[Dịch] Tinh Môn
Tập 415 : Nhiều đầu óc 5 (c2071-c2075)
❮ sautiếp ❯Chương 2071: Nhiều đầu óc 5
Trong tám đại chủ thành, tất cả mọi người đều cho rằng Hồng gia đã hủy diệt!
Thiên hạ rung chuyển, Hồng gia vẫn luôn không xuất hiện, đám người lão ô quy cảm thấy Hồng gia đã không còn, cổ thành đã hoàn toàn bị vùi lấp, thế nên mới chưa bao giờ hiện thân…
Quả nhiên tên này là kẻ địch định mệnh của ta!
Ánh mắt Ánh Hồng Nguyệt lấp lóe, vừa muốn mở miệng, Lý Hạo đã lên tiếng trước: “Được rồi, ngươi đừng nói nhảm nữa, nói thẳng ra cách dùng tám Thần Binh mở phong ấn là xong!”
“…”
Ánh Hồng Nguyệt hít một hơi thật sâu: “Không liên quan đến tám Thần Binh…”
Lý Hạo không để ý, lẩm bẩm nói: “Cũng không đúng, ngươi nói biện pháp làm thế nào để đem bản tôn của ta vào thông qua tám tơ máu đi.
Chẳng lẽ dùng Thần Binh bao lấy nhục thân của ta thì mới làm được? Trước kia ta dùng tinh thần lực tiến vào thông qua tám tơ máu của bát quái, mà tơ máu kia cần Thần Binh hoặc huyết mạch lan tràn mới được.
Thế nhưng chỉ cho tinh thần lực tiến vào, còn thân thể thì không! Mà ta không muốn gây ra động tĩnh quá lớn khiến người khác chú ý đến.”
Ánh Hồng Nguyệt câm nín, nửa ngày sau mới nói: “Thân giấu Thần Binh là được!”
“Đơn giản như vậy ư?”
Ánh Hồng Nguyệt gật đầu: “Tốt nhất là tiến vào thông qua chủ thành, kỳ thật phong ấn này có quan hệ đến chủ thành, Trương An có thể thuận lợi tiến vào không phải vì hắn cường đại mà là vì hắn khống chế Tinh Hà thành! Ngươi không muốn đưa chủ thành trực tiếp tiến vào thì thông qua ấn thành chủ của chủ thành, dung hợp một trong tám Thần Binh, sau đó thông qua tơ máu là có thể thuận lợi tiến vào!”
Gã lại nói: “Còn nữa, tuy vị Đế Tôn kia bị phong ấn, nhưng nếu lão cướp được tám Thần Binh thì có thể sẽ dùng phân thân dung hợp với Thần Binh, từ đó thoát ra! Ngươi đừng làm loạn…”
Gã không sợ Lý Hạo chết mà là sợ hắn khiến tất cả mọi người đều chết!
Giờ phút này, Ánh Hồng Nguyệt cảm thấy gia hỏa này còn khó chơi hơn đám người Trịnh Vũ nhiều.
Hắn hiểu gã rất rõ!
Một nhân vật nhỏ như gã mà cũng được chú ý như thế sao?
Bây giờ, hầu như 8 Thần Binh đều đã vỡ nát, bị Tinh Không Kiếm của Lý Hạo cắn nuốt, mặc dù Tinh Không Kiếm bị vỡ nhưng bây giờ đã gần khôi phục hoàn toàn, đây cũng là thanh Thần Binh duy nhất còn lại.
Không, vẫn còn vị rùa đen của Vương gia kia nữa.
Ánh Hồng Nguyệt đang nghĩ thế thì bỗng nhiên nghe Lý Hạo hỏi: “Chùy của Hồng gia đang ở trong người Tử Nguyệt à?”
“…”
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày: “Không phải nó đã bị ngươi phá vỡ rồi sao?”
Lý Hạo bật cười: “Vớ vẩn! Trong 8 Thần Binh, trừ vị kia của Vương gia thì còn lại đều không có ý thức, vị kia có ý thức là vì đã ra đời từ lâu rồi, chùy của Hồng gia sau này mới được tạo ra, căn bản không có khả năng dùng thần hồn Yêu tộc để rèn, thế mà khi ta cắn nuốt chùy Hồng gia lại phát hiện ra chút ý thức tồn tại.
Ngươi lấy được hàng nhái từ đâu đấy? Giống thật phết! Ngay cả tơ máu cũng mờ đi một chút, chẳng lẽ ngươi dùng huyết mạch lực lượng của mình để chế tạo?”
“…”
Giờ khắc này, Ánh Hồng Nguyệt đau đầu muốn nứt!
Hồi lâu sau, hắn thở dài một hơi: “Hay ngươi cứ giết ta đi? Ngươi nói ra một đống lời hoang đường, khiến người ta khó chịu lắm!”
Lý Hạo đột nhiên đánh một chiêu kiếm xuyên thủng đất trời!
99 đạo mạch dung hợp, trời sụp đất nứt, nhưng chiêu kiếm đó không chém về phía Ánh Hồng Nguyệt mà là Cấm Kỵ Hải!
Oanh!
Tiếng nổ vang khắp thiên địa, thậm chí nước trong Cấm Kỵ Hải còn bị chém phân đôi.
Giờ khắc này, Ánh Hồng Nguyệt phun ra một ngụm máu tươi, gã nhìn Lý Hạo không nói một lời, im lặng ném ra vô số lực lượng Hồng Nguyệt.
Tiếp đó lại ném ra một cái ấn thành chủ, gã không ngừng ho ra máu: “Cho ngươi.
Đây là ấn thành chủ của Hồng gia, đây là vật mấu chốt của chủ thành, nếu không có nó…”
“Giả!”
Lý Hạo lập tức chém vỡ ấn!
Ầm!
Uy lực cường đại bộc phát ra, Lý Hạo thản nhiên nói: “Ngươi sẽ không mang bảo vật chân chính theo bên người, xác suất lớn là đang ở chỗ Tử Nguyệt! Ngươi có thể lừa dối người khác chứ không lừa được ta đâu, ta không tin một chữ nào trong những lời ngươi nói, ta chỉ tin tưởng suy đoán của chính mình.
Ngươi đừng hòng múa rìu qua mắt thợ, ta chỉ tin tưởng bản thân mình thôi! Ta muốn ấn thành chủ và chùy Hồng gia, ba ngày sau, hi vọng ta sẽ nhìn thấy hai bảo vật này tại Ngân Thành, nếu không , ta sẽ tấn công Cụ Phong thành, bắt Trịnh Vũ giao Phi Kiếm Tiên ra! Có khả năng cao Phi Kiếm Tiên do Tử Nguyệt ngụy trang thành, nếu không, sao ngươi bỏ lại được? Người như ngươi suy nghĩ nhiều quá.”
Ánh Hồng Nguyệt cười khổ: “Không suy nghĩ nhiều bằng ngươi!”
Lý Hạo bật cười: “Đừng nói thế, ta chỉ suy nghĩ theo ngươi thôi mà, nếu ta là ngươi, ta cũng sẽ phản kháng! Đương nhiên ta là bị động, còn ngươi thì chủ động làm mồi dụ hoặc các phương, chủ động phản kháng.
Ngươi lợi hại hơn, cho nên… Sớm muộn gì ta cũng sẽ giết cả nhà ngươi, ngươi và Tử Nguyệt như nhau thôi, mặc kệ ai thật ai giả, ta đều giết hết!”
Lý Hạo nói, hắn hấp thu rất nhiều lực lượng Hồng Nguyệt, trong mắt lóe lên hồng quang.
Rất nhanh sau đó, hắn trực tiếp mẫn diệt lực lượng Hồng Nguyệt trong cơ thể.
Ánh Hồng Nguyệt nhìn thấy cảnh này, mí mắt chấn động một cái.
Lý Hạo lại nói: “Còn nữa, đừng hòng luyện hóa Cấm Kỵ Hải thành phân thân hoặc bản tôn của ngươi! Ý nghĩ không ít, dã tâm không nhỏ, ngươi cố ý làm vậy để người ta nghĩ rằng ngươi chỉ muốn loại bỏ lực lượng Hồng Nguyệt thông qua Cấm Kỵ Hải sao?”
Ánh Hồng Nguyệt hoàn toàn thay đổi sắc mặt, nhìn về phía Lý Hạo, cau mày nói: “Lý Hạo! Ngươi rất đáng ghét, ngươi có biết không?”
Chẳng trách vừa rồi Lý Hạo chỉ chém Cấm Kỵ Hải!
Lý Hạo cười: “Ta đáng ghét sao? Không không, ta rất hiền lành, tất cả mọi người đều thích ta, chỉ có ngươi không thích thôi, không quan trọng! Nếu ngươi còn dám luyện hóa Cấm Kỵ Hải, ta sẽ cho vị Thần Sơ Võ Đại Ly kia đối phó với ngươi! Hiện tại với ta thì khó, nhưng có lẽ đối phương có thể…”
“Nực cười, ngươi có thế khiến đối phương xuất thủ không?”
Ánh Hồng Nguyệt lạnh lùng nhìn Lý Hạo, Lý Hạo ý vị sâu xa nói: “Chắc chắn phải có thứ gì đó mà hắn để ý! Tỉ như… Đại Ly? Con người đều có nhược điểm, ta có, ngươi có, tất cả mọi người đều có!”
Ánh Hồng Nguyệt im lặng, hồi lâu sau mới nói: “Ba ngày sau, ta sẽ đặt đồ ở Tuần Kiểm Ti Ngân Thành… Nếu Tuần Kiểm Ti vẫn còn ở đó! Nếu không, ta sẽ đặt ở gần đó, tự ngươi tìm! Mặt khác, ta sẽ không luyện hóa Cấm Kỵ Hải nữa, Lý Hạo, như thế được chưa?”
“Được, có thể!”
Lý Hạo gật đầu, cười một tiếng, ngay sau đó, hắn xuất kiếm liên tiếp chém xuống!
Cấm Kỵ Hải dao động kịch liệt!
Ánh Hồng Nguyệt nổi giận, giờ khắc này, dường như gã đã thật sự nổi giận.
Cấm Kỵ Hải quay cuồng, tám huyết mạch dung hợp, một cỗ lực lượng cường hãn đến cực hạn bộc phát, gã đánh ra một quyền, sấm sét nổi lên!
Oanh!
Trời sụp đất nứt!
Dường như gã lúc này mới là gã thật sự, cách đó không xa, Hồng Nhất Đường và Hắc Báo trợn mắt hốc mồm.
Lý Hạo điên cuồng chém mấy chục nhát kiếm khiến Cấm Kỵ Hải rung động kịch liệt, vô số lực lượng Hồng Nguyệt tràn ra, vô số năng lượng tràn lan.
Trong chớp mắt, tất cả đã bị Lý Hạo cắn nuốt!
Song phương giao chiến một thời gian, Lý Hạo huỷ bỏ lĩnh vực, Ánh Hồng Nguyệt lập tức dừng tay, gã không nói một lời, chỉ yên lặng nhìn Lý Hạo.
Lý Hạo cười: “Ta sẽ lại tới tìm ngươi!”
Dứt lời, hắn biến mất.
Hồng Nhất Đường và Hắc Báo cũng rời đi.
Thời khắc này, Cấm Kỵ Hải vẫn còn đang nổi sóng, dường như nó đã bị thương.
Sắc mặt Ánh Hồng Nguyệt rất phức tạp.
Hồi lâu sau, gã trầm giọng nói: “Lý Hạo!”
Chỉ với một chút dấu vết để lại mà chính gã còn đã quên, thế mà gia hỏa Lý Hạo này lại nhớ kỹ!
Hắn nhớ tất cả, dù là khi vẫn còn nhỏ yếu, mọi chi tiết đều bị hắn ghi tạc trong đầu, hơn nữa còn không ngừng xâu chuỗi lại để tìm ra chân tướng.
Gia hỏa này không cảm thấy mệt ư?
Chương 2072: Ép gắt gao 1
Lúc này, Lý Hạo ho khan, cười nói: “Thật lợi hại!”
Hồng Nhất Đường chấn động, truyền âm hỏi: “Gia hỏa này ẩn giấu sâu như vậy sao?”
“Một kẻ chủ động làm mồi cho Đế Tôn, Bán Đế, Lý gia lợi dụng thì đương nhiên sẽ không đơn giản! Ta không có khả năng lớn đến thế, chỉ là lúc chỉnh lý đại đạo, phát hiện ra Tử Nguyệt đạo bất thường, suy ngẫm xâu chuỗi lại thì hiểu ra rất nhiều vấn đề.
Còn nữa, bản thân ta có thể dung đạo tinh hà, có người dung đạo Cấm Kỵ Hải thì cũng bình thường thôi, hơn nữa tên này rất to gan, ngay cả Lôi Đình Đạo mà cũng dám dùng.
Vậy nên suy nghĩ nhiều một chút cũng là chuyện rất bình thường.”
Bình thường sao?
Hồng Nhất Đường ngẫm nghĩ, căn bản là không bình thường mới đúng!
Còn nữa, tên này muốn chùy của Hồng gia và ấn thành chủ, chẳng lẽ hắn muốn tiến vào trong phong ấn thật sao?
“Vì sao vừa rồi không nghĩ biện pháp đánh chết hắn?”
“Không giết được, ít nhất là không phải hiện tại! Cắt chút thịt của hắn trước, để hắn khôi phục, sau đó lại cắt tiếp, với tên này thì dễ nuôi hổ thành họa, nhưng ta không sợ hắn!”
Hồng Nhất Đường hơi xúc động: “Trong 36 vị anh hùng, quả nhiên tên này vẫn là kẻ ẩn giấu sâu nhất!”
Lý Hạo gật đầu, không hề nhiều lời.
Giờ phút này, hắn đang nhanh chóng lao về hướng hoàng cung Đại Ly.
Thấy hắn muốn đến Đại Ly, Hồng Nhất Đường cảm thấy chắc Đại Ly Vương phải hận hắn lắm, ba phen mấy bận xuất thủ, cuối cùng chắc được chút ích lợi gì, giờ còn mất đi sự ưu ái của thiên ý, tên này đến đó không sợ bị Thần Sơ Võ nhà người ta xuất hiện đánh 1 trận sao?
Cùng lúc đó.
Đại Ly Vương đang tu luyện bỗng nhiên mở mắt, ánh mắt rất phức tạp, không nhịn được chửi nhỏ một tiếng: “Lại đến rồi!”
Mấy lần rồi?
Lần nào gã cũng chịu thiệt không nhỏ mà chẳng được lợi gì.
Hợp tác với Lý Hạo là quyết định ngu xuẩn nhất!
Thế nhưng gã không còn sự lựa chọn nào khác.
Gã phẫn nộ nghiến răng nghiến lợi: “Khương Ly! Đến thần điện bảo vị kia đi ra.
Hôm nay nếu Lý Hạo còn dám lừa dối bản vương thì tập hợp nhân lực chém hắn cho ta!”
Tên khốn kiếp chết tiệt!
Ngươi nghĩ bản vương là kẻ ngu để ngươi lợi dụng hết lần này đến lần khác ư?
Ta không chiếm được Thần Quốc, còn mất đi thiên ý, lần này ngươi tới đây là muốn làm gì?
Giờ khắc này, ở nơi xa, tâm trạng Khương Ly cũng vô cùng phức tạp, y thật sự nghe lời gã mà đi đến thần điện nhưng không phải để tập hợp lực lượng chém Lý Hạo, mà là muốn hỏi Thần Sơ Võ xem có thể đuổi hắn đi hay không!
Nếu hắn đến Đại Ly thêm mấy lần nữa, dù Đại Ly không bị Thiên Tinh thâu tóm thì cũng bị Lý Hạo giày vò đến kiệt quệ!
Nơi xa, trong thần điện có một bóng người hư ảo, kẻ đó nhìn thoáng qua phương hướng Lý Hạo…
Phiền thật!
Lại tới rồi!
Muốn nên đánh hắn một trận để hắn xéo đi hay không?
……….
Hoàng cung Đại Ly.
Lý Hạo thản nhiên đi vào.
Lần này, hắn không xuyên qua hư không mà là quang minh chính đại tiến vào trong, thần vệ ở đây chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, không thể ngăn cản.
Trong đại điện, Đại Ly Vương ngồi ngay ngắn trên vương tọa, thấy Lý Hạo vào cửa, gã chỉ lạnh lùng nhìn hắn.
“Đại Ly Vương, ta tới thăm ngươi đây.”
Lý Hạo cười nói, suýt chút nữa đã chọc điên Đại Ly Vương, may mà Đại Ly Vương nhịn lại được, giọng gã vẫn còn giữ được sự bình tĩnh: “Ngân Nguyệt Hầu tới rồi ư? Ngồi đi, xem ra Ngân Nguyệt Hầu đã khôi phục thương thế.”
“Cũng phải đa tạ Đại Ly Vương duy trì.”
Duy trì?
Duy trì cái quỷ gì?!
Ngươi nói khi thiên ý tiêu tán, bản vương có thể vào Hợp Đạo, kết quả thì sao?
Thế mà ngươi còn không biết xấu hổ đến đây ư?
Đại Ly Vương thầm nghĩ vậy, chỉ gật đầu chứ không nói gì thêm.
Nói ít sai ít.
Mặc kệ Lý Hạo nói cái gì, lần này cứ coi như không nghe thấy, Lý Hạo muốn Đại Ly xuất binh, Đại Ly đã xuất binh, muốn bản vương dâng thiên ý ra, bản vương đã làm thế.
Bây giờ, ngươi còn muốn cái gì nữa?
Lý Hạo thấy gã không nói gì thì mỉm cười, phối hợp mà ngồi xuống, Hồng Nhất Đường cũng chào hỏi rồi ngồi xuống, dáng vẻ rất quen thuộc.
Lý Hạo quay đầu hô: “Khương chủ tế đâu? Cùng ngồi xuống trò chuyện một chút đi!”
Ngoài cửa, Khương Ly không nói một lời.
Lý Hạo bật cười: “Hoàng cung Đại Ly có vẻ hơi trống vắng.”
Đại Ly Vương thản nhiên nói: “Đúng là hơi trống, không bằng Ngân Nguyệt Hầu.
Bản vương không ngờ Ngân Nguyệt Hầu còn trẻ như vậy mà đã lấy vợ… À, quên chưa chúc mừng.”
Khi nhận được tin tức này, gã cũng rất kinh ngạc.
Tuy gã hiểu đây là quyết định vì thế cục, nhưng lúc này gã vẫn lấy ra để kích thích Lý Hạo một chút.
Lý Hạo gật đầu: “Đúng vậy, nam nhân mà, đến tuổi thì nên thành gia lập nghiệp thôi, Đại Ly Vương không con trẻ nữa, cũng nên như vậy, nếu không, trong hoàng cung chỉ có Đại Ly Vương và Khương chủ tế thế này dễ khiến người ta đồn ra đồn vào.”
Đại Ly Vương sắc mặt lạnh đi.
Đồ khốn kiếp!
Ngoài điện, Khương Ly lui về phía sau mấy bước, gần như đã dán sát chân tường, biến mất khỏi tầm mắt Lý Hạo.
Kẻ này không phải người tốt, không nên nhiều lời với hắn thì hơn.
Đại Ly Vương ngay thẳng, nói chuyện với cái tên Lý Hạo này thì chỉ có thể tự rước lấy nhục.
“Lần này Ngân Nguyệt Hầu đến đây là vì chuyện gì?”
Đại Ly Vương chỉ muốn đuổi đi Lý Hạo đi thật nhanh.
Lý Hạo cười đáp: “Là thế này, trước đó, bởi vì ngoài ý muốn nên cảnh giới của ta bị suy giảm, Đại Ly Vương cũng không tăng lên, cộng thêm việc các ngươi đối phó với Thần Quốc phương Tây mà chúng ta lại chiếm lấy Thần Quốc, ta rất tự trách vì việc này.
Người hợp tác với Lý Hạo ta làm gì có chuyện bỏ công ra mà không nhận được hồi báo chứ? Lần này ta đến Đại Ly chính là để đền bù chuyện lần trước.”
Đại Ly Vương giật mình.
Thật à?
Gã không dám tin.
Nhưng người như Lý Hạo… Lần hợp tác trước, gã không hề chịu thiệt, tỉ như lần đánh Vô Biên thành, gã đã nhận được không ít tài nguyên.
Phía dưới, Lý Hạo tiếp tục nói: “Nhưng hiện nay ta có quá ít tài nguyên, cũng không có đồ tốt gì, kỳ thật trong biên cảnh Đại Ly vốn có chí bảo! Đầu nguồn Cấm Kỵ Hải bắt nguồn từ phương bắc!
Ta nghĩ rằng, không bằng tiến hành áp súc Cấm Kỵ Hải, Cấm Kỵ Hải nối liền trời đất, ta muốn áp súc Cấm Kỵ Hải tiến vào trong biên cảnh Đại Ly, đây là bảo địa, cũng là thánh địa, có vô số tài nguyên và năng lượng.
Áp súc Cấm Kỵ Hải trong biên cảnh Đại Ly thì năng lượng có thể tăng lên đến 30% trở lên!
Vậy tức là sẽ tăng cường nội tình của toàn bộ quốc gia chứ không phải chỉ có đám bảo vật dùng 1 lần là hết kia! Đá năng lượng rồi sẽ có lúc dùng hết, nhưng năng lượng trong Cấm Kỵ Hải được rút ra từ năng lượng thiên địa, nó vô cùng vô tận, đây mới là bảo tàng thật sự!
Bây giờ, Cấm Kỵ Hải là bảo tàng của toàn bộ Thiên Tinh.
Nhưng Thiên Tinh đất rộng của nhiều, có hay không có Cấm Kỵ Hải cũng không quan trọng, Đại Ly Vương, nếu ngươi muốn thì ta sẽ tiến hành áp súc Cấm Kỵ Hải, đặt nó trong biên cảnh Đại Ly!”
Đại Ly Vương giật mình, nhất thời không biết nên đáp lại ra sao.
Chương 2073: Ép gắt gao 2
Cấm Kỵ Hải thật sự là một bảo địa.
Nhưng nó cũng rất nguy hiểm.
Nước biển có tính ăn mòn cực mạnh!
Nhưng trong vùng biển này có rất nhiều bảo vật, kể cả Thiên Kim Liên hiếm thấy – bảo vật tăng cường tinh thần lực và thế – ngày xưa Lý Hạo từng dùng một mảnh, nhưng ở trong Cấm Kỵ Hải lại có rất nhiều.
Bây giờ thiên địa khôi phục, rất nhiều nơi đều đang thức tỉnh, nhưng nếu nói về bảo vật thì Cấm Kỵ Hải vẫn là nơi sinh ra nhiều bảo vật nhất.
Năng lượng trong Cấm Kỵ Hải rất nồng, nếu áp súc trong biên cảnh Đại Ly… Vậy thì năng lượng trong Đại Ly sẽ tăng lên rất nhiều.
Hơn nữa, nó sẽ càng lúc càng nồng nặc theo thời gian.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Không chỉ như vậy, năm xưa Cấm Kỵ Hải là một loại phản chiếu của chủ thế giới, hiện tại hình như đã có linh của chính mình, sông núi vạn vật đều có linh! Nếu có thể bắt linh của Cấm Kỵ Hải thì có lẽ cũng chẳng kém gì thiên ý! Cấm Kỵ Hải không tầm thường, nếu áp súc nó trong Đại Ly, thậm chí có thể lấy Thương Sơn làm ranh giới, đặt Cấm Kỵ Hải vắt ngang ở đó, về sau, Đại Ly và Thiên Tinh muốn giao chiến, phát sinh xung đột thì phải vượt qua Cấm Kỵ Hải mới có thể khai chiến!
Đại Ly Vương không muốn bị ta quản lý, nếu chỉ trông cậy vào Thương Sơn thì vô ích thôi, Thương Sơn dễ bị vượt qua, Cấm Kỵ Hải mới khó, đó mới là lạch trời thật sự!”
“…”
Đại Ly Vương không lên tiếng.
Gã có động tâm không?
Đương nhiên là có.
Nhưng gã biết chuyện này không đơn giản!
Lý Hạo là người tốt bụng như vậy ư?
Gã trầm mặc.
Nhưng Lý Hạo nói rất có lý, Đại Ly không muốn đầu hàng, muốn được độc lập, tuy nhiên hiện tại Thương Sơn đã không còn là hàng rào ngăn cách nữa, nếu lấy Cấm Kỵ Hải làm lạch trời… thì sẽ ra sao?
Khi đó, trừ khi là cường giả đỉnh cấp, nếu không thì ai muốn vượt qua cũng sẽ rất khó khăn.
Ở thời đại Tân Võ, Tuyệt Điên tiến vào Cấm Kỵ Hải cũng sẽ bị ăn mòn không còn một mảnh.
Đại Ly Vương mở miệng: “Cấm Kỵ Hải trọng yếu như vậy, Ngân Nguyệt Hầu tự giữ lấy đi!”
Lý Hạo đáp lại: “Cũng không phải là không được.
Nếu Đại Ly Vương không cần thì ta sẽ tự nhận lấy nó, bởi vì đầu nguồn ở Đại Ly, với tình huynh đệ của chúng ta mà ta không nói một tiếng đã cầm đi thì cũng không thích hợp! Nhưng bây giờ Đại Ly Vương không cần thì ta xin nhận.”
“Chờ một chút!”
Đại Ly Vương lập tức ngăn cản, gã khẽ nhíu mày nhìn về phía Lý Hạo,.
Ta không cần thì ngươi lấy luôn à?
Gã xoắn xuýt, mở miệng gọi: “Khương Ly!”
Ngoài điện, Khương Ly xuất hiện, Đại Ly Vương chậm rãi nói: “Ngươi nghe được lời Ngân Nguyệt Hầu vừa nói chưa? Ngươi cảm thấy Đại Ly ta cần một phòng tuyến tự nhiên không?”
“…”
Khương Ly cũng rất phân vân.
Bọn họ muốn, nhưng đây là chuyện Lý Hạo gợi ra, mà bọn họ thì không yên lòng về đề nghị của hắn.
Khương Ly bất đắc dĩ nhìn về phía Lý Hạo: “Hầu gia, trước đó 3 tổ chức lớn từng tiến vào Cấm Kỵ Hải, có phải nó có vấn đề gì hay không? Hầu gia đã nói rằng muốn giúp chúng ta nén nó lại, nếu có vấn đề gì thì xin hãy nói thẳng ra, như vậy chúng ta cũng dễ phân tích tình hình hơn một chút.”
Lý Hạo cười đáp: “Sao lại có vấn đề được.
Chỉ là sợ Ánh Hồng Nguyệt có dã tâm, muốn luyện hóa Cấm Kỵ Hải thôi! Ta đã nói rồi, Cấm Kỵ Hải có linh, nếu bị luyện hóa thì toàn bộ vùng biển này sẽ trở thành phân thân hoặc thậm chí là bản tôn của gã ta! Khi đó sẽ rất phiền phức!
Giờ có lẽ đối phương mới chỉ vừa bắt đầu, thế nên chỉ cần tiến hành nhanh hơn quá trình luyện hóa của Ánh Hồng Nguyệt thì sẽ không có vấn đề!”
Hóa ra là vậy!
Đại Ly Vương định nói chuyện, Lý Hạo đã lên tiếng trước: “Nếu không đuổi hắn đi, đầu nguồn Cấm Kỵ Hải nằm trong Đại Ly, Cấm Kỵ Hải bị người khác luyện hóa mang đi thì Đại Ly sẽ trở thành vùng đất nghèo nàn, năng lượng sẽ bị lấy mất!”
Đại Ly Vương giật mình, im lặng.
Lý Hạo lại nói: “Ánh Hồng Nguyệt có khả năng thành công, thực lực hắn rất cường đại! Đây là nguyên nhân đầu tiên, thứ hai, hắn vẫn luôn thẩm thấu lực lượng Hồng Nguyệt vào Cấm Kỵ Hải, các ngươi cho rằng hắn làm vậy chỉ để tiêu hao lực lượng Hồng Nguyệt thật đấy à?”
Lý Hạo mỉm cười: “Không phải đâu! Hắn muốn dùng lực lượng Hồng Nguyệt để xâm nhiễm toàn bộ Cấm Kỵ Hải, đồng hóa Cấm Kỵ Hải! Ánh Hồng Nguyệt không sợ lực lượng Hồng Nguyệt, nếu sợ thì hắn có thể rút ra không ngừng như vậy ư? Hắn khiến mọi người có cảm giác là hắn muốn dùng huyết mạnh 8 gia tộc để chống lại lực lượng Hồng Nguyệt.
Trên thực tế, có lẽ hắn đã dung hợp được hai cỗ lực lượng này từ lâu rồi!
Nếu Ánh Hồng Nguyệt thành công thì hắn sẽ rất khó đối phó!
Mà đứng mũi chịu sào chắc chắn là Đại Ly, ai bảo đầu nguồn nằm trong Đại Ly chứ!”
Lý Hạo nói rất nhiều.
Đại Ly Vương trầm tư, sau đó chậm rãi nói: “Ánh Hồng Nguyệt đang luyện hóa Cấm Kỵ Hải, có thể luyện hóa nó thành phần thân.
Cái này…”
“Thiên địa Ngân Nguyệt còn có thể bị cắn nuốt chứ đừng nói là hải dương.”
Lý Hạo cảnh báo: “Đối với cường giả mà nói, không có gì là không thể nuốt! Không có gì là không thể luyện!”
Cũng đúng!
Thiên địa mà còn bị luyện hóa thì hải dương có là gì.
Đại Ly Vương nhíu mày: “Ánh Hồng Nguyệt hiện tại có thực lực gì?”
“Thánh Nhân sơ kỳ, nhưng bộc phát thì có thể đạt tới Thánh Nhân hậu kỳ! Nếu luyện hóa Cấm Kỵ Hải, hắn có khả năng sẽ đánh vỡ tất cả hạn chế, trở thành Thiên Vương!”
Lý Hạo tự tin tiết lộ: “Mặt khác, Ánh Hồng Nguyệt vẫn đang hấp thu tiêu hóa truyền thừa của 8 gia tộc, nếu thành công thì cũng có thể tiến thêm một bước! Đồng thời, hắn còn có thể hấp thu lực lượng Hồng Nguyệt… Kỳ thật gia hỏa này có rất nhiều át chủ bài!”
Ánh mắt Đại Ly Vương thay đổi.
Khương Ly cũng lộ vẻ ngưng trọng, trầm giọng nói: “Hầu gia nói thật ư?”
“Chuyện này cần nói dối sao?”
Lý Hạo cười nói: “Mặt khác, nếu Đại Ly Vương luyện hóa được thì cũng sẽ mạnh thêm rất nhiều, mặc dù không có thiên ý, nhưng Cấm Kỵ Hải cũng được coi là một phần của thiên địa, còn là bộ phận cực kỳ trọng yếu, thậm chí ngang với việc được thiên ý gia trì, còn không bị thiên ý quấy nhiễu! Nếu luyện hóa nó thì Thánh Nhân Thiên Vương cũng ở trong tầm tay!
Mục tiêu của tất cả cường giả không phải là mạnh hơn sao? Đại Ly Vương muốn thủ hộ Đại Ly thì không có thực lực sao được? Chẳng lẽ cứ trông cậy mãi vào vị cường giả Sơ Võ kia ư? Thế thì không ổn lắm đâu!”
Đại Ly Vương trầm mặc.
Gã vốn định mặc kệ Lý Hạo, thế nhưng gã không nhịn được.
Chương 2074: Ép gắt gao 3
Lý Hạo nói có lý không?
Đương nhiên là có!
Lần nào Lý Hạo cũng công khai hết mọi vấn đề khiến cho người ta không cự tuyệt được, thế nhưng… Có phải tên khốn kiếp này muốn ta đấu với Ánh Hồng Nguyệt không?
Gã đang nghĩ ngợi, Lý Hạo lại mở miệng: “Nếu Đại Ly Vương muốn làm thế thì cần phải trấn áp, xua đuổi Ánh Hồng Nguyệt! Nhưng chúng ta không hiểu nhiều về Cấm Kỵ Hải, cường giả Sơ Võ thì lại hiểu rất rõ, hơn nữa chỉ có thực lực như vậy mới có thể đuổi Ánh Hồng Nguyệt đi!”
Đã hiểu!
Ra là mượn đao giết người!
Ánh mắt Đại Ly Vương nhìn Lý Hạo thay đổi, gã lạnh lùng nói: “Ngân Nguyệt Hầu muốn ta mời Thần Sơ Võ xua đuổi đánh giết Ánh Hồng Nguyệt ư?”
“Không phải là ta muốn ngươi mời người ta, mà là nếu ngươi muốn có được Cấm Kỵ Hải thì ngươi phải tự cố gắng, không có chuyện ta tặng không cho ngươi, đúng không?”
Lý Hạo mỉm cười: “Nếu để ta tự làm thì ta cũng có thể làm được, nhưng ta làm xong rồi còn tặng cho ngươi làm gì? Bây giờ thiên địa đã khôi phục, cơ hội không còn nhiều, ta nắm giữ vũ trụ đại đạo, có thể nói là vẫn có cơ hội, nhưng Đại Ly Vương thì sao? Ngươi có cơ duyên nào để một ngày bước vào Hợp Đạo, thậm chí bước vào cấp độ Thiên Vương không? Ngươi có không? Ta thì có, Ánh Hồng Nguyệt cũng có, Trịnh Vũ vốn là như vậy, Hồng Nguyệt Đế Tôn đã là Đế Tôn… Chỉ có mình ngươi là Nhật Nguyệt thất trọng, ngươi lấy đâu ra cơ duyên đây?”
“…”
Cơ duyên!
Ta có không?
Ta không có!
Hiện tại, trong thiên hạ không có nhiều cơ duyên.
Đại Ly vốn cằn cỗi, di tích cũng chẳng có bao nhiêu, lấy đâu ra cơ may lớn gì.
Nếu cẩn thận suy nghĩ thì lời Lý Hạo nói rất có đạo lý.
Nếu gã không tự giành lấy thì lấy đâu ra cơ duyên?
Bây giờ gã chỉ là Nhật Nguyệt thất trọng, Lý Hạo và những kẻ khác đều có thủ đoạn để mạnh hơn, còn gã thì sao?
Đại Ly muốn được độc lập mà không có thực lực thì độc lập bằng cách nào?
Khương Ly quan sát gã, lập tức hiểu ra rằng đại vương đã động tâm!
Lý Hạo không có lòng tốt!
Y vội vàng ho khan một cái: “Đại vương!”
Trước đó đã quyết định tập hợp lực lượng để đấm Lý Hạo một trận, kết quả người ta vừa mới tới, nói với ngươi mấy câu, không đến ba phút, ngươi lại muốn bán sức cho người ta ư?
Khá lắm, Lý Hạo chỉ cần bỏ ra ba phút là đã đủ để khiến Đại Ly Vương bắt đầu có suy nghĩ bán mạng!
Mà Ánh Hồng Nguyệt là kẻ thù của Lý Hạo!
Đại Ly Vương lập tức tỉnh táo lại, sắc mặt khó coi.
Lý Hạo chết tiệt! Mỗi lần tên này nói chuyện đều có sức hấp dẫn vô hạn, đến khi cắn câu rồi thì mới nhận ra đó đều là mồi độc!
“Lý Hạo!”
Đại Ly Vương kiềm nén, trấn định nói: “Chuyện này không đơn giản như vậy đúng không?”
Lý Hạo gật đầu: “Ánh Hồng Nguyệt khó chơi! Thậm chí có thể sẽ dùng đến thủ đoạn ẩn giấu, đương nhiên là sẽ có nguy hiểm, mấy ngày trước ta đã phát hiện ra hắn đang luyện hóa Cấm Kỵ Hải, thậm chí lực lượng Hồng Nguyệt đã xâm nhiễm Lực Phúc Hải – Trấn Hải Sứ trấn áp Cấm Kỵ Hải.
Đây chỉ là vấn đề thứ nhất, thứ hai, Cấm Kỵ Hải khôi phục, trong tình huống bình thường, dựa theo lời người Tân Võ nói, năm xưa, bởi vì cường giả tuyệt thế vẫn lạc nên Cấm Kỵ Hải mới ra đời.
Vậy tại sao Cấm Kỵ Hải trong Ngân Nguyệt xuất hiện khả năng ăn mòn? Sao lại có lực lượng cường đại? Tất cả đều là nhờ thiên địa gia trì sao?”
Giờ phút này, Lý Hạo không hề giấu diếm, nói thẳng ra suy đoán của chính mình: “Ta suy đoán… Chỉ là suy đoán chứ không thể xác nhận một điều, đó là trong Cấm Kỵ Hải hiện tại có lẽ có thi cốt của một vị cường giả tuyệt thế! Mặc dù không phải Đế Tôn thì cũng là cấp độ Bán Đế!”
Đại Ly Vương sửng sốt: “Làm sao lại như vậy? Ngân Nguyệt chỉ có một vị Đế Tôn là Kiếm Tôn!”
Đừng nói vớ vẩn!
Lý Hạo cười: “Ta không biết, có lẽ thần biết! Đầu nguồn tại Đại Ly, điều này chứng tỏ nếu có thì thi cốt kia có thể có nguồn gốc từ Đại Ly.
Đừng hỏi ta, nếu được thì ngươi đi hỏi vị thần kia đi!”
Lý Hạo cười nói: “Cấm Kỵ Hải sẽ không vô duyên vô cớ có lực ăn mòn, cũng sẽ không đột nhiên khôi phục, chắc chắn trong biển có cái gì đó!”
Ánh mắt Đại Ly Vương lóe lên, hơi nghi ngờ nhìn về phía Lý Hạo.
Thi thể Bán Đế hoặc là Đế Tôn ư?
Toàn bộ vùng đất Ngân Nguyệt chỉ có một vị Kiếm Tôn… Có lẽ có thể tính cả vị Đế Tôn bị phong ấn kia, bọn họ đều sống rất tốt, nếu thật sự có Bán Đế hoặc Đế Tôn chết đi thì phải khiến toàn thế giới chấn động mới phải.
Thế nhưng không ai từng nghe nói về việc này!
Trong lịch sử cũng không có ghi chép gì.
Lý Hạo đưa ra suy đoán như vậy là có căn cứ từ Cấm Kỵ Hải của Tân Võ, Tân Võ có Đế Tôn đỉnh cấp vẫn lạc, máu chảy vào Cấm Kỵ Hải.
Lực ăn mòn được hình thành từ tàn niệm của bọn họ, máu nhỏ xuống dung nhập vào hải dương, khiến nước biển xuất hiện khả năng ăn mòn vô cùng mạnh.
Nhưng vùng đất Ngân Nguyệt không có chuyện như vậy, thế tại sao lại sinh ra Cấm Kỵ Hải?
Mà đầu nguồn vừa vặn nằm trong Đại Ly.
Đại Ly thì có một vị Thần Sơ Võ vô cùng thần bí.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo lại nói: “Còn nữa, không phải trước đó Khương Ly chủ tế luôn dùng thần cốt Sơ Võ sao? Chẳng lẽ là xương cốt của vị thần kia? Người ta phá xương cốt ra cho ngươi dùng à? Có thần cốt thì chứng tỏ là có cường giả đã chết, chỉ bằng mấy mẩu xương mà có thể tăng ngươi lên tới Nhật Nguyệt trung hậu kỳ.
Chủ nhân những xương cốt này năm xưa tối thiểu là một vị Thánh Nhân đỉnh phong hoặc là Thiên Vương.”
Hắn nghi hoặc: “Các ngươi dùng xương cốt chẳng lẽ không nghĩ nguồn gốc của chúng nó là từ đâu ra sao?”
“…”
Đại Ly Vương nhìn Khương Ly, Khương Ly xấu hổ.
Đúng là chưa từng nghĩ đến, ta thật sự cho rằng đó là của Thần Sơ Võ!
Lý Hạo nói cũng đúng, người ta có thể lấy xương của mình ra cho y dùng ư?
Chắc chắn là đã giết ai đó rồi mới có xương cốt.
Đại Ly Vương rất muốn vò đầu bứt tai.
Giờ phút này, gã đã cảm nhận được sự yêu nghiệt của Lý Hạo, cái tên này luôn thông qua những manh mối mà mọi người không thèm để ý để suy đoán ra chút gì đó.
Phương pháp hình thành Cấm Kỵ Hải, đầu nguồn Cấm Kỵ Hải, Khương Ly dùng thần cốt Sơ Võ…
Những manh mối này khiến Lý Hạo đi đến kết luận là bên trong Cấm Kỵ Hải có thi hài một vị cường giả đỉnh cấp.
Mà nếu Cấm Kỵ Hải có linh thì có lẽ do chính bộ thi hài này hình thành.
Có khả năng Ánh Hồng Nguyệt đang tìm kiếm thứ này… Lý Hạo không nhắc đến khi nói chuyện với Ánh Hồng Nguyệt là vì chưa chắc gã đã biết, nhưng không thể loại trừ khả năng là gã có biết đến, bởi vì tên kia cũng là người thông minh.
Chỉ có thể nói rằng hai vị cường giả đứng đầu Đại Ly này không quá thông minh mà thôi!
Bọn họ vẫn luôn ở đây, thế mà không nhận ra chút nào.
Cấm Kỵ Hải khôi phục thì mặc kệ, dường như không cảm nhận được điều gì khác biệt.
Trên thực tế, lúc này Hồng Nhất Đường đang ngây người.
Cấm Kỵ Hải khôi phục, mọi người không hề nghĩ nhiều, người Tân Võ cũng không nghĩ nhiều, Lý Hạo thì đã đoán ra bao nhiêu thứ!
Mọi người cảm thấy thiên địa đã khôi phục, thế nên Cấm Kỵ Hải khôi phục cũng là chuyện đương nhiên.
Chương 2075: Ép gắt gao 4
Giờ phút này, Đại Ly Vương không nhịn nổi: “Ý ngươi là trong biển có hài cốt, có khả năng hài cốt đang khôi phục, rất cường đại, hơn nữa Ánh Hồng Nguyệt đang nhắm đến Cấm Kỵ Hải… tình hình rất nguy hiểm ư?”
“Đúng!”
Đại Ly Vương trầm mặc một hồi mới lên tiếng: “Đầu nguồn ở đây, nếu trong biển thật sự có cường giả, kẻ đó… bị Thần Sơ Võ đánh chết ư?”
“Ta không biết, ngươi có thể tự hỏi.”
Khương Ly có vẻ hơi khó chịu: “Vậy tức là xương cốt mà ta dùng có khả năng là của kẻ bị giết kia ư?”
Lý Hạo gật đầu: “Thế nên ta mới bảo các ngươi tự tìm hiểu đi, bởi vì Khương Ly có thể dùng xương cốt để đi tìm hài cốt hoàn chỉnh! Có lẽ bộ hài cốt này chính là nguồn gốc của Cấm Kỵ Hải! Có khả năng cao là Ánh Hồng Nguyệt cũng đang tìm nó.
Đối với tất cả mọi người mà nói, hài cốt của một vị cường giả đỉnh cấp chính là chí bảo! Hơn nữa có khả năng đối phương là cường giả thời đại Sơ Võ! Bởi vì xương cốt mà ngươi dùng là Sơ Võ Bạch Ngọc Cốt!”
Lý Hạo lại nói: “Theo ta được biết, người có thể luyện được Sơ Võ Bạch Ngọc Cốt không nhiều! Mà có thể luyện ra xương cốt như vậy thì không phải là kẻ yếu! Đến lúc đó, Đại Ly Vương hay là Khương Ly khống chế Cấm Kỵ Hải, hoặc là cả hai ngươi cùng khống chế thì đều là một cơ duyên! Không nói đến Đế Tôn nhưng có hi vọng trở thành Bán Đế, con đường phía trước thông thuận vô cùng! Làm người kế thừa Bá Thiên Đế, ngươi cần lực lượng như vậy, kỳ thật nó phù hợp với ngươi hơn vũ trụ đại đạo!
Mỗi người đều có lực lượng thích hợp với chính mình.
Nếu Cấm Kỵ Hải thật sự do cường giả Sơ Võ hình thành thì nó thích hợp với Đại Ly Vương nhất!”
Giờ khắc này, Đại Ly Vương không còn định đuổi Lý Hạo đi nữa, cũng không muốn tập hợp lực lượng để đánh hắn!
Tên này là một thần toán!
Gã suy nghĩ gì đó, liên tục nhìn sang Khương Ly, Khương Ly cũng hơi thất thần, thỉnh thoảng lại nhìn về phía thần điện.
Chẳng lẽ Thần Sơ Võ thật sự đã từng giết một vị cường giả Sơ Võ đỉnh cấp ư?
Khi còn sống, cường giả Sơ Võ đã chết kia có thực lực tối thiểu là Thiên Vương ư? Thậm chí nếu là Bán Đế thì cũng chẳng có gì lạ.
Thế nhưng… không phải thần của chúng ta cũng là cường giả Sơ Võ sao?
Người Sơ Võ giết người Sơ Võ ư?
Kẻ bị giết là ai?
Chúng ta đang thờ phụng ai?
Vì sao lại muốn giết đối phương?
Ngay cả xương cốt cũng bị phá hủy, làm vật phẩm chuyên dụng của chủ tế thần điện, hành động này vô cùng ác độc!
Những suy nghĩ này khiến Khương Ly thất thần, không thấy ánh mắt ra hiệu của Đại Ly Vương.
Đại Ly Vương thấy thế thì bất lực.
Cuối cùng gã nhìn về phía Lý Hạo: “Ngươi cảm thấy nếu bộ hài cốt này khôi phục thì rất cường đại ư?”
“Nếu khôi phục thì chắc chắn sẽ có cấp độ Thánh Nhân, cũng có khả năng là Thiên Vương! Có lẽ đối phương không thể bước ra khỏi Cấm Kỵ Hải, nhưng ngươi muốn đánh bại đối phương sẽ rất khó! Không thì ta cũng có thể tự giải quyết chuyện này, nhưng ta không nắm chắc phần thắng nên mới muốn các ngươi nghĩ biện pháp!”
Lý Hạo nói khẽ: “Không thể không làm mà hưởng đâu, ta cung cấp manh mối và tư liệu cho các ngươi đã đủ để trả cho công sức các ngươi bỏ ra trước đó, thế nên kỳ thật ngươi không lỗ! Nếu ngươi thành công, ta cảm thấy ngươi có thể trở thành Thánh Nhân, nếu lợi dụng tốt, tương lai chắc chắn ngươi sẽ có một chỗ đứng!”
Đại Ly Vương hừ một tiếng: “Ngươi muốn đối phó với Ánh Hồng Nguyệt mà thôi, nếu không, làm gì có chuyện ngươi tốt bụng như vậy?”
Lý Hạo mỉm cười: “Ngươi không cần quan tâm mục đích của ta là gì, ta đã cho các ngươi cơ hội, vậy thì có vấn đề gì không?”
“…”
Đại Ly Vương hít sâu một hơi: “Khương Ly!”
“Có!”
Khương Ly vội vàng đáp lời.
Đại Ly Vương mở miệng: “Chúng ta đi gặp vị kia! Ngân Nguyệt Hầu, các ngươi chờ ở đây một lát, khi nào chúng ta có quyết định thì sẽ báo cho ngươi!”
“Xin cứ tự nhiên!”
Lý Hạo tươi cười.
Khương Ly do dự nhưng không nhiều lời, cùng Đại Ly Vương bước ra khỏi hoàng cung.
Sau khi bọn họ rời đi, Hồng Nhất Đường không nhịn được cười nói: “Đại Ly Vương thật sự rất… ngay thẳng.”
Lý Hạo lắc đầu: “Ta không tính toán hắn, đây là dương mưu! Hắn có quá ít cơ hội để mạnh lên, lần này thật sự là một cơ hội, nếu hắn không đáp ứng thì ta mới thấy kỳ quái, một vương giả mà lại từ bỏ cơ hội mạnh lên chỉ vì sợ bị tính kế!”
Đại Ly Vương không có cơ hội.
Bây giờ, Lý Hạo đưa cơ hội tới cửa.
Gã có thể không bắt lấy sao?
Nếu không bắt lấy thì Đại Ly Vương quá vô dụng.
Nhưng gã lấy được truyền thừa của Bá Thiên Đế, gã không rác rưởi đến mức như vậy.
Hồng Nhất Đường gật đầu, đây đúng là dương mưu, có nhiều thứ Lý Hạo có thể không cần nói ra, đến ông trước đó cũng không biết những điều này.
Hồng Nhất Đường trầm ngâm: “Ngươi nói rằng, có cường giả Sơ Võ chết trong Cấm Kỵ Hải, đầu nguồn ở Đại Ly… Cho nên…”
Là vị kia giết ư?
Kẻ còn lưu lại Đại Ly này rốt cục mạnh đến mức nào?
Lý Hạo mỉm cười truyền âm: “Ai biết là ai giết ai, có lẽ kẻ vốn được Đại Ly thờ phụng mới là hài cốt!”
Tu hú chiếm tổ chim khách?
Hồng Nhất Đường chấn động!
Chuyện này không phải là không có khả năng.
Đại Ly cũng không biết mình thờ phụng ai… Nhưng đối với Đại Ly mà nói thì chuyện này chẳng quan trọng, kẻ thắng làm vua.
Cùng lúc đó, trong thần điện Đại Ly.
Đại Ly Vương chỉnh ngay ngắn y quan, cất bước đi vào thần điện.
Trong thần điện rất trống trải, không có tượng hay tranh, chỉ có một thứ giống như tế đàn, trên đó bày chút đồ ăn thức uống trông rất đơn sơ.
điện Dương Thần là như vậy đấy!
Đúng vậy, những năm qua, nơi đây vẫn luôn được gọi là điện Dương Thần.
“Đại Ly, Bắc Võ, bái kiến thần của ta!”
Đại Ly Vương hơi khom người, vô cùng khách khí.
Bắc Võ là tên thật của gã, nhưng không ai gọi tên thật của gã, không giống Lý Hạo, từ khi hắn nhỏ yếu đã lấy tên thật hành tẩu thiên địa, thế nên mới có nhiều người biết đến.
Thần điện vô cùng an tĩnh.
Đại Ly Vương nhướng mày, không còn khách sáo nữa: “Vương của Thiên Tinh, hậu duệ Kiếm Tôn Lý Hạo đến đây báo tin Cấm Kỵ Hải khôi phục, có hài cốt cường giả Sơ Võ trong đó, có khả năng đã sinh ra linh! Ánh Hồng Nguyệt mưu toan luyện hóa Cấm Kỵ Hải, thần của ta, lời Lý Hạo nói có phải thật không?”
Một lát sau, trong đại điện vang lên thanh âm đạm mạc: “Tuổi còn nhỏ mà nhiều mưu kế, cũng suy nghĩ không ít… Đúng là như thế.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










