[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 275 : Thần Văn Thơm Thơm Nhất (c1371-c1375)
❮ sautiếp ❯Chương 1371: Thần Văn Thơm Thơm Nhất
Lúc bây giờ, Tô Vũ đang cực kỳ vui vẻ.
Còn chuyện tử khí xâm nhập vào hắn trong thời gian dài sẽ làm thụ thương thì cũng không tính là sự tình gì lớn.
Lúc này nếu hắn nguyện ý vứt bỏ Cục lông nhỏ, kỳ thật còn có thể vô thanh vô tức bỏ chạy.
Ra khỏi thành, đại khái tất cả mọi người sẽ chấn động!
Chờ một ngày nào đó phá vỡ phòng lại không phát hiện Tô Vũ mà chỉ phát hiện một Cục lông nhỏ, có lẽ Cục lông đã chết. . . sau lại dẫn tới một vị Bán Hoàng, đây cũng có thể nói là lựa chọn tốt nhất.
Thế nhưng Tô Vũ không định làm vậy.
Hắn làm tất cả những chuyện này không phải là vì muốn bỏ trốn!
“Thoải mái quá!”
Không để mắt đến đau đớn do tử khí xâm nhập, miễn không chết là được, người sống giả người chết, nhiều ít gì cũng phải đánh đổi một số thứ.
Giờ khắc này, Tô Vũ quay đầu nhìn về phía căn phòng ở hướng đối diện.
Bởi vì Đạo Thành đã giết một con Tử Linh, trước phòng của họ cũng có vài đầu Tử Linh.
Tô Vũ thoáng biến mất, hắn không xoay quanh phòng của Cục lông nhỏ nữa, cấp tốc du đãng bên đường, hắn có kỹ năng độn thuật, đột nhiên xuất hiện, đột nhiên tan biến, như vật mới mang đến cảm giác hệt như Tử Linh.
Phòng của Đạo Thành lại có thể mở cửa.
Lá gan rất lớn!
Tử Linh sẽ bị lực lượng vô hình ngăn cản nhưng người thì không!
Chính mình bất chợt giết vào. . .
Bọn gia hỏa này đều không có chỗ chạy, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là mình có thể giết bọn hắn.
Thật vất vả mới ẩn giấu được một lần, Tô Vũ không muốn bại lộ quá nhanh.
Dựa theo thời gian, những người này sẽ có kẻ nên ra khỏi thành!
Kì hạn ba ngày đã sắp đến!
Dù sao cũng phải có người rời đi, có người lưu lại giám sát hắn, người nào sẽ rời đi nhỉ?
Có lẽ Thành Khải và Đạo Thành sẽ không đi!
Khả năng cao là Cửu Huyền, Ngân Khải và. . .
Nghĩ tới đây, ánh mắt Tô Vũ chợt bị thu hút bởi tấm vẽ chân dung chưa hoàn chỉnh của Phần Khải ở trên vách cửa. . .
Tô Vũ nhìn lướt qua thì líu lưỡi, đây là định chuyển đổi thành cư dân cổ thành rồi sao?
Hẳn là còn chưa tới thời gian nhỉ?
Vậy tối nay tên này sẽ còn ném ra ngoài thêm một viên ngọc phù?
Ta nhặt ngọc phù của ngươi, có phải là ngươi không thể chuyển đổi thành công. . .
Sau đó, ngươi cứ tưởng rằng mình thành công rồi, thế là lại tự hại chết bản thân?
Ý nghĩ này đã có từ trước khi Tô Vũ thấy con nai kia, chẳng qua là lần này càng thêm rõ ràng mà thôi.
Phần Khải. . .
Có lẽ hắn có thể thử khiến cho tên này tự bị bản thân hại chết xem sao!
Lúc này, Tô Vũ mới thật sự có cảm giác trời cao mặc chim bay thoải mái, ta không cần người khác cứu ta, chính ta sẽ tự cứu mình!
Ta không chỉ không cần người khác cứu mà ta còn muốn giết sạch mấy tên khốn kiếp này!
Dám vây giết Tô Vũ ta, vậy thì phải trả giá đắt.
Chính diện đánh giết thì dĩ nhiên là hắn không giết được Thành Khải, nhưng nếu một con Tử Linh nhỏ yếu bỗng nhiên tập kích gã thì sao?
Có hi vọng chứ?
Dưới tình huống Sơn Hải cửu trọng không đề phòng thì Sơn Hải tam trọng có thể tung một đao chém chết được không?
Rất khó nói!
Dưới tình huống thông thường, Sơn Hải cửu trọng khẳng định vẫn sẽ có cảm giác nguy hiểm, có lẽ là cần phải dùng thần văn chữ “Tĩnh” che giấu loại cảm giác này của gã.
Đại Chu vương. . .
Không phải người tốt!
Tô Vũ bỗng nhiên dâng lên ý niệm này.
Thần văn chữ “Tĩnh” đến từ ông ta còn đáng sợ hơn cả chữ “m”.
Đây quả thực là thần văn dùng cho tập kích tốt nhất, che giấu năng lực cảm ứng phát giác mối nguy của cường giả, thần văn này thật đáng sợ!
Thứ này càng trâu, càng đáng sợ hơn ẩn thân hay độn thuật.
Đây cũng là nguyên nhân mà Thần Văn sư đáng sợ hơn nhiều so với Chiến giả.
Tô Vũ hóa thân thành Tử Linh, du đãng trên đường phố, sắc trời đã dần dần tối xuống.
Rất nhanh sẽ đến ngày thứ ba Tô Vũ vào thành.
Hắn du tẩu khắp nơi nên thấy được rất nhiều người.
Thấy được An Mân Thiên, được lắm, muốn giết!
Thấy được Thiên Đạc, tốt, vô cùng muốn giết!
Thấy được Tần Phóng,. . . thôi được rồi, tên này không thể giết, nhưng sao hắn lại mò tới đây?
Tô Vũ chưa kịp xem tình báo mà Liệp Thiên các cung cấp, ban nãy kích động với phát hiện chuyển đổi nguyên khí quá nên hắn đã để lại hết cho Cục lông nhỏ rồi, tên kia cứ lo vui vẻ trò chuyện tâm sự với Liệp Thiên các đi.
Tô Vũ đã dạy cho nó làm sao để nói chuyện phiếm, nhàn rỗi không có việc gì mà.
Chia ra mỗi người một việc là được, tránh cho nó ở một mình quá buồn chán.
Cùng lúc đó.
Tại Liệp Thiên các.
Người đeo mặt nạ sắp sụp đổ mất, bởi vì phía trên điểm bảng liên tục xuất hiện mấy hàng chữ vô cùng khó hiểu.
“Hỏi một chút nè, làm sao có thể ăn được thần văn thơm nhất?”
“. . .”
“Trả lời đi, làm sao mới có thể ăn no được?”
“. . .”
“Mau trả lời ta, ta có thể mua một thần văn rất thơm, rất thơm không?”
“. . .”
Người đeo mặt nạ vô lực nhìn về phía trưởng lão, “Trưởng lão, có phải Tô Vũ điên rồi hay không?”
Hắn tìm mình để mua thần văn thơm thơm!
Ngươi chết luôn đi!
Cái tên này có bị bệnh không thế, thần văn nào là thần văn thơm với chẳng không thơm cơ chứ?
Ta làm sao mà biết!
Thần văn chỉ có đẳng cấp, đặc tính, chẳng lẽ thần văn còn có loại thơm ngọt hay thối hoắc à, cái này ta thật không biết đáp lại kiểu gì.
Vô Diện trưởng lão trầm mặc một hồi mới mở miệng đáp: “Hỏi loại vấn đề nhàm chán này thì cứ kệ hắn, hắn điên rồi, chắc là do áp lực quá lớn!”
Đồ điên!
Có bệnh!
Thơm con mẹ ngươi á!
Bên trong tòa thành cổ.
Tô Vũ giờ phút này vừa du đãng vừa đau đầu xoắn xuýt.
Xoắn xuýt chuyện gì?
Xoắn xuýt chính là sau khi hắn giết người xong, thứ hạng trên bảng danh sách lại tiếp tục tăng lên, vậy thì chẳng phải lạy ông tôi ở bụi này, lập tức nói cho người ta biết kẻ vừa giết người là mình hay sao?
Đến lúc đó, hắn liền bại lộ.
“Tận lực chọn giết kẻ yếu trước!”
Tô Vũ du đãng ở trong thành, cũng không nóng nảy, từ từ đến cũng tốt.
Tranh thủ diệt trừ một vài gia hỏa nơi đây!
Thân phận của Tử Linh tương đối an toàn, dù sao cũng không có mấy người dám dò xét Tử Linh, tự tìm phiền toái cho chính mình.
Giờ phút này, sắc trời lần nữa ảm đạm xuống.
Thoáng chốc đã đến ngày thứ ba kể từ khi Tô Vũ vào thành.
Tô Vũ tiếp tục du đãng khắp nơi, muốn dò la một chút xem trong cổ thành còn có kẻ địch của mình, chẳng hạn như gia hỏa Tiên tộc hay Huyền Khải tộc nào không.
Mấy ngày nay, thành nội giới nghiêm.
Thiên Hà Thành chủ đã ban lệnh cảnh cáo những cư dân và kẻ ngoại lai nơi đây, không có việc gì thì đừng tùy tiện đi ra ngoài, thế nên hiện tại kẻ dám lang thang bên ngoài đều không phải là người tốt.
Du đãng hồi lâu, cuối cùng Tô Vũ bắt gặp được một kẻ không tính là người quen.
Ma Nhĩ Ba!
Chương 1372: Ma Nhĩ Ba
Ma Nhĩ Ba!
Tô Vũ biết gia hỏa này, là một trong số những cường giả ma tộc từng truy sát Ngô Kỳ.
Theo hắn biết thì năm đó Ngô Kỳ đã giết đệ đệ của gã, lần này Thiên Đạc dẫn người vây giết Hoàng Đằng cùng Ngô Kỳ chính là do gã xui khiến.
Ma Nhĩ Ba lại dám một mình đi ra ngoài?
Nhìn dáng vẻ của gã, có vẻ là muốn tìm phòng trống đi vào, có thể là vì thu hoạch được một chút cơ duyên.
“Ma Nhĩ Ba!”
Tô Vũ hơi do dự, có nên giết gia hỏa này không?
Hắn không biết trong thành còn bao nhiêu thiên tài Ma tộc, nhưng ít nhất hắn biết rõ Ma Đa Na đang ở đây.
Một khi giết Ma Nhĩ Ba, chọc cho Ma Đa Na ra tay thì. . .
Hại nhiều hơi lợi.
Chiến lực của Ma Đa Na rất mạnh, Tô Vũ chỉ gặp một lần nhưng vẫn luôn cảm thấy đối phó với gã khó hơn nhiều so với đối phó Thành Khải.
Ma Đa Na chưa hẳn có thể thắng Thành Khải, nhưng thủ đoạn tuyệt đối nhiều hơn.
Tựa như chính Tô Vũ, chiến lực của hắn không bằng gã Ngân Khải là Sơn Hải lục trọng.
Nhưng bàn về thủ đoạn thì gã áo giáp bạc kia đừng hòng so với hắn.
Đây chính là chênh lệch giữa thiên tài cùng người bình thường.
“Ma Nhĩ Ba. . .”
Tô Vũ tiếp tục du đãng, khoảng cách cách Ma Nhĩ Ba không xa, mà Ma Nhĩ Ba cũng chú ý tới đầu Tử Linh đang hành động một mình này.
Gã dè chừng nhìn hắn, nhanh chóng tìm một gian phòng không người chui vào, ý muốn tránh đầu Tử Linh ấy.
Tử Linh hoạt động trên đại thể đều có quy luật.
Chỉ cần ngươi không trêu chọc Tử Linh, Tử Linh cũng sẽ không chủ động đến tìm ngươi gây phiền toái.
Tô Vũ lướt tới, lặng yên không một tiếng động đứng ngay ngoài cửa quan sát.
Ma Nhĩ Ba đại khái là muốn đợi Tử Linh rời đi thì sẽ ra khỏi phòng.
Nếu lúc gia hỏa này ra ngoài, thứ nghênh đón gã không phải là một con đường trống rỗng mà là một cây Khoách Thần chùy, tử khí Khoách Thần chùy, liệu gã có thấy vui vẻ hay không?
Tô Vũ cảm thấy, hẳn là sẽ rất vui vẻ.
Thực lực của Ma Nhĩ Ba không yếu, Lăng Vân tứ trọng cảnh, nếu không có đủ thực lực thì gã đã không dám truy sát Ngô Kỳ.
Gã cũng là thiên tài phía trên Hoàng bảng.
Bất quá đối với Tô Vũ mà nói, giết một tên thiên tài Hoàng bảng thì không tính là gì.
Chỉ là. . .
Không biết có thiên địa ban thưởng không?
Nói thế nào thì gã cũng là thiên tài của Ma tộc.
Hy vọng có khả năng lấy được được thưởng!
“Bức gã quay ngược trở lại trong phòng, sau đó xử lý gã, làm vậy thì nếu có xuất hiện thiên địa ban thưởng, những người khác cũng không phát giác được.”
Tô Vũ bình tĩnh đưa ra kế hoạch, sau đó lẳng lặng khởi động thần văn chữ “Tĩnh”, giảm xuống nguy cơ bị Ma Nhĩ Ba cảm ứng được.
Trong tay hắn xuất hiện một thanh chùy.
Nhắm ngay môn hộ!
Chỉ cần Ma Nhĩ Ba mở cửa ra liền cho gã ăn một phát, sau đó tự mình nhập phòng giết người!
Hoàn mỹ!
Bên trong cổ ốc.
Ma Nhĩ Ba dò xét một lượt bên ngoài phòng, yên lặng lắng nghe một chút, bên ngoài dường như không có động tĩnh gì, thấy vậy gã bèn cẩn thận đợi thêm một lúc, sau đó mới quyết định mở he hé cửa ra.
Gã duỗi cánh tay ra khe khẽ vẫy, không cảm nhận thấy nguy hiểm gì thì nhẹ nhàng thở hắt một hơi, vậy là tốt rồi.
Tử Linh đi là được, trong thành, nguy hiểm nhất chính là Tử Linh, những người khác sẽ rất hiếm khi giết người ở nơi đây.
Bởi vì giết người thì sẽ dẫn xuất Tử Linh, điểm này bọn họ đều cố kỵ giống nhau.
Không có việc gì, vậy liền ra ngoài thôi.
Đám người Thiên Đạc đều đang theo dõi hành tung của Tô Vũ bên kia, nhưng gã lại không có hứng thú quá lớn.
Tô Vũ là kẻ đáng sợ, đã từng chém giết cường giả Sơn Hải cảnh, gã không muốn đi lẫn vào.
Đến cổ thành thì chỉ cần tự đi tìm một chút cơ duyên là được.
Ma Nhĩ Ba mở cửa, vừa muốn cất bước ra ngoài thì trước mắt đột nhiên choáng váng.
Gã không kịp có bất kỳ phản ứng nào thì một cây búa lớn đã vô thanh vô tức đập xuống, một tiếng ầm vang, biển ý chí chấn động dữ dội, cả người Ma Nhĩ Ba đều mơ hồ, tiếp theo gã bị thứ gì đó đẩy mạnh, trực tiếp té ngược lại vào trong phòng.
Mà Tô Vũ lúc này cũng vội vàng đóng cửa!
Cây búa lần nữa nện xuống!
Một búa của Tô Vũ có xen lẫn tử khí, so với bình thường lại càng mạnh hơn.
Ma Nhĩ Ba dù sao cũng chỉ là Lăng Vân tứ trọng, sớm đã bị đập tới choáng váng.
Lại thêm một búa, răng rắc một tiếng. . .
Tô Vũ thậm chí còn có thể nghe được âm thanh biển ý chí vỡ tan.
Kịch liệt đau nhức, cảm giác tử vong ập tới khiến ánh mắt Ma Nhĩ Ba đục mờ, gã gắng gượng mở mắt nhìn, có điều chỉ thấy một cây búa ngay trước mắt, trong mắt mang theo nồng đậm mê mang cùng hoảng hốt.
Cây búa này ở đâu ra?
Là ai giết mình?
Búa. . .
Là Tô Vũ sao?
Thế nhưng. . .
Không phải Tô Vũ còn đang bị vây bên trong cổ ốc sao?
Chẳng lẽ nơi đây còn có một vị cường giả khác cũng dùng búa?
Gã nghĩ mãi mà không rõ!
Giờ khắc này, gã cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì, ý thức của gã nhanh chóng tan rã.
Gã sắp chết.
Chỉ mấy ngày trước đây thôi gã còn vô cùng hăng hái muốn giết nữ nhân Nhân tộc kia để báo thù cho đệ đệ mình.
Kết quả, gã không làm được!
Bây giờ gã lại giống như đệ đệ, đồng dạng tráng niên mất sớm.
Nghĩ đến trước khi đi, phụ thân đã từng khuyên bảo gã, đây là Chư Thiên chiến trường, hết thảy mọi chuyện đều có khả năng xảy ra.
Dù gã có là thiên tài thì đi chuyến này cũng chưa hẳn có thể trở về, nếu gã không trở lại, Ba Hách gia tộc sẽ xuống dốc.
Gia tộc. . .
Phụ thân. . .
Ánh mắt Ma Nhĩ Ba dần dần ảm đạm, Chư Thiên chiến trường, cường giả hoành hành, thiên tài vạn giới tề tụ, dù thiên phú của mình không tồi, nhưng tại nơi đây mình không tính là gì cả.
Tại đây, không quật khởi thì sẽ có khả năng chết sớm.
“Ba Hách gia tộc. . .
Sẽ xuống dốc sao. . “
Lời thì thào còn chưa dứt, khí tức của Ma Nhĩ Ba đã hoàn toàn tiêu tán, gã vì truy sát Ngô Kỳ mà đến đây, cuối cùng lại chết ở ngay chính cổ thành.
Chương 1373: Bảng Danh Sách Tử Vong
Giờ khắc này, bảng danh sách lại khẽ chấn động.
Thiên Đạc cầm bảng danh sách tùy tiện nhìn thoáng qua, hơi ngạc nhiên, lại có người chết sao?
Gần đây chết quá nhiều người, vẻn vẹn chưa tới 10 ngày mà danh sách trên Liệp Thiên bảng đã biến mất hơn mười mấy, gần hai chục cái tên, điểm bảng thường xuyên chấn động, hiện tại lại đến phiên người nào đây?
Gã dò xét một lượt, Thiên bảng, Địa bảng, Huyền bảng đều không có biến hóa, gã cũng không quá để ý, nếu vậy chỉ là kẻ yếu ở Hoàng bảng mà thôi. . .
Nhưng mà khi nhìn thấy danh tự đang dần dần biến thành màu xám xịt, nháy mắt Thiên Đạc liền biến sắc.
Sau một khắc, gã vội xông ra khỏi cổ ốc, bạo hống gào thét: “Là ai? Ma Nhĩ Ba! Ngươi ở đâu? Ma Nhĩ Ba!”
Giờ khắc này, bốn phía có không ít người hiện thân.
Thiên Đạc căm giận nhìn về phía Tần Phóng, quát lớn: “Tần Phóng, là ngươi giết Ma Nhĩ Ba sao?”
“Bệnh tâm thần!”
Tần Phóng mắng một tiếng, không nói hai lời, một thương đâm thẳng về phía gã.
Giết đại gia ngươi!
Ta vẫn luôn ở đây, giết tên Ma Nhĩ Ba kia bằng cách nào.
Đúng là lời vớ vẩn!
Tại cổ thành, giết người chính là mua phiền phức vào thân.
Bất quá có thể giết Thiên Đạc thì gặp phiền toái cũng chẳng sao.
Thiên Đạc bạo hống một tiếng, ma khí trên thân trùng thiên!
Gã là Lăng Vân thất trọng, Tần Phóng là Lăng Vân lục trọng, vả lại gã còn xuất thân từ Thủy Ma tộc, thực lực đương nhiên không kém hơn Tần Phóng, gã không sợ hắn, bằng không cũng sẽ không có lá gan truy sát Hoàng Đằng.
Có điều giờ phút này, Thiên Đạc lại đang phẫn nộ xen lẫn sợ hãi đến mất kiểm soát.
Vì sao Ma Nhĩ Ba lại chết rồi?
Rốt cuộc là chết ở đâu?
Vô thanh vô tức, ngay cả Ma Nhĩ Ba chết như thế nào, chết ra sao, ai giết… Gã đều không biết.
Hai người lao vào giao thủ, trường thương của Tần Phóng bạo kích, trong chớp mắt, Thiên Đạc đã rơi vào thế hạ phong, đúng vào thời khắc này, một thanh trường kiếm băng tuyết đánh tới, Tần Phóng bị bức phải lui lại, hừ lạnh nhìn sang: “An Mân Thiên, ngươi là đang tìm chết!”
Không sai, An Mân Thiên vừa nhúng tay vào!
An Mân Thiên tóc trắng tung bay, đạm mạc nói: “Tần Phóng, ngươi rất mạnh, ngay cả ta cũng chưa chắc có thể thắng ngươi, nhưng bây giờ ngươi và ta tranh phong có ý nghĩa gì sao? Bao gồm cả Thiên Đạc cũng thế, Ma Nhĩ Ba chết rồi, nói thế nào cũng là thiên tài Hoàng bảng, bỗng dưng nói chết là chết. . .”
Thanh âm của An Mân Thiên hơi có vẻ nặng nề, “Không phải trước mắt nên điều tra xem Ma Nhĩ Ba chết như thế nào ư?”
Tần Phóng lạnh nhạt đáp: “Chết như thế nào cũng đều là đã chết, mặc kệ gã.
Chết càng tốt, dù sao cũng không phải thiên tài Nhân tộc ta, chẳng lẽ còn muốn ta vì gã mà khóc tang?”
Dứt lời, hắn lại nhìn về phía hai người đối diện, cười nhạt nói: “Hai người các ngươi. . .
Về sau đi ra ngoài hãy cẩn thận một chút, nhất là ngươi, Thiên Đạc! Lần này nếu không phải do ngươi, nào có nhiều thí sự như vậy, Ma Nhĩ Ba là kẻ cầm đầu, chết là tốt nhất!”
Thiên Đạc không để ý tới mấy lời đó, việc đơn độc giao thủ mới rồi nhưng bản thân lại không phải là đối thủ của Tần Phóng khiến gã hơi thất thần.
Gã còn cao hơn Tần Phóng một trọng!
Nhưng kết quả lại bị Tần Phóng áp chế, nếu không phải An Mân Thiên kịp thời xuất thủ, vừa nãy gã chỉ có thể lựa chọn chạy trốn.
“Ma Nhĩ Ba là cường giả Hoàng bảng. . .”
Thiên Đạc nhìn thoáng qua bốn phía, “Giết gã thì hẳn là sẽ có thiên địa ban thưởng, nhưng vừa rồi chúng ta không thấy được, nếu Ma Nhĩ Ba chưa ra khỏi thành thì có nghĩa là gã bị người ta giết chết trong phòng!”
An Mân Thiên thản nhiên bổ sung: “Cũng có thể là bị Tử Linh giết, Tử Linh giết người thì sẽ không có thiên địa ban thưởng!”
Gật gật đầu, Thiên Đạc dò xét bốn phía, “Bảng danh sách không có biến động thứ hạng, như vậy kẻ giết Ma Nhĩ Ba hoặc là Tử Linh, hoặc là cường giả xếp hạng cao hơn gã.
Thiên bảng Địa bảng là có hiềm nghi lớn nhất.
Huyền bảng giết gã, khả năng cũng sẽ có chút biến động xếp hạng. . .”
Thiên Đạc chỉ có thể xác định đại khái phương hướng.
“Lam Ảnh!”
Thiên Đạc nhìn về phía ma nữ cách đó không xa, dặn dò: “Đừng loạn động, đi theo ta, không nên chạy loạn!”
Thực lực Ma Nhĩ Ba không kém, đã từng giết qua Lăng Vân thất trọng.
Kết quả, cứ như vậy vô thanh vô tức chết tại bên này, phải biết trước đó khi vây giết Hoàng Đằng, Ma Nhĩ Ba đều vô sự.
Xem ra Thiên Diệt cổ thành đúng là nơi hung hiểm.
Cách đó không xa.
Đạo Thành khẽ nhíu mày, cấp tốc tính toán, chết một vị thiên tài Hoàng bảng cũng không tính là chuyện nhỏ.
Không có một dấu hiệu gì thì người đã chết, rốt cuộc là chết như thế nào?
Y tập trung bói toán.
Càng bói lại càng thấy rối rắm.
Bởi vì quẻ bói nói rõ cái chết của Ma Nhĩ Ba có quan hệ với tử khí, không lẽ là bị tử khí ăn mòn?
Là chết trong quá trình thám hiểm cổ ốc, hay là bị Tử Linh giết chết?
Cái này y cũng không có cách nào dò xét rõ ràng.
Tại cổ thành, chết bởi tử khí là chuyện cơ hồ không có cách nào tra được.
Thành Khải ở bên cạnh cũng lo lắng nói: “Có khi trong thành còn có người muốn nhân cơ hội đục nước béo cò, thiên tài Ma tộc cũng đã chết, Liệp Thiên bảng. . .
Aiiiz!”
Bảng xếp hạng thiên tài gì chứ, nói đó là bảng danh sách tử vong nghe còn hợp lý hơn.
Lúc này mới được mấy ngày, thế mà thiên tài vạn tộc trên Liệp Thiên bảng đã chết không biết bao nhiêu người.
Như bộ tộc của gã đều đã chết hai vị.
Thành Khải mở miệng nói: “Trên người Tô Vũ chắc chắn đã mang theo đại lượng Thiên Nguyên khí, không biết phải hao tổn thêm bao lâu mới bức được hắn ra ngoài.
Ta sẽ ở lại đây trông coi, các ngươi trước hết hãy ra khỏi thành tránh một đêm, ngày mai lại vào sau!”
Đạo Thành nghe vậy liền nhìn Cửu Huyền, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cửu Huyền vẫn còn Thiên Nguyên khí, đừng ra ngoài.
Hiện tại ngoài thành cũng chưa chắc đã an toàn, về phần Ngân Khải thì nên ra khỏi thành trước để tránh tử khí, chúng ta cần thay phiên nhau giữ vững nơi này.”
Dứt lời, y lại quay sang nói với Thành Khải: “Ta sẽ cung cấp một phần Thiên Nguyên khí cho Thành Khải huynh, tận lực để Thành Khải huynh trụ lại ở đây, tránh bỏ lỡ thời cơ bị Tô Vũ trốn thoát.”
Thành Khải gật đầu.
Ngân Khải vội hỏi: “Chỉ một mình ta ra khỏi thành thôi sao?”
“Ừm!”
Thành Khải ứng tiếng đáp: “Ngươi là Sơn Hải lục trọng, ngươi đi ra ngoài trước tẩy rửa nhục thân một phen đi.
Hoặc là ngươi cùng Đạo Thành huynh bọn họ ở cùng một chỗ, chờ ta không chịu nổi nữa phải ra ngoài thì các ngươi có thể ở lại giữ cửa.”
Tốt nhất chia hai nhóm.
Một mình gã tính là một nhóm, những người còn lại tính là nhóm thứ hai.
Tử khí trên thân Phần Khải rất nặng, hắn nói: “Ta không cần đi ra, một mực ở lại đây giữ cửa là được.
Đêm nay ta lại ném ra ngoài một viên ngọc phù, đêm mai cũng tiếp tục, sau đó ta sẽ chính thức trở thành cư dân, có thể thoải mái lưu lại ở nơi này!”
Ngân Khải nghe vậy thì không khỏi thở dài, hắn nhìn sang chỗ Đạo Thành cùng Cửu Huyền, đoạn hỏi: “Hai vị thì sao?”
Đạo Thành trầm ngâm một lát, cuối cùng quyết định: “Được rồi, vậy thì chúng ta ra khỏi thành một đêm đi, Tô Vũ sẽ không nhanh ra như vậy đâu, làm phiền Thành Khải huynh phí tâm!”
“Không sao cả!”
Đạo Thành, Cửu Huyền, Ngân Khải ba người rời đi, chờ bọn hắn trở về, ngược lại còn có thể thay ca giúp Thành Khải.
Một lát sau, ba người đã ra khỏi thành.
Mà Tô Vũ đang du đãng gần đó, thấy thế liền thầm mắng một tiếng, ba gia hỏa chết tiệt lại ở cùng một chỗ, má nó.
Này làm sao giết?
Hắn vừa mới giết Ma Nhĩ Ba, nhận được chút thu hoạch nho nhỏ liền quyết đoán ở trong phòng tiêu hóa cho xong, thuận tiện khôi phục lại bản thể để loại trừ bớt tử khí, lúc này mới vừa trở về liền thấy ba người bọn họ đồng loạt rời đi!
Mà giờ khắc này, đi theo bên cạnh Tô Vũ còn có hai đầu Tử Linh, thoạt nhìn tựa như tiểu đệ của hắn, kỳ thật không phải.
Bởi vì hắn giết người nên Tử Linh lần nữa xuất hiện.
Có điều bọn chúng không có cách nào phân biệt ra được đến cùng ai giết người, cho nên hai đầu Tử Linh ngu ngốc ấy liền đần độn theo sát Tô Vũ, khiến Tô Vũ phát hiện chuyện ngoài ý muốn.
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, có lẽ hắn nên giết thêm vài kẻ, như vậy sau lưng sẽ mang thêm vài tên tiểu đệ, càng khiến người ta khó mà tra xét ra thân phận hắn hơn.
Chương 1374: Thượng Cổ Tử Linh
Sắc trời triệt để tối đen, bỗng nhiên ánh mắt Tô Vũ chớp động, hắn vội vã ảnh độn, biến mất ngay tại chỗ, vài giây sau đã xuất hiện ở trước cửa phòng đám Phần Khải, nhặt lên một mảnh ngọc phù.
Mà bên cạnh hắn lúc này cũng nhiều thêm một đầu Tử Linh.
Thấy Tô Vũ cướp đi công việc của mình, nó nghiêng đầu nghi hoặc nhìn hắn, có điều Tử Linh đã không còn linh trí, hết thảy hành động đều tuân theo quy tắc cùng bản ý, cho nên mặc dù cảm thấy không quá quen thuộc nhưng lúc bấy giờ nó cũng không có phản ứng gì, chỉ ngơ ngác đi vòng vòng xung quanh Tô Vũ.
Tô Vũ nhặt ngọc phù lên, đi tới tấm bảng gỗ trước cửa, bắt đầu tô tô vẽ vẽ ảnh chân dung không hoàn chỉnh của Phần Khải.
Cũng may, khả năng hội họa của Tử Linh đúng là rác rưởi, vẽ không ra sao.
Tô Vũ có thể dễ dàng bắt chước.
Phần Khải cùng Thành Khải đều không để ý đến Tô Vũ.
Nói thật, trong mắt bọn hắn thì Tử Linh đều là một bộ dạng, cũng giống như hình ảnh của bọn họ trong mắt Tô Vũ.
Nếu không phải màu sắc áo giáp khác nhau, thực lực khác biệt, kỳ thật hắn cũng không phân ra được ai là ai.
Mà Tử Linh lại càng khó phân chia, hình dáng đen thui méo mó, đều có tử khí vờn quanh, ai biết tình huống như thế nào.
Tô Vũ tô tô vẽ vẽ, khắc họa hơn phân nửa chân dung của Phần Khải xong, rất nhanh liền rời đi.
Mà tử khí trên thân Phần Khải càng lúc lại càng nặng hơn, vô cùng khó chịu.
Có điều hắn cũng không quá để ý, đây là lần đầu tiên hắn chuyển đổi thành cư dân cổ thành, nào biết được tình huống cụ thể ra sao.
Có lẽ muốn thành cư dân nơi đây thì trước tiên phải bị tử khí ăn mòn, dù sao đã qua nhiều năm như vậy, hắn cũng chưa nghe nói có ai chuyển đổi thất bại.
Khả năng là quá trình sẽ có chút thống khổ.
Phần Khải tùy ý để tử khí ăn mòn, không quan hệ, ngày mai lại ném ngọc phù một lần nữa, sau đó hắn liền có thể không sợ tử khí.
Mà Tô Vũ thì bất giác thấy có điểm thương hại đối phương.
Tử khí đã sắp xâm nhập vào biển ý chí của gia hỏa này, thế mà hắn còn không biết gì, cứ ngồi nguyên trong phòng không đi, đợi tới tối ngày mai chuyển hóa thất bại, không cần Tô Vũ giết hắn, tự hắn chắc chắn sẽ chết.
Thật thảm!
Coi như tự mình đem chính mình hố chết, quá thê lương.
Đương nhiên, lúc bấy giờ cũng không ai cảm thấy tình hình của Phần Khải có gì không đúng.
Ai mà nghĩ được tới chuyện sẽ có kẻ ngụy tạo Tử Linh để thu thập ngọc phù?
Bốn phía, cường giả quan sát căn phòng này không ít, nhưng trên thực tế đều không có mấy người để ý tới việc này.
Ngay cả Thành Khải cũng không ngoại lệ, nhìn thấy dáng vẻ bị ăn mòn đầy thống khổ của Phần Khải thì gã cũng chỉ thở dài trấn an hắn: “Ráng nhẫn nhịn thêm một ngày, chờ ngày mai trở thành cư dân rồi thì ngươi sẽ thoải mái hơn.
Đợt này quay về tộc ta sẽ tìm xem có cách nào giúp ngươi giải thoát được hay không.”
“Đa tạ đại nhân!”
Phần Khải ráng chịu đựng cơn thống khổ, cũng không nói gì, đây hết thảy đều là tự nguyện.
Tô Vũ thấy bọn họ không có tâm tư tách ra, mà đám người Cửu Huyền thì đã đi ra khỏi thành, hắn đương nhiên không có ý định đuổi theo.
Lần nữa du đãng đến địa phương khác.
Tìm người để giết vậy!
Nơi đây dù sao cũng là trong vòng thứ 18, không phải tất cả mọi người đều có thể chịu nổi tử khí bên này.
Vẫn còn không ít gia hỏa đang quan sát náo nhiệt từ xa ở vòng ngoài.
Kẻ tiến vào cổ thành chỉ để xem náo nhiệt cũng chẳng có mấy ai là người tốt.
Vạn tộc đều có thể giết!
Đây là suy nghĩ của Tô Vũ, kỳ thật cũng là suy nghĩ của Hạ Long Võ khi xưa.
Lúc trước khi hắn nhập học, biết chuyện Vạn Thiên Thánh mời chào vạn tộc học viên, hắn đã từng nói với Liễu Văn Ngạn, hắn tán thành chính sách của Phủ chủ, vạn tộc đều có thể giết!
Cái gì hợp tác, cái gì lôi kéo, đều không đáng tin cậy.
Nhìn Tiên tộc mà xem, đây chính là minh hữu của Nhân tộc!
Nhưng thực tế thì sao?
Ở đâu ra minh hữu, đều là lợi ích thúc đẩy mà thôi.
Lúc cần trở mặt giết chóc thì đôi bên vẫn dám ra tay như thường.
Tô Vũ tiếp tục du đãng, hắn đang quan sát xem có thể giết bớt những kẻ nào tới đây xem trò vui, miễn cho quay đầu có người bỏ đá xuống giếng, vừa vặn cũng tích lũy cho mình chỗ tốt, nói không chừng còn có thể thu hoạch được thiên địa ban thưởng, giúp mình tăng cảnh giới lên.
Dưới tình huống bình thường, Tử Linh không có cách nào đột phá cổ ốc, Tử Linh nơi này đều hoạt động theo quy củ, trừ phi ngươi giết người, phá hư cổ thành thì mới có Tử Linh đối ứng thực lực xuất hiện.
Tô Vũ đi tới trước, thấy được một gian phòng có người nhưng lại mở toang cửa.
Trong phòng có hai người. . .
Không phải người, chính xác là yêu tộc.
Hai đầu long!
Có chút quen mắt, hẳn là Tiểu Kim Long cùng Long Chiến, giờ phút này bọn họ đang mở rộng cửa phòng, thoải mái trò chuyện.
Tô Vũ đi tới trước cửa, cả hai nhìn thoáng qua rồi thôi, không để ý tới hắn.
Đừng nói Tử Linh vào phòng không được, dù có thể tiến vào thì bọn họ cũng không sợ Tử Linh Đằng Không cảnh.
Lưỡng long liếc mắt nhìn hắn, trông thấy sau lưng Tô Vũ còn mang theo Tử Linh tiểu đệ. . .
Bọn họ tưởng rằng là cùng một bọn, ngược lại không thèm bận tâm, tiếp tục chuyện phiếm.
“Ta nghĩ chúng ta không nên ở lại đây lâu, rất nhanh nơi này sẽ hội loạn, tin báo cường giả các tộc đều đang chạy về cổ thành, bao gồm cả Nhân tộc bên kia cũng thế.”
Kẻ vừa nói chuyện là Long Chiến trong trạng thái hình người, mái tóc trắng toác, mà Tiểu Kim Long ở đối diện vẫn luôn bảo trì nguyên hình rồng, nghe vậy liền không vui đáp: “Chư Thiên chiến trường là nơi thiên tài chi tranh! Gọi gia trưởng tới hỗ trợ thì có cái gì hay ho? Nếu làm vậy thì dứt khoát để vô địch đại chiến cho rồi.”
Nó rất khó chịu, tới đây là vì thiên tài chi chiến, nhưng nếu cuối cùng cường giả cũng tham dự vào, kia còn chơi thế nào?
Long Chiến cười nhạt đáp: “Không giống, chúng ta đều có thể nhưng Tô Vũ thì không được.
Thân phận của hắn đặc thù, Nhân tộc đa thần văn nhất hệ. . .
Không thể quật khởi! Sự tình của Diệp Bá Thiên năm xưa đã khiến vạn tộc đều cảnh giác vạn phần.”
“Người của đa thần văn nhất hệ chứng đạo thành công thì thật sự có thể mở ra lực áp chế Nhân cảnh sao?”
Tiểu Kim Long cũng biết việc này, nhưng vẫn hiếu kỳ hỏi: “Là cổ tịch ghi chép hay chỉ là suy đoán? Ở Kim Long nhất tộc, ta không nhìn thấy tư liệu như vậy.”
Long Chiến trầm ngâm một lúc mới đáp: “Ta không rõ, có lẽ là thật.
Tình huống cụ thể thì chỉ có Vĩnh Hằng mới biết, khi nào về ngươi có thể hỏi thăm Kim Long đại trưởng lão thử xem.”
“Ừm.”
Nhìn thấy Tử Linh còn chưa đi, Tiểu Kim Long hơi kích động nói: “Tử Linh nơi đây thật phiền, tử khí cũng rất phiền, thật muốn đánh chết một đám!”
“Không nên vọng động!”
Long Chiến vội can ngăn: “Không thể giết Tử Linh, hiện tại Tử Linh đã loạn, lại giết nữa thì coi chừng bức ra thượng cổ Tử Linh, tới lúc đó tất cả mọi người đều sẽ gặp phiền phức!”
“Ta biết!”
Tiểu Kim Long buồn bực đáp.
Mà Tô Vũ ở bên ngoài nghe vậy thì trong lòng khẽ nhúc nhích.
Thượng cổ Tử Linh?
Là thứ đồ chơi gì?
Giết đủ nhiều Tử Linh thì sẽ có thượng cổ Tử Linh xuất hiện?
Chương 1375: Tình Trạng Nghiêm Trọng
Đã muốn loạn, vậy thì phải càng loạn càng tốt.
Tô Vũ quay người rời đi, tìm một địa phương vắng vẻ không có ai, sau lưng chỉ có hai Tử Linh vẫn lẽo đẽo đi theo.
Tô Vũ quyết đoán, trực tiếp đưa tay đấm ra một quyền, không có tử khí uy hiếp thì hai tên Tử Linh Đằng Không này chỉ là thứ rác rưởi.
Ầm ầm!
Hai đầu Tử Linh bị hắn đánh nổ!
Mà sau một khắc, bốn phía lại xuất hiện 4 đầu Tử Linh, trong đó còn có một đầu là Lăng Vân.
Mấy con Tử Linh này vừa xuất hiện liền cấp tốc chuyển động, xem xét khắp nơi, bộ dáng vừa hoang mang vừa nghi hoặc.
Người giết Tử Linh đâu rồi?
Không có a!
Mà Tô Vũ thì vẫn bất động thanh sắc, chỉ lo cúi xuống nhặt hai tấm cổ thành lệnh, tuy rằng đẳng cấp rất thấp nhưng sau này vẫn sẽ còn có tác dụng.
Hắn không quản đám Tử Linh vừa mới tới, bọn gia hỏa này đều là kẻ thiểu năng, không cần bận tâm nhiều.
Nhưng trong lòng thì nổi lên tâm tư, thú vị!
Xem ra giết càng nhiều Tử Linh thì trong thành sẽ càng bổ sung thêm gấp bội Tử Linh nữa.
Liệu có thể dẫn xuất ra một vài Tử Linh cực kỳ cường hãn hay không?
Hủy diệt cả cái cổ thành này!
Đương nhiên hắn không sợ, hắn bây giờ cũng là một thành viên trong đội ngũ Tử Linh.
Vả lại giết Tử Linh còn có thể thu thập được tinh huyết và cổ thành lệnh!
Đều là đồ tốt!
Tô Vũ dường như tìm được con đường phát tài, trong lòng vui vẻ hẳn.
Mặt khác, hắn còn có thể hố người, Tử Linh càng nhiều thì tòa thành cổ này sẽ càng nguy hiểm.
Xem ngữ khí kiêng kị của Long Chiến thì có vẻ nếu hắn dẫn xuất ra được một vị thượng cổ Tử Linh thì nơi đây sẽ trở thành tuyệt địa.
Hiện giờ xung quanh hắn có 4 đầu Tử Linh, ba đầu Đằng Không, một đầu Lăng Vân cảnh.
Ánh mắt Tô Vũ lóe sáng, xử lý bọn chúng thì sẽ mang đến nhiều Tử Linh càng mạnh hơn có đúng không?
Có lẽ là vậy đi.
Hắn tiếp tục du đãng, mấy đầu Tử Linh kia hơi mờ mịt, thấy hắn di chuyển thì chúng liền theo bản năng bám theo.
Tô Vũ lại tìm một địa phương không có ai . . .
Phanh phanh phanh, một trận loạn hưởng.
Một lát sau, Tô Vũ đi ra.
Lần này sau lưng hắn đã có tổng cộng 8 đầu Tử Linh.
Vẫn chưa có Sơn Hải, nhưng Tử Linh Lăng Vân đã chiếm cứ một nửa, trọn vẹn 4 đầu, còn lại đều là Đằng Không.
Tô Vũ cấp tốc trốn chạy, một đám Tử Linh ngơ ngác đi theo, nhưng rất nhanh đã bị tụt lại phía sau.
Có điều chúng vẫn không biến mất.
Chúng phải tìm gia hỏa đã giết chết Tử Linh mới được, mấu chốt là chúng tìm không thấy.
Cả đám Tử Linh đều thấy rất mờ mịt!
Không bao lâu, càng ngày càng nhiều Tử Linh xuất hiện trong nội thành.
Tử khí bao trùm toàn bộ tòa thành cổ.
Phủ thành chủ.
Thiên Hà giật mình ngồi thẳng người dậy, chuyện gì đã xảy ra?
Tử khí nồng đậm đến dọa người!
Dưới tình huống bình thường, nhiều nhất cũng chỉ xuất hiện tầm ba mươi đến năm mươi đầu Tử Linh.
Nhưng giờ phút này thành nội phải có khoảng chừng trăm đầu Tử Linh.
Thiên Hà mở miệng: “Người đâu?”
Một lão giả mau chóng vào cửa, Thiên Hà nghiêm giọng ra lệnh: “Quan bế phủ thành chủ! Phong tỏa! Bất luận kẻ nào cũng không được đi vào! Mặt khác, yêu cầu Thiên Diệt vệ trở về quân doanh, Dạ Tuần quân không cần ra ngoài tuần tra nữa, toàn bộ rút về!”
“Đại nhân!”
Lão nhân rúng động hỏi: “Ngài muốn phong thành?”
“Đúng vậy!”
Thiên Hà lạnh lùng nói: “Phong thành! Thành này chỉ sợ sắp xảy ra chuyện, người chết là điều không thể tránh né, vả lại. . .
Còn chết rất nhiều!”
“Đại nhân. . .”
Lão nhân cũng cảm nhận được vấn đề, “Hình như tử khí trong thành bỗng nồng đậm hơn rất nhiều!”
“Đúng vậy, tối thiểu so với nguyên bản thì phải đậm hơn ba thành! Tiếp tục như thế thì coi chừng thượng cổ Tử Linh sẽ xuất hiện.”
Thiên Hà hít sâu một hơi, dứt khoát nói: “Mặc kệ bọn hắn, phong thành đi! Lần này đám người kia tự mình muốn chết, ta cũng không có cách nào!”
Tử khí bỗng nhiên nồng đậm kinh người như vậy, hắn biết bên ngoài đã xảy ra chuyện ròi!
Cụ thể xảy ra chuyện gì, Thiên Hà suy đoán, có thể là do có người giết chết một lượng lớn Tử Linh.
Cái này hắn không có biện pháp, ở cổ thành không thể giết Tử Linh, đây là quy tắc ai nấy đều biết.
Hiện tại một đám ngu xuẩn lại dám giết Tử Linh ngay tại cổ thành, đúng là tự mình tìm đường chết.
“Đại nhân, có nên thông tri cho những người khác không? Hiện tại tử khí bên trong cổ ốc đã tăng lên nhiều, có lẽ không thể dừng chân đến ba ngày được. . .”
“Không cần!”
Thiên Hà lạnh nhạt nói: “Kẻ sợ chết thì đã sớm chạy! Hiện tại lưu lại đây đều là những tên không sợ chết! Đã không sợ, vậy liền đi tự giải quyết rắc rối đi!”
“Vâng!”
Lão nhân không nói thêm lời, nhanh chóng đi triệu tập Thiên Diệt vệ trở về.
Không bao lâu sau, thành nội đã nhiều Tử Linh đến đáng sợ.
Mà cường giả trong phòng đều cảm nhận được tử khí bất giác nồng đậm hơn hẳn.
Trong phòng Thành Khải, tình trạng của Phần Khải càng lúc càng tệ, đã dần khó mà chịu đựng nổi.
Kỳ quái?
Nương theo nồng độ tử khí tăng lên, hắn phát hiện cơ thể mình càng thêm thống khổ, đây rốt cuộc là thế nào?
Chẳng lẽ muốn chuyển đổi thành cư dân thì cần phải trải qua kinh nghiệm thống khổ như vậy sao?
Hắn cảm giác bản thân mình sắp bị hủ thực tới nơi rồi!
Nhưng hắn đã chuyển đổi được hai phần ba, tại sao lại đau đớn như thế?
“Đại nhân. . .”
Thành Khải đang phóng ý chí lực ra ngoài dò xét tình huống, nghe vậy liền quay đầu nhìn về phía Phần Khải, ánh mắt Phần Khải giờ phút này mê man, lảm nhảm từng tiếng: “Đại nhân, quá trình chuyển đổi này thật sự rất thống khổ. . .
Năm đó đám Hắc Khải cũng phải chịu đựng cơn đau điên người như vậy sao?”
Thành Khải nhíu mày nhìn đối phương, vươn tay ra chạm vào người hắn một cái, nào ngờ cánh tay gã lập tức bị tử khí ăn mòn, cảm giác đau nhức kịch liệt khiến gã giật nảy mình, lo lắng nói: “Cái này. . .
Cái này. . .
Tại sao lại như vậy? Chuyển đổi thành cư dân có lẽ sẽ bị tử khí ăn mòn, nhưng lẽ ra không nên nghiêm trọng như ngươi mới đúng!”
Không thích hợp a!
Tình trạng của Phần Khải bây giờ cũng quá nghiêm trọng rồi!
Vả lại bên ngoài lúc bấy giờ có rất nhiều Tử Linh, tử khí so với bên trong lại càng dày đặc, nồng đậm tới dọa người.
Đây rốt cuộc là thế nào?
Hiện tại có muốn ra khỏi thành cũng không thể được.
Phần Khải không thể đi, hắn đã chuyển đổi được hai phần ba, đi, bây giờ mà ra ngoài thì có thể sẽ dẫn đến chuyển đổi thất bại, trực tiếp bị ăn mòn tới chết.
“Phần Khải, ngươi cố gắng chống đỡ một hồi, chịu khó đến tối ngày mai thì ngươi liền an toàn!”
Thành Khải thật sự thấy bất an.
Đáng chết!
Một mặt là vì tình trạng quá thống khổ của Phần Khải, một mặt khác là Tử Linh bên ngoài nhiều đến đáng sợ, cái này. . .
Không chỉ mỗi gã thấy bất an, mà những người khác bên trong cổ thành cũng đều cảm nhận được.
Lúc bấy giờ, đám người Thiên Đạc nhìn thấy vô số Tử Linh du đãng trên đường phố thì không khỏi hoảng sợ suy đoán: “Có phải là do một đám cường giả chúng ta tụ tập tại đây, cho nên mới hấp dẫn Tử Linh tới hay không?”
Thật nhiều!
Chỉ một mảnh nhỏ xung quanh cổ ốc vòng thứ 18 mà tử khí đã nồng đậm đến kinh người.
Đám Thiên Đạc nhao nhao rút lui, tránh ra vòng ngoài, tử khí ở trong vòng 18 quá nồng nặc, dù trốn vào trong phòng thì nội thể của bọn hắn cũng gánh không được!
Tần Phóng cũng vội chạy, An Mân Thiên và Long Chiến cũng không ngoại lệ.
Nơi này không thể ở nữa.
Tô Vũ. . .
Chỉ sợ cũng không chịu nổi, quá mức nồng đậm rồi.
Nguyên bản đám thiên tài này đều có thể kiên trì ba tới năm ngày, nhưng hiện tại có lẽ chỉ có thể gắng gượng một hai ngày.
Tần Phóng lo lắng, thời gian ngắn như vậy thì viện binh của Nhân tộc sẽ khó mà tới kịp.
Hắn còn đang nghĩ ngợi, chợt nghe phía sau có tiếng người thảm thiết rống to: “Phần Khải!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










