[Dịch] Tinh Môn
Tập 87 : Bạch Giáp Thức Tỉnh (c431-c435)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Bạch Giáp Thức Tỉnh
Đúng vậy, lúc này Hồng Nhất Đường giống như hiểu ra cái gì đó, ở đây chỉ có một đội quân giữ thành.
Bọn hắn ở nơi này trấn giữ, bảo vệ tòa Chiến Thiên thành này.
Là gặp phải cường địch?
Hay là di chuyển?
Hoặc là… Gặp thiên tai?
Mặc kệ là cái gì, người bên trong thành giống như vào thời khắc ấy đã di chuyển hết, toàn bộ đều rời đi, có khả năng năm đó còn có một đội quân lớn đóng quân ở nơi này, sau này chỉ để lại một quân nghìn người này bảo vệ cửa thành.
Ngàn vạn năm sau… Bọn hắn vẫn còn ở lại nơi đây trung thành thi hành mệnh lệnh năm đó.
Bọn hắn vẫn đang thủ vững!
Đánh giết hết thảy địch tới đánh!
Lúc này… Ngay cả Hồng Nhất Đường đều nói không nói rõ cảm giác của mình là gì, đội quân này… Lúc này đều sắp bị tiêu diệt toàn bộ rồi!
Trên toàn bộ tường thành chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một vài chiến sĩ hắc giáp, số lượng rất ít.
Mà gã, cũng là một trong số những đao phủ.
Một người bạch ngân, mấy chục chiến sĩ hắc giáp, đây chính là toàn bộ của tòa thành cổ này.
“Hồng Nhất Đường!”
Ngay khi Hồng Nhất Đường rơi xuống, quay đầu lại nói: “Trong thành… Trống không! Không có cái gì… Chỉ có một tòa tháp, trên đỉnh tháp hình như có một con rùa đen nằm sấp.
Những cái khác… Trong thành chỉ có chiến sĩ bạch giáp này với hơn mười chiến sĩ hắc giáp.”
Lời này vừa nói ra đám người vô cùng vui mừng!
Thật sự?
Đối bọn hắn mà nói đây chính là tin tức tốt nhất.
Bọn hắn rất lo lắng sau khi công phá cửa thành, phía sau là thiên quân vạn mã… Vậy cũng chỉ có thể chạy trốn, sau khi trốn còn phải coi chừng bọn gia hỏa này có biện pháp lao ra ngoài.
Nhưng bây giờ nghe thấy chỉ có một chút binh lính như thế, tất cả mọi người đều điên cuồng vui mừng.
Trong thành có vô số bảo vật đang chờ đợi lấy bọn hắn.
Luân Chuyển Vương cũng là rống to: “Tử Nguyệt, cưỡng ép lôi kéo hắn xuống dưới, giải quyết hắn, phía trước chính là con đường bằng phẳng! Hồng Nhất Đường, ngươi đi hỗ trợ!”
Chỉ một tên bạch ngân, ai sợ?
Lúc này dù là Hách Liên Xuyên với Hồ Định Phương cũng có chút kích động.
Nguyên Thần Binh dùng phòng ngự!
Rùa đen kia sao?
Có lẽ!
Một khi lấy được Tuần Dạ Nhân bao phủ Bạch Nguyệt thành, vậy thì tiến có thể công, lui có thể thủ!
Nếu như có thể giống như chỗ này, trực tiếp phong tỏa Bạch Nguyệt thành, địa phương khác vào không được chỉ có một cái lỗ hổng, vậy thì chỉ cần muốn phòng thủ một cái lỗ hổng là được rồi, vô cùng nhẹ nhõm.
Không được nếu bọn hắn ném mấy lựu đạn vào lỗ hổng hủy diệt thì… Cho ngươi xông tới chưa chắc ngươi đã dám tới!
Đến lúc đó bên Ngân Nguyệt này Tuần Dạ Nhân có thể đứng ở vị trí không để đánh bại được!
Với lại Nguyên Thần Binh này nhất định rất đặc biệt… Đặc biệt đến nỗi dù là ngàn vạn năm về sau vẫn có thể tự cấp tự túc, hoàn toàn cung ứng phòng ngự toàn bộ thành thị, đây mới là cái bọn hắn khao khát lấy được Nguyên Thần Binh.
Thật ra rất nhiều Nguyên Thần Binh đều cần bọn họ luyện hóa, chôn giấu qua nhiều năm cũng sẽ mục nát.
Ầm ầm!
Từng người Tam Dương xuất thủ lần nữa.
Hách Liên Xuyên quát: “Tất cả tiến vào con đường thứ hai, đi lên, bay lên trợ giúp bọn hắn xử lý chiến sĩ hắc giáp, sau đó nghĩ biện pháp đem cái tên chiến sĩ bạch ngân kia xuống dưới!”
Có người nhìn về phía thủ lĩnh bên bọn họ… Tuần Dạ Nhân thật tiện!
Bọn hắn không có người tiến vào con đường thứ hai.
Đây là khiến người khác bán mạng?
“Đi lên!”
Định Trần quát nhẹ một tiếng, Luân Chuyển Vương cũng vung tay lên, tiến lên!
Tính nguy hiểm không quá lớn.
Không chỉ như vậy… Tuần Dạ Nhân bọn hắn bây giờ còn nhiều người còn sống, nhưng lúc đi ra cuối cùng người sống có nhiều không?
Những người phe khác chết hết, chỉ còn lại Tam Dương… Hách Liên Xuyên cảm thấy, mọi người sẽ nói chuyện thật tốt?
Hay là cảm thấy… Tuần Dạ Nhân bọn hắn là làm bằng sắt?
Sẽ không chết sao?
Nghĩ gì vậy!
Lúc này Luân Chuyển Vương là bình đã nứt không sợ rơi, dù sao đều đã chết nhiều như vậy, còn lại 3 người thì chết cũng không tiếc, nếu đã chết… Ngược lại gã có thể tự do, một mình một người muốn làm gì làm gì!
Làm ông đây phát bực, ông giết sạch những kẻ dưới Tam Dương!
Người của ai sống nhiều mới kiêng kị càng nhiều.
Gã là muốn mở những người khác không biết có ý tứ này hay không, dù sao các cường giả thông qua con đường thứ hai cũng nhanh chóng bị bọn hắn chỉ huy tiến lên gia nhập vào cuộc chiến.
Chiều cao trăm mét đối với Nhật Diệu mà nói cũng không tính là quá cao.
Từng Nhật Diệu nhao nhao vọt lên, hướng về phía trên tường thành đánh tới.
Trên tường thành, tên chiến sĩ bạch giáp kia tức giận gào thét!
Lúc này âm thanh hình như rõ ràng hơn rất nhiều.
Cô quân (*)!
(*) Cô quân: Quân đội đơn lẻ, đơn độc.
Có lẽ Hồng Nhất Đường đã đoán đúng.
Đây chính là một đội cô quân bảo vệ thành trì.
Theo binh sĩ từng người chết trận người này trong tiếng hô của chiến sĩ bạch giáp này tràn đầy tức giận cùng không cam tâm.
Có lẽ, hắn ta đã sớm chết.
Nhưng thật ra bây giờ chỉ là một cái xác thôi, còn có một số ý thức còn lưu lại… Vô số năm trôi qua xương cốt đều đã nát, nhưng một đội quân như thế ngay sau khi chết vẫn bảo vệ thành cổ như cũ, bảo trì chế độ xây dựng thì có thể thấy được năm đó quân đội ở đây hùng tráng cỡ nào.
Cho nên hắn ta không cam tâm!
Thời kỳ đỉnh cao, thời đại đỉnh cao mà những con sâu kiến này cũng dám xâm phạm Chiến Thiên thành?
Tòa thành này từng sừng sững giữa trời!
Tòa thành này, từng có cường giả tuyệt thế đạp không mà đến, xé rách trời xanh vì nó đề danh – Chiến Thiên!
Trời có thể chiến!
Bọn hắn từng huy kiếm chém trời xanh, từng thống trị thời đại này, thủ vệ thời đại này…
Ký ức giống như được khôi phục ngay giờ phút này.
Đôi mắt đang trống của áo giáp kia giống như lộ ra một tia sáng.
Quơ kiếm lớn hơi chậm chạp.
Lúc này người chỉ huy này giống như mới nhìn thấy rõ địch tới đánh.
Sâu kiến!
Một đám yếu ớt thế mà tiêu diệt Chiến Thiên quân mà hắn ta từng lấy làm tự hào… Dù hắn ta chỉ là một thủ vệ bình thường trong Chiến Thiên quân.
Nhưng điều này cũng làm cho hắn ta bi ai cùng phẫn nộ vô cùng!
Hắn ta quan sát phía dưới, lúc này phía dưới đám người cũng đang lo lắng.
Cái… Ánh mắt này!
Chương 432: Thời Đại Của Chúng Ta Đã kết Thúc! !
Những binh lính này không có ánh mắt gì… Đều giống như một khối sắt trống rỗng, sau khi đánh giết mở áo giáp ra chỉ có một đống xương khô hóa thành tro tàn.
Nhưng người này… Lúc này bọn hắn thế mà cảm nhận được một ánh mắt tức giận, xem thường, bi ai.
Hắn ta… Còn sống?
Điều đó là không có khả năng!
Ai có thể sống qua vô số năm chứ?
Trong Thiên Tinh vương triều ghi chép, văn minh cổ đại không phải ra đời vào 1700 năm trước, có lịch sử Tinh Nguyên cách đây 1700 năm nhưng mà nó cũng không phải lịch sử văn minh cổ đại.
Đó là một cái lịch sử khác cũng đã bị hủy diệt, cho dù di tích bọn hắn bị phát hiện thật ra cũng không gọi là di tích văn minh cổ đại, chỉ là gọi kiến trúc cổ.
Di tích văn minh cổ đại vượt xa 3000 năm cái thời gian này.
Dù chỉ có 3000 năm… Cũng không ai có thể sống qua 3000 năm mà không chết!
“Các ngươi… Muốn vào thành?”
Oanh!
Đám người giật mình, lúc này chiến sĩ bạch giáp lại còn nói chuyện, dù là tiếng nói chuyện tràn đầy giọng điệu khác thường, ngôn ngữ khác biệt với bọn hắn, nhưng những lời này hình như là từ cấp độ tinh thần truyền đến, không phải là thật sự nói chuyện, bọn hắn có thể nghe hiểu.
Cái này… Không dám tin!
Cường giả bạch ngân kia đạp không một bước về tới trên tường thành, trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, quan sát phía dưới, dù là Tử Nguyệt lúc này cũng cảm thấy sợ hãi trong lòng, nhanh chóng lui xuống tới.
Lúc này chiến sĩ bạch giáp kia quan sát chúng sinh, dù hắn ta biết… Khi bản thân hắn khôi phục tất cả… Đại biểu cho hắn ta sắp trở thành hư không, nhưng hắn ta vẫn rất vui vẻ.
Dù là… Đám rác rưởi này quấy rối hắn ta, giết thuộc hạ của hắn ta.
“Đế Tôn trở về sao?”
Hắn ta quan sát phía dưới, thấy mọi người mờ mịt có chút thất vọng mất mát.
“Nhìn xem… Chưa có trở về… Cũng đúng, Chiến Thiên cũng đã vứt bỏ…”
“Nhân Vương… Cũng chưa từng trở về?”
Vẫn là im lặng.
Hắn ta càng thêm bi thương: “Nhân Vương… Không có khả năng thất bại!”
Không có khả năng!
Đó là Vương giả vô địch, đó là bá chủ của đất trời, đó là người Hoàng Giả giết hết thiên hạ!
“Thế giới này… Vẫn là vùng thế giới kia sao?”
Hắn ta tự lẩm bẩm, ngắm nhìn bầu trời.
Sau một giây hắn ta quan sát những người phía dưới lần nữa, thấy vẻ mặt của tất cả mọi người, hắn ta giống như im lặng cười: “Rất yếu… Rất yếu! Năng lượng đều khôi phục lần nữa sao?”
“Nhưng mà… Con đường này, không có tiền đồ!”
Hắn ta giống như đang giễu cợt, giống như đang nói chuyện râu ria mà đám người phía dưới lại có vẻ mặt hoảng sợ.
Năng lượng với nhau?
Siêu năng?
Hắn ta lại nhìn giống như nhìn thấy cái gì, thấy được Lưu Long, thấy được Lý Hạo, thấy được Liễu Diễm, thấy được một vài võ sư…
“Thì ra… Thế giới này… Vẫn là vùng thế giới kia…”
Hắn ta ngắm nhìn bầu trời lần nữa mang theo một chút không cam tâm, mang theo một chút tức giận: “Thứ vô địch tồn tại kia sẽ không vứt bỏ chúng ta! Chiến Thiên quân cũng chắc chắn thẳng hướng trời xanh, mang theo đầu của kẻ địch chiến thắng trở về!”
“Bọn yếu đuối các ngươi xâm phạm Chiến Thiên thành… Niệm tình các ngươi đều là Nhân tộc…”
Giờ khắc này âm thanh đột nhiên mất hẳn.
Nhân tộc!
Thật là thời gian dài tưởng nhớ đến… Bây giờ thiên hạ này đã lại là cái dạng gì?
Hắn ta vốn là muốn thừa dịp đánh đám người này trong chớp mắt, hắn ta có thể làm được… Hệ thống phòng ngự vẫn còn!
Nhưng một giây sau hắn ta nhìn thành trì trống rỗng… Chiến Thiên thành… Hết rồi!
Thành trì hắn ta muốn bảo vệ… Biến mất rồi!
Không có người ở trong thành trì, còn coi là thành trì sao?
Bỗng nhiên thất vọng mất mát cười một tiếng lại giống như đang khóc.
Hắn ta người mặc áo giáp, tay cầm trường kiếm nhìn về phía trên không, rõ ràng không có cái gì nhưng hắn ta giống như nhìn thấy cái gì, thấy được kẻ địch, thấy được kẻ thù không đội trời chung.
“Các ngươi… Tự giải quyết cho tốt! Nhân tộc… Nhân tộc…”
Hắn ta ngắm nhìn bầu trời, nhìn lên nhiều lần mang theo bi ai, kết thúc vô tận, nhìn về phía những chiến sĩ hắc giáp còn ở lại kia.
Cái này… Đã không còn là thời đại của hắn ta!
Cái này, không thuộc về hắn ta nữa.
Dựa theo thói quen của hắn năm đó, phải giết hết kẻ địch tới xâm chiếm đó mới là Chiến Thiên quân, nhưng khi hắn ta nhìn thấy trong đám người kia còn có một vài tu sĩ Võ Đạo… Hắn ta bỗng nhiên mềm lòng một chút.
Dù sao tâm đã không còn tồn tại.
Nhân tộc!
Còn đường năng lượng mặc dù chán ghét, có thể cái kia… Không phải cũng là Nhân tộc sao?
Trời đất này, thời đại này không phải của hắn ta.
Bây giờ giết Nhân tộc… Cần gì chứ.
Chúng ta năm đó không phải cũng từng thăm dò qua cái di tích Viễn Cổ để lại sao?
“Chiến Thiên quân, ở đâu?”
Rít lên một tiếng vang vọng cổ thành!
Lúc này trong ngoài thành bỗng nhiên lần lượt xuất hiện từng bóng người, hai chiến sĩ đồng giáp cũng xuất hiện trong nháy mắt, giờ phút này Chiến Thiên quân giống như khơi dậy linh tính của bọn hắn.
Những chiến sĩ hắc giáp ở ngoài thành, tất cả những chiến sĩ hắc giáp đã đánh chết, những chiến sĩ hắc giáp xương khô đều đã hóa thành tro tàn… Giống như cũng đang rung động.
Chiến Thiên quân ở đây!
“Chư quân, thời đại của chúng ta… Kết thúc!”
Cường giả bạch ngân kia mang theo thống khổ, mang theo bi thương, giận dữ gào thét: “Nhân Vương chưa về, Đế Tôn chưa về, trời đất này… Còn có kẻ địch! Các ngươi, có nguyện theo ta tái chiến trời xanh không?”
“Nguyện chiến!”
Lúc này trong khoảnh khắc mơ hồ cả tòa thành đều đang chấn động!
Từng chiến sĩ hắc giáp còn chưa chết lần lượt xuất hiện.
Giống như quay trở lại năm đó!
Lúc này đám người Lý Hạo phía dưới đã sớm kinh ngạc đến ngây người.
Đây… Đây là tình huống như thế nào?
Tòa thành này… Sống!
“Chiến!”
Từng tiếng vang phảng phất đến từ tiếng gầm gừ Viễn Cổ, vang lên ở trong tòa thành này.
Chiến sĩ bạch giáp đã cảm nhận được linh hồn của mình tại dập tắt, tinh thần của mình đang chết dần chết mòn… Sức mạnh từ thời gian, dấu vết của tháng năm ngay thời khắc này để hắn ta nhanh chóng bước vào cái chết.
“Nếu như gặp được Nhân Vương, gặp được Đế Tôn… Nói cho bọn hắn, chúng ta… Còn đang chiến đấu!”
Một tiếng hò hét vang vọng lòng người.
Một giây sau kiếm cường giả bạch ngân chỉ vào trời, nổi giận gầm lên một tiếng: “Vì Nhân tộc, tái chiến một lần!”
“Giết!”
Từng bộ áo giáp lúc này giống như sống lại, giơ trường kiếm lên thẳng hướng bầu trời, dù là… Ở đó không có vật gì!
Bạch ngân đang vỡ tan, chiến sĩ hắc giáp đang vỡ tan, chiến sĩ đồng giáp cũng đang vỡ tan…
Một màn này làm bọn Lý Hạo không thể nào hiểu được.
Thật sự không thể nào hiểu được!
Chương 433: Chiến Thiên Quân
Đầu tiên là bạch ngân thiên phu trưởng giống như sống lại, sau đó… Hắn ta không có ra tay với bọn Tử Nguyệt, không có giết bọn hắn, không có ra tay với bất kỳ người nào, mà là giơ kiếm xông về cái bầu trời không có người kia.
Bọn hắn… Đang chiến đấu với ai?
Kẻ thù của bọn hắn ở đâu?
Cuối cùng bọn hắn là đang làm cái gì?
Sợ hãi, ngạc nhiên, rung động…
Đủ loại cảm xúc bao vây lấy tất cả mọi người, bao gồm cả Lý Hạo.
Hắn nghĩ tới “Nhân Vương”, nghĩ đến “Đế Tôn”, những người này là ai?
Bóng lưng hắn nhìn thấy đó có phải là Nhân Vương, hoặc là Đế Tôn trong miệng bọn hắn không?
Tổ tiên nhà mình chém ra đoạn kiếm khách kia, có phải đã từng là thành một viên trong những người này không?
Hắn đang vung kiếm với ai?
Hắn đang chiến đấu vì ai?
Nhân tộc?
Nhân tộc… Con người sao?
Chẳng lẽ… Còn có chủng tộc khác?
Ví dụ như… Giống như ở Hắc Báo, đây coi như là Yêu tộc sao?
Kẻ địch là Yêu tộc?
Lúc này vô số suy nghĩ xuất hiện trong đầu Lý Hạo, hắn ngơ ngác nhìn người chiến sĩ bạch giáp kia huy kiếm chém bầu trời, Lý Hạo là rung động, là mê mang.
Mà giữa không trung lần lượt từng bóng người tiếp tục hướng lên trên, tiếp tục hướng lên!
Bọn hắn đạp không mà lên, bay vọt biến mất!
Cầm kiếm, vung kiếm!
Sát khí phá đất trời!
Nếu như ngay từ đầu những chiến sĩ này đều là như vậy… Chỉ sợ hôm nay còn có thể đứng ở chỗ này cũng sẽ không vượt qua được mười người!
Quá mạnh!
Giờ này bọn hắn giống như mới cảm nhận được sự lợi hại của những binh lính này, dù là những chiến sĩ hắc giáp kia cũng giống như đã từng là cường giả, thậm chí… Cho người khác cảm giác, cho Lý Hạo cảm giác những chiến sĩ hắc giáp này có lẽ… Đã từng là một thành viên bên trong võ sư, không phải Phá Bách… Khả năng đều là Đấu Thiên võ sư!
Đấu Thiên võ sư?
Binh sĩ bình thường?
Lý Hạo vô cùng kinh ngạc, không, có phải càng mạnh hơn không?
Trong trời đất vô tận có phải bọn họ đã sớm suy tàn không còn hình dáng, ở những năm đó những người có phải này càng hơn không?
Cường giả bạch ngân kia xem thường, khinh thường, ánh mắt khinh miệt đó hắn ghi nhớ trong mắt.
Giống như đang nhìn sâu kiến!
Dù là Tam Dương cũng như vậy.
Trong mắt hắn có lẽ Tam Dương cũng chỉ là sâu kiến.
Mà cái này chỉ là một người đội trưởng ở năm đó!
Giữa không trung cường giả bạch ngân phát ra một tiếng rít lên cuối cùng.
“Giết địch, vì phúc của Nhân tộc!”
Giết!
Nương theo sát ý vô biên ấy từng tên chiến sĩ hắc giáp vỡ nát trong nháy mắt, kiếm khí xông thẳng mây xanh.
Sát khí chấn động đất trời!
Oanh!
Dưới một tiếng vang thật lớn, chiến sĩ bạch giáp kia xông vào trong bóng đêm vô tận biến mất không còn bóng dáng, một khắc cuối cùng… Thật ra Lý Hạo thấy được chiến sĩ bạch giáp kia hoàn toàn tan vỡ!
Chết!
Có lẽ bọn hắn đã sớm chết nhiều năm về trước.
Nhưng bây giờ hắn ta mới triệt để chết rồi.
Mọi người chết lặng.
Tất cả mọi người sợ ngây người, Hồ Định Phương là thống soái quân đội mà giờ phút này cũng rung động, rung động, chỉ có rung động!
“Đây… Đây là dạng quân đội gì…”
Hắn không cách nào tưởng tượng được!
Thật sự không cách nào tưởng tượng được đây là dạng quân đội gì?
Nhiều năm về sau vung kiếm hướng lên bầu trời, vung kiếm về kẻ địch không biết, bộc phát tất cả chỉ vì chém ra một kiếm kia!
Làm thống soái hắn rất rõ.
Quân đội như vậy… Là không thể chiến thắng được.
Đó là vô địch!
Có thể ở ngàn vạn năm sau sĩ khí vẫn tồn tại như cũ, cái này… Trong nhân gian vẫn còn có khả năng này sao?
Tất cả mọi người trước cửa thành đều yên tĩnh trở lại.
Dù sao thì lúc này toàn bộ quân đoàn đã bị hủy diệt… Bọn hắn giống như không có thật sự vui vẻ.
Trên mặt từng người cường giả đều là vẻ nghiêm trọng với nghi ngờ.
Một lúc lâu sau Luân Chuyển Vương mới trầm giọng nói: “Hắn ta… Là cảnh giới gì?”
Gã không biết!
Một giây cuối cùng cường giả bạch ngân kia bộc phát lực lượng, khả năng… Khả năng còn mạnh hơn một chút so với Húc Quang!
Cái này… Có khả năng sao?
“Húc Quang?”
Hồng Nhất Đường nuốt một ngụm nước bọt: “Đại khái… Đại khái là vậy!”
Nếu là như vậy… Năm đó chỉ là đội trưởng đội quân nghìn người?
Thì quân đoàn trưởng năm đó thì sao?
Thống soái năm đó thì sao?
Cường giả thời kì văn minh cổ đại… Rốt cuộc mạnh cỡ nào?
Một màn này làm cho tất cả mọi người đều không thể tưởng tượng được, mà cái này vẫn lưu lại từng chút ý thức ngay lúc đội trưởng bộc phát lực lượng, đối phương thật sự là cấp độ Húc Quang sao?
Vì sao không thể càng mạnh hơn?
Lúc này tất cả mọi người đều nhớ kỹ tên của quân đội nghìn người đó, Chiến Thiên quân!
Một đội quân mãi đến vô số năm sau vẫn là một đội quan vung kiếm chém trời xanh như cũ.
Lý Hạo ngơ ngác nhìn bầu trời, lại nhìn một kiếm kia, lại nhìn một kiếm của cường giả bạch ngân kia, lại nhìn kiếm mà các chiến sĩ hắc giáp kia chém ra…
Tổ tiên của một kiếm kia, thật ra hắn nhìn không rõ ràng mà lại cảm giác rất xa xôi.
Có thể bây giờ kiếm những người này hắn hình như xem hiểu.
Giống như cũng có loại tiềm thế!
Thẳng tiến không lùi!
Kiếm nên dùng như thế.
Kiếm chém trời xanh, kiếm của Lý Hạo còn kém rất xa, mà một kiếm trước mắt này, có lẽ… Mới là cái hắn nên theo đuổi.
Thậm chí một kiếm những chiến sĩ hắc giáp kia chém ra cho Lý Hạo cảm giác đều mạnh hơn so với hắn.
Đó mới là thanh kiếm giết người thật sự!
Sát khí, mùi máu tanh.
Kiếm khách không giết người có còn là kiếm khách không?
Lý Hạo còn đang ngây ngốc cảm ngộ, nhớ lại từng màn kia… Một giây sau có người nói không đúng lúc: “Hắn ta… Không thấy, thanh kiếm kia cũng không thấy… Chúng ta… Làm sao vào thành?”
Mặc dù rung động nhưng mà mọi người vẫn hoàn hồn lại.
Những người kia đều biến mất.
Đây chẳng qua là cổ nhân!
Thậm chí không phải cổ nhân, mà là văn minh tiền sử, là nhân vật nằm ngoài lịch sử.
Với lại bọn hắn cũng không phải người sống.
Hiện tại bọn hắn nghĩ có thể thanh kiếm kia là chìa khóa, nhưng theo một kiếm kia của đối phương thanh cũng bị hủy diệt ở trong không khí.
Vậy cái này cửa thành mở như thế nào?
Còn có qua con đường thứ hai… Có thể bay thẳng vào không?
Mà không qua… Thì không có cơ hội!
Chương 434: Khái Niệm Chủng Tộc? ?
Lúc này ánh mắt Tử Nguyệt lộ ra một vẻ kích động.
Đội quan kia càng mạnh, nàng ta càng là hưng phấn.
Điều này đại biểu trong thành có bảo vật, mà còn là bảo vật vô cùng cường đại.
Dù sao thì một cổ thành có thể cung cấp nuôi dưỡng một đội quân như thế làm sao có thể không có bảo vật?
Mà nàng ta, có thể bay đi!
Có thể bay còn có Hồng Nhất Đường, nhưng Hồng Nhất Đường có thể là đối thủ của nàng ta sao?
Đang nghĩ ngợi, xung quanh nàng ta có mấy người.
Hồ Định Phương, Luân Chuyển Vương, Định Trần!
Hồng Nhất Đường gần đó, Hách Liên Xuyên, Khổng Thất cũng yên lặng đi theo.
Không lo được suy nghĩ của cường giả bạch ngân kia.
Lúc này bọn hắn cũng ý thức được một chút cửa thành không mở được.
Đã như vậy… Những tên gia hỏa có thể bay này tuyệt đối không thể để cho bọn hắn vào thành trước.
Nếu không một khi trong thành có cơ quan gì bị bọn hắn khởi động, có phải sẽ diệt toàn bộ những người khác không?
Ai cũng không biết!
Hồng Nhất Đường không ngừng kêu khổ nói: “Đừng nha, người yêu ta, con gái của ta đều ở đây, làm sao ta đi được!”
Đám gia hỏa này nhìn gã chằm chằm làm gì?
Mà sắc mặt Tử Nguyệt lạnh lùng nhìn bốn phía, Luân Chuyển Vương với Hồ Định Phương đều rất mạnh, không yếu hơn nàng ta, về phần Định Trần có thể dẫn đội Phi Thiên, thì đương nhiên cũng không phải kẻ yếu.
Ba người gắt gao nhìn chằm chằm nàng.
Đương nhiên một khi nàng ta dám bay qua… Gặp phải chính là một kích sấm sét của ba người!
Trong chớp mắt thế cục liền thay đổi.
Tuần Dạ Nhân bên này còn có những người cường giả không thể qua con đường thứ hai, vội vàng đem những cường giả đi qua con đường thứ hai vây lại.
Ai cũng đừng nghĩ có thể đi vào!
Những người từng tiến vào con đường thứ hai, bây giờ còn cũng không ít.
Chủ yếu tập trung ở Hồng Nguyệt, trước đó người Hồng Nguyệt đi vào nhiều nhất.
Còn có mấy người Diêm La… Nhưng Luân Chuyển Vương thủ lĩnh của bọn hắn không tiến vào, mấy người này cũng không cần quá lo lắng, phải lo lắng duy nhất chính là Hồng Nguyệt.
Mà những người Hồng Nguyệt còn sót lại cũng là âm thầm kêu khổ!
Bọn hắn người không đông, nơi chỗ này Tuần Dạ Nhân mới là kẻ đầu to, hết lần này tới lần khác những người đều không có tiến vào con đường thứ hai.
Tử Nguyệt hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Không cần như vậy… Chúng ta tiến vào con đường thứ hai, cũng là mạo hiểm! Nếu như không cam tâm… Các ngươi cũng đi vào là được!”
Luân Chuyển Vương bình tĩnh nói: “Có thể! Nhưng mà các ngươi đi cùng chúng ta ra thành, cùng nhau đi con đường thứ hai…”
“Đánh rắm!”
Tử Nguyệt quát lạnh một tiếng: “Luân Chuyển, ngươi cho rằng ngươi là ai? Dựa vào cái gì?”
Lần trước nàng ta thiếu chút nữa là chết rồi.
Lần này còn phải lại đi một lần, nàng ta bị điên chắc?
Nếu như vậy thì thà nàng ta buông tay đánh cược một lần, có lẽ có thể trực tiếp đào tẩu, bay qua tường thành cao kia trực tiếp tiến vào thành cổ.
Luân Chuyển Vương hơi nhăn mi: “Vậy ngươi không đi… Cũng không phải không thể! Nhưng mà, ngươi không có khả năng một mình vào thành!”
Tử Nguyệt lạnh lùng nói: “Ngươi muốn như thế nào?”
Luân Chuyển Vương không có vội vã nói chuyện, mà là nhìn về phía Hồng Nhất Đường: “Tòa tháp trong tòa thành này cao bao nhiêu?”
“Khoảng… Khoảng trăm mét? Không khác tường thành lắm.”
Đám người này rơi vào trầm tư, vậy có nghĩa nhất định phải đi một chuyến mới có hi vọng cướp đoạt bảo vật, nếu không không có khả năng bay chẳng lẽ trơ mắt nhìn người có thể bay đoạt bảo vật?
“Trong thành có cấm bay không?”
Lời này không có người nào có thể trả lời.
Nếu như không có thì là tốt nhất, nếu như có… Chỉ có thể đi con đường thứ hai.
Bây giờ Định Trần cũng mở miệng nói: “Không bằng trước hết để cho người tiến vào, mở ra cửa thành rồi nói…”
Ai đi vào?
Mấy người Tử Nguyệt đừng suy nghĩ, muốn đi vào cũng chỉ có thể để một vài kẻ yếu đi vào… Ít nhất sẽ không xuất hiện tình trạng nuốt trọn bảo vật, dù sao trong thành nhiều bảo vật không có thực lực nhất định, cũng khó lấy đi và giữ nó.
Những người này bây giờ lại bắt đầu cãi nhau.
Mà Lý Hạo, lại không có quản bọn họ.
Hắn cũng không có tham dự vây công.
Bây giờ hắn cũng đang ngước nhìn trời xanh.
Lời của cường giả bạch ngân kia vẫn không ngừng quanh quẩn trong đầu hắn.
Trong đầu còn vương vấn hình ảnh bọn hắn phóng tới trời xanh, vung kiếm trảm kiếm.
Lần này Lý Hạo nhận lấy một đả kích cực lớn!
Đúng vậy, trong đời của hắn hình như chưa bao giờ có cảm giác này… Tin tưởng vô bờ bến, một lòng tin mạnh mẽ, cho dù là đường cùng bọn hắn vẫn kiên định tin tưởng, bọn hắn tin tưởng chắc chắn sẽ thắng!
Bọn hắn tin tưởng vững chắc vua của bọn hắn, Đế Tôn của bọn hắn, sẽ trở lại mà không phải vứt bỏ bọn hắn!
Bọn hắn tin tưởng có thể chiến thắng kẻ thù, dù chém ra một kiếm không có ý nghĩa kia… Cũng muốn hướng kẻ địch đe dọa, Nhân tộc không thể làm nhục!
“Huyết Đao Quyết…”
Lúc này hắn thì thào một tiếng.
Hắn giống như hiểu ra, thời kỳ văn minh cổ đại vì sao có Huyết Đao Quyết, vì sao lại có loại bí thuật đồng quy vu tận này.
Bởi vì giây phút những cường giả vung kiếm chém trời xanh này không quan tâm sống chết, chỉ để ý có thể giết địch hay không.
“Đến cùng là hạng người gì, thứ gì, mục tiêu gì… Có thể cho các ngươi quyết tuyệt như vậy?”
Ngay cả những kẻ xâm chiếm này cũng chẳng muốn đi giết, khinh thường đi giết bọn họ.
Cho dù những kẻ xâm chiếm này đang xâm phạm nhà của bọn hắn, bọn hắn giống như cũng không quá quan tâm, ngay từ đầu tức giận chỉ là bởi vì có người xâm chiếm, sau này lúc chiến sĩ bạch giáp kia nhìn bọn hắn, nhất là Lý Hạo cảm giác khi người kia nhìn thấy mấy người bọn hắn, ánh mắt có chút khác thường.
Yên tâm?
Vui vẻ?
Hay là cái khác?
Hắn không đoán được nhưng hắn biết, người kia buông xuống sát tâm, một kích trước khi chết của hắn ta, Lý Hạo không dám nói có thể diệt sát toàn bộ, nhưng chỉ giết mấy cái Tam Dương, Lý Hạo cảm thấy chắc là cũng không khó.
Bởi vì… Chúng ta cũng là Nhân tộc?
Khái niệm chủng tộc?
Đây là lần đầu tiên Lý Hạo cảm nhận được cảm xúc khác thường, thì ra cùng là Nhân tộc cũng có thể nhận được sự tán thưởng cùng thương hại, thậm chí là trấn an.
Có thể khắp thiên hạ này đều là người!
Người giết người, mới là chủ đạo.
Người không giết người, vậy thì giết ai?
“Con đường siêu năng, Võ Đạo…”
Lúc này Lý Hạo có chút giật mình.
Tin tưởng!
Hắn biết mình còn thiếu cái gì so với những lão võ sư, những binh sĩ chém trời xanh kia.
Tin tưởng!
Bọn hắn đều có, hắn thì sao?
Kiếm của hắn, chiến đấu vì ai?
Kiếm của hắn, vì sao giết người?
Sống sót sao?
Từng cái suy nghĩ khiến lòng hắn dâng trào, hắn cảm giác bản thân hắn… Có lẽ hắn đang đi theo con đường võ sư thật thụ, Võ Đạo!
Mà lúc trước… Thật ra hắn không hiểu.
Thật sự không hiểu!
Hôm nay một màn này không có bất kỳ bảo vật nào, không có bất kỳ chỗ tốt gì, chỉ là thấy được một kiếm chém ra kia, hắn còn cảm giác còn hưng phấn hơn lúc hắn thăng cấp Đấu Thiên nữa.
Cái gì mà bảo vật trong thành, cái gì Nguyên Thần Binh có tính phòng ngự…
Đều là vật ngoài thân thôi!
Võ sư mạnh ở tự bản thân mình.
Võ Đạo, mạnh ở vô địch!
Đương nhiên, một giây cuối cùng Lý Hạo có một chút dao động nho nhỏ, những bảo vật kia… Cũng có thể đều là của hắn.
Chương 435: Lựa Chọn Đi Hay Ở
Lý Hạo đang suy nghĩ về cuộc sống.
Tiếng ồn từ bên cạnh vẫn còn tiếp tục.
Hắn nghiêng đầu nhìn thoáng qua, mấy vị Tam Dương vẫn còn đang tự hỏi ai đi vào trước, có muốn đi thông đạo thứ hai hay không.
Đúng vào lúc này, Hách Liên Xuyên mở miệng nói: “Hiện tại chuyện đã tới rồi thì liền đi thông đạo thứ hai đi, nhưng mà không bắt buộc.
Ta đề nghị những người khác ở yên đó, cứ để cho ba người Luân Chuyển, Hồ Định Phương, Định Trần đi một chuyến!”
Tại sao lại là ba người này?
Tuần Dạ Nhân, Diêm La, Phi Thiên, mỗi nhà một người là đủ rồi, Kiếm Môn, Hồng Nguyệt đã có Tử Nguyệt cùng Hồng Nhất Đường.
Lời như vậy, nói thì hơi khó nghe…Nhưng nếu ba người này đều có chuyện, khi đó Tuần Dạ Nhân cùng Phi Thiên tốt xấu gì còn có Tam Dương toạ trấn.
Mọi việc cũng không đến mức mất kiểm soát hoàn toàn.
Ngược lại Hồ Định Phương lại không nói gì, khi đi qua thông đạo thì tự nhiên hắn thích hợp hơn chút.
Hắn xuất thân từ một võ sư nên thực lực mạnh hơn, mà hắn không mang theo Nguyên Thần Binh… Hắn biết Hách Liên Xuyên có mang theo Hoả Phượng Thương, nếu đối phương chết, Hoả Phượng Thương có thể trở thành di thất, mà hắn có tìm cũng không thể tìm thấy.
Luân Chuyển Vương muốn đoạt bảo vật cũng không thể không đi, dù sao hắn có chết hay không thì một người ăn no cả nhà cũng không đói bụng, còn lại ba vị Diêm La Nhật Diệu tự cầu để được nhiều phước lành hơn.
Hách Liên Xuyên lại nhìn về phía Hồng Nhất Đường: “Hồng kiếm chủ, thực lực của ngươi không bằng Tử Nguyệt, sợ rằng sẽ không dễ dàng khi cùng nàng tranh đoạt… Không bằng vợ chồng các ngươi cùng ta còn có vị cường giả Phi Thiên, cùng hợp lực để theo dõi Tử Nguyệt, chờ đợi những người khác đi ra rồi lại nói…”
Hồng Nhất Đường gật đầu mà cũng không có ý kiến gì.
Đi vào chung với Tử Nguyệt để đoạt bảo vật… Tính nguy hiểm quá cao.
Đục nước béo cò cũng không sao nhưng để hắn một mình giao thủ với nữ nhân này thì quá mạo hiểm rồi.
Nói đến vấn đề này, cũng có mấy người cân nhắc tới, nhưng cũng không có quá nhiều ý kiến.
Ngay cả Luân Chuyển Vương cũng rất tự tin.
Diệu Thừa đã chết bên trong, nhưng không phải Tử Nguyệt cùng Hồng Nhất Đường còn có thể đi ra ngoài sao?
Mặc dù Tử Nguyệt bị thương, nhưng trước đó nàng cùng Lôi Thần Khải giao thủ đã bị thương, mà hắn lại có lợi thế lớn hơn Tử Nguyệt.
Hách Liên Xuyên vừa liếc nhìn về phía Tuần Dạ Nhân, đồng thời cũng liếc nhìn cường giả phe khác: “Các ngươi… Ta đề nghị hôm nay tốt nhất nửa đêm nên đi ra ngoài!”
“Tiếp đó, ta nghĩ các ngươi ở lại đây sẽ rất nguy hiểm!”
Nói xong, không đợi những người khác nói gì, hắn liền nhìn về phía Tuần Dạ Nhân bên này: “Lão Chu, ngươi trước đem mấy người ra ngoài, vận chuyển hắc giáp trở về, về phần người tự nguyện ở lại, ta cũng sẽ không bắt buộc, suy cho cùng thì cũng không thể tước đoạt cơ duyên của các ngươi! Biết đâu sau khi vào thành sẽ có chút cơ duyên nào đó? Ta sẽ không ngăn cản những kẻ nguyện ý đi thông đạo thứ hai, chỉ là mỗi người đều có trách nhiệm với sinh mệnh của chính mình!”
Hắn không có áp đặt, là một Siêu Năng Giả, mỗi người sẽ tưởng tượng rằng chính mình sẽ một bước lên trời, lấy được chí bảo mà trở thành cường giả tuyệt thế vô song.
Tuần Dạ Nhân cũng không ngoại lệ!
Nếu nguyện ý lưu lại thì hãy chuẩn bị cho cái chết.
Có một chút náo động nhẹ trong đám người.
Lưu lại?
Hay rời đi?
Lúc này, Lý Hạo nhìn về phía Liễu Diễm cùng Lưu Long bên cạnh, Lưu Long hơi nhíu mày liếc nhìn Lý Hạo, Lý Hạo khẽ nói: “Ta sẽ không đi ra ngoài nữa, hiện tại đi ra ngoài có thể sẽ rất phiền phức… Chờ Hồ tướng quân cùng Hách bộ trưởng đi ra ngoài, ta lại cùng nhau đi ra ngoài, dù sao cũng sẽ có thêm hai vị Tam Dương.”
Hiện tại hắn ra ngoài, không biết có bao nhiêu người đang đợi hắn bên ngoài.
Hơn nữa… Hắn không muốn ra ngoài.
Hắn tuy rằng có chút suy nghĩ tới bảo vật, nhưng cũng không sâu, hắn muốn đợi mọi người vào thành, hắn ở cửa thành nhìn hai chữ này nghiên cứu một chút.
Theo quan điểm của Lý Hạo, thứ này còn mạnh hơn những bảo vật kia.
Vì vậy, ngay cả lấy cớ, hắn cũng đang chuẩn bị tốt.
Khi đám người Hách Liên Xuyên cũng nhìn về phía mình, thì Lý Hạo mở miệng nói: “Bộ trưởng… Các ngươi cứ tùy ý, những người khác cũng không cần để ý đến ta, ta sẽ không đi thông đạo thứ hai, cũng không vào thành… Ta sẽ chờ các ngươi ở đây, ngươi có nghĩ là ổn không?”
Đám người đều sửng sốt.
Lý Hạo không rời đi cũng không vào thành… Vậy thì hắn làm gì?
Sau một khắc tiếp theo, như hiểu ra điều gì, Hách Liên Xuyên giải thích: “Có Hầu bộ ở bên ngoài, sẽ không ai dám động vào ngươi!”
Lý Hạo cười: “Ta với Hầu bộ không quen nhưng lại có chút quen thuộc với Hách Bộ.
Nếu bên trong Tuần Dạ Nhân có thể khiến ta trông cậy vào… Thì trừ Hách bộ ra không còn có ai khác có thể!”
Lại nhìn Hồ Định Phương, hắn khẽ nói: “Hồ tướng quân một thân ngay thẳng, có thực lực phi thường, hai vị, ta… Mới có thể yên tâm hơn được chút!”
Hách Liên Xuyên cùng Hồ Định Phương đều có hơi ngứa ngáy khi nghe điều này.
Đừng nói, mặc dù cảm thấy Lý Hạo có thể không nói thật, nhưng cứ nghe một chút… Thật hợp khẩu vị mà!
Lưu Long thấy vậy cũng mở miệng nói: “Vậy ta sẽ ở lại đây bảo hộ Lý Hạo.”
Nói xong, ông ta nhìn về phía Liễu Diễm: “Liễu Diễm, ngươi cùng đám người Chu bộ đi ra ngoài đi!”
Mục tiêu lần này của Liễu Diễm đã hoàn thành, Lý Đại Hổ đã bị giết.
Thực lực của nàng không đủ, mà tiếp tục ở lại là quá nguy hiểm.
Liễu Diễm không nói gì, cũng không giả bộ tự phụ, nếu phải ở đây đồng sinh cộng tử cũng chỉ có cản trở, nàng vội vàng gật đầu, liếc mắt nhìn hai người bọn họ một chút rồi nói khẽ: “Vậy ta đi ra ngoài trước!”
Vương Minh một bên nghiêng người về phía trước cười nói: “Lý Hạo, ta cũng sẽ ở lại bảo hộ ngươi! Mà này, ngươi cảm thấy ta có nên đi thông đạo thứ hai hay không?”
Gã cũng đang tự hỏi.
Gã còn rất trẻ mà đã tiến vào được Nhật Diệu, nhưng mà lần này gã thực sự không phát huy được tác dụng gì ở đây.
Hiện tại gã cũng có chút không cam tâm.
Có thể vào thành… Nói thật là quá nguy hiểm.
Nếu không đi thông đạo thứ hai thì không thể bay, đến lúc trốn cũng khó khăn.
Lý Hạo liếc gã một cái: “Tùy ý ngươi thôi… Nhưng mà rất nguy hiểm, ngươi đã suy nghĩ kỹ.”
Vương Minh bắt đầu khó nói, trong lúc nhất thời cũng không nói được.
Mà các bên khác cũng đang thấp giọng đàm phán.
Ra ngoài, khẳng định là một nhóm người muốn ra ngoài.
Mang theo hắc giáp ra ngoài!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










