[Dịch] Tinh Môn
Tập 468 : Ký ức quá khứ 4 (c2336-c2340)
❮ sautiếp ❯Chương 2336: Ký ức quá khứ 4
Mà Kiếm Tôn cực kì lãnh khốc trong tưởng tượng… thế mà cũng chửi mắng nhiều vô số kể, chỉ là hơi khắc chế một chút, bởi vì địa vị, thân phận, tuổi tác của Chí Tôn đều lớn hơn, thuộc thời đại của lão sư ngài ấy.
Đương nhiên, điều khiến cho Lý Hạo để ý là, Kiếm Tôn thời kỳ này vẫn còn giai đoạn bản nguyên, thế mà cũng có chút như vạn đạo quy nhất, mà Chí Tôn cũng đã đi đến con đường vạn đạo hội tụ.
Những cường giả Tân Võ này… ở thời điểm nhỏ yếu như vậy cũng đã có chút không giống người thường, thật sự rất lợi hại!
Có khúc nhạc dạo ngắn ngủi này…
Sau đó, không có thứ gì khác có thể khiến Lý Hạo nhớ mãi không quên, tạm thời vẫn chưa nhìn thấy Nhân Vương… sau khi Kiếm Tôn rời đi, Trương An và muội muội mình rất nhanh đã bị một người đuổi đi làm khổ sai.
Mà trên đường đi… Lý Hạo càng thêm hứng thú.
Trên đường đi, khắp nơi đều là tiếng vỗ mông ngựa như “Phương hiệu trưởng uy vũ”, “Phương tông sư cường đại”, “Chúc mừng Phương tông sư “.
Đây là Ma Võ trong truyền thuyết sao?
Chứ không phải là ổ vỗ mông ngựa, không phải ổ thổ phỉ ven đường à?
Một đám người… trẻ tuổi đều có tác phong như thổ phỉ, dáng vẻ trên trời dưới đất, trừ lão Phương, ta chính là người đứng đầu, đi đường đều là đi ngang!
Người trẻ tuổi đều lộ ra huyết khí mười phần, chí khí tràn trề!
Nhìn thấy Trương An, giống như nhìn thấy tiểu bằng hữu.
Dù biết gia gia của đối phương là đại nhân vật… nhưng không ít người, bao gồm một số người gọi là lão sư vẫn lộ ra vẻ mặt như đang nói tiểu bằng hữu phải gặp xui xẻo, bởi vì nghe nói, thiếu niên Nhân Vương đã từng nói… muốn trả thù tôn tử của Trương Chí Tôn!
Đúng vậy, chính là nhỏ mọn như vậy, hơn nữa, còn nói một cách quang minh chính đại, nghe nói bởi vì là do Trương Chí Tôn thường xuyên doạ dẫm vị thiếu niên Nhân Vương này.
Giờ phút này, Lý Hạo không muốn quấy nhiễu thời đại, không tìm thấy người nói chuyện phiếm, bỗng nhiên hắn bật thốt hỏi một câu: “Trương tiền bối, đây là học phủ nổi danh nhất thời đại Tân Võ sao?”
Trương An khẽ giật mình, còn có thể lên tiếng sao?
Ông vẫn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.
Giờ phút này, ông cũng thử đáp lại: “Đúng, đây chính là Ma Võ!”
“Ngài mới vừa vào học… thì đã bị để mắt tới rồi à?”
Trương An có chút chua xót: “Đúng… đây chỉ là bắt đầu, Nhân Vương còn chưa trở lại, phải chờ lễ khai giảng mới trở về… dù sao, lễ khai giảng lần này đã khắc sâu trong ký ức của ta…”
Sao lại khắc sâu trong ký ức?
Không cần Trương An nhiều lời, bởi vì lễ khai giảng năm học mới rất nhanh đã bắt đầu.
Mà lần này… Lý Hạo đã thấy được Nhân Vương.
Nhân Vương lúc còn là thiếu niên!
Thể hiện một tư thế cực kỳ phô trương, đáp xuống bục giảng, thể hiện một tư thái sợ người khác không biết ta rất lợi hại, sợ mọi người không biết ta rất ngông cuồng, đáp xuống Ma Võ!
“Đó chính là Nhân Vương… người bên cạnh… là Kinh Võ Thiết Đế Tôn, lúc này tới Ma Võ, đang cùng nhóm với Nhân Vương…”
Lần này, Lý Hạo đã nhìn thấy rất nhiều đại nhân vật trong tương lai.
Rất nhiều, đều là Đế Tôn tương lai.
Thiết Đế Tôn, Nhân Vương, Kiếm Tôn.
Sau một khắc, Nhân Vương phô trương bỗng nhiên mở miệng: “Tần lão sư, bắt đầu đi!”
Mà Lý Hạo và Trương An lại nghe thấy một câu nói khác của Nhân Vương: “Lão Tần, đóng cửa thả chó, cố gắng thả qua chỗ bên cạnh hai tiểu tử Trương gia cho ta, lão Trương già mà không biết xấu hổ, ông ấy giày vò ta… vậy ta sẽ cố gắng giày vò huynh muội bọn họ!”
Lão niên Trương An có chút bất đắc dĩ, truyền âm nói: “Còn có việc này, ta còn tưởng rằng là ngoài ý muốn cơ đấy!”
Mà lúc này, một nhân vật nhìn như tiểu bạch kiểm xuất hiện trong hư không… có vẻ bưu hãn đẹp trai, thế nhưng chính là bởi vì đẹp trai theo kiểu ăn chơi nên có chút giống tiểu bạch kiểm.
Giọng Trương An lại vang lên: “Đây là Tần Đế Tôn!”
“Tần Đế Tôn?”
Lý Hạo có chút bất ngờ, chưa từng nghe nói đến người này, trong lịch sử Tân Võ không ghi lại nhiều, nhưng là… lúc này xem xét, Lý Hạo khẽ giật mình, có chút… đặc biệt!
Có cảm giác như thiên ý bám vào!
Con của trời?
“Vị này… nổi danh là Bính Mệnh Tam Lang… tự nhận là thiên hạ đệ nhất, ai cũng không phục, Nhân Vương đánh hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không phục… trừ phi cho hắn lợi ích, gọi ngươi là cha thì hắn sẽ gọi… nếu không, đánh chết hắn, hắn cũng sẽ không phục!”
Nói về vị này, Trương An có chút bất đắc dĩ: “Thiên phú của hắn rất tốt, dám đánh dám giết, không sợ trời không sợ đất, thậm chí có năng lực gây chuyện, không kém gì Nhân Vương… nhưng có chút mất mặt mũi, nợ tiền không phải là dạng bình thường, có chút tương tự như Nam Quyền Ngân Nguyệt, nhưng không biết xấu hổ hơn Nam Quyền nhiều! Đúng rồi, vô địch chi thế được ghi lại trong lịch sử Tân Võ… chính là do hắn sáng tạo! Thắng thì ta vô địch, bại thì ta vô địch, ta chính là vô địch, trời không phục đất không phục đúng nghĩa…”
Lý Hạo lập tức hứng thú, thú vị như vậy sao?
Vô địch chi thế, hắn kỳ thật cũng đã từng đọc ở trong một số bí tịch của võ sư Ngân Nguyệt, luôn không hiểu rõ lắm, cho là vô địch chi thế chính là bất khả chiến bại!
Nhưng theo những gì Trương An nói… hình như không phải như vậy.
“Bại… cũng có thể vô địch à?”
“Đúng! Người bình thường không làm được, nhưng hắn có thể… bởi vì trong lòng hắn tin tưởng mình, hắn thật sự vô địch, không phải tự an ủi mình, mà là thật sự hết lòng tin theo như vậy, dù là chiến bại một lần thì cũng cảm thấy chỉ là một lần khảo nghiệm trong cuộc sống, hắn vẫn vô địch, sau đó lại chiến tiếp… lại bại, tái chiến, lại bại, tái chiến… bách chiến bất tử, vậy thật sự vô địch rồi!”
Lý Hạo có chút hút khí, thú vị thật!
Nói thật, bản thân an ủi đơn giản, thật sự khiến mình kiên định không thay đổi hết lòng tin theo, ta chính là vô địch, thất bại một lần, ta vẫn là vô địch, bởi vì đây chỉ là một lần khiêu chiến, ta chỉ cần còn sống, ta sẽ có thể đánh bại hắn…
Trạng thái tinh thần này, có thể nói, cực kỳ đáng giá để học tập!
Quả nhiên, mỗi một vị có thể trở thành Đế Tôn đều không đơn giản.
Sử sách không ghi chép nhiều về vị này, thế mà cũng có loại công đức, vô địch chi thế… khó trách trên bí tịch Ngân Nguyệt đều sẽ đề cập một chút, dạng thế này, không tầm thường!
Sau đó chính là thời điểm thiếu niên Trương An bị tra tấn, đại lượng yêu thú bị ném đến bên cạnh ông, đánh ông chật vật không chịu nổi, mà chuyện này chính là do Nhân Vương trả thù, cũng là khảo nghiệm!
Mà vị Tần Đế Tôn kia cũng ném mạnh yêu thú về hướng bên cạnh ông, có người không nhịn được truyền âm nhắc nhở: “Phượng Thanh, được rồi, không sợ Trương bộ trưởng tìm ngươi tính sổ à?”
“Thôi đi, ta sẽ sợ hắn sao? Cùng lắm thì đánh ta một trận, cũng sẽ không đánh chết ta, chỉ cần đánh không chết ta… lão Phương nói lần này sẽ cho ta nhận đủ loại lợi lộc… chỉ cần đánh không chết ta, lần sau ta cũng sẽ trả thù hắn!”
Chương 2337: Ký ức quá khứ 5
Lý Hạo có chút dở khóc dở cười, mà lão niên Trương An cũng vô cùng bất đắc dĩ, nói thật, kỳ thật đây cũng là lần đầu tiên ông biết tâm thái của những cường giả này.
Lần đầu tiên biết, bọn họ rốt cuộc cảm thấy ra sao…. khi đối mặt với gia gia mình.
Ta lại không sợ ngươi!
Đúng là băt nạt thì ngươi sẽ không đánh chết ta, chỉ cần đánh không chết ta, ngươi bây giờ đánh ta, ta đánh không lại ngươi, ta về sau đánh nhi tử ngươi, đánh tôn tử ngươi, đánh chắt trai của ngươi…
“Vậy mà phí công ta năm đó còn cảm thấy, ta có một người gia gia có thân phận như vậy… ở Ma Võ, không nói đi ngang, cũng có thể hưởng thụ ưu đãi… thì ra những học trưởng này đều đang dồn hết sức lực trả thù ta… thực sự là…”
Lão niên Trương An thật sự bất đắc dĩ, năm đó ta không biết còn có việc này.
Mà ngay lúc này, bỗng nhiên, tân sinh Ma Võ xa xa có người hô to một tiếng: “Viên Bình xã tỷ muội, giết địch cùng ta!”
Một đám tân sinh, thế mà dưới sự dẫn đầu của một thiếu nữ, bỗng nhiên bắt đầu trùng sát mấy yêu thú kia, Lý Hạo cũng không nhịn được ghé mắt quan sát, nói khẽ: “Đều là tân sinh… không nghĩ tới, thiếu nữ này còn có dũng khí như vậy, ta thấy tiền bối các ngài đều rất sợ hãi…”
Trương An cũng có chút hoảng hốt, hồi lâu mới nói: “Đúng vậy… rất nhiều người đều nói, nàng dựa vào vận khí mới tới cấp độ này, kỳ thật… nàng cường đại hơn chúng ta nhiều, càng có dũng khí, càng có khí phách hơn nhiều!”
“Nàng nhỏ hơn chúng ta, lúc này mới 16 tuổi… ta và Trương Tuyết đều đã 18 tuổi, nhưng nàng là người đầu tiên tổ chức mọi người giết ma thú, giết yêu thú, mà chúng ta… chỉ có thể tránh né…”
Lý Hạo giật mình, giọng điệu này… không thích hợp .
Trương An lại thở dài: “Kỳ thật, ta vẫn cảm thấy nàng có thể đi đến cấp độ Đế Tôn là chuyện đương nhiên, chỉ là mọi người đều bị thân phận của ca ca nàng hấp dẫn, cảm thấy nàng đều dựa vào ca ca của nàng… kỳ thật không phải như vậy, ở một thế giới khác, kỳ thật… là nàng mang theo mọi người, trùng sát tứ phương, giết vị Thế Giới Chi Chủ kia, có chút bất đắc dĩ, cuối cùng đưa tiễn chúng ta…”
“Nàng là… muội muội của Nhân Vương?”
Lý Hạo hoàn hồn.
Trương An mở miệng: “Đúng… chính là nàng! Ngươi đã thấy được, nàng lúc 16 tuổi, độ tuổi nhỏ nhất, gia nhập Ma Võ, lại là người có biểu hiện tốt nhất, cũng là một học viên ưu tú nhất trong số chúng ta và thế hệ sau Nhân Vương, ngươi nói xem, nàng không thành Đế Tôn, có hợp lý không?”
Lý Hạo nhìn lại về phía bên kia, muội muội Nhân Vương trái lại là duyên dáng yêu kiều… hơi mũm mĩm, vô cùng đáng yêu, nhưng cũng đủ quả quyết, đối đầu giết chóc với những yêu thú mạnh mẽ kia, không hề nương tay chút nào.
Đích xác có chút dũng khí và khí phách, mặc dù Lý Hạo có thể thấy được, sâu trong đáy mắt của đối phương… rất e ngại, nhưng vẫn xung phong đi đầu, biểu hiện tốt hơn Trương An rất nhiều, thực lực của đối phương còn không bằng thiếu niên Trương An thời khắc này.
“Quả nhiên, người trở thành Đế Tôn đều có chỗ đặc biệt…”
Lý Hạo khẳng định: “Ta lúc 16 tuổi, phụ mẫu vừa mới rời thế, đoạn thời gian đó ta rất chán chường, nhưng không có năng lực giết yêu thú… cho dù có, ta cũng không tổ chức nổi nhiều người như vậy, đổi lại là ta, lúc này đại khái sẽ nhân lúc mấy người không chú ý ta, len lén giết chết một tên, lấy một chút chỗ tốt…”
Trương An im lặng!
Mẹ nhà hắn, ngươi đang khen muội muội Nhân Vương, hay đang khen ngươi?
Lúc này ta đều bị dọa sợ, sợ đến mức choáng váng, lần đầu tiên trải nghiệm đấy!
“Lần đầu tiên động thủ với người khác… ngươi không sợ sao?”
“Sợ chứ… cho nên ta đánh chết đối phương, đối phương còn đưa ta một lá cờ thưởng!”
Trương An khẽ giật mình, Lý Hạo lại nói: “Tiền bối đã nhìn thấy lá cờ thưởng đó chưa? Quay về ta cho ngài xem một chút… lần đầu tiên đánh nhau, ta cũng bị dọa sợ, may mắn là đánh chết đối phương, nếu không ta thảm rồi!”
“…”
Đây là tiếng người sao?
Trương An hoàn toàn bó tay rồi!
Lần đầu tiên giao thủ với người khác, đánh người ta chết, sau đó ngươi còn nói ngươi sợ… ngươi sợ cái quỷ gì!
“Vậy ngươi… vậy lần đầu tiên ngươi nhìn thấy yêu thú là lúc nào?”
“Hắc Báo? Làm thú cưng đấy!”
“Trừ Hắc Báo thì sao?”
“Không nhớ rõ… Giết rồi hay sao ấy nhỉ?”
Lý Hạo cũng không chắc, lần đầu tiên nhìn thấy yêu thú, ngoài Hắc Báo thì hình như là ở Thương Sơn đúng không?
Giết luôn hay sao?
Ai còn nhớ chuyện này chứ!
“Ngươi không sợ?”
“Ta khi đó đã giết một nhóm người lớn rồi, còn sợ một con yêu thú gì đó sao?”
“…”
Trương An không nói gì, chúng ta không có điểm chung.
“Tiền bối… lá gan của ngài hơi nhỏ chút… có vẻ trầm ổn, thời khắc mấu chốt lại rụt rè… còn không bằng muội muội Nhân Vương, trách không được người ta thành Đế Tôn, ngài vẫn chưa thành!”
Móa!
Trương An mắng to trong lòng!
Lời này mà cũng nói ra cho được?
Nói đi nói lại, đích xác có chút mất mặt, thời khắc này, ngay cả mình nhìn lại quá khứ cũng cảm thấy có chút mất mặt!
Khi đó, sao mình lại nhát gan như vậy chứ!
Đáng chết!
Bị Lý Hạo chế giễu!
Quá chật vật!
Đương nhiên, Lý Hạo cũng không phải người thích bàn tán, cũng không nhiều lời, sau đó, thiếu niên Trương An lại trải qua đủ chuyện.
Lý Hạo đi theo cả một đường, trải nghiệm cả một đường.
Trương An cũng vào địa quật, bắt đầu giết địch, ác chiến tứ phương, mà cả thế giới nhân loại, uy danh của thiếu niên Nhân Vương càng lúc càng lớn, càng ngày càng điên cuồng, thậm chí điên cuồng đến mức khiến Lý Hạo cảm thấy có chút phô trương, như thế mà không chết, cũng coi là hiếm có.
Đương nhiên, vì thiếu niên Nhân Vương điên cuồng, nhân loại cũng hi sinh đại giá.
Những tồn tại đỉnh cấp như Chí Tôn bắt đầu ác chiến địa quật, tự mình tham chiến, tự mình hộ đạo, thậm chí có lần thiếu niên Nhân Vương gây tai hoạ nên tất cả cường giả nhân loại phải sóng vai giải quyết tốt hậu quả!
Nhân tộc thời đại này, chỉ có thể mô tả đơn giản là điên cuồng!
Vì thu hoạch được một chút chiến quả, chỉ cần thiếu niên Nhân Vương có thể có thu hoạch, dù là Chí Tôn hay là các cường giả đỉnh cấp khác, thậm chí vì thế không tiếc bộc phát chiến tranh chung trên toàn Nhân tộc!
Không có thời đại nào điên cuồng, nhiệt huyết, thậm chí là ngây thơ như Tân Võ!
Chương 2338: Ký ức quá khứ 6
Có một số việc, theo Lý Hạo là rất ngây thơ.
Có đôi khi, vì một trận chiến thắng lợi, mấy người Nhân Vương… hoàn toàn không cân nhắc tất cả hậu quả, điên cuồng đánh cược, đọ sức, cược nhân loại sẽ không diệt tuyệt!
Đổi lại là Lý Hạo thì chắc chắn sẽ không làm như vậy.
Dù được xưng là quân sư Tân Võ Chí Tôn… từ đầu tới cuối cũng chưa từng ngăn cản, cũng không phải như trong tưởng tượng của mình, thường xuyên đong đưa cây quạt nói: “Chúa công, không thể làm như vậy…”
Tân Võ Chí Tôn, vị quân sư này lần nào cũng nói: “Đi thử xem, thử đi, không được cũng không sao, chúng ta ở đây thì trời sẽ không sập!”
Đây chính là Tân Võ Chí Tôn!
Người như vậy khiến Lý Hạo vô cùng kinh ngạc!
Ngươi đi thử xem, đừng sợ, không cần phải lo lắng hậu quả đáng sợ gì cả, chúng ta ở ngay phía sau ngươi, dù trời sập, chúng ta cũng sẽ chống đỡ!
Cảm giác đó… nói không ra lời, khiến Lý Hạo rung động không hiểu!
Cho dù nhân loại ở thời kỳ này rất nhỏ yếu, Lý Hạo cảm thấy mình có thể diệt đi cả Nhân tộc bất cứ lúc nào… nhưng sự đoàn kết của mọ người, trên dưới một lòng, ngươi cứ đi làm đi, ta làm quân sư cho ngươi… người quân sư này lại khác hoàn toàn với tất cả quân sư khác, phá vỡ ấn tượng cố hữu của Lý Hạo về quân sư!
“Thì ra… đây mới là quân sư?”
Sau một lần đại chiến kết thúc, Lý Hạo có chút hoảng hốt, thậm chí có chút dung nhập thời đại này… cảm thấy, bỏ qua thời đại này, quả thực là rất đáng tiếc!
Trương An cũng có chút hoảng hốt: “Ta kỳ thật cũng không hiểu rõ gia gia của ta… bởi vì gia gia của ta đã trải nghiệm rất nhiều thứ, khi đó ta vẫn chưa có tư cách tham dự! Ta cũng là lần đầu tiên biết… lần nào chiến tranh thì cũng đều là do ông ấy giật dây…”
Cũng không tính là giật dây, nhưng rõ ràng Nhân Vương có mấy lần có chút bận tâm, lộ ra dáng vẻ như tiểu hài tử làm sai chuyện, có chút sợ hãi… nhưng Chí Tôn, lần lượt cổ vũ nhuệ khí của Nhân Vương.
Có mấy lần, Chí Tôn thậm chí nói, sợ cái gì, đối diện đều là tiểu cặn bã, ngươi làm đi, thắng thì chúng ta mới có mặt mũi, thua, đối diện gọi phụ huynh, lão tử cũng sẽ đi làm, đánh chết phụ huynh của đối phương, ngươi cứ làm đi!
Nếu không có Chí Tôn lần lượt làm chỗ dựa, lần lượt giật dây… nếu giờ phút này, thái độ có chút hòa hoãn, có chút mập mờ, hoặc là phản đối, dựa vào dáng vẻ như tiểu hài tử làm sai chuyện của Nhân Vương, một lần phản đối, có lẽ sẽ không có lần tiếp theo không chút kiêng kỵ.
Kết quả… lại càng thêm không kiêng nể gì cả!
Bởi vì, Nhân Vương thật sự tin tưởng Chí Tôn có thể lật tẩy, mà Chí Tôn cũng tin tưởng Nhân Vương có thể lần sau làm tốt hơn lần trước, lần sau làm mãnh liệt hơn lần trước!
Cảm giác ta chỉ cần đi gây chuyện, hoàn toàn không cần lo lắng hậu quả sau khi gây tai hoạ… cảm giác như vậy, khiến Lý Hạo cực kì hâm mộ.
Rất thư thái!
Tập trung làm là được!
Cũng chính vì vậy, Nhân Vương càng ngày càng mạnh, càng ngày càng cuồng, cuồng đến mức hắn cảm thấy không có người ta không giết được, không có người ta không đánh thắng được, mà Chí Tôn cũng vẫn luôn dõi theo, mãi cho đến cuối cùng… đều luôn cổ vũ cho Nhân Vương!
Thậm chí lúc trận chiến của Thiên Đế diễn ra, bởi vì Trương An bị đưa đi, không tận mắt nhìn thấy, nhưngLý Hạo cũng biết, hình như một khắc cuối cùng, Chí Tôn vẫn cổ vũ cho Nhân Vương!
Hốt hoảng, lần này, Lý Hạo đắm chìm cực kỳ lâu trong ký ức trường hà.
Cuối cùng, thậm chí thời điểm lại nhìn thấy Chí Tôn, hắn rõ ràng cảm giác được, đối phương giống như đã phát hiện dị thường, thậm chí cảm nhận được Thời Quang Trường Hà tồn tại, Lý Hạo mới bừng tỉnh.
Mà sự thật chứng minh, Lý Hạo không hề cảm nhận sai.
Lần này gặp mặt là tại thế giới âm Dương ở Tân Võ.
Chí Tôn vừa phục sinh không lâu, lại gặp được tôn tử đã lâu không gặp, câu nói đầu tiên chính là: “Xem ra, ngươi thật sự đã bị ảnh hưởng bởi một cỗ năng lượng đặc biệt, trở về từ thời không nào đó…”
Trong lòng lão niên Trương An bên cạnh hơi giật mình.
Thời khắc này, Chí Tôn vĩ ngạn không gì sánh được, giọng nói lại vô cùng bình tĩnh: “Là chuyện tốt, cũng không biết người cùng đi với con là ai… đương nhiên, chuyện này không quan trọng! Dù sao con không có năng lực tự mình trở về… xem ra, con đã gặp được cường giả, hoặc là gặp được thiên tài!”
“Tôn tử của ta, trước kia, ta hi vọng vào con rất lớn, sau này lại rất thất vọng, sau đó… bình an là được! Hiện tại, mặc kệ nguyên nhân, con trở lại thăm ta, không cần cân nhắc quá nhiều, nhớ kỹ một điểm là được… đừng sợ, thử xem là được! Lấy tính cách của con, có lẽ lần trở về này là do bị người khác xui khiến… về sau, nhớ kỹ một điểm, không được để người khác xui khiến! Tự con làm… chỉ cần làm, mặc kệ thành công hay thất bại… chỉ cần gia gia con còn sống, con bị người ta giết, ta sẽ để cho địch nhân của con chôn cùng con!”
“Con thắng người khác… chỉ cần ngươi có lý, cho dù là Nhân Vương, chỉ cần ngươi dám đánh với hắn… lão tử sẽ không thèm đếm xỉa cũng làm với hắn nữa, trước kia có thể đánh hắn, sau này còn có thể!”
“Không cần e ngại gì cả, mọi chuyện đều có ta ở đây, thả lỏng làm là được! Không cần cân nhắc đại cục gì đó… đại cục không phải là chuyện con nên suy tính, chuyện con phải cân nhắc chính là, không phục thì làm, làm thắng thì ăn thịt, làm thua thì gia gia sẽ mang con đi làm tiếp!”
Lời này khiến Lý Hạo và Trương An đều có chút kinh ngạc.
Mà giờ khắc này, vị Chí Tôn kia lại nói: “Ngoài ra… không biết ngươi là ai, không sao cả, không quan trọng, ngươi có thể lừa dối tôn tử của ta làm một chuyện chính nó không dám làm, đó là năng lực của ngươi! Ngươi thế mà có thể xuyên thẳng tới đây từ thời không nào đó… cũng là năng lực của ngươi! Ngươi là vì quan sát cũng được, hay là vì chuyện gì khác, thậm chí vì nhìn lén, chuẩn bị giết ta cũng được, giết Nhân Vương cũng tốt… chỉ cần ngươi dám đến, chúng ta sẽ dám chiến đấu đến hồi kết cùng ngươi!”
“Đương nhiên, nếu là địch nhân, vậy sẽ như vậy! Nếu không phải địch nhân, ngươi muốn biết cái gì, cảm ngộ cái gì, cách không mà đến thì cũng những gì quan sát được cũng có hạn, quan sát nhiều hơn, dò xét nhiều hơn…không bằng ngươi tự mình đi thử xem! Nếu ngươi muốn vấn đạo, cũng đơn giản, tìm cường giả đánh một trận, làm thắng thì ăn thịt, làm thua thì dẹp đi, chỉ cần trong lòng còn một hơi thở, ngươi đi chung với tôn tử của ta, nếu tôn tử của ta thua, bị giết, nếu ta có năng lực thì sẽ tìm được các ngươi, phục sinh các ngươi!”
“Nếu ta cũng thua, vậy để Nhân Vương tiếp tục, Nhân Vương thua… vậy chúng ta cùng nhau chơi đùa xong rồi…”
Chương 2339: Ký ức quá khứ 7
Bóng người vĩ ngạn trước mặt khiến Lý Hạo có chút hoảng hốt.
Người này… dáng vẻ không quá đáng tin cậy, thế nhưng lại có một cảm giác tin tưởng không giải thích được.
Bỗng nhiên an tâm hơn rất nhiều!
Ngươi đi làm là được, sợ cái gì?
Ngươi thua, nể mặt mũi tôn tử của ta, lão tử sớm muộn sẽ cứu ngươi, nếu ta cũng không được, vậy để Nhân Vương lên, nếu cũng không được… mọi người cùng nhau ăn tiệc!
Giờ khắc này, Lý Hạo có chút dở khóc dở cười.
Hắn thế mà cảm nhận được một cảm giác… tín nhiệm, vững chắc, cảm giác an toàn ở trên người Chí Tôn mười vạn năm trước.
Bỗng nhiên, hắn cực kì hâm mộ Nhân Vương!
Không phải hâm mộ thực lực của Nhân Vương, mà là hâm mộ chỗ dựa của Nhân Vương… dù là giờ phút này đối phương đã không còn là chỗ dựa nữa, nhưng Lý Hạo cảm thấy, nếu phía sau mình cũng có nhân vật như Chí Tôn, nhất định mình sẽ rất an tâm.
Lão sư của ta, kỳ thật cũng là như thế… chỉ đáng tiếc, thực lực của lão sư chưa đạt tới mức như mình, thời điểm thực lực lão sư cường đại hơn mình, kỳ thật cũng sẽ như thế.
Ngươi đi làm là được, đừng sợ, còn có ta!
Chỉ là… thời kỳ đó rất ngắn.
Bởi vì rất nhanh, chính mình đã vượt qua lão sư, giờ phút này, Lý Hạo có chút hối hận, sớm biết thì ta nên vượt qua lão sư muộn một chút.
Ngay khi Lý Hạo đang hoảng hốt, Chí Tôn lại nói: “Tân Võ đã vô địch! Ngươi đến đây từ thời không khác, không có gì hơn thời không song song, hoặc là quá khứ tương lai… xem ra, cũng có mấy phần thủ đoạn! Tôn tử của ta vẫn còn sống, chứng tỏ đó là một cái thời không, địch nhân ở Hỗn Độn? Giờ phút này, ngươi quấy nhiễu quá khứ của ta, quấy nhiễu ký ức của ta… xem ra có việc gì đó sắp xảy ra, mặc kệ giờ này khắc này, thân ngươi ở năm nào tháng nào, có gì nguy hiểm, có gì cố kỵ… không sao, chỉ cần trong trí nhớ ta có thêm một đoạn ngắn này, ta sẽ vì ngươi xuất thủ một lần, không nhất định là tự thân đánh chết giết cường địch vì ngươi… ta sẽ ra tay quấy nhiễu Hỗn Độn, chế tạo hấp dẫn sự chú ý của cả thế gian! Về phần có thể hữu dụng hay không, vậy ta mặc kệ, tóm lại… ngươi làm chuyện lớn hơn nữa thì hẳn là cũng không thể lớn hơn ta! Tất cả… không cần lo lắng cường địch quá mạnh sẽ để mắt tới ngươi! Về phần lính tôm tướng cua, tự ngươi giải quyết!”
Dứt lời, vung tay lên, một cỗ lực lượng cường đại cuốn tới: “Trở về đi, không cần quấy nhiễu quá khứ và tương lai, Chiến Thiên Đế cường hãn như vậy, vẫn phải gặp thiên khiển, huống chi là ngươi! Đợi trong trí nhớ ta có thêm một đoạn này, ta sẽ nhanh chóng xuất thủ, về phần có cơ hội này hay không, không có cũng sẽ có, nếu thật sự không có, cùng lắm thì ta tạo phản Tân Võ, hành hung Nhân Vương một trận… diễn một vở kịch nội chiến Tân Võ với Nhân Vương cho các ngươi xem, yên tâm đi!”
“…”
Lý Hạo chỉ cảm thấy long trời lở đất, trong nháy mắt rời khỏi từ trong cơ thể Trương An, mà Trương An cũng lập tức bay lên cùng với Lý Hạo.
Giờ phút này, Lý Hạo hốt hoảng!
Móa nó!
Người này là người à?
Quá điên cuồng!
Cách thời không, nói cho Lý Hạo, sợ cái gì, ngươi quay về đi, nếu không gặp phải phiền toái, nếu không phải vì vấn đạo, cũng không sao… có phiền phức, trong trí nhớ có thêm một đoạn này, suy nghĩ lại tình cảnh của tôn tử ta, nếu ta vẫn còn sống, ta sẽ chế tạo cơ hội cho ngươi.
Vượt qua thời không, chế tạo cơ hội cho ngươi.
Không có, cũng sẽ có!
Không có, ta sẽ làm phản Tân Võ, ác chiến với Nhân Vương, để Hỗn Độn chú mục, dù sao, nhân vật tồn tại đỉnh cấp, sẽ không chú ý tới các ngươi.
Chuyện này… hoàn toàn vượt quá dự đoán của Lý Hạo.
Không thể tưởng tượng nổi!
Ngay khi Lý Hạo còn đang hốt hoảng, khi thấy sắp rời khỏi thế giới này, trở về tương lai, bỗng nhiên, một bóng người thoáng hiện, giống như truy đuổi thời gian mà đến, chính là Nhân Vương!
Lý Hạo khẽ giật mình!
Nhân Vương kia, bá đạo đến cực hạn, vô song cường hãn, như thể đã nhìn thấy cái gì đó, điên cuồng đuổi theo đến đây, mang theo một chút nghi hoặc: “Thứ gì vậy? Lão Trương thế mà không quản… người một nhà sao? Được rồi, không quan tâm ngươi là ai, không quan tâm ngươi là thứ gì… lần sau đến thì phải chào hỏi với lão tử, không chào hỏi, học theo phong cách rình mò riêng tư của lão Trương thì lão tử sẽ đánh cái mông ngươi! Là nữ sao? Là nữ thì đánh ngực! Một quyền đánh nổ ngực ngươi… đã nghe thấy chưa?”
Lý Hạo hốt hoảng, chỉ cảm thấy… đơn giản gặp quỷ rồi!
Chuyện này… là sao?
“A… không phải tồn tại trong thời đại này… chẳng lẽ là tương lai? Hay là thời không song song? Được rồi, mặc kệ, tương lai cũng được, thời không sát vách cũng tốt, về sau nếu trong trí nhớ ta có thêm một đoạn này, lão tử một đao đánh chết tên mạnh nhất đương thời để ăn mừng cho ngươi, hi vọng không phải ngươi… nếu không ngươi sẽ chết chắc!”
Dứt lời, người truy đuổi thời gian lập tức biến mất!
Lý Hạo sợ ngây người!
Giờ phút này, trường hà trên đỉnh đầu dao động, hắn sắp đi rồi.
Vào thời khắc này, bỗng nhiên, một tiếng mèo kêu khiến linh hồn hắn khẽ giật mình: “A, meo, chơi vui… Meo… có thể ăn sao? Bản miêu nhớ rõ khí tức của ngươi, lần sau gặp ngươi phải mang món ngon gì đến, nếu không có thì… ta sẽ ăn ngươi! Meo meo meo!”
“…”
Lý Hạo ngơ ngác, trong nháy mắt chui vào trường hà.
Giờ phút này, hắn còn có chút sững sờ, mặc dù trải qua rất nhiều với Trương An, nhưng sau đó đều không gặp được những nhân vật tồn tại đỉnh cấp này, không ngờ, thời khắc cuối cùng lui về, thế mà liên tiếp gặp được mấy vị tồn tại đỉnh cấp.
Nhân Vương, Thương Đế, Chí Tôn… thế mà đều nhìn thấu, thật là đáng sợ!
Nếu bọn họ xuất thủ ngăn cản, có lẽ… mình sẽ không có cách nào trở về được nữa!
Nghĩ đến chuyện này, Lý Hạo lập tức hoảng sợ, quá khứ trong ký ức… thật sự có thể diệt sát chính mình!
Chương 2340: Xin chào, Hỗn Độn! 1
Bịch một tiếng.
Rơi vào trong sông.
Lý Hạo há mồm thở dốc, lần đầu tiên trong ánh mắt lạnh nhạt của hắn toát ra vẻ hoảng sợ.
Truy đuổi thời gian!
Kỳ thật Chí Tôn đã phát hiện mình, chuyện này Lý Hạo không tính quá kinh ngạc, nhân vật tồn tại đỉnh cấp, kỳ thật hoặc nhiều hoặc ít có thể cảm giác được một chút.
Nhưng thời khắc cuối cùng, mình tính là đang xuyên thẳng qua thời gian!
Nhưng Nhân Vương thời kỳ đó, Thương Đế thời kỳ đó… thế mà đều có thể truy đuổi thời gian mà đến, tìm được mình, thủ đoạn như vậy mới vô cùng khủng bố.
Phải biết, hắn giờ phút này, kỳ thật chỉ là trở về quá khứ trong trí nhớ thôi.
Chuyện này cũng chứng tỏ… trong trí nhớ thời kỳ này, mấy người Nhân Vương đã có thực lực kinh khủng như thế, khó có thể tưởng tượng nổi.
Một người nói, lần sau lại đến thì đánh nổ ngươi!
Một người nói, lần sau gặp, ngươi phải mang thức ăn cho nó, không có thì sẽ ăn ngươi… nói thì bình thản, nhưng nghe vào tai lại là vô biên đại khủng bố!
“Hộc!”
Lý Hạo kịch liệt thở hổn hển, mắt trần có thể thấy hắn đã già hơn một chút…
Mà Trương An bên cạnh cũng thở gấp, ông cũng không tính quá sợ sệt, Nhân Vương cũng được, Thương Đế cũng được, Chí Tôn cũng được… đều là người quen của ông, thân nhân của ông.
Chỉ là lần này, hình như cũng là lần đầu tiên ông thông qua góc độ người thứ ba, đứng ngoài quan sát mình, quan sát những người khác, chợt phát hiện, có rất nhiều thứ thú vị, mình trước kia hoàn toàn chưa từng phát hiện.
Những người Kiếm Tôn, Tần Đế Tôn, năm đó kỳ thật đều có chỗ tiếp xúc đặc biệt với ông.
Một kiếm của Kiếm Tôn, Tần Đế Tôn về sau thường xuyên tìm thủ đoạn phiền toái… nhưng thật ra là gây chuyện, cũng là một loại tôi luyện, đáng tiếc, năm đó ông hoàn toàn không hiểu, vốn không để ý những thứ này.
Gia gia của ông, kỳ thật vẫn luôn chú ý đến ông, vẫn luôn quan tâm ông.
Từ hi vọng, đến thất vọng, lại đến bình thản… chỉ cần con bình an là tốt, không cần con làm gì cả.
Về phần nhét vào Ngân Nguyệt sau đó mặc kệ, có lẽ… chẳng qua là cảm thấy không sao cả, dù con bị giết, đợi ta quay về Ngân Nguyệt thì sẽ phục sinh con, ai giết ngươi, ta sẽ giết người đó!
Đây chính là gia gia của ông!
Trương An lộ ra dáng vẻ tươi cười, một chút cảm khái, cảm giác có chút nói không rõ.
Thì ra… mọi người cũng không phải là không quan tâm ta như trong tưởng tượng.
Nghiêng đầu nhìn về phía Lý Hạo, Trương An cười: “Thấy thế nào?”
Lý Hạo cũng cười: “Thật thú vị, thật lợi hại, thật đáng sợ!”
Đây chính là cảm ngộ của hắn.
Thời đại thú vị, nhân vật lợi hại, Nhân Vương Thương Đế đáng sợ.
“Có thu hoạch gì không?”
Trương An lại hỏi một câu, Lý Hạo đi để vẫn đạo, nhưng ông thấy có thể là bởi vì chính mình không có trải nghiệm, tiếp xúc quá nhiều với mấy vị tồn tại đỉnh cấp, e rằng Lý Hạo không có thu hoạch gì quá lớn.
Lý Hạo lại gật đầu: “Có, thu hoạch rất lớn!”
Trương An nghi hoặc.
Lý Hạo lại nói: “Đạo, tu đạo tu tâm!”
Hắn vẫn luôn cho rằng như vậy.
Đạo, phương pháp cụ thể tu đạo, hắn kỳ thật không có hứng thú, thứ hắn kỳ thật cảm thấy hứng thú hơn chính là, hành trình tu tâm từng chút một, mà lần này, chính là một lần hành trình tu tâm.
Tự mình đi một chuyến tới thời đại kia, đã trải qua thời đại kia… kể từ đó, Lý Hạo mới có thể hiểu, vì sao thời đại kia sẽ xuất hiện nhiều cường giả như vậy.
Bởi vì… Tân Võ đều đang tu tâm.
Cũng không phải là cố ý, mà là nhân tố của thời đại sáng tạo ra đám người kia, bọn họ vì dân, vì bản thân, vì thời đại, vì chủng tộc, vì tín ngưỡng, vì thủ hộ…
Cũng không phải là miễn cưỡng, mà là dung nhập thời đại kia, dung nhập một các tự nhiên.
Cho nên, bọn họ đều đang tu tâm.
Cho nên, Nhân tộc thời đại kia không cần cố ý sửa tâm, chỉ cần ngươi có thể dung nhập, chỉ cần ngươi nguyện ý đứng ra chiến đấu vì thời đại kia, kỳ thật, ngươi đã đạt được thành công lớn!
Ngân Nguyệt kỳ thật vẫn thiếu mất một số thứ khi so sánh với Tân Võ, thiếu sinh tử tồn vong thời thời khắc khắc, thiếu đi uy hiếp trí mạng đã diễn ra trăm ngàn năm, thiếu mất Võ Đạo tất tranh, đấu tranh sinh tồn và tính tranh phong.
Người Ngân Nguyệt, kỳ thật quen với cảnh được ngày nào hay ngày ấy… trong lúc Hoàng thất, Cửu Ti chấp chưởng, kỳ thật, tâm lý phản kháng cũng không tính là quá nặng.
Mà Nhân tộc thời đại Tân Võ đều đang điên cuồng tranh thủ mọi cơ hội, bởi vì lúc nào cũng có thể hủy diệt.
Trương An khẽ giật mình, tu đạo tu tâm.
Lời này, ông đã từng nghe rất nhiều lần.
Nhưng Nhân tộc Tân Võ không coi trọng điều này, Lý Hạo lại nói hắn cảm ngộ được.
Lý Hạo thấy ông nghi hoặc, lại nói: “Tiền bối khác với ta, thời đại của các ngài, người người đều đang tu tâm, các ngài thân ở trong đó nhưng thật ra là một thời đại đều đang tu tâm, đều đang thức tỉnh, mà Ngân Nguyệt ta kỳ thật chỉ là bắt đầu, vừa nảy mầm thức tỉnh… nếu so sánh, thời đại này của chúng ta càng giống với Tân Võ sơ kỳ hơn…”
Tối sơ kỳ!
Toàn dân còn chưa thức tỉnh, thời điểm chỉ vừa nảy mầm một chút ý thức, mà lúc này đây, rất cần người nào đó dẫn dắt.
Đây là lúc bắt đầu thời đại!
Mà thời kỳ của Nhân Vương được xem như thời đại chính thức tiến vào quỹ đạo, Lý Hạo tin, mấy chục năm nữa Ngân Nguyệt cũng có thể như vậy, nhưng bây giờ vẫn còn kém.
“Vậy thực lực ngươi có tiến bộ gì không?”
Trương An lại hỏi một câu.
Lý Hạo lại bật cười: “Sao lại đơn giản như vậy… chỉ là một hành trình trận tâm, cảm ngộ nhiều hơn, nhiều cảm xúc hơn, thực lực tiến bộ cũng không phải là một sớm một chiều, từ từ đến là được.”
“Thế nhưng là…”
“Tiền bối, an tâm đi, chớ nóng vội!”
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn trời, bật cười: “Thế giới bên ngoài, đích xác rất đặc sắc, ta kỳ thật vẫn muốn chạy đi ra ngoài, tiếp xúc với những người kia, chân chính trên ý nghĩa, đi gặp Chí Tôn một lần, mấy người Nhân Vương đều là có người thú vị, linh hồn của bọn họ có chút thú vị…”
Trương An giật mình, trong mắt Lý Hạo, có hướng tới, có chờ mong, nhưng lại… không có sợ hãi.
Ông rất ngạc nhiên, Lý Hạo thật sự không sợ bọn họ sao?
“Ngươi không sợ sao?”
“Vì sao phải sợ?”
Lý Hạo cười nói: “Trò chuyện một số chuyện thú vị với một đám người thú vị, làm một số chuyện thú vị, kỳ thật chính là cuộc sống, chính là trải nghiệm.
Cuộc sống mỹ mãn, đang có những trải nghiệm đẹp nhất, người quen biết đều thú vị…”
Trương An đột nhiên cảm giác mình kỳ thật đã sống uổng phí rất nhiều năm như.
Ông hơi xúc động: “Kỳ thật… ta sợ tiếp xúc với một số cường giả, tiếp xúc với bọn họ, ta luôn cảm giác mình không cách nào hòa nhập vào trong đó…”
Lý Hạo gật đầu: “Đó là bởi vì tiền bối vẫn chưa phát hiện đặc trưng của chính mình, khuyết thiếu một chút tự tin… như Tần Đế Tôn, kỳ thật chính là người vi diệu, khi tiếp xúc với cường giả thì hắn chưa bao giờ khiếp đảm, hắn tự tin, hắn tin tưởng mình sớm muộn sẽ vượt qua bọn họ, trở thành một thành viên trong số họ, thậm chí vượt qua bọn họ… tâm tính như vậy mới là nguyên nhân hắn có thể trêu đùa với một đám người yêu nghiệt, làm theo có thể quật khởi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Tối Cường Hệ Thống [Dịch] Tối Cường Hệ Thống](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Toi-Cuong-He-Thong-dich-SE-Audio-Truyen-Hay.jpg)

