[Dịch] Tinh Môn
Tập 48 : Chuẩn Bị Chiến Đấu (c236-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 236: Chuẩn Bị Chiến Đấu
Trong tầng hầm.
Mấy người Liễu Diễm lần lượt đuổi tới, bên phía Vân Dao thật ra vẫn luôn ở tại nơi này, phía trên phòng làm việc hầu như đều không có ai.
Ở đây bọn hắn quen hơn.
Nhìn thấy Lý Hạo cùng với Lưu Long vào cùng nhau, mấy người cũng không thèm để ý, Liễu Diễm ngược lại mơ hồ đoán được một chút nhưng cũng không nói chuyện.
Lưu Long thấy mấy người Vương Minh còn chưa tới, nhìn lướt qua Ngô Siêu cùng Trần Kiên, khẽ cau mày nói: “Hai ngày này bắt đầu hấp thu năng lượng thần bí rồi sao?”
Hai người gật đầu.
“Trong hai ngày tới hấp thu xong tất cả năng lượng thần bí, mặc kệ có tạo thành tổn thương hay không đều hấp thụ hết cho ta!”
Hai người khẽ giật mình, vội vàng như vậy sao?
Của bọn hắn được chia 20 phần, như lúc trước bọn hắn hấp thụ đến nửa năm, dù sao sau này cũng chưa chắc sẽ có thêm thu nhập, đương nhiên dùng tiết kiệm một chút mới có thể tối đa lợi ích.
Gấp gáp như vậy làm cái gì?
Nhưng mà quyền uy của Lưu Long vẫn còn, hai người cũng rất tín nhiệm, cho nên hai người liền gật gật đầu cũng không có hỏi nhiều thêm.
“Vân Dao!”
“Có.”
Vân Dao ngẩng đầu, nhìn về phía Lưu Long.
Lưu Long trầm giọng nói: “Ngươi là siêu năng hệ Thủy, năng lực trị liệu còn có mấy phần?”
“Không khác lúc trước lắm.”
Vân Dao nâng kính mắt lên, trước kia nàng không mang kính mắt, chẳng qua bây giờ lại thích mang theo một cặp kính mắt, ngược lại Lý Hạo biết một chút, cái đồ chơi này lúc ấy hình như có thể nhìn thấy một chút huyết ảnh, Vân Dao là nhờ cái này mà tránh được truy sát của huyết ảnh.
Lưu Long gật gật đầu: “Vậy ngươi vẫn tiếp tục làm Trị Liệu sư, trước lúc đoàn đội không có siêu năng hệ Quang với hệ trị liệu chân chính tham gia vào thì ngươi phụ trách khôi phục thương thế cho toàn đội.”
“Đã rõ!”
Vừa dứt lời, cửa bị gõ vang, Vương Minh đẩy cửa đi vào.
Trên mặt mang theo vẻ tươi cười, nhìn thoáng qua mấy người, lại gật gật đầu với Lưu Long, muốn tìm chỗ ngồi một chút… Phát hiện đám gia hỏa này tùy tiện ngồi loạn, Trần Kiên mập mạp này dứt khoát ngồi ngay dưới đất.
Gã cũng bó tay rồi, dứt khoát không ngồi, đứng chung với Lý Hạo.
Lý Mộng với Hồ Hạo cũng không có ngồi, nhao nhao đi tới bên cạnh đám Trần Kiên bên kia.
Lưu Long nhìn mấy người một chút, nói ngay vào điểm chính: “Mấy người các ngươi mới đến, không quá quen thuộc với chúng ta, trước đó cũng đã từng có một lần liên thủ chiến đấu nhưng cũng rất ngắn.”
“Ta chỉ muốn hỏi một câu, mấy người các ngươi đến Ngân Thành là để mạ vàng hay là thật sự muốn trải qua sinh tử?”
Vương Minh hơi bất mãn: “Đương nhiên là vì tôi muốn tôi luyện bản thân! Mạ vàng? Siêu Năng Giả không có thực lực thì mạ vàng có tác dụng không? Lưu bộ trưởng có phải quá coi thường chúng ta rồi hay không?”
Lý Mộng cũng nói tiếp: “Bộ trưởng, chúng ta tới Ngân Thành cũng là bởi vì nghe nói Ngân Thành cần trợ giúp, cũng không phải tới chơi.”
“Vậy là tốt rồi!”
Lưu Long lạnh lùng nói: “Tiếp đó, Ngân Thành sẽ xảy ra một trận chiến đấu, địch nhân là ai các ngươi không cần biết! Các ngươi chỉ cần nghe lệnh làm việc, không sợ hãi, không phá hỏng kế hoạch, không quấy nhiễu đồng đội là có thể!”
Chiến đấu?
Vương Minh sửng sốt, chiến đấu ở đâu ra?
“Bộ trưởng, thực lực của địch nhân gì?”
“Nhật Diệu!”
Vương Minh có chút nhăn mi: “Cũng không phải là không thể đối phó, nhưng nguy hiểm quả thật không nhỏ, ta có thể hỏi một chút đối phương là đến từ ba tổ chức lớn hay là tổ chức siêu năng khác?”
“Coi như là thành viên của ba tổ chức lớn!”
“Nhưng bây giờ ý của Bạch Nguyệt thành bên kia tốt nhất là đừng chủ động nổi lên xung đột…”
“Đây là Ngân Thành!”
Lưu Long lạnh lùng nói: “Cho nên ở đây, quyết định của ta chính là duy nhất! Trừ khi ta xuống đài, ngươi đi lên vậy lời ngươi nói liền tính, nếu không… Ta quyết định!”
Vương Minh bĩu môi, tùy ông ta thôi.
Gã cũng không sợ.
Chỉ là một người Nhật Diệu, thực lực hiện tại của Ngân Thành bên này vẫn được, mặc dù không có Nhật Diệu, nhưng trong tiểu đội có 4 người là Nguyệt Minh, Phá Bách hai người, vẫn có thể chiến một trận.
Về phần nguy hiểm… Như lời gã nói, tới đây gặp phải nguy hiểm mới là tưởng tượng của bọn hắn.
Hồ Hạo vẫn luôn không lên tiếng, mở miệng nói: “Bộ trưởng, vậy thời gian, địa điểm hành động đều có sao?”
“Trở về ta sẽ thông báo thời gian hành động cho các ngươi!”
Tốt lắm, đây là không quá tín nhiệm bọn hắn.
Đương nhiên, đây cũng là hiện tượng bình thường.
Mặc dù có chút không hài lòng lắm nhưng mà Vương Minh vẫn có thể tiếp nhận được, gã không để ý những cái này, mở miệng hỏi: “Có phương án tác chiến không? Phối hợp như thế nào? Ta là siêu năng hệ Kim, Lý Mộng là hệ đặc thù, Hồ Hạo hệ phi thiên, Bạch Nguyệt thành nếu có siêu năng tác chiến, bình thường sẽ sớm diễn tập phối hợp ăn ý mới được, miễn cho siêu năng quấy nhiễu lẫn nhau…”
“Không cần, ba người các ngươi phối hợp tốt là được!”
Lưu Long nhìn xem hắn: “Ba người các ngươi, chuẩn bị sẵn sàng, chính là chuẩn bị khi bọn Nhật Diệu đánh tới làm thế nào để chống lại đối phương, thậm chí là ngăn cản đối phương, không để cho đối phương chạy thoát, đây là cái các ngươi phải suy nghĩ, nếu như làm không được… Vậy thì nói sớm!”
Trong lòng Vương Minh hơi chấn động một chút!
Ba người chúng ta, chuẩn bị chống cự Nhật Diệu?
Cái này… Quá kích thích!
Gã có chút kích động lại có chút lo lắng, còn có chút tiếc nuối, nhưng mà vẫn miễn cưỡng nói: “Cái kia… Bộ trưởng, ta… Kinh nghiệm chiến đấu của mấy người chúng ta không đủ, nói câu khó nghe là phối hợp cũng không đúng chỗ, nếu thật sự gặp Nhật Diệu… Khả năng chống cự không được, cũng ngăn cản không được.”
Lưu Long cười, ông ta thích gia hỏa thành thật này.
Khoác loác bây giờ cũng vô dụng, đến lúc thật sự lên chiến trường lập tức bị người ta đánh chết, hại người hại mình.
“Đối phương cũng là tân thủ!”
“A?”
Mấy người Vương Minh đều ngây ngẩn cả người, cũng là tân thủ?
“Nhật Diệu có tân thủ sao?”
Bọn hắn không thể tin được, đạt đến Nhật Diệu mà còn là tân thủ?
Nhật Diệu bình thường trở thành Siêu Năng Giả cần ít nhất năm 10.
Làm Siêu Năng Giả cho dù là Tuần Dạ Nhân, hay là những tổ chức khác, siêu năng từ 10 năm trở lên không có khả năng không có mấy lần chiến đấu kinh lịch, nhất là đến Nhật Diệu, trừ khi là Thiên Quyến Thần Sư, còn tự nhiên mà luyện đến Nhật Diệu… Vậy thì khó mà nói được.
“Xác suất lớn là tân thủ… Không phải chắc chắn trăm phần trăm, nhưng mà khả năng cao tới chín phần! Dù từng có chiến đấu, tối đa cũng là cấp bậc thấp, chắc là không có độ kinh nghiệm chiến đấu cùng cấp!”
Vương Minh thở phào một cái: “Nếu thực như thế thì cũng không sợ cái gì, Hồ Hạo bay được, Lý Mộng có thể khóa chặt người cùng khoảng cách, ta có thể công kích, ba người chúng ta cẩn thận một chút, nếu như không chống lại được đối phương, có thể chạy… Khụ khụ, vẫn có thế kiềm chế một chút.”
Lần trước đã ăn thua thiệt, lần này ba người bọn hắn cũng có chút kinh nghiệm.
“Các ngươi rời khỏi cũng được, nếu không rời khỏi… Vậy thì quyết định như vậy!”
Lưu Long cuối cùng nói: “Tất cả giữ bí mật, không có lệnh của ta, dù là Bạch Nguyệt thành bên kia cũng không thể lộ ra! Nhớ kỹ chưa?”
“Đã rõ!”
“Vậy hội nghị liền đến đây, làm tốt công tác chuẩn bị tùy thời chiến đấu!”
“Đã rõ!”
Đám người nhao nhao lên tiếng.
Chương 237: 200 Khối Năng Lượng Ngũ Hành
Người tiểu đội Liệp Ma đều rất bình tĩnh, Nhật Diệu thì Nhật Diệu, lúc trước giết Nguyệt Minh, hiện tại tất cả mọi người đều cường đại hơn một chút, đi giết Nhật Diệu, chắc cũng không phải không có khả năng.
Hội nghị của Lưu Long rất ngắn gọn.
Đám người vội giải tán.
Vương Minh vội giữ Lý Hạo lại, vừa đi vừa thấp giọng nói: “Đối phó Ngân Hà?”
Lý Hạo nhe răng: “Ngươi đoán xem?”
“…”
Đoán cái rắm!
Gã chỉ có thể nghĩ như vậy, nghe nói Ngân Hà có Siêu Năng Giả cấp độ Nguyệt Minh, còn nếu Nhật Diệu… Tập đoàn Ngân Hà có sao?
Gã không biết.
“Được rồi, đối phó ai cũng được, không phải Tuần Dạ Nhân là được!”
Vương Minh đối với mấy cái này cũng không có yêu cầu quá nhiều, chỉ cần không phải là người một nhà thì ai cũng như vậy.
Nghĩ đến cái này, gã lại hỏi một câu: “Lão sư của ngươi sẽ ra tay sao?”
“Có thể.”
Kiểu nói này làm Vương Minh an tâm một chút, có một võ sư Đấu Thiên lúc nào cũng có thể xuất thủ, phần trăm an toàn cũng cao hơn.
Chỉ là đối phó với một Nhật Diệu mà thôi!
Dù chính mình không địch lại những người này, nhưng Viên Thạc tới còn không phải một chưởng là đánh chết sao, lần trước Viên Thạc một đao liền đánh chết con trai Ánh Hồng Nguyệt, bọn hắn đều nhìn thấy.
Quá lợi hại!
Cho nên giờ phút này Vương Minh cũng thả lỏng người.
Thấy gã giống như rất nhẹ nhàng, Lý Hạo nói khẽ: “Cảnh giác một chút đi, không có đơn giản như vậy đâu! Bất kỳ một cuộc chiến nào cũng phải lấy tâm thế đây là trận chiến cuối cùng mà đánh, đây là lão sư dạy ta, ta cũng chuyển đạt lại cho ngươi! Chuyện lật thuyền trong mương thường xuyên xảy ra.”
Lông mày Vương Minh nhăn lại, gật đầu: “Hiểu rồi!”
Nói xong, hai người đường ai nấy đi.
Rất nhanh đã tới giờ tan làm.
Lý Hạo hoàn toàn giống như trước đây, không có tăng ca, đến giờ tan làm là về.
Biểu hiện cực kỳ bình thường!
Mặc kệ ai quan sát Lý Hạo đều chỉ sẽ nhận được một cái kết luận, tên gia hỏa này thật không thú vị.
Đúng giờ đi làm, đúng giờ tan ca.
Ngoài đi đến nhà lão sư hắn thì chỗ nào cũng không đi, cuộc sống so với cuộc sống của người già còn quy luật hơn.
Mà về cùng lúc với Lý Hạo.
Viên gia.
Hách Liên Xuyên thở hồng hộc hạ xuống đất mang theo một chút tức giận, trực tiếp đẩy cửa vào: “Viên giáo sư, đến mức như vậy sao? Dùng ti trưởng Tuần Kiểm ti uy hiếp người, cũng không phải là một chủ ý tốt!”
Ông có chút bất mãn!
Bình thường đùa giỡn một chút thì thôi, kết quả Mộc Sâm nói rất nghiêm trọng, hôm nay ông không đến thì Viên Thạc sẽ chém Mộc Sâm!
Dính đến ti trưởng Tuần Kiểm ti của thành… Dù Hách Liên Xuyên có bận bịu túi bụi vẫn phải cấp tốc chạy đến.
Viên Thạc uy hiếp như vậy có hơi quá mức!
Cũng vượt khuôn phép!
“Đồ đâu?”
Viên Thạc không để ý tới ông ta, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Đồ có mang đến không? Đừng nói nhiều như vậy, ngươi cầm đồ của ta ra đây, nhiều ngày đều không có tin tức còn nuốt kiếm Lý gia, ta không chủ động đòi có phải ngươi liền không đưa phải không? Tuần Dạ Nhân cũng muốn công khai cướp bóc sao?”
“…”
Hách Liên Xuyên có chút bất đắc dĩ: “Năng lượng thần bí ta đang giúp ngươi đổi thành…”
“Tuần Dạ Nhân nếu như ngay cả hơn 1000 khối năng lượng thần bí Ngũ Hành đều không lấy ra được, vậy thì đóng cửa đi đừng làm nữa!”
Tốt lắm, Hách Liên Xuyên cũng không thể nói gì hơn, đương nhiên lấy ra được.
Nhưng mà ông ta đúng là muốn kéo dài thời gian tới khi ra khỏi khu di tích, kết quả người này bỏ được, nhưng ông ta lại không thể bỏ được.
“Đồ đã mang đến, tất cả 200 khối năng lượng Ngũ Hành…”
“Ta cho ngươi 1300 phương!”
Sắc mặt Viên Thạc lãnh đạm, nhìn nhìn ông ta có chút bất mãn.
Hách Liên Xuyên giải thích nói: “Thật sự không phải ta nuốt lời, mà ta cũng không như vậy! Nhưng mà ngươi nhất định phải có một dạng tương đương, ta chỉ có thể bỏ ra bấy nhiêu, 300 phương khác, ta đổi năng lượng thần bí không thuộc tính cho ngươi, đối với võ sư càng có lợi hơi, ngươi xem coi thế nào?”
Viên Thạc lúc này mới gật gật đầu, cái này cũng tạm chấp nhận được.
“Cứ như vậy đi, mặt khác buổi sáng Lưu Long đến chỗ ta, nói ngươi nếu tới thì làm chỗ dựa cho hắn, hắn chuẩn bị làm nghi thức khai trương…”
“Ta bận bịu muốn chết rồi, làm gì có thời giờ làm cái này!”
Hách Liên Xuyên đều sắp tức đến bật cười, chuyện của ta quá nhiều, ta còn có thời gian làm chỗ dựa cho ông ta sao?
Nói đùa à!
“Ngân Thành có nhiều rắn, côn trùng, chuột, kiến, ngươi trông cậy vào hắn chỉ là một tên Phá Bách thì có thể trấn áp được sao?”
Viên Thạc thản nhiên nói: “Tùy ngươi, chuyện đó là ngày mốt, người tới cũng đã tới, chẳng lẽ bây giờ ngươi chạy trở về sao?”
“…”
Hách Liên Xuyên nghĩ nghĩ, có chút không biết nói gì, nửa ngày sau mới nói: “Được thôi! Gần đây không có phát sinh chuyện gì lớn, ta đã cùng đã chào hỏi mấy tổ chức lớn, ngươi cứ yên tâm đi! Khu vực trung tâm hỗn loạn, tạm thời còn không ảnh hướng đến bên này của chúng ta, chờ thăm dò di tích kết thúc rồi nói sau.”
“Ừm.”
Viên Thạc phất phất tay đuổi người, có thể, ngươi có thể đi.
Hách Liên Xuyên càng im lặng, ông ta dù sao cũng là Tam Dương.
Gia hỏa này càng ngày càng khoa trương!
Giờ phút này, Viên lão thật sự có chút giống ma quỷ.
Ông ta cũng lười nhiều lời mà trực tiếp rời đi, về phần Viên Thạc đổi lấy năng lượng Ngũ Hành làm cái gì, ông lười hỏi, trong lòng mơ hồ có chút suy đoán, lần trước Viên Thạc để ông ta hấp thu một chút năng lượng hệ khác, ông cũng làm theo, hiệu quả cũng không tệ lắm.
Bệnh tim co thắt cũng giảm một chút, cứ cố gắng tăng thực lực lên hình như cũng không có tác dụng gì.
Nhưng mà việc này vẫn khá quan trọng.
Hách Liên Xuyên đã chuẩn bị xong, lại thử nghiệm một thời gian, nếu như vấn đề không lớn, liền thông báo với Tuần Dạ Nhân phương diện này, thử xem có phải nghiên cứu một chút không, có cần cân bằng năm hệ hay không, như vậy mới có thể đẩy mạnh tiến bộ siêu năng tốt hơn.
Cũng bởi vì Viên Thạc cung cấp tin tức này cho ông, ông ta mới có thể tích cực như vậy, người ta gọi một tiếng là ông lập tức tới ngay.
Đi ra khỏi đại viện Viên gia, chân ông hơi chậm lại.
Một cước giẫm lên một khối gạch bị vỡ bên trên, ông cúi đầu nhìn một chút, hơi nhíu mày.
Làm cường giả Tam Dương, nhãn lực của ông ta cũng không tệ.
“Vận dụng ‘thế’?”
Trong lòng suy đoán một chút, không giống của Viên Thạc, chẳng lẽ là buổi sáng Lưu Long đến đây lưu lại?
Nói như vậy, Lưu Long cũng đã bắt đầu tiếp xúc với ‘thế’, cái này không tệ, xem ra gia hỏa này có hy vọng tiến vào Đấu Thiên.
Lúc này, Hách Liên Xuyên lại có một chút vui mừng.
Xem như là thu hoạch ngoài ý muốn!
Cũng không ai nói cho ông biết tin tức này, Lưu Long cũng không nói, chẳng lẽ chuẩn bị chờ thăng cấp cho Tuần Dạ Nhân một bất ngờ sao?
“Nếu có thể thăng cấp… Vậy cũng không tệ, lần này làm chỗ dựa cho hắn cũng được!”
Hách Liên Xuyên cười ha ha đi về phía Tuần Kiểm ti, tâm trạng vô cùng vui sướng.
Về phần Ngân Thành phía bên này, những người khác bây giờ cũng không làm nên nổi sóng gió gì.
Chương 238: Ăn Không Tiêu
Ngày 30 tháng 7.
Ngày cuối cùng của tháng 7, lịch Tinh Nguyên không phân chia tháng chẵn lẻ, mỗi tháng đều có tiêu chuẩn 30 ngày.
Hôm nay là ngày nghỉ, Tuần Kiểm Ti hay Tuần Dạ Nhân cũng thế, đều có ngày nghỉ.
Mỗi tháng có sáu ngày nghỉ, tương đối mà nói, thì ăn cơm nhà nước rất thoải mái.
Đương nhiên bận rộn lại là cả năm không ngừng.
Ngày này, Lý Hạo dậy khá trễ.
Không phải không đi làm thì lười biếng, do tối hôm qua sau khi Viên Thạc làm sập quặng mỏ nào đó, ông đã tới phòng Lý Hạo trong đêm.
Hơn nửa đêm hù chết người, sau đó giày vò Lý Hạo cả đêm.
Chủ yếu chính là cho hắn ăn năng lượng thần bí!
Gọi là cưỡng ép nhét, hắn hút thì hút, không hút cũng phải hút, có thể hút bao nhiêu thì hút bấy nhiêu.
Viên Thạc chuẩn bị cho hắn trọn vẹn một nghìn khối năng lượng Ngũ Hành.
Nhiều năng lượng Ngũ Hành như vậy, Lý Hạo cũng sắp hút thổ huyết, chỉ miễn cưỡng hấp thu không đến một trăm khối… Nếu truyền đi đã có thể dọa chết người.
Một đêm ai có thể hút một trăm khối năng lượng thần bí?
Dạng võ sư Đấu Thiên như Lưu Long, giờ này cũng chưa hẳn có thể hấp thu nhiều như vậy, chủ yếu là tiêu hóa không được.
Nhưng Lý Hạo có kiếm năng.
Sau khi kiếm năng trung hoà, những năng lượng này sẽ thành năng lượng ôn hòa, dù không hấp thu được cũng có thể ẩn trong cơ thể.
Có điều Lý Hạo và Viên Thạc đều cảm nhận được kiếm năng đang giảm bớt.
Về phần vấn đề kiếm năng giảm bớt, Viên Thạc cũng không biết nên xử lý thế nào.
Nguyên Thần Binh là lĩnh vực siêu năng tuyệt mật, mà ghi chép trong cổ tịch lại không có thuyết pháp Nguyên Thần Binh này, hẳn đây là khái niệm cường giả siêu năng hiện đại nói lên.
Hấp thu trọn vẹn một trăm khối… Cũng đủ cho một Phá Bách tấn cấp siêu năng, tỉ như dạng Phá Bách như Liễu Diễm, nếu như có thể tấn cấp, một trăm khối cũng đủ rồi.
Lúc trước Viên Thạc ở Phá Bách viên mãn, ông nói mình muốn tấn cấp cũng chỉ cần số lượng mấy trăm hơn ngàn khối.
Mà Lý Hạo hấp thu nhiều như vậy, chủ yếu vẫn để cường hóa trước ngũ tạng, tố chất thân thể lên.
Về phần nội kình tại ngoài thân thể, nó còn cần Lý Hạo tự đi rèn luyện, cần chút thời gian.
Đơn thuần xét từ tố chất thân thể, ngay cả Viên Thạc cũng nói ngũ tạng lục phủ của gia hỏa này thậm chí không hề kém hơn ông lúc ở Phá Bách viên mãn.
Lúc ấy, ông toàn bộ nhờ vào nội kình uẩn dưỡng, cũng không có điều kiện như Lý Hạo, hoàn toàn dựa vào đặc thù để cường hóa.
Cho nên Lý Hạo lên chậm chút, lại có cảm giác ăn không tiêu.
Cảm giác ăn quá nhiều!
Nghi thức thành lập phân bộ là vào đêm mai, cũng chính là đêm ngày mùng 1 tháng 8, bây giờ cách đó còn sớm.
Hôm nay Lý Hạo có làm cũng không đáng kể, cũng không quan tâm dậy trễ giờ.
“Căn phòng lớn thì tốt… Chỉ là hơi bất tiện!”
Ngay lúc tiêu hóa, Lý Hạo hơi xúc động.
Nơi này rất tốt, ở rất dễ chịu, thế nhưng có vài chỗ không tốt, không có chỗ ăn bữa sáng.
Đây là khu nhà giàu, ai lại mỗi ngày đi quầy điểm tâm ăn giống Lý Hạo?
Người ta đều có bảo mẫu, đầu bếp.
Nếu không thì sáng sớm rời giường, ra ngoài đi bộ một chút, ăn sớm chút, hoạt động thân thể chút, đánh chút Ngũ Cầm Thuật, dưỡng sinh xem như rất thoải mái.
Lúc này, Lý Hạo phun tào một câu, lại cảm nhận thân thể một lần, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như hồng lô.
Ấm áp dễ chịu!
Huyết dịch điên cuồng chảy xuôi, mỗi lần chảy xuôi đều sẽ sinh ra từng sợi nội kình, cùng lúc đó cũng sẽ cường hóa mạch máu, làn da, xương cốt.
“Lôi năng cường thể, phong năng gia tốc…”
Lý Hạo nghĩ đến lôi năng, trong lòng hơi bất đắc dĩ.
Con trai Ánh Hồng Nguyệt là hệ Lôi, Viên Thạc giết gã, ít nhiều gì cũng rút ra được chút lôi năng.
Kết quả lôi năng bị Hoàng Vân cầm đi một nửa, còn lại xíu lôi năng cũng bị ông đổi đi.
Lúc đầu Viên Thạc muốn giữ lại, kết quả lại cảm thấy năng lượng Ngũ Hành quan trọng hơn, bây giờ năng lượng Ngũ Hành chỉ đổi được một nghìn khối, ba trăm khối năng lượng thần bí không thuộc tính vô dụng, điều này khiến Lý Hạo cảm thấy hơi thua thiệt.
Hoàng Vân cần lôi năng làm gì?
Không phải ông ta hệ Phong?
Năng lượng thần bí không thuộc tính hoàn toàn chính xác là có hiệu quả cường hóa đối với võ sư, còn không thuộc tính, Lý Hạo cảm thấy thật ra nó không trân quý bằng có thuộc tính.
Phun tào thì phun tào, Lý Hạo bắt đầu đánh quyền.
Quyền pháp uể oải!
Đây là dáng vẻ lúc Ngũ Cầm Thuật không chiến đấu, xưng là thuật dưỡng sinh đệ nhất, đánh nhau cũng không kịch liệt.
Thời khắc này, Lý Hạo cảm nhận được nội kình trong cơ thể gia tăng, huyết nhục cường hóa, từ đáy lòng sản sinh một cảm giác cường đại.
Đương nhiên hắn không dám dùng sức quá mức, sợ đánh ra động tĩnh quá lớn, gây nên lực chú ý của nhà sát vách.
Không biết hôm nay Kiều Bằng còn có tâm tư trò chuyện cùng hắn không.
Khóe miệng Lý Hạo hơi cong lên, đêm qua quặng mỏ nhà gã sập, hơn nửa đêm Lý Hạo cũng cảm nhận được Nguyệt Doanh kia đi theo Kiều Bằng ra ngoài.
Đêm hôm khuya khoắt, nguồn sáng rất rõ ràng.
Có điều lúc buổi sáng, đối phương lại trở về, xem ra đã xử lý được việc quặng mỏ sụp đổ.
Nhắc Kiều Bằng, Kiều Bằng đến ngay.
Thật ra Lý Hạo không cảm giác được khí tức của Kiều Bằng, cũng không thể cảm thụ khí tức Nguyệt Doanh Sư, nhưng đối phương như bóng đèn lớn di chuyển về phía bên hắn, mắt Lý Hạo không mù, hắn vẫn có thể nhìn thấy.
Bây giờ Lý Hạo phán đoán đôi tuệ nhãn này hẳn là duyên cớ huyết mạch, trừ cái đó ra thì không có giải thích khác.
Nhưng có đôi khi Lý Hạo đang nghĩ, hình như Tuần Dạ Nhân có vài người như vậy, chẳng lẽ nói họ cũng có huyết mạch bát đại gia?
Nhưng việc này không phù hợp logic, nếu đối phương cũng có huyết mạch bát đại gia, đại biểu Tuần Dạ Nhân biết đến, vậy vì sao họ không biết việc ở Ngân Thành?
Những việc này ngược lại không tiện hỏi trực tiếp.
Vương Minh có lẽ biết, có điều Vương Minh cũng không phải quá ngu, hỏi nhiều, Lý Hạo cũng lo lắng gã sẽ đoán được gì.
Việc này không sốt ruột, chờ sau lần chiến đấu cùng chỗ này kết hữu nghị thâm hậu, lại từ từ hỏi, khi đó sẽ không sợ.
Những người nhìn thấy huyết ảnh trước kia rốt cuộc có kết cục gì?
Còn cả việc huyết ảnh đến cùng có phải bí mật tại cao tầng Tuần Dạ Nhân không?
Có thể không phải!
Nếu không thì vì sao người ta vừa nhìn thấy huyết ảnh, Tuần Dạ Nhân sẽ biết những người này đặc biệt?
Giống thế, bên trong Tuần Dạ Nhân luôn có vài cường giả có năng lực đặc thù, mà tồn tại cấp Tam Dương có lẽ không nhất định có thể trực tiếp nhìn thấy… Chỉ là suy đoán, ai bảo Lý Hạo không có bạn bè cấp Tam Dương.
Suy nghĩ lấp lóe, hắn không thấy được tên kia đến.
Thẳng đến khi cửa đại viện bị gõ vang.
Giọng Lý Hạo truyền ra: “Ai vậy?”
“Ta, Lý tuần sát, đang bận hả?”
Ngoài cửa, Kiều Bằng dẫn theo người tài xế kia, đang đợi.
Rất nhanh, cửa lớn được mở ra, Lý Hạo cau mày, lạnh lùng nhìn gã: “Kiều Bằng, ta đã nói rồi, ngươi không trêu chọc ta, ta không thèm để ý ngươi! Vừa sáng sớm ngươi có ý gì?”
“Đừng hiểu lầm!”
Kiều Bằng cười một tiếng: “Thật sự không có ý gì khác.
Lý tuần sát có thể có vài hiểu lầm với ta.
Hôm nay ta tới đây cũng có chuyện muốn thương lượng với Lý tuần sát.”
“Chuyện gì?”
Chương 239: âm Mưu Của Cha Con Kiều Gia
Lý Hạo không có ý để cho gã vào cửa, trực tiếp ngăn ở cửa phòng.
Kiều Bằng tuyệt không nổi giận, giải thích: “Là vầy, khai thác mỏ Kiều thị có một quặng mỏ tại Ngân Thành, hôm trước Lý tuần sát còn đi xem qua, biết việc này không?”
“Đương nhiên!”
“Đêm qua quặng mỏ Kiều thị phát sinh sự cố đổ sụp…”
Ánh mắt Lý Hạo sáng lên: “Chết người?”
Hắn nhìn về phía đối phương, bỗng cười: “Muốn tìm ta hỗ trợ ém xuống? Trước tiên nói qua xem chết mất mấy người, quá ba người, các ngươi tự đi Tuần Kiểm Ti giải quyết.
Ít hơn ba người, ta không ham tiền, tiền cũng không có bất cứ ý nghĩa gì… Ta cần năng lượng thần bí!”
“…”
Kiều Bằng trợn mắt hốc mồm, ai nói cháu trai này là người tốt?
Ông trời ơi.. !
Gia hỏa này mới làm quan mấy ngày, thế mà đã học xong hối lộ.
Thì ra trước kia không có cơ hội cho hắn phát huy?
Gã thật sự không nghĩ tới Lý Hạo mở miệng lại là lấy tiền giấu việc, gã thật sự không phải tới vì việc này.
“Không phải, không phải… Kiều thị đối đãi công nhân rất tốt, ban đêm không khởi công.
Đêm qua sụt lún chỉ là giếng mỏ đổ sụp, cũng không đả thương người.
Từ hôm nay bịt kín giếng mỏ, thẳng đến khi giếng mới xây xong mới có thể thi công.”
Nói đến đây, Kiều Bằng mới nói ra mục đích: “Là vầy, Viên giáo sư là chuyên gia địa chất nổi danh nhất Ngân Thành…”
Lý Hạo hiểu rõ: “Tìm lão sư ta giúp các ngươi nói chuyện việc mỏ mới?”
“Thật sự không phải!”
Kiều Bằng cười nói: “Bây giờ Viên giáo sư đã là cường giả đệ nhất Ngân Thành, loại chuyện nhỏ nhặt này cũng không dám làm phiền ông ấy! Chúng ta đều biết Lý tuần sát là môn hạ đệ tử của giáo sư, trước kia cũng chuyên học tập những thứ này, cho nên hôm nay đến là muốn làm phiền Lý tuần sát giúp một chút… Giúp chúng ta định vị miệng mỏ mới.”
Lý Hạo khẽ nhíu mày.
Đầu cấp tốc chuyển động suy nghĩ.
Hắn không nghĩ tới cuối cùng Kiều gia lại tìm hắn hỗ trợ, có ý gì?
Khai thác mỏ Kiều thị chuyên nghiệp thế, sao còn thiếu một chuyên gia?
Thật sự không thiếu!
Cũng không phải việc có độ khó cao, Kiều thị mới là chuyên nghiệp, tìm hắn làm gì?
Cái này… Thật sự là cực kỳ cổ quái.
Một lát sau, Lý Hạo mơ hồ có vài ý tưởng.
Tìm hắn!
Hắn đi thì có trợ giúp gì đối với Kiều thị?
Không có chút trợ giúp nào!
Không chỉ không có chút trợ giúp nào mà còn phải cẩn thận bị hắn phát hiện vật gì, nhưng Kiều Bằng vẫn tới…
Lòng Lý Hạo khẽ động, di tích!
Hắn đã hiểu đại khái ý Kiều gia.
Có lẽ sập mỏ căn bản không đáng chú ý đối với Kiều gia, thế nhưng nếu có thể mượn cơ hội này để hắn đi quặng mỏ bên kia, nếu huyết mạch có thể kích thích vài động tĩnh ở di tích… Vậy đó là chuyện cực lớn đối với Kiều gia.
Nói không chừng… Còn muốn giết chết hắn?
Lý Hạo âm thầm hít khí.
Không phải không được!
Bây giờ Ngân Thành đã khiến cho rất nhiều người chú ý, Lý Hạo cũng bị rất nhiều người để ý, lý do bình thường để hắn đi quặng mỏ không quá đáng tin cậy.
Hôm trước hắn đã đi một lần, nhưng lần kia là theo chân một Tuần Dạ Nhân, mà lại có rất nhiều người biết, họ đều đang nhìn.
Nếu hôm nay mượn cớ tìm kiếm giếng mỏ, mời hắn bí mật đi hỗ trợ, những người khác chưa chắc sẽ để ý.
Bởi vì Viên Thạc là chuyên gia nghề này, Lý Hạo là môn sinh đắc ý của ông, dạng xí nghiệp lớn như khai thác mỏ Kiều thị này tìm Lý Hạo hỗ trợ cũng có thể.
Sợ là sợ… Người có đi, nhưng không có về!
Có lẽ Kiều Phi Long giết chết hắn, kiếm bộn, quét sạch di tích rồi trực tiếp chạy trốn.
Đến lúc đó coi như bại lộ cái gì thì bọn chúng cũng không sợ.
“Nguy hiểm!”
Nghĩ như vậy, Lý Hạo ngửi thấy mùi nguy hiểm trong nháy mắt.
Kiều gia thật sự có khả năng thừa cơ giết chết hắn.
Khó trách biết rõ bên kia là di tích, còn có bí mật của bọn chúng, nhưng vẫn chủ động tới cửa mời Lý Hạo đi hỗ trợ… Đây tuyệt đối là rắp tâm bất lương.
Thầm nghĩ tất cả mọi thứ, Lý Hạo lại lộ ra vẻ khó xử.
Kiều Bằng hiểu rõ, nói khẽ: “Không để cho Lý tuần sát đi mà không được gì, tinh tệ hoặc năng lượng thần bí Lý tuần sát cần, đều có thể thương lượng…”
“Ta cũng không có học được bản sự của lão sư ta!”
Lý Hạo cau mày, nói: “Lại nói, định vị miệng mỏ mới mà thôi, Kiều thị các ngươi còn thiếu người như vậy?”
Kiều Bằng bất đắc dĩ, nói: “Thiếu thì không thiếu, nói một lời chân thành, nếu có thể, chúng ta đương nhiên hy vọng người một nhà có thể trực tiếp giải quyết.
Nhưng vị trí sụp đổ không tốt lắm, chuyên gia của chúng ta đều là một vài lão nhân, thân thủ không đủ lưu loát, cho nên hi vọng tìm một chuyên gia có thân thủ không tệ, có thể cấp tốc xác định vị trí, lập tức có thể để cho quặng mỏ khởi động một lần nữa… Tại Ngân Thành cũng chỉ có Lý tuần sát và Viên giáo sư phù hợp, nhưng Viên giáo sư… Thật sự mời không nổi!”
Kiều Bằng cười khổ một tiếng: “Ông ấy là võ sư Đấu Thiên, Lục Địa Thần Tiên, mời ông ấy ra sân một chuyến vậy phải trả bao nhiêu mới hợp? Giá trị quặng mỏ của Kiều thị chúng ta ở đó, cho nhiều chúng ta không lấy ra được, cho ít thì giáo sư không hài lòng… Nghĩ tới nghĩ lui, Lý tuần sát hẳn cũng học được tám phần bản sự của giáo sư, vậy đủ rồi!”
Lý do này, nghĩ thật tốt.
Vì sao không tìm Viên Thạc, bởi vì Viên Thạc quá đắt.
Vì sao tìm Lý Hạo, bởi vì Lý Hạo là máy bay chiến đấu bên trong chuyên gia, thân thủ tốt, làm việc nhanh, làm việc thuận tiện, không kéo dài.
Lý Hạo nhướng mày, nói: “Vậy các ngươi ra bao nhiêu?”
“Một khối năng lượng thần bí, hoặc là một triệu tinh tệ!”
Kiều Bằng nói chân thành: “Giá tiền này tuyệt đối hợp lý!”
Lý Hạo thất vọng: “Được rồi, một tháng tiền lương của ta chỉ có một khối năng lượng thần bí, ta còn tưởng rằng Kiều gia thế to nghiệp lớn, kết quả chỉ cho chút xíu như thế?”
Kiều Bằng thầm mắng một tiếng!
Thật ra ngược lại ta muốn nói cho ngươi mười phương, một trăm phương, chỉ sợ ngươi không dám nhận!
Lại nói, chỉ là để ngươi đi khảo sát chút thôi, cho ngươi nhiều như vậy mà ngươi còn không vừa lòng?
Gia hỏa này còn tham lam hơn xa so với trong truyền thuyết.
“Lý tuần sát, đây thật sự không ít, không phải Kiều gia không thể ra giá tiền cao hơn… Nhưng nói câu thật lòng, cho nhiều vậy sẽ không có lời, dù cho ngày mai có thể làm việc trở lại, Kiều gia đưa ra cái giá lớn hơn… Vậy… Vậy còn không bằng trễ thêm mấy ngày.”
Kiều Bằng nói đi nói lại: “Nhiều lắm tốn một hai ngày là có thể cầm được một khối năng lượng thần bí, Lý tuần sát, ngươi tùy tiện hỏi chút xem Kiều gia ta ra giá hợp lý hay không?”
Lý Hạo giống như hơi động lòng, suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Được, vậy ngươi chờ ta một hồi… Bây giờ đi?”
“Đúng, càng nhanh càng tốt!”
Kiều Bằng vội gật đầu, ước gì giờ Lý Hạo đi theo gã.
Về phần cưỡng ép bắt đi… Quên đi, trong thành làm không tiện, còn có người nhìn chằm chằm bên này, lại nói, khoảng cách Viên Thạc quá gần.
Còn nữa, nếu Lý Hạo bị cưỡng ép mang đi, tuyệt đối sẽ khiến Ngân Thành bùng nổ trong nháy mắt.
Phải làm cho đối phương cam tâm tình nguyện đi theo.
Chờ khi đến quặng mỏ, những người khác có lẽ đã tra xét xong mục đích của bọn gã, chỉ là vì thăm dò một miệng mỏ mới, lúc đó tiến vào trong thì những người khác cũng sẽ không tùy tiện tiến vào điều tra.
Cha con Kiều gia đã tính toán tốt.
Chương 240: Định Vị Mỏ
Lần này cũng hoàn toàn chính xác là có tâm tư đặc thù, nếu Lý Hạo tới gần di tích, thật sự có vài tình huống đặc biệt… Hoặc là xử lý Lý Hạo ngay tại chỗ, hoặc là nghĩ biện pháp lấy ít máu của Lý Hạo ngay tại quặng mỏ.
Tóm lại, Kiều gia nhất định phải xác định tác dụng của Lý Hạo.
Nếu như một điểm động tĩnh cũng không có, máu cũng không có tác dụng, vậy thì giết Lý Hạo.
Không lại vừa đắc tội với người, còn bại lộ ẩn giấu nhiều năm, muốn đền bù cũng không nổi.
Tóm lại, lần này gọi Lý Hạo đi qua thì cũng đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi.
Ít nhất phải lấy được chút máu của Lý Hạo mới được.
Mà ở trong quặng mỏ cũng là một cách để người không chú ý nhất.
Quặng mỏ vừa sụp đổ, đá vụn nhiều, Lý Hạo chỉ là Trảm Thập, tùy tiện vài tảng đá vỡ vụn làm rách da của hắn thì cũng là việc rất thường gặp.
Lý Hạo cũng không chậm trễ, trực tiếp vào phòng thay quần áo khác, rất nhanh đã ra cửa phòng.
Vừa đi ra cửa, mới vừa lên xe Kiều gia.
Máy truyền tin trong tay hắn bỗng vang lên, Lý Hạo kết nối.
Hàng trước, Kiều Bằng dựng lỗ tai, nghe lén xem Lý Hạo nói chuyện với ai.
“Lý Hạo!”
“Lão đại, có việc?”
Kiều Bằng hơi nhíu mày, Lưu Long?
“Hách bộ trưởng từ Bạch Nguyệt Thành tới, nói giúp chúng ta chủ trì nghi thức thành lập phân bộ ngày mai.
Ngươi có rảnh thì mau chạy tới một chuyến gặp Hách bộ!”
“Hiện tại?”
“Đúng, càng nhanh càng tốt.”
“Vậy…”
Lý Hạo mặt lộ chần chờ: “Lão đại, nếu không ngươi chờ tí đi, hoặc là ngươi dứt khoát lái xe tới quặng mỏ Kiều thị một chuyến, chờ ta ở cửa.
Bây giờ ta đi định vị miệng mỏ mới cho khai thác mỏ Kiều thị, rất nhanh sẽ xong.”
“Ngươi nháo cái gì!”
Tiếng hét phẫn nộ của Lưu Long vang lên: “Hách bộ đang chờ ngươi, ngươi ra ngoài kiếm thu nhập thêm?”
“Không phải, không phải ý này…”
Lý Hạo giải thích: “Tuần Kiểm Ti chúng ta cũng có trách nhiệm hỗ trợ xử lý vài bản án, quặng mỏ sụp đổ vốn là sự cố an toàn.
Chủ yếu ta là vì đi thăm dò chút, nhìn xem Kiều thị có giấu diếm việc thương vong không.
Lão đại, ta đang bận việc chính sự.”
“Vô nghĩa! Nhanh trở về!”
Lý Hạo lại không bỏ, cắn răng nói: “Lão đại, chỉ một giờ… Giúp xong ta lập tức đi ngay.
Đã đồng ý với người ta, giờ cũng sắp đến chỗ rồi, ta không đi thì không thích hợp! Lão đại… Ta… Ta thiếu năng lượng thần bí.”
“Má nó!”
Lưu Long mắng một câu: “Con mẹ nó, nếu không phải ngươi là học sinh của Viên Thạc, ta dùng một bàn tay đập chết ngươi! Ngươi chờ đó, ta lập tức lái xe đi, ngươi giải quyết tốc độ cho ta.
Lý Hạo, ngươi đọc sách đến mông đít! Ngươi đừng tưởng rằng ngươi là học sinh của Viên Thạc, Hách bộ tới, ngươi cũng dám như vậy… Trước kia thật sự không nhìn ra!”
“Thật vừa vặn!”
Lý Hạo vội giải thích, mà Lưu Long đã dập máy thông tin.
Lý Hạo hơi bất đắc dĩ, nhịn không được chửi nhỏ một tiếng, vừa nhìn về phía Kiều Bằng trước mặt, hơi nổi nóng, nói: “Ngươi nhìn đi, vì chuyện của các ngươi mà hại ta bị Lưu bộ trưởng mắng.
Kiều Bằng, bất kể thế nào, nhiều nhất ta chỉ có một giờ, có thể định vị thì tốt nhất, định vị không được… cũng phải giao tiền!”
Giờ này, Kiều Bằng lại nhanh chửi mẹ!
Trong lòng của gã cũng sắp tức giận phát nổ.
Lưu Long cũng đi?
Hách Liên Xuyên tới bên này?
Lưu Long vừa đi, Lý Hạo cũng thế, vậy không phải lập tức có người chú ý bên đó?
Nếu Hách Liên Xuyên cũng chú ý… Vậy còn không phải phải cẩn thận hơn, dẫn Lý Hạo và Lưu Long đi qua, gây nên sự chú ý của những người kia, có lẽ sẽ bại lộ.
Gã lập tức nói: “Đừng, Lý tuần sát, vậy hôm nay coi như thôi, đừng để Lưu bộ trưởng đi một chuyến.
Chờ lúc về có thời gian chúng ta lại hẹn.”
Lưu Long đi, vậy kế hoạch lần này tan vỡ.
Sớm hoãn lại trước, đi cái gì mà đi.
Lý Hạo cau mày, nói: “Bớt nói nhảm đi, ta mới bị mắng một trận, hiện tại để cho lão đại đi công không, đây không phải là tìm mắng? Không có gì đâu, Lưu bộ trưởng rất quan tâm ta, ta vốn thiếu năng lượng thần bí, tốn một giờ kiếm lời một khối năng lượng thần bí… Lão đại cũng sẽ không để ý, mắng ngoài miệng mà thôi.”
Hắn nói chuyện, nhìn lướt qua Kiều Bằng, âm thầm bật cười.
Để cho ngươi có khổ khó nói!
Thông tin của Lưu Long tới kịp thời, tự nhiên là do lúc Lý Hạo mới đi vào thay quần áo sớm đã chào hỏi qua, nếu Kiều thị khách khí như thế, nhiệt tình mời đi, vậy đi cũng không sao.
Nếu không đi, ngược lại để cho người ta hoài nghi.
Lưu Long cũng đi theo qua… Thuận tiện nhìn xem Lưu Long có thể cảm ứng được gì không, có thể dò xét chút thuộc tính cụ thể, năng lực và thực lực mạnh yếu của tam đại siêu năng.
Tính ẩn tàng của võ sư mạnh, nhưng Siêu Năng Giả, nhất là đến cấp Nhật Diệu, khoảng cách võ sư Đấu Thiên rất gần, Lưu Long hẳn sẽ có thể cảm nhận được chút ít gì đó.
Ông ấy đang phát sầu vì không hiểu rõ đối thủ lắm!
Vừa vặn có cơ hội đưa tới cửa, nếu không thì một bộ trưởng phân bộ Tuần Dạ Nhân như Lưu Long thật sự không có lý do chạy qua bên đó.
Tối hôm qua, mặc dù Viên Thạc cũng đi nhưng Viên Thạc cảm ứng được chưa hẳn nhất trí với thứ Lưu Long cảm ứng được.
Có lẽ Viên Thạc cảm thấy có thể đối phó, nhưng đó là đối với ông thôi, cũng phải nhìn xem cảm nhận của chính Lưu Long.
Cùng một thời gian.
Lưu Long lái xe tiến đến hướng quặng mỏ, trong lòng cũng cổ quái vô cùng.
Thật đúng là… người tốt đưa tới cửa.
Kiều gia cứ vội vã chịu chết vậy?
Thật ra ông cũng nghĩ đến việc chui vào quặng mỏ quan sát, nhưng lại lo lắng năng lực ẩn giấu của ông không mạnh bằng Viên Thạc, sẽ bị người phát hiện, vậy phiền phức lớn rồi.
Hiện tại vừa vặn, quang minh chính đại đi xem chút.
Ông lái xe tốc độ rất nhanh, y như tính cách của ông, lôi lệ phong hành.
Bọn Lý Hạo còn chưa tới, ông đã sớm chạy tới nơi.
Quặng mỏ Kiều thị, vì đổ sụp nên giờ phút này người ở tại quặng mỏ thực sự rất ít.
Lưu Long chạy tới cũng không vào, chỉ đứng ở cửa ra vào quặng mỏ.
Ông xuống xe, châm một điếu thuốc.
Chờ khi có người tiến lên, Lưu Long lạnh nhạt không gì sánh được, nói: “Ta là Lưu Long!”
Người đi ra biến sắc.
Sau một khắc, Lưu Long lại nói: “Lý Hạo đâu? Để hắn đi ra nhanh lên!”
Người ở lại đây bây giờ tự nhiên cũng là cao tầng của quặng mỏ, nghe lời này, vội nói: “Lưu… Lưu đội trưởng, Lý tuần sát hình như không tới đây, ngài đang tìm hắn?”
“Đúng!”
Lưu Long nhíu mày: “Không đến? Hắn đùa ta hả?”
Nói rồi, mày ông nhăn lại, mặt lạnh hơn, nhìn chằm chằm người trước mắt: “Nghe nói bên này bị lún, có người chết không?”
“Không, thật sự không có…”
Người phụ trách vừa vội vàng giải thích, vừa sợ sệt.
Không có mấy người Ngân Thành thật sự không sợ người này – lão đại đội chấp pháp… Bây giờ không phải, nhưng người bình thường cũng không rõ việc này.
Đang nói, một chiếc xe dừng lại.
Vẻ mặt Lý Hạo vui mừng: “Lão đại, sao ngươi tới nhanh hơn ta vậy?”
Kiều Bằng xuống xe theo, trong lòng rất muốn chửi mẹ.
Ngươi tới thật nhanh!
“Bớt nói nhảm!”
Lưu Long cũng nhìn thấy bọn họ, không nhìn Kiều Bằng, nhíu mày nhìn thoáng qua người tài xế kia, không quá xác định bộ dạng, lại nhìn Lý Hạo: “Nhanh lên, Hách bộ còn đang chờ!”
Nói rồi, ông chỉ tay về phía người lái xe: “Ngươi là Siêu Năng Giả?”
Ánh mắt ông sắc bén: “Ngươi ghi danh chưa?”
Người trung niên lái xe nói khẽ: “Chưa, đang chuẩn bị ngày mai đi đến Tuần Dạ Nhân đăng ký.”
Kiều Bằng cũng giải thích: “Đây là bảo vệ phụ thân ta giúp ta thuê, không phải cố ý giấu diếm Tuần Dạ Nhân, trước đó chuẩn bị đăng ký…”
“Im miệng, không có phần cho ngươi nói chuyện!”
Ánh mắt Lưu Long lạnh lùng, hừ một tiếng: “Sớm đi đăng ký!”
Ông không nhiều lời, giấu diếm vài Siêu Năng Giả, thật ra tất cả mọi người đều biết rõ trong lòng.
Kiều Bằng biết rõ ông tới mà còn mang theo lái xe, một mặt là vì Lý Hạo ngay trên xe, không tiện thay người, một mặt cũng có chút ý dò xét, muốn nhìn xem đến cùng Tuần Dạ Nhân có mấy phần hiểu biết Kiều thị.
Nhìn từ biểu hiện của Lưu Long… Hẳn là không vấn đề gì.
Nếu không, Lưu Long nên giả câm vờ điếc mới đúng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










