[Dịch] Tinh Môn
Tập 49 : Phán Đoán Năng Lực Thuộc Tính (c241-c245)
❮ sautiếp ❯Chương 241: Phán Đoán Năng Lực Thuộc Tính
Kiều Bằng nhìn như hoa hoa công tử nhưng trong lòng cũng có vài tính toán, mỗi một bước đi đều rõ ràng.
Lái xe bại lộ cũng không phải là ngoài ý muốn, mà là cố ý.
Dù sao Kiều thị cũng lớn như vậy, ngay cả một Nguyệt Minh hoặc Phá Bách cũng không có, thật ra cũng không phù hợp địa vị Kiều thị.
Lưu Long lười nhiều lời, cau mày, nói: “Ta mặc kệ các ngươi ước hẹn ra sao, Lý Hạo, nhanh lên chút đi, ta ở cùng ngươi, xong nhanh lên!”
Nói rồi ông lại liếc qua người tài xế kia: “Gia hỏa này ở lại đây, ta ở đây, ai dám gây bất lợi đối với công tử Kiều thị ngươi?”
Đang khi nói chuyện, còn mang theo chút trào phúng: “Tất cả khiêm tốn chút cho ta! Đừng tưởng rằng có tiền thì có thể muốn làm gì thì làm.
Trước kia lười quản, không có quyền lợi quản, bây giờ không giống với lúc trước!”
“Hiểu rồi, hiểu rồi!”
Kiều Bằng vội vàng gật đầu, nói: “Nếu không Lưu bộ trưởng ngồi một lát ở đây trước, Lý tuần sát vất vả một chuyến, rất nhanh sẽ có thể đi ra…”
“Không cần, phải cùng một chỗ!”
Lưu Long lãnh ngạo không gì sánh được: “Lấy địa vị Kiều gia, hẳn đã biết bây giờ Lý Hạo còn rất nguy hiểm.
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, nếu trong quặng mỏ có người nào ẩn nấp, gây bất lợi cho hắn, Kiều thị ngươi không gánh nổi trách nhiệm như vậy!”
Kiều Bằng thầm mắng một tiếng trong lòng.
Lần này thật xui xẻo.
Sớm biết đã không tự cho là thông minh, nhất định phải mời Lý Hạo tới… Tốt rồi, lần này ngay cả Lưu Long cũng đưa tới.
Phiền phức!
Về phần giết luôn cả Lưu Long cùng lúc… Quên đi thôi, Hách Liên Xuyên còn ngay tại trong thành, còn có cả Viên Thạc, giờ phút này trở mặt rất dễ xảy ra vấn đề.
Xem ra chỉ có thể từ bỏ kế hoạch.
Sớm đưa tiễn đôi ôn thần này mới được.
Gã cũng không dám nhiều lời, lại không dám lãnh đạm, cấp tốc mang theo hai người đi đến khu quặng mỏ sụp đổ.
Mà Lưu Long không nói thêm gì nữa, ôm cánh tay, đi theo Lý Hạo.
Đường hoàng đi vào quặng mỏ!
Khi ông bước vào quặng mỏ một khắc, mơ hồ cảm nhận được vài thứ, ba đạo khí tức cực kỳ nhỏ yếu… Nếu ông chưa bước vào Đấu Thiên thì hoàn toàn không cách nào cảm ứng được.
Bây giờ ngược lại mơ hồ có thể cảm giác được chút.
Nếu không phải sớm biết, có lẽ ông cũng sẽ xem nhẹ.
Bởi vậy có thể thấy được, Kiều gia thật sự có thủ đoạn trong việc ẩn giấu.
Ba người này sẽ không giống như Kiều Phi Long, cũng có bảo vật ẩn thân, có thể giấu diếm tất cả khí tức?
Nếu là thế thì cảm ứng của ông cũng cực kỳ yếu ớt.
Cho nên nếu Siêu Năng Giả của đối phương không ẩn giấu, nếu không phải thân ở địa phương không tầm thường, khí tức bị ngăn cách lợi hại, nói không chừng… Bị Băng Tinh ngăn cách!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lưu Long bỗng sáng lên.
Có thể nào là vậy không?
Nếu Băng Tinh ngăn cách, hoàn toàn chính xác có thể ẩn giấu khí tức ở mức độ lớn nhất.
Chỉ khi nào đúng như vậy, vậy đại biểu đối phương ở trong phạm vi Băng Tinh, trước tiên rất khó vận dụng toàn bộ siêu năng.
Đương nhiên, dưới tình huống bình thường, Băng Tinh rất yếu ớt, muốn đánh vỡ thì rất nhanh, trong nháy mắt là được.
Nhưng… Chỉ cần bắt được thời cơ, có lẽ có tác dụng lớn.
“Là Băng Tinh sao? Hay là hiệu quả di tích bọn Lý Hạo nói?”
Ông phán đoán trong lòng một phen, xác suất lớn là Băng Tinh!
Kiều gia chưa hẳn sẽ thật sự tiến vào trong di tích, nếu không thể mở ra toàn bộ, vậy tám chín phần mười là Băng Tinh.
“Trời cũng giúp ta!”
Giờ đây Lưu Long cũng hưng phấn trong lòng, nếu là dạng này thì nếu ông có thể sớm ẩn núp, đánh đối phương trở tay không kịp, thừa dịp trước khi Băng Tinh vỡ, có lẽ có thể sớm giải quyết ba Nhật Diệu!
Chuyến này tới đáng giá!
Nhưng rất nhanh, cảm ứng của ông đã biến mất.
Bởi vì khu vực sụp đổ cách bên kia rất xa, cảm ứng dần yếu ớt, thẳng đến khi không cách nào cảm ứng.
Mà việc này cũng làm cho Lưu Long xác định xác suất lớn là do Băng Tinh bao phủ.
Lúc này, thật ra Lý Hạo cũng không nhàn rỗi, nhìn thoáng qua bên trái, nhìn thoáng qua bên phải.
Thật ra hắn cũng một mực đang quan sát ba chùm sáng kia, quan sát thực lực mạnh yếu cụ thể của bọn chúng.
Lấy việc lúc trước Hoàng Vân làm so sánh, đây cũng là trực quan nhất, kể từ đó có lẽ có thể phân biệt ra được thực lực ba người cụ thể ra sao.
Nhìn lại chút nhan sắc đặc biệt trong chùm sáng… Nếu là một vài thuộc tính phổ biến của cường giả siêu năng, nói không chừng hắn còn có thể nhìn ra năng lực thuộc tính của bọn chúng.
Rất nhanh, bọn họ đã đến một khu vực sụp đổ.
Lý Hạo vẫn có chút bản lĩnh thật sự, hắn cẩn thận quan sát một chút, lại kiểm tra bốn phía một hồi, tốc độ cũng rất nhanh.
Không bao lâu, Lý Hạo từ dưới đất nhảy lên: “Đơn giản, không cần mở giếng mỏ mới, chỉ cần dọn dẹp chút, sau mười ngày tám ngày sẽ có thể làm trở lại! Mở giếng mỏ mới có lẽ tốn thời gian dài hơn.”
Hắn lại nói tiếp: “Vì phòng ngừa sụp đổ lần hai, tốt nhất ba ngày sau lại phái người thanh lý hiện trường!”
Lý Hạo trầm giọng nói: “Không cần xem thường tính mạng! Kiều thị có tiền là không tệ, nhưng đều là đồng hương, nơi này có hai lần sụp lún phong hiểm, tốt nhất đợi thêm mấy ngày, chờ hoàn toàn vững chắc rồi lại tiến hành thanh lý, biết không? Ta sẽ nhìn chằm chằm các ngươi, chớ làm loạn, ngươi cũng không muốn vì vậy mà Liễu tỷ nhớ tới chuyện không vui, khi đó đừng trách ta không nể mặt các ngươi!”
Kiều Bằng vội nói: “Nhất định sẽ không! Lý tuần sát, xác định không cần mở giếng mỏ mới?”
“Trăm phần trăm!”
Lý Hạo hơi ngạo nghễ: “Mặc dù ta không bằng lão sư ta, nhưng vấn đề nhỏ kiểu này, ta vừa nhìn đã hiểu! Các ngươi mời ta… Chỉ có thể nói là không công tiêu tiền uổng phí, những người khác cũng có thể nhìn ra.
Chẳng qua Kiều gia có thanh to thế lớn, không quan tâm cũng được.”
“Sao lại giống được, có lời của Lý tuần sát, ta đã rất yên tâm…”
Lưu Long bên cạnh không nhịn được, nói: “Xem hết rồi, vậy hiện tại theo ta đi, lề mề cái gì!”
Lý Hạo cười một tiếng, gật đầu, nhìn về phía Kiều Bằng.
Kiều Bằng hiểu rõ, vội nói: “Chờ tối Lý tuần sát về, ta phái người đưa qua, bây giờ mang theo không tiện.”
“Tin rằng ngươi cũng không dám quịt tiền của ta!”
Lý Hạo cười một tiếng, không nói nhiều, đi cùng Lưu Long ra ngoài.
Kiều Bằng một mực đưa bọn hắn đến ngoài quặng mỏ, chờ hai người lên xe, lúc này mới hơi thở hắt ra.
Một mực chờ xe đi xa, gã mới nhịn không được chửi nhỏ một tiếng!
“Suýt chút đã thành công!”
Gã mắng một tiếng, thật xui xẻo, Lưu Long chạy tới.
Rất nhanh, gã nghĩ tới cái gì, cấp tốc nhìn về phía bên người lái xe, nói khẽ: “Đi hỏi chút xem, có tình huống đặc biệt gì phát sinh.”
Không thể lấy máu Lý Hạo, hơi tiếc nuối.
Chẳng qua Lý Hạo đến bên này, không biết có ảnh hưởng gì bên kia không.
Lái xe không nói nhiều, cấp tốc biến mất tại chỗ.
Chương 242: Đứa Trẻ Đơn Thuần? ?
Cùng lúc đó.
Trên xe.
Lưu Long đã lái rất xa, lúc này mới trầm giọng nói: “Khí tức yếu ớt, rất khó cảm ứng, có điều hẳn là Nhật Diệu, không thể nghi ngờ.
Mơ hồ có khí tức hỏa diễm bốc lên, có thể là hệ Hỏa!”
Lý Hạo gật đầu, hắn cũng nhìn thấy chút màu lửa đỏ: “Tựa như là hai hệ Hỏa, một người khác có thể là hệ Thổ hoặc hệ Mộc… Không quá rõ ràng.
Tối qua lão sư ta đi xem, hắn nói với ta, ba người hẳn là yếu hơn chút so với Hoàng Vân… Chính là Tuần Dạ Nhân hệ Phong lần trước.”
“Lão sư ngươi… Thật mạnh!”
Lưu Long cảm khái một tiếng, ông chỉ cảm nhận được vài thứ, không nghĩ tới tối qua Viên Thạc đã thấy được nhiều như vậy, thậm chí còn dò xét đến thực lực, thật sự là Thần Nhân!
“Hoàng Vân là Siêu Năng Giả Nhật Diệu trung kỳ, nói vậy, bên này có thể là ba sơ kỳ, hoặc là tồn tại tiếp cận trung kỳ… Tóm lại, không có người vượt qua Hoàng Vân, vậy không còn gì tốt hơn!”
Nói xong, Lưu Long lại nói: “Lão sư ngươi có nói khí tức bọn hắn bị che giấu bởi nguyên nhân di tích hay bởi vì nguyên nhân Băng Tinh không?”
Việc này… Viên Thạc căn bản không có đề cập qua!
Đương nhiên Lý Hạo cũng không thèm để ý, không chỉ việc này, việc khác cũng thế, tối hôm qua lão sư căn bản không có dò xét, sợ bị đối phương phát hiện.
Hắn phán đoán, mở miệng nói: “Có thể là hiệu quả Băng Tinh, di tích kiên cố vô cùng, sẽ không quá yếu đuối! Băng Tinh thì sẽ yếu ớt một chút, tối hôm qua sạt lún có thể đã dẫn đến Băng Tinh xuất hiện chút vết nứt, khiến chút siêu năng lan ra, bằng không, có thể lão đại ngươi không cảm ứng được.”
Sở dĩ nói như vậy là vì Lý Hạo thấy được chút năng lượng thần bí lan ra bốn phía từ chùm sáng, mà không phải loại cảm giác bị bao bọc vây quanh, cho nên xác suất lớn là do Băng Tinh xuất hiện vết nứt không lớn đưa đến.
Lần này Lưu Long có nắm chắc.
Không có hoài nghi lời Viên Thạc nói, không cần hoài nghi.
“Thực lực, thuộc tính cũng dò xét không sai lắm, hôm nay cũng thật sự tình cờ, vậy mà Kiều gia lại mời ngươi đi thăm dò quặng mỏ, đầu óc úng nước!”
Lưu Long cười một tiếng.
Lý Hạo bĩu môi, đầu óc úng nước?
Cũng không phải nước vào, mà là nghĩ đến chuyện tốt.
Nếu ngươi không ở đây, xác suất Kiều gia giết chết ta rất lớn.
“Vậy bây giờ…”
“Đi gặp Hách bộ trưởng, ngươi cho rằng ta giỡn?”
Lưu Long kinh ngạc nhìn Lưu Hạo, ngươi chỉ là một phó bộ trưởng phân bộ, không đi gặp thì ngươi định vứt cấp trên, ngươi nghĩ thế nào vậy?
Lý Hạo nghĩ, gật đầu, lại nói: “Hách bộ trưởng là cấp Tam Dương gì?”
“Khó mà nói.”
“Lão đại không biết?”
“Sao ta có thể biết.”
Lưu Long lắc đầu.
Lý Hạo lại nghĩ đến, nếu không hỏi thì nhìn.
Lấy Hách Liên Xuyên làm tiêu chuẩn, hắn hẳn có thể đánh giá ra Kiều Phi Long đến cùng là cảnh giới gì, là Nhật Diệu đỉnh phong hay là Tam Dương sơ kỳ, hoặc là càng mạnh?
Tại trong tầm mắt của hắn, chùm sáng Kiều Phi Long hơi yếu hơn chút so với Hách Liên Xuyên, nhưng không yếu quá nhiều, chỉ yếu hơn Đoạn Thiên một ít, đồng dạng cũng không yếu quá nhiều.
Chiếc xe rất nhanh dừng lại tại lầu chấp pháp.
Lý Hạo cũng gặp được Hách Liên Xuyên lần nữa, cường giả này bị lão sư gọi tới làm lốp xe dự phòng.
Hách Liên Xuyên nhìn khá hiền hòa.
Cười cũng rất hòa ái.
Gặp được Lý Hạo, không có gì khác, đầu tiên là tán dương một trận, biểu thị ra chút quan tâm của Tuần Dạ Nhân đối với Lý Hạo, lại nói đơn giản vài câu về sự khó khăn của Tuần Dạ Nhân, Tuần Dạ Nhân cầm Lý gia kiếm, sẽ trả đồ, chỉ là cần chút thời gian.
Điển hình của sự lấp liếm trá hình!
Lý Hạo cũng không thèm để ý, chờ Hách Liên Xuyên nói một trận, Lý Hạo bỗng nhiên có vẻ hơi chất phác, nói: “Hách bộ, lão sư ta nói ngươi rất mạnh, hẳn có thể chém Đoạn Thiên, hắn chưa hẳn có thể địch nổi Hách bộ… Lão sư nói thực lực Đoạn Thiên bên trong Tam Dương không tính mạnh, Hách bộ mạnh hơn hắn, chẳng lẽ Hách bộ là Tam Dương trung kỳ?”
Hỏi thực lực người ta trước mặt… Còn là cấp thấp hơn, rất không lễ phép, rất không tuân theo quy củ!
Thế nhưng người tra hỏi chính là Lý Hạo, một học sinh còn chưa tốt nghiệp…
Mà đối phương còn là học sinh của Viên Thạc, mấu chốt ở chỗ Lý Hạo nói lão sư mình khen hắn, nói gã kia chưa hẳn có thể địch nổi hắn.
Bất kỳ ai cũng thích nghe lời tán thưởng!
Hách Liên Xuyên cũng không ngoại lệ, lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, cũng không vì lời Lý Hạo nói mà cảm thấy bất mãn.
Ngược lại là Lưu Long, khẽ cau mày, nói: “Lý Hạo, quy củ chút đi! Không nên hỏi thì đừng hỏi! Trước kia Hách bộ chỉ là Nhật Diệu, coi như tiến vào Tam Dương, hẳn cũng chỉ là Tam Dương sơ kỳ, sao có thể tiến vào trung kỳ nhanh như vậy!”
Lông mày Hách Liên Xuyên nhăn lại!
Hắn không thích nghe lời này.
Mặc dù là lời nói thật!
Hơi không hài lòng lắm, nhưng Lưu Long là người thẳng tính, cũng không tiện nói gì.
Hắn cười nói: “Không sao! Lòng hiếu kỳ của người trẻ tuổi nặng.
Lý Hạo, như Lưu bộ của các ngươi nói đó, ta cũng chỉ là Tam Dương sơ kỳ… Đương nhiên, nếu dựa theo các ngươi phân sơ, trung, hậu kỳ, ta đích xác là sơ kỳ, điểm ấy cũng không có gì để giấu diếm.
Chỉ là các ngươi cách Tam Dương còn xa, nói những lời này cũng không có ý nghĩa quá lớn.”
Lý Hạo gật đầu, lộ ra chút khao khát: “Tam Dương… Đã rất lợi hại! Ngay cả lão sư cũng nói Hách bộ lợi hại, người có thể được lão sư nói như vậy, nhất định vô cùng cường đại! Hách bộ, thật hy vọng sẽ có một ngày ta cũng có thể như Hách bộ, uy hiếp tứ phương!”
“Có cơ hội, ngươi còn trẻ.”
Hách Liên Xuyên cười xán lạn, lời này nghe thật hợp !
Viên Thạc à Viên Thạc, bản thân ngươi càn rỡ, nhưng học sinh này của ngươi thì vốn liếng gì cũng phá tan, lộ ra.
Thì ra lúc ở sau lưng, ngươi cũng cảm giác ta rất mạnh đúng không?
Thật là một đứa trẻ đơn thuần!
Nếu lời này bị lão sư ngươi nghe được, chỉ sợ không thiếu được bị đánh một trận.
Lý Hạo là truyền nhân của một võ sư mà lại hâm mộ Siêu Năng Giả của hắn, đối với Viên Thạc mà nói, đây mới là thất bại lớn nhất.
Tốt xấu gì Viên Thạc cũng từng chém giết Tam Dương, kết quả trong mắt đệ tử của ông, ông lại không bằng hắn, thật sự sảng khoái!
Lý Hạo cũng lộ ra dáng tươi cười, hơi có vẻ ngượng ngùng, rất nhanh nói: “Vậy ta sẽ không quấy rầy Hách bộ, Hách bộ trăm công nghìn việc, có thể gặp một lần, ta đã rất thỏa mãn! Hách bộ bận rộn, ta cáo từ trước!”
“Ừm, cố gắng nhiều vào, tranh thủ sớm ngày tiến vào siêu năng.
Hoàn cảnh Bạch Nguyệt Thành tốt hơn ở đây, hi vọng rất nhanh có thể nhìn thấy ngươi ở Bạch Nguyệt Thành!”
Lý Hạo cười gật đầu, cũng không rời đi với Lưu Long mà tự rời đi.
Nhưng trong lòng thì nghĩ đến Kiều Phi Long chỉ là Tam Dương sơ kỳ, nhưng lại yếu hơn tí so với Hách Liên Xuyên, lão sư hẳn có thể đối phó?
Chương 243: Không Cam Lòng
Trong văn phòng.
Hách Liên Xuyên lại tán dương Lý Hạo vài câu với Lưu Long, cười nói: “Người đọc qua sách thực sự khác biệt, có tri thức hiểu lễ nghĩa, về điểm này Viên Thạc không thể so được.
Tên kia dối trá vô cùng, trên bản chất không phải người tốt, may mắn học sinh hắn không giống với hắn.”
Lưu Long trong lòng bất đắc dĩ, khá lắm, Hách Liên Xuyên cũng chỉ có nhãn lực thế này thôi?
Có điều tính mê hoặc của Lý Hạo quá mạnh.
Nói thật, lần thứ nhất ông nhìn thấy dáng tươi cười ngượng ngùng của Lý Hạo, cũng cảm thấy đứa nhỏ này quá đơn thuần, không nên liên lụy vào trong những chuyện nguy hiểm này.
Đương nhiên, bây giờ ông không cảm thấy như vậy.
Tiểu gia hỏa kia chính là cái hố, không khác gì Viên Thạc.
Lưu Long cũng không nhiều lời, qua loa vài câu, rất nhanh đã nói: “Việc ngày mai Hách bộ chủ trì thành lập nghi thức, ta và những người khác đến trễ chút.”
“Ừm?”
Hách Liên Xuyên sững sờ, nào có việc như thế?
Chủ nhân đến trễ, để cho hắn đi trước, đây là tình huống thế nào?
Lưu Long giải thích: “Phân bộ Tuần Dạ Nhân thành lập, Hách bộ cũng biết tình huống tiểu đội Liệp Ma chúng ta, bọn Liễu Diễm có ý là, trước khi chúng ta đến nghi thức thành lập thì đi tế điện một vài người đội viên chiến tử của Liệp Ma trước, việc này không quá thích hợp để Hách bộ đi cùng…”
“Ta…”
Hách Liên Xuyên thở dài một tiếng, gật đầu: “Nên thế! Nhắc lại, những người này đều rất tốt, chỉ là… Tuần Dạ Nhân trước đó cũng có chỗ khó, ngươi biết đó.”
“Ừm, chúng ta cũng không lời oán giận!”
Lưu Long bình tĩnh đáp: “Lý Hạo nói, bây giờ chúng ta chính là Tuần Dạ Nhân, mắng Tuần Dạ Nhân chính là chửi mình.
Cho nên không cần trách cứ ai, đều là lựa chọn của bản thân!”
Lời này vừa ra, Hách Liên Xuyên không khỏi không cảm khái, thật là một đứa bé ngoan!
Lời này phải là người làm công tác văn hoá mới có thể nói ra, Lưu Long không có trình độ này.
“Vậy các ngươi đi tế điện, ta giúp đỡ chủ trì trước, chờ các ngươi tới rồi lại chính thức thành lập!”
“Làm phiền Hách bộ!”
Lưu Long khách sáo một câu, Hách Liên Xuyên cười nói: “Không cần khách khí, vốn chính là việc nằm trong phận sự!”
Song phương lại hàn huyên vài câu, Lưu Long quay người rời đi.
Ngày mai Hách Liên Xuyên chủ trì nghi thức tại nơi này… Tất cả mọi người không đến cũng sẽ không gây nên sự bất mãn và nghi hoặc của Hách Liên Xuyên, dạng này vừa vặn.
Có lẽ giết xong người thì vẫn có thời gian tới tham gia yến hội.
Chờ Lưu Long đi, Hách Liên Xuyên suy tư một lúc, luôn cảm thấy hơi không ổn… Nhưng lại không biết lời gì không ổn.
Được rồi, hắn ở đây, không có việc lớn gì.
Chỉ là hơi nghi hoặc, cần mang bọn Vương Minh đi cùng không?
“Mang đến cũng tốt, nói rõ bọn Lưu Long tiếp nhận mấy người kia… Là chuyện tốt!”
Hắn nghĩ tới điểm này, cười cười, lộ ra nụ cười vui mừng, có thể dung hợp một chỗ dĩ nhiên là kết quả tốt nhất.
Thời gian, thoáng cái đã qua một ngày.
Ngày mùng 1 tháng 8.
Ngân Thành.
Khai thác mỏ Kiều thị.
Tầng cao nhất trong văn phòng.
Kiều Phi Long đứng trước cửa sổ, quan sát toàn bộ Ngân Thành.
Ngân Thành không lớn, đứng trước cửa sổ sát đất này có thể thu hết vào tầm mắt.
Rõ ràng là trời sáng khí trong, lại làm cho Kiều Phi Long có cảm giác đè nén.
“Muốn gió nổi lên!”
Kiều Phi Long tóc hoa râm, nhẹ giọng nỉ non.
Gió này cũng không phải hôm nay mới lên.
Khi Hồng Nguyệt chính diện xuất thủ, bắt truyền nhân cuối cùng của bát đại gia, kết quả lại bị Viên Thạc chém giết một Tam Dương, gió này thổi lên ngay tại Ngân Thành.
Không chỉ Ngân Thành mà là toàn bộ Ngân Nguyệt Hành Tỉnh.
Giờ phút này không có chỗ nào có gió lớn hơn so với Ngân Thành.
Hồng Nguyệt, Phi Thiên, Diêm La, bao gồm một vài tổ chức trung, nhỏ và cả ánh mắt Tuần Dạ Nhân đều nhìn về phía Ngân Thành.
Kiều thị ẩn tàng nhiều năm, còn có thể giấu diếm bao lâu?
Một khi bại lộ, người đầu tiên muốn đối phó không phải là ai khác, mà là Diêm La.
Gã để Diêm La xếp quân cờ vào trong Ngân Thành.
Ban đầu Diêm La chỉ có kiến thức nửa vời đối với bát đại gia Ngân Thành, nhưng lại hiểu rõ bố cục của Hồng Nguyệt tại Ngân Thành, cộng thêm Kiều Phi Long là người Ngân Thành, cho nên xếp gã về Ngân Thành.
Lúc đó Kiều Phi Long chỉ là một võ sư Trảm Thập đỉnh phong.
Đương nhiên tại thời đại kia, thực lực này cũng tạm được, nhưng thêm một Kiều Phi Long hay thiếu một Kiều Phi Long, cũng không đáng kể đối với Diêm La.
Chủ yếu vẫn là vì đâm một cây đinh cho Hồng Nguyệt.
Nhưng mà chẳng ai ngờ rằng, Kiều Phi Long thật sự có thể phát hiện chút gì ở Ngân Thành, thậm chí thu được rất nhiều chỗ tốt.
Trong lúc bất tri bất giác, bên ngoài đả sinh đả tử, vô số người không thể bước vào Tam Dương.
Mà gã lại lặng yên không một tiếng động bước vào cấp Tam Dương.
Nếu tin tức bị tiết lộ, Diêm La nhất định sẽ phái người giết gã, thậm chí lãnh tụ Diêm La sẽ đích thân tới… Để một Trảm Thập, dưới tình huống không có bao nhiêu lịch luyện bước vào Tam Dương, di tích Ngân Thành, hiển nhiên điều này lợi hại vượt quá tưởng tượng.
“Cần phải đi!”
Kiều Phi Long nói mớ lần nữa.
Ngân Thành không phải nơi ở lâu, khi Hồng Nguyệt chết một Tam Dương, nơi này đã có quá nhiều người chú ý, nhưng gã không cam tâm… Chỗ di tích kia, gã còn chưa khai quật toàn bộ ra.
Gã cảm thấy thậm chí chỉ cần gã đạt được một chút da lông của lợi ích trong đó, coi như là thế thì gã cũng bước vào Tam Dương.
Nếu có thể kế thừa toàn bộ, gã nhất định có thể siêu việt Tam Dương, thậm chí chế tạo ra một tổ chức siêu năng có thực lực không hề nhỏ yếu so với ba tổ chức lớn.
Gã không cam tâm!
Người người đều có tham lam, huống chi gã đã lấy được ích lợi, làm sao cam tâm từ bỏ?
“Lý Hạo…”
Cộc cộc cộc!
Cửa lớn phòng làm việc bị gõ vang.
“Vào đi!”
Ngoài cửa, Kiều Bằng đẩy cửa vào: “Phụ thân.”
Kiều Phi Long quay người, nhìn về phía gã, sắc mặt bình thản: “Thế nào?”
“Phụ thân, buổi tối hôm nay Tuần Dạ Nhân phân bộ thành lập, Hách Liên Xuyên bộ trưởng tự mình chủ trì.
Tuy phụ thân và ta không ở trong hàng ngũ khách mời, nhưng mấy người Trần thúc đều ở trong hàng ngũ khách mời…”
“Ừm.”
Trần thúc cũng chính là người lái xe kia, gần đây một mực tại bảo hộ Kiều Bằng, cũng là khai thác mỏ Kiều thị nửa chặn nửa che, bây giờ là người mạnh nhất đặt trên bề nổi, tồn tại cấp độ Nguyệt Doanh.
Loại tồn tại này không hề yếu hơn so với Lưu Long, đủ để chứng minh địa vị và thực lực của khai thác mỏ Kiều thị.
Kiều Phi Long cũng vì để tránh cho một số người không có mắt, đánh chủ ý tới trên đầu Kiều thị bọn gã, đến lúc đó sẽ khó chịu, muốn ra tay đối phó hay là không ra tay?
Nếu Nguyệt Doanh này sớm hơn mấy ngày xuất hiện tại ngoài sáng, vậy Lưu Long dám hơn nửa đêm chui vào phòng của gã ư?
Chính vì vậy, vì để tránh cho những thứ này làm ra việc khiến người ta phiền chán, cho nên mới có tình huống cường giả xuất hiện tại ngoài sáng.
Đối ngoại, hoặc nói đúng hơn là lộ ra tin tức với vài nhân sĩ thượng tầng, người này là cường giả Kiều Phi Long hao phí món tiền khổng lồ mời tới tọa trấn.
Hàng năm đều cần cung cấp cho hắn một trăm khối năng lượng thần bí, giá trị cao tới một trăm triệu tinh tệ.
Mà loại bộ trưởng phân bộ như Lưu Long, tiền lương một tháng cũng chỉ có ba khối năng lượng thần bí, một năm ba mươi sáu phương, đây là tổ chức lớn duy nhất Tuần Dạ Nhân phía quan phương đưa ra đãi ngộ.
Hiển nhiên đi theo Kiều thị thì lấy được càng nhiều.
Chương 244: Muốn Trở Thành Siêu Năng Giả
Kiều Bằng thấy phụ thân giống như lâm vào trong suy nghĩ, đành phải mở miệng cắt ngang lần nữa: “Phụ thân, ta có thể đi qua điển lễ buổi tối không?”
“Ngươi?”
Kiều Phi Long khẽ nhíu mày: “Ngươi đi qua làm gì?”
Gã cũng không phải Siêu Năng Giả, đối phương cũng chưa mời, tùy tiện đi qua tự tìm phiền phức hả?
“Ta muốn mượn cơ hội tâm sự với Liễu Diễm, xóa bỏ ân oán tâm sự mắt, mặt khác… Cũng muốn tiếp xúc nhiều hơn với Lý Hạo!”
Kiều Bằng hơi không cam tâm: “Hôm qua nếu không phải Lưu Long quấy rối, có lẽ ta đã lấy được máu của Lý Hạo.”
Đối với thất bại ngày hôm qua, đến bây giờ gã cũng không có thong thả lại sức.
Còn kém một chút!
Kiều Phi Long khẽ nhíu mày, rất nhanh đã lắc đầu: “Không cần! Phía Lý Hạo, ta đã có sắp xếp.”
Kiều Phi Long không muốn kéo dài, mặc dù di tích còn chưa khai phát ra hoàn toàn, nhưng một chỗ di tích khác lại bị đám Tuần Dạ Nhân khai phát hoàn tất, như vậy sau khi khoảng thời gian này kết thúc, sự yên tĩnh của Ngân Thành cũng sẽ kết thúc.
Gã không có nhiều thời gian có thể lãng phí.
Gã nhất định phải giải quyết Lý Hạo trước lúc này, thử nghiệm mở ra di tích, đáng tiếc… hình như Lý gia kiếm đã giao cho Tuần Dạ Nhân, bây giờ gã không xác định đến cùng là cần vũ khí hay là cần huyết mạch.
Cũng chính vì vậy nên mới có vẻ hơi lặp đi lặp lại.
“Phụ thân, ngài nói sắp xếp… Là?”
“Chế tạo một trận tập kích!”
Kiều Phi Long lạnh lùng nói: “Giả mạo người Hồng Nguyệt, tập kích hắn một lần.
Không cầu giết hắn, nhưng nhất định phải lấy đi một phần máu của hắn, tốt nhất là máu đầu tim!”
Chỉ có thể làm như thế.
Kiều Bằng nhẹ gật đầu, gã cũng không có ý kiến, đương nhiên, có ý kiến cũng vô dụng.
“Vậy chờ sau khi Hách Liên Xuyên rời đi mới động thủ?”
“Đúng.”
Kiều Phi Long gật đầu, nếu không phải không có cách, gã cũng muốn chờ Viên Thạc rời đi rồi mới động thủ.
Thế nhưng Viên Thạc đi đến chỗ di tích khác, rất có thể sẽ mang theo Lý Hạo.
Những người này sẽ không tùy ý để Lý Hạo ở Ngân Thành, bởi vì bọn họ đều biết, Hồng Nguyệt đang nhìn chằm chằm hắn.
Bây giờ, ưu thế duy nhất của Kiều gia là ở chỗ ẩn nấp.
Không ai biết thực lực của bọn gã, không ai biết tình huống của bọn gã, giả mạo người Hồng Nguyệt tập kích Lý Hạo một lần, cho dù thật sự muốn tra thì cũng chỉ có thể tra được Hồng Nguyệt.
Nói không chừng còn có thể cho gã càng nhiều thời gian đi khai phá toàn bộ di tích.
Vẫn không nỡ rời đi như vậy!
Hai cha con hàn huyên một hồi, Kiều Bằng nhìn hai bên, có vẻ hơi do dự.
Kiều Phi Long nhíu mày lần nữa: “Nói!”
“Phụ thân, có lẽ chúng ta chẳng mấy chốc sẽ rút lui khỏi Ngân Thành, ta… Khi nào ta có thể tiến vào nơi đó, tấn cấp siêu năng?”
Gã nhịn không được, nói ra lời này.
Gã muốn mạnh lên!
Đặc biệt là hôm qua, Lưu Long không nhìn thẳng gã, quan sát gã, chỉ nói mấy câu với Trần thúc lái xe.
Loại cảm giác khinh miệt, loại cảm giác không bỏ vào mắt kia khiến gã rất khó chịu.
Lý Hạo cũng thế!
Bởi vì gã chỉ là người bình thường, mà Lý Hạo đã tiến vào Trảm Thập cho nên Lý Hạo cũng không bỏ hắn vào mắt.
Kiều Bằng nhịn không được!
Gã muốn trở thành Siêu Năng Giả, dù sao dựa theo tâm tư phụ thân, chẳng mấy chốc bọn họ sẽ rời đi.
Kiều Bằng lại vội nói: “Phụ thân, nếu chúng ta muốn đi, đến lúc đó, nếu ta vẫn chỉ là người bình thường, rút lui cũng sẽ chậm trễ thời gian.
Nếu như ta có thể bước vào Siêu Năng Giả, vậy tối thiểu có thể sẽ không gây cản trở.”
Kiều Phi Long nhíu mày.
Hiện tại cũng không phải là thời điểm tốt.
Đương nhiên, Kiều Bằng là con trai duy nhất của gã, gã cũng không muốn một mực đè ép.
Trước đó áp chế, một mặt là vì giữ bí mật, mặt khác cũng do có nguyên nhân khác.
Gã nhìn Kiều Bằng, sâu trong ánh mắt Kiều Bằng lộ ra chút lo nghĩ, oán giận.
Gã hiểu rõ trong lòng, áp chế quá lâu, con trai gã đã hơi phẫn nộ.
“Bằng nhi, muốn trở thành Siêu Năng Giả rất đơn giản!”
Kiều Phi Long nói khẽ: “Nếu mười năm trước, ta đã sớm để cho ngươi trở thành Siêu Năng Giả! Nhưng những năm này, theo phát hiện nhiều lên, theo thực lực ta mạnh hơn, ta phát hiện càng nhiều.”
Gã nhìn về phía Kiều Bằng, thanh âm thay đổi, nói: “Đều nói mở ra khóa siêu năng là giấy thông hành thông hướng thần bí! Nhưng những năm này, phát hiện của ta nói cho ta biết, mở ra khóa siêu năng quá sớm là một sự tiêu hao tiềm lực, thiêu đốt sinh mệnh lực.”
“Võ sư đến Đấu Thiên đã là cực hạn, cắt đứt con đường phía trước.
Cho nên võ sư không phải chính đồ.
Mà Siêu Năng Giả… Cũng chưa chắc an toàn, cũng không nhất định có tiền đồ hơn võ sư.”
Kiều Phi Long trầm giọng nói: “Ta nghĩ một vài Siêu Năng Giả cường đại, có lẽ cũng thông qua một vài di tích và cổ tịch, phát hiện vài vấn đề.
Ngươi chờ thêm chút nữa, chờ chúng ta khai phát di tích càng nhiều hơn, ta cam đoan ngươi có thể trở thành cường giả!”
Phụ thân nói không rõ, Kiều Bằng ấm ức trong lòng, không quá vui lòng.
Rốt cuộc phụ thân đã phát hiện cái gì?
Không an toàn?
Bây giờ, siêu năng hoành hành, một vài Siêu Năng Giả mạnh mẽ đã sớm có thể phi thiên độn địa, tựa như thần tiên.
Nếu thế cũng không an toàn, chẳng lẽ còn không an toàn so với người bình thường?
Gã nhịn không được, nói: “Phụ thân, mặc kệ đi đường gì, những năm này võ đạo của ta không có tiến bộ, siêu năng cũng không tiến bộ… Chung quy sẽ không chỉ có chờ rồi có thể trở thành cường giả?”
Coi như siêu năng không an toàn, vậy luyện võ thì sao?
Nhưng ngay cả năng lượng thần bí mà phụ thân cũng không cho gã hấp thu, con đường võ sư này tự nhiên cũng không có tiến triển gì.
Bây giờ, ngay cả Trảm Thập gã cũng chưa vào, chỉ có thể coi là người bình thường biết chút quyền cước.
Kiều Phi Long hơi không kiên nhẫn: “Chẳng lẽ ta sẽ hại ngươi? Lúc này, không thể hấp thu quá nhiều năng lượng thần bí.
Hấp thu năng lượng thần bí quá nhiều là một loại phá hư đối với tiềm lực bản thân! Ta đã phát hiện một loại năng lượng càng đặc biệt, cường đại hơn trong di tích!”
Ánh mắt gã tỏa sáng, giờ khắc này mới có hơi kích động: “Loại năng lượng này khác với năng lượng thần bí khác, cũng khác với nội kình.
Nó có thể uẩn dưỡng nhục thể của ngươi, có thể khiến khóa siêu năng của ngươi càng thêm mạnh mẽ! Nhìn thực lực như tăng lên không quá nhiều, chỉ khi nào tác dụng với năng lượng thần bí tổng hợp, đơn giản chính là lực thiên năng! Chỉ cần chúng ta thu hoạch được càng nhiều năng lượng này… Ngươi rất nhanh có thể bước vào Phá Bách thậm chí Đấu Thiên trong cảnh giới võ sư… Lại dùng thân thể mạnh mẽ đánh vỡ khóa siêu năng, nhảy lên trở thành Nhật Diệu, thậm chí là Tam Dương!”
Sắc mặt Kiều Bằng biến hóa, nhảy lên trở thành Nhật Diệu và Tam Dương?
Sao có thể!
Dù phụ thân đào móc di tích, cũng hao phí hơn mười năm, lúc này mới tiến nhập tình trạng này.
Gã cảm thấy phụ thân đang nói thiên phương dạ đàm.
“Việc này… Phụ thân, thật sao?”
“Đương nhiên!”
Kiều Phi Long cau mày, nói: “Không chỉ có ngươi, ngay cả ta cũng sẽ bởi vì nguồn năng lượng này mà được chữa trị ám thương lưu lại mấy năm trước, sẽ tiêu hao hết tiềm năng bổ túc.
Sau khi tiến vào Tam Dương, ta phát hiện ta lại khó tiến bộ, bởi vì lúc trước tiêu hao tiềm năng, bây giờ tiềm lực đã hao tổn, nhưng vật kia có thể giúp chúng ta bù lại.”
Nói đến đó, sắc mặt gã cũng hơi ửng hồng.
Chương 245: Chỉ Là Tầng Ngoài
Nếu có thể lấy được những năng lượng kia, rất có thể gã sẽ bổ túc tất cả, tiến lên lần nữa, thậm chí có thể siêu việt Tam Dương, trở thành cường giả chí cao thật sự, ngồi ngang hàng với ba tổ chức lớn.
Lúc này, Kiều Bằng cũng hơi dao động, không còn kiên trì phải lập tức trở thành Siêu Năng Giả.
Phụ thân cũng nói như vậy, hẳn là không đến mức lừa gạt gã.
Trừ phi gã không phải con ruột của phụ thân.
Trao đổi một trận, đuổi đi Kiều Bằng đầy cõi lòng mong đợi.
Dáng vẻ tươi cười của Kiều Phi Long dần thu liễm, thở dài một tiếng, bỗng nói: “Ngươi nói xem, những năm gần đây, rốt cuộc chúng ta mở ra di tích thực sự hay là… Chỉ là bên ngoài?”
“Vì sao nói như vậy?”
Một tiếng người trầm thấp truyền đến trong văn phòng trống trải.
Kiều Phi Long cau mày, nói: “Khu vực chúng ta phát hiện… Theo không ngừng khai phát, ta cảm giác… Cho ta cảm giác càng giống khu vực bên ngoài, mà không phải khu vực hạch tâm thật sự! Mà khu vực hạch tâm rất có thể nằm sau cánh cửa kia, nếu không, ngươi nói xem sau cánh cửa kia là gì?”
“Phía sau cửa?”
Thanh âm mờ mịt lần nữa truyền ra, mang theo chút không xác định: “Phía sau cửa có lẽ không có cái gì…”
“Không có khả năng, nguồn năng lượng kia thẩm thấu ra từ trong cánh cửa!”
Kiều Phi Long cau mày, nói: “Chỉ là số lượng tràn ra rất ít.
Còn nữa, trên cửa có chỗ hơi lõm, ngươi thấy được, ta cũng thấy được.
Ngươi nói xem, có phải cần binh khí của bát đại gia khảm vào mới có thể mở ra không?”
“Sau đó mới có thể tiến vào di tích thực sự của bát đại gia!”
Kiều Phi Long càng nói càng khẳng định, chỉ là… Gã không có cách nào.
Bảy nhà khác của bát đại gia đều đã chết, duy chỉ có một mình Lý Hạo còn sống, nhưng hắn lại đưa kiếm cho Tuần Dạ Nhân.
Dù gã biết có lẽ cần những cái kia thì cũng không có cách nào lấy được.
Cho nên đây cũng là lí do khiến gã dao động, muốn làm sớm hay rời đi quan trọng hơn.
“Ta muốn phong tồn di tích trước, chờ ta đủ cường đại, tìm tới Hồng Nguyệt, đoạt lại binh khí bị bọn chúng lấy đi, rồi lại tìm Tuần Dạ Nhân cầm lại thanh kiếm kia…”
Đây là dự định gần đây của Kiều Phi Long.
“Ngươi quyết định đi!”
Âm thầm, giọng nói truyền ra lần nữa.
Kiều Phi Long cười: “Ngươi vẫn như vậy, thôi, vậy ta tự quyết định!”
Nói đến đây, gã lại hơi tiếc hận, nói: “Đáng tiếc không cách nào thu hoạch được đầy đủ năng lượng, nếu không ta cảm thấy, nguồn năng lượng kia có lẽ có thể giúp ngươi tái tạo thân thể…”
“Không quan trọng.”
Trong hắc ám, người kia cười nói: “Ông chủ, cũng chính vì không có ngoại vật trói buộc, ta mới có thể có hôm nay, chuyện trên thế gian, ai có thể nói không có thân thể là chuyện xấu?”
“Nhưng cuối cùng không viên mãn!”
Kiều Phi Long trầm giọng nói: “Căn cứ những tin tức thu thập được mấy năm nay, nhục thân là cực kỳ quan trọng, cái gọi là bỏ đi nhục thân, siêu thoát ngoại vật cũng không đáng tin cậy! Phía Hồng Nguyệt lại có kế sách như thế, trước đây ngươi phát hiện ít gì đó.
Ngươi cũng thấy rồi đó, cũng cảm nhận được những vật kia cũng chỉ là tồn tại như hình nộm, không phải là thần linh đúng nghĩa!”
“Thần linh…”
Người trong bóng tối trầm mặc.
Giờ khắc này, hắn nghĩ tới những huyết ảnh kia, y như hình nộm, không có ý thức của mình.
Mặc dù vô tung vô ảnh, ngoại nhân không thể gặp nhưng cũng không thể siêu thoát.
Hồng Nguyệt có lẽ cũng phát hiện ít gì đó, thậm chí bắt đầu thử.
Nhưng bây giờ, tất cả đều chứng minh đó là việc không thể thực hiện được.
Kiều Phi Long lại nói: “Sau này có phải Hồng Nguyệt đã phái người tới lấy đi những vật kia?”
“Không rõ, Viên Thạc ở trong thành, cộng thêm Hách Liên Xuyên khi đó một mực không đi nên ta không dám tùy tiện đi thăm dò, sau này nhìn lại đã không có.
Có khả năng đã bị Hồng Nguyệt lấy đi, hoặc là trực tiếp thất lạc.”
“Đáng tiếc!” Kiều Phi Long cảm khái một tiếng, bằng không gã còn muốn thử, nhìn xem có thể bắt được không, có lẽ sẽ có tác dụng lớn.
Cuộc đối thoại phía khai thác mỏ Kiều thị, Lý Hạo tự nhiên hoàn toàn không biết gì cả.
Giờ phút này, hắn đang trốn trong tầng hầm ngầm với mấy người Lưu Long.
Trong tầng hầm ngầm, hôm nay lại nhiều thêm một chiếc xe.
Xe cải tạo.
Lúc này, Vân Dao đang cải tạo, từng khối Băng Tinh được nàng nhẹ nhàng khảm nạm vào, muốn cải tạo toàn bộ buồng xe thành một Băng Tinh Tráo bịt kín.
Liễu Diễm cạnh đó ôm cánh tay, cười nhẹ nhàng, nói: “Cải tạo cái này ngược lại không có vấn đề, nhưng nhất định không thể để cho Lý Hạo lái xe, hắn làm lái xe… Cho dù ngươi lại bao phủ chặt chẽ thì chuyến này cũng sẽ bị hắn đụng nát!”
Lý Hạo hơi xấu hổ: “Tỷ, mấy ngày nay ta lái xe vẫn được!”
“Được rồi!”
Liễu Diễm khinh thường, có thể cái rắm.
Lúc này, mấy người Vương Minh cũng ở đây.
Vương Minh đánh giá trên dưới một phen, cau mày, nói: “Cải tạo xe có thể làm được cái gì? âm thanh lái xe cũng sẽ gây nên sự chú ý của đối phương, chỉ có thể che đậy chút sức mạnh siêu năng mà thôi.”
Cải tạo cái này làm gì?
Gã cảm thấy không quá quan trọng, Băng Tinh cũng không rẻ, mà lại rất dễ vỡ.
“Che lấp siêu năng là đủ rồi!”
Lưu Long bình tĩnh nói: “Các Siêu Năng Giả các ngươi đều tiến vào trong xe, để tránh siêu năng tiết ra ngoài, bị người khác cảm giác được.”
Võ sư không sợ cái này, nhưng Siêu Năng Giả lại dễ bại lộ nhất.
Bên cạnh xe, Trần Kiên đang vận chuyển vũ khí, vừa vận chuyển vừa nói: “Lão đại, bây giờ vẫn chưa thể lộ ra mục tiêu ư?”
“Gấp cái gì!”
Lưu Long cắt ngang anh.
Ông vừa nhìn về phía mấy người Vương Minh vừa nói: “Trước đó ta đã nói về nhiệm vụ của các ngươi, ngoài ra còn phải nhớ kỹ, cố gắng hết sức không ra khỏi buồng xe! Trừ khi địch nhân chạy về phía các ngươi thì các ngươi lại giết ra… Băng Tinh Tráo ngoài ý nghĩa ẩn tàng bản thân thì cũng là nơi thuận tiện cho các ngươi tập kích, phải bắt được cơ hội như vậy!”
Ông nói xong, lại nói với bọn Trần Kiên: “Nhiệm vụ của ngươi, Ngô Siêu, Liễu Diễm là dùng vũ khí nóng, phá hủy mục tiêu! Đầu tiên mục tiêu nhất định sẽ nghĩ biện pháp giết các ngươi… Đương nhiên, cũng có khả năng tha các ngươi, nhưng nếu Nhật Diệu bị người dùng vũ khí nóng oanh kích, có xác suất lớn sẽ trả thù lại!”
Mấy người gật đầu, hiển nhiên bọn họ bị làm mồi nhử.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên.
Bọn họ nguy hiểm hơn mấy Siêu Năng Giả.
“Vậy ta thì sao?”
Lý Hạo hỏi một câu, Lưu Long không có sắp xếp hắn.
Lưu Long nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Ngươi cảm thấy ngươi có thể làm gì?”
Ta…
Lý Hạo im lặng.
Đương nhiên, hắn biết ý Lưu Long cũng có ý bảo vệ hắn.
Lưu Long biết hắn bước vào Phá Bách, thật ra hắn còn mạnh hơn Trần Kiên và Ngô Siêu chút.
“Nhiệm vụ của ngươi rất đơn giản… Giải quyết con sâu kia!”
Lưu Long đưa ra nhiệm vụ, ông sợ Lý Hạo chạy loạn, con sâu chính là Kiều Bằng.
Phải chém tận giết tuyệt Kiều gia mới được.
“Vậy cũng không được, nếu như để cho Liễu tỷ đi…”
“Nghe lệnh là được!”
Lưu Long trầm giọng nói: “Huống chi, nếu lúc ấy người kia cũng ở bên văn phòng, vậy ngươi đi thích hợp hơn.
Ta sợ lão sư ngươi mặc kệ sự sống chết của Liễu Diễm, rõ chưa?”
Lý Hạo hiểu rõ.
Nếu lúc ấy Kiều Bằng cũng ở bên kia, vậy thì phiền toái, không tiện giải quyết.
Đương nhiên, nếu Viên Thạc ở đây, có lẽ ông sẽ thuận tay giải quyết.
Lý Hạo nghĩ, lại nói: “Lão đại, tên kia thật sự không trở về nhà? Đêm hôm khuya khoắt, cũng sẽ đợi ở phòng làm việc?”
“Đúng, rất nhiều năm, hắn một mực ở bên kia.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










