên phú tinh huyết!”
Có người biết Nhân tộc đang nghiên cứu cái này.
Trên người Tô Vũ bạo phát một ít khí tức thuộc về Phá Sơn Ngưu nhất tộc, chẳng lẽ là thiên phú tinh huyết?
Thiên phú tinh huyết Nhật Nguyệt cảnh?
Vậy cũng được sao?
Nếu thế, có phải Tô Vũ vẫn còn rất nhiều thủ đoạn đang chờ bọn họ hay không?
Hiện tại Tô Vũ không rời đi, có phải là đang muốn dụ bọn họ ra để giết hay không?
Dụ Nhật Nguyệt trong thành ra để giết?
Quả nhiên, người xuất thân Đại Hạ phủ chính là ma đầu, kẻ cuồng sát!
Giống hệt như Hạ Long Võ, không, còn hung tàn hơn Hạ Long Võ!
Chương 1578: Chủ Nhân Cổ Thành
Giờ khắc này, ngoại giới lại chứng kiến một vòng tàn nguyệt rơi xuống, bất quá không lớn lắm.
Có vẻ là có Nhật Nguyệt đã chết, nhưng thực lực không mạnh, có thể là Nhật Nguyệt nhất trọng.
Cũng không biết từ khi nào mà Nhật Nguyệt chết đi chỉ là chuyện bình thường, trước đây, một Nhật Nguyệt chết đi, tin tức có thể truyền khắp chiến trường Chư Thiên!
Nhân tộc giao chiến cùng Thần Ma vài thập niên, Nhật Nguyệt chết đi cũng không nhiều, 3 – 4 năm chết một vị đã là không ít.
Mà năm nay, trong thời gian không đến 2 tháng ngắn ngủn thì đã có tới mấy chục Nhật Nguyệt chết đi, trong đó có cả Nhật Nguyệt cửu trọng.
“Liệp Thiên các có tin tức truyền ra không?”
“Ai đã chết?”
“Có phải trong thành đang tranh đoạt thành chủ lệnh không?”
“Ai giết? Ai thắng?”
“. . .”
Người ngoài cổ thành đều cảm thấy tò mò và hứng thú, bọn họ biết trong thành đã bùng nổ chiến đấu, bởi vì thành chủ lệnh nên chắc chắn sẽ có Nhật Nguyệt giao chiến, chỉ là không ngờ Nhật Nguyệt chết nhanh như vậy mà thôi!
Lúc này tốc độ truyền tin tức của Liệp Thiên các hơi chậm.
Qua một lát mới có người nói: “Liệp Thiên các truyền tin tức ra, Nạp Nhĩ của Hồng Oa nhất tộc đã chết! Không phải bị cư dân giết, mà là bị Tô Vũ giết, Tô Vũ nuốt thiên phú tinh huyết Nhật Nguyệt, cường thế đánh chết Hồng Oa, hiện giờ trong thành đã không có ai dám tranh đoạt với hắn.”
“Tô Vũ?”
“Là Tô Vũ?”
Vừa nghe thấy cái tên này, bên ngoài cổ thành lập tức an tĩnh!
Lại là tiểu tử này!
Gia hỏa này đã hóa thành Hoạt Tử nhân rồi, liệu có thể nghỉ tay được không?
“Hắn muốn làm thành chủ sao?”
“Đây không phải điểm mấu chốt, chư vị, mấu chốt là hắn dùng thiên phú tinh huyết Nhật Nguyệt cảnh!”
Có người chấn động: “Thật hay giả vậy? Không phải Nhân tộc chỉ có thiên phú tinh huyết Lăng Vân cảnh thôi sao? Sao hiện giờ lại có Nhật Nguyệt cảnh?”
“Vô nghĩa, Tô Vũ là thiên tài, là đại sư lĩnh vực nghiên cứu, có lẽ chính hắn nghiên cứu phát minh ra.
Các ngươi quên rồi sao, lúc còn ở Nhân cảnh hắn đã suy đoán ra bao nhiêu công pháp, mặc kệ là có di tích vô địch hay không thì quả nhiên hắn đều có thiên phú hơn người, trên con đường này, hắn có tiềm lực cực lớn!”
“Thật đáng sợ!”
“Đúng vậy, cũng may. . . hắn đã trở thành cư dân!”
Có người nhẹ nhàng thở ra, Tô Vũ nhất định phải chết, nếu không, nhân vật như hắn thật sự quá đáng sợ!
Tin tức nhanh chóng truyền lưu.
Cuộc chiến tranh đoạt chức vị thành chủ cổ thành đã bắt đầu, Tô Vũ cường thế đánh chết Nhật Nguyệt Hồng Oa nhất tộc, hiện giờ cư dân trong thành không dám tranh đoạt vị trí thành chủ, rất có thể Tô Vũ sẽ đoạt được, tin tức này chấn động chư thiên.
Chẳng lẽ Tô Vũ muốn trở thành vị thành chủ Lăng Vân cảnh đầu tiên trong vạn giới?
Tin tức đáng gờm ấy nhanh chóng truyền rộng.
Nhân cảnh!
Chu Thiên Đạo bóp nát ghế dựa.
Sau một lúc lâu vẫn không nói gì.
Má!
Chủ nhân cổ thành?
Ngươi đi ra ngoài một chuyến, lúc xuất phát còn yếu như con kiến, sau đó không lâu, ngươi bẫy chết Nhật Nguyệt cửu trọng, hiện tại còn muốn lên làm chủ nhân cổ thành?
Đại Hạ phủ.
Vạn Thiên Thánh tùy ý nhìn thoáng qua tin tức, không để trong lòng, hiện tại ông rất bình tĩnh, coi như mình không biết là được.
Lăng Vân giết Sơn Hải. . .
Ông chỉ chú ý điều này!
Tô Vũ vẫn là Lăng Vân, chứng tỏ điều ông nhìn thấy vẫn có cơ hội xuất hiện, nếu không phải Lăng Vân. . .
Vậy ông đã nhìn lầm rồi.
Ông suy nghĩ, gia hỏa này trở thành thành chủ thì sao?
Chẳng lẽ có thể mang cổ thành đi à?
Không mang cổ thành đi, Tô Vũ vẫn chỉ là Tô Vũ, gặp phải Nhật Nguyệt, gặp phải vô địch, hắn vẫn sẽ gặp nguy hiểm.
“Hồng Oa nhất tộc, chủng tộc nhỏ yếu, Nhật Nguyệt nhất trọng. . .”
Ông thì thầm, thiên phú tinh huyết?
Gia hỏa này cắn nuốt tinh huyết Nhật Nguyệt, chứng tỏ thân thể hắn đã rất mạnh!
Hắn đã đạt tới tình trạng gì?
Dù có tinh huyết Nhật Nguyệt thì hắn cũng phải đủ thực lực thì mới có thể dùng được, đại bộ phận Sơn Hải đều không làm được!
Chẳng lẽ thân thể Tô Vũ đã đạt tới Sơn Hải cao trọng?
Thật đáng sợ!
May mà không còn hiện tên trên Liệp Thiên bảng nữa, bằng không khi hắn giết Nhật Nguyệt, có lẽ xếp hạng. . .
À không, không tăng nổi nữa!
Hắn đã đứng đầu Thiên bảng rồi!
“Bình tĩnh.
Ta nhất định phải bình tĩnh.”
Quen là được.
Vạn Thiên Thánh ngẫm nghĩ, bỗng nhiên truyền âm đến một nơi: “Hồng Đàm, đồ tôn của ngươi, Tô Vũ vừa mới giết một Nhật Nguyệt ở chiến trường Chư Thiên, hiện tại đang tranh chức trở thành chủ nhân cổ thành.
Đúng rồi, ngươi biết Hắc Ma, thành chủ Tinh Hồng cổ thành không? Bị đồ tôn nhà ngươi bẫy chết rồi.
Hồng Đàm, vui không?”
“. . .”
Giờ khắc này, trong đa thần văn học viện mới mở không lâu.
Hồng Đàm đang viết gì đó, cây bút trong tay đột nhiên vỡ nát.
“Lão sư?”
Bạch Phong đang cảm thụ nội lực trong cơ thể, thấy lão sư bóp gãy bút thì nhịn không được, đắc ý cười ha hả nói: “Lão sư, ngài cũng sợ ngây người à? Ta cũng không ngờ mình lại khôi phục tới Đằng Không cửu trọng nhanh như vậy.
Lão sư, ta sắp tiến vào Lăng Vân rồi! Ha ha ha!”
Anh rất vui vẻ!
Cuối cùng anh cũng sắp tiến vào Lăng Vân, anh thảm quá mà, từ năm trước cảnh giới ngã xuống, đến bây giờ mới khôi phục tới Đằng Không cửu trọng, giờ thì anh phải nhanh chóng tiến vào Lăng Vân thôi.
Không lâu nữa, Bạch Phong anh cũng là thiên tài Lăng Vân!
Ha ha ha!
Tâm tình anh rất tốt!
Hồng Đàm nhìn anh, ánh mắt khác thường, tin tức từ chiến trường Chư Thiên truyền đi rất nhanh, nhưng người bình thường không biết con đường tin tức.
Nhưng lúc này ông đã biết.
Hồng Đàm nhìn về phía Bạch Phong, ngập ngừng một lát, rồi ông mở miệng: “Không tồi, Đằng Không cửu trọng, trong vòng ba tháng, ngươi chắc chắn sẽ bước vào Lăng Vân, không tồi!”
Bạch Phong gật đầu, mỉm cười!
Khá tốt!
Hồng Đàm ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Ngươi biết Nhật Nguyệt mạnh đến mức nào không?”
“Không biết, nhưng chắc chắn là có thể một tát đánh chết ta.”
Bạch Phong nhún vai, cười nói: “Sư phụ yên tâm, ta sẽ không quá kiêu ngạo, ngài chính là Nhật Nguyệt, có thể tát chết ta mà, ta hiểu!”
Hồng Đàm do dự, cuối cùng vẫn nói: “Ngươi biết đồ đệ ngươi đang ở đâu không?”
“Tô Vũ ấy hả? Không phải hắn đang giả dạng làm Thôi Lãng đi tới chiến trường Chư Thiên sao? Hay hắn đã về rồi?”
Bạch Phong thật sự không biết tin tức ở Chư Thiên.
Nguồn tin của anh chỉ có Hồng Đàm.
Mà trước đó, Hồng Đàm không nói gì với anh.
Giờ phút này, thấy Bạch Phong hưng phấn như vậy, Hồng Đàm đành phải nói: “Hơn 1 tháng trước, ngày 21 tháng 6, Tô Vũ tiến vào Chư Thiên chiến trường, ngươi biết không?”
“Ta biết.”
Bạch Phong không quá để ý, hiện tại là ngày 15 tháng 8.
Từ lúc Tô Vũ tiến vào đã gần 2 tháng.
“Hắn gây chuyện à?” Cái này thì anh không ngạc nhiên lắm, tiểu tử đó là đồ đệ của anh, hắn mà không làm gì thì anh mới thấy kinh ngạc.
“Đúng vậy!”
Hồng Đàm bình tĩnh nói từng câu: “Không phải chuyện gì lớn, chỉ bẫy chết khoảng 20 vị Nhật Nguyệt cảnh ở Thiên Diệt cổ thành, trong đó có 6 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ! Mấy ngày trước, hắn chạy tới Tinh Thần Hải, lại bẫy chết 9 vị Nhật Nguyệt, trong đó có một vị Nhật Nguyệt hậu kỳ! Sau đó, buổi sáng hôm nay, thành chủ Tinh Hồng cổ thành, Hắc Ma Nhật Nguyệt cửu trọng đã bị hắn bẫy chết, đúng rồi, vừa mới nãy hắn lại tự tay giết chết một tên Nhật Nguyệt nhất trọng… Không có gì đâu! Tính ra mới có hơn 30 vị Nhật Nguyệt cảnh chết thôi ấy mà.
Với lại hắn còn giết thêm mười mấy vị thiên tài trên Liệp Thiên bảng nữa.
Ngoài ra thì có 12 vị vô địch… À không, có 2 người là Nhân tộc, vậy chỉ có 10 vị vô địch đi vây giết hắn nhưng thất bại mà thôi…”
Ông ngẩng đầu, nhìn Bạch Phong đang há hốc miệng, cười nhạt nói: “Đồ đệ, ngươi rất giỏi, đã sắp vào Lăng Vân rồi, chúc mừng ngươi!”
“. . .”
Chương 1579: Ta. . .
Bất Lực
“Đúng rồi, ta quên nói, có khả năng hắn sắp trở thành bá chủ một phương, thành chủ nhân cổ thành yếu nhất từ trước tới nay!” Hồng Đàm lại bổ sung một câu.
“. . .”
Bạch Phong vẫn há hốc miệng!
Cái quỷ gì?
Tình huống gì vậy?
Ngài đang nói cái gì?
Ta nghe không hiểu!
Có phải lão sư nói mơ nói mộng rồi không, nhầm Đằng Không thành Nhật Nguyệt?
Anh nuốt nước miếng, cười gượng, “Lão sư, Tô Vũ giết hơn 30 vị Đằng Không à?”
“Nhật Nguyệt!” Hồng Đàm bình tĩnh trả lời.
“Đằng Không, đúng không lão sư?”
Bạch Phong lại lặp lại, đây là sự giãy giụa cuối cùng của ta!
Chắc chắn là ngài nói sai rồi!
Đúng không?
Hồng Đàm thương hại nhìn anh, Bạch Phong không chịu nổi nữa, anh bùng nổ: “Lão sư, ngài vui lắm sao? Ngài cũng chỉ là Nhật Nguyệt nhất trọng!”
Cũng chỉ là!
Ngài kích thích ta có ích lợi gì?
Ngài cũng chỉ là Nhật Nguyệt, còn là Nhật Nguyệt nhất trọng!
Hồng Đàm không để ý đến anh, ông biết, hiển nhiên ông cũng đã bị kích thích, nhưng chịu thôi, quen rồi.
Ông hơi chần chờ, cuối cùng vẫn nói: “Hắn sắp chết, đã tự biến thành cư dân cổ thành. . .”
Bạch Phong ngây ngẩn, giờ khắc này, anh không cười nổi nữa.
Vừa rồi anh chấn động, không dám tin tưởng, nhưng trong lòng thấy rất kiêu ngạo.
Đồ đệ của lão tử đấy, có lợi hại không?
Nhưng giờ phút này, anh lại ngây ngẩn cả người, sau một lúc lâu mới gian nan nói: “Hắn… Biến thành cư dân cổ thành?”
Anh từng đến chiến trường Chư Thiên, biết cổ thành là địa phương thế nào.
Cư dân cổ thành, trong tình huống bình thường đều không sống được lâu nữa.
Hồng Đàm bình tĩnh nói: “Đúng, không thì hắn đã bị vô địch giết chết rồi! Lúc trước 10 vị vô địch vây giết hắn, Nhân tộc chỉ có Đại Hạ vương và Đại Minh vương ở đó, không ngăn cản được.
Tô Vũ không thể không lựa chọn con đường này, hơn nữa, hắn bị một vị vô địch Tử Linh giới tự mình thay đổi, không thể nghịch chuyển, trừ khi Tử Linh quân chủ kia chết đi!”
Khóe miệng Bạch Phong giật giật, anh cười gượng, “Không sao, không sao! Tiểu tử này nhiều thủ đoạn lắm, hắn còn có rất nhiều cơ duyên, vận khí cực may.
Lão sư, hắn sẽ không sao đâu, ngài cho rằng hắn chết, thì hắn sẽ lập tức vả mặt ngài. . ”
Hồng Đàm trầm mặc, không nhiều lời, tiếp tục cúi đầu viết chữ, giọng ông có chút hiu quạnh, “Trở về tu luyện đi, sau khi hắn chết, chỉ sợ đa thần văn nhất hệ sẽ thật sự đoạn tuyệt truyền thừa.
Cũng tốt, đoạn thì đoạn thôi! Ngươi kiên quyết đi theo ta, ta không cho ngươi được cái gì, cũng không giúp được ngươi cái gì, từ nay về sau, hãy để đa thần văn nhất hệ. . . trở thành lịch sử đi!”
“Lão sư. . .
Ta. . .
Ta không cam lòng.”
Đôi mắt Bạch Phong bỗng nhiên đỏ lên: “Tên ngu ngốc kia đến chiến trường Chư Thiên làm gì? Hắn điên sao? Ở Nhân cảnh, ít nhất hắn sẽ không trêu chọc đến vô địch.”
“Vô địch?”
Hồng Đàm bình thản nói: “Với tính tình của hắn, sớm muộn gì cũng. . .
Có lẽ lúc trước ngươi không nên nhận hắn, lúc trước ngươi vui vẻ, kiêu ngạo, tự hào bao nhiêu, sau này. . . ngươi sẽ hối hận bấy nhiêu!”
Tất cả bắt đầu từ hành trình đến Nam Nguyên của Bạch Phong.
Không vào đa thần văn hệ, Tô Vũ sẽ không có ngày hôm nay, sẽ không trở thành kẻ địch chung của vạn tộc.
Bạch Phong cắn răng: “Ta. . .
Muốn đi gặp hắn lần cuối!”
“Ngươi không đi được, không ai bảo hộ ngươi.”
Hồng Đàm cúi đầu: “Đừng nghĩ nữa, chờ đợi đi, chờ sư bá ngươi trở về, chúng ta cũng nên huy hoàng lần cuối rồi.”
“Lão sư. . .
Hắn còn quá trẻ!”
Bạch Phong lẩm bẩm: “Hắn mới 19 tuổi, lão sư, cuộc đời hắn quá ngắn ngủi, hắn không nên như vậy. . .”
Hồng Đàm trầm mặc, cúi đầu, trong tay xuất hiện một cây bút, một cây bút đã gãy, cây bút khác lại gãy tiếp.
Hồng Đàm có chút bực bội, dứt khoát giơ tay đánh Bạch Phong bay ra ngoài!
Lão tử biết hắn còn trẻ!
Nhưng lão tử. . . bất lực!
Ông là Nhật Nguyệt cảnh, nhưng ông không thay đổi được cái gì.
Chỉ có thể nhân cơ hội này dẹp yên hết thảy, có lẽ như vậy mới có thể tranh thủ một chút cơ hội cho Tô Vũ, khiến vô địch Nhân tộc đi giải cứu hắn!
“Ta chỉ có thể chờ cơ hội lần này…”
Hồng Đàm lẩm bẩm, xin lỗi, ta thật sự không thể làm được gì.
Ầm ầm ầm!
Biển ý chí chấn động, trong cổ thành, lần này Tô Vũ thu hoạch quá nhiều ý chí lực, sau khi hấp thu xong thì ý chí lực của hắn đã từ Lăng Vân thất trọng tiến vào Lăng Vân cửu trọng.
Tô Vũ bắt đầu dùng Khoách Thần chùy nén lại.
Không cho tăng lên nữa.
Trên thực tế, hắn cũng rất khó tăng lên tới Sơn Hải, lúc trước hắn đã dùng không ít Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, Thần khiếu đã cường đại hơn rất nhiều, với tình huống này thì hắn gần như không có hy vọng hợp khiếu.
Tô Vũ không quá để ý, không có hy vọng thì thôi.
Tăng lên một chút cũng được!
Khoách Thần chùy lại gõ, biển ý chí trở nên lớn hơn, tạp chất trong ý chí lực bị đánh đến tiết ra ngoài.
Tô Vũ tiếp tục nện, đến khi ý chí lực nén lại thành Lăng Vân bát trọng, lúc này hắn mới tiếp tục hấp thu ý chí lực, nhanh chóng tới cửu trọng lần nữa, rồi lại rèn luyện tiếp.
Cứ thế hai ba lần, ý chí lực khen thưởng đã bị hắn hấp thu hoàn toàn.
Lần này Cục lông nhỏ cũng đã được ăn no nê.
Nó tựa vào thần văn nằm ngủ, Tô Vũ không biết là nó đang ngủ hay sắp lột xác, hắn cũng không để ý, từ sau khi gia hỏa này tiến vào Lăng Vân, đi theo mình, nó đã được ăn biết bao thứ tốt.
Cũng không biết khi nào nó mới chịu tiến cấp lên Sơn Hải cảnh.
Tô Vũ đứng trong không trung nhìn một vòng, thấy không có ai có ý đồ với mình, hắn mỉm cười, thu nhẫn trữ vật và thành chủ lệnh vào trong túi.
Ngoài ra còn có vài thứ khác nữa.
Một cái là nhẫn trữ vật của Hồng Oa, một cái là đầu lưỡi đã nướng chín của gã.
Còn thi thể thì đã bị Tô Vũ đánh cho chia năm xẻ bảy.
Nếu vắt kiệt thi thể thì chắc có thể lấy ra một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt nhất trọng, nhưng Tô Vũ lười phí công như vậy, mảnh thi thể rơi rụng khắp nơi, có không ít Tử Linh đang hủ hóa đống máu đó.
Còn phải đuổi Tử Linh đi, quá phiền toái.
Một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt nhất trọng mà thôi, hắn không cần!
Ta có tiền, thích làm gì thì làm!
Chủ yếu là quá phiền toái, máu rơi vãi quá nhiều.
Hắc Ma đã chết, Hồng Oa đã chết, trong thành hoàn toàn an tĩnh!
Tô Vũ mặc kệ mọi chuyện, hắn cất cao giọng nói: “Từ nay về sau, Tô Vũ ta chính là thành chủ Tinh Hồng cổ thành.
Các ngươi phục tùng cũng được, không phục cũng được, không sao cả, ở trong cổ thành, lời Tô Vũ ta nói chính là chân lý!”
“Đám Hắc Ma không dám giết người, sợ Tử Linh gây phiền toái, nhưng ta thì không sợ! Các ngươi cũng thấy đấy, ta giết Nhật Nguyệt Hồng Oa nhất tộc, Tử Linh Nhật Nguyệt xuất hiện nhưng chẳng làm gì ta!”
“Các ngươi giết ta, có khả năng Tử Linh quân chủ sẽ đến giết các ngươi, mà ta giết các ngươi… Ta lại không bị gì hết.”
Giọng Tô Vũ lạnh băng: “Nếu đã là cư dân cổ thành, vậy đừng suy nghĩ nhiều, ta không biết cư dân cổ thành có thể từ cổ thành này đến cổ thành khác hay không, nếu có thể, các ngươi muốn chạy thì cứ việc đi, nếu không… ngoan ngoãn nhận mệnh.
Trước khi ta chết, các ngươi đừng nghĩ lật trời!”
Đúng lúc này, có cổ phòng mở ra, có người nhỏ giọng nói: “Tô đại nhân, ta là Nhân tộc, đại nhân chấp chưởng cổ thành thì có tuyển đội hộ vệ không?”
Trong mắt Tô Vũ thoáng hiện thần quang nhìn về bên kia, đó là một vị tu giả Lăng Vân cảnh.
Tô Vũ chỉ liếc qua một cái, không hỏi y có phải tội phạm trốn đến đây hay không, hắn bình thản nói: “Có lẽ sẽ tuyển, hiện tại thì chưa cần, ta luyện hóa thành chủ lệnh đã rồi tính.
Nếu ta không luyện hóa được, hoặc là bị phản phệ mà chết thì mọi người có thể vui vẻ tranh đoạt tiếp.
Còn nếu ta thành thành chủ cổ thành, mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi, ta sẽ điều chỉnh toàn bộ nơi đây.”
Lại có thêm cổ phòng mở ra, một Ma tộc cường hãn thăm dò: “Tô thành chủ, Ma tộc ta và Nhân tộc ngươi chém giết không ngừng, nếu ngươi thành thành chủ cổ thành, ngươi có nhằm vào Ma tộc ta hay không?”
Tô Vũ bình thản đáp: “Ngươi nghe lời, vậy không sao cả, không nghe lời… Ma tộc hay Nhân tộc đều chỉ có một kết cục là chết!”
Ma tộc nghe vậy thì im lặng.
Hiển nhiên, gia hỏa Tô Vũ này không phân địch ta Nhân Ma, hoặc là nói, hắn chán ghét Ma tộc, cũng không có ấn tượng tốt với Nhân tộc, điều này không có quan hệ gì với bọn họ, chỉ cần hắn không cố ý nhằm vào ai là được.
Ai làm thành chủ cũng thế, không phải sao?
Huống chi, Tô Vũ có thể làm mấy ngày?
Trừ khi hắn phong bế cửa thành cả đời!
Chương 1580: Quyền Lợi Và Nghĩa Vụ Của Thành Chủ Cổ Thành
Tô Vũ không để ý tới bọn họ, nhanh chóng tiến vào phủ thành chủ.
Cánh cửa phủ thành chủ nhanh chóng đóng lại!
Phủ thành chủ to như vậy, trừ Tô Vũ ra thì không còn bất kì người nào còn sống.
Việc đầu tiên Tô Vũ phải làm là tuần tra một vòng, nhìn xem có kẻ nào đang ẩn núp hay không, sau đó hắn đi thẳng đến hậu điện.
Trong hậu điện có một tượng đá.
Khác với tượng đá Thiên Diệt thành.
Tượng đá Thiên Diệt thành có dáng vẻ một người khổng lồ, tương tự Nhân tộc, còn có cái đuôi.
Mà tượng đá này lại không phải hình người, nó có bộ dáng của một hải thú.
Sở dĩ nói là hải thú, bởi vì trên người tượng đá hình như có vảy, cũng có hình người, nhưng đầu hơi nhọn.
“Tô Vũ bái kiến đại nhân!”
Lần này Tô Vũ cung kính hơn nhiều, hành lễ với tượng đá, tỏ vẻ tri thư đạt lý.
Lúc bấy giờ hắn đã thay áo bào trắng sạch sẽ.
Tử khí bị thu liễm, sắc mặt hắn hơi trắng, hắn cười nhẹ, nụ cười như tắm mình trong gió xuân.
Hắn là Văn Minh sư!
Văn Minh sư nho nhã bái kiến cường giả dù sao cũng phải chú ý hình tượng, không ai trách người lịch sự cả.
Tượng đá tựa như vật chết, không hề nhúc nhích.
Không quan trọng.
Lễ nghĩa phải đầy đủ.
Tượng đá này là vật sống, có thể giết người, có thể đánh vô địch, rất đáng sợ.
Trong cổ thành, tượng đá mới là lão đại, hắn là lão nhị… À không, Tử Linh quân chủ mới là lão nhị, hắn làm lão tam cũng được, dù sao hai người này ít khi xuất hiện, cũng hiếm khi ra tay.
Tô Vũ thầm nghĩ vậy, hắn nhanh chóng thu liễm cảm xúc, nhẹ giọng nói: “Ta từng gặp một vị tiền bối ở Thiên Diệt cổ thành, cũng có trạng thái tương tự tiền bối, không biết tiền bối và vị tiền bối ở Thiên Diệt cổ thành có giao tình hay thù hận gì không?”
Tượng đá vẫn nhắm mắt.
Tô Vũ cẩn thận nói: “Ta và vị tiền bối kia sống chung hòa bình vui vẻ, vị tiền bối kia còn truyền thụ hô hấp pháp và chấn động pháp cho ta, còn tặng ta ba cái Xuyên Toa phù, ta rất cảm kích.
Ta hy vọng ta và tiền bối cũng có thể ở chung vui vẻ như thế, tiền bối có gì phân phó thì cứ báo cho ta biết, ta sẽ cố gắng hoàn thành.”
Tượng đá nhắm mắt.
Ngươi và Thiên Diệt ở chung rất vui vẻ sao?
Nó không biết quá trình cụ thể, nhưng nó nhận ra Tô Vũ quả thật biết hô hấp pháp, tuy rằng chỉ là một chút da lông.
Chẳng lẽ Thiên Diệt thật sự truyền thụ cho hắn?
Tượng đá cảm thấy hơi khó tin.
Thôi, không nghĩ nữa, mặc kệ hắn.
Tô Vũ đang muốn lôi kéo làm quen với nó ư?
Đừng!
Ta là người chấp hành quy tắc, đừng lôi kéo làm quen với ta, chỉ cần ngươi hành xử phù hợp với quy tắc thì ta sẽ không quan tâm, nếu không, ta ắt sẽ nhúng tay.
Tô Vũ chờ đợi một lát, tượng đá vẫn không đáp lời.
Tô Vũ không biết là không thể đáp lời hay là vì điều gì khác, hắn không để ý, cung kính nói: “Tiền bối, ta đi luyện hóa thành chủ lệnh đây, nếu tiền bối có gì phân phó, có thể gọi ta bất cứ lúc nào!”
Dứt lời, Tô Vũ chậm rãi rời khỏi, lần này hắn không thử tấn công.
Tuy rằng hắn rất muốn đập đối phương một chút thử xem!
Thôi, nếu chọc giận vị này, bị người ta một quyền đánh chết thì quá oan uổng rồi.
Trở lại tiền điện phủ thành chủ.
Tô Vũ lấy thành chủ lệnh ra, nó đen nhánh, không nhìn ra cái gì, giờ hắn phải luyện hóa thử.
Tô Vũ biết luyện hóa như thế nào, ý chí lực của hắn bắt đầu xâm lấn thành chủ lệnh.
Giờ phút này, một cỗ tử khí cường hãn thẩm thấu ra từ thành chủ lệnh.
Tô Vũ chấn động.
Lại là tử khí.
Ở cổ thành, cái gì cũng có tử khí, thật phiền toái.
Này là kẻ yếu thì sẽ bị tử khí ăn mòn, có thể giết chết Lăng Vân Sơn Hải yếu kém trong nháy mắt, khó trách thực lực thành chủ đều không yếu, nếu yếu, vậy chẳng thể nào luyện hóa được thành chủ lệnh.
Tô Vũ nhanh chóng nghịch chuyển nguyên khiếu, nghịch chuyển tử khí.
Vô số tử khí dũng mãnh tràn vào cơ thể, đồng thời còn có một ít tin tức cũng tiến vào ý thức, bị Tô Vũ tóm được.
“Thành chủ lệnh…”
“Chấp chưởng cổ thành!”
Tô Vũ tinh tế thể hội, cảm thụ.
Cổ thành, không, có thể nói là thánh thành.
Đây là Tinh Hồng thánh thành!
Tồn tại từ thời đại thượng cổ!
Cụ thể do ai thành lập hay đã tồn tại bao nhiêu năm thì không có ghi chép.
Nhưng Tô Vũ biết vài chuyện, mục đích tồn tại của thánh thành là để trấn áp thông đạo Tử Linh giới, ngăn ngừa tử khí lan tràn, mục đích tồn tại của 36 tòa thánh thành đều là như vậy.
Làm thành chủ, Tô Vũ có trách nhiệm, có nghĩa vụ, cũng có quyền lợi.
Theo trình độ luyện hóa gia tăng, tin tức hắn đạt được cũng nhiều hơn.
Thành chủ có không ít quyền lợi, tỉ như có thể mở ra phần lớn cổ ốc, trừ rất ít nơi có thể là nơi cư trú của cường giả đỉnh cấp năm xưa thì hắn sẽ không mở ra được, còn lại gần như đều có thể mở ra.
Đương nhiên, cưỡng ép phá phòng sẽ chịu phản phệ nhất định, phản phệ đến từ tử khí cổ phòng.
Thứ hai, hắn có thể cưỡng ép đóng cửa thành, cũng có thể mở cửa thành, chuyện này từng suýt nữa đã xảy ra ở Thiên Diệt cổ thành.
Huyền Khải nhất tộc đã từng tìm Thiên môn tướng quân để cưỡng ép đóng cửa.
Nhưng chỉ cần là cưỡng ép, dù là mở ra hay đóng lại thì cũng đều sẽ chịu phản phệ.
Cái giá phản phệ đều là tử khí gia tăng, đẩy nhanh tốc độ tử vong của thành chủ, cho nên trong tình huống bình thường sẽ không có ai làm vậy, tổn thất quá lớn, mất nhiều hơn được.
Thứ ba, thành chủ mà là Nhật Nguyệt cửu trọng, ở trong thành thì có thể chiến vô địch, lúc trước Tô Vũ không cảm nhận được gì trên người Hắc Ma, lúc này lại hiểu ra vài điều.
Ở thời khắc mấu chốt, thành chủ có thể mượn dùng thành chủ lệnh câu thông Tử Linh giới, Tử Linh thực lực tương đồng sẽ tới, cả hai có thể hợp thể, thực lực sẽ tăng lên, giống như dung hợp một thế thân.
Nói là sánh ngang vô địch thì có chút khoa trương.
Nhưng nếu thành chủ đã dung hợp một thế thân, câu thông Tử Linh giới dung hợp thêm một thế thân, vậy quả thật có hy vọng giao thủ với vô địch.
Đây là bí mật thành chủ có thể giao thủ cùng vô địch trong truyền thuyết.
Đương nhiên, giao chiến với vô địch trong cổ thành thì kỳ thật không cần ngươi ra tay, Tử Linh quân chủ hay thậm chí là tượng đá sẽ ra tay, trong tình huống bình thường, đối phó với chuẩn vô địch là đủ.
Như vậy thì không cần lo lắng sẽ bị người xử lý trong phạm vi cổ thành.
Bởi vô địch không dám tiến vào!
Vô địch tiến vào, ngươi là Nhật Nguyệt cửu trọng, dung hợp một thế thân, đại chiến xảy ra, đối phương giết ngươi thì sợ ném chuột vỡ đồ, ngươi giết đối phương thì chẳng có gì phải lo lắng, đối phó kẻ xâm lấn, giết cũng chả sao.
Còn có, cố gắng đừng can thiệp vào thể chế vận hành cổ thành, thể chế này bao gồm tình huống trước đó, tỉ như Tử Linh muốn giết chóc, phủ thành chủ lại nhất quyết che chở, như vậy không phù hợp với quy tắc.
Tử Linh giết chóc, giết chóc Tử Linh, đây là chuyện của bọn họ, phủ thành chủ có thể nhúng tay, nhưng không thể thiên vị che chở những người đó quá mức.
Đây là quyền lợi và nghĩa vụ.
Ngoài ra, chủ nhân cổ thành còn có một yêu cầu phải bảo đảm, trong thành có đủ số lượng cư dân, cư dân gánh vác tử khí cho toàn bộ cổ thành, nếu cư dân không đủ nhiều, thành chủ sẽ thừa nhận càng nhiều tử khí hơn.
Nếu thành chủ không chịu đựng nổi, hoặc là đã chết, vậy sẽ do tượng đá gánh vác.
Kỳ thật Tô Vũ không biết, có một tòa cổ thành thật sự không có ai.
Ở dưới đáy Tinh Thần Hải, hắn từng cách một tòa cổ thành không xa, tượng đá trong tòa cổ thành kia cũng rất cường đại, đã lâu chưa từng thức tỉnh, tử khí cường hãn vô biên lại bị vị tượng đá đó một mình trấn áp hoàn toàn.
Hiển nhiên, so ra thì tượng đá bên đó mạnh hơn các tượng đá khác.
Kể cả tình cảnh tượng đá tề tụ lúc trước, tượng đá xuất hiện kia cũng chỉ là phân thân, có lẽ bản tôn còn đang say ngủ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










