[Dịch] Tinh Môn
Tập 441 : Sau khi chiến đấu 5 (c2201-c2205)
❮ sautiếp ❯Chương 2201: Sau khi chiến đấu 5
Ba người bọn họ trò chuyện, đuổi theo ngôi sao, ai cũng rất hài lòng.
Mà giờ khắc này, Ngân Nguyệt chi địa.
Từng đầu Bản Nguyên đại đạo xuất hiện, tung hoành giữa thiên địa, mà cùng lúc đó, từng đầu đại đạo hiện ra, bị Lý Hạo trực tiếp chặt đứt!
Đó là Thiên Vương chi đạo!
Mấy vị Thiên Vương, cũng không tử vong hoàn toàn, nhưng Lý Hạo sao có thể khách khí?
Vẫn nên tử vong vĩnh viễn mới tốt!
Lực lượng bản nguyên lan ra, còn có thể mang đến không ít năng lượng cho thiên địa, hoán đạo cho những tu sĩ Tân Võ này, bổ sung một chút năng lượng.
Lần hoán đạo này không quá giống với lúc trước.
Trước kia đều là đúc lại nhục thân, bắt đầu lại từ đầu.
Lần này… Lý Hạo lại không giúp bọn họ đúc lại nhục thân, đến cấp độ Thánh Nhân đã rất cường đại, lần này, Lý Hạo trực tiếp đưa đại đạo của bọn họ, xuyên qua vũ trụ, cô đọng ngôi sao cho bọn họ.
Chỉ có một ngôi sao!
Cũng coi như là chỉ có một đầu đạo mạch!
Còn muốn đạo mạch khác thì phải tự mình tạo, cấp độ Thánh Nhân tồn tại, chính mình ngưng tụ đạo mạch, cũng không tính quá khó khăn, không đơn thuần là vì bớt việc, cũng là bởi vì đúc lại nhục thân, quá mức tiêu hao năng lượng, chậm trễ thời gian.
Chỉ là, kể từ đó, những người này, có thêm một chút tai hại hơn những người đúc lại nhục thân.
Độ phù hợp đại đạo và vũ trụ tân đạo thấp hơn một chút, muốn hoàn toàn dung nhập thì phải cần thời gian rèn luyện, đây là chuyện thứ nhất.
Thứ hai, bởi vì chỉ có một đầu đạo mạch nên cần tự mình ngưng tụ đạo mạch khác, không thể như mấy người Vương Dã, làm từng bước, trong nháy mắt trùng kích tầng cao hơn, cần bổ sung xong đạo mạch, mới có thể tiến bộ từng chút một.
Những chuyện này đều cần chính bọn họ tự làm.
Việc Lý Hạo làm chỉ là kết nối bọn họ với vũ trụ tân đạo.
Lần này chuyển đổi không ít Thánh Nhân, không phải một hai vị, Lực Phúc Hải, Cửu sư trưởng, Hòe tướng quân, Lão Ô Quy, Kim Cương Mộc, Thánh Nhân Trương gia, hai đại trưởng lão Thánh Nhân Võ Lâm Minh, Hồng Sam Mộc, đều đang chuyển đổi.
Một vị Thánh Nhân khác dưới trướng Trương An vẫn thần bí như cũ, không hề chuyển đổi.
Lý Hạo nhìn thoáng qua, cũng không để ý.
Cái gì mà một vị Thánh Nhân khác?
Đó chính là Trương An!
Trương An này tu luyện Bản Nguyên Đạo!
Mà Trương An mình nhìn thấy trước mắt thật ra là đang tu luyện tân đạo, những cường giả Tân Võ này, động một chút lại thích làm ra mấy cái phân thân, hắn đã sớm nhìn quen.
Theo những Thánh Nhân này hoán đạo, những tu sĩ cấp độ Bất Hủ, Tuyệt Điên cũng bắt đầu hoán đạo.
Một số Yêu Thực cũng không ngừng gia nhập.
Tân đạo… phát triển không đỡ nổi!
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, bây giờ tân đạo đã hơn xa Bản Nguyên Đạo, tối thiểu ở thế giới này là như vậy, thực lực của Lý Hạo bây giờ đã tăng mạnh, Ngôi Sao Thời Quang vừa xuất hiện, thậm chí ngay cả Trương An cũng cảm thấy… tiềm lực của vũ trụ tân đạo này, có lẽ còn sẽ vượt qua đại đạo Bản Nguyên!
Tại sao Ngôi Sao Thời Quang lại xuất hiện trong tân đạo, thậm chí tại sao tân đạo lại sinh ra thời gian… ngay cả Lý Hạo đều không thể giải thích được, nhưng mọi người vẫn cảm thấy tiềm lực của vũ trụ tân đạo rất lớn!
Đây cũng là lý do vì sao người Tân Võ trước đó không vội vàng hoán đạo thì trái lại lúc này đều gấp gáp.
Nếu không nắm lấy cơ hội… thực lực Lý Hạo không ngừng tăng cường, vậy hắn sẽ còn đáp ứng người Tân Võ gia nhập tân đạo sao?
Lý Hạo chỉ giúp bọn hắn đổi, không hề để ý chuyện gì khác.
Hắn yên lặng tự mình đi tới bên cạnh, bắt đầu khoanh chân ngồi xuống, yên lặng cảm ngộ, tu luyện, trải nghiệm mọi chuyện xảy ra hôm nay.
Trong thế giới tinh thần, Kiếm Thụ trước đó đã ngủ say, hôm nay lại khôi phục, có chút thống khổ, bị Lý Đạo Hằng dùng kiếm chặt đứt rất nhiều rễ cây, khiến nó có chút đau đớn.
Mà giờ khắc này, Lý Hạo lại không quan tâm cảm nhận của Kiếm Thụ.
Chỉ là, một đạo hư ảnh xuất hiện, không ngừng nghịch chuyển thời gian, ở trong hư không, dần dần ngưng luyện ra một đạo kiếm ý và một đạo tiên ý, đây là vũ trụ tinh thần mà Lý Đạo Hằng và Trịnh Vũ đã đi qua trước đây!
Không chỉ như thế, hai người còn đã từng giao thủ ở chỗ này.
Trừ chuyện đó ra thì còn có Thiên Đạo Kiếm Ý có chút hư ảo kia, mặc dù hư ảo, không quá chân thực, nhưng có thể để Lý Hạo tham khảo, tương đương với đạo ý của ba vị Bán Đế, được Lý Hạo hội tụ!
Đây cũng là thứ quý báu mà bọn hắn để lại cho Lý Hạo khi đi vào vũ trụ tinh thần!
Đâu chỉ như vậy!
Lý Hạo còn chưa đi tới một điểm, cây đao kia, xuất đao chém Ánh Hồng Nguyệt, một đao phá tám mạch, đó là đao ý của Huyết Đế Tôn!
Lần này, huyết đao thật sự đã xuất thủ.
Những chuyện này đều là thu hoạch lớn nhất của Lý Hạo lần này, chỉ là, người ngoài sẽ thấy những chuyện này cũng không tính là lớn.
Hơn nữa Sơ Võ Chi Thần, khi đối phương cầm đao chém thì cũng để lại một chút đạo ý.
Mặc dù rất giống nhục thân chi đạo thuần túy, nhưng cũng là một loại đạo nghĩa, đều thứ của nhân vật tồn tại đỉnh cấp lưu lại, đối với Lý Hạo thì đều là đồ tốt, đều là chí bảo, về mặt cảnh giới thì hắn yếu hơn những người này rất nhiều.
Những thứ mấy người này để lại đều có thể làm hắn lĩnh hội mục tiêu.
Mà cơ duyên như vậy, những người khác sẽ không hưởng thụ được.
Dần dần, bên trong vũ trụ tinh thần hiện ra một thanh kiếm, hiện ra một trường tiên, còn có một thanh hư ảo chi kiếm, theo lực lượng thời gian không ngừng chảy thì càng rõ ràng hơn!
Ánh mắt Lý Hạo lộ ra vẻ vui mừng!
Đây mới là chuyện lớn nhất mình thu hoạch được trong lần này, biết người biết ta, lĩnh hội mấy vị cường giả, dù không có khả năng hấp thu cái gì, nhưng cũng có thể biết được một chút nội tình của mấy người kia.
Chương 2202: Sau khi chiến đấu 6
Trong hư không, hư ảnh Kiếm Thụ xuất hiện, cũng không còn hét thảm nữa, theo Lý Hạo không ngừng vận chuyển lực lượng thời gian thì toàn bộ vũ trụ tinh thần càng thêm vững chắc, thương thế của Kiếm Thụ bắt đầu khôi phục một chút.
Lúc này, nó nhìn thấy mấy cỗ kiếm ý trong hư không thì lập tức vô cùng kinh ngạc.
Một cỗ đến từ Lý Đạo Hằng, một cỗ đến từ Lý Hạo tương lai, một cỗ là của chính Lý Hạo, còn có một cỗ Trường Sinh Kiếm Ý yếu ớt…
Có thể nói, đạo ý của mấy vị kiếm khách mạnh nhất thiên hạ đều có mặt ở nơi này!
“Còn thiếu Kiếm Đạo của Nhân Vương Hậu…”
Nó thì thào một tiếng, mà Lý Hạo, bỗng nhiên khẽ động trong lòng: “Đúng, Nhân Vương Hậu cũng là kiếm khách!”
Kiếm Thụ hóa thành hình người, nhẹ gật đầu: “Kiếm Đạo của Nhân Vương Hậu, kỳ thật không tính quá cường đại, bà ấy trở thành Đế Tôn, cũng là bởi vì có Nhân Vương… thế nhưng chính vì vậy, Nhân Vương Hậu cũng coi tận dụng mọi trường phái tư tưởng, Kiếm Tôn đã từng chỉ điểm nhiều lần… muốn tìm hiểu kiếm ý của Nhân Vương Hậu thì sẽ đơn giản hơn chút, cũng sẽ trực quan hơn chút!”
Lý Hạo bỗng nhiên nói: “Sẽ có kiếm ý của bà ấy lưu lại trên bội kiếm của bà ấy đúng không?”
“Ít nhiều cũng sẽ có chút ít.”
Lý Hạo gật đầu, mình có lẽ phải mượn xem thanh kiếm của thái hậu Thủy Vân mới được!
Lại nghĩ tới Bá Vương Quyền của Đại Ly Vương, hắn mở miệng nói: “Vậy quyền sáo Bá Thiên Đế… đến cùng là của Bá Thiên Đế, hay là của Thiết Đế Tôn?”
“Đều không khác nhau là mấy…”
Kiếm Thụ mở miệng: “Hiện tại để lại Ngân Nguyệt… chắc chắn là hàng nhái sao? Khó mà nói… nhưng vị Sơ Võ Chi Thần kia mà các ngươi nói… nếu là vị kia, thật sự là phân thân của nhi tử Tây Hoàng… thì có khả năng chính là của hắn, hoặc là vị cường giả Sơ Võ bị giết lúc trước ngươi đã từng nói…”
Lý Hạo khẽ nhúc nhích trong lòng: “Vì sao hắn ta phải giết một vị cường giả Sơ Võ?”
Thiếu chút nữa đã quên việc này.
Kiếm Thụ lắc đầu: “Ta cũng không biết, nếu dựa theo suy đoán của ngươi và Trương An thì người này là không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không quan tâm bất cứ chuyện gì, trừ phi vị cường giả Sơ Võ kia, muốn quấy nhiễu con mèo kia phục sinh! Cụ thể như thế nào, cũng chỉ có chính hắn mới biết.”
Lý Hạo gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Ngược lại Kiếm Thụ đã nhắc nhở hắn, có lẽ, nên tụ họp một chút kiếm ý của Nhân Vương Hậu, hắn biết hạch tâm của kiếm ý Nhân Vương Hậu là cái gì, như dòng nước róc rách, như là một dòng suối.
Ngược lại là phù hợp với lực lượng trường hà chảy xuôi… nếu có thể cảm ngộ một chút thì cũng có thể lĩnh hội kiếm ý không bao hàm bên trong Trường Sinh Kiếm Ý.
Tận dụng mọi trường phái tư tưởng cũng là việc võ sư hậu bối nên làm.
Hắn cũng không có tự đại đến mức có thể so sánh mình với những người cường đại hơn cả Đế Tôn, kiếm ý của bọn họ, bao gồm Lý Đạo Hằng, đối với Lý Hạo đều có ích lợi rất lớn!
“Lý Hạo… ta bị chém đứt kết nối với vũ trụ hư đạo rồi…”
Kiếm Thụ lúc này mở miệng lần nữa: “Vậy tiếp theo, dù vũ trụ tinh thần cường đại thì cũng không có cách để đột nhập vũ trụ hư đạo nữa…”
“Ta đã nắm giữ tọa độ của vũ trụ hư đạo!”
Lý Hạo cũng không sốt ruột, khẽ cười: “Tách ra cũng tốt, nếu không, hiện tại Lý Đạo Hằng sẽ biết, một khi giết vào vũ trụ tinh thần của ta thì ta sẽ khó có thể chống lại! Vũ trụ tinh thần, tối thiểu phải hoàn thành kế hoạch của ta, dẫn hai người vào trong đó…”
Trịnh Vũ thông qua bên này tiến vào thì kế hoạch của Lý Hạo đã xem như hoàn thành.
Không tính thua thiệt!
Lý Hạo lại nói: “Vũ trụ tinh thần, chính là mô phỏng theo vũ trụ hư đạo… vũ trụ hư đạo lại bị tên kia chấp chưởng, ta còn lo lắng đối phương lưu lại cái gì tai hại! Không thể khinh thường người như Lý Đạo Hằng… ta cảm thấy, dù đến thời khắc cuối cùng thì cũng nên lấy vũ trụ tinh thần làm chủ, chủ yếu là thôn phệ lực lượng vũ trụ hư đạo…”
Kiếm Thụ có chút ngoài ý muốn, chuyện này có thể làm được không?
Ba ta rèn đúc vũ trụ, kém xa vũ trụ đại đạo chân chính!
Lúc này, Lý Hạo lại nói: “Không nói những chuyện này nữa, ba vị tiền bối vẫn nên ưu tiên tu dưỡng, thực lực các ngươi cường đại, vũ trụ tinh thần mới có thể càng cường đại, dung nạp càng nhiều kiếm ý! Các ngươi bởi vì kiếm mà sinh, kiếm ý mạnh hơn, các ngươi sẽ mạnh hơn… nhưng thật ra là sự phối hợp tốt nhất! Lần này, kiếm ý tràn lan, các loại kiếm ý đều có… cũng là một cơ hội cho ba vị tiền bối!”
Kiếm Thụ nghe vậy thì cũng không nói gì nữa, lập tức biến mất, dung nhập vào thế giới tinh thần, bản thân bắt đầu tu luyện.
Trí tuệ của bọn chúng không cao, kém xa Lý Hạo, bây giờ nhìn Lý Hạo, vừa tính kế Đế Tôn, vừa tính kế Bán Đế, bọn chúng cảm thấy Lý Hạo đang làm rất tốt, hoàn toàn không cần bọn chúng quan tâm.
Lúc này, Kiếm Thụ cũng yên tâm thoải mái bắt đầu nằm ngửa, cảm thấy có chỗ dựa phía sau thật tốt, dù núi dựa này… có hơi yếu một chút, không bằng Kiếm Tôn, nhưng loại cảm giác nằm ngửa này vẫn khó được hưởng thụ.
Mà giờ khắc này, Lý Hạo không quan tâm những người khác, không quan tâm chuyện gì khác, thậm chí không quan tâm đến cuộc tranh đoạt trong vũ trụ hư đạo.
Hắn toàn tâm toàn ý, bắt đầu lĩnh hội mấy loại kiếm ý đạo ý bên trong vũ trụ tinh thần, bên ngoài, hắn cũng bắt đầu hội tụ huyết đao chi ý, quyền ý của Sơ Võ Chi Thần, mượn bội kiếm của thái hậu Thủy Vân, bắt đầu lĩnh hội.
Đại Ly.
Sơ Võ Chi Thần có chút phiền muộn, giờ khắc này, thiên hạ rất an tĩnh.
Mà hắn ta lại không an tĩnh được.
Hắn ta luôn cảm thấy, lần xuất thủ này đã phá vỡ thứ gì đó… tương lai, mình chưa hẳn có thể được an bình!
Tu đạo tu tâm… đối với hắn ta kỳ thật cũng là như thế.
Ghi nợ ân tình, quá phiền toái.
Nếu thật sự không quan tâm, vậy ngược lại không quan trọng, nhưng nếu quan tâm… thì phiền phức tới rồi!
Năm đó, thiếu nhân tình của Huyết Đế Tôn, kết quả, hắn hi sinh tổng cộng 100 000 năm thủ hộ, cho tới bây giờ, nhân tình còn chưa trả xong.
Hiện tại lại nợ Lý Hạo nhân tình y chang như vậy.
Hắn ta có chút hối hận, có lẽ… không nên vận dụng huyết đao, nhưng không lấy huyết đao, không nuốt tám mạch, khi đại chiến trong thiên địa sắp bộc phát thì mèo này có lẽ sẽ thật sự vĩnh viễn không cách nào sống lại, nhân tình của Huyết Đế Tôn lại không trả được!
Đối với hắn ta thì đây quả thực là một loại tra tấn!
“Vẫn là Nhân Vương tốt nhất…”
Trong đại điện, Sơ Võ Chi Thần thì thào một tiếng, lúc này, hắn ta có hơi nhớ Nhân Vương.
Nhân Vương bá đạo, hung tàn… nhưng Nhân Vương không thích dây dưa quá lâu, ngươi thiếu nhân tình của ngài ấy… ngày mai ngài ấy sẽ để ngươi trả, ngươi không trả không được, ngươi thiếu nhân tình, cùng lắm thì cho ngươi chém giết một trận với Đế Tôn, giết một tên Đế Tôn, việc này coi như kết thúc.
Nhưng những người như Huyết Đế Tôn và Lý Hạo, đều mẹ nhà hắn không phải thứ tốt!
Động một tí là lại kêu ngươi làm chuyện gì đó hao phí thời gian hao phí sức lực, cả một đời đều phải góp nhặt làm việc đó!
“Ta nhớ Tân Võ…”
Thì thào một tiếng, ngữ khí Sơ Võ Chi Thần vô cùng phức tạp, không thích chịu đựng những tên gia hỏa đầu óc tâm tư quá nhiều này, thật đáng ghét!
Lại nhìn cách đó không xa, hắn ta lẩm bẩm một tiếng, thanh huyết đao bị hắn ta di chuyển tới kia lúc nào mới có thể phục sinh?
Cũng không còn sống… một khi Lý Hạo đi tới đỉnh Bán Đế chi cảnh, thiên hạ tất nhiên sẽ bộc phát cuộc chiến giữa các Bán Đế thậm chí là Đế Tôn!
Thật sự phá vỡ Ngân Nguyệt thì đi đâu tìm địa điểm có thể phục sinh cho ngươi nữa đây, nếu tìm được thì chẳng lẽ ta lại cố gắng chịu đựng 100 000 năm nữa sao?
“Ai!”
Hắn ta thở dài một tiếng, vô cùng phiền muộn.
Chương 2203: Đại ái vô cương! 1
Tam cường tranh đoạt Ngôi Sao Thời Quang, vẫn ở trong hư đạo vũ trụ dây dưa không ngừng.
Mà Lý Hạo bây giờ cũng đang cảm ngộ các loại kiếm ý.
Trong nháy mắt, Ngân Nguyệt lớn như vậy lại vô cùng an tĩnh, không phát sinh bất kỳ cuộc chiến đấu gì cả, thiên hạ thái bình, thịnh thế phồn hoa!
Nhưng thái bình thịnh thế này lại không phải kết quả mà mọi người mong muốn.
Thiên hạ thái bình, không có chiến đấu, cũng không có cơ duyên gì.
Thế giới Ngân Nguyệt nho nhỏ, bây giờ, thực đạo bị Lý Hạo nắm giữ, hư đạo bị Lý Đạo Hằng nắm giữ, Tinh Môn và bức tường ranh giới bị Hồng Nguyệt Đế Tôn khống chế, Đại Ly còn có một vị Sơ Võ Chi Thần cực kỳ cường hãn tại.
Trên đời này… dường như, nếu không có cơ duyên thì tu sĩ bình thường chỉ cần có năng lượng đầy đủ là được.
Nhưng đối với cường giả Thánh Nhân và phía trên Thánh Nhân thì… vài nơi có cơ duyên ở đại địa Ngân Nguyệt đều bị người khác chiếm cứ, lần này, không gia nhập vào vài phương này thì hầu như không có hi vọng tiến thêm một bước.
Đại địa Ngân Nguyệt.
Một người dựa vào trên vách tường hang động, khẽ thở dài: “Ai cũng nói nếu thiên ý duy trì thì có thể trở thành thiên mệnh chi tử, chấp chưởng thiên hạ… nhưng hôm nay, chư cường tranh bá, khóa cứng tất cả cơ duyên, dù có thiên ý duy trì, hình như cũng không lấy được cơ duyên gì cả…”
Nói rồi, có chút tự giễu, nói khẽ: “Thiên ý, ngươi không phải người chấp chưởng của Ngân Nguyệt sao? Nhưng hôm nay… có vẻ ngươi thật sự không tính là gì, hoàn toàn không đấu lại những người kia, ta vốn tưởng rằng có thiên ý duy trì thì sẽ tiến triển cực nhanh, đạt tới đỉnh thiên hạ, kết quả… thiên mệnh chi tử, còn không phải tránh đông tránh tây?”
Nhận được sự ủng hộ của thiên ý, vốn tưởng rằng là sinh mệnh đi đến đỉnh phong.
Không ngờ, lại thành bùa đòi mạng!
Người của Lý Hạo đang tìm kiếm, đang dò xét khắp nơi, tốt xấu có thiên ý hỗ trợ nên vẫn có thể cảm giác được một chút tình huống, kết quả vận khí tốt thì không thấy đâu, chỉ biết là, giờ mình phải ẩn núp khắp chốn, còn không bằng cuộc sống tiêu dao tự tại như trước kia.
Cái gọi là thiên mệnh chi tử này, thật không hề có tác dụng, không có cách nào, Ngân Nguyệt… còn có mấy cái thiên mệnh chi phụ!
Thiên ý vừa sinh ra không lâu trong tiểu thế giới này, hình như không đấu lại đám người đó, chỉ có khả năng đấu thắng Lý Hạo… Kết quả hắn cũng là tay khó chơi, thiếu chút nữa đã nuốt luôn thiên ý.
Thiên ý lăn lộn đến mức này… lại nghĩ tới thiên ý Tân Võ đã từng đọc trong sách, hóa thân hạt giống, tùy ý điều khiển thiên địa, cho đến cuối cùng, mới bị Nhân Vương đánh bại… vô địch thiên hạ.
Vừa so sánh thì đã thấy thiên ý Ngân Nguyệt, giống như cũng không có tư cách làm nhân vật phản diện đi đến cuối cùng.
Bi ai cỡ nào!
Sau khi tiếng nói của người này truyền ra, rất nhanh, một cỗ dao động truyền đến, dưới chân bỗng nhiên vỡ ra, hiện ra một đạo nho nhỏ, khoáng mạch Năng Nguyên vừa được tạo ra.
Người nói chuyện, hình như cũng đã quen.
Giương tay vồ một cái, đại lượng đá năng lượng tới tay, thế nhưng… vẫn chua xót như cũ: “Có tác dụng gì đây? Cường giả đến mức này còn quan tâm chút đá năng lượng ấy? Xem như ta nhặt khắp cả thiên hạ thì dường như cũng không có thứ gì tốt!”
Trên đời này vẫn có một số bảo vật, đối với người bình thường, dù là đối với cấp độ Nhật Nguyệt, đều xem như bảo vật.
Nhưng đối với Hợp Đạo… gần như không tính là thứ quá trân quý.
Đến cấp bậc kia, những thiên tài địa bảo này còn có tác dụng sao?
Chuyện cần làm chính là cảm ngộ, cần các loại cơ duyên vô cùng lớn, cơ duyên có thể trực tiếp vượt qua cấp độ thì cũng không phải là thứ ba dưa hai táo, đuổi ăn mày như thế này, phải không?
Thiên ý lăn lộn đến mức này, cũng không còn ai!
Lúc này, trong cơ thể người đang nói chuyện bắt đầu xuất hiện một cỗ lực lượng nhỏ yếu, giống như đang truyền đạt tin tức gì đó, vẻ mặt người kia khẽ nhúc nhích, ánh mắt lóe lên một cái: “Tìm Nữ Vương phương tây? Đáng tin không? Vị kia ta ngược lại thật ra biết một chút, bị Lý Hạo dọa tới mức sợ vỡ mật… lần này hình như có chút thu hoạch, thế nhưng… tin được không?”
Giống như đang trao đổi với thiên ý, một hồi sau thì tự lẩm bẩm nói: “Vậy Nữ Vương, lại có hy vọng thay thế Nguyệt Thần chân chính… ngược lại là khó lường!”
“Vậy ta… đi nhìn thử xem?”
Dứt lời, người đã biến mất.
Nếu thiên ý đã nói như vậy thì không bằng đi tìm vận may, thừa dịp hiện tại thiên hạ đang thái bình, cường giả bên Lý Hạo đều đang tu luyện, còn có thể tự do hoạt động một chút, nếu bên Lý Hạo kết thúc, cường giả thiên hạ tọa trấn các phương, mình ngay cả động đậy cũng khó khăn.
Ngân Thành.
Từng vị cường giả đều đang yên lặng tu luyện, lực lượng đại đạo, lực lượng Thiên Vương đều đang tràn lan.
Vũ trụ hư đạo, đến bây giờ hình như vẫn chưa phân ra thắng bại, thậm chí không có động tĩnh quá lớn, Lý Hạo cũng khó mà cảm giác được gì.
Ngay lúc Lý Hạo còn đang cảm ngộ kiếm ý thì hắn lập tức mở mắt.
Bên người, nhiều thêm một người.
“Có việc gì sao?”
Người tới chính là Lâm Hồng Ngọc.
Lâm Hồng Ngọc thấy ánh mắt bừng bừng phấn chấn kiếm ý của hắn thì cũng biết hắn còn đang cảm ngộ tu luyện, nhưng lúc này vẫn phải tới cắt ngang quá trình tu luyện của hắn, mở miệng nói: “Có chuyện cần chàng tự mình định đoạt mới được.”
“Nói đi.”
Lâm Hồng Ngọc chần chờ trong nháy mắt, vẫn mở miệng nói: “Vị Nữ Vương phương tây kia, không phải đã cướp đi một số mảnh vỡ của Nguyệt Thần sao?”
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Lâm Hồng Ngọc tiếp tục nói: “Chàng đang tu luyện, ả không dám tới quấy rầy chàng, cũng không có can đảm đến tìm chàng… vị Nữ Vương kia nói, hi vọng dùng một tin tức, đổi lấy chuyện chàng sẽ không đối phó ả nữa.”
“Tin gì?”
“…”
Chương 2204: Đại ái vô cương! 2
Lâm Hồng Ngọc không nói gì, nếu biết thì người ta còn giao dịch cái gì?
“Ả nói tin tức này rất quan trọng cho chàng, ả cũng là thông qua mảnh vỡ của Nguyệt Thần mới biết được, nếu chàng có hứng thú thì chúng ta có thể liên hệ ả.”
Lý Hạo khẽ nhíu mày: “Quá thân cận với người này cũng không phải chuyện tốt! Người này thành sự không có bại sự có thừa! Ai hợp tác với ả thì chắc chắn sẽ gặp chuyện xui xẻo.”
Lâm Hồng Ngọc nghe thấy thế thì muốn bật cười, nhưng vẫn kìm nén được.
Lý Hạo lại rất nghiêm túc, mặc dù hắn không tin có người bị vận rủi ám… nhưng Nữ Vương kia, đích xác có tư thái này, đương nhiên, không phải chính ả, mà là ả có thể truyền vận rủi lại cho người bên cạnh ả.
Đi tới đâu là người chết tới đó!
Người từng hợp tác với ả, trừ Trịnh Vũ còn sống, thì hầu như đã chết sạch.
Nguyệt Thần, vị chính quy Nguyệt Thần, hiện tại còn để lại bao nhiêu mảnh vỡ thì khó mà nói.
Dù sao, Lý Hạo không tin số mệnh, nhưng vị này… thật vô cùng đen đủi.
Ả có thể có tin tức gì truyền lại cho mình?
Nếu truyền tin thật thì cũng không thể tin, tin thì sẽ gặp phiền toái!
Hắn vừa định từ chối, trầm mặc một chút, bỗng nhiên lại nói: “Nàng kêu ả tới gặp ta! Chuyện mảnh vỡ của Nguyệt Thần, ta không so đo với ả, dù sao ả cũng coi như đã tham chiến, đối phó một vị Thiên Vương… mặc dù ta không cần!”
“Được!”
Lâm Hồng Ngọc đáp lời, thấy Lý Hạo giống như không muốn nói gì nữa thì lại không nhịn được nói: “Bây giờ chỉ có tam đại cường địch, thực lực của chúng ta, chỉ là Hợp Đạo sơ kỳ, chỉ sợ không giúp được chàng cái gì, nhưng chúng ta sẽ mãi mãi là hậu thuẫn của chàng…”
Lý Hạo nghi ngờ nhìn nàng, lời này… sao nghe cứ thấy khó chịu.
Nữ nhân này, muốn nói cái gì?
Lâm Hồng Ngọc thấy hắn lộ ra ánh mắt nghi hoặc thì có chút bất đắc dĩ, quay người rời khỏi đó: “Không có gì, chàng tiếp tục tu luyện đi!”
Lý Hạo nhìn nàng, không nói thêm gì.
Chờ người đi xa, hình như hắn ý thức được chuyện gì, hắn bật cười, muốn thể hiện một chút quan tâm sao?
Thật là khó chịu!
Hắn lắc đầu, cũng không quan tâm nữa, tiếp tục tham ngộ các loại kiếm ý, đồng thời, hắn vẫn luôn đang chăm chú xem tình huống trong vũ trụ hư đạo, hiện tại hắn không sợ Trịnh Vũ và Lý Đạo Hằng xuất hiện, mà là lo phân thân của Hồng Nguyệt Đế Tôn sẽ bị hai tên đó cố ý thả ra trong nháy mắt!
Không phải là vì phá hủy phong ấn, mà là vì giết chính mình.
Chính mình vẫn mãi trú ngụ ở Ngân Thành, chính là vì bóp chết tâm tư ác độc của hai người này, nếu phân thân Hồng Nguyệt Đế Tôn thật sự xuất hiện thì đến cùng là giết mình, hay là phá hủy tám đại chủ thành, giải phóng bản tôn của chính mình… hai gia hỏa kia đã hiểu rõ trong lòng.
Chuyện này cũng có thể bóp chết ý đồ thông qua phân thân Đế Tôn giết mình của bọn hắn.
Vừa nghĩ tới những chuyện này, vừa suy tính mình trong tương lai.
Chiến lực Bán Đế!
Kiếm Ý Thiên Đạo!
Mình trong tương lai có thể sẽ gặp nguy hiểm một lần khi đã đạt tới Bán Đế, điều kiện tiên quyết là tương lai không thay đổi, nhưng giết được mình, kỳ thật cũng chỉ có ba người, Bán Đế, hẳn là không thể đánh vỡ Tinh Môn, đi khỏi Ngân Nguyệt mới đúng.
Cho nên… nếu nguy cơ này thật sự xuất hiện thì phần lớn là thời điểm toàn lực đối phó ba người kia sẽ xuất hiện trạng thái mất đi hoàn toàn lực lượng trong nháy mắt.
Mà cân nhắc đến mình trong tương lai, dường như có chút quá tang thương… nếu không phải là vì rất nhiều năm sau thì sẽ là vì dùng lực lượng thời gian quá mức!
Rất nhiều năm sau, khả năng không lớn.
Vậy khả năng lớn vẫn là do chính mình sử dụng lực lượng thời gian quá mức, khiến mình lộ ra vẻ đặc biệt tang thương, nếu không, mình không đến mức tang thương như vậy.
Hắn không ngừng hồi tưởng đến hư ảnh này, tương lai chính mình.
Từ một chút cử động, trạng thái của hắn để phán đoán một chút tình huống, cho dù chỉ là một trong ngàn vạn loại khả năng, nhưng thế cục trước mắt của Ngân Nguyệt, kỳ thật cũng chỉ có mấy loại kia, tương lai của mình không có nói với mình bất kì chuyện gì có liên quan tới tương lai.
Ai giết hắn, hắn cũng không có nói.
Lý Hạo kỳ thật hiểu, là lo lắng mình sẽ xuất hiện một loại ngộ phán, ví dụ như, nếu hắn nói với mình sẽ bị Hồng Nguyệt Đế Tôn giết chết thì Lý Hạo sẽ luôn đề phòng Hồng Nguyệt Đế Tôn, vậy rất có thể sẽ xảy ra vấn đề, bị bọn Trịnh Vũ thừa lúc.
Chính mình mới hiểu rõ chính mình!
Hắn biết, tương lai của mình không nói, nhất định là bởi vì chuyện này, không hy vọng quấy nhiễu quá nhiều phán đoán trong hiện tại của mình.
“Tương lai là có thể thay đổi… nhưng mất đi lực lượng một lần nào đó là tất nhiên, trong lúc Bán Đế, chỉ có trong lúc này, mới có thể bổ khuyết chính mình mượn đi lực lượng lúc trước… hơn nữa, nhất định phải ở lúc thời kỳ đỉnh phong của chiến ý…”
Lý Hạo thầm nghĩ, nghĩ như thế nào ứng pháo lần nguy cơ này.
Có được tất có mất!
Lần này, mượn lực lượng tương lai, khẳng định phải trả lại.
Đủ loại suy nghĩ lại hiện lên ở trong lòng.
Suy ngẫm một hồi, hắn chợt cảm ứng được một cỗ lực lượng đặc thù, chính là lực lượng Ngân Nguyệt.
Nữ Vương đến rồi!
Bên ngoài.
Nữ Vương kỳ thật có chút lo lắng, không quá nguyện ý tới gặp Lý Hạo, thế nhưng ả biết, thiên hạ hiện tại, Lý Hạo là người có tiếng nói lớn nhất, dù thực lực mình cường đại hơn trước thì ả cũng cảm thấy, đối nghịch với Lý Hạo, sẽ không có kết cục tốt.
Loại người như Ánh Hồng Nguyệt, không phải cũng đã bị giết sao?
Vẫn cho rằng gã không chết được!
Việc này liên quan tới phong ấn Đế Tôn, kết quả không phải là đã thuận lợi đánh chết gã à?
Hiện tại, mọi người cảm thấy, Nguyệt Thần sẽ không chết, chính mình cũng sẽ không chết, bởi vì Ngân Nguyệt, là lực lượng hạch tâm của thế giới Ngân Nguyệt, một khi triệt để đánh nát Ngân Nguyệt thì có lẽ sẽ tạo thành tai họa thật lớn.
Thế nhưng là… đầu năm nay, ai có thể nói rõ?
Cho nên, nàng vẫn tới.
“Nữ Vương bệ hạ!”
Nữ Vương vừa tới, mấy người Lâm Hồng Ngọc đã đằng không bay lên, nghênh đón một chút.
Vẻ mặt Nữ Vương thanh lãnh, cũng không muốn nhiều lời với bọn hắn, ả cũng không sợ những người này.
“Ngân Nguyệt Hầu đâu?”
“Hầu gia ở trong thành chờ bệ hạ!”
Nữ Vương cũng không nói gì, chỉ là quá trình thôi, đã sớm cảm giác được kiếm ý của Lý Hạo, đi theo mấy người, đáp xuống đất, đi đến nơi ở của Lý Hạo.
Chương 2205: Đại ái vô cương! 3
Tiểu viện Viên gia.
Nữ Vương cất bước vào, thanh âm Lý Hạo truyền đến: “Những người khác đi làm chuyện của mình đi!”
Đám người đồng loạt rời đi, chỉ có một mình Nữ Vương có chút căng thẳng, đi vào trong phòng.
Cửa viện mở ra.
Lý Hạo ngồi trên ghế, rất thư thái, gật đầu với ả: “Ngồi đi!”
Nữ Vương lạnh lùng nói: “Không cần! Lý Hạo, bản vương cũng không sợ ngươi, bây giờ ngươi cũng chỉ tới Hợp Đạo ngũ trọng, Thiên Vương trung kỳ… Bản vương cũng đã bước vào Thiên Vương trung kỳ, thậm chí sắp bước vào hậu kỳ…”
Lý Hạo kinh ngạc nhìn ả, bình tĩnh nói: “Sau đó thì sao? Ngươi muốn giết ta?”
“… Không phải!”
Nữ Vương nghẹn họng, đau khổ nói thầm, ai nói giết ngươi?
Chính là để cho ngươi kiêng kị một chút!
Ta cũng không phải là người dễ đối phó!
Ả cũng không thừa nước đục thả câu, nói thẳng: “Bên cạnh ngươi có người là phản đồ, là quân cờ của Lý Đạo Hằng, ta thông qua mảnh vỡ của Nguyệt Thần nên hiểu rõ một chút, ngươi chỉ cần đồng ý sẽ không tìm ta gây chuyện phiền phức thì ta sẽ nói cho ngươi biết là ai!”
Lý Hạo bật cười: “Không có hứng thú tìm ngươi gây chuyện phiền phức, ngoài ra, ngươi đã thông qua mảnh vỡ của Nguyệt Thần, hiểu rõ một chút nội tình?”
Lý Hạo trực tiếp xem như chuyện cười!
Nữ Vương lại vô cùng nghiêm túc nói: “Không sai! Hơn nưa, là người mà ngươi không thể tin được! Mọi chuyện đều tồn tại ở chỗ cốt lõi của Nguyệt Thần, lần này, nàng ta bị hao tổn quá nghiêm trọng, cơ hồ bị phá hủy toàn diện, lúc này mới bị ta chiếm đoạt cơ mật hạch tâm!”
Lý Hạo trước đó đã có suy đoán, nữ nhân này có thể có cơ mật gì giao dịch với mình.
Hiện tại nghe thấy thế thì cũng không tính vượt quá dự liệu của hắn.
Hắn cười nói: “Nói nghe thử xem, là ai?”
“Ngươi…”
“Ta đồng ý với ngươi.”
Nữ Vương thấy hắn đồng ý dễ dàng như vậy thì lại có chút bất an, nhưng lúc này đã đến mức này, nếu không nói thì sẽ phiền toái hơn, ả cắn răng một cái, trầm giọng nói: “Lý Đạo Hằng không chỉ có một quân cờ, một sáng một tối! Đều ở bên cạnh ngươi, trên mặt nổi, chính là một vị tu sĩ gọi là Đạo Kiếm dưới trướng ngươi! Mà người quan trọng chân chính… không phải hắn, là Địa Phúc Kiếm!”
Vẻ mặt Nữ Vương có chút nặng nề: “Địa Phúc Kiếm, thiên biến vạn hóa, một kiếm hóa vạn kiếm! Đây mới là quân cờ mà Lý Đạo Hằng vẫn luôn xếp vào bên cạnh ngươi! Rất lâu về trước, Lý Đạo Hằng đã bắt đầu bày cục, tay ngươi cầm Tinh Không Kiếm, hắn không thể mặc kệ, cho nên… khoảnh khắc khi ngươi bước vào Võ Đạo, kỳ thật đã có người đi theo bên cạnh ngươi, chính là Địa Phúc Kiếm!”
Ả vừa nói vừa hưng phấn, tin tức này thế nhưng là rất nặng cân, ả cảm thấy Lý Hạo giao dịch với mình là một quyết định rất chính xác: “Bản vương cũng biết, Địa Phúc Kiếm được xem như một trong số vài nhân vật mà ngươi coi trọng! Nhưng chính ngươi nghĩ lại đi, bên cạnh ngươi, người vừa mới bắt đầu đã theo ngươi, còn có mấy ai? Mà am hiểu Kiếm Đạo, lại có mấy người? Kiếm Đạo cường hãn, thiên biến vạn hóa, cùng loại với Kiếm Tôn chi kiếm, còn có ai?”
Ả càng nói càng phấn khích: “Hiện tại, ngươi biết tầm quan trọng của tin tức ta nói cho ngươi rồi chứ? Nếu thời khắc mấu chốt, Địa Phúc Kiếm phản bội ngươi, ngươi sẽ gặp phiền toái! Người này hình như chiếm cứ một vùng cực kỳ trọng yếu ở trong vũ trụ đại đạo của ngươi… một khi bị hắn cướp đoạt quyền khống chế vũ trụ đại đạo thì ngươi hẳn phải chết không chút nghi ngờ, lần này, bản vương lúc đầu không muốn nói với ngươi những chuyện này, nhưng ta cũng không muốn Lý Đạo Hằng thành công!”
Ả nhìn Lý Hạo, giống như hi vọng nhìn thấy nỗi tuyệt vọng sụp đổ của Lý Hạo, thậm chí tức giận dậm chân.
Nhưng nhìn trái nhìn phải, Lý Hạo hình như rất bình tĩnh.
Cứ như… không nghe thấy gì?
Nữ Vương nhíu mày.
Giả vờ thâm trầm à?
Hay là, tin tức này, đả kích Lý Hạo quá lớn, hắn không thể nào chấp nhận được?
Lý Hạo bưng chén trà, uống một ngụm, trong chén trà của hắn rất ít rót trà, rót ra đều là rượu.
Lúc này, hắn uống vào mấy ngụm, bình tĩnh không gì sánh được nói: “Đây là tin tức từ hạch tâm của mảnh vỡ Nguyệt Thần lấy ra?”
“Đúng!”
Nữ Vương gật đầu, nghiêm túc nói: “Bản vương tuyệt đối sẽ không lừa gạt ngươi, hơn nữa… cực kỳ bí ẩn, chỉ có từng tia tinh thần lực lưu lại, may mắn ta hành động nhanh, nếu không thì sẽ hoàn toàn tiêu tán, kết quả vẫn là bị ta bắt được tin tức quan trọng như vậy!”
Địa Phúc Kiếm!
Ả thế nhưng biết, người này rất quan trọng, người gia nhập sau như Đạo Kiếm, hơn nữa ở trong trận doanh không tính là quá thu hút, ả cảm thấy, Lý Hạo hẳn là có phòng bị.
Nhưng Địa Phúc Kiếm, vị này vẫn luôn đi theo hắn, vị này mới là quân cờ… Lý Hạo chắc chắn sẽ không biết.
Nữ Vương tự mình phán đoán một chút… cảm thấy, Địa Phúc Kiếm chính là tên nằm vùng của Lý Đạo Hằng.
Dù sao, hắn ta vứt xuống tử kiếm Tinh Không Kiếm, chắc chắc phải cần một người dẫn đạo Lý Hạo, thậm chí giám thị Lý Hạo, ai có thể thích hợp hơn Địa Phúc Kiếm?
Lý Hạo đạp vào Kiếm Đạo, đi đến hôm nay, Địa Phúc Kiếm đích xác theo sau một đường, xuất lực không ít.
Thấy Lý Hạo còn không lên tiếng, ả tiếp tục nói: “Dù sao ta cho ngươi biết, ngươi không thể nào chấp nhận được cũng là sự thật! Ta cũng biết Hồng Nhất Đường một chút, vốn cũng không quá bình thường, là do ngươi sơ sót mà thôi! Mấy năm trước hắn đã ẩn núp… sư phụ ngươi nhiều lần khiêu chiến hắn, hắn đều từ chối, kết quả tuỳ tiện đã theo sau ngươi, chuyện này không phù hợp với tính cách của hắn! Hơn nữa, hắn và ngươi tứ cố vô thân, lại vẫn luôn giúp ngươi… ngươi nhiều lần gặp phải nguy cơ, đều là được hắn ra tay giúp ngươi giải quyết, khi đó sư phụ ngươi còn không có đánh vỡ hạn chế!”
“Chỉ có Lý Đạo Hằng, không hy vọng ngươi chết quá sớm, cho đến khi ngươi phát hiện vũ trụ tân đạo, Lý Đạo Hằng đạt được mục tiêu! Hơn nữa, ngươi không cảm thấy, Địa Phúc Kiếm quá mức vô dục vô cầu sao? Nếu vô dục vô cầu, vì sao còn muốn giúp ngươi? Cũng trái ngược với tính cách ẩn nhẫn của hắn trước đó!”
Nữ Vương có chút đắc chí: “Ta đã từng quản lý thiên hạ, quản lý vô số người! Ta thậm chí còn biết, thê tử của hắn, đang thu nạp lòng người ở Thần Quốc, ngươi phải hiểu, Thần Quốc vẫn luôn là địa bàn của bản vương, cũng là địa bàn của Nguyệt Thần và Lý Đạo Hằng, lúc này, thu nạp lòng người Thần Quốc, kỳ thật thời khắc mấu chốt rất có tác dụng, thậm chí… vạn chúng tín ngưỡng xuất hiện thì Hồng Tụ có thể trở thành Nguyệt Thần!”
“Ta kỳ thật còn có một suy đoán, Hồng Tụ này, khả năng chính là một bộ phận của Nguyệt Thần! Lúc này đi phương tây, không có lòng tốt, Nguyệt Thần bị thương nặng, thế nhưng mệnh vẫn còn, bây giờ ngươi không canh chừng Nguyệt Thần thì có lẽ, thời khắc mấu chốt, vị thần đứng đầu Ngân Nguyệt vượt khỏi dự liệu của ngươi!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










