[Dịch] Tinh Môn
Tập 338 : Lý Hạo đáng sợ 1 (c1686-c1690)
❮ sautiếp ❯Chương 1686: Lý Hạo đáng sợ 1
Bóng đêm giáng lâm.
Đêm nay, Ngân Thành có vẻ hơi yên tĩnh.
Ngoài thành, đại quân ồn ào náo động ban ngày cũng đã yên tĩnh trở lại, từ bốn phương tám hướng có những siêu năng phương Bắc tới tụ hợp trong đại quân, số lượng đông đảo.
Trong thành, Lý Hạo vẫn luôn chờ đợi, đồng thời cũng đang tự hỏi.
Hắn biết mình còn rất trẻ, cũng không có kinh nghiệm lĩnh quân, nhưng bàn về đơn đả độc đấu thì người Ngân Nguyệt không sợ bất cứ kẻ nào.
Kỳ thật Ngân Nguyệt không am hiểu đoàn chiến.
Nhưng nếu là cường giả quyết đấu đơn thuần thì… Hắn không sợ, võ sư Ngân Nguyệt cũng không sợ, những cường giả mới đến kia cũng vậy.
Tất cả cường giả lẳng lặng đứng, bọn họ đều đang chờ đợi cái gì đó.
Có người lộ ra nụ cười biến thái, có kẻ nghĩ tới chuyện tốt gì đó cũng đang mỉm cười.
Gần đây tâm tình Nam Quyền không tệ, hắn đụng đụng Ngọc La Sát bên cạnh, nghênh đón ánh mắt lạnh như băng của Hầu Tiêu Trần, hắn lộ vẻ khinh thường nhưng vẫn lui lại mấy bước, sau đó lại chạy tới đụng đụng Bích Quang Kiếm bên kia, Bích Quang Kiếm lạnh nhạt không quan tâm, Viên Thạc không tỏ vẻ gì, chỉ liếc Nam Quyền một chút.
Bị liếc như vậy, Nam Quyền thầm mắng một tiếng, nhìn tới nhìn lui, cuối cùng vẫn không lại gần Quang Minh Kiếm.
Mặc dù bây giờ Quang Minh Kiếm âm dương điều hòa, so với dáng vẻ râu dài lúc trước thì đẹp mắt hơn nhiều, nhưng đối với Nam Quyền mà nói… Tốt nhất vẫn nên tránh xa một chút thì hơn.
Trong đội ngũ, cũng bởi vì có hắn nên mới có vẻ có sức sống hơn, nếu không, chắc ai nhìn vào đây thì cũng cho rằng nơi này như là Địa Ngục.
Lý Hạo chậm rãi lên tiếng: “Đại Ly Vương đã rời đi, hãy cẩn thận, Đại Ly Vương và chủ tế thần điện đều rất cường đại, còn đáng sợ hơn đám Bản Nguyên phân thân kia.
Còn Bản Nguyên phân thân có phải tồn tại thuộc về thời đại Bản Nguyên hay không thì cũng không cần quá mức kiêng kị.”
Đám người gật đầu, không nói lời nào.
Đối với sách lược giết tướng của Đại Ly Vương, mọi người không cảm thấy ngoài ý muốn, nếu đám người kia đánh tới đây thật thì mọi người cũng không kiêng kị.
Lý Hạo không nói thêm, những lời cần nói thì đã nói xong hết rồi.
Nhưng hắn cảm thấy hành động của Đại Ly Vương có chút cổ quái, rõ ràng là biết hắn có thể phát hiện mà vẫn gây ra động tĩnh rõ ràng như thế, còn lựa chọn tập kích ban đêm, vậy tại sao không trực tiếp đơn đả độc đấu cùng chúng ta cho nhanh.
Một vị vương giả mà lại làm như vậy thì có vẻ hơi bỉ ổi.
Một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay hắn.
Đại Ly Vương không muốn luyện binh với mình thì cũng hết cách, trong trận chiến giữa các cường giả, mình không sợ gã, gia hỏa này đã muốn chết như vậy thì sớm tiễn gã một đoạn cũng được.
Phương Nam Ngân Thành.
Hơn mười vị tu sĩ mặc hắc bào đứng lặng trong hư không, bốn phía mơ hồ hiện ra một lồng ánh sáng.
Bọn họ nhìn về phía Ngân Thành, có người thổn thức: “Ngân Thành… Không, nên gọi là Kiếm Thành mới đúng, nhiều năm không ra ngoài, bây giờ thương hải tang điền, tám đại chủ thành, Kiếm Thành… đã mất rồi ư?”
“Ai biết được, có lẽ vẫn còn, làm gì có chuyện dễ dàng mất đi như vậy.
Nhưng chắc là không thể xuất hiện, chỉ sợ Kiếm Thành đang lang thang trong hàng rào thế giới rồi.”
“Nếu Kiếm Thành vẫn còn, vậy hiện tại do ai làm chủ?”
“Khó nói lắm.”
“Ta không có hứng thú với vấn đề này, ta chỉ không hiểu một chuyện, Thần Binh những nhà khác ở bên ngoài cũng không lạ, nhưng Kiếm Thành… Nếu ta nhớ không lầm thì năm xưa nó đã tiến vào trong hàng rào thế giới rồi, vì sao Tinh Không Kiếm vẫn còn ở bên ngoài?”
“Không biết, có thể là Lý gia chi chính thắng nên đưa Tinh Không Kiếm và vài tộc nhân ra.”
“Hi vọng tộc nhân lưu lạc bên ngoài trở về lần nữa sao? Nhưng mà sau nhiều năm như vậy, bọn họ sinh ra một kẻ như Lý Hạo, đúng là cũng có chút năng lực đấy.”
Trong tám đại chủ thành, bảy nhà còn lại vẫn ở trên đại địa.
Tại thời khắc mấu chốt, chi chính trốn đi, mang theo Thần Binh thủ hộ, kỳ thật chuyện này có thể lý giải được.
Chỉ có mình Lý gia… Việc Tinh Không Kiếm xuất hiện khiến cho những kẻ biết nội tình đều cảm thấy khó hiểu.
Những người khác không biết thì không thấy gì.
Nhưng bọn họ biết rằng, vào ngày đám người Kiếm Tôn vừa rời đi, tinh môn liền lập tức phong bế, đám người Kiếm Tôn đều bị đánh lén, người lưu thủ Kiếm Thành trực tiếp khống chế cổ thành bay lên, tiến vào hàng rào thế giới tác chiến.
Trong tình huống như vậy, tại sao chi mạch Lý gia lại xuất hiện?
Trong tám đại gia tộc, bảy nhà kia xuất hiện cũng không có gì hiếm lạ, nhưng Lý gia xuất hiện thì rất cổ quái.
Mà lúc ấy bọn họ không thể không phong bế cổ thành, lựa chọn ngủ say, nguyên nhân cụ thể ra sao… Sau 100.000 năm, không ai có thể quay ngược thời gian để đi dò xét chân tướng.
Nếu Kiếm Thành vẫn còn thì sớm muộn gì cũng có thể biết được nguyên nhân.
Có người lại nói: “Đại Ly Vương thực lực không yếu, chủ tế thần điện cũng vậy.
Trừ bọn họ ra, những người khác chỉ bình thường thôi, xem ra mọi chuyện vẫn phải dựa vào chúng ta! Không biết đại nhân nghĩ thế nào, nếu vận dụng phân thân của tất cả cường giả trong thành thì có thể trực tiếp diệt sạch chi mạch Lý gia rồi!”
“Đại nhân có ý nghĩ của mình, chúng ta cứ chấp hành là được, đừng suy nghĩ quá nhiều, bây giờ chúng ta là châu chấu trên một sợi thừng, đại nhân không hy vọng thiên địa này tiếp tục mang họ Lý!”
Họ gì cũng được, đừng mang họ Lý hay họ Phương là được.
Phía trước, phân thân kim giáp bỗng nhiên mở miệng: “Bên phía Đại Ly truyền tin đến, bọn họ đã di chuyển, chỉ cần trong thành hỗn loạn, chúng ta sẽ lập tức ra tay!”
“Rõ!”
“Yên tâm đi, tại thời đại Tân Võ, chúng ta chiến đấu nhiều vô số kể, có thời cơ thì chắc chắn có thể bắt lấy…”
“Đám người Đại Ly Vương sao có thể biết chúng ta đã trải qua bao nhiêu trận chiến ở thời đại kia được.”
“Được rồi, đừng nhắc đến Tân Võ nữa!”
Có người quát khẽ.
Đám người lập tức im lặng.
Đúng vậy… Có đôi khi, tâm tình của bọn họ rất phức tạp.
Tân Võ cường đại là điều khiến bọn họ kiêu ngạo, bọn họ đã từng chiến đấu vì Tân Võ, đã từng sùng bái Nhân Vương, từng vì Tân Võ quật khởi mà nhiệt huyết sôi trào.
Thế nhưng cuối cùng bọn họ lại phản bội Tân Võ.
Sau vô số năm sau, bọn họ xem thường những người khác, cảm thấy Tân Võ mới thật sự là thời đại cường thịnh.
Bọn họ xem thường Sơ Võ, xem thường thời đại mới, thậm chí xem thường đại thế giới của Hồng Nguyệt, dù thế giới này cường hãn vô song, thậm chí dám phục kích đám người Kiếm Tôn, bọn họ còn từng hi vọng rằng cường giả Hồng Nguyệt thế giới sẽ giúp bọn họ đánh tan Tân Võ…
Nhưng mỗi lần ấy bọn họ lại tự hỏi rằng, Hồng Nguyệt có thể thắng Tân Võ không?
Có thể thắng vị Nhân Vương vô địch kia không?
Có thể thắng vị Trương Chí Tôn thần toán vô song kia không?
Chương 1687: Lý Hạo đáng sợ 2
Tâm tình phức tạp này khiến đôi khi bọn họ rất sợ nhắc đến hai chữ Tân Võ, nhưng trong đáy lòng lại cảm thấy Tân Võ thật sự rất cường đại, chúng ta đã từng là một phần tử trong đó.
Chỉ là… Tạo hóa trêu ngươi.
Có người đã từng oán trách, Nhân Vương quá ác, những kẻ tham lam, không làm tròn trách nhiệm thì ở thời đại nào cũng có, vậy mà Nhân Vương không hỏi nguyên do, chỉ có một chữ – giết!
Tài nguyên thiếu thốn, cường giả Tân Võ quá nhiều, Nhân Vương chỉ chiếu cố những người quen biết cũ, còn với những nhân vật râu ria như bọn họ thì mặc kệ, chưa từng chăm lo chút nào, khi bọn họ muốn có thêm tài nguyên, nếu ra tay cưỡng đoạt thì cũng chỉ nhận được một chữ – giết!
Nếu Nhân Vương nhân từ một chút thì sao chúng ta phải phản bội Tân Võ?
Mà phản bội chính là phản bội, dù có nhiều lý do hơn nữa thì cũng chỉ là lấy cớ để an ủi chính mình, bây giờ, bọn họ đã không còn đường lui nữa.
Khi những người này đang suy nghĩ vẩn vơ, có một đám người đang lặng lẽ tới gần Ngân Thành.
Chủ tế thần điện Khương Ly ánh mắt có vẻ phức tạp.
Những lời Đại Ly Vương nói với y hôm nay kỳ thật vẫn còn cất giấu một tầng hàm nghĩa, đó là… thần điện nên cúi đầu xưng thần.
Thế nhưng trong thần điện có vài vị tư tế có tín ngưỡng thuần khiết đến cực hạn, bọn họ sẽ không phản bội thần điện để quy thuận Đại Ly Vương, thế nên người chỉ huy lần xuất thủ này mới là tư tế thần điện chứ không phải thân vệ của Đại Ly Vương.
Khương Ly nhìn vài vị tư tế trong đám người, có nhiều người trong những vị tư tế này là tín đồ cuồng tín.
Có lẽ Đại Ly Vương muốn những người này để mạng lại ở đây, không trở về nữa, kể cả đám cường giả bộ lạc không nghe lời kia cũng vậy.
Ban đầu y cũng rất bất ngờ khi Đại Ly Vương khởi xướng lần xuất chinh này với tâm tư như vậy.
Khương Ly đè xuống ý niệm trong lòng, truyền âm nói: “Lát nữa xuất thủ, mọi người phải coi chừng, phe Lý Hạo không yếu, nếu không thì đã chẳng đến mức người người kiêng kị, các bá chủ Thiên Tinh cũng phải bất lực! Tuyệt đối không thể khinh thường cường giả phe Lý Hạo, các vị tiền bối của chúng ta từng giao thủ cùng võ sư Ngân Nguyệt, năm đó, Ngân Nguyệt dùng sức một tỉnh để chống lại cả Đại Ly, Ngân Nguyệt thật sự rất cường đại…”
Y nói thêm vài câu nhắc nhở.
“Chủ tế yên tâm!”
“Thánh quang thần điện chắc chắn bao phủ thiên địa!”
Đó là lời của tư tế thần điện.
Đám Thần Vệ quân trầm mặc, bọn họ chỉ trung thành với Đại Ly Vương, vậy nên, từ trước đến nay bọn họ không có hứng thú với thánh quang thần điện gì đó của đám tư tế kia, cũng không muốn dính vào trong đó.
Lần này, kỳ thật Thần Vệ Quân còn có một nhiệm vụ.
Nếu phe bọn họ không địch lại phe Lý Hạo thì sẽ để tư tế lại chặn sau, về phần để bọn họ lại như thế nào thì… chủ tế Khương Ly sẽ an bài, bọn họ cũng không hiểu đại vương ra lệnh như vậy là vì sao, bởi chủ tế là người đứng đầu thần điện.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Những chùm sáng bị bóng tối bao trùm bắt đầu bay về hướng Ngân Thành.
Ngân Thành.
Trên chiếc gương hiện ra một đoàn sương đen, không có tin tức nào khác, Lý Hạo nhiều lần nhíu mày.
Hắn không cảm nhận được thiên địa đại thế.
Đại Ly Vương… mất tích rồi? !
Chuyện này là sao?
Gã đang ẩn nấp đâu đó, chờ đợi thời cơ để cho hắn một kích trí mạng ư?
Đêm nay, bầu không khí có chút cổ quái.
Thấy sương đen đã sắp bay tới, Lý Hạo không nói thêm điều gì, ném tấm gương vào hư không, một cỗ hào quang nhàn nhạt bao phủ tứ phương.
Lúc này, một tia sét đen từ trên trời giáng xuống.
Ầm ầm!
Sấm sét giữa trời quang, tấm gương của Lý Hạo run rẩy một trận.
Ngay sau đó, bên tai đám người Lý Hạo vang lên một trận ngâm xướng.
Trời long đất lở!
Thế giới như trở về thời kỳ Hỗn Độn, Lý Hạo từng gặp thủ đoạn như vậy, tại mỏ quặng, vị cường giả hồng ảnh kia đã từng dùng thủ đoạn tương tự, đó là thiên địa Sơ Võ.
Trở về thời đại Hỗn Độn! Có thể vây nhốt kẻ địch, đương nhiên cũng có thể trở thành nơi chết của mình.
Lý Hạo không suy nghĩ nhiều, hắn quát: “Giết!”
Oanh!
Trong nháy mắt, sau lưng, các vị cường giả bay lên hư không, nhanh cóng tấn công đoàn sương đen!
Kẻ nhanh nhất là Viên Thạc.
Ông nhanh như chớp đánh ra một quyền, hư không hỗn độn vỡ nát, ông đã chờ lâu rồi, lúc này cười lạnh một tiếng, sau một quyền của ông, sương đen sụp đổ, bóng dáng hơn trăm người hiện ra!
Một cường giả áo bào đen hừ lạnh một tiếng, cũng đánh ra một quyền, trận chiến lập tức nổ ra.
Lý Hạo nhíu mày.
Đại Ly Vương không ở đây, nhưng hắn nhìn thấy vị chủ tế kia.
Khương Ly lộ vẻ hơi khác thường nhìn thoáng qua Lý Hạo, nói khẽ: “Xem ra Lý đô đốc đã sớm dò xét được sự hiện diện của chúng ta, cứ tưởng rằng lần tập kích này sẽ thành công chứ.”
Dứt lời, từ trong miệng y bỗng truyền ra một cỗ ba động đặc thù, thiên địa chấn động!
Giờ khắc này, tại hướng Nam Ngân Thành, một chùm sáng bị che đậy nhanh chóng lao về phía này.
Cùng lúc đó, Khương Ly vung tay lên, trên bầu trời lấp lóe sấm sét, ầm một tiếng, nện xuống đầu đám người.
Lý Hạo nhíu mày, đây là thủ đoạn Sơ Võ sao? Điều khiển lôi đình như là thần thông.
Hình như Sơ Võ Chi Thần đều nắm giữ lực lượng một đạo.
Thủ đoạn này rất giống người Thiên Tinh thời đại này, mà nói thực ra, thời đại này có thể miễn cưỡng xem là tân thời đại Sơ Võ, đại đạo vẫn như trăm sông đổ về một biển.
“Ta sẽ đối phó với người này!”
Lý Hạo cũng muốn thử xem đạo của Sơ Võ rốt cuộc là như thế nào.
Hắn đạp không bay lên, chém ra một nhát!
Hỗn Độn vỡ ra!
Thần văn chữ “Lôi” hiển hiện, một kiếm giáng xuống như thiên lôi bộc phát, ầm, tia sét đen trong không trung sụp đổ, Lý Hạo nhíu mày: “Cũng chỉ đến vậy mà thôi!”
Lôi đình đấu lôi đình, Lý Hạo thắng.
Khương Ly không hề kinh ngạc, nếu Lý Hạo không có thực lực thì sao có thể nhất thống Thiên Tinh được?
Y vung tay lên, vô số ngọn lửa hiện lên giữa thiên địa.
Ngàn vạn ngọn lửa đánh về hướng Lý Hạo.
Lý Hạo cũng dùng thần văn ứng đối, chữ “Hỏa” hiện ra, vô số hỏa diễm bộc phát trong nháy mắt, đánh tan hỏa diễm của đối phương.
Hắn không nóng nảy, địch nhân còn chưa đến đủ, hắn cũng muốn nhìn xem Đại Ly Vương có mưu đồ gì, đồng thời hắn cũng đang đề phòng Đại Ly Vương tập kích chính mình.
Vị chủ tế này thực lực không tệ, dựa theo phán đoán của Lý Hạo, với lực lượng lôi đình và hỏa diễm này, y còn mạnh hơn không ít cường giả bảy hệ.
“Lý đô đốc quả nhiên dũng mãnh phi thường, nhưng như thế còn chưa đủ!”
Khương Ly khẽ cười: “Đạo Sơ Võ không chỉ có nguyên tố thần thông!”
Dứt lời, y đột nhiên biến mất.
Quanh Lý Hạo bỗng nhiên trở thành Hỗn Độn, tất cả đều biến mất.
Chương 1688: Lý Hạo đáng sợ 3
Lúc này, dường như trong thế giới này xuất hiện một vị thần khổng lồ đưa chân muốn giẫm xuống Lý Hạo.
Oanh!
Thiên địa sụp đổ!
Vị Thần Linh cường hãn vô biên kia hình như chính là chủ tế Khương Ly.
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt lóe lên một vệt kim quang, mặc cho bàn chân kia đạp xuống, hắn bỗng nhiên cầm kiếm chém lên hư không, nhíu mày nói: “Công kích tinh thần ư? Thú vị đấy, nhưng ta có Kiếm Nhãn nhìn thấu hư ảo, ngươi không làm được gì đâu!”
Dường như nhát kiếm kia đã chém vỡ cái gì đó, thế giới lập tức vỡ nát, thân ảnh Khương Ly hiện ra, thất khiếu chảy máu tươi, y kinh ngạc nhìn về phía Lý Hạo.
“Chẳng trách đại vương lại nói rằng ngươi là kình địch!”
Chiến trường lại xuất hiện ở bốn phương tám hướng, ầm ầm rung động.
Các vị võ sư Ngân Nguyệt đối chiến với đám cường giả áo bào đen cổ thành.
Đám cường giả cổ thành này đều là Bản Nguyên phân thân, nơi đây có mười mấy vị thực lực vô cùng cường hãn, đối thủ của bọn họ là những cường giả xếp hạng cao trên Ngân Nguyệt Anh Hùng Phổ năm đó, mỗi người đều có chiến lực phi phàm! Đương nhiên là cũng có người kém hơn một bậc, tỉ như Bích Quang Kiếm, Kim Thương, hiện giờ bọn họ đang đối phó với đám Thần Vệ quân và tư tế thần điện.
Lý Hạo nhìn thoáng qua thủ đoạn của Thần Vệ quân, đám người kia rất bình thường, chỉ có nhục thân cường hãn, còn đám tư tế thì đặc biệt hơn một chút.
Thậm chí có người đã dùng thủ đoạn cùng loại với lĩnh vực, những tư tế này tương tự Thần Thông, còn đám Thần Vệ quân kia thì giống người tu luyện đạo mạch không thuộc tính.
Khương Ly rất cường đại, thế nhưng Lý Hạo không hề coi trọng đối phương, hắn vẫn đang đề phòng Đại Ly Vương.
Vào thời khắc này, một chùm sáng đụng vào Hỗn Độn.
50 vị cường giả lập tức xuất hiện.
Không chờ Lý Hạo xuất thủ, một đạo kiếm quang bỗng nhiên nối liền trời đất.
Chiêu kiếm này đánh tới rất đột ngột.
Lý Hạo chỉ mơ hồ nhìn thấy nó, ngay sau đó, một đạo phân thân bản nguyên đã trực tiếp bị chém thành mảnh vỡ, trong đám người kia có người tức giận quát: “Lý Đạo Tông!”
Cửu sư trưởng.
Thời khắc này, Cửu sư trưởng lộ ra kim giáp, ánh mắt lộ ra sát ý lạnh lùng nhìn về phía những người kia: “Phản nghịch, tru diệt!”
Giết!
Một cỗ kiếm ý Lý Hạo quen thuộc bộc phát.
Gần đây vị Cửu sư trưởng này rất khiêm tốn, nhưng hiện giờ ông lại thể hiện rõ sự phẫn nộ trong lòng, một nhát kiếm chém ra, đó chính là Vô Sinh Kiếm Ý trong kiếm pháp Lý gia, kiếm lặng yên ra chiêu!
Cùng là Bản Nguyên phân thân, đều là cực hạn thiên địa có thể dung nạp, nhưng kiếm ý Cửu sư trưởng bộc phát ra lại có thể áp chế đối phương, thậm chí là miểu sát đối phương.
Phân thân kim giáp thấy thế khẽ quát: “Giết!”
Oanh!
Hắn ta cũng không cần chiến pháp, tay ra quyền, trời sụp đất nứt.
Cửu sư trưởng lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai?”
Người này quyền ý vô song, nhất định là cường giả đỉnh cấp năm đó, bản tôn tối thiểu là Bất Hủ đỉnh phong, thậm chí là cấp độ Thánh Nhân.
Nhân vật như vậy không có nhiều tại tiểu thế giới.
Phân thân kim giáp không trả lời, đến giờ phút này bọn họ vẫn không muốn bại lộ thân phận.
Khương Ly thấy thế, ánh mắt sáng lên, y quát khẽ: “Liên thủ với các vị tiền bối chém giết bọn họ!”
Oanh!
Bởi vì Bản Nguyên phân thân gia nhập, phe Đại Ly trở nên cường hãn hơn gấp mấy lần, võ sư Ngân Nguyệt vốn chiến một đối một cũng không rơi vào hạ phong giờ bị kẻ địch đánh cho phải lùi lại.
Chỉ có vài người có thể miễn cưỡng nghênh chiến, đó là Viên Thạc, Diêu Tứ, Hồng Nhất Đường, Hầu Tiêu Trần, Thiên Kiếm…
Những người này hiện giờ đang miễn cưỡng ứng đối với những đối thủ kia, bọn họ phải chiến toàn lực, rống giận gào thét, trên thân hiện ra từng điểm sáng, đó là dấu hiệu khiếu huyệt mở ra.
Những người này đều đã mở ra rất nhiều khiếu huyệt.
Viên Thạc vừa khai khiếu vừa không buông bỏ nghiên cứu của mình, bỗng nhiên, ông đánh ra một quyền, một lồng giam hiện ra trực tiếp bắt lấy một bản nguyên phân thân.
Ngay sau đó, Viên Thạc liên tiếp đánh ra mấy trăm quyền như điên dại, khẩn thiết phá vỡ hư không, một tiếng ầm vang lên, cường giả bị vây nhốt trực tiếp bị ông đánh nổ tung!
Viên Thạc rít lên: “Tất cả đến nhận lấy cái chết đi!”
Dứt lời, ba Bản Nguyên phân thân xuất hiện, Viên Thạc không sợ hãi chút nào, ông huy quyền xông lên!
Lý Hạo thấy hơn mười vị cường giả lao vào chiến trường thì nhíu mày, dùng Kiếm Nhãn nhìn bốn phía, trong lòng hơi nghi hoặc, Đại Ly Vương thật sự không ở gần đây sao?
Thật khó hiểu! Hắn vẫn luôn chờ gia hỏa này.
Nhưng hiện giờ võ sư đỉnh cấp Ngân Nguyệt ít hơn, tình hình sắp không địch nổi nữa, Lý Hạo quát khẽ: “Đi ra, giết bọn họ!”
Trong nháy mắt, 20 vị cường giả khôi lỗi xuất hiện, bọn họ đều là học viên của đại học võ khoa Viên Bình.
Những người này có kẻ không nhiều lời, có người cười khẽ, có người rống to một tiếng, nhao nhao gia nhập chiến trường.
Ầm ầm!
Mấy trăm vị cường giả của hai phe lao vào nhau, giao chiến với nhau, liên tục gầm thét.
Oanh!
Một vị tư tế thần điện bị Nam Quyền đánh nát thây, Nam Quyền cười lớn, phi thân lao tới đánh một vị cường giả bản nguyên, miệng gầm thét: “Lão tử cũng muốn thử xem cường giả bản nguyên cường đại đến đâu!”
Vừa xông lên, một lát sau, Nam Quyền rống to một tiếng, hắn bay ngược, máu tươi phun ra.
Nam Quyền… Không địch lại bản nguyên.
Lúc này, trong không trung hiện ra một thần văn, nó tựa như vì sao sinh mệnh, một cỗ sinh mệnh lực nồng đậm dũng mãnh lao tới chỗ Nam Quyền.
Một tay Lý Hạo chống trời, dường như đang ngâm mình trong dòng sông sinh mệnh.
Từng đạo lực lượng sinh mệnh tràn vào trong cơ thể từng vị cường giả, hắn nhìn bốn phía, mở miệng nói: “Cứ việc chém giết, nếu chỉ có những người này thì hôm nay hãy diệt hết bọn họ, đừng để kẻ nào trốn!”
Khương Ly biến sắc nhìn về phía Lý Hạo, trầm giọng nói: “Thủ đoạn hay lắm! Ta rất hiếu kỳ, không biết Lý đô đốc đã tu luyện đến tình trạng gì, ta chưa từng nghe đến loại thủ đoạn này!”
Lý Hạo còn cường đại hơn dự đoán của bọn họ, hắn vừa giao thủ cùng y, vừa vận dụng thần văn đặc thù, bổ sung đại lượng sinh mệnh lực, điều khiển toàn bộ chiến trường.
Khương Ly tự cảm thấy bây giờ mình đã đạt đến cực hạn dung nạp của thiên địa, nhưng hình như Lý Hạo này có thể vượt qua cực hạn đó.
Lý Hạo im lặng, hắn không quan tâm đến Đại Ly Vương nữa.
Không xuất hiện đúng không?
Được thôi, lão tử làm thịt hết những người này!
Hắn dám tuyên bố rằng Thiên Tinh đô đốc phủ sẽ ngăn cản đại lục Tứ Phương xâm lấn thì đương nhiên là có tự tin làm được, lúc này, từng khiếu huyệt xuất hiện trên thân, từng đạo mạch xuất hiện, trong chớp mắt, hơn 250 khiếu huyệt lộ ra.
Thần thông đạo mạch hiện ra chín cái mơ hồ.
Nếu đối phương không xuất hiện thì hắn sẽ làm thịt những người này, những người này đều không yếu, để xem ngươi có đau lòng hay không.
Nếu không phải muốn luyện binh thì Lý Hạo đã đánh tan quân địch rồi!
“Giết!”
Kiếm ý xuất hiện, cỗ kiếm ý này còn cường hãn hơn của Cửu sư trưởng mấy phần!
Nhát kiếm này đánh về phía Khương Ly!
Khương Ly vừa rung động, vừa thất lạc, còn có chút… Bất đắc dĩ.
Đại vương nói một vài thủ đoạn của mình không cần thi triển.
Cứ thua là được!
Chương 1689: Lý Hạo đáng sợ 4
Thế nhưng…
Đại vương, ngươi xem thường Lý Hạo rồi, nếu không thi triển, chúng ta không chỉ thua trận mà tất cả đều sẽ chết, không ai có thể chạy thoát.
Lý Hạo còn cường hãn hơn tưởng tượng.
Đây là điều mọi người không ngờ tới!
Bọn họ đều nghĩ rằng chiến lực của Lý Hạo cũng chỉ đạt tới cực hạn của thiên địa, cùng lắm là chiến lực tám chín hệ, nhưng trên thực tế thì không chỉ có như vậy.
Khương Ly không dám trì hoãn nữa.
Y quát một tiếng rồi lẩm bẩm, bỗng nhiên, trong tay hiện ra một đoạn xương trắng, đoạn xương sáng long lanh, gần đó, có cường giả Bản Nguyên phân thân khẽ giật mình: “Sơ Võ Bạch Ngọc Cốt!”
Vừa nói xong, đoạn xương trắng kia giống như hóa thành nước rồi dung nhập vào cơ thể Khương Ly.
Khí tức Khương Ly tăng vọt trong nháy mắt, thậm chí xung quanh hiện lên những vết nứt hư không rồi nhanh chóng tiêu tán, Khương Ly hơi ngạc nhiên, còn Lý Hạo thì vẫn bình tĩnh: “Cứ việc sử dụng đi, có ta ở đây, vết nứt hư không chẳng là gì cả!”
Dứt lời, hắn vung tay lên, mấy thần văn biến mất, bao phủ thiên địa, hắn nở nụ cười: “Ta cũng muốn thử xem rốt cuộc Đại Ly ngươi ỷ vào cái gì, cũng muốn xem xem có phải cường giả Sơ Võ vẫn còn sống thật hay không, có thể cho ngươi mượn mấy phần lực lượng!”
“Ngươi cứ thoải mái chiến một trận đi!”
Sắc mặt Khương Ly kịch biến, hiện giờ khí tức của y cực kỳ cường hãn nhưng không có vết nứt hư không cắt chém y.
Lý Hạo này làm được bằng cách nào?
Hơn nữa gia hỏa này mạnh không theo lẽ thường, cũng cuồng vọng không hợp thói thường.
Y khẽ quát một tiếng: “Giết!”
Giờ khắc này, y không dùng thần thông nguyên tố nữa mà là đánh ra một quyền, hư ảnh cường hãn xuất hiện sau lưng trông tựa như một vị cường giả Sơ Võ, khí tức đến từ Hỗn Độn khiến không ít người xung quanh cảm thấy ngạt thở.
Cửu sư trưởng hơi biến sắc, gầm nhẹ một tiếng: “Đó là xương cốt của một vị cường giả Sơ Võ còn sống.
Coi chừng!”
Lý Hạo không nói lời nào, lực lượng khiếu huyệt bộc phát.
Một cỗ lực lượng cường hãn hiện ra, vô số năng lượng đặc thù của Hạo Tinh giới xuất hiện bao quanh nắm đấm, hắn cũng đánh ra một quyền!
Oanh!
Hư không nổ tung, răng rắc, nắm đấm của Lý Hạo nổ vỡ ra, máu bắn tung tóe, nắm đấm của Khương Ly vẫn sáng long lanh, không bị tổn thương quá lớn.
Lý Hạo lui lại mấy bước, trong mắt vương nét kinh ngạc: “Không tệ! Chẳng trách lại dám để ngươi dẫn binh đến đây, thực lực ngươi mạnh hơn dự liệu của ta, mặc dù là mượn dùng ngoại lực nhưng thật sự rất cường đại!”
Hắn thì kinh ngạc, Khương Ly thì càng kinh hãi!
Đâu chỉ mình Khương Ly, cả Cửu sư trưởng và vị phân thân kim giáp kia cũng kinh hãi không gì sánh được, Lý Hạo so chiêu với cường giả Sơ Võ cốt mà không nổ tung toàn bộ cánh tay… Tại sao hắn làm được?
Phương pháp khai khiếu mạnh mẽ đến như vậy sao?
Khương Ly hoàn toàn biến sắc, âm thầm kêu khổ, đại vương, lần này ngươi lỗ mãng rồi, vốn kế sách của đại vương nghĩ rất tốt, thế nhưng đến bây giờ Lý Hạo cũng chẳng có vẻ gì là khẩn trương lo lắng cả, có lẽ sự tình không hề đơn giản.
Chắc không đến mức… Chạy không thoát chứ?
Y đã vận dụng xương cốt Sơ Võ Chi Thần, bây giờ, thực lực y tối thiểu đã đạt đến Thần Thông mười mấy hệ đúng không?
Vậy mà chỉ đánh gãy cánh tay của Lý Hạo thôi sao?
Sao thân thể người Thiên Tinh cường đại như thế?
Y lo lắng căng thẳng, đại vương đang mai phục đám Bản Nguyên phân thân này, hiện giờ gã không ở đây, nếu Lý Hạo thật sự một mẻ hốt gọn đám tư tế và Thần Vệ quân này thì bọn họ chịu thiệt lớn rồi.
Tất cả mọi người đều khinh thường Lý Hạo, nhưng có lẽ thực lực của người này đang tiến bộ từng phút từng giây.
Cuối cùng y không quan tâm bọn họ có kế hoạch gì nữa, y gầm lên một tiếng, bộ dáng khác hẳn sự văn nhã trước đó, mang theo một chút lực lượng đặc thù, y thì thào một câu, bỗng nhiên trong tay xuất hiện thêm một đoạn xương cốt, nổi giận gầm lên một tiếng: “Lý Hạo quá mạnh, rút lui!”
Dứt lời, y lại dung nhập xương cốt vào trong cơ thể, hai tay đều có màu tựa thủy tinh.
Y cùng cả hai tay tấn công Lý Hạo, cực kỳ cường hãn!
Lý Hạo hít sâu một hơi, má nó, có thể thêm nữa à?
Lợi hại như vậy ư?
Hắn vung tay, mấy thần văn bốn phía biến mất, vết nứt không gian lập tức xuất hiện cắt chém lên cánh tay Khương Ly.
Răng rắc!
Càng ngày càng nhiều vết nứt chém lên người Khương Ly, sắc mặt y thay đổi, không nhịn được tức giận mắng: “Lý Hạo, không phải ngươi nói rằng sẽ mặc cho ta thi triển sao?”
Lý Hạo thu hồi thần văn, y bắt đầu bị không gian cắt!
Đây là vì thiên địa hạn chế!
Tên khốn này!
Lý Hạo khịt mũi coi thường, nói nhảm, vừa rồi ngươi bộc phát ra thực lực quá mạnh, Lý Hạo cảm thấy y vẫn còn cất giấu xương cốt nữa, để cho ngươi tiếp tục thêm thì không chừng sẽ mạnh hơn hắn nhiều, thế chẳng phải là muốn chịu chết sao?
Chủ tế thần điện này thủ đoạn thật sự khó lường, sao hắn có thể cho đối phương cơ hội tùy ý thi triển tiếp được.
Khương Ly vô cùng bất đắc dĩ!
Bộc phát chiến lực quá mạnh thì sẽ bị không gian cắt chém, không bộc phát thì không địch nổi Lý Hạo, gia hỏa này rõ ràng làm một tên biến thái.
Sau khi bị không gian cắt chém không ngừng, hắn chỉ có thể suy yếu thực lực, một đoạn xương hiện lên trong tay rồi nhanh chóng biến mất, chỉ có một cánh tay có màu thủy tinh, y lại dùng quyền tấn công Lý Hạo!
Bốn phía hư không đột nhiên xuất hiện thiên địa Hỗn Độn.
Vị chủ tế này quả thật có rất nhiều thủ đoạn, chiến lực cũng mạnh, còn có thể tăng cường chiến lực bất cứ lúc nào, tuy là nhờ có xương cốt Sơ Võ nhưng đó cũng là bản lĩnh của người ta.
“Rút lui!”
Khương Ly gầm nhẹ, đánh một quyền lên trời, giận dữ hét: “Chư vị tiền bối đi trước, chúng ta chặn sau!”
Giờ phút này, đám cường giả Bản Nguyên phân thân cũng biến sắc.
Thủ đoạn của Lý Hạo thật mạnh.
Hơn nữa những khôi lỗi này chiến lực cũng không yếu.
Bọn họ đã đoán được thân phận của những người này, đó đều là hậu duệ của Đế Tôn, không thể coi thường, cứ tưởng rằng với 50 người cứu viện và 10 vị phân thân cổ thành có sẵn ở đây, đồng thời liên thủ với cường giả Đại Ly thì có thể giải quyết được đám người Lý Hạo…
Nhưng đến giờ bọn họ mới hiểu vì sao đại nhân nói rằng không có khả năng trực tiếp dùng phân thân liều mạng với đám người Lý Hạo.
Ngay sau đó, những người này ra tay đánh lui đối thủ, muốn rút lui.
Lý Hạo hừ lạnh một tiếng, các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?
Nào có dễ dàng như vậy!
Đại Ly Vương không xuất hiện thì cứ để ta nhận lấy các ngươi đi.
Trong tay Lý Hạo bỗng nhiên xuất hiện một thần văn, cách đó không xa, động tác của Vương thự trưởng bỗng nhiên trở nên trì trệ, khí tức tán loạn, ông sợ hãi vội vàng trốn chạy.
Chương 1690: Lý Hạo đáng sợ 5
Bởi vì lúc này, thần văn chữ “Đạo” đã bị Lý Hạo kéo ra.
Trong chớp mắt, trên người Lý Hạo hiện ra chín thần văn Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Phong Lôi Quang Ám, chúng nhanh chóng dung nhập vào chữ “Đạo”, trong cơ thể, khoảng chừng 230 khiếu huyệt sáng lên.
180 khiếu sáng lên chứng tỏ 36 đạo mạch đều đã mở ra một nửa, sau đó, mỗi khi tăng thêm 5 khiếu huyệt thì sẽ mở ra một đạo mạch hoàn chỉnh.
Thời khắc này, Lý Hạo thắp sáng 230 khiếu huyệt, chứng tỏ hắn đã mở ra hoàn chỉnh 10 đạo mạch.
Cộng thêm chín đạo mạch thần thông, hiện giờ hắn đã có trọn vẹn lực lượng 19 đạo mạch, còn 26 đạo mạch khác đã mở ra một nửa cũng có lực lượng cường hãn tăng trì, bây giờ lực lượng của Lý Hạo đã vượt qua lực lượng 20 đạo mạch, tất cả đều dung nhập vào thần văn chữ “Đạo”.
Tinh Không Kiếm xuất hiện, kiếm chém về phía đám cường giả chạy tứ tán!
Các ngươi muốn chạy ư? Đã hỏi ta chưa?
Các ngươi được phép muốn tới đây thì tới sao?
Giờ khắc này, Lý Hạo cường đại đến mức không thể tưởng tượng nổi, thiên địa bây giờ không chịu nổi lực lượng cường đại như vậy.
Vào thời khắc này, Khương Ly gầm lên một tiếng, xương trắng lại xuất hiện, song quyền lại hóa thành màu thủy tinh, y không quan tâm việc bị không gian cắt chém, mặc cho hai tay bị chém sắp đứt gãy, y vẫn ra quyền tấn công Lý Hạo!
Y giận dữ hét: “Rút lui!”
“Giết!”
Lý Hạo tức giận, bốn phía, võ sư Ngân Nguyệt mạnh mẽ bộc phát, đám khôi lỗi cũng lớn tiếng hét lên, lao đi tấn công đám cường giả chạy trốn!
Kiếm ý của Cửu sư trưởng tăng lên đến cực hạn, xuất chiêu chém về phía phân thân kim giáp!
Oanh!
Một tiếng vang lớn vang vọng đất trời!
Nơi xa bỗng nhiên có tiếng thét của đại quân truyền đến, đó là quân Đại Ly nghe được động tĩnh nên bắt đầu xuất động đại quân.
Lý Hạo không quan tâm, bên kia có Hoàng Vũ tọa trấn, vấn đề không lớn.
Hắn chỉ không hiểu tên gia hỏa Đại Ly Vương kia rốt cuộc đang chết ở đâu rồi?
Hắn chém trúng cánh tay Khương Ly, rắc một tiếng, tiếng vang giòn tan, Khương Ly lộ vẻ mặt thống khổ nhưng cuối cùng vẫn cản được chiêu kiếm cường hãn của Lý Hạo, y đánh một quyền lên bầu trời, ầm, Phong Vân Bảo Giám cản đường bị đập bay!
Thời khắc này, toàn thân Khương Ly đều trong trạng thái vỡ nát, nhưng đến lúc này y vẫn không quên lời dặn dò của Đại Ly Vương… Phải để cường giả cổ thành trốn thoát, y rống to: “Chư vị tiền bối, trốn đi! Trốn về cổ thành, bên trong quân Đại Ly không an toàn nữa…”
Những cường giả bản nguyên kia đâu cần y dặn dò, bọn họ đã chạy trốn vô ảnh vô tung từ lâu, nghe những lời này bọn họ còn hơi xúc động, người Đại Ly này thật nghĩa khí.
Dù bọn họ có chết thì cũng chỉ là phân thân chết đi mà thôi, nhưng nếu những người Đại Ly này chết thì sẽ chết thật.
“Trốn ư?”
Lý Hạo phẫn nộ, đã tới đây rồi còn muốn chạy trốn ư?
Nghĩ gì thế? !
“Đế Vệ!”
Sau tiếng quát khẽ, trong hư không, hư ảnh đế cung xuất hiện, một gốc cây nhỏ chập chờn trấn áp hư không!
Thiên địa lập tức bị trấn áp!
Giờ khắc này, dường như Thương Thiên cũng lui bước, những Bản Nguyên phân thân đang chạy trốn kia hoảng sợ rống to: “Đế cung…”
“Nhanh lên, một số người tự bạo để những người khác trốn!”
Mặc dù chỉ là phân thân nhưng nếu tổn thất thì vẫn tổn thương không nhỏ.
Lần này không xảy ra tình huống tất cả mọi người đều muốn trốn, không muốn tự bạo nữa, người thời đại Tân Võ dù là phản đồ hay là trung quân thì đều cực kỳ quả quyết ở thời khắc quyết định.
Oanh!
Tối thiểu 7 – 8 vị Bản Nguyên phân thân đã tự bạo, đế cung trong hư không tiêu tán, cây nhỏ chấn động một cái.
Trong nháy mắt, mấy chục phân còn lại chạy thục mạng về phương xa!
Lý Hạo nhíu mày, có hơi nổi nóng, bọn họ chỉ mới giết được khoảng 20 Bản Nguyên phân thân.
Đám người này… Không, tên chủ tế này thật đáng ghét.
Hắn tức giận liên tiếp xuất kiếm điên cuồng tấn công Khương Ly!
Những Bản Nguyên phân thân kia trốn cũng không sao, dù sao cũng không phải bản tôn, nhưng tên Khương Ly này thì hay lưu lại đi!
Thấy có khá nhiều Bản Nguyên phân thân trốn thoát, Khương Ly nhẹ nhàng thở ra, sau đó y rống to một tiếng, đấm về phía Lý Hạo, vừa bị Lý Hạo tấn công, vừa bị không gian cắt chém khiến y cực kỳ khó chịu.
Xung quanh, rất nhiều binh sĩ Thần Vệ quân và tư tế thần điện bị đánh giết rất nhanh!
Khương Ly khóc không ra nước mắt!
Lần này không phải giả vờ thua nữa mà thật sự là không địch lại, đại vương, dù lần này diệt được đám phân thân kia thì cũng lỗ vốn rồi.
Lý Hạo quát: “Đừng quan tâm đến đám cường giả cổ thành kia, giết toàn bộ đám người này, không để kẻ nào thoát!”
Oanh!
Không có đám cường giả bản nguyên, những thần vệ này có thể địch nổi phe bọn họ không?
Trong chớp mắt, hơn mười người bị giết.
Trong mắt Khương Ly lóe lên vẻ tàn khốc, bỗng nhiên một cánh tay của y bay về hướng võ sư Ngân Nguyệt, ầm, nó trực tiếp nổ tung!
Rất nhiều võ sư Ngân Nguyệt bị nổ bay, bọn họ không ngừng hộc máu!
Lý Hạo giận dữ, chém ra một kiếm!
Răng rắc, cắt nốt cánh tay còn lại của đối phương!
Khương Ly không quan tâm, y nhìn khắp thiên địa, trong nháy mắt, những thần vệ và tư tế còn sót lại được y bao phủ trong hắc ám, muốn thoát đi.
Khuôn mặt Lý Hạo chỉ có lạnh lùng, trong đầu chỉ có một ý niệm, đó là giết chết người này!
Phân thân Thần Linh vốn đang ẩn nấp bỗng nhiên xuất hiện.
Một cỗ khí tức cường hãn lập tức bộc phát!
Hắn ta xuất hiện trước mặt Khương Ly, ngăn cản đường đi của đối phương.
Khương Ly biến sắc, trong lòng kêu khổ.
Nhưng đến lúc này, y cũng hạ quyết tâm, hai chân cũng hiện lên màu thủy tinh, y tung cước về phía phân thân Thần Linh!
Lý Hạo nhíu mày, chém một nhát từ phía sau!
Khương Ly gào thét, bỗng nhiên trên cột sống cũng hiện ra màu thủy tinh, sau lưng, hư ảnh Sơ Võ Chi Thần càng thêm ngưng thực.
Hư không liên tiếp cắt chém, nhưng Khương Ly không còn sức quan tâm nữa, y thét lên một tiếng, một cước đá bay phân thân Thần Linh qua một bên, trong chớp mắt, y xoay người đấm lại, Tinh Không Kiếm bị đám bay!
Khóe miệng Lý Hạo chảy máu, hắn không ngừng lùi lại, trong lòng có chút rung động, sao cường giả Sơ Võ lại dung hợp cùng đối phương?
Không gian tiếp tục cắt chém giống như phẫn nộ vì có người đánh vỡ giới hạn của mình.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










