[Dịch] Tinh Môn
Tập 414 : Tinh hà thành, lại vào Hợp Đạo 6 (c2066-c2070)
❮ sautiếp ❯Chương 2066: Tinh hà thành, lại vào Hợp Đạo 6
Cầu phúc tiếp tục diễn ra.
Qua một đêm vẫn có vô số người đang tu luyện, không ngừng có tin tức có người thăng cấp truyền đến, cộng thêm rất nhiều yêu thực rải Sinh Mệnh Chi Tuyền khắp bốn phương cũng làm cho vô số người kích động.
Một đêm này, toàn bộ đại lục Hạo Tinh đắm chìm trong niềm vui sướng tu luyện.
Đêm nay, một nhóm quân sĩ Chiến Thiên quân bước lên con đường khôi phục.
Việc Lý Hạo đáp ứng khôi phục học viên đại học võ khoa Viên Bình và quân sĩ Chiến Thiên quân đều đang được hoàn thành.
Bên trong Thiên Tinh thành.
Lâm Hồng Ngọc không chỉ huy nữa mà khoanh chân tu luyện, rất nhiều lực lượng vạn đạo truyền vào cơ thể khiến nàng vô cùng thống khổ nhưng ánh mắt thì sáng như tuyết!
Làm người phát ngôn của Lý Hạo, nàng không đủ mạnh thì không ổn!
Bây giờ, Nhật Nguyệt thất trọng không thiếu, thậm chí có không ít Thánh Nhân.
Nàng vốn chỉ là Nhật Nguyệt thất trọng nhưng hiện giờ khí tức đã tăng lên đến Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong, hơn nữa nó còn đang tiếp tục tăng lên, theo tình hình này thì rất có thể sẽ tiến vào cấp độ Hợp Đạo!
Nàng biết rằng nếu mình có thể tiến vào Hợp Đạo thì có lẽ Thánh Nhân đã có thể chạy ra ngoài.
Tiến độ còn nhanh hơn mong muốn một chút!
Hiện tại, có lẽ Trịnh Vũ còn chưa phát hiện ra, Càn Vô Lượng ở đó khiến gã tạm thời che chắn động tĩnh ngoại giới, nhưng sớm muộn gì đối phương cũng sẽ cảm giác được, tuy nhiên gã sẽ không cho Thánh Nhân lập tức ra ngoài.
Thánh Nhân cổ thành không nhiều, mà phe Lý Hạo cũng có không ít Thánh Nhân.
“Hơn 20 ngày, thiên địa sẽ khôi phục lần nữa.
Điều này chứng tỏ đại đạo đã mạnh hơn, thiên địa cũng mạnh hơn!”
Chắc chắn Lý Hạo cũng đã cường đại hơn!
Nàng hân hoan chờ mong.
Không biết lần này Lý Hạo có thể bước vào Hợp Đạo nhị trọng, thậm chí là tam trọng hay không?!
Trong vũ trụ đại đạo.
Trường hà hình kiếm sắp hoàn thiện.
Lý Hạo quát: “Sư thúc, Hắc Báo, tránh xa một chút, sắp kết nối thành công rồi!”
Lát nữa có lẽ sẽ xảy ra tình huống kịch biến!
Ngay sau đó, điểm đầu và cuối trường hà bắt đầu kết nối với nhau.
Oanh!
Tiếng vang vang vọng vũ trụ.
Bỗng nhiên, tiếng sóng truyền đến tựa như dòng lũ lao nhanh, trong chớp mắt, dường như trường hà càn quét toàn bộ vũ trụ, âm thanh dòng nước rung chuyển vũ trụ tinh không, vô số ngôi sao tô điểm!
Thời khắc này, vì sao thời gian biến mất trước đó bỗng nhiên xuất hiện!
Lý Hạo biến sắc vội vàng ném ra thần văn chữ “Đạo”, xa xa, Hồng Nhất Đường và Hắc Báo ngưng đọng, toàn bộ dòng nước đang lao nhanh cũng yên tĩnh trở lại, dường như thời gian đã dừng lại.
Vì sao xoay một hồi, hình như nó rất có hứng thú với trường hà này.
Bỗng nhiên nó rơi xuống, tiến vào trong trường hà!
Giờ khắc này, dường như trường hà được trao cho một chút lực lượng đặc thù, ngôi sao to lớn bơi lội trong trường hà, du đãng một vòng, tâm tình có vẻ không tệ lắm.
Sau đó ngôi sao khổng lồ không bơi nữa, nó xoay 1 vòng rồi biến mất!
Sắc mặt Lý Hạo biến đổi!
Thật đáng sợ!
Trường hà lại chấn động, nhưng so với lúc cưỡng ép bồi đắp kết nối trước đó thì có chút khác biệt, nó đã vững chắc hơn!
“Đây là chuyện tốt, nhưng lần này qua mấy ngày rồi?”
Hắn cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Sao trời không còn nhấp nháy nữa, hiển nhiên là toàn dân đã ngừng tu luyện.
“Sư thúc, Hắc Báo!”
Lý Hạo hô một tiếng, một người một chó tỉnh táo lại, dường như không nhận ra điều gì khác thường, Hắc Báo biết mình lại bị đóng băng, còn Hồng Nhất Đường thì hoàn toàn không biết gì cả.
Lý Hạo xé rách hư không, cảm nhận một chút thì mới biết đã qua ba ngày.
Vẫn còn tốt!
Hắn thở phào một hơi, không dám trì hoãn, nhanh chóng hấp thu lực lượng trường hà, vô số lực lượng tràn vào, không ngừng mở ra đạo mạch.
72 đạo mạch!
Lý Hạo hoàn thiện hai vòng tuần hoàn,.
Đến lúc này, hắn đã thực sự bước vào Hợp Đạo nhị trọng.
Lý Hạo tiếp tục hấp thu lực lượng trường hà, giờ phút này, chiến lực của hắn đã vượt qua lúc trước, trước đó hắn mở ra hơn 80 đạo mạch nhưng chúng quá lộn xộn, lần này toàn bộ đều là đạo mạch không thuộc tính!
Càng dung hợp lại càng phù hợp với chính mình!
Từng đạo mạch bị mở ra, 80… 85 đạo mạch…
Hồng Nhất Đường và Hắc Báo cũng bắt đầu chải vuốt đạo mạch của mình.
Lực lượng vạn đạo càn quét, một người một chó cũng đang nhanh chóng tiến bộ.
Lý Hạo suy tư một phen, cuối cùng, hắn để cho toàn bộ sao trời tiếp tục chảy xuôi trong trường hà, không trở về bầu trời.
Hắn vừa tu luyện vừa tiến hành chậm chạp chải vuốt một ngôi sao chìm ở đáy sông, đồng thời còn giúp ngôi sao này loại trừ rất nhiều tạp chất.
Đây là ngôi sao của Lâm Hồng Ngọc!
Từ nay về sau, đạo của nàng nằm ở đáy sông, dù tinh hà vỡ nát, chỉ cần không ai phát hiện ra trường hà thì sẽ không thể phá vỡ đại đạo của nàng!
Nhưng việc che lấp trường hà cũng là một vấn đề, hiện tại nó quá mức chói mắt.
Lý Hạo vừa tu luyện vừa suy nghĩ về chuyện này, sau đó, trường hà giống như biến thành một người, bắt đầu không ngừng chìm xuống, ngàn vạn ngôi sao vẫn lơ lửng trên không, thắp sáng vũ trụ.
Trường hà hình người tiếp tục chìm xuống…
Lý Hạo nhìn một hồi, cảm thấy không quá yên tâm.
Chỉ chìm xuống thôi chứ không phải hoàn toàn biến mất.
Có lẽ nên làm gì đó, tỉ như chuyển đại thành như Chiến Thiên thành tiến vào, trên trời là biển sao, phía dưới là thành thị, phía dưới thành thị mới là tinh hà!
Đây không phải việc gì khó.
Lý Hạo nở nụ cười xán lạn.
Cuối cùng hắn đã hoàn thành việc tạo dựng sơ bộ.
Sau lần này, lực lượng của ta sẽ càng dồi dào!
Không biết trôi qua bao lâu, Lý Hạo mở mắt, đạo mạch trong cơ thể hơi chấn động.
Trong nháy mắt, 99 đạo mạch lơ lửng bên ngoài cơ thể, Lý Hạo nhìn thoáng qua, hơi thất vọng nói: “Không tiến vào Hợp Đạo tam trọng, chỉ có 99 đạo mạch, lực lượng đại đạo bắt đầu đọng lại!”
Lúc này, Hồng Nhất Đường và Hắc Báo cũng thanh tỉnh, bọn họ đều cảm thấy líu lưỡi.
99 đạo mạch mà ngươi còn không hài lòng sao?
Hồng Nhất Đường cũng lộ vẻ thất vọng: “Ta đã mở ra 38 đạo mạch, vẫn còn chút khiếm khuyết…”
Hắc Báo căn bản không muốn nói chuyện!
Hai tên này đắc ý cái gì?
Ta cũng có chiến lực tiếp cận Thánh Nhân, ta có nói gì không?
Cùng lúc đó.
Thiên Tinh thành, phủ đô đốc, Lâm Hồng Ngọc bế quan mấy ngày đi ra khỏi phủ đệ.
Nhìn bầu trời bên ngoài, nàng lộ ra ý cười.
Đại đạo không còn hỗn loạn.
So với sự lộn xộn trước đó, hiện tại trông đã thuận mắt hơn nhiều, tuy nhiên có vẻ hơi mờ đục, nhưng thực lực nàng đã mạnh lên rất nhiều, cũng bước vào cấp độ Hợp Đạo.
“Ngươi thành công rồi ư?”
Nàng thì thào một tiếng.
Chắc chắn hắn đã thành công.
Toàn dân cầu phúc đã kết thúc được ba ngày.
Bây giờ, thiên địa đã khôi phục đến trình độ có thể dung nạp Thánh Nhân, nếu thất bại… Hẳn là sẽ không như vậy, huống chi ta còn bước vào cấp độ Hợp Đạo, ngươi phải càng cường đại hơn mới đúng!
Giờ khắc này, bầu trời mở ra, hai người một chó phiêu nhiên đi xuống.
Trong chớp nhoáng này, Lâm Hồng Ngọc bỗng nhiên cảm thấy có chút ghen ghét.
Hồng Nhất Đường, ngươi không cảm thấy mình đang cướp đoạt vị trí của người khác sao?
Chương 2067: Nhiều đầu óc 1
Trở về.
Lần này, Lý Hạo ở trong vũ trụ đại đạo tầm một tháng.
Tuy giữa chừng có ra ngoài, nhưng đây có thể là lần hắn bế quan tu luyện lâu nhất.
Hôm nay, Lý Hạo trông càng thêm huyền bí, có cảm giác như không dính bụi trần.
“Hầu gia!”
Lâm Hồng Ngọc tiến lên trước chào hỏi một tiếng.
Hồng Nhất Đường đánh giá hắn một phen, mỉm cười nhìn Lý Hạo, mở miệng nói: “Ta đi kiểm tra tình huống học viện Võ Đạo, ngươi thương lượng với Lâm đô đốc những chuyện sắp tới đi.”
Lý Hạo gật đầu.
Hắc Báo muốn tiếp tục đi theo hắn nhưng lại bị Hồng Nhất Đường kéo đuôi chó lôi đi…
Mọi chuyện vốn bình thường, nhưng Hồng Nhất Đường lôi Hắc Báo đi như vậy khiến Lý Hạo cảm thấy bất đắc dĩ.
Lâm Hồng Ngọc thấy thế thì mỉm cười, lên tiếng nói: “Hầu gia đã lâu không đến phủ đô đốc, đi vào ngồi một chút đi.”
Lý Hạo gật đầu.
Hai người một trước một sau đi đến đại điện trong phủ đô đốc.
Nơi xa, Hồng Nhất Đường kéo Hắc Báo quay đầu nhìn thoáng qua, ông nở nụ cười.
Trong đại điện.
Thấy Lâm Hồng Ngọc còn đang đứng, Lý Hạo hất cằm: “Ngồi đi.”
Lâm Hồng Ngọc ngồi nghiêm chỉnh.
Lý Hạo mỉm cười: “Lần này làm không tệ! Mọi chuyện rất thuận lợi, chỉ huy toàn dân phối hợp, mấy tỷ tu giả đồng thời tu luyện, có thể nói là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả!”
Hắn tán dương vài câu rồi tiếp tục nói: “Ngươi đã tiến vào Hợp Đạo rồi đúng không?”
“Đúng.”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu: “Miễn cưỡng đột phá, có lẽ có thể giao chiến với Thánh Nhân yếu, nhưng nếu gặp phải Thánh Nhân lâu năm…”
“Không có nhiều Thánh Nhân mạnh đâu!”
Lý Hạo mỉm cười: “Trong phe Trịnh Vũ cũng chỉ toàn kẻ vớ va vớ vẩn, cường giả chân chính đều đã rời khỏi thế giới Ngân Nguyệt! Bây giờ, chúng ta chỉ đang đấu với một đám vớ vẩn mà thôi!”
“Hầu gia, những thế lực như Chiến Thiên thành cũng có Thánh Nhân.”
Dù nói đúng thì cũng không thể nói như vậy, Thánh Nhân Chiến Thiên thành nghe được sẽ chạnh lòng đấy.
Lý Hạo cười: “Ta không nói đến bọn họ, bọn họ vốn là Thánh Nhân Tân Võ rồi.
Ta đang nói đến đám giả mạo bên phe Trịnh Vũ cơ, năm xưa cùng lắm chỉ là Bất Hủ, ít khi chiến đấu, vẫn chưa thực sự bước vào cấp độ Thánh Nhân, từng tiếp xúc với Bản Nguyên đại đạo, chỉ có nhục thân, khí huyết đạt đến cấp bậc kia thôi.”
Hiện tại, phần lớn Thánh Nhân đều có cái danh không có thực lực.
Còn không có bản nguyên gia trì, sao có thể so sánh với Tân Võ.
Lý Hạo đều dùng Hợp Đạo để so sánh với những Thánh Nhân này, nếu là Hợp Đạo tam trọng thì có thể trấn áp một đám Thánh Nhân, dù đối thủ có là Thánh Nhân đỉnh phong thì cũng vậy thôi.
“Không nói chuyện này nữa, gần đây có chuyện gì không?”
“Có vài chuyện nhưng không tính là chuyện lớn.
Thiên địa khôi phục bình thường, Triệu thự trưởng, Càn Vô Lượng, Thiên Kiếm tiến vào Nhật Nguyệt bát trọng, học viên đại học võ khoa Viên Bình gần như đều bước vào Nhật Nguyệt, cũng xuất hiện mấy vị Nhật Nguyệt thất trọng.
Vương thự trưởng cũng đã tiến vào Nhật Nguyệt bát trọng, trong Liệp Ma Võ Vệ quân, Liễu Diễm đột phá Nhật Nguyệt thất trọng…”
Nàng báo cáo lại từng chuyện, đối với mấy chuyện thế này nàng đều biết rất rõ.
Nói đến đây, nàng bổ sung thêm: “Trong Yêu Thực quân, Đế Vệ và mấy vị yêu thực khác đang cảm ngộ tân đạo nhưng chưa chính thức đổi đạo, mấy vị này định lưu lại ngôi sao đại đạo trong tinh hà trước, sau đó dần dần cấy ghép đại đạo, duy trì thực lực hoàn chỉnh.”
Lý Hạo gật đầu, đây là một biện pháp khả thi.
“Còn nữa, trước đó di tích Trấn Tinh thành xuất hiện chút bạo động.
Chiến Thiên thành đã phái người đến đó thăm dò, phát hiện bên trong không có một ai nhưng có dấu vết chiến đấu, còn nữa, Quy thủ hộ điều tra, nói rằng có khả năng vương tọa đã bị động đến, chúng ta đoán kẻ đó là Ánh Hồng Nguyệt! Nhưng thiên địa khôi phục quá nhanh, trước đó chúng ta bận chuyện khác nên không có thời gian quản hắn, hiện tại không rõ tung tích Ánh Hồng Nguyệt.”
“Mặt khác…”
Nói đến đây, nàng dừng một chút: “Phong ấn ở Ngân Thành đã dao động mấy lần, có lẽ Trịnh Vũ cũng rất lo lắng! Gần đây, cứ đến ban đêm là Ngân Nguyệt lại có chút dị thường, không biết có phải trong phong ấn đã xảy ra biến cố gì không, đám người Trương trưởng phòng mãi chưa xuất hiện, cuối cùng là nữ vương phương Tây biến mất, không rõ sống chết.”
Chuyện lớn thì không có, nhưng việc nhỏ thì không ít.
Lý Hạo gật đầu.
Phong ấn Ngân Nguyệt!
Hơn nữa, bây giờ thiên địa khôi phục, có thể tiếp nhận Thánh Nhân, có phải Lý Đạo Hằng cũng nên đi ra rồi không?
Trong một tháng qua, không biết y nghĩ gì.
“Đúng rồi, cuối cùng là phương diện phổ la đại chúng, gần đây trong dân gian xuất hiện không ít cường giả, Sơn Hải Nhật Nguyệt đều có! Hầu gia cảm thấy nên mặc kệ những người này hay đưa vào trong quân…”
“Mặc kệ!”
Lý Hạo mở miệng: “Quản làm gì? Không cần tất cả cường giả đều phải nghe lời ngươi, chỉ cần bọn họ tuân thủ luật pháp, dù là chủ động nhập ngũ hay làm tán tu thì đều được cả! Hôm nay khắp thiên hạ có vô số người tu luyện, sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện thêm một đống Sơn Hải Nhật Nguyệt, không thể bắt bọn họ gia nhập quân đội hết được.”
“Rõ!”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu, nhìn thoáng qua Lý Hạo, nói khẽ: “Gần đây, trong dân gian có Bạch Thánh giáo hoạt động rất mạnh, nghe nói đã thu nhận không ít cường giả, có kẻ bất mãn với chúng ta, cũng có người Thần Quốc, Đại Hoang, Đại Ly, Thủy Vân, đó đều là những kẻ không hài lòng với trạng thái hiện tại.
Nghe nói, thủ lĩnh Triều Bạch Thánh của bọn họ là cường giả Nhật Nguyệt, thậm chí có khả năng bây giờ đã tiến vào Nhật Nguyệt hậu kỳ!
Mặt khác, gần đây Yêu tộc Thương Sơn và Khuê Sơn cũng không an phận, Xà Vương Khuê Sơn triệu tập không ít yêu thú, nghe nói bọn họ đã nổi lên xung đột với Bạch Thánh giáo, hai phe từng đấu một trận quy mô nhỏ tại Thương Sơn và Khuê Sơn, ta từng cho người đi điều tra, chỉ sợ là có Nhật Nguyệt tham chiến!”
Nàng liếc nhìn Lý Hạo, Lý Hạo mỉm cười: “Ừm, rất tốt, tất cả là sắp xếp của ta.”
Quả nhiên…!
Lâm Hồng Ngọc bình thường trở lại.
Ta biết ngay mà, Xà Vương Khuê Sơn và Lý Hạo vốn cùng phe, trước kia đã từng giúp đỡ hắn.
Thậm chí nàng còn quen mấy vị yêu thú gia nhập thế lực Khuê Sơn.
Triều Bạch Thánh cũng do Lý Hạo an bài…
Trước đó nàng từng nghĩ đến trường hợp này nhưng không chắc chắn, giờ thì đã có thể xác định Yêu tộc Khuê Sơn có quan hệ không tầm thường với Lý Hạo.
Chuyện này nằm ngoài dự liệu của nàng.
Như thế này thì thành phần phản loạn trong thiên hạ sẽ bị một mẻ hốt gọn, chỉ còn lại vài người còn đang gây sóng gió.
Chương 2068: Nhiều đầu óc 2
Lý Hạo thấy nàng không nói gì thì nhìn nàng, trông nàng ngơ ngác thất thần thì ho nhẹ một tiếng: “Không có chuyện gì khác nữa sao?”
“Không có.”
Lâm Hồng Ngọc trả lời, còn cái gì nữa?
Lý Hạo bật cười, Lâm Hồng Ngọc nhìn hắn, thấy Lý Hạo cũng nhìn mình thì lập tức cúi đầu.
Lý Hạo cười nói: “Ngươi quên một việc rồi.”
“Cái gì?”
“Ta tuyên bố sẽ cưới ngươi… Chẳng lẽ không có ai phản đối hay có phản ứng khác sao?”
“…”
Lâm Hồng Ngọc im lặng.
Sao lại nhắc đến chuyện này?
Ngươi cho ta một danh phận, dù sao ngươi cũng không quan tâm, vậy thì cần gì phải nói gì.
Lý Hạo cười hỏi: “Thật sự không có người phản đối ư?”
“Không có!”
Nàng trả lời rất khí phách.
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy là được… Tiếp đó, ta muốn đối phó với một người, ngươi báo cho Thánh Nhân là hãy phong tỏa Cụ Phong thành!”
“Ánh Hồng Nguyệt?”
“Đúng!”
Lý Hạo gật đầu, nói khẽ: “Bây giờ, không thể động đến Cụ Phong thành hay vị trên trời kia, chỉ có Ánh Hồng Nguyệt có thể động đến! Ta muốn ra tay với hắn, thăm dò phản ứng các phương! Trên thực tế, ngươi còn quên một vấn đề, đó là thiên ý! Thiên ý sẽ không dễ dàng tiêu tán vậy đâu, lần trước chỉ mới tiêu diệt một bộ phận, thiên ý nhất định sẽ lại chọn ra người để bồi dưỡng! Hơn nữa, có khả năng lần này nó sẽ càng ưu ái kẻ đó hơn, sinh ra một đứa con cưng của trời chân chính!”
“Ngươi phải nghĩ biện pháp tìm ra người này! Chắc chắn đó là kẻ có thù với ta, hận ta, thiên phú không kém, đối phương được thiên ý ưu ái thì tiến bộ nhanh là chuyện rất bình thường, thậm chí sẽ nhanh chóng bước vào Hợp Đạo.”
Lâm Hồng Ngọc lập tức gật đầu: “Ta đã biết, đúng là ta đã quên mất thiên ý, chủ yếu là vì thiên ý vô hình, ta không để ý lắm, giờ nghĩ lại mới thấy không nên như thế!”
Sao có thể bỏ qua thiên ý.
Nếu không được Lý Hạo nhắc nhở thì có lẽ nàng sẽ thật sự quên nó.
“Không phải ngươi quên.
Thiên ý đại biểu cho thiên địa này, sẽ khiến người ta đắm chìm trong đó, tự nhiên sẽ khiến địch ý đối với nó tiêu tán, kỳ thật thiên ý có ở khắp mọi nơi, nó là một thứ rất đáng sợ! Ngươi vẫn luôn ở trong thiên địa, thế nên tự nhiên sẽ buông lỏng cảnh giác với nó thôi.”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu lần nữa.
Đúng là rất đáng sợ!
Nếu thiên ý cứ mãi nhằm vào bọn họ thì mọi người sẽ không quên, nhưng hiện giờ có vẻ thiên ý đã trưởng thành hơn một chút, không nhằm vào bọn họ nữa, lặng yên ẩn núp, rất dễ khiến người khác không còn chú ý đến nó nữa.
“Được, cứ như vậy đi.
Còn một chuyện cuối cùng, sắp tới, khi tu luyện hãy tìm hiểu về Ngũ Cầm Thuật do lão sư ta lưu lại! Mấu chốt ở chỗ dung hợp, ta sẽ giúp ngươi cắt tỉa đại đạo một chút, hiện tại nó còn chưa hoàn thiện, nhưng theo thời gian, ngươi sẽ phát hiện lực lượng vạn đạo vận hành theo vòng tuần hoàn, giúp ngươi tu luyện theo thứ tự!”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu.
Lý Hạo đã nói xong chuyện mình muốn nói, hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Lâm Hồng Ngọc đứng dậy, yên lặng đi theo phía sau.
Bỗng nhiên Lý Hạo dừng bước, Lâm Hồng Ngọc cũng dừng lại, Lý Hạo quay đầu, lúc này, khoảng cách giữa 2 người rất gần, Lý Hạo nghi hoặc: “Sao ngươi không đâm vào?”
“…”
Lâm Hồng Ngọc ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu ý hắn.
Với một tồn tại cấp độ Hợp Đạo như ta, đừng nói là khoảng cách còn một chút, dù chỉ còn cách 1cm thì ta cũng có thể dừng bước trong nháy mắt.
“Lực khống chế của ta không tệ…”
Lâm Hồng Ngọc ngoan ngoãn đáp lại, Lý Hạo bật cười: “Hình như chúng ta chưa yêu đương…”
“…”
Lâm Hồng Ngọc sợ ngây người!
“Không phải ngươi thèm muốn thân thể ta sao? Ta nghĩ rằng ngươi sẽ chủ động đâm vào ta như trong tiểu thuyết…”
“…”
“Mà thôi, xem ra ngươi bề bộn nhiều việc, đến thời gian để đọc tiểu thuyết cũng không có.
Khi nào rảnh thì đọc thử đi, ta chưa từng yêu đương nhưng từng xem qua rồi, trước kia sư phụ ta cũng rất thích xem, ngươi cũng nên thử đi.”
“…”
Lý Hạo cười lớn rồi biến mất.
Lâm Hồng Ngọc sững sờ nhìn phương hướng hắn biến mất.
Cái gì vậy?
Ta bận rộn từ nhỏ đến lớn, bận tu luyện, bận tính toán, bận đối phó với đám người phản kháng, bận quản lý Siêu Năng Chi Thành, giờ còn phải lo cho đại nghiệp của Thiên Tinh, ta bận rộng đến mức không có thời gian ngủ thì lấy đâu ra thời gian đọc truyện?
Lý Hạo không biết ư?!
Mà hắn có rảnh không?
Viên Thạc có rảnh không?
Thế mà bọn họ còn đọc đống sách vớ vẩn kia, đúng là… Ham chơi!
Lý Hạo đạp không rời đi, hắn cười một tiếng, đột nhiên cảm thấy cũng khá thú vị.
Xem ra bà cô già 31 tuổi này trừ tính kế, tu luyện ra thì không biết gì cả, thật thảm.
Chắc chắn tuổi thơ của nàng ta rất vô vị, còn tuổi thơ của ta thì cũng thú vị đấy.
Đang nghĩ ngợi, Hồng Nhất Đường bồng bềnh đi tới: “Cười vui vẻ thế, nói chuyện thế nào?”
“Tạm được!”
Lý Hạo cười: “Đúng rồi, đã lâu không thấy Hồng Tụ sư thúc, gần đây đang bận việc gì ư?”
“…”
Hồng Nhất Đường trầm mặc.
Lý Hạo nhíu mày, xảy ra chuyện gì à?
Không thể nào.
Hồng Tụ gần như chưa từng tham chiến, bởi vì bà là thê tử của Hồng Nhất Đường, hơn nữa thực lực rất bình thường, Lý Hạo không chiêu mộ bà tham chiến.
“Đến Thần Quốc rồi.”
“Cái gì?”
“Đến Thần Quốc…”
Trầm mặc một hồi, cuối cùng ông vẫn mở miệng: “Trước đó là Thủy Vân, về sau thì đến Đại Hoang… Nàng đi thu nhận những người già yếu cô đơn, bây giờ Thiên Tinh đã ổn, Thần Quốc thì lại thê thảm nhất, nơi đó quá mức hỗn loạn, thương vong vô số, thế nên nàng đi đến đó! Ta từng khuyên nàng đừng quan tâm đến Thần Quốc, nhưng nàng không nghe ta…”
Lý Hạo cảm thán: “Đại ái vô cương, đó là chuyện tốt!”
Hắn suy tư một phen, trên người tràn ra quang huy đại đạo nhàn nhạt, lĩnh vực xuất hiện, lúc này hắn mới nói: “Ta không có ý kiến gì về chuyện này, chỉ sợ thiên ý để mắt tới nàng!”
Hồng Nhất Đường chấn động!
“Nàng thực lực bình thường, thiên phú bình thường, thiên ý sẽ để mắt tới nàng ư?”
“Khó nói lắm!”
Lý Hạo nhíu mày: “Ta không muốn người thân đau đớn, kẻ thù sung sướng, nhưng đây là chuyện không thể chắc chắn, bởi vì bây giờ thiên ý có rất ít sự lựa chọn, kỳ thật ta từng nghĩ rằng nếu nó không lựa chọn nữ vương thì sẽ chọn Ánh Hồng Nguyệt.
Nhưng hiện nay hai người này đều chạy trốn mất dạng, vậy khả năng lớn nhất chính là một số người chưa từng đến Đại Hoang, tỉ như Cửu hoàng tử của hoàng thất Thiên Tinh, hiện tại có thêm Hồng Tụ sư thúc đến Đại Hoang thu nhận cô nhi, như vậy rất dễ bị thiên ý để mắt tới, hành động này cũng được coi là một loại bác ái.”
“Cửu hoàng tử… đồ đệ của tên Nam Quyền kia ư?”
“Đúng!”
Lý Hạo gật đầu: “Bây giờ hắn đang ở học viện Võ Đạo Thiên Tinh, có vẻ rất an phận, nhưng cả nhà hắn đều đã chết, Nam Quyền sư thúc cũng đi rồi, thiên phú của hắn rất tốt, ngươi quên hắn rồi sao? Ta thì không, trí nhớ của ta rất tốt! Hoàng thất Thiên Tinh bị ta chém tận giết tuyệt, lúc ấy Nam Quyền sư thúc xin tha cho hắn, giữ hắn lại dạy dỗ, giờ Nam Quyền sư thúc đi rồi, không ai quản hắn, rất dễ xảy ra biến cố.”
Hồng Nhất Đường cảm khái, tất cả mọi người đều đã quên người này, thế mà Lý Hạo vẫn còn nhớ.
Đúng là… nhỏ mọn.
Nhưng quả thật thiên phú của kẻ đó không tệ.
Nghĩ đến đây, ông mở miệng nói: “Cũng đúng, có thể quan sát một chút, về phần Hồng Tụ, ta sẽ bảo nàng trở về…”
Chương 2069: Nhiều đầu óc 3
“Không cần!”
Lý Hạo lắc đầu: “Nếu nó thật sự tìm đến Hồng Tụ sư thúc thì ta sẽ cho nó một vố đau, tiện thể giúp Hồng Tụ sư thúc kiếm lời một phen! Thiên ý chưa thành thục mà dám đối đầu với các phương, còn muốn bồi dưỡng người phát ngôn cho mình… Nó suy nghĩ nhiều quá rồi!”
Hắn cười lớn: “Đừng lo, được thiên ý ưu ái là chuyện tốt.
Giờ việc chúng ta cần làm là tìm Ánh Hồng Nguyệt! Lần này, ta muốn nhổ lông trên người hắn! Hắn là một nhân tố rất trọng yếu trong kế hoạch sắp tới của ta! Hắc Báo, ngươi tìm người đi!”
“Gâu!”
Hắc Báo kêu to một tiếng, quay qua quay lại hít ngửi, sau đó, nó không nhúc nhích…
Nó không ngửi thấy gì cả!
Lý Hạo câm nín.
Đồ vô dụng!
Nuôi tốn cơm!
Nhưng cũng không thể không khen rằng Ánh Hồng Nguyệt thực sự rất giỏi lẩn trốn.
“Hãy đến Đại Ly!”
“Đại Ly?”
Hồng Nhất Đường suy tư, Lý Hạo cười nói: “Đầu nguồn Cấm Kỵ Hải! Nếu hắn không ở trong di tích thì sẽ ở đó! Tên khốn kia trốn giỏi lắm! Có lẽ trước đó đến di tích Trấn Tinh thành đã nhìn thấy gì đó, nhưng trên người hắn có lực lượng Hồng Nguyệt, rất dễ bị cây đao kia đả thương, cây đao kia bài xích lực lượng Hồng Nguyệt, hắn muốn cướp đao thì tất nhiên phải loại bỏ lực lượng Hồng Nguyệt, Cấm Kỵ Hải là nơi thích hợp nhất để hắn im hơi lặng tiếng phóng thích lực lượng…”
Giờ phút này, đầu óc Lý Hạo rất tỉnh táo.
Hắn hiểu khá rõ về Ánh Hồng Nguyệt, khả năng cao đến 99% gã ta đã lẻn về Đại Ly.
Hồng Nhất Đường trầm giọng: “Vị Thần Sơ Võ Đại Ly kia…”
“Không cần để ý đến! Trịnh Vũ và Lý Đạo Hằng mặc kệ, người của Hồng Nguyệt đại thế giới cũng không đi gây chuyện với hắn chứng tỏ tên này thật sự vô hại, hoặc có thể là không ảnh hưởng gì đến lợi ích các phương trong giai đoạn hiện nay!”
Lý Hạo phân tích đạo lý rõ ràng, Hồng Nhất Đường chỉ có thể gật đầu.
Trước kia gia hỏa này đã giỏi tính toán, hiện tại sau khi tu đạo, hắn còn tính kế giỏi hơn.
Một kẻ yên lặng làm việc trong Tuần Kiểm ti một năm, xem vô số hồ sơ, đối mặt với Hồng Ảnh cũng không biến sắc, trong lòng tính toán nhiều là chuyện rất bình thường.
Đại Ly, đầu nguồn Cấm Kỵ Hải.
Sóng biển cuộn trào, nước biển ăn mòn bờ cõi.
Quả thật Ánh Hồng Nguyệt đang ở đây.
Giờ phút này, gã mặc cho nước biển cọ rửa thân thể, cũng chỉ có nước biển có tính ăn mòn cực mạnh này mới có thể rửa trôi lực lượng Hồng Nguyệt trên người gã, mỗi lần sóng đánh đều sẽ mang đi một chút lực lượng Hồng Nguyệt.
Trong đầu gã còn đang suy nghĩ đến cây đao kia!
Đó là một cây đao rất đáng sợ, chỉ nhìn từ xa cũng biết là nó không tầm thường, nếu có thể lấy được nó, có lẽ gã không cần tính toán gì nhiều nữa, có lẽ khi ấy gã sẽ có tư cách chính thức bước lên sân khấu đọ sức với các phương!
Người có huyết mạnh 8 gia tộc có thể tới gần nó.
Có lẽ gã được sinh ra vì di tích này.
Chỉ sợ có người đã cố ý dụ gã thu thập đủ huyết mạnh của 8 gia tộc, gã đã mơ hồ đoán được đó là ai, nhưng gã không nghĩ nhiều, cũng không nói ra.
Giết phân thân của Trịnh Vũ trong di tích Trấn Tinh thành giúp gã có thu hoạch không nhỏ.
Bây giờ gã đã khôi phục cấp độ Hợp Đạo, lực lượng 8 huyết mạch cũng dung hợp nhiều hơn.
Lực lượng Hồng Nguyệt trên người hắn đang tiêu tán nhưng sau đó lại xuất hiện nhanh chóng, điều này chứng tỏ Hồng Nguyệt Đế Tôn vẫn đang thẩm thấu lực lượng Hồng Nguyệt, tuy nhiên thế này đã tốt hơn trước kia nhiều, có lẽ là vì đám người Trương An tiến vào khiến tốc độ của Hồng Nguyệt Đế Tôn chậm lại.
“Lý Hạo bế quan, biến mất một tháng, toàn dân Thiên Tinh cầu phúc mấy ngày… Có lẽ Lý Hạo đang chuẩn bị cái gì đó.”
Trong lòng gã nghĩ đến chuyện có thể Lý Hạo cũng từng gặp cây đao kia nhưng có vẻ không để ý lắm, hắn nghĩ gã không lấy được, hay muốn gã mạnh lên rồi đi lấy, khi ấy hắn sẽ chờ ngồi không hưởng lợi?
Đang nghĩ ngợi, sắc mặt gã bỗng nhiên thay đổi.
Ngay khi gã vừa phát hiện ra điều bất thường, hư không vỡ ra, thiên địa bị che lại, lĩnh vực xuất hiện, một bàn tay tựa bạch ngọc thò ra từ hư không, đánh tới một chưởng!
Ánh Hồng Nguyệt biến sắc, tám huyết mạch lập tức dung hợp, khí tức tăng vọt, dùng quyền đánh trả!
Oanh!
Tiếng nổ lớn vang vọng tứ phương, sóng lớn ngập trời, nước biển quay cuồng!
Ầm ầm ầm!
Liên tiếp giao thủ mấy chưởng, huyết mạch Ánh Hồng Nguyệt bỗng nhiên rung chuyển, một thanh trường kiếm xuất hiện, nó chấn động kịch liệt, tám huyết mạch bất ổn, Ánh Hồng Nguyệt lập tức chui vào trong biển muốn chạy trốn.
Ngay lúc này, trong biển, một thanh kiếm xuất hiện, chém đôi bầu trời, một con chó màu vàng xuất hiện, cắn nuốt thiên hạ!
Oanh!
Ánh Hồng Nguyệt thoát ra khỏi lòng biển.
Gã đã bị bao vây!
Địa Phúc Kiếm, Hắc Báo, và cả Lý Hạo.
“Lý Hạo!”
Ánh Hồng Nguyệt trầm giọng: “Ngươi không dám giết ta đâu! Nếu giết ta, sẽ có người ra tay đối phó với ngươi!”
Lý Hạo lộ diện, tươi cười nhu hòa đáp: “Ta biết, thế nên ta sẽ không vội mà giết ngươi, ta chỉ muốn đánh ngươi trọng thương, nuôi ngươi như người lợn, nhốt ở trong chum, ngươi cảm thấy thế nào?”
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày, gã dò xét bốn phía.
Lý Hạo khẽ cười một tiếng: “Đừng nhìn nữa, ngươi trốn không thoát được đâu! Thiên hạ chỉ lớn đến vậy, trừ khi ngươi chạy đến Cụ Phong thành, bị Trịnh Vũ quản thúc lần nữa, nếu không thì ngươi còn có thể chạy đi đâu nữa?”
Lý Hạo cười nói: “Ta muốn không nhiều, ngươi không tiêu hóa được lực lượng Hồng Nguyệt, vậy thì cung cấp cho ta một chút, ta tiêu hóa thay ngươi, cũng có thể giảm bớt áp lực của ngươi, giúp tám huyết mạch của ngươi dung hợp tốt hơn!”
Sắc mặt Ánh Hồng Nguyệt thay đổi.
Lý Hạo cười nói: “Từ trước đến nay, ta là loại người thích đôi bên cùng có lợi, gần đây ta tiến bộ quá nhanh mà không có đại đạo lôi đình bổ ta mấy lần, ta cảm thấy không thoải mái lắm, ngươi mà tặng ta mấy đạo sét lớn thì ta sẽ rất vui!”
Ánh mắt Ánh Hồng Nguyệt lóe lên, cười hỏi: “Chỉ cần lực lượng Hồng Nguyệt thôi sao? Thế thì không có vấn đề gì, ta có nhiều lắm, trùng hợp là ta cũng đang thấy nó quá phiền toái, ngươi muốn bao nhiêu ta cho ngươi bấy nhiêu.
Sau đó, ngươi sẽ thả ta đi chứ?”
Lý Hạo lắc đầu: “Ta muốn có lực lượng Hồng Nguyệt, ngoài ra, ngươi không ngại cho ta một thứ khác nữa chứ?”
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày: “Ngươi muốn cái gì?”
“Tử Nguyệt ở đâu?”
“Cái gì?”
Ánh Hồng Nguyệt giật mình nhìn Lý Hạo, sau đó bỗng nhiên bật cười: “Ngươi còn nhắm đến con gái ta ư? Nàng đã chết ở Đại Ly rồi, trước đó Càn Vô Lượng đến Đại Ly, Đại Ly Vương suất quân vây quét, nàng đã bị giết rồi.
Muốn tìm nàng thì hơi khó đấy!”
Hồng Nhất Đường sửng sốt.
Đang yên đang lành, ngươi muốn Tử Nguyệt để làm gì?
Gần như Thất Nguyệt đã chết sạch, Tử Nguyệt còn không phải là Tử Nguyệt đời thứ nhất, đó đã là đời thứ ba, là con gái của Ánh Hồng Nguyệt và Hắc Quả Phụ.
Lúc trước, có rất nhiều người của 3 tổ chức lớn đã chết ở Ngân Nguyệt, tuy nàng ta cũng bị bắt nhưng cuối cùng vẫn còn sống.
Giờ Ánh Hồng Nguyệt nói rằng nàng ta đã chết ở Đại Ly ư?
Lý Hạo khẽ cười, hỏi lại: “Tử Nguyệt ở đâu?”
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày: “Chết rồi.
Không tin thì ngươi hỏi Càn Vô Lượng và Đại Ly Vương đi.
Lý Hạo, ngươi là chúa tể một phương, muốn đối phó với ta thì cứ trực tiếp ra tay, đừng chơi trò này?”
Lý Hạo hỏi lại: “Ngươi bảo vệ Phi Kiếm Tiên và Hạo Thiên sơn chủ, thế mà lại để Tử Nguyệt chết đi ư?”
“Không giống nhau, hai người kia hữu dụng đối với ta!”
Chương 2070: Nhiều đầu óc 4
Lý Hạo bật cười: “Đừng mạnh miệng, ngươi kiên quyết muốn ta vạch trần ngươi sao?”
“Ngươi có ý gì?”
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày: “Lý Hạo, đúng là hiện tại ta không địch nổi ngươi, nhưng ngươi đừng giả vờ thần bí?”
Lý Hạo thở dài: “Hình như ngươi có rất nhiều con cái, cả nam lẫn nữ đều có, cũng có không ít cháu trai, nhưng Tử Nguyệt là người được ngươi coi trọng…”
“Ta đa tình chứ không phải vô tình!”
Ánh Hồng Nguyệt tiêu sái mở miệng: “Ta rất coi trọng nữ nhân và con cháu của mình!”
“Đừng làm ta buồn nôn.
Ngươi là một kẻ vô tình, giả vờ đa tình cái gì! Trước kia ta không hiểu, nhìn không thấu, nhưng trí nhớ của ta rất tốt, ta vẫn còn nhớ Tử Nguyệt đấy! Tuy nàng chỉ là một nhân vật nhỏ, nhưng nghĩ lại thì nhân vật nhỏ cũng có thể phát huy ra tác dụng lớn! Trên người ngươi có lực lượng Hồng Nguyệt, đồng thời còn có lực lượng huyết mạnh 8 gia tộc, loại người như ngươi mà có thể sinh con sao? Ngươi khinh thường trí thông minh của ai đấy?
Ngươi sinh được mới là lạ, đừng tự đội nón xanh cho mình.
Những đứa trẻ kia có vẻ đều là vật thí nghiệm! Một kẻ thất bại, một kẻ thành công, Tử Nguyệt hẳn là sản phẩm thành công…”
Ánh Hồng Nguyệt bình tĩnh lên tiếng: “Ngươi có ý gì?”
“Không gì cả.”
Lý Hạo lắc đầu: “Chắc chắn Tử Nguyệt do lực lượng Hồng Nguyệt thuần túy tạo thành hoặc lực lượng huyết mạnh của 8 gia tộc tạo thành, không có khả năng thứ ba! Mà cũng có khả năng nàng là sản phẩm dung hợp thành công… Tuy nhiên, khả năng này không lớn, nếu thật sự như vậy thì ngươi sẽ không như bây giờ!”
Lý Hạo cười nói: “Loại người đoạn tử tuyệt tôn như ngươi lấy đâu ra con cháu? Đừng hòng lừa ta.
Những con cháu khác của ngươi chết một đống, thế mà Tử Nguyệt lại theo người đến cuối cùng, nàng sẽ không dễ chết như vậy đâu.
Giờ ngươi nói đi, nàng đã trốn vào trong phong ấn hay bị ngươi để lại trong di tích Trấn Tinh thành?
Hoặc là… Phi Kiếm Tiên còn sống bây giờ thực chất do Tử Nguyệt ngụy trang thành? Bị ngươi để lại Cụ Phong thành.
Chẳng lẽ ngươi muốn hãm hại Trịnh Vũ ư?”
“…”
Ánh Hồng Nguyệt không nói một lời, chỉ nhìn Lý Hạo, trong lòng có chút chấn động.
Hồi lâu sau, gã chậm rãi nói: “Lý Hạo, ngươi suy nghĩ nhiều quá!”
“Không không, từ trước tới giờ ta chưa từng nghĩ nhiều!”
Lý Hạo lắc đầu: “Tử Nguyệt am hiểu đạo lôi đình, đúng chứ? Mà theo ta được biết, Hồng gia cũng được gọi là Lôi thành! Chủ thành Hồng gia chưa từng xuất hiện, vẫn ẩn nấp cho đến ngày hôm nay! Còn nữa, trong người ngươi chắc chắn có huyết mạch của 1 trong 8 gia tộc.
Mặt khác, thanh Thần Binh đầu tiên ngươi ném cho ta chính là Lôi Đình Chùy của Hồng gia, nó đã bị ta phá nát, sau đó không còn tin tức gì về Hồng gia nữa, bởi vì không có Thần Binh, rất khó tra xét, phong ấn có tám huyết mạch đối ứng mà bây giờ gần như không tìm thấy phương đối ứng…
Ta nên gọi ngươi là Hồng Hồng Nguyệt hay là Hồng Ánh Nguyệt? Hay là Hồng gì đây?”
Lý Hạo bật cười: “Chắc chắn Tử Nguyệt có huyết mạch Hồng gia, cho nên, nàng ta có thể là huyết mạnh 8 gia tộc hội tụ thành! Mặc dù đạo lôi đình cũng có siêu năng, thế nhưng sau khi ta chấp chưởng đại đạo, ta đã thăm dò gần như tất cả ngôi sao hệ lôi cường đại mà không phát hiện ra lôi đình màu tím đặc thù kia!
Nói đến cùng thì ngươi và sư thúc ta có lẽ cùng gia tộc đấy!”
Lý Hạo nở nụ cười: “Nói cho ta biết, Lôi thành của Hồng gia ở đâu? Đang mưu đồ cái gì? Chẳng lẽ Hồng gia quật khởi cuối thời đại Tân Võ cũng muốn phân một chén canh sao?”
Sắc mặt Ánh Hồng Nguyệt vẫn trấn định: “Chỉ bằng việc Tử Nguyệt là đạo lôi đình mà kết luận ta đến từ Hồng gia ư? Nhỡ đâu ta đến từ Lý gia thì sao?”
Gã mỉm cười: “Ngươi đoán xem năm xưa danh hào của ta tại Ngân Nguyệt là gì? Kỳ thật ta am hiểu kiếm pháp!”
Lý Hạo gật đầu: “Ta biết, đa tình kiếm khách Ánh Hồng Nguyệt.
Nhưng ai quan tâm chứ?”
Hắn nở nụ cười: “Ánh Hồng Nguyệt, chúng ta hiểu rõ lẫn nhau, ngươi hiểu ta, ta cũng hiểu ngươi.
Đám người Trịnh Vũ không hiểu ngươi nhưng ta thì có.
Chúng ta còn hỗ trợ lẫn nhau, ngươi xem, chúng ta thù sâu như biển, ta giết lão bà của ngươi, ngươi giết cả nhà ta, đó không phải là hành động giúp đỡ lẫn nhau để đi tới ngày hôm nay sao?
Ta sẽ không vạch trần ngươi.
Nếu ngươi có thể giải quyết được Trịnh Vũ hoặc vị trên trời kia, ta cho ngươi trống cái chưởng! Ta thích đấu với người Ngân Nguyệt, không thích những người này trở thành nhân vật chính của thời đại này! Ta sẽ không hỏi Tử Nguyệt đi đâu nữa, cũng sẽ không vạch trần ngươi, nhưng trừ lực lượng Hồng Nguyệt ra, ngươi còn phải cho ta một vật.”
“Ngươi nói đi!”
Giọng Ánh Hồng Nguyệt rất thâm trầm.
“Một phần quyền khống chế phong ấn!”
Lý Hạo khẽ cười: “Nói đơn giản thì là biện pháp và thủ đoạn mà ngươi đã dùng để hấp thu lực lượng phong ấn.
Hẳn là có cũng có quan hệ với Hồng gia, năm xưa chắc chỉ có tám chủ thành mới có năng lực như vậy thôi, nếu không, sao ngươi có thể dung nhập vào trong phong ấn? Cửa đá Hồng gia ở Ngân Thành, nếu ta đoán không sai, rất có thể chủ thành Hồng gia cũng đang ở dưới lòng đất tại Ngân Thành, nhưng là ở rất sâu…”
Ánh Hồng Nguyệt bật cười: “Làm sao có thể chứ?”
Lý Hạo lắc đầu: “Đừng nói nữa, nếu không thì ta sẽ muốn đi dò xét đấy, cửa đá đầu tiên ta nhìn thấy chính là của Hồng gia! Khi đó ta còn quá non, cũng không nghĩ nhiều, còn nữa, ngươi vẫn luôn gây chuyện tại Ngân Thành, để mắt tới 8 gia tộc từ sớm, thậm chí chủ động hiến thân cho người ta làm quân cờ, đã vậy còn là quân cờ của cả Hồng Nguyệt Đế Tôn, Trịnh Vũ và Lý Đạo Hằng.
Ngươi rất lợi hại! Có lẽ sư phụ ta có thiên phú mạnh hơn ngươi, nhưng những phương diện khác thì thật sự không bằng ngươi, trong 36 vị anh hùng, ngươi gian trá nhất!
Kỳ thật có rất nhiều manh mối, nếu xâu chuỗi lại thì sẽ tìm ra điều gì đó, cũng không phải là ta chưa từng nghiên cứu về ngươi, người khác xem thường ngươi nhưng Lý Hạo ta có như thế không? Ngươi là kẻ đã giết cả nhà ta, ta có thể không tìm hiểu kĩ về ngươi ư?”
Lý Hạo mỉm cười: “Mà chắc Tử Nguyệt không phải chân thân của ngươi đấy chứ? Ngươi chỉ tạo ra Ánh Hồng Nguyệt để chuyển dời sự chú ý của kẻ khác? Nếu là vậy thật thì ngươi rất lợi hại! Mà thực ra chuyện này cũng chẳng quan trọng! Ngươi làm xong chuyện ta muốn đi đã, nếu không, hôm nay, dù ngươi là chân thân hay giả thân thì đều trốn không thoát!”
Ánh Hồng Nguyệt nhướng mày, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Ta có thể cho ngươi lực lượng Hồng Nguyệt, về phần quyền hạn phong ấn… Cái này thì phải cho thế nào? Ta từng xâm nhập vào phong ấn, ngươi cũng muốn như vậy sao? Nếu thế thì ta cũng không ngại, chỉ sợ ngươi kẹt trong đó không thoát nổi thôi!”
Lý Hạo ngắt lời: “Thôi đi! Cho ngươi mười giây để suy nghĩ, hoặc là cho ta quyền hạn, hoặc là ta đi đào Lôi Đình thành của Hồng gia ra! Mà biết đâu nó không ở Ngân Thành mà là chạy vào trong phong ấn rồi thì sao.
Thế thì càng vui!”
Ánh Hồng Nguyệt nhìn hắn, thầm mắng trong lòng!
Gia hỏa này thực sự là yêu quái!
Sao hắn lại liên tưởng đến Tử Nguyệt?
Sao hắn lại nghĩ đến năng lực lôi đình rất bình thường?
Tại sao hắn lại nhớ ra thành của Hồng gia tên là Lôi Đình thành, Hồng gia khiêm tốn cỡ nào!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










