[Dịch] Tinh Môn
Tập 88 : Không Vào Thành (c436-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 436: Không Vào Thành
Lần này thu giữ được rất nhiều hắc giáp, mặc dù cuối cùng quân Chiến Thiên đã bạo phát một chút, khiến cho tất cả hắc giáp còn lại của toàn bộ chiến sĩ đều phải tự hủy diệt.
Nhưng những áo giáp có thể đã bị thu giữ trước đây… Thực sự đã không còn lưu lại ý thức nữa.
Những quân hắc giáp kia đã sớm tử vong từ vô số năm trước.
Hiện tại đi ra ngoài, bọn họ tiến vào cũng đã một hai ngày, đến ban đêm là vừa đủ hai ngày, có lẽ sẽ có người từ tứ phía Ngân Nguyệt tới, cho nên sau khi rời khỏi đây sẽ không đến mức không có ai tiếp ứng.
Ngay sau đó, các bên đã có quyết định.
Không phải tất cả hơn 20 người trong số hơn 20 người còn lại của Tuần Dạ Nhân đều rời đi mà một bộ phận đã chọn ở lại.
Ở cảnh giới Nhật Diệu có hai người không đi… Tính ra cả Vương Minh, chính xác là ba người.
Chu Bộ trưởng hệ Kim đỉnh phong không có rời đi, Triệu Hoan Thổ hệ trung kỳ không rời đi, còn có Vương Minh ở lại.
Chu Bộ trưởng ở hệ Kim đỉnh phong thậm chí có thể chống lại Tam Dương vào thời điểm mấu chốt.
Triệu Hoan, người ở hệ Thổ trung kỳ có xác xuất lớn vẫn có thể ngăn chặn sự xuất hiện lại của một tồn tại tương tự như quân Chiến Thiên, có thể kịp thời cách ly mối đe dọa trên mặt đất, thậm chí còn muốn thử Thổ Độn ở chỗ này.
Ngoại trừ Vương Minh, hai người còn lại ở lại đều có hữu dụng, mà bọn họ đã cùng Hách Liên Xuyên thương lượng qua.
Còn cấp độ của Nguyệt Minh… Lý Hạo không cần nhìn cũng biết, Trương Đình hẳn là không rời đi.
Chuyện lớn như vậy, nàng không lưu lại mới là lạ!
Làm gián điệp cũng tốt, vẫn là tai mắt của Trung Bộ, di tích cổ này giờ đã ngoài sức tưởng tượng, nàng không ở lại quan sát, cho dù không đích thân đi đoạt lấy bảo vật thì nàng vẫn muốn biết cuối cùng thì ai đã lấy đi bảo vật, vật cầm đi là cái gì, tất cả những điều này nàng cần phải báo cáo cho thượng cấp.
Ngoài nàng ra, còn có một bộ phận Nguyệt Minh cũng lựa chọn ở lại… Nguy hiểm đi kèm với kỳ ngộ, tất cả mọi người cũng đã từng nghe qua lời này.
Tất nhiên, bọn hắn thật sự không biết, còn có một câu nói phía sau.
Kỳ ngộ… Cũng phải có thực lực cường đại!
Hách Liên Xuyên cũng không khuyên can, cắt đứt cơ hội, giết cha mẹ, đều là một dạng thù hận giống nhau, chỉ cần những người này không quan tâm đến sống chết, hắn cũng sẽ không ngăn cản bọn hắn.
Từ phía Kiếm Môn, thật bất ngờ, ngoại trừ Hồng Nhất Đường thì tất cả đều rút lui!
Ngay cả lão bà của gã ở cấp độ Tam Dương!
Lý Hạo quay đầu suy nghĩ, có phần lĩnh ngộ.
Kiếm Môn… Không có tổ chức thượng cấp.
Nếu Tam Dương không đi ra ngoài, thì những người khác mang theo hắc giáp ra ngoài có… Thật sự là một món thịt mỡ lớn!
Lão bà gã đi ra ngoài, mà tệ nhất, nàng có thể chọn lựa nương náu ở một bên, Tam Dương, Ngân Nguyệt hay Trung Bộ cũng tốt, coi như nàng vẫn có một chút địa vị.
Không thể không nói rằng Hồng Nhất Đường vẫn có chút can đảm.
Khi sắp vào thành, đã để lão bà của mình dẫn đầu dẫn người rời đi.
Ngay cả khi gã chết ở đây, Kiếm Môn cũng sẽ không dễ dàng ngã xuống.
Nếu mọi thứ đều thoả đáng, cho dù là hắc giáp cũng không thể cách nào lưu lại, nó cũng có thể được bán cho tam đại tổ chức, hay bán cho Tuần Dạ Nhân cũng tốt, có thể thu hoạch được không ít năng lượng bí ẩn, miễn là bọn hắn có thể bảo trụ.
Phía bên Hồng Nguyệt, tất cả người dưới Nhật Diệu đều rời khỏi nhưng ngược lại Nhật Diệu không ai rời đi, tính ra cũng không có mấy người, 4 người.
Bên phía Diêm La chỉ còn lại có một người, chịu trách nhiệm mang theo hắc giáp đi, còn lại hai người cũng không có rời đi.
Về phía Phi Thiên thì còn lại 13 vị cường giả Phi Thiên, 6 người trong số đó đã quyết định rời đi, 7 người ở lại đều là Nhật Diệu… Thực lực không hề yếu, rõ ràng Phi Thiên vẫn có dã tâm.
Hai vị Tam Dương tuy không phải là mạnh nhất nhưng với 7 vị Nhật Diệu này… Bọn hắn cũng có đủ sức đánh môt trận!
Tại thời điểm này, thương lượng đã kết thúc.
Về phần Tuần Dạ Nhân thì hai vị Tam Dương ở lại, ba vị Nhật Diệu, còn có 5 vị cấp Nguyệt Minh bao gồm Trương Đình cùng Lý Hạo, tổng cộng 12 người, số lượng lớn nhất.
Phi Thiên theo sau, ở lại 9 vị.
Hồng Nguyệt, Diêm La, Kiếm Môn, cộng lại cũng là 9 vị, một mình Hồng Nhất Đường đại diện Kiếm Môn ở lại.
Giờ khắc này, chắc chắn chỉ còn lại 30 người này, số còn lại đều sẽ rời đi.
Hách Liên Xuyên lườm vài người Nguyệt Minh ở lại lần này…
Thành thật mà nói, những người này ở lại, hoặc là thực sự tham lam, hoặc… Chính là tai mắt hay gián điệp của một số người, mà họ không muốn rời đi khi không rõ tình huống trước đó.
Nhìn tam đại tổ chức xem, bọn hắn đều chỉ dám để Nhật Diệu ở lại.
Tuần Dạ Nhân ngược lại rất tốt, vậy mà còn khoảng 5 vị Nguyệt Minh lưu lại, Trương Đình không nói, mặt khác còn lại 4 vị, Hách Liên Xuyên thực sự biết một trong số họ là gián điệp, cụ thể thì hắn chưa biết đó là thế lực nào, nhưng có thể là từ phía hệ thống quan phương.
Có thể là của phía bên Hành Chính Tổng Thự!
Cho nên việc bọn hắn ở lại… Hắn không quan tâm.
Tự mình lựa chọn đường đi cho chính mình.
Chết đừng trách người!
Nhìn Kiếm Môn người ta, ngay cả Tam Dương cũng đã rút lui, hiển nhiên biết tiếp theo sẽ rất nguy hiểm, người có mắt tinh tường đều biết một khi bảo vật thực sự xuất hiện thì không thể tránh khỏi Tam Dương đại chiến, nếu dám ở lại thì là dám chết.
Hắn không lo lắng cho người khác, ngược lại có chút lo lắng cho Lý Hạo.
Lý Hạo… vẫn còn quá yếu.
Tên này nói ra nguy hiểm, nhưng Hách Liên Xuyên cảm thấy với Hầu Tiêu Trần cho dù có nguy hiểm cũng không quá lớn, ở đây… Càng thêm nguy hiểm!
Hách Liên Xuyên đi về phía Lý Hạo, trong lúc những người khác không chú ý tới, hắn trầm giọng nhíu mày: “Tốt hơn hết là ngươi đi ra ngoài… Hầu Bộ trưởng có thể bảo hộ ngươi, yên tâm đi, nếu Hầu Bộ trưởng ngay cả một chút rắc rối nhỏ đều không giải quyết được thì Ngân Nguyệt đã sớm bất ổn!”
“Thật không thể tin được, không quen thuộc, Tuần Dạ Nhân thì ta chỉ tin Hách Bộ!”
Lý Hạo kiên định mà nói: “Ta không vào thành! Các ngươi đi đoạt của các ngươi đi, ta sẽ đợi ở cửa thành, nếu có Tam Dương đi ra ngoài, ta là võ sư, giỏi che giấu, Tam Dương cũng sẽ không vì ta mà lãng phí thời gian đi tìm… Trừ khi Hách Bộ cùng Hồ tướng quân đều đã chết, nếu không ta thực sự an toàn!”
Nghĩ như vậy cũng có phần đạo lý.
Tên tiểu tử này, nói chuyện lại có chút khó nghe, ngươi mới chết!
Chương 437: Trò Chuyện
Hách Liên Xuyên ngừng thuyết phục liếc mắt nhìn Lưu Long, Lưu Long là võ sư Đấu Thiên, chỉ cần không tham gia cuộc chiến của Tam Dương, bản thân vẫn có thể tự vệ trong cấp độ Nhật Diệu, ngoài ra còn có khả năng cao là những người khác muốn vào thành, còn hắn không đi vào. … Nguy hiểm cũng không quá lớn.
Hắn gật đầu, không nói gì cả.
Ngay sau đó, đám người bắt đầu rút lui.
Còn Hách Liên Xuyên cũng có nhiệm vụ cùng Hồng Nhất Đường, Khổng Thất nhìn chằm chằm Tử Nguyệt, không cho nàng có cơ hội vào thành một mình, còn mấy người Hồ Định Phương thì bắt đầu chuẩn bị đi thông đạo thứ hai.
Bọn hắn rút lui, nhưng Lý Hạo không rời đi.
Kể cả Lưu Long cũng rời đi… Ông ta không đi không được.
Lưu Long đi qua thông đạo thứ hai, hắn không đi, mọi người đều lo lắng hắn vào thành một mình, ngược lại Lý Hạo cũng không quan tâm, dù sao tên này không đi thông đạo thứ hai nếu cho hắn cơ hôi thì hắn cũng không bay vào.
Ngoài Lý Hạo ra, cũng có không ít Siêu Năng Giả chưa tiến vào thông đạo thứ hai, lúc này cũng lựa chọn ở lại.
Kể cả Vương Minh!
Vương Minh lúc này đang lăng nhà lằng nhằng, có chút không cam tâm, lại có chút phiền muộn: “Lý Hạo, ngươi nói xem ta có nên đi vào một lần hay không? Nhưng Hách bộ nói, tốt hơn là ta không nên đi vào, ta vừa mới tấn cấp, siêu năng không ổn định, nếu đi vào thì tỷ lệ tử vong là 99%.”
“Vì muốn tốt cho ngươi thôi!”
Lý Hạo ngược lại đồng ý, nói chung hắn cũng hiểu cơ chế hoạt động của thông đạo thứ hai, người có siêu năng càng mạnh, càng rò rỉ càng nhiều, vậy lại càng nguy hiểm!
Cường giả có thể ngăn cản.
Mà Vương Minh vừa mới tấn cấp, siêu năng lực không ổn định, thực lực cũng không tính là mạnh… Gã không chết mới là lạ.
Diệu Thừa đó hẳn là đã bị rò rỉ quá nhiều siêu năng sau khi bị thương, lại thêm thực lực bị tổn hại nên đã chết trong đó.
Nói xong, Lý Hạo nhìn về phía Trương Đình cười nói: “Trương tỷ, sao ngươi lại ở lại vậy?”
Trương Đình cười rất hoà thuận, nghe thấy vậy mở miệng nói: “Ta cũng sẽ không vào thành, ta ở lại vì thủy năng của ta không am hiểu chiến đấu, nhưng am hiểu chữa bệnh, vào những thời điểm quan trọng, nó có thể chữa lành một số vết thương nguy hiểm đến tính mạng… Dù ta muốn rời khỏi đây thì sẽ không rời đi đêm nay, chỉ có thể chờ đợi đêm mai, thời gian chậm trễ quá lâu, có thể sẽ bị thương một chút…”
Nàng vừa nói khẽ: “Vậy nên tiếp theo, ta sẽ cùng các ngươi ở ngoài thành chờ.”
“Chữa thương?”
Vương Minh trở nên hứng thú: “Trương tỷ, ta nói tại sao ngươi lại sẽ ở lại? Hóa ra là vì chuyện này… Hay Trương tỷ đủ ý tứ! Trương tỷ, trước đây ta bị thương có một chút vết thương nhỏ, nếu được thì giúp ta chữa trị một chút được không?”
Thực sự vẫn là một lựa chọn tốt khi có bác sĩ ở lại.
Như nàng nói, một khi bị thương đến tính mạng, di tích lại không mở ra được mà còn lâu mới tới thời gian mở cửa vào ban đêm, lúc này có bác sĩ ở lại có thể bảo đảm sẽ không mất mạng.
Cho nên, có vẻ hợp tình hợp lý để nàng ở lại.
Lý Hạo cũng cười: “Trương tỷ, Tuần Dạ Nhân chúng ta không phải có Trị liệu sư cấp độ Nhật Diệu sao?”
“Không có.”
Trương Đình lắc đầu: “Trị liệu sư thực sự rất đặc thù cũng rất ít gặp! Những người am hiểu theo hướng này bao gồm hệ Mộc, hệ Quang Minh cùng hệ Thủy, kỳ thật thì biến chủng hệ Sinh Mệnh bên trong hệ Mộc là thích hợp nhất cho điều trị, nhưng thật đáng tiếc nếu không nói đến Ngân Nguyệt thì cũng không có mấy vị ở Trung Bộ.”
“Hệ Quang Minh, trước đây cũng có một số ở Đảo Quang Minh, mà hầu hết hệ Quang Minh đều đã bị bọn hắn hấp thu hết… Vì vậy, bây giờ các đại tổ chức thực sự lấy Trị Liệu sư hệ Thủy làm chủ!”
“Nhưng hệ Thủy cũng có thể tấn công, vì vậy hầu hết mọi người vẫn chọn hệ thống công hệ mà không phải hệ thống trị liệu.”
Lý Hạo gật đầu: “Hệ Sinh Mệnh… Thật ra cũng có hệ thống này, ngược lại đã lĩnh hội được rất nhiều!”
Sau khi nói xong, lại nói: “Trương tỷ, vậy ngươi cũng phải cẩn thận hơn, ngươi không có sức tấn công, tốt nhất nên ở gần chúng ta, lão đại của ta rất lợi hại, là võ sư Đấu Thiên!”
Lý Hạo cười ha hả nói: “Võ sư Đấu Thiên đều rất mạnh, có hắn ở đây, chỉ cần chúng ta không vào thành đoạt bảo vật, thì cũng sẽ không có ai cố ý làm phiền chúng ta.”
Võ sư Đấu Thiên!
Bên cạnh, Lưu Long im lặng không lên tiếng.
Trương Đình ánh mắt cũng có chút khác thường, nhanh chóng gật đầu: “Chúc mừng Lưu Bộ trưởng, không ngờ cuối cùng Lưu Bộ trưởng cũng tiến vào Đấu Thiên, năm đó ở Bạch Nguyệt Thành ta từng nghe nói đại danh của Bộ trưởng, một người trấn một thành… “
Đó là câu danh ngôn của Lưu Long, năm đó, Bạch Nguyệt Thành đã yêu cầu ông ta đi Tuần Dạ Nhâm, nhưng thay vì đi, ông ta nhất định phải quay lại Ngân Thành, tuyên bố táo bạo một người trấn một thành.
Ông ta muốn một mình trấn thủ Ngân Thành!
Mà khi đó, ông ta chỉ là một võ sĩ Phá Bách.
Bây giờ, ông ta đã tiến vào Đấu Thiên… Bây giờ nhớ lại, Lưu Long lắc đầu không nói gì.
Một người trấn một thành… Đó là tất cả những lời khi xúc động phẫn nộ mà nói như vậy!
Bây giờ siêu năng càng ngày càng mạnh, đặc biệt là lần này, khắp nơi đều có thể nhìn thấy Tam Dương, không có chuyện một người trấn một thành.
Ông ta không quan tâm đến việc Lý Hạo tiết lộ việc ông ta là võ sư Đấu Thiên.
Tên tiểu tử này… Tâm đen!
Chính mình là Đấu Thiên, nên tất nhiên mọi người đem sự chú ý đặt trên người mình, ai thèm quan tâm đến một võ sư Phá Bách ốm yếu, Lý Hạo lúc này sắc mặt tái nhợt đến kinh khủng.
Có thể lúc trước thật sự đã bị thương, nhưng bây giờ… Lưu Long nghi ngờ không phải.
Trương Đình… Ông ta biết điều này.
Tam Dương trung kỳ hệ Thủy!
Lý Hạo đã nhìn chằm chằm vào bọn hắn rất lâu, Lý Hạo lúc trước dường như đã từ bỏ, nhưng bây giờ… Nữ nhân này không rời đi, mà còn xông về phía trước, nếu Lý Hạo không nhúc nhích tâm tư, Lưu Long có thể đem đầu hắn vặn xuống!
Lý Hạo nói tiếp: “Trương tỷ, ngươi có biết không? Lão Vương đã tiến vào Nhật Diệu…”
Trương Đình cười: “Biết, mọi người đều biết, chúng ta là cường giả Nhật Diệu trẻ tuổi nhất ở Ngân Nguyệt!”
Vương Minh cười cười, lại giả bộ dè dặt: “Đừng nói như vậy, ta đều 20 tuổi, đã không còn trẻ nữa, bên phía Trung Bộ 20 tuổi đã tiến vào Tam Dương!”
Nói xong vẫn là không khỏi bật cười.
Điều này nghe thực sự thoải mái.
Lúc này, gã đột nhiên cảm thấy Trương tỷ xa lạ này nói chuyện thật sự rất dễ nghe, đáng tiếc là nàng lớn tuổi, có ít người lão châu hàng, nếu không sẽ càng thêm nói nhảm.
Chương 438: Tiếp Tục Đi Thông Đạo Số Hai
Bọn hắn đang nói đùa ở đây, bên cạnh có những người đang quan sát bọn hắn.
Đó là một vị cường giả Nhật Diệu đến từ Diêm La.
Trên mặt người kia có vài vết sẹo, đột nhiên nhìn về phía Lưu Long, ánh mắt nghiêm nghị nói: “Lưu Long, ngươi đã tiến vào Đấu Thiên?”
Lưu Long nhìn lại về phía kia, không biết cũng không muốn cùng nói chuyện.
Người kia vẫn nhìn ông ta, lạnh lùng nói: “Cho nên… Ngươi đã giết chết Hổ Phách đúng không? Lúc đó, đám người các ngươi nhập thành liền biến mất, Hổ Phách cũng nhập thành lúc đó, hắn có lưu lại quyền ấn trên quần áo… Trước đó chúng ta còn nghi ngờ rằng ai đó từ Kiếm Môn đã xuất thủ… Bây giờ có vẻ như ngươi đã giết Hổ Phách để báo thù cho tiện nhân Liễu Diễm kia!”
Lưu Long liếc hắn một cái, lãnh đạm nói: “Vậy thì sao?”
Lúc này, ông ta cũng lười phủ nhận.
Người này có thể có liên quan gì đó với Hổ Phách.
Nhật Diệu kia trên mặt mang sẹo cười lạnh: “Thực sự là ngươi! Ngươi cũng đã biết Hổ Phách sau khi gia nhập Diêm La thì liền đi theo ta, hắn là do một tay ta bồi dưỡng…”
Lưu Long lạnh lùng nhìn hắn.
Người này rất mạnh!
Phán đoán một chút, e rằng đó là Nhật Diệu hậu kỳ hoặc thậm chí là đỉnh phong… Nhưng Lưu Long hắn, lại sợ sao?
Ở bên cạnh, Vương Minh không đợi Lưu Long nói chuyện, liền mắng: “Vậy thì sao? Còn cần ngươi cho phép giết tội phạm truy nã sao? Lần này Diêm La còn lại hai ba con mèo con, cẩn thận Luân Chuyển Vương các người tiến vào được nhưng ra không được, ngươi gây chuyện đúng không, ngươi có tin hay không làm cho ngươi không thể còn sống để ra ngoài?”
Lúc này, gã cũng không sợ trời không sợ đất.
Trong tam đại tổ chức, lần này Diêm La rất thảm.
Luân Chuyển Vương, đó không phải là có Tam Dương cản trở sao?
Nhật Diệu cũng chỉ ở lại hai vị.
Thực sự đánh nhau, đám người ở lại của Tuần Dạ Nhân cũng không sợ bọn hắn.
Một mình gã chiến đấu đương nhiên không bằng đối phương, nhưng không phải là Lưu Long Đấu Thiên sao?
Cùng liên thủ với nhau còn không thể đánh bại tên này?
Cường giả Diêm La kia cười lạnh một tiếng lại không nói thêm nữa.
Lưu Long!
Hổ Phách thật sự bị ông ta giết chết, tên hỗn đản này!
Hổ Phách là cường giả thuộc hệ Trọng Thổ đã tiến vào Nhật Diệu, một khi trưởng thành sức chiến đấu vẫn rất kinh khủng, đáng tiếc lần này hắn bị giết chết ở ngoại thành, chính là một điều đáng tiếc.
Bên cạnh, Lý Hạo chỉ im lặng lắng nghe mà cũng không cắt lời.
Đôi khi hắn nhìn về phía cổng thành, có đôi khi sẽ nhìn về phía cuối con đường để xem những người kia có trở về bằng thông đạo thứ hai hay không.
Lần này Hồ Định Phương sẽ vào thông đạo… kể cả Chu Bộ trưởng hệ Kim cũng sẽ đi vào.
Không biết có thể được an toàn hay không.
Lý Hạo ho khan một tiếng, lại chảy máu một ít, ở bên cạnh hắn, Trương Đình thấy vậy nói: “Lý Hạo, ngươi có sao không, hay là ta giúp ngươi xem…”
“Không cần!”
Lý Hạo lắc đầu cười nói: “Trương tỷ, thân thể võ sư… Không thể tùy tiện để người ta nhìn thấy, lão sư nói qua, rất dễ để lộ ra một số bí thuật… Thực xin lỗi!”
“Không sao, ta chỉ là lo lắng thương thế của ngươi quá nghiêm trọng…”
“Không sao!”
Lý Hạo lấy ra viên Huyết Thần Tử cuối cùng, cười nói: “Đây là bảo vật chữa thương tối thượng, ta sau khi nuốt vào Huyết Thần Tử này có lẽ không kém nhiều lắm.”
Nói xong, hắn đã nuốt chửng viên Huyết Thần Tử cấp Nhật Diệu cuối cùng.
Sức mạnh của huyết ảnh di chuyển trong thể nội.
Chẳng bao lâu, ngũ tạng cùng thân thể đang hấp thu cỗ năng lượng này.
Hôm nay, Lý Hạo lần lượt lấy ra ba viên Huyết Thần Tử cấp Nhật Diệu, hắn vừa mới tiến vào Đấu Thiên, nội lực không ổn định của hắn lúc này đã hoàn toàn tràn đầy.
Nhìn thấy sắc mặt hồng hào của hắn, Trương Đình đợi một hồi, thấy Lý Hạo mở mắt ra, nàng không khỏi nói: “Tác dụng của Huyết Thần Tử thật sự tốt như vậy sao?”
Lý Hạo gật đầu: “Rất tốt! Phối hợp thêm với Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, đơn giản chính là bảo bối… Thật đáng tiếc khi ta không thể truyền ra ngoài Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, bằng không, ai muốn học thì ta đều nguyện ý dạy… Đáng tiếc là lão sư của ta không cho dạy!”
Hắn thở dài lắc đầu: “Võ lâm cùng nhau, như vậy không tốt lắm, của mình mình quý, để rất nhiều bí pháp quý giá đều đã thất truyền!”
Trong lòng như có lửa đốt khi Trương Đình nghe thấy điều đó.
Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật!
Thật không may, chỉ có hai người có thể biết được điều này, là Lý Hạo cùng Viên Thạc.
Về phần Trần Ngọc Hoa… Đệ tử quan môn năm đó, hầu hết mọi người đều không nghĩ tới, người đó đã biến mất rất nhiều năm, mà đã sớm bị trục xuất khỏi sư môn từ những năm đầu, trên thực tế, Trương Đình mơ hồ biết một chút rằng đối phương đã tiến nhập quân Hổ Phách, ở quân đội ngược lại khó động.
Bây giờ, Viên Thạc cường đại… Nếu muốn lấy được Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, trên thực tế, Lý Hạo mới chính là điểm đột phá tốt nhất.
Trong khi mọi người đang nói chuyện, thì có một trận âm thanh truyền đến từ đằng xa.
Chỉ chốc lát, đám người đã trở về hết.
Lý Hạo nhìn thấy Hồ Định Phương thì trong lòng hơi an tâm, không phải vì tình cảm tốt bao nhiêu mà là vị này xảy ra chuyện… Nếu ở lại, thật sự rất nguy hiểm, hắn còn sống, Tuần Dạ Nhân vẫn có chút lực lượng.
Sắc mặt Hồ Định Phương nhìn như thường lệ, nhìn không ra cái gì.
Nhưng Lý Hạo nhìn kỹ lại … Chùm ánh sáng kia của Hồ Định Phương đã yếu đi rất nhiều, mà Luân Chuyển Vương cũng vậy, không chỉ có vậy, Nguyên Thần Binh trong cơ thể gã dường như đã bị chấn thương.
Về phần Định Trần, sự tồn tại của Tam Dương trung kỳ này không có nhiều thương tích, cũng gần giống như Hồng Nhất Đường trước đó, thương tích không nghiêm trọng, hơn nữa trên thể nội của Định Trần… Cũng có Nguyên Thần Binh!
Nhưng nếu so sánh, nó có lẽ ngang ngửa với Trương Đình, không cường đại bằng mà càng kém hơn nhiều so với Hoả Phượng Thương.
Có vẻ như lần này Phi Thiên cũng mang theo Nguyên Thần Binh.
Không ai nhìn thấy nó thấu triệt hơn Lý Hạo, mà hầu như không ai trong chỗ này có thể giấu diếm được hắn.
Hắn đều có thể nhìn rõ ai bị thương, thực lực của ai bị tổn hại.
Ba vị Tam Dương đi vào, tất cả đều sống sót bước ra ngoài.
Về phần Nhật Diệu, có vẻ như Chu Bộ trưởng đã tiến vào một mình, người này… Cảm giác không có chuyện gì.
Chương 439: Hai Chữ Trước Cổng Thành
Nhật Diệu đỉnh phong, nói mạnh cũng không quá mạnh, nói yếu cũng không quá yếu, ở trong cảnh giới này nhiều năm, siêu năng khống chế được cũng không tệ, người như vậy ngược lại là an toàn nhất, trước đó từ thông đạo thứ hai đi ra đều không bị thương, hầu hết những người bị thương là loại siêu năng lực bị kẹt ở cảnh giới đỉnh phong.
Triệu Hoan đã ở trung kỳ hệ Thổ nhưng lại không tiến vào thông đạo thứ hai.
Đám người lại hội tụ lần nữa.
Có 30 người, không ít đi một người.
Tuy nhiên, những người này cũng không vội vã tiến vào thành mà bắt đầu chờ đợi.
Chờ đợi cái gì?
Chờ cửa khu di tích mở ra rồi để cho nhóm người trước đó đi ra ngoài.
Sở dĩ phải chờ đợi như vậy… còn có một ý khác, khi cánh cửa di tích mở ra thì lần sau mở ra, chính là vào đêm mai, trọn vẹn thời gian một ngày, lời như vậy cho dù có người vô tình lấy đi bảo vật… Cũng có lúc người khác đi bao vây giết cướp đoạt lâý bảo vật!
Bằng không, chỉ chốc lát trước khi cánh cửa di tích mở ra, vậy thì mọi người rất dễ dàng đào tẩu.
Những Tam Dương này đều tính toán rõ ràng, rành mạch.
Giờ phút này, vẫn còn một thời gian nữa trước khi cánh cổng của khu di tích được mở ra.
Lúc này, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Hách Liên Xuyên chủ động lên tiếng: “Chư vị, các vị có suy nghĩ hay manh mối gì đối với quân Chiến Thiên mà nói Đế Tôn, Nhân Vương đã nói lúc trước không?”
Không ai trả lời hắn.
Hách Liên Xuyên cũng không tức giận, cười nói: “Tam đại tổ chức có tình báo khác nhau, Tuần Dạ Nhân cũng có chút tình báo, không bằng bù đắp nhau một chút, đều là chuyện về nền văn minh cổ đại, hiểu rõ hơn một chút không phải sẽ tốt hơn sao? “
Hắn chủ động nói: “Thật ra Tuần Dạ Nhân ngược lại thì có chút hiểu chuyện, dựa theo một số ghi chép trong cổ tịch mà chúng tôi thu được, thì ở thời kỳ văn minh cổ đại, hình như hoàn toàn chính xác có Nhân Vương tồn tại nhưng không biết là xưng hô hay là một cấp độ… Nhân Vương, ý nghĩa như tên của nó, Nhân tộc Vương giả! Nhân Vương không nhất thiết chỉ là một người mà nó có thể được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, ví dụ như Vương triều Thiên Tinh Vương hiện tại… Kỳ thật cũng có thể được gọi là Nhân Vương… “
Ngay khi những lời này nói ra, Luân Chuyển Vương chế nhạo cười một tiếng: “Thiên Tinh Vương? Nhân Vương?”
Gã có chút trào phúng: “Một Vương triều đại quyền đã sa sút mà cũng có thể xưng là Nhân Vương sao? Ngươi biết Nhân Vương là cái gì sao? Cổ tịch ghi lại, Nhân Vương ở nơi nào thì nơi đó đều là vương thổ! Cho dù là tinh không, đại dương, hay thậm chí vũ trụ, cổ tịch có thể hơi phóng đại, nhưng dựa theo một số ghi chép lẻ tẻ hồi đó, lãnh thổ mà Nhân Vương nhìn thấy, cho dù có phải của hắn hay không, sẽ sớm là của hắn! Điều này có thể so sánh với Thiên Tinh Vương bây giờ?”
Gã khinh thường!
Ở phía bên kia, Tử Nguyệt cũng thản nhiên nói: “Thiên Tinh Vương coi như xong, huống chi là người của thế hệ này, người đã lập ra Vương triều Thiên Tinh hàng trăm năm trước… Thành thật mà nói, miễn cưỡng có thể được gọi một tiếng Nhân Vương!”
Người khai sáng vương triều mới có đủ tư cách.
Về phần Thiên Tinh Vương của thế hệ này, chỉ là một cái danh thôi, quyền lực đều nằm trong tay cửu ti, ai còn coi trọng hoàng gia?
Hồ Định Phương hơi lườm bọn hắn mà không nói gì
Theo lý thuyết thì hắn nên tức giận.
Sau tất cả, hắn là một vị tướng lĩnh của quân đội của Vương triều Thiên Tinh.
Nhưng… Không có ý nghĩa gì.
Thành thật mà nói, bất kể là đối với hoàng thất hay cửu ti thì Ngân Nguyệt hành tỉnh cùng biên cương hành tỉnh đều không có nhiều lòng kính sợ, Ngân Nguyệt là tự cung tự cấp, còn vương triều thì trợ giúp rất ít.
Vào những thời điểm quan trọng, một số vật tư cùng quân lực sẽ được phân bổ để trợ giúp Trung Bộ, ngay cả những quân nhân như Hồ Định Phương cũng không phải rất ưa thích những người ở Trung Bộ quá.
Thảo luận về Nhân Vương… Mà rất nhanh chuyển đến Vương triều Thiên Tinh Vương, những người này càng cảm thấy hứng thú đến những thứ này hơn.
Về phần văn minh cổ đại đã vô số năm tháng, ai còn để quá mức để ý?
Hơn nữa, hiện tại nắm giữ quá ít thông tin tình báo mà bọn hắn cũng không sẵn lòng công khai chia sẻ một ít gì đó.
Một số người rất nhanh bắt đầu tranh luận về tình hình của Vương triều Thiên Tinh.
Lý Hạo không có hứng thú nghe những lời này.
Mấy tên này đều là kẻ già đời, nói nhiều thì cũng không có mấy câu hữu dụng, đều là những thứ mơ hồ.
Lúc này, hắn lần nữa nhìn đến hai chữ to trên cửa thành… Đây thật ra cũng là một loại tôi luyện ý chí.
Nó khác với đôi mắt sung huyết khi trước nhìn thấy, bây giờ lại đi nhìn nó… Thật ra, Lý Hạo ngược lại có thể miễn cưỡng tiếp nhận.
Vẫn còn cái bóng lưng kia như ẩn như hiện!
Lý Hạo không dám nhìn nhiều bóng lưng này… Thực ra hắn đang nhìn những cây đao kia nhiều hơn… Cây đao kia đeo ở thắt lưng, cho dù đao cũng không ra khỏi vỏ, nhưng có thể trong lúc mơ hồ, Lý Hạo như phảng phất nhìn thấy được đao ý.
Giết hết đao ý của cừu địch!
Chỉ với một đao, thiên địa bị phá nát, mà thương khung bị phá vỡ!
Ngay cả khi người này không xuất đao.
Lần trước, hắn nhìn thấy thanh kiếm, một thanh kiếm xuất ra, trường sinh liền gãy nên hắn hiểu rõ uy lực của kiếm.
Lúc này, Lý Hạo lại nhìn… Cũng không phải vì hiểu ra kiếm lực, thật ra là vô dụng, mấu chốt là hắn có thể chính mình cường hoá kiếm thế, làm cho nó mạnh hơn!
Dù là đao hay kiếm, chúng đều là binh khí giết chóc.
Về bản chất, nó vẫn giống nhau.
Tuy nhiên, thanh kiếm đoạn trời kia, cái chết hay sự sống, khi kiếm ra tất sẽ nhìn thấy máu.
Nhưng cây đao này…Chính là bá đạo!
Dưới đao của ta, trăm binh lính đã đầu hàng!
Đao ra, thường dân tôn thờ!
Chỉ là loại cảm giác đó… Lý Hạo không biết nhận thức của mình có đúng hay không, nhưng hắn vẫn nguyện ý nghĩ như vậy.
Có lẽ, càng tới gần hơn, càng tiếp cận với hai chữ này, hắn sẽ có cảm thụ trực quan hơn.
Ngoài ra còn có một số cải biến vô hình nhỏ trong kiếm thế.
Bây giờ Lý Hạo vẫn chưa định hình những điều này, mỗi khi nhìn thấy nhiều thứ hơn, hắn sẽ có một ít thu hoạch của riêng mình, lúc điên cuồng hấp thu những điều này hắn đều nhìn thấy hết thảy, hấp thu tinh hoa trong đó, có lẽ sẽ đi ra còn đường của mình.
Chương 440: Cổng Thành Đã Mở
Ngắm nhìn một hồi, nhắm mắt lại, Lý Hạo lại nghĩ đến một kiếm kia của chiến sĩ bạch ngân.
Điều này là trực quan hơn!
Hắn đã tận mắt nhìn thấy nó!
Mà những mặt khác thì lại quá xa vời, mà lại quá mạnh, vượt xa những gì hắn có thể cảm ngộ được ở cấp độ này, chỉ là cảm ngộ được một chút da lông.
Chỉ duy nhất kiếm đó… Lý Hạo cảm xúc mới thật sâu!
Kiếm mà không có ta!
Sống cho đến chết!
Những lời nói xung quanh, tiếng ồn ào, hắn đều quẳng đi hết, những người này không phải võ sư cũng không hiểu, cho dù chỉ là một thanh kiếm của cường giả bạch ngân, cũng đủ người cả đời hưởng thụ.
Cái này so với Nguyên Thần Binh không mạnh hơn sao?
Đội trưởng không sử dụng binh khí hay là nói không sử dụng kiếm, có lẽ ông ta không có cảm ngộ quá nhiều, hơn nữa Lý Hạo cũng chỉ là một nửa kiếm khách, cho nên hắn không ngừng suy nghĩ chuyện này.
Trong thể nội, nội kình hoá kiếm.
Kiếm thế dây dưa!
Lúc này kiếm thế cùng nội lực mới cảm giác có chút dung hợp, địa thế bị khóa chặt trong ngũ tạng cũng rục rịch chuyển động.
Giờ phút này, Lý Hạo rất muốn rút kiếm ra chiến!
Hắn muốn thử thanh kiếm này một chút!
Kiếm gì?
Chiến sĩ bạch ngân, thanh kiếm đó đã chém về phía khung thương!
Thật không may, có quá nhiều người xung quanh, nên hắn đã kìm nén sự xúc động như vậy.
Ở nơi xa.
Đột nhiên Hồng Nhất Đường liếc nhìn thoáng qua Lý Hạo, ánh mắt có chút kinh ngạc, thậm chí còn tưởng rằng mình có khả năng… Cảm ứng sai rồi?
Bên cạnh Lý Hạo có Địa Phúc Kiếm của gã.
Gã đã sử dụng rất nhiều năm, thật sự cũng coi là thuận buồm xuôi gió, thậm chí khi tới gần thì cảm ứng vẫn có chút yếu ớt.
Vừa rồi, gã đột nhiên cảm giác được Địa Phúc Kiếm của mình rục rịch, liền có cảm giác chủ động xuất kiếm ra.
Mơ hồ cảm nhận được một chút kiếm ý… Như gã đã từng lĩnh ngộ về thế mà cũng là kiếm thế của gã mà nói, nó đặc biệt không giống bình thường.
Gã nhìn Lý Hạo nhiều hơn một chút.
Trong lòng gã có chút kỳ quái, gã tặng kiếm cho Lý Hạo, thật ra có rất nhiều ý nghĩ, thứ nhất, lão sư của Lý Hạo là Viên Thạc, võ sư đầu tiên, Hồng Nhất Đường gã đã không có đường rút lui nhưng nữ nhi gã cũng là võ sư, đây coi như là đầu tư hoặc lấy lòng.
Tất cả bọn họ đều là thành viên của võ lâm Ngân Nguyệt, chẳng lẽ… Con gái mình cũng có thể tiến vào Uẩn Thần?
Thứ hai, Lý Hạo một kiếm chém Tôn Mặc Huyền, Đấu Thiên có hy vọng, một võ sư Đấu Thiên, đồ đệ của Uẩn Thần, thật sự là gã coi trọng rồi, với điều kiện là gã không chết sớm.
Thứ ba, sau tất cả thì Kiếm Môn cũng đặt chân tại Ngân Nguyệt hành tỉnh, đừng quên rằng Ngân Nguyệt bên này là quan phương thiên hạ, mà Hách Liên Xuyên, Hầu Tiêu Trần cùng Hồ Định Phương mới là Chúa Tể Giả của Ngân Nguyệt!
Còn Lý Hạo… Cùng Hách Liên Xuyên có vẻ có quan hệ tốt, bên này Hồ Định Phương gã thực sự mơ hồ biết một số chuyện, có thể miễn cưỡng coi là một nửa đồ đệ… Cho dù Viên Thạc đã chết, gã cũng không thừa nhận điều đó!
Tại Ngân Nguyệt, cũng vẫn cần thiết phải có quan hệ tốt với Lý Hạo.
Dựa trên nhiều yếu tố khác nhau, gã đã tặng đi bảo kiếm của mình.
Nhưng lúc này, gã có chút khó hiểu, Lý Hạo… Kiếm ý này… Là của hắn phát ra sao?
Thứ cảm giác mơ hồ thoáng qua, tràn đầy bá đạo, sát ý cùng kiếm ý quyết đoán kia, lẽ nào lại được một võ sư trẻ tuổi với kinh nghiệm ít ỏi như vậy phát ra?
Gã đang nhìn Lý Hạo, đột nhiên Lý Hạo cũng nhìn về phía gã.
Trong khoảnh khắc, Lý Hạo cũng lộ ra vẻ tươi cười khi thấy đối phương nhìn mình, cười thiện lương, tràn đầy hữu hảo!
Nhưng mà Hồng Nhất Đường lại là hơi động một chút.
Cũng cười cười, không nói gì.
Thời gian trôi qua từng giờ.
Không biết đã bao lâu, đột nhiên nghe thấy tiếng một người nào đó truyền đến, một chút sôi trào, một chút sắc bén.
Lý Hạo không biết tình hình, nhưng nhìn phản ứng của những người khác… Có lẽ đó là tín hiệu nào đó của người trước kia bọn hắn để cho ra ngoài trước, những người đó… Đi ra ngoài!
Sau một khắc tiếp theo, mấy vị Tam Dương lần lượt đứng lên.
Hách Liên Xuyên nói thẳng: “Mấy vị, các người vào trước thử mở cổng thành, tốt nhất có thể mở được, nếu không cách nào mở được… Vậy thì chúng ta sẽ đợi các ngươi ở bên ngoài!”
Mấy người không nói gì.
Lúc này, bọn hắn có mở được cổng thành cũng không thành vấn đề, tốt hơn hết là có thể mở được, nếu không đám người Hách Liên Xuyên đợi bên ngoài, vạn nhất bên trong đánh nhau thì không phải là bọn hắn nhặt được tiện nghi sao?
Sau một khắc, Hồ Định Phương, Tử Nguyệt, Luân Chuyển Vương, Định Trần cùng Hồng Nhất Đường năm người đều bay lên không trung, bay về phía trong thành.
Bên ngoài, Hách Liên Xuyên cùng Khổng Thất im lặng chờ đợi.
Mọi người đều nhìn cửa thành to lớn, với một chút chờ mong, có thể mở được không?
Nếu có thể… Cho dù không tiến vào thông đạo thứ hai thì vẫn có cơ hội vào thành tìm kiếm một lần, có lẽ còn sót lại một ít bảo vật?
Không biết qua bao lâu, cửa thành to lớn đột nhiên vang lên một trận tiếng ầm ầm.
Cửa thành đóng chặt, vào lúc này, bắt đầu dịch chuyển sang hai bên.
Đã mở!
Giờ phút này, mấy người trong Hách Liên Xuyên cũng vui mừng khôn xiết!
Cuối cùng thì nó cũng đã được mở!
Ầm ầm!
Vào lúc này, cửa thành Chiến Thiên bị phủ bụi vô số năm đã được mở ra.
Cùng lúc đó.
Nội thành.
Khi cửa thành được mở ra, con rùa đen nằm phủ phục trên không trên toà kiến trúc hình tháp kia… Như thể đã mở mắt.
Cửa thành Chiến Thiên… Đã mở ra!
Trước đây, mỗi lần mở cửa thành Chiến Thiên đều rộn ràng tiếng nói chuyện vô cùng náo nhiệt, nhưng bây giờ… Năm tháng trôi qua, việc mở cửa thành trở lại thì sớm đã cảnh còn người mất.
Bên cạnh tòa kiến trúc hình tháp còn có một tòa kiến trúc khác, cũng không quá cao nhưng lại chiếm diện tích khá lớn.
Vào lúc này, trong tòa kiến trúc này, trên một toà ngai vàng to lớn có một người đang ngồi… Hay nói đúng hơn là áo giáp.
Áo giáp chiến đấu hoàng kim!
Chiến giáp bất động, nhưng lại đang cầm một thứ gì đó trong tay, nhìn kỹ hơn… Nó có vẻ là một cái mai rùa, mà mai rùa tràn ra một hào quang mờ nhạt, như thể đây là cốt lõi của toàn bộ thành cổ.
Luôn bảo hộ thành cổ, canh giữ lấy thành cổ, để thành Chiến Thiên này tồn tại hàng nghìn năm.
Luồng năng lượng đang lưu chuyển trong mai rùa kia, giống như nguyệt quang, giống như tinh không, đặc biệt mỹ lệ làm rung động lòng người.
Khi cửa thành mở ra, trong nháy mắt mai rùa run rẩy nhưng nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Có vẻ như đang phân rõ điều gì đó, lại dường như đang mong đợi một điều gì đó.
Áo giáp hoàng kim đứng yên bất động, chỉ có tĩnh mịch.
Mà ngoài thành.
Giờ phút này, chỉ có niềm vui, chỉ có nhảy cẫng!
Thành cổ đang mở!
Khi cửa thành to lớn được mở ra, từng bóng người nhanh chóng xông vào bên trong, trong đó có Hách Liên Xuyên, lúc này cũng không thể bình tĩnh lại được, Tuần Dạ Nhân đã thử vô số cách nhưng đều không mở được thành.
Bây giờ, nó cuối cùng đã được mở!
“Lý Hạo, chính mình cẩn thận…”
Nói xong câu này liền bỏ chạy, cho dù biết Trương Đình ở đây cũng không quan tâm, Trương Đình sẽ không chủ động vạch trần, đối phương chỉ là người quan sát, với điều kiện tiên quyết là Lý Hạo sẽ không trêu chọc nàng.
Có lẽ… Không thể nào?
Rốt cuộc là hắc khải hay bạch ngân cũng đều không còn, tại sao Lý Hạo lại trêu chọc nàng làm gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









