- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế
- Tập 36 : Người Của U Minh Tông Đúng Là Không Chịu Nổi Một Kích (c351-c360)
[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tập 36 : Người Của U Minh Tông Đúng Là Không Chịu Nổi Một Kích (c351-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 351: Người Của U Minh Tông Đúng Là Không Chịu Nổi Một Kích
#
– T
iểu tử, đi chết đi.
Sắc mặt của Khương Sơn hơi biến, hắn sợ chậm chạp sẽ sinh biến cho nên đấu khí ngưng tụ quanh người, quang mang vô cùng lớn hung hăng bổ về phía Nhạc Thành.
– Tiểu tử, để cho ngươi đắc ý một chút.
Trong lòng Nhạc Thành xuất hiện một lãnh ý, tựa hồ như chỉ cần nhấc tay lên là có thể giết chết.
– Tru ma chưởng, Kim Long thân thể.
Thủ ấn của Nhạc Thành tái hiện, trước thân ngưng tụ một chưởng ấn màu xanh, hắn nhanh chóng nghênh hướng đòn công kích của Khương Sơn, đồng thời quanh thân cũng tràn ngập kim mang.
Lực công kích trong tay của Khương Sơn cường hãn vô cùng, tựa như muốn xé rách cả không gian vậy.
– Thịch.
Một tiếng vang thật lớn, sau đó một luồng sóng cực lớn hung hăng công kích lên người của cả hai.
– Xoẹt.
Thân hình của Nhạc Thành bị đánh bay xa vài trăm mét, còn Khương Sơn thì chỉ lùi về phía sau mấy mét mà thôi.
– A…a
Nhạc Thành giãy dụa sau đó từ mặt đất lao lên lại không trung, khóe miệng chảy ra một luồng máu tươi, thương thế nặng thêm vài phần, sắc mặt lại thêm phần trắng bệch, khí tức yếu đi không ít.
Nhìn Nhạc Thành một lần nữa bị trọng thương, ba cô gái đau lòng không thôi, người của Vạn kim Môn và Cuồng Sư Môn cũng rất lo lắng.
– Tiểu tử, để ta xem ngươi còn có thể duy trì được bao lâu.
Chỉ có Khương Luân Xa là nở ra một nụ cười, xem ra Nhạc Thành không phải là đối thủ của Khương Sơn.
– Chết đi, ta phải báo thù cho đệ đệ của ta.
Khương Sơn lạnh lùng nhìn Nhạc Thành, một luồng khí tức cường hãn lại ngưng tụ trong tay.
– Đến đây đi, không tệ lắm.
Khóe miệng của Nhạc Thành lại nở ra một nụ cười, bây giờ Khương Sơn hẳn đã không còn phòng bị gì.
– Kim long thân thể, Ám Ảnh Kiếm.
Nhạc Thành mỉm cười, trong tay lại xuất hiện một thủ ấn quen thuộc.
– Ám Ảnh Kiếm.
Ba luồng kiếm ám ảnh xuất hiện, công kích về phía Khương Sơn.
– Tại sao lại như vậy, thực lực của hắn đã tăng vọt.
Sắc mặt của Khương Sơn biến đổi lớn.
– Người của U Minh Tông đúng là không chịu nổi một kích, bất quá lần này ngươi không thể như U Minh lão tổ mà có thể chạy thoát đâu.
Thanh âm của Nhạc Thành lạnh lùng vang lên ở trên không trung, to rõ khiến cho mọi người nghe thấy rõ ràng.
– Âm Dương Kiếm phá cho ta
Thủ ấn lại xuất hiện, Khương Sơn đang nghênh hướng ba Ám Ảnh Kiếm thì Nhạc Thành đã tiếp cận hắn.
Một luồng sáng trắng từ mi tâm của Nhạc Thành bắn ra, xuyên quan vòng tròn phòng ngự của Khương Sơn, bắn vào trong lồng ngực của hắn.
– Xoẹt.
Đấu khí cường hãn ở trên không trung biến mất, Nhạc Thành thu thủ ấn lại, Ám Ảnh Kiếm và Âm Dương Kiếm cũng quay lại bên người.
Bây giờ khuôn mặt của Nhạc Thành đã khôi phục lại vẻ hồng hào, khóe miệng nở ra một nụ cười.
– Đừng giết Khương Sơn.
Một tiếng kêu lên, Mọi người nhìn Nhạc Thành mà há hốc mồm, vô cùng kinh ngạc, tất cả đều cảm thấy khó tin, tưởng mình đang nằm mơ vậy.
– Đây mới là thực lực chân chính của chủ nhân.
Tứ Sí Ma Ưng, Thanh Bối Ma Ngưu, Địa Ma Lang đều nở ra nụ cười, bây giờ bọn họ hiểu rõ, chủ nhân chỉ giả trang mà thôi, mục đính của chủ nhân chính là giết người của U Minh Tông.
– Khương Sơn.
Khương Luân Xa biến đổi sắc mặt, thân hình nhanh như chớp chạy tới bên cạnh thi thể của Khương Sơn, lồng ngực của Khương Sơn chảy ra một luồng máu tươi, bị Âm Dương Kiếm xuyên qua, hắn đã không còn chút sức lực nào.
Tất cả mọi chuyện cũng chỉ diễn ra trong nháy mắt mà thôi, chỉ qua một hai chiêu mà một tứ tinh Đấu tôn đã ngã xuống, tất cả mọi người đều chưa khôi phục lại được tinh thần, bây giờ có một thằng ngu cũng nhận ra Nhạc Thành chỉ ẩn dấu thực lực mà thôi.
Bộ dạng của Nhạc Thành như bị trọng thương cũng chỉ là giả trang, chờ người của U Minh Tông xuất hiện.
Nhạc Thành nếu muốn giết Dương Thiếu Phong thì rất dễ dàng, chẳng qua hắn muốn dây dưa mà thôi.
– Nhạc Thành đúng là ẩn dấu quá kỹ, ngay cả ta cũng không nhìn ra.
Đỗ Kiều Kiều nhìn cảnh tượng trước mặt mà khiếp sợ trong lòng, thực lực của Nhạc Thành mạnh hơn dự đoán cuarb à rất nhiều, đồng thời giết Khương Sơn và Dương Thiếu Phong, thật là quá cường hãn.
Cô gái áo tím chăm chú nhìn trên không trung, trên mặt không có bất kỳ biểu tình gì, giờ phút này ánh mắt của nàng đặt lên trên người Nhạc Thành,không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì.
– Chủ nhân.
Nhìn thấy Khương Luân Xa nhảy ra khỏi đại sảnh, Tứ Sí Ma Ưng, Thanh Bối Ma Ngưu Địa Ma Lang cũng cấp tốc chạy tới bên cạnh chủ nhân.
– Tiểu tử, ta muốn giết ngươi.
Khương Luân Xa chăm chú nhìn Nhạc Thành, trong mắt như muốn phát hỏa vậy, lão tổ nói hắn chú ý tới tên tiểu tử này hắn không tin nhưng hiện tại hắn rốt cuộc cũng đã được mở rộng tầm mắt.
– Sinh tử vô luận, đường đường là tông chủ của U Minh Tông chẳng lẽ không biết phân phải trái?
Nhạc Thành hung hăng nói, bây giờ bên cạnh mình có thêm người của Vạn kim Môn và Cuồng Sư Môn, Nhạc Thành tuyệt đối không sợ người của U Minh Tông.
– Đã nói là sống chết vô luận, chẳng lẽ U Minh Tông không biết phân phải trái?
Sáu vị trưởng lão của Cuồng Sư Môn và Vạn kim Môn đều đi đến bên canhjnt mà nhìn Khương Luân Xa nói.
– Hừ.
Khương Luân Xa nhìn mọi người, đành phải ngậm bồ hòn mà làm ngọt, danh tự của U Minh Tông hôm nay đúng là bị ném đi, hơn nữa Tuyệt Tình Cốc cũng không ngăn cản.
Hơn nữa bây giờ thực sự thực lực của U Minh Tông không đủ để chống lại đối phương, Khương Luân Xa là ngũ tinh Đấu Tôn nhưng đối phương có ba bốn người tứ tinh đấu tôn, liên thủ lại thì hắn cũng bất lực.
– Nhạc Thành.
Ba cô gái hiện tại đã tiến tới bên cạnh Nhạc Thành, nhìn thấy Nhạc Thành không có việc gì ba người bọn họ mới thở ra một hơi.
– Đi thôi, chúng ta xuống đi, người của U Minh Tông đúng là không chịu nổi một đòn.
Nhạc Thành cất tiếng nói sau đó nghênh ngang rời vào trong đại sảnh.
– Nhìn thân ảnh của Nhạc Thành rời đi, Khương Luân Xa mặc dù lòng đang nhỏ máu cũng chỉ có thể nén giận vào lòng.
– Đỗ cốc chủ, xin lỗi đã đắc tội rồi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Nhạc phó cốc chủ thực lực thật khiến cho người ta mở rộng tầm mắt,.
Đỗ Kiều Kiều mỉm cười nói.
– Cốc chủ quá khe, chỉ tại đối thủ quá kém mà thôi.
Nhạc Thành cất tiếng nói, lời này chính là để cho U Minh Tông nghe.
Các cường giả của U Minh Tông nghe được thì tức giận đến đỏ mặt tía tai, mọi người nhịn không được mà nói:
– Tiểu tử kia, ngươi đừng quá khinh người, U Minh Tông sẽ không tha cho ngươi.
– Lão Cẩu, U minh tông lão tổ của ngươi cũng chạy giống như là một con chó, ngươi ngạo mạn cái gì, nếu như không phục thì chúng ta luận bàn thử xem.
Nhạc Thành hung hăng nhìn lão giả phía trước mà nói.
– Tiểu tử, ngươi đừng hiếp người quá đáng, hôm nay ta liều mạng với ngươi.
Lão giả kia bị Nhạc Thành chọc giận biết mình không địch lại cũng muốn liều mạng thi đấu với hắn.
– Lưu trưởng lão bớt giận.
Khương Luân Xa cố gắng kìm chế nói.
– Đỗ cốc chủ, vừa rồi thất thố xin thứ lỗ.
Khương Luân Xa trầm xuống nói với Đỗ Kiều Kiều.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 352: Hết Sức Hỗ Trợ
#
– K
hương tông chủ, xin tông chủ kìm nén bi thương, trong trường thất thủ, đây là điều mà không có ai muốn nhìn thấy.
Đỗ Kiều kiều cất tiếng nói, rõ ràng coi chuyện của U Minh Tông cũng là chuyện của Hồ Điệp Cốc, vừa rồi nhìn thấy Khương Sơn muốn giết đối phương cuối cùng bị Nhạc Thành giết.
– Không biết còn ai muốn lên trường đấu nữa không?
Đỗ Kiều Kiều nó với người trong đại sảnh.
Trong đại sảnh mọi người hai mặt nhìn nhau, không ai dám lên sân khấu, tứ tinh Đấu Tôn cũng bị giết, ai mà dám lên trường đấu nữa thì kết cục cũng sẽ phải thê thảm.
Nhìn thấy mọi người trong đại sảnh không dám lên, Đỗ Kiều Kiều hơi biến đổi sắc mặt, nàng lập tức nói:
– Vậy hôm nay mời chư vị giải tán.
Nghe thấy lời nói của Đỗ Kiều Kiều không ít người hơi biến đổi sắc mặt, cũng không ít người thất vọng, trong đó Khương Luân Xa là người thất vọng nhất, hắn nguyên bổn muốn cho Khương Sơn chiến thắng sau đó thu phục Hỏa Sư thú, kết minh với Tuyệt Tình cốc, không ngờ bây giờ Nhạc Thành lại là người thắng cuộc sau cùng, lôi kéo Tuyệt Tình Cốc về phe của mình.
– Đỗ cốc chủ, nếu như không có chuyện gì nữa thì tại hạ muốn về U Minh Tông trước.
Khương Luân Xa nói với Đỗ Kiều Kiều.
– Khương tông chủ muốn đi, ta cũng không lưu lại.
Đỗ Kiều Kiều nói, biết rằng U Minh Tông cũng không có ý định ở lại.
– Hai ngày nay đã quấy rầy cốc chủ, kính xin cốc chủ xem xét chuyện ngày hôm qua tại hạ nói.
Khương Luân Xa cất tiếng.
– Ta sẽ xem xét.
Đỗ Kiều Kiều hơi biến đổi sắc mặt, sau đó bà lấp tức phái người đi sắp xếp, chuyện xảy ra hôm nay đã vượt qua ngoài dự liệu của bà, hiện tại thật đau đầu.
– Nhạc phó cốc chủ xin dừng bước, ta còn có chuyện muốn nói.
Trầm Linh, Nam Cung Lạc Nhan nhóm người định rời đi thì Đỗ Kiều Kiều đã gọi theo.
Trầm Linh cùng với Lê Tiêu Dao, Nam Cung Lạc Nhan đưa mắt nhìn Nhạc Thành, một lát sau đại sảnh chỉ còn lại một mình Nhạc Thành và Đỗ Kiều Kiều và cô gái áo tím, các đệ tử của Tuyệt Tình Cốc cũng toàn bộ lui ra.
– Đỗ Cốc chủ mời lại, không biết có chuyện gì?
Nhạc Thành cất tiếng nói, trong lòng hắn thầm đoán Đỗ Kiều Kiều hẳn là nói chuyện về Hỏa sư thú.
– Nhạc phó cốc chủ, xin mời ngồi.
Đỗ Kiều Kiều nói:
-Tin rằng Nhạc phó cốc chủ cũng biết chuyện Tuyệt Tình cốc muốn chọn người giúp thu phục hỏa sư thú, nhưng mà hiện tại ta thấy phó cốc chủ đã có ba vị giai nhân, không biết ba vi giai nhân có phản đối hay không?
– Chuyện này…
Nhạc Thành do dự một chút sau đó liền hiểu rõ ý của Đỗ Kiều Kiều.
– Nghe nói thu phục hỏa sư thú vô cùng nguy hiểm, tại hạ cũng không dám đồng ý, dù sao chuyện nguy hiểm như vậy, hay là Đỗ Cốc chủ đi tìm người khác đi.
Nghe thấy lời nói của Nhạc Thành, sắc mặt của Đỗ Kiều Kiều và cô gái áo tím cũng hơi biến đổi.
Kỳ thật Nhạc Thành cũng không muốn phản đối, Hỏa sư thú Nhạc Thành cũng muốn biết một chút về nó.
– Nhạc phó cốc chủ là sợ Trầm Cốc chủ phản đối đúng không?
Đỗ Kiều Kiều cất tiếng nói không biết trong lòng nàng đang suy nghĩ điều gì.
– Điều này là tự nhiên, nếu các nàng phản đối thì tại hạ cũng không có biện pháp.
Nhạc Thành cất tiếng nói, ba cô gái dĩ nhiên là phản đối, không phản đối mới là chuyện lạ.
– Nhạc phó cốc chủ có biết U Minh Tông ngày hôm qua nói gì với ta không, ta vẫn chưa cho hắn đáp án, chỉ nói là xem xét.
Sắc mặt của Đỗ Kiều Kiều hơi biến đổi.
Khóe miệng của Nhạc Thành nở ra một nụ cười mà nói:
– Nếu như tại hạ đoán không nhầm thì lần này Khương Luân Xa tự mình tới đơn giản là muốn lôi kéo quý cốc đối phó với Hồ Điệp Cốc, Vạn kim Môn, Cuồng Sư Môn, còn nữa xem ra U Minh Tông lần này còn tìm Luyện Dược sư công hội.
– Chẳng lẽ Nhạc phó cốc chủ tự tin đến mức không hề lo lắng nếu như U Minh Tông, Luyện Dược sư công hội hòn có Tuyệt Tình cốc liên thủ với nhau thì lúc đó Nhạc Phó cốc chủ sẽ phải đau đầu sao?
Đỗ Kiều Kiều cất tiếng nói, ngày hôm qua đúng là Khương Luân Xa tìm nàng để nói chuyện kết minh.
– Điều này khiến cho tại hạ thật lo lắng nhưng chẳng lẽ Đỗ cốc chủ không biết U Minh Tông cùng với Hắc Ám Thần điện đã kết minh với nhau, ngay cả Hắc Ám thần điện tại hạ cũng không lo thì dĩ nhiên còn sợ bọn họ liên kết với ai nữa?
Nhạc Thành cất tiếng nói, trong giọng nói có ý uy hiếp Đỗ Kiều Kiều.
– Xem ra Nhạc cốc chủ nắm chắc rồi.
Đỗ Kiều Kiều mỉm cười, sau đó lập tức nói:
– Hỏa sư thú đối với Tuyệt Tình cốc rất trọng yếu, ta nói thẳng, Thanh Thanh một mình thì không thể thu phục được nó nhất định cần phải tìm một người có linh hồn lực mạnh để hỗ trợ.
Nếu như Nhạc phó cốc chủ đồng ý thì Tuyệt Tình cốc sẽ đứng về phe của Nhạc phó cốc chủ, Nhạc phó cốc chủ thấy thế nào?
– Đỗ cốc chủ đã nói như vậy thì tại hạ cũng không từ chối, ba ngày sau tại hạ sẽ ra sức hỗ trợ.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Thấy Đỗ Kiều Kiều nói lời ngay thẳng hắn cũng không cự tuyệt nữa.
– Được rồi, ba ngày sau ta sẽ đi mời Nhạc phó cốc chủ.
Đỗ Kiều Kiều nói,thấy Nhạc Thành đáp ứng rồi nàng lại thở dài một hơi.
– Tại hạ đi trước.
Nhạc Thành cất tiếng nói xong liền rời khỏi đại sảnh.
Nhìn thấy Nhạc Thành rời khỏi đại sảnh xong, sắc mặt của Đỗ Kiều Kiều liền biến đổi, nàng lập tức nói với người ở bên cạnh:
– Thanh Thanh, con thấy thực lực của hắn thế nào?
– Thực lực rất mạnh, hắn còn ở phía trên của con, khi hắn giao thủ với Dương Thiếu Phong, ngọn lửa hình như còn chưa thể hiện hết.
Cô gái áo tím nói.
– Sư phụ cũng không nhìn thấu hắn, chỉ là như vậy cũng tốt, lần này có thể phong ấn thành công Hỏa Sư thú thì sẽ rất tốt cho con.
Đỗ Kiều Kiều nói.
– Sư phụ, con sẽ cố gắng hết sức để thu phục Hỏa Sư thú.
Nữ tử áo tím nói.
– Thanh Thanh, nếu thật sự thu phục Hỏa sư thú xong rồi thì dựa theo quy của của Tuyệt tình cốc con phải thành thân với Nhạc Thành, nhưng mà hắn đã có ba nữ nhân, ta cũng bất chấp, lúc đó sẽ tính sau.
Đỗ Kiều Kiều nói.
– Sư phụ, con sẽ có chừng mực.
Cô gái áo tím nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành, trên mắt hiện ra một vẻ kỳ lạ.
Nhạc Thành sau khi rời khỏi Tuyệt Tình cốc thì trở lại đình viện, mà lúc này ba cô gái đã chờ hắn.
– Mọi người tại sao lại tới đây, ta về phòng trước.
Nhìn thấy ba cô gái đều ở đây, sắc mặt Nhạc Thành hơi biến đổi, hắn biết trường hợp này hắn không nên ở đây.
– Đứng lại, huynh ngồi xuống, vừa rồi người ta nói gì với huynh
Lê Tiêu Dao gọi Nhạc Thành lại.
– Nhạc Thành, có phải Tuyệt Tình cốc nói chuyện hỏa sư thú không?
Nam Cung Lạc Nhan cất tiếng hỏi.
– Nhạc Thành, nếu như huynh giúp đỡ Tuyệt Tình cốc thu phục hỏa sư thú thì dựa theo quy củ chúc mừng huynh, huynh chính là người của Tuyệt Tình cốc.
Trầm Linh mang theo một vẻ ghen tuông nói với Nhạc Thành.
Nhìn thần sắc của ba cô gái, Nhạc Thành toát mồ hôi lạnh, ba cô gái này mới có hai ngày mà đã hợp với nhau như vậy.
– Là nói đến chuyện của Hỏa sư thú chỉ là ta chỉ đáp ứng bọn họ thu phục hỏa sư thú mà thôi, bởi vì ta cũng muốn biết một chút về nó, còn những thứ khác ta đều không đáp ứng.
Nhạc Thành cất tiếng nói với ba cô gái.
– Đây là chuyện khó có được, nữ tôn kia xinh đẹp như vậy chẳng lẽ huynh cam tâm cự tuyệt?
Lê Tiêu Dao trừng mắt nhìn Nhạc Thành.
– Ba nàng không xinh đẹp sao, có mọi người là đủ rồi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Hừ, tên gia hỏa kia, huynh đừng nịnh nọt.
Lê Tiêu Dao hung hăng trợn mắt nhìn Nhạc Thành, trong mắt có vẻ tức giận.
– Nhạc Thành nói như vậy huynh thực sự giúp Tuyệt Tình cốc thu phục Hỏa sư thú là được, về sau có thêm Tuyệt Tình cốc giúp đỡ chúng ta cũng không còn sợ U Minh Tông nữa.
Trầm Linh nghe xong liền nói với Nhạc Thành.
– Ừ, kỳ thật U Minh Tông cũng không phải điều ta lo, ta lo là lo Hắc Ám Thần Điện.
Nhạc Thành nói.
– Hắc Ám Thần Điện rất mạnh, thế lực so với chúng ta còn mạnh hơn, chúng ta cần phải chú ý cẩn thận.
– Nhạc Thành.
– Muội nghe nói muốn thu phục Hỏa sư thú rất nguy hiểm, đến lúc đó huynh cần cẩn thận một chút.
Hôm nay huynh đã làm cho chúng ta hoảng sợ.
Trầm Linh tiếp tục nói.
– Đúng thế chúng ta còn tưởng huynh đã bị thương.
Nam Cung Lạc Nhan cất tiếng nói.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 353: Tiến Vào Kết Giới
#
– T
a sẽ chú ý.
Nhạc Thành cất tiếng nói, lão gia hỏa kia nói nói Hỏa Sư thú hiện tại có thể chống lại ngũ tinh Đấu Tôn, mình thu phục nó không phải là vấn đề, tuy nhiên bây giờ mình còn cần lấy mấy giọt máu của nó.
Một luồng ánh sáng lờ mờ trong phòng, năm hắc y nhân hiện tại ở trong đó, thần sắc của bọn họ không tốt lắm, năm người này chính là năm trưởng lão của Hắc Ám Thần Điện.
– Lão Tam, các ngươi có đi dò xét tin tức của tên tiểu tử kia không?
Ngũ trưởng lão nói với người áo đen.
– Tên tiểu tử kia từ khi đi vào trong Hồ Điệp Cốc thì vẫn chưa đi ra, chúng ta không phát hiện ra hắn được.
Hắc y nhân cất tiếng nói.
– Lão Tứ, Lão Lục, các ngươi chú ý một chút, có tin tức là người của tứ đại nhân tộc xuất hiện.
Nhị trưởng lão nói.
– Tứ đại nhân tộc, bọn chúng không phải đã biến mất hai trăm năm trước rồi sao.
Ngũ trưởng lão nói.
– Hai trăm năm, Hắc Ám Thần Điện chúng ta đã khôi phục nguyên khí, thậm chí còn mạnh hơn so với trước kia, Tứ đại thú tộc và tứ đại nhân tộc chắc cũng thế.
Nhị trưởng lão cất tiếng nói.
– Được rồi, các ngươi đi tìm tin tức đi, lúc này chúng ta không thể đi ra nữa.
Nhị trưởng lão cất tiếng nói.
– Khặc khắc, nhị trưởng lão, lần này đích thân ông xuất mã, tên tiểu tử kia làm sao có thể trốn thoát.
Lục trưởng lão cười âm lệ nói.
Ba ngày sau ở trong phòng của Nhạc Thành, một thanh mang nồng đậm tiến vào trong cơ thể của hắn, lập tức Nhạc Thành thở ra một ngụm trọc khí.
– Nhạc Thành, người của Tuyệt Tình cốc gọi huynh.
Thanh âm của Lê Tiêu Dao vang bên người Nhạc Thành.
Thần thức của Nhạc Thành cho biết ở bên trong có người mới đình chỉ tu luyện, thu dọn trang phục sau đó đi ra khỏi phòng.
– Nhạc phó cốc chủ, Đỗ cốc chủ mời Nhạc phó cốc chủ tới Liên Hoa sảnh, cốc chủ và nữ tôn đang chờ phó cốc chủ.
Một đệ tử của Tuyệt tình cốc nói với Nhạc Thành.
– Được, chúng ta đi thôi.
Nhạc Thành nói với chúng đệ tử của Tuyệt Tình cốc.
– Chúng ta đi xem xem.
Ba cô gái thấy thế thì cũng muốn đi xem cùng với Nhạc Thành., Nhạc Thành cũng không phản đối, hắn lập tức mang theo đoàn người, kể cả Thanh Bối Ma Ngưu cùng với các trưởng lão của Cuồng Sư Môn và Vạn kim Môn đi vào trong Tuyệt Tình cốc.
Trên đường đi, Nhạc Thành từ trong miệng của đệ tử Tuyệt Tình cốc mà biết được, Hỏa Sư thú bị giam vào trong Liên Hoa Hạp, Đỗ Kiều Kiều cùng với nữ tôn kia đã sớm tới Liên Hoa Hạp mà chờ hắn.
– Sưu sưu sưu.
Ở giữa không trung hơn mười đường thân ảnh rơi xuống, Nhạc Thành Trầm Linh cùng với đám người đã rơi vào trong một cái khe thật lớn, hơn mười người của Tuyệt Tình cốc đã chờ ở nơi này thật lâu, hôm nay chính là ngày trọng yếu của Tuyệt Tình cốc.
Nhạc Thành đến Liên Hoa Hạp thì phát hiện ra ở đây đã có hơn mười người, trong đó có một số cường giả tu vi đã ngoài Đấu Tông, cũng có người có thực lực Đấu Tôn, xem ra Tuyệt Tình cốc thực lực thật là không tệ, Đấu Tôn không hề ít hơn so với Hồ Điệp Cốc.
– Trầm cốc chủ, Nhạc cốc chủ, Lê Tiểu thư, Nam Cung tiểu thư.
Đỗ Kiều Kiều nhìn thấy bốn người thì mau chóng mời lại.
Trầm Linh cùng với Lê Tiêu Dao, Nam Cung Lạc Nhan dĩ nhiên cũng không tránh được, ba cô gái này đại biểu cho ba thế lực lớn.
– Nhạc phó cốc chủ đã chuẩn bị xong chưa, đã đi vào trong kết giới, chút nữa Thanh Thanh sẽ nói cho Nhạc phó cốc chủ làm sao để hỗ trợ.
Đỗ Kiều Kiều nói với Nhạc Thành.
– Được, ta sẽ hết sức hỗ trợ.
Nhạc Thành cất tiếng nói, hắn đưa mắt nhìn về phía cô gái áo tím, nhìn thần sắc của cô gái này thì có vẻ hơi lo lắng, tựa hồ như cũng không nắm chắc.
– Vậy trước tiên đa tạ Nhạc phó cốc chủ, chút nữa chúng ta cho phó cốc chủ đi vào trong kết giới, bất kể có thành công hay không thì bảy ngày sau cũng phải rời ra, nếu không kết giới bị phong bế thì chúng ta cũng không thể mở.
Đỗ Kiều Kiều cất tiếng nói.
– Được, ta biết rõ.
Nhạc Thành cất tiếng nói, hắn đã nghĩ không cần phải ở trong kết giới tới bảy ngày, xem ra Hỏa Sư thú này đúng là khó thu phục.
– Được rồi, đợi chút nữa kết giới có một lỗ hổng, kết giới năm mươi năm mới mở một lần, mọi người nhất định phải chú ý, ta sẽ ở nơi này chờ đợi.
Đỗ Kiều Kiều nói với Nhạc Thành.
– Nhạc Thành, đợi chút nữa vào phải cẩn thận một chút.
Trầm Linh nhẹ nhàng nói với Nhạc Thành, mặc dù biết thực lực của Nhạc Thành không hề kém nhưng nàng cũng lo lắng vô cùng.
– Hết thảy chú ý, còn nhớ huynh đã nói qua điều gì.
Lê Tiêu Dao nói với Nhạc Thành, thần sắc lo lắng.
– Muội cũng không nói nhiều, tóm lại huynh phải cẩn thận một chút.
Nam Cung Lạc Nhan cũng nói với Nhạc Thành.
– Ta sẽ cẩn thận, mọi người yên tâm đi, sẽ không xảy ra chuyện gì.
Nhạc Thành mỉm cười với ba cô gái nhìn thấy sự quan tâm của họ trong lòng hắn liền cảm thấy cảm động.
Nhìn thầy bộ dạng của ba cô gái, cô gái áo tím biên đổi thần sắc sau đó phục hồi nguyên dạng.
– Xoẹt.
Khe hẹp của thung lũng trở nên lay động, một khí tức vòng quanh qua lại.
– Kết giới sắp tự động mở ra, các ngươii chuẩn bị đi vào, bên trong cần phải nghìn vạn lần chú ý.
Đỗ Kiều Kiều nói với Nhạc Thành và cô gái áo tím.
– Xoẹt.
Đỗ Kiều Kiều vừa nói xong thì mtoj khí tức cuồng bạo khởi động, từng luồng khí không kiêng nể tràn ngập xung quanh, một lát sau, một không gian đã xuất hiện trước mặt mọi người.
– Hai người mau vào đi, cửa thông đạo chút nữa sẽ đóng cửa, bảy ngày sau sẽ mở lại.
Đỗ Kiều Kiều nhanh chóng nói với Nhạc Thành và cô gái áo tím.
– Xoẹt.
Hai người không hề do dự mà thong thả đi vào bên trong, ngay lúc hai người trở ra, cửa vào một lần nữa bị phong bế, không gian cuồng bạo cũng biến mất.
Nhạc Thành và cô gái áo tím đi vào trong thông đạo, cửa của thông đạo liền đóng lại, bên trong cũng trở nên lờ mờ, ánh sáng chiếu rọi làm cho bên trong thấy rõ ràng.
Đi vào bên trong một lúc rất lâu, Nhạc Thành mơ hồ cảm thấy nó như thông tới cõi hư vô vậy.
– Nhạc phó cốc chủ, chúng ta nếu như tìm được Hỏa sư thú thì sau đó phó cốc chủ giúp ta dùng linh hồn lực ngăn chặn nó, chỉ là ngọn lửa trên người nó rất mạnh, ngay cả dị hỏa cũng không ngăn cản được, lực phòng ngự cũng rất mạnh, ngay cả ngũ tinh Đấu Tôn ngạnh kháng cũng không chống được.
Cô gái áo tím mỉm cười nói.
– Tiểu thư, cô nương cứ gọi tên ta trực tiếp là được.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Vậy được rồi, muội tên là Liễu Thanh Thanh, huynh cứ gọi thẳng tên muội là được.
Cô gái áo tím nói.
– Được, không biết lúc đó ta làm sao có thể giúp cô nương thu phục Hỏa Sư thú đây?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi Liễu Thanh Thanh, nếu như thu phục ma thú cho mình thì Nhạc Thành nghĩ rằng rất đơn giản, chỉ cần dùng Khốn Thú Quyển là được.
– Muội thu phục nó là chuyện nhỏ, quan trọng là đem nó phong ấn ở trong cơ thể của muội, Hỏa Sư thú có tác dụng trợ giúp cho tu vi của muội rất lớn.
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói.
– Hỏa Sư thú là ma thú như thế nào?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi, hắn cũng muốn biết thêm về ma thú viễn cổ này.
– Hỏa Sư thú là ma thú viễn cổ, bởi vì thân thể của muội là tinh khiết hỏa thể cho nên Hỏa Sư thú đối với việc tu luyện Liệt Diễm chưởng của muội là rất lớn.
Liễu Thanh Thanh nói:
– Hỏa Sư thú hiện tại hầu như là tuyệt chủng, mấy trăm năm trước, Tuyệt Tình cốc chúng ta vô tình tìm được một con, lúc ấy thực lực của nó cũng không lớn, phong ấn cũng không có nhiều hiệu quả.
– Tuy nhiên sau này thực lực của Hỏa Sư thú càng ngày càng mạnh, phong ấn càng ngày càng khó, mà bây giờ thực lực của Hỏa Sư thú càng lúc càng mạnh, nếu như đợi năm mười năm nữa thì phỏng chừng Hỏa Sư thú có khả năng tự mình có thể phá tan kết giới, đến lúc đó cũng không có ai có thể phong ấn nổi nó nữa, cho nên đây chính là cơ hội cuối cùng.
Liễu Thanh Thanh nói.
– Ta sẽ cố gắng hết sức giúp cô nương thu phục Hỏa Sư thú này.
Nhạc Thành cất tiếng nói, lúc này hai người đã tiến tới sát thông đạo.
– Tại sao lại nóng như vậy, trong kết giới này chính là sa mạc.
Nhạc Thành nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì trở nên kinh ngạc, ở nơi này chính là sa mạc mênh mông, bên trong tràn ngập khí tức nóng bỏng.
– Đây không phải là sa mạc, đây là do Hỏa Sư thú tạo thành, ngọn lửa của nó đủ cho một ốc đảo trở thành sa mạc.
Liễu Thanh Thanh nói.
– Đây là do Hỏa Sư thú tạo thành sao?
Nhạc Thành nhìn sa mạc trước mắt mà kinh ngạc, Hỏa Sư thú cũng thật là cường hãn.
– Chúng ta phải cẩn thận một chút, tốc độ của Hỏa Sư thú rất nhanh, phỏng chừng nó đã biết chúng ta đi vào.
Liễu Thanh Thanh nói rồi đánh giá phía trước:
– Chúng ta đi về phía bên trái, bên kia tựa hồ như hơi khác.
Hai người liền thả mình đi về phía bên trái, trọn vẹn ba canh giờ sau, hai người mới đi qua một sa mạc nóng bỏng, một dãy núi xuất hiện trước mặt mọi người.
Không khí một lần nữa cũng trở nên nóng bỏng.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 354: Ngũ Giai Ma Thú Hoàng Phong Thứu
#
– P
hải cẩn thận, ở trong thung lũng có không ít ma thú, Hỏa Sư thú ở đây đã trở thành vua, lúc đó những ma thú đó sẽ công kích chúng ta.
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói với Nhạc Thành, lúc này mọi việc nàng đã nói kỹ.
– Xoẹt.
Đúng làu này có một thanh âm vỗ cánh vang lên, lập tức có vài con ma thú điểu từ trong thung lũng vọt ra đánh về phía Nhạc Thành và Liễu Thanh Thanh.
– Ngũ giai ma thú Hoàng Phong Thứu.
Nhạc Thành nhìn thấy tổng cộng là sáu con Hoàng Phong Thứu, loại ma thú này vô cùng hung mạnh.
– Chết đi.
Thủ ấn ngưng kết trong tay, mi tâm của Nhạc Thành lóe lên bạch quang, sau đó Âm Dương Kiếm của hắn chia ra làm sáu đường tấn công về phía sáu con ma thú Hoàng Phong Thứu.
Tu vi hiện tại đã khôi phục tới Nguyên Anh hậu kỳ, Nhạc Thành cuối cùng cũng có thể phân Âm Dương Kiếm ra làm sáu thanh, uy lực mạnh hơn không ít.
– Xoẹt.
Sáu con ma thú chưa kịp kêu đã bị giết chết toàn bộ, tất cả chỉ trong vòng nháy mắt mà thôi.
Ngũ giai ma thú, thực lực hơi kém một chút, Nhạc Thành dùng Âm Dương Kiếm là có thể giết chết ngay lập tức.
Nhìn Nhạc Thành, Liễu Thanh Thanh cảm thấy hơi kinh ngạc, kinh ngạc không phải bởi vì Nhạc Thành giết sáu con Hoàng Phong Thứu mà là vì thủ đoạn của hắn khiến cho nàng cảm thấy thật quỷ dị.
– Xoẹt.
Nhạc Thành thu hồi thủ ấn, Âm Dương Kiếm nhanh chóng quay trở lại, hắn cất tiếng nói:
– Đi thôi, chúng ta tiến vào bên trong xem sao.
Nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành, Liễu Thanh Thanh lập tức theo sát sau lưng hắn, trong thung lũng này có những cây cối đã mấy trăm năm, mỗi một gốc cây là đại thụ cao chót vót, thậm chí cao tới mấy trăm thước.
– Có biện pháp nào tìm Hỏa Sư thú không?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi Liễu Thanh Thanh, thần thức khuếch tán, Nhạc Thành có thể tìm được những ma thú có khí tức cường hãn nhưng ở đây ma thú không thiếu, trong đó lục giai ma thú cũng có máy chục con, về phần thất giai ma thú, Nhạc Thành tạm thời chưa phát hiện ra.
– Hỏa Sư thú thích ở nơi mát mẻ, hơn nữa thủ đoạn ẩn náu của nó cũng rất lợi hại.
Liễu Thanh Thanh nói.
– Vậy thì chúng ta đi tìm, chúng ta chỉ có bảy ngày thời gian mà thôi.
Nhạc Thành cất tiếng nói rồi khuếch tán thần thức, tiếp tục đi vào sâu bên trong.
Vừa rồi giết sáu con Hoàng Phong Thứu xong, không có ma thú nào đến quấy rầy hai người, Nhạc Thành cảm giác xung quanh vãn có mấy con tứ giai ma thú đi theo, tuy nhiên bọn chúng chưa quấy rầy thì Nhạc Thành cũng mặc kệ.
– Nhạc Thành, nếu như chạm phải Hỏa Sư thú thì huynh nhớ kỹ ngàn vạn lần đừng để nó phun lửa lên trên người, lửa của nó rất lợi hại, so với lửa của Thần Hoàng tộc cũng không kém bao nhiêu.
Liễu Thanh Thanh nhắc nhở Nhạc Thành.
– Ừ, ta sẽ chú ý.
Nhạc Thành cất tiếng nói nhưng trong lòng thầm nghĩ, lửa của Hỏa Sư thú còn kém hơn lửa của Thần Hoàng tộc thì không cần phải quá lo lắng, Nhạc Thành đã tận mắt nhìn thấy ngọn lửa trên người của Đông Phương Lạc Nhan, so với Vô Thượng Chân Hỏa thì vẫn còn kém hơn.
– Chúng ta đang tìm Hỏa Sư thú, phỏng chừng nó cũng đang tìm chút ta, qua năm mươi năm nữa nó mới có thể rời khỏi kết giới, nếu như chúng ta thực lực thấp thì nó sẽ không do dự mà giết chúng ta.
Liễu Thanh Thanh nói.
– Nếu chạm phải Hỏa Sư thú thì chúng ta không thể để nó chạy mất, nó ở nơi này rất quen thuộc địa hình, nếu để nó chạy mất thì chắc chắn sẽ không trở ra được, chúng ta muốn tìm nó trong bảy ngày thì thật khó khăn.
Nhạc Thành nói.
– Chú ý.
Nhạc Thành vừa nói xong thì thần thức đột ngột có một luồng ba động rất nhỏ, ngay lập tức trên một cây đại thụ cao chót vót có vài dây mây xanh quấn quanh hai người.
Dây mây này tràn ngập ánh sáng sương mù, mõi một cái đều rất dài.
– Xoẹt
Sắc mặt của Liễu Thanh Thanh hơi trầm xuống, trong tay của nàng lập tức ngưng kết một luồng đấu khí, những đấu khí này tràn ngập những khí tức nóng bỏng, ngay lập tức nghên hướng về những dây mây màu xanh kia.
– Ti ti.
Một thanh âm quỷ dị vang lên, lập tức những dây mây màu xanh này bị cắt đứt, còn lại thì cấp tốc lui về, tựa như e ngại đấu khí nóng bỏng vậy.
– Đây chính là Thụ linh, một loài cây có linh trí, nếu như bị nó công kích thì ngay cả cường giả Đấu Tôn cũng không thể cảm thấy dễ chịu.
Liễu Thanh Thanh nói với Nhạc Thành.
– Thụ Linh, cái này thật quỷ dị.
Nhạc Thành hơi kinh ngạc nói.
– Xuy Xuy.
Bỗng dưng trên không trung vang lên từng thanh âm ồn ào, lập tức xung quanh hai người trở nên đong đưa.
– Không xong, chúng ta mau nghĩ biện pháp, những ma cây này muốn công kích chúng ta.
Liễu Thanh Thanh đột nhiên biến đổi thần sắc mà nói.
– Xoẹt.
Nhạc Thành chăm chú nhìn những không gian chung quanh, hắn vẫn chưa lấy lại được tinh thần thì trong tay trở nên ấm áp, Liễu Thanh Thanh hiện tại đã kéo hắn về phía trước.
– Xuy Xuy.
Tốc độ của hai người vẫn chậm một chút, bốn phương tám hướng là những dây mây bao quanh mọi người ở giữa.
Vô số dây mây cao chót vót, rậm rạp chằng chịt vây khốn Nhạc Thành và Liễu Thanh Thanh.
– Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói sau đó hướng về phía Nhạc Thành:
– Nhạc Thành chúng ta đồng tâm hiệp lực trực tiếp công kích, nếu không thì sẽ bị thụ linh giết chết mất.
– Đồng thời công kích thì không có vấn đề gì, nhưng mà cô nương cũng phải bỏ tay ta ra để ta công kích mới được
Nhạc Thành mỉm cười nói.
– Ta….
Khuôn mặt của Liễu Thanh Thanh trở nên ửng đỏ nàng vì tình thế cấp bách mà nằm tay Nhạc Thành lôi đi, lúc này mới phát hiện ra, khuôn mặt của nàng liền trở nên đỏ ửng.
– Chú ý.
Nhạc Thành lập tức quát lớn, thanh đằng từ bốn phía tiến tới mà công kích tràn ngập.
– Vô Thượng Chân Hỏa.
Nhạc Thành mỉm cười la lớn, thủ ấn của hắn biến đổi, lập tức một mảng Vô Thượng Chân Hỏa tràn ngập.
– Ti Ti.
Thanh âm đốt cháy vang lên, đột nhiên thanh đằng đã bị đốt thành từng mảnh nhỏ.
Mà lúc này, một thanh đằng quỷ dị xuất hiện, những đoạn thanh đằng kia quỷ dị sinh ra.
Liễu Thanh Thanh đầu tiên cũng như Nhạc Thành, trong tay có một cường hãn Đấu Khí, vô số thanh đằng bị nàng chém đứt, tuy nhiên thanh đằng càng lúc càng nhiều, từ bốn phương tám hướng mà lao tới.
Cảm nhận thấy hai người đồng tâ hiệp lực, Liễu Thanh Thanh có một cảm nhận khác thường, từ trước đến giờ nàng chưa bao giờ gần nam nhân như vậy.
– Làm sao bây giờ?
Liễu Thanh Thanh một lần nữa ngưng tụ một đấu khí cường hãn tấn công về phía thanh đằng.
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, hắn không ngờ rằng mình lại bị thanh đằng vây khốn khó khăn như vậy, mặc dù Vô Thượng Chân Hỏa khiến cho thanh đằng không dám tiến tới gần nhưng như vậy tiếp tục sẽ tiêu hao rất nhiều chân khí.
– Ta nghĩ ra biện phá, cô nương bảo vệ đằng sau là được.
Nhạc Thành cũng không nói cách cho Liễu Thanh Thanh biết.
– Âm Dương Kiếm.
Thủ ấn trong tay của Nhạc Thành đánh ra, mi tâm của hắn lóe lên từng vòng tròn sáng, Âm Dương Kiếm lơ lửng trước người của Nhạc Thành.
Thủ ấn của Nhạc Thành một lần nữa biên hỏa, Âm Dương Kiếm đột nhiên chia làm sáu đường, sát khí bắt đầu tràn ngập.
– Phá cho ta.
Nhạc Thành mỉm cười, sáu thanh kiếm xoay tròn trên không trung, cuồng bạo đánh về phía thanh đằng.
Lập tức cả người Nhạc Thành nhảy lên mà lùi về phía sau.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 355: Hỏa Sư Thú
#
– T
hanh Thanh, ta bảo vệ mặt sau, côn ương mau cùng kiếm trận của ta đi ra ngoài.
Nhạc Thành lập tức nói với Liễu Thanh Thanh, lúc này chỉ thấy Âm Dương Kiếm đã tạo ra một lỗ hổng hình tròn.
– Huynh làm nổi không?
Liễu Thanh Thanh do dự mà hỏi Nhạc Thành.
– Yên tâm không thành vấn đề, cô nương mau đi trước, nếu không thì cửa sẽ lại bị bịt lại mất.
Nhạc Thành vội vàng nói với Liễu Thanh Thanh.
– Được rồi, huynh nhớ cẩn thận mọt chút.
Liễu Thanh Thanh do dự nghe thấy khẩu khí cứng rắn của Nhạc Thành, nàng lập tức thả người vào lỗ hổng do Âm Dương Kiếm khai phá.
– Phần Tiên Liệt Diễm Cầu.
Nhạc Thành nhìn thấy Liễu Thanh Thanh đã đi vào trong lỗ hổng thì cũng không do dự ngưng tụ một hỏa cầu thật lớn.
– Xích.
Âm Dương Kiếm không ngừng cấp tốc đột phá tạo ra lỗ hổng, mà Liễu Thanh Thanh cũng theo đó mà đi ra.
Lúc Âm Dương Kiếm không ngừng đột phát Nhạc Thành mới biết được ma thụ này là thứ rất phiền toái, hiện tại Âm Dương Kiếm chỉ mới giải khai được một phần mà thôi.
– Xích.
Lại đi một lúc nữa, thần sắc của Nhạc Thành biến đổi, hắn cảm giác Âm Dương Kiếm này cuối cùng cũng đột phá được một mảng thanh đằng bao vây, tạo ra một lỗ hổng, Nhạc Thành cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
– Thu.
Thủ ấn của Nhạc Thành hơi thu lại, hắn lập tức thu Âm Dương Kiếm lại.
– Thật đúng là khủng bố.
Nhìn thanh đằng phía trước, Nhạc Thành hít một khí lạnh.
– Thanh thanh, ma thụ này là thứ gì mà khủng bố vậy
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Đây chính là viễn cổ ma thú, về phần như thế nào thì muội cũng không biết, bởi vì kết giới này là do mọt vị tiền bối của Tuyệt Tình cốc tạo nên cho nên phương diện này cũng không có người tới.
Liễu Thanh Thanh nói.
Nhạc Thành hơi nhìn ma thụ phía trước, xem ra thứ này hẳn là rất cường hãn, ngay cả Hỏa Sư thú cũng không dám tới đây.
– Chúng ta đi tìm Hỏa Sư thú thôi.
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt mà nói với Liễu Thanh Thanh, sau đó hắn đưa mắt nhìn Thụ Linh, nếu như thuận lợi phong ấn được Hỏa Sư thú thì Nhạc Thành cũng muốn quay lại đây nghiên cứu thụ linh một chút.
– Vừa rồi phải cảm ơn huynh.
Hai người vừa rời khỏi thụ linh, Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Cảm tạ gì chứ, chúng ta mau đi tìm Hỏa Sư thú thôi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Hai người lập tức tìm kiếm trong sơn mạch, trải qua sự công kích của linh thụ, Nhạc Thành càng ngày càng trở nên cẩn thận.
Nhạc Thành cùng với Liễu Thanh Thanh đi vào kết giới, Đỗ Kiều Kiều cùng với chúng nhân của Tuyệt Tình cốc cũng lo lắng, đây chính là cơ hội phong ấn Hỏa Sư thú cuối cùng, nếu như không thành công thì sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội nào khác.
Trầm Linh, Nam Cung Lạc Nhan Lê Tiêu Dao chúng nữ cũng lo lắng không thôi.
Ba ngày sau, Nhạc Thành cùng với Liễu Thanh Thanh từ không trung hạ xuống một hồ nước lớn, hai người hiện tại trải qua ba ngày mới ra khỏi sơn mạch kia, trong ba ngày này hai người gặp không ít phiền toái may mà cả hai đều có thực lực nên không sao.
– Tại sao vẫn không tìm ra tung tích của Hỏa Sư thú, có phải nó trốn đi rồi không?
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Cái này cũng không biết, nhưng cho dù nó trốn đi thì chúng ta cũng phải tìm ra nó.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Theo đạo lý mà nói, Hỏa Sư thú biết chúng ta đến đây thì phải tìm chúng ta mới đúng.
Liễu Thanh Thanh cất tiếng.
– Chúng ta tiếp tục đi tìm,.
Nhạc Thành cất tiếng, trải qua ba ngày, hai người đã có quan hệ biến đổi rất nhiều.
– Chỉ mong là có thể tìm được.
Liễu Thanh Thanh thở ra một hơi, ngay cả bóng dáng Hỏa Sư thú cũng không tìm thấy, nàng liền cảm thấy hơi nhụt chí.
Nhìn tuyệt mỹ nữ tử trước mắt, Nhạc Thành nở ra một nụ cười.
– Huynh đột nhiên nhìn muội cười gì vậy?
Nhìn thấy Nhạc Thành nở ra một nụ cười, Liễu Thanh Thanh tò mò hỏi.
– Không có gì, chỉ là ta thấy cô nương rất xinh đẹp.
Nhạc Thành cười cười nói.
– Huynh có ba nữ nhân rồi mà còn không hài lòng sao, bọn họ đều là mỹ nhân.
Liễu Thanh Thanh hơi ửng đỏ lên.
– Đương nhiên là hài lòng, các nàng đều rất đẹp.
Nhạc Thành mỉm cười nói.
– Huynh nói năng ngon ngọt như vậy, ta thấy ba người kia chắc thường xuyên bị huynh làm cho ngọt ngào như thế.
Liễu Thanh Thanh hơi cười nói.
– Từ trước tới giờ chưa bao giờ ta nói dối.
Nhạc Thành vừa nói xong sắc mặt hơi biến đổi:
– Ta thấy Hỏa Sư thú đã tìm tới chúng ta.
– cái gì, nó tìm tới rồi sao?
Sắc mặt của Liễu Thanh Thanh hơi biến đổi.
– Hỏa Sư thú, nó đến rồi.
Vẻ mặt của Nhạc Thành cũng hơi biến đổ, trong thần thức Nhạc Thành cảm nhận được một khí tức cuồng bạo.
– Ở nơi nào, tại sao muội không cảm nhận được
Liễu Thanh Thanh nghi hoặc hỏi, thực lực của nàng là tứ tinh Đấu Tôn vậy mà nàng cũng không cảm nhận được hình bóng của Hỏa Sư thú.
– Ở đáy hồ, nó đang đi ra, cô nương cẩn thận một chút.
Nhạc Thành nhìn vào mặt hồ mà nói.
– Ào Ào.
Trên mặt hồ có một làn sóng, ngay lập tức có một vật thể đỏ đậm hiện lên.
– Đây chính là Hỏa Sư thú sao?
Nhạc Thành hơi thì thầm nói.
– Hỏa Sư thú, đây là Hỏa Sư thú.
Liễu Thanh Thanh vui sướng nói với Nhạc Thành, cuối cùng thì nàng cũng tìm ra Hỏa Sư thú.
– Nhân loại đáng chết, các ngươi lại tới sao, năm mươi năm ta giết một người, hôm nay ta sẽ giết toàn bộ các ngươi mà nuốt sống.
Hỏa Sư thú hiện lên trên mặt hồ, lộ ra một vẻ tức giận.
– Thật không, ngươi đừng có nằm mơ, chúng ta thương lượng một chút được không
Nhạc Thành hơi mỉm cười với Hỏa Sư thú mà nói.
– Hừ, các ngươi còn dám ra điều kiện với ta sao, các ngươi mau biến khỏi nơi này, ta lười đối phó với các ngươi.
Hỏa Sư thú rít gào một tiếng.
– Ngươi nếu như ngoan ngoãn để chúng ta phong ấn thì không phải chịu đau khổ, nếu không thì chúng ta phải thu thập ngươi.
Nhạc Thành nói.
– Hừ, muốn phong ấn ta sao? Đi chết đi!
Khuôn mặt của Hỏa Sư thú hiện ra một vẻ giận dữ, lập tức một luồng lửa cháy tràn ngập.
– Rống.
Hỏa Sư thú rít gào một tiếng, sau đó thân hình nhanh chóng tăng vọt lên.
– Mau lùi lại.
Nhạc Thành hơi quán một tiếng sau đó liền thả người nhảy lên trên cao.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 356: Súc Sinh Thử Xem Vô Thượng Chân Hỏa Của Ta
#
L
iễu Thanh Thanh thả người tới bên cạnh Nhạc Thành, nhìn thân thể khổng lồ của Hỏa Sư thú mà nàng cũng hít một hơi lạnh.
Chỉ thấy Hỏa Sư thú hiện tại cao tới hơn sáu trăm thước, so với Tứ Sí Ma Ưng còn lớn hơn.
Mà lúc này, đôi mắt của Hỏa Sư thú dài tới hơn mười thước đang nhìn hai người, giống như nhìn hai con kiến vậy.
Hỏa Sư thú rất lớn, đồng thời ngọn lửa mà nó toát ra cũng vô cùng nồng đậm, không gian xung quanh cũng bị nó đốt cháy thành từng đám sương mù.
– Ngọn lửa rất mạnh, quả là không tệ.
Cảm nhận được ngọn lửa nóng bỏng trên người của Hỏa Sư thú, Nhạc Thành lẩm bẩm nói, bây giờ toàn thân Hỏa Sư thú cao thấp đều bao vây một ngọn lửa, loại ngọn lửa này còn mạnh hơn Phần Tâm Thiên Hỏa của Dương Thiếu Phong không ít.
Chỉ là so với lửa của Thần Hoàng tộc thì vẫn còn yếu hơn một chút.
– Hai nhân loại chết tiệt, hôm nay ta phải đốt các ngươi thành tro bụi.
Hỏa Sư thú rất lớn ở trên không trung gào thét một tiếng, thanh âm khiến cho người ta phải đinh tai nhức óc.
– Xoẹt.
Hỏa Sư thú nổi giận đùng đùng nhìn Nhạc Thành và Liễu Thanh Thanh, nó há mồm phun ra một ngọn lửa về phía hai người.
– Cô nương mau lùi lại, để ta đối phó với con súc sinh này là được.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Liễu Thanh Thanh, khóe miệng của hắn nở ra một nụ cưởi, lửa thì Nhạc Thành không hề sợ.
Vô Thượng Chân Hỏa.
Nhạc Thành mỉm cười la lớn, thủ ấn trong tay của hắn đánh ra, Vô Thượng Chân Hỏa chân hỏa ngưng tụ xung quanh người, đồng thời trong tay cũng là một luồng Vô Thượng Chân Hỏa vung về phía Hỏa Sư thú.
– Huynh phải cẩn thận một chút.
Liễu Thanh Thanh nhìn thấy Nhạc Thành đánh về phía Hỏa Sư thú thì sắc mặt hơi trầm xuống, cũng không nghe lời Nhạc Thành lùi xuống, quanh thân nàng xuat hiện một mảng đấu khí, ngay lập tức trong phạm vi xung quanh bao phủ một khí tức đấu khí cuồng bạo.
– Liệt Diễm Thiên Lý.
Liễu Thanh Thanh khẽ kêu lên, lập tức đấu khí ngưng tụ trong tay của nàng tạo ra một biển lửa, biển lửa này ngập trời bao vây Hỏa Sư thú ở bên trong.
Đột nhiên ngọn lửa trên người của Hỏa Sư thú, Vô Thượng Chân Hỏa của Nhạc Thành, tăng thêm biển lửa mà Liễu Thanh Thanh ngưng tụ, ba luồng lửa dung hợp lại làm một.
– Xoẹt.
Biển lửa cuồng bạo mang theo một khí tức nóng bỏng bốc lên trên không trung, ngay lập tức tạo thành một biển lửa rất lớn, đốt cháy xung quanh tạo thành một màu đỏ.
– Súc sinh, thử xem Vô Thượng Chân Hỏa của ta.
Nhạc Thành bố trí một vòng tròn phòng ngự, lập tức Vô Thượng Chân Hỏa vung về phía Hỏa Sư thú.
Cảm thấy ngọn lửa vô cùng lớn do nhân loại ngưng tụ, Hỏa Sư thú liền cảm thấy run rẩy, nó đầu tiên mới cảm nhận được thấy ngọn lửa mạnh như thế, thân thể của nó nhanh chóng lùi lại, Vô Thượng Chân Hỏa chỉ xẹt qua đầu nó.
– Xoẹt.
Vô Thượng Chân Hỏa lại xuyên thấu ngọn lửa tràn ngập trên người của Hỏa Sư thú, lập tức bộ lông màu đỏ của Hỏa Sư thú bị thiêu rụi một mảng.
– Nhân loại đáng chết, ta sẽ không tha cho các ngươi.
Cảm thấy bộ lông trên người của mình bị đốt cháy, Hỏa Sư thú đã chính thức nổi giận, thân thể đùng đùng xông về phía Nhạc Thành, há cái miệng đỏ lòm như muốn nuốt chửng Nhạc Thành vậy.
– Súc sinh muốn chết.
Nhạc Thành quát lạnh một tiếng, thủ ấn của hắn đánh ra từ trong biển lửa, ba Ám Ảnh Kiếm bổ về phía Hỏa Sư thú.
Nhìn thấy ba luồng ánh sáng màu vàng này, Hỏa Sư thú cảm nhận được một lực lượng cường hãn, thân thể của nó nhanh chóng lệch đi, cái miệng đóng chặt lại, đôi chân rất lớn nhanh như chớp lao về phía Nhạc Thành.
– Súc sinh thật là giảo hoạt.
Nhạc Thành quát lạnh một tiếng, lập tức tâm niệm chuyển động, ba Ám Ảnh Kiếm tạo thành ba luồng sáng màu vàng lại quay lại ở giữa không trung đột ngột bắn về phía Hỏa Sư thú giống như là thiên trụ vậy.
– Keng keng.
Đúng lúc này Hỏa Sư thú không kịp né tránh, thân hình của nó khổng lồ dĩ nhiên là tốc độ bớt nhanh nhạy đi rất nhiều.
– Lực phòng ngự đúng là rất manh mẽ.
Sắc mặt củ Nhạc Thành hơi biến đổi, mặc dù ba Ám Ảnh Kiếm bổ vào trên đùi của Hỏa Sư thú nhưng Hỏa Sư thú cũng chỉ bị ba vết xước mà thôi, ngay cả máu cũng không có chảy ra.
– Gào, hú.
Hỏa Sư thú gào thét đau đớn, mặc dù bị thương không nặng nhưng đau đớn kịch liệt cũng không phải là dễ chịu.
– Xem ra còn phải tiến lên một lần nữa mới được.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói trong lòng, hắn vốn định trực tiếp lấy máu của Hỏa Sư thú, không ngờ da của Hỏa Sư thú thật là quá dày, ngay cả Ám Ảnh Kiếm cũng khó mà xuyên thấu qua được.
– Xoẹt Xoẹt.
Một thanh âm phá hủy vang lên, ngay lập tức có một biển lửa xuất hiện, thân thể của Liễu Thanh Thanh bị ngọn lửa cuồng bạo làm cho bắn xa vài trăm thước, thực lực tứ tinh Đấu Tôn mặc dù cường hãn nhưng so với Hỏa Sư thú thì còn kém hơn nhiều lắm.
– Thanh Thanh, cô nương không sao chứ?
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt, thân ảnh của hắn như tia chớp vọt tới bên người của Liễu Thanh Thanh.
– Không có việc gì, Hỏa Sư thú này thật sự quá mạnh mẽ, chúng ta phải nghĩ cách dùng linh hồn lực ngăn cản nó mới được.
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói, sắc mặt của nàng hiện tại đã trở nên tái nhợt.
– Cô nương cần phải cẩn thận một chút.
Nhạc Thành cất tiếng nói:
– Ta đi ngăn cản nó, không để cho nó trốn thoát.
– Huynh cũng nên cẩn thận một chút.
Liễu Thanh Thanh nhìn Nhạc Thành rồi lập tức nói:
– Đừng tìm nó liều mạng, lực phòng ngự của nó rất mạnh.
– Xoẹt.
Nhạc Thành một lần nữa thả mình tới trước người của Hỏa Sư thú, nhìn thấy thân hình rất lớn của nó, Nhạc Thành cũng cảm thấy hơi đau đầu.
– Nhân loại đáng chết, ngươi dám làm tổn thương ta, ta hôm nay phải nuốt sống ngươi.
Hỏa Sư thú nhìn thấy Nhạc Thành thì nhịn không được mà gầm lên, đôi mắt của nó lạnh lùng nhìn Nhạc Thành chằm chằm.
– Súc sinh, ngươi tốt nhất thành thật một chút, nếu không nghe lời thì cứ chờ mà chịu đựng.
Nhạc Thành nhìn Hỏa Sư thú chằm chằm, trong lòng thầm nghĩ cách lấy vài giọt máu của nó.
– Hừ, ta nuốt sống ngươi.
Hỏa Sư thú khẽ gào thét một tiếng, sau đó thân thể khổng lồ một lần nữa đánh về phía Nhạc Thành.
– Xoẹt.
Thân hình của Nhạc Thành nhanh chóng lùi lại, ngọn lửa của Hỏa Sư thú thật là quá cường hãn, nếu không phải hắn có Vô Thượng Chân Hỏa thì thật khó đối phó.
– Ám Ảnh Kiếm.
Nhạc Thành khẽ ngưng kết thủ ấn, lập tức Ám Ảnh Kiếm từ trong bàn tay đánh ra.
Đã cảm nhận được sức mạnh lợi hại của Ám Ảnh Kiếm Hỏa Sư thú cũng không dám xem thường, hắn lập tức xoay tròn trên không trung, thân hình nhanh chóng lui xuống, đồng thời từ trong miệng phát ra ba luồng lửa tấn công về phía Nhạc Thành.
– Ngươi muốn đùa với lửa, đúng là muốn tìm tới cái chết.
Nhạc Thành trầm sắc mặt xuống, tâm niệm của hắn chuyển động, ba Ám Ảnh Kiếm như tia chớp xẹt lên trên không trung.
– Xoẹt.
Vô Thượng Chân Hỏa ngưng tụ thành một trái cầu thật lớn, bổ về phía Hỏa Sư thú.
– Xoẹt.
Cầu lửa cùng với ngọn lửa của Hỏa Sư thú chạm vào nhau, tạo thành một biển lửa ngập trời.
Hỏa Sư thú phun ngọn lửa nóng bỏng ra, nhưng cũng không chặn lại được.
– Xoẹt.
Một tiếng vang thật lớn, ngay sau đó quả cầu lửa đã chạm vào người của Hỏa Sư thú, thân thể của Hỏa Sư thú bị biển lửa của Vô Thượng Chân Hỏa bao vây.
– Ta muốn giết ngươi.
Hỏa Sư thú tuy bị vậy nhưng cũng không rút lui mà gầm gừ từ trên không trung tới
– Ám Ảnh Kiếm, lên cho ta.
Nhạc Thành cũng không để ý tới Hỏa Sư thú mà hơi đổi thủ ấn, ba Ám Ảnh Kiếm một lần nữa tấn công tới người của Hỏa Sư thú.
– Xoẹt.
Ba Ám Ảnh Kiếm dưới sự kiểm soát của Nhạc Thành xoẹt qua.
– Gào hú.
Thân thể của Hỏa Sư thú thê thảm mà gào lên, không ngừng cấp tốc lui lại, đau đớn không chịu được.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 357: Liệt Diễm Chưởng
#
– H
ú, hú.
Hỏa Sư thú kêu gào thê thảm, thân hình nhanh chóng lui lại, từng cơn đau từ chân truyền đến khiến nó không chịu được.
– Xoẹt.
Một giọt máu tươi cuối cùng cũng từ trên người của nó chảy ra, tuy nhiên cũng đủ dọa người, thân hình của Hỏa Sư thú to lớn, một giọt máu cũng không phải là nhỏ.
– Thu.
Nhạc Thành một lần nữa dùng thủ ấn tấn công, nhìn thấy một giọt máu từ người của Hỏa Sư thú bắn ra, Nhạc Thành nhanh chóng dùng một thanh mang bao bọc vào bên trong, sau đó hắn cho vào một bình ngọc đã chuẩn bị sẵn.
– Liệt Diễm chưởng.
Trong lúc Hỏa Sư thú bị thương đang gào thét, Nhạc Thành cũng tìm ra cơ hội, một Đấu Khí cường hãn như muốn xé rách không gian cuồng mãnh lay động, đồng thời khuôn mặt của Liễu Thanh Thanh lúc này đã chuyển sang màu trắng bệch.
Ở giữa không trung một chưởng ấn màu hồng cuồng mãnh ngưng tụ, một chưởng ấn thôn phệ đấu khí của Liễu Thanh Thanh, xung quanh năng lượng như muốn tràn ngập.
– Đây cũng là thiên cấp đấu kỹ sao?
Nhạc Thành nhìn chưởng ấn màu đỏ mà Thanh Thanh ngưng tụ thì hơi cảm thán, mặc dù Liễu Thanh Thanh hiện tại đã đạt tới tu vi tứ tinh Đấu tôn nhưng dựa vào đấu kỹ nàng cũng có thể miễn cưỡng chống lại ngũ tinh Đấu Tôn.
– Đi.
Một luồng chưởng ấn màu đỏ hung hăng bao phủ Hỏa Sư thú.
– Gào, hú.
Hỏa Sư thú gào thét lên một tiếng, từ giữa không trung không gian áp bức tới, nó như muốn né tránh nhưng mà đã không kịp, mà sau đó ngọn lửa xung quanh của Hỏa Sư thú như toàn bộ chuyển sang màu xanh.
– Xoẹt.
Ngọn lửa không ngừng biến hóa, thiên địa xung quanh không ngừng chấn động, ngay cả không khí cũng bị luồng khí tức cường hãn này đốt cháy.
– Đây là thiên phú của Hỏa Sư thú sao?
Nhạc Thành nhìn không gian xung quanh của Hỏa Sư thú biên hóa mà nghĩ thầm, viễn cổ ma thú có một số thiên phú, loại thiên phú này chính là thực lực cường hãn nhất của chúng, giống như Cửu Chuyển Yêu Đồng của Yêu Huyên vậy.
– Xoẹt.
Ngọn lửa trên người của Hỏa Sư thú đã chuyển sang màu xanh, lập tức trong miệng của nó cũng xuất hiện một ngọn lửa màu xanh rất lớn, màu xanh này tựa như chứa một lực lượng hủy diệt ghê gớm, xung quanh vùng đất của Hỏa Sư thú như muốn rạn nứt.
– Thiên phú rất mạnh.
Nhạc Thành cũng trở nên kinh ngạc, thiên phú của Hỏa Sư thú thật là cường hãn, Nhạc Thành cũng kinh hãi không thôi.
Luồng chưởng ấn màu đỏ chạm vào quả cầu lửa màu xanh của Hỏa Sư thú giữa không trung, sắc trời cũng trở nên sáng rực.
– Xuy Xuy.
Hai luồng lực lượng dây dưa ở trên không trung, không gian cũng biến đổi.
Đây là lực lượng khổng lồ bạo phát.
– Ầm ầm.
Sau đó là hai tiếng nổ mạnh, không gian như muốn chìm trong biển lửa vô tận, khí tức trở nên nóng bỏng, năng lượng cũng trở nên cuồng bạo.
– Muốn chạy trốn, ta đã sớm để ý tới ngươi.
Một mảng hủy diệt ở trong biển lửa,sau đó có một thân ảnh nhanh chóng lao về phía trước.
– Vô Thượng Chân Hỏa.
Trong biển lửa, một ngọn lửa tràn ngập, ngay lập tức ngọn lửa như gào thét.
– Gào, hú.
Hỏa Sư thú cuồng mãnh gào thét, nó thật không ngờ ngọn lửa lại mãnh liệt như vậy.
– Súc sinh, bây giờ xem ngươi làm sao để trốn thoát.
Nhạc Thành hơi nở ra một nụ cười, thủ ấn trong tay của hắn một lần nữa biên đổi, Vô Thượng Chân Hỏa càng ngày càng trở nên nóng bỏng, đây mới chính là uy lực mạnh nhất của Nhạc Thành.
– Đây là dị hỏa gì, so với ngọn lửa trên người của Hỏa Sư thú còn mạnh hơn.
Liễu Thanh Thanh kinh ngạc nhìn Nhạc Thành ở trên không trung, khí tức tràn ngập khiến cho nàng kinh ngạc không thôi.
– Gào hú.
Hỏa Sư thú khẽ nhúc nhích nhưng thủy chung vẫn không thể giải khai được cái bọc Vô Thượng Chân Hỏa.
Thân hình của Hỏa Sư thú cũng trở nên hung hăng, nó dùng sức mà chạy thục mạng.
– Xuy Xuy.
Một màn hơi nước tràn ngập, Nhạc Thành dùng Vô Thượng Chân Hỏa đốt cháy nước trên mặt hồ khiến cho vô số hơi nước bốc lên.
– Súc sinh, ta để xem ngươi còn có thể ương bướng bao lâu.
Nhạc Thành bây giờ chặt chẽ khóa Hỏa Sư thú lại, chân khí tiêu hao vô cùng lớn, sắc mặt của hắn hiện tại cũng trở nên tái nhợt.
– Gào hú.
Hỏa Sư thú không ngừng gào thét, cố gắng dùng sức chống lại.
Mặt hồ lúc này càng ngày càng trở nên dày đặc hơi nước, ở giữa không trung, hơi nước tràn ngập, có thể nói nước dưới mặt hồ đã bốc lên đến hơn một nửa.
Nhìn trên không trung, thấy Nhạc Thành và Hỏa Sư thú giằng co nhau, Liễu Thanh Thanh cũng chỉ có thể đứng đằng xa mà nhìn, vừa rồi dùng Liệt Diễm chưởng, đấu khí của nàng tiêu hao gần như không còn, nàng nhờ phục đan dược mới có thể đang khôi phục lại.
Thời gian cứ như vậy mà trôi qua, khí tức cường hãn khiến cho các ma thú xung quanh phải chạy thục mạng.
Sau một ngày, cả hồ nước đã trở nên khô héo, mà ở dưới đáy hồ cũng xuất hiện hai luồng khe, ngọn lửa thật là quá mức cường hãn.
– Súc sinh, ngươi còn không chịu thua?
Nhạc Thành mỉm cười nói, sắc mặt của hắn sau đó trầm xuống, Vô Thượng Chân Hỏa đột ngột tăng vọt lên.
– Tránh ra, thả ta ra.
Hỏa Sư thú bắt đầu cầu xin, ngọn lửa trên người của nó đã trở nên yếu hơn rất nhiều, màu lông bị cháy trở nên đỏ ửng.
– Cho ngươi hai lựa chọn, một là chết hai là cam nguyện chịu phong ấn, đối với việc phong ấn cũng không phải là không tốt với ngươi.
Nhạc Thành la lớn.
– Ta cam nguyện bị phong ấn, ngươi mau buông ta ra.
Hỏa Sư thú lập tức nói, đối mặt với tử vong, nó đành chấp nhận phong ấn.
– Được rồi, ngươi bỏ cuộc chống cự, ta sẽ thả ngươi ra.
Nhạc Thành la lớn, thủ ấn trong tay của hắn liền đánh ra.
– Thanh Thanh, cô nương mau tới phong ấn.
Nhạc Thành ở trên không trung cất tiếng nói với Liễu Thanh Thanh.
– Xoẹt.
Liễu Thanh Thanh chuyển động thân hình, trong lúc này nàng một mực nhìn Nhạc Thành cùng với Hỏa Sư thú.
– Hỏa Sư thú ngươi tốt nhất đừng nghĩ đến việc chống lại, nếu như ngươi muốn phản kháng thì ngươi nhất định phải chết.
Nhạc Thành hung hăng la lớn với Hỏa Sư thú, lập tức nói với Liễu Thanh Thanh:
– Bắt đầu phong ấn, cẩn thận một chút.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 358: Ngươi Nên Thức Thời
#
M
uốn đem Hỏa Sư thú phong ấn thì bước đầu tiên là phải phong ấn linh hồn của nó, nếu như Hỏa Sư thú phản kháng thì Liễu Thanh Thanh không thể thuận lợi phong ấn linh hồn được, một sơ sẩy là có thể bị linh hồn của Hỏa Sư thú phản kích, lúc đó không chết thì cũng bị thương.
Liễu Thanh Thanh nhìn Nhạc Thành, sau đó thân ảnh như điện dừng lại trên không trung.
– Xoẹt.
Cảm nhận thấy trong người của mình bị linh hồn lực xâm lấn, Hỏa Sư thú không cam lòng, nó lập tức có dấu hiệu muốn phản kháng.
Thực lực của Liễu Thanh Thanh mặc dù rất tốt, tứ tinh Đấu Tôn, vô cùng cường hãn cộng thêm Liệt Diễm chưởng nhưng so với linh hồn lực của Hỏa Sư thú thì vẫn kém hơn không ít.
– Súc sinh, ngươi dám.
Cảm nhận thấy linh hồn lực trong người của Hỏa Sư thú ba động, thủ ấn của Nhạc Thành hơi biến đổi, Vô Thượng Chân Hỏa liền tăng vọt.
– Ta không dám, ta không dám.
Hỏa Sư thú vội vàng cúi đầu xin tha, nó biết rõ mình không thể phản kháng.
– Xoẹt.
Linh hồn lực của Hỏa Sư thú bỏ cuộc phản kháng thì Liễu Thanh Thanh mới thuận lợi tiến hành phong ấn, Nhạc Thành thì nhìn chằm chằm quan sát quá trình.
Nhạc Thành chăm chú nhìn Liễu Thanh Thanh thành công phong ấn Hỏa Sư thú, hắn tin rằng không bao lâu nữa thực lực của nàng sẽ tăng vọt.
Lại một ngày sau, Nhạc Thành chăm chú nhìn Liễu Thanh Thanh cùng với Hỏa Sư thú ở trên không, cuối cùng thở ra một hơi.
– Xoẹt xoẹt.
Ánh mắt của Liễu Thanh Thanh hiện ra một tinh quang, sau đó Nhạc Thành cũng đành phải yên tâm thu hồi Vô Thượng Chân Hỏa, thân hình của hắn lui lại, đồng thời nhét hai viên đan dược vào trong miệng, hai ngày nay Nhạc Thành tiêu hao chân khí không ít, không khác gì bước vào đại chiến.
Hỏa Sư thú cuối cùng đã bị Liễu Thanh Thanh khống chế toàn bộ linh hồn, Nhạc Thành nhờ vậy cũng yên tâm.
– Gào hú.
Hỏa Sư thú uy phong tiêu tán hết, ánh mắt cũng trở nên vô cùng ngoan ngoãn.
– Liệt Hỏa phong ấn.
Liễu Thanh Thanh khẽ kêu lên một tiếng, ngay lập tức một quang mang bao phủ, trong màn ánh sáng Hỏa Sư thú nhanh chóng nhỏ xuống, quan thân cũng phát ra một hồng mang quỷ dị.
– Xoẹt.
Trong ánh mắt của Nhạc Thành, Hỏa Sư thú hiện tại đã bắn một luồng quang mang nhỏ vào mi tâm của Liễu Thanh Thanh, thần sắc của Liễu Thanh Thanh hơi biến đổi, my tâm cũng để lại một ấn ký màu đỏ.
– Xoẹt.
Thân ảnh của Liễu Thanh Thanh xoay tròn trên không trung rồi dừng dưới mặt đất như là du long khiến cho Nhạc Thành không khỏi ngây người.
– Nhạc Thành, đa tạ huynh.
Liễu Thanh Thanh tiến tới gần Nhạc Thành mà nói, trong lòng nàng thầm lo lắng, nếu như không có Nhạc Thành thì nàng tuyệt đối không thể phong ấn Hỏa Sư thú.
– Ta chỉ giúp cô nương phong ấn, cô nương không cần khách khí.
Nhạc Thành mỉm cười nói:
– Cô nương cảm thấy thế nào, vừa rồi phong ấn Hỏa Sư thú cô nương cần phải luyện hóa nhiều hơn một chút.
– Ừ, sau khi ra khỏi kết giới muội cũng cần phải bế quan mấy ngày.
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói:
– Còn hai ngày nữa kết giới mới mở ra, hiện tại chúng ta đi đâu?
– Chúng ta đến chỗ thụ linh.
Nhạc Thành cất tiếng nói, còn hai ngày nữa, Nhạc Thành cũng muốn nghiên cứu Thụ Linh một chút.
– Huynh còn muốn đi tới chỗ ma cây đó sao, nơi đó nguy hiểm vô cùng.
Liễu Thanh Thanh hơi kinh ngạc nó.
– Yên tâm, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Nhạc Thành cất tiếng nói, sau đó hắn quay lại nhìn vùng đất trống phía trước mắt, vừa rồi nó còn là ốc đảo mà hiện tại đã trở nên cô héo.
Mà hồ nước vô tận vô biên kia hiện tại cũng đã cạn sạch, tin rằng không lâu nữa nơi này sẽ chuyển thành sa mạc.
Bảy canh giờ sau, Nhạc Thành cùng với Liễu Thanh Thanh đi tới thụ linh, chỉ là lúc này Nhạc Thành cùng với Liễu Thanh Thanh chỉ đứng rất xa mà không tới gần.
– Huynh tới tại sao còn ở đây, huynh không đi vào sao?
Liễu Thanh Thanh nghi hoặc hỏi Nhạc Thành.
– Thanh Thanh, cô nương giúp ta hỏi Hỏa Sư thú làm sao để đối phó với Thụ linh?
Nhạc Thành mỉm cười nói, Hỏa Sư thú kết giới ở đây mấy trăm năm, hẳn là biết rõ làm sao đối phó với thụ linh.
– Hỏa Sư thú nói thụ linh ở nơi này không có biện pháp để đối phó, ngay cả ngọn lửa của nó cũng không làm gì được.
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói với Nhạc Thành, sau khi phong ấn Hỏa Sư thú rồi, nàng có thể thoái mái nói chuyện với nó.
– Được rồi.
Nhạc Thành cất tiến nói với Liễu Thanh Thanh:
– Cô nương ở đây chờ ta.
– Xoẹt.
Nhạc Thành mỉm cười thủ ấn trong tay của hắn liền biên đổi, một Độn Thổ phù hiện ra trong tay của hắn, sau đó thân ảnh của hắn biến mất ngay tại chỗ.
– A, đi đâu vậy, tại sao thoáng cái mà đã không nhìn thấy?
Liễu Thanh Thanh không nhìn thấy thân ảnh của Nhạc Thành ở đâu thì kinh ngạc không thôi.
Mà lúc này Nhạc Thành đã đi tới vài trăm thước phía trước, hắn cảm nhận được một luồng lực lượng rất lớn ba động.
– Xoẹt Xoẹt.
Sau đó Nhạc Thành cũng phục hồi tinh thần.
– Cây thụ linh kia phỏng chừng là linh căn.
Nhạc Thành nhìn thụ linh phía trước, thân ảnh mau chóng lui lại.
– Xoẹt.
Trên người của Nhạc Thành tràn ngập thanh mang, một luồng Vô Thượng Chân Hỏa bắn về phía linh căn kia.
– Xuy Xuy.
Lúc này Vô Thượng Chân Hỏa đảo qua, mấy chục linh căn bỗng trở nên run rẩy, bị Vô Thượng Chân Hỏa thiêu thành tro tàn.
– Quả nhiên không sai.
Khóe miệng của Nhạc Thành nở ra một nụ cười, linh căn này đúng là không thể chống lại Vô Thượng Chân Hỏa.
– Hẳn là đó vẫn chỉ là một số linh căn phân tán, không biết rễ chính của nó ở đâu, mình phải tìm ra mới được.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói.
Thủ ấn của Nhạc Thành một lần nữa laijb iến đổi, quanh thân bố trí một luồng Vô Thượng Chân Hỏa.
Nhạc Thành đi vào bên trong linh căn đột nhiên bên trong linh căn phát ra một thanh âm quỷ dị, mấy chục linh căn vây qunh Nhạc Thành, tuy nhiên bọn chúng cảm nhận được Vô Thượng Chân Hỏa của hắn cho nên không dám tới gần.
– Chỉ bằng từng này linh căn mà muốn ngăn cản ta sao?
Thanh âm của Nhạc Thành vang lên.
– Xoẹt xoẹt.
Từng thanh âm quái dị vang lên, sau đó không gian trở nên yên tĩnh.
– Ta chờ ngươi, thật sự, có thực lực, đến đây, trước mặt rồi nói.
Đạo thanh âm này giống như là hài nhi học nói vậy, không thể lưu loát.
– Ta không muốn đả thương ngươi, cho nên ngươi hãy thức thời, nếu không sẽ phải hối hận, lúc đó tu vi của ngươi sẽ bị hoàn toàn phá hủy.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Đáng chết, ta không sợ ngươi, ngươi cho rằng có dị hỏa là có thể đối phó với ta sao.
Đạo thanh âm kia hơi tức giận.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 359: Thu Phục Được
#
– H
ạo Thiên Tháp.
Thủ ấn trong tay của Nhạc Thành hơi biến đổi, mi tâm của hắn lóe lên, Hạo Thiên Tháp màu vàng đã xuất hiện ở trong bàn tay của hắn.
– Hỏa long, phá cho ta.
Thủ ấn của Nhạc Thành một lần nữa biến đổi, lập tức hai con hỏa long xuất hiện, dài tới hơi một trăm thước, hai con rồng lửa mặc dù không có biến hóa gì lớn nhưng không phải là yếu, trong miệng của bọn chúng phun ra một ngọn lửa nóng bỏng.
Ngọn lửa trên người của Hỏa long là từ Hỏa Linh châu mà tới, so với Vô Thượng Chân Hỏa thì con mạnh hơn một bậc.
– Ta xem ngươi có phục không, ngươi một là khuất phục hai là để cho linh trí tiêu tán.
Nhạc Thành lập tức lộ ra mộ nụ cười, hai con rồng lửa sau lưng nhanh chóng tiến lên.
– Ti ti.
Với sự xâm nhập của Hỏa long, linh căn cũng héo rũ, càng ngày càng bị đốt cháy.
– Xoẹt.
Mặc dù tốc độ chậm hơn nhưng tốc độ của hỏa long vẫn nhanh nhạy mà vọt lên phía trước.
– Linh căn này nếu như không bị hỏa long đốt cháy thì Âm Dương Kiếm sẽ hơi phiền toái.
Nhìn thấy linh căn Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, linh căn này đúng là có thể miễn cưỡng chống lại hỏa long.
– Rễ chính phỏng chừng cũng sắp tới gần rồi.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, tốc độ của hỏa long cũng nhanh lên.
– Ngươi đã đến nơi này thì chết đi.
Đột ngột đạo thanh âm kia lại vang lên, rót vào tai của Nhạc Thành.
– Xuy xuy.
Một tiếng ba động kịch liệt, bỗng dưng gần hai trăm linh căn tràn ngập chói mắt quang mang đánh về phía hai con hỏa long, mà rễ chính thì tấn công thẳng ề phía Nhạc Thành.
– Hừ, rễ chính đã xuất hiện.
Khuôn mặt của Nhạc Thành hiện ra mọt nụ cười, thủ ấn của hắn hơi biến đổi, bạch mang của mi tâm lóe lên.
– Âm Dương Kiếm phá cho ta.
Nhạc Thành khẽ quá một tiếng, Âm Dương Kiếm lơ lửng không gian mà vọt tới, bắn về phía linh căn rất lớn.
– Xuy xuy xuy xuy xuy xuy.
Sáu lực lượng cường hãn khiến cho không gian gợn sóng, ngay lập tức sáu Âm Dương Kiếm xẹt qua linh căn.
– A A.
Một thanh âm thống khổ quỷ dị vang lên, ngay lập tức một số linh căn bị Âm Dương Kiếm làm cho bị xước, một luồng chất lỏng màu xanh toát ra, chính là máu của thụ linh.
– A A.
Hai con rồng lửa cũng gào thét mà tấn công về phía linh căn, móng vuốt sắc bén của bọn chúng cũng khiến cho linh căn chảy một chất lỏng màu xanh ra.
– A A.
Trong không gian không ngừng vang lên những tiếng la hét, ba linh căn gần như đã bị thương.
– Ngươi còn không phục, ta sẽ làm cho linh trí của ngươi tiêu tán.
Nhạc Thành cất tiếng nói trong không gian.
– Hừ, không dễ dàng như vậy đâu.
Đạo thanh âm quỷ dị kia lại vang lên, ngay lập tức xung quanh nó là một luồng lực lượng khổng lồ.
– Chết đi.
Sáu linh căn lại xoay tròn ở trên không trung mà tấn công về phía Nhạc Thành và hai con hỏa long.
– Hừ, xem ra ta không nặng tay không được.
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, ngay lập tức thủ ấn của hắn biến hóa, lập tức hai con rồng lửa gào thét mà tấn công về phía trước.
– Xoẹt.
Thân thể của hai con rồng lửa mạnh mẽ bốc lên, linh căn đã bị nó cường hãn bẻ gãy.
– A a.
Lại một thanh âm gầm gừ, hiện tại linh căn đã bị tổn thương rất lớn.
Trên không trung ở mặt đất, Liễu Thanh Thanh lúc này đang nhìn thụ linh, chỉ thấy thụ linh cuồng mãnh lắc lư giống như gặp gió vậy, mơ hồ còn nghe được tiếng kêu quỷ dị của nó.
– Ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi có phục không, ngươi tu luyện rất không dễ dàng, nếu như ta bẻ gãy mấy cái rễ chính của ngươi thì hai trăm năm sau cũng chưa chắc khôi phục được.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Không, ngươi rốt cuộc tìm ta làm gì, ngượi đi đi, ta không làm khó ngươi nữa.
Một thanh âm đứt quãng truyền tới.
– Đầu tiên ngươi xuất hiện cho ta, nếu như không đi ra thì ta sẽ bẻ gãy toàn bộ linh căn của ngượi, phế sạch tu vi của ngươi.
Nhạc Thành lạnh lùng chăm chú nhìn trong không gian.
– Được, ta ra.
Thanh âm kia trong không gian do dự một chút sau đó một hắc ảnh khổng lồ xuất hiện trước Nhạc Thành.
Chỉ thấy đây giống như là một con bạch tuộc vậy, chín cây linh căn chính là do thân nó tràn ra.
– Ngươi rốt cuộc muốn cái gì, ta không làm khó dễ ngươi nữa, các ngươi đi đi.
Vật thể màu đen cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Ngươi hẳn vẫn chưa thành hình đúng không, ta sẽ giúp ngươi thành hình, nếu không ta sẽ làm cho linh trí của ngươi tiêu tán.
Nhạc Thành cất tiếng nói với vật thể màu đen.
– Ta vẫn chưa thành hình, ta không thể rời khỏi nơi này nếu không thì sẽ tiêu tán.
Linh căn lập tức nói.
– Ta tự nhiên là có biện pháp, hiện tại ta hỏi ngươi có muốn đi theo ta hay không, ngươi suy nghĩ kỹ đi rồi hãy trả lời, đi theo ta ta sẽ giúp ngươi thành hình, đến lúc đó ngươi có thể tự do, không cần phải ở trong kết giới này nữa.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Nếu ngươi có biện pháp dẫn ta đi thì ta sẽ nguyện ý đi cùng ngươi.
Chủ thể linh căn do dự một chút rồi nói.
– Có thể, tuy nhiên sau này ta phải là chủ nhân của ngươi, ta sẽ để lại linh hồn ấn ký trên người của ngươi, nếu như ngươi phản bội thì ta sẽ khiến cho linh trí của ngươi tiêu tán.
Nhạc Thành lập tức nói với chủ thể linh căn.
– Đừng có cưỡng lại, nếu không thì sẽ chết.
Nhạc Thành cất tiếng nói,hắn cảm nhận thấy linh hồn của linh căn có hơi phản kháng.
– Xoẹt.
Một lát sau, thủ ấn của Nhạc Thành đã thu lại thanh mang ở mi tâm tiêu tán, linh hồn ấn ký của hắn đã bắn vào linh căn.
– Từ nay về sau ta chính là chủ nhân của ngươi, bây giờ ngươi đi vào trong tháp đi.
Nhạc Thành cất tiếng nói với chủ thể linh căn, sau đó thủ ấn của hắn biến đổi, Hạo Thiên Tháp lập tức hóa cao lên.
– Vâng, chủ nhân.
Chủ thể linh căn cất tiếng nói, lúc này nó đã không có quyền lựa chọn đường sống, quanh người thanh mang lập lòe, khí tức xung quanh chuyển động.
– Ầm ầm.
Trên mặt đất, Liễu Thanh Thanh chỉ thấy thụ linh lắc lư ngày càng lớn hơn, giống như là gặp phải địa chấn vậy.
Một lát sau,trên mặt đất đã hiện ra một khe rộng sau đó thụ linh đã chìm vào trong lòng đất.
Mà ở trong lòng đất, Nhạc Thành nhìn thấy mặt đất cũng rung động như vậy, thanh mang của thụ linh đại thịnh.
– Xoẹt.
Cuối cùng thụ linh bốn phương tám hướng đã hoàn toàn hợp vào bên trong chủ thể, sau đó tiến nhập vào trong Hạo Thiên Tháp, lúc này mặt đất bắt đầu lay động dữ dội hơn.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 360: Xuất Phát Ma Thú Lãnh Thổ
#
– L
ên.
Thủ ấn của Nhạc Thành cấp tốc đánh ra, thanh mang chợt hiện lên, sau đó thân hình của hắn nhanh chóng phóng lên trên mặt đất.
– Xoẹt.
Liễu Thanh Thanh đang lo lắng Nhạc Thành ở trong lòng đất bị sao, bây giờ nhìn thấy thân hình của Nhạc Thành cấp tốc lao tới không cần nghĩ nàng cũng biết Nhạc Thành làm gì dưới đó.
– Ầm ầm.
Nhạc Thành từ trong lòng đất lao ra, cả mặt đất cũng rơi thật sâu vào trong lòng đất, lực lượng cường đại hủy diệt còn khủng bố hơn.
– Nhạc Thành, huynh làm gì vậy, tại sao thụ linh không còn nữa?
Liễu Thanh Thanh đi tới cạnh Nhạc Thành mà hỏi.
– Không có gì, về sau ở đây không còn thụ linh nữa.
Nhạc Thành cất tiếng nói, đối với Nhạc Thành Thụ Linh so với Hỏa Sư thú thì còn hữu dụng hơn, nếu để thụ linh thành hình thì đó chính là một lực lượng khủng bố.
Nhìn thấy cảnh tượng bao la rộng lớn phía trước hoàn toàn thay đổi, Nhạc Thành cũng hơi cảm thán một chút sau, đó hai người lập tức rời khỏi nơi này.
Bảy ngày không phải là một khoảng thời gian rất lâu nhưng trong bảy ngày này, đối với người của Tuyệt Tình cốc và ba cô gái thì rất dài, bọn họ vô cùng sốt ruột.
Đặc biệt là Đỗ Kiều Kiều, hôm nay đã là ngày thứ bảy, trong lòng của nàng cũng khẩn trương lên, thân là ngũ tinh Đấu Tôn nhưng nàng không có cách nào, chỉ có thể lo lắng và hi vọng mà thôi.
– Linh tỷ, tỷ nói tên kia ở bên trong liệu có xảy ra chuyện gì với Liễu Thanh Thanh hay không, tên kia háo sắc như vậy, nếu xảy ra chuyện gì thì chúng ta có nên tiếp nhận hay không?
Lê Tiêu Dao nói.
– Tiêu Dao, sao muội lại lo lắng những chuyện này, chẳng lẽ muội không lo lắng cho sự an toàn của hắn.
Trầm Linh bất đắc dĩ nói với Lê Tiêu Dao.
– Tỷ cũng không cần phải lo lắng cho hắn, thực lực của hắn tỷ cũng không phải chưa thấy qua, không có chuyện gì đâu.
Lê Tiêu Dao nói.
– Tiêu Dao, hắn rất háo sắc sao, hắn bây giờ vẫn chưa chạm vào người của ngươi mà.
Nam Cung Lạc Nhan mỉm cười nói.
– Lạc Nhan, đó là ngươi không biết, hắn thật sự rất vô sỉ hạ lưu, ta không nói đâu….
Lê Tiêu Dao thở phì phì nói.
– Được rồi, kết giới mở ra rồi.
Trầm Linh cất tiếng nói với Lê Tiêu Dao và Nam Cung Lạc Nhan, liên hoa hạp một lần nữa tràn ngập khí tức, từng đợt sóng chuyển động.
Nhìn thấy kết giới có dấu hiệu mở ra, Đỗ Kiều Kiều và đám người của Tuyệt Tình cốc cũng trở nên kích động, bọn họ đã đợi năm mươi năm, lần này không biết Hỏa Sư thú có thể bị phong ấn hay không đây.
– Xuy Xuy.
Không gian ở trong hạp cốc lại tràn ngập, ngay lập tức một luồng sóng trở nên kịch liệt, sau đó hai luồng thân ảnh lập tức xuất hiện.
– Nhạc Thành, huynh không sao chứ, bên trong sao rồi?
Trầm Linh, Lê Tiêu Dao, Nam Cung Lạc Nhan cất tiếng rồi đi tới cạnh Nhạc Thành.
– Ta không sao, nhìn ta như có chuyện gì lắm sao?
Nhạc Thành nhìn ba cô gái mà mỉm cười nói.
– Thanh Thanh, phong ấn được con Hỏa Sư thú không?
Đỗ Kiều Kiều nhìn Liễu Thanh Thanh và màu đỏ ấn ký trên mi tâm của nàng mang theo một vẻ kinh ngạc mừng rỡ.
– Sư phụ, con đã phong ấn được nó.
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói, ánh mắt sau đó không tự chủ được mà nhìn về phía Nhạc Thành, Nhạc Thành ra khỏi kết giới đã bị ba cô gái vây quanh, điều này khiến nàng không khỏi cảm thấy hơi mất mát.
– Đã phong ấn được rồi sao, thật là tốt quá.
Đỗ Kiều Kiều mừng rỡ không thôi.
Ba ngày sau, ở trong đại sảnh của Tuyệt Tình cốc, Nhạc Thành và Đỗ Kiều Kiều cùng với Liễu Thanh Thanh ba người ở đây.
– Nhạc phó cốc chủ, lần này ta cũng không nói nhiều nữa, Nhạc phó cốc chủ có yêu cầu gì cứ nói, Tuyệt Tình cốc nhất định sẽ làm được.
Đỗ Kiều Kiều cất tiếng nói.
– Đỗ cốc chủ không cần khách khí, những thứ khác tại hạ không cần, tại hạ cũng chỉ thuận tay hỗ trợ mà thôi, mấy ngày này tại hạ cũng đã quấy rầy, đợi chút nữa tại hạ sẽ rời khỏi đây, lần sau có cơ hội sẽ tới bái phỏng cốc chủ.
Nhạc Thành cất tiếng nói, trải qua ba ngày điều tức khôi phục, hiện tại chân khí của hắn đã khôi phục toàn bộ, hắn cũng dự định đi tới ma thú lãnh thổ.
– Ta cũng không nói nhiều, lần sau phó cốc chủ có chuyện gì thì cứ nói.
Sắc mặt của Đỗ Kiều Kiều hơi biến đổi, lập tức nói:
– Nhạc phó cốc chủ không định dừng ở Tuyệt Tình cốc một thời gian sao?
Nhìn thấy Nhạc Thành không ra điều kiện với Tuyệt Tình cốc, Đỗ Kiều Kiều liền cảm kích, cái này cũng vượt ra khỏi dự đoán của bà.
– Tại hạ còn có chuyện phải đi ma thú lãnh thổ một chuyến cho nên phải rời khỏi đây.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Ma thú lãnh thổ, Nhạc cốc chủ sao lại muốn đi tới đó, thực lực của phó cốc chủ rất mạnh, nhưng mà phải cẩn thận một chút.
Đỗ Kiều Kiều cất tiếng nói.
– Nhạc Thành, huynh đi rồi sao?
Liễu Thanh Thanh cất tiếng nói.
– Ừ, về sau có cơ hội ta sẽ lại tới đây.
Nhạc Thành cất tiếng nói, nhìn thấy thần sắc của Liễu Thanh Thanh, Nhạc Thành cũng đoán được ý trong lòng của nàng.
Nhìn Liễu Thanh Thanh cùng với Đỗ Kiều Kiều hơi biến đổi sắc mặt Nhạc Thành thầm nghĩ hết thảy mọi chuyện do hai người này quyết định là được.
Liễu Thanh Thanh chăm chú nhìn Nhạc Thành mà không nói gì thêm.
– Nhạc phó cốc chủ, đêm qua ta nhận được một tin tức, Luyện Dược sư công hội và U Minh Tông đã kết minh, Luyện Dược sư công hội có tới hơn hai triệu cường giả muốn đối phó với Hồ Điệp Cốc, Vạn kim Môn và Cuồng Sư Môn.
Đỗ Kiều Kiều nói với Nhạc Thành.
– Thật không?
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, không ngờ Luyện Dược sư công hội lại động tay động chân nhanh như vậy.
– Nhạc phó cốc chủ cũng không cần phải lo lắng, phỏng chừng Hồ Điệp Cốc, Cuồng Sư Môn Vạn kim Môn hiện tại cũng đã biết rõ tin tức, hơn nữa tối hôm qua ta cũng đã tuyên bố với bên ngoài, Tuyệt Tình cốc lần này sẽ đứng cùng phe với Cuồng Sư Môn, Vạn kim Môn và Hồ Điệp Cốc.
Đỗ Kiều Kiều nói.
– Vậy đa tạ Đỗ cốc chủ.
Nhạc Thành mỉm cười nói, Tuyệt Tình cốc làm như vậy cũng là do mình giúp bọn họ thu phục Hỏa Sư thú.
– Là ta đa tạ Nhạc phó cốc chủ mới đúng.
Đỗ Kiều Kiều cất tiếng nói, lần này các đai thế lực nổi lên phân tranh, Tuyệt Tình cốc cũng không né tránh khỏi mà phải bước vào trong vòng gió lốc, nếu không có quan hệ với Nhạc Thành cùng Hồ Điệp Cốc thì nàng cũng không có lựa chọn phải đứng về phe U Minh Tông và Luyện Dược sư công hội.
Ba người bàn luận trong chốc lát, sau đó lập tức Nhạc Thành tạm biệt Đỗ Kiều Kiều và Liễu Thanh Thanh, trong đình viện lúc này, Trầm Linh, Lê Tiêu Dao và Nam Cung Lạc Nhan đã chờ sẵn để rời khỏi Tuyệt Tình cốc, mà Đỗ Kiều Kiều cùng với Liễu Thanh Thanh thì tự mình đi đưa tiễn.
Nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành rời đi, Liễu Thanh Thanh liền cảm thấy một chút cô đơn khó tả.
– Thanh Thanh, nếu không bỏ được thì hãy nói cho hắn biết, con cũng là nữ tôn của Tuyệt Tình cốc, địa vị không hề thấp so với Hồ Điệp Cốc, Cuồng Sư Môn, Vạn kim Môn.
Đỗ Kiều Kiều cất tiếng nói.
Nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành rời đi, Liễu Thanh Thanh trầm mặc hồi lâu mới nói:
– Sư phụ, con muốn trước khi bế quan thì xuất cốc một phen.
-o0o-
:73::73: Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thiên Vu [Dịch] Thiên Vu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Thien-Vu-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tối Cường Tiên Đế Tại Đô Thị [Dịch] Tối Cường Tiên Đế Tại Đô Thị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Toi-Cuong-Tien-De-Tai-Do-Thi-Audio-Full.jpg)

