[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 274 : Khác Biệt Về Thân Phận (c1366-c1370)
❮ sautiếp ❯Chương 1366: Khác Biệt Về Thân Phận
Thành Khải truyền âm hỏi: “Tần Phóng tới rồi, làm sao bây giờ?”
Cường giả Nhân tộc đã tới!
Thực lực Tần Phóng thoạt nhìn không rõ, nhưng hắn là cường giả Thiên bảng trước kia, hiện tại cũng là nhân vật đứng đầu Địa bảng, tuy gã không sợ nhưng mà giữa Tần Phóng cùng Tô Vũ lại có chút khác biệt.
Đây là hậu duệ của Đại Tần vương!
Con trai của Tần Trấn!
Cháu trai của Tần Nghiễm!
Chân chính tính ra thì Tần Phóng có địa vị rất cao, cháu trai của Đại Tần vương, giết Tần Phóng có thể sẽ khiến Đại Tần vương tự mình nhúng tay.
Còn về Tô Vũ, mặc dù cũng có người chống lưng, nhưng mà đa thần văn hệ ở Chư Thiên chiến trường đích thật là mỗi bước đều khó khăn.
Sau lưng Tô Vũ cũng không có vô địch ra mặt vì hắn.
Giết Tô Vũ và giết Tần Phóng là hai khái niệm hoàn toàn không giống nhau.
Kẻ không có thân phận của Ma Đa Na, dám giết Tần Phóng thì chính là muốn chết.
“Không cần phải để ý đến hắn!”
Đạo Thành mặc kệ Tần Phóng, y cũng không sợ đối phương.
Dù cho Tần Phóng đột phá đến Lăng Vân thất trọng thì y cũng có thể chiến một trận.
Hiện tại y chỉ hy vọng cường giả các tộc có thể chặn lại toàn bộ cường giả của Nhân tộc ở bên ngoài.
Bằng không, y sẽ không giết được Tô Vũ nữa.
Mà ngoài phòng, Tần Phóng bị tử khí dưới bóng đêm xâm nhập một hồi thì bĩu môi, hắn bay xuống trực tiếp tìm một căn phòng chui vào, cửa ra vào cũng được mở ra, ngồi bên trong nhìn chằm chằm về bên này.
Nhưng trong lòng hắn thì thấy rất bất đắc dĩ, ta tuy có lòng nhưng cũng không có cách nào a.
Có mỗi mình ta tới à!
Thực lực không đủ, đối phó với Đạo Thành còn khó khăn, đừng nói chi tới Thành Khải.
Đa thần văn hệ bị người ta vây công, đây đã là chuyện định trước.
Không biết đại bản doanh Nhân cảnh bên kia thương lượng thế nào mà lại không an bài người đến giúp.
Không ai tới tiếp viện thì Tô Vũ đại khái sẽ xong đời.
Mà Ma Đa Na đang ở ngay tại đây, tên kia không thấy mình thì thôi, thấy thì gã khẳng định sẽ ra tay với mình.
Tóm lại nếu bây giờ Tần Phóng ra tay thì chỉ tổ mang tới cho Tô Vũ thêm một tên cường địch.
Phiền toái!
Liếc qua Đạo Thành cùng Cửu Huyền trong phòng cách đó không xa, Tần Phóng lại bĩu môi, mẹ nó, thật là có tiền, Tiên tộc nhiều Thiên Nguyên khí ghê!
Hắn mới đến đây liền bị tử khí trong phòng xâm nhập đến khó chịu.
Đáng tiếc Tần gia không có tiền bằng Tiên tộc.
Lại lần nữa nhìn thoáng qua gian phòng bị Tử Linh vây quanh, đó hẳn là chỗ Tô Vũ trú ngụ nhỉ?
Cái tên này to gan phết.
Ở nơi đây lại giết nhiều người như vậy, bây giờ trong ngoài giáp công, cũng không biết có thể chống chọi bao lâu, hy vọng có thể chống đỡ tới khi có cường giả Nhân tộc đến cứu viện.
Bất quá tiểu tử này… quả là đáng sợ!
Giết Sơn Hải tam trọng, tuy nghe nói là hắn dùng thiên phú tinh huyết, nhưng thân thể tuyệt đối không yếu, bằng không hắn cũng không có cách nào sử dụng thiên phú tinh huyết ở cấp độ đó.
Mà kỹ thuật thiên phú tinh huyết của đa thần văn nhất hệ đã đạt đến mức độ này rồi sao?
“Mới Lăng Vân nhất trọng mà đã giết Sơn Hải tam trọng, ta đến Lăng Vân lục trọng mới giết được… Bị ngươi vượt qua mất rồi.”
Tần Phóng thầm suy nghĩ, vuốt vuốt truyền âm phù trong tay, nhị thúc cách nơi đây không xa, ngài ấy sẽ đến chứ?
Không rõ!
Không tới thì Đại Minh phủ có cử cường giả đến bảo hộ Tô Vũ không?
Đại Minh phủ luôn luôn điệu thấp, chú ý cẩn thận, không thường xuyên ra mặt, nếu Đại Minh phủ cũng không tới, Tô Vũ lại trở mặt cùng Đại Hạ phủ, trong đa thần văn nhất hệ hiện tại mạnh nhất cũng là Hồng Đàm.
Dù Hồng Đàm đến đây thì một vị cường giả mới vừa vào Nhật Nguyệt chưa hẳn có thể làm cái gì.
Huống chi… Hiện tại Hồng Đàm mà xuất hiện, nói không chừng còn sẽ dẫn xuất vô địch, Đại Hạ phủ tám chín phần mười sẽ không để cho ông ấy đi, bao gồm cả chính Hồng Đàm, dù cho ông muốn đi thì cũng đi không được.
Đến cũng chỉ thêm phiền!
Phương pháp chia tách của ông ấy hiện đang có quá nhiều kẻ ngó chừng.
“Tô Vũ… Aiiz!”
Tần Phóng thở dài một tiếng, nói không nên lời là tư vị gì.
Thiên phú rất tốt, rất mạnh, nhưng lại không có vô địch nguyện ý ra mặt cho hắn, không có đại phủ đáng tin cậy cho hắn làm chỗ dựa, mà đa thần văn hệ có địa vị hết sức xấu hổ, còn không tự tại bằng Tần Phóng hay Hoàng Đằng.
Huyền Khải nhất tộc dám giết Tô Vũ, nhưng lại không dám giết Tần Phóng, đây chính là khác biệt.
Có đôi khi, vẫn cần bàn về chỗ dựa, Ma Đa Na bá đạo như vậy cũng không thấy có bao nhiêu cường giả dám đi vây giết gã.
Tô Vũ lúc bấy giờ tự nhiên không quan tâm chuyện gì khác.
Hàng loạt Thiên Nguyên khí bao bọc lấy hắn, tử khí xâm nhập không ngừng rèn luyện thân thể, hắn cũng mặc kệ người nào tới người nào không.
Dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình!
Không có ai đến cứu viện thì cũng chẳng sao, thừa dịp cường giả các đại tộc còn chưa tới, phá toái thân thể, làm một món lớn, nhìn thử xem có thể xử lý toàn bộ đám ngoài kia hay không!
Cùng lắm thì trùng tu thân thể là được.
Giây phút quyết định không trốn đi thì hắn đã sẵn sàng tự thân gánh chịu hết thảy, bằng không, khi đại điểu nói cho hắn biết tin tức, hắn đã chạy từ lâu rồi.
Nhưng mà Tô Vũ không nguyện ý!
Tại Nhân cảnh, ta hệt như một tên cháu trai, đến nơi này, ta không làm cháu chắt gì nữa.
Giết thống khoái đã rồi lại nói!
Thực sự không được thì triển khai toàn bộ Dương Khiếu, chung quy là sẽ có biện pháp.
“Cục lông nhỏ, nếu trước khi ta toi đời mà bóp chết ngươi, Đại Đại của ngươi có đến đây đại khai sát giới không nhỉ?”
“…”
Tô Vũ đột nhiên hỏi vậy khiến Cục lông nhỏ run lẩy bẩy!
“Đừng nghịch, kẻ khác không giết được ta, ta có thể mang biển ý chí của ngươi bỏ chạy, ngươi nói rồi mà!”
Cục lông nhỏ rất muốn khóc, Tô Vũ đòi bóp chết ta kìa.
Bóp chết ta, Đại Đại sẽ đến giết người sao?
Khẳng định là có!
Nhưng lúc đấy ta chết rồi còn gì, ta không thích như vậy.
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, hắn làm ra một phương án dự bị, nếu thật sự toi đời thì khiến một vị Bán Hoàng đột kích, tòa thành cổ này có lẽ sẽ toàn diệt!
Mà giờ khắc này.
Tượng đá trong tòa thành cổ bỗng nhiên mở mắt.
Trong cõi u minh, nó dường như có cảm giác bị người để mắt tới, rất gần.
Ánh mắt nó lập tức rơi xuống chỗ Tô Vũ bên kia, thoáng thất thần.
Tình huống gì đây, ngay cả ta cũng cảm ứng được có điều không ổn là sao nhỉ?
Chương 1367: Tử Linh Tinh Huyết
“Triển khai hết Dương Khiếu thì sẽ hút chết ta sao?”
Trong khi tu luyện, Tô Vũ vừa chuẩn bị thủ đoạn cuối cùng, vừa tính toán làm thế nào để tăng lên thực lực của chính mình.
Dương Khiếu triển khai toàn bộ, cụ thể sẽ phát sinh chuyện gì thì hắn không rõ ràng.
Thế nhưng hắn biết, triển khai hoàn toàn chắc chắn thực lực sẽ đại trướng.
Bạch gia ngoại trừ Bạch Thiên Hạo, hình như có người từng làm như vậy, đại khái hẳn là gia gia của Bạch Phong.
Người thì chưa chết, thế nhưng thân thể đã phá toái không chịu nổi, gia gia Bạch Phong là Chiến giả, cũng không phải người không coi trọng thân thể.
Một khi thân thể phá toái, không chết thì cũng phế đi, cho nên rất có thể ông ta đang một mực duy trì trạng thái này, chuẩn bị đánh cược lần cuối.
Nếu nói Bạch Thiên Hạo có tư chất yêu nghiệt, vô địch tại thế, vậy thì cũng không đến mức.
Nhưng một nhân vật như vậy bùng nổ Dương Khiếu lại có thể làm được việc Lăng Vân giết Sơn Hải thất trọng.
Rõ ràng, triển khai hết Dương Khiếu thì thực lực chắc chắn tăng vọt.
Bạch Thiên Hạo năm đó là Lăng Vân cửu trọng nhưng cũng chưa chắc đã mạnh bằng Tô Vũ bây giờ.
Mạnh thì cũng mạnh có hạn.
Mà Tô Vũ khai khiếu còn nhiều hơn ông gấp bội.
“Dương Khiếu. . .”
Tô Vũ hít sâu một hơi, vẫn còn khuyết thiếu m Khiếu, bằng không thì Dương Khiếu mở ra, cũng là có thể khép kín, hiện tại toàn bộ triển khai thì về sau vô phương khép kín, điều này làm người ta hết sức đau đầu.
“Ta mở hết Dương Khiếu, thực lực có lẽ có khả năng tăng vọt gấp đôi!”
Nếu dùng tinh huyết Sơn Hải tam trọng, rồi triển khai hết Dương Khiếu thì sao?
“Dương Khiếu hấp thu lực lượng hàng loạt, cần vô số nguyên khí duy trì, mà thôn phệ tinh huyết để bùng nổ thì trong cơ thể liền ẩn chứa hàng loạt lực lượng, nếu như vậy, phải chăng có thể tạm thời trung hoà một thoáng?”
“Thiên Nguyên khí có thể thỏa mãn số lượng mà Dương Khiếu cần hấp thu không?”
Tô Vũ suy tư về Dương Khiếu!
Nếu một mực hấp thu Thiên Nguyên khí thì rất có thể sẽ làm cho Dương Khiếu thỏa mãn, Tô Vũ thật sự muốn thử một chút.
Chống đỡ không được, kết quả xấu nhất vẫn như cũ thôi, thân thể hắn sẽ bị phá toái.
“Mở Dương khiếu. . .”
Tô Vũ không xua đi được ý nghĩ này.
Bạch Thiên Hạo là Lăng Vân cửu trọng có khả năng giết Sơn Hải thất trọng, ta thôn phệ tinh huyết Sơn Hải tam trọng, mở Dương Khiếu, thì lại có thể giết đến cảnh giới nào?
Khi đó ta có năng lực đánh giết Thành Khải chưa?
“m Khiếu rốt cuộc là ở đâu? Giết Tiên tộc Đạo Thành có thể cung cấp một số thần quyết khác biệt giúp ta mở ra thêm Thần khiếu hay không?”
Quá nhiều suy nghĩ, quá nhiều ý tưởng.
Nhưng tựu chung lại cũng chỉ có giết!
Tô Vũ không nghĩ tới việc chạy trốn, dù cho trốn thì cũng không phải hiện tại, tới Chư Thiên chiến trường chính là vì làm cho bản thân mạnh lên, vì không để bị người khác ức hiếp, không bị người khác kiềm chế.
Sư bá của hắn, sư tổ của hắn nhịn cả một đời, Tô Vũ thì không làm được.
Hắn đã thấy họ nhẫn đến cuối cùng, nhưng rồi cũng đi vào kết cục thê lương như bây giờ.
Vậy nên hắn không đành lòng!
Hắn muốn giết tất cả khiến mọi người khiếp sợ!
Lúc này, Tô Vũ sát khí tràn lan, sát cơ nổi lên bốn phía.
Sát tính cực nặng!
Thật sự nếu nói về sát tính, Tô Vũ nặng hơn bất cứ ai trong đa thần văn hệ, Hồng Đàm đều chưa hẳn có sát tính nặng như hắn.
Trừ người mà hắn coi trọng, những người khác, hắn đều không để ở trong lòng, trước đó Đạo Thành nói muốn bắt Nhân tộc uy hiếp hắn, Tô Vũ đương nhiên không thèm để ý.
Tùy ngươi!
Tùy tiện bắt vài người mà muốn mình đầu hàng, Đạo Thành nằm mơ đi, nếu đơn giản như vậy thì vô địch Nhân tộc đã sớm chết hết, toàn bộ tự sát là được rồi.
Biển ý chí bên trong thoáng rung động, Tô Vũ dở khóc dở cười, căn dặn Cục lông nhỏ: “Nói bóp chết ngươi là hù ngươi thôi, thời khắc mấu chốt, thân thể ta phát nổ, ngươi nhất định phải mang theo biển ý chí của ta rời đi, chờ ta đông sơn tái khởi.
Chớ có ý đồ xấu với biển ý chí của ta, ngươi nên biết ngươi bây giờ không có năng lực này!”
“Biết rồi!”
Cục lông nhỏ vội vàng đáp lời, rất nhanh nó lại nói: “Chúng ta đánh không lại những người xấu kia sao?”
“Đánh không lại, hiện tại đánh không lại!”
Tô Vũ trấn an: “Không sao đâu, rất nhanh thôi là có thể đánh thắng được, tốt nhất là giết Thành Khải, thiên địa ban thưởng cho ta một ít đồ tốt, dứt khoát nên là hàng loạt thiên địa huyền quang để ta vững chắc thân thể, thế thì không còn gì tốt hơn!”
Đây là trạng thái lý tưởng nhất!
Khi thân thể phá toái, thiên địa ban thưởng tới, vậy liền hết sức sung sướng rồi.
Tốt nhất hãy là thiên địa huyền quang!
Không. . .
Có lẽ có thể đánh cược một thoáng.
Cược rằng nếu giết nhiều người, giết đủ thiên tài thì sẽ có hi vọng.
Một người ban thưởng cho mình một lần, giết một tên không được vậy liền giết hai tên, hai tên không được thì ba bốn tên…
Thiên địa ban thưởng, không có gì hơn được những vật kia.
“Còn có một chuyện. . .
Tử Linh rốt cuộc có phải là sinh vật hay không?”
Tô Vũ thì thào một tiếng, giết một Tử Linh thì có thể rút ra tinh huyết được không?
Mẹ nó, nếu có thể rút ra, ta có thể phục dụng tinh huyết để học được cách bùng nổ tử khí?
Thực lực Tử Linh tuy không mạnh, nhưng tử khí của Đằng Không cảnh thì cũng đủ để ép cho cường giả Sơn Hải phải đau đầu.
“Tử Linh. . .”
Ánh mắt Tô Vũ bỗng nhiên khẽ động, cấp tốc lấy ra điểm bảng, vội viết xuống: “Ta muốn mua trăm giọt tinh huyết Tử Linh!”
“. . .”
Giờ khắc này, ở trong Liệp Thiên các.
Người đeo mặt nạ kia lại lần nữa nhìn về phía Vô Diện trưởng lão, có chút u oán nói: “Trưởng lão, Tô Vũ bỗng nhiên muốn mua Tử Linh tinh huyết.
Tử Linh tinh huyết, ta đã tra xét tư liệu, trong kho tài liệu không có, chúng ta có cái này sao?”
“. . .”
Vô Diện trưởng lão đi tới, nhìn thoáng qua ghi chép nói chuyện, khẽ nhíu mày, nửa ngày sau mới mở miệng đáp: “Tử Linh tinh huyết vốn không thể dùng, chẳng lẽ hắn muốn dùng nó để chế tạo thiên phú tinh huyết? Coi thành tử khí để dùng à?”
Ông trầm ngâm chốc lát mới nói: “Tử Linh cũng có tinh huyết, thế nhưng một khi nuốt vào. . .
Trong nháy mắt sẽ bùng nổ hàng loạt tử khí, ăn mòn thân thể, tước đoạt sinh mệnh lực, thứ này kỳ thật bình thường dùng để chế thành tử khí. . .
Nếu Tô Vũ dùng Tử Linh tinh huyết rồi chết thì quả là chuyện cười lớn!”
“Trưởng lão, có bán cho hắn không?”
“Nói rõ cho hắn đi, chúng ta bán! Bất quá thứ này có giá trị không thấp, Tử Linh rất khó đánh giết, vả lại còn ôm thù rất dai, giết một con thì những con khác đều nhìn chằm chằm ngươi, một giọt Đằng Không tinh huyết cần 5000 điểm công huân Nhân tộc!”
Thật xấu xa!
Đây là điều người đeo mặt nạ nghĩ thầm trong lòng, người đeo mặt nạ cũng cảm thấy lòng dạ trưởng lão quá đen.
Thần Ma tinh huyết Đằng Không cảnh cũng chỉ một hai ngàn công huân một giọt.
Hiện tại thì hay rồi, Tử Linh cần tới tận 5000 điểm một giọt.
Trưởng lão muốn hốt sạch túi của Tô Vũ sao?
Chẳng lẽ sợ Tô Vũ chết rồi, về sau không có tiền giao dịch nữa?
“Trưởng lão, Đằng Không cảnh thì chưa chắc hắn cần, có thứ mạnh hơn không?”
“Có, Lăng Vân cảnh cũng có, Sơn Hải cảnh. . . thì hơi ít, tăng một cấp bậc thì tăng giá 10 lần!”
Người đeo mặt nạ ngốc trệ, nói như vậy, Lăng Vân cảnh là 50.000, Sơn Hải cảnh là 500.000 điểm?
Thế này thì đắt hơn Nguyên Thủy Thần Ma vô số lần!
“Sơn Hải cảnh. . . 500.000 điểm một giọt?”
Người đeo mặt nạ nhìn về phía trưởng lão, trưởng lão, sao ngài lại dám hô lên cái giá tiền này thế?
Giết một Tử Linh Sơn Hải, rút ra 10 giọt, đó không phải là 500 vạn điểm à?
Vô Diện trưởng lão thản nhiên nói: “Đừng nhìn ta như vậy, giết Tử Linh Sơn Hải cảnh khó như lên trời! Giết một con đại khái sẽ đánh thức một con Nhật Nguyệt Tử Linh, thứ này một khi xuất hiện, Nhật Nguyệt cửu trọng cũng nhức đầu.
Những năm gần đây, người giết Tử Linh Nhật Nguyệt cảnh không có mấy ai, năm đó Hạ Long Võ chém một con, chính mình cũng trọng thương trở về, thối lui ra khỏi Thiên Diệt cổ thành.”
“Nhưng 500.000 điểm công huân một giọt, có phải quá mắc rồi không?”
“Công huân Nhân tộc không đáng tiền. . .”
Trưởng lão cười khẽ, nói tiếp: “Hoặc là dùng cái khác đổi, để xem Tô Vũ có thể lấy cái gì ra đổi, mua bán giao dịch thì phải lấy đối phương ra làm mục tiêu.
Tô Vũ có vốn liếng này, tại Nhân tộc giao dịch công pháp, hắn cũng không phải thiên tài thông thường cần gia tộc duy trì, bản thân hắn chính là tài chủ!”
“Hiểu rõ!”
“. . .”
Chương 1368: Đa Tạ Quý Khách Chiếu Cố
Cùng một thời gian ấy.
Tô Vũ thu được câu trả lời, trong lòng hắn hơi động, không quan tâm bao nhiêu tiền mà hắn chỉ biết là Tử Linh thật sự có tinh huyết!
“Đây coi như là một chủng tộc à?”
Tô Vũ thì thào một tiếng, trên sách họa có ghi chép không nhỉ?
Hoặc là ở mộng cảnh đã từng xuất hiện chưa?
Thôn phệ một giọt sẽ chết người sao?
“Cục lông nhỏ, ngươi ăn Tử Linh tinh huyết thì có chết không?”
Cục lông nhỏ nghe vậy liền ai oán, nãi thanh nãi khí nói: “Hương Hương, van cầu ngươi! Ta không ăn, trông rất thối, máu còn thối hơn!”
Ta cũng biết thối mà!
Nhìn dáng vẻ của Tử Linh. . .
Nói thật, Tô Vũ cũng thấy nuốt không trôi.
Mà một khi không thể bị sách họa hấp thu, vậy thì sẽ phiền phức lớn, không biết phải tiêu hao bao nhiêu Thiên Nguyên khí mới có thể trung hòa.
Tốt nhất là thôn phệ một giọt Đằng Không cảnh thử một chút, như vậy hậu quả không lớn, lỡ có gì còn có thể cứu được.
Thôn phệ Sơn Hải, khả năng là sẽ tự chơi chết bản thân.
Chờ xác định được rằng có thể hấp thu, có thể được sách họa nghiệm chứng thì hắn mới có thể thí nghiệm thôn phệ tinh huyết Sơn Hải.
Chỉ là quá mắc!
“Bàn lại giá cả đi!”
500.000 một giọt, mẹ nó, thuê người giết Nhật Nguyệt cũng đủ rồi.
“Ta có một cỗ, không, hai cỗ thi thể Thần tộc, một là Lôi Tuyệt, một là Lục Dực Thần tộc, mặt khác, còn có hàng loạt thi thể thiên tài các tộc. . .”
“Ngoài ra còn có thêm một đống thiên tài địa bảo!”
“Cùng với 3 tấm cổ thành lệnh!”
“Nhiều đồ như vậy đủ để đổi 5 giọt tinh huyết Tử Linh Đằng Không cảnh, 5 giọt Lăng Vân cảnh cùng với 100 giọt tinh huyết Sơn Hải sơ kỳ!”
Tô Vũ cũng là công phu sư tử há mồm!
Hắn không nói thi thể còn tinh huyết hay không, tinh huyết đều bị hắn rút rồi.
Những vật này chính hắn đã tính qua giá trị.
Ít nhất cũng phải 200 ngàn công huân!
Nhiều như vậy đó!
Mặt khác là ba tấm cổ thành lệnh, thế nhưng đều là vòng ngoài, không phải khu vực hạch tâm, mạnh nhất cũng chỉ là vòng 26.
Đối với Tô Vũ thì tác dụng không lớn, thứ này đối với Tử Linh Đằng Không thì có chút tác dụng, đối với Lăng Vân Sơn Hải cơ hồ không có hiệu quả gì.
Đương nhiên, dù sao cũng là cổ thành lệnh, rất khó kiếm được, ba cái gom lại thì Tô Vũ phán đoán cũng chừng 100 ngàn công huân.
Cộng lại thì đã đáng giá 300 ngàn công huân rồi.
Bất quá. . .
Tô Vũ há miệng liền đòi 100 giọt Sơn Hải tinh huyết, cái này phải cần máu của 10 con Tử Linh Sơn Hải mới đủ.
Cò kè mặc cả là được!
Rất nhanh, điểm bảng lại biểu hiện một hàng chữ: “Ngoại trừ tinh huyết Sơn Hải, mặt khác có khả năng thỏa mãn nhu cầu của ngươi!”
“Vô nghĩa, đồ của ta giá trị mấy trăm vạn công huân, ngươi cho ta mấy giọt Đằng Không Lăng Vân là xong à?”
“Tinh huyết trong thi thể ngươi đã rút hết ra rồi?”
“Còn thừa lại một chút, có muốn hay không?”
“Vậy thì lại thêm cho ngươi một giọt tinh huyết Sơn Hải. . .”
“Đừng có thách giá, ta là khách hàng lớn, các ngươi nhìn đi, mấy ngày nay ta cùng các ngươi giao dịch bao nhiêu? Khách hàng lớn như ta, các ngươi quanh năm suốt tháng cũng tìm không thấy mấy ai. . .
Thế này đi, ta sẽ chịu thiệt chút vậy, lại thêm thi thể Phần Khải và Ngân Khải thì thế nào?”
“Bọn hắn còn sống!”
“Rất nhanh thôi sẽ chết!”
“Điều này không đáng tin giống như ngươi nói sẽ dùng thi thể vô địch để đổi vậy!”
Tô Vũ cấp tốc viết: “Liệp Thiên các mà chút quyết đoán thế này cũng không có? Thế này đi, nếu ta không giết được bọn hắn, thi thể của ta sẽ tự bán cho các ngươi! Ta không giết được bọn hắn, chính ta coi như xong đời, ta dùng thi thể của ta để đổi!”
“. . .”
Bên phía Liệp Thiên các, người đeo mặt nạ nhất thời cạn lời.
Dùng thi thể của mình tới đổi!
Mấu chốt là cái tên này chết rồi, thật sự sẽ có thi thể lưu lại à?
Người đeo mặt nạ lại nhìn về phía trưởng lão, Vô Diện trưởng lão xem một hồi, rất lâu sau mới mở miệng đáp: “10 giọt Sơn Hải tinh huyết là tối đa! Dùng thi thể Ngân Khải và Phần Khải tới đổi, cộng thêm những vật mà hắn nói kia nữa! Nếu hắn chết. . .
Vậy chúng ta sẽ đi thu lấy thi thể của hắn!”
Hai cỗ thi thể Sơn Hải cảnh, trong đó có một bộ còn là Sơn Hải lục trọng, giá trị đại khái cũng phải hơn 10 vạn công huân.
Gom đi góp lại thì cũng đã tiếp cận con số 500 ngàn điểm công huân.
Đổi lấy 10 giọt tinh huyết Tử Linh Sơn Hải cũng sẽ không thua thiệt, dù sao Tử Linh Sơn Hải khó giết hơn Huyền Khải tộc nhiều.
Dù chỉ là Sơn Hải sơ kỳ thì cũng khó giết hơn Ngân Khải.
Bất quá Tô Vũ đã nguyện ý đem thi thể của mình tới đổi thì cũng có thể giao dịch một lần.
Nếu lỡ như Tô Vũ chết rồi thì Liệp Thiên các sẽ đi nhặt xác, đừng tưởng rằng họ không dám làm thế!
Tô Vũ đã tự nói, những ghi chép ấy đều có thể tra, hắn bán thi thể của mình, dù cho Tiên tộc giết hắn thì Liệp Thiên các cũng dám đi nhặt xác.
Thi thể của Tô Vũ chắc chắn có rất nhiều bí mật!
Người đeo mặt nạ nghe vậy liền ngạc nhiên, không ngờ trưởng lão thế mà cũng đáp ứng!
Một lát sau, Tô Vũ thu được câu trả lời, đáp ứng giao dịch!
Tô Vũ tức thì cảm thấy mừng rỡ!
Một đống rác rưởi đổi lấy Tử Linh tinh huyết, rất đáng.
Hắn đương nhiên biết thừa không dễ giết Sơn Hải Tử Linh.
Lần này xem ra đám người Liệp Thiên các cũng không tính quá xấu xa, trước đó thì lòng dạ thật hiểm độc.
“Giao dịch thế nào, ta đang bị người chặn cửa.”
“Không sao, bảng danh sách sẽ thông tri ngươi, mở cửa ra trong nháy mắt là được!”
“Sẽ không để đám Thành Khải chui vào đó chứ?”
“Họ mà vào thì chúng ta giết miễn phí giúp ngươi!”
“Thành giao!”
Liệp Thiên các đã nói như vậy, Tô Vũ cũng không có ý kiến gì, hắn cứ chuẩn bị sẵn sàng là được, cũng không thể tin hoàn toàn vào tổ chức này.
Tổ chức này quá sức thần bí, tinh huyết Tử Linh thế mà cũng có.
Điều này có nghĩa là họ đã từng giết Tử Linh rồi!
Lá gan thật không nhỏ!
Tô Vũ vội vã chuẩn bị, về phần cơ duyên trong cổ ốc thì hắn không bận tâm, lúc này giết người chính là cơ duyên, mặc kệ cái cổ ốc này là được.
Nếu tất cả mọi người đều có thể cầm tới cơ duyên, vậy thì tức là cũng chẳng phải cơ duyên tốt đẹp gì lắm.
Tô Vũ nghĩ tới điều gì đó, lại cấp tốc viết: “Cung cấp cho ta một phần danh sách vào thành, không cần tư liệu chỉ cần tên và cảnh giới, chủng tộc.”
“Toàn bộ sao?”
“Đúng!”
“Thay mới theo thời gian thực hay là cố định?”
“Theo thời gian thực đi, chỉ cần từ Lăng Vân và Lăng Vân trở lên, kẻ khác thì không cần.”
“300 ngàn điểm công huân, đa tạ quý khách chiếu cố!”
“. . .”
Tô Vũ thấy lòng thật mệt mỏi, mẹ nó, ta đã giao dịch nhiều như vậy mà các ngươi vẫn muốn moi thêm tiền?
Liệp Thiên các đúng là xấu xa.
Hắn nghiến răng trả giá, “100 ngàn, không thể hơn!”
Mua!
Lần này hắn muốn làm một vố lớn, thành công thì thực lực tiến bộ, thua thì làm lại từ đầu, cơ hội như thế này bình thường chưa chắc đã có, không thể vì chút tiền tài hay suy nghĩ quá nhiều mà làm lỡ việc được.
Phải biết những thiên tài nào tới thì việc tấn công mới có tính chất nhắm vào cụ thể, hắn muốn thử xem có khả năng kiếm được một ít thiên địa ban thưởng hay không.
Trong tòa thành cổ này, chỗ tốt lớn nhất chính là bọn họ!
“Thành giao, chỉ có tính danh, chủng tộc, thực lực, hết thảy những thứ khác thì không cung cấp!”
“Được, các ngươi có thể khấu trừ điểm công huân chứ?”
“Có thể, hoặc là ngươi cung cấp một tấm thẻ công huân không ký danh!”
“Được!”
“. . .”
Hai bên lại một lần nữa đạt thành hiệp nghị.
Chương 1369: Tử Linh Tộc
Giờ khắc này, ở trong Liệp Thiên các, người đeo mặt nạ lắc đầu cảm khái: “Trưởng lão, Tô Vũ quả là rất có tiền, trước trước sau sau giao dịch đều sắp tiếp cận trăm vạn công huân Nhân tộc, lúc này mới chưa được mấy ngày a.”
Nhìn đi, cái gì gọi là khách hàng lớn?
Vị này tuyệt đối là con dê siêu cấp béo bở!
Dù là giao dịch cùng Nhật Nguyệt thì người có thể xuất ra nhiều tài nguyên như thế kỳ thật không có mấy ai.
Trước đó 10 giọt tinh huyết Tiên tộc Nhật Nguyệt đã coi như là vụ mua bán lớn, mà nó cũng liên quan tới Tô Vũ.
Trăm vạn công huân, Nhân tộc cũng vậy mà vạn tộc cũng thế, đều phải bỏ ra giá trị tài nguyên tương đồng, bình thường đều là Nhật Nguyệt cao trọng thậm chí là vô địch mới dám chi, dù sao thì Nhật Nguyệt sơ kỳ thông thường dù có đập nồi bán sắt cũng chưa chắc có thể lấy ra.
Vô Diện trưởng lão cười nói: “Đúng vậy, cái tên này mà không chết, không sớm thì muộn hắn sẽ càng giao dịch lớn hơn, đây là khách hàng ổn định, khách hàng lớn, có thể duy trì thời gian dài.”
“Hiểu rõ!”
Người đeo mặt nạ vực dậy tinh thần tỉnh táo, vị khách này phải giữ mối thật tốt, những người đeo mặt nạ như họ cũng sẽ được trích phần trăm.
Cuộc giao dịch lớn như thế thì trích phần trăm cũng không thấp.
Bọn họ chỉ dựa vào những thiên tài này sống qua ngày thôi đó!
Lần nữa đạt thành hiệp nghị, Tô Vũ chỉ còn chờ người đưa hàng tới.
Liệp Thiên các ở trên chiến trường không khác gì nhân viên chuyển phát nhanh.
Địa phương nào cũng dám đưa hàng, làm việc toàn thời gian 24/7.
Không phải càn rỡ bình thường, vạn tộc sao có thể khoan dung nhỉ?
Đến bây giờ mà bọn chúng còn chưa bị nhổ tận gốc, quả là đáng biểu dương.
Rốt cuộc là vì tồn tại từ tuyên cổ hay là do kẻ đến sau không ngừng gia nhập, giúp cho họ truyền thừa không ngừng?
Mà trong khi Tô Vũ đang chờ đợi, bên ngoài lại có tử khí sôi trào!
Tuy bây giờ là ban ngày, nhưng bỗng nhiên có hàng loạt Tử Linh tuôn ra, bao vây căn phòng nhỏ của Tô Vũ.
Thành Khải vội bước ra ngoài, sắc mặt biến hóa.
“Người nào thế?”
Đám Đạo Thành cũng đi ra, nhanh chóng bao vây quanh cửa, sau một khắc, trong số hàng loạt Tử Linh toát ra một vị đeo mặt nạ màu trắng.
“Liệp Thiên các đưa hàng. . . xin tạo điều kiện!”
“Lớn mật!” Đạo Thành cả giận quát: “Liệp Thiên các dám tham dự cả chuyện này sao? Thật sự cho rằng Liệp Thiên các là vô địch?”
“Xin hãy tạo điều kiện, ta sẽ đi rất nhanh. . .”
Người đeo mặt nạ trắng cấp tốc giao tiếp với Tô Vũ vừa mở cửa, hàng loạt Tử Linh vây quanh ở bốn phía, “Ta không mang Tô Vũ đi, chỉ là giao dịch một ít vật tư mà thôi.
Tô Vũ cũng không trả nổi tiền để mang hắn đi. . .
Đạo Thành Tiên Quân chớ phẫn nộ!”
“Hèn mạt!”
Đạo Thành gầm thét, giờ phút này, y thật sự nổi nóng!
Ngươi coi đây là trò đùa ư?
Liệp Thiên các thật sự quá đáng!
Mà giờ khắc này, việc giao dịch đã hoàn thành, người đeo mặt nạ trắng không nhiều lời, hắn mặc kệ hàng loạt Tử Linh vây quanh.
Đạo Thành hừ lạnh một tiếng!
Sau một khắc, một khe hở không gian hiện ra trước mắt người đeo mặt nạ trắng.
Cùng lúc đó, Thành Khải trực tiếp vươn tay đánh bay đám Tử Linh chen chúc, giết người của Liệp Thiên các cũng không có gì, chỉ là xem có đáng giá hay không.
Gã muốn xem thử Tô Vũ bỏ ra cái giá cỡ nào, mua thứ đồ gì.
Kẻ muốn săn giết những người đeo mặt nạ trắng của Liệp Thiên các cũng không phải chỉ một hai vị, kể cả Phù Thổ Linh đều đã nói rồi, bọn hắn mang điểm bảng có đôi khi là vì săn giết đối phương.
Ầm ầm!
Dưới một tiếng vang thật lớn, người của Liệp Thiên các đánh ra một chưởng, bịch một tiếng, đánh cho tay của Thành Khải vỡ nát, rồi cười nói: “Ta không có ý tham dự, Tô Vũ cũng không thanh toán tiền săn giết các vị, Liệp Thiên các không có lòng giết người. . .
Thành Khải, hà tất phải ngăn cản!”
“Đáng chết!”
Thành Khải biến sắc, sau một khắc, người của Liệp Thiên các đã tan biến.
Còn vết nứt không gian thì đã bị thu hồi, tên kia trực tiếp nắm lấy một con Tử Linh ném về phía vết nứt, Đạo Thành không muốn giết Tử Linh rồi rước lấy phiền toái lớn, cho nên y chỉ có thể lựa chọn từ bỏ.
Vả lại thực lực của đối phương rất mạnh mẽ!
Vẻ mặt Đạo Thành âm trầm, Thành Khải cũng không khác gì.
Bốn phía, từng vị thiên tài đều mở cửa nhìn về phía bọn hắn, ánh mắt ai nấy đều tỏ ra nghiền ngẫm.
Liệp Thiên các thật là hung hăng càn quấy.
Trên chiến trường thế mà cũng dám tùy thời buôn bán giao hàng.
Mà lúc này, trong phòng, Tô Vũ cũng đang líu lưỡi, thật giỏi!
Tiền này bỏ ra không có phí công a!
Mặc dù tốn không ít, thế nhưng lại rất đáng, điều kiện tiên quyết là tinh huyết Tử Linh thật sự có hiệu quả, bằng không thì hắn sẽ thua lỗ lớn.
Trong tay hắn xuất hiện mấy cái bình chế tác đặc thù.
Tử Linh tinh huyết vừa cho vào bình thì Tô Vũ liền cảm nhận được lực ăn mòn mạnh mẽ của tử khí.
“Thứ này thật sự có thể ăn sao?”
Tô Vũ không kén ăn nhưng bây giờ cũng phải rùng mình, thứ đồ chơi này có thể ăn thật à?
Mẹ nó, nuốt không trôi nổi!
5 giọt Đằng Không, 5 giọt Lăng Vân, 10 giọt Sơn Hải.
Hắn lấy ra một giọt tinh huyết Đằng Không, tiếng xèo xèo rát tai truyền đến, tử khí bắt đầu thẩm thấu, phần da thịt trên tay lập tức bị ăn mòn, Tô Vũ nhìn mà đau đầu cực kỳ.
Đây mới chỉ là tinh huyết Đằng Không cảnh mà thôi, tử khí đúng là thứ đáng sợ.
Thứ này mà bỏ vào trong miệng, có khi nào còn chưa nuốt trôi qua cổ họng thì khoang miệng đều bị hủ thực không nhỉ?
Thiên Nguyên khí toát ra giúp bàn tay Tô Vũ khôi phục.
Tô Vũ lại đuổi Cục lông nhỏ ra ngoài, Cục lông nhỏ vội vã chui vào trên tóc hắn, gắt gao bắt lấy tóc Tô Vũ.
Có giỏi thì ngươi cứ đánh chết bản cầu!
Bằng không bản cầu kiên quyết không ăn, bản cầu sắp ghê tởm chết rồi.
“Ăn một giọt thử xem đi.” Tô Vũ dụ dỗ.
Cục lông nhỏ gắt gao nắm lấy tóc của hắn, tiếp tục muốn lao vào trong biển ý chí, chết cũng không ăn, lần này nó tuyệt đối không thỏa hiệp, Cục lông nhất tộc nhà ta cũng có tôn nghiêm nha!
“Rất đắt, quý hơn cả Thần Ma tinh huyết đó, không ăn thì quên đi!”
Tô Vũ bật cười, trực tiếp nuốt một giọt tinh huyết vào bụng.
Xèo xèo!
Tiếng xì xèo như tiếng nước đổ lên bàn ủi nóng cháy truyền đến, lại giống như nước bắn vào trong chảo dầu sôi lửa!
Đầu lưỡi hắn trong nháy mắt bị hủ thực một nửa!
Đau nhức kinh khủng.
Tô Vũ cắn chặt hàm răng, hàng loạt Thiên Nguyên khí bị hắn tiêu hao, vận chuyển Tiên tộc tái sinh máu thịt chi thuật.
Giờ phút này, sách họa trong đầu hắn cấp tốc lật giấy.
Lần này, nó lật giấy tương đối lâu.
Mãi đến khi Tô Vũ tưởng là mình đã thất bại, bỗng nhiên, sách họa màu vàng kim bỗng lóe lên, tất cả lực lượng của tinh huyết Tử Linh đều bị nó hấp thu.
Mà sách họa thì mở ra một trang mới.
“Tử Linh tộc (Đằng Không lục trọng)
Chủng tộc kỹ năng: Tử khí bạo (dùng tinh huyết mở ra)
Cơ sở nguyên quyết: Nguyên khiếu nghịch chuyển (dùng tinh huyết mở ra)
Cơ sở thần quyết: Không
Cơ sở Đúc Thân pháp: Không.”
Mở ra chủng tộc mới!
Tô Vũ không để ý tới đau đớn trên miệng, nhìn thoáng qua thì có chút ngoài ý muốn, ấn theo lý thuyết, Đằng Không cảnh sẽ có Đúc Thân pháp, nhưng đối phương lại không có.
Vậy thì Tử Linh thật đúng là một chủng tộc ư?
Tử khí bạo, đại khái là bắn ra tử khí, đây là thiên phú kỹ sao?
Được rồi, ta phục.
Bộ tộc này có cơ sở nguyên quyết rất thú vị, nguyên khiếu nghịch chuyển!
Đây là lần đầu tiên hắn gặp được, nhìn tên thì Tô Vũ liền mơ hồ có chút lĩnh hội.
Nguyên khiếu cung cấp nguyên khí, nguyên khiếu mạnh mẽ, nguyên khí mạnh mẽ, sinh mệnh lực mạnh mẽ.
Nguyên khiếu nghịch chuyển này chẳng lẽ là do tử khí tồn tại?
Nếu như đã mở ra, Tô Vũ cũng không suy đoán nữa, cấp tốc thôn phệ giọt tinh huyết Đằng Không cảnh tiếp theo.
Một lát sau, Tô Vũ xuất ra một chưởng, một đạo tử khí mạnh mẽ đập lên tường phòng.
Ầm ầm!
Trên vách tường nhiều thêm một vết cháy màu tro tàn.
Lòng Tô Vũ khẽ động, lại lần nữa thôn phệ một giọt tinh huyết.
Chương 1370: Cải Trang Thành Tử Linh
Tô Vũ lần nữa thôn phệ một giọt tinh huyết
Nguyên khiếu nghịch chuyển!
Giờ khắc này, 360 nguyên khiếu bỗng nhiên vân chuyển đảo ngược, thân thể Tô Vũ đột ngột trở nên khô gầy như kẻ suy dinh dưỡng, ánh mắt lộ ra một vệt tử khí, khiếu huyệt vốn dĩ vận chuyển đều là nguyên khí, giờ phút này trong nháy mắt đều biến thành tử khí.
Tô Vũ giật mình, vội vàng giải trừ trạng thái!
“Được rồi. . . hại thân thể quá!”
Chỉ vẻn vẹn vài giây mà hắn dường như mới trải qua một cơn bệnh nặng liệt giường, Tô Vũ mau chóng thôn phệ Thiên Nguyên khí để khôi phục, rất lâu sau mới phun ra một ngụm máu đen, vừa rồi khi nghịch chuyển nguyên khiếu thì hắn đã tổn thương tới chính mình, thế nhưng cũng phát hiện một hiện tượng hết sức kỳ quái.
Công pháp này không phải là công pháp mở ra bao nhiêu khiếu như thông thường.
Mà là ngươi có bao nhiêu khiếu thì nó đều có thể giúp ngươi nghịch chuyển một loại công pháp.
Có thể xem là một loại công pháp phụ trợ, mà đây lại là nguyên quyết cơ bản của Tử Linh tộc.
Điều này đại biểu cho cái gì?
Đại biểu những Tử Linh đó vốn đã mở ra khiếu huyệt, nhưng bởi vì khai khiếu khác biệt cho nên khi nghịch chuyển thì thực lực mới không giống nhau?
“Cho nên, đám Tử Linh này có khả năng thật sự chính là người chết chuyển đổi qua, bởi vì những người chết kia vốn đã có khiếu huyệt.
Tử Linh tộc giao phó cho bọn hắn năng lực nghịch chuyển khiếu huyệt, bộc phát ra tử khí. . .”
“Chỉ là quá hại thân!”
Mới Đằng Không cảnh mà thôi, nếu là Sơn Hải cảnh thì mình còn có thể nghịch chuyển trở về được sao?
Cảm giác giống như Dương Khiếu, đều là một loại thủ đoạn tự mình ngược mình.
“Khoan đã. . . nếu ta giả mạo Tử Linh thì như thế nào?”
Phiền toái nhất hiện tại chính là Tử Linh một mực đi theo hắn.
Nhưng nếu hắn có thể giải quyết phiền toái này thì sao?
Nếu hắn nghịch chuyển nguyên khiếu, có thể giả mạo thành Tử Linh được không?
Để bọn người kia nghĩ lầm rằng mình cũng là Tử Linh, từ đó sẽ không tìm mình gây phiền toái nữa?
Nếu là như vậy, những người khác bị Tử Linh uy hiếp mà mình thì lại không cần lo. . . nghĩ thôi đã thấy cực kỳ khủng khiếp!
Vậy mình cứ trêu chọc càng nhiều Tử Linh, làm cho cả cổ thành đều là Tử Linh, sau đó chính mình lại giả mạo Tử Linh. . . dù sao mình không có việc gì, những người khác thì lại xong đời!
Càng nghĩ, ánh mắt Tô Vũ lại càng phát sáng!
Nguyên khiếu nghịch chuyển, đây là một loại công pháp mới, hắn vừa mới nghịch chuyển một lần, vấn đề không lớn, nếu nghịch chuyển nữa thì cũng dễ dàng, không cần phải dùng tinh huyết.
Còn về tinh huyết Sơn Hải cảnh thì chỉ có thể nói là giúp hắn có thể bộc phát ra tử khí Sơn Hải cảnh để tập kích.
Mặt khác thì cũng không có ảnh hưởng gì.
“Giả mạo Tử Linh. . .” Tô Vũ thì thào một tiếng, hình như ta đã nắm giữ được chân lý mới rồi!
Tòa thành cổ này mạnh nhất không phải Thành Khải, không phải Ma Đa Na, không phải thành chủ, không phải người khác, mà là đám Tử Linh, đây mới là căn bản của cổ thành, biến chính mình cũng thành Tử Linh, vậy mình còn sợ cái gì nữa?
Hắn đưa tay túm Cục lông nhỏ xuống, dặn dò: “Cục lông nhỏ, ngươi ở lại trong phòng này đợi, ta chuẩn bị đi ra ngoài một chuyến! Ta rời đi, phòng không có ai thì sẽ biểu hiện ra không có người, ngươi phải ở lại đây vờ như bên trong có người!”
“Ngươi muốn bỏ ta lại sao?”
Cục lông nhỏ không nguyện ý, một Cục lông ở lại đây thì sợ lắm.
“Bớt nói nhảm, ta sẽ cố gắng sớm trở lại! Ta muốn ra ngoài thử xem hiệu quả chút thôi!”
Tô Vũ đứng dậy, mở miệng nói: “Ta muốn dẫn dụ thêm chút Tử Linh tới ngăn cửa! Gây ra hỗn loạn! Bọn chúng đều cho là ta chỉ có một mình thôi, ta đi rồi mà nơi này còn có người, bọn chúng sẽ không suy nghĩ nhiều!”
Tất cả mọi người đều nghĩ Tô Vũ chỉ một mình tới cổ thành, kỳ thật không phải, còn có một gia hỏa không phải là người nữa, thế nhưng cái tên này vẫn được tính là sinh linh, lại còn là Cổ tộc.
Khi hắn lẻn ra ngoài, những tên kia thấy trạng thái căn phòng không chuyển đổi sang phòng trống thì sẽ không phát giác gì.
Hắn muốn thử hiệu quả chuyển đổi sang Tử Linh.
Nếu có thể đi, có thể giấu diếm được những Tử Linh đó. . .
Tô Vũ kích động, ta sợ gì nữa chứ?
Đệch!
Nếu như có thể, bọn gia hỏa kia thấy Tử Linh đều chưa hẳn dám động thủ, ta mẹ nó cứ tiến lên một đao liền chém chết sạch!
Thần văn chữ “Tĩnh” khởi động, che giấu sát cơ.
Dù cho có một chút thì Tử Linh mang sát cơ cũng là điều quá bình thường.
Ánh mắt Tô Vũ sáng đến dọa người, hắn đã phát hiện ra một thứ không tầm thường, mạnh hơn nhiều so với cơ duyên trong cổ ốc gì đó, Liệp Thiên các đúng là rất tốt, lần này tiêu tiền thật đáng giá!
Hắn không thể mang theo Liệp Thiên bảng, miễn cho lại bị định vị, tốt nhất là để cho Cục lông nhỏ ở nhà tự giữ lấy.
Gây ra hỗn loạn sao?
Lòng Tô Vũ hơi động, bỗng nhiên điên cuồng công kích toàn bộ căn phòng.
Trong phòng có một số thứ gì đó không thể đánh nổi, một số đồ lại trực tiếp nát tan.
Mà giờ khắc này, ngoài cửa lập tức có nhiều thêm mấy thân ảnh Tử Linh.
Ầm ầm ầm ầm. . .
Cửa phòng bị đập vang dữ dội.
“Tô Vũ điên rồi à?”
Bên ngoài, mấy người cũng trợn tròn mắt, Tô Vũ đang làm trò gì thế?
Hắn đã đưa tới bao nhiêu Tử Linh rồi?
Chẳng lẽ bị Liệp Thiên các lừa một vố nên nổi điên phá hủy nhà cửa?
Giờ phút này, toàn bộ cửa phòng Tô Vũ đều bị Tử Linh chiếm cứ!
Mà số lượng Tử Linh ở phía ngoài vẫn còn đang liên tục tăng thêm.
30 con, 31 con…
Cánh cửa kia bị chúng đập rầm rầm, nếu không phải nơi này là vòng 18 thì có lẽ phòng Tô Vũ đã sớm bị Tử Linh công phá.
Thành Khải cũng chú ý quan sát, nhìn một hồi, Thành Khải cắn răng nói: “Hay là hắn muốn dẫn tới hàng loạt Tử Linh, thừa cơ chạy trốn?”
Đạo Thành cau mày phản bác: “Dẫn tới quá nhiều, dù cho hắn có Thiên Nguyên khí để tiêu hao thì với số lượng lớn Tử Linh đi theo hắn thế kia, chỉ chốc lát sau hắn cũng sẽ bị ăn mòn thành thây khô!”
Mà đúng vào thời khắc này, cửa ra vào bỗng nhiên mở rộng.
Một ánh đao phóng ra!
Ầm ầm một tiếng!
Vài con Tử Linh bị đánh bay.
“Đập chết tụi mày!”
Tiếng hét phẫn nộ của Tô Vũ vang lên, sau một khắc, cửa ra vào lập tức đóng kín lại.
Đám Thành Khải giật mình, có điều nhìn kĩ lại thì cửa ra vào đã bị đóng kín, tấm bảng gỗ ngoài cửa vẫn thể hiện là có chủ.
“Đồ điên!”
Thành Khải không thể không nói Tô Vũ đúng là thằng điên.
Trêu chọc Tử Linh không nói, còn dám mở cửa tập kích, cái tên này điên cuồng quá rồi!
Vài đầu Tử Linh bị đánh bay lại lắc lư đứng lên, bốn phía có thêm mấy con Tử Linh, vô thanh vô tức mà nhiều thêm là điều rất bình thường.
Tô Vũ điên rồi, bỗng nhiên ra tay với Tử Linh, không nhiều thêm mới là lạ!
Mà không ai chú ý tới trong đám Tử Linh kia có một con Tử Linh hơi khác thường.
Tô Vũ rất giống Tử Linh!
Thiên phú kỹ của Ảnh tộc khiến cho hắn thoạt nhìn như cái bóng.
Có điều Tử Linh đều là loại hình dáng này.
Trên thân hắn còn có tử khí tràn lan nên nhìn qua cũng không khác Tử Linh chân chính cho lắm.
Tĩnh, Biến, Liễm Tức thuật cùng với thiên phú kỹ đều giúp Tô Vũ che mắt người ngoài.
Nhưng trên thực tế vẫn còn có chút chênh lệch mỏng manh.
Tử Linh là vật chết, ánh mắt tràn ngập tử khí nặng nề.
Mà ánh mắt Tô Vũ thì nhiều thêm một chút lệ khí.
Nhiều thêm một chút khí tức người sống!
Điểm này không ai chú ý tới, cũng không ai sẽ cố ý nhìn chằm chằm vào đôi mắt Tử Linh, bao gồm cả đám Tử Linh phụ cận cũng không để ý tới vị đồng bạn mới này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Phù Lục Ta Vẽ Đều Bị Cấm Dùng [Dịch] Phù Lục Ta Vẽ Đều Bị Cấm Dùng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Phu-Luc-Ta-Ve-Deu-Bi-Cam-Dung-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái [Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-The-Gioi-Hon-Sung-Se-Audio-Truyen-2.jpg)

