[Dịch] Tinh Môn
Tập 499 : Ra Ám Ma lĩnh 6 (c2491-c2495)
❮ sautiếp ❯Chương 2491: Ra Ám Ma lĩnh 6
Bây giờ Hồi Long quan còn có mấy vị Đế Tôn trung giai.
Trừ Không Tịch, còn có một vị Đế Tôn ngũ giai và mấy vị Đế Tôn tứ giai.
Thế nhưng. . .
Vì một ngũ giai mới gia nhập, ông ta sẽ trở mặt với Không Tịch?
Chắc chắn sẽ không!
Hồi Long khẽ nhíu mày.
Còn chưa có đi ra sao?
Giờ phút này, hắn biết Lý Hạo cũng đi Hắc Ám Thần Điện, nhưng dù sao Tốn Hạn cũng là Đế Tôn ngũ giai, mà Hạo Nguyệt mặc dù là Đế Tôn tam giai, lại còn tính là mạnh bên trong tam giai, thậm chi từng giết qua tam giai. . .
Thế nhưng tam giai cùng ngũ giai, chênh lệch vẫn rất lớn!
Cho nên trong ý nghĩ của ông ta, Tốn Hạn không có khả năng bị Lý Hạo giết chết.
Hơn nữa Hắc Ám thần điện lại không cách nào dò xét được điểm sáng sinh mệnh, trong lúc nhất thời ông ta cũng không thể phán đoán bọn người Tốn Hạn rốt cuộc có còn trong Hắc Ám thần điện hay đã chết, có duyên hay đang tiêu hóa cơ duyên.
Nhưng qua vài ngày nữa, năng lượng ông ta cung cấp sẽ biến mất toàn bộ.
Đến lúc đó, những người kia muốn ra cũng phiền toái.
Trừ phi, chính mình lần nữa bảo trì mở ra.
Hồi Long Đế Tôn khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua Lý Hạo: “Hạo Nguyệt đạo hữu, không có gặp Tốn Hạn đạo hữu sao?”
“Không!”
Lý Hạo lắc đầu: “Ta chỉ là một Đế Tôn nhất giai, đi vòng quanh ở bên ngoài một hồi, cũng không có thu hoạch gì, sao có thể nhìn thấy mấy vị cường giả kia.”
“. . .”
Mở mắt nói lời bịa đặt!
Hồi Long Đế Tôn khẽ nhíu mày, một lát sau mới nói: “Vậy liền đợi thêm mấy ngày nữa, một tháng đã đến, môn hộ không có năng lượng duy trì sẽ tự động đóng lại, không cách nào mở ra lần nữa, hi vọng bọn họ có thể đi ra trước lúc đó, nếu không có khả năng. . .
Chỉ có thể chờ đợi động tĩnh bên trong lớn hơn một chút, ta sẽ nghĩ muốn biện pháp để bọn hắn đi ra.”
Phiền phức!
Lại mở ra một lần, còn phải lãng phí không ít tài nguyên.
Nhưng một vị Đế Tôn ngũ giai, còn có hai vị tam giai, cũng không thể mặc kệ.
Về phần Hạo Nguyệt này không đi ra cùng Tốn Hạn, ngược lại không có lý do chèn ép.
Nếu như Tốn Hạn cũng đi ra thì lúc này lại có thể kích phát một chút mâu thuẫn của bọn họ, để Tốn Hạn cùng Không Tịch sinh ra một chút xung đột.
Nhưng người trong cuộc còn chưa ra. . . thì nói cái rắm gì!
Ông ta là quan chủ, tự nhiên không thể vô lý chèn ép Hạo Nguyệt, vậy sẽ làm cho người ta cảm thấy ông không có tâm giữ người, chẳng phải là để cho các Đế Tôn khác chê cười sao?
Hắn là quan chủ, tự nhiên không có khả năng không khỏi vì đó chèn ép Hạo Nguyệt, vậy sẽ cho người cảm thấy, hắn không dung người chi tâm, chẳng phải là
Hồi Long quan có được như hôm nay, ít nhất là do Hồi Long hắn làm việc ở bên không không tệ.
Hồi Long Đế Tôn không có phản hồi gì, mà Không Tịch giống như có chút tiếc nuối, nói: “Tốn Hạn không đi ra sao. . .
Đáng tiếc!”
Nói xong, y nhìn về phía Hồi Long: “Quan chủ, nếu Tốn Hạn đi ra thì trước tiên nhớ báo cho ta biết.”
Hồi Long khẽ giật mình.
Ý gì?
Thông báo cho người trước tiên?
Ngươi muốn làm gì?
Mà Không Tịch cũng không nhiều lời.
Về phần thông báo cho mình để làm gì. . .
Đương nhiên là hỏi một chút, Hạo Nguyệt giết ngươi mấy vị thuộc hạ, ngươi có ý kiến gì hay không.
Ngươi có ý kiến. . .
Ta liền xử lý ngươi, như vậy có thể giảm bớt rất nhiều phiền toái.
Không có ngàn ngày phòng trộm, sẽ để lại rất nhiều rắc rối.
Một ngũ giai cũng coi như phiền toái không nhỏ, trước hết giết lại nói.
Y căn bản không nghĩ đến cái gì khác, phủ nhận, quỵt nợ, cãi nhau… Y không phải quá am hiểu, cũng không kiên nhẫn như thế, quá phiền, vẫn là dứt khoát một chút mới tốt hơn.
Lúc này Lý Hạo lại hiểu được chút tâm tư của Không Tịch.
Hắn cười cười.
Không Tịch quả nhiên là một người thú vị.
Nói thật lúc tiến vào đại thế giời Thiên Phương, Lý Hạo không có quá nhiều mong chờ, cũng không gặp được người thú vị, duy chỉ có một vị, chính là Không Tịch đây.
Mặc dù trong mắt người khác, Không Tịch là một người trầm mặc ít nói.
“Không Tịch đạo hữu, chúng ta đi trước, để quan chủ ở đây quan sát là được!”
Nói xong lại nhìn về phía Hồi Long cười nói: “Lần này đa tạ quan chủ cho ta cơ hội, có chút thu hoạch, nếu Tốn Hạn tiền bối đi ra, quan chủ thay ta chào hỏi, ta đi trước một bước!”
Hồi Long có chút nhướng mày, lời này. . .
Dù sao cũng có chút nghe không quá dễ chịu.
Ông ya khẽ gật đầu: “Hạo Nguyệt trở về nghỉ ngơi một đoạn thời gian, lần này cũng mệt mỏi, dù sao… Bên trong thường xuyên xuất hiện mấy tồn tại nhị giai tam giai… Nhiều lần thoát chết, cũng không dễ dàng.”
Chỉ thiếu chút nữa là nói, thật ra ta đều biết người làm thứ gì bên trong.
Lý Hạo cũng không quan tâm, hắn chỉ mỉm cười đáp lại rồi đi theo Không tịch.
Chờ bọn hắn đi rồi, Hồi Long Đế Tôn mới khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua môn hộ, Tốn Hạn còn chưa ra sao?
Mình có nên đi vào xem hay không?
Chỉ là, chính mình đi vào cũng sẽ tiêu hao không ít năng lượng.
“Đợi thêm ba ngày. . .
Ba ngày sau, nếu còn không ra, thì ta vẫn nên vào bên trong xem thứ!”
Hành động săn giết của Kiếm Tôn đã sắp bắt đầu.
Một vị Đế Tôn ngũ giai không trở về, sẽ tạo thành phiền toái không nhỏ cho kế hoạch, thêm một vị ngũ giai mới có thể nắm chắc thêm một phần.
Cùng lúc đó.
Không Tịch thần điện.
Hai người trở về.
Không Tịch nhìn về phía Lý Hạo: “Giết mấy người?”
“Năm người!”
Không Tịch cười: “Không khác ta nghĩ lắm, Tốn Hạn đại khái sẽ tức chết.”
“Đã làm tức chết.”
Không Tịch nao nao, nhìn về phía Lý Hạo.
Lý Hạo giải thích: “Có một nhị giai bị âm khôi giết chết.”
“. . .”
Thảo!
Giờ phút này, Không Tịch không nói chuyện, chỉ là tỏ ra kinh ngạc.
Ngũ giai bị ngươi giết?
Làm sao có thể!
Bởi vì y không thấy được Hỗn Độn lôi kiếp, cho dù là Ám Ma lĩnh, nếu như Lý Hạo mượn lực, thậm chí mượn bát giai chi lực, khẳng định sẽ dẫn tới Hỗn Độn lôi kiếp, cho nên y kết luận lần này Lý Hạo không có mượn lực.
Nếu không có mượn lực. . .
Vậy làm sao giết được Đế Tôn ngũ giai?
Không có khả năng!
Dù là Lý Hạo đạt đến tam giai, cũng không có khả năng trực tiếp nghịch phạt ngũ giai.
Nếu thật sự như vậy, Lý Hạo kia cũng có chút quá mức đáng sợ.
Chương 2492: Ra Ám Ma lĩnh 7
Lý Hạo lần nữa giải thích: “Chính hắn giày vò, đại đạo của hắn thụ thương nghiêm trọng, nhất định phải tìm ta gaay phiền phức, ta liền một kiếm. . . giết chết hắn!”
Nói thì đơn giản, nhưng Không Tịch biết, khẳng định không có đơn giản như vậy.
Trong lúc nhất thời, cũng vô cùng thổn thức: “Không tầm thường!”
Giờ phút này, chung quy vẫn có chút động dung: “Ngũ giai. . .
Nói thật, ta cũng có thể giết, ta có tự tin giết chết hắn, có quá trình sẽ không đơn giản! Ngươi thật sự rất đáng gờm!”
“Quá khen!”
Lý Hạotươi cười xán lạn: “Đúng rồi, đạo hữu biết đạo kỳ không?”
“Đạo kỳ?”
Không Tịch khẽ giật mình, nửa ngày sau mới nói: “Mơ hồ có nghe thấy, nghe nói là năm đó Thiên Phương Chi Chủ diệt sát một vị đối thủ, trực tiếp dùng đại thế giới nơi hắn ở luyện chế thành một phương đạo kỳ. . .
Nhưng cụ thể ta cũng không rõ ràng.
Chẳng lẽ ngươi đã gặp phải?
“Đúng.”
“Tại nơi này?”
“Ừm.”
Không Tịch chấn động: “Cơ duyên thật lớn! Dùng một phương đại vũ trụ để luyện chế, tất nhiên không đơn giản, chúc mừng đạo hữu!”
Lý Hạo cười: “Hâm mộ không?”
Không Tịch bật cười, gật đầu: “Có chút, nhưng một số thời khắc, là của ngươi liền là của ngươi, không phải ngươi, cưỡng cầu cũng không được! Ta cũng đã đi qua, lại không có gặp được, đó chính là vô duyên, khôn g sao cả.”
Lý Hạo lại cười: “Ta và khí linh của đạo kỳ…cũng có thể xem là khí linh của đạo kỳ, đã đạt thành một điều kiện, đạo hữu có thể đi thử một lần, rất thú vị! Cụ thể ta không nói, nhưng nhất định thú vị, đôi với đạo hữu cũng là trợ giúp cực lớn!”
Không Tịch khẽ nhíu mày.
Lý Hạo lại nói: “Lần này tới Thiên Phương, đạo hữu giúp ta rất nhiều, cái gọi là đạo hữu, ngươi tới ta đi mới là trạng thái bình thường! Nếu một mực trông cậy vào một phương bỏ ra, vậy thì không phải là giao tình, sớm muộn sẽ có chút phiền phức, mặc kệ là ngươi không quan tâm, hay là ta không dễ chịu. . .
Đều bị tổn thương tình cảm.”
Không Tịch khẽ gật đầu: “Vậy cũng được, ta còn chưa rõ ràng lắm hiệu quả của đạo kỳ, nhưng nếu ngươi nói sẽ mang lại trợ giúp cực lớn cho ta, vậy tất nhiên không đơn giản! Ta giúp ngươi, chỉ là chuyện nhỏ. . .”
“Không phân lớn nhỏ!”
Lý Hạo cười nói: “Xem như ngươi tới ta đi, ngươi giúp ta, ta giúp ngươi, tiếp đó, cũng tốt tiếp tục đàm luận giao tình, nếu không. . .
Không tốt tiếp tục trao đổi.”
“Vậy cũng được!”
Không Tịch lần nữa gật đầu: “Ý của ngươi là, ta đi xem đạo kỳ, còn ngươi muốn rời đi?”
“Đúng.”
“Không ở cùng chúng ta sao?”
Lý Hạo lắc đầu: “Bên này của ngươi đều là Đế Tôn trung giai, không tiện! mà bây giờ ta không thể đối phó với trung giai! Huông chi ngươi và ta chưa chắc sẽ cùng nhau hành động, ta đi trước, có cơ hội sẽ gặp lại trong Hỗn Độn.”
Không Tịch cũng không tiếc nuối, gật đầu: “Khẳng định sẽ gặp lại, Hỗn Độn mặc dù lớn, nhưng hôm nay mấu chốt đều nằm ở Hồng Nguyệt vực, sớm muộn sẽ còn gặp nhau! Vậy sau khi ngươi đi, ta sẽ vào đạo kỳ!”
“Lúc ta đi, ngươi tới đưa tiễn ta, có vậy ta cũng thuận tiện đưa ngươi vào đạo kỳ!”
Không Tịch gật gật đầu, cái này cũng được.
Vừa vặn đều tránh được một ít phiền toái.
Hai người cũng không nói về quá nhiều, cũng không nói gặp Kiếm Tôn, muốn thế nào cũng không nói, liệu Không Tịch có muốn đi đối phó với cường giả Tân Võ hay không. . .
Đây là những lựa chọn cá nhân.
Hai người trao đổi, phần lớn thời gian chỉ là đàm luận đạo pháp, rất ít khi đề cập đến những thứ khác.
Nếu Không Tịch thật sự muốn đi đối phó Tân Võ, lại bị Tân Võ giết chết, thì đó cũng là mệnh của y.
Đương nhiên, nếu y giết người của Tân Võ, tự nhiên sẽ có cường giả Tân Võ tìm y tính sổ.
Lần sau gặp lại, hai người giao thủ cũng không phải là chuyện không thể.
“Vậy ta nghỉ ngơi một ngày, ngày mai đi trong thành xem có thể trao đổi một ít bảo vật mang đi hay không…Ngày mốt ta đi Bàn Long Tỉnh, trong vòng mấy ngày này, sẽ rời đi.”
“Có bảo vật muốn đổi?”
Không Tịch cười: “Có thể tìm ta, bên ta cũng có kênh thay đổi, ngươi giết người lại muốn đổi bảo vật ở đây thì đúng là đang vả mặt Hồi Long.”
“Thế thì thuận tiện!”
Lý Hạo cũng cười, chuyện tốt.
Về phần kênh sau lưng Không Tịch là cái gì, là một phương đại thế giới hay là cái khác, hắn không hỏi.
Mặc kệ nó!
“Mặt khác… Đạo hữu phiền toái chuẩn bị cho ta một tấm Hỗn Độn địa đồ, ít nhất phải bao trùm Hồng Nguyệt vực cùng Thiên Phương Vực, hẳn là có đúng không?” “Có!”
Không Tịch gật đầu, mặc dù địa đồ này cũng vô cùng trân quý.
Dù sao, người có tư cách đi du tẩu Hỗn Độn, đều là Đế Tôn.
Mà có thể đi hết hai đại vực thì đều là tồn tại đỉnh cấp, thậm chí là tồn tại cấp độ Đế Tôn thất giai, bản đồ do đối phương chế tạo, tự nhiên không tầm thường.
Thế nhưng. . .
Có quan hệ gì không?
Dù sao, Đại Thế Giới Quang Minh cũng không chỉ có một tấm.
Hai người bình thản trao đổi một hồi, Lý Hạo lấy ra hơn mười viên hắc ám kết tinh, lại đem một ít bảo vật của mấy vị Đế Tôn kia, từng bước một lấy ra ngoài, về phần rốt cuộc có giá trị bao nhiêu, hắn cũng không rõ ràng lắm.
Chỉ một mục đích, đổi một ít bảo vật có thể để dưới Đế Tôn sử dụng.
Mà Không Tịch cũng là người phú quý, chỉ cần nhìn lướt qua, cho dù Hắc Ám đạo uẩn kết tinh thì cũng chỉ nhìn lướt qua vài lần, sau đó bỏ toàn bộ vào không gian trữ vật.
Lát nữa, y sẽ cho người đi đổi.
Là Đế Tôn bát giai trấn giữ Đại Thế Giới Quang Minh, thế giới vô cùng cường hãn, bảo vật nhiều không đếm xuể, nhưng Lý Hạo chỉ muốn một ít bảo vật dưới Đế Tôn, lấy ra đổi lấy đều là bảo vật Đế Tôn có thể dùng, nói thật, hầu như không ai làm như vậy.
Mà nếu là Lý Hạo thì cũng không quá kỳ lạ.
Mấy thứ này đều là hàng cướp được, cầm về còn có thể cường hóa đại thế giới Quang Minh, tuy rằng là hắc ám kết tinh, hắc ám cùng quang minh chi lực, mặc dù đối lập, nhưng cũng có thể bổ sung cho nhau, đến cấp độ Đế Tôn, mọi người đều rõ ràng và hiểu được đạo lý này.
Thật sự chỉ có Lý Hạo không đề cập đến Tiểu Thế Giới, nếu không, đổi mấy tiểu thế giới cũng không thành vấn đề, đổi sang thế giới trung đẳng, có lẽ vẫn có hy vọng.
Hai người lại trao đổi vài câu, sau đó Không Tịch rời đi, tìm người đổi lấy bảo vật.
Lý Hạo muốn đi thì cũng không có thời gian, vừa đi vừa về còn cần thời gian mấy này
Cũng may bên phía Thiên Phương có thế lực đại thế giới Quang Minh, không biết dự trữ có đủ hay không.
Phía bên kia, Hồi Long Đế Tôn còn đang yên lặng chờ đợi, nhưng trong lòng đã sớm mắng chửi Tốn Hạn.
Còn không ra!
Phế vật!
Hạo Nguyệt tiến vào, ngươi cũng không thể giết chết đối phương, chẳng lẽ không có gặp được?
Nếu không đi ra, lão tử phải đi vào bắt ngươi ra!
Hùng hùng hổ hổ, lại không thể biểu hiện ra ngoài, đành phải một mình tức giận.
Cho dù ngày hôm sau, Lý Hạo ra ngoài thì ông ta cũng không có lý do gì để ngăn cản.
Cũng may, giờ phút này ông ta đã kết luận Lý Hạo không phải Ngân Nguyệt Vương, cho nên mới không quản nhiều, nếu không, Lý Hạo muốn đi thì cũng không đơn giản như vậy.
Chương 2493: Đều an tâm! 1
Bên ngoài đại thế giới Thiên Phương.
Mấy vị Đế Tôn cùng nhau đi ra.
Không ít người nhìn về phía sau Lý Hạo, lại nhìn Không Tịch đang đưa tiễn, ai cũng thầm mắng một tiếng, gia hỏa này… Ai mời?
Áp lực thật đấy!
Ngũ giai Đế Tôn tiễn biệt!
Đúng vậy, Lý Hạo hoàn toàn không che giấu, Không Tịch cũng thẳng thắn như thế, trực tiếp tới tiễn biệt, hoàn toàn không quan tâm tới ánh nhìn của người khác.
Ta đến tiễn đấy, thì có sao đâu?
Mà tâm tư của Lý Hạo cũng đơn giản… Ta đã gia nhập Hồi Long quan, cũng không phải bí mật, ta kết bạn với Không Tịch cũng không tính là bí mật, đã như vậy, Không Tịch đến tiễn là chuyện quá bình thường.
Nhưng bình thường, một Đế Tôn ngũ giai tiễn một vị Đế Tôn nhất giai… chuyện này mà bình thường sao?
Không hề bình thường chút nào!
Đế Tôn ngũ giai… Lần này, Đế Tôn dẫn đội săn giết bọn Thiên Cực chỉ là một vị tứ giai, giờ phút này, vẻ mặt hắn ta bất đắc dĩ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía sau.
Tứ giai, tuyệt đối là cường giả trong số tán tu.
Đế Tôn trung giai!
Nhưng đối phương là Đế Tôn ngũ giai, đây là chuyện thứ nhất, thứ hai, trong mắt đại thế giới, có lẽ Hồi Long quan không tính là gì, nhưng đối với tán tu thì Hồi Long quan có rất nhiều Đế Tôn trung giai, điều này không tầm thường.
Không thể trêu vào!
Bọn họ chỉ là du hiệp Hỗn Độn, đương nhiên, kỳ thật cũng có chỗ tốt, rễ chính mầm hồng!
Đây chính là Đế Tôn của Hồi Long quan, thế lực Đế Tôn đường đường chính chính, hơn nữa, suy nghĩ muốn đối phó cường giả Tân Võ của Hồi Long quan kỳ thật không tính là bí mật đối với một số Đế Tôn ở đại thế giới Thiên Phương,!
Vì vậy, ngược lại là giảm đi một chuyện phiền toái, không cần lo lắng người này là thám tử gian tế gì cả.
Tối thiểu, Hồi Long quan đã có Đế Tôn trung giai kết giao với hắn.
Nếu không, một Đế Tôn mới, không rõ lai lịch, vẫn sẽ khiến người ta kiêng kỵ một chút.
“Hạo Nguyệt này ngược lại thật có bản lĩnh, nghe nói Không Tịch Đế Tôn hầu như không giao lưu với người khác ở Hồi Long quan, nhưng bây giờ có vẻ tin đồn đều là giả, nhìn xem, tự mình tiễn đưa… Vậy mối quan hệ giữa bọn họ cũng không bình thường!”
“Là không tầm thường, nhưng cũng phiền phức… Gia hỏa này nghe nói chỉ là Đế Tôn tân tấn, một khi… Xảy ra vấn đề, chúng ta còn phải về đại thế giới Thiên Phương sao?”
Có người lại lo lắng vấn đề này.
Đúng vậy, nếu tên tiểu bạch kiểm này bị giết chết, không thể trở về, Không Tịch người ta tự mình tiễn biệt, cũng có mấy phần chấn nhiếp… Nhưng bọn hắn đã hiểu lầm, Không Tịch hoàn toàn không có ý này.
Nhưng trong mắt người ngoài thì chính là ý này.
Ngay cả vị Đế Tôn tứ giai cũng cảm thấy áp lực lớn như núi.
Tên Đế Tôn tân tấn này bị người giết chết, trừ phi ta không trở về đại thế giới Thiên Phương nữa, nếu không… Phiền phức rất lớn.
Thật khiến người khác đau đầu!
Đối với Đế Tôn tứ giai, ở trong Hỗn Độn hành tẩu kỳ thật không đi được quá xa, Thiên Phương vực, Hồng Nguyệt vực và mấy vực phụ cận, chính là phạm vi hành động của bọn hắn.
Không Tịch là ngũ giai, hắn ta chỉ là tứ giai, cũng không phải đối thủ.
Thật sự đau đầu!
Tương đương với đưa vào một tên nhị thế tổ, Đế Tôn tân tấn cũng không phải cường giả gì.
Hắn ta lại không nhịn được nhìn thoáng qua Mô trong đám đông, đều là do gia hỏa này trêu chọc, thật phiền phức.
Phía sau.
Không Tịch cũng không nhiều lời, giao một chiếc nhẫn trữ vật cho Lý Hạo, Lý Hạo cũng không nhìn lâu, nhét thẳng vào trong cơ thể, kỳ thật trong cơ thể Đế Tôn đã tự tạo một không gian nhỏ, không cần nhẫn trữ vật, nhưng khi giao dịch cũng không thể lấy ra một đống đồ cho mọi người xem được.
“Hỗn Độn rất lớn, nhưng cũng rất nhỏ!”
Không Tịch nhìn về phía Lý Hạo, nở nụ cười: “Ngươi và ta đều không phải người thích bế quan, mặc dù Hỗn Độn lớn, nhưng ngươi và ta sớm muộn gì cũng sẽ hành tẩu trong Hỗn Độn, gặp nhau chỉ là chuyện sớm hay muộn! Hi vọng lần tiếp theo gặp đạo hữu… Ngươi và ta đều sẽ có một ít tiến bộ!”
Lý Hạo gật đầu: “Hi vọng đạo hữu sớm ngày bước vào lục giai đỉnh phong, tuy con đường tới thất giai khó… Thế nhưng không phải là không có cơ hội, Thiên Phương này kỳ thật chính là cơ duyên, cơ duyên của ngươi có lẽ ở đây, của ta… Có lẽ cũng ở đây!”
“Thiên Phương đích thật là bảo địa!”
Không Tịch gật đầu: “Nơi đây, năm đó chính là nơi Đế Tôn cửu giai vấn đạo, không tầm thường! Vô số đại thế giới chi chủ đều đang ngấp nghé, chỉ là chậm chạp không cách nào tìm ra sự thực, nơi này sớm muộn gì cũng sẽ trở thành nơi khiến các vực tứ phương rung chuyển!”
Hồng Nguyệt vực bây giờ mới là địa phương rung chuyển.
Nhưng Không Tịch cảm thấy, Thiên Phương muộn gì cũng sẽ là nơi trọng tâm của sự rung chuyển.
Nơi này có cửu giai.
Một vị cửu giai duy nhất được ghi lại.
“Không nói nhiều nữa!”
Không Tịch cũng không nói thêm gì, chắp tay, theo lễ nói: “Đạo hữu, thuận gió!”
“Đa tạ!”
Lý Hạo đáp lễ, vung tay lên, lạc ấn đạo kỳ xuất hiện, trong nháy mắt, lạc ấn hiện lên ở tay Không Tịch.
Không Tịch không nói gì, quay người rời đi, bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía Đế Tôn tứ giai: “Hạo Nguyệt chính là bạn tốt của ta, vốn không cần căn dặn gì, nhưng nếu đã tới thì cũng nên nói nhiều một câu, chớ có chọc đạo hữu của ta tức giận, nếu không… bốn vực Thiên Phương, đừng để ta nhìn thấy các ngươi!”
Lời này vừa dứt, Đế Tôn tứ giai lập tức có chút bất mãn.
Ngươi là ngũ giai, ta là tứ giai, ta sẽ thật sự sợ ngươi sao?
Uy hiếp này… Có chút khiến người ta khó chịu!
Sau một khắc, Không Tịch cười sâu xa một tiếng: “Ta chính là Quang Minh Thần Tử, phụ thân ta là Quang Minh Chi Chủ!”
Dứt lời, người đã biến mất.
Trong hắc ám, một vị Đế Tôn ngũ giai xuất hiện, lực lượng quang minh hiển hiện, nhìn về phía bên kia, ánh mắt lộ uy nghiêm đáng sợ!
Giờ khắc này, tứ phương hoàn toàn an tĩnh.
Vị Đế Tôn tứ giai cảm thấy toàn thân cứng ngắc!
Ai cơ?
Quang Minh Thần Tử!
Mẹ kiếp!
Làm sao có thể!
Tại sao y lại ở đây?
Ông trời ơi..!
Giờ khắc này, Lý Hạo cũng khẽ giật mình, rất nhanh quay đầu nhìn về phía vị Đế Tôn tứ giai kia, vẻ mặt áy náy: “Thật có lỗi, tiền bối chớ trách, bằng hữu này của ta… Không có ác ý.”
Vẻ mặt Đế Tôn tứ giai cứng đờ, hồi lâu sau mới có chút xấu hổ và ngượng ngùng nói: “Không sao không sao, thì ra là Quang Minh Thần Tử… Ta… Ta còn thực sự không nghĩ tới, không nghĩ vị này… Vị này sẽ ở đây, chuyện này… Thực sự là…”
Hắn ta cũng không biết nên nói cái gì.
Mẹ nó!
Quang Minh Chi Chủ là bát giai.
Trời ơi!
Ta sao lại xui xẻo như vậy.
Chương 2494: Đều an tâm! 2
Nếu là Không Tịch ngũ giai, nói thật, có chút kiêng kị, nhưng chưa đáng sợ, nhưng Quang Minh Chi Chủ bát giai… Toàn bộ Thiên Phương vực, có hai đại thế giới bát giai, một là Quang Minh Thần Giới, một là Vân Tiêu Chi Giới.
Bát giai đó!
Ai mà chọc nổi?
Dù sao tứ giai như hắn ta tuyệt đối không thể trêu vào.
Mấu chốt là, Quang Minh Thần Tử như ngươi, ngươi con mẹ nó lại tu luyện lực lượng hệ Hắc Ám, có phải ngươi đã phản bội hay không?
Được rồi!
Hắn ta biết, điều đó không có khả năng.
Giờ phút này khó có thể tưởng tượng nổi, Không Tịch là Đế Tôn ngũ giai, không đến mức nói lung tung, cũng không dám nói lung tung, huống chi còn có một vị Quang Minh Đế Tôn ngũ giai xuất hiện, hiển nhiên, đây cũng là một sự uy hiếp và chứng minh.
Đại thế giới Thiên Phương khó giữ bí mật, nếu nhiều người đã biết, ở nơi này dám nói lung tung, loạn giả mạo, chưa tới một tháng, đại thế giới Quang Minh sẽ Đế Tôn có cao giai đến tâm sự với ngươi.
Trừ phi ngươi muốn chết!
Nếu không, đồ ngu mới có thể giả mạo.
Quang Minh Thần Giới cũng không chỉ một vị Đế Tôn cao giai.
Sát vách Hồng Nguyệt vực, thực lực của đại thế giới Hồng Nguyệt chênh lệch với đối phương không lớn, thế nhưng có rất nhiều Đế Tôn cao giai.
Lần này… Đám người đã thay đổi cái nhìn khác về Lý Hạo.
Trước đó nếu chỉ là hâm mộ, ghen ghét, hiện tại thì kiêng kị hơn rất nhiều, một chút lo lắng, một chút bất an, một chút bất đắc dĩ.
Trước đó, nếu vị này mà chết, một vị ngũ giai… không đáng sợ như vậy.
Nhưng bây giờ nếu vị này chết… Ông trời của ta, dù sao cũng đừng nghĩ đến chuyện lăn lộn các vực gần đó nữa, nếu không, Đế Tôn cao giai của Quang Minh Thần Giới xuất động, mấy đại vực phụ cận cũng không an toàn.
Không Tịch cũng có muốn có qua có lại.
Y biết Lý Hạo không sợ tứ giai, nhưng giảm bớt một chút phiền toái là tốt nhất, không chỉ là nhằm vào người nơi này, bao gồm một số người có lẽ đang tồn tại ở trong bóng tối.
Những người này săn giết cường giả Tân Võ… thật sự không có cường giả đi theo trong bóng tối sao?
Khó mà nói!
Mà Không Tịch cũng không phát hiện được, nhưng không có nghĩa là không tồn tại.
Đã như vậy… Ta sẽ nói cho ngươi, ta là ai.
Để xem ngươi có trêu chọc ta hay không.
….
Giờ khắc này, những người khác có hay không thì chưa nói đến.
Phụ cận Nam Giới Môn.
Một vị Đế Tôn hơi biến sắc.
Mà trong Hồi Long quan, Hồi Long Đế Tôn không nói gì, một lát sau mới chửi nhỏ một tiếng, thật đúng là y.
Mẹ kiếp!
Không dễ chọc!
Ông ta khéo léo, kỳ thật đã biết vị này là Quang Minh Thần Tử, theo lý thì nên nịnh nọt một chút, dù mất mặt, vậy cũng không sao cả.
Mấu chốt là, Vân Tiêu Thần Giới sau lưng của ông ta vẫn luôn tranh chấp địa vị lão đại ở Thiên Phương vực với Quang Minh Thần Giới.
Mặc dù không giống như Tân Võ, Hồng Nguyệt và Tân Võ trực tiếp khai chiến, nhưng bên này, quan hệ của song phương cũng giống như thế.
Trên danh nghĩa mình là tán tu… Nhưng trên thực tế thì không phải.
Nếu nịnh nọt Không Tịch, vậy rất phiền phức.
Hồi Long bất đắc dĩ, được rồi, không trêu chọc nổi.
Để đại gia cúng bái là được!
Ta đoán chắc mà, gia hỏa này không đơn giản.
May thay trước đó khá lịch sự, cũng không trêu chọc vị này.
Thái tử gia của Quang Minh Thần Giới thế mà không tu lực lượng quang minh… Khó trách nghe đồn là tính cách của vị Quang Minh Thần Tử này quái dị, ngay cả Quang Minh Chi Chủ cũng suýt chút nữa đã bị tức giận thổ huyết.
Cũng không có biện pháp nào, thực lực Quang Minh Chi Chủ người ta quá mạnh, khó mà sinh ra hậu duệ, chỉ có một vị hậu duệ duy nhất.
Coi như phản nghịch… Cũng chỉ có thể bịt mũi nén giận.
Cũng may thọ nguyên của Đế Tôn bát giai vô hạn, tạm thời sẽ không chết, nếu không, có người nối nghiệp không bớt lo như thế, ai mà yên tâm để y tiếp quản?
Bên ngoài Nam Giới Môn.
Còn có một người, thấy đám người Lý Hạo bắt đầu rời đi, cũng không nói gì, chỉ phủ phục cúi đầu, nhìn Lý Hạo, cũng mặc kệ Lý Hạo có thể trông thấy hay không, giờ phút này, cũng thổn thức không gì sánh được.
Lần từ biệt này… Có thể gặp lại hay không, hắn ta không biết.
Nhưng hắn tâ biết, mình có thể thành đế hay không, có lẽ đều do vị này.
Những ngày qua, Cự Ngao cảm thấy mình đã tiến bộ rất lớn, dĩ vãng gần như không thể nhìn trộm đến cảnh giới Đế Tôn, bây giờ lại mơ hồ có chút hiểu rõ, Đế Tôn, sao mà khó vậy!
Mà Cự Ngao ta có lẽ cũng có cơ hội xem thử sự mỹ lệ của cảnh giới Đế Tôn.
Mà mọi chuyện chính là bắt nguồn từ một năm trước, ở chỗ này nghênh đón vị này.
Một năm thôi, đối với cường giả thì chỉ trôi qua trong nháy mắt.
Đối với ta lại là bước ngoặt cả đời.
Phía trước, Lý Hạo xua tay, hắn không quay đầu, nhưng hắn biết.
Chỉ tùy ý khoát tay, cũng không hy vọng có quá nhiều liên lụy với Cự Ngao, quá yếu, cường giả như Không Tịch còn có núi lớn nương tựa, không sao cả.
Nhưng Cự Ngao là cái gì?
Một vị Thiên Vương mà thôi!
Coi như sắp đến Bán Đế, vậy cũng quá quá yếu, mà Lý Hạo ta… Tương lai, không biết sẽ trêu chọc bao nhiêu cường địch, cách ta xa một chút là tốt nhất, không nên nói gì nhiều.
Cho tới giờ khắc này, hắn mới có tâm tư nhìn quanh bốn phía.
Kỳ thật, tất cả mọi người cũng đều đang chăm chú nhìn hắn.
Lần này không chỉ có mấy vị Đế Tôn bọn hắn, khoảng chừng 12 vị Đế Tôn, nhiều hơn tưởng tượng, nghe nói Tân Võ chỉ có hai vị Đế Tôn, mà bên này lại xuất động 12 vị.
Trừ Lý Hạo và vị Đế Tôn tứ giai kia, còn lại 10 vị.
Trong đó, tam giai có 4 vị, nhị giai 3 vị, nhất giai 3 vị.
Mà hai vị gặp ở Bàn Long Tỉnh đều ở trong số đó, một vị nhất giai, chính là Nữ Đế Mô, một vị khác là vị nhị giai Đế Tôn, Lý Hạo cũng biết tên của đối phương, Thiền Tú Đế Tôn.
Mà Đế Tôn tứ giai dẫn đội thì tên là Minh Hạo Đế Tôn, là một vị Đế Tôn am hiểu phong ấn.
Năng lực cụ thể như thế nào, Lý Hạo không biết.
Mấy vị khác… Lý Hạo không cảm thấy quá hứng thú.
Chưa quen biết, cũng không cường đại.
Chương 2495: Đều an tâm! 3
12 vị Đế Tôn, dù trên danh nghĩa Lý Hạo chỉ là nhất giai, nhưng nhiều người như vậy cũng chỉ là vì đối phó hai vị Đế Tôn sơ giai… Bởi vậy có thể thấy được, bất kể có phải là bẫy rập hay không, hay là gì khác, những người này đều cực kỳ coi trọng Tân Võ.
Đã một năm trôi qua kể từ khi Ngân Nguyệt mở ra Tinh Môn.
Một năm này, Hồng Nguyệt vực cũng không thái bình, nghe nói Tân Võ Nhân Vương đã xuất động mấy lần, muốn trà trộn vào đại thế giới mấy lần… May mắn bị cường giả tứ phương liên thủ đánh lui, nếu không, có thể sẽ lại có đại thế giới bị hủy diệt.
Mặc dù như vậy, bây giờ Hồng Nguyệt vực cũng đã thần hồn nát thần tính.
Sợ Tân Võ Nhân Vương lúc nào sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, xử lý bọn hắn.
Đại lượng thế giới đều đang di chuyển tới gần đại thế giới Hồng Nguyệt, dù danh tiếng của Hồng Nguyệt đã cực xấu, nhưng so với Tân Võ Nhân Vương… Mọi người đột nhiên cảm thấy, Hồng Nguyệt có lẽ đáng tin cậy hơn chút.
Nghe nói, Đế Tôn cao giai của song phương đã từng chạm mặt nhau một lần trong nơi sâu Hỗn Độn.
Tân Võ Dương Thần và một vị Đế Tôn thất giai của Hồng Nguyệt, song phương đã từng giao chiến trong chỗ sâu Hỗn Độn, động tĩnh không nhỏ, đều bị tổn thất, đồng loạt tránh lui, bây giờ đã bùng phát cuộc chiến của Đế Tôn cao giai của song phương.
Mà Kiếm Tôn, tháng trước đã từng xuất hiện một lần, xuất thủ cũng sắc bén tàn nhẫn, giết sạch tất cả Đế Tôn của thế giới trung đẳng một phương đang di chuyển tới gần thế giới Hồng Nguyệt, thậm chí bao gồm một vị trung đẳng thế giới chi chủ mới bước vào lục giai.
Cũng khiến tứ phương chấn động!
Lục giai rất khó chết, dưới tình huống bình thường, trừ phi thất giai xuất thủ, nếu không cùng là lục giai thì cũng rất khó giết đối phương, huống chi còn là Thế Giới Chi Chủ, có lực lượng của thế giới.
Nhưng Tân Võ Kiếm Tôn công phạt quá mạnh, mặc dù không bền bỉ, nhưng không thể không nói, lực sát thương vô cùng khủng bố!
Các Thế Giới Chi Chủ của các thế giới bị trọng thương bởi một kiếm của y, kiếm thứ hai đã bị giết chết, chưa cần tới ba kiếm, vì vậy đã dọa không ít thế giới,giờ phút này đang quanh quẩn một chỗ, lại không dám di chuyển tới Hồng Nguyệt vực một cách lộ liễu.
Những tin tức này đều đang không ngừng truyền vang.
Bên Lý Hạo cũng nghe thấy.
Không thể không nói, đám người Tân Võ thật đủ hung ác, cũng rất biết gây chuyện, đối phương cũng không có minh hữu, không sợ cường giả Hồng Nguyệt càn quét, đối phương chỉ có đại thế giới Tân Võ, kết quả đại thế giới ở trong cơ thể Thương Đế, Thương Đế chạy vô tung vô ảnh, cường giả Hồng Nguyệt đi đâu mà tìm.
Ít người, sợ bị ăn hết.
Nhiều người… từ bỏ hang ổ sao?
Tân Võ bây giờ đang đánh du kích, mà mục tiêu của Hồng Nguyệt quá lớn, ngược lại không đánh được du kích, chỉ có thể bị động phòng thủ, chuyện này cũng dẫn đến đại thế giới bát giai hiện tại giao phong với Tân Võ ngược lại có chút rơi vào thế hạ phong.
Những người này đã nói về những việc này khi tám chuyện trên đường.
“Hạo Nguyệt.”
Trong hư không Hỗn Độn, Mô xem như quen thuộc với Lý Hạo nhất… Mặc dù song phương kỳ thật cũng chỉ gặp một lần, lần này mới là lần thứ hai.
Nhưng Mô tương đối khách khí và nhiệt tình với Lý Hạo.
Không chỉ là bởi vì Không Tịch, trước đó đã như vậy rồi.
Đầu tiên là bởi vì lúc trước một vị Đế Tôn của đại thế giới Vân Dương biến mất, thứ hai là dáng dấp Lý Hạo cũng xem như đẹp trai, thứ ba là bởi vì sau khi gặp được Lý Hạo, nàng ta và một vị Đế Tôn khác đã gặp được một lần đạo uẩn bộc phát, cảm ngộ một ít gì đó ở Bàn Long Tỉnh.
Mặc dù chỉ là nhất giai, nhưng Mô cảm thấy mình cũng sắp thành nhị giai.
Vận khí không tệ!
Hạo Nguyệt Đế Tôn là người có thể mang đến vận khí.
“Sao vậy?”
Thời khắc này, Lý Hạo đang nhìn chung quanh, Hỗn Độn vô ngần, chẳng qua hiện nay trên tay hắn có một bộ địa đồ, không hề đơn giản, hắn đang so sánh vị trí của mình.
“Không Tịch Đế Tôn thật sự là Quang Minh Thần Tử sao?”
“Không rõ, có lẽ là vậy.”
Lý Hạo cười: “Ta và Không Tịch đạo hữu không nói về những chuyện này, hôm nay ta mới biết được việc này, bình thường hắn chưa từng đề cập qua.”
Mô có chút không tin, nhưng lại cảm thấy Lý Hạo không phải người nói dối.
Nàng ta vẫn còn có chút hiếu kỳ: “Vậy ngươi và Không Tịch Đế Tôn quen biết nhau như thế nào?”
“Ta nói muốn gia nhập Hồi Long quan, bọn hắn khảo sát ta, Không Tịch Đế Tôn tới, thế là quen biết nhau.”
Chỉ đơn giản như vậy?
Trong vòng một năm?
Đối với Đế Tôn, cái gọi là giao tình không có mấy trăm hơn ngàn năm, thậm chí trên vạn năm thì tính là giao tình sao?
Mô nói chuyện với Lý Hạo, những người khác kỳ thật đều đang nghe lén.
Giờ phút này, ai cũng cảm thấy khó tin.
Lừa đảo!
Gia hỏa này có lẽ đã sớm nhận ra Không Tịch, thậm chí… Có người hoài nghi, Hạo Nguyệt phải chăng cũng là đến từ đại thế giới, thậm chí là Quang Minh Thần Giới, nếu không, tại sao có thể có giao tình với Không Tịch.
Lý Hạo ngược lại không nói tiếp về chuyện này, mà là hiếu kỳ nói: “Lần này chúng ta phải đối phó Thiên Cực và Hòe Vương của Tân Võ, hai vị này hiện tại đã đến đâu rồi?”
Lời này vừa dứt, những người khác không hề lên tiếng.
Mô nghiêng đầu nhìn thoáng qua vị Đế Tôn tứ giai kia, Minh Hạo Đế Tôn khẽ gật đầu.
Cũng không nên giấu diếm.
Mô thấy thế mới nói: “Đối phương sắp tới gần đại thế giới Hồng Nguyệt, vị trí trước kia ở gần đại thế giới Nguyệt Minh… sau khi đại thế giới Nguyệt Minh di chuyển, bên kia hiện tại không có đại thế giới, đối phương đã sắp đến đó.”
Ý thức Lý Hạo dò xét địa đồ, so sánh một chút, vị trí của đại thế giới Nguyệt Minh trên địa đồ vẫn là vị trí ban đầu, kỳ thật cách vị trí Ngân Nguyệt xuất hiện lúc trước không tính quá xa.
Đương nhiên không tính quá xa, nhưng đối với Đế Tôn cấp thấp, không mất hai ba tháng cũng khó đến nơi.
Vẫn rất xa!
Chỉ có điểm này của Hỗn Độn là không tốt, đi đường là cả một quá trình, nếu phải bộc phát chiến đấu, ngược lại chẳng mấy chốc sẽ kết thúc.
Nơi này quá lớn!
Hai ba tháng, đó chỉ là đi đường.
Đi nhầm một bước, sai phương hướng, có lẽ sẽ chênh lệch cách xa vạn dặm… nhưng Đế Tôn sẽ rất ít đi nhầm đường, Hỗn Độn lớn như vậy, nghe nói trừ Tân Võ Nhân Vương thường xuyên đi nhầm đường, Đế Tôn khác kỳ thật vẫn biết đường.
Trừ phi khi chiến đấu bị mất đi phương hướng, không có bất kỳ vật gì để đối chiếu, lúc này, lạc đường kỳ thật cũng rất bình thường.
“Trước đó nghe các ngươi nói, Tân Võ còn có Đế Tôn khác đang ở ngay phụ cận… Sẽ gặp phiền phức hay không?”
Mô lắc đầu nói: “Không liên quan tới chúng ta, tất nhiên có người sẽ đối phó, Hồng Nguyệt vì ứng phó Tân Võ du kích, hiện tại đã chiêu mộ đại lượng tán tu xuất thủ, không chỉ là tán tu, ngươi cũng biết, bao gồm đại lượng Đế Tôn trong đại thế giới Thiên Phương kỳ thật gần như đều động tâm tư, có chút sôi sục!”
Ngụ ý, những người kia cũng sẽ xuất thủ.
Chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Bọn họ nhỏ yếu cho nên đi trước, nhưng những người khác cường đại, có lẽ mấy tháng sau xuất phát cũng có thể đuổi kịp bọn họ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










