[Dịch] Tinh Môn
Tập 500 : Đều an tâm! 4 (c2496-c2500)
❮ sautiếp ❯Chương 2496: Đều an tâm! 4
Lý Hạo lại gật đầu, lại có chút hiếu kỳ: “Ta biết thế giới Ngân Nguyệt, là thế giới phụ thuộc thế giới âm Dương, nghe nói có thể đổi lấy một thế giới trung đẳng, gần đây có ai chiếm được Ngân Nguyệt chưa?”
“Vẫn chưa.”
Mô lại lắc đầu: “Nhưng đã có chút manh mối về hành tung của Ngân Nguyệt, trước đó có người đã gặp một con Hỗn Độn Thú nhị giai làm chủ, nhưng dường như có một vị Đế Tôn tồn tại, hai vị Đế Tôn liên thủ, đả thương một vị Đế Tôn nhị giai, sau đó đã chạy thoát… Có người nói, Ngân Nguyệt đang tụ hợp với Tân Võ và đang đi tới chỗ Thiên Cực, Hòe Vương, có lẽ chúng ta có thể gặp được!”
Đi tìm Tân Võ?
Trong lòng Lý Hạo khẽ nhúc nhích.
Hơn nữa lại ra đời một vị Đế Tôn… Hẳn không phải là Đại Đạo Chi Chủ, cũng không phải Lâm Hồng Ngọc, vậy có lẽ là Thiên Cực.
Trong vòng một năm, mấy người Hồng Nhất Đường cách cấp độ Đế Tôn hẳn sẽ không xa.
Một năm này, Ngân Nguyệt hẳn là đã tới thời kỳ phát triển, vũ trụ đại đạo nhất định không yếu.
Chỉ là có lẽ còn khuyết thiếu một cơ hội.
Ba vị này vẫn cách xa Đế Tôn một bước, nếu mình có thể trở về, có lẽ Ngân Nguyệt có thể sinh ra ba vị Đế Tôn, cộng thêm phân thân Thiên Cực, Hắc Báo, còn có mình, vậy Ngân Nguyệt tổng cộng có thể sinh ra 6 vị Đế Tôn!
Trừ không có Đế Tôn trung giai thì cũng không kém hơn thế giới trung đẳng nhỏ yếu là bao nhiêu.
Lúc này mới phù hợp với quy mô của thế giới trung đẳng.
Đương nhiên, có vũ trụ đại đạo tồn tại, kỳ thật Ngân Nguyệt là nội tình của đại thế giới, đáng tiếc, muốn trở thành đại thế giới, vậy rất khó.
“Ngược lại hy vọng có thể gặp được thế giới Ngân Nguyệt!”
Lý Hạo có chút chờ mong: “Đổi một thế giới trung đẳng, chuyện này có thể khó lường…”
Mô cười: “Không chỉ một thế giới trung đẳng! Hồng Nguyệt vì ứng phó Tân Võ, vì ngăn cản Tân Võ, hiện tại đã mở ra bảng giá cao hơn, thế giới trung đẳng, chỉ là lợi ích đầu tiên, ngoài ra còn có rất nhiều chỗ tốt, thậm chí… Có thể cho ngươi gia nhập vũ trụ đại đạo của đại thế giới!”
Nàng ta có chút hâm mộ: “Đại thế giới cũng không tùy tiện chiêu mộ Đế Tôn, một đại thế giới, dưới tình huống bình thường, cũng chỉ dung nạp nhiều nhất trăm vị Đế Tôn! Nhưng trong Hỗn Độn không thiếu tiểu thế giới và thế giới trung đẳng, đại lượng Đế Tôn đều chỉ có thể đi theo đạo Hỗn Độn tạp nham, nếu có thể gia nhập đại thế giới, còn là đại thế giới bát giai, kỳ thật rất nhiều người vẫn rất nguyện ý!”
Đáng tiếc cơ hội rất ít.
Đế Tôn trung đẳng, có lẽ còn có chút thận trọng.
Nhưng đối với Đế Tôn sơ giai, có thể gia nhập đại thế giới mới là chuyện mấu chốt để bọn hắn tiến vào trung giai.
Trông cậy vào mình quá khó.
Lý Hạo gật đầu, điều này cũng đúng.
Không nói những việc khác, một Thiên Phương đã có biết bao nhiêu Đế Tôn?
Trăm vị trở lên là chắc chắn.
Trên thực tế, không chỉ 100 vị.
Một Hồi Long quan đã có bao nhiêu Đế Tôn rồi?
Đại bộ phận đều là tán tu, đến cấp độ Đế Tôn thì tiến bộ rất khó, nhưng gia nhập đại thế giới, thành cao giai là khó, nhưng thành trung giai vẫn rất dễ, tối thiểu dễ dàng hơn hiện tại nhiều.
Cho nên, vũ trụ đại đạo một phương kỳ thật cũng là thứ mấu chốt để mời chào mọi người.
Ngân Nguyệt đã có vốn liếng này.
Chỉ là… Lý Hạo không có hứng thú quá lớn, Đại Đạo Chi Chủ còn chưa thành Đế Tôn, coi chừng bị người đảo khách thành chủ, chiếm vũ trụ đại đạo của ngươi, đó chính là đưa đồ ăn tới cửa.
Huống chi, Lý Hạo nghĩ tận lực cung cấp cơ hội cho cường giả bản thổ Ngân Nguyệt.
Dù vũ trụ đại đạo trưởng thành thì cũng hy vọng người Ngân Nguyệt có thể bổ sung những chỗ trống này.
Mà không phải người ngoài!
Hơn nữa, theo Lý Hạo, tiềm lực của vũ trụ song đạo rất lớn, dựa theo dự toán trước kia của hắn, vũ trụ đại đạo trưởng thành có thể dung nạp trọn vẹn 360 vị Đế Tôn… Điều kiện tiên quyết là vũ trụ đại đạo đủ mạnh.
Lúc này, Minh Hạo Đế Tôn phía trước bỗng nhiên truyền âm đến: “Hạo Nguyệt, ngươi là Đế Tôn sơ tấn, lần này tham dự vẫn nên ưu tiên quan sát, chiến đấu… cố gắng tham dự ít thôi!”
Lý Hạo cười: “Đa tạ tiền bối chiếu cố! Nhưng tiền bối yên tâm, nếu ta thật sự chết trận, chỉ cần không phải bị người lừa giết, Không Tịch đạo hữu tuyệt đối sẽ không tìm các vị phiền phức, Không Tịch đạo hữu không phải trở ngại của mọi người, mà là trợ lực của mọi người… Thời khắc mấu chốt, chúng ta mượn tên tuổi của Quang Minh Thần Giới dùng một chút cũng không phải không được, Không Tịch đạo hữu tương đối dễ nói chuyện, không có vấn đề gì.”
Vô nghĩa!
Đám người thầm mắng một tiếng.
Mượn cái rắm!
Đại thế giới bát giai sẽ để người ta mượn tên tuổi lung tung à, coi chừng bị người ta chém chết.
Dễ nói chuyện?
Không Tịch dễ nói chuyện sao?
Tuyệt đối không dễ nói chuyện, trước đó chưa từng để ý tới bọn hắn, rất kiêu ngạo… Đương nhiên, trước đó không hiểu, hiện tại đã hiểu, người ta là thái tử gia của đại thế giới bát giai, đương nhiên kiêu ngạo.
Hơn nữa, bản thân đã là cường giả ngũ giai.
Minh Hạo biết nhiều hơn một chút, vị này nghe nói mấy năm trước chính là ngũ giai, hiện tại thế mà không tu luyện lực lượng quang minh, vẫn là ngũ giai… Lúc này mới đáng sợ.
Trước đó còn cảm thấy có thể vịn cổ tay của đối phương.
Hiện tại hắn ta rất rõ, nếu đối phương làm như thế, còn là ngũ giai… Vậy sẽ không giống với lúc trước, phế đi lực lượng quang minh, lại đến ngũ giai, đây là ngũ giai sao?
Chiến lực lục giai thì có!
Hắn ta cũng không nói gì, ở trước Đế Tôn khác vẫn phải dựng nên uy tín, không thể bởi vì Lý Hạo có chỗ dựa thì lập tức biểu hiện quá rõ ràng, nhưng nhất định phải chiếu cố thích hợp!
Cho nên, vì quan tâm Lý Hạo, ngay cả tốc độ, hắn ta cũng thả chậm một chút.
Đế Tôn sơ tấn như Lý Hạo, hắn ta cảm thấy nếu đi quá nhanh, người ta sẽ không theo kịp.
Đối cường giả cấp độ này như bọn họ thì chỉ có thể tự mình đi đường, về phần Thần Binh… cũng không có đủ cho Đế Tôn, nếu có thể dùng, cũng sẽ không dùng để đi đường, mà là dùng để giết người.
Nhưng binh khí đi đường ở trong Hỗn Độn đều là bảo vật.
Ai lãng phí như vậy?
Chương 2497: Đều an tâm! 5
Một đám Đế Tôn, dù hãm lại tốc độ, nhưng không chậm.
Lần trước, một đám người Lý Hạo từ vị trí Ngân Nguyệt ban đầu chạy tới Thiên Phương, mất đại khái một tháng thời gian, mà lần này, không kéo theo thế giới, một đám Đế Tôn đi đường chỉ tốn chưa đến hai mươi ngày, Lý Hạo đã thấy cảnh tượng quen thuộc.
Đã đến nơi lúc trước Ngân Nguyệt đứng lặng!
Mà trong chớp mắt, chính là chuyện hơn một năm trước, sau khi đi vào Hỗn Độn, Lý Hạo cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, tính ra, hắn hiện tại có phải đã 24 tuổi hay không?
Thống nhất toàn bộ Ngân Nguyệt, kỳ thật cũng chỉ mất chưa đến hai năm.
Nhưng đi ra Ngân Nguyệt, chẳng làm nên trò trống gì, thế mà đã mất hơn một năm, Lý Hạo cũng thổn thức, ban đầu ở Ngân Nguyệt, hơn một năm đủ để ta làm bao nhiêu chuyện, hiện tại thì hay rồi, hơn một năm, trừ từ nhất giai biến thành tam giai, vẫn chưa làm được chuyện chính sự gì cả!
Khó trách nhân vật như Tân Võ Nhân Vương tiến bộ nhanh chóng tại thế giới âm Dương, nhưng khi vào Hỗn Độn, một ngàn năm cũng chỉ là từ lục giai bước vào thất giai đỉnh phong.
Một ngàn năm, thật lâu.
Nếu không gây chuyện, không đánh nhau, một ngàn năm… Ta cũng khó bước vào thất giai à?
Lý Hạo thầm nghĩ, lại nghĩ tới đạo kỳ… Đừng nhắc, có cái thứ này, ta thực sự còn có cơ hội, dù không đánh nhau, một ngàn năm, bước vào thất giai, có lẽ vẫn có thể.
Hắn vừa đi đường theo đám người, vừa cảm thụ khí tức mạnh yếu của một ngôi sao trong trường hà.
Cũng là Ngôi Sao Sinh Tử.
Lâm Hồng Ngọc.
Mượn vật này, phán đoán khoảng cách xa gần của song phương, hắn biết, giờ phút này đang đến gần Ngân Nguyệt, bởi vì khí tức của ngôi sao này cảm ứng càng ngày càng mạnh, hiển nhiên, thế giới Ngân Nguyệt đích thật là đang hội tụ với bọn Thiên Cực.
Trong lúc đó.
Trong Hỗn Độn.
Trên một chiếc phi thuyền.
Thiên Cực sống không còn gì luyến tiếc.
Ta đã cảm nhận được!
Cảm nhận được phân thân của ta đang đến gần ta, càng ngày càng gần, gặp quỷ, ngươi tìm ta làm gì?
Hai ta đều là người một nhà, đều là một thể.
Ta biết ngươi, ngươi biết ta, nếu ngươi biết… Ngươi con mẹ nó còn tới gần ta, ngươi còn là phân thân ta sao?
Ngươi có phải bị ép buộc hay không?
Tân vương Ngân Nguyệt ép buộc phân thân của ta?
Nếu không… Ngươi không nên đi tới gần ta chứ!
Phiền phức!
Hòe Vương thấy hắn ta ra vẻ sống không còn gì luyến tiếc, cũng biết tình huống, giờ phút này cũng thở dài một tiếng: “Không sao đâu.”
Trừ nói như vậy, còn có thể làm gì?
Thiên Cực liếc mắt, cũng không nói gì, ta cũng không có cách, đến mức này… có lẽ thật sự phải chạm mặt Ngân Nguyệt, nhiều thì ba tháng, ít thì hai tháng, chỉ cần không gặp chuyện ngoài ý muốn, trước sau cũng chỉ mất hơn một năm, chưa tới hai năm, chúng ta đã sắp gặp nhau!
Vốn còn tính mất ba năm nữa chứ.
Bởi vì đối phương đang chạy, ta đang đuổi.
Nhưng hắn ta… Đối phương không chạy, đi về phía ta, thời gian này lập tức thiếu mất một nửa, muốn tự tử cũng có.
Đương nhiên, nghĩ thì nghĩ, mắng thì mắng, nên chuẩn bị vẫn phải chuẩn bị.
Hắn ta thở dài một tiếng: “Không có gì bất ngờ xảy ra, Ngân Nguyệt cướp đoạt nhục thân của một con Hỗn Độn Thú, hiện tại hẳn là đang ở trong cơ thể của Hỗn Độn Thú… Đây là tin tức tốt, cho thấy đối phương có thể tự do di chuyển, nếu không, một tiểu thế giới, trừ phi chúng ta nuốt, nếu không, không dễ mang theo, hiện tại còn được!”
“Ngoài ra, gặp Ngân Nguyệt… Ngân Nguyệt chủ động tìm tới, phân thân của ta chủ động tới, cho thấy đối phương đang lâm vào nguy hiểm, tất nhiên có người truy sát, cũng không tính quá mạnh, không phải Đế Tôn trung giai, nếu không đã sớm bị đuổi kịp, có thể là Đế Tôn nhị tam giai truy sát, không rõ số lượng.”
“Thứ ba, sau này, nếu gặp nhau… Có thể sẽ tiến vào bên trong phạm vi của đại thế giới Hồng Nguyệt… Đây là chuyện mấu chốt!”
Thiên Cực khẽ nhíu mày: “Ta không phải Nhân Vương, không kiêng nể gì cả, cũng không thể bắt chước hắn, xem Hỗn Độn như nhà mình, tùy tiện đi lung tung, tránh đi Hồng Nguyệt và khu vực biên giới! Nếu không, bị vũ trụ đại đạo của Hồng Nguyệt bao trùm… Đối phương rất dễ đánh thẳng tới đây!”
Hòe Vương gật đầu, phân tích không hề sai.
Hoàng tử Thiên Cực đúng là hoàng tử Thiên Cực, vẫn suy nghĩ chu đáo, mặc dù ta cũng nghĩ như thế, nhưng ta không nói ra.
Thiên Cực liếc mắt nhìn hắn ta, tiếp tục nói: “Đối phương cướp đoạt Hỗn Độn Thú… Có thể là đoạt xá, thiên ý đoạt xá? Hoặc là giống với thiên ý đoạt xá? Bất kể như thế nào, đối phương có một vị Đế Tôn, cộng thêm Ngân Nguyệt Vương, Ngân Nguyệt Vương chắc chắn sẽ không đoạt xá Hỗn Độn Thú, cộng thêm phân thân của ta, có nghĩa bên kia trước mắt có lẽ tồn tại ba vị Đế Tôn!”
“Thêm cả ngươi và ta, năm vị Đế Tôn, chỉ là ba vị kia… Tính cả phân thân ta, ta chỉ có thể nói, có lẽ đều là Đế Tôn nhất giai, ngươi là nhị giai, ta là tam giai… Thực lực này gặp được một số Đế Tôn cấp thấp vẫn được, gặp một vị tứ giai, chúng ta cũng có chút phiền phức!”
Hòe Vương hỏi: “Phân thân ngài dung hợp, có hi vọng bước vào tứ giai không?”
“Không dễ như vậy!”
Thiên Cực lắc đầu: “Tứ giai không đơn giản như vậy!”
Nói đến đây, tiếp tục nói: “Tốc độ của phi thuyền chúng ta ngược lại là rất nhanh, tốc độ như Đế Tôn trung giai… Chỉ cần có thể nghĩ biện pháp đón lấy Ngân Nguyệt, lập tức mang đi, Đế Tôn trung giai sẽ khó đuổi kịp chúng ta, ta nói là tứ ngũ giai, lục giai nhất định có thể đuổi kịp!”
Hòe Vương thở dài: “Con đường phía trước quá khó đi! Đường về cũng là vấn đề lớn… Ta không đề nghị quay về thẳng Tân Võ, huống chi, hiện tại Tân Võ ở đâu ngài cũng khó mà nói, Thương Đế vẫn luôn di động, ta cảm thấy… Khi chúng ta kết nối với Ngân Nguyệt thì phải chạy về phía Thiên Phương vực! Bên kia tán tu nhiều, khá hỗn loạn, nghe nói đại thế giới Quang Minh cũng có một chút xung đột với đại thế giới Vân Tiêu, hơn nữa, nghe nói đại thế giới Thiên Phương cũng vô cùng hỗn loạn, rất nhiều Đế Tôn, chạy trốn tới bên kia có lẽ sẽ tốt hơn một chút!”
“Mục tiêu tương đối lớn!”
Thiên Cực suy nghĩ một chút mới nói: “Trước tiên cứ tính như vậy, gặp người Ngân Nguyệt, lại thương lượng thêm một chút, không biết vị Ngân Nguyệt Vương kia hiện tại đã tính toán được gì.”
Hòe Vương gật đầu không ngừng.
Thiên Cực không nhịn được nói: “Ngươi thì sao? Còn nghĩ thêm được gì không?”
Hòe Vương cười: “Tiền bối quyết định là được, ta chỉ đi chung với tiền bối tới đây thôi…”
Thiên Cực trợn trắng mắt.
Đi mẹ ngươi!
Gia hỏa này tiểu nhân âm hiểm, chắc chắn vẫn có ý tưởng gì đó.
Chương 2498: Đều an tâm! 6
“Ngươi nói thẳng đi… tính mệnh của chúng ta đều ở nơi đây, ta còn có thể bởi vì ngươi nói không dễ nghe mà không quan tâm đến tính mệnh sao?”
Cũng đúng.
Đối với những Tân Võ Đế Tôn khác còn phải câu nệ một chút, đối với vị này… Ngược lại có thể nói ra, Hòe Vương nhỏ giọng nói: “Tiền bối, ý của ta là, chúng ta còn phải tự cứu!”
Nói nhảm!
Hòe Vương lại nói: “Chúng ta hiện tại có lẽ đã bị người khác để mắt tới, mục tiêu quá lớn, tự cứu cũng khó! Ta có ý này… Ngân Nguyệt rất có thể đã ra đời tân đạo…”
Thiên Cực nhìn hắn ta.
Tại sao lại có ý nghĩ như vậy?
Hòe Vương lại không giải thích, không nói nhiều, không vì gì khác, không sinh ra tân đạo, phân thân của ngài con mẹ nó làm sao tấn cấp Đế Tôn?
Chắc chắn có đại lượng lực lượng đại đạo tràn vào!
Hơn nữa, không sinh ra tân đạo, sao có thể cướp đoạt thân thể Hỗn Độn Thú, khẳng định là tân vương Ngân Nguyệt cường đại hơn Đế Tôn nhất giai nhiều, thiên ý đoạt xá, thiên ý nơi này thế mà có thể ngang bằng thậm chí mạnh hơn nhất giai… điều này không tầm thường.
Dù sao, phần lớn là đã sinh ra tân đạo.
“Khí tức bản nguyên Tân Võ của chúng ta hiện tại quá nặng… Tránh cũng không tránh được!”
Hòe Vương truyền âm nói: “Khí tức của đại thế giới quá nồng nặc, chuyện này không tốt, quá nguy hiểm! Nếu gặp Ngân Nguyệt, nếu nguy hiểm quá lớn, ý của ta là… Chúng ta không thể nào xông lên phía trước, nếu tân đạo ra đời, chúng ta… sẽ dung tân đạo!”
Thiên Cực hút khí!
Mẹ nó!
Ngươi muốn phản bội Tân Võ?
“Khụ khụ… Tiền bối đừng hiểu lầm, Tân Võ Ngân Nguyệt là một nhà, ý của ta là… Ngân Nguyệt Vương, nếu là Đại Đạo Chi Chủ mới, loại người này khó chết, chúng ta một người là tam giai, một người là nhị giai, dung nhập tân đạo… Ha ha, thực lực đối phương lập tức tăng vọt, tất nhiên sẽ mạnh hơn, đánh ngã một số cường giả trong một phát, hai ta… Cũng tiện bàn giao!”
Nói đến đây, lại truyền âm nói: “Tân đạo hiện tại tất nhiên rất ít cường giả, hai ta ở bản nguyên cũng không ra sao, tiến vào vũ trụ tân đạo… Có lẽ còn có thể lăn lộn thành thâm niên Đế Tôn, vũ trụ tân đạo tăng lên, hai ta có lẽ cũng có thể lăn lộn tới trung giai… Vận khí tốt, cao giai cũng không phải không có khả năng!”
Hòe Vương cười ý vị thâm trường: “Nếu gia nhập đại thế giới khác, đó là phản đồ! Nếu gia nhập Ngân Nguyệt… vậy không phải rồi, Tân Võ Ngân Nguyệt không phân biệt, tình hình bức bách, tiền bối, ngài nói có đúng không?”
Thiên Cực hút khí.
Mẹ nó!
Vẫn có chút đạo lý.
Gia nhập đại thế giới khác, không nói có cho ngươi tăng thêm hay không, cho ngươi tăng thêm, ngươi cũng không dám, không sợ mấy người Chí Tôn, Nhân Vương đập chết ngươi à?
Trăm phần trăm!
Nhưng gia nhập Ngân Nguyệt… Ngân Nguyệt từ xưa đến nay chính là lãnh địa Tân Võ ta… Ừm, chuyện này không sai!
Đây là lãnh địa của Kiếm Tôn đó.
Có đạo lý!
Mấu chốt là… Không cần tự mình ra tay, đại đạo mình dung nhập, nếu Ngân Nguyệt thật sự có vũ trụ tân đạo, vậy thực lực Đại Đạo Chi Chủ tất nhiên sẽ tăng vọt, dù sao cũng là hai vị Đế Tôn cơ mà!
Còn là một tam giai và một nhị giai, thực lực Đại Đạo Chi Chủ tăng vọt, không phải sẽ ra ngoài đánh ngã đối thủ?
Không đánh thắng, vậy đối phương cũng sẽ nghĩ cách chạy trốn!
Đến lúc đó, là Đế Tôn thâm niên của Ngân Nguyệt, dù là nằm ngửa ở vũ trụ tân đạo, nằm thành một vị Đế Tôn trung giai cũng không quá khó, đúng không?
Lần sau… Ta nói, vô số năm sau, lại có thêm một cơ hội như Ngân Nguyệt, ta lại nằm ngửa, nói không chừng có thể nằm thành một vị Đế Tôn cao giai.
Điều kiện tiên quyết là, ánh mắt phải tốt, hơn nữa, Ngân Nguyệt tân vương phải đủ lực.
“Phải xem thử!”
Thiên Cực truyền âm nói: “Quan sát tình hình, xem thử năng lực của tân vương, không thể tùy tiện nằm được! Xem như ta muốn nằm thì cũng phải nhìn người, nếu là tên phế vật… Ngươi cũng nằm sao?”
Hòe Vương gật đầu!
Khẳng định phải xem xét.
Nhưng đối phương có thể trở thành tân vương Ngân Nguyệt, là thế giới tách ra từ Tân Võ, còn có một đám người Tân Võ ở đó, có thể thống nhất Ngân Nguyệt, kỳ thật đã không đơn giản, mấu chốt là, dám để cho phân thân Thiên Cực thành đế, chuyện này càng không tầm thường.
Dù sao, hắn ta giờ phút này cảm thấy đã có thể nằm một chút rồi.
Nếu tình huống đúng như đã đoán, hắn ta sẽ nằm ngửa luôn.
Cố gắng, không bằng lựa chọn.
Lựa chọn tốt, còn cố gắng làm gì?
Chỉ cần lựa chọn đúng, nằm là xong chuyện!
Giờ khắc này, hai người liếc nhau, Thiên Cực nhìn hắn ta, hai người đều bật cười, chúng ta cứ làm như vậy đi!
Dù sao, nhìn chung đã có quyết định.
Chỉ cần cơ hội phù hợp, trong nháy mắt dung nhập, chẳng những có thể không cần chiến đấu, còn có thể cho Ngân Nguyệt Vương ấn tượng tốt, sau đó tiếp tục nằm ngửa một thời đại, Ngân Nguyệt Vương cũng sẽ không cảm thấy không ổn.
Giờ khắc này, Thiên Cực vốn còn có chút khó xử, không quá muốn gặp nhau, ngược lại đã có chút mong đợi.
Trong lòng cũng là thầm than, vẫn là Hòe Vương dám nghĩ.
Lão tử chưa hề dám nghĩ như vậy!
Quả nhiên, lần này xuất phát chung với Hòe Vương là đúng, thời điểm then chốt, lá gan của gia hỏa này vẫn siêu cấp lớn.
Chỉ tính tâm tư này, nhìn khắp Tân Võ, trừ Hòe Vương, tuyệt đối không có người thứ hai có thể nghĩ ra.
Tốt xấu cũng là một vị Đế Tôn nhị giai, một vị tam giai, cũng không phải tu sĩ tầm thường, nói nằm là nằm, cũng không phải lựa chọn người bình thường có thể chọn.
“Nhanh thêm chút nữa… Tranh thủ gặp được đối phương trong vòng hai tháng!”
Thiên Cực tăng chút động lực, gia tốc!
Tránh để thời gian càng kéo dài, người tới càng nhiều.
Phi thuyền lấy tốc độ nhanh hơn chạy về phía Ngân Nguyệt.
Đồng thời.
Phân thân Thiên Cực cũng nghi hoặc, tại sao lại nhanh hơn rồi?
Bản tôn không biết tình huống của bên ta sao?
Nhanh như vậy, vội vã muốn tìm chết à!
Hai ta ai chạy theo ai vậy, ngươi đi đường nhanh như vậy, nếu không phải đến tìm chết… không thể nào, hay là… bản tôn ta có phải có biện pháp ứng phó nguy cơ rồi hay không?
Lần này, phân thân đã an tâm hơn rất nhiều.
Cũng tốt, nếu còn không đến, ta sẽ xong đời, đây là giai đoạn ta chiến đấu nhiều nhất, đã đánh ba năm trận với Đế Tôn, đối với suy nghĩ lập chí có thể nằm tuyệt không đứng của hắn ta, quả thực là tra tấn!
Giờ khắc này, phân thân Thiên Cực cũng mở miệng: “Hắc Báo, tăng tốc nhanh một chút, bản tôn ta tới tiếp ứng chúng ta, khi bản tôn đến, nguy cơ sẽ được giải trừ!”
Đám người nghe thấy thế thì lập tức kích động.
Xem ra, Thiên Cực đối rất tự tin với bản tôn hắn ta, cũng đúng, Tân Võ Đế Tôn, nhiều ít vẫn có chút vốn liếng!
Chỉ có mình Trương An là còn nghi hoặc một chút.
Thiên Cực… Vội vã như vậy làm gì, không sợ bản tôn hắn ta cũng gãy tại nơi này sao?
Chẳng lẽ, hơn năm mươi năm không gặp, lá gan Thiên Cực đã lớn hơn rồi?
Như vậy… Cũng không tệ.
Có lẽ, mấy chục năm nay, bởi vì chiến đấu, phân thân Thiên Cực đã cường đại hơn, nói không chừng đều đến cấp bốn, hơn 50 năm trước, đối phương hẳn là Đế Tôn nhị giai, dù sao không phải Đế Tôn yếu nhất.
Giờ khắc này, Trương An cũng an tâm hơn một ít.
Lý Hạo vẫn mãi chưa trở về, hành tung Ngân Nguyệt bại lộ, gần đây ông cũng có chút căng thẳng bất an, có Thiên Cực thì ông sẽ an tâm hơn.
Chương 2499: Quy tắc 1
Vũ trụ Hỗn Độn.
Một đoàn người du tẩu Hỗn Độn, thời gian trôi qua rất nhanh, trên đường đi, phần lớn thời gian đều là đi đường trong yên lặng, mọi người cũng không nói chuyện quá nhiều.
Đối với Đế Tôn, Hỗn Độn chính là như vậy, tịch mịch, tĩnh mịch, không thú vị.
Các thế giới mới là nơi bọn họ có thể thư giãn một tí, thoải mái một chút.
Lựa chọn du tẩu Hỗn Độn chính là vì tìm kiếm các cơ hội, kỳ thật không có Đế Tôn nào lại từ bỏ việc tiến bộ trên con đường tu đạo, nếu không, Đế Tôn hoàn toàn có thể xưng vương xưng bá, hưởng thụ cả đời ở một tiểu thế giới.
Ban đầu, kỳ thật Lý Hạo rất tràn ngập ác ý đối với du hiệp Hỗn Độn.
Huống chi, đám người này lại còn săn giết cường giả Tân Võ.
Nhưng trong quá trình thực hiện, Lý Hạo phát hiện… Chỉ có thể nói lập trường khác biệt, những du hiệp Hỗn Độn này, những Đế Tôn này, kỳ thật cũng là vì muốn trở thành một thành viên trên con đường tu đạo.
Bọn họ không được từ bỏ, không được lựa chọn nằm ngửa, không được lựa chọn dưỡng lão ở tiểu thế giới…
Bọn họ phải du tẩu trong Hỗn Độn khô khan, bắt lấy mỗi cơ hội khiến mình mạnh lên.
Săn giết cường giả Tân Võ, nguy hiểm không gì sánh được, Đế Tôn lại nguyện mạo hiểm… Không phải là vì chút tài nguyên như vậy sao?
Không ai có thể phủ định cố gắng của bọn họ!
Chỉ có thể nói, song phương đứng ở góc độ khác nhau, lập trường suy nghĩ khác biệt, nếu Lý Hạo không quen biết cường giả Tân Võ thì cũng không có nhiều cơ duyên như vậy, khuyết thiếu tài nguyên tu luyện, giờ phút này, hắn sẽ trở thành một thành viên trong số du hiệp sao?
Sẽ vì đại thế giới một phương treo giải thưởng, mạo hiểm săn giết đối thủ sao?
Có lẽ… là vậy.
Bởi vì, đây chính là sinh tồn, đây chính là con đường cầu đạo.
Giết chóc không phải là mục đích từ đầu đến cuối.
Những Đế Tôn này, kỳ thật cũng không phải vì muốn giết người mà giết chóc, mà là vì tài nguyên, vì khiến bản thân mạnh lên.
Đương nhiên, nếu đám người này đã lựa chọn con đường này, vậy thì chết chưa hết tội.
Vì tài nguyên của mình săn giết người khác… Chưa nói tới đại nghĩa gì đó, điều này đã không được coi là anh hùng, chỉ có thể coi là cầu tồn, cầu sinh, cầu đạo, săn giết người khác để thu hoạch được tài nguyên không có nghĩa là chuyện đúng đắn.
Chết sống có số!
Hành động chung với những tán tu này, hình như Lý Hạo đã hiểu rõ một số thứ, nhìn thấu bản chất Hỗn Độn, hoặc là bản chất của con đường tu luyện… Đẫm máu, tất cả mọi người không muốn thừa nhận, nhưng lại là bản chất của sự thật đang tồn tại.
Cả quyển chỉ có một chữ —— mạnh được yếu thua.
Nói thẳng hơn thì là người ăn người!
Tất cả mọi người kỳ thật đều như nhau.
Thế giới lớn đang sát nhập, thôn tính thế giới nhỏ, Đế Tôn bát giai muốn đánh giết Đế Tôn thất giai, Đế Tôn thất giai muốn diệt sát Đế Tôn lục giai, Đế Tôn lục giai cũng đang nghĩ biện pháp tiến vào thất giai, trở thành bá chủ, chiếm đoạt thế lực khác.
Thế giới Hỗn Độn, mặc dù cách nhau rất xa, nhưng giữa tranh đấu lẫn nhau, ngoài sáng cũng tốt, trong tối cũng được, đều đang tiếp tục diễn ra.
Chưa bao giờ chấm dứt!
Chuyện này… Là giang hồ.
Nơi có người thì sẽ có có giang hồ, nơi nào có sinh linh thì nơi đó có giang hồ.
Ngân Nguyệt là giang hồ nhỏ, Hỗn Độn là giang hồ lớn.
Những Đế Tôn này có gì khác võ sư không?
Không có.
Đến trình độ này vẫn chạy không khỏi danh lợi… Đương nhiên, đối với bọn họ, danh lợi lại không giống với lúc trước, có lẽ là thực lực mạnh hơn, có quyền nói chuyện cao hơn, nhiều tài nguyên hơn, tóm lại, vẫn là như thế.
Dù đã đến cấp độ Đế Tôn thì vẫn như thế, chạy không thoát những thứ này.
Hoàn toàn khác với sự tự do tự tại như trong tưởng tượng.
Mỗi người đều đang giãy dụa….
Chính là thế.
Giờ khắc này, trong quá trình nói chuyện trên trời dưới đất với Mô, Lý Hạo đã hỏi một vấn đề có chút ngu xuẩn.
“Mô, Hỗn Độn sẽ không thể hòa bình được sao?”
Vấn đề này khiến Mô có chút giật mình.
Nàng ta nhìn thoáng qua Lý Hạo, đột nhiên cảm giác… người trước mắt này thật ngây thơ.
Vì còn quá trẻ sao?
Hòa bình?
Nàng ta suy tư hồi lâu, cân nhắc một phen rồi mới trả lời một câu: “Chúng ta nói thì không tính! Ngay cả cuộc chiến giữa Hồng Nguyệt vực và Tân Võ, Hồng Nguyệt quét sạch tứ phương, toàn bộ Hồng Nguyệt vực đều bị kéo vào, đại thế giới đều đang bị hủy diệt, trong tiểu thế giới cũng là như vậy, Đế Tôn ở đây cũng chỉ là pháo hôi.”
“Những người yếu như chúng ta muốn có hòa bình… Thế nhưng, ai cho chúng ta cơ hội?”
Nàng ta có chút tự giễu: “Hạo Nguyệt, ngươi quá trẻ tuổi! Tại sao những du tẩu như chúng ta lại du tẩu Hỗn Độn? Còn không phải bởi vì… Không có thực lực sao? Chúng ta có lẽ là tiểu thế giới chi chủ, có lẽ là Đế Tôn ở trung thế giới… Mặc kệ là cái gì, một khi đại thế giới khai chiến, chúng ta chính là pháo hôi! Mỗi lần Đế Tôn cao giai nổi giận, thế giới của chúng ta sẽ bị hủy diệt! Chúng ta vô lực phản kháng, không cách nào phản kháng… Chỉ có thể bị động tiếp nhận mọi chuyện!”
Nàng ta nhìn về phía Lý Hạo: “Rất nhiều người trong chúng ta kỳ thật không muốn như vậy, cũng không muốn du tẩu ở trong hư vô Hỗn Độn, trong Hỗn Độn khô khan này… Chúng ta là Đế Tôn cơ mà!”
Nàng ta có chút kiêu ngạo, lại có chút tự ti, cảm xúc phức tạp khiến người khác khó có thể lý giải được, nàng ta có chút tự giễu bật cười một tiếng: “Thế nhưng Đế Tôn thì sao chứ? Nói tới Hồng Nguyệt vực, một số đại thế giới đều đã bị hủy diệt, Đế Tôn chết như mưa… Ngươi nói đại thế giới Chí Ám và đại thế giới Cực Lạc có lỗi gì không?”
Lý Hạo im lặng.
Mô lại nói: “Kỳ thật mọi người cũng hiểu, Tân Võ đang diệt trừ một số trợ lực cho thế giới Hồng Nguyệt, Cực Lạc cũng được, Chí Ám cũng tốt, đều có chút liên quan tới Hồng Nguyệt… nếu Hồng Nguyệt không xâm lược Tân Võ thì cũng sẽ không xảy ra cục diện như vậy, nguồn gốc là vì lỗi của Hồng Nguyệt sao?”
Tân Võ diệt vài phương thế giới, mà nguyên nhân là vì chống lại Hồng Nguyệt.
Cho nên, Hồng Nguyệt đã sai sao?
Lý Hạo thầm nghĩ, đúng vậy, không phải là Hồng Nguyệt sai sao?
Nhưng Mô lại nói: “Có lẽ có người sẽ cho là như vậy… Thế nhưng gần Hồng Nguyệt vực chính là Thiên Phương vực, bên Thiên Phương vực còn có đại thế giới Quang Minh, đại thế giới Vân Tiêu, nơi nào cũng có dã tâm bừng bừng, mưu toan trở thành đại thế giới cửu giai, Hồng Nguyệt không xâm lược, một khi hai phe thế giới này quyết định thắng bại, tất nhiên sẽ chủ động xâm lược Hồng Nguyệt, Hồng Nguyệt kỳ thật cũng là vì tự vệ.”
Chương 2500: Quy tắc 2
Lý Hạo khẽ giật mình.
Mô còn nói thêm: “Vậy thì Quang Minh và Vân Tiêu đã sai sao?”
Lý Hạo không lên tiếng.
“Cũng không phải!”
Mô lại lắc đầu: “Là vì Hỗn Độn là như vậy! Ngươi không trở nên mạnh mẽ, vậy có thể sẽ biến mất! Phụ cận Thiên Phương vực cũng có đại thế giới bát giai khác đang mưu cầu trở thành cửu giai, Quang Minh, Vân Tiêu ngươi không mưu cầu, vậy thì sẽ an vị chờ chết à?”
“Cho nên… Không thể nói ai đúng ai sai, toàn bộ Hỗn Độn kỳ thật chỉ có một chân lý, nắm đấm lớn mới là chân lý!”
Nói đến đây, lại nói: “Kỳ thật, có lẽ có liên quan tới chuyện Thiên Phương biến mất, thời điểm đại thế giới Thiên Phương còn ở đây, là đại thế giới cửu giai, Đế Tôn cửu giai, Thiên Phương có quyền thống trị nhất định, khi đó, các vực bốn phương tám hướng kỳ thật thái bình hơn rất nhiều.”
“Chúng ta đều là Đế Tôn, cũng đều đi ra từ trong thế giới… Nên hiểu khi một khu vực không có bá chủ thì người người đều muốn trở thành bá chủ! Nhưng nếu đã có bá chủ, trước khi đánh bại bá chủ, là thái bình, là an tĩnh…”
Những Đế Tôn này, đa số đều đi ra từ trong thế giới nào đó, ai không phải là chúa tể một phương?
Ai mà không biết đạo lý này?
Kỳ thật ai cũng biết!
Thế nhưng biết thì có làm được gì.
Lý Hạo gật đầu, lại nói: “Vậy vì sao các bá chủ đại vực không chế định một số điều ước hòa bình, ngăn cản lẫn nhau, bởi vì hiện tại rung chuyển quá nhiều, kỳ thật cũng không phải chuyện tốt, đối với toàn bộ Hỗn Độn… rung chuyển như này, sớm muộn gì cũng sẽ khiến số lượng lớn Đế Tôn chết đi.”
“Ai sẽ chủ đạo?”
Mô lại lắc đầu: “Vấn đề tồn tại trong Hỗn Độn là, thứ nhất, phạm vi quá lớn, khi thế giới một phương đến thế giới một phương khác, khoảng cách quá xa, ngoài tầm với, xem như đã đạt được thống nhất, nhưng sẽ có người không nghe theo, tiếp tục xâm lược thế giới khác, thời điểm ngươi đi ngăn cản, một phương khác đã bị hủy diệt, ngươi có thể động thủ vì thế giới đã bị hủy diệt đó sao?”
“Thứ hai, không có bá chủ tuyệt đối, hiện tại xem như chư hầu san sát, chư hầu quá nhiều, Đế Tôn bát giai đương nhiên là cường giả đỉnh cấp, nhưng một số Đế Tôn thất giai có được đại thế giới và vũ trụ đại đạo cũng không thấy bản thân yếu hơn bát giai, vậy ai nghe ai?”
“Thứ ba, vấn đề tài nguyên!”
Nàng ta nhìn về phía Lý Hạo: “Đến cấp độ Đế Tôn, tài nguyên tu luyện quá hiếm có! Nhưng dù là vũ trụ đại đạo… Kỳ thật cũng không phải lực lượng vô hạn, năng lượng vô hạn, đại đạo vô hạn, sẽ xuất hiện vấn đề… số lượng Đế Tôn tồn tại cực hạn.
Đế Tôn bão hòa, những người khác trong đại thế giới không cách nào thành đế, mà Đế Tôn nhiều, đại đạo sẽ không đủ dùng…”
“Lúc này, ngươi không mở ra chiến trường, tiêu hao số lượng Đế Tôn, hoặc là ngầm chiếm vũ trụ đại đạo khác, vậy thế giới của ngươi… Sớm muộn sẽ mục nát!”
Điểm này, nàng ta nói rất nghiêm túc: “Cho dù là đại thế giới bát giai, số lượng Đế Tôn cũng có hạn, đại thế giới thất giai có thể chứa đựng khoảng trăm vị Đế Tôn, bát giai nhiều hơn một ít, cũng chỉ có một hai trăm vị.
Nhưng một thế giới có trăm tỷ vạn sinh linh… Đây vẫn chỉ là một thế hệ, người bình thường, coi như 50 năm thay đổi triều đại một lần, ngươi biết Hỗn Độn đã tồn tại bao nhiêu năm rồi không?”
Một vị Đế Tôn không đơn giản chỉ quật khởi từ một thời đại.
Đối phương có lẽ đã xưng bá vô số thời đại.
Có vẻ chỉ có trăm tỷ sinh linh, trên thực tế, có lẽ đã trải qua mười mấy thời đại, trải qua mấy vạn tỷ sinh linh, có lẽ mới có thể sinh ra một vị Đế Tôn.
Khi Đế Tôn bão hòa, những sinh linh còn lại làm sao bây giờ?
Không có hi vọng!
Đại đạo vũ trụ bị chiếm đoạt, không có chỗ trống, người đến sau đều không có cơ hội.
Lý Hạo đã từng nghe Thực Cốt nói, Hồng Nguyệt Đế Tôn kỳ thật đã bão hòa, không có cách nào lại sinh ra Đế Tôn mới.
Vậy làm sao bây giờ?
Xâm lược!
Hồng Nguyệt lựa chọn bảo trì dục vọng, tiếp tục xâm lược, không ngừng khiến vũ trụ đại đạo của mình lớn mạnh, kể từ đó, vũ trụ đại đạo cường đại, sẽ có thể dung nạp càng nhiều Đế Tôn.
Nếu không, kẻ đến sau cũng không còn hy vọng gì!
Chuyện này không chỉ là vấn đề của thế giới, mà còn là vấn đề của toàn bộ Hỗn Độn.
Thế là chiến tranh nổ ra không ngừng ở trong Hỗn Độn.
Một mặt là vì diệt trừ một số Đế Tôn nhỏ yếu, Đế Tôn vô dụng, một mặt khác cũng là vì cho hậu nhân vị trí, nếu ngươi làm không được, vậy hãy dành vị trí Đế Tôn cho những người khác!
Dưới tình huống như vậy, làm sao có thể chấm dứt chiến tranh?
Lý Hạo chăm chú lắng nghe.
Trong lòng cũng đồng ý.
Đúng vậy, quá nhiều vấn đề, cho nên, chiến tranh ắt không thể thiếu, dù đến Hỗn Độn cũng tránh không khỏi, kỳ thật Ngân Nguyệt cũng giống vậy, nhiều người, nhiều cường giả, vị trí không đủ dùng, tài nguyên không đủ dùng, vậy làm sao bây giờ?
Chiến tranh!
Khắp thiên hạ đều là như vậy.
“Hỗn Độn có vô số Đế Tôn, nhưng không có ai nghĩ tới biện pháp giải quyết sao?”
“Đương nhiên là có!”
Mô mở miệng nói: “Rất nhiều thế giới kỳ thật đều từng đã hành động, ví dụ như diệt võ, ví dụ như diệt thế sinh ra văn minh mới, ví dụ như chế tạo thiên kiếp… Cũng là vì cắt giảm số lượng tu sĩ!”
“Có vài thế giới, nếu Đế Tôn không chỉ có một vị, có lẽ sẽ còn phát động chiến tranh lẫn nhau… Kỳ thật cũng là vì giảm bớt dân số của tu sĩ.”
“Cũng có những người hoàn toàn không đi theo văn minh tu sĩ, mà là đi theo kỹ thuật và văn minh thông thường, xóa bỏ toàn bộ nền văn minh tu luyện trong dòng sông dài lịch sử, nhưng tất cả những thứ này cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc!”
“Ngươi hoàn toàn từ bỏ tu luyện văn minh… Vậy cũng không được! Một khi bị xâm lược, ngươi cũng không thể ngăn cản!”
Ngươi từ bỏ, ngươi sẽ không có biện pháp sinh ra cường giả mới, không có cách nào xuất hiện nhân tài mới, một khi bị người xâm lược… Ngươi sẽ không hề có hậu duệ, chẳng mấy chốc sẽ hủy diệt.
Ngươi không buông bỏ… Ngươi sẽ phải đứng trước vấn đề tài nguyên khô kiệt.
Thế là rất nhiều Đế Tôn càng về sau, thật sự không có biện pháp nào khác mà từ bỏ thế giới của mình, hoặc thôn phệ, hoặc tùy ý để thế giới tự do phát triển, chính mình rời đi, lựa chọn du tẩu Hỗn Độn, thế là trong Hỗn Độn lại có nhiều du tẩu Hỗn Độn hơn.
Đây chính là lai lịch của du tẩu Hỗn Độn, những người này có lẽ vẫn xem là kẻ thất bại khi cạnh tranh thế giới, bởi vì trung tiểu thế giới cũng vô pháp dung nạp quá nhiều Đế Tôn, bọn họ chiến bại, chỉ có thể chọn rời đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game [Dịch] Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Thanh-Nha-Giau-Nhat-Bat-Dau-Tu-Thua-Lo-Game-Audio-Truyen.jpg)

