[Dịch] Tinh Môn
Tập 440 : Chém giết Ánh Hồng Nguyệt 7 (c2196-c2200)
❮ sautiếp ❯Chương 2196: Chém giết Ánh Hồng Nguyệt 7
Giờ khắc này, ông cũng có chút hoảng hốt.
Mọi chuyện… dường như, ta cũng chưa từng nghĩ tới.
Ánh Hồng Nguyệt hoàn toàn tuyệt vọng, trước mắt gã chỉ có vô hạn hắc ám, Lý Hạo nhẹ nhàng lấy tay, nắm lấy đầu của gã, vuốt ve gương mặt của gã: “Ánh Hồng Nguyệt, ta đã nói, giết ngươi, chỉ là một ý niệm! Ngươi còn chuẩn bị gì không? Tám mạch hợp nhất của ngươi, ta để cho ngươi hoàn thành, hiện tại… còn có gì nữa không?”
Lý Hạo để gã đạt tới đỉnh cao nhất của nhân sinh!
Để gã hoàn thành tám mạch hợp nhất mà gã vẫn luôn theo đuổi, thế nhưng, trong nháy mắt gã đã không còn gì!
Giờ khắc này, Ánh Hồng Nguyệt hoàn toàn suy sụp, mang theo tuyệt vọng, mang theo sự run rẩy và điên cuồng: “Giết ta… Lý Hạo… Giết ta…”
“Ngươi giết ta đi!”
Gã điên rồi, điên cuồng rống giận: “Tám mạch hợp nhất, đều là bẫy! Là bẫy…”
Tám mạch hợp nhất gã truy đuổi nhiều năm, thế mà chỉ là cái bẫy!
Vậy mọi thứ gã đã trả giá, rốt cuộc được xem là gì?
Gã nghĩ tới năm đó, nghĩ đến đoạn thời gian kia ở Ngân Nguyệt, nghĩ đến những võ sư đi theo chính mình… quay người nhìn lại, không còn ai cả!
Ta vốn tưởng rằng, ta có thể đi đến đỉnh cao.
Thế nhưng, từ đỉnh phong đi xuống đáy, chỉ trong nháy mắt!
Chuyện này còn thống khổ hơn khi gã bị giết!
Tám mạch hợp nhất của ta!
“Ngươi giết ta đi!”
Ánh Hồng Nguyệt thê lương gào thét điên cuồng, kịch liệt giằng co, thất khiếu bắt đầu chảy máu.
Gã không cam lòng!
Không cam lòng!
Dù bị Lý Hạo đánh bại, đánh gục, cũng không tuyệt vọng như vậy.
Lý Hạo lạnh nhạt: “Loại chuột nhắt như ngươi, cứ thế sụp đổ tuyệt vọng sao? Làm sao lại thế! Ngươi có phải cảm thấy, ta sẽ thả ngươi, để cho ngươi tiếp nhận thống khổ hay không… ngươi cứ thích suy đoán lòng người như vậy sao?”
Vào thời khắc này, Lý Hạo vung kiếm giết ra, nơi xa, Hắc Báo mang về một nhóm người, trong nháy mắt bị hắn giết không còn một ai!
Khí tức Ánh Hồng Nguyệt không ngừng giảm xuống!
Cùng lúc đó, Lý Hạo lại xé rách thương khung, một vòi máu lan tràn vào, trong hư không, một đạo kiếm khí bộc phát mà đến, Lý Hạo vung kiếm chém tới!
“Lý Đạo Hằng! Giúp ta dò xét tất cả hư đạo chi mạch liên quan đến huyết dịch!”
“Lý Hạo!”
Âm thanh lạnh nhạt, vang vọng đất trời, ngươi quá đáng rồi đấy!
Tiếng Lý Hạo bình tĩnh: “Giúp ta lần này, ngoài Thời Quang Kiếm ra, ta sẽ tặng cho ngươi một phần 99 kiếm ý khác của Hạo Nguyệt Chi Kiếm, để tạo điều kiện cho ngươi nghiên cứu!”
Hư không lập tức ngưng kết!
Thanh âm Trịnh Vũ cũng truyền tới, mang theo một chút ngoài ý muốn: “Tên điên này… vì giết một tên tôm tép nhãi nhép, đáng giá không? Coi như lưu lại một số phân thân thì có thể làm được gì?”
Hạo Nguyệt Kiếm Đạo!
Mọi người đã từng thấy, thậm chí Thiên Đạo Kiếm xuất hiện trước đó, bọn hắn đều đã nhìn thấy, rất cường đại, đây cũng là lúc sau khi Lý Hạo chấp chưởng đại đạo, cảm ngộ Trường Sinh Kiếm Ý, cảm ngộ toàn bộ đại đạo.
Lý Đạo Hằng cũng được, Trịnh Vũ cũng tốt, kỳ thật đều không có để Ánh Hồng Nguyệt vào mắt, chính như lời Lý Hạo nói, chỉ coi gã như thức ăn nuôi nấng cây đao kia mà thôi.
Kết quả, vì giết phân thân hư đạo của Ánh Hồng Nguyệt, Lý Hạo thế mà nguyện ý đưa chân lý Kiếm Đạo!
Dù hai người đều là Bán Đế thì cũng sẽ không khinh thường chân lý kiếm ý của một vị Bán Đạo Chi Chủ.
Thanh âm Lý Đạo Hằng truyền đến: “Được!”
Một sợi huyết dịch, trong nháy mắt dung nhập vào vũ trụ hư đạo, sau một khắc, vũ trụ rung động, khắp thiên hạ lập tức phát ra từng tiếng kêu thảm thiết!
Lý Hạo cũng không nói gì, bốn phía, từng vị Thánh Nhân Hợp Đạo, đồng loạt biến mất.
Sau đó không lâu, từng vị tu sĩ, bị bọn họ mang về.
Giờ khắc này, Ánh Hồng Nguyệt không hề lên tiếng.
Gã chỉ nhìn Lý Hạo, hồi lâu, tự giễu cười một tiếng: “Ngươi vì giết ta… thực sự là… điên cuồng đến mức khiến ta không thể tin… dường như ta chết cũng đáng…”
Lý Hạo, vì giết mình, điên thật rồi!
Đáp ứng Hồng Nguyệt Đế Tôn, giải phóng phân thân của gã.
Đáp ứng Lý Đạo Hằng, đưa chân lý Kiếm Đạo cho hắn ta.
Từ bỏ huyết mạch Lý gia, đưa ra tám mạch hợp nhất…
Dường như ở trong mắt Lý Hạo, có quần hùng trong thiên hạ cũng không sung sướng bằng việc giết mình, ngay cả Ngôi Sao Thời Quang hắn cũng tiết lộ.
Ánh Hồng Nguyệt nhìn bốn phía, phân thân hóa thành bột mịn.
Giờ khắc này, gã hoàn toàn tuyệt vọng rồi, thở dài một tiếng: “Có lẽ, sai lầm lớn nhất của ta… chính là không nên chờ, chờ ngươi quật khởi… có lẽ, từ ngày đó, ta đã sai, ta nên giết chết ngươi trước!”
Lý Hạo bình tĩnh: “Ngươi nên lên đường rồi, vì giết ngươi, trả giá đại giới lớn hơn nữa thì ta vẫn cảm thấy đáng giá… bởi vì… ta chán ghét ngươi!”
Răng rắc!
Xương cốt đứt từng khúc, máy tươi vẩy ra!
Sau khi Lý Hạo bóp nát từng chút một thì từng tấc xương vỡ vụn, Ánh Hồng Nguyệt kêu rên không ngừng, nhưng không kêu ra tiếng, gã cắn răng, răng vỡ vụn, ánh mắt lộ ra chút hung ác: “Ngươi muốn khiến ta tuyệt vọng sụp đổ… ta sẽ không để cho ngươi như ý! Lý Hạo… dù ta chết thì ta vẫn sẽ trở thành ác mộng của ngươi!”
“Ta không quan tâm những chuyện này, chuyện ta quan tâm, chỉ có việc ngươi chết đi hoàn toàn!”
Phập!
Đầu lưỡi vỡ nát, Ánh Hồng Nguyệt rốt cuộc không phát ra được thanh âm nào nữa, người bốn phía đều đang quan sát.
Nhìn Ánh Hồng Nguyệt bị Lý Hạo bóp thành mảnh vỡ từng chút một, một đôi mắt vẫn luôn tồn tại, mở mắt nhìn mọi chuyện!
Thời khắc này, Lý Hạo bình tĩnh như thể không phải người sống.
Không trung, phong ấn bắt đầu vỡ nát một góc, một cỗ lực lượng Hồng Nguyệt hiện lên, một bóng người hư ảo bắt đầu xuất hiện, Lý Hạo yên lặng nhìn bên kia.
Bóng người hư ảo kia, càng lúc càng cường hãn.
Càng ngày càng cường đại!
Hồi lâu sau thì hóa thành dáng vẻ của Hồng Nguyệt Đế Tôn, gã nhìn Lý Hạo, giống như lúc này rất muốn giết tới đây, giải quyết gia hỏa này, bởi vì Lý Hạo mang đến cảm giác uy hiếp cho gã.
Lúc này, tám đại chủ thành điên cuồng chấn động!
Nơi xa, một thanh huyết đao, dường như đang lơ lửng ở trên không, một người cầm đao, hình như đã khóa chặt bên này, Hồng Nguyệt Đế Tôn thở dài một tiếng: “Không giết ngươi, ta luôn cảm thấy… sẽ rất phiền phức!”
Nói rồi, gã thở dài một tiếng, một quyền đánh vỡ hư không, sau một khắc, lập tức biến mất, chui vào vũ trụ hư đạo!
Ầm!
Tám đại chủ thành, tỏa ra quang huy, phong ấn khép lại lần nữa!
Mà hai mắt Ánh Hồng Nguyệt đã hoàn toàn mờ mịt, phân thân Đế Tôn… cuối cùng vẫn không lựa chọn giết Lý Hạo.
Lý Hạo lại cười lạnh một tiếng: “Ngươi đang chờ mong cái gì? Hắn dám động thủ với ta… tám đại huyết mạch, chẳng phải là cho ăn không công à?”
Đôi mắt của Ánh Hồng Nguyệt hoàn toàn mờ đi, lập tức hóa thành tro tàn!
Đúng rồi!
Quên mất.
Tám mạch hợp nhất của ta, cho cây đao kia ăn, Sơ Võ Chi Thần… e rằng sẽ xuất thủ!
Phân thân Đế Tôn, có thể địch nổi người cầm huyết đao sao?
Có lẽ… không thể nào!
Đại địa Đại Ly.
Sơ Võ Chi Thần thở dài một tiếng, hùng hổ như thế, mẹ kiếp!
Vì sao không động thủ?
Động thủ, ta giết phân thân kia, hai ta xong chuyện, ta sẽ không nợ ngươi nữa!
Phiền quá đi!
Hắn ta thật phiền đến mức nóng nảy, ta không muốn tham dự, nhưng Lý Hạo nuôi nấng tám mạch hợp nhất chi mạch cho huyết đao, mèo trong đao, hình như sắp khôi phục, nhân tình này quá lớn rồi!
…
Ngân Thành.
Tám thành trấn ép, phong ấn khép kín.
Ánh Hồng Nguyệt, triệt để tan thành mây khói.
Bốn phía, đám người yên lặng nhìn Lý Hạo, Lý Hạo thời khắc này không nói một lời, chỉ nhanh chóng biến mất, đáp xuống một đỉnh núi, từng sợi tro bụi, phiêu tán ở trên núi.
Lý Hạo yên lặng nhìn mấy mộ phần trống rỗng trên núi, trong lòng yên lặng nói, con… đã chém một trong số những kẻ cầm đầu!
Ánh Hồng Nguyệt đã chết!
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, bây giờ chỉ còn lại mấy vị cường địch này, những người này cũng là kẻ cầm đầu, một tên ta cũng sẽ không bỏ qua!
“Phụ thân, mẫu thân, Tiểu Viễn… không xa nữa đâu!”
Lý Hạo thì thào một tiếng.
Cách ngày hôm nay sẽ không quá xa, ta sẽ thanh toán sạch sẽ tất cả kẻ thù trên đại địa Ngân Nguyệt!
Giờ khắc này, đại đạo tung hoành, Cự Long bay lượn.
Từng luồng đạo mạch chi khí, tràn lan giữa thiên địa!
Đạo mạch của Lý Hạo lại mở ra.
Từ 144 đầu đạo mạch ban đầu, bắt đầu điên cuồng tăng lên.
Hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười, cho đến hôm nay, ta mới chém giết được tên gia hỏa khiến ta căm hận thật lâu, dường như ta có chút thất bại.
Giờ khắc này, rất nhiều khói mù trong lòng hắn đã tiêu tán đi.
Chương 2197: Sau khi chiến đấu 1
Ánh Hồng Nguyệt đã chết!
Từ ngày đi khỏi Ngân Thành, Lý Hạo đã lập tức lập chí muốn giết tên cừu nhân này, giết chết tên đao phủ này.
Bây giờ, hắn mưu tính đủ kiểu, rốt cuộc đã giết chết hắn vĩnh viễn!
Phân thân Thực đạo, phân thân hư đạo, bản tôn, phân thân tám mạch…
Ánh Hồng Nguyệt, có thể nói là địch nhân khó dây dưa nhất thời đại này.
Những người như Trịnh Vũ, chưa hề tiếp xúc, cũng vẫn chưa từng giao thủ, nhưng sau khi tiếp xúc mấy lần thì Lý Hạo cũng không chịu thiệt, cho nên cũng không cảm thấy gì.
Duy chỉ có Ánh Hồng Nguyệt… rất lâu trước đó đã bắt đầu tiếp xúc, nhưng từ đầu đến cuối lại không thể nào giết, không dám giết!
Giết gã, không dễ hơn việc giết Bán Đế bao nhiêu.
Thời khắc này, nỗi ám ảnh của Lý Hạo đã vơi bớt, đạo tâm tự nhiên, tu võ tu tâm, đây là đặc trưng của thời đại này, trong lòng có khúc mắc thì đại đạo khó mà tiến bộ.
Hôm nay, hắn đã dọn sạch một chướng ngại lớn, đại đạo của hắn không ngừng quay cuồng.
Lý Hạo có vẻ rất bình tĩnh, nhưng tuyệt đối không bình tĩnh như vậy.
Đứng ở trước mộ phần trống rỗng kia, tâm tình bây giờ của hắn phức tạp không người nào có thể hiểu được, ai có thể nghĩ tới, hơn một năm trước, Lý Hạo còn đang phiền não vì siêu phàm, thế mà hôm nay đã đánh chết nhiều vị Thiên Vương, đánh chết cừu địch lớn nhất Ánh Hồng Nguyệt?
Lý Hạo lộ ra dáng vẻ tươi cười.
Mọi người nhìn thấy không?
Mọi người… có thể nhìn thấy không?
Hàng tỷ ngôi sao này, có ngôi sao nào của mọi người không?
Chỉ sợ… không có.
Hắn như khóc như cười, có lẽ là không có.
Mặc dù ta nắm trong tay thế giới, nhưng có lẽ cũng không có cách nào để phục sinh mọi người đúng không?
Dù là phụ mẫu hay Tiểu Viễn, họ đều không phải là tu sĩ, không tu luyện, dù xem như Tiên Thiên Đạo Thể, cho dù có đạo mạch Tiên Thiên, phần lớn cũng sẽ không có ngôi sao tồn tại, phải không?
Trong tinh không này, vô số ngôi sao, có ngôi sao nào thuộc về mọi người không?
Cho dù có… thì ta có thể tìm được sao?
Đã bao nhiêu năm trôi qua ở thế giới Ngân Nguyệt, bao nhiêu thế hệ nhân loại, đã chết đi bao nhiêu người, vũ trụ đại đạo này, đến cùng còn có bao nhiêu ngôi sao yếu ớt không gì sánh được tồn tại, như thể là bụi bặm, trong vô số bụi bặm này, tìm được ngôi sao thuộc về mọi người… dùng cả đời ta, có lẽ cũng không làm được.
Lý Hạo khẽ cười, có chút chua xót.
Hắn ngắm nhìn bầu trời, mơ hồ cảm nhận được một chút dao động truyền đến, bỗng nhiên ánh mắt hắn lạnh lẽo, có lẽ Ánh Hồng Nguyệt làm cái gì cũng sai, nhưng chỉ có một chuyện là gã nói không sai, thế giới Ngân Nguyệt, vô số tai nạn mấy chục năm gần đây, không nói tới những người khác, chỉ tính ba tên khốn kiếp trong hư đạo vũ trụ thì đã thấy là tội không thể tha rồi!
Lúc này, đại đạo dao động.
Vũ trụ thực đạo giống như đã bị ảnh hưởng, hơn nữa, lúc trước tam đại Thiên Vương tự bạo đã khiến vũ trụ thực đạo dao động kịch liệt, Lý Hạo thầm nghĩ chuyện gì đó, nhìn về phương xa.
Đối diện Thương Sơn, Sơ Võ Chi Thần đã biến mất tăm.
Vừa rồi, Hồng Nguyệt Đế Tôn không dám xuống tay với mình, một mặt là bởi vì tranh đoạt Ngôi Sao Thời Quang, mặt khác là bởi vì kiêng kị vị kia, kiêng kị cây đao kia, không dám xuất thủ.
Sự mong đợi của Ánh Hồng Nguyệt hoàn toàn không thể nào xảy ra.
Hơn nữa, lúc này, trong lòng Lý Hạo lập tức hiện lên từng suy nghĩ… hôm nay, còn có một mục tiêu chưa thể thành công, thiên ý… chưa từng xuất hiện.
Dù Lý Hạo bị bảy đại Thiên Vương vây công, thiên ý cũng không hề xuất hiện.
Dù Ngôi Sao Thời Quang xuất hiện, thiên ý vẫn không xuất hiện.
Thiên ý … đã đi đâu?
Lý Hạo ngắm nhìn bốn phía, nhìn về phía từng vị cường giả, thiên ý… giấu ở trong những người này sao?
Cảm thấy thời cơ chưa tới?
Hay cảm thấy, lúc ra mặt thì sẽ rơi vào cái bẫy của Lý Hạo?
Từng suy nghĩ hiện ra.
Thiên ý vẫn cực kỳ quan trọng ở thế giới Ngân Nguyệt, đối phương cho ngươi lợi lộc có lẽ sẽ rất phiền phức, nhưng chế tạo phiền phức cho ngươi, có lẽ sẽ khiến ngươi không tưởng tượng được.
Mà lần này, kỳ thật dẫn dụ thiên ý xuất thủ, cũng là một trong số các mục đích của Lý Hạo.
Nhưng đối phương chưa từng xuất hiện!
Hắn lại nhìn quanh một vòng, thời khắc này, chòm sao lóng lánh trên đỉnh đầu Lý Hạo, đạo mạch không ngừng mở ra, vôn đã hấp thu lực lượng tương lai nên thực lực đã tăng lên không ít, mặc dù không mở mạch, nhưng đạo mạch cũng có thể mở mọi lúc.
Giờ khắc này, số lượng ngôi sao, từ 144 ngôi sao, không ngừng tăng lên.
Rất nhanh, ngôi sao rung động.
180 ngôi sao hiện ra!
Trong nháy mắt, hóa thành năm vòng tuần hoàn, giờ khắc này, sau khi Lý Hạo giết chết Ánh Hồng Nguyệt, hắn đã ngay lập tức bước vào Hợp Đạo ngũ trọng!
Không chỉ như vậy, thế giới Tinh Thần Hải, mặc dù bị một kiếm của Lý Đạo Hằng làm trọng thương, nhưng bởi vì Ngôi Sao Thời Quang dừng lại nơi này hồi lâu, chẳng những không hề suy yếu, ngược lại càng cường đại hơn một chút.
Hạch tâm của Hạo Nguyệt Kiếm Ý, Thời Gian Chi Kiếm, ngôi sao kia, cũng cường đại hơn trước đó.
Kiếm ý trước đó không cách nào dung nạp, bây giờ cũng đang tạo dựng ngôi sao.
Lý Hạo cảm ngộ 188 loại kiếm ý khác nhau trong Trường Sinh Kiếm Ý, trước đó chỉ là ngưng tụ trăm loại kiếm ý, hoặc là nói 99 loại, Thời Quang Kiếm Ý không ở trong đó, giờ khắc này, Bách Đạo Kiếm, cũng bắt đầu ngưng tụ hình thành, càng thêm cường đại.
Bốn phía, tất cả mọi người đã cảm nhận được đại đạo dao động.
Toàn bộ đại lục Hạo Nguyệt, vô số bình dân cũng mờ mịt chờ đợi, không biết hiện tại tình hình ra sao, vũ trụ đại đạo, đến cùng có dung nhập thiên địa hay không?
Không biết.
Nhưng bởi vì Lý Hạo giết chết nhiều vị Thiên Vương nhưng hắn cũng không trực tiếp hấp thu, mà là tùy ý năng lượng tràn lan giữa thiên địa, giữa thiên địa, năng lượng càng thêm nồng đậm, nhưng muốn nói bây giờ chính là lúc vũ trụ đại đạo dung nhập thiên địa… dù là tu sĩ bình thường thì cũng cảm thấy hình như không đủ rung động, không cường đại như trong tưởng tượng.
Chương 2198: Sau khi chiến đấu 2
Vào thời khắc này, khuôn mặt Lý Hạo lại xuất hiện giữa thiên địa, màn trời lại mở ra.
“Kế hoạch đưa vũ trụ đại đạo về Ngân Nguyệt đã bị địch nhân phá hủy… mặc dù đánh chết bảy, tám vị Thiên Vương, nhưng có Bán Đế xuất hiện, mấy vị Bán Đế, thậm chí cả Đế Tôn xuất hiện, đã ngăn cản tiến trình vũ trụ đại đạo dung nhập Ngân Nguyệt!”
Thanh âm Lý Hạo chấn động thiên địa: “Nhưng sau lần này, ta đã chém tận giết tuyệt hết tất cả những kẻ dưới Bán Đế có sức uy hiếp ở Ngân Nguyệt chi địa!”
Thanh âm Lý Hạo cao vút: “Mấy vị Bán Đế và Đế Tôn này… cũng không nhảy nhót được mấy ngày nữa, đợi tới khi đó, chúng ta lại tiếp tục! Thiên hạ khôi phục bình thường, gần đây bởi vì chết nhiều Thiên Vương, năng lượng đầy đủ, chờ giết Bán Đế và Đế Tôn thì… thế giới tất nhiên sẽ tiến hóa! Có chúng ta ở đây, không cần lo những bọn chuột nhắt này!”
Toàn dân an tĩnh.
Cũng không hề lo lắng, chỉ có chút mờ mịt, Bán Đế và Đế Tôn… rốt cục mạnh đến mức nào?
Không hiểu rõ lắm!
Nhưng cảm giác có vẻ rất cường đại.
Về phần Thiên Vương, ngược lại là mơ hồ biết một chút, nghe nói là Hợp Đạo tứ trọng trở lên, cảnh giới như thế đã rất đáng sợ, lần trước hình như hầu gia đã giết không ít, hôm nay lại giết thêm một nhóm… mọi người cũng không cảm thấy có gì không ổn.
Mà những tu sĩ biết nhiều, hiểu nhiều thì ai cũng nghĩ mà sợ, vô cùng căng thẳng.
Bán Đế?
Đế Tôn?
Những nhân vật tồn tại trong truyền thuyết, cấp độ trong truyền thuyết, thế mà có thật ở thế giới Ngân Nguyệt?
Không thể tin được!
Thiên Vương… dù là ở Tân Võ, cũng không phải kẻ yếu, thế mà… động một chút lại bị giết một nhóm?
Rốt cuộc Ngân Nguyệt Hầu bây giờ mạnh tới mức nào rồi?
Mặc dù lần này kế hoạch dung hợp đại đạo thất bại, nhưng mọi người cũng chưa thấy có gì không ổn, năng lượng thiên địa đích xác tăng lên lần nữa, hơn nữa tăng lên không ít.
Đối với mọi người… lúc này vẫn đủ để tu luyện.
Dành ra một chút thời gian, hấp thu rất nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền, lại cảm nhận được năng lượng tăng lên, đối với tất cả mọi người thì cũng không lỗ vốn, ai cũng cao hứng bừng bừng.
Về phần cường giả đột kích… mọi người tin tưởng, có Ngân Nguyệt Hầu ở đây thì sẽ không có vấn đề gì.
Đến hôm nay, mọi người vô điều kiện tin tưởng Lý Hạo.
Bởi vì… lần nào địch nhân mạnh hơn tập kích thì đều sẽ bị đánh lui, hoặc là bị đánh giết, từ khi Lý Hạo chấp chưởng thiên địa thì chưa bao giờ xảy ra đại loạn ở đại lục Hạo Tinh.
“Hầu gia!”
Cho đến lúc này, Lâm Hồng Ngọc và mọi người mới dám tới gần Lý Hạo.
Thời khắc này, khí tức Lý Hạo càng cường đại.
Nhưng tăng lên tới 180 đạo mạch, Lý Hạo sẽ không tiếp tục mở đạo mạch nữa, mà là tại mở kiếm ý hư đạo.
Giờ phút này, thế giới Tinh Thần Hải, ngôi sao kiếm hư đạo ý, trái lại cao tới 130 cái.
Xét về mặt cảnh giới thì Lý Hạo tiến nhập Hợp Đạo ngũ trọng… kỳ thật tăng lên không nhiều như trong tưởng tượng, không phù hợp mong muốn lần này của hắn, lần này hắn hi sinh đại giới rất lớn.
Bại lộ thế giới Tinh Thần Hải, mất đi tập kích cơ hội vũ trụ hư đạo, cũng bại lộ Ngôi Sao Thời Quang, bại lộ kế hoạch chuẩn bị ở sau…
Kết quả, chỉ giết được tên Ánh Hồng Nguyệt, giết một số Thiên Vương không ảnh hưởng đại cục.
Cảnh giới, lại chỉ là tăng lên một cấp độ nhỏ.
Người ở bên ngoài thấy… kỳ thật nếu không tính thù riêng thì cực kỳ không đáng.
Hợp Đạo ngũ trọng, cũng chỉ ngang với Thiên Vương trung hay hậu kỳ.
Mà cái nàycòn là không phải Thiên Vương bản nguyên.
Hợp Đạo lục trọng, thậm chí lục trọng đỉnh phong, mới có thể có thể sánh với Thiên Vương đỉnh phong, còn có một số chênh lệch với Bán Đế, có thể so với Bán Đế thì ít nhất cũng phải Hợp Đạo thất trọng, Bán Đế đỉnh cấp thì thậm chí cần bát hay cửu trọng mới có thể địch nổi.
Lúc này, Trương An cũng đáp xuống đất, nhìn về phía Lý Hạo, có vẻ hơi xúc động.
Lúc này, ông bỗng nhiên không biết nên nói cái gì, có chút bất đắc dĩ: “Ta vẫn muốn giải quyết những phản đồ kia, bây giờ… trừ Lý Đạo Hằng và Trịnh Vũ thì tất cả đã bị ngươi giết chết!”
Ông vẫn đang mưu đồ lâu dài.
Kết quả… ông còn chưa nghĩ kỹ làm sao đối phó với Trịnh Vũ, bên này, ngoài Trịnh Vũ, Lý Đạo Hằng thì Lý Hạo đã giết toàn bộ!
Ngay cả ông cũng không thể không thầm than, Lý Hạo… thật sự giống như gia gia của mình.
Vị Chí Tôn người người kính ngưỡng ở Tân Võ!
Tối thiểu, từ mưu đồ, từ việc tính toán, mỗi một lần Lý Hạo đều có thể thành công, hơn nữa… còn là loại âm mưu ngươi biết đây chính là cái bẫy, nhưng ta không thể không bước vào.
Dù tính toán, cũng là rầm rộ!
Vị Sơ Võ Chi Thần kia, nếu là phân thân Thiên Cực, vị này có thể tùy tiện đến thiên hoang địa lão ở Tân Võ, lần này, cũng không thể không đi ra nơi ở của mình, cho thấy thật sự không nhịn được!
Hắn ta không đi không được!
Tám mạch hội tụ, Lý Hạo đưa cho hắn ta, đưa cho cây đao kia… dù Thiên Cực không quan tâm thì cũng phải cân nhắc cây đao kia, cho nên, lúc này vị kia đại khái cũng là vô cùng phiền muộn.
Trương An thầm than trong lòng!
Lý Hạo… thật có năng lực!
Lần này, ông lại xuất hiện một ý niệm trong đầu, tương lai của Lý Hạo, nếu có thể xông qua cửa Ngân Nguyệt này… có lẽ, hắn sẽ vượt qua gia gia của mình, đương nhiên, có thể sánh vai với Nhân Vương hay không thì khó mà nói.
Mặc dù Nhân Vương không có sở trường về mưu đồ, cũng không thích mưu đồ, nhưng tính cách bá đạo, dũng mãnh của Nhân Vương cũng không ai có thể địch nổi.
Giờ khắc này, rõ ràng ông cũng có thể cảm nhận được, Lý Hạo và Nhân Vương, là hai loại người hoàn toàn khác biệt.
Mấy vị Thánh Nhân sau lưng, lúc này cũng có chút mờ mịt.
Chương 2199: Sau khi chiến đấu 3
Người này đã giết hết tất cả… chỉ còn lại hai vị Bán Đế, những Thánh Nhân như bọn họ, hiện tại nên làm gì đây?
Giết Bán Đế sao?
Hay là làm gì khác?
Hình như… không còn gì để làm.
Trong lúc nhất thời, ai cũng có chút bất đắc dĩ, nhìn về phía Trương An, vốn đi theo Trương An là muốn để người Tân Võ mình báo thù rửa hận, kết quả thì hay rồi, từ đầu tới cuối, công lao lớn nhất bên Trương An, nhưng thật ra là chiếm được Tinh Hà thành!
Vào thời khắc này, Thánh Nhân của Trương gia Định Thiên thành bỗng nhiên nói: “Lý Hầu gia, đối phó Bán Đế, chúng ta bất lực, chênh lệch quá xa! Nhưng nghe nói, tu sĩ Tân Võ cấy ghép đại đạo, tiến vào tân đạo, có thể vững chắc tân đạo? Nếu là như vậy thì Hầu gia có thể tiến thêm một bước hay không? Bước vào Hợp Đạo thất trọng, sánh vai với Bán Đế? Nhân số chúng ta không nhiều, nhưng đều là Thánh Nhân Bản Nguyên hàng thật giá thật!”
Người này, cũng là đao ý vô song, chiến lực tương đối cường hãn.
Yêu Thực thủ hộ của Định Thiên thành làm phản, cũng đã bị hắn ta trực tiếp chém giết tại chỗ, mà Trương gia… là gia tộc tổ tông của Tiểu Viễn.
Lúc này, nói thẳng ra rằng gia nhập Ngân Nguyệt thì có vẻ quá mức nịnh bợ!
Nhưng đối phương nói, dùng bản nguyên vững chắc tân đạo, thúc đẩy Lý Hạo tiến thêm một bước, c nghe thì có vẻ không hề thấy nịnh bợ mà còn đại nghĩa, đại khí, ta lấy Bản Nguyên Đạo, vững chắc tân đạo!
Trợ lực Lý Hạo, có thể chiến đấu với Bán Đế!
Đại khí cỡ nào!
Quả nhiên, nếu đối phương nói thẳng gia nhập thế lực tân đạo, võ sư Ngân Nguyệt đều sẽ không vui, cảm thấy lúc này đối phương mới tới đây, trước đây sao không đến đi?
Nhưng bây giờ… võ sư Ngân Nguyệt nghe thấy thế thì cũng cảm thấy rất có đạo lý!
Đều là Thánh Nhân Bản Nguyên hàng thật giá thật!
Những người này cấy ghép đại đạo, vững chắc vũ trụ đại đạo, vững chắc Trường Hà Đại Đạo… mặc dù ít người, nhưng đích thật sẽ có trợ lực không nhỏ, trong lúc nhất thời, trái lại không ai cảm thấy không ổn, ai cũng cảm thấy có thể suy xét một chút.
Đương nhiên, chuyện này cần phải được Lý Hạo đồng ý.
Đây cũng là nghệ thuật giao tiếp.
Thánh Nhân Trương gia, nhìn có vẻ ngay thẳng chất phác… nhưng khi nói lời này, mấy người Càn Vô Lượng lập tức nhìn nhiều thêm mấy lần, là một nhân vật lợi hại, Trương An còn chưa nói gì, đối phương đã chủ động mở miệng, lập tức có thể nhận được thiện cảm của rất nhiều người!
Không hổ là đời đời làm quan, tổ tông của người này, chính là một vị tổng đốc ở Tân Võ, Bán Đế chi thân, cũng là tổng đốc ở cố hương của những người Nhân Vương, nếu là thay Lý Hạo vào Nhân Vương, tổ tông người này, chính là có địa vị như Triệu Thự Quang.
Lý Hạo cũng không nhiều lời, chỉ nhìn thoáng qua đám đông Tân Võ Thánh Nhân.
Bao gồm bọn Hồng Sam Mộc.
Mặc dù vẫn luôn nói tu tân đạo, nhưng trên thực tế, bọn họ cũng chỉ là cảm ngộ tân đạo, trước mắt còn chưa chính thức tiến hành hoán đạo, cũng không tính là tu sĩ tân đạo, đều là tu sĩ Bản Nguyên.
Thánh Nhân Tân Võ, không ít.
Nếu ai cũng hoán đạo, dung nhập tân đạo, như những gì Trương gia Thánh Nhân nói, vẫn có trợ giúp vững chắc tân đạo.
Hắn nhìn thoáng qua hư không, lại nhìn vũ trụ đại đạo dao động, còn có một chút lực lượng còn sót lại sau khi nhiều vị Thiên Vương chết đi…
Lý Hạo bỗng nhiên cười: “Được! Vậy thì nhân cơ hội này, chuyển hóa tất cả tu sĩ Tân Võ nguyện ý đi theo tân đạo… thành tu sĩ tân đạo! Chư vị Sam Kỳ vẫn luôn chờ đợi… lúc này ngược lại là tận dụng thời cơ, mất rồi sẽ không trở lại! Không ai ngăn cản, không ai sẽ ngăn cản… ba tên kia, đấu đến mức ngươi chết ta sống ở vũ trụ hư đạo… trong thời gian ngắn sẽ không thoát ra được!”
Trương An khẽ cau mày nói: “Hiện tại cứ mặc kệ bọn hắn sao? Nếu Ngôi Sao Thời Quang Tinh Thần thật sự bị bắt…”
Đây chính là phiền phức ngập trời!
Không nghĩ cách gì sao?
Lý Hạo lắc đầu: “Ta không có cách nào xử lý, bọn hắn đều là chiến lực Bán Đế, còn là ba vị! Ngôi Sao Thời Quang Tinh Thần không dễ bắt như vậy, với cả chế ước giữa ba người sẽ tạo thành hình tam giác vững chắc nhất, nếu chỉ có một mình Trịnh Vũ thì ta còn lo lắng hắn không đấu lại Lý Đạo Hằng… nhưng ba vị này, bây giờ còn chưa tới mức có sức lấy một địch hai!”
Nếu là hai người, vậy thì phiền phức.
Quyết chiến sinh tử, có lẽ sẽ có thể quyết định người nào bắt được.
Nhưng ba người… thú vị.
Ba hòa thượng không có nước uống!
Ba người, hai đánh một đều có thể thắng dễ dàng, đây là cục diện ổn nhất định, lúc này, thiếu một người, Lý Hạo vẫn sẽ lo lắng, nhưng vẫn không phải chuyện lớn.
Trương An khẽ gật đầu.
Ông suy tư một phen mở miệng nói: “Bọn hắn muốn đổi tân đạo, ta không có ý kiến, nếu ngươi đáp ứng… vậy thì càng tốt! Tới mức này… nói thật, ta không nghĩ tới ngươi có thể giải quyết hết phiền phức Bán Đế gây ra như vậy! Năng lực của ngươi mạnh hơn ta nhiều, nếu mọi người nguyện ý… tùy ngươi an bài là được.”
Nói đến đây, ông dừng lại một lát, lúc này mới nói: “Ngươi tới mức độ này, hoàn toàn ra khỏi dự liệu của ta! Chỉ là, ta còn có một vấn đề… muốn hỏi nhiều một câu.”
“Tiền bối nói đi!”
Trương An nhìn hắn, hồi lâu mới nói: “Nếu… ta nói là nếu, nếu tất cả mọi người không có cách nào tấn cấp Đế Tôn, Lý Đạo Hằng, Trịnh Vũ nguyện ý liên thủ với ngươi, ba bên liên thủ giết vị Hồng Nguyệt Đế Tôn… ngươi nguyện ý không?”
Lý Hạo nhìn chằm chằm vào ông một lúc lâu, cũng không lên tiếng.
Trương An lại nói: “Trước mắt thì vị Đế Tôn này vẫn có sức uy hiếp lớn nhất, hơn nữa, đối phương đến từ vũ trụ Hồng Nguyệt! Một phương giết hắn, vô cùng khó khăn! Còn sẽ lo lắng bị hai phe khác nhặt được tiện nghi… nếu ba bên liên thủ, giết Đế Tôn trước, tiêu diệt người mạnh nhất, lại quyết thắng thua… có lẽ hai người bọn họ đều nguyện ý!”
Lời này vừa dứt, đông đảo cường giả cũng đều trầm mặc.
Đề nghị của Trương An không tính tệ.
Nếu thật sự có cơ hội này, ba bên giết Đế Tôn trước, lại quyết sinh tử, cứ như vậy thì sẽ có thể diệt trừ một cái tai họa khổng lồ.
Đế Tôn, quá mạnh!
Dù là Lý Đạo Hằng, kế hoạch bây giờ nhiều lần bị Lý Hạo phá hỏng, đối phương còn có mấy phần nắm chắc, nhưng giết Đế Tôn thì sao?
Lý Hạo cười nói: “Tính sau đi, ít nhất, ta đến Hợp Đạo thất trọng mới có ý nghĩ này… nếu không, ngay cả ta hiện tại, tùy tiện một vị Bán Đế cũng có thể giết ta, ta hợp tác với bọn họ, không phải là đưa dê vào miệng cọp sao?”
Trương An đề nghị, cũng không tính tồi.
Chỉ là… hiện tại sẽ không thể xảy ra.
Chương 2200: Sau khi chiến đấu 4
Hiện tại Lý Hạo còn yếu, có thể nắm giữ thực đạo vũ trụ, đây là thứ Trịnh Vũ và Lý Đạo Hằng đều muốn cướp đoạt.
Lần này, nếu Ngôi Sao Thời Quang chạy thoát, hai vị kia càng sẽ không tuỳ tiện buông tha Lý Hạo.
Bởi vì, chỉ có Lý Hạo, mới có hi vọng dẫn xuất ngôi sao này lần nữa.
Bọn hắn không hề biết cách để ngôi sao này đi ra.
Hơn nữa, lần sau còn khó hơn lần trước, hiện tại, dù Lý Đạo Hằng làm tinh hà gì đó, làm Thời Gian Chi Kiếm gì đó… đây đều là những thứ Lý Hạo đã từng chơi, Ngôi Sao Thời Quang Tinh Thần không hứng thú, sẽ không xuất hiện.
Thậm chí lại làm ba thế chi thân, đối phương đều đã thấy, không có thứ gì đổi mới, nếu trốn tránh không ra thì ai có thể bắt lấy ngôi sao kia?
Lý Hạo không nói việc này nữa, nhìn thoáng qua hư không, cười nói: “Được, thừa dịp hiện tại, mọi người muốn chuyển đổi đại đạo, vậy nhanh một chút, kéo dài lâu hơn thì mấy tên này đấu xong có lẽ sẽ tìm ta gây chuyện!”
Thiên địa trước mắt còn không cách nào hoàn toàn dung nạp Bán Đế xuất hiện, trước đó cũng chỉ là do vũ trụ đại đạo đã tiếp xúc quá nhiều với thiên địa, hiện tại theo việc vũ trụ tinh thần bị thu hồi, vũ trụ thực đạo cũng sẽ bị phong bế, tiếp theo, có lẽ Bán Đế sẽ rất khó chạy ra.
Đương nhiên, Hồng Nguyệt Đế Tôn không quan tâm!
Hắn nghĩ rằng có lẽ sẽ trực tiếp đi ra… thậm chí ước gì mình phá mất phong ấn, nhưng hai vị khác, phần lớn sẽ không cho gã cơ hội đi ra ngoài, tối thiểu Lý Đạo Hằng sẽ không cho.
Những chuyện này không có liên quan gì tới Lý Hạo.
Hắn phải nhanh hoàn thành chuyển đổi những người này, phong bế vũ trụ thực đạo.
Một đám Thánh Nhân hoán đạo, đối với mình thì đích xác là chuyện tốt.
Lý Hạo cũng không kéo dài nữa, bắt đầu giúp đám người hoán đạo.
Bên trong vũ trụ hư đạo.
Tam đại cường giả, lúc này cũng đích xác không để ý tới Lý Hạo, ba người truy đuổi ngôi sao kia, Ngôi Sao Thời Quang phía trước như thể đã chịu kinh hãi, không ngừng trốn chạy, một lần trốn chạy, chính là khoảng cách vô hạn.
Nếu không phải ba người đều là chiến lực Bán Đế thì e rằng khó mà đuổi kịp.
Lúc này, Trịnh Vũ thở dài một tiếng: “Biết rõ là Lý Hạo cố ý… vẫn bị hắn lừa, ngôi sao này không dễ đuổi theo! Hồng Nguyệt Đế Tôn, trước đó vì sao không diệt trừ luôn Lý Hạo đi, giảm bớt một tên phiền toái… ta và Lý Đạo Hằng cũng chưa chắc có thể đuổi kịp ngôi sao này, hiện tại nếu mất dấu, ngươi ta ba người không thu hoạch được gì, mọi chuyện thành toàn Lý Hạo!”
Phía sau, phân thân Hồng Nguyệt Đế Tôn chắp hai tay sau lưng, cũng không nóng nảy, dường như chậm rãi đi theo hai người bọn hắn, không ngừng nhìn quanh tứ phương, làm quen với vũ trụ.
Không trung cũng có lôi đình hội tụ.
Chỉ là, lực lượng Hồng Nguyệt bên trong phân thân không tính quá mức nồng đậm, đối với hắn ta thì lôi đình tuy mạnh, nhưng vẫn có thể chống đỡ.
Nghe thấy những gì Trịnh Vũ nói, hắn ta lạnh nhạt đáp lời: “Bản đế nghĩ đi nghĩ lại, cần gì chứ? Việc giết Lý Hạo cũng nên do các ngươi lo! Vũ trụ đại đạo này, bản đế lại không khống chế được, tối thiểu hiện tại bản tôn không ra ngoài, không có liên quan gì với ta… vì sao phải diệt trừ đối thủ cho các ngươi?”
Trịnh Vũ cười khẽ: “Đế Tôn sợ, đấu không lại vị Đại Ly kia đúng không?”
Đều là phân thân, nhưng một cái vừa mới ngưng tụ, một cái là thì ngưng tụ mười vạn năm trước, tay cầm huyết đao… chắc chắn… phân thân vị này không đấu lại vị kia.
Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng không để ý, vẫn bình tĩnh như trước: “Trịnh Vũ, ngươi muốn khích tướng bản đế, còn kém lắm! Hơn nữa, Lý Đạo Hằng uy hiếp còn cách xa sức uy hiếp của phân thân bản đế… lúc này, ngươi và ta nên hợp tác, giải quyết hắn, mới là chính đạo!”
Dù sao cũng là vũ trụ hư đạo, Lý Đạo Hằng cường đại hơn ở đây, cũng quen thuộc nơi đây hơn.
Gã nói cũng không sai, ở đây, vị kia mới là uy hiếp lớn nhất.
Gã và Trịnh Vũ, liên thủ áp chế Lý Đạo Hằng mới thích hợp.
Trịnh Vũ lại khẽ cười một tiếng: “Giải quyết hắn… bản tôn Đế Tôn sẽ cưỡng ép phá phong ra ngoài! Giờ này ngày này, phong ấn đã yếu hơn rất nhiều, Đế Tôn cũng không phải không có khả năng cưỡng ép đột phá, đánh đổi một số thứ là được… chỉ là hiện tại, Đế Tôn còn kiêng kị gì đó, nếu thật sự giết Lý Đạo Hằng, Đế Tôn sẽ còn kiêng kị sao?”
Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng bật cười, cũng không nói gì.
Tam đại cường giả, không ngừng đột phá hư không.
Vũ trụ đại đạo phảng phất như vô ngần vô tận.
Hoàn toàn không có điểm cuối cùng!
Nếu là ở thế giới Ngân Nguyệt, ba vị Bán Đế truy đuổi cho tới bây giờ thì đã sớm tới hàng rào thế giới, nhưng trong vũ trụ đại đạo này, cho dù là bọn họ, đến bây giờ cũng không thấy được nơi tận cùng thế giới.
Cứ tiếp tục truy đuổi như thế thì ngay cả Bán Đế cũng có thể lạc đường ở đây.
Phía trước, nam tử đeo kiếm khẽ nhíu mày.
Ở phía trước, là một đầu tinh hà vờn quanh, cũng như Lý Hạo hóa thành tinh hà, truy đuổi ngôi sao kia.
Nam tử đeo kiếm quay người, nhìn về phía hai người vẫn luôn đuổi theo phía sau, lạnh lùng nói: “Ngôi sao này, chính là trung tâm đạo, lúc này, không có thứ gì hấp dẫn thì hoàn toàn sẽ không có cách dừng lại! Tiếp tục đuổi thì cũng là tốn công vô ích… quan trọng vẫn là Lý Hạo, hắn có lẽ có hi vọng dẫn xuất ngôi sao này lần nữa…”
Cứ đuổi như thế thì quá khó!
Trịnh Vũ cười nói: “Lý huynh cảm thấy, Lý Hạo sẽ giúp ngươi dẫn xuất ngôi sao này lần nữa sao? Hay là tiếp tục truy đuổi đi, có lẽ… đuổi tới tận cùng vũ trụ, nó sẽ dừng lại, vũ trụ đại đạo, dù sao chỉ là vũ trụ tân sinh, còn có thể vô biên vô hạn thật à?”
Nam tử đeo kiếm nghiêng đầu nhìn y, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Trịnh Vũ, hình như ngươi cũng không lo lắng Lý Hạo cường đại, ngươi thậm chí còn bình tĩnh hơn ta và Hồng Nguyệt! Xem ra, ngươi còn có thủ đoạn…”
Trịnh Vũ lắc đầu: “Lý huynh quá lo rồi, ta chẳng qua là cảm thấy, không cần lo lắng gì cả, có thể thắng thì thắng, nếu thua… thì coi như là Đế Tôn chi kiếp, thiên kiếp là kiếp, nhân kiếp cũng là kiếp! Không cách nào độ thiên kiếp, vậy liền độ nhân kiếp… có lẽ, cũng có hi vọng chứng đạo Đế Tôn!”
Nhân kiếp!
Nam tử đeo kiếm liếc mắt nhìn y, không nói thêm nữa, lời này cũng không phải là lời lẽ sai trái, thiên kiếp Đế Tôn, cũng là vì luyện tâm, nhân kiếp, kỳ thật cũng giống vậy, thật có năng lực đánh vỡ nhân kiếp, coi như còn có thiên kiếp thì cũng không sợ thiên kiếp!
Ba vị này, lúc này như thể đã không còn là địch nhân, ba người trò chuyện với nhau trong vũ trụ vô ngần này.
Quá mức tịch mịch!
Một người bị nhốt ở Cụ Phong thành, một người ở trên mặt trăng, một người bị phong ấn ở trong hàng rào thế giới… 100 000 năm đều đã thức tỉnh, nhưng không hề giao lưu lẫn nhau, chỉ ngồi xem thiên địa biến hóa.
Bây giờ, khó được có cơ hội ba người cùng đi vào một khu vực, cừu địch cũng được, ân oán chưa dứt cũng được, ở đây, lúc này, ngôi sao không xuất hiện, chỉ tâm sự cũng có thể một vơi bớt nỗi cô độc trong 100 000 năm qua.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










