1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 258 : Người Tốt Như Ta Không Nhiều (c1286-c1290)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 258 : Người Tốt Như Ta Không Nhiều (c1286-c1290)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1286: Người Tốt Như Ta Không Nhiều

Không ít vị cường giả cùng thiên tài truyền âm trò chuyện, Thủy Nhân kia là ai thì bọn hắn không biết.

Cái tên đó có giọng nói xa lạ, thực lực cũng yếu, bọn họ so sánh một thoáng, hẳn không phải là mấy vị thiên tài cường hãn của Thủy Linh tộc.

Không biết từ đâu lại xuất hiện một tên trẻ ranh miệng còn hôi sữa!

Mà vào thời khắc này, nơi xa, Tô Vũ tựa như người trong suốt, hiển hiện lần nữa rồi mắng: “Lão tử biết ngay Ma tộc đều là dạng này mà! Trở mặt liền muốn hạ sát thủ, dù sao cũng không phải lần đầu tiên!”

Phốc phốc!

Một thanh tế kiếm xuyên thủng hư không chỗ hắn đứng, Tô Vũ lại biến mất, sau một khắc, Lam Ảnh xuất hiện, khẽ nhíu mày.

Lại một lát sau, vài vị Ma tộc dồn dập ra tay, đánh cho Tô Vũ biến mất không thấy gì nữa.

Thiên Đạc cũng bó tay rồi!

Thật là có đồ điên muốn tìm chết!

Bọn họ đang thương lượng chuyện giết Hoàng Đằng, kết quả một gia hỏa Thủy Linh tộc lại tới quấy rối, không biết còn tưởng rằng họ sắp giết người nhà của tên Thủy Linh tộc này!

Nhân tộc và Ngũ Hành tộc vốn đâu có quan hệ gì với nhau.

Mà nơi xa, thân hình Tô Vũ lại hiện ra lần nữa, hắn dương dương đắc ý nói: “Ma tộc cũng chỉ như thế! Thuật trốn chạy của Ngũ Hành tộc ta là thiên hạ đệ nhất!”

Phốc!

Một bóng đen xuất hiện, trực tiếp một kiếm xuyên thủng hư không, xuyên thấu bóng nước kia.

Tối Ảnh Ma tộc!

Mà Tô Vũ giờ phút này đã cấp tốc trốn chạy, vừa chạy vừa truyền âm khắp bốn phương: “Ma tộc chính là như vậy, một lời không hợp liền muốn giết chóc, nhất là Huyết Hỏa ma tộc, vô sỉ tối thượng! Thật sự cho rằng vạn tộc đều sợ Ma tộc các ngươi à? Có bản lĩnh thì mau tới giết ta, giết không được ta thì ta sẽ trở về gọi người đến báo thù, các ngươi cứ chờ đấy!”

Hắn nói xong, người đã hoàn toàn biến mất!

An tĩnh!

Thiên Đạc cau mày, bên cạnh, một vị Ma tộc ở mi tâm lộ ra một con mắt dò xét bốn phía một thoáng, cau mày nói: “Đi rồi!”

Xuất sư bất lợi!

Bọn chúng còn chưa liên hợp thì đã bị Thủy Linh tộc quấy nhiễu!

Giờ phút này, Ma tộc ba mắt kia dò xét bốn phía một phen, gã cũng thấy rất bất đắc dĩ, “Ngũ Hành tộc có độn thuật cực kỳ cường hãn, tên kia trốn rất mau!”

“Bất quá nơi đây còn có một vị Thổ Linh tộc khác, hẳn là Thổ Linh tộc Phù Thổ Linh!”

Thiên Đạc khẽ gật đầu, trong mắt thần quang bùng nổ nhìn về hướng của gã Thổ dân.

Nơi xa, ở bên ngoài ngàn mét, gã Thổ dân thấy Thiên Đạc nhìn về phía mình thì trong lòng không khỏi thầm mắng, gã hiển hiện thân ảnh, một con rối đất hiện ra, “Hiểu lầm, ta không có ý định đối đầu với Ma tộc, vừa rồi vị đạo hữu kia. . . đại khái cũng là bị Huyết Hỏa ma tộc lừa thảm nên mới có chút thất thố, Thiên Đạc đạo hữu chớ hiểu lầm!”

Thiên Đạc khẽ gật đầu, thản nhiên nói: “Phù Thổ Linh, hi vọng ngươi đừng kéo phiền toái cho ta! Lần này chúng ta là vì báo thù cho Ma Nhĩ Ba, báo thù cho đệ đệ của hắn, chúng ta không muốn đối địch với bất cứ chủng tộc nào! Giết Hoàng Đằng cùng Ngô Kỳ mới là nhận thức chung!”

“Dĩ nhiên!”

Thổ dân khẽ cười, trong nháy mắt con rối đất đã tán loạn, tan biến ngay tại chỗ, mà gã Thổ dân cũng trốn chạy, không tới gần nữa.

Trong lòng gã vẫn nhịn không được thầm mắng một tiếng!

Đệch!

Ta xem như mắt bị mù, thế mà chủ động đi cùng với tên kia, lần này thì hay rồi, còn chưa xem cuộc vui thì đã bị Ma tộc để mắt tới.

Mà ở một chỗ khác, cường giả Thần tộc tóc trắng mang theo vài vị cường giả Huyền Khải nhất tộc cũng dò xét bốn phía, thản nhiên nói: “Ngũ Hành tộc. . . đầu óc của Thủy Linh tộc bị tu thành nước rồi! May là uy hiếp không lớn, bằng không, Thiên Đạc sẽ từ bỏ Hoàng Đằng mà đuổi theo giết hắn!”

Thiên Đạc không dám rời khỏi Thiên Đoạn cốc quá xa, miễn lại để cho Hoàng Đằng có cơ hội chạy mất.

Bằng không, dù Tô Vũ trốn chạy nhanh cỡ nào thì vẫn còn có chút tung tích có thể tìm ra.

Hồng Khải khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ là gã thấy hơi kỳ quái, độn thuật kia là Ngũ Hành tộc độn thuật sao?

Nhân tộc độn thuật và Ngũ Hành tộc cũng hơi giông giống.

Đều rất khó truy tung!

Hồng Khải trước đó không có quan hệ gì nhiều với Ngũ Hành tộc, gã biết bộ tộc này độn thuật siêu đỉnh, giờ phút này, gã không nhịn được lại nghĩ đến Thôi Lãng, cái tên Thôi Lãng đó gã đã biết, thấy được từ trên bảng danh sách.

Thôi Lãng cũng biết độn thuật!

Chạy trốn bằng đường thủy thì gã chưa từng thấy, thế nhưng Thôi Lãng biết độn thổ, cái này gã từng thấy, hơn nữa còn có phong độn, hình như Thôi Lãng cũng biết luôn.

Ngũ Hành tộc ngược lại không có Phong Linh tộc.

Hồng Khải thầm nghĩ, lòng gã mang theo từng tia nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ nhiều, thần văn sư Nhân tộc có nhiều thần văn, biết một chút độn thuật đặc thù thì cũng không kỳ quái.

Một người là nhân tộc, một bên là Ngũ Hành tộc, chênh lệch giữa hai bên vẫn rất lớn.

“An huynh, chúng ta sẽ tiến vào Thiên Đoạn cốc vây giết Hoàng Đằng sao?”

“Không vội!”

Nam tử tóc trắng cười nhạt, “Tên Thủy Linh tộc mặc dù ngu xuẩn, nhưng hắn nói không sai, Hoàng Đằng chạy về hướng này tất nhiên là có một ít chuẩn bị.

Trong đó đao khí vẫn còn, cẩn thận trở thành quỷ dưới đao của Đại Hạ vương! Vĩnh Hằng cảnh dù cho lưu lại một tia đao khí, một khi toàn bộ bùng nổ thì chúng ta cũng không dễ chịu! Để xem Thiên Đạc giải quyết vấn đề này thế nào!”

“Nghe theo đại nhân!”

Hồng Khải cũng không nói gì, giết Hoàng Đằng không phải mục đích của gã, gã cũng rất khó ở trước mặt những người khác cướp được cơ hội giết Hoàng Đằng.

Nếu thật sự giết, thiên địa ban thưởng gì đó gã cũng chưa chắc có thể cầm tới.

Hiện tại gã càng muốn nhìn thấy là Thôi Lãng tới đây, tốt nhất nghĩ cách cứu viện những nhân tộc đó thì mới tốt!

Để cho cái tên này đi chết đi!

Tô Vũ lúc này đã chạy ra bên ngoài mấy chục dặm, hiện tại dừng bước, thở hắt ra, cười ha hả không ngừng.

Hết sức thoải mái!

Hắn biết đối phương sẽ không truy sát mình, nếu thật sự có người đi theo đuổi giết thì hắn sẽ có cơ hội giết ngược lại tên kia!

Hiện tại không ai đuổi theo hết, rất tốt.

Nhiều ít gì cũng trì hoãn một ít thời gian, ta thật sự là người tốt, Hoàng Đằng là kẻ thù của lão sư ta, thế mà ta còn kéo dài thời gian cho y, trên đời này người tốt như ta không nhiều lắm đâu.

Nếu lần này Hoàng Đằng không chết, cho ta đánh mấy trận là được, tốt nhất là thu hình lại sau đó gửi cho sư phụ ta.

Bất quá hắn cảm giác. . . xác suất Hoàng Đằng bị người ta giết chết không nhỏ.

Thiên Đạc và mấy vị Ma tộc khác trông có vẻ đều rất mạnh!


Chương 1287: Đừng Giả Bộ Nữa, Ta Đã Nhận Ra Ngươi!

Bên ngoài.

Tô Vũ cảm ứng một hồi, bốn phía không có người, hắn không giả làm Thủy Nhân nữa, thân phận Thủy Nhân quá lộ liễu, không ít người đều sẽ nhìn chằm chằm hắn.

Không sử dụng thiên phú kỹ, rất nhanh, Tô Vũ đã hóa thành dáng vẻ của Thôi Lãng.

Mặc dù lúc này nhân tộc cũng bị người ngoài nhìn chằm chằm, thế nhưng dù sao vẫn mạnh hơn so với thân phận Thủy Nhân, nhân tộc giả làm nhân tộc còn dễ nói, giả thành dị tộc sẽ tạo ra phiền toái không nhỏ.

Giả nhân tộc thì đó là đặc hiệu của thần văn.

Giả thành dị tộc, vậy không còn đơn thuần là do thần văn nữa, mà hắn sẽ bại lộ rất nhiều thứ.

“Ta lại là Thôi Lãng!”

Tô Vũ cười khẽ, thế cũng tốt, bao gồm cả ở Liệp Thiên bảng hắn cũng là Thôi Lãng, từ đó sẽ có thể giảm bớt rất nhiều hoài nghi.

Chỉ là nơi đây có không ít cường giả!

Hắn có thể cảm ứng được rất nhiều vị Sơn Hải cảnh.

Nhật Nguyệt thì tạm thời không thấy, không biết là chưa tới hay là còn ẩn giấu ở rất xa.

Hoặc là nói, giữa Nhật Nguyệt với nhau có cái gì đó hạn chế?

Hay là Thiên Đoạn cốc có áp chế gì đối với Nhật Nguyệt?

Chuyện này thì hắn không quá rõ ràng.

Hắn chỉ biết là ở Dục Hải bình nguyên, Nhật Nguyệt rất ít bùng nổ chiến đấu, đại bộ phận đều là cấp bậc dưới Nhật Nguyệt.

Đương nhiên, Thần Ma cường tộc thì không dễ chọc.

Đối với các cường giả đại tộc này, Chiến giả Đằng Không cảnh tới được đỉnh phong, sức mạnh thân thể đều có thể đi đến lực lượng vạn khiếu, Lăng Vân cửu biến, xem công pháp, xem đối phương lựa chọn cửu biến chi bảo thế nào thì mỗi người đều sẽ có tiến độ khác biệt.

Mạnh hơn chút thì dưới cửu biến, mỗi một lần nguyên khí biến hóa, cường độ đều có thể tăng lên khoảng 50%, nhỏ yếu hơn thì sau nhất biến có thể tăng lên 5% cũng là lẽ thường.

Chủng tộc, công pháp, tài nguyên, thiên phú đều khiến cho mọi người tuy ở cùng một cảnh giới nhưng khoảng cách rất khác biệt.

Thiên tài ở nơi đây cũng không phải chỉ là những kẻ yếu.

Nếu mà yếu thật thì Lăng Vân thất trọng như Hồng Khải căn bản sẽ không tiếp nổi một búa của Tô Vũ.

Bây giờ, những thiên tài trên Thiên bảng còn chưa xuất hiện, những tên kia có lẽ sẽ càng cường đại hơn.

“Thiên Đạc…”

Tô Vũ phán đoán một thoáng, nếu hết thảy đều dựa theo trình độ tu luyện đỉnh phong của Thủy Ma tộc thì cái tên Thiên Đạc này là Lăng Vân thất trọng, có lẽ sức mạnh thân thể của gã đã vượt qua lực lượng 100 ngàn khiếu.

Dù sao gã cũng mạnh đến đáng sợ!

Đương nhiên, khả năng là đối phương chưa đi đến tình trạng kia, tỉ như 36 đúc, Thiên Đạc chưa hẳn đã hoàn thành 36 lần, không phải nói công pháp có bao nhiêu đúc thì gã sẽ có thể hoàn thành bấy nhiêu đúc.

Nếu mà chỉ so thân thể, Tô Vũ tuyệt đối kém xa tít tắp đối phương.

Thiên Đạc nhìn bộ dáng có vẻ là Chiến giả, Chiến giả thì ý chí lực không mạnh, nên có thể chiến cùng gã một thoáng.

“Thần Ma thiên tài a!”

Tô Vũ hóa thân thành Thôi Lãng, tiền về hướng bên kia, trong lòng hắn cũng cảm khái, không đến Chư Thiên chiến trường thì không biết cường giả nhiều bao nhiêu, không biết trời cao đất rộng thế nào.

Tới đây thì mới có thể hiểu, chiến đấu vượt cấp khó khăn tới nhường nào.

Hoàng Đằng cũng chỉ có thể giết Sơn Hải yếu ớt của các tộc nhỏ, ta cũng phải thử giết Sơn Hải Thần Ma xem sao, đó mới gọi là trâu bò.

Mà nói lại, Bạch Thiên Hạo giết rốt cuộc là Sơn Hải của Thần Ma cường tộc hay là Sơn Hải của chủng tộc nhỏ yếu nhỉ?

Thời đại này, giữa Sơn Hải với nhau cũng khác biệt một trời một vực.

Nếu Bạch Thiên Hạo giết Sơn Hải thất trọng của Thần Ma cường tộc, vậy thì vị này đã cường đại đến mức không hợp thói thường.

Mang theo lòng nghi hoặc, Tô Vũ không suy nghĩ tiếp về Bạch Thiên Hạo nữa.

Rất nhanh hắn lại tới gần Thiên Đoạn cốc.

Bốn phía có người tồn tại, thế nhưng không ai tùy tiện dò xét qua, đồng dạng, Tô Vũ cũng không đi dò xét người khác, thoạt nhìn hết sức cảnh giác.

Thiên Đoạn cốc, vừa rồi Tô Vũ không nhìn kỹ.

Hiện tại hắn mới phát hiện toàn bộ hẻm núi bị sương mù bao phủ, một mảnh trắng xóa!

Toàn bộ hẻm núi rất dài, không thể tin được là do con người chém ra.

Nó sâu tới mức nào thì giờ cũng nhìn không ra.

Hẻm núi bị sương mù và đao khí bao phủ, nhưng có nhiều chỗ có người, những địa phương kia đao khí yếu kém, hẳn có thể đi sâu xuống.

Tô Vũ không tự mình nếm thử mà ném một khối đá vào.

Tảng đá vừa rơi xuống, bịch một tiếng, nổ tung thành bột mịn.

Nơi xa, đám Thiên Đạc không lên tiếng kêu gọi hợp tác nữa mà đang làm một chút công tác chuẩn bị, không biết chúng định giải quyết vấn đề đao khí thế nào, chủ yếu vẫn là lo lắng Hoàng Đằng dẫn phát đao khí bạo phát, bằng không, với cường độ hiện tại thì chỉ có thể giết dưới Đằng Không, đối với thực lực trên Đằng Không thì uy hiếp rất có hạn.

“Đúng là nơi tốt để giết người cướp của!”

Tô Vũ nhìn khe nứt lớn bên dưới, một mảnh trắng xóa, ám sát người ở đây là lựa chọn rất tốt!

Bốn phía nhiều thiên tài như vậy, đại khái không ít người đều ôm ý định này.

Nếu không phải lo lắng đao khí bùng nổ, hiện tại đại khái đã có người tiến vào trong đó.

Vạn tộc cũng không phải một lòng.

Thần Ma càng sẽ không một lòng, chẳng qua là đang cùng nhằm vào nhân tộc nên bọn chúng mới nhất trí mà thôi.

Ở nơi xa xa.

Hồng Khải bỗng nhiên nhìn về phía Tô Vũ, gã khẽ cau mày, thời khắc này Tô Vũ đã khôi phục dáng vẻ Thôi Lãng, thế nhưng hắn lại không tùy tiện xuất hiện, toàn thân bị áo bào đen bao phủ, hơi có chút khác biệt so với trước đó.

Thế nhưng khi Hồng Khải nhìn lướt qua, trong mắt bắn ra một vạch kim quang về phía bên kia.

Ầm ầm một tiếng!

Tô Vũ đánh vỡ vụn tia sáng này, nghiêng đầu nhìn sang, lạnh lùng hỏi: “Huyền Khải nhất tộc đạo hữu có gì chỉ giáo?”

“Ngươi là nhân tộc?”

Hồng Khải không thể dò xét rõ ràng, trầm giọng chất vấn: “Đạo hữu là nhân tộc?”

Lời này vừa nói ra, bốn phía có không ít kẻ dò xét tới.

Mà Tô Vũ thì bùng nổ ý chí lực đánh vỡ vụn hết thảy tầm mắt dò xét, u lãnh nói: “Có phải hay không thì liên quan gì với đạo hữu? Cho là ngươi dựa vào Thần tộc thì có thể không kiêng nể gì cả sao? Đạo hữu muốn chiến một trận à?”

Hồng Khải nhíu mày, bỗng nhiên quát: “Thôi Lãng, ngươi đừng giả bộ! Ta đã nhận ra ngươi!”

“Thôi Lãng?”

Giờ phút này, bốn phương tám hướng, từng ánh mắt lại lần nữa hội tụ.

Vị cường giả Nhân tộc mới vừa lên vị trí thứ ba Hoàng bảng?

Thôi Lãng của Đại Minh phủ?

Đúc Binh sư?

Kẻ đã giết Thanh Khải của Huyền Khải nhất tộc?

Lời này vừa nói ra, nơi xa, Thiên Đạc cũng bùng nổ thần quang trong mắt nhìn về hướng bên này, gã quát to: “Lấy tấm che mặt xuống!”

Thiên tài Nhân tộc!

Không gặp thì thôi, gặp rồi tự nhiên phải giết!

Tô Vũ thầm mắng một tiếng, chính mình nhất định phải tìm cơ hội giết tên Hồng Khải kia!

Nhiều chuyện!

Bên kia, An Mân Thiên tóc trắng cũng nhìn về phía Tô Vũ, lạnh lùng nói: “Vị đạo hữu này lấy tấm che mặt xuống được không? Ba tộc Nhân Thần Ma xung đột, đạo hữu hẳn đã biết rõ, nếu không phải nhân tộc, chúng ta tự khắc sẽ xin lỗi đạo hữu!”

Tô Vũ u lãnh nói: “Nơi này nhiều kẻ che giấu tung tích như vậy, các ngươi không tra mà nhất định phải điều tra ta, là cảm thấy ta yếu? Thần Ma tuy mạnh nhưng cũng không phải chúa tể của vạn giới, muốn giết ta hay sao?”

Hai mắt An Mân Thiên lấp lánh tinh quang, bên kia, Ma tộc ba mắt còn mở ra con mắt thứ ba nhìn về phía Tô Vũ!

Mà Tô Vũ lại bùng nổ ý chí lực lần nữa đánh vỡ vụn dò xét của đối phương!

Thiên Đạc bay giữa không trung, lạnh lùng nhìn về phía Tô Vũ.


Chương 1288: Hồng Khải Ra Tay

Tô Vũ cười nhạo một tiếng, chỉ chỉ vào Hồng Khải rồi nói: “Ta hoài nghi dưới lớp áo giáp kia là nhân tộc, ngươi cởi áo giáp cho ta xem thử có được hay không? Thiên Đạc, ngươi muốn giết Hoàng Đằng chứ không phải tới gây chuyện, trước đó đối địch với Ngũ Hành tộc thì thôi đi, hiện tại lại muốn đối địch với ta, có phải ngươi mới ra đời nên không hiểu cái rắm chó gì hết, thật sự muốn bị đánh? Nhằm vào hết kẻ này đến kẻ khác, ngươi có tin hay không cuối cùng mọi người đều trở thành công địch?”

Trong mắt Thiên Đạc lóe lên ý lạnh, gã đạm mạc nói: “Ngươi nói có lý, ta không muốn đối địch với ai, mặc kệ ngươi có phải Thôi Lãng hay không, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, đừng nhúng tay linh tinh, bằng không… Ngươi chắc chắn phải chết!”

“Ha!”

Tô Vũ không cho là đúng, “Đừng nói lời uy hiếp, vừa nhìn liền biết là gia hỏa chưa trải đời, giết người ở đây đều không chú trọng chuyện này, uy hiếp một ai đó rằng hắn chắc chắn phải chết đều chỉ là chuyện tiếu lâm.

Nếu thật sự có thể giết, ta liền một đao giết ngươi… Chỉ đơn giản như vậy!”

Thiên Đạc quét mắt nhìn hắn một cái, sau đó gã nhìn chung quanh, quả như Tô Vũ nói người che giấu tung tích không chỉ một hai kẻ, nếu thật sự muốn tra xét Tô Vũ thì những người khác làm sao bây giờ?

Mục đích của gã là vì Hoàng Đằng, không phải là vì đắc tội với nhiều người.

Cân nhắc đến điểm này, Thiên Đạc dù cho hoài nghi hắn có thể là nhân tộc nhưng bây giờ gã cũng không lên tiếng nữa, tại Chư Thiên chiến trường, khi cần giả ngu thì cũng phải làm, không thể vì nhỏ mà mất lớn.

Tô Vũ thầm mắng một tiếng trong lòng, rất nhanh, hắn nhìn về phía Hồng Khải còn đang nhìn mình chằm chằm, lạnh nhạt nói: “Huyền Khải nhất tộc thật to gan! Hãy đợi đấy! Đừng tưởng rằng dính vào Thần tộc thì xong, kể cả Thần tộc An Mân Thiên, chớ quá mức hung hăng càn quấy, vạn giới cũng không phải lấy Thần Ma vi tôn, cẩn thận thật sự trêu chọc phải cường giả Cổ tộc, họ sẽ diệt cả nhà ngươi!”

Khẩu khí thật lớn!

An Mân Thiên cau mày, Cổ tộc ư?

Hôm nay, không khí này có chút cổ quái.

Từng tên điên lần lượt xuất hiện, ai ai cũng khẩu khí không nhỏ, gia hỏa mặc áo bào đen che mặt kia thoạt nhìn không quá mạnh, lúc này thế mà còn dám uy hiếp y.

Bên cạnh, Hồng Khải truyền âm nói: “An huynh, không bằng ta đi dò xét thử? Nếu thật sự là nhân tộc Thôi Lãng thì kính mời An huynh ra tay giúp ta bắt lấy hắn!”

Gã cũng lười nói thêm cái gì, cũng không có hi vọng An Mân Thiên thể hiện điều gì.

Gã đã chuẩn bị tự mình đi dò xét một thoáng!

Nếu như đó là Thôi Lãng, thừa dịp hiện tại gã sẽ chém chết hắn!

Một khi đối phương thật sự là Thôi Lãng, An Mân Thiên sẽ ra tay, bao gồm cả đám Ma tộc đều sẽ ra tay.

Ánh mắt An Mân Thiên khẽ động, truyền âm dặn dò: “Được, cẩn thận một chút, nếu không phải Thôi Lãng mà là gia hỏa Cổ tộc, ngươi thăm dò xong liền rời đi!”

“Hiểu rõ!”

Hồng Khải lên tiếng, trong lòng gã cũng đang hoài nghi, đây thật sự không phải Thôi Lãng ư?

Nhưng gã cảm giác rất giống!

Không quan tâm có phải hay không, thử một lần đã lại nói.

Mà lúc này Tô Vũ rất muốn chửi thề, hắn hết sức phiền muộn, ẩn giấu kiểu gì cũng không được, giả dạng ai cũng có thể bị phát hiện, đơn giản là không có thiên lý.

Thần văn chữ “Kiếp” lại lần nữa nhảy lên.

Tô Vũ thầm mắng một tiếng!

Đây là không chịu bỏ qua à?

Dư quang của hắn nhìn về phía bên kia, Hồng Khải hình như có chút kích động.

Tô Vũ nhìn hẻm núi lớn trước mắt, điên loạn mắng người, ngươi quả là muốn chết!

“Cục lông nhỏ, đợi chút nữa ta nhảy xuống, trong nháy mắt ngươi hãy đánh vào biển ý chí của gã, lão tử phải giết chết tên đó!”

Khinh người quá đáng!

Ta vốn chẳng muốn để ý đến ngươi, chỉ đang chuẩn bị đối phó Thần Ma, ngươi chỉ là gia hỏa Huyền Khải nhất tộc bé xíu, vừa trốn qua một kiếp trong tay ta mà không biết trân quý!

Đao khí của Khai Thiên đao!

Tô Vũ phán đoán một thoáng, cái này không có tổn thương gì với mình, có lẽ hắn còn có thể mượn lực, bất quá bây giờ thì không thể, miễn cho bị người khác hoài nghi, Thôi Lãng không thể biết Khai Thiên đao được.

“Ngươi tới đi!”

Tô Vũ nghiến răng nghiến lợi, nếu tên cháu trai này dám đến, chỉ cần không phải An Mân Thiên tự mình ra tay thì lão tử tung một búa kết liễu ngươi!

Trong đầu hắn thần văn hội tụ, toàn bộ dung nhập vào Khoách Thần chùy.

Đa thần văn chiến kỹ hình thành!

Thần văn chữ “m” làm ra một chút che lấp, miễn cho bị người khác nhìn ra đây là đa thần văn chiến kỹ.

Dương Khiếu nửa mở!

Đánh không chết người khác chẳng lẽ ta còn không thể đánh chết ngươi?

Ngươi dám đến thử xem!

Về vấn đề nguy hiểm… Hoàng Đằng còn vô sự kia kìa, Tô Vũ cũng không quá sợ hãi, thủ đoạn của ta chẳng lẽ còn không bằng Hoàng Đằng sao?

Nhảy xuống rồi trốn đi, tùy tiện ẩn nấp một chút, đối phương cũng khó có thể phát hiện mình.

“Nếu giết gã thì khả năng là sẽ có thiên địa ban thưởng, còn là không ít nữa, nếu là thứ như Thiên Nguyên khí thì miễn đi, từ bỏ! Nếu là những vật khác thì ta sẽ không chậm trễ quá nhiều thời gian, cầm lấy bèn chạy!”

Tô Vũ đã tính toán xong, chữ “Kiếp” vẫn đang nhảy lên, càng ngày càng lợi hại.

Thần văn này cảm giác về nguy hiểm rất mạnh.

Có đôi khi nó không khác lắm với dự cảm của Nhật Nguyệt, có người muốn ra tay với mình, có hơi cảm ứng về nguy hiểm thì nó sẽ lập tức nhảy lên.

Chữ “Kiếp” thoạt nhìn không có tác dụng gì, trên thực tế lại trợ giúp Tô Vũ rất lớn.

Mấy lần hắn chạy trốn thành công đều là bởi vì viên thần văn này báo nguy trước, còn đáng tin hơn cả ngọc cảm ứng.

Tô Vũ đã làm xong hết thảy chuẩn bị!

Hắn hết sức căm tức tên Hồng Khải kia.

Mẹ nó, ngày đầu tiên đến liền muốn giết ngươi.

Về phần bại lộ thực lực ở đây… Sợ cái gì, đó là do Thôi Lãng làm, đâu phải Tô Vũ hắn.

Thế này thì mới kích thích!

Nơi xa, trường thương của Hồng Khải bất tri bất giác xuất hiện.

Gã nhìn chằm chằm bên kia một hồi, người áo đen kia giống như đang quan sát hẻm núi lớn, lá gan thật sự rất lớn, vừa đắc tội Thần Ma nhưng lại không hề lo lắng.

“Cổ tộc?”

“Phải toàn lực ứng phó sao?”

“Hay là thăm dò trước một thoáng?”

Hồng Khải do dự một chút, nếu dốc toàn lực ứng phó, nhất kích thủ tiêu đối phương, đối phương lại không phải Thôi Lãng, mà là đệ tử Cổ tộc nào đó… Vậy mình liền gặp phiền phức lớn rồi.

“Vậy trước tiên thăm dò một thoáng?”

Hồng Khải có quyết định, mang theo tâm tư thăm dò, gã chậm rãi rút ngắn khoảng cách với Tô Vũ.

Mà Tô Vũ lúc này còn đang ném đá xuống khe núi thử thăm dò xem đao khí mạnh hay yếu, giống như căn bản không sợ người ta đánh lén mình.

Đúng vào lúc này, hư không bất chợt dao động một chút.

Hồng Khải bộc phát tốc độ!

Một cây trường thương mang theo sát khí cực kỳ cường hãn, một thương đâm về phía sau lưng Tô Vũ!

“Hồng Khải ra tay rồi!”

“Đã sớm đoán được!”

“Tên kia quá ngu, thực lực gì mà cũng dám khiêu khích cường giả…”

Tiếng nghị luận trong nháy mắt vang lên, vừa rồi Tô Vũ ồn ào xong, những người xung quanh liền đoán Hồng Khải rất có thể sẽ ra tay.

Đều là thiên tài, ai mà không phải là kẻ kiệt ngạo bất tuân, bị ngươi như thế khiêu khích, có phải Thôi Lãng hay không thì khẳng định phải thăm dò một thoáng.

Cũng là tên áo bào đen này quá đần, cảm thấy sẽ không ai dám ra tay với hắn.

Đừng nói ngươi, dù là Thần Ma đơn độc như thế cũng sẽ bị giết.

Nương theo tiếng truyền âm bàn tán sôi nổi của mọi người, Tô Vũ đột nhiên quay đầu, giống như có chút kinh sợ, quát: “Ngươi dám!”

Hồng Khải đâu còn quản hắn hô cái gì!

Ngươi rốt cuộc có phải Thôi Lãng hay không, rất nhanh liền biết.

“Hèn mạt…”

Tô Vũ lại mắng to một tiếng, giống như có chút ngoài ý muốn, sau một khắc, đột nhiên hắn nhảy vào hẻm núi, cả giận mắng: “Ngươi chờ đó!”

Ông!

Trường thương đâm vào phía hắn, Hồng Khải thoáng sững người, tiến vào Thiên Đoạn cốc rồi ư?

Đây là không địch nổi hay là không muốn bị bại lộ?

Không quan tâm là ý gì, đằng nào gã cũng đã ra tay rồi, đâu còn có thời gian lưỡng lự.

Thân ảnh gã đột phá hư không, huyết sắc trên áo giáp càng thêm rõ ràng, sát khí từ trường thương càng nặng, lại lần nữa hung hăng đâm một thương về hướng Tô Vũ đang nhảy xuống!

Bốn phương tám hướng, các cường giả cũng đều đang tập trung quan sát.

Đúng vào lúc này, Tô Vũ gầm lên một tiếng: “Xem Diệt thần chùy của ta!”

Ầm ầm!

Một cây đại chùy hiển hiện!


Chương 1289: Diệt Thần Chùy

Tô Vũ gầm lên một tiếng: “Xem Diệt Thần chùy của ta!”

“Quả nhiên là ngươi!”

Hồng Khải sôi trào sát khí, quả nhiên là Thôi Lãng, cái chùy kia gã đã quá quen thuộc!

Cũng từng thử qua uy lực của nó!

Lúc này, gã không còn bất luận chần chờ gì nữa, nguyên khí bùng nổ đến cực hạn, ầm ầm một tiếng, trùng kích về phía đại chùy trên đỉnh đầu.

Mà đúng lúc đó, bên trong đại chùy có một Cục lông nhỏ một mực nằm sấp chờ đợi vô thanh vô tức biến mất.

Hồng Khải bùng nổ nguyên khí chặn lại đại chùy kia.

Trong lòng gã hừ lạnh!

Đối với Thôi Lãng, gã cũng không phải chưa từng giao thủ, đối với đại chùy này gã cũng phần nào hiểu một chút, chỉ cần mình có nguyên khí cường hãn, đại chùy kia đừng hòng tùy tiện chấn động được mình.

Giờ phút này, gã vừa phân tâm chống cự đại chùy, vừa đâm trường thương về phía Tô Vũ.

Mà nơi xa, ánh mắt An Mân Thiên và Thiên Đạc đều khẽ động, vội vã chạy đến.

Nếu thật sự là nhân tộc thiên tài, vậy thì cũng đừng hòng chạy trốn!

Hồng Khải kéo dài thời gian không cho hắn trốn vào Thiên Đoạn cốc, tên kia ắt sẽ không đi được.

Mà ngay khi cả hai vừa mới nhích người, biển ý chí của Hồng Khải bỗng nhiên hơi hơi chấn động một cái, Hồng Khải hơi ngoài ý muốn, thứ đồ gì thế?

Vừa nghĩ tới đó, một hồi đau đớn khủng khiếp khiến cho biển ý chí của gã rung động kịch liệt.

Trong biển ý chí, Cục lông nhỏ không tìm được thần văn, cái tên này đâu phải là Thần Văn sư.

Cục lông nhỏ vô cùng uể oải, đành cắn một cái lên hàng rào biển ý chí, nó cắn rất mạnh, ý chí lực của Hồng Khải vốn không mạnh, Cục lông nhỏ bây giờ lại là Lăng Vân Cổ tộc, miệng vừa hạ xuống, biển ý chí trực tiếp bị tàn phá một nửa!

Biển ý chí bị tổn hại quá đau nhức, cả người gã đều hoảng hốt, mà đại chùy một mực bị ngăn lại vào thời khắc này lại bộc phát ra uy năng cực kỳ cường hãn.

Ầm ầm!

Một búa nện xuống, toàn bộ biển ý chí trực tiếp sụp đổ trong nháy mắt, hoàn toàn biến mất, Cục lông nhỏ cũng trong nháy mắt ấy vội vã dính vào trong đại chùy.

Mà Tô Vũ đột nhiên quay đầu, một phát bắt được trường thương, tay kia hóa thành trảo, một trảo vung ra, tiếng két chói tai vang lên, phập một tiếng, lồng ngực Hồng Khải bị hắn trực tiếp móc xuyên qua.

Trái tim màu đen của gã bị Tô Vũ bắt trên tay, bịch một tiếng bị Tô Vũ bóp nát.

Hắn từng giết Thanh Khải nên đã nghiên cứu qua Thanh Khải của Huyền Khải nhất tộc, nếu biển ý chí hỏng mất thì đối phương cũng chưa chắc sẽ chết.

Hai bút cùng vẽ, bóp nát trái tim đối phương rồi lại phá biển ý chí, vậy tên này nhất định phải chết!

Ầm!

Nương theo tiếng nổ lớn, sau một khắc, một đám mây màu vàng hạ xuống, trong nháy mắt rơi vào biển ý chí của Tô Vũ, một viên thần văn hiển hiện.

Vừa hiển hiện… Bịch một tiếng, nó đã bị sách họa màu vàng kim đánh nát.

Tô Vũ thầm mắng trong lòng!

Ơ đệt!

Lại bị đánh nát!

Đây không phải nhân tộc thần văn mà là dị tộc thần văn, dĩ nhiên, lúc này thần văn bị đánh nát đã có một cỗ dư vị thần văn cường hãn tràn lan trong biển ý chí.

Thiên địa thần văn a!

Tô Vũ giận mắng, cứ thế mà đánh nát bấy, ta còn không kịp thấy là thần văn gì nữa mà.

Hắn không kịp nghĩ nhiều, bắt lấy thi thể đến chết vẫn không dám tin của Hồng Khải, thu vào trong nhẫn trữ vật, nháy mắt sau hắn đã lao xuống Thiên Đoạn cốc, mượn nhờ sương mù trắng xóa và đao khí tan biến tức thì.

Hắn vừa biến mất không đến 1 giây, Thiên Đạc và An Mân Thiên đã xuất hiện.

Roẹt một tiếng, An Mân Thiên chém xuống một đạo kiếm mang!

Tiếng vang rền dữ dội, đao khí cùng kiếm khí va chạm.

An Mân Thiên lùi lại mấy bước, ánh mắt của y lạnh lùng, bên kia, vẻ mặt Thiên Đạc cũng ngoài ý muốn, hỏa diễm chỗ mi tâm càng thêm huyết hồng.

Hai vị một Thần một Ma này đều anh tuấn đến không giống người.

Mà vốn bọn chúng cũng không phải là người!

Hai vị đều trưng ra vẻ mặt âm trầm, bốn phương tám hướng, mấy người còn đang trò chuyện trời đất lập tức chợt ngừng!

Đậu má!

Chết rồi?

Cứ thế mà chết?

Đó là thiên tài của Huyền Khải nhất tộc!

Cường giả nằm trên Huyền bảng cứ thế mà chết đi?

Thiên địa ban thưởng đã xuất hiện, rõ ràng gã chắc chắn đã mất mạng, cũng đừng ôm bất cứ hy vọng nào đối phương còn sống.

Mà lúc này, ở nơi xa, các cường giả Huyền Khải tộc khác cũng đều rất bối rối.

Chết rồi?

Thôi Lãng giết?

Bọn họ thật sự không thấy gì hết, chỉ thấy Hồng Khải bỗng nhiên ra tay, sau đó… Không có sau đó nữa.

Một cái búa hạ xuống, Hồng Khải choáng váng đến không thể nhúc nhích, tiếp theo liền bị Thôi Lãng trở tay móc ra trái tim rồi bóp nát nó…

Hồng Khải đã bị giết!

Giờ khắc này, trên không trung, một đầu Tiểu Long màu vàng kim cũng trợn to hai mắt ngốc trệ, ta đệch!

Bị giết rồi?

Hồng Khải cứ thế mà bị giết rồi?

Nó vô thức nuốt một ngụm nước bọt, sau một khắc, bỗng nhiên cúi người lao xuống, tiếng long ngâm chấn động, ầm ầm một tiếng.

Những cường giả Huyền Khải tộc còn lại trực tiếp bị nó bắt đầu đồ sát!

Hai mắt An Mân Thiên băng hàn, vừa muốn lao trở về ra tay thì Kim Long đã gầm thét lên: “Thần tộc muốn vì đám rác rưởi này mà khiêu khích Long tộc ta? An Mân Thiên, cho ngươi chút mặt mũi, ngươi mà dám nhúng tay thì bản Long sẽ rời đi, lần sau quay lại nhất định sẽ trả thù ngươi!”

Hồng Khải đã bị giết!

Vẻ mặt An Mân Thiên rất khó coi, lúc này nghe thấy Kim Long uy hiếp thì ánh mắt y càng thêm rét lạnh, “Ngươi dám trả thù ta? Ta sẽ giết ngươi trước!”

Thần tộc có lúc nào lại sợ bị người ta trả thù?

Y muốn xuất thủ lần nữa, trên không, một đầu Bạch Long to lớn chợt hiển hiện, ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt to nhìn chằm chằm An Mân Thiên, “An Mân Thiên, cho ngươi mặt mũi lại không biết trân trọng sao? Ngươi dám ra tay thử xem!”

“Thiên Long tộc Long Chiến!”

Có người hô nhỏ một tiếng, thiên tài cường giả của Thiên Long tộc đến rồi!

Long Chiến cũng chỉ là Sơn Hải nhất trọng, hơi mạnh hơn Kim Long chút đỉnh, so sánh ra thì vẫn thua An Mân Thiên một trọng, nhưng mà lúc này hắn lại bá đạo vô song, mắt rồng nhìn chằm chằm An Mân Thiên.

Thiên Long nhất tộc tương đương với Nguyên Thủy thần tộc.

An Mân Thiên chẳng qua chỉ là Băng Tuyết Thần tộc, nếu thật sự chiến đấu thì không nhất định đã là đối thủ của Long Chiến.

Lúc bấy giờ, sắc mặt An Mân Thiên biến hóa, bốn phía, Băng Tuyết bao trùm, bao phủ chu vi trăm mét, sát khí từ y sôi trào, nhìn chằm chằm Long Chiến một hồi mới lạnh lùng quát: “Long Chiến… Ngươi giỏi lắm!”

“Ta dĩ nhiên giỏi hơn ngươi!”

Long Chiến cấp tốc hóa thành một thanh niên áo trắng, tóc hắn trắng toát giống như An Mân Thiên, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều là một màu thuần trắng.

Mà bên kia, Tiểu Kim Long thì đang trắng trợn giết chóc đám cường giả của Huyền Khải nhất tộc!

Trong chớp mắt, nó đã đánh giết năm sáu vị chiến sĩ áo giáp.

Sau một khắc, chỉ còn lại vài vị cấp tốc trốn chạy.

Mà lòng trả thù của Tiểu Kim Long rất mạnh, nó lại tiếp tục lao đầu truy sát, không ai can ngăn.

Những cường giả Huyền Khải tộc đó bây giờ cũng không cầu toàn bộ sống sót, có người trực tiếp nhảy xuống Thiên Đoạn cốc, bị đao khí cắt cho áo giáp đều phá toái.

Mà lúc này, không ai thèm quản bọn họ.

Chết thì chết!

Chư Thiên chiến trường có lúc nào mà không chết người?

Điều khiến mọi người càng rung động hơn là Thôi Lãng trong vẻn vẹn vài giây đã giết Hồng Khải!

Có người mau chóng lấy Liệp Thiên bảng ra xem… Sau một khắc đã thấy được biến hóa.

“Huyền bảng thứ 18, Thôi Lãng, thiên tài Đại Minh phủ, nhân tộc…”

Chiến tích không thay đổi, hắn vẫn là giết Lăng Vân thất trọng.

Nhưng trong nháy mắt hắn đã từ vị trí thứ 3 Hoàng bảng tiến nhập vào Huyền bảng, mà lại còn lên tới vị trí thứ 18.

Hoàng bảng có 360 người, Huyền bảng 180 người, Địa bảng 72 người, Thiên bảng chỉ có 18 người.

Thiên tài bốn bảng tổng cộng là 530 vị.

Sau khi giết Hồng Khải, Thôi Lãng đã tăng lên rất nhiều bậc.

An tĩnh!

Xác định là Thôi Lãng giết người.

“Vừa rồi đại chùy kia là cái gì?”

“Diệt Thần chùy?”

“Nhân tộc từ lúc nào lại có thần kỹ mãnh liệt như vậy?”

“…”


Chương 1290: Thiên Địa Thần Văn

Bốn phía mọi người đều ngây ngẩn, hồi tưởng lại khi một chùy nện xuống, Hồng Khải trực tiếp ngây ra, có thể là biển ý chí bị đánh vỡ, Huyền Khải chính xác không phải là Văn Minh sư, nhưng biển ý chí cũng không đến mức yếu ớt như vậy.

Không bàn về ý chí lực, nguyên khí của gã cực kỳ cường hãn, nguyên khí cũng có thể chống cự sự tấn công từ ý chí lực, kết quả lại không có ngăn trở gì, gã vẫn bị một cái chùy đánh chết.

“Đó là công pháp

Khoách Thần chùy

! Con trai của Phủ trưởng Đại Hạ Văn Minh học phủ đời thứ tư khai sáng…”

Có người hiểu biết nhiều, lúc này mới thì thầm một câu.

Lúc này, tất cả mọi người đều rúng động vô cùng.

Lăng Vân nhất trọng!

Một chùy nện chết Hồng Khải, thiên tài của Huyền Khải nhất tộc!

Huyền Khải nhất tộc nói thế nào cũng là chủng tộc Bách Cường.

Cứ như vậy mà bị đánh chết rồi?

Cảm giác Hồng Khải chết quá dễ dàng, chết nhanh đến mức mọi người không dám tin.

Ai cũng không thể tin được một vị thiên tài cường giả lại bị người đánh chết như thế.

“Có phải Hồng Khải quá yếu rồi không?”

“Vô nghĩa!”

Có người mắng một tiếng, yếu ư?

Ngươi cảm thấy kẻ có thể lưu danh trên Liệp Thiên tứ bảng, thật sự có ai là kẻ yếu sao?

Có thể lên bảng thì đều đã tới Chư Thiên chiến trường, đều tới để chém giết, không ra tiền tuyến, người của Liệp Thiên các đều chẳng muốn thu thập khí tức của ngươi, ngươi mạnh hơn, ngươi là thiên tài đi chăng nữa thì cũng không lên nổi bảng.

Chỉ có những kẻ đích thân ra tiền tuyến, tự tay chém giết mới có thể được người Liệp Thiên các để mắt tới.

Tô Vũ cũng chính là như thế, sau khi hắn giết tên Ảnh tộc thì mới bị người Liệp Thiên các để mắt đến.

Về sau, họ đào được khí tức của hắn, thu nhập vào Liệp Thiên bảng.

Hồng Khải có thể lưu danh trên bảng, bài danh còn không thấp trên Huyền bảng, gã còn từng vượt cấp giết Lăng Vân cửu trọng, thế mà cũng gọi là yếu?

Hiện tại, gã bị người ta đánh chết, nhất thời tất cả mọi người đều chưa tiếp thu được tin tức đó mà thôi!

Thiên Đạc và An Mân Thiên lúc này cũng đều yên tĩnh trở lại.

Họ không quản Long Chiến nữa, cũng không để ý tới Kim Long đang truy sát Huyền Khải nhất tộc, cả hai đều riêng phần mình trầm mặc lại.

Nhân tộc thiên tài!

Ở ngay trước mặt bọn họ, dưới mí mắt của họ hoàn thành một lần vượt cấp giết người, nhất kích thủ tiêu Hồng Khải.

Mà cách đó không xa, Tiểu Kim Long lại giết chóc một hồi, ngoại trừ hai gia hỏa nhảy vào Thiên Đoạn cốc thì còn lại toàn bộ đã bị nó thủ tiêu.

Tiểu Kim Long không hóa thành hình người mà là vẫn bảo trì long hình như cũ.

Giờ phút này, nó nhìn về phía An Mân Thiên, ánh mắt mang theo sát ý nồng đậm.

Lòng trả thù của ta rất mạnh!

Cái tên kia đã chặt nó một kiếm, kém chút cái đuôi đã bị chém đứt, đến bây giờ vẫn chưa khôi phục, nó không sớm thì muộn cũng sẽ trả thù.

Đương nhiên, hiện tại nó đánh không lại nên mới không nói gì.

Nó chẳng qua là thấy hơi kỳ quái, tên nhân tộc kia làm sao lại làm được?

Hồng Khải có mạnh không?

Đương nhiên rất mạnh, không mạnh thì sao có thể đối phó với Kim Long, kết quả… Hồng Khải cùng Thanh Khải cường hãn, cả hai vị thiên tài có tên trên Liệp Thiên bảng lại đều bị vị nhân tộc nọ giết.

Liệp Thiên bảng cũng chỉ có 530 vị thiên tài, thế mà đã bị Thôi Lãng giết mất hai!

Huyền Khải nhất tộc trước mắt cũng chỉ có hai vị đã chết này vào bảng, xem như là cường tộc.

Ngàn vạn loại tộc, một bộ tộc góp mặt hai vị thì còn chưa đủ mạnh sao?

Hiện tại… thì hết rồi.

Huyền Khải nhất tộc bên kia nếu biết, đại khái sẽ phát điên lên, cũng không biết cường giả của tộc ấy có chạy về bên này không.

Trong Thiên Diệt thành hình như cũng có cường giả nhất tộc bọn họ đang tọa trấn.

Bốn phương tiếp tục giữ yên lặng.

Hồng Khải bị giết khiến tất cả mọi người có chút không dám tin, không phải chưa từng có thiên tài bị giết qua, vấn đề mấu chốt là người này chết ngay dưới mí mắt mọi người, đã vậy còn chết rất nhanh, rất nhẹ nhàng.

Quá khiến người ta bất ngờ!

“Vừa rồi thiên địa ban thưởng hình như là thần văn?”

“Hình như thế!”

“Thiên địa thần văn a!”

“Giết Hồng Khải lại có thiên địa thần văn ban thưởng sao?”

“Đó là do Thôi Lãng yếu, Lăng Vân nhất trọng giết Hồng Khải nên mới được ban thưởng như thế.”

“Nhân tộc Đại Minh phủ lúc nào lại xuất hiện thiên tài cường giả như vây?”

“Đại Minh phủ không phải rất yếu à?”

“…”

Tiếng nghị luận lại nổi lên, nếu là Đại Hạ phủ, Đại Tần phủ, thậm chí Đại Chu phủ, hoặc là Đại Thương phủ… Được rồi, miễn không phải Đại Minh phủ thì mọi người còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận.

Nhưng mà hiện tại đối phương lại là người Đại Minh phủ, thật sự là có hơi khó chấp nhận nổi.

Then chốt nhất, Thôi Lãng không phải Thần Văn sư mà là Đúc Binh sư.

“Nghe nói… Tên Thôi Lãng đó hình như là cấp bậc Địa binh sư…”

“Địa binh sư? Còn trẻ như vậy à? Liệp Thiên bảng có phải xếp hạng sai?”

“Chắc là hắn chưa rèn đúc địa binh, nếu là có thể rèn đúc địa binh tại Chư Thiên chiến trường, đại khái mới có thể bắt được, sau đó tăng lên xếp hạng, hiện tại chẳng qua là nói như vậy.

Thôi Lãng xuất hiện trên bảng danh sách quá nhanh, lúc này mới mấy ngày mà.”

“Cũng phải!”

“…”

Bốn phương nghị luận.

Mà lúc này Tô Vũ đã chui vào Thiên Đoạn cốc, cấp tốc trốn chạy, hắn vẫn lo lắng có người truy sát đến đây.

Về chuyện giết Hồng Khải, giết được thì cứ giết thôi.

Ta tới chính là vì giết vạn tộc!

“Cục lông nhỏ làm tốt lắm… Bất quá ngươi còn dám hút, ta sẽ giết chết ngươi!”

Tô Vũ truyền âm vào biển ý chí, mẹ nó, ta chẳng qua là không có thời gian hấp thu, hỗn đản nhà ngươi lại nắm lấy thời cơ, viên thiên địa thần văn kia bị đánh nát, Tô Vũ lo chạy trốn, cái tên này thì hay rồi, nó đang cấp tốc tranh cướp đồ ăn với đám thần văn của Tô Vũ.

Dư vị thần văn và ý chí lực rất nồng đậm tạo cho Tô Vũ cảm giác, mặc dù không bằng trước đó hấp thu Nhật Nguyệt thần văn, nhưng nếu có ba năm miếng thì đại khái cũng không xê xích gì nhiều.

Điều này đại biểu, hắn mà giết ba đến năm người liền có thể so với đạt được một viên Nhật Nguyệt thần văn!

So với giết Nhật Nguyệt thì lại đơn giản hơn nhiều.

Khó trách tất cả mọi người đều thích giết người, ta cũng thích.

Tô Vũ vừa chạy trốn, vừa hấp thu, nếu mà hắn còn không hấp thu thì sẽ bị Cục lông nhỏ ăn hết phần.

Lúc này hắn cần phải tăng cường thần văn chữ “Biến” lên, tốt nhất là có thể tới tứ giai, chính mình cần năng lực ẩn giấu mạnh hơn.

Giờ đây hắn phát hiện năng lực ẩn giấu của mình thật sự rất kém, là người hay quỷ đều có thể phát hiện ra mình.

Tên Hồng Khải kia yếu như vậy mà cũng có thể phát hiện ra hắn.

Tô Vũ đã hoàn toàn quên mất chuyện lần đầu giao thủ, hắn vẫn cảm thấy Hồng Khải rất mạnh.

Bị mình giết dĩ nhiên chính là kẻ yếu.

“Ha ha… Ban thưởng không tồi!”

Tâm tình Tô Vũ rất sung sướng, hơn nữa hắn còn cướp đi thi thể Hồng Khải, thi thể của gã chắc chắn sẽ là tài liệu đúc binh tốt.

“Huyền Khải nhất tộc… giết tên vô địch kia, có lẽ có khả năng rèn đúc một bộ áo giáp Thiên giai đỉnh phong!”

“Thợ rèn của vạn tộc thật vô dụng, Thiên Đúc vương thế mà không đánh vào Huyền Khải nhất tộc ấy, đánh chết đối phương rồi chế tạo một thanh thần binh cũng được lắm mà!”

Tô Vũ lặng yên suy nghĩ, bộ tộc này quả là tài liệu đúc binh thượng hạng.

Cộng thêm chúng lại đắc tội với mình, nếu mình muốn tạo địa binh áo giáp, có lẽ sẽ phải dựa vào bọn họ, giết nhiều thêm mấy tên, tốt nhất là giết vài Sơn Hải, chế tạo địa binh hẳn là sẽ không khó.

Quả nhiên, ta đã nói ta tới đây là để tìm tài liệu, hiện tại sự thật chứng minh ta hoàn toàn không nói láo, Huyền Khải nhất tộc chính là tài liệu tốt nhất.

Tô Vũ ta từ trước tới giờ đều không nói láo!

Mà dù có nói láo… thì đó cũng là Thôi Lãng nói, liên quan gì tới Tô Vũ này chứ!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box