[Dịch] Tinh Môn
Tập 469 : Xin chào, Hỗn Độn! 2 (c2341-c2345)
❮ sautiếp ❯Chương 2341: Xin chào, Hỗn Độn! 2
“Đó là bởi vì hạt giống ưu ái…”
Trương An mới nói được nửa chừng thì dừng lại, Lý Hạo ngắt lời: “Không, thiên ý không tính là gì cả!”
Lý Hạo lại lắc đầu: “Người được thiên ý ưu ái có rất nhiều, không phải người nào cũng có thể trở thành chí cường giả, thiên ý Ngân Nguyệt cũng ưu ái rất nhiều người, kết quả thì sao? Thiên ý ưu ái ngươi, ngươi vẫn chỉ là ngươi, có một số người, dù không có thiên ý ưu ái cũng có thể đi xa, chỉ là quá trình phức tạp hơn một chút!”
Hắn tin chắc, hắn hiểu Tân Võ Tần Đế Tôn, dù không có thiên ý ưu ái, giờ này ngày này, ít nhất cũng là một vị Đế Tôn, còn không phải là Đế Tôn bình thường.
Bởi vì người ta có đủ bản tính và đặc trưng riêng.
Đây là thứ rất nhiều người không có đủ, đông đảo chúng sinh, người bình thường mới là đại chúng, bình thường mới là duy nhất, người có đặc trưng riêng, bất kỳ thời đại nào, chỉ cần bắt được một cơ hội, thì sẽ có thể thuận gió mà lên!
Trương An thân ở thời đại kia nhưng lại chưa hiểu đủ sâu đối với cường giả thời đại kia.
Mà Lý Hạo lại có thể thấy được một số điểm khác biệt.
Có lẽ… ta xuất sắc hơn Trương An?
Lý Hạo cười, cười có chút nham hiểm, nhìn thoáng qua Trương An: “Tiền bối, không nói ta, hiện tại tiền bối cảm thấy thế nào?”
“Ai… trước kia rất nhiều thứ vẫn không hiểu, không hiểu, thậm chí còn có một ít oán niệm… lần này trở về xem xét, chợt phát hiện, kỳ thật… rất nhiều chuyện, mình vẫn không hiểu được.”
Ông có chút xúc động, lại nói: “Ta có một số ý nghĩ, cần một chút thời gian, thời điểm Ngân Nguyệt tấn thăng, đối với ta mà nói thì có lẽ là một thời cơ… chỉ là, coi như thật sự tiến bộ, Bán Đế cũng là mức cực hạn trước mắt ta, Đế Tôn…”
Ông lắc đầu, không tiếp tục nói nữa.
Bán Đế, chính là cực hạn trước mắt ông có thể nhìn thấy, Đế Tôn, hắn vẫn chưa đạt được cấp độ này, chính ông rất rõ ràng.
Lý Hạo cũng nhẹ gật đầu, đúng là như thế.
Trương An muốn bước vào Đế Tôn… còn cần nhiều thứ hơn, bao gồm một số trận chiến, một chút điên cuồng, một chút liều lĩnh và kiên định.
Lý Hạo ngược lại không nói gì, rất nhanh nói: “Ta cũng cần bế quan mấy ngày, hấp thu tiêu hóa một chút, cũng không biết… giờ này khắc này, mấy người Chí Tôn có thể có thêm một đoạn ký ức này hay không.”
Có thể sao?
Không rõ.
Lão sư của mình, lần trước có thêm một đoạn ký ức, nhưng tất cả mọi người ở trong phạm vi Ngân Nguyệt, nhưng lúc này đây là cách một thế giới, cách vũ trụ Hỗn Độn, thật sự có thể tiếp thu được một ít gì đó sao?
Nếu là có thể… vậy thì thú vị!
Có lẽ, rất nhanh, vũ trụ Hỗn Độn sẽ xuất hiện một chút biến cố.
Cùng lúc đó.
Trong Hỗn Độn, đại địa vô tận hoang vu, một con mèo tựa như Tinh Cầu Cự Thú, bỗng nhiên mở mắt, có chút mờ mịt, thì thào một tiếng: “Có người muốn mang thức ăn cho bản miêu…”
Về phần là ai… ai biết được.
Thật thú vị!
Cùng lúc đó, trong mắt con mèo này phảng phất như có vũ trụ, có hồ nước, vô số cá khô nhỏ, giống như vật sống, di chuyển ở thế giới trong mắt, mà những cá khô kia… như thể đều là vật sống, đều là cường giả đỉnh cấp.
Từng con cá con di chuyển trong mắt của mèo, trong mắt mang theo vô hạn hoảng sợ.
Đó là một số du hiệp Hỗn Độn, Hỗn Độn cự thú, thậm chí trong đó còn có một vị Thế Giới Chi Chủ, bao quát thế giới, nhưng vẫn bị hóa thành cá con, giãy dụa di động trong mắt mèo, cảnh tượng đáng sợ không gì sánh được!
Mà ngay lúc này, trong bụng mèo cũng có một đại thế giới, âm Dương dung hợp, huyền diệu vô biên!
Trong đó, một nhân vật vĩ ngạn không gì sánh được, đột nhiên mở mắt.
Bỗng nhiên bật cười một tiếng!
Ngân Nguyệt!
Thú vị, rất thú vị.
Người tôn tử ta dẫn tới, du tẩu thời không, quá khứ tương lai, thật thú vị.
Ngẩng đầu nhìn lại, phảng phất nhìn thấy được con mèo, nhẹ giọng cười một tiếng: “Đại Miêu, tỉnh lại…”
“Tỉnh rồi!”
Bên tai, truyền đến thanh âm Đại Miêu.
Lão nhân đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, dáng vẻ tươi cười nhu hòa: “Tỉnh thì tốt, triệu hoán các lộ Đế Tôn, du tẩu Hỗn Độn, lao tới thế giới Cực Lạc, lần này sẽ tiêu diệt Cực Lạc!”
Đại thế giới Cực Lạc!
Một đại thế giới đỉnh cấp, ngày xưa bị Nhân Vương tập kích, suýt chút đã xé rách hạt giống thế giới, về sau đại thế giới Hồng Nguyệt đến giúp, Tân Võ rút lui.
Giờ phút này, Nhân Vương không ở đây.
Nhưng lão nhân lại bỗng nhiên mở miệng, tập kích Cực Lạc, tiêu diệt đại thế giới đỉnh cấp này.
Tiếng của Đại Miêu lại vang lên: “Meo, Cực Lạc? Lại phải đánh nhau à? Mèo không muốn đánh nhau…”
“Không đánh nhau, là câu cá!”
Lão nhân khẽ cười một tiếng: “Câu cá ăn thịt, lần này, Cực Lạc Chi Chủ, chính là đồ ăn cho mèo! Nhưng đối phương không yếu, triệu hoán mấy người Trường Sinh Kiếm, Vương Kim Dương, Lý Hàn Tùng, Tần Phượng Thanh, Dương Thần, Trấn Thiên Vương trở về, bọn gia hỏa này không nên chạy loạn, thừa dịp Phương Bình hấp dẫn ánh mắt của các phương Hỗn Độn, theo ta trấn áp Cực Lạc… nếu đắc tội… vậy liền… tiêu diệt hắn!”
Địch nhân Tân Võ rất ít…
Bởi vì, chúng ta đều sẽ diệt cỏ tận gốc!
Lần tập kích trước đó không thành công, vậy lần này sẽ làm được.
Vừa khéo Nhân Vương ở bên ngoài hấp dẫn ánh mắt của vô số cường giả, Nhân Vương không ở đây, tất cả mọi người đều nghĩ Tân Võ chỉ dám tránh né… trò cười thôi, chư cường Tân Võ ta cũng không phải dựa vào một mình Phương Bình để đặt xuống thiên địa!
Tiếng Đại Miêu mang theo nghi hoặc: “Đều gọi hết về sao?”
“Đúng!”
“À… được!”
Đại Miêu đáp lời một câu, thân thể to lớn bao vây lấy thế giới, bắt đầu du tẩu Hỗn Độn, từng luồng dao động đặc thù truyền vang Hỗn Độn.
Tiêu diệt Cực Lạc!
Đại thế giới Cực Lạc, đại thế giới này thuộc loại đỉnh cấp, Thế Giới Chi Chủ rất cường đại, thậm chí không kém gì Nhân Vương bao nhiêu… đương nhiên vẫn yếu hơn một chút, nếu không cũng sẽ không suýt chút nữa đã bị Nhân Vương chém giết.
Lần trước không thể chém giết, lần này… sẽ chém giết đối phương!
Chương 2342: Xin chào, Hỗn Độn! 3
Dù là Nhân Vương không ở đây, đám người này dường như cũng cực kì tự tin cuồng vọng.
Mà các hư ảnh rất nhanh xuất hiện lần lượt ở chỗ lão nhân, như thể xuất hiện từ hư không, có người nghi hoặc: “Đánh ai?”
“Cực Lạc!”
“Đánh!”
“Giết!”
“Vì sao lại đánh bây giờ?”
“Tôn tử của ta để cho ta đánh!”
“Vô nghĩa!”
“Thật!”
“…”
Một đám người làm ầm làm ĩ, như thể cũng không thèm để ý đến cùng là nguyên nhân gì, cớ gì, chỉ là hỏi thử một chút, nếu Chí Tôn đã nói phải đánh, vậy thì đánh!
“Cực Lạc đại đạo là đại đạo không tồi, có thể tiêu diệt vũ trụ đại đạo của đối phương hay không?”
“Có thể! Đại Miêu ăn hết nó!”
“Mèo lười kia nguyện ý sao?”
“Nguyện ý… nghe nói Nhị Miêu đã khôi phục, mèo lười thiếu cá khô nhỏ cho nó… chuẩn bị thêm một chút, nếu không sẽ lộ ra vẻ mèo lười quá keo kiệt!”
“Vậy thì đánh! Khi nào Nhân Vương về?”
“Không về, chỉ có chúng ta!”
“Mẹ kiếp, khó đánh rồi, lão Trương, lá gan ngài to thật đấy… ta thích, vậy thì chúng ta đánh!”
“…”
Một đám nhân vật như thổ phỉ, như châu chấu, bay tới nơi sâu Hỗn Độn.
Giống như lời Nhân Vương nói… chúng ta đều là côn trùng có hại!
Đừng trêu chọc chúng ta, ai trêu chọc thì đánh người đó, đánh không lại cũng đánh, đánh thắng được thì đánh chết, đánh không lại thì đánh tiếp…
Về phần đại thế giới Cực Lạc… ai bảo bọn họ lần trước trêu chọc chúng ta?
Nhân Vương nhất định phải dẫn đội, nhưng dẫn người đi lạc đường, với cả Thương Miêu cũng không biết đường, hai tên mù đường đi lạc, đi tới đại thế giới Cực Lạc hỏi thăm đường, người ta thế mà phách lối đến kinh người, còn muốn ăn Nhân Vương và Đại Miêu… hỏi đường là nể mặt ngươi, nếu ngươi không nể, vậy thì ta sẽ đánh chết ngươi!
Đánh ai cũng là đánh, không quan tâm có thêm một kẻ địch.
Hiện tại nếu làm mất lòng… vậy thì lại đắc tội thêm một chút, triệt để tiêu diệt các ngươi!
Một bên khác.
Cũng trong nơi sâu Hỗn Độn.
Một người cầm đao tùy ý chui ra từ trong Hỗn Độn, nhìn xung quanh một chút, trong đầu bỗng nhiên nhiều thêm một chút ký ức, cười hắc hắc: “Thú vị, rất thú vị, chơi vui!”
Dứt lời, hắn ta nhìn thoáng qua phía sau, bỗng nhiên, hư không dao động, từng vị cổ lão vô cùng cường đại theo sát phía sau, nhanh chóng đuổi theo.
Tiếng của cổ lão vang lên như muốn nổ tung bên tai nam tử: “Phương Bình, vẫn mãi trốn chạy thì sẽ không giải quyết được vấn đề…”
Nam tử quay đầu nhìn lại, nhe răng cười một tiếng, trốn chạy?
Ai cho các ngươi ảo tưởng thế?
Một đám tôm nhỏ, tại sao lại sinh ra ảo tưởng như vậy, có phải tuổi tác quá lớn, đầu óc mù mờ rồi hay không?
Hắn ta nhe răng cười một tiếng: “Ta nghe nói, gần đây có cái đại thế giới, thanh danh không tốt, lần trước còn chặn đường Tân Võ Kiếm Tôn ta một lần… kêu cái gì mà đại thế giới Thiên Lan, đi đến đó như thế nào?”
Sắc mặt của một vị cổ lão rét run: “Bớt giả vờ đi, đại thế giới Thiên Lam cách xa nơi đây vô hạn, gần nơi đây nhất chính là đại thế giới Nguyệt Minh…”
“Nguyệt Minh? Anh em kết nghĩa với Hồng Nguyệt à? Vì sao phải có chữ Nguyệt?”
Nam tử giận dữ: “Ở đâu?”
Các cường giả phái sau cũng rất phẫn nộ, lần lượt giả ngu, ông ta rất chán ghét tên gia hỏa này, mỗi lần đều giả ngu giả ngốc.
Nhưng rất nhanh cười lạnh: “Từ đây đi về phía bắc, 30. 000 thước Hỗn Độn…”
“Ở đâu là bắc?”
“…”
Nam tử nhìn thoáng qua khắp nơi, hơi nghi hoặc một chút, mẹ nhà hắn, đều như nhau, Hỗn Độn không có phương hướng, ta thật bội phục đám gia hỏa các ngươi, thực lực không ra sao, nhưng có thể phân rõ Đông Nam Tây Bắc.
Hỗn Độn không phải giống nhau hết sao?
Vậy mà cũng có thể phân ra Đông Nam Tây Bắc?
Cũng không có gì đặc biệt rõ ràng, hắn ta lại nói: “Thực lực của Thế Giới Chi Chủ đại thế giới Nguyệt Minh như thế nào? Có phải là mạnh nhất nơi đây hay không? Cách đại thế giới Hồng Nguyệt có xa hay không? Có phải cùng một bọn với Hồng Nguyệt hay không?”
Cường giả phía sau lại không tiếp tục để ý, mà là chờ đợi, chờ đợi một số những cường giả khác đuổi kịp…
Diệt trừ tai họa của vũ trụ này!
Không có ai giống như người nọ, không kiêng nể gì trong Hỗn Độn, bao nhiêu du hiệp Hỗn Độn đều bị hắn ta chém giết, chỉ vì… đối phương hỏi đường, một số du hiệp không để ý, hoặc là ác ngôn đối mặt!
Du hiệp Hỗn Độn nơi đây sắp bỏ chạy hết.
Mà nam tử thấy ông ta không đáp, quay đầu nhìn thoáng qua, phán đoán một chút… thực lực của gia hỏa này bình thường, không tính là cường giả tuyệt thế vô địch… được rồi, làm quân dự bị, nếu là chủ nhân của đại thế giới Nguyệt Minh là người tốt, ta sẽ không giết.
Nếu là người xấu, lại mạnh hơn ông ta, ta sẽ giết tên kia.
Nếu không tìm được, hoặc là không tính là người xấu, ta sẽ giết đám người này… coi như thực hiện lời hứa!
Đáng tiếc, vì sao vẫn mãi không tìm được Hồng Nguyệt?
Hồng Nguyệt đến cùng tránh đi đâu rồi?
Không phải nói muốn tiến đánh Tân Võ ta sao?
Vì sao vẫn mãi trốn tránh ta?
Sao mà đáng hận vậy chứ!
Ta mà bắt được Hồng Nguyệt Chi Chủ thì sẽ thiên đao vạn quả hắn ta, chế tạo thành cá khô nhỏ, để mỗi ngày Đại Miêu ăn một miếng… đáng giận, đáng hận, có thể giết!
Nói ra thì… cái tên gia hỏa xuyên thẳng đến đây, gia tăng thêm một chút ký ức cho mình… rốt cuộc là thứ gì?
Được rồi, mặc kệ đi!
Ta chính là muốn giết người!
Không tiếp tục để ý mấy người sau lưng, xoay người rời đi, nhưng lại tiếp tục đi nhầm đường, vị cường giả phía sau hừ lạnh một tiếng, lại nữa, nói là đi đến đại thế giới Nguyệt Minh, kết quả thì sao?
Quả nhiên, chính là vì lừa dối người, để ngụy trang mà thôi!
Rất nhanh, hư không dao động, lại có vài vị cường giả đuổi theo: “Hắn đi đâu rồi?”
“Đi về phía đông!”
“Hướng đông?”
“Đúng!”
“Đáng giận… Tên kia rốt cuộc muốn đi đâu? Có phải đã thật sự cấu kết với Hồng Nguyệt đế hay không, một hồi đông, một hồi tây, vây quanh Hồng Nguyệt đi vòng vo hơn mười năm, nhưng lại không đi tới Hồng Nguyệt… nói bọn hắn không có liên quan gì nhau, ta chết cũng không tin!”
Đáng hận!
Đã nhiều năm như vậy, vẫn luôn xoay vòng quanh Hồng Nguyệt, nhưng lại không đi Hồng Nguyệt, ngươi nói ngươi không phải đồng bọn với Hồng Nguyệt, chúng ta tin sao?
“Không quan tâm những chuyện đó nữa, phía đông là đại thế giới Chí Ám, Chí Ám Chi Chủ, thực lực cường hãn không gì sánh được… Lần trước đã từng đề cập muốn gia nhập liên minh, tiêu diệt Tân Võ và Hồng Nguyệt, nếu hắn đi… đó là cơ hội, lần này, vừa hay tiêu diệt người này ở đại thế giới Chí Ám!”
Nói rồi, một vị cổ lão cười lạnh: “Ta vừa mới cố ý nói hướng bắc vì đã ta biết ý nghĩ của hắn, hắn chắc chắn sẽ không đi phương bắc, quả nhiên, hắn đi phương đông, ta biết ngay mà!”
Dù sao, tên kia cố ý đối nghịch là được.
Lần này, cuối cùng đã rơi vào mưu kế của ta!
Chủ nhân của đại thế giới Chí Ám, đang ở gần nơi đây, gần giống với sự tồn tại của Hồng Nguyệt Chi Chủ… Lần này sẽ tiêu diệt Phương Bình ở đây, để hắn ta không còn cơ hội gây chuyện ở Hỗn Độn!
Chương 2343: Xin chào, Hỗn Độn! 4
Năm tháng trong Hỗn Độn khác với khi ở Ngân Nguyệt.
Chỉ trong nháy mắt ở ngoại giới, Ngân Nguyệt chính là mấy ngày, thậm chí mấy tháng.
Lần bế quan này của Lý Hạo trong chớp mắt bảy ngày đã trôi qua.
Thực lực càng mạnh, tăng lên càng khó, bế quan càng dài.
Bảy ngày, đối với Lý Hạo thì dường như chỉ trôi qua trong giây lát, không hề cảm thấy lâu như ngày xưa.
Giữa thiên địa, một dòng sông dài ngang qua.
Thoáng như thời gian, thời gian trôi nhanh.
Trong trường hà, một ngôi sao lấp lóe, chính là Ngôi Sao Thời Quang.
Một cái cây, một khối thạch, một phương ấn, cũng mơ hồ có thể thấy được, giờ phút này cũng đang hấp thu lực lượng trường hà, làm bản thân lớn mạnh, thật sự là tam bảo Kiếm Tôn phù hợp để rèn đúc thế giới.
Ngôi sao bỗng nhiên hóa thành dáng vẻ của Lý Hạo.
Lý Hạo du tẩu một chuyến trường hà, đi ra từ trong trường hà, ngẩng đầu nhìn lên trời, Tinh Môn ở trên bầu trời càng rõ ràng hơn.
Ở gần Tinh Môn thậm chí cảm thấy thời gian có chút rối loạn.
Lý Hạo biết, một khi Tinh Môn mở ra… Ngân Nguyệt sẽ không phong bế bản thân nữa, khi đó, Hỗn Độn, Ngân Nguyệt thời gian sẽ thống nhất, thời gian ở Ngân Nguyệt và ngoại giới hẳn là có chút chênh lệch, đây cũng là một loại bảo hộ bản thân của tiểu thế giới, một loại phát triển đại đạo bản thân.
Hắn du tẩu quá khứ, cảm ngộ thời gian, hơi có sở ngộ.
Ngoại giới, hẳn là không trôi qua bao lâu.
Thời gian chênh lệch rất lớn!
Nhưng vì có chênh lệch, một khi Tinh Môn mở ra, liên thông Hỗn Độn, Ngân Nguyệt tất nhiên sẽ có đại lượng năng lượng tràn vào, không còn là năng lượng cằn cỗi như trước đó, phong bế bản thân, có tốt có xấu.
Chỗ tốt là, thời gian càng sung túc, nhưng thời gian có nhiều hơn mà năng lượng không đủ thì khó mà duy trì để cường giả tu luyện, thế giới như vậy… Kỳ thật không có tiền đồ quá lớn, ví dụ như những người Trương An, bởi vì khuyết thiếu năng lượng, chỉ có thể để bản thân ngủ say.
Trừ lãng phí sinh mệnh, hình như cũng không có tác dụng quá lớn.
Mấy người Lý Đạo Hằng là vì đã sớm chuẩn bị đại lượng tài nguyên… nếu không cũng sẽ không có tiến bộ gì, chỉ có thể nhìn thời gian trôi mà thôi.
“Ngân Nguyệt… nên nối tiếp với Hỗn Độn!”
Lý Hạo thầm nghĩ, mặc dù như vậy thì nguy hiểm sẽ lớn hơn, nhưng nếu không nối tiếp với Hỗn Độn, chính là phong bế bản thân, bế quan toả cảng, không có tiền đồ quá lớn.
Hiện tại, theo sự tăng lên của cường giả, có thể rõ ràng nhìn thấy vấn đề, năng lượng khuyết thiếu!
Không đủ để chèo chống cường giả mạnh hơn xuất hiện.
Hợp Đạo vẫn là số ít, một khi Hợp Đạo nhiều… Hợp Đạo sẽ không có biện pháp tu luyện.
Năng lượng Ngân Nguyệt không sinh ra được, nhưng năng lượng ngoại giới cũng không vào được, nếu không có lôi đình Hỗn Độn đánh xuống, nếu không phải vì mấy vị tồn tại đỉnh cấp đã chết, Ngân Nguyệt hoàn toàn sẽ không tấn cấp.
Cứ thế mãi, đối với Ngân Nguyệt chỉ có hại.
Theo việc tu luyện đình trệ, khi đó, mọi người không còn đường để đi, chỉ có thể chờ đợi cái chết, hoặc là ngủ say, hoặc là sát phạt lẫn nhau, ngoài mấy cách đó thì không còn con đường nào khác!
Trường hà chấn động một cái, thanh âm Lý Hạo truyền vang: “Nhị Miêu tiền bối!”
Nơi cuối trường hà, một con mèo có chút không kiên nhẫn, có chút không vui… người này thật phiền.
Cứ gọi mèo mãi làm gì?
“Meo!”
“Ta muốn phá Tinh Môn mà ra, lôi đình Hỗn Độn sẽ giáng xuống! Ta có một cái yêu cầu quá đáng…”
“Meo ô!”
Nhị Miêu có chút bất mãn, vậy thì đừng nói là được.
Lý Hạo lại cười: “Trường hà vững chắc mới có thể càng chân thực, thậm chí… chân chính trên ý nghĩa, bản tôn đáp xuống nơi đây!”
Nhị Miêu lập tức quay đầu, nhìn Lý Hạo.
“Quá khứ đã qua… nhưng nhân vật tồn tại trong quá khứ chưa hẳn không thể tới đây… Mà chúng ta, cũng có thể để bản tôn tới đây…”
“Lấy ra một đoạn ngắn, lặp lại vô hạn, chính là thế giới chân thật!”
Lý Hạo nói khá phức tạp, nhưng Nhị Miêu lại hiểu.
“Ngươi muốn Miêu làm gì?”
Nhị Miêu có chút không vui, thật là tên tiểu gia hỏa đáng ghét, ta không thích ngươi!
“Đơn giản thôi, lôi đình giáng xuống, tất nhiên sẽ trêu chọc một số cường địch chú ý… Thời khắc mấu chốt, tiền bối cần thu nạp mấy đạo lôi đình cho ta, cho ta rút tay ra ngoài, chém giết cường địch!”
Lý Hạo tươi cười xán lạn: “Chỉ cần như vậy là được, ta rút tay ra mới có thể để cho những tên kia cho là ta không sức chống cự, lúc đó mới có cơ hội chém giết bọn hắn!”
Còn chưa ra ngoài, hắn đã biết, chắc chắn có cường địch.
Đây là kiếp nạn cần thiết để thế giới tấn thăng, cũng là kiếp nạn mình nhất định phải vượt qua để đạt tới cấp độ Đế Tôn.
Thiên kiếp, nhân kiếp!
Vũ trụ vạn vật, đều có một số quy luật.
Nhị Miêu suy nghĩ một chút, gật cái đầu khổng lồ: “Được, không nên gạt Miêu… Trước kia có người thích lừa gạt Miêu, sau này…”
Sau này thì sao?
Lý Hạo có chút hiếu kỳ: “Sau đó thì sao?”
“Về sau, Miêu ăn cá khô nhỏ của cả nhà hắn, để hắn không còn cá khô nhỏ mà ăn!”
“…”
Lý Hạo không nói gì, ta còn tưởng rằng làm gì ghê gớm chứ.
Thực sự là… không phản bác được.
Hắn cũng không nói thêm lời, rất nhanh, thanh âm chấn động: “Tất cả tu sĩ phía trên Hợp Đạo, tới đây gặp ta!”
Việc này không nên kéo dài!
Không nói Nhân Vương và Chí Tôn đến cùng có làm cái gì hay không, nhưng đi ra Ngân Nguyệt là việc vô cùng cấp bách, vừa để nối tiếp với Hỗn Độn, một mặt khác… Ta sắp không chịu được nữa.
Trước đó, du tẩu một chuyến Tân Võ, thọ nguyên đã hao tổn không ít, tiếp tục như thế, hắn thật sự phải chết già.
Người chết già còn có tương lai gì sao?
Thời gian cũng khó mà sống lại!
Chương 2344: Xin chào, Hỗn Độn! 5
Rất nhanh, từng vị tu sĩ Hợp Đạo lập tức chạy tới.
Bao gồm một số cường giả Tân Võ cũng nhanh chóng chạy đến.
Lý Hạo chờ đợi một hồi, không đợi được người nọ nên mở miệng nói: “Thiên Cực tiền bối, mau tới đây!”
“…”
Bốn phía an tĩnh.
Hồi lâu, hư không phá hủy, vẻ mặt người nọ tràn đầy khó chịu, nhìn về phía Lý Hạo, ngươi gọi ta làm gì?
Lão tử không muốn tới!
Lý Hạo lại cười: “Tiền bối, ta đã gặp Chí Tôn và Nhân Vương, bọn họ kêu ngài xuất lực nhiều hơn chút…”
Thiên Cực khẽ giật mình.
Có ý gì?
Lý Hạo cười ha hả nói: “Ta đã quay về quá khứ, gặp được bọn họ, bọn họ nói ngài hãy siêng năng làm việc!”
Thật hay giả?
Thiên Cực khẽ giật mình, có chút không chắc, bên kia, Trương An cũng im lặng… ngươi đi xem Tân Võ một chuyến, cái khác không học được, Đại Pháp lừa dối của Nhân Vương, ngươi ngược lại là học rất nhanh.
Ngươi cũng không còn là Lý Hạo trước kia nữa!
Thực sự là… gần mực thì đen!
Thiên Cực không chắc, nhưng vẫn biết, Lý Hạo du tẩu quá khứ, nhất định phải thông qua Trương An, hắn ta nhìn về phía Trương An, vẻ mặt Trương An có chút đen, bên tai vang lên thanh âm của Lý Hạo: “Phân thân mà thôi, lừa dối một chút, kỳ thật không lừa thì Thiên Cực tiền bối cũng sẽ xuất thủ, dù sao… hắn là người mạnh nhất ở đây ngoài ta, thế giới tấn thăng, hắn cũng không trốn thoát cửa này!”
Trương An bất đắc dĩ, nhẹ gật đầu.
Thiên Cực bĩu môi, không quá tin tưởng.
Nhưng là… cũng biết mình rất khó tránh né, có chút bất đắc dĩ, nhìn về phía Lý Hạo: “Ngươi chắc chắn đã đi về quá khứ… thậm chí gặp Nhân Vương!”
Mẹ nó!
Không khác gì cả, phong cách lừa dối của ngươi có chút tương tự với Nhân Vương, thật gặp quỷ, ngươi học ai không học, lại học cách lừa dối của Nhân Vương!
Lý Hạo cười ha ha, Thiên Cực không nhịn được: “Không cần bắt chước cách cười của Nhân Vương, trước kia ngươi cười ôn hòa, kỳ thật cũng không tệ…”
Ôn hòa?
Lý Hạo cạn lời!
Lời này!
Lý Hạo ta có khi nào mà ôn hòa đâu?
Lý Hạo có chút bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là nói: “Được, về sau ta tận lực không cười lớn tiếng, tránh để tiền bối hiểu lầm!”
Nói rồi, hắn cũng không tiếp tục chủ đề này, mà trong nháy mắt quay lại chủ đề chính: “Ta muốn mở Tinh Môn, độ kiếp thành đế, phối hợp Ngân Nguyệt tấn thăng!”
Lý Hạo không đợi mọi người đáp lời, lại nói: “Đây là quyết định, không phải thương lượng, nhất định phải làm, không làm, ba tháng, ta hẳn phải chết, thọ nguyên đã hao hết!”
Lời này vừa dứt, tất cả người muốn lên tiếng, trong nháy mắt im miệng.
Không ai phản đối nữa!
Lý Hạo nhìn quanh đám người: “Lần này, tất có nguy hiểm, lôi kiếp Hỗn Độn, ta sẽ gánh chịu! Mà chuyện các ngươi phải làm rất đơn giản, Hồng sư thúc, Càn Vô Lượng làm chủ, hợp nhất song đạo, những người khác, dung đạo song đạo, tấn cấp cùng thế giới Ngân Nguyệt, lần này hợp nhất song đạo, Hồng sư thúc chủ đạo, lấy Địa Phúc Kiếm làm chủ, phòng ngự là chính, tập hợp lực lượng của mọi người, nhất định có thể ngăn cản một vị Đế Tôn! Mang theo lực lượng trung đẳng của thế giới Ngân Nguyệt, tập hợp lực lượng vạn dân, tất nhiên có thể chống lại một vị Đế Tôn… nhưng cũng chỉ có thể là một vị!”
Càn Vô Lượng không nói gì, Hồng Nhất Đường nhanh chóng gật đầu.
Lý Hạo thấy thế, lại nói: “Thành công, tất cả mọi người sẽ nhận được lợi lộc, thất bại… vậy chơi đùa xong rồi! Hơn nữa, ngày đó có lẽ sẽ có một thời cơ… biến cố Hỗn Độn phát sinh để đột kích cường giả, xuất hiện hỗn loạn… bắt lấy thời cơ trong nháy mắt này, bắt được, có lẽ có thể chém địch! Nếu có thể giết Đế Tôn, dung nhập Ngân Nguyệt, nhất cử thôi động Ngân Nguyệt, nâng cao một bước! Mặc dù không cách nào bước vào đại thế giới, nhưng cũng có thể thu hoạch được tài nguyên rộng lớn, để cho Ngân Nguyệt ta không phát sầu vì chuyện tài nguyên nữa!”
Nói rồi, nhìn về phía mấy người: “Đại Ly Vương, ngươi phải ngăn cản lôi kiếp một lần cho ta ở thời khắc mấu chốt!”
Đại Ly Vương khẽ giật mình, gật đầu, chuyện này hắn ta đã sớm biết.
Chỉ là… ngăn cản cho ngươi?
Không phải bổ thẳng ta sao?
Có ý gì?
Lý Hạo lại nói: “Nữ Vương, ngươi phải ngăn cản lôi kiếp một lần!”
Nữ Vương phương tây có chút không tình nguyện, rất nguy hiểm, thế nhưng… mhìn Lý Hạo, có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể gật đầu: “Được… Chỉ là… Ta…”
“Ngươi có thể!”
Ngươi đi luôn đi!
Nguy hiểm như thế kia mà!
Lý Hạo nhìn về phía Thiên Cực: “Tiền bối, chuyện ngài làm rất đơn giản… ẩn nấp trước, thời khắc mấu chốt, xuất hiện từ bên ngoài, giả mạo bản tôn của Thiên Cực tiền bối… miệng hô to Tân Võ trở về là được! Phát ra tất cả năng lượng, chấn nhiếp tứ phương, cử động lần này không nguy hiểm, cũng phù hợp với mong muốn của tiền bối!”
Thiên Cực khẽ giật mình, chỉ có chuyện này?
Chuyện này… cũng không tệ.
Được!
Lấy Tân Võ chấn nhiếp tứ phương?
Chuyện này ta làm được!
“Trương An tiền bối!”
Trương An nhìn về phía Lý Hạo, Lý Hạo cười nói: “Việc ngài cần làm cũng đơn giản, bộc phát mọi khả năng của Đại Đạo Thư của ngài, phối hợp với Thiên Cực tiền bối, chế tạo cảnh tượng Tân Võ trở về, thời điểm cần hai người, hai người xuất hiện, Đại Đạo Thư của ngài có thể để đại đạo Chí Tôn, Nhân Vương, Huyết Đế Tôn xuất hiện… tiêu hao tất cả, tạo ra cảnh Chúng Đế trở về! Chỉ cần như vậy đã có thể chấn nhiếp lòng người, ta hi vọng Tân Võ có thể chấn nhiếp quần hùng, lúc đó chính là cơ hội!”
Đám người liếc nhau, Trương An gật đầu.
Nói khó thì không tính khó, trên thực tế lại tương đương phiền phức, dù sao, cường địch trong suy nghĩ của Lý Hạo đều là cấp độ Đế Tôn.
Du tẩu Hỗn Độn, không có chiến lực Đế Tôn, có thể làm được gì?
Chương 2345: Xin chào, Hỗn Độn! 6
Giờ phút này, Viên Thạc mở miệng: “Ngươi có lòng tin sẽ xuất hiện Đế Tôn? Còn không chỉ một vị?”
Lý Hạo gật đầu: “Chắc chắn! Đây là kiếp nạn! Kiếp nạn của ta, kiếp nạn của Ngân Nguyệt vì tấn thăng thế giới quá nhanh, ta còn nắm giữ thời gian… mọi chuyện không phù hợp với quy tắc Hỗn Độn!”
“Dù là Tân Võ thì cũng phải trải qua Sơ Võ, từng thời đại Bản Nguyên, mà Ngân Nguyệt ta lại là một bước lên trời, từ thế giới mạt lưu, trong nháy mắt hóa thành thế giới trung đẳng, chắc chắn sẽ có thiên tai nhân họa!”
“Tất cả mọi người nên nắm chắc tốt thời cơ… làm được như vậy thì có thể trảm đế để ăn mừng!”
Lý Hạo nở nụ cười: “Thông báo một chút, cáo tri vạn dân, ngày đó, chắc chắn phải đồng tâm hiệp lực, cùng chung hoạn nạn! Trên dưới một lòng, đại đạo tề tụ, mới có hi vọng độ kiếp thành công!”
“Lần này nếu thất bại, Ngân Nguyệt sẽ hoàn toàn xuống dốc, thậm chí hoàn toàn biến mất!”
“Cơ hội chỉ có một lần, ta đã đạt được hiệp nghị ăn ý ngắn ngủi với Tân Võ Nhân Vương, Chí Tôn, hi vọng bọn họ có thể trợ lực một chút cho chúng ta, sau đó, để báo đáp lại, về sau, chúng ta cũng sẽ quay về Tân Võ!”
Người Tân Võ không coi ra gì, người Ngân Nguyệt ngược lại là tưởng thật.
Bọn họ cảm thấy, Lý Hạo làm được!
Cuối cùng, Lý Hạo nhìn về phía một người: “Cửu sư trưởng, thời khắc mấu chốt, cho ta mượn kiếm ý dùng một lát!”
Cửu sư trưởng khẽ giật mình, nhẹ gật đầu.
Chỉ là có chút nghi hoặc, kiếm ý hữu dụng không?
Ông lấy được kiếm ý của Lý Đạo Hằng, nhưng lại phát hiện, mạnh thì có mạnh, thế nhưng chỉ là lực lượng Bán Đế, đối với Lý Hạo… tác dụng không lớn, đúng chứ?
Lý Hạo lại là nhìn về phía trên không, không nhiều lời thêm.
Kiếm ý của Lý Đạo Hằng, hiện tại không tính mạnh… Thế nhưng là, kiếm ý của hắn ta, kỳ thật có thể dung hợp, trong nháy mắt dung hợp, dung hợp thành Trường Sinh Kiếm Ý, một kiếm của Trường Sinh Kiếm Tôn!
Đúng nghĩa một kiếm kia, chỉ là Lý Đạo Hằng không nguyện ý mà thôi.
Nhưng chuyện cho tới bây giờ, Lý Hạo cũng sẽ không để ý những thứ này.
Đây là cửa ải quan trọng để bọn họ đi ra Ngân Nguyệt, bước về phía Hỗn Độn, không qua được cửa ải này thì hẳn phải chết không chút nghi ngờ!
Nếu bỏ qua cơ hội lần này… cũng không còn cơ hội nữa.
Về phần Nhân Vương, Chí Tôn, có thể chế tạo cơ hội cho mình ở thời điểm này hay không, Lý Hạo không chắc, bởi vì song phương không cách nào liên lạc nhau, đây là chuyện thứ nhất, thứ hai, tốc độ thời gian trôi qua khác nhau, ai cũng không rõ, bọn họ phát động vào lúc nào.
Đồng thời, bọn họ không rõ, bên này của Lý Hạo sẽ gặp phải chuyện gì.
Dù giờ phút này đã biết, Lý Hạo đến từ Ngân Nguyệt, nhưng biết thì biết, bọn họ tất nhiên vẫn chưa phát hiện tình huống cụ thể của Ngân Nguyệt…
Chuyện này cần khảo nghiệm sự ăn ý của ba bên!
Ba bên, tất có một phương động thủ trước, về phần là ai… xem vận mệnh thôi!
Kỳ thật, Lý Hạo vẫn còn có chút nắm chắc, khi Tinh Môn vừa mở, Tinh Môn được Tân Võ rèn đúc, có lẽ đối phương có thể cảm giác được một ít gì đó, đây chính là thời cơ, không phải đi đọ sức hoàn toàn!
Mà mấu chốt ở chỗ, mấy người Chí Tôn có thể hiểu hay không, Tinh Môn vừa mở, chính là thời điểm bọn họ xuất thủ.
Bọn họ, phải chăng đã chuẩn bị xong?
Lấy động tĩnh lớn hơn, che lấp động tĩnh Ngân Nguyệt, dẫn đi sự chú ý của chư cường Hỗn Độn.
Đây mới là điều quan trọng!
Nếu động tĩnh quá nhỏ, Hỗn Độn vô cùng to lớn, cũng sẽ không khiến quá nhiều người chú ý, Lý Hạo kỳ thật có chút hiếu kỳ, có chút chờ mong, những người này, thật có thể chế tạo cơ hội cho mình sao?
Ai biết được!
“Mười ngày sau sẽ mở Tinh Môn!”
Lý Hạo quyết định thời gian, tốc độ ở ngoại giới trôi chậm hơn, cần cho những người kia một chút thời gian, cũng nên chuẩn bị một chút, sau mười ngày… kỳ thật là ngắn, mấu chốt là, mình đích thật không có khả năng trì hoãn thêm nữa.
Nếu không, một khi tiến vào kỳ suy yếu, chính là phiền phức ngập trời.
Hơn nữa, trước đó mình đã mượn rất nhiều lực tương lai, lôi kiếp Hỗn Độn là một kiếp nạn, thời khắc mấu chốt, có lẽ sẽ còn xuất hiện dị biến khác, nghĩ đến chuyện này, ánh mắt hắn nhìn về phía một người, truyền âm nói: “Nàng phải làm một chuyện, một khi ta xảy ra chuyện, nàng phải nhanh chóng chấp chưởng thời gian, chấp chưởng sinh tử! Mấy ngày nay, nàng hãy du tẩu trường hà, chấp chưởng lực lượng thời gian, thích ứng một chút, ta cần nàng tranh thủ cho ta một chút thời gian, đề phòng vạn nhất!”
“Ngoài ra, nếu đến lúc cần thiết… thời gian, thực đạo, hư đạo, hợp nhất ba đạo! Vốn bắt nguồn từ một vũ trụ đại đạo nên sẽ có thể làm được, khi đó, nàng hãy chấp chưởng!”
Lâm Hồng Ngọc trong lòng khẽ nhúc nhích, gật đầu.
Ba đạo có thể hợp nhất sao?
Điểm này, tất cả mọi người không ngờ, cũng không rõ ràng.
Quả nhiên mỗi lần Lý Hạo làm việc thì đều đã chuẩn bị vô số phương án phía sau, chỉ là trước đó không muốn nói hết với mọi người, lần này, ngược lại là nói ra mọi chuyện.
Giờ phút này, Lý Hạo lại nhìn trời, bật cười: “Nếu trận chiến này thắng, Ngân Nguyệt ta chắc chắn bước về phía thời đại huy hoàng mới! Hỗn Độn rất lớn, vô số thế giới, người Ngân Nguyệt cũng nên nói xin chào với Hỗn Độn rồi!
Xin chào, Hỗn Độn!
Chúng ta tới đây!
Vũ trụ này kích thích như vậy, nếu đã có mấy nhân vật như Nhân Vương, nhất định còn có mấy nhân vật thú vị hơn, ta đã không kịp chờ đợi, muốn nhìn xem vũ trụ Hỗn Độn này rồi!
Đám người lập tức đều bị cảm nhiễm.
Lý Hạo mới là Chí Tôn của thời đại này!
Tân Võ Chí Tôn!
Hắn mở ra thời đại mới này, cũng dẫn theo thời đại mới này đi theo tương lai khác biệt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










