[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 278 : Có Lẽ Mới Chỉ Là Bắt Đầu (c1386-c1390)
❮ sautiếp ❯Chương 1386: Có Lẽ Mới Chỉ Là Bắt Đầu
Ngân Khải bất đắc dĩ trở thành người lắng nghe Đạo Thành, y không vội vã giết chết Ngân Khải mà là chậm rãi lảm nhảm: “Ngân Khải huynh, ngươi nói xem Tô Vũ rốt cuộc đã làm thế nào?”
“Hắn có liên quan gì tới việc Tử Linh bạo động không?”
“Hắn ra khỏi phòng lúc nào?”
“Cửu Huyền vốn hết sức cảnh giác, thủ đoạn của nàng cũng không ít, nhất định là tại thời khắc mấu chốt, nàng bùng nổ Tiên Vương phù rồi mới bị hắn đánh lén!”
“Tiên Vương phù bùng nổ là để đánh giết hết thảy Tử Linh, trước khi thượng cổ Tử Linh xuất hiện, Cửu Huyền nhất định đã tìm xong đường lui. . . nhưng cuối cùng nàng vẫn chết, chết như thế nào chứ?”
Đạo Thành lẩm bẩm: “Cả Thành Khải cũng đã chết! Liệp Thiên bảng nói tử khí trọng thương Thành Khải, có nghĩa là Thành Khải bị Tử Linh đả thương, hẳn đó là thượng cổ Tử Linh, mà Tô Vũ. . . có lẽ hắn ở rất gần thượng cổ Tử Linh?”
“Hắn không sợ Tử Linh ư?”
Ánh mắt Đạo Thành nghiền ngẫm, “Đúng, rất có khả năng hắn không sợ Tử Linh, có lẽ, Tử Linh tử vong nhiều như vậy, xuất hiện nhiều như vậy đều là do hắn giết!”
Đạo Thành cứ thế mà tự luyên thuyên: “Có lẽ Tô Vũ vẫn luôn lén lút đánh giết Tử Linh, dẫn xuất Tử Linh bạo động, Thành Khải và Cửu Huyền bị bao vây, đều là do hắn làm, hắn sớm đã tính toán chặn giết mấy người Cửu Huyền bọn họ!”
“Người của Liệp Thiên các cướp đi thi thể Phần Khải, nói là Tô Vũ giết, Tô Vũ nguyền rủa Tử Linh. . .
Chẳng lẽ, hắn thật sự biết nguyền rủa chi thuật, âm thầm rủa chết những Tử Linh đó?”
Y vẫn chưa thể hiểu rõ.
Mà giờ khắc này Ngân Khải đã hấp hối, ánh mắt ảm đạm vô cùng, “Đạo Thành. . .
Ngươi sẽ không thành công. . .
Ngươi. . .
Cũng phải chết!”
“Thế ư?”
Đạo Thành bật cười, “Tới Chư Thiên chiến trường, đám rác rưởi các ngươi là vì cầu sinh, mà thiên tài chúng ta thì lại mặc kệ gia thế bối cảnh tốt đẹp, mặc kệ an toàn thái bình, chúng ta tới nơi đây chẳng phải là vì làm bản thân mạnh lên, có thêm cơ duyên chứng đạo hay sao?”
“Bọn ta mà sợ chết ư?”
“Ngươi và ta không giống nhau, ta cũng thế mà Tô Vũ cũng thế, kể cả Ma Đa Na cũng vậy. . . thiên tài chúng ta tới đây có truy cầu khác các ngươi, ngươi không hiểu đâu!”
Sợ chết sao?
Không sợ!
Nếu như sợ chết thì hà tất tới nơi này làm gì.
Vùi mình ở Tiên giới, ngoan ngoãn làm hậu duệ Đạo Vương không tốt sao?
Đạo Vương có nhiều hậu duệ như vậy, rất nhiều kẻ đều ở lại Tiên giới, nếu y không muốn tới Chư Thiên chiến trường thì đâu có ai bức bách.
Đạo Thành than nhẹ một tiếng, mà giờ khắc này, Ngân Khải đã triệt để sụp đổ, biển ý chí bị hủy diệt, ầm ầm một tiếng, áo giáp nổ tung.
Một đám mây màu buông xuống.
Đạo Thành nhắm mắt hấp thu, lẩm bẩm: “Tô Vũ. . .”
Y sẽ báo thù!
Huyền Hách Tiên Vương đại khái sẽ không tới được, cũng chưa chắc sẽ đến, bởi vì Cửu Huyền chết rồi.
Nếu Cửu Huyền không chết thì còn đáng giá để ông ta đánh đổi một số thứ, chết đi thì lại không đáng một đồng.
Bất kỳ chủng tộc nào cũng là như thế!
Diệp Bá Thiên thiên tài cỡ nào, nhưng một khi chết rồi thì cũng không đáng một đồng.
Trên Liệp Thiên bảng, thứ hạng của Đạo Thành tăng lên.
Lăng Vân cửu trọng đánh giết Sơn Hải lục trọng.
Hạng 2 Địa bảng.
Vượt qua Hoàng Đằng, lại thấp hơn Tần Phóng một chút, chiến tích của Hoàng Đằng vẫn là Lăng Vân ngũ trọng giết Sơn Hải nhị trọng.
Tần Phóng thì là Lăng Vân lục trọng giết Sơn Hải tam trọng, thoạt nhìn còn không mạnh bằng Đạo Thành, nhưng thứ hạng của Tần Phóng vẫn cao hơn.
Xếp hạng thế nào, Đạo Thành không quá để ý.
Bài danh thấp, chẳng qua là Liệp Thiên bảng cảm thấy ngươi không có hy vọng chứng đạo bằng Tần Phóng mà thôi.
Liệp Thiên bảng có thể coi là một bảng danh sách các nhân vật dự bị có khả năng chứng đạo, vào bảng chỉ là đại biểu ngươi có tư cách và hi vọng, mà chín mươi chín phần trăm người căn bản sống không đến lúc đó.
Giờ phút này, Đạo Thành đang có xu hướng tiến vào Sơn Hải.
Không vào Sơn Hải, y có lẽ vô phương bắt được Tô Vũ.
Vào Sơn Hải, y liền có hi vọng đánh cược một lần cùng Sơn Hải thất trọng, khi đó, có lẽ y có thể sẽ thể siêu việt hơn Tần Phóng.
Huyền Khải nhất tộc đã toàn diệt!
Lúc này, mấy người trông thấy bảng danh sách biến hóa đều lộ ra ánh mắt phức tạp, Sơn Hải lục trọng. . .
Kỳ thật mọi người đã đoán được là ai, người ngoài không biết nhưng ở nội thành thì đều nắm chắc.
Bây giờ Đạo Thành có thể giết ai?
Ngoại trừ Ngân Khải thì không còn người nào khác.
Đủ hung ác!
Cũng đủ vô tình.
Bất quá, người có thể thấy bảng danh sách cũng không quá ngoài ý muốn, những nhân vật trên bảng có ai mà không ngoan lệ?
Đổi thành chính bọn hắn, có lẽ giờ khắc này cũng lựa chọn giết Ngân Khải, tranh thủ một chút cơ hội cho bản thân.
Tô Vũ chém giết Thành Khải xong, tất nhiên sẽ thu hoạch được hàng loạt thiên địa ban thưởng, hắn sẽ bỏ qua cho Đạo Thành sao?
Dĩ nhiên là không!
Đạo Thành cũng sẽ không bỏ qua cho Tô Vũ!
Đến lúc này, hai bên đã kết tử thù, có thể làm cho thực lực mình tiến bộ thì bọn hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Lại trong một gian cổ ốc khác, Tần Phóng nhìn bảng danh sách, lắc đầu cảm khái.
Tô Vũ. . .
Thật sự là phiền phức lớn rồi.
Giết Thành Khải và Cửu Huyền!
Dù cho vô địch bị cản lại thì nơi này dù sao cũng không phải địa bàn Nhân cảnh, gia gia mình là Đại Tần vương thì cũng chưa chắc có thể ngăn cản vô địch.
Huống chi, đây là còn ở trong tòa thành cổ, chế tạo ra huyết án lớn như vậy, đánh giết không biết bao nhiêu Tử Linh, Tô Vũ còn có thể sống sao?
Nhật Nguyệt của Vạn tộc đại khái đều đang cấp tốc tiến về nơi này rồi.
Tòa thành cổ này có thể phong bế bao lâu?
Tô Vũ có hi vọng trốn qua kiếp nạn này sao?
Giết Thành Khải, có lẽ chẳng qua chỉ là mới bắt đầu.
Chương 1387: Ngươi Là Tô Vũ?
Tất cả mọi người đều đang nghĩ tới Tô Vũ, mà Tô Vũ thì lại không quan tâm những chuyện đó, lúc này hắn được thiên địa huyền quang bao trùm, vì giết chết Thành Khải nên hắn được ban thưởng nhiều thiên địa huyền quang lắm.
Thân thể hắn đang không ngừng cường hóa!
Ầm ầm một tiếng!
19 đúc hoàn thành!
Đại khái qua hơn một giờ, lại thêm một tiếng nổ vang, 20 đúc hoàn thành.
Thời gian dần dần trôi đi, bên ngoài vẫn an tĩnh đến dọa người.
Không có bất cứ động tĩnh gì!
Ai cũng không dám ra ngoài, bởi vì bên ngoài khẳng định có thượng cổ Tử Linh, không ai lại ngu xuẩn đi ra dò xét để tìm chết cả.
Sự tĩnh lặng khiến cổ thành cực kỳ đè nén.
Tô Vũ không quan tâm chuyện này, hắn chỉ lo tiếp tục đúc thân.
Chờ đến khi trời sắp sáng, lại có tiếng nổ vang một tiếng, kim quang xán lạn, thân thể hắn đạt đến 21 đúc.
Huyền quang đã tiêu hao hơn phân nửa, chỉ còn sót lại một ít.
Tô Vũ tiếc hận, nhiều nhất cũng chỉ đủ cho hắn thực hiện 22 lần đúc thân.
Nói cách khác, đánh giết Thành Khải thì ban thưởng cũng chỉ khiến cho hắn hoàn thành thân thể rèn đúc bốn lần.
Dĩ nhiên, bốn lần rèn đúc của hắn sẽ tiêu hao gấp bội so với những người khác, đổi thành người khác thì có lẽ đã hoàn thành bảy tám lần thậm chí mười lần rèn đúc.
Thân thể Tô Vũ càng ngày càng cường đại, hiện tại để hoàn thành một lần rèn đúc thì phải tiêu hao lớn đến đáng sợ.
Trước đó hắn nghĩ một lần tiêu hao 20 phần Thiên Nguyên khí là có thể hoàn thành một lần rèn đúc.
Sự thật chứng minh, hắn mơ tưởng rồi.
Khi thân thể hắn đã cường đại đến mức lực lượng phá vạn khiếu mà chỉ cần 20 phần?
Hiện tại 50 phần cũng chỉ đủ hoàn thành một đúc!
Mà lần này lượng thiên địa huyền quang cung cấp cho hắn kỳ thật rất nhiều.
Duy trì đến tận hừng đông, thân thể Tô Vũ lại nổ vang một tiếng, huyền quang đã triệt để hao hết, Tô Vũ tiêu hao thêm không ít Thiên Nguyên khí thì mới hoàn thành 22 đúc.
Thân thể Tô Vũ chấn động, cổ ốc cũng hơi chấn động một cái.
Thân thể 22 đúc có lực lượng tiếp cận 15.000 khiếu.
Chân chính trên ý nghĩa đạt đến lực lượng thân thể Sơn Hải cảnh.
Cường hãn!
Chỉ có loại cảm giác này toát ra.
Rất mạnh mẽ!
Đương nhiên, so với Sơn Hải trung kỳ thì vẫn có chút không bằng, so với Sơn Hải nhất trọng thì mạnh hơn một chút, thế nhưng nếu tao ngộ Thần Ma Sơn Hải thì hắn vẫn sẽ không bằng.
Cộng thêm Dương Khiếu, thần văn thì Tô Vũ đã tiếp cận lực lượng hai vạn khiếu.
Tô Vũ mở mắt, thần quang trong mắt bùng nổ, rất nhanh lại khôi phục như thường.
“22 đúc!”
Hắn mừng rỡ, thế nhưng càng nhiều hơn chính là cảm khái.
Chư Thiên chiến trường quả nhiên là chỗ tốt.
Khi ở Đại Minh phủ hắn đã đúc thân 8 lần, đến bây giờ, sau hai tháng hắn đã đạt đến 22 đúc, hoàn thành 14 đúc, quả nhiên, không ra khỏi Nhân cảnh thì vĩnh viễn cũng đừng hòng tiến bộ nhanh như vậy.
Thực lực của đám Tần Phóng ở Nhân cảnh cũng là hàng đầu, sau còn cấp tốc tiến vào Liệp Thiên bảng, trước kia Tô Vũ cảm thấy tu luyện tới hậu kỳ sẽ nhanh hơn, hiện tại hắn mới hiểu được, là do ở Nhân cảnh tu luyện quá chậm!
Mừng rỡ chốc lát, hắn lại hơi phiền muộn.
Sau đó thì sao?
Giết Đạo Thành ư?
Cổ thành chắc chắn đã trở thành tiêu điểm rồi, có lẽ rất nhanh thôi sẽ có hàng loạt cường giả chạy đến đây, dù hắn muốn rời đi thì cũng sẽ không dễ dàng như vậy.
Cổ thành đã bị phong tỏa!
Mặt khác, Đạo Thành còn chưa bị giết, đám An Mân Thiên còn đang sống nhăn răng kia kìa.
Nếu hắn đại khai sát giới, không giết hết thì xứng đáng với chính mình sao?
Còn nữa, Tử Linh Nhật Nguyệt ở bên ngoài đã biến mất chưa?
Hắn luôn cảm thấy đám Tử Linh kia đến cảnh giới Nhật Nguyệt rồi thì hình như không giống bình thường, cảm giác như chúng có chút trí tuệ.
Trước đó khi hắn giết Thành Khải, thứ kia một mực nhìn hắn chằm chằm, phản ứng không giống với những Tử Linh khác cho lắm.
“Thứ nhất, có cơ hội lại giết vài người!”
“Thứ hai, phải tìm cơ hội rời khỏi cổ thành!”
“Thứ ba, che giấu tung tích!”
Tự mình cứu mình, đây là suy nghĩ của Tô Vũ trước giờ, hắn không hi vọng người khác cứu hắn.
Hết thảy đều phải dựa vào chính mình!
Thầm nghĩ chuyện này, hắn cảm giác nhẫn trữ vật chấn động một cái, một lát sau, hắn lấy ra một phần bảng danh sách.
“Ngươi là Tô Vũ?”
Giờ phút này, trên điểm bảng hiển hiện một hàng chữ viết.
Trong Liệp Thiên các.
Người đeo mặt nạ đờ đẫn nhìn về phía Vô Diện trưởng lão, “Điểm bảng của Cửu Huyền hẳn là ở trong tay Tô Vũ, nhưng hiện tại, bảng danh sách này và bảng danh sách trước đó lại không ở cùng một chỗ, định vị vị trí không giống nhau.
Trưởng lão, rốt cuộc kẻ vẫn luôn trò chuyện trên trời dưới đất cùng chúng ta là ai?”
Bảng danh sách của Liệp Thiên các chỉ có tác dụng định vị.
Đương nhiên, người nào thu được bảng danh sách thì bọn hắn sẽ nắm chắc.
Tỉ như điểm bảng của Cửu Huyền, đại khái là ở trên tay Tô Vũ, nhìn vào chiến tích liền biết.
Dưới tình huống bình thường, Liệp Thiên các cũng không quá để ý bảng danh sách bị người nào cầm đi, thế nhưng trên đại thể họ đều biết rơi vào trong tay ai.
Mà bây giờ, họ lại không thể không để ý.
Nếu điểm bảng của Cửu Huyền ở trong tay Tô Vũ, vậy điểm bảng thuộc về Tô Vũ trước đó đã bị người nào cầm?
Người nào đang dùng điểm bảng của Tô Vũ để trao đổi với bọn họ?
Vô Diện trưởng lão trầm mặc một hồi mới đáp: “Điểm bảng của Liệp Thiên bảng cũng có thể đánh giá đại khái ra tin tức của người cầm bảng.
Nếu điểm bảng của Tô Vũ không ở trên tay mình thì đại khái cũng nằm trên tay người trên bảng, còn chuyện hiện nó đang ở trong tay ai… thì phải hỏi Tô Vũ.”
Thì ra là thế!
Tô Vũ sớm đã rời đi!
Giờ khắc này, Liệp Thiên các cuối cùng cũng có đáp án, chuyện Tử Linh bạo động đích thật là do Tô Vũ làm.
Đúng lúc đó, trước mặt người đeo mặt nạ hiển lộ một hàng chữ.
“Cung cấp cho ta một phương pháp rời thành!”
Người đeo mặt nạ nhìn về phía trưởng lão, Vô Diện trưởng lão suy nghĩ một lúc bèn nói: “Hắn muốn chạy trốn, nói cho hắn biết, hiện tại chúng ta cũng không có cách nào cả.
Ba đầu Nhật Nguyệt Tử Linh còn đang truy lùng ở trong thành, không hề rời đi, chúng ta cũng bó tay. . .
Cho nên chỉ có thể chờ đợi! Nếu hắn chờ không nổi thì có thể tới phủ thành chủ thử xem.”
“Không thu phí sao?”
“Lần này không thu, bởi vì tạm thời chúng ta cũng không có biện pháp giúp hắn giải quyết vấn đề này.”
Vô Diện trưởng lão nói xong, lại bảo: “Cái tên này. . . đúng là trái bom, đi đến đâu nổ đến đó, có hắn ở đây thật ra cũng là chuyện tốt.
Ta chỉ ước gì hắn còn sống, hắn sống thì bảng danh sách mới nhanh chóng biến động, thiên tài mới không ngừng quật khởi, hiệu ứng cá nheo (1) đó, ngươi hiểu không?”
“Ta không hiểu.”
“Quên đi, cái tên này sống sót thì không bất lợi gì với Liệp Thiên các cả.”
“Hiểu rõ!”
Người đeo mặt nạ cấp tốc trao đổi cùng Tô Vũ, mà giờ khắc này, điểm bảng vốn thuộc về Tô Vũ cũng có tin tức truyền đến.
Người đeo mặt nạ nhìn lướt qua, thầm mắng một tiếng!
“Tâm sự đi mà, bên ngoài hình như có đồ vật muốn vào ăn ta, ta có nên chạy không nha?”
“. . .”
Người đeo mặt nạ tức giận, trả lời: “Rốt cuộc ngươi là ai? Tô Vũ đã giao dịch ở chỗ khác với chúng ta rồi, ngươi không phải Tô Vũ, hỗn đản này lại dám gạt ta!”
“Hả?”
(1)Hiệu ứng cá nheo bắt nguồn từ câu chuyện: người Na Uy rất thích ăn cá sadin, do cá sadin tươi ngon nhất lúc còn sống, do đó thuyền về đến cảng mà vẫn còn sống thì những con cá đó sẽ bán được với giá cao hơn nhiều lần so với những con đã bị chết.
Nhưng do cá sadin không thích hoạt động nên bị bắt một lúc là chết.
Vậy phải làm thế nào?
Một lần rất tình cờ, một ngư dân bỏ nhầm con cá nheo vào trong khoang thuyền chở cá sadin.
Về đến cảng, khi ông ta mở khoang cá ra rất ngạc nhiên thấy số cá sadin trước đây sẽ bị chết thì đều sống và đang nhảy múa.
Thì ra cá nheo bị bỏ vào khoang cá sadin thấy lạ, bỗng bơi lội lung tung, đến đâu cũng tạo ra ma sát.
Còn cá sadin phát hiện có kẻ lạ thì mặt rất lo lắng, nhảy khắp nơi, khiến cả khoang cá dập dềnh, mặt nước không ngừng dao động, làm cho hàm lượng dưỡng khí trong nước tăng lên, như vậy đảm bảo cho chiếc thuyền đó vận chuyển cá về cảng mà cá vẫn còn sống.
Sau đó, những ngư dân được gợi ý, mỗi lần đều bỏ một vài con cá nheo vào khoang cá sadin, như vậy lần nào cũng chở được những con cá tươi ngon về cảng.
Cách làm đó của ngư dân sau này được gọi thành “Hiệu ứng cá nheo” và coi đó là một cơ chế cạnh tranh, đưa nó vào trong việc quản lý nguồn nhân lực.
Chương 1388: Phệ Thần Bán Hoàng
Trong cổ ốc, Cục lông nhỏ khựng lại, bị phát hiện rồi!
Hương Hương cũng quá không kính nghiệp!
Ta còn chưa bại lộ, ngươi thế mà lại làm lộ mất.
Mà giờ khắc này, bên ngoài dường như có tiếng phá phòng mở cửa, Cục lông nhỏ mở to hai mắt, thôi được rồi, không có thời gian tán gẫu cùng Liệp Thiên các, Liệp Thiên các đều là đồ đần, căn bản không có cách nào giải quyết vấn đề.
Nó mở to mắt nhìn về phía cửa lớn, hình như cửa phòng thật sự bị mở ra.
Cách cánh cửa mà Cục lông nhỏ đều cảm nhận được áp bách và mối nguy tử vong mạnh mẽ, có vẻ rất nguy hiểm.
Con mắt nó không ngừng chuyển động, chạy đi chỗ nào được bây giờ?
Còn chuyện trong phòng tử khí nồng đậm thì Cục lông nhỏ hoàn toàn không bận tâm, tử khí cũng là một loại nguyên khí nghịch chuyển.
Nó không sợ nguyên khí, dĩ nhiên cũng không sợ tử khí.
Khi Cục lông nhỏ hóa thành trạng thái thần văn thì chẳng thèm e ngại những thứ này.
Nhưng hiện tại, bên ngoài dường như có thứ lợi hại hơn xuất hiện.
Làm sao bây giờ?
Cục lông nhỏ rất sốt ruột, nó đâu có muốn chết.
Nó muốn tìm Hương Hương hỗ trợ, lại không cách nào liên hệ, nghĩ nghĩ, cuối cùng nó đành phải liên hệ với Liệp Thiên các.
“Cứu mạng, tìm. . . tìm Tô Vũ cứu mạng. . .
Ta đưa tiền!”
Cục lông nhỏ không gọi Hương Hương, Hương Hương không cho phép mình gọi hắn là Hương Hương, mà gọi như thế thì người ta cũng không biết.
Nó phải cầu viện, tìm Liệp Thiên các để cầu viện.
Vừa cầu viện, Cục lông nhỏ vừa kêu Đại Đại cứu mạng, Đại Đại cứu mạng. . .
Cục lông nhà ngài sắp toi rồi nè!
Ngay một khắc này.
Ở một nơi trong Cổ giới.
Trên cây Thiên Nguyên cao có một Cục lông lớn đang chìm trong trầm tư.
Bỗng nhiên, trước mặt nó hiện ra một bọt nước nhỏ.
Cục lông lớn mở mắt, nó vừa mới nghĩ đến đâu rồi nhỉ, đúng rồi, nó đang nghĩ đến việc liệu có nên đi tới Nhân cảnh đón tiểu gia hỏa kia về hay không. . .
Bỗng nhiên nó sững sờ, ơ, tiểu gia hỏa không ở trong Nhân cảnh nữa à?
Lại xem xét hình ảnh trước mặt, đây là đâu?
Cục lông lớn trừng mắt nhìn, phán đoán một thoáng, hình như thấy được tử khí. . .
“Thánh thành?”
Nó thì thào một tiếng, sao tiểu gia hỏa lại chạy đến đó rồi?
Đây là tòa Thánh thành nào?
Cầu cứu sao?
Thánh thành. . .
Có cái gì đó đang tới. . .
Nghĩ đi nghĩ lại, suy nghĩ có chút tràn lan, rất nhanh, bong bóng trước mặt càng ngày càng nhiều!
Cục lông lớn lại bừng tỉnh, vừa rồi nghĩ đến đâu nhỉ?
Đúng, nghĩ đến Thánh thành, tiểu gia hỏa đang ở Thánh thành, thật là xa a!
Cục lông lớn suy nghĩ một chút, bỗng nhiên, thời gian bốn phía nghịch chuyển giống như về tới lúc trước, trở về quá khứ, thời gian không ngừng chuyển đổi, không ngừng đảo lộn. . .
Nghịch chuyển đến một ngày!
Cục lông lớn xuất hiện phía trên tòa thành cổ.
“Không phải tòa này. . .”
Cục lông lớn tiếp tục nghịch chuyển, Cục lông nhỏ không có ở đây, không phải cái này, nó nhớ được bản thân trước kia hẳn là đã từng đi qua.
Tiếp tục nghịch chuyển!
Rất nhanh, một tòa cổ thành hiển hiện.
Thiên Diệt!
“Chính là cái này nhỉ?”
Cục lông lớn thì thào một tiếng, bỗng nhiên nó bay vào trong thành, giờ phút này, cổ thành vẫn xem như phồn hoa, Cục lông lớn bay về hướng phủ thành chủ.
Một lát sau, nó bay đến hậu điện phủ thành chủ.
Tượng đá!
Lúc này tượng đá đã có ở đó rồi.
Tượng đá đột nhiên mở mắt nhìn về phía Cục lông lớn.
Cục lông lớn cũng nhìn tượng đá.
Liếc nhau chốc lát, tượng đá mở miệng nói: “Phệ Thần Bán Hoàng đường xa nhảy vọt thời không tới đây, có gì muốn làm sao?”
Cục lông lớn suy nghĩ một chút, “Ngươi là. . . thôi được rồi, các ngươi đều là một dạng, ta không biết, ta muốn làm gì nhỉ. . .
Ta muốn. . .”
Cục lông lớn nghĩ hồi lâu mới nhớ ra cái gì đó, “Hài tử nhà ta ở đây. . . sau đó, sau đó. . .
Có đồ vật muốn giết nó, ngươi cứu nó. . .
Ta không muốn ra ngoài.”
“Hả?”
Tượng đá mở mắt nhìn về phía Cục lông lớn, “Phệ Thần Bán Hoàng nhảy vọt thời không tới chỉ vì chuyện này?”
“Đúng vậy!”
Tượng đá im lặng, đột nhiên nhắm mắt, không nói thêm gì nữa.
Ầm ầm, hình ảnh phá toái, thời gian lại nghịch chuyển.
Cùng lúc đó.
Trong phủ thành chủ, tượng đá bỗng nhiên mở mắt, ánh mắt dị dạng nhìn về một phương hướng, trong đầu hiện ra một đoạn kí ức xa xưa.
Tượng đá thấy thật cạn lời!
Đệch!
Vị Phệ Thần Cổ tộc kia điên rồi à?
Mẹ nó, không có chuyện gì làm tự nhiên lại nhảy vọt thời không mấy trăm năm, chỉ vì để thông báo cho ta rằng tiểu gia hỏa nhà ngươi đang gặp nguy hiểm?
Ánh mắt tượng đá rơi vào nơi nào đó, sau một khắc, thần quang bùng nổ, ầm ầm một tiếng, một vệt thần quang che trùm lên trên cánh cửa.
Ba đầu Tử Linh đang phá cửa bỗng nhiên dừng động tác lại, quay đầu nhìn về phía phủ thành chủ, một lát sau, ba đầu Tử Linh lựa chọn rời đi.
Mà tượng đá thì nhìn thoáng qua gian phòng, phảng phất như nhìn thấu cổ ốc, nó thấy được Cục lông nhỏ, đây không phải Phệ Thần Cổ tộc do Tô Vũ mang tới sao?
Là huyết mạch của Phệ Thần Bán Hoàng ư?
Cũng phải, Phệ Thần Cổ tộc có số lượng quá ít, không nghĩ tới lão Bán Hoàng già khú đế mà còn để lại huyết mạch, nó còn tưởng rằng là huyết mạch của Phệ Thần Cổ tộc khác cơ.
Tượng đá lại nhắm mắt, nó thấy hết sức phiền toái.
Bọn gia hỏa này thật phiền.
Phệ Thần Bán Hoàng đại khái là già thật rồi, cảm giác như trí nhớ đều đang suy yếu, một mực ở lại Phệ Thần Cổ Giới không thể rời đi, hay là không muốn rời đi?
Tượng đá thầm nghĩ về việc này.
Những phiền toái ấy phải kịp thời trừ khử.
Nó hiện tại hết sức phiền lòng, một lũ hỗn đản đều đang giày vò cái gì đâu, ta đã hóa đá mà còn không để cho ta bớt lo.
Một hồi cứu viện xuyên qua thời gian cứ như vậy đã hoàn thành mà không một ai biết được.
Duy chỉ có Cục lông nhỏ không cảm nhận được mối nguy nữa nên nó lại tiếp tục quấy rối Liệp Thiên các.
Liệp Thiên các chỉ ước gì gia hỏa nắm giữ điểm bảng của Tô Vũ bị Tử Linh đánh chết cho rồi, thực đáng ghét!
Lúc này Tô Vũ cũng thu được tin tức mà Liệp Thiên các chuyển đạt.
Hắn hơi ngoài ý muốn, lúc bấy giờ mới nhớ tới Cục lông nhỏ.
Gặp nguy hiểm?
Sau đó hắn lại nghĩ miên man, ở cổ thành, truyền âm phù đều bị tử khí làm cho vô phương truyền âm.
Liệp Thiên các lại có thể truyền tin, khó trách hệ thống tình báo của Liệp Thiên các cường hãn như vậy, chuyện trong cổ thành, người bên ngoài chưa hẳn đã biết.
Nhưng Liệp Thiên các đại khái có thể thu vào tin tức trước tiên.
“Phải ra ngoài sao?”
Tô Vũ có chút bận tâm, đi ra ngoài gặp trúng ba đầu Nhật Nguyệt Tử Linh kia liệu có lập tức bị giết?
Được rồi, hắn phải đi ra xem một chút!
Một mực ở lại đây thì cũng là ngồi chờ chết!
Chờ vạn tộc cường giả tới thì mình muốn đi đều đi không được.
Còn chuyện trên bảng danh sách, Đạo Thành đánh giết Sơn Hải lục trọng. . .
Tô Vũ đương nhiên đoán được y giết người nào.
Ngân Khải chết rồi, Đạo Thành cũng có thể phá Sơn Hải.
Hắn chẳng để tâm, giết thì giết đi.
Vừa vặn, giết sạch Huyền Khải nhất tộc ở nơi này, để bọn hắn đối nghịch với mình.
Một vị Nhật Nguyệt, 6 vị Sơn Hải, hai vị thiên tài bỏ mạng, chúng đại khái phải khóc thét.
Huyền Khải giới chưa chắc đã mạnh mẽ bằng Đại Hạ phủ.
Chuyện này rất bình thường, Nhân tộc vốn không yếu, Đại Hạ phủ lại là cường phủ, nếu Đại Hạ phủ chết một vị Nhật Nguyệt sáu vị Sơn Hải thì đại khái cũng phải đau thịt.
Lần trước Tô Vũ phục sát đám đơn thần văn hệ, Đại Hạ phủ còn rất đau lòng kia kìa.
Chính là hắn muốn khiến Huyền Khải tộc cũng đau lòng!
Lần sau để cho các ngươi chết càng nhiều hơn!
Tô Vũ hít sâu một hơi, tiêu hao hàng loạt Thiên Nguyên khí, hoàn toàn khôi phục hết thương thế do tử khí lưu lại, rất nhanh hắn lại nghịch chuyển nguyên khiếu, tử khí tràn lan, hắn muốn đi ra ngoài!
Còn về bảng danh sách của Cửu Huyền, hắn không mang theo mà ném bỏ lại ngay tại chỗ.
Kể cả nhẫn trữ vật của những người khác hắn cũng đều lục soát một lần, không thấy còn điểm bảng nào thì mới yên tâm, hắn không muốn bị Liệp Thiên các giám sát hành tung.
Đi ra xem tình hình thế nào!
Chương 1389: Khẩu Lệnh
Mở cửa.
Im ắng, toàn bộ cổ thành tựa hồ đã triệt để tĩnh lặng.
Tô Vũ hóa thành Tử Linh, đi ra khỏi phòng.
Hiện tại trên đường phố có vài đầu Tử Linh lẻ tẻ, số lượng cực ít.
Trước đó chúng đã bị giết quá nhiều!
Còn có là tốt, chỉ sợ chẳng còn mống nào thì tình huống ấy mới khó xử.
Tô Vũ đi ra khỏi cửa phòng. . .
Hắn chợt sững sờ.
Ôi không!
Giờ phút này, trên mặt đất có rất nhiều cổ thành lệnh!
Rất nhiều, rất nhiều!
Thứ đồ chơi này cũng tính là cơ duyên của cổ thành a.
Tô Vũ đi ra cửa liền nhặt được rất nhiều miếng, dĩ nhiên là đẳng cấp đều không cao.
Lòng hắn khẽ động, cấp tốc đi về hướng mà Tử Linh bị Cửu Huyền giết, chỗ kia đã chết không ít Sơn Hải Tử Linh, cổ thành lệnh rốt cuộc có tác dụng gì thì Tô Vũ vẫn chưa rõ lắm.
Hắn chỉ biết một điều là thứ này có thể coi như tiền mà tiêu.
Trước đó, Liệp Thiên các đã thu thứ này.
Thi thể Tử Linh hiển nhiên là không có, chúng đều bị tan rã, nhưng cổ thành lệnh thì sẽ lưu lại.
Tô Vũ vội vàng đi khắp nơi, không chỉ hắn, kỳ thật còn có một số Tử Linh cũng đang thu thập cổ thành lệnh, chẳng rõ có phải chỉ đơn thuần là thu về hay không.
Tô Vũ mặc kệ, hắn cũng gấp rút đi thu hoạch cổ thành lệnh.
Mặc kệ đẳng cấp cao thấp, hắn đều thu hết.
Rất nhanh, Tô Vũ đã nhặt được mấy khối cổ thành lệnh cảm giác rất lợi hại.
Phía trên có lạc ấn cổ thành, mà trong đó một tấm cổ thành lệnh sáng lên vòng 16, đây đại biểu cho cổ thành lệnh trong vòng thứ 16.
Mà mấy cái khác thì có vòng 18, cũng có vòng 20.
Tô Vũ cấp tốc tìm tòi, trong chớp mắt hắn đã nhặt được gần 100 miếng cổ thành lệnh.
Tìm thêm nữa nhưng chỉ còn rất ít.
Đều bị những Tử Linh đó lấy đi.
Tô Vũ quan sát tình hình trong thành, yên tĩnh vô cùng, chỉ có Tử Linh đang hoạt động, không thấy bất luận người nào, xem ra còn không ai dám ra ngoài.
Còn ba đầu Nhật Nguyệt Tử Linh kia không rõ đã đi đâu, hắn cũng không thấy.
Tô Vũ mặc kệ chuyện này, cấp tốc chạy đi.
Rất nhanh, hắn đã thấy được gian phòng của mình trước kia.
Không có Tử Linh!
Tô Vũ thầm mắng một tiếng, Cục lông nhỏ không phải cố ý lừa dối Liệp Thiên các đấy chứ, ở đâu ra nguy hiểm?
Nói cứ như nó sắp chết không bằng!
Làm hại mình chạy đến. . .
Được rồi, nếu ra trễ một chút thì có lẽ mình cũng không nhặt được nhiều cổ thành lệnh như vậy.
Gõ cửa!
Một lát sau, trong phòng truyền ra thanh âm: “Ai vậy?”
“Ta!”
“Khẩu lệnh!”
“. . .”
Đệt!
Ta lưu khẩu lệnh từ lúc nào rồi?
Ngươi cho rằng ta là kẻ lừa đảo?
Tô Vũ mệt mỏi thúc giục: “Nhanh lên, bằng không thì không có gì cho ngươi ăn!”
“Đáp đúng rồi!”
Cục lông nhỏ vui vẻ mở cửa, không sai, đúng là ngươi, chỉ mỗi ngươi biết ta thích ăn thôi.
Cửa mở ra, thần quang tiêu tán do tượng đá chiếu tới cũng biến mất.
Tô Vũ và Cục lông nhỏ cũng không chú ý đến, Cục lông nhỏ trong nháy mắt bèn chui vào biển ý chí của Tô Vũ, sợ hãi than thở: “Hương Hương, vừa rồi có kẻ xấu gõ cửa, làm ta sợ muốn chết!”
“Vô nghĩa!”
Tô Vũ căn bản không tin, hẳn chỉ là Tử Linh nho nhỏ, bằng không thì nơi này chỉ là vòng 18, Nhật Nguyệt Tử Linh có thể trực tiếp mở cửa, còn đợi được ngươi than sợ nữa à?
“Thật mà!”
“Ừ ừ, thật.”
Tô Vũ đáp qua loa một câu, hắn cũng lười nhiều lời.
Cả hai cấp tốc đóng cửa, hắn muốn rời khỏi nơi này, ai cũng biết hắn ở đây, nếu hắn không đi, để những người khác ra ngoài thấy được hắn thì phải làm sao bây giờ?
Cục lông nhỏ chui vào biển ý chí, Tô Vũ hóa thân thành Tử Linh rồi mau chóng rời khỏi.
Người sống đại khái đều ở trong phòng.
Nhưng dù cho ở trong phòng thì những người sống này cũng chịu không được tử khí cường hãn xâm nhập, không sớm thì muộn cũng phải đi ra.
Hắn muốn xem thử liệu có thể ngăn cửa giết mấy tên hay không!
Không được thì cũng không sao, giết đến nơi này thì không ai dám cản mình, sau đó hắn chỉ cần kịp thời tìm cơ hội ra khỏi thành.
Nếu như còn không ra khỏi thành, bị người bao vây ở đây, đó mới là phiền toái.
Nếu bây giờ cổng thành không khóa thì Tô Vũ sớm đã bỏ chạy.
Còn về Đạo Thành bọn họ, cứ mặc y ở đây là được.
Giết người thì không nhất thời vội vã.
Rời đi nơi này, bảo mệnh mới là vấn đề then chốt.
Tô Vũ một đường tiến lên, rất nhanh, hắn thấy được phủ thành chủ rộng rãi, mà trong một phòng lớn ven đường giống như có động tĩnh.
Tô Vũ hơi ngẩn ra, ta chỉ muốn tới phủ thành chủ, còn có người chui ra tìm cái chết à?
Ta mà từ chối thì quá bất kính!
Hắn nâng đao, đối diện với cửa lớn, ngươi đi ra ta liền cho ngươi một đao. . .
Thôi được rồi, thấy rõ thì mới xuống đao, đừng lỡ tay chém chết Tần Phóng, làm thế thì không cách nào lăn lộn nổi ở Nhân giới nữa.
Cửa mở, một con trâu to lớn xuất hiện, trên thân nó bị tử khí ăn mòn cực kỳ lợi hại. . .
Nó vừa ngoi đầu lên!
Ông!
Một đao phá không!
Phập một tiếng, đầu trâu đứt lìa!
Tô Vũ cấp tốc thu hồi thi thể, có chút ngoài ý muốn, “Phá Sơn ngưu Sơn Hải nhị trọng?”
Vận khí không tệ a!
Ta cực kỳ yêu thích tộc các ngươi!
Không để ý nữa, hắn lấy đi thi thể sau đó tiếp tục di chuyển về hướng phủ thành chủ.
Mặc dù bên này có vị thành chủ Nhật Nguyệt cửu trọng cũng rất nguy hiểm, nhưng dù sao hắn cũng phải nghĩ một chút biện pháp, ở lại đây nữa thì Tô Vũ đều sợ bên ngoài bị Nhật Nguyệt bao vây.
Rất nhanh, hắn đã đến phủ thành chủ.
Trong phủ, phía sau đại điện, tượng đá lại mở mắt, tâm nó thật sự rất mệt mỏi.
Ta đều đã hóa thành tượng đá, cho ta chút tháng ngày thanh tĩnh đi mà!
Tên nhóc Nhân tộc này và Phệ Thần Cổ tộc kia đều cực kỳ phiền toái a.
Mau mau cút ngay!
Chương 1390: Cầu Người Không Bằng Cầu Mình
Phủ thành chủ hết sức rộng rãi cao lớn.
Thế nhưng, giờ phút này cửa thành lại đóng kín.
Căn bản là không vào được.
Phụ cận phủ thành chủ đã tiêu tán đi rất nhiều tử khí, Tô Vũ không nghĩ lại thấy được người sống. . .
Đúng vậy, sống.
Trong tường vây bốn phía phủ thành chủ có một cửa hang thoạt nhìn không lớn, thế nhưng, giờ phút này bên trong lại có người, không biết nghĩ thế nào, hoặc là cảm thấy nơi này an toàn hơn cổ ốc, nên có sinh linh trốn tránh trong nơi như hang chó này.
Thế mà kẻ đó lại không chết, khả năng là an toàn hơn trốn ở trong cổ ốc thật.
Tô Vũ bó tay!
Đồng dạng, tên trong hang chó kia cũng đang quan sát Tô Vũ, nó cũng hết sức cạn lời, không nghĩ nơi đây còn có Tử Linh nhỏ yếu lắc lư.
Hai người, không, một người một đất còn quen biết nhau.
Kẻ trốn ở trong hang chó chính là Phù Thổ Linh.
Cái tên này lá gan thật là lớn, cổ thành hạn chế độn thổ, nó lại dám tới đây.
Tô Vũ nghĩ cũng thấy bội phục, hơn nữa tới bây giờ mà nó còn chưa chết, vận khí quả thực hơn người.
Có đôi khi, vận khí rất trọng yếu.
Phù Thổ Linh không chết!
Lúc này, đại khái nó cảm thấy bị Tử Linh nhìn có chút không được tự nhiên, vội vã hóa thành một đống đất chồng chất bên trong hang chó, một đống. . . rất giống như thứ khó nói kia.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, đi về phía nó.
Thôi quên đi!
Cái tên này gặp được mình mấy lần cũng chưa chết, không thể không nói vận khí rất mạnh, Tô Vũ đơn độc đi cùng nó cả quãng đường đều không chém chết nó, luận về khí vận, tên này so với đám Cửu Huyền thì mạnh hơn nhiều.
Mà Phù Thổ Linh thấy Tử Linh đi về phía mình đi thì màu đất cũng muốn biến sắc.
Tình huống gì vậy?
Tử Linh sẽ không đến phụ cận phủ thành chủ mà.
Đương nhiên, nó không phát hiện, vài đầu Nhật Nguyệt Tử Linh kỳ thật đều đi ra từ phủ thành chủ, nó chỉ biết là mình ở lại đây sẽ rất an toàn.
Ngay trước đó không lâu, vài vị trốn trong cổ ốc đều truyền ra tiếng kêu thảm thiết, đại khái là toi đời.
Mà nó thì vẫn còn rất an toàn.
Nhưng bây giờ hình như nó sắp hết an toàn rồi.
Đằng Không Tử Linh thì nó không sợ, mấu chốt là thứ này giết mãi không hết!
Giết một con lại tới hai con, hiện tại trong thành còn có Nhật Nguyệt Tử Linh, nếu khiến đám Nhật Nguyệt kia xuất hiện thì dù nó có là Nhật Nguyệt cũng vô dụng.
“Đừng đến!”
“Đừng tìm ta!”
“Ta chỉ là một đống đất a!”
Mắt thấy Tử Linh càng ngày càng gần, Phù Thổ Linh quá sợ hãi, đất đều đã biến sắc.
Sau một khắc, không đợi Tô Vũ tới, nó vội hóa thành một hạt tro bụi, trong nháy mắt bèn trốn chạy, nó không lo được chuyện tử khí hủ thực nữa.
Mẹ nó, thế mà lại tới tìm ta, đáng sợ quá!
Phù Thổ Linh trốn chạy cực nhanh!
Tô Vũ nhìn thoáng qua, trên mặt Tử Linh lộ ra tươi cười, không truy sát thêm nữa.
Gặp được mình ba lần cũng chưa chết, năng lực cảm ứng mối nguy rất mạnh.
Kỳ thật Tô Vũ đã khởi động thần văn chữ “Tĩnh”, ấn theo lý thuyết, cái tên kia có thể thử bất động, chính mình thoạt nhìn chẳng qua chỉ là Đằng Không Tử Linh thôi, kết quả gia hỏa này vẫn chạy, rõ ràng là nó đã cảm nhận được nguy hiểm.
Không để ý tới nó nữa, Tô Vũ đi tới cửa thành.
Cửa thành đang đóng kín!
“Làm sao để đi vào?”
“Hay là nói, làm sao tìm được thành chủ?”
“Không đúng, phải là làm thế nào để khiến thành chủ mở cửa?”
Tô Vũ rơi vào trầm tư.
Dĩ nhiên không phải là mở cái cửa này, mà là mở chín cổng thành ngoài kia để cho mình rời đi, nơi này sắp thành tử địa rồi.
Đại năng Nhật Nguyệt cửu trọng đó!
Nếu chẳng những không cho mình đi, mà người ta lại còn muốn giết mình, chẳng phải là xong đời luôn à?
Hắn không có vốn liếng gì để đấu với Nhật Nguyệt cửu trọng.
Kỳ thật tới phủ thành chủ cũng rất nguy hiểm.
Vả lại tốt nhất là không được để bất kỳ ai thấy trạng thái Tử Linh, đặc biệt là vị thành chủ này.
Trước tiên hắn sẽ dùng hình dáng Tử Linh che giấu một thoáng, dò xét tình huống, rồi mới quyết định tìm Thiên Hà thành chủ thương lượng thế nào.
“Cáo mượn oai hùm, xé da hổ. . .
Tối thiểu phải là vô địch mới có thể chấn nhiếp!”
“Vị này bị Hạ Long Võ đập tơi bời, nói không chừng còn căm thù nhân tộc.”
“Chỉ có vô địch chấn nhiếp. . . mới khiến cho hắn không xuống tay với ta.”
“Vô địch. . .”
Tô Vũ không biết được mấy vị vô địch, dĩ nhiên, cũng không phải không nhận ra ai, tối thiểu thì hắn và Diệt Tằm vương có chút dây dưa.
Hiện tại hắn xem như người Đại Minh phủ, có quan hệ với Đại Minh Vương.
Đại Tần vương khả năng cũng phát hiện hắn tới Chư Thiên chiến trường, Đại Hạ vương cũng tính là có chút quan hệ, còn có Thiên Đúc vương. . .
Bao gồm cả vị Đại Hán vương cùng Đại Tống vương lần trước đã nhìn thấy qua. . .
Tính ra thì hắn nhận biết không ít vô địch.
Nhưng mà chân chính đáng tin và có thể giúp hắn, Tô Vũ bói không ra nổi một người!
“Cầu người không bằng cầu mình!”
Trong lòng hắn lần nữa lặp lại câu nói này, kỳ thật hắn rất bất đắc dĩ, cũng hơi chán nản.
Nếu có thể cầu viện vô địch, hắn tự nhiên sẽ cầu, mấu chốt là, hắn không cầu được.
Cho nên câu nói “cầu người không bằng cầu mình” nhiều khi cũng chỉ là tự an ủi mà thôi.
Đáng tiếc, lão sư ta không phải vô địch, sư tổ ta cũng không phải vô địch, bằng không, nhiều ít gì còn có thể cầu cạnh chút đỉnh.
Đương nhiên, hiện tại không cần cầu, chỉ cần xé da hổ là được.
Làm sao mới có thể chấn nhiếp vị thành chủ này, khiến cho hắn không đến mức hạ độc thủ với ta nhỉ?
Độ khó rất lớn a!
Mình bây giờ là bánh trái thơm ngon của vạn giới, ngoại trừ Nhân tộc thì đại khái đều muốn giết mình. . .
Không, ở Nhân tộc thì kẻ muốn giết mình cũng không ít.
Tô Vũ tự biết tình huống của bản thân!
Cho nên, hắn có rất ít bằng hữu, tại Chư Thiên chiến trường, những gia hỏa mà hắn gặp phải, không quen thì đều có thể giết, đây chính là lý niệm của hắn.
Dẫu sao Tô Vũ ta cũng không có bằng hữu!
Kẻ nguyện ý giúp ta đại bộ phận đều không ở Chư Thiên chiến trường.
Kể cả Nhân tộc Tần Phóng ở trong thành, Tô Vũ cũng không nghĩ tới việc đi tìm hắn nhờ hỗ trợ, dù cho cái tên này là hậu duệ của Đại Tần vương.
Tô Vũ vòng quanh tường thành, bất động thanh sắc đi trọn một vòng.
Hắn không biết rằng trong phủ thành chủ, tượng đá kia vẫn một mực yên lặng quan sát hắn.
Tô Vũ mặc kệ những thứ này.
Hắn cũng không biết.
Hắn đi vòng vo một hồi rồi tìm cổ ốc cách đây không xa, chui vào rồi rất nhanh chuyển đổi tử khí, nghịch chuyển nguyên khiếu, hóa thành bản thân.
Ở trong nhẫn chứa đồ lục lọi một lượt, hắn tìm được mấy thứ.
Một cái là lệnh bài, Đại Minh phủ Chu Thiên Đạo tặng cho hắn, nói là gặp Đại Minh Vương có thể dùng.
Một cái là một thanh đao đồ chơi do Hạ Hổ Vưu tặng, nói là gặp Đại Hạ vương thì có thể lấy ra thử xem có thể xin ít chỗ tốt.
“Đại Minh Vương, Đại Hạ vương. . .”
Trên người hắn đồ có liên quan tới vô địch hình như chỉ có hai thứ này.
Không đúng, hắn lôi Cục lông nhỏ ra nhìn một chút, như có điều suy nghĩ, kỳ thật thứ này cũng có quan hệ với vô địch, Đại Đại của Cục lông nhỏ là vô địch, Bán Hoàng nhất định là vô địch.
Nói như vậy, xem ra hắn có thể móc nối chút quan hệ với ba vị vô địch ấy.
Đương nhiên, Đại Đại của Cục lông nhỏ thì thôi vậy, lỡ thật sự đưa vị ấy tới, có lẽ một ngụm liền ăn luôn biển ý chí của mình.
“Tam đại vô địch!”
Có thể chấn nhiếp vị thành chủ kia sao?
Nghĩ đến vị thành chủ bên trong, hắn bất giác cảm thấy dường như bản thân đang là con dê tự dâng mình vào miệng cọp!
“Aiiiz!”
Tô Vũ thở dài một tiếng, hay là ta giết thống khoái trước đã, sau đó lại đi phủ thành chủ thử một chút?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Luân Hồi Lạc Viên [Dịch] Luân Hồi Lạc Viên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Luan-Hoi-Lac-Vien-SE-Audio-Truyen.jpg)






