1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 257 : An Mân Thiên Thần Tộc (c1281-c1285)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 257 : An Mân Thiên Thần Tộc (c1281-c1285)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1281: An Mân Thiên Thần Tộc

“Giết!”

Một vị giáp chiến sĩ nén giận, khải hóa, thực lực mạnh hơn ba phần, lực phòng ngự tăng mạnh, lao vào chém giết cùng Kim Long.

Kim Long thầm mắng!

Chạy nhanh thật!

Ta còn chưa kịp đi xuống!

Tuy hiện tại kẻ địch không ít, nhưng nó không sợ, nó gào rống một tiếng, đuôi càn quét hư không, đánh đám giáp chiến sĩ kia không ngừng văng ngược, móng vuốt toát ra khí tức vô cùng sắc bén.

Chân trước chụm lại cầm một thanh trường kiếm, bắt đầu chém xuống.

Rồng cũng biết kiếm thuật!

Tiếng kim loại va chạm vang lên, ánh lửa bắn ra bốn phía, đám giáp chiến sĩ vô cùng dũng mãnh cùng Kim Long đại chiến trong không trung, Hồng Khải vừa giao chiến, vừa cảnh giác phòng ngừa bị Nhân tộc kia đánh bất ngờ lần nữa.

Cũng may lần này Tô Vũ không đánh lén.

Hắn không tin tưởng Kim Long, Vạn tộc đều không phải kẻ tốt, cẩn thận kẻo bị lừa, không khéo thì sẽ bị bọn họ bao vây, vậy hắn sẽ xong đời.

Địch nhân đóng kịch để vây giết đối thủ không phải là chưa từng có.

Ta tự giết của ta, con rồng kia muốn làm gì thì tự làm đi.

Giết vị giáp chiến sĩ thứ hai xong, Tô Vũ không nhận được thiên địa ban thưởng, nhưng Tô Vũ cảm giác giết nhiều thêm mấy kẻ như vậy thì sẽ được khen thưởng, những người này không mạnh bằng Thanh Khải lúc trước.

Nhưng ở chiến trường Chư Thiên, hình như cũng có thể tích lũy chiến tích.

Ít nhất Tô Vũ có cảm thụ mơ hồ rằng giết khoảng ba kẻ như vậy thì sẽ được thiên địa ban thưởng.

“Đánh kịch liệt thật!”

Tô Vũ ở nơi xa yên lặng quan chiến, nhìn một hồi, hắn lắc đầu, một đám giả dối, cả con rồng và đám Hồng Khải đều chưa dùng toàn lực, chắc đang đề phòng hắn.

Tô Vũ đề phòng bọn họ, bọn họ đương nhiên cũng đề phòng Tô Vũ.

Hai bên ác chiến một trận, Kim Long dùng đuôi quét bay Hồng Khải, phá không rời đi, những người kia không đuổi theo.

Hồng Khải nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, mang theo 10 vị chiến sĩ còn lại, gấp gáp chạy về một phương hướng.

Tô Vũ không chút hoang mang, vừa đuổi theo, vừa hấp thu Thiên Nguyên khí rèn thể.

Không vội!

14 chết 3.

Ngươi tiếp tục chạy đi!

Để ta xem xem quá trình đuổi giết này có thể làm thần văn của ta thăng cấp, hay thân thể đúc thêm một lần nữa hay không.

Đến bây giờ thần văn chữ “Sát” vẫn là tam giai, Tô Vũ cảm thấy chỉ cần hắn giết thêm vài người, sớm hay muộn nó cũng sẽ thành thần văn tứ giai.

Đuổi theo, trốn tránh.

Kim Long và Tô Vũ không ngừng quấy rầy đám giáp chiến sĩ, dọc đường vừa chạy vừa ngừng, hắn cũng gặp một vài thiên tài chủng tộc khác, nhưng thấy Huyền Khải nhất tộc bị đuổi giết chật vật, những người nọ đều cấp tốc tránh đi.

Giáp chiến sĩ càng ngày càng ít, chạy bảy tám tiếng đồng hồ, chỉ còn lại 8 vị.

Tô Vũ lại hấp thu thiên địa ban thưởng, lại là Thiên Nguyên khí rác rưởi, Tô Vũ cảm thấy chán nản.

Ta không thiếu cái này!

Ta thiếu ý chí lực, ngươi ban thưởng cho ta một chút ý chí lực cũng được mà.

Tiếp tục chạy một lúc, trong đầu Tô Vũ, thần văn chữ “Kiếp” bỗng nhiên lập lòe.

Ngọc cảm ứng không cảm ứng được bất cứ thứ gì.

Tô Vũ không cần suy nghĩ, nhanh chóng độn không rời đi, không dám dừng lại một giây nào.

Phía trước.

Hồng Khải không ngừng chạy, trong đôi mắt tràn ngập phẫn nộ!

Trong lòng tràn đầy suy nghĩ ác độc!

Tiếp tục đuổi theo đi!

Đợi lát nữa, các ngươi sẽ phải hối hận.

Đang nghĩ ngợi, phía sau, một tiếng vang lớn vang lên, Kim Long kêu thảm thiết, đuôi nó xuất hiện một vết máu, cách đó không xa, một vị nam tử đầu bạc chém ra một kiếm, trên thân Kim Long lại có thêm một vết máu!

“Thần tộc!”

Kim Long hét lớn, không suy nghĩ nhiều, phá không bỏ chạy!

Nam tử đầu bạc khẽ nhíu mày, vừa định xuất kiếm, nhưng do dự một chút, cuối cùng cũng từ bỏ ý tưởng này.

Hồng Khải nhanh chóng bay tới, vội vàng nói: “Đa tạ An huynh ra tay!”

Nam tử đầu bạc gật đầu, liếc nhìn bọn họ, nghiêm giọng căn dặn: “Thiên tài Kim Long tộc, Long Vô Ưu, tôn tử của đại trưởng lão Kim Long tộc, không dễ giết nó đâu, các ngươi đừng trêu chọc nó!”

Hồng Khải sửng sốt: “Tôn tử của đại trưởng lão Kim Long tộc?”

“Đúng vậy.”

Nam tử đầu bạc rất anh tuấn, phong đạm vân khinh lên tiếng: “Ta đã vào Sơn Hải, không giết nó để tránh khiến đại trưởng lão Kim Long không vui, nhưng các ngươi muốn giết thì vấn đề không lớn.”

Y mạnh hơn nó không ít, giết cũng không sao, nhưng không cần vì Huyền Khải nhất tộc mà đắc tội với một vị vô địch.

Đúng vậy, vô địch cảnh!

Kim Long nhất tộc không yếu, có hai vị vô địch, đại trưởng lão và tộc trưởng.

Trong long tộc, bọn họ chỉ đứng sau Thiên Long Tộc, không nhất thiết phải chọc đến đối phương.

Sau đó nam tử đầu bạc lại nói: “Nhân tộc kia cảm ứng được đã chạy rồi, ta còn chưa đến, hắn đã chạy, không thể giết hắn.”

Y hơi tiếc nuối, cũng có chút kinh ngạc.

Y tới rất nhanh, che giấu cũng rất sâu, kết quả vừa đuổi tới thì tên kia đã không thấy tăm hơi.

Hồng Khải phẫn nộ nói: “Vài vị tộc đệ của ta đã chết trên tay hắn!”

Gã cực kỳ buồn bực!

An Mân Thiên không quá để ý, chết thì chết, không có gì ghê gớm.

“Không nói cái này nữa!”

An Mân Thiên bình thản ra lệnh: “Hiện giờ Ma tộc đang vây giết Hoàng Đằng.

Tần Phóng và Hoàng Đằng của Nhân tộc là mục tiêu lớn, giết bọn họ, thiên tài Nhân tộc chắc chắn sẽ bị rối loạn, đi theo ta vây giết bọn họ!”

“An huynh…”

Hồng Khải hơi do dự: “Hợp tác cùng Ma tộc sao?”

“Không phải hợp tác!”

An Mân Thiên bình thản đáp: “Là đi nhặt tiện nghi, nếu Thiên Đạc của Ma tộc rơi vào hạ phong… Ta không ngại chiếm chút lợi nhỏ, đi cùng ta là được!”

“Vậy được rồi!”

Vừa được đối phương cứu, hiện tại An Mân Thiên đưa ra yêu cầu, gã không tiện cự tuyệt.

Nhưng gã vẫn nói: “An huynh, nếu gặp lại Kim Long, An huynh đừng giết nó, giúp ta vây nó lại được chứ? Nếu bắt được nó, sau khi tộc của ta khải hoá hợp thể, ta sẽ có lực lượng Sơn Hải, có thể góp thêm chút sức cho An huynh.”

An Mân Thiên suy xét một chút, cuối cùng gật đầu.

Cũng đúng!

Còn vấn đề giết hậu duệ vô địch… giết thì giết thôi, huống chi còn không phải tự y động thủ, Huyền Khải tộc không sợ là được.

Lúc này Tô Vũ đang thầm mắng trong lòng!

Má!

Lại thêm một cường giả, may mà hắn chạy thoát, hắn đã thấy được thảm trạng của Kim Long, thảm thật, suýt nữa là mất luôn cái đuôi rồi!

Cái tên lông trắng kia là ai?

Hắn nhanh chóng lật xem tư liệu, sau một lúc lâu mới tìm được bộ dạng và giới thiệu về người này.

“An Mân Thiên, Sơn Hải nhị trọng, cường giả Băng Tuyết Thần tộc, thiện kiếm pháp, Chiến Giả, hạng 6 Địa bảng, chiến tích chém giết cường giả Sơn Hải tứ trọng.”

“Hạng 6 Địa bảng?”

Tô Vũ nhìn thoáng qua, bĩu môi, vượt hai tiểu giai giết cường giả tuy không tồi, nhưng chưa chắc đã là thiên tài cao cấp nhất trong Thần tộc, có điều hạng 6 Địa bảng đúng là không thấp.

Không phải Nguyên Thủy Thần tộc thì tốt rồi.

“An Mân Thiên!”

“Dù mình toàn lực ứng phó, dương khiếu nửa mở, cắn nuốt tinh huyết thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của y.”

Tô Vũ thở dài, kẻ giết được Sơn Hải tứ trọng chắc chắn phải rất mạnh, dù hiện tại hắn toàn lực ứng phó thì cũng chỉ có thể bị giết, đừng nên trêu chọc thì hơn.

“Mẹ nó chứ!”

Hắn không vui!

Hắn đang chậm rãi giải quyết gia hỏa Huyền Khải nhất tộc, vậy mà bị gã họ An đó phá rối!

Nếu không giết sạch sẽ đám người kia thì sẽ rất phiền toái.

Bọn họ đã thấy vài thủ đoạn của mình, có lẽ hiện tại chưa có vấn đề gì vì tin tức chưa truyền rộng, nhưng sớm hay muộn việc hắn là Tô Vũ sẽ bị bại lộ!

Hắn đã dùng cương quyết, độn thuật và cả ảo cảnh, lôi đình, thời gian.

Hiện tại, những kẻ kia còn chưa nghĩ nhiều, nhưng bọn chúng sẽ sớm phát hiện ra thôi.

Tô Vũ không quá để ý, trốn chạy trước khi thân phận bại lộ, hoặc là đổi thân phận khác, dù sao thân phận Thôi Lãng không quá đáng tin.

“Không giết được bọn họ thì giết kẻ khác!”

Dọc đường, Tô Vũ cũng thu được một vài tin tức, nhưng hắn không có nhân mạch ở chiến trường Chư Thiên, chỉ nghe trộm được một vài tin tức, Hoàng Đằng và Ngô Kỳ đang bị đuổi giết.

Hắn không quá để ý đến Hoàng Đằng, mà Ngô Kỳ thì là tỷ tỷ của Ngô Lam, nếu có biện pháp, hắn sẽ đi cứu.

“Phải khiêm tốn, không thể quá nổi bật!”

Tô Vũ âm thầm dặn dò chính mình, hắn phải cẩn thận, không giết được đám Hồng Khải làm cho hắn gặp nguy cơ bại lộ thân phận, phải sớm giải quyết bọn họ, hy vọng đám ngu ngốc kia còn chưa nhận ra.

Dù sao không phải mọi người đều biết tin tức về Tô Vũ.

Hắn chưa từng tới Chư Thiên chiến trường, chỉ có một vài đỉnh cấp cường giả Vạn tộc mới biết tin tức về Tô Vũ, chủ yếu là về công pháp, còn mặt khác, như cách chiến đấu, đám kia chưa chắc đã để ý, càng đừng nói đến việc cố tình báo cho người phía dưới.

Tô Vũ biết thủ đoạn gì, có lẽ ngay cả vô địch cũng không biết rõ, nhưng bọn họ nhất định biết về mấy bộ công pháp của hắn.


Chương 1282: Ngươi Mà Chết, Hạ Hầu Gia Sẽ Khóc!

Ba giờ sau.

Tô Vũ một đao thọc chết một hổ yêu, lấy tinh huyết ra, nhíu mày, “Liệp Thiên bảng còn có thể chủ động cung cấp chiến tích à?”

Tô Vũ nhíu mày, hắn mới biết mình lên hạng 3 Hoàng bảng.

“Khí tức bị bắt giữ, cung cấp cho Liệp Thiên bảng, mà Liệp Thiên bảng hiển thị tên Thôi Lãng… nghĩa là do có kẻ đưa vào, như vậy có khả năng lúc trước ta đã bị người bắt giữ khí tức!”

Hồi tưởng lại, rất có thể nó xảy ra ở địa bàn Nhân tộc, khi đó hắn đuổi theo một người, một vị Nhật Nguyệt tiến đến, hắn lập tức trốn chạy, có thể khi đó đã bị tóm được khí tức.

“Khí tức, là căn nguyên khí tức, hay là ngoại hiện khí tức?”

Tô Vũ không rõ lắm, nhưng nếu biểu hiện là Thôi Lãng, cơ bản hắn biết một ít tình huống, Liệp Thiên bảng không cường hãn như trong tưởng tượng, không phải là không gì không biết, chắc có người Liệp Thiên các quan sát xem ai có tư cách nhập bảng.

Sau đó bắt giữ khí tức, đưa vào Liệp Thiên bảng, làm một phần hồ sơ.

Sau này, nếu người đó giết chết cường giả trong bảng thì mới có thể bị Liệp Thiên các nắm giữ tình huống.

“Vậy thì có chút phiền phức!”

Tô Vũ muốn đổi thân phận, nhưng như vậy… Nếu đổi thành thân phận Ma tộc, kết quả Ma tộc nằm trong bảng mà bị người giết, vậy bảng sẽ biểu hiện đối phương đã chết.

Vậy không thể giả mạo được nữa!

“Khó trách Hạ Hổ Vưu nói rằng rất khó giả mạo thân phận tại đây!”

“Chủ yếu là vì Liệp Thiên bảng, rốt cuộc ai đang khống chế Liệp Thiên các?”

Thực phiền toái!

Nếu Tô Vũ giả mạo Hoàng Đằng, dù Hoàng Đằng còn sống, khi Tô Vũ giết người, trên bảng Hoàng Đằng lại không thay đổi chiến tích, nhưng Thôi Lãng lại thay đổi, vậy thằng ngốc cũng biết là hắn ngụy trang.

“Liệp Thiên bảng!”

Tô Vũ lẩm bẩm, đó không phải thứ tốt.

Liệp Thiên các cũng không phải thứ tốt!

Trừ phi giết người diệt khẩu, không để kẻ khác nhìn đến, không cho người khác phát hiện mình có chiến tích mới thì mới có thể.

Tỉ như giả mạo Hoàng Đằng giết người, chiến tích của Hoàng Đằng không biến hóa, Thôi Lãng có, mọi người biết là Thôi Lãng giết người, nhưng không biết Thôi Lãng thay đổi thân phận giết người.

“Có lẽ có người sửa đổi tên, có kẻ nào không ở trong bảng, khí tức không bị bắt được, hoặc là hạng người vô danh, đối phương không biết người nọ là ai không?”

Một đống nghi vấn vang lên trong lòng.

Tô Vũ giết hổ yêu xong thì hỏi ra một vài tin tức, ở phía tây Thiên Đoạn cốc, có không ít thiên tài đang tụ tập chuẩn bị vây sát hai người Hoàng Đằng.

Tô Vũ chán ghét Hổ tộc.

Tại vì cọp mẹ Vân Hổ nhất tộc muốn tính kế hắn, vậy nên Tô Vũ chán ghét cả Hổ tộc.

“Thiên Đoạn cốc?”

Trong đầu Tô Vũ hiện ra tư liệu về Thiên Đoạn cốc, trong truyền thuyết, hai vị vô địch đại chiến tại đây, một đao chém nứt đại địa, hình thành một khe nứt kéo dài mấy trăm dặm trên vùng đất bằng phẳng này.

Bởi vì là chiến trường của vô địch, đến bây giờ vẫn có đao khí tung hoành, trong cốc rất nguy hiểm.

Không nghĩ nhiều, Tô Vũ nhanh chóng thay đổi hình thể, hóa thành bộ dáng Thủy Nhân trong suốt, hiện tại, ta là Thủy Nhân nhất tộc!

Trừ phi ra tay giết người, có kẻ thấy chiến tích biến hóa, nếu không, hắn thay đổi hình thái như vậy rất khó bị phát hiện thân phận.

Hiện tại thân phận Nhân tộc cực kỳ mẫn cảm tại đây.

Thần Ma cường tộc đều chạy tới, không cẩn thận sẽ bị bọn họ theo dõi.

Hóa thành Thủy Nhân, Tô Vũ hiểu biết khá nhiều về bọn họ, số lượng tộc nhân của ngũ hành chủng tộc không nhiều lắm, khả năng đụng tới đồng tộc là rất nhỏ.

Còn cái búa lớn thì có thể không dùng, đổi thành cái khác cũng được.

Cây búa là để hợp với thân phận hắn mà thôi, không dùng búa, thần văn chiến kỹ của hắn vốn dĩ là một thanh đao.

Ở chiến trường Chư Thiên, Tô Vũ xông pha như cá gặp nước!

Tại đây, chủng tộc nào xuất hiện cũng đều chẳng có gì lạ.

Tại đây, muốn biến thành tộc nào thì có thể biến thành tộc đó, không ai nghĩ nhiều, bởi vì Vạn tộc đều có khả năng xuất hiện tại Dục Hải bình nguyên.

Nguyên Thủy Thần tộc và Ma tộc cũng tới, các tộc khác tề tụ cũng không thành vấn đề.

Tô Vũ nhanh chóng lên đường, một đoàn hơi nước du đãng trong không trung, trong nháy mắt đã đến một chỗ khác.

Dọc đường, hắn cũng bắt gặp một ít cường giả đang chạy tới Thiên Đoạn cốc.

Thiên tài Nhân tộc Hoàng Đằng và Ngô Kỳ bị Ma tộc vây khốn ở Thiên Đoạn cốc, đây được coi là tin tức lớn, Hoàng Đằng là trụ cột của thế hệ trẻ tuổi Đại Hạ phủ, giết Hoàng Đằng, Đại Hạ phủ sẽ cực kì rối ren.

Một vài chủng tộc nghe tin lập tức hành động, đều chạy đến đó.

Tô Vũ cũng thế.

Đi xem náo nhiệt thôi!

Có thể cứu thì cứu, không thể thì thôi, hắn không muốn vì cứu người mà làm chính mình bị liên lụy, hắn không vĩ đại như vậy, nếu không phải có Ngô Kỳ ở bên kia, hắn còn lười đi xem, Hoàng Đằng bị giết thì cũng không liên quan gì đến hắn.

Hai người vốn không quen thuộc!

Cùng lúc đó.

Trong hạp cốc rộng lớn, Hoàng Đằng nhìn chung quanh, cười nói: “Không sao, đừng sợ! Đây là đao ngân Đại Hạ vương chiến với kẻ khác lưu lại năm xưa, tại đây, kẻ biết Khai Thiên đao sẽ như cá gặp nước! Đám gia hỏa kia muốn vây giết ta tại đây ư, nằm mơ!”

Đúng vậy, vô địch cảnh đại chiến lưu lại đao ngân, một vị vô địch trong đó chính là Đại Hạ vương.

Một đao chém ra một khe nứt mấy trăm dặm, hình thành Thiên Đoạn cốc.

Ngô Kỳ cảm thấy hơi áp lực, bị đao khí Khai Thiên đao áp chế có chút khó chịu, nàng nhíu mày, “Ngươi có thể đi rồi, sao ngươi cứ đi theo ta làm cái gì?”

“Nhân sinh quá nhàm chán, thỉnh thoảng nên mạo hiểm một chút để giải trí không phải rất tốt sao?”

Hoàng Đằng phì cười, “Bình thương muốn giết người thì đều lén lút, hiện tại một đống kẻ hội tụ tới đây, đến lúc đó muốn giết bao nhiêu cũng được! Không vui à?”

“Ngươi mà chết, Hạ gia sẽ khóc mất!”

Ngô Kỳ bình thản nói, Hoàng Đằng nhún vai, không để ý, “Không đến mức đó đâu, thiên tài chết đi không đáng giá, nhưng Hạ gia đầu tư không ít, chắc Hầu gia sẽ khóc đấy, tổn thất quá lớn mà.”

Ngô Kỳ nở nụ cười, đúng vậy.

Chắc chắn Hạ Hầu gia sẽ khóc!

Để bồi dưỡng Hoàng Đằng, Đại Hạ phủ đã đầu tư rất nhiều, kể cả cơ hội đi thiên nguyên thánh địa đúc thân cũng cho y, nếu Hoàng Đằng chết, vậy bọn họ sẽ tiếc nuối muốn chết.

Hoàng Đằng không để bụng, “Hầu gia khóc thì khóc thôi, Đại Hạ phủ nhiều thiên tài, bồi dưỡng kẻ khác là được, Hoàng mỗ không phải là duy nhất.”

Ngô Kỳ lạnh lùng nói: “Hạ gia đầu tư cho ngươi nên đã từ bỏ rất nhiều người, nếu ngươi chết, vậy thì ngươi có lỗi với Hạ gia!”

“Ta không gánh nổi trọng trách nặng như vậy đâu!”

Hoàng Đằng vừa đi vừa cảm ngộ đao khí, cười ha hả nói: “Nhiều người nói ta là Hạ Phủ chủ thứ hai… ta không thích vậy, kẻ nào bị nói là ai đó thứ hai thì đều không có kết cục tốt, ta chính là ta, Hoàng Đằng!”

Dứt lời, đao khí bùng nổ, vô cùng cường hãn, dường như Hoàng Đằng đã có một ít cảm ngộ, y cảm khái: “Đại Hạ vương mạnh thật, đao khí này trải qua nhiều năm như vậy, nhưng ta cảm giác còn mạnh hơn cả Hạ phủ chủ!”

Y lại nói: “Kẻ nào biết Khai Thiên đao thì nên tới đây một chuyến, đây là một chiêu của Đại Hạ vương muốn liều mạng giết vô địch năm đó, đáng tiếc vị vô địch kia không chết, nếu không, nơi đây chính là tuyệt địa!”

Ngô Kỳ không để ý đến y, nàng không phải là Chiến Giả.

Người biết Khai Thiên đao không ít, nhưng không phải ai cũng có thể học được tinh túy, ngươi hiểu nhiều không có nghĩa là người khác cũng có thể hiểu được, gia hỏa này thật sự là quá thiên tài.

Giờ khắc này, Ngô Kỳ không thèm để ý đám thiên tài tụ tập bên ngoài, cùng lắm thì nàng sẽ chết ở đây.

Cái gã Hoàng Đằng này thực lực cường hãn, lại ở trong Thiên Đoạn cốc hình thành do Khai Thiên đao, nàng mà chết, đối phương không còn trói buộc, như vậy y sẽ có hi vọng chạy thoát, nàng không cần quá lo lắng cho y.

“Ta mà chết, thế hệ của ta đành dựa vào nha đầu ngốc kia rồi!”

Ngô Kỳ thầm nghĩ, cảm thấy bất đắc dĩ, thôi, ngươi làm nghiên cứu đi thì hơn.

Nếu trông cậy vào ngươi, lão Ngô gia chắc cũng chẳng còn hy vọng nữa.


Chương 1283: Ngươi Có Thù Với Thần Ma À?

Dục Hải bình nguyên.

Phía tây là Thiên Đoạn cốc, phía đông là sơn mạch Đông Liệt, Thiên Diệt thành mà trước đó Hồng Khải nói tới cũng nằm tại phía tây, gần với Thiên Đoạn cốc.

Mà giờ khắc này, kể cả đám Hồng Khải hay là Tô Vũ thì cũng đều đang hội tụ ở phía tây.

Vượt qua Thiên Đoạn cốc sẽ đi qua Thiên Diệt thành, sau đó chính là trung ương chiến khu, bên kia đã bị yêu tộc chiếm đoạt, trong đó yêu tộc mạnh nhất chính là Long tộc.

Long tộc đã chiếm cứ Tinh Thần hải.

Tinh Thần hải nổi danh nhất chính là khu vực trung ương Tinh Vũ phủ đệ.

Vượt qua Tinh Thần hải mới là các chiến khu khác, Tinh Thần hải là vị trí trung tâm của toàn bộ Chư Thiên chiến trường.

Những tình huống này cũng đang được nhớ lại trong đầu Tô Vũ.

“Thiên Đoạn cốc!”

Tô Vũ có chút câm lặng, đám Hoàng Đằng thật sự đã chạy, hẻm núi Đông Liệt ở phía đông, các ngươi lại chạy tới phía tây, vừa vặn đi về hướng tương phản.

Nếu muốn giết trở về địa bàn Nhân tộc thì đều cần rất nhiều thời gian và lộ trình.

Này là tự tìm chết sao?

Hay là vì cùng đường mạt lộ nên họ không thể không một đường chạy về phía tây?

“Dục Hải bình nguyên rất lớn, Đông Liệt cốc đến Thiên Đoạn cốc khoảng cách đường chim bay đều vượt qua 3000 dặm!”

Vượt ngang hơn 3000 dặm, dù cho Tô Vũ là Lăng Vân thì dưới tình huống bảo trì chiến lực cũng phải cần gần một ngày mới có thể đi tới.

Tốc độ của Lăng Vân không chậm, trong nháy mắt bạo phát cực nhanh, nhưng nếu duy trì lâu để đi đường thì một giờ chỉ có thể hành tẩu một hai trăm dặm.

Nhanh hơn chút nữa cũng được, nhưng nếu tăng tốc thì sẽ tiêu hao lớn, đến lúc đó, nguyên khí và ý chí lực hao tổn không còn, đó chính là tìm chết rồi.

Nếu chỉ là đi đường thì có rất ít người dám không tiếc đại giới để làm việc này.

Vả lại tốc độ của Tô Vũ hiện giờ cũng không tính là nhanh.

Dục Hải bình nguyên cũng có một chút tiểu thành trấn, thậm chí có cả dân cư liều mạng sinh sống ở chỗ này, đều là những kẻ muốn tiền không muốn mạng.

Đang đi, lòng Tô Vũ khẽ động, trong nháy mắt, phía trước xuất hiện một đống đất, đất trên bề mặt thoắt cái đã buộc vòng quanh một hình người.

“Thủy Linh tộc huynh đệ?”

Trong chớp nhoáng người đất mới hình thành này bỗng nhiên truyền âm một tiếng, kẻ đó dùng chính là ngôn ngữ Ngũ Hành tộc.

Tô Vũ cũng không để ý tới, hắn đi đường vòng để tiến lên.

Tên kia cấp tốc độn thổ bắt kịp, vội vàng nói: “Thủy Linh tộc huynh đệ, Ngũ hành chủng tộc chúng ta là một nhà, lần này khó mà gặp đồng tộc, chẳng lẽ huynh đệ vẫn chưa yên tâm về ta sao?”

“Thủy Linh huynh đệ, ngươi muốn đi Thiên Đoạn cốc à?”

Gia hỏa Thổ Linh nhất tộc kia có tốc độ độn thổ cực nhanh, dù cho Tô Vũ hóa thủy mà đi thì nhất thời cũng không thể vứt bỏ gã, ngược lại còn bị gã theo sát.

Dù sao hắn cũng không phải độn thổ, trên mặt đất này thì độn thổ càng chiếm tiện nghi hơn.

“Ngươi đi theo ta làm gì?”

Tô Vũ có chút buồn bực, hắn không quá muốn giao thiệp với người khác, dù sao hắn không phải Thủy Linh tộc thất sự, rất dễ bị nhìn thấu.

Hóa nước thì cũng chỉ là thiên phú kỹ duy trì mà thôi.

So với Thủy Linh thực sự thì khẳng định sẽ có khác biệt.

“Năm tộc một nhà a!”

Gã thổ dân kia vội vàng nói: “Thủy Linh huynh muốn đi tới Thiên Đoạn cốc sao? Bên kia rất nguy hiểm! Ta thấy Thủy Linh huynh mới vừa vào Lăng Vân không lâu có đúng không? Trước kia chưa từng thấy ngươi, lần đầu tiên tới Dục Hải bình nguyên hả?”

Tô Vũ rầu rĩ đáp: “Phải, ta cũng không biết ngươi, đừng đi theo ta, năm tộc một nhà đều là chuyện quá khứ.

Thổ Linh lão tổ và Hỏa Linh lão tổ có quan hệ tốt, Thủy Linh lão tổ chúng ta và Hỏa Linh lão tổ lại đối đầu, thủy hỏa bất dung, ngươi đi theo ta làm gì?”

“Thủy Linh huynh, đó là chuyện của các đại nhân, không có quan hệ gì với chúng ta.”

Gã nọ tiếp tục đi theo hắn, rất nhanh gã lại nói: “Lần này ở Dục Hải bình nguyên không có nhiều Ngũ Hành tộc, chúng ta nếu đã gặp thì không bằng cùng nhau hành động đi.”

“Không muốn!” Tô Vũ lập tức cự tuyệt.

“Thủy Linh huynh đừng sợ, ta thật sự không phải Thổ Linh xấu xa, Thổ Linh nhất tộc chúng ta đều là Thổ Linh tốt mà. . .”

Tô Vũ thầm mắng trong lòng!

Đây là thuốc cao da chó à?

Còn quấn lên ta!

Có tin ta lập tức thủ tiêu ngươi hay không?

“Ngươi cũng muốn đi giết hai thiên tài Nhân tộc sao?”

Tô Vũ hỏi một tiếng, thanh âm gã thổ dân kia mang theo ý cười, “Thực lực Hoàng Đằng mạnh hơn ta, không giết được hắn, cứ xem tình huống làm việc vậy.

Thủy huynh, ngươi thì sao?”

“Ta đi giết Thần Ma!”

“. . .”

Gã Thổ Linh tộc sửng sốt một chút, rất nhanh gã lại bám theo làn nước trên không trung, một mực độn địa mà đi, hiếu kỳ hỏi: “Thủy huynh muốn giết Thần Ma? Vì sao?”

“Giết Thần Ma mới có thể chứng minh được sự cường đại của ta!”

“. . .”

Gã không phản bác được.

Tô Vũ lại nói: “Giết Nguyên Thủy Thần Ma thì ta mới có thể càng cường đại, lên được Liệp Thiên bảng, muốn chiến thì phải chiến kẻ mạnh nhất!”

Hình như rất có lý!

Trong lòng tên thổ dân thầm chửi bậy, ngươi là tên mới tới thế mà lại muốn giết Nguyên Thủy Thần Ma, đầu óc làm sao lại lớn lên thế, đều hóa thành nước rồi à?

Tô Vũ giống như trẻ con miệng còn hôi sữa, hắn hỏi: “Ngươi thì sao?”

“Ta. . .”

Thổ dân nhất thời không biết nên nói gì, nửa ngày sau mới đáp: “Ta sẽ xem tình huống, tới đây cũng chưa hẳn là muốn giết chóc.”

“Thế thì ngươi chính là phế vật!” Tô Vũ khinh bỉ nhận xét, “Tới đây mà không chém giết, chẳng lẽ là đi xem trò vui? Ngũ Hành tộc chỉ có Thổ Linh nhất tộc các ngươi là nhát gan nhất!”

Ngươi còn dám nói ta?

Thổ dân chửi bậy một câu, “Thủy huynh, ngươi thật sự muốn giết Thần ma à?”

“Phải, sợ thì đừng đi theo ta, ta nghe nói lần này Nguyên Thủy Ma tộc cử một ma đầu tới, tên là Thiên Đạc, ta muốn giết hắn, nhất chiến thành danh!”

“. . .”

Điên rồi!

Đầu óc thật sự bị nước vào, Thủy Linh tộc những năm qua chẳng lẽ đem đầu óc đi tu thành hơi nước hết rồi?

Thổ dân nhịn không được can ngăn: “Thiên Đạc là Lăng Vân thất trọng! Lăng Vân thất trọng của Thủy Ma tộc có chiến lực vô song, dù cho là Sơn Hải thì cũng khó lòng địch nổi hắn!”

Địa bảng đệ nhất là Hoàng Đằng, thực lực Lăng Vân ngũ trọng, hắn từng giết qua Sơn Hải nhị trọng, thế nhưng hắn giết không phải Sơn Hải mạnh mẽ.

Mà Thiên Đạc này là Lăng Vân thất trọng.

Nhân tộc thiên tài đối chiến cùng Thần Ma sẽ không thể chiếm tiện nghi, huống chi còn là Nguyên Thủy Thần Ma mạnh nhất.

Nguyên Thủy Thần Ma kỳ thật còn mạnh hơn Nhân tộc nhiều, Lăng Vân thất trọng đều mạnh hơn so với Hoàng Đằng.

Ngay cả Tần Phóng xếp hạng cao nhất đại khái còn không phải là đối thủ của gã Thiên Đạc đó.

Tô Vũ lại nghi ngờ nói: “Hắn yếu lắm hả? Bằng không vì sao trên Liệp Thiên bảng không có tên hắn?”

“Thủy huynh, Liệp Thiên bảng có tên ngươi không?”

“Không có!”

Thổ dân vô lực chửi bậy, “Thế mà ngươi vẫn không rõ à? Thiên Đạc mới ra khỏi Ma giới, không có chiến tích gì, rất nhanh thôi thì hắn sẽ vào bảng.

Liệp Thiên các tứ bảng bộ cũng đang quan sát hắn, hắn muốn giết Hoàng Đằng, không phải đệ nhất Địa bảng thì sẽ là cường giả Thiên bảng.”

Tóm lại một câu, ngươi quá yếu.

Muốn giết Thiên Đạc, ngươi nghĩ gì thế?

Đầu óc thật sự hỏng mất rồi!

Thổ dân có chút bận tâm, hay là gã đi đi thôi, cái tên này đầu óc úng nước nặng, có khả năng đã điên rồi.

“Là thế sao?”

Tô Vũ chần chờ một chút mới nói: “Vậy thì không giết Thiên Đạc, đổi lại giết Thần Ma khác cũng được!”

“. . .”

Ngươi có thù với Thần Ma à?

Thổ dân không khỏi nói: “Thủy huynh, ta cảm thấy ngươi muốn vào Liệp Thiên bảng thì không bằng giết mấy tên yếu, tích lũy danh tiếng, hà tất vừa đến đã tìm các đại tộc như thế.”

“Giết kẻ yếu cũng không có ý nghĩa!”

Tô Vũ vui vẻ trò chuyện với tên này trên đường đi, không có gì làm, dọa chết ngươi!

Thật ra là hắn muốn giết chết tên thổ dân này, bất quá đối phương một mực độn thổ, mà thực lực thoạt nhìn không yếu, gã đem đến cho Tô Vũ cảm giác gã hẳn là Lăng Vân ngũ lục trọng.

Khi gã độn thổ thì Tô Vũ chưa hẳn có thể ngăn cản.

Mà bốn phía hiện tại cũng có một số thiên tài đuổi về hướng tây, nửa đường lại đi chém giết lẫn nhau, sau đó bị người ta nhặt tiện nghi thì sẽ không tốt.


Chương 1284: Ngươi Dám Cản Đường, Muốn Tìm Cái Chết À?

“Cục đất, ngươi hẳn là cũng ở trên Liệp Thiên bảng chứ? Ta thấy ngươi có vẻ rất mạnh!” Tô Vũ trò chuyện.

“Ừ, thứ 12 Địa bảng chính là ta.”

“Ồ!”

Tô Vũ lên tiếng: “Rất nhanh thôi ta sẽ vượt qua ngươi!”

Thổ dân không thèm nói gì.

Hiện tại gã kết luận cái tên này hoàn toàn là người mới, hắn đúng là có chút thiên phú thế nhưng quá to gan lớn mật, vô tri không biết sợ!

Thật sự cho rằng ngươi mới vừa vào Lăng Vân là mạnh lắm sao?

Nghĩ gì thế!

Ngũ Hành tộc mặc dù không yếu, nhưng nghiêm ngặt mà nói thì một chủng tộc đơn độc sẽ không quá mạnh, dĩ nhiên nếu ngũ hành hợp nhất, bộ tộc này có năm vị vô địch, cũng xem như chủng tộc mạnh mẽ một phương, xếp hạng bên trên.

Chủng tộc như vậy ở Chư Thiên chiến trường sẽ không chiếm ưu thế gì.

Ưu thế duy nhất chính là bọn hắn độn thuật rất nhanh.

Cũng tương đối khó giết chết!

Trên không, hơi nước tiếp tục di chuyển, dưới mặt đất, thổ dân cũng đang cấp tốc độn thổ.

Bốn phía có đôi khi cũng sẽ có người tồn tại, cảm nhận được hai cỗ khí tức, rất nhanh liền biết là người của tộc nào, họ cũng không dính líu vào vì sợ phiền toái.

Ngũ Hành tộc không phải thứ dễ trêu, cũng rất khó dây dưa.

Mà Tô Vũ lúc này cũng rất phiền muộn, cái tên này một mực đi theo hắn, hết sức phiền toái.

Nếu hắn bị khám phá ra thân phận, vậy sẽ càng phiền toái hơn!

Ngụy trang!

Biết thiên phú kỹ của đối phương!

Chuyện về thiên phú tinh huyết có một chút cường tộc đã biết, nhưng Tô Vũ hiện tại đã duy trì thời gian quá dài, không quá phù hợp với đặc thù của thiên phú tinh huyết.

Do đó, hắn không cần tinh huyết mà lại có thể sử dụng thiên phú kỹ của đối phương, hiển nhiên rất dễ dàng bị một vài cường giả nhìn ra và để mắt tới hắn.

Ở nơi đây, Tô Vũ càng muốn độc hành hơn.

Hóa thân Thủy Nhân chính là vì để độc hành, bởi vì Ngũ Hành tộc không nhiều, số lượng thưa thớt, khả năng gặp phải đồng loại rất thấp, không nghĩ tới hắn vừa ra cửa liền có thể gặp được, đúng là có quỷ.

Mà tên thổ dân nọ không có tâm tư này, đi đường quá nhàm chán, gã vừa di chuyển vừa nói: “Thủy huynh, ngươi còn chưa nói ngươi tên gì.

Thủy Băng Nguyệt của Thủy Linh tộc các ngươi tới rồi sao?”

“Không biết!”

“Không biết?”

Thổ dân sững sờ, vì sao ngươi lại bảo không biết?

Đó là đỉnh cấp thiên tài của tộc các ngươi mà!

Tô Vũ cũng không ngụy trang nữa mà nói thẳng: “Kỳ quái lắm à? Tại sao ta phải nhận biết Thủy Băng Nguyệt gì đó? Ta là Thủy tộc thiên địa tự nhiên đản sinh, chỉ gặp qua vài vị Thủy Linh tộc, lại chưa từng đi qua tổ địa, ta vẫn luôn ở bên ngoài một mình hành động!”

Ngũ Hành tộc cơ hồ đều là thiên địa tự nhiên sinh ra, dĩ nhiên, đại bộ phận đều được sinh ra ở ngũ hành giới.

Trong Ngũ hành giới có vài chỗ cực kỳ thích hợp với việc sinh ra người của Ngũ Hành tộc.

Ở bên ngoài kỳ thật cũng có, thế nhưng số lượng cực kỳ ít.

Điểm này Tô Vũ đã từng hỏi qua Thủy Nhân, thế nên hắn không sợ nói sai cái gì.

“Thì ra là thế!”

Thổ dân giật mình, thì ra là kẻ hoang dại, khó trách lại ôm thái độ thiên hạ đệ nhất chính là ta, Thủy Linh hoang dại đại khái không biết thiên tài chân chính mạnh thế nào.

“Vậy Thủy huynh biết chút thuật pháp Thủy tộc truyền thừa không?”

“Không!”

Tô Vũ xem thường nói: “Ta biết thiên phú kỹ là đủ rồi, hóa thành nước, chỉ có ta giết người, không ai có thể giết ta!”

“. . .”

Mẹ nó, ngươi là đồ ngớ ngẩn.

Thổ dân chửi bậy trong bụng một hồi, ta làm sao lại gặp được Ngũ Hành tộc như thế chứ, ta còn nghĩ tốt xấu gì ngươi cũng là Lăng Vân, ta đã kiếm được người trợ giúp, hiện tại xem ra, cái này là hố, hố to a!

Cái tên này mai sau sẽ làm ra chuyện động trời gì thì cũng không quái lạ!

Chưa thấy qua việc đời, chưa trải qua đánh đập, đừng liên luỵ tới ta là được.

Bây giờ, tên thổ dân cũng đang lo lắng không biết có nên chạy trốn hay không!

Gã hơi xấu hổ, vừa rồi là gã đòi đi chung với người ta, hiện tại chính gã lại muốn chạy trốn, có phải không tốt lắm chăng?

Tô Vũ muốn chính là loại hiệu quả này, muốn tên kia kịp thời xéo đi, chờ cái tên này xéo đi thì hắn sẽ không giả làm Thủy nhân nữa, quá hố!

Trên đường đi, hắn gặp phải thiên tài càng nhiều.

Tô Vũ thậm chí cảm ứng được một chút khí tức Sơn Hải, Nhật Nguyệt thì không cảm nhận được.

Nơi xa, đã có thể mơ hồ thấy được một hẻm núi to lớn vô cùng.

Đao khí tung hoành!

Cách thật xa đều có thể cảm nhận được cỗ uy thế nơi đó.

Thổ dân cũng không nghĩ nữa, cùng lắm thì đợi chút nữa tách ra là được, bây giờ thì thôi vậy, gã cảm khái nói: “Nhân tộc có rất nhiều cường giả, không hổ là chủng tộc bài danh mười vị trí đầu, một đao của Đại Hạ vương năm xưa đã tạo thành Thiên Đoạn cốc bây giờ, dù là lúc này thì uy thế vẫn còn!”

“Đại Hạ vương?”

Tô Vũ thế mới biết được đây là do Đại Hạ vương chém ra, hắn có chút ngoài ý muốn, trước đó chỉ nói là hai vị vô địch, nhưng mà lại không nói là người nào.

Nghe đối phương nói vậy, hắn lập tức hiếu kỳ hỏi: “Đại Hạ vương mạnh lắm sao?”

“Rất mạnh!”

Thanh âm của thổ dân mang theo sợ hãi: “Một trong những vị vô địch mạnh nhất của Nhân tộc là Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Đại Chu vương. . .”

“Khai Thiên đao của Đại Hạ vương chém qua không biết bao nhiêu cường giả, mấy trăm năm nay cũng có hai vị vô địch ngã xuống trong tay ông ta, chết dưới đao của ông ta! Nơi này là năm đó ông ấy giao thủ với một vị Thần tộc lưu lại ấn ký, đáng tiếc lần kia không thể chém chết vị vô địch Thần tộc, bằng không tình trạng của Thiên Đoạn cốc cũng sẽ không giống như bây giờ.”

Tô Vũ vẫn là lần đầu tiên biết có hai vị vô địch từng bị Đại Hạ vương giết.

Hắn chỉ biết có một vị.

Chính là năm đó khi Ngũ Đại bị giết, vạn tộc đã chết hai tên vô địch, trong đó có một tên là bị Đại Hạ vương giết, một tên khác là bị Ngũ Đại giết.

Lão đầu này mạnh như vậy, đáng tiếc cháu trai của ông ta chứng đạo thì lại quá phiền toái.

Khai Thiên đao lưu lại Thiên Đoạn cốc này!

Lòng Tô Vũ khẽ động, nơi đây cũng là chỗ tốt, hắn mơ hồ đoán được vì sao Hoàng Đằng lại muốn chạy đến đó.

Hắn đã từng được chứng kiến Khai Thiên đao mạnh đến cỡ nào!

Lúc trước, khi hắn đi tìm thi thể Thiên Nghệ giáo chủ đã từng thể nghiệm qua một lần đao khí mà Hạ Long Võ lưu lại, nếu không phải hắn biết Khai Thiên đao thì đã sớm bị đao khí đó chấn chết rồi.

Hạ Long Võ còn chưa tới vô địch đã đáng sợ như vậy, gia gia y là Đại Hạ vương khẳng định sẽ càng đáng sợ hơn.

Nếu có thể dẫn động nơi này lưu lại chút Khai Thiên đao khí, đại khái sẽ có thể giết không ít người.

Đương nhiên, Tô Vũ biết thì chẳng lẽ người ngoài không biết?

Tô Vũ nghĩ đến đây, bỗng nhiên nói: “Hoàng Đằng hình như là người Đại Hạ phủ, hắn chạy tới Thiên Đoạn cốc có phải có âm mưu gì không?”

Thổ dân quả nhiên biết việc này, gã lập tức đáp lại: “Khẳng định! Cho nên hiện tại người Ma tộc không dám đi sâu vào dò xét, chỉ lo lắng Hoàng Đằng dẫn động đao khí vô địch lưu lại ở đó.

Một khi bùng nổ thì sẽ phiền toái! Không có sách lược vẹn toàn, Thiên Đạc cũng sẽ không tùy tiện tiến vào Thiên Đoạn cốc để tìm kiếm.”

“Thiên Đạc có khả năng áp chế đao khí vô địch sao?”

“Khó mà nói.”

Tên Thổ dân giải thích: “Thủy Ma tộc khẳng định là có một chút thủ đoạn, mà Hoàng Đằng cũng chưa chắc có thể dẫn động đao khí, lại nói, đao khí của vô địch ở đây đã qua mấy trăm năm rồi, kỳ thật uy lực cũng không cường đại như tưởng tượng đâu.

Thêm mấy năm nữa rất có khả năng sẽ tán hết đi.”

Hai người bọn họ đang trò chuyện, nơi xa, một vị nữ tử vô cùng kiều mị đạp không đi tới, cách từ xa đã cười nói: “Là thiên tài của Ngũ Hành tộc sao?”

Tô Vũ nhìn lướt qua, ma khí tràn lan.

Gia hỏa Ma tộc!

Còn về chuyện đối phương là nhánh nào của Ma tộc thì hắn không nhìn ra.

Tên Thổ dân vội vàng nói: “Vâng, các hạ là. . .”

“Dục hỏa Ma tộc, Lam Ảnh!”

Nữ tử kiều mị nói: “Hai vị, Thủy Ma tộc Thiên Đạc cố ý mời hai vị tới giúp một chút. . .”

“Cút đi!” Tô Vũ trực tiếp mắng: “Giúp cái rắm, xéo đi, ngươi dám cản đường, muốn tìm cái chết à?”

“. . .”


Chương 1285: Đi Quấy Rối

“Cút đi!” Tô Vũ trực tiếp mắng: “Giúp cái rắm, xéo đi, ngươi dám cản đường, muốn tìm cái chết à?”

“. . .”

Ngơ ngẩn!

Gã Thổ dân chửi ‘mẹ nó’ trong bụng!

Ôi đệt!

Ta biết ngay ta không nên ở cùng một chỗ với hắn mà, ta thật là khờ, ta lại cứ muốn ngu ngốc tạo thành phe với tên điên này làm gì?

Nữ tử Lam Ảnh kia cũng sững sờ, nụ cười khựng lại, “Vị Thủy Linh tộc đạo huynh này, ta và ngươi có thù à?”

Thủy tộc không phải là người có tính tình ôn hòa sao?

Cái tên này là Thủy Linh tộc chứ đâu phải Hỏa Linh tộc a?

Tô Vũ không khách khí nói: “Xéo đi, nghe là biết các ngươi không có hảo ý, liên hợp với chúng ta để giết Nhân tộc Hoàng Đằng, thủ tiêu Hoàng Đằng, sau đó sẽ lập tức giết chúng ta, loại sự tình này có ai mà không biết, không có việc gì thì xem nhiều sách vào! Ta không muốn làm bạn với Ma tộc các ngươi, danh tiếng của Ma tộc còn tệ hơn Nhân tộc, đừng cho là ta không biết các ngươi suy nghĩ cái gì, chuyện mượn đao giết người thích tìm ai thì tự tìm đi! Còn cản đường thì ta cùng Thổ huynh sẽ hợp lại giết ngươi, Lăng Vân tam trọng vừa vặn để cho ta thử nghiệm!”

“. . .”

Gã Thổ dân không lên tiếng, trong lòng gã lại thầm mắng.

Bất quá lời của hắn cũng có mấy phần đạo lý.

Mượn đao giết người, mơ đẹp quá.

Uy tín của Ma tộc hoàn toàn không ra sao cả.

Mà Tô Vũ bên kia lại lần nữa mắng: “Ta từng gặp một tên Huyết Hỏa ma tộc, đồ hỗn đản kia ban đầu nói hợp tác, quay đầu lại liền muốn giết ta, giống như đồ điên ấy, Ma tộc các ngươi không có ai tốt đẹp hết!”

“. . .”

Lam Ảnh cũng rất phiền muộn, “Huyết Hỏa ma tộc. . .”

Được rồi!

Lại là bộ tộc đó làm xấu thanh danh của Ma tộc, nhất tộc đó quả thực chính là lũ điên.

Lời đều nói đến mức này, Lam Ảnh cũng không nói thêm gì, nụ cười bớt phóng túng đi một chút, thản nhiên bảo: “Nếu không hợp tác thì đừng quấy rối! Chuyện các ngươi chửi rủa Ma tộc ta cũng không muốn sinh sự mà so đo với các ngươi. . .

Nhưng Ngũ Hành tộc đến đây cũng đừng quá phách lối!”

Dứt lời, nàng phá không rời đi, đi tìm những người khác.

Mà gã Thổ dân thì rất muốn khóc.

Ta không có mắng các ngươi mà!

Ta cũng không hung hăng càn quấy mà!

Đều là do cái tên này, có quan hệ gì với ta đâu, ôi đệt, ta phải rời đi, đi theo cái tên này thêm giây phút nào nữa thì chắc chắn sẽ lại đắc tội với người khác.

Giờ vẫn còn chưa tới Thiên Đoạn cốc, gã đã bị Ma tộc ghi nhớ, có oan hay không?!

Mà Tô Vũ vẫn còn đang hùng hùng hổ hổ mắng: “Ma tộc không có kẻ nào tốt, Thổ huynh, vừa rồi lẽ ra chúng ta phải hợp lại thủ tiêu nàng! Chỉ là Lăng Vân tam trọng tầm thường mà thôi!”

Thổ dân hóa thành hình người, nhìn về phía hắn, gã rất muốn mắng người!

Ngươi thì sao?

Lăng Vân tam trọng tầm thường?

Ngươi thì mấy tầng rồi?

Lười nói tiếp với hắn, gã Thổ dân cấp tốc bảo: “Thủy huynh, ta còn có việc, một lão bằng hữu mới kêu ta, ta đi qua đó trước đã, sau này sẽ tìm đến ngươi. . .

Ngươi đi Thiên Đoạn cốc trước đi!”

“Được, vậy thì chút nữa ta đi tìm ngươi. . .

Không được, ta đi cùng ngươi cũng được, Ma tộc kia không có lòng tốt, ta sợ Thổ huynh tao ngộ mối nguy.

Thổ huynh, ta và ngươi đi cùng một chỗ sẽ an toàn hơn!”

Ngươi đi luôn đi!

Ngươi đi cùng thì ta mới không an toàn đó!

“Không cần không cần, chẳng mấy chốc nữa ta sẽ tới, Thủy huynh, ta đi trước. . .”

Thổ dân vứt xuống lời này xong liền trực tiếp độn thổ rời đi, đệch, không theo ngươi được nữa!

Coi như ta không may đi!

Nếu không phải tại ngươi thì chính mình và Ma tộc sẽ nói chuyện phiếm thêm vài câu, dù cho không ra tay thì đi làm quần chúng cũng tốt, lần này thì hay rồi, gã còn chưa xem cuộc vui thì bản thân đã bị người vây xem trò hay rồi.

Thổ dân rời đi, Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra.

Cuối cùng tiểu tổ tông đó cũng chịu đi!

Gã mà cứ đi theo hắn thì hắn sẽ hết sức phiền phức.

Hắn tiếp tục tiến lên, người ở đây càng ngày càng nhiều, hắn cũng không dễ biến đổi hình dạng, vì vậy để yên hình dạng Thủy linh tiếp tục đi về phía trước.

Một lát sau, một con hẻm núi to lớn hiện lên ngay trước mắt.

Hẻm núi rất dài!

Mà giờ khắc này, một bên hẻm núi, mọi người không tụ tập cùng một chỗ mà là phân bố tại bốn phương tám hướng.

Giữ khoảng cách rất xa với nhau.

Bắt mắt nhất hẳn là Ma tộc bên kia.

Nơi đó có hơn mười vị cường giả Ma tộc, lúc bấy giờ, một thanh niên mi tâm có hỏa diễm, khí tức cường đại đang nói chuyện, thanh âm truyền vang bốn phương, gã cất cao giọng nói: “Hoàng Đằng và Ngô Kỳ đã trọng thương, ẩn nấp ngay tại Thiên Đoạn cốc! Giết Hoàng Đằng hoặc là Ngô Kỳ tất sẽ có thiên địa ban thưởng, thậm chí là thiên địa thần văn, thiên địa thần binh!”

“Ở Dục Hải bình nguyên, cường giả Nhân tộc cũng rất khó nhảy vọt, bây giờ Hoàng Đằng bị ép vào nơi này đã là tuyệt lộ!”

“Ta biết chư vị không yên lòng hợp tác với ai, cũng không cần hợp tác! Vào Thiên Đoạn cốc, nơi đây đao khí nồng đậm còn kèm theo một chút những lực lượng khác, đám Hoàng Đằng rất khó thoát ra, chỉ có mấy địa phương đao khí yếu hơn mới có thể là vị trí mà bọn hắn giết ra được.

Chỉ cần chư vị giữ vững những địa phương ấy, lần này, Địa bảng đệ nhất chắc chắn sẽ thay người!”

Gã vừa nói xong, Tô Vũ cũng mới chạy tới không lâu, trực tiếp lớn tiếng nói: “Ma tộc không có một ai là kẻ tốt! Đây là đao khí do Đại Hạ vương lưu lại, Hoàng Đằng có lẽ có khả năng điều động đao khí trực tiếp giết chúng ta! Các ngươi khẳng định có phương pháp tránh đi đao khí mà lại không nói cho chúng ta biết, muốn để cho chúng ta làm kẻ chết thay sao? Nói không chừng các ngươi còn muốn chúng ta bị giết, làm hao mòn đao khí, phương pháp này ta đã thấy nhiều.

Ma tộc, giao ra phương pháp tránh đi đao khí đi, bằng không thì chúng ta sẽ hợp lại giết ngươi, cũng chắc chắn có thiên địa ban thưởng!”

“. . .”

Bốn phương an tĩnh đến dọa người.

Không ít thiên tài dồn dập dò xét ý chí lực về kẻ vừa lên tiếng.

Ôi không!

Ở đâu ra đứa trẻ con miệng còn hôi sữa thế này?

Dĩ nhiên là hắn cũng nói ra suy tư trong lòng mọi người.

Có lý!

Khả năng này có thể tồn tại.

Dùng họ để tiêu hao đao khí, đây không phải là chuyện Ma tộc không thể làm được.

Thiên Đạc cũng hơi ngẩn ra.

Dù mọi người nghĩ như vậy nhưng cũng sẽ không có ai tùy tiện nói thẳng, lúc này, Lam Ảnh ở bên cạnh gã khẽ truyền âm: “Cái tên kia bị Huyết Hỏa ma tộc hố một lần, rất có địch ý đối với Ma tộc ta.”

Thiên Đạc hiểu rõ, trong lòng gã cũng hơi cạn lời.

Lại là Huyết Hỏa ma tộc!

Bộ tộc đó chính là cơn đau đầu của Ma tộc, đúng là lũ điên, đi trêu chọc cường địch khắp nơi.

Mỗi lần có người mắng Ma tộc, tám chín phần mười đều là do Huyết Hỏa ma tộc rước lấy kẻ địch.

Thủy Ma tộc đều không muốn thừa nhận đám Ma tộc đó!

Bất quá, Huyết Hỏa ma tộc có thực lực cường hãn, Huyết Hỏa ma tộc có ba vị vô địch cảnh tồn tại, dù cho chia ra thì cũng là nhất tộc cường hãn.

Thủy Ma tộc không nỡ khu trục bọn hắn, nếu thật sự đuổi đi thì ngược lại sẽ có thêm một đại địch.

Bây giờ nghe được lời Tô Vũ, gã biết đây là kẻ địch do Huyết Hỏa ma tộc trêu chọc nên cũng không cảm thấy kì quái.

Gã cất cao giọng nói: “Vị Thủy Linh tộc đạo hữu kia, ở đây hết thảy mọi chuyện đều dùng bản lĩnh! Đừng nói ta không có phương pháp hóa giải đao khí, cho dù có. . . thì cũng sẽ không giao cho ngươi! Nếu các vị sợ hãi thì có thể tự rời đi trước!”

Bỏ đi được sao?

Vận khí tốt mà giết được Hoàng Đằng, thiên địa ban thưởng chắc chắn không ít.

Săn người trên Thiên bảng, bài danh càng cao mà giết đối phương, dù cho thực lực mạnh hơn đối phương thì vẫn có rất nhiều ban thưởng.

Thiên Nguyên khí, thiên địa thần văn, thiên địa thần binh, cổ công pháp, cổ truyền thừa. . .

Những vật này đều có thể sẽ xuất hiện trong thiên địa ban thưởng.

Đệ nhất Địa bảng Hoàng Đằng một khi bị giết, ít nhất cũng có thể ban thưởng một viên thiên địa thần văn.

Mà Tô Vũ cũng làm cho tên Thổ dân ẩn nấp nơi xa nhẹ nhàng thở hắt ra, may quá, lần này ta không đi theo cái tên đó.

Đối phương đúng là phiền toái lớn, lần sau gặp thì phải tránh xa hắn ngàn mét, né xa một chút.

Thiên Đạc giải thích một câu, mà Tô Vũ vẫn không buông tha: “Dựa vào cái gì mà phải rời đi? Đây là địa bàn của các ngươi à? Đây là Ma giới hả? Ta không đi đó! Không nói cho ta phương pháp tránh đi đao khí, ta liền quấy rối các ngươi. . .”

Dứt lời, Tô Vũ cấp tốc trốn chạy.

Một giọt nước tan biến tại chỗ.

Mà Thiên Đạc mới rồi còn ở xa xa, trong nháy mắt đã xuất hiện tại nơi hắn vừa đứng, trong tay nắm một cây trường thương tản ra ma khí cùng hỏa diễm nồng nặc.

Ý chí lực của Thiên Đạc tản ra, dò xét bốn phía.

Gã hừ lạnh một tiếng, sát khí hơi nổi lên.

Ta đã cho ngươi mặt mũi!

Thế mà còn dám lên tiếng quấy rối!

Những người khác thì không cảm thấy kinh ngạc, có đám người tụ tập, có người thì lại truyền âm tám chuyện: “Tên Thủy Linh tộc kia to gan thật, mới vào Lăng Vân mà dám trêu chọc cường giả Ma tộc.”

“Thiên Đạc cũng không phải kẻ dễ trêu, Hoàng Đằng đều bị chúng bức bách phải ẩn núp trong Thiên Đoạn cốc, gia hỏa Thủy Linh tộc kia không phải tưởng là Thiên Đạc không dám giết hắn chứ?”

“Kệ hắn, vừa nhìn liền biết là một tên đầu óc lỗ mãng!”

“. . .”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box