[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 188 : Đứa Trẻ Không Khóc, Sao Có Sữa Uống? (c936-c940)
❮ sautiếp ❯Chương 936: Đứa Trẻ Không Khóc, Sao Có Sữa Uống?
“Vậy là đủ rồi!”
Ngưu Bách Đạo bật cười, “Chiến đấu vì những người mà mình muốn bảo hộ, thế là đủ rồi! Vì nhân tộc, vì Nhân cảnh, vì vũ trụ! Không phải tất cả Nhân tộc đều đáng giá để ngươi che chở, đó mới là góc độ của người bình thường! Hơn nữa, Nhân tộc là phe chính nghĩa sao?”
Ông cười xòa, “Chưa chắc! Thần Ma xâm lấn chúng ta, chúng ta xâm lấn tiểu tộc, kỳ thật không có gì khác nhau, không cần dát vàng lên mặt mình, cá lớn nuốt cá bé, dựa vào cái gì nói chúng ta là phe chính nghĩa?”
Ngưu Bách Đạo cầm rượu Tô Vũ mang đến, mở ra uống một ngụm, lắc đầu, “Tầm thường, lần sau đến thì mang loại trân phẩm đi, đừng quá keo kiệt!”
“Những người như chúng ta, nghiên cứu, giải mã, chiến đấu đều là vì danh, vì lợi, vì bảo hộ người nhà, rất ít có người nào vô dục vô cầu, nếu thật sự vô dục vô cầu, vậy đó không phải người, vì thánh nhân cũng có sở cầu.”
“Tỉ như ngươi, hôm nay tới đưa rượu cho lão già như ta, chắc chắn có sở cầu, đúng không?”
“Vâng!”
Tô Vũ bật cười, gật đầu, “Phủ trưởng, ta tới cầu ngài chỉ điểm bến mê!”
“Ta biết ngay mà!”
Ngưu Bách Đạo lại nở nụ cười, uống rượu, lười biếng nói: “Hỏi đi, hỏi đi, nếu biết, ta sẽ nói.”
Tô Vũ lấy con rối ra, Ngưu Bách Đạo nhìn thoáng qua, thuận miệng hỏi: “Hỏi ta vị trí khiếu huyệt à?”
“Vâng.”
“Ta biết 4 cái khác.”
Dứt lời, ông chấm thêm 4 điểm đỏ, đến lúc này, Tô Vũ đã nắm giữ vị trí 357 khiếu huyệt.
Ngưu Bách Đạo suy nghĩ rồi nói: “Ngươi muốn mở ra 360 khiếu huyệt, chuyện này có độ khó không nhỏ, ba cái cuối cùng. . . nếu rảnh ngươi hãy đi Bạch gia hỏi một chút xem, năm xưa Bạch Thiên Hạo thông suốt không ít, chưa chắc đã đạt tới 360 khiếu, nhưng hẳn là đã mở ra một ít khiếu huyệt bí ẩn.”
“Bạch gia. . . ”
Tô Vũ chần chờ: “Ta là học sinh của Bạch Phong lão sư, hẳn là Bạch gia cũng biết, nhưng khi Bạch Tuấn Sinh thấy ta cũng chưa từng mời ta tới Bạch gia, ta đến đó có phải không ổn không?”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Tiểu tử, đừng băn khoăn quá nhiều! Bạch gia không mời, tự ngươi đi là được! Mặt khác, sắp tới tốt nhất làm ra thành quả gì đó đi.”
“Hả?”
“Để đánh mặt người khác a!”
Ngưu Bách Đạo cười vui vẻ: “Ngươi tốt nhất là nên thường xuyên gây động tĩnh, đừng khiến Đại Hạ phủ quên ngươi, không phải cần khiến kẻ nào coi trọng, mà là để người trong thiên hạ thấy Tô Vũ ngươi vẫn chưa hết thời, con người rất dễ quên, khi ngươi hết thời, rất nhiều người sẽ cảm thấy tổn thất ngươi cũng chẳng sao cả!”
“Nếu ngươi thường xuyên có động tĩnh, còn đả động lòng người, khiến người khác nhớ tới ngươi, biết ngươi còn tồn tại, nhớ lại sự tồn tại của ngươi thì mới tốt.”
“Nổi danh có tác dụng của nó! Ngươi càng nổi danh, đối với rất nhiều người mà nói, đó là một lần thay đổi cán cân, mà nay bởi vì ngươi mà tổn thất một vị Nhật Nguyệt, có vài người không phải đương sự, đứng ở góc độ người đứng xem sẽ cảm thấy ngươi quá đáng, không thể nhẫn nhịn chút việc nhỏ sao?”
Tô Vũ nhíu mày: “Nhật Nguyệt giết ta là việc nhỏ à?”
“Bởi vì bọn họ là người đứng xem!”
Ngưu Bách Đạo bật cười: “Chính là kiểu đứng nói chuyện không đau eo trong truyền thuyết ấy! Thử nghĩ xem, nếu một vị thiên tài Đại Chu phủ bị một vị Nhật Nguyệt đuổi giết, rồi tìm người phản sát Nhật Nguyệt, ngươi sẽ nghĩ sao về chuyện này?”
Tô Vũ suy nghĩ, “Dù sao cũng vô hại, chẳng có vấn đề gì, kỳ thật không giết cũng được, còn không bằng đưa đến chiến trường Chư Thiên đi giết địch, chiến lực Nhật Nguyệt không yếu.”
“Đúng rồi!”
Ngưu Bách Đạo lại gắp một miếng đồ ăn, “Ngươi rất biết điều, vậy cũng rất thú vị! Đây là góc độ người đứng xem! Cho nên, hiện tại có một đám giá hỏa đứng nói chuyện không đau eo cảm thấy không nên giết Kim Vũ Huy, phạt lão đi tiên phong doanh sẽ là thanh đao giết địch tốt! Mà hiện tại ngươi cần phải xoay chuyển loại ấn tượng này, khiến mọi người biết, tên ngốc Kim Vũ Huy kia muốn giết ngươi, hắn chết là xứng đáng!”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Giết ngươi là tội ác tày trời! Tốt nhất là chọc tức một vài vô địch trung lập, để bọn họ sinh lòng thiên vị, đều nghĩ sao Tô Vũ có thể chết chứ? Một đám ngu ngốc! Thậm chí có thể xoay chuyển ấn tượng đến mức khiến ngươi còn quan trọng hơn một vị vô địch thì lại càng tốt!”
Ngưu Bách Đạo cười xán lạn, “Thực lực nhỏ yếu không vấn đề gì, thực lực yếu không có nghĩa là không thể thành công! Khi ngươi được vô địch coi trọng, cảm thấy ngươi đáng giá như một vị vô địch là được, khi ấy phiền phức sẽ không còn nữa, không cần ngươi động thủ, có người sẽ ra tay chém kẻ khác cho ngươi, rồi nói với ngươi rằng, Tô Vũ, không cần để ý, những người này đều là kẻ ngu ngốc, chúng ta giết hắn, ngươi tới nghiệm thu xem có đạt tiêu chuẩn hay không.”
Tô Vũ suy tư, “Vậy chuyện phân tách thần văn. . .
Phủ trưởng biết không?”
“Cái này không được!”
Ngưu Bách Đạo nói thẳng: “Không thể! Cái này không khiến vô địch Nhân tộc coi trọng, mà sẽ khiến cho vô địch Vạn tộc coi trọng!”
“Phương pháp hợp khiếu thì được, nhưng thứ kia thì không được, ít nhất hiện tại không được! Vạn tộc rất kiêng kị Đa thần văn nhất hệ, chúng ta có thể nhìn ra điểm này, có khả năng bởi vì thần văn chiến kỹ, cũng có thể liên quan đến việc chứng đạo vô địch, đương nhiên hiện tại mọi người đều hiểu mà giả bộ hồ đồ.”
“Đừng khiêu khích Vạn tộc lúc này, không có bất cứ ý nghĩa gì, việc ngươi phải làm là thành lập uy danh, uy tín cho chính mình!”
Ngưu Bách Đạo đang dạy hắn, Tô Vũ không ngừng gật đầu.
“Ngươi có thể lấy ra công pháp hợp Thần khiếu, thậm chí là một bộ cơ sở văn quyết 36 Thần khiếu, truyền bá ở Đại Minh phủ, nhớ kỹ, nếu đại phủ khác cũng muốn thế, vậy phải cho người tới cầu ngươi!”
Ông tủm tỉm cười: “Không, ngươi trao quyền cho Chu gia, để bọn họ tới cầu Chu Phủ chủ, ngươi không cần quan tâm! Ngươi chỉ là nhà nghiên cứu, vậy là đủ rồi, Chu gia sẽ bảo hộ ngươi, mà những người khác bị khó dễ sẽ nghĩ rằng nguyên nhần đều là do Đơn thần văn nhất hệ Đại Hạ phủ.”
“Hoặc là, ngươi đặt ra một hạn chế, có thể truyền bá ở đại phủ có Đa thần văn nhất hệ, nếu không có thì không truyền! Dần dần đẩy Đơn thần văn nhất hệ đến phía đối lập mọi người, đúng rồi, đừng gom hết tất cả Đơn thần văn nhất hệ, chỉ cần ở Đại Hạ phủ thôi là được!”
Tô Vũ suy tư, vị phủ trưởng này thực sự có ý tứ.
Nhưng cũng rất có đạo lý!
Ngưu Bách Đạo lại cười nói: “Hiện giờ, kỳ thật Cầu Tác Cảnh sẽ loạn, bọn họ là Văn Minh sư, không phải Chiến Giả, ta cảm thấy ngươi có thể mượn sức Chiến Giả, mượn sức giai tầng bình dân, thậm chí là miễn phí truyền bá một vài công pháp tương đối quan trọng nhưng không phiền toái, mọi người đều có thể tu luyện.”
“Nếu tìm ra Nguyên Thần khiếu, ngươi truyền bá nó ra, chậc. . .
Mọi người chắc phải gọi ngươi là ông tổ Nguyên Thần!”
Ngưu Bách Đạo cười càng thêm xán lạn, “Nhân tâm xoay chuyển như thế đấy! Tới lúc đó, ngươi chính là phe chính nghĩa, lời Tô Vũ ngươi nói chính là chính nghĩa! Ngươi đứng ở đỉnh cao của đạo đức! Ai nhằm vào ngươi, kẻ đó chính là phản đồ! Vô địch Nhân tộc muốn giết ngươi, kẻ đó tuyệt đối là phản đồ, dân tâm xu thế tất yếu, ngươi giết thì giết, không giết cũng sẽ có kẻ khác giết! Chẳng sợ có người phản đối.
Ai phản đối, kẻ đó chính là đồng đảng với phản đồ!”
Ngưu Bách Đạo cười đến mặt già như sắp nở hoa, “Tiểu tử, ngươi là người thông minh, không thì sẽ không tới Đại Minh phủ! Mà người thông minh không cần để tâm vào chuyện vụn vặt, đâu cần tự mình đến vô địch thì mới có thể giết vô địch? Ai quy định? Ai nói? Nhẫn nhịn không mệt sao? Chịu đựng không mệt sao? Càng là thiên tài, càng dễ để tâm vào chuyện vụn vặt, tỉ như đám người Liễu Văn Ngạn, bọn họ sống rất mệt!”
“Cả nhà Liễu Văn Ngạn chết gần hết là ngoài ý muốn à? Khó nói lắm! Hắn nhịn, hắn không làm ầm lên, hắn không nói lời nào, mà đứa trẻ không khóc sao có sữa uống?”
“Nhân tộc biết công tích của Liễu gia không?”
“Vài người biết, phần lớn không biết!”
“Mà vài người kia không hề hé răng, đó là bởi vì chuyện không liên quan đến mình.”
Chương 937: Một Lời Nói Như Xua Tan Sương Mù
Ngưu Bách Đạo lắc đầu, “Thiên tài không khóc, chỉ biết tự mình báo thù, cứng đầu cứng cổ, vậy không tính là người thông minh! Ngu ngốc! Hắn mà khóc, khiến mấy trăm mấy triệu Nhân tộc đều biết, Liễu gia hắn vì Nhân tộc mà trả giá bao nhiêu, kết quả lại chịu bất công như thế nào! Nắm lấy đại thế, uy hiếp vô địch, nếu vài thập niên trước Liễu Văn Ngạn vung tay hô lên, người biết hắn rất nhiều, hiện giờ. . .
Thôi bỏ đi, không mấy người biết!”
“Mà ngươi thì khác, hiện tại ngươi là thiên tài đang nổi, ngươi nâng cao danh khí, phát triển từng ngày, tới lúc đó, danh khí có thể giết người!”
Ánh mắt Tô Vũ dần trở nên sáng ngời!
Đúng, hắn đã từng nghĩ tới việc khi mình cường đại rồi sẽ đi giúp lão sư, giải quyết tên vô địch ẩn núp kia.
Nhưng Ngưu phủ trưởng nói không sai!
Hắn muốn đến vô địch phải cần mất bao lâu?
Năm nào tháng nào mới được?
Nhưng danh khí lại có thể giết người!
Hắn xử lý được đám người Kim Vũ Huy chính là bởi vì danh khí của hắn, nếu hắn là kẻ vô danh tiểu tốt, Chu Thiên Đạo sẽ vì hắn mà giết Kim Vũ Huy sao?
Không có khả năng!
Hắn nghĩ sai rồi, trước đây hành động của hắn mới là đúng, dựa thế, mượn đao, giết hai vị Nhật Nguyệt, mười mấy vị Sơn Hải, đây mới là năng lực!
“Đa tạ phủ trưởng, Tô Vũ thụ giáo!”
Tô Vũ cảm tạ từ tận đáy lòng, Ngưu phủ trưởng đúng là ánh đèn soi sáng trên con đường nhân sinh a!
Không cần âm mưu, đây là dương mưu, đại thế!
Tiền đề là Tô Vũ đủ ưu tú, khiến cho cả Nhân cảnh biết hắn, coi trọng hắn!
Ngưu Bách Đạo uống rượu, cảm khái: “Hiểu thì tốt, đừng nghĩ nhiều nữa, ngươi lựa chọn Đại Minh phủ là điều tốt, tại đây sẽ có người bảo vệ ngươi, cũng có lá gan bảo vệ ngươi, đương nhiên cũng có thực lực đó! Tiểu tử, biến chính mình thành hóa thân chính nghĩa đi, tuyệt đối đừng học một vài người nào đó đối địch với cả thiên hạ, thiên hạ đều sai mình ta đúng, dù ngươi thật sự đúng, ngươi cũng biến thành sai!”
“Nếu ngươi không có biện pháp đối nghịch với người trong thiên hạ, vậy thì hãy dẫn dắt bọn họ, người bình thường và cả rất nhiều cường giả thật ra cũng không hiểu rõ, bọn họ chỉ nghe theo số đông, mà ngươi lại có thể dẫn dòng nước lũ này, phàm là có kẻ phản đối ngươi thì đều là địch nhân của ngươi, đều là địch nhân của người trong thiên hạ, đây mới là con đường mà ngươi nên đi!”
Tô Vũ không ngừng gật đầu!
Hắn thật sự thụ giáo!
Ngưu phủ trưởng thật trâu bò, một lời nói như xua tan sương mù!
Năm đó nếu Liễu lão sư tới đây cầu chỉ điểm, có lẽ kết quả ngày hôm nay đã hoàn toàn bất đồng!
Trên Duyệt Tâm Đảo.
Tô Vũ không ngừng cảnh tỉnh chính mình, kỳ thật ngay từ đầu hắn đã có tính toán này, kết quả hắn quá mức phẫn nộ, quá mức thất vọng, cho nên dần dần thay đổi chiến lược, cuối cùng lạc mất bản tâm.
Hiện giờ hắn đấu không lại những người đó.
Vậy thì đổi sách lược!
Đao thật kiếm thật xử lý bọn họ đúng là sảng khoái, nhưng hiện tại không phải hắn không có thực lực sao?
“Ta hiểu rồi!”
Tô Vũ lẩm bẩm một tiếng, sau đó hắn hung phấn hỏi: “Phủ trưởng, vậy ngài cảm thấy dạng công pháp gì mới có thể gây ra oanh động, cơ sở văn quyết ư?”
“Đương nhiên!”
Ngưu Bách Đạo tủm tỉm cười, “Nhưng cơ sở văn quyết chỉ có thể làm kẻ dưới Đằng Không ham muốn, dù sao thì công pháp ít hơn 72 Thần khiếu không có tác dụng gì đối với Đằng Không trở lên.”
“Vậy 108 Thần khiếu thì sao?”
“Cái này. . .”
Ngưu Bách Đạo âm thầm ê răng, trên mặt lại tỏ vẻ ung dung đáp: “Cái này không tồi, có không ít người chưa chắc đã mở được nhiều Thần khiếu như vậy, chỉ có một bộ phận thiên tài có khả năng sẽ chuyển tu.
Tiểu tử, đừng nóng vội, từ từ đi, đừng một lần khai ra tất cả, thỉnh thoảng thả ra một chút, một lần công khai hết thì không đáng giá!”
“Có chiến kỹ cường đại hay thần kỹ gì thì cũng có thể công khai.”
“Tốt nhất là. . .” Ngưu Bách Đạo ngẫm nghĩ: “Cái loại không cần khai thêm khiếu nhưng vẫn có thể sử dụng chiến kỹ, ngươi có không?”
“Có!”
Tô Vũ gật đầu, hắn có, hắn biết rất nhiều công pháp, có vài cái khiếu huyệt có độ trùng hợp khá cao với một vài công pháp cơ sở.
Tô Vũ cẩn thận liệt kê: “Có minh tâm tĩnh khí, có khôi phục thương thế, còn có mấy bộ gia tốc hấp thu nguyên khí. . .”
“Khụ khụ khụ!”
Ngưu Bách Đạo đang uống rượu thì bị sặc, giả vờ bình tĩnh, bảo trì tươi cười: “Không tồi, nếu thích hợp thì công khai một ít ra, hiện tại ngươi khá có danh khí, phương pháp hợp khiếu sẽ nhanh chóng có hiệu quả, đến khi hiệu quả thể hiện ra, danh khí của ngươi sẽ lớn hơn nữa, lúc này lại đưa ra thêm công pháp mới, rất nhiều người sẽ tin tưởng ngươi.”
“Ta hiểu rồi!” Tô Vũ vui vẻ gật đầu.
Ngưu Bách Đạo lại nói: “Chế tạo viện nghiên cứu Nguyên Thần, chế tạo chiêu danh bài nghiên cứu viên cho Tô Vũ! Thứ Tô Vũ nghiên cứu ra chắc chắn là tinh phẩm! Cứ như vậy, không cần thời gian lâu, ngươi sẽ là thánh nhân của cả Nhân cảnh! Sẽ có một ngày, công pháp của ngươi trở thành bài giảng trong học phủ, ngươi sẽ trở thành kẻ chiến thắng trong cuộc đua nhân sinh!”
Tô Vũ chần chờ: “Hình như người sáng lập
《
Khai Nguyên Quyết
》
năm xưa hiện giờ không nổi danh lắm.”
“Ngu xuẩn!”
Ngưu Bách Đạo tức giận: “Những người đó ban đầu đâu biết nó sẽ được lưu hành phổ biến như vậy, đã trực tiếp bán đứt, vậy thì sao giúp bọn họ khuếch trương thanh thế được! Tỉ như
《
Chiến Thần Quyết
》
là do Chiến Thần Điện đẩy ra,
《
Vạn Văn Kinh
》
là Cầu Tác Cảnh đẩy ra!”
“Phải có thương hiệu thì mới được mọi người biết đến, chẳng hạn như sản phẩm đến từ viện nghiên cứu Nguyên Thần, mà chủ nhân của viện nghiên cứu Nguyên Thần là Tô Vũ!”
“Cái này gọi là thương hiệu!”
Tô Vũ gật đầu, đúng, may mà lần trước mình đã nói với Hạ Hầu gia rằng phương pháp hợp khiếu thắng thầu phải tuyên bố là do viện nghiên cứu Nguyên Thần làm ra.
Nếu không, thời gian dài trôi qua, rất nhiều người sẽ quên đi, sau đó mọi người sẽ chỉ nhớ nó do Hạ gia truyền bá, mà không phải là Tô Vũ nghiên cứu.
Thời gian sẽ ma diệt hết thảy!
“Phủ trưởng, ta đã hiểu!”
Ngưu Bách Đạo gật đầu, vuốt vuốt chòm râu, tươi cười đầy mặt, cảm thán trẻ nhỏ dễ dạy!
Chu Thiên Đạo cũng phải cảm tạ mình, nhìn xem, tiểu tử này sẽ sớm lấy ra thành quả, hắn tới Đại Minh phủ mà chưa để lại thứ gì tốt, sao có thể để hắn cứ thế mà chạy được?
Chủ động lấy ra, lại còn vô cùng cao hứng phấn chấn, cái này gọi là năng lực!
Nhưng Tô Vũ lại có chút chần chờ: “Nhưng như thế quá nổi bật, có khi nào. . .”
Ngưu Bách Đạo trấn an: “Không sao, chỉ cần không phải thứ có thể khiến vô địch điên cuồng, dù có ảnh hưởng đến Nhật Nguyệt cũng không có chuyện gì! Ngươi thật sự cho rằng Đại Minh Vương là kẻ ăn chay?”
Ngưu Bách Đạo cười nói: “Đại Minh Vương không có sở cầu! Hiểu không? Ở các đại phủ, thực lực Đại Minh Vương thuộc về đỉnh cấp vô địch, nhưng ngài ấy lại không có tham vọng, điểm này không giống những người khác, kể cả Đại Tần Vương thì cũng có chút hạn chế, Đại Tần Vương được xem như vô địch mạnh nhất, nhưng Đại Tần phủ cũng có vài vị Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong, giờ phút này bọn họ đều không quá tự do.”
“Mà Đại Minh Vương. . .” Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Chu Phủ chủ mới tiến vào Nhật Nguyệt cửu trọng không lâu, hơn nữa có vẻ còn không có khả năng đến vô địch! Trừ Chu Phủ chủ, Đại Minh phủ không có Nhật Nguyệt cửu trọng nào khác, aiii!”
Một tiếng thở dài tiếc hận, chúng ta yếu quá.
Tô Vũ nhìn Ngưu Bách Đạo, kinh ngạc hỏi: “Đại phủ khác có nhiều Nhật Nguyệt cửu trọng lắm sao?”
“Hoặc nhiều hoặc ít cũng có một hai vị, chúng ta cũng có, là Chu Phủ chủ đấy không phải sao? Nhưng Đại Minh phủ chúng ta có Đại Minh Vương, đó là vô địch cường đại xếp trong năm hạng đầu, nhưng ngài ấy lại chỉ có một vị Nhật Nguyệt cửu trọng.
Quả thật có chút mất mặt.”
Tô Vũ bừng tỉnh!
Nói vậy hắn liền cảm thấy ông yếu đi.
Kỳ thật Đại Minh phủ không yếu hơn một vài đại phủ nhỏ yếu, nhưng mấu chốt là Đại Minh Vương quá mạnh, Đại Minh Vương cường đại như vậy, hậu duệ lại yếu, đại phủ cũng yếu, mặt mũi nay còn đâu!
Chương 938: Trăm Đạo Bách Nghệ
“Nếu mai sau Phủ chủ chứng đạo thì làm sao bây giờ?”
Tô Vũ suy nghĩ, đắc tội nhiều người, sau này chứng đạo phải làm sao?
Ngưu Bách Đạo cười đáp: “Vậy thì tự nghĩ cách thôi, không được thì không chứng đạo, Phủ chủ của chúng ta cũng chưa chắc có thể chứng đạo a, đúng không?”
Có đạo lý, đáng tiếc trưởng tử của Đại Minh Vương chết quá thảm, cũng quá sớm.
Tô Vũ sinh ra ý nghĩ này theo bản năng!
Hắn không cố ý, nhưng quá nhiều người nói khiến hắn bất giác không tự chủ được mà nghĩ vậy.
Thật đáng tiếc, trưởng tử của Đại Minh Vương mới 9 tuổi đã chết. . .
Ngay sau đó, hắn liền giật mình, mơ hồ cảm thấy không quá thích hợp.
Vì sao ta lại cảm thấy Chu Thiên Đạo Nhật Nguyệt cửu trọng sẽ không bằng một vị Thiên Quân 9 tuổi?
Khái niệm này ra đời như thế nào?
Xem trong sách ư?
Hay là do những người khác không ngừng nhắc lại?
Chu Thiên Đạo cũng nói vậy?
Đại Minh Vương khóc thảm khắp nơi ư?
Hay là chuyện này có ẩn tình?
“Phủ chủ, ta muốn hỏi một chuyện nữa, Đại Minh phủ có thứ gì giúp tăng trưởng ý chí lực hay không?”
“Rất nhiều!” Ngưu Bách Đạo kinh ngạc: “Ngươi không biết sao?”
Tô Vũ tắt tiếng, ta không biết.
“Uống rượu, dùng bữa, đọc sách, nghe nhạc. . .”
Ngưu Bách Đạo giảng giải: “Có thứ gì mà không giúp ngươi tăng ý chí lực lên? Một người khi chuyên tâm làm một chuyện gì đó, đây là yêu thích, là ý chí lực, chính là minh ngộ bản thân! Chú tâm, tập trung, đây là cách để ý chí lực tăng lên! Ngươi không cho rằng truyền thuyết thật sự là truyền thuyết chứ? Trăm đạo bách nghệ đều có thể chứng đạo! Một ngày nhập Đằng Không, ba ngày phá Sơn Hải, mười ngày xem Nhật Nguyệt, nhìn thấy Nhật Nguyệt, vĩnh hằng tự hiện.
Đây là truyền thuyết, nhưng cũng không phải truyền thuyết!”
Tô Vũ nao lòng, chăm chú lắng nghe!
“Thần văn trời sinh của ngươi từ đâu ra?”
Giờ khắc này, Ngưu Bách Đạo đứng dậy, bộ dáng tiên phong đạo cốt tựa như thế ngoại tiên nhân.
“Minh ngộ bản thân mà ra!” Tô Vũ đáp.
“Khi ngươi ra đời đã có thần văn trời sinh, có phải có lúc ngươi bỗng nhiên cảm thấy thần thanh khí sảng, ý chí lực bừng bừng phấn chấn, nháy mắt tăng trưởng không?”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ gật đầu, từng có lần như thế, tỉ như lần trước, thần văn chữ “Hỏa” đã tiến giai giống như Ngưu Bách Đạo mô tả, đương nhiên còn có chữ “m”, nhưng đó là ngoài ý muốn.
“Vậy đúng rồi!”
Ngưu Bách Đạo mỉm cười, nói: “Bách nghệ đều là đạo! Văn Minh sư chúng ta tu tâm! Ngươi hỏi đám Văn Trung đi, có phải bọn họ tu luyện đều thuận theo tự nhiên hay không? Không bắt buộc, đương nhiên không bắt buộc không có nghĩa là không tu luyện! Đạo của Đại Minh phủ kỳ thật chính xác, nhưng hơi lười nhác quá mức, đây là tệ đoan!”
Có tệ đoan, ông thừa nhận.
Nhưng Văn Minh sư Đại Minh phủ tu luyện không giống những người khác, Ngưu Bách Đạo cảm thấy đây là đạo!
“Nếu không như thế, năm xưa khi sáng tạo Văn Minh học phủ, vì sao phải phân trăm đạo bách nghệ? Cứ gọi là Chiến Giả đạo, Thần Văn đạo, còn phân Thuần Thú, Luyện Đan làm gì!”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Tô Vũ, ngươi đừng cảm thấy chỉ có đạo của Đại Hạ phủ mới là chính xác, nên thay đổi quan niệm!”
“Tô Vũ thụ giáo!”
“. . .”
Đêm nay, Tô Vũ hàn huyên cùng Ngưu Bách Đạo thật lâu, cảm thấy vị Văn Minh phủ trưởng của Đại Minh phủ này thoạt nhìn đơn giản, nhưng lại không phải đơn giản như vậy.
Quá cổ xưa!
Ông cũng cùng thế hệ với các vị vô địch năm xưa.
Là nguyên lão khai phủ!
Hơn bốn trăm tuổi, có thể xem như những người lớn tuổi nhất Nhân tộc hiện tại đúng không?
Tô Vũ đã rời đi, mang theo sự thoải mái cùng thỏa mãn tràn ngập.
Mà sau khi hắn rời đi không lâu, lão rùa kia bò lên bờ, nhìn Ngưu Bách Đạo hoan ca khởi vũ, nó nhịn không được nói: “Lỗ mũi trâu, có phải ngươi lại lừa dối người ta hay không?”
“Lời này sai rồi!”
Ngưu Bách Đạo xua tay, “Lão rùa, tới khiêu vũ chút nào! Chúc mừng ta sắp kiếm được tiền!”
“Kiếm tiền ư?”
“Đúng vậy, dù sao Tô Vũ cũng là người Đại Minh Văn Minh học phủ chúng ta, nộp một phần công pháp, 10% lợi nhuận thuộc về học phủ, hắn không thấy quy định này sao?”
“. . .”
Lão rùa lặn xuống nước!
Ngưu Bách Đạo cũng không thèm để ý, cười rạng rỡ nói tiếp: “Đây là quy tắc, Đại Minh phủ khai phủ mấy trăm năm đều như vậy, đều là do ta quy định! Muốn duy trì học phủ, có một thiên tài là đủ cho chúng ta ăn rất nhiều năm, lão rùa, lần này kiếm được tiền, ta mua cho ngươi một lão bà rùa về!”
“Không cần!”
“Vậy năm lão bà thì sao?”
“. . .”
Sau một lúc lâu, âm thanh thăm dò của lão rùa vang lên từ trong hồ: “Phải là Toàn Quy đấy!”
“Được!”
“Nói chuyện phải giữ lời!”
Lão rùa mới vừa nói xong, trong hồ, một đám rùa đen tức khắc trồi lên, rất nhiều rất nhiều, nhiều đến dọa người!
Từ Thiên Quân đến Vạn Thạch, Vạn Thạch đến Đằng Không, Đằng Không đến Lăng Vân, Sơn Hải đều có!
Một màn này thật kinh người!
Toàn bộ cái hồ lớn giờ khắc này rậm rạp đều là rùa đen.
Có rùa cái cả giận mắng: “Lão lỗ mũi trâu kia, ngươi lại xúi giục lão rùa nhà ta nạp thiếp!”
Ngưu Bách Đạo cười phá lên: “Nói sai rồi! Sao lại là xúi giục? Lão rùa không ham cái này thì sao có các ngươi được, nhìn xem, Toàn Quy gia tộc sắp hơn một ngàn con rùa rồi, mỗi năm ăn của ta uống của ta, ta có nói gì không? Ngươi là lão bà thứ tám của lão rùa đúng không? Chậc chậc, đã già như vậy rồi, khó trách lão rùa muốn nạp thiếp.”
“Hỗn trướng!”
Con rùa cái giận dữ, Ngưu Bách Đạo phì cười, vội trấn an: “Đừng nóng giận đừng nóng giận, đúng rồi, các ngươi rảnh rỗi thì đưa vài giọt tinh huyết cho tiểu tử kia đi, lão rùa giả vờ thê thảm như thế, người không biết còn tưởng rằng nhà các ngươi tuyệt tự đấy!”
Lão rùa thở dài: “Thứ có được dễ dàng sẽ không được quý trọng! Thôi, không được thì ta đưa một giọt tinh huyết của mình bán lấy một cái nhân tình, vậy cũng tốt!”
“Cũng đúng!”
Ngưu Bách Đạo khen ngợi: “Xem ra đã học được một chút bản lĩnh của ta, thôi không nói cái này nữa! Lão rùa, sắp tới ta sẽ đào một cái sông nhỏ hình khuyên gần viện nghiên cứu của Tô Vũ, để một ít rùa nhỏ nhà ngươi chuyển qua bên kia đi.”
“Được!”
Lão rùa thống khoái đáp ứng, nó còn đang ghét bỏ cái hồ này không đủ lớn đây.
Làm thủ hộ thú mà thôi, đơn giản.
Toàn Quy gia tộc nhà ta cái khác không có, nhưng rùa nhỏ thì có rất nhiều.
Ngưu Bách Đạo không quan tâm đến nó, tiếp tục hân hoan ca múa, trong hồ, đám rùa đen cũng nhanh chóng lặn xuống, biến mất, người bình thường khó mà cảm ứng được hơi thở.
Mà giờ phút này, Tô Vũ đã rời xa cái hồ kia.
Đi một đoạn, bỗng nhiên hắn lên tiếng: “Văn sư huynh, ngươi có cảm thấy có điều gì không thích hợp hay không?”
“Cái gì?”
“Trong hồ hình như có thứ gì nhìn chằm chằm ta, có phải trong hồ còn có yêu thú khác hay không?”
“Có.”
Văn Trung cười đáp: “Bình thường thôi, học phủ chúng ta kỳ thật có không ít Yêu tộc, Đại Hạ phủ chính thức thu bọn chúng làm học viên, chúng ta thì không, có người bắt được rồi tùy tay ném đâu đó, để nó tự trưởng thành.”
Tô Vũ cạn lời, tùy tay ném ư?
Không sợ đả thương người khác sao?
Văn Trung thấy hắn như có lời muốn nói, tươi cười giải thích: “Không sao đâu, học phủ có cường giả, cũng có đại trận.
Thứ mạnh nhất của học phủ chính là Bách Đạo Các, cái này là Văn Binh Thiên Giai, nó không phải để bài trí, Văn Binh Thiên Giai đỉnh cấp, cả Nhân cảnh chưa chắc có được mấy cái, có năng lực phòng bị, có thể bạo phát uy lực Nhật Nguyệt!”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, “Chủ động kích phát?”
“Đúng vậy!”
Thật lợi hại!
Tô Vũ suy nghĩ rồi nói: “Sư huynh, ta còn một nghi hoặc, trước đó ta đã xem quy tắc học phủ, thấy trên Các lão còn có Minh Tâm Đường, đó là cái gì?”
Chương 939: Chỉnh Sửa Công Pháp
“À, đó là nơi Nhật Nguyệt dưỡng lão.”
Văn Trung trả lời: “Chữ Minh tách ra đó chính là Nhật Nguyệt! Ngươi không biết sao? Cùng thế hệ với Phủ chủ Đại Minh phủ chúng ta, Văn Minh sư tổn thất không nhiều, cường giả Nhật Nguyệt có vài vị, nhưng ít khi ra mặt, thường ở đó dưỡng lão, cũng không đảm nhiệm chức Các lão hay phó phủ trưởng, cho nên phủ trưởng xây Minh Tâm Đường cho bọn hắn tĩnh dưỡng.”
“Nhật Nguyệt cảnh?”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, “Trừ bỏ phủ trưởng chúng ta còn có Nhật Nguyệt khác à?”
“Đương nhiên!”
Văn Trung gật đầu, “Khẳng định là có! Chúng ta sống lâu, ta là Lăng Vân còn sống đến gần 400 tuổi, huống chi là những người khác! Hiện tại Minh Tâm Đường hình như có 4 hay 5 vị lão nhân ở đó, ta không rõ, không biết có ai đã vẫn lạc hay chưa, dù sao tuổi cũng không trẻ, tuy Nhật Nguyệt sống lâu, nhưng có vài người năm xưa đã bị thương.”
Tô Vũ nhíu mày: “Đại Hạ phủ bên kia. . .”
“Đừng nói đến Đại Hạ phủ!”
Văn Trung lắc đầu, “Đại Hạ phủ rất mạnh, cực kì mạnh! Ngươi không nghĩ lại xem, năm đó Ngũ Đại mang đi bao nhiêu cường giả, trận chiến 50 năm trước bao nhiêu cường giả chết trận! Dù thế, Đại Hạ phủ còn bao nhiêu cường giả? Chỉ nói đến Nhật Nguyệt cảnh, Vạn Thiên Thánh, Kim Vũ Huy, Chu Minh Nhân, Hồng Đàm, còn có Lưu phủ trường Vấn Đạo học phủ. . .
Không phải Nhật Nguyệt thì cũng là tiếp cận Nhật Nguyệt, nhưng quan trọng là tuổi tác đều không lớn!”
“Chỉ vài thập niên gần đây, thế hệ Liễu Văn Ngạn phế đi mới khiến cho thực lực đứt gãy, nếu không, Liễu Văn Ngạn, Hồ Bình, Triệu Minh Nguyệt, Hạ Vân Kỳ, những người này đều có hi vọng Nhật Nguyệt, thậm chí đã đến Nhật Nguyệt, ngươi ngẫm xem, có mạnh hay không?”
“Mấy năm nay Đại Hạ phủ còn có vài vị Nhật Nguyệt chết trận, tính ra nếu không có chuyện gì, không chết người, chỉ tính Đại Hạ Văn Minh học phủ, Nhật Nguyệt đã quá 10 người!”
“Mặt khác, đám người Hạ Tiểu Nhị kỳ thật cũng coi như là người của Đại Hạ Văn Minh học phủ.”
Văn Trung cười khổ: “Cho nên nói rằng Đại Hạ phủ tuy mạnh, nhưng người chết cũng nhiều, mà dù sao cũng là nơi khởi nguyên của Đa thần văn nhất hệ.”
Dứt lời, ông lại nói: “Đừng để ý nữa, Nhân tộc có không ít Nhật Nguyệt cảnh, mấy năm nay có vài người kẹt ở Sơn Hải đỉnh phong, nhưng mới 50 năm mà thôi, chỉ bằng 1/7 An Bình Lịch.”
“Vậy không phải là Thần Ma còn có nhiều Nhật Nguyệt hơn sao?”
Tô Vũ nghĩ tới điểm này, Văn Trung gật đầu, “Số lượng không ít, nhưng nếu nói rất nhiều thì cũng không đến mức.
Chủ yếu là Thần Ma thọ mệnh dài, sống lâu, tu luyện cũng chậm, trên thực tế nếu so cùng lứa tuổi, Nhân tộc ngược chết bọn chúng, cái này không thể so.”
Tô Vũ hiểu rồi, đây không phải là vấn đề hắn có thể quản hiện tại.
Việc cấp bách hiện nay là nhanh chóng tập hợp đủ 360 nguyên khiếu, sớm tạo ra chút động tĩnh, khiến chính mình nổi danh.
Mấy ngày kế tiếp, Tô Vũ vừa khai nguyên khiếu, vừa sao chép công pháp.
Hắn tiếp tục cắn nuốt tinh huyết, không ngừng mở ra vô số môn công pháp.
Hắn biết rất nhiều công pháp, nhưng trước kia không sửa sang lại, hiện giờ hắn sửa sang ra từng bộ công pháp, chỉ chưa làm ra bản giảng giải công pháp mà thôi.
Trong đống cơ sở nguyên quyết, mạnh nhất có mấy quyển Thiên Giai.
“
《
Thiên Long quyết
》
thông suốt 144 cái, Thiên Giai đỉnh cấp!
《
Thiên Sơn quyết
》
,
《
Khai Thiên đao
》
đều là công pháp Thiên Giai đỉnh cấp, đều thông suốt 144 cái!”
“
《
Cường Thân quyết
》
là Thiên Giai sơ cấp, lại là công pháp thông suốt tốt nhất.”
“
《
Thời Gian
》
là chiến kỹ, không thể truyền công khai.”
“Còn có mấy quyển thần kỹ, Thần khiếu chiến kỹ.”
Tô Vũ nhìn một rừng công pháp dày đặc trước mặt mà cũng có chút chấn động, không sửa sang thì không thấy gì, vừa liệt kê ra mới biết chỉ riêng công pháp và võ kỹ Thiên Giai, hắn đã có hơn 10 bản.
Địa giai lại càng nhiều đếm không xuể!
Cộng lại, hắn nắm giữ hơn 500 bộ công pháp Vạn tộc.
Mặt khác hắn còn có rất nhiều công pháp Nhân tộc.
Tính ra Tô Vũ có hơn 1000 bộ công pháp.
Mà trong đó rất nhiều công pháp là chí bảo với người ngoài!
“Chà, có mấy môn kỳ thật rất thích hợp để truyền ra, ví dụ như
《
Cường Thân quyết
》
.”
Cường Thân quyết, khai 126 cái nguyên khiếu, xem như công pháp Thiên Giai trung cấp.
Vậy đã thực không tồi!
14 khiếu một trọng, mỗi trọng mở ra đều có thể gia tốc tốc độ thông suốt, cực kỳ thích hợp cho đám học viên thiên tài tu luyện, chính xác ra thì là thiên tài tầm thường, không phải đám yêu nghiệt.
Phải biết rằng, rất nhiều học viên yêu nghiệt cũng chỉ tu luyện 108 khiếu Chiến Thần quyết.
Không vì nguyên nhân gì khác, mà là do thông suốt chậm, rất nhiều Văn Minh sư không muốn chậm trễ quá nhiều thời gian.
Hơn 18 khiếu mà thôi, thời gian tu luyện Cường Thân quyết và tu luyện Chiến Thần quyết hẳn là không khác nhiều, kết quả lại mở thêm 18 cái khiếu huyệt càng cường đại, chiến lực càng cường đại, Tô Vũ dám khẳng định, môn công pháp này truyền ra, về sau, học viên thiên tài, học viên thượng đẳng gần như đều sẽ lựa chọn nó.
Trừ phi có kẻ ngu ngốc, nếu không, tu luyện Chiến Thần quyết và tu luyện cái này đều mất thời gian như nhau, vì sao phải tu luyện Chiến Thần quyết?
“Nhưng Chiến Thần quyết có võ kỹ nguyên bộ, Cường Thân quyết không có, tốt nhất vẫn nên làm ra võ kỹ nguyên bộ, kỳ thật cũng đơn giản.
Phá Sơn Kích của Phá Sơn Ngưu chính là võ kỹ nguyên bộ, nhưng quá dễ bị kẻ khác nhìn ra, phải thay hình đổi dạng một chút!”
Phá Sơn Kích, đó là thiên phú kỹ của Phá Sơn Ngưu nhất tộc.
Phải thông suốt không ít, đều là khiếu huyệt trong
《
Cường Thân quyết
》
, mở ra 108 cái khiếu huyệt, võ kỹ nguyên bộ ít hơn công pháp bình thường một vài khiếu huyệt, trừ phi tu luyện tới cấp cao nhất, như vậy mới có thể công phá võ kỹ cùng cấp.
“Cái này thích hợp dành cho thiên tài.”
Tô Vũ coi
《
Cường Thân quyết
》
là môn công pháp công khai chủ chốt kế tiếp, đối với võ giả tầm thường mà nói, cái này không quá hữu dụng.
“Tốt nhất là tìm một bộ,
《
Phương pháp hợp khiếu
》
nguyên bộ, có độ trùng cực cao, khai 36 khiếu là đã có thể hợp khiếu, còn có thể tiến giai!”
Tô Vũ xem xét từng cuốn công pháp, xem công pháp nào thích hợp với phương pháp hợp khiếu nhất.
Giai tầng bình dân tầm thường tu luyện khai 36 khiếu không có vấn đề gì, thứ này phải không cần khai thêm khiếu, sau đó nhanh chóng hợp khiếu, không có thời gian chậm trễ, đại khái có thể trực tiếp nhảy vọt qua giai đoạn Vạn Thạch!
Đối với vô số bình dân mà nói, đây chính là tin vui lớn!
“Dù không thể trùng 36 cái, cũng cần trùng đến 30 cái trở lên, nếu không được thì có thể dựa theo công pháp hiện có, chọn cái khả thi nhất để tiến hành sửa chữa.”
Hắn tiếp tục tìm kiếm tư liệu, hắn chuẩn bị công khai phiên bản phương pháp hợp khiếu tối cao!
Phối hợp thêm một bộ công pháp trùng hợp nhiều khiếu huyệt, Tô Vũ dám khẳng định, một khi truyền ra, nó sẽ nhanh chóng khiến cho vô số người chấn động.
Nó sẽ nhảy lướt qua một giai đoạn!
Hợp khiếu nhanh, 36 khiếu, 4 khiếu hợp nhất, dựa theo tốc độ của phương pháp hợp khiếu này, cho dù là giai tầng bình dân thì dăm ba bữa cũng có thể hoàn thành Vạn Thạch nhất trọng hợp khiếu, chừng một tháng là có thể từ Thiên Quân tiến vào Vạn Thạch cửu trọng!
“Nhưng đến lúc đó chỉ sợ mọi người không thỏa mãn với công pháp 36 khiếu, thôi, tìm thêm mấy phiên bản nguyên bộ, tốt nhất là loại có 72 khiếu.”
Tô Vũ tìm kiếm, rất nhanh hắn tìm được một quyển công pháp độ trùng hợp cực cao.
《
Hoàng Tằm quyết
》
Tô Vũ hồi tưởng, Long Tằm tộc là chủng tộc phụ thuộc, một tộc đàn nhỏ, công pháp không đặc sắc, thông suốt 36 khiếu, công pháp Hoàng Giai, nhưng có độ trùng cao với phương pháp hợp khiếu phiên bản đỉnh cấp!
Trùng đến 27 khiếu huyệt, nghĩa là chỉ cần mở thêm 9 cái nữa, tổng cộng khai 45 khiếu huyệt là được.
Tô Vũ nhanh chóng dựa theo lộ tuyến công pháp vận chuyển 36 khiếu huyệt này.
Hắn đánh ra một kích, uy lực không yếu!
Đương nhiên đối với Tô Vũ mà nói thì nó quá yếu.
Hắn ngẫm nghĩ, rồi thử
《
Thiên Quân quyết
》
, tiến hành đối lập, nhìn xem uy lực có giảm xuống hay không, nếu có, thứ này còn không bằng
《
Thiên Quân quyết
》
, vậy thì không hữu dụng.
Chương 940: Vị Trí Xấu Hổ
《
Thiên Quân quyết
》
bùng nổ, ầm ầm một tiếng, Tô Vũ tập trung cảm thụ, lẩm bẩm: “Không được,
《
Hoàng Tằm quyết
》
kém hơn một chút,
《
Thiên Quân quyết
》
vẫn thích hợp với Nhân tộc hơn.”
“Nhưng có thể cải tạo, công pháp Hoàng Giai mà thôi, rất nhiều người ở Đại Minh có thể cải tạo, kết hợp
《
Phương pháp hợp khiếu
》
, thậm chí trực tiếp tiến hành suy đoán 36 khiếu này từ
《
Phương pháp hợp khiếu
》
, có lẽ có thể suy đoán ra một môn công pháp mới.”
Nghĩ vậy, Tô Vũ vội vàng đi ra ngoài.
Mới ra cửa, Ngô Lam cũng ra khỏi phòng tư liệu, nàng ngáp một cái, tóc tai lộn xộn, vành mắt đen thui, thấy Tô Vũ thì nàng vội lên tiếng: “Tô Vũ, ta đã sửa sang lại tư liệu Đại Hạ phủ và Đại Minh phủ, thống kê nguyên khiếu, mặt khác, ta phát hiện vài thứ, ngươi đến xem đi.”
Tô Vũ tò mò hỏi: “Cái gì?”
“Đừng nhiều lời, lại đây xem!”
Nói xong, nàng kéo Tô Vũ vào phòng con rối bên cạnh.
Văn Trung cũng có mặt ở đây, thấy thế ông tủm tỉm cười, nụ cười có chút ái muội, Ngô Lam ngẩng đầu kêu: “Lão sư, ngài cũng tới đây.”
“Ta ư?”
“Nhanh lên!”
Được thôi!
Văn Trung đi tới, một lát sau, trong phòng thí nghiệm, Ngô Lam ghét bỏ đám con rối, “Vẫn hơi kém một chút, không đủ chân thật!”
Dứt lời, nàng mang một con rối lên đài thực nghiệm, nhanh chóng cầm lấy một cây đao, bắt đầu cắt, “Các ngươi giúp ta cắt ra, bày ra, trải rộng ra!”
Tô Vũ thấy nàng dứt khoát giải phẫu con rối thì cạn lời, cũng không chậm trễ, tiến lên hỗ trợ, nhanh chóng cắt con rối ra.
Con rối này rất giống người thật, chỉ là không có nội tạng, bên trong là một ít máy móc.
Ngô Lam trực tiếp bỏ qua mấy thứ này, nàng đánh dấu một đám điểm đỏ, mở miệng: “Các ngươi xem, hiện tại ta đang điểm ra Khai Nguyên cửu khiếu, 8 khiếu ở phần đầu, 1 khiếu ở rốn.”
Tô Vũ gật đầu, Ngô Lam lại nói: “Các ngươi nhìn xem, dù là nhĩ khiếu hay là thính khiếu hoặc là nhãn khiếu, có phải đều đối xứng hay không?”
Bọn họ gật đầu.
“Bách Hội Khiếu cùng Tử Phủ thần khuyết khiếu có phải ở bên trong hay không, hơn nữa hoàn toàn đối xứng, nối hai khiếu huyệt này vậy có phải tạo ra được một trục đối xứng hay không?”
Tô Vũ lại gật đầu.
Văn Trung cười, “Tiểu Ngô Lam, ý của ngươi là khiếu huyệt thân thể con người kỳ thật hoàn toàn đối xứng, nếu có tổng cộng 360 nguyên khiếu, phát hiện 180 cái là được! Đúng không?”
“Không phải!”
Ngô Lam cạn lời: “Đạo lý đơn giản như vậy thì ta biết! Ý ta là, nhĩ thính nhãn đều đối xứng, nhưng Bách Hội Khiếu, Tử Phủ Thần Khuyết khiếu, Khẩu khiếu, ba khiếu huyệt này lại không đối xứng! Nói như vậy, còn có 3 khiếu huyệt khác có khả năng là khiếu huyệt đặc thù, Tô Vũ, hiện tại ngươi thử những khiếu huyệt kia xem có phải đối xứng hay không!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, nhanh chóng điểm ra toàn bộ khiếu huyệt.
Trừ khai nguyên Cửu Khiếu, hắn còn nắm giữ 348 cái khiếu huyệt.
Ngay sau đó, ánh mắt Tô Vũ khẽ biến!
Bách Hội, Tử Khuyết, Khẩu khiếu, ba cái khiếu huyệt trở thành điểm trung tâm, tất cả khiếu huyệt hai bên toàn bộ đối xứng!
348 cái, toàn bộ đối xứng!
Ngô Lam hưng phấn: “Thấy không? Cho nên, hiện tại ngươi có khả năng đã nắm giữ tất cả khiếu huyệt, còn 3 cái ngươi không tìm được! Ta hoài nghi ba cái này cùng nằm trên một đường thẳng, ngươi đừng hỏi người khác nữa, ta đoán có lẽ không ai biết đâu.”
Nàng nhanh chóng xẹt qua đường thẳng kia, kết nối ba khiếu huyệt, “Đây là trục trung tâm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, 3 khiếu huyệt còn lại sẽ nằm trên đường thẳng này, không thì sẽ không đối xứng, hoặc là có ít nhất 1 cái, phát hiện ra 1 cái trong 2 cái còn lại thì có thể phát hiện ra cái thứ hai, ý ta là chúng cũng đối xứng, không chắc cùng nằm trên đường này!”
Ánh mắt Văn Trung khẽ động, gật đầu: “Tiểu nha đầu nói không sai, kỳ thật Đại Minh phủ và Đại Hạ phủ gần như đã nắm giữ tất cả khiếu huyệt, hai đại cường phủ không có nhiều khiếu huyệt chưa phát hiện ra, Tô Vũ, ngươi có phát hiện gì không?”
Tô Vũ lắc đầu, “Không có, không phát hiện cái nào!”
Hắn mở ra rất nhiều công pháp, cũng không thể phát hiện ra 3 cái còn lại!
Ngô Lam hưng phấn chỉ điểm: “Tô Vũ, ta hoài nghi nơi này có một cái.”
Nàng chỉ hướng một chỗ trên thân con rối, Tô Vũ và Văn Trung không hé răng.
Hậu môn!
Quả thực nó nằm trên đường thẳng, cũng rất đặc thù, có lẽ thực sự là nó?
Ngô Lam hưng phấn nói: “Tô Vũ, thử xem xem, nếu ngươi không dám mở thì tìm. . .
Chà, Chu Hạo không ở đây, bằng không có thể kêu cậu ta thử xem, có lẽ vị trí này thật sự có cái khiếu huyệt!”
Nàng vô cùng kích động: “Nếu có khiếu huyệt, vậy thì nó là do chính ta phát hiện, ta muốn đặt tên.”
Tô Vũ nhỏ giọng khuyên nhủ: “Vị trí hậu môn, Ngô Lam khiếu ư? Khi người ta thông suốt liền nghĩ tới ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?”
“. . .”
Sắc mặt hưng phấn của Ngô Lam nháy mắt trở nên cứng đờ!
Đúng vậy, vị trí khiếu huyệt thật là xấu hổ!
Văn Trung cũng nghẹn cười, ông chuyển sang chuyện khác: “Đúng là vị trí này có khả năng có khiếu huyệt, Tô Vũ có thể thử xem, tìm người thử thông suốt, dù không khai khiếu được hay khai sai thì vấn đề cũng không lớn, cùng lắm thì. . .
Khụ khụ, nổ, tu dưỡng một thời gian là được.”
Tô Vũ đau răng, ta không thử!
Nếu nổ thật, má, ta sẽ không gặp ai nữa, ta mất sạch mặt mũi rồi, Ngô Lam phát hiện giỏi thật, vậy mà nhận ra nơi này có khả năng tồn tại một khiếu.
Hơn nữa trục thẳng này không dài, kết thúc ở bộ phận sinh dục.
Nếu hai khiếu khác là khiếu huyệt đặc thù. . .
Thôi, hắn không muốn nói nữa.
Nhưng không thể không nói, sau khi Ngô Lam sửa sang lại các khiếu huyệt, đích xác phát hiện ra quy luật, trước đây Tô Vũ không giải phẫu, nếu không chắc hắn cũng nhận ra.
Đương nhiên, đi sau không có quyền phát biểu, Ngô Lam đã giải phẫu con rối, vẽ ra sơ đồ đối xứng trước.
Tô Vũ rất hào phóng, tuyên bố: “Ngô Lam, nguyên khiếu do ngươi phát hiện, về sau chính là của ngươi!”
Quyền đặt tên được giao cho ngươi!
Khai khiếu huyệt chỗ đó xong, về sau khi bùng nổ nguyên khí, không biết có thể khiến người ta cảm thấy như đang đánh rắm hay không, vị trí khiếu huyệt này quả thật là xấu hổ.
Mặc kệ thế nào, trải qua một tràng phân tích của Ngô Lam, Tô Vũ đã có chút manh mối để tìm được 3 khiếu huyệt còn lại.
Trước đó hắn thí nghiệm rất nhiều công pháp, tìm mãi không thấy 3 khiếu huyệt, vốn đang buồn bực, hiện tại tâm tình đã tốt hơn rất nhiều.
“Ngô Lam, kế tiếp ngươi chủ công phương diện này giúp ta.”
Tô Vũ trịnh trọng giao cho nàng trọng trách!
Vẻ mặt Ngô Lam nghiêm túc như sắp lên chiến trường, có cảm giác như nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy!
Quả nhiên, không có nàng, Tô Vũ không thể thành công.
Sứ mệnh trọng đại!
Tô Vũ cười trộm, hắn không nói nhiều, nhìn Văn Trung rồi bảo: “Sư huynh, ta có chuyện muốn nói, ta có một bộ công pháp có độ trùng hợp cao với phương pháp hợp khiếu 36 khiếu, nhưng uy lực kém hơn
《
Thiên Quân quyết
》
một chút.”
Không cần hắn nhiều lời, Văn Trung đã hiểu ý: “Ngươi muốn dùng cái này thay thế
《
Thiên Quân quyết
》
, mở rộng ở Nhân cảnh?”
“Đúng vậy!” Tô Vũ gật đầu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Cửu Tinh Thiên Thần Quyết [Dịch] Cửu Tinh Thiên Thần Quyết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Cuu-Tinh-Thien-Than-Quyet.jpg)





![[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Trong-Sinh-Tro-Thanh-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)

