[Dịch] Tinh Môn
Tập 348 : Thắng bại khó phân 5 (c1736-c1740)
❮ sautiếp ❯Chương 1736: Thắng bại khó phân 5
Nữ vương không ngừng ho ra máu, nàng muốn hất Lý Hạo ra, nhưng hắn tựa như miếng kẹo da trâu quấn chặt lấy nàng, hắn bất chấp tất cả, bộc phát lực lượng cường hãn, không quan tâm đòn phản kích của nàng.
Hắn cười lớn, quyền phá sơn hà.
Thân thể nữ vương quả thật rất cường hãn, nhục thân Thần Linh đều không yếu, nhưng hiện giờ nàng ta đang bị Lý Hạo đánh cho tơi tả, chẳng những Lý Hạo đánh nàng mà còn đưa năng lượng vào dò xét cơ thể nàng.
Nữ vương phẫn nộ, giận dữ hét: “Ngươi đang làm cái gì?”
Tên Lý Hạo vô sỉ kia đang thăm dò toàn thân nàng, không buông tha bất kì chỗ nào, dù nàng có cường hãn thế nào thì cũng vẫn là nữ nhân, Thần Linh cũng là người, cũng biết xấu hổ.
Lý Hạo không quan tâm, vừa dùng cánh tay bóp chặt nàng, mặc kệ để nàng phản kích đánh mình, vừa tiếp tục dò xét toàn thân nàng.
Hắn muốn tìm ra nhục thân đạo mạch!
Đây là cách duy nhất để khôi phục thân thể, nếu không, sau trận chiến này, cả kiếm năng và Sinh Mệnh Chi Tuyền đều không đủ sức giúp bọn họ khôi phục nhục thân.
Ầm ầm!
Nữ vương đã nổi giận, bộc phát ra chiến lực cường hãn không gì sánh được, đánh cho Lý Hạo máu thịt văng tung tóe.
Lý Hạo vẫn tiếp tục tấn công!
Ầm ầm, hai người ác chiến không ngừng, thân thể tổn thương ngày càng nặng.
Nơi xa, đám võ sư Ngân Nguyệt cũng đang điên cuồng, Bá Đao gầm lớn, vung đao chém một tên Thần Linh thành hai nửa, đối phương vẫn chưa chết, lúc này, Thiên Kiếm quát một tiếng chói tai, vung kiếm phá nát thân thể đối phương.
Thiên địa chấn động giống như có Thần Linh vẫn lạc.
Đến bây giờ, song phương mới xuất hiện thương vong chân chính.
Đám học viên khôi lỗi, phân thân yêu thực đều biến sắc.
Khi cường giả chém giết, trong tình huống thực lực tương đương, việc giết chết đối thủ là rất khó, bọn họ không làm được có một phần nguyên nhân là vì không phải bản tôn.
Ban đầu bọn họ đều cảm thấy võ sư Ngân Nguyệt phải dựa vào bọn họ.
Kết quả… Đến bây giờ bọn họ không tổn thất gì, Thần Linh cũng không có tổn thất, mà Thần Linh đầu tiên chết đi là do võ sư Ngân Nguyệt giết.
“Thần Xui Xẻo!”
Có người kinh ngạc gầm lên.
Một vị Thần Linh đã bị giết!
Đám Thần Linh cường hãn đều nổi giận, trong cơn giận dữ, Thần Chiến Tranh đánh ra một quyền, Địa Phúc Kiếm Trận của Hồng Nhất Đường nổ tung!
Thân thể Hồng Nhất Đường nứt ra, thần văn hiện ra trước mặt ông cũng rạn nứt, ông khẽ lắc đầu, có chút tiếc nuối.
Cuối cùng Địa Phúc Kiếm Trận vẫn bị phá!
Lực phòng ngự cường hãn trước đó không duy trì được nữa, các võ sư Ngân Nguyệt cũng khó phát huy ra chiến lực như trước.
Lúc này, Lý Hạo vẫn còn đang điên cuồng chém giết cùng nữ vương.
Hắn không nói gì, cũng không nhờ phân thân yêu thực hay khôi lỗi học viên giúp đỡ…
Hắn biết những người này và những yêu này đều còn đang giữ sức, bọn họ chỉ muốn kiếm chút năng lượng mà thôi!
Nếu học viên khôi lỗi chết đi thì sẽ chết thật.
Những phân thân yêu thực kia mất đi Bản Nguyên phân thân thì cũng tổn thất lớn, vậy nên, dù bọn họ có rất nhiều cường giả nhưng vẫn gian nan khi đối phó với hơn mười tên Thần Linh.
Trong đám người, chỉ có Vương thự trưởng và số ít Đế Vệ điên cuồng ra sức nhưng vẫn khó trấn áp được toàn bộ Thần Linh.
Đến lúc này rồi mà Lý Hạo vẫn chưa nhìn rõ tình thế ư?
Nhưng hắn không nói gì.
Ngày đó hắn đã nói với học viên đại học võ khoa Viên Bình…
Các ngươi cứ coi mình là lính đánh thuê đi, ta trả tiền, các ngươi trả sức.
Hắn biết, nếu hiện giờ vẫn là Tân Võ, những học viên và yêu thực kia đều sẽ toàn lực ứng phó, thậm chí tự bạo giết địch, hơn mười tên Thần Linh kia chắc chắn sẽ tử thương thảm trọng!
Thế nhưng hắn không yêu cầu như vậy, cũng không thể đưa ra yêu cầu như vậy.
Bây giờ không phải là Tân Võ!
Bọn họ chỉ hợp tác với hắn chứ không gia nhập phe hắn.
Oanh!
Lý Hạo đấm xuyên qua thân thể nữ vương.
Nữ vương nổi giận gầm lên, thân thể nổ tung một phần, thoát khỏi sự khống chế của Lý Hạo.
Khuôn mặt nàng sưng như đầu heo, không còn vẻ thanh lãnh trước đó, chỉ có sự phẫn nộ và điên cuồng!
Từ đầu tới đuôi, Lý Hạo vẫn luôn dò xét thân thể nàng, từ trên xuống dưới, không bỏ qua bất cứ chỗ nào!
Không chỉ thế… một quyền đánh xuyên thân thể nàng kia… đánh từ bộ vị hạ âm… Tên Lý Hạo kia quá vô sỉ!
Đáng hận, đáng giận, đáng chết!
Trước đó nàng còn nghĩ rằng Lý Hạo là người tài, nhưng bây giờ suy nghĩ của nàng đã thay đổi: “Tên khốn kiếp, hôm nay, dù bản vương phải đánh đổi cả thần quốc thì cũng phải giết chết ngươi!”
Ầm ầm!
Thiên địa chấn động, dường như nàng ta đang cưỡng ép hội tụ lực lượng tứ phương.
Nàng điên cuồng rống to, không còn phong phạm nữ vương nữa mà như một mụ đàn bà đanh đá trên phố, ngay sau đó nàng ta đã lao đến tấn công!
Ầm ầm!
Bọn họ liên tiếp đối quyền, nắm đấm của Lý Hạo không còn nguyên vẹn, bàn tay nữ vương cũng vỡ nát.
Lý Hạo bỗng nhiên cười một tiếng, quát: “Rút lui! Còn nhiều thời gian, hôm nay giết một Thần Linh là đủ rồi.
Rút quân!”
“Muốn chạy ư?”
Nữ vương gầm lên, giết Thần Linh, thương tổn ta, nhục nhã ta, vậy mà ngươi muốn cứ thế rời đi ư?
Lý Hạo nở nụ cười: “Ta muốn đi thì ngươi cản được à? Ta muốn đi thì đi, ngươi làm được gì?”
Lý Hạo mở thêm đạo mạch.
Giờ khắc này, toàn bộ 360 khiếu huyệt xuất hiện.
Trong nháy mắt, thiên địa như bị thái dương bao phủ!
Một cỗ lực lượng cường hãn đến cực hạn bộc phát, Lý Hạo đánh ra một quyền.
Oanh!
Cuồng phong càn quét thiên địa.
Nữ vương hét lên: “Lui!”
Ầm ầm!
Tiếng nổ tung, thanh âm vỡ nát, tiếng kêu thảm thiết vang khắp tòa thành.
Đám người sợ ngây người, vốn định tiếp tục truy sát nhưng giọng nói bình tĩnh của Lý Hạo đang truyền đến: “Hôm nay ta đã khinh thường bọn họ, giờ thì hãy rút quân, không cần hy sinh vô ích.
Trở về đi, ngày sau tái chiến!”
“Đô đốc!”
“Rút quân!”
Lý Hạo quát khẽ, đám người không cam lòng nhưng lúc này đều đã đến cực hạn, nhục thân sắp vỡ vụn hoàn toàn, bọn họ đành phải nhanh chóng bay lên không, trở về chiến hạm.
Phía dưới, đội quân cũng đánh lùi địch nhân, bắt đầu lui lại.
Lý Hạo không động đậy, dùng khí thế cường đại bao phủ toàn bộ thiên địa!
Chương 1737: Thắng bại khó phân 6
Đối diện, nữ vương tụ lại với đám Thần Linh, sắc mặt lạnh lùng: “Ngươi cưỡng ép phá vỡ 360 khiếu huyệt, nhục thân đã hoàn toàn mục nát, Lý Hạo, đừng tưởng rằng bản vương không nhìn ra ngươi đã là nỏ mạnh hết đà, thân thể có thể nổ tung bất cứ lúc nào!”
Nàng lạnh lùng nhìn Lý Hạo, Lý Hạo tươi cười gật đầu: “Đúng vậy, nhục thân của ta không chịu nổi, có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.
Nhưng thế thì sao? Ta muốn đánh liền đánh, muốn lui liền lui.
Ngươi dám cản ta sao?”
Nữ vương biến sắc.
Phía sau, một vị Thần Linh gào lên: “Ngươi muốn chết ư? !”
Kẻ đó lập tức lao lên, lực lượng cường hãn bộc phát, ngọn lửa lan tràn.
Hỏa Thần!
Lý Hạo giơ kiếm chém ra!
Không có động tĩnh gì, cũng không có thanh âm gì…
Hỏa Thần vừa mới lao ra bỗng nhiên chia thành hai nửa, hoàn toàn vỡ nát.
Lý Hạo mỉm cười: “Giờ còn muốn cản ta sao?”
Sắc mặt nữ vương thay đổi!
Giờ khắc này Lý Hạo quá mạnh, tuy có khả năng hắn thật sự không chịu nổi, thế nhưng phải hi sinh bao nhiêu tính mạng Thần Linh để đổi lấy mạng hắn?
Nàng rất phẫn nộ, cuối cùng vẫn phải nhịn xuống: “Lý Hạo, bản vương chờ thân thể ngươi vỡ nát mà chết, ngày ngươi chết chính là thời điểm Thiên Tinh hủy diệt!”
Lý Hạo cười, máu thịt liên tục rơi xuống: “Không thể nào đâu.
Nguyệt Thần, ngươi thích tha như vậy sao ta có thể dễ dàng chết đi được? Chỉ là nhục thân vỡ nát mà thôi, ngươi cảm thấy ta không có cách giải quyết nó ư?”
Hắn thở dài một tiếng: “Tiếc là hôm nay phân thân Cửu sư trưởng đã chết, ta có lỗi với hắn.”
Hắn lắc đầu nhìn lên trời, cười nói: “Trương tiền bối, có thể rút lui rồi.
Vị Thần Linh kia, ngươi cũng đừng tốn sức thêm nữa, cẩn thận kẻo tự giết chết chính mình.”
Lý Hạo sung sướng cười một tiếng.
Ngay sau đó, thiên địa vỡ ra, Trương An lảo đảo xuất hiện.
Trong thần điện, Thần Tiên Tri thân thể vỡ nát, máu tươi tràn ngập toàn bộ đại điện.
Mặc dù Trương An bận chiến đấu nhưng vẫn biết hết mọi tình huống, giờ phút này, sắc mặt ông hơi phức tạp.
Ông… Hoặc nên nói là tất cả cổ nhân tham chiến lần này, trừ Cửu sư trưởng, Đế Vệ và Vương thự trưởng ra, thật ra những người khác đều không đánh hết sức.
Trong tình huống như vậy, thế trận thuận lợi thì không có vấn đề gì, nhưng khi Lý Hạo bị áp chế, những người này đều không phát huy tác dụng vốn có, kể cả chính ông.
Trương An cảm thấy xấu hổ, không nói một lời.
Dường như Lý Hạo không để ý, hắn chỉ tiếc nuối nhìn thoáng qua đám Thần Linh đối diện: “Hẹn lần sau đi, lần này kết thúc ở đây.
Nguyệt Thần, chừng nào ta còn sống, nơi đây sẽ là giới hạn của Thần Quốc ngươi, nếu các ngươi còn dám tiến thêm thì hãy tự gánh chịu hậu quả!”
Dứt lời, hắn bay vào chiến hạm, ánh mắt áy náy nhìn đám người: “Hôm nay, Lý Hạo ta mắc lỗi, ta đã khinh thường anh hùng thiên hạ! Đa tạ chư vị hết sức giúp đỡ! Còn nhiều thời gian, sau này khi ta trở lại Thần Quốc, đó chính là lúc Thần Quốc hủy diệt!”
Dứt lời, ba chiếc chiến hạm bay lên không!
Trương An thấy thế, thở dài một tiếng, phá không rời đi.
“Bệ hạ…”
Đám Thần Linh không cam lòng, nữ vương ho khan, máu chảy không ngừng, nàng ta cắn răng, lắc đầu trầm giọng nói: “Để bọn họ đi đi.
Tiên tri không chịu nổi!”
Mọi người biến sắc, nhanh chóng lao đến đại điện, sau đó nhìn thấy Thần Tiên Tri đẫm máu trong đó.
Nữ vương ho ra máu: “Nữ Thần Sinh Mệnh, chữa thương cho tiên tri.
Lần này chúng ta chịu thiệt, nhưng tình hình của đám người Lý Hạo kia còn nguy hiểm hơn, có lẽ lần này trở về, bọn họ sẽ mất đi rất nhiều cường giả.”
Nàng ta mỉm cười lạnh lùng: “Lần này Lý Hạo nên hiểu ra một điều, không dựa vào đám người Tân Võ kia được đâu!”
Đám Thần Linh không lên tiếng.
Lần này, bọn họ cũng cảm nhận được chiến đấu với người Tân Võ không giống như năm đó, năm xưa người Tân Võ rất mạnh, nhưng lần này, cả khôi lỗi và phân thân đều đấu rất… qua loa.
Cũng không hẳn là qua loa, mà là bọn họ không có tín niệm chiến đấu đến cùng!
Thần Tiên Tri không ngừng ho ra máu, lão cười khẽ: “Đúng vậy, bọn họ thiếu lòng tín! Bọn họ không phải người Thiên Tinh, không chiến vì Tân Võ, bọn họ có thể không ngại hi sinh bản thân để giết địch cho Lý Hạo không? Lý Hạo cũng hiểu điều đó, vậy nên dù Trương An đã sắp thắng ta nhưng hắn vẫn lựa chọn rút lui, bởi vì Lý Hạo biết cứ tiếp tục như vậy thì cả hai phe đều sẽ tử thương thảm trọng!”
“Bệ hạ, cẩn thận tên Lý Hạo kia.
Hắn sẽ không chết vì nhục thân vỡ nát đâu, nếu hắn chắc chắn sẽ chết thì đã chẳng rút lui mà là liều chết đánh một trận rồi!”
Nữ vương gật đầu, cắn răng nói: “Ta biết, thế nên ta mới không dây dưa tiếp.”
Thần Tiên Tri thở dốc: “Những gì ta nhìn thấy trước đó có lẽ sẽ vẫn ứng nghiệm trên người Lý Hạo.
Coi chừng, phải cẩn thận hơn nữa, hôm nay hắn không thể chiến thắng nhưng đó không phải là chuyện xấu đối với hắn.
Từ khi hắn xuất đạo đến nay vẫn luôn thuận lợi, lần này thất thế mà vẫn không mất khống chế.
Tâm tính người này rất đáng sợ!”
Lý Hạo mất kiểm soát là chuyện tốt, nhưng điều đó không xảy ra.
Đến cuối cùng, hắn vẫn thuận lợi mang tất cả mọi người rời đi, hắn lựa chọn rút lui chứ không phải tiếp tục chém giết.
Thần Tiên Tri cảm thấy đó mới là điểm đáng sợ của Lý Hạo.
Nữ vương gật đầu: “Ta đã biết, tiên tri chữa thương trước đi, những người khác đi theo ta, đừng quấy rầy tiên tri!”
Đám người lần lượt ra ngoài.
Cùng lúc đó.
Giờ phút này, thân thể Lý Hạo không ngừng vỡ nát, phải dựa vào kiếm năng và Sinh Mệnh Chi Tuyền để duy trì.
Trương An do dự một chút, cuối cùng vẫn đi tới, ông trầm mặc nhìn Lý Hạo một hồi, sau đó chậm rãi nói: “Nếu… Nếu là Tân Võ, ta đánh đổi một số thứ thì sẽ giết chết được vị tiên tri kia…”
Lý Hạo gật đầu, cười cười: “Không sao cả! Nếu ta trả giá đắt, bất chất tất cả thì cũng có thể giết được rất nhiều Thần Linh, ta hoàn toàn có thể cưỡng chế mở ra tất cả đạo mạch, nhưng ta cũng không làm vậy mà, không phải sao? Ngay cả ta cũng tham sống sợ chết, không chuẩn bị tinh thần để hi sinh.”
Hắn cười nói: “Tướng lĩnh cường giả dưới trướng Thiên Tinh đô đốc phủ ta cũng vậy, đến thời khắc cuối cùng mới lựa chọn bộc phát… Đó chỉ là chuyện thường tình mà thôi!”
Người một nhà cũng không có suy nghĩ sẽ hi sinh thì sao phải ép kẻ khác vì chút lợi ích mà dâng hiến sinh mệnh?
Bọn họ tự nguyện xuất chiến đã là đủ rồi.
Trương An chần chờ một chút, cuối cùng vẫn nói: “Điều kiện mà ngươi đã đáp ứng lúc trước có thể hủy bỏ…”
“Không đến mức ấy!”
Lý Hạo lắc đầu: “Tiền bối đừng nhạy cảm như vậy, các ngươi có thể xuất chiến đã khiến Lý Hạo ta vừa lòng thỏa ý ! Chờ ta khôi phục thương thế, ta sẽ thực hiện cam kết!”
Trương An muốn nói tiếp nữa nhưng Lý Hạo đã tươi cười ngắt lời: “Tiền bối đừng dông dài nữa, về nghỉ ngơi trước đi!”
Trương An than nhẹ một tiếng, sau đó quay người rời đi.
Lý Hạo đứng ở đầu thuyền nhìn phương Tây, sau lưng, thân thể các vị võ sư Ngân Nguyệt vẫn đang không ngừng vỡ nát, nhưng bọn họ đều tươi cười xán lạn, Viên Thạc trông tựa như cái cây cháy khô còn quàng vai Lý Hạo, kéo hắn thấp xuống một chút, ông hơi xấu hổ lên tiếng.
“Đồ đệ của ta đúng là rất có hiếu…”
Lý Hạo mỉm cười không nói gì.
Sau lưng, Nam Quyền kéo dài hơi tàn nhưng vẫn phẫn nộ, hắn nói thầm: “Quả nhiên chỉ có thể dựa vào chính mình.
Lão tử sẽ không bao giờ tin người ngoài nữa!”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Tự cường mới là đúng đắn! Hôm nay, ta đã đoán sai về chính mình và cả địch nhân ! Nhưng chúng ta không lỗ!”
Bởi vì ta đã tìm được nhục thân đạo mạch!
Hắn đã dò xét toàn thân nữ vương, vậy nên bọn họ không lỗ trong trận chiến này.
Tuy nhiên, sĩ khí phe họ đã bị giảm sút, nhưng ít ra là hắn và võ sư Ngân Nguyệt đều bị đánh tỉnh trong trận chiến này!
Lý Hạo cất tiếng cười to: “Không phải chúng ta cũng được lợi sao?”
Hắn quát to một tiếng: “Vạn thắng!”
“Vạn thắng!”
Các binh sĩ vốn đang thấp thỏm, lúc này nghe thấy tiếng hô đinh tai nhức óc trên ba chiến hạm thì đều nhẹ nhàng thở ra.
Lần này, không tiêu diệt được Thần Quốc phương Tây khiến mọi người hoang mang, hơn nữa tình trạng của đám người đô đốc rất tệ, tất cả mọi người đều lo lắng, đến giờ bọn họ mới cảm thấy an tâm hơn một chút.
Tối thiểu là đô đốc vẫn còn sức hô vạn thắng!
Lý Hạo nở nụ cười, nụ cười có vẻ hơi dữ tợn, hắn nghiêng đầu nhìn về phương Bắc, Cửu sư trưởng, lần này ta tiếp nhận từ “không triển vọng” này, nhưng ngươi đừng quá coi thường ta.
Đây chỉ là một lần thất bại, nó không phải điểm cuối, chỉ là một con dốc hơi khó vượt qua mà thôi.
Giờ khắc này, trong cơ thể vỡ nát, một đạo mạch nhỏ yếu ớt lặng yên xuất hiện.
Nó rất yếu, nhưng đang bắt đầu trưởng thành khỏe mạnh.
Nụ cười của Lý Hạo càng thêm xán lạn, tối thiểu là ta đã đạt được mục tiêu, không phải sao?
Nhục thân đạo mạch, ta phát hiện ra ngươi rồi.
Nguyệt Thần, lần sau ta sẽ lại tới tìm ngươi!
GÓC GIỚI THIỆU TRUYỆN:
Qủy dị khôi phục: Ta có thể hóa thân đại yêu (Bản Dịch) – Nửa đêm, mỹ nữ hàng xóm bị quỷ gõ cửa, Giang Thần thức tỉnh hệ thống hóa yêu, căn cứ vào thái độ nhân sinh, lấy giúp người làm niềm vui.
Sau khi tiến hành giao lưu hảo hữu với nữ quỷ, hắn liền nhanh nhảu ôm nàng ta vứt xuống mười hai tầng lầu.
Để cấm khư kinh khủng giáng lâm, từng tôn âm thần sừng sững, thế gian lại lâm vào hắc ám vô tận.
Giang Thần thân hóa đại yêu, gánh vác huyết sắc thương khung, trấn áp hết thảy!
Chương 1738: Đạo Chủ chi lộ 1
Chiến hạm bay đi, nó không trở về Ngân Nguyệt.
Lý Hạo mang theo đám người đi thẳng đến mỏ khoáng Thiên Tinh.
Thiên Tinh trấn…
Khoáng mạch tỏa ra năng lượng nồng đậm.
Lần này, Lý Hạo trực tiếp mang theo tất cả mọi người đến đây, cả mấy vạn quân sĩ cũng tiến vào di tích Thiên Tinh trấn.
Đây là lần đầu tiên những quân sĩ kia tiến vào loại di tích này, năng lượng nồng đậm khiến thân thể bọn họ dần dần thay đổi.
Lý Hạo lên tiếng: “Chư vị chiến đấu với Thần Quốc, công lao không thể bỏ qua, từ hôm nay, các vị có thể hấp thu năng lượng ba ngày không hạn chế tại khoáng mạch này, có thể mở ra bao nhiêu khiếu huyệt, đạt được thành tựu thế nào phụ thuộc vào bản thân các vị!”
Hấp thu không hạn chế ba ngày.
Nếu may mắn, có lẽ có thể mở ra mười mấy khiếu huyệt.
Bên ngoài thiếu thốn năng lượng, nhưng ở đây năng lượng gần như là vô cùng vô tận.
Lý Hạo dẫn đám người tiến về phía trước, đi sâu vào trong mỏ.
Giờ phút này, Lâm Hồng Ngọc hơi bồn chồn: “Đô đốc, ta đi lên xử lý sự vụ trong thành trước nhé?”
“Không cần, mặc kệ một ngày cũng không loạn được!”
Thân thể Lý Hạo vẫn đang không ngừng nứt ra, phải nhờ đến kiếm năng để duy trì, vậy mà thái độ của hắn vẫn rất bình tĩnh: “Đi theo ta!”
Dứt lời, hắn quay người nhìn Trương An: “Tiền bối, phiền ngươi tiếp Khương Ly chủ tế, ta đang không tiện chiêu đãi.”
Trương An nao nao, gật đầu một cái.
Khương Ly hơi xấu hổ.
Y vốn muốn dò xét tình huống, hiện giờ nhìn thấy Thiên Tinh khoáng mạch này, trong lòng cũng hơi dao động, đồng thời còn có chút hiếu kỳ, không biết đám người Lý Hạo đi vào làm gì.
Nhưng Lý Hạo đã mở lời, y đành ngượng ngùng mở miệng: “Không cần, Lý đô đốc đi chữa thương đi, ta về đây…”
“Không, Khương chủ tế rời đi như vậy chẳng phải là nói chúng ta đãi khách không chu đáo sao?”
Lý Hạo mỉm cười thâm sâu nhìn y.
Ngươi đi rồi, Đại Ly Vương không bị hạn chế, gã bỗng nhiên quay lại ra tay với Ngân Nguyệt quân thì làm sao bây giờ?
Nếu ngươi đã tới đây rồi thì cứ ở cùng chúng ta đi.
Khương Ly chần chờ, nhìn đám người hung thần ác sát kia.
Có lẽ vì không chiếm được gì từ trận chiến với Thần Quốc nên những người này đang rất phẫn nộ, nếu y nói ra lời nào đó khiến bọn họ phật lòng, có thể lửa giận của bọn họ sẽ đổ hết lên đầu y.
Y chỉ mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Lý Hạo cười nói: “Vậy chúng ta đi chữa thương đây, sau khi khôi phục thương thế, ta sẽ đến tâm sự với Khương chủ tế.”
Dứt lời, hắn dẫn đám người vào sâu trong khoáng mạch.
Sâu trong khoáng mạch có một cái ao lớn, hiện giờ trong đó vẫn còn không ít chất lỏng.
Cái ao này vốn dùng để uẩn dưỡng thân thể Thiên Vương.
Trước đó Lý Hạo chỉ dùng nó để chế tạo thân thể cho Vương thự trưởng, những người khác đều không động vào.
Lý Hạo nhìn đám người phía sau.
Những người đang ở đây có thể xem như toàn bộ dòng chính thời đại mới của Thiên Tinh đô đốc phủ.
Hiện tại ở đây có Triệu thự trưởng và các vị võ sư Ngân Nguyệt, trừ Hầu Tiêu Trần đang tọa trấn Ngân Nguyệt ra, các vị võ sư Ngân Nguyệt khác và cả mười mấy vị võ sư thế hệ trước đều có mặt ở đây, Lưu Long và vài vị võ sư Liệp Ma quân cũng ở trong đám người.
Bọn họ có khoảng hơn 40 người.
Bên cạnh còn có Diêu Tứ, Lâm Hồng Ngọc, Trần Trung Thiên, Càn Vô Lượng, Dương Sơn, Tần Liên, mấy người Đạo Kiếm và cường giả siêu năng mới bước vào Húc Quang cách đây không lâu.
Đám người Hách Liên Xuyên cũng ở đây.
Bọn họ đi theo hắn từ khi còn ở Ngân Nguyệt, tới bây giờ cũng đã bước vào Húc Quang, tuy nhiên thực lực bọn họ có vẻ đang dần tụt lại phía sau.
Ngoài ra, còn có vài vị cổ cường giả, ví dụ như Vương thự trưởng, mấy vị đoàn trưởng Chiến Thiên Quân và Đế Vệ.
Tổng cộng lại là khoảng 100 người.
Đây chính là toàn bộ cường giả đỉnh cấp trên Húc Quang của Thiên Tinh đô đốc phủ.
Thực tế thì vẫn còn vài vị cường giả khác nhưng không tính là dòng chính.
Nhưng kể từ giờ phút này, những người có thể bước vào đây, dù là người cũ hay người mới, kể cả tên Hồ Thanh Phong chỉ biết nịnh bợ kia cũng được Lý Hạo đặt vào phạm vi dòng chính.
Nếu bảo võ sư Ngân Nguyệt lựa chọn thì bọn họ đương nhiên chỉ tính võ sư Ngân Nguyệt.
Nhưng Lý Hạo thì không quá mức để ý đến vấn đề này.
Số lượng người không nhiều, chừng trăm người thì có đáng là gì so với thế lực một phương?
Giờ phút này, một vài võ sư đã bắt đầu không chịu nổi, máu tươi ướt đẫm toàn thân, bọn họ đều nhìn về phía Lý Hạo, chờ đợi hắn lên tiếng.
Hôm nay, bọn họ không được lợi gì từ trận chiến kia, mà nói thực ra thì bọn họ là phe bị thua thiệt.
Tuy giết được hai vị Thần Linh của đối phương nhưng chẳng có ý nghĩa gì lớn, thân thể mọi người đều thương tổn nặng nề, còn đối phương thì có khả năng có thể khôi phục.
Thần Linh sinh ra từ đại đạo trong thiên địa, rất khó để giết được đối phương.
Đám người không đủ năng lực mẫn diệt đối phương, dù là Hỏa Thần bị Lý Hạo chém đôi thì vẫn có thể khôi phục lại.
Vậy nên, tính ra thì lần này phe Lý Hạo mới là bên chịu thiệt.
Đến giờ đám người vẫn chưa biết mục đích Lý Hạo tiến đánh Thần Quốc là gì.
Tất cả mọi người đều kìm nén cơn phẫn nộ và uể oải trong lòng!
Thiên Tinh đô đốc phủ đánh đâu thắng đó bao lâu này nhưng lần này lại thua thiệt lớn.
Bản thân Lý Hạo cũng bị thương cực kỳ nghiêm trọng.
Lý Hạo nhìn đám người, mở miệng nói: “Trận chiến này… Vấn đề mấu chốt của chúng ta là không có nhiều cường giả chiến lực cấp bậc cao, cũng quá mức ỷ lại Tân Võ.”
Trong đám người, Vương thự trưởng hơi xấu hổ.
Lý Hạo nói tiếp: “Lần nào chúng ta cũng treo chữ “tự cường” ở ngoài miệng mà lại gửi hết hi vọng vào cường giả Tân Võ, đó vốn là một ý nghĩ sai lầm… Nhưng trước kia đối thủ của chúng ta không quá mạnh nên mọi người không cảm nhận được điều đó.
Kể cả Đại Ly, thần vệ và tư tế thần điện của bọn họ cũng đều là người hiện đại, không chênh lệch nhiều với chúng ta, vì thế nên chúng ta chiếm được thượng phong, nhưng lần này chúng ta bị áp chế, bởi vì Thần Linh là tồn tại đặc thù từ xa xưa, còn có thể hiện thân sau khi thời đại này khôi phục.”
Lý Hạo thổn thức: “Thua một trận không quá thảm hại cũng không sao.
Chỉ là ta hơi… thất vọng một chút mà thôi.”
Lý Hạo nở nụ cười: “Nhưng điều này là rất bình thường, không có võ sư bất bại.
Từ lúc ở Ngân Nguyệt cho tới bây giờ, ta vẫn luôn thắng, thua một trận nhỏ cũng rất tốt, đây là một trải nghiệm tạo cho ta cảm giác rất đặc biệt.”
Chương 1739: Đạo Chủ chi lộ 2
“Ngươi thật sự không sao chứ?”
Viên Thạc hỏi một câu, tuy nhìn đồ đệ ông rất bình thản nhưng ông biết thực ra hắn là một người tâm cao khí ngạo.
Lý Hạo cười đáp: “Thật sự không sao đâu mà, chỉ là lần đầu tiên thất bại trong tình huống vốn nghĩ mình sẽ thắng chắc nên hơi khó chịu thôi, mà thực ra chúng ta cũng không thua thiệt quá lớn.”
Hắn nhanh chóng chuyển chủ đề: “Vậy nên, vấn đề mấu chốt hiện tại là thực lực của mọi người. 10 mạch trở lên là Nhật Nguyệt, bước vào Nhật Nguyệt là đạt đến cực hạn hiện tại của thế giới này… Bây giờ mọi người vẫn chưa đạt tới cực hạn! Bảy mạch chỉ bằng thực lực của Bản Nguyên phân thân Tuyệt Điên yếu nhất mà thôi.”
Hắn nói tiếp: “Còn một vấn đề nữa, đó là khi mọi người muốn bộc phát ra chiến lực cực hạn thì thân thể đều không chịu đựng nổi, tình huống này giống như thời điểm ngũ tạng chưa đủ mạnh lúc trước.”
Đám người gật đầu, đây là vấn đề rất khó giải quyết, không phải là thân thể bọn họ không mạnh, nhưng với tình trạng cơ thể hiện tại của bọn họ thì không thể bộc phát lần nữa.
Bọn họ đương nhiên không thể so với thiên tài đỉnh cấp thời đại Tân Võ, mà so với tu sĩ Tân Võ trung đẳng thì cũng không bằng.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Ta vừa phát hiện ra một đạo mạch mới, không biết có phải là đạo mạch nhục thân hay không, nếu đúng, mọi người mở đạo mạch này ra thì hiệu quả không đơn giản chỉ là mở một đạo mạch!
Thân thể cường đại thì sẽ chịu được việc mở thêm nhiều khiếu huyệt và đạo mạch khác! Vậy nên, đạo mạch nhục thân cực kỳ trọng yếu!”
Lý Hạo tươi cười: “Khi đó, chúng ta không chỉ tăng thêm lực lượng một mạch mà có thể là 3 mạch, thậm chí là 5 mạch hoặc là nhiều hơn!”
Cõi lòng mọi người khẽ dao động.
Đạo mạch nhục thân?
Ánh mắt Viên Thạc lóe lên, mặc dù thân thể cháy khô nhưng vẫn rất hưng phấn: “Đạo mạch nhục thân… Lý Hạo, ngươi phát hiện ra đạo mạch mới sao?”
“Đúng.”
“Chưa chắc đã là toàn bộ.”
“Cái gì?”
Lý Hạo giật mình, Viên Thạc hưng phấn nói tiếp: “Thật ra gần đây chúng ta cũng đang nghiên cứu.
Ta và đám Tề sở trưởng đã thảo luận về việc 36 đạo mạch không thuộc tính chỉ là tuần hoàn cơ sở nhỏ nhất, mà vòng tuần hoàn lớn của đạo mạch không thuộc tính trong cơ thể người có ít nhất 360 đạo mạch!
Những đạo mạch không thuộc tính này cường hóa khắp nơi trong thân thể, vậy nên chúng ta đang suy nghĩ một vấn đề, đó là chỉ có một đạo mạch nhục thân hay là có một hệ thống tuần hoàn lớn?
Mạch không thuộc tính khá ôn hòa, có thể xem như một hệ thống tuần hoàn cân bằng.
Mạch có thuộc tính tất nhiên cũng có một hệ thống.
Phải chăng đạo mạch nhục thân cũng tồn tại một hệ thống tuần hoàn khác?
Chỉ là chúng ta mãi chưa phát hiện ra đạo mạch chuyên môn cường hóa thân thể nên không thể suy luận ra toàn bộ hệ thống, nếu đã phát hiện ra một mạch, vậy có phải sẽ phát hiện ra càng nhiều hơn không?”
Lý Hạo ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Ta không biết, hiện tại chỉ mới phát hiện ra một đạo mạch, dù thế nào thì cũng phải thứ hiệu quả của nó trước đã, nó có ích là đủ rồi.”
Viên Thạc gật đầu, sau đó bỗng hỏi: “Phát hiện trên người Thần Linh sao? Từ vị nữ vương kia ư?”
“Đúng.”
“Chẳng trách…!”
Viên Thạc mỉm cười gật đầu: “Nếu thật sự phát hiện ra đạo mạch nhục thân thì lần này không lỗ chút nào, còn kiếm lời là đằng khác.”
“Lão sư không cần phải nói những lời này để an ủi ta, ta không cần đâu.”
Lý Hạo nhìn dáng vẻ hưng phấn của lão sư, ông còn chưa thử mở đạo mạch mà đã chắc chắn đó là đạo mạch nhục thân, còn coi đó là chiến lợi phẩm lớn của trận chiến này.
Lý Hạo hiểu ý ông, ông chỉ đang muốn trấn an hắn mà thôi, nhưng Lý Hạo cảm thấy không cần phải như vậy.
Lão sư nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ ư?
Từ khi hắn nhập học cho đến giờ đã được bốn năm, hắn không còn là đứa trẻ mới mất đi cha mẹ, nội tâm yếu ớt năm xưa nữa.
Cảm xúc tiêu cực đã nhanh chóng biến mất sau khi đánh lui nữ vương.
Hắn nhìn mọi người, lên tiếng: “Ta sẽ thử trước, nếu thành công, hôm nay mọi người sẽ cùng nhau khai mạch, không cần lo lắng về tài nguyên, dù có hấp thu hết mỏ khoáng này thì cũng không sao! Nếu lát nữa chúng ta cường hóa thân thể thành công, vậy cũng có thể sử dụng tất cả bảo dịch này!”
Dứt lời, Lý Hạo ngồi xuống khoang chân lại.
Trái tim vỡ nát đã khôi phục một chút nhờ kiếm năng và Sinh Mệnh Chi Tuyền, tuy nhiên trông nó vẫn rất tàn tạ, khiến người nhìn phải sợ hãi.
Lý Hạo im lặng, lúc này, một đạo mạch nhỏ yếu xuất hiện, vị trí của nó hơi đặc biệt.
Đạo mạch này ẩn giấu phía dưới đạo mạch cột sống – cũng chính là đạo mạch lôi đình, nó giống như xuất hiện từ một không gian khác và cũng nằm trên cột sống.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Cái này giống như cùng một vị trí đạo mạch nhưng khác vĩ độ sao?
Lý Hạo phát hiện ra bằng cách nào?
Lý Hạo cắn nuốt rất nhiều năng lượng, đạo mạch nhỏ yếu trở nên lớn mạnh, ban đầu nó nhỏ như con giun, trong chớp mắt đã phát triển đến kích cỡ như một con rắn nước.
Lý Hạo hấp thu một chút bảo dịch, đạo mạch tiếp tục lớn mạnh nhưng thân thể không thay đổi gì.
Đạo mạch chỉ lớn hơn chứ không hề mở ra.
Không biết trải qua bao lâu, đạo mạch lớn mạnh tựa như một con rồng mà vẫn không có gì thay đổi, thậm chí mọi người không đoán được rốt cuộc đạo mạch này có thuộc tính hay không.
Đạo mạch có thuộc tính thì sẽ ẩn chứa lực lượng thuộc tính, tỉ như Ngũ Hành đạo mạch.
Đạo mạch không thuộc tính thì sẽ hơi mờ.
Còn đạo mạch này thì sáng long lanh, xét riêng điểm này thôi thì có thể thấy nó khác những đạo mạch kia, có lẽ nó thật sự là một loại đạo mạch đặc thù khác.
Có cần cảm ngộ thế hay không?
Hay cứ trực tiếp cường hóa rồi mở ra là được?
Tất cả mọi người nhìn không chớp mắt.
Lý Hạo cũng đang phán đoán xem mình có cần cảm ngộ thế rồi mới mở ra hay không?
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp loại đạo mạch này, sau khi cân nhắc một phen, hắn vẫn lựa chọn không cảm ngộ thế, bởi vì bản thân hắn không biết mình phải cảm ngộ thế bằng cách nào với cái thứ này?
Hắn nên cảm ngộ loại thế nào?
Nếu liên quan đến thân thể thì nó được tính là thế gì?
Nếu đã không biết thì có thể lựa chọn cưỡng ép mở ra đạo mạch.
Lý Hạo không trực tiếp phá vỡ nó mà là mở ra từng phần dựa theo Khiếu Huyệt Pháp, bảo vệ vững chắc đạo mạch.
Hắn suy tư một phen, sau đó nói: “Giờ ta sẽ bắt đầu mở ra một phần đạo mạch.
Nếu có hiệu quả thì sẽ có thể rút ra năng lượng đặc thù từ Hạo Tinh giới để cường hóa thân thể.
Nếu không có hiệu quả thì đành chịu thôi.”
Lý Hạo hít sâu một hơi, lúc này hắn hơi bồn chồn lo lắng.
Nếu không có hiệu quả thì lần này bọn họ thực sự thua lớn.
Lý Hạo lại hít sâu lần nữa, những người khác nín thở tập trung, hồi hộp chờ đợi kết quả.
Ngay sau đó, đạo mạch bị mở ra một phần.
Răng rắc!
Một phần nhỏ đã bị đứt gãy.
Ngay sau đó, một cỗ năng lượng màu trắng tựa như bạch ngọc truyền tới từ Hạo Tinh giới, tràn vào thân thể Lý Hạo, trông nó rất giống màu của xương cốt Sơ Võ, mà bây giờ cũng có thể coi là một loại Sơ Võ khác.
Nguồn năng lượng đặc thù này khác xa vật chất bất diệt của Tân Võ.
Vật chất bất diệt là nguồn năng lượng khiến cường giả Kim Thân Tân Võ cường đại.
Nhưng năng lượng được truyền đến lúc này có màu trắng.
Năng lượng màu trắng này không truyền quá nhiều vào trong cơ thể Lý Hạo, nhưng vết thương của hắn bắt đầu khép lại, hiệu quả còn tốt hơn Sinh Mệnh Chi Tuyền và kiếm năng.
Trong nháy mắt, toàn bộ dưới lòng đất truyền đến một trận gào rống kích động!
Hình như đó thật sự là đạo mạch nhục thân!
Ngoài hầm mỏ, Trương An nghe thấy tiếng rống thì nghi hoặc.
Vừa mới thất bại, thế mà những người này không buồn chút nào sao?
Chương 1740: Đạo Chủ chi lộ 3
Trong mỏ quặng, đám người không còn cảm giác uể oải trước đó.
Thân thể Lý Hạo hiện ra một cỗ năng lượng màu trắng sữa khiến tất cả mọi người điên cuồng.
Viên Thạc lẩm bẩm: “Đúng, chính là loại này.
Đây mới thật sự là suối nguồn sinh mệnh, năng lượng khởi nguồn của sự sống!”
Một bên khác, Nam Quyền ngồi chồm hỗm trên mặt đất, lẩm bẩm nói: “Đúng, trước khi sinh con đúng là màu này…”
Đám người nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ.
Chúng ta đang thảo luận về khởi nguồn của sự sống, sao ngươi lại vô liêm sỉ như vậy?
Nam Quyền trợn mắt trắng, cả cái vòng võ sư Ngân Nguyệt này đều đang xa lánh hắn, mẹ kiếp, lời ta nói có vấn đề gì à?
Mà hắn cũng chẳng thèm để ý đến đám người này, giờ phút này hắn nhìn Lý Hạo bằng ánh mắt hưng phấn và kích động.
Đó thật sự là đạo mạch nhục thân sao?
Trước đó, hắn cảm thấy đạo mạch không thuộc tính là đạo mạch nhục thân, hóa ra nó không phải!
Lý Hạo vẫn đang tiếp tục phá vỡ đạo mạch từng chút một, trên khuôn mặt đã lộ ra nụ cười, gương mặt không nguyên vẹn bắt đầu chậm rãi khôi phục, không còn đáng sợ như trước.
Nhưng sau một hồi phá mạch, Lý Hạo nhíu mày, nói khẽ: “Hiệu quả không tệ, nhưng…”
Lý Hạo cau mày: “Nhưng mà không có cảm giác có thể khiến người ta trực tiếp lột xác.”
Viên Thạc không nhịn được nói: “Ngươi có thực lực gì? Ngươi nghĩ một đạo mạch có thể giúp ngươi lột xác được ư? Nghĩ gì thế? Nhưng đối với những người khác, nhất là với những tu sĩ dưới Nhật Nguyệt, mở ra đạo mạch này chắc chắn sẽ khiến bọn họ tiến bộ lớn!”
Thực lực Lý Hạo đạt đến trình độ nào? Đến cấp bậc của hắn, nếu có thêm một đạo mạch là có thể giúp thực lực và thân thể của hắn lột xác thì nó mạnh đến cỡ nào?
Viên Thạc lại nói: “Đạo mạch mở ra rồi vẫn có thể tiếp tục cường hóa nó, thổ nạp năng lượng đặc thù của Hạo Tinh giới, khiếu huyệt khác nhau thu nạp năng lượng khác nhau, như vậy thì mới khiến đạo mạch và thần thông trở nên cường đại hơn!”
Lý Hạo gật đầu: “Ta sẽ thử mở ra hết xem sao!”
Dứt lời, hắn khẽ quát một tiếng, tốc độ mở đạo mạch vốn đang chạm rãi đột nhiên nhanh hơn rất nhiều.
Không lâu sau, toàn bộ đạo mạch bị hắn mở hết ra.
Trong nháy mắt, một cỗ năng lượng cường hãn tràn vào trong cơ thể.
Răng rắc!
Xương cốt Lý Hạo xuất hiện chút biến đổi, hắn vốn đang biến hóa dần theo hướng kim cốt Tân Võ, đó là một loại bắt chước theo tiềm thức, nhưng hiện giờ khi lực lượng màu trắng ngà chảy xuôi khắp cơ thể, xương cốt màu vàng nhạt khôi phục thành màu trắng.
Lý Hạo lẩm bẩm: “Xương người vốn là màu trắng… Đây là… Tố nguyên sao?”
Sơ Võ Bạch Ngọc Cốt cũng là màu trắng, nhưng thân thể Sơ Võ không kém gì Tân Võ.
Tân Võ Kim Thân Đạo là một loại pháp môn đặc thù chế tạo xương cốt thành thứ giống như kim loại, nhưng hiện giờ năng lượng truyền vào trong cơ thể Lý Hạo lại khiến xương cốt hắn trở về màu trắng.
Lý Hạo cường hóa thân thể, sau đó cảm nhận một chút, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Đối với hắn mà nói, thành quả này không đáng là gì, hắn đã mở ra không ít đạo mạch, lần này cường hóa thân thể có lẽ chỉ đủ cho hắn tăng thêm 1 – 2 mạch, thế nhưng, có lẽ những người khác sẽ mở được thêm 3 – 5 đạo mạch.
Hiệu quả hoàn toàn khác biệt!
Lý Hạo tươi cười: “Khai khiếu là tiến hành theo chất lượng! Nếu mở ra đạo mạch nhục thân thì có thể trực tiếp mở thêm mấy đạo mạch, cứ trực tiếp mở ra là được, không cần khai khiếu từng chút một!”
Lý Hạo nhìn về phía đám người: “Đạo mạch nhục thân thật sự tồn tại! Cơ hội của chúng ta đến rồi!”
Đám người rất hưng phấn, nhưng Viên Thạc vẫn kiên trì thuyết phục: “Có lẽ không chỉ có một đạo mạch nhục thân, ta vẫn giữ vững quan điểm đó.
Lý Hạo, thử mở một mạch xong rồi, giờ ngươi có thể tìm tiếp xem sao!”
Lý Hạo gật đầu, quay sang nói với đám người: “Mọi người vào trong bảo trì tu luyện đi!”
Dứt lời, hắn vung tay lên, vô số Sinh Mệnh Chi Tuyền hiện ra.
Chúng do đám yêu thực kia cung cấp, lượng chất lỏng chứa đầy một chum, nhưng hiện giờ Lý Hạo đổ tất cả vào bảo trì, mọi người hít một hơi, tiêu hao thế này quá tốn kém.
Lý Hạo lên tiếng: “Có nhiều năng lượng để làm gì? Bị giết thì sẽ thành của người khác.
Lần này chúng ta phải tận dụng hết tất cả, hi vọng mọi người đều có thể bước vào Nhật Nguyệt cảnh, có được ít nhất 10 đạo mạch!”
Lý Hạo trầm giọng: “Bây giờ, thiên địa bắt đầu vững chắc, cường giả có thể xuất hiện thực lực càng ngày càng mạnh! Hiện tại, giới hạn của ta đã đạt tới 20 mạch trở lên, những người được thiên ý hoặc đại đạo ưu ái thì sẽ có giới hạn như vậy, còn những kẻ khác, ví dụ như đám Bản Nguyên phân thân kia thì cũng có thể đưa phân thân đạt 10 mạch ra ngoài.”
Trước kia, khi cửu ti chưa bị tiêu diệt, kẻ mạnh nhất chỉ có chiến lực Thần Thông 7 hệ mà thôi.
Mới bao lâu trôi qua mà chiến lực Thần Thông 10 hệ đã có thể xuất hiện rồi?
Theo thời gian, thiên địa sẽ càng ngày càng vững chắc, sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện người mạnh hơn.
Không chỉ cổ nhân đang thức tỉnh, những Thần Linh kia cũng đang không ngừng khôi phục.
Thiên địa càng vững chắc, Thần Linh càng mạnh.
Thần Linh ở kỳ đỉnh cao đều có chiến lực Thánh Nhân, bây giờ, đám Thần Linh kia chưa đạt đến tình trạng đó, nhưng bọn họ đang trưởng thành dần theo thiên địa.
Đám Thần Linh đó được trời ưu ái, có những ưu thế mà người khác không có.
Mọi người không nhiều lời, tất cả tiến vào bảo trì.
Bọn họ lập tức hấp thu vô số bảo dịch.
Bảo trì – cái ao chứa bảo dịch này vốn được dùng để uẩn dưỡng thân thể Thiên Vương, có ích đối với việc tu bổ thân thể, hiện giờ, nó rất phù hợp để giúp mọi người chữa thương và mở ra đạo mạch nhục thân.
Có Lý Hạo làm cơ sở, mọi người không còn cố kỵ, bắt đầu hấp thu năng lượng để mở ra đạo mạch mới.
Lý Hạo cũng bắt đầu khôi phục thương thế.
Mới mở đạo mạch khiến thân thể hắn cường đại hơn, nhưng việc cưỡng ép mở ra 360 khiếu huyệt trước đó vẫn khiến Lý Hạo khó chống đỡ được, giờ phút này, hắn phong bế vài khiếu huyệt để giảm bớt áp lực đối với thân thể.
Giờ khắc này, hắn mở ra 9 đạo mạch thần thông hoàn chỉnh, đạo mạch nhục thân thì chỉ mới có một cái, khiếu huyệt thì đã mở ra hơn 180 cái, mở năm khiếu huyệt tương ứng với mở ra một đạo mạch hoàn chỉnh.
Lý Hạo đóng lại vài khiếu huyệt để giảm bớt gánh vác đối với thân thể, tuy nhiên hắn cũng giữ lại nhiều khiếu huyệt hơn số lượng ban đầu bởi vì hiện giờ hắn đã có thể tiếp nhận nhiều đạo mạch hơn.
Cuối cùng, Lý Hạo lưu lại 250 khiếu huyệt lấp lánh quang mang.
Đạo mạch không thuộc tính mở ra 14 cái hoàn chỉnh.
Đến lúc này không còn quá sức chịu đựng của thân thể nữa, cộng thêm việc hắn vừa mở ra 1 đạo mạch nhục thân và 9 đạo mạch thần thông, Lý Hạo đã mở ra tổng cộng 24 đạo mạch hoàn chỉnh.
Dựa theo cách phân chia tân võ đạo của bọn họ, 9 đạo mạch chính là Sơn Hải cửu trọng, mở thêm ba cái là Nhật Nguyệt nhất trọng, thời khắc này, Lý Hạo xem như đã đạt đến Nhật Nguyệt ngũ trọng đỉnh phong.
Còn với những người khác, nếu không phải cường giả Thần Thông, không khai đạo mạch thần thông thì sẽ phải mở ra 300 khiếu huyệt mới đạt đến Nhật Nguyệt ngũ trọng đỉnh phong.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Thất Giới Truyền Thuyết [Dịch] Thất Giới Truyền Thuyết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-That-Gioi-Truyen-Thuyet-dich-Truyen-Audio-Hay-chon-loc.jpg)

